[Bang Sắc Nữ] Sưu Tầm - Các Tập Hot Trong Cùng Thú Triền Miên

Thảo luận trong 'Thùng Rác'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Chương 35: Bailey ăn vụng
      [​IMG]
      “Pail, ngươi chuẩn bị tiếp đãi đoàn người của bộ lạc Hắc Sơn cho tốt.”

      tốn nhiều thời gian, trước khi trời tối mọi người tới tới bộ lạcThiết Chùy, đập vào mắt là đại môn xa hoa với hai cột xương trắng dã do tích lũy lâu ngày mà thành, khung xương dữ tợn tỏa ra mùi máu tanh nhàn nhạt, đỉnh là bộ xương của loài rồng rất mạnh vua của Tùng Lâm, máu tươi vẫn nhiểu giọt xuống từ đó.

      Máu tanh bạo ngược khiến đáy lòng khỏi sợ hãi. Đường Lâm mím chặt môi, chửi thầm trong bụng bộ lạcThiết Chùy này tàn nhẫn, ngẩng đầu nhìn giống đực tụ tập bốn phía xấu xí thể tả khiến nàng rất bứt rứt.
      “Lát nữa được rời khỏi chúng ta biết chưa” Hierro ít khi có bộ mặt nghiêm túc đến thế, kề sát vào tai Đường Lâm , chung quanh bộ lạcThiết Chùy rất u ám, nhìn ánh mắt đám kia chứa đầy vẻ thối nát, đều xoa tay giống như bọn họ là vật trong bàn tay, tùy ý chờ bị xâm phạm?

      Gật đầu mạnh, rất nhanh cầm gì đó trong tay phân phát cho mọi người, Lord phối hợp giải thích giúp nàng, Horry sau khi nghe xong mắt lóe sáng, kế sách của Đường Lâm rất khả thi, đến lúc đó bộ lạcThiết Chùy bị chỉnh thừa sống thiếu chết.

      Ngày xưa bị bộ lạcThiết Chùy chèn ép quá nhiều, lửa giận dưới đáy lòng tích tụ lâu, cá lớn nuốt cá bé, nếu phải Jack tính kế với họ hôm nay họ cũng hạ thủ như vầy.

      ” Bình tĩnh chút, cứ làm như biết gì, cứ theo kế hoạch mà làm.”

      hổ là Lâm của ta.” Lord nghiêng người, mượn che chắn từ thân thể cao to của mọi người, khéo léo che đậy ôm Đường Lâm vào trong lòng, cánh môi ấm áp cọ sát khuyên tai trắng noản của nàng, mắt vàng rạng rỡ lóe sáng.

      Mấy người khác đều có vẻ mặt kinh hỉ, nhưng vì thời gian địa điểm hợp nên chỉ hận thể đem thiên hạ kiều mị trước mắt đặt ở dưới thân triền miên phen. Hierro biễu môi cam lòng tỏ ra yếu kém xen vào, bàn tay vói vào dưới da thú Đường Lâm, cảm thụ được da thịt mịn màng, khuôn mặt tà mị đầy đầu độc, Đường Lâm nhấc chân đá Hierro chút, nghiệt chết tiệt!

      Sau khi bước vào bộ lạc Thiết Chùy Đường Lâm thầm nghĩ hổ là bộ lạc lớn nhất trong vùng, bên trong lớn hơn nhiều so với bộ lạc Hắc Sơn, nhưng mà rất hiếm khi nhìn thấy giống cái, cho dù gặp cũng né tránh xa xa.

      Đoàn người Đường Lâm theo Jack vào trung ương tế điện của bộ lạc Thiết Chùy, bốn phía là lửa trại đỏ rực chiếu sáng nửa bầu trời, vài giống cái nhắn xinh xắn qua lại như con thoi sắp xếp từng thứ, đại bộ phận giống đực nhìn chằm chằm mấy người Đường Lâm, chút che giấu dục niệm trong mắt.

      Jack thoả mãn nhìn giật mình trong mắt Đường Lâm và mọi người, bàn tay to vung lên rằng “Tới nếm thử thịt heo tươi mới của chúng ta, hương vị tuy rằng kém hơn bộ lạc Hắc Sơn nhưng giống đực ăn uống nên hào phóng chút.”

      Theo lời Jack , mấy con heo thú nướng chín được bưng lên bàn gỗ, trước từng người bày chén gỗ to, Jack dẫn đầu thô lỗ bốc xé ăn trước. Lời ám chỉ bộ lạc Hắc Sơn keo kiệt, dáng vẻ bộ lạc Thiết Chùy chiêu đãi lai khách quá thô bỉ phô trương.

      Đường Lâm quay sang Lord nhàng gật đầu, Lord đứng dậy về phía Jack.

      Nhìn heo nướng đặt bàn gỗ, Đường Lâm khó chịu quay đầu sang chỗ khác, bộ lạc Thiết Chùy này là chưa tiến hóa hoàn toàn, ngay cả nội tạng heo cũng bỏ , móng heo vẫn đầy bùn đất, mà cũng chỉ đám mãng phu này mới ăn ngon tới vậy. Mười mấy tên giống đực của bộ lạc Thiết Chùy đều ngồi xuống, thấy cảnh tượng này Đường Lâm thầm than lúc này còn chưa tìm được lúa nước nên thể ủ chút rượu gạo, chắc là giống đực rất thích đây. Sau này về bộ lạc kêu họ tìm chút trái cây, xem thử có thể ủ rượu trái cây .

      Quan sát giống cái qua lại xung quanh, vẻ mặt lạnh lùng nhìn đoàn người Đường Lâm lạnh nhạt thêm vài phần hung ác, đáy lòng Đường Lâm hừ lạnh, hổ là người của bộ lạc Thiết Chùy, ngay cả giống cái cũng có ba phần sát ý, quả nhiên phải thứ tốt.

      “Thiên thần! Thiên thần!” Jack vừa dứt lời giống đực trong bộ lạc Thiết Chùy đều đứng lên, cầm thịt quay trong tay giơ lên cao, ngừng kêu thiên thần.

      Thiên thần là thần thánh của phiến đại lục này, có người có hai đầu bốn tay, khỏe mạnh vô biên nhưng cũng vô cùng hung tàn, Lord chẳng thèm để ý đám mãng phu này, cỡ mấy người mà đòi thiên thần phù hộ hả, tay phải khẽ buông xuống tại bên người vo vê, bột phấn theo động tác của lặng lẽ rớt vào trong thịt quay.

      “Jack tộc trưởng, đây là gia vị bộ lạc Hắc Sơn chúng ta vừa phát , thêm vào thịt quay có hương vị cực ngon, dùng làm vật trao đổi lần này, biết Jack tộc trưởng nghĩ thế nào?” Lord cười thuần khiết, khuôn mặt tuấn lãng lộ ra lúm đồng tiền rực rỡ, cộng thêm lửa trại lờ mờ tạo nên vẻ quyến rũ khó tả.

      Thấy ánh mắt Jack bỗng chốc thâm trầm Đường Lâm cười dịu dàng, chết tiệt Jack thế nhưng dám nghĩ tới dâm loạn nam nhân nhà nàng, muốn chết đây mà! Thịt quay trong tay rung động kẽo kẹt, mấy người hai bên trái phải khẽ run lên cầu khẩn thay Jack, thủ đoạn chỉnh người của Đường Lâm rất đáng sợ nha.

      “Ừ!” Mượn cơ hội tiếp nhận bao gia vị Lord đưa qua, bàn tay to vuốt tay Lord, chộp vào lòng bàn tay tinh tế vuốt ve, hầu kết chuyển động chỉ hận thể đem Lord ôm vào lòng, y như con khỉ thấy chuối mà ăn được.

      Nghe được vị tanh tưởi tản mát ra từ Jack, sắc mặt Lord xanh đen ra sức rút ra bàn tay bị bóp hơi hồng, sẳng giọng “Jack tộc trưởng để muối biển ở đâu? Có thể cho ta nhìn thử ?” Khóe miệng ra nụ cười câu dẫn ra, dám chiếm tiện nghi của ta chờ chết Jack! Chậm rãi chờ dược hiệu bắt đầu.

      Đường Lâm nhàng kéo Bailey, nhìn Horry nhàng gật đầu rồi bóng dáng hai người biến mất nhanh chóng.

      “Đây là nguồn nước của bộ lạc Thiết Chùy?” Đường Lâm bám phía sau lưng Bailey, móc ra bao vải nhàng rắc vào nước, thứ này cũng chẳng có gì, tối đa làm cho bộ lạc Thiết Chùy ói dưới tiêu chảy vài ngày thôi, giống đực bộ lạc Thiết Chùy lòng muông dạ thú đáng ghét, thuốc ngứa cộng thêm cái này bảo đảm mấy ngày tới khiến bộ lạc Thiết Chùy rất ‘hài lòng’.

      “Ừm” Bailey nhàng gật đầu, thân thể thoăn thoắt rơi xuống đất tiếng động, cẩn thận tránh né người của bộ lạc Thiết Chùy, có thể do bộ lạc Hắc Sơn đến đây nên bộ lạc Thiết Chùy to như vậy lại rất yên ắng trừ chỗ dàn tế lửa trại.

      “Bailey có thể xác định chỗ để muối biển ?”

      Đường Lâm ngẩng đầu nhìn Bailey mượn bóng đêm để nấp, bốn phía im ắng chỉ nghe vang vọng từ chỗ lửa trại truyền đến, vài ngọn đèn le lói từ trong mấy nhà gỗ rọi ra, bên tai truyền đến từng đợt côn trùng kêu vang. Muối biển có mùi, trong khí ẩm ướt càng nặng hơn, người bình thường cũng có thể ngửi được nhưng mà bộ lạc Thiết Chùy quá lớn, dù sao cũng thể lục soát từng nhà gỗ được.

      Bailey ngẩng đầu lên khoảng hít sâu vào, nương theo ánh trăng, Đường Lâm xuất thần nhìn gương mặt hơi đen của Bailey, từ lông mày chuyển dần xuống môi, có gì khác thường chợt lóe rồi biến mất.

      Dám chắc là Jack đem muối biển đưa cho bọn họ, từ lúc rời khỏi bộ lạc bọn họ nhận ra. Vậy nên Jack bất nhân cũng đừng trách bọn họ bất nghĩa, chỗ lửa trại bọn Lord kềm chân đám dã man kia, nàng và Bailey lẻn vào lấy muối biển sẵn tiện nghiêm phạt lòng tham đầy dục vọng của bộ lạc Thiết Chùy.

      “Bên này!”

      Bailey ôm chầm thân thể mền mịn của Đường Lâm chạy nhanh về phía bắc, lúc chạy hai thân thể ngừng ma sát, mắt vàng Bailey lên khác thường, tốc độ đột nhiên nhanh hơn vài phần, hưởng thụ thân thể mềm mại của Đường Lâm ma sát vào mình. Tiểu đệ thô to khỏi hưng phấn dựng thẳng đặt ngay giữa viền mông Đường Lâm, hai bên da thú hơi hé ra, Bailey thuận tiện kéo da thú sang bên, trong tư thế chạy nhanh đem gì đó xâm nhập dưới mông, Đường Lâm há hốc mồm nhìn cử chỉ bạo dạn của Bailey, dở khóc dở cười đúng là phát tình bất chấp tình huống.

      Đường Lâm tức giận ôm chặt cổ Bailey rồi trầm xuống thân thể, đem tiểu đệ đặt dưới mông kẹp chặt, thoả mãn cười đắc ý nghe thấy tiếng hít sâu từ Bailey, cho ngươi phát tình này. Kẹp chặt dụng cụ tác loạn rồi coi ngươi làm sao xằng bậy. Đường Lâm chỉ lo thỏa mãn cơn tức mà để ý rằng hô hấp Bailey càng lúc càng trầm.

      Có lẽ do hơi thở núi rừng người Bailey hoặc do rừng rậm duyên cớ khiến Đường Lâm cảm giác yên ổn ấm áp, tư thế kẹp chặt trở nên lỏng hơn.

      Chắc là nhận thấy được thay đổi từ Đường Lâm, cánh tay rắn chắc của Bailey ôm chặt nàng, bàn to to kiển đầy vết chai luồn vào da thú Đường Lâm…..

      Đường Lâm kiềm chế tiếng thở, muốn nhìn vẻ mặt Bailey nhưng trong chỗ tối như bưng nên dù cố thế nào cũng nhìn được, gian tối đen như mực, bàn tay với những vết chai quấn quít lấy phần vải thô quấn ngực.

      Đường Lâm theo phản xạ muốn đẩy tay ra, nhưng mà lúc sờ tới khiến hai người cùng hít sâu hơi. ngờ chỉ như thế cũng có thể kích thích như vậy, cắn chặt cánh môi, bọn họ tới bộ lạc Thiết Chùy phải để đương vụng trộm.

      “Bailey mau dừng tay, nếu bị bọn họ phát sao?” Đường Lâm thả lỏng cơ thể, kề gần tai Bailey giọng .

      Thân thể Bailey cứng đờ, trán toát ra tầng mồ hôi nóng, liếc nhìn khuôn mặt bình tĩnh của Đường Lâm khiến Bailey có phần kiềm chế nổi.

      Giọng Đường Lâm mềm , cần cổ dài trắng nõn hơi kéo dài hình thành đường cong duyên dáng, cộng thêm ánh trăng mờ ảo tựa càng giống bạch ngọc thượng đẳng, câu dẫn lòng người.

      Bailey hít hương vị thản nhiên người Đường Lâm, đáy lòng cứ như bị bàn chải lông chim quét qua, cảm giác vô cùng mê người lúc lúc , rơi thẳng xuống đáy lòng Bailey.

      Bất chấp lời Đường Lâm như ma xui quỷ khiến, Bailey nhảy vào chỗ u phía trước được trăm mét, tay trái xoa gáy Đường Lâm, hơi thở nóng rực quen thuộc phun tại hai gò má, Đường Lâm khỏi giật mình cứng người.

      lẽ làm thiệt sao….. tính mở miệng ngăn cản thanh đột nhiên đình chỉ. Bàn tay bên dưới người hơi nắm chặt, hình dạng Bailey bưu hãn lúc phát tình bỗng lên trong đầu nàng.

      Hệt như lúc phát cuồng, tay Bailey chạm vào Đường Lâm rút về được, ngày ấy Đường Lâm xỉu dưới thân nên đành kiềm chế dục vọng chưa dứt. Giống như mang theo ma lực, thân thể Đường Lâm buộc chặt cảm nhận nhiệt hỏa từ Bailey, nhiệt vừa chạm vào Bailey bắt đầu tổng tấn công.

      sao đâu, dược tính của Lord nhanh như vậy, ta nghĩ giờ này bọn Lord vẫn đùa giỡn với đám Jack, chỉ cần lấy được muối biển là xong, mấy ngày nay được chạm vào nàng giờ ta sắp phát điên rồi.”

      Giọng Bailey trầm thấp khàn khàn, mang theo tình ý khó nhịn vô cùng hấp dẫn… Bàn tay to thô ráp rơi xuống vải thô trước ngực Đường Lâm, khẽ vẽ vài vòng nặng , ngón tay chai sần đụng vào thân thể Đường Lâm hơi ngứa ngứa, khiến cho Đường Lâm cũng trở nên khô nóng.

      Con ngươi đen tràn đầy hơi nước trừng mắt nhìn Bailey, Bailey đúng là báo đội lốt cừu mà, hiểu vì sao lúc trước nàng lại chọn ở cùng nhỉ.

      Thấy Đường Lâm giãy dụa nữa, bàn tay Bailey di chuyển càng mạnh bạo, hai ba cái tháo xong chỗ vải quấn kia, bộ ngực mềm mại ra trước mắt, trắng noản trơn mịn….Mới nhìn thôi mà Bailey chịu nổi nuốt nước miếng.

      Cúi đầu ngậm lấy hạt mơ đỏ hồng,khẽ miết, phía dưới cũng trực tiếp chen vào giữa hai chân Đường Lâm, để ngay trước lối vào, tiểu đệ tiết ra trắng đục thử thăm dò trước cửa, từ từ vào.

      Bầu trời đêm lạnh lẽo, ánh trăng xấu hổ với tình cảnh nóng bỏng phía dưới trốn vào trong tầng mây, trong nhà gỗ cách hai người xa vang lên tiếng đối thoại nhàng, dường như thảo luận thu hoạch của bộ lạc Thiết Chùy năm nay, khó nhận ra giọng trầm thô của giống đực và người kia là giống cái giọng mềm .

      Cảm nhận được Bailey cuồng dã chạy nước rút, Đường Lâm nhàng giãy dụa thân thể phối hợp, đột nhiên trong nhà gỗ vang lên tiếng thét kinh hãi, tiếng thét vừa dứt lâu tiếng giống đực thở dốc liền truyền ra, thanh chạm vào nhau phối hợp với rên rỉ thèm che giấu của hai người trong đó.

      Đường Lâm xì tiếng, chỉ giống đực bộ lạc Thiết Chùy biết xấu hổ mà ngay cả giống cái cũng quá dũng mãnh! Bên tai truyền tới tiếng ngân cao hơn của giống cái, thân thể khỏi buộc chặt hơn.

      Bailey khẽ cười ra tiếng, cắn khuyên tai Đường Lâm “Lâm bị kích thích sao?” chuyện nhưng động tác phía dưới hề chậm lại, mắt vàng tỏa ra nhiệt nóng nhìn ngắm Đường Lâm dưới thân, thoả mãn nhìn chính mình ra vào thân thể nàng, cảm nhận bao bọc chặt chẽ hoàn mỹ càng chuyển động nhanh hơn, càng đòi hỏi nhiều hơn.

      “Để cho ta sờ chút nào!” Jack vươn tay kéo Lord tới gần muốn ra tay, mấy giống đực gần đó kêu gào cổ vũ, gõ mạnh xuống bàn, ánh mắt rực lửa nhìn chằm chằm mấy người Lord.

      Jack nhìn Lord với vẻ bỉ ổi thô tục, ánh nhìn trắng trợn lộ liễu đảo qua Hierro và Arthur, hơi thắc mắc vì sao thấy Lâm và Bailey nhưng vui vẻ nên nghĩ nhiều lắm, dù sao đều ở trong bộ lạc Thiết Chùy nên cần vội, vẫn nên tự thỏa mãn rồi tính tiếp, đám người chủ chốt rất muốn đưa tay dựt da thú của Lord xuống, cánh tay thô đen, lông tóc mọc như bụi rậm, khuôn mặt xấu xí tràn đầy dục niệm.

      ít giống đực trực tiếp vén da thú lộ ra thứ xấu xí to lớn phía dưới, quay hướng mấy người Lord quang minh chính đại khoe khoang, Horry tức giận run cả người, Arthur thò tay chọt mạnh mới làm cho tỉnh táo lại, bật người biến thân.

      Lord cười dịu dàng đưa tay ngăn lại bàn tay Jack, ôn hoà nhìn Jack, hơi thở lạnh lẽo chậm rãi toả ra, đầu lưỡi liếm môi rằng “Jack tộc trưởng chẳng lẽ quên thân phận Lord? Lần này chúng ta đến đây để lấy muối biển, Jack tộc trưởng tính thất hứa hả, đừng quên thiên thần luôn quan sát con dân của , Jack tộc trưởng nên nhớ kỹ đấy” Lúm đồng tiền như hoa mê hoặc ba hồn sáu phách của Jack rồi còn nhớ gì tới thiên thần chứ.

      “Thất hứa sao, thiên thần cũng quản được bộ lạc Thiết Chùy, đêm nay ta chiếm lấy ngươi coi thử thiên thần có tức giận ?” Ngây ngốc nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn lãng của Lord, liều mạng nuốt nước miếng, buột miệng ra lời đại bất kính.

      Đôi lông mày Lord nhếch lên, mãng phu vẫn là mãng phu! Hai ba câu bị lừa rồi, giống đực xung quanh nghe xong lời Jack khỏi lui về phía sau vài bước, dục niệm trong lòng giảm xuống khá nhiều.

      “Jack tộc trưởng cố ý trêu cợt bộ lạc Hắc Sơn ta?” Sửa giọng cứng rắn nhìn thẳng Jack, nắm tay bóp chặt, đấm Jack cái rồi quay đầu lại nhìn giống đực vây quanh mình, hừ lạnh “Thiên thần phù hộ con dân bội ước, Jack tộc trưởng đối chúng ta thế này bị thiên thần trừng phạt.”

      “Thiên thần, cái gì thiên….” Lời còn chưa dứt, thân thể Jack bỗng nhiên co giật té mặt đất, “A! ngứa quá, đau quá…” Vội vã xé rách da thú người, lực đạo to lớn, chỉ chốc lát nửa người bị gãi chảy máu. Jack vừa ngã xuống mấy người kia cũng sốt ruột muốn lại nâng lên, ngờ lập tức liền có người thứ hai ngã xuống, lần lượt liên tiếp có người rồi ngã xuống. Giống cái đứng xung quanh sợ hãi nhìn cảnh này, tiếng thét chói tai vang lên, quỳ xuống ngừng dập đầu. Lord và mọi người cười như cưới, Lord sửa sang lại da thú bị Jack chạm qua rồi chậm rãi đí tới ngồi xổm trước mặt Jack.

      “Rất đau!”

      “A! Đau quá! Cứu ta…. Cứu ta.”

      cước đá văng ra Jack cầu cứu, sốt ruột nhìn phía sau “Hai người kia còn chưa về sao?”

      Hierro bất mãn đá văng ra cái bàn chướng mắt, lạnh lùng rằng “ nhanh như vậy, cơ hội tốt như thế làm sao Bailey bỏ qua được” Giọng điệu khô cằn bức bối, Lâm bất công, lần này trở lại phải ‘dạy dỗ’ nàng phen, con mắt lục sắc lên dục niệm.

      Nghe xong Hierro , mấy người khác cùng quay đầu sang chỗ khác, coi như có nghe lời tràn đầy vị chua kia.

      Khóe miệng Lord co quắp, quay sang đá Jack cái mạnh, tuyệt đối có ghen, tuyệt đối phải ghen, chỉ là nhìn Jack vừa mắt mới trút giận thôi, tuyệt đối là như vậy.

    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Chương 37: Có số thứ thể chạm vào
      [​IMG]
      Bỗng nhiên, Đường Lâm bị mảng màu hồng vách núi ở phía xa thu hút, đột nhiên dừng lại bước chân.
      “ Josh, các ngươi về trước , ta hái vài thứ. “ rồi lôi kéo Lord vào sâu trong phía ao, Lord bối rối đưa lúa nước tay cho Carma, tò mò nhìn vẻ mặt thích thú của Đường Lâm.

      Trong mắt khẽ lên hứng thú, Lâm là nàng kéo ta, phải ta cưỡng ép nàng đâu nha.

      “ Lâm, thấy cái gì vậy?” Khu vực ao này quen thuộc từng xó xỉnh, làm sao lại biết được sườn núi vách đá kia có trồng thứ cây ăn quả đặc biệt. Thứ quả này thể ăn bậy , thấy Đường Lâm thích thú, Lord phỏng đoán nàng vốn biết nó là thứ gì. Nếu nôn nóng kéo vào nhứ thế.

      “ Đó có phải là cây cà chua?” Đường Lâm chỉ vào phía cành cây giữa sườn núi, hớn hở quay đầu lại nhìn thấy ánh mắt ranh mãnh của Lord, khuôn mặt nhắn tức khắc đỏ bừng, bất an kéo váy thú, da thú phía bị nàng kéo lộ ra phần ngực .

      Gần như lộ ra quá nửa, vải thô che lấp hai hạt mơ hồng dựng thẳng đứng dưới cái nhìn chăm chăm của Lord.

      Lord nhìn thấy liền bất động tầm mắt, hầu kết chuyển động, hai tay khoanh lại chỗ dám buông ra, e sợ kiềm chế được mà nhào tới, kế hoạch còn chưa có bắt đầu, thể manh động được.

      Cái trán trơn bóng nổi lên từng giọt mồ hôi lóng lánh, lặng yên lướt qua hai gò má đọng lại mãi rớt.

      Trong khí dường như tràn ngập hơi thở ái muội, thu hồi tầm mắt nhìn về sườn núi, nhìn chằm chằm khuôn mặt tuấn lãng của Lord, rơi xuống cánh môi xinh đẹp no đủ, đột nhiên nàng rất muốn ngậm lấy hai cánh môi kia mà nhào nặn nhấm nháp phen..

      Nghĩ vậy, cái lưỡi mập mạp khẽ liếm vành môi, vẽ ra vòng nước trơn bóng, ánh mắt trong trẻo nhưng lạnh lùng biến thành mê đắm, quyến rũ vô hạn.

      Thấy vậy, tâm tư Lord liền thay đổi, hơi thở trầm ổn, nho nhã biến đổi dần, nắm vòng eo của Đường Lâm, tiếng thanh thúy, trơn tru tựa như tiếng suối trong khe núi, ” Lâm — kéo ta đến đây, có phải là ….”

      Giọng nam trầm thấp đầy mê hoặc, từ trong lòng lấy ra cái hộp , đổ ra chút bạch cao, tinh tế cọ xát bàn tay.

      , …” thanh mềm yếu, kiều mị làm cho người ta mê mẩn, nghe thanh mềm mại của Đường Lâm khiến thân thể Lord cứng đờ, phía dưới phút chốc rung động, gân xanh nổi lên.

      phun trọc khí, bị nghẹn khiến khuôn mặt tuấn tú đỏ bừng, nâng lên tay phải, tinh tế phác họa khuôn mặt Đường lâm, vén lên sợi tóc đen, xoa khuôn mặt, ” Lâm, lần trước rất ngoan nhé!”

      Ngây ngô đứng im! Đường Lâm chỉ cảm thấy toàn thân như ở trong phòng tắm hơi, bốn bề đều tràn đầy ấm áp, đáy lòng nổi lên ham muốn bột phát, cả cơ thể kiềm chế được trở nên mềm nhũn dựa sát vào thân thể của Lord, hơi thở tựa hương lan.

      Miệng khô, lưỡi khô, nàng bất chấp rụt rè, đôi mắt mở to ngập tràn men say nhìn chăm chú xương quai xanh đầy khêu gợi của Lord, ngẩng đầu hôn lên môi Lord, cánh tay nhắn thon dài giơ lên nhàng chạm vào khuôn mặt , phác họa lên vành môi, khuôn mặt trắng như tuyết tràn đầy mồ hôi nóng, sợi tóc lộn xộn, da thú trượt rơi xuống đất

      –”

      “Ha ha! Lâm ta nên nghiêm phạt nàng thế nào mới được, ở đây đều đứng thẳng lên, tươi đẹp ướt át, so với hạt máu trong tộc còn tươi đẹp hơn ba phần.”

      ” Ưm!Ngươi, Ngươi lau cái gì người ta?”

      Thân thể mềm mại nóng rực ngừng dãy dụa. khí ái muội dần dần bao phủ, từng nếm thử tư vị của tình dục, Đường Lâm dĩ nhiên biết cơ thể xảy ra biến hóa gi.

      Khuôn mặt nũng nịu hé mở đôi môi đỏ mọng, hai mắt mê ly, trong mắt nhộn nhạo hơi thở của dục vọng, vịn vào cổ Lord đè xuống dưới đất, Lord kinh ngạc nhìn cử chỉ lớn mật của Đường Lâm, ngừng lát, thế nhưng lại bị Đường Lâm trực tiếp đặt ở mặt đất, da thú người đều bị Đường Lâm xé nát cách thô bạo, hơi thở thô ráp bất ổn, ngửa mặt nhìn lên Đường Lâm ở người.

      Cử động quá lớn khiến vải thô người Đường Lâm bị vứt qua bên từ lâu, váy thú phía dưới bị kéo khoát lên bên hông, vải thô bên trong bọc lấy mông tròn cũng bị Đường Lâm cởi ra, phía dưới thú váy trống rỗng còn gì.

      Ưm tiếng, hơi thở hổn hển cắn lấy đôi môi Lord, ma sát qua lại biết muốn gì, vểnh mông lên vô ý thức ma sát. Nhìn Đường Lâm nhiệt tình như vậy, cánh tay vắt ngang hông gắt gao nắm chặt khuôn ngực to lớn của nàng, hai tay Đường Lâm chạy loạn xạ, thần trí hai người lúc này còn lại bao nhiêu.

      ” Lâm, muốn?” Lord khàn giọng, thanh nhàng truyền đến, tựa như thứ rượu nguyên chất hùng hậu và trầm thấp, bị Lord kích thích, thân thể Đường Lâm tựa như mất chống đỡ, mềm mại ngả vào Lord, mơ hồ lắc mông, gương mặt dán tại trước ngực Lord.

      Lord vươn ngón trỏ xoa cánh môi Đường Lâm, vẽ phác thảo vành môi hồng nhuận, vết chai ma sát truyền đến trận trận tê dại, mở miệng ngậm chặt ngón trỏ làm càn, cái lưỡi ẩm ướt khẽ liếm.

      cổ nhiệt khí trong nháy mắt như thủy triều dâng, mạnh mẽ xâm chiếm tất cả thần trí của Lord, lập tức đè nàng xuống, cái lưỡi lớn bá đạo cạy mở hàm răng Đường Lâm, thâm nhập khoang miệng, truy đuổi, đùa giỡn với cái lưỡi ở bên trong, buông tha bất kỳ chỗ nào.

      ” Ưm a!”

      Đường Lâm kiềm chế được, mở miệng thở gấp, vươn ra cánh tay, thân hơi cong ôm chặt Lord, ngẩng lên khuôn mặt nhắn hôn trả lại, bàn tay khó kìm nén mò mẫm bộ ngực trần của Lord.

      Lord điên cuồng đáp lại, ép Đường Lâm vào trong lòng mạnh, ngón tay mải miết theo gáy trắng chảy xuống đến bộ ngực trắng noản, tùy ý xoa niết, ” Lâm, gọi tên của ta.”

      “Lord –” vô thức gọi. Nghe Đường Lâm nỉ non, Lord cúi đầu ngậm lấy đỉnh ngực hồng đào, nhàng mút, hút, hàm hồ ” Lâm, Lâm …”

      Ôm chặt Lord, khát vọng ở trong cơn gió bão có điểm dừng chân, đem chỗ ngứa ép mạnh lên người Lord, cố sức ma sát trước, khát cầu có thể giảm thiểu nguyện vọng nóng bỏng ngừng tuông ra dưới đáy lòng.

      Đột nhiên cảm giác ở phía dưới có thêm thứ khác lạ.

      Đường Lâm mơ hồ, ngẩn người, cúi đầu.

      Há hốc mồm nhìn cây gậy lớn để tại nơi ấy, đè ép trước hai mép thịt, chậm rãi nhồi vào trống rỗng… Mặt trời từ từ lặn xuống, dần dần ngả về tây, chiếu rọi lên hai người nằm lên nhau mặt đất, Đường Lâm chậm rãi mở mắt ra mơ hồ nhìn bốn phía, đáy mắt dần dần khôi phục thần thái, lập tức vô cùng kinh ngạc ngớt.

      Tiếng tim đập trầm ổn hữu lực kề sát dưới tay, cúi đầu nhìn ánh tà dương chiếu lên, thân thể gầy gò của Lord bên dưới lên vòng tròn ánh sáng, oánh nhuận mê người, Đường Lâm lộ vẻ mặt ngượng ngùng.

      Đứng dậy ôm lấy Đường Lâm, thanh khàn khàn đầy sủng nịch,” Thế nào, ăn xong chùi mép, Lâm dự định trở mặt sao?” Trêu ghẹo, đùa giỡn Đường Lâm ngượng ngùng, bộ dáng Lâm ngượng ngùng e lệ như vậy cũng gặp nhiều.

      Khóe miệng nhếch lên, Đường Lâm thong thả đứng dậy nhặt lên váy thú ở bên, mặc kệ bản mặt dày của Lord.

      Thấy Đường Lâm để ý tới, Lord sờ mũi đứng dậy rất nhanh mặc lại đồ, ngồi ở bên si mê nhìn thân thể đẫy đà của Đường Lâm, kẹp chặt hai chân, che giấu thứ gì đó chuẩn bị rục rịch.

      “Đó là cái gì?” Đường Lâm chưa từ bỏ ý định hỏi:” Có độc?”

      Lord đưa tay ôm lấy Đường Lâm, cười : ” phải, đó là chu kết quả(1), giống đực thành niên trong bộ lạc nếu hái xuống, dễ dàng được giống cái chọn làm bạn đời, kết quả bảo trì được mấy tháng, cũng thể tùy tiện hái.”

      Nghe xong lời giải thích của Lord, hai gò má của Đường Lâm đỏ bừng, trách được Josh thấy nó có vẻ mặt hơi thích hợp, hóa ra bên trong còn có ý nghĩa như vầy.

      Khuôn mặt ửng hồng, khóe miệng hơi co rúm, vô tình tự nhiên di chuyển, được Lord ôm phía trước thẳng về hướng bộ lạc, tiếc nuối nhìn chu kết quả đỏ tươi vách núi, bẹp khóe miệng vài cái, muốn ăn !

      Ý nghĩ này chợt lên trong đầu Đường Lâm, lập tức khiến Đường Lâm giật mình! Vì sao nàng lại có loại ý nghĩ ham muốn ăn uống này, đảo cặp mắt trắng dã, đối với tâm tư lúc này có hơi khó hiểu, suy tư nửa ngày đoán ra, liền vứt bỏ ý nghĩ trong đầu ra phía sau.

      ” Lord này, lúa nước có thể trồng được ?”

      ” Nàng thứ cỏ dại vừa đào được khi nãy? Cỏ dại đó trồng khó, Lâm muốn làm cái gì?”

      ” Trồng trọt, nếu có thể tính toán trồng được lúa nước, ngày sau bộ lạc phải sầu vì đủ thức ăn.”

      Lord kinh ngạc,cái thứ cỏ dại thô ráp kia có quả chưa bằng cái móng tay có thể thỏa mãn dạ dày của gần trăm người trong bộ lạc à? Thấy Lord tin, Đường Lâm cũng có ý định giải thích, mắt thấy thành tai nghe thành giả, nàng nhiều cũng vô ích, vẫn là lo nghĩ làm thế nào để trồng thêm mới tốt.

      Vừa trở lại nhà gỗ thấy có ít người tụ tập ở trước nhà, hiếu kỳ nhìn lúa nước trong tay Josh mà Lord là cỏ dại, nhớ kỹ lời Đường Lâm , Josh dám chậm trễ, cẩn thận tỉ mỉ đem sáu gốc lúa nước để tại nơi râm mát.

      Bùn đất bao quanh cây vẫn chưa rời rạc, mấy người Arthur đem phía sau nhà gỗ mở rộng ít, phần đất trống được mở rộng thêm, dùng xẻng đá cào cào bùn đất, giống cái cẩn thận tỉ mỉ lấy ra những viên đá lẫn trong bùn đất, đặt hơi nghiêng tạo thành vòng hàng rào .

      Gặp Lord ôm Đường Lâm trở về, mọi người đều nhường đường, Hierro nhanh chóng ném thứ cầm trong tay, kéo thoát Đường Lâm từ trong cánh tay Lord, lãnh trừng mắt Lord, Lord ôn hòa cười lướt qua Hierro, hoàn toàn thèm nhìn biểu tình ghen ghét của .

      Josh khúc khích cười, chỉ vào góc râm mát đặt lúa nước, rằng: ” tại xử lý lúa nước này thế nào?”

      Chớp mắt to, hỏi ra vấn đề mọi người nóng lòng muốn biết, Đường Lâm vỗ Hiero, đến sát bên tai Hierro thấp giọng vài câu, Hierro nhất thời vui vẻ ra mặt, buông ra bàn tay ôm chặt Đường Lâm, hùng dũng oai vệ vào trong phòng, trông giống như đòi nợ vậy, thấy tính Hierro trẻ con như thế, Đường Lâm ngượng ngùng lắc đầu.

      ” Đây là lúa nước, chỗ ta ở trước đây nó là thức ăn chính, lúa nước sau khi kết bông thành hạt màu vàng, sau đó xay nghiền bỏ lớp vỏ, dùng nồi nấu chín có thể ăn.” Đường Lâm tận lực dùng từ ngữ dễ hiểu giải thích cho thú nhân, mọi người cái hiểu cái , ngạc nhiên nhìn vài cọng cỏ dại đặt ở chỗ râm mát, giữa đôi lông mày nhăn lại thành khối.

      Cây như vậy, dù có kết quả cũng chỉ lớn chừng cái móng tay, nhưng Đường lâm giống sạo, mọi người cũng hoài nghi.

      Gặp vẻ mặt mọi người khó hiểu, Đường Lâm cười khẽ, rằng:” Nhiêu đây đương nhiên là chưa đủ, tại ta nghĩ để Lord làm thử xem, xem chúng ta có thể hay tự mình trồng trọt, đến lúc đó có thể trồng trong diện tích lớn.”

      Đây cũng phải việc ngày ngày hai, việc này phải duy trì lâu dài. Cẩn thận di chuyển tới gần nhà gỗ, đào sáu cái lỗ, sau đó dùng đá xây vòng tròn chung quanh.

      Arthur mang nước tới đây.” Làm cho xung quanh trở thành bùn nhão, là ban ngày ấm áp nên hết sức thích hợp, làm xong rồi mới thở dài hơi, những người khác trừng mắt nhìn cử động nhàng của Đường Lâm, biết Đường Lâm ra sức cho bộ Lạc.

      Từ sau khi Đường Lâm tới bộ lạc, bộ lạc thay đổi hoàn toàn diện mạo, giống trước đây trải qua ngày tháng túng quẫn, bình thường đến thịt heo thú cũng khó có được để ăn, tại mỗi ngày đều có thể ăn được thịt quay mới.

      Tẩy sạch bùn đất ở tay, ngẩng đầu nhìn Josh hỏi:” Chuồng nuôi heo tại thế nào?”

      Vừa nghe Đường Lâm hỏi, sắc mặt Josh nhất thời có chút xấu hổ :” Vốn dĩ là rất tốt, đột nhiên mấy ngày nay lại trở nên hung bạo,có mấy lần thiếu chút nữa chạy ra , ta vừa định cho người”


    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Chương 42
      [​IMG]
      Gò má ướt ướt dính dính, dường như trong mộng có điều gì bất an khiến cho Đường Lâm cau mày, tay chân nàng khẽ động như muốn đuổi kẻ áp phía người xuống. Ánh mắt nàng vẫn còn chút mơ màng, liếc nhìn Hierro làm loạn phía , những người còn lại ngồi hoặc dựa vào bên.

      “Tỉnh rồi?”

      Hierro nháy nháy đôi mắt rắn hẹp dài, ánh mắt xanh thẫm ấy vẫn nhìn Đường Lâm chằm chằm. Tay nhàng rơi xuống bụng Đường Lâm, vẻ mặt vô cùng ôn nhu, gò má dán vào bụng nàng, lắng nghe tiếng động như có như ở bên trong.

      “Ưm, Hierro, ngươi làm cái gì vậy?” – Đường Lâm nhíu mi, mơ hồ nhìn khuôn mặt gần sát của Hierro, nghi hoặc xoa bụng – “Sao hôm nay lại săn bắn vậy?”

      Thân thể Đường Lâm thoải mái, mỗi ngày ngoại trừ việc tản bộ chỉ ngồi ăn ngồi uống. Thỉnh thoảng nàng cung cấp cho mọi người chút ý kiến, quan sát họ chăn nuôi thú và chăm sóc lúa nước. ngày trôi qua vừa bận rộn nhưng cũng vừa nhàn nhã.

      “Nàng quên hôm qua Lord gì rồi sao?”

      Arthur véo mũi Đường Lâm, đỡ nàng đứng dậy, đem gối kê vào cho nàng ngồi được thoải mái. Hierro cũng rất phối hợp, nhàng xoa xoa phần eo của nàng. Bụng Đường Lâm càng lúc càng lớn khiến cho nàng cũng trở nên càng lúc càng lười. Nếu phải hàng ngày Lord kiên trì lôi kéo nàng ra ngoài tản bộ nàng thực hận thể nằm lỳ luôn ở giường, di chuyển nửa bước. Chỉ là, biết vì duyên cớ gì, mới qua nửa tháng Maya mà bụng Đường Lâm so với người chửa sáu, bảy tháng còn to hơn. Cái bụng tròn trịa, sang bóng long lanh khiến mấy người Hierro hận thể lúc nào cũng ngồi ngốc bên cạnh nàng, thỉnh thoảng lại sờ sờ bụng nàng, vẻ mặt đến là sung sướng.

      “Mới có nửa tháng thôi mà, Lord nóng ruột quá rồi”

      Miệng của nàng chu ra, thân thể vì mang thai mà trở nên đẫy đà hơn. Đồi núi trắng mịm ở dưới lớp vải thô căng lên, vẽ ra đường cong tuyệt mỹ, hai hạt màu hồng phía đứng thẳng, run rẩy vươn ra ngoài. Hierro bắt đầu tác quái, tay lần lượt thăm dò khắp nơi, cởi cởi vài cái, lập tức đem đường cong của nàng lộ ra trước bao ánh mắt bên ngoài.

      “A~ đau”

      Thân thể Đường Lâm vốn mẫn cảm, nay bị Hierro vuốt ve nên ngừng run rẩy, cỗ khí nóng từ bụng lan ra toàn than, miệng kiềm chế được mà phát ra tiếng rên khe khẽ. Vật thể to lớn của mấy kẻ trong phòng đều nhanh chóng dựng đứng lên, cấm dục lâu ngày như vậy quả thực là làm khó bọn . Trước kia chưa nếm qua “thịt”, biết mùi vị “thịt” còn có thể nhịn, bây giờ ăn “thịt” suốt rồi, đột nhiên bị cấm cho ăn nữa khiến trong lòng bọn hăn chua xót khó chịu giống như có hàng ngàn hàng vạn con kiến gặm cắn!

      Đường Lâm liếc nhìn Arthur, trong mắt nàng đột nhiên phát ra những tia sáng “kỳ dị” khiến cho Arthur chịu nổi mà rung mình cái, nghi ngờ nhìn lại. Lâm lại nghĩ ra cái gì để đầy đoạn bọn đây? Thời gian này chỉ bọn mà ngay cả người trong bộ lạc cũng tránh khỏi việc bị nàng gây sức ép.

      (BL: *than thở* Ôi bà bầu… khó chiều!!!)

      “Ưm…” – Khẽ ngâm tiếng, con ngươi chứa đựng hơi nước mờ mịt khẽ nhếch lên – “Arthur, ngươi biến trở về được ?”

      “Biến trở về? Biến cái gì?” – Arthur cẩn thận dè dặt hỏi lại, khóe miệng nhìn được mà run rẩy vài cái, phải như nghĩ chứ? Đáy lòng nổi lên cảm giác tốt.

      Đẩy ra đám chăn đệm ở người, đôi chân thon dài trắng muốt của nàng lộ ra ngoài, chậm rãi vắt lên nhau, như như vô cùng dụ hoặc:

      “Lúc mới gặp nhau ở trong rừng rậm, phải ngươi mang hình hài của tiểu sư tử ? Arthur, ngươi biến trở về như vậy được ?” – Thân thể tiểu sư màu trắng chút lông tạp nào, ôm ở trong long rất thoải mái…

      Thân thể Arthur cứng đờ, vẻ mặt có chút cứng ngắc. Mấy kẻ khác ở trong phòng cười mà như cười nhìn Arthur. Phải biết rằng, thú nhân cực kỳ hiếm khi bến về hình dạng tiểu thú nguyên thủy, bọn họ cho rằng thân hình càng to càng mạnh, chính vì vậy mà hình thú xinh kia thực hợp mắt thú nhân. lúc sau, dưới ánh mắt khẩn cầu cùng chờ mong của Đường Lâm, Arthur dù cam tâm cũng vẫn biến hình trở thành tiểu sư tử mày trắng, bước từng bước tao nhã tới bên người nàng. Mấy kẻ kia quay mặt chỗ khác, ra vẻ nhìn thấy hình dáng tiểu thú của Arthur, thế nhưng mấy cái vai run run kia sớm tiết lộ cảm xúc của bọn , rất nhanh trong mắt Arthur lên bất mãn.

      khả ái nha!!!”

      Đường Lâm vui mừng ôm lấy Arthur, bộ lông tuyết trắng phần xinh đẹp. Mặt nàng dán vào mặt Arthur, hôn mấy cái khiến cho mấy kẻ xung quanh ghen tị nhìm chằm chằm. Arhur hình thú là xinh đẹp nhất trong bốn người, đáng chết, bị Arthur chiếm mất tiện nghi. Sớm biết có được phúc lợi thế này bị nhạo bang chút đâu có vấn đề gì. nửa tháng được nếm mùi vị “thịt”, thôi uống chút “canh” cũng tốt!!!

      Arthur híp híp ánh mắt, tiến sát mặt Đường Lâm, đưa cái lưỡi hồng hồng ra nhàng liếm lấy môi nàng. Đôi mắt thú đắc ý tràn trề liếc qua ba gã thú nhân còn lại, giống như khoe khoang thành tích. Hierro cương cứng thân thể, Lâm thích hình thú của , chỉ có thể bá đạo đạo tiến đến, đem Lâm ôm chặt ở trong ngực. Bailey cùng Lord ai bảo ai cũng tự động hóa ra hình thú xinh mê người, làm nũng cọ cọ liếm liếm thân thể Đường Lâm

      . . . . . . . .

      “Lâm, ta mang quả chua tới cho ngươi này”

      Joss xem ra rất có tinh thần, thanh phấn chấn từ phòng ngoài truyền vào. Vừa nghe thấy giọng của Joss, mấy người Arthur liền nhanh chóng biến trở về hình người. Chỉ còn Hierro vẫn mặt dày bám dính lấy Đường Lâm, gặm gặm cần cổ nàng, phiến tình cực kỳ khiến cho Đường Lâm phải vặn vẹo mấy cái. Joss đứng trước cửa phòng nhìn thấy cảnh Đường Lâm lười biếng rúc vào lòng Hierro bỡn cợt :

      “Lâm, cũng sắp sinh rồi mà còn an phận chút, cẩn thận làm ảnh hưởng tốt đến tiểu bảo bối đó nha. Cho dù bây giờ ngươi rất muốn cũng phải…”

      Cả vẻ mặt lẫn ngữ khí của Joss đều mang ý trêu chọc, nghe vậy thân thể Đường Lâm nóng lên, có chút mất tự nhiên nhưng cũng ngay lập tức khôi phục lại:

      “Ngươi tới chỗ ta ghen tị sao? Có phải tối qua Horry cho ngươi “ăn no” ? Horry cũng là, chính mình thể cho ngươi “ăn no” cũng đừng nên chiếm lấy mình chứ. Trong bộ lạc có nhiều giống đực thành niên như vậy, ngẫu nhiên tìm người cùng chia sẻ là được rồi, miễn cho bản thân bị mệt” – Vừa , tầm mắt nàng vừa rơi vào bàn chân của Horry mới đặt được nửa lên bậc cửa.

      (BL: Ôi thôi, chọc vào Đường Lâm là coi như xác định luôn rồi *cảm thán*)

      “Cái gì?”

      Joss vẫn còn chưa hiểu được Đường Lâm trêu chọc phá hoại mình. Vẻ mặt nàng hơi hơi nghi ngờ, hoàn toàn phát ra Horry đứng ở phía sau. Horry thấy Joss trả lời bèn nghĩ rằng những điều Đường Lâm , khuôn mặt thô lỗ thoáng chốc trở nên dữ tợn, chẳng trách tối qua Joss lại từ chối thân thiết. Nàng cho rằng thể đáp ứng được nhu cầu của nàng ư? Toàn thân Horry toát ra lệ khí kinh người khiến cho người khác nhìn thấy mà khiếp sợ.

      “Thế nào, chẳng lẽ ta đúng ư?”

      “Đúng cái gì mà đúng! Ta bây giờ vẫn hiểu ngươi cái gì”

      tới chuyện này Joss cũng hơi giật mình, khỏi rụt cổ lại chút. Gần đây đúng là nàng có ý trốn tránh Horry, nhưng lý do là vì nàng cảm thấy hổ thẹn. Nàng và Horry làm lễ vài năm rồi mà vẫn chưa sinh cho được đứa con nào, cảm thấy rất áy náy. Hơn nữa, nhìn Đường Lâm mới đến bộ lạc Hắc Sơn có mấy tháng thôi mà trong bụng có tiểu bảo bảo rồi.

      “Joss, lời Lâm có phải là đúng ? Nàng chê ta thỏa mãn được nàng sao”

      Tiếng như sấm từ đỉnh đầu truyền xuống dọa Joss nhảy dựng lên. Horry vươn cánh tay dài chụp lấy Joss, đem nàng ôm chặt trong ngực, khuôn mặt đen kịt lại. Nhìn thấy Horry như vậy, Joss dù có ngốc cũng biết là tức giận. Đáng chết! Nàng lại bị Đường Lâm gài bẫy. Thảo nào nàng nghĩ biết vì sao tự nhiên Đường Lâm lại nhắc tới Horry, giờ mới biết hóa ra nàng ta tính kế mình.

      ! Ngươi đừng nghe Đường Lâm bậy, ta có ý đó đâu”

      “Nàng ấy quả là có ý ra, chỉ nghĩ trong đầu mà thôi. Ngay cả giống cái của mình cũng thỏa mãn được, Horry, ngươi là đáng trách đó nha”

      Lông mày Đường Lâm nhíu lại, dựa vào Hierro để đứng dậy, nàng có chút thoải mái vỗ vỗ bụng, vẻ mặt đầy khiêu khích. Những lời Đường Lâm vừa quả thực khiến cho Horry càng thêm tức giận. Bàn tay ôm eo của Joss trở nên căng thẳng, cúi đầu ngậm lấy môi Joss, điên cuồng hôn cắn:

      “Joss, ta thực thể thỏa mãn nàng sao…”

      Vừa vừa lấy tay kéo thú quần xuống, ngoạn ý cao ngất phía dưới trực tiếp tiến thẳng vào bên trong đùi Joss. Vật thô to ấy mạnh mẽ vuốt vuốt bắp đùi nàng, hướng lên phía . Gặp phải cảnh này Hierro nhanh chóng lấy tay che mắt Đường Lâm lại, trừng Horry cái rồi bế Đường Lâm ra khỏi nhà, đem ngôi nhà này cho hai kẻ kia phát tác. Thú nhân đơn giản, cách biểu lộ giận dữ thực trắng trợn nha!!!

      (BL: Đàn ông bình thường bị nghi ngờ còn chẳng chịu nổi huống hồ đây là THÚ nhân!!! màn xxoo xin được bắt đầu)

      Horry nghe qua Đường Lâm liền thực cho rằng mấy hôm nay Joss trốn tránh là vì thỏa mãn được nàng, lập tức đem cự vật phía dưới trực tiếp đâm vào, cúi người hôn chặt lấy Joss, nuốt luôn mấy tiếng kêu ngâm của nàng.

      “Ân, đau… đau! Horry, ngươi chút”

      Mấy ngày nay hề trải qua mưa móc, bây giờ đột nhiên bị cực vật xông vào khiến Joss có chút chịu nổi. Lưng nàng bị masat vào bức tường, vừa đau vừa ngứa chỉ có thể đem tay bấu vúi chặt lấy Horry, hi vọng giảm bớt chút va chạm.

      ! là ta có thể thỏa mãn nàng”

      Thân thể cường tráng của Horry chèn ép Joss vào bức tường, phần eo nhanh chóng đẩy mạnh, chút thương tiếc mà tiến vào sâu sau đó lại đột ngột rút ra Cảm thụ thân thể bên dưới ôn nhuận tràn đầy xúc cảm, gương mặt thỏa mãn vặn vẹo.

      “Tuyệt vời… A~ mau chút…” – Joss nức nở, bên tùy ý Horry quấy phá trong miệng, bên đưa thân nghênh hợp với – “Có thể có thể… A~”

      Trong khoảng khắc, cả gian phòng liền vang lên những thanh ám muội. Đường Lâm đầu đầy hắc tuyến: thú nhân này thực thể quá trắng trợn mà, phân biệt thời gian địa điểm gì cả… Hierro khẽ cắn cắn vành ta Đường Lâm, ấm ức ghé sát cần cổ nàng thở ra:

      “Lâm, nơi này cũng cứng ngắc rồi, phải xử lý thế nào đây?”

      Thanh khàn khàn lộ ra nhè ủy khuất, cầm tay Đường Lâm hướng xuống bên dưới, đúng chỗ ngóc đầu lên cao. Gian phòng của Đường Lâm bị hai kẻ kia chiếm mất, Hierro liền bế nàng sang phòng của Lord. Lord là y sư, nới ở là gần nhất, trong phòng tỏa ra mùi thuốc nhàn nhạt. Đường Lâm cầm cái vật nóng bỏng kia ở trong tay, hơi hơi run rẩy, bàn tay kiềm chế được mà nắm chặt lại. Cảm nhận được bóp chặt của nàng, Hierro đổ mồ hôi che kín cả trán, hơi thở càng ngày càng thô suyễn, cự vật cũng càng lúc càng to ra khiến tay Đường Lâm thể nào cầm hết @@

      Nằm bò giường, vén lớp da thú thân Hierro ra, nhìn vào ngoạn ý trong tay Đường Lâm giật mình: lớn!!! Mà… bỏ qua việc lớn , điều khiến Đường Lâm kì lạ nhất chính là ở bên cạnh ngoạn ý đó còn có 1 cái bọc phồng lên, bên trong hình như vẫn còn ngoạn ý nữa. Chợt nàng nghĩ tới trước kia Hierro từng qua: có 2 cái. Có lẽ nào… ngón tay nàng chọc chọc vào cái bọc đó, nhàng tháo cái, ngay lập tức thấy Hierro thở dồn dập vừa thỏa mãn lại vừa đau đớn. Qua đùa nghich của Đường Lâm, cái bọc mỏng bung ra. “Phách!” – từ bên trong bắn ra cự vật. Hai tay hai vật to ngang nhau, lưỡng căn nanh ác ở trước mặt nàng phun phì phì dịch trắng.

      “A!”

      Đường lâm nhịn được hô ra tiếng, ngây ngốc nhìn chằm chằm hai cái ngoạn ý, thân thể hóa đá ngay tức , nuốt nước nước miếng sợ hãi! Ông trời ơi, nàng có phải làm ra việc nên làm ? “ hiếu kỳ hại chết con mèo” – câu này tuyệt đối sai chút nào mà. Nhìn vào ánh mắt sâu thẳm của Hierro, Đường Lâm có ảo giác như mình rơi xuống hố. Mặt Hierro lúc này thực đáng sợ nha!!!

      “Hierro, cái này… cái này… thực xin lỗi! Ta đói… trước tìm nhóm Bailey…”

      “Aiz~ Lâm, tự mình gây hạo phải tự mình xử lý chứ, chạy trốn như vậy là được đâu”

      Thanh trầm thấp mang theo ý vị mê muội câu tâm, cánh tay dài duỗi ra, đem Đường Lâm kéo trở về…


    4. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Chương 44
      [​IMG]
      “Ưm”

      Đường Lâm khẽ cử động thân thể, chậm rãi mở đôi mắt cay nhèm, chớp chớp vào cái nhìn Arthur nằm bò ở mép giường.

      “Nàng tỉnh rồi! Có đói ? Đồ ăn vẫn còn nóng, nếu đói ta mang vào

      ngay” – Đường Lâm vừa động đậy, Arthur ngay lập tức tiến tới, tay còn bê bát thuốc – “Đây là thuốc mà Lord đặc biệt chế ra cho nàng đó, dặn khi nàng tỉnh lại phải uống luôn”

      “Ừm! Có ích lợi gì vậy?”




      Biết là đồ do Lord đặc chế, Đường Lâm dám cự tuyệt. Về mặt này, Lord cố chấp có tiếng, lần tước bị trừng phạt đến giờ nàng vẫn còn sợ. Arthur đưa tay vén mấy sợi tóc mai rủ trước trán Đường Lâm, :

      “Để điều dưỡng thân thể. Vì nàng, Lord đặc biệt Evalley để hái về đấy, gãy mất mấy cái sương sườn, giờ còn nằm tĩnh dưỡng trong phòng” – Đột nhiên nghĩ tới điều gì đó, Arthur nhịn được phải bật cười.

      “Gãy mấy – cái – xương – sườn? Evalley rốt cuộc là nơi như thế nào hả?”

      Lord là y sư, thực lực so với thú nhân bình thường còn cao hơn chút mà cũng bị thương nặng như thế, rốt cuộc Evalley là nơi như thế nào? Đường Lâm khẽ cau mày, thần sắc lo lắng. Nàng ngửa đầu uống sạch thuốc trong bát, đây là thứ Lord dùng cả tính mạng để đổi lấy, dù đắng thế nào nàng cũng phải uống hết.

      như thế nào cả. Sao Lâm hỏi thăm tiểu thú nhân của chúng ta chút?”

      Arthur nhanh chóng chuyển đề tài, hiển nhiên là muốn cho Đường Lâm biết được tồn tại của Evalley. Nơi đó quá nguy hiểm, nếu có chuyện gì quan trọng người trong bộ lạc cũng tới đó săn bắn. Nghe Arthur nhắc tới, Đường Lâm mới nhàng vỗ về cái bụng, vẻ mặt ngưng trọng, nôn nóng :

      “Đúng rồi, mau ôm bảo bảo tới đây cho ta xem” – Hôm trước tuy nàng ngất xỉu nhưng vẫn nhớ thân thể bé gầy yếu kia được Arthur ôm trong tay, đến mức khiến nàng sợ hãi.

      “Ta còn tưởng Lâm thích tiểu thú nhân của chúng ta, tỉnh lại cũng hỏi gì đến tiểu thú nhân”

      Arthur nhíu nhíu lông mày, vẻ mặt trêu đùa nhìn thần sắc lo âu của Đường Lâm sau đó mới đứng dậy tới giường gỗ cách đó hai thước. Bên trong giường gỗ tiểu thú nhân ngủ, được bọc trong tấm da thú mịn màng, khóe miệng thỉnh thoảng thổi bong bóng, hai tay trắng nõn nắm chặt, giơ lên cao hai bên vai. Khuôn mặt nõn nà của tiểu thú nhân có bảy phần giống với Đường Lâm, ba phần giống với Hierro, nhất là khóe mắt.

      Vui vẻ tiếp nhận tiểu thú nhân từ trong tay Arthur, đặt ở trước người, duỗi bàn tay xoa khắp gò má non mền của , cảm xúc trơn nhẵn tinh tế khiến Đường Lâm mếm thôi. Đây chính là con của nàng, là đứa con huyết mạch tương liên với nàng!!!

      “Đây là có chuyện gì?” – Duỗi tay chọc chọc cái tai xù của tiểu bảo bảo, xúc cảm mềm mại còn tốt hơn tai của Arthur mấy phần. hổ là trẻ con, chạm vào thoải mái.

      Arthur vui mừng, cũng bắt chước Đường Lâm sờ sờ cái tai bé , cười :

      “Tiểu thú nhân của chúng ta hổ là “dũng sĩ”. Bình thường, tiểu thú nhân mới sinh phải sau mười ngày mới xác định được thú hình, còn tiểu thú nhân của chúng ta vừa chào đời được khắc liền hóa hình thú luôn. Sau đó mệt quá, ngủ mất nên hoàn toàn biến trở lại hình người được”

      Tai của tiểu thú nhân cùng màu với Arthur mả là màu đen giống của Bailey. Cái miệng run run phun ra chút bong bong, thập phần khả ái. Hình như ngửi thấy mùi của Đường Lâm, miệng cong lên, phát ra tiếng nức nở trầm thấp nhưng mãi mà mở được mắt.

      “Gọi “tiểu thú nhân” khó nghe muốn chết, kêu là “bảo bảo”, là con của mấy người chúng ta”

      Duổi tay chấm chấm lên cái miệng , hình như bị đói, thấy tay nàng đưa tới liền ra sức mút vào. Đầu lưỡi nho ngừng liếm liếm, mút nửa ngày cũng chẳng thấy sữa đâu khiến khỏi có chút nóng nảy, lại càng mút hăng tới mức phát ra tiếng.

      “Được, vậy gọi là “bảo bảo”. Lâm, bảo bảo đói kìa”

      Arthur duỗi tay xoa xoa bộ ngực tròn dưới tấm áo da thú của Đường Lâm. Vừa mới sinh nên nơi đó của nàng rất nhạy cảm, bị Arthur xoa nắn hồi, sữa rất nhanh chảy ra thấm ướt cả mảng áo. Đường Lâm trợn mắt lườm Arthur, cởi bỏ lớp áo để lộ ra bộ ngực trắng nõn, ôm lấy bảo bảo để sát vào bầu ngực bên trái. Cái mũi ngửi ngửi được mùi sữa thơm, bảo bảo chẳng cần ai dạy cũng tự biết há miệng ngậm chặt lấy đầu ti màu hồng, nuốt lấy sữa ở bên trong.

      “Lâm, làm sao bây giờ, ta cũng đói”

      Arthur vẫn ngừng xoa xoa nắn nắn, kiên nhẫn chịu buông tay. Xúc cảm so với trước kia càng them tiêu hồn. Nghe trong khí tràn ra mùi sữa thơm ngọt, khỏi them thuồng đưa lưỡi liếm môi, cúi người ngậm chặt lấy bên ngực còn lại của Đường Lâm, phối hợp với tiểu bảo bảo mút vào. Lại , thân thể Đường Lâm bây giờ ở thời kỳ hết sức mẫn cảm, cứ bị Arthur trêu đùa như vậy khiến nàng có chút chịu nổi, luồng hơi nóng từ dưới bụng lan ra khắp cả tứ chi, đôi môi mọng khẽ hé, phát ra những tiếng rên rỉ.

      “Arthur, ngươi…”

      Đường Lâm cắn môi, tay ôm chặt bảo bảo, tay đè đầu Arthur xuống, miệng nàng phát ra hơi thở gấp gáp, rất động lòng người. Arthur dùng sức cắn lên đôi môi đào, vừa lòng nghe thấy hơi thở của Đường Lâm thay đổi trong nháy mắt. Hai chân mở rộng đè lên chân của Đường Lâm, để lộ ngoạn ý to lớn cọ cọ vào bên đùi nàng vài cái.

      “Lâm an phận, thế nhưng lại dám dụ hoặc ta”

      Nhìn bảo bảo trong tay Đường Lâm vừa lòng ợ tiếng, cái miệng hồng hào nho còn dính chút sữa, Arthur bế nó ra ôm sát vào người, vừa lau miệng giúp nó, vừa đem nó đặt lại vào cái giường . Động tác liền mạch tới nỗi Đường Lâm kịp phản ứng, đến khi nàng định hình lại tiểu bảo bảo sớm bị Arthur đặt vào giường, đắp kín.

      “Arthur, người sao lại…”

      Đường Lâm tức khí nguýt Arthur. Arthur làm vậy là sao? Nàng còn chưa ôm bảo bảo đủ mà, còn nữa, biết bảo bảo uống no chưa?

      “Là tại Lâm dụ hoặc ta”

      Arthur xong liền nhào tới, nhanh chóng lột bỏ bộ đồ da thú người Đường Lâm, tay nhàng vỗ về làn da non mịn. ngờ, sau khi sinh bảo bảo xong da thịt của Đường Lâm càng thêm trơn mượt khiến người ta thích buông, nhất là bộ ngực tròn trịa. Arthur cúi người mạnh mẽ gặm cắn, cực thích hương vị mềm mại này. Khác với vội vã của Hierro, Arthur luôn hôn chậm rãi, đầy sủng nịnh đối với nữ nhân dưới thân mình, mùi sữa thơm hào vào khí càng khiến cho Arthur si mê.

      Cảm thụ được âu yếm của Arthur, thân thể mềm mại của Đường Lâm khỏi càng trở nên vô lực, dán sát vào cơ thể gầy gò chút sẹo , dường như hận thể đem chính mình dung nhập vào trong. Miệng nàng nhanh chóng cuốn lấy miệng Arthur, hai chân cũng chậm rãi mở rộng. biết có phải do thuốc của Lord quá tốt hay , mặc dù vừa mới sinh bảo bảo nhưng thân thể của nàng đối với chuyện này hoàn toàn có gì trở ngại, thậm chí khi bị Arthur kích thích như vậy thân thể nàng còn sinh ra loại khao khát.

      (BL: từ đầu Lâm cũng là sắc nữ mà =___:)

      “Arthur, muốn… ngứa…”

      Hướng người lên nghênh hợp với Arthur, thân thể của nàng giống như rắn nước ngừng vặn vẹo, quấn quanh thân . Arthur xé toang lớp da thú vướng víu cuối cùng, cự vật phía dưới hung dũng oai vệ đặt tại hoa huyệt của Đường Lâm, ngừng co rút phun ra bạch trọc, quyết định trực tiếp vọt vào nơi tư mật ướt át.

      Đột nhiên, tiểu bảo bảo trong giường gỗ vung tay, đánh vào thành giường gây ra tiếng vang. Có điều nó cũng chẳng ảnh hưởng gì đến việc Arthur trầm eo xuống, lời nào ấn thẳng vào trong. Mật đạo lâu chưa chịu sức ép, bây giờ đột nhiên vọt vào đại cự vật khiến cho Đường Lâm chịu nổi, bên dưới nhè siết chặt, gây áp lực lên cái thứ to lớn ấy.

      “Ân, Lâm, buông lỏng chút, quá chặt…”

      Mật đạo gắt gao siết lấy phân thân của Arthur, mồ hôi nóng từ mặt giọt xuống ngực Đường Lâm, nở rộ. Ôm nhau lúc, Đường Lâm nhàng từ chối Arthur, :

      “Arthur, ngươi ra được ? Hình như bảo bảo tỉnh, ta qua nhìn chút”

      Nhẫn nhịn trống rỗng trong lòng, Đường Lâm quyết định đứng dậy. Nàng biết rằng bản thân vừa khẽ cử động, hạ thân lại càng siết chặt thêm…

      “Nàng muốn ngạt chết ta…”

      Từng giọt mồ hôi to như hạt đậu chảy xuống như mưa, cánh tay Arthur đặt eo Đường Lâm khẽ dùng lực, đem ngoạn ý chôn càng sâu vào bên trong, ngẩng đầu nhìn Đường Lâm dần dần thích ứng, lại lập tức mãnh liệt dập vào. Ánh mắt áy náy của Arthur khẽ liếc qua tiểu bảo bảo, thầm nghĩ tiểu bảo bảo cũng hiểu, việc làm đến nước này mà có thể dừng lại phải giống đực.

      Hôn lên lưỡi Đường Lâm, khẽ liếm lấy cánh môi hồng, dây dưa ngừng, bàn tay nhanh chóng tập kích nơi mềm mại phía . Đường Lâm nghĩ tới Arthur lại vội vã như vậy, cương cứng cả người, tùy ý để cho Arthur muốn làm gì làm. Arthur nhìn thoáng qua khuôn mặt đỏ ửng nhiễm tầng hơi nước của Đường Lâm, biết nàng muốn, dục vọng của nàng bị mình khơi mào. nhu tình thương của Arthur dần dần bị dục vọng khống chế, khuôn mặt tuấn tú nổi lên tầng đỏ ửng, tiếng ngâm từ đôi môi xuất ra ngoài như thứ nhạc ái muội, từ lúc khe khẽ cho đến khi lớn tiếng kêu tên nhau…

      Bailey đứng tại ngưỡng cửa, vốn định tiến vào gia nhập chợt thấy tiểu bảo bảo nằm chiếc giường mở to mắt ra nhìn, khuôn mặt nóng bừng nhanh chóng nguội , ý tưởng tham gia vừa rồi cũng biến mất. cúi người ôm lấy tiểu bảo bảo, tay chân ra ngoài, quấy rầy hai kẻ ở bên trong, nghĩ “lần sau phải bảo Lâm bồi thường cho mình tốt”, sau đó lại cúi đầu nhìn “tiểu huynh đệ” bên dưới “lần này ủy khuất ngươi, lần sau nhất định cho ngươi “ăn no”.”.

      Lord mân mê dược trong tay, tới trước mặt Bailey ôm tiểu bảo bảo chơi đùa trong phòng ngoài, khỏi kinh ngạc hỏi:

      “Lâm còn chưa tỉnh ư? Dược tính đáng ra kém như vậy mới đúng”

      buông dược thảo, rửa qua tay rồi bắt đầu nhàng đùa với tiểu bao bảo trong lòng Bailey. Bảo bảo khác với những tiểu thú nhân mới sinh khác trong bộ lạc, vừa sinh ra đãcó thể biến thành hình thú, khiến cho mọi người thực chấn động. Điều này cho tháy thục lực của tên nhóc này rất cường đại, sau này có thể là dũng sĩ mạnh nhất nhì trong bộ lạc. Bộ dáng tiểu bảo bảo khả ái như vậy, sau này nhất định khiến cho giống cái chạy theo như vịt, hận thể ôm trong tay rời. ngay mấy thú nhân chưa thành niên trong bộ lạc, chỉ trong thời gian ngắn đứng quanh nhà gỗ bồi hồi biết bao nhiêu lần.

      Cứ nghĩ tới việc tên tiểu gia hỏa Y Trạch nhìn chằm chằm tiểu bảo bảo đầy phòng bị, dường như sợ tiểu bảo bảo câu mất Anna của nó là Lord lại thể kiềm chế được mà cười to ba tiếng. Phải biết rằng, trước nay tướng mạo của bốn người bọn họ vốn được giống cái trong bộ lạc thích, từ sau khi Lâm tới gia nhập bộ lạc, giống cái ở đây mới từ từ thay đổi cách nhìn, châm rãi tiếp thu bọn họ. Đối với mấy người Lord mà , Lâm chính là người thay đổi cả cuộc đời họ, bây giờ bảo bảo ra đời lại càng khiến bọn họ có cái để dựa vào, gì so với việc này có thể làm cho bọn họ vui hơn.

      “Lúc này Lâm ra được đâu, Arthur ở trong phòng, ta nghĩ ít nhất cũng phải hai, ba canh giờ nữa mới xong được”

      Baley nhàng , khẽ dùng ngón trỏ đặt vào lòng bàn tay của bảo bảo, cảm xúc mềm mại truyền đến khiến đáy lòng của cũng trở nên mềm theo. Đây là hài tử của và Lâm, là người kế thừa ưu điểm của mấy người bọn họ, xoa xoa chút đến quả tim cũng muốn nhũn ra luôn.

      đúng là chút mệt cũng có. Dù sao bây giờ Hierro cũng ở đây, ta còn phải làm chút dược, lần sau tẩm bổ tốt cho Lâm xong …”

      Vừa , đôi mắt vàng vừa lóe lên tia tính kế rồi nhanh chóng biến mất. và Bailey quay sang nhìn nhau, thấy trong mắt người kia tư tâm.

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Chương 48
      [​IMG]
      Nhìn thấy bạo long đực phát điên, bốn người nhanh chóng giật lùi về phía sau, cầm chắc vũ khí trong tay, duy trì tỉnh táo ở mức tối đa. Lúc này tuyệt đối thể thả lỏng, chỉ cần chút sai lầm cũng có thể mất mạng ngay lập tức, vì Lâm, vì bảo bảo, cũng vì tính mạng chính mình bọn họ nhất định phải ra tay hết sức.

      Chỉ qua thời gian ngắn vật lộn, máu tươi tẩm ướt thân thể bốn người. Arthur bị gãy chân trái, Bailey gãy mất và đốt xương sườn, Hierro sai khớp cả cánh tay phải, riêng Lord là khá hơn chút, chỉ có bụng trái bị rách đường dài, máu chảy từng giọt từng giọt chói mắt. Có điều, bọn họ thê thảm nhưng bạo long đực cũng chẳng kém, đuôi và cánh của nó bị chặt đứt hết, huyết nhục mơ hồ. Đôi mắt nó mở to đầy bạo ngược, mồn há ra như chậu máu khổng lồ, hận thể đem bọn Arthur nuốt sống ngay lập tức.

      Khi Đường Lâm đến nơi thấy được cảnh tượng khủng khiếp như vậy phẫn nộ vô cùng, đồng tử xúc động tới mức co rút, nhìn bọn Arthur yếu ớt đến nỗi thể tiếp tục duy trì hình thú, nằm suy yếu ở dưới đất. Nàng nhe ra những chiếc nanh sắc bén, lao đến bạo long đực như mũi tên, nhắm thẳng xuống cổ nó mà cắn, móng vuốt sắc nhọn cắn sâu vào người nó, máu tươi ngay lập tức tràn đầy trong miệng nàng. Bất chợt bị cắn đau, bạo long đực ngửa mặt lên trời rống to, hất mạnh người Đường Lâm ra ngoài nhưng ngay sau đó bị nàng cắn lại cực nhanh. Mấy người Arthur đứng ngoài vô cùng ngạc nhiên nhìn chằm chằm vào nàng sư tử xinh chiến đấu với bạo long đực, đột nhiên Lord kinh hỉ rống to:

      “Mau, mau xông vào giúp Lâm tay. Đây là Lâm của chúng ta, Lâm thế nhưng lại biến hóa được hình thú”

      Arthur chấn động thôi, tuy rằng nàng sư tử trước mắt chỉ to bằng phần ba nhưng có lẽ do huyết mạch tương thông, hoàn toàn khẳng định đây chính là Lâm, là giống cái mà bọn họ vẫn luôn tâm niệm. Trước giờ chưa hề có giống cái nào có thể hoàn toàn hóa thành hình thú, nghĩ rằng Lâm lại làm được, hơn nữa nàng lại biến hóa trong thời điểm bọn có ở bên cạnh. Arthur biết lần đầu biến hóa có bao nhiêu đau đớn, những biết mà mọi người ở đây đều biết, tất cả họ đều xúc động đến trào nước mắt. Lâm thực quá mạnh!

      Arthur rống lên tiếng, nghe tiếng rống Lord nhanh tay với vào vạt áo lấy ra thuốc bột rắc thẳng vào vết thương của bạo long đực. đau xót bất chợt ập đến khiến cho bạo long đực phát điên. “Thừa nước đục thả câu” – nhân lúc người bị thương mà lấy mạng – câu này người nào cũng biết, Lord nhảy bên giương môi cười lạnh lẽo. phối hợp với Đường Lâm, đem hàm răng sắc bén cắn mạnh vào cổ bạo long đực. Tiếng gầm gừ của bạo long đực ngày càng , thân thể to lớn của nó đổ rầm xuống, bụi đất tung lên mù mịt.

      Đường Lâm thở dồn dập quỳ rạp dưới đất, hình thú từ từ rút , toàn thân nàng bị mồ hôi tẩm ướt, nằm bẹp mặt đất. Nàng vui mừng nhìn Lord ở bên cạnh vẫn hoàn hảo bị thương tổn gì nhiều, bằng nhất định nàng hối hận cả đời. Lord nhìn Lâm rời, mắt đỏ hoe ôm chặt lấy nàng, nức nở gọi:

      “Lâm, Lâm…”

      ngừng gọi tên nàng, ôm chặt như muốn đem nàng nhập vào cơ thể mình. Thân thể Lord run lên nhè , ngay cả thời điểm đối mặt với bạo long cũng sợ nhưng vừa nhìn thấy Lâm xuất , trái tim trong tích tắc liền bị sợ hãi lấp đầy.

      “Là ta, ta sao, cần lo lắng”

      Đường Lâm cố gắng vươn cánh tay vỗ vào thân thể rẩy của Lord. Lord sợ hãi như nào nàng hiểu , bởi vì chính nàng cũng sợ hãi như vậy. Cổ nàng bị nước mắt của Lord làm ướt, chậm rãi bế nàng tới bên cạnh ba người kia, sau đó dẫn mọi người tới cái động cách đó khoảng trăm mét để nghỉ ngơi. Nơi này vừa xảy ra hỗn chiến, khí của bạo long vẫn còn nên những dã thú khác dám chạy tới, dù sao khu vực này cũng được xem là lãnh thổ của bạo long. Lord nhanh chóng giúp bọn Arthur xử lý vết thương, khi làm xong mặt trời cũng ngả về tây, bọn họ bèn đốt đám lửa trại ở cửa động, sau đó mang dao ra xử lý thi thể của bạo long.

      Arthur hề để ý đến vết thương của mình, lập tưc đến ôm lấy Đường Lâm.

      “Lâm, thực xin lỗi! Lúc nàng hóa hình thú ta lại có ở đó, rất đau có phải ?”

      hận chính mình, đồng thời đối với Lâm lại dâng lên vô hạn tình cảm. vui mừng cực kỳ, cùng Lâm là huyết mạch tương liên, phần huyết mạch này so với Joss còn gần gũi với hơn. Mấy người khác im lặng gì, bọn họ hiểu được vì sao Arthur lại kích động như vậy, cả bọn chỉ chăm chăm nhìn Đường Lâm rời, trong đầu ai nấy lại bắt đầu tính kế.

      “Ta sao. Có điều, mấy người các ngươi vì sao lại tới khe sâu này mà báo cho ta biết?”

      Đường Lâm hừ lạnh tiếng, quay đầu thèm nhìn mặt Arthur. Arthur ngắm làn da Đường Lâm bị mồ hôi làm cho ửng đỏ, cả người nàng tràn đầy vẻ mị hoặc khiến cho vật cứng rắn của nổi gân căng cứng, cả cơ thể kêu gào muốn chiếm lấy nàng, chiếm lấy vẻ mị hoặc đó của nàng. Động cái, vật đó lập tức cứng ngắc dựng thẳng đứng thậm chí còn chảy ra ít dịch, khẽ chọc chọc vào cái mông tròn của Đường Lâm. Arthur kiềm chế được, đưa cánh tay bị thương ra kéo nàng lại gần, đặt cự vật của bản thân ở giữa khe ấm áp của nàng khẽ ma xát cho vơi bớt trống rỗng trong cơ thể. Đường Lâm ngay lập tức cảm giác có vật gì đó cưng cứng cọ xát vào người mình qua lớp váy da thú. Nàng vốn thả lỏng cơ thể, tại bị chọc chọc rất khó chịu, khỏi rung mình vài cái. Ánh mắt nàng lướt qua chỗ ba kẻ còn lại, ai nấy trông cũng như hổ đói rình mồi, rầm rĩ mơ tưởng được thỏa mãn… Lord cầm cái cây dại nghịch nghịch, thỉnh thoảng lại liếc mắt dõi theo hành động của Arthur. Hierro và Bailey cùng ngồi trong góc khuất động đậy gì chỉ có điều hai đôi mắt phát ra ánh sang vô cùng ghê người, chưa bao giờ rời khỏi thân hình nõn nà mền mại của Đường Lâm.

      Bị Arthur chọc ghẹo khiến Đường Lâm sao chịu nổi. Nàng khẽ đong đưa bộ ngực, thân thể cũng chuyển động qua lại phía cự vật, muốn được Arthur nhanh chóng lấp đầy cảm giác trống rỗng khó chịu kia. chỉ hai người hô hấp ngày càng nặng nề mà ngay cả ba kẻ ngồi im trong góc kia cũng nhịn khi nhìn thấy Đường Lâm quyến rũ đùa nghịch với cự vật cao ngất kia. Arthur ngay lập tức cởi váy da thú của Đường Lâm ra, cặp mông tuyết trắng và cái nơi bí kia như như trước mặt khiến cho tất cả trở nên điên cuồng. Đường Lâm chậm rãi thay đổi vị trí, đem lối vào của chính mình đặt lên vật vừa to vừa dài của Arthur, nhàng cọ xát. Có điều… chân Arthur bị thương, nhất thời thể di động được, Đường Lâm loay hoay mãi mà thể đưa chúng kết hợp đúng chỗ. Cặp tuyết khâu của nàng cọ cọ lại ở xương quai xanh của Arthur, hai hạt màu hồng đó cũng bị ép xuống.

      “Arthur, muốn…”

      Kìm nén được, trong con ngươi đen huyền của Đường Lâm ánh lên khẩn cầu, càng lúc nàng càng cọ xát nhiều hơn. Đường Lâm từ khi biết tin bọn họ đến khe sâu vãn luôn sợ hãi, bây giờ tận mắt nhìn thấy bọn họ bình an nàng mới cảm thấy an tâm hơn, nhưng vẫn khao khát kiểm chứng chân thực bằng thể xác. Nhìn thấy Đường Lâm như vậy Arthur rất vui sướng, nâng cái eo của nàng lên, cự vật to lớn được đặt chính xác vào cửa u cốc ướt át, thẳng tắt đâm xuyên vào

      “Ô a~ đau…”

      lâu chưa ân ái lại thêm chưa chuẩn bị tốt bị thứ khổng lồ đó đâm xuyên qua, Đường Lâm nhất thời chịu nổi, so với lần đầu tiên còn có cảm giác đau đớn hơn. chặt! So với trước khi sinh bảo bảo dường như còn chặt hơn. Arthur cảm giác được cả người Đường Lâm căng thẳng tới cứng ngắc, tuy vẫn nằm im nhúc nhích nhưng bàn tay to lớn bắt đầu xoa nắn thân thể nàng cách nhàng, môi di chuyển khắn nơi, hôn nàng, kích thích nàng khiến cho nàng còn run rẩy nữa. đau đớn tưởng như xé rách thân thể kia dần tiêu tan, hô hấp của cả hai càng ngày càng nặng nề, cảm giác trống rỗng ngứa ngáy khiến cho Đường Lâm vô cùng khó chịu. trướng, khó mà chống đỡ nổi. Hai chân nàng khẽ kẹp lại, u kính ướt át lại bị vật to lớn chắn giữ, bất động của Arthur khiến nàng như sắp phát điên. còn cách nào, Đường Lâm bền từ từ nâng mông mình lên rồi lại từ từ ngồi xuống, u kính được ma sát trở nên vô cùng thoải mái…

      Arthur nhìn thấy nước mắt trong hốc mắt của Đường Lâm tan , biết nàng chuẩn bị tốt bèn đổi từ bị động thành chủ động, ánh mắt toát lên ý cười, đại vật bỗng nhiên rút ra rồi phút chốc lại mạnh mẽ đâm vào trong. Tay ôm chặt lấy mông Đường Lâm, hung hăng đem vật to lớn cứng như sắt đó xỏ xuyên vào trong khiến cho ít dịch lỏng bị bắn ra ngoài. Tiếng “ịch ịch” do va chạm mạnh vang lên trong gian rộng lớn của hang động, Đường Lâm thấp giọng rên khẽ.

      Gần đó, Hierro và hai người kia cũng khẩn trương vô cùng, ba cặp mắt sáng như đuốc nhìn chăm chú vào hai kẻ dính chặt vào nhau cách đó ba thước, vật dưới thân sớm dựng đứng cả lên. Bọn họ thầm liếm môi cách thèm khát, thể ngăn nổi vật nam tính của mình ngày bành trướng hơn ra, hô hấp càng lúc càng gấp gáp.

      “A~ thoải mái”

      Cảm nhận được Arthur hoạt động vô cùng mạnh mẽ, Đường Lâm quên sạch mọi thứ xung quan, triệt để hãm sâu vào kích tình. Arthur cũng chần chừ lật người lại, đem hai chân của nàng mở to ra hết cỡ, cúi người vào tai nàng:

      “Lâm, đổi tư thế chút, để cho bọn nhìn thấy ta thương nàng như thế nào”

      là làm, ôm chặt lấy người Đường Lâm, đem lưng nàng tựa vào ngực , tiến vào cơ thể nàng từ đằng sau, hoàn toàn phô bày hết nơi kết hợp của hai người ra trước mặt của ba kẻ còn lại. Cúi xuống gặm cắn cần cổ trắng nõn của Đường Lâm, Arthur mặt đưa mắt liếc nhìn ba kẻ kiềm chế thèm khát ở trong động, mặt thò tay bóp mạnh bộ ngực trắng nõn đẫy đà của nàng, đem nó nhào nặn thành đủ hình dáng. Phía dưới ngừng dùng lực, đem vật thô to đó lần lại lần vọt vào tận sâu trong cơ thể nàng, lần sau so với lần trước lại càng hung hãn hơn. Ba người Hierro căng mắt ra nhìn thân thể Đường Lâm như có xương, ngừng đong đưa theo nhịp luật động của Arthur, những cú va chạm liên tục khiến cặp tuyết khâu của nàng nở rộ mê người, hai điểm hồng hồng căng cứng

      “A~ đừng, nhanh quá rồi…” – Nàng cố mở mắt nhìn ba nam nhân ngồi trong góc, cố nén cảm giác nhục nhã trào lên trong lòng, cả thân thể nhuốm màu hồng nhạt.

      “Lâm, thích ? Thích ta nhanh hơn nữa ?”

      Khuôn mặt đẹp trai vô cùng của Arthur nở ra nụ cười câu hồn, chút lưu tình mà dập mạnh vào u kính mềm mại ướt át của Đường Lâm, cảm thụ nó thít chặt, cắn nuốt tấn giang to lớn cách tiêu hồn. tươi cười ngày càng nét. đủ, làm bao nhiêu lần vẫn đủ. Chân gãy, tuy thể di động đùi nhưng phần eo lại càng ngày càng tiếng tới, vừa tăng tốc vừa tăng lực, càng ngày càng hung hãn.

      ! Đừng… Arthur chậm chút… Bọn Lord còn nhìn. A~ , muốn…a~”

      Thân thể hư bị lấp đầy, Arthur cuồng dã công kích nhân nhượng khiến cho nàng có chút chịu nổi, thân thể dường như sắp bị phá hỏng. Lại , vừa làm tình, vừa đối mặt với ba gã nam nhân như sói như hổ trước mặt khiến Đường Lâm cảm thấy thể “tiêu hóa” nổi. Nàng lo lắng, nàng lo bọn còn thương nàng nữa, cảm giác này ngừng đày đọa Đường Lâm nãy giờ. Dù sao cũng là do nàng từ chối Arthur cầu hoan, hơn nữa nàng còn vô cùng thuận theo ý của , ngoài việc có cảm giác nhục nhã khi làm chuyện đó trước mặt cả đám người nàng còn sợ mất tâm của bọn . thể thừa nhận, với cả bốn người họ nàng đều có “Tình”. Đường Lâm tuy phải là người của thời này nhưng khi quyết định ở cùng chỗ với bọn họ hòan toàn buông xuống mọi tâm , cố gắng chung sống tốt.

      Trong lúc suy nghĩ, Đường Lâm vô tình duỗi đầu lưỡi hồng hào xinh đẹp ra, liếm khẽ vòng quanh đôi môi đỏ mọng. Vệt nước đọng lại môi có vẻ mê hoặc vô hình khiến cho ba người kia lần nữa phát điên đến thể kiềm chế được

      Last edited by a moderator: 20/8/14
      Mun thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.