1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Bộ Trưởng Cao Lãnh: Cưng Chiều Vợ Yêu Tận Trời! - Công Tử Như Tuyết

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,207
      Được thích:
      4,604
      Haha.thuốc tốt,hiệu quả cao!!!:yoyo52:

    2. Tiểu Meow

      Tiểu Meow Well-Known Member

      Bài viết:
      22
      Được thích:
      516
      Chương 21: Nữ thần học bá trong chớp mắt thành nữ thần kinh
      "À...." Hiệu trưởng cũng xấu hổ theo, vội vàng hoà giải, "Mời mọi người theo tôi vào bên trong xem chút!"

      "Đúng đúng đúng."
      Mặt La Gia Tuệ đỏ bừng, bước lên cầu thang, cố gắng duy trì tao nhã
      "Chúng tôi xây dựng theo phong cách dương ngũ hành. Đại sảnh này cũng mang đặc trưng riêng của phong cách Trung Quốc. Chính giữa chỗ ngồi này điêu khắc vị nổi danh khắp thiên hạ thời xưa. Nghe đồn năm đó, nhân vật kia khắp thiên hạ, nếm bách thảo, vì dân chúng mà phân biệt ra thức ăn và dược liệu. Người nổi danh đó chính là thần thị nông. Chúng tôi dùng loại hương bỏ củi khi điêu khắc, nếu mọi người cẩn thận ngửi kĩ, có thể ngửi thấy mùi đàn hương thoang thoảng quanh đây, các vị có thể thử xem."

      Mọi người nhìn chỗ ngồi được điêu khắc tinh tế trước mặt, lại ngửi thấy mùi đàn hương ưu nhã, tất cả đều khen ngợi.

      tại, bụng La Gia Tuệ lại quặn đau mãnh liệt, chỉ có hơn chứ kém lúc trước.

      ta đau đến nhíu mày, đè lại bụng, chỉ cảm thấy có thứ gì đó trong bụng muốn trào ra.

      " xin lỗi, em thể đón tiếp được!" hết câu, hốt hoảng chạy về
      Đúng lúc có người trong đoàn khảo sát tới, muốn đến gần xem điêu khắc chút, La Ga Tuệ tránh kịp, va phải đối phương.

      Thân thể ta lảo đảo cái, ngã nhào đất. Phía dưới, tinh hoa chảy ra.

      "Sorry!"

      Nam sinh ngoại quốc cao lớn tuấn đỡ La Gia Tuệ dậy, lại ngửi được thứ mùi khác thường hôi thối. Nhìn đến váy người đối diện, ta hốt hoảng lùi hai bước, che mũi lại.

      Mọi người nghi ngờ nhìn qua, chỉ thấy váy trắng như tuyết của tiểu thư La gia ướt nhẹp mảnh màu vàng uế vật. Làm sao La Gia Tuệ còn có nửa điểm nữ thần nữa?

      "OH, MY GOD! (Chúa ơi) "

      "Juses! (trời ạ) "

      ...Tất cả mọi người trong đoàn khảo sát kinh hãi thành tiếng, che mũi lùi lại mấy bước.

      "La Gia Tuệ!" Hiệu trưởng tức giận tái mặt, "... Còn nhanh chóng vào nhà vệ sinh!"

      " Vâng... Em xin lỗi!"

      La gia tuệ xấu hổ khóc lóc, ôm bụng quật cường đứng lên. Tuy nhiên giày cao gót trượt phải đám uế vật, cả người ngã nhào mặt đất, vội vàng đứng lên, cũng để ý đến giày cao gót, khập khễnh chạy vào toilet.

      Bộ dáng kia, vừa ghê tởm vừa buồn cười.

      Hai vị trong đoàn khảo sát sớm nhịn được, chạy ra ngoài đại sảnh nôn ra trận.

      " xin lỗi." Hiệu trưởng tức giận đến sắp hộc máu lại tiện phát tác, chỉ có thể xấu hổ đề nghị, "Chúng ta đổi chỗ khác thăm quan nhé các vị!"

      Mọi người đương nhiên đều hận thể lập tức rời khỏi nơi này, đám vội vã lao ra cửa.

      Trong đại sảnh lần nữa an tĩnh lại, Bùi Vân Khinh ở chỗ nép mình, che mũi ra.

      Cầm điện thoại di động đăng nặc danh clip lên trang web BBS của trường, Bùi Vân Khinh lạnh lùng cong môi.

      "Học bá nữ thần sao? Lần này tôi muốn trải qua cảm giác khác của nữ thần!"

      Cảm giác từ nữ thần học bá thành nữ thần kinh!

      Tag này vừa được up lên, lập tức hấp dẫn mọi ánh mắt. Trong phút chốc truyền mười, mười truyền trăm...
      Bùi Vân Khinh ngồi trong thư viện, chuẩn bị mượn vài cuốn sách ôn tập. Lúc này tag sớm thành hotsearch.

      Ngồi đối diện là hai nữ sinh đồng học, nhìn tag thể khống chế được mà cười ra tiếng.

      "Má ơi, điều này cũng là ác!"

      "Nhưng mà rất buồn cười, haha..."

      "Đúng vậy, haha..."
      linhdiep17, Tiểu Ly 1111, Dinhloan20 others thích bài này.

    3. Tiểu Meow

      Tiểu Meow Well-Known Member

      Bài viết:
      22
      Được thích:
      516
      Chương 22: Thiếu nữ xinh đẹp uống rượu ngon trêu ghẹo chú

      "Các em tiếng lại!" Quản thư tới, giọng nhắc nhở hai người. Chú ý tới clip phát điện thoại, tò mò lại gần trộm liếc xem cái, lập tức cũng cười to lên
      "Trời ạ, khẩu vị cũng nặng quá !"

      thanh mấy người lập tức hấp dẫn lực chú ý của mọi người

      " Sao thế?"

      " trang web BBS của trường, hotsearch về học bá năm tư đại học - nữ thần La Gia Tuệ. lời khó hết, tự mọi người xem !"

      Trong thư viện luôn yên tĩnh, lập tức bộc phát từng đợt cười vang.

      ...

      mặt Bùi Vân Khinh gợn sóng chút sợ hãi, bình tĩnh lấy quyển " Hội chứng đuôi ngựa " trong giá sách xuống.

      Bài chuyên ngành và giờ tiếng đối với đều có khó khăn, hoàn toàn lo lắng gì. Nhưng nếu liên quan đến " hội chứng đuôi ngựa " có khả năng khiến người ta liệt, vẫn muốn ôn tập tốt. Dù sao thể tiếp tục trượt môn.

      Ôm mấy quyển sách mượn trong thư viện về ôn tập trong ngực, Bùi Vân Khinh lững thững về nhưng lập tức về La gia mà ngồi ở ngoại ô.

      Bây giờ ông ngoại vẫn tức giận, trở về cũng bị mắng, tính cách ông ngoại cương liệt. Tuy rất muốn ra ngoài trải nghiệm nguy hiểm nhưng nếu xảy ra, ngược lại lại thành lỗi của .

      Dù sao, ở La gia, chỉ có ông là đối xử tốt với .

      Nếu giờ về, bằng để ông ấy tỉnh táo lại chút. Chờ đến khi thi xong, về giải thích tốt, bảng điểm lại chói lọi, cũng có chút sức thuyết phục.

      Quản gia ở trong phòng bếp phân phó nữ giúp việc chuẩn bị bữa tối, nhìn thấy Bùi Vân Khinh ôm sách vào nhà, vội vàng ra đón: " Sao tiểu thư gọi điện thoại, tôi bảo tài xế tới đón? !"

      "Dù sao cách chỗ này cũng xa lắm, coi như là cháu tản bộ." Bùi Vân Khinh để sách xuống, "Bác Chu, chuẩn bị đồ ăn xong chưa?"

      "Yên tâm, chuẩn bị xong xuôi. Tất cả đều là những món mà cháu và thiếu gia thích. Chân nai cũng nướng hoàn hảo." Chu quản gia cười ấm áp, " Cháu cứ ôn tập cho tốt . Lát nữa, bác cho người bê hoa quả lên."

      Rốt cục có thể thấy này "Cải tà quy chính", ông cảm thấy sung sướng.

      "Bác bận rộn như vậy, làm phiền quản gia nữa, cháu xin phép lên lầu trước."

      Ôm sách vào phòng ngủ của mình, Bùi Vân Khinh nhìn thời gian chút, xoay người đến tủ quần áo trước mặt. Nhìn quần áo trong ngăn tủ khỏi cau mày.

      Những trang phục này đều là quần áo năm trước. Khi đó vẫn là học sinh trung học, để tiện đến trường, hầu như quần áo Đường Mặc Trầm mua đều là T-shirt, quần đùi, kiểu dáng đều tương đối bảo thủ.
      Bình thường mặc những đồ này đến trường còn tạm được. Nếu sinh nhật mà mặc khiến mọi người cảm thấy mất hứng .

      Để ý tới túi đồ được bọc kĩ dưới góc tủ, lập tức hai mắt sáng ngời.

      Cái quần này là dùng tiền lương làm thuê mua. Vốn chuẩn bị khi cùng Đường Mặc Trầm về phía nam vào tết lịch mặc, ai ngờ hôm sau đuổi ra khỏi Đường cung. Cái quần này chưa lần mặc qua bị vứt xó dưới đáy tủ.

      Đặt quần giường, Bùi Vân Khinh bước nhanh vào phòng tắm, cẩn thận tắm rửa, đem tóc dài sấy khô, thay váy, lấy mỹ phẩm trong túi xách make up đơn giản.

      Nhìn chăm chú mình trong kính, hài lòng ngoắc ngoắc khóe môi.

      Nâng cổ tay nhìn thời gian chút, đoán chừng Đường Mặc Trầm nhanh chóng tan tầm về nhà, cầm lấy nửa sách bàn, bước nhanh xuống lầu.

      Người giúp việc trộn salad xong, Bùi Vân Khinh lấy bánh ngọt trong tủ lạnh ra đặt lên bàn. Lại lấy bình rượu đỏ trong quầy bar, đổ vào ly thủy tinh.

      Trải phẳng phiu khăn ăn, hài lòng nhìn lại số thức ăn bàn, xoay người trở lại sô pha, trong tay ôm sách vở, ánh mắt lại qua cửa sổ sát mặt đất nhìn về phía ngoài cửa sổ.

      ...

      ...

      Ngủ ngon
      linhdiep17, Tiểu Ly 1111, Dinhloan22 others thích bài này.

    4. Tiểu Meow

      Tiểu Meow Well-Known Member

      Bài viết:
      22
      Được thích:
      516
      Chương 23: Váy chỉ dài miễn cưỡng đến bắp đùi

      bé ấy mặc quần trắng tinh khôi ... thế nhưng đó lại đan xen màu đỏ tươi của máu .... Thiên sứ gãy cánh sao?

      Lúc ấy, tôi nắm chặt tay lại, tận đáy lòng thề .. bé này, tôi bảo vệ em cả đời

      - - Đường Mặc Trầm

      ...

      ...

      Xe Bentley màu đen vào Đường cung, trước cổng lớn dừng lại.

      Đường Mặc Trầm mở cửa xe bước ra, cầm lấy máy tính cứng nhắc mà Ôn thư ký đưa, vào phòng khách, liếc mắt thấy ngay Bùi Vân Khinh ghế sa lon.

      bé nằm nghiêng, cuộn trọn người lại, giống như con mèo.

      Sách rơi thảm, tay phải vẫn cầm bút. Chiếc váy màu xanh lam như sóng biển, bao quanh thân hình trắng nõn gầy gò, miễn cưỡng được coi là dài đến bắp đùi.

      Chân dài của người đàn ông bước tới, để ý mà nhàng hơn bình thường.

      Khom người nhặt sách rơi đất đặt lên bàn trà, ánh mắt lại dừng ở khuôn mặt nhắn của bé, khỏi thất thần.

      Mái tóc đen bóng như tơ lụa rối tung ở đầu vai, khuôn mặt nhắn ngủ an tường, lông mi dài buông xuống nhàn nhạt in bóng gò má non mềm càng thêm nõn nà dưới ánh đèn, vài tia tóc rũ xuống sườn mũi, theo hô hấp Bùi Vân khinh đong đưa lên xuống.

      Tư thái mang thêm mấy phần khả ái, càng nhiều hơn là mê hoặc lòng người.

      Trong trí nhớ của Đường Mặc Trầm, hình như lúc mình để ý, lặng lẽ trưởng thành.

      Có tiếng bước chân mang lên nho , quản gia Chu khoác quần áo cùng người giúp việc tới.

      Đường Mặc Trầm nhanh chóng nâng tay phải lên, cầm lấy thảm ghế salon đắp lên người Bùi Vân Khinh, che lại bả vai và hai chân bị lộ ra ... cũng hy vọng có người đàn ông khác nhìn thấy dáng vẻ này của .

      "Sai lại để cho cho em ấy ngủ ở đây?"

      Giọng người đàn ông đè rất thấp lại, dù cố che giấu nhưng vẫn nghe ra vui.

      Mặc dù bây giờ là tháng Sáu nhưng buổi đêm núi vẫn rất lạnh, ngủ ở đây mà bị cảm lạnh làm sao bây giờ?

      Quản gia Chu đứng ở bên cạnh ghế Soffa, giọng mở miệng, " Tôi thúc giục tiểu thư vài lần nhưng phải đợi ngài trở về, cùng nhau đón sinh nhật."

      Sinh nhật sao?

      Đường Mặc Trầm khẽ cau mày, nghiêng mắt nhìn về phía nhà bếp. Nhìn thấy bánh ngọt và rượu vang đỏ trong góc bàn ăn.

      như vậy, còn chưa ăn cơm?

      Đảo mắt về, Đường Mặc Trầm đưa tay đỡ bờ vai của Bùi Vân Khinh, cẩn thận dùng tay ôm vai , cánh tay còn lại duỗi ra đỡ gáy của người trong lòng...

      Bác Chu nhận ra thiếu gia nhà mình muốn ôm Bùi Vân Khinh lên lầu, lo lắng tiến lên bước.

      "Thiếu gia, người ngài bị thương, để tôi ôm !"

      Đường Mặc Trầm nghiêng mắt nhìn quản gia, ánh mắt sắc bén như vị chúa tể mãnh thú bị người khác xâm phạm vào lãnh địa của mình.

      Chỉ liếc mắt cái khiến lưng Chu quản gia lạnh lẽo, cả người hoản sợ, vội vàng cúi người lui ra ngoài.
      Đưa cánh tay bị thương nâng chân Bùi Vân Khinh lên, Đường Mặc Trầm chậm rãi đứng dậy, đem ôm lấy, bước lên lầu.

      Bị kinh động, Bùi Vân Khinh mơ mơ màng màng mở to mắt, nhìn đến gương mặt quen thuộc trước mắt, lập tức tỉnh táo hơn phân nửa.

      Đường Mặc Trầm?

      trở lại, hơn nữa... ôm mình lên lầu.

      phải tay có vết thương sao, sao lại dùng sức? !

      Phản ứng đầu tiên của Bùi Vân Khinh chính là mình phải nhảy xuống. Nhưng người đàn ông hoài bão to lớn lại ấm áp, khiến bản thân kìm được mà tham lam luyến tiếc

      Nếu phải ngủ, biết phải đắn đo bao lâu mới bằng lòng ôm mình.

      Cánh tay khoác bả vai Đường Mặc Trầm lặng lẽ ôm chặt, Bùi Vân Khinh dấu vết nhích lại gần , đem mặt giấu trong cổ của người đàn ông. Đường Mặc Trầm có làn da ấm áp mà bóng loáng, người lại có mùi đàn hương nhàn nhạt.
      hy vọng cầu thang này vĩnh viễn hết, bản thân có thể ở trong lòng cả đời!

      Theo từng động tác bước của Đường Mặc Trầm, mặt từng chút từng chút lướt qua cổ của người đàn ông, tóc dài lành lạnh như sợi tơ bướng bỉnh theo cổ áo người bên cạnh luồn vào. Giống như cánh tay lạnh giá nhàng mà vuốt ve da thịt của , chỗ nào cũng quạt gió đốt lửa.

      chút tỉnh táo dâng lên trong lòng, Đường Mặc Trầm hít hơi, bước nhanh hơn vào phòng ngủ của .

    5. KY_BIBG

      KY_BIBG Well-Known Member

      Bài viết:
      314
      Được thích:
      384
      nghiện mà còn bày đặc ngại =D]]]]] . Tiện quá nha

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :