BA CON UYÊN ƯƠNG, MỘT ĐÔI LẺ-Tác giả THỊ KIM

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chương 50
      ta cười tươi như hoa, thành thạo cho ta uống viên thuốc, ta thầm kinh hãi, nhưng chỉ đành bó tay, biết vừa rồi ta dùng ám khí gì, hẳn là có tẩm độc, giờ phút này ta toàn thân vô lực.

      “Tiểu Mạt, ngươi chớ có trách ta. ra, sau này ngươi phải cảm kích vì ta thành toàn cho ngươi và Vân Châu. Ngươi đến với , ta đến với Giang Thần, người nhau đến được với nhau, chẳng phải quá tốt sao?”

      Ta sợ hãi tự chủ được, hiểu rốt cuộc ta muốn gì. ta cười ôm ta vào phòng, đặt ta giường.

      lát nữa Vân Châu đến, ngươi cùng gạo nấu thành cơm, từ nay nên vợ nên chồng có phải tốt ?”

      Ta kinh ngạc đến mức tim như muốn ngừng đập, ta thực lên kế hoạch thế sao.

      ta ra ngoài cửa, dưới mái hiên, dáng người xinh đẹp như tranh cắt giấy. Ta kinh ngạc nhìn theo, vừa căng thẳng vừa tức giận, lại thể động đậy, biết ta hạ độc gì, chỉ lát ta thấy nóng bừng từ bên trong.

      Đột nhiên, ta thấy tiếng bước chân. Tiếng bước chân nhanh chậm, vững vàng bước bậc cầu thang gỗ, tạo ra những tiếng kẽo kẹt đều đặn. Lòng ta giật thót, là ai? Vân Châu sao?

      Ngoài cửa có tiếng gọi “Tiểu Mạt” rất khẽ, điềm tĩnh mà trìu mến, đúng là giọng của Vân Châu.

      Ngư Mộ Khê quay đầu mỉm cười với , cúi đầu gọi tiếng “Vân Châu.”

      Vân Châu từ từ tới trước mặt Ngư Mộ Khê, dừng lại khi còn cách ta mấy bước chân. Lòng ta lạnh ngắt, ta ngờ, Ngư Mộ Khê lại giả mạo ta. Tướng mạo ta rất giống ta, ánh đèn nhập nhoạng, ta đứng khuất sáng, Vân Châu làm sao có thể phân biệt?

      Tuy cửa phòng mở nhưng trong phòng tối đen, thể nghĩ đến chuyện trong phòng có người, lại càng nghĩ được rằng ta nằm ở giường trong phòng, trơ mắt nhìn kẻ khác giả mạo ta chuyện với .

      Vân Châu hạ giọng hỏi: “Muội hẹn gặp ta, có chuyện gì sao?”

      Ta lập tức thất vọng vạn phần, Vân Châu nhận ra Ngư Mộ Khê giả mạo ta.

      Ngư Mộ Khê lên tiếng, tiến lên hai bước, đột nhiên nhào vào trong lòng Vân Châu, “Muội vẫn luôn thương thầm huynh.”

      ta bắt chước giọng ta, lại hạ giọng, thoáng vẻ u oán.

      Ta thầm lo lắng, chờ mong Vân Châu có thể nhìn ra sơ hở, nhưng Vân Châu cứng người sững sờ đứng đó.

      Ta nhìn thấy thế lo lắng vạn phần, bởi vì nghi ngờ gì là những lời này của ta khiến Vân Châu càng thêm mất phương hướng, ta lại ôm chầm lấy Vân Châu, Vân Châu càng thêm vô phương nhìn mặt ta, ta thấy sắp sụp đổ rồi.

      Người Vân Châu bất ngờ mềm nhũn, ta thầm kêu ổn, nhất định là Ngư Mộ Khê thừa dịp mất bình tĩnh lại đề phòng dùng ám khí tấn công . Đột nhiên được nghe thổ lộ cõi lòng, trong lúc sững sờ sao có thể đề phòng với “ta”?

      Ngư Mộ Khê thốt lên, “Quả là ngươi rất thích ta, chỉ câu mà sững sờ đến thế, còn chút đề phòng nào.”

      Hốc mắt ta đỏ hoe muốn khóc. Vân Châu sao có thể đề phòng ta cơ chứ?

      Ngư Mộ Khê lôi kéo Vân Châu đến đặt nằm bên cạnh ta, cười : “Ta đưa lang quân như ý đến bên ngươi rồi. trúng mê dược của ta, ngươi muốn làm gì tùy ý, cho rằng mình mơ.”

      Vừa , ta vừa ra tay cởi trang phục Vân Châu. Sau khi cởi áo ngoài, ta lại cởi áo trong, ta vừa thẹn vừa lo, nhưng cách nào ngăn cản, càng thể nhúc nhích.

      Lúc cởi áo trong ta có chút ngượng ngùng, dừng tay hạ giọng : “Còn lại cái áo, tỷ tỷ ta thể giúp ngươi nữa, ngươi tự làm . khắc nữa là ngươi có thể hoạt động tay chân. Nhưng vừa rồi ngươi uống viên Túy Tiên Xuân, vừa là xuân dược vừa là độc dược. Nếu ngươi chịu lấy làm thuốc giải, ngươi đứt hết kinh mạch mà chết. khắc nữa là lúc độc phát, uống viên thuốc đấy thần tiên cũng thể tỉnh táo, thoải mái hưởng thụ đêm nay .”

      ta thản nhiên cười tiếng, cầm tay ta đặt lên ngực Vân Châu.

      Ta xấu hổ giận dữ mà thể động đậy, trong phút tức giận thấy hốc mắt cũng đau, thể chuyện thể nhúc nhích, chỉ có thể hung hăng trừng mắt với ta. ta lại ra vẻ nguyệt lão, ôn hoà : “Ngươi và vốn là chàng có tình thiếp có ý, chỉ là có chút hiểu lầm mà bỏ qua nhau, ngươi và Giang Thần cũng chỉ là có hôn ước thôi. Nơi này yên tĩnh người, đúng là địa điểm tốt cho việc mây mưa. Sau khi gạo nấu thành cơm, hẳn là ngươi còn mặt mũi nào gả cho Giang Thần, đến lúc đó Mộ Dung Cung chủ nhất định thành toàn cho ngươi và Vân Châu.”

      ta cười đắc ý, buông màn, bước ra khỏi phòng, sau đó là tiếng đóng cửa.

      Trong phòng im lặng như tờ. Dường như ta nghe được cả tiếng máu chảy trong từng mạch máu. Thân thể càng lúc càng khô nóng, toàn thân nóng lên, dục vọng cuồng loạn trong cơ thể như những con mãnh thú bị giam cầm tìm cách thoát ra.

      Vân Châu nằm bên cạnh ta, khí tức đàn ông thoang thoảng, chỉ mặc lớp áo trong mỏng manh, thân thể vạm vỡ trẻ trung, mơ hồ chứa sức mạnh. Tay ta đặt ngực , cảm nhận làn da ấm áp, cơ bắp mạnh mẽ, có rắn chắc cứng cáp đặc trưng của người luyện võ, dù ta thể nhúc nhích, nhưng xúc giác lại nhạy bén hơn bình thường nhiều, những con thú bị giam cầm trong thân thể như muốn thoát ra khỏi ngón tay, ngón tay bắt đầu nghe lý trí mơn trớn làn da .

      Ta liều mạng ngăn chặn ý nghĩ kia, nghĩ đến Vân Châu nữa mà cố gắng nghĩ đến Giang Thần. Nhưng càng nghĩ càng phản tác dụng.

      Rốt cuộc giấu ta bao nhiêu chuyện? Rốt cuộc đối với ta có mấy phần lòng? Những lời lẽ hành động cảm động lòng người của có mấy phần ? và Ngư Mộ Khê rốt cuộc có quan hệ gì? Đến tận giờ phút này ta vẫn ôm hy vọng về , ta nghĩ đích thân hỏi câu mới đành lòng tuyệt vọng. Ta vốn là tin , nhưng giờ ta có nên tin nữa ?

      Thân thể càng lúc càng khó chịu, máu chảy dồn dập như nước lũ, da thịt căng đau vì chống đỡ được. Ta cắn răng nhắm mắt lại, lòng thoảng qua hình ảnh Vân Châu, Giang Thần, và thời niên thiếu của ta.

      Tâm tư Giang Thần xa xôi hư ảo như hoa trong gương trăng dưới nước, khiến ta thể xác định, khi ta quyết định buông tay với Vân Châu, rồi dần dần bị làm cho cảm động, những lời của Ngư Mộ Khê lại như mũi ám khí, lặng yên đâm vào ngực ta. Đối với những lời ta , ta tin quá nửa, ta tin ta Giang Thần, ta tin ta là Mai Đóa năm đó, ta cũng tin ta và Giang Thần từng có thời thanh mai trúc mã, Thiếu Dung biểu muội từng có người rất giống ta, chỉ có thể là ta. Nhưng … ta vẫn cứ ôm hy vọng về Giang Thần. Có lẽ, chỉ là Ngư Mộ Khê tương tư đơn phương, nếu Giang Thần có tình cảm với ta, ta vẫn tin .

      Thời gian lúc này đúng là ngày dài tựa năm, tay chân dần dần có tri giác. Ta ràng là muốn xuống giường ra khỏi phòng, nhưng cơ thể lại hành động theo bản năng, ngón tay tựa hồ nghe sai bảo, run rẩy vuốt ve da thịt Vân Châu. Lông mi khẽ run cái, lòng ta cũng run rẩy theo, trong nháy mắt, dung nhan tuấn tú của gợi lên tâm niên thiếu, những ký ức kín đáo ngọt ngào, như đồng loạt nhảy ra, hỗn loạn như những đốm lửa, chẳng mấy chốc thiêu lý trí ta ra tro.

      Ta có cách nào dừng lại, ta biết lúc này ta còn là ta, ta biết thứ thuốc kia thể chỉ dựa vào lý trí mà vượt qua được, ta càng biết, ta dọa ta, ta rất có khả năng chết ở đây. Nhưng ta thể cùng Vân Châu . . . Giờ phút này ta mới hay, ra, trong lòng ta Giang Thần quan trọng hơn Vân Châu, dù cho có gạt ta, có phụ bạc ta.

      Ta nóng đến mức chỉ muốn cởi hết xiêm y. Ngón tay mấy lần chạm đến Vân Châu, ta biết mình phải rời khỏi đây càng sớm càng tốt, nếu ta . . . Ta lảo đảo đến cửa, lại nhận ra cửa bị khóa, ta tuyệt vọng dựa vào khung cửa ngồi bệt xuống sàn.

      Thân thể càng lúc càng khô nóng. Ta thể kiềm chế nữa cởi bớt xiêm y, lại vẫn đủ. Đầu óc cũng bắt đầu choáng váng. Trước mắt là những áng mây hồng, Vân Châu đứng mây cười với ta, nụ cười dịu dàng như ngọc mát, như cam tuyền, ta kiềm chế được vươn tay, muốn vuốt ve .

      Những đám mây trắng đỏ tập trung lại, ta nghiêng ngả như người mây. Trong lúc hỗn loạn. Ta cảm nhận được da thịt mát lạnh, trơn tuột vạm vỡ, bên tai có hơi thở ấm áp phả qua. Ta áp sát người đó, phân biệt được là ta ôm , hay là ôm ta, khí tức thanh niên mạnh mẽ quanh quẩn ở chóp mũi, dần dần tiến vào thân thể, cám dỗ sức lực xa lạ mà nguy hiểm trong ta hung mãnh thoát ra.

      Ta thào, gần như rên rỉ, “Đừng ôm muội, nóng quá.”

      Nhưng ta và tách ra mà càng thêm xiết chặt, tiềm thức vừa muốn thuận theo lại vừa muốn khước từ, thân thể còn chịu khống chế của đầu óc.

      Vòng tay kia dịu dàng mà bồng bềnh, như lớp vỏ che gió che mưa, bao bọc ta mềm nhũn, trong lúc bồng bềnh như có sóng nước dập dờn, ta ôm chặt tấm gỗ, chỉ muốn neo lại. Nhưng dù thế vẫn thấy đủ, lại thể đủ chỗ nào, cho đến khi có cảm giác đau nhói mới như được giải thoát. Ta đau đến phát khóc, trong lúc hoảng hốt như có ai hôn lên những giọt lệ…

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      @minhcho truyện này là truyện ̉ đại đúng k nàng ?
      Chó Điên thích bài này.

    3. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chương 51
      biết bao lâu sau, ta mơ màng tỉnh lại, lúc tỉnh táo trở lại, màn đêm qua tràn vào óc trong nháy mắt. Lòng ta chợt cả kinh, nhìn sang bên cạnh bóng người, nhưng đệm giường bừa bộn, có khí tức kỳ quái xa lạ quanh quẩn, khiến ta hoảng hốt cách tự chủ được.

      Ta thất kinh ngồi bật dậy, cảm giác đau nhức kéo đến, đặc biệt là ở eo và hạ thân. Lòng ta nặng nề, run rẩy nhấc chăn.

      Dưới tấm chăn màu cam là lớp đệm màu xanh nước biển, giữa sóng nước thêu mấy con uyên ương. vết máu đỏ như đóa sen giữa đầm nước.

      Trước mắt ta tối sầm, suýt nữa hôn mê. Việc đêm qua phải giấc mơ! Trong nháy mắt thấy lòng lạnh ngắt, chân tay ta tê dại, thân thể hụt hẫng, còn chút sức lực nào.

      Ta nhúng chàm Vân Châu sao?

      Ta hốt hoảng ngồi giường, đầu óc như bị đóng băng, lúc lâu sau vẫn thể suy nghĩ. Đêm qua nghe Ngư Mộ Khê xong, ta vốn định gặp Giang Thần ngay lúc đấy, hỏi chân tướng ràng, hỏi lòng . Nhưng trải qua đêm qua, ta cần tìm làm chân tướng nữa. Bất luận và Ngư Mộ Khê trước kia thế nào, đối với ta lòng hay giả ý cũng chẳng còn quan trọng, tại tất cả đều hết. Ta thể quay lại, còn chút liên quan nào với .

      Nghĩ tới đây, lòng ta quặn đau từng cơn. Ta thể thở dài trời cao trêu ngươi, trêu đùa ta mà ta thể phản kháng. Trước kia ta vốn có tình cảm với Vân Châu, nhưng lại đột nhiên thành đường ca của ta; khó khăn lắm ta mới có thể quên , đón nhận Giang Thần, lại đột nhiên có đêm ân ái với Vân Châu.

      Đối mặt với kết cục này, ta muốn cười mà lệ tràn khóe mi.

      Cửa mở ra cùng tiếng cạch , làn gió trong xanh tràn vào, ta như hóa đá, dám quay đầu nhìn, là Vân Châu sao? Ta nên đối mặt với thế nào?

      Ngoài cửa có giọng dè dặt cất lời, “Tiểu thư, tỉnh rồi sao.”

      Trái tim căng thẳng của ta như được giải thoát, phải Vân Châu, là Tiểu Hà Bao.

      Ta muốn quay đầu nhìn Tiểu Hà Bao, lòng nặng trĩu buồn đau, ra Tiểu Hà Bao là muội muội của Ngư Mộ Khê, ở bên cạnh ta mấy năm qua là để làm gian tế cho Ngư Mộ Khê, uổng cho tình cảm ta dành cho Tiểu Hà Bao, đối đãi như em ruột. Giờ ta mới hiểu, tại sao tối đó khi rơi xuống sông, Tiểu Hà Bao lại ôm chặt ta tha, Tiểu Hà Bao làm thế là để chờ Ngư Mộ Khê đến ra tay giúp đỡ, khiến ta cảm kích Ngư Mộ Khê, hôm qua gặp lại mới chút đề phòng. Mà tối qua, Tiểu Hà Bao Vân Châu hẹn ta, ta cũng chút hoài nghi, ta sao nghĩ được rằng Tiểu Hà Bao gạt ta?

      Trái ngang là… người ta ngờ lại thường làm ra những chuyện khiến ta phải sững sờ nhất, ví dụ như Tiểu Hà Bao, ví dụ như Giang Thần.

      Tiểu Hà Bao từ từ tới, bất ngờ quỳ sụp xuống.

      “Tiểu thư, em biết nhất định hận em, đánh em mắng em đều được.”

      Ta cũng hận, ta chỉ thất vọng. Khi bạn lòng dạ đối đãi với người, cuối cùng lại bị bán đứng, cảm giác thất vọng đến vô lực.

      tìm tỷ tỷ của ngươi . Ta vẫn tưởng rằng ngươi bơ vơ nơi nương tựa mới thu lưu ngươi, ngờ ngươi có tỷ tỷ bản lĩnh lợi hại như thế, giờ tỷ tỷ của ngươi được toại nguyện, ngươi cần làm hầu cho ấm ức nữa.”

      “Tiểu thư, đừng oán hận tỷ tỷ của em, tỷ ấy chỉ vì quá gia thôi. Tỷ ấy đưa em đến Tiêu Dao môn, phải ý đồ gì với , mà là muốn biết nhất cử nhất động của gia.”

      Giờ có gì cũng muộn. Ván đóng thuyền, tâm nguyện của Ngư Mộ Khê thành. Ta cùng Vân Châu có da thịt chi thân, tất nhiên thể thành thân với Giang Thần. ta dàn dựng ra cái bẫy này, đúng là dụng tâm lương khổ, nhất chiêu chế địch.

      Tiểu Hà Bao nức nở, “Tiểu thư, em … em biết mình có lỗi với . Tối qua nên gạt đến đây. Nhưng em cũng biết tỷ tỷ hẹn đến đây làm gì. Sau này, tỷ tỷ đến gặp em, dặn em canh giờ sau gọi gia tới bắt gian. Đến tận lúc ấy em mới hay chuyện. Tỷ tỷ vừa em liền lập tức gọi gia đến.”

      Nghe đến đây ta ngẩn ra! Tiểu Hà Bao lập tức gọi Giang Thần đến, liệu Giang Thần có đến? có nhìn thấy gì ? Liệu có bắt gặp lúc ta mạo phạm Vân Châu?

      Ta xấu hổ giận dữ dám nghe tiếp. Nhưng đáy lòng thức tỉnh, chuyện đêm qua chẳng lẽ như ta tưởng?

      gia đến nhìn thấy tiểu thư trúng độc, Vân công tử cũng hôn mê bất tỉnh, liền sai gia nhân canh cửa đưa Vân công tử về Vân phủ.”

      Nghe đến đó, ta lại cả kinh, Giang Thần sai người đưa Vân Châu , vậy… người cùng ta ân ái là ai? Tim ta như muốn bắn ra khỏi lồng ngực, căng thẳng trợn mắt nhìn Tiểu Hà Bao, nhưng ta có cách nào mặt dày mà hỏi Tiểu Hà Bao chuyện đêm qua, chỉ có thể căng thẳng hỏi: “Vậy còn ngươi?”

      “Công tử sai em nhanh chóng về phòng đun nước, sau đó sai em sắc thuốc.”

      “Sau đó?”

      “Khi em sắc xong thuốc mang đến, gia đổ bát thuốc vào bồn nước, cởi xiêm y của tiểu thư, bế tiểu thư vào.”

      Mặt ta nóng bừng, run rẩy hỏi đứt quãng: “Ai… ai cởi xiêm của ta?”

      “Là gia. Lúc đấy em định giúp tiểu thư, nhưng tiểu thư ôm gia buông, em thể kéo ra. ra… ra tiểu thư tự cởi gần hết. Chỉ còn cái yếm.”

      Ta xấu hổ giận dữ chỉ muốn đập đầu vào tường, nhưng còn chưa hỏi đến chỗ mấu chốt, ta chỉ đành hỏi: “Còn ngươi?”

      “Em thấy tiện ở lại, liền xuống lầu chờ. Đợi hồi lâu, cũng thấy tiểu thư gia xuống lầu, trong phòng cũng tắt đèn, em ngủ quên ở dưới lầu. Vừa rồi là gia đánh thức em, bảo em lên chăm sóc tiểu thư.”

      Ta vừa thẹn vừa giận, Tiểu Hà Bao lại có thể giao ta cho Giang Thần mà ngủ. thế tức là đêm qua ta cùng Giang Thần. . . Tuy ta trúng Túy Tiên Xuân, vì giải độc bất đắc dĩ cùng ta, nhưng nghĩ tới những lời Ngư Mộ Khê , lại nghĩ vừa cùng ta quay lưng bỏ , giải thích với ta dù chỉ nửa câu, lòng ta tràn ngập tủi thân và oán khí, như có hòn đá sắc cạnh cứa lên tim gan, làm ngực nhói đau.

      Ta thể đón nhận chuyện lòng có người khác mà thành thân với ta, càng thể đón nhận chuyện món đồ mà đối tốt với ta, mặc dù ta và ván đóng thuyền, ta cũng chấp nhận.

      đâu rồi?”

      gia đến khách sạn Kinh Duyệt.”

      Lòng ta lạnh ngắt, thốt ra lời: “Tỷ tỷ của ngươi ở đó sao?”

      Tiểu Hà Bao sợ hãi trả lời: “Vâng.”

      “Được, ngươi theo ta chuyến.”

      Tiểu Hà Bao ôm lấy chân ta, khóc nấc lên, “Tiểu thư, tỷ tỷ của em, tỷ ấy… tỷ ấy phải người xấu, tỷ ấy chỉ vì quá gia mà thôi. có thể tha thứ cho tỷ ấy ? Trước kia tỷ ấy phải trải qua rất nhiều khổ cực, tỷ ấy phải người xấu.”

      Ta cười khổ, “Ta tìm ta tính sổ, ta muốn tìm Giang Thần, đích thân hỏi mấy câu.”

      Vừa đúng lúc cả hai người bọn họ cùng có mặt, có những chuyện cần ba mặt lời.

      Ra khỏi Nguyệt Lâu, nắng sớm lên, gió thu dìu dịu. Mặt hồ sóng nước lăn tăn vỗ bờ, bị đá vụn ngăn cản phải quay lại, rối bời như tâm trạng của ta lúc này.

      Đột nhiên, bóng người rảo bước tới, bóng dáng nhanh nhẹn quen thuộc trong nắng, mắt ta hoa lên, lại là Vân Châu!

      “Tiểu Mạt!” Vẻ mặt rất căng thẳng, muốn lại thôi. Nhìn ta lặng lẽ, như chứa biết bao tâm . Ta biết muốn gì. Dù đến tìm ta, ta cũng tìm cơ hội giải thích với .

      “Tối qua…?”

      Ta chỉ biết cười khổ, “Vân sư huynh, tối qua chỉ là hiểu lầm.”

      nhíu mày, nhìn ta nghi hoặc.

      “Người hẹn huynh … là Ngư Mộ Khê, Chưởng môn phái Viễn Sơn. Đến tận tối qua muội mới biết, ta có bề ngoài gần như giống hệt muội.”

      “Tại sao ta lại giả làm muội?”

      “Bởi vì ta thích Giang Thần, muốn ngăn cản đám cưới của muội và Giang Thần. Lá thư kia cũng là ta gửi cho huynh, ý đồ để muội đến với huynh, cản trở ta và Giang Thần.”

      Vân Châu mím môi , yên lặng nhìn ta. Bên hồ gió thổi qua tà áo của , lộ ra đôi giày đen. Giầy ướt mảng vì sương sớm.

      Ta hơi cúi đầu, nhìn cọng cỏ còn đọng sương dưới chân , hạ giọng: “Huynh biết ? Muội tìm được mẫu thân, muội cũng hỏi thân thế của muội.”

      “Tiểu Mạt! Mẫu thân muội thế nào?”

      Ta nghe ra giọng run rẩy, ta dám ngẩng đầu, sợ gặp phải ánh mắt được nữa. Nhưng ta cảm giác được ta nên làm thế, nếu trước kia còn chút khả năng đến với , nhưng sau đêm qua, kiếp này ta và hoàn toàn vô duyên. Nếu thế, hết hy vọng là giải pháp tốt nhất.

      Ta cố lấy dũng khí, ngẩng đầu lên, gượng cười mà , “Mẫu thân … huynh là đường ca của muội.”

      Mặt tái nhợt, ta nhìn thấy ràng ánh mắt ảm đạm, như thái dương lặn nơi trời tây, khoảnh khắc thê lương đấy, ánh sáng tắt ngấm, bốn bề yên lặng.

      Ta đành lòng nhìn nữa, vội vã lướt qua . Ta rất vội, rất sợ kéo ta lại, rất sợ hỏi ta dù chỉ câu. Cho đến hôm nay, lòng ta ràng, ta và hoàn toàn vô duyên. Dù cho có vì Ngư Mộ Khê gài bẫy nên ta và đến được với nhau, cũng chỉ có thể là ý trời.

      Mắt ta cay xót, ngẩng đầu nhìn trời. Nắng sớm quá chói, nhưng ta lại muốn rơi lệ.

      Từ Nguyệt Lâu về Quy Vân sơn trang, chẳng qua chỉ mấy bước chân, mà đường cứ xa tít tắp, lòng thấy nhức nhối hay nặng nề.

      Ta về phòng, lấy Trọng Sơn kiếm pháp từ giá sách, kiềm chế được mà thở dài. Bên tai vang lên câu của sư phụ ngày đó, “vừa là bảo bối hiếm có vừa là mầm mống tai họa”. Lúc đấy ta cho là đúng, chẳng qua chỉ là quyển sách, ta chẳng coi trọng. Ta lòng mang chí lớn, cũng vọng tưởng mượn kiếm phổ kia làm nữ hiệp vang danh võ lâm. Đáng tiếc, thứ ta coi trọng, có nghĩa là người khác cũng coi trọng, thứ ta coi trọng, trong mắt người khác có lẽ chẳng bằng bãi phân trâu.

      Ta vuốt ve bản kiếm phổ, muốn cười khổ lại chua chát mãi cười nổi. mất bao tâm tư, trì hoãn chuyện hôn nhân nhiều năm như thế, chỉ vì thứ này? Nếu sớm, ta đưa là được, hà tất phải lãng phí thế? Hà tất phải khiến ta rung động xong, lại đâm ta nhát?

      Ta cũng ý thức ra là bản thân rơi lệ, cho đến khi giọt nước mắt rơi xuống kiếm phổ, dấu nước lan ra, ta mới bừng tỉnh. Ta tiện tay lau mặt, cất kiếm phổ vào trong tay áo ra ngoài.

      Tiểu Hà Bao rụt rè đừng chờ bên ngoài, ta cười, “ thôi, ta làm khó dễ tỷ tỷ của ngươi, ta chỉ muốn hỏi chuyện, chừng ta còn đưa ta lễ vật.”

      Tiểu Hà Bao nhìn ta nghi hoặc, lộ vẻ dám tin. Mặt dù ta và Tiểu Hà Bao cùng ăn cùng ở mấy năm, có lẽ Tiểu Hà Bao vẫn chưa hiểu ta. Bình sinh ta ghét nhất tranh giành, nếu đúng là Giang Thần có tình cảm với Ngư Mộ Khê, ta thành toàn cho bọn họ là xong, Uyên ương kiếm phổ tặng bọn họ cũng chẳng có gì? Xưa nay ta tùy tiện, nhưng cũng có cốt khí, tình cảm nếu thuộc về ta, ta ôm ấp trong đau khổ.

      ngờ, khách sạn Kinh Duyệt lại gần Quy Vân sơn trang đến thế, xem ra Ngư Mộ Khê có chuẩn bị trước, ta từng , ta đến kinh thành là để tặng quà cho bằng hữu sắp thành thân, xem ra món quà ta là Túy Tiên Xuân.

      Vào khách sạn, Tiểu Hà Bao kéo áo ta, ta quay đầu cười với ta, “Ngươi xem ta tay tấc sắt, tỷ tỷ của ngươi võ công cao cường, ngươi sợ cái gì?”

      Tiểu Hà Bao chỉ lên gian phòng tầng hai : “Tỷ tỷ ở phòng kia, em dám lên, sợ tỷ ấy mắng em.”

      “Vậy ngươi về trước . Ta và Giang Thần mấy câu xuống ngay.”

      Ta nhàng bước lên cầu thang, về phía gian phòng kia. Cửa phòng đóng chặt, ta hít sâu hơi, giơ ngón tay gõ cửa. Giờ phút này tâm trạng có cảm giác như đập nồi chìm thuyền, chỉ biết là phải xác minh cho ràng chuyện băn khoăn.

      “Ai?” Tiếng Ngư Mộ Khê vang lên.

      Ta đột nhiên hoảng hốt, kịp chờ ta mà tự mở cửa phòng.

      Nhìn thấy cảnh trong phòng, ta tình nguyện ta chưa từng đến đây, cũng tình nguyện nhìn thấy cảnh này.

      Nhưng ta thấy cảnh mà ta muốn thấy nhất.

    4. Chó Điên

      Chó Điên Well-Known Member

      Bài viết:
      4,012
      Được thích:
      12,975
      chết dang lộn rồi , h làm sao bạn

    5. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      @minhcho để mình bảo mod move qua box ̉ đại cho nàng =D

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :