BIỂN QUÁI VẬT - Rick Riordan (Huyền Huyễn)

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
  • Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.
    1. chuotanmeo

      chuotanmeo Well-Known Member

      Bài viết:
      2,615
      Được thích:
      4,902
      :) Vì truyện này được XB nên mình move nó lại qua box XB Phương Tây nhé

    2. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      4. TYSON ĐÙA VỚI LỬA

      theo kiểu thần thoại, nếu có thứ gì đó khiến tôi thấy ghét hơn bộ ba bà già đó chính là con bò đực. Hè năm ngoái, tôi chiến đấu với Minotaur đỉnh Đồi Con Lai. Lần này thứ tôi thấy còn tồi tệ. Đó là hai con bò đực, và phải là loại bò thông thường – chúng là những con bò bằng đồng có kích thước của những con voi. Nhưng thậm chí điều đó vẫn chưa đủ tồi tệ. Dĩ nhiên chúng cũng thở ra lửa.
      Ngay sau khi chúng tôi ra khỏi taxi, chị em nhà Grey hối hả quay về New York – nơi cuộc sống an toàn hơn. Thậm chí họ kịp chờ khoản ba đồng drachma trả thêm. Họ chỉ kịp để chúng tôi xuống bên lề đường, Annabeth với ba lô đeo vai cùng con dao, Tyson và tôi vẫn trong bộ đồ thể thao loang màu cháy sém.
      “Ôi, trời!” Annabeth thốt lên khi nhìn lên trận chiến diễn ra ác liệt đồi.
      Điều khiến tôi lo lắng nhất lại phải bản thân những con bò đực. Hay mười hùng trong những chiếc áo giáp sắt kiên cố – những người đuổi theo sau những con bò. Điều khiến tôi lo lắng là những con bò này càn quét khắp quả đồi, thậm chí vượt sang cả phần bên kia của cây thông. Điều đó thể xảy ra. Những đường ranh giới phép thuật của trại cho phép quái vật vượt qua cây thông của Thalia. Nhưng những con bò kim loại này lại làm được điều đó.
      trong những hùng gào to: “Đội tuần tra đường ranh giới, theo tôi!” Giọng của người con – cộc cằn và khá quen thuộc.
      Đội tuần tra đường ranh giới ư? Tôi nghĩ. Trại chưa bao giờ có đội tuần tra đường ranh giới nào.
      “Đó là Clarisse,” Annabeth . “Chúng ta giúp ấy.”
      Thông thường, đổ xô cứu viện Clarisse nằm trong danh sách “việc phải làm” của tôi. ta là trong những đại ca lớn nhất trong trại. Lần đầu tiên chúng tôi gặp nhau, ta cố giới thiệu đầu tôi với cái toilet. ta cũng là con của thần Ares và tôi bất hòa nghiêm trọng với bố ta vào hè năm ngoái. Vì thế vị thần chiến tranh này cùng những đứa con của ông về cơ bản rất ghét lòng quả cảm của tôi.
      Nhưng, ta gặp rắc rối. Những người bạn chiến đấu của ta chạy tán loạn, đầy hốt hoảng khi bị lũ bò đực tấn công. Đám cỏ quanh cây thông cháy từng vạt lớn. hùng hét lên và vẫy vẫy hai tay khi ta chạy vòng tròn, chùm lông ngựa chiếc mũ sắt của ta cháy dữ dội như kiểu tóc dựng đứng bị đốt cháy. Chiếc áo giáp của Clarisse bị cháy xém. ta đánh nhau với ngọn giáo gãy phần mũi, phần còn lại được cắm chặt cách vô dụng vào khớp kim loại bên vai con bò.
      Tôi mở nắp chiếc bút. Nó tỏa ánh sáng lung linh và cứ dài ra, nặng hơn cho tới khi tôi nắm được thanh kiếm Thủy Triều bằng đồng nặng trịch trong tay. “Tyson, ở yên đây nhé. Tớ muốn cậu liều lĩnh làm thêm bất cứ điều gì nữa.”
      !” Annabeth phản đối. “Chúng ta cần cậu ấy.”
      Tôi nhìn ấy trừng trừng. “Cậu ấy là con người. Cậu ấy may mắn với những quả bóng lửa nhưng cậu ấy thể…”
      “Percy, cậu có biết đó là những con gì . Những con bò Colchis, được chính Hephaestus(1) làm ra. Chúng ta thể đánh nhau với chúng mà thiếu kem chống nắng của Medea loại SPF 50,000. Chúng ta bị nấu cho đến cháy khét đấy.”
      (1)Ông là con trai của thần Zeus và thần Hera. Ông là vị thần của kỹ nghệ, bao gồm nghề rèn, thủ công, điêu khắc, kim loại và luyện kim, và lửa. Thần được thờ phụng trong khắp các trung tâm chế tạo và công nghiệp ở Hy Lạp, đặc biệt ở Athena. (ND)
      “Cái gì của Medea?”
      Annabeth lục lọi trong chiếc balô và càu nhàu. “Tớ có lọ lớn có mùi dừa nằm bàn ở đầu giường ở nhà. Sao tớ lại mang thế?”
      Tôi học được thời gian dài là nên hỏi Annabeth quá nhiều. Nó chỉ làm tôi thêm bối rối mà thôi. “Nghe này, tớ biết cậu cái gì. Nhưng tớ để Tyson bị nướng chín đâu.”
      “Percy…”
      “Tyson, đứng nguyên đây nhé!” Tôi nâng thanh kiếm lên. “Tớ đây.”
      Tyson cố phản đối nhưng tôi chạy lên đồi, hướng về Clarisse – người cố gào thét đội của mình, cố đưa họ vào đội hình phalăng. Đó là ý tốt. Vài người nghe được đứng thành hàng, vai sát vai, khóa khiên lại để hình thành bức tường bằng đồng để trốn con bò. Những ngọn giáo của họ dựng tua tủa như lông nhím.
      may, Clarisse chỉ có thể tập hợp được sáu trại viên. Bốn người còn lại vẫn chạy vòng quanh với những chiếc mũ sắt cháy. Annabeth chạy về phía họ và cố gắp giúp. ấy trêu chọc con bò để nó đuổi theo , rồi biến thành vô hình, khiến con quái vật kia hoàn toàn bối rối. con bò khác tấn công vào phòng tuyến của Clarisse.
      Tôi mới chạy được nửa đường quả đồi, đủ gần để giúp. Clarisse chưa nhìn thấy tôi.
      Con bò lao quá nhanh với thứ nặng nề như vậy. Làn da kim loại của nó ánh lên dưới ánh mặt trời. Mắt nó là những viên hồng ngọc to bằng nắm tay và cặp sừng bằng thép sáng loáng. Khi nó mở cái miệng có khớp nối của nó, cột lửa có màu trắng và nóng được phun ra.
      “Giữ lấy đội hình!” Clarisse ra lệnh cho binh lính của mình.
      Bất cứ điều gì bạn có thể về Clarisse, ta dũng cảm. Đó là vạm vỡ với cặp mắt dữ tợn như cha mình. ta như thể được sinh ra để mặc áo giáp chiến trận Hy Lạp vậy, nhưng tôi hiểu được làm thế nào ấy có thể đứng đó chống trả lại các đợt tấn công của lũ bò cơ chứ.
      may, vào lúc đó, con bò còn lại mất hứng thú trong việc tìm kiếm Annabeth. Nó quay đầu lại, phía sau lưng Clarisse, phía được bảo vệ.
      “Đằng sau kìa!” Tôi hét lên “Cẩn thận!”
      Lẽ ra tôi nên gì vì tất cả những gì tôi làm lại khiến ta giật mình. Con bò Số đâm sầm vào cái khiên của ta và đội hình phalăng bị phá vỡ. Clarisse bay ngược ra say và đáp xuống mảng cỏ cháy ỉ. Nó tiếp tục tấn công sau khi thổi bay những hùng khác với hơi thở bằng lửa của mình. Những chiếc khiên tan chảy ngay tay họ. Họ thả rơi vũ khí và bỏ chạy khi con bò Số Hai tiến đến gần để giết chết Clarisse.
      Tôi lao tới và túm chặt lấy Clarisse bằng chiếc đai da áo giáp của ta. Tôi kéo ta ra ngay khi con bò Số Hai to như toa kéo hàng lao vút qua. Tôi chém nó cú tuyệt đẹp bằng thanh kiếm Thủy Triều và tạo vết cắt dài và sâu bên sườn nó, nhưng con quái vật đó chỉ nghiến răng ken két, rên rỉ và tiếp tục lao tới.
      chạm vào tôi nhưng tôi có thể cảm nhận được sức nóng từ làn da kim loại của nó. Nhiệt độ cơ thể của nó có thể làm chín cả món burrito(1) được đông lạnh.
      (1)Là món ăn truyền thống của Mexico. Burrito có phần vỏ là bánh bột ngô Tortilla (đường kính 24.5 cm hoặc hơn) và phần nhân là thịt bò, gà hoặc heo. Phần vỏ bánh ngô thường có màu ngà truyền thống hoặc màu xanh, vàng hay đỏ; được nướng hoặc hấp sơ cho có độ mềm và để gói phần nhân phía trong. (ND)
      “Thả tao ra!” Clarisse đấm thùm thụp vào tay tôi. “Percy, tao nguyền rủa mày!”
      Tôi thả ta xuống đống gỗ bên cạnh cây thông và quay mặt lại đối mặt với lũ bò. Chúng tôi ở đoạn dốc bên trong của quả đồi và thung lũng Trại Con Lai nằm ngay dưới chúng tôi – những căn nhà, những dụng cụ tập luyện, và Nhà Lớn – tất cả đều gặp nguy hiểm nếu lũ bò này vượt qua chúng tôi.
      Annabeth gào ra lệnh cho các hùng khác, kêu họ tản rộng ra và làm cho lũ bò mất tập trung.
      Con bò Số chạy hết vòng cung lớn, từ từ tiến dần về phía tôi. Khi nó băng qua phần giữa quả đồi, nơi đường ranh giới vô hình khiến nó thể vượt qua, nó chậm lại chút như thể nó vật lộn chống lại cơn gió mạnh. Nhưng rồi nó phá vỡ và lao tới. Con bò Số Hai quay đầu đối mặt với tôi, lửa phun phì phì từ vết chém mà tôi thực bên người nó. Tôi thể nó có cảm giác đau đớn ra sao, nhưng đôi mắt ruby của nó trừng trừng nhìn tôi như thể tôi làm chuyện gì đó trả thù cá nhân vậy.
      Tôi thể đánh với cả hai con bò cùng lúc. Tôi phải hạ con bò Số Hai trước, chém đứt đầu nó trước khi con bò Số tấn công trở lại. Cánh tay tôi mệt đừ. Tôi nhận ra rất lâu mình làm việc với cây Thủy Triều và cũng rất lâu tôi chịu tập luyện ra sao.
      Tôi bất ngờ tấn công nhưng con bò Số Hai thổi lửa về phía tôi. Tôi lăn người sang bên khi khí hoàn toàn là hơi nóng à Tôi lăn người sang bên khi khí bị đốt nóng. (câu này chuối quá nên tớ đổi lại tí). Tất cả oxy như rút hết khỏi phổi tôi. Chân tôi vướng phải thứ gì đó – có thể là rễ cây – và cơn đau ở mắt cá chân ngày càng lớn hơn. Tuy thế, tôi vẫn thành công trong việc cắt đứt phần mũi của con quái vật đó. Nó lao khỏi đó với điên cuồng và hoàn toàn mất phương hướng. Nhưng trước khi tôi cảm thấy thích thú vì điều đó, tôi cố gắng đứng lên, chân trái tôi oằn xuống bên dưới tôi. Mắt cá chân tôi bị bong gân, có thể nó bị rạn.
      Con bò Số tấn công thẳng về phía tôi. Tôi có cách nào để bò ra khỏi hướng chạy của nó.
      Annabeth gào lên, “Tyson, giúp cậu ấy !”
      Ở đâu đó rất gần phía đỉnh đồi, Tyson rên rỉ: “-qua-được!”
      “Tôi, Annabeth Chase, cho phép cậu được vào trại!”
      Tiếng sấm làm rung cả sườn đồi. Đột nhiên Tyson ở đó, lao nhanh về phía tôi và hét toáng, “Percy cần giúp đỡ!”
      Trước khi tôi có thể với cậu ấy, cậu ấy ở giữa tôi và con bò ngay khi nó thổi ra cơn bão lửa hạt nhân.
      “Tyson!” Tôi hét lớn.
      Luồng hơi xoáy quanh người cậu ấy như vòi rồng màu đỏ. Tôi chỉ có thể nhìn thấy cái bóng màu đen của cơ thể cậu ấy. Tôi biết chắc chắn điều kinh khủng rằng bạn tôi vừa bị hóa thành tro.
      Nhưng khi ngọn lửa tàn, Tyson vẫn đứng đó, hoàn toàn nguyên vẹn. Ngay cả bộ quần áo dơ của cậu ấy bị cháy xém. Con bò ắt cũng kinh ngạc như tôi. Vì trước khi nó kịp thổi ra luồng nhiệt thứ hai, Tyson nắm tay lại và đấm vào mặt nó. “ĐỒ BÒ TỒI TỆ!”
      Nắm đấm của Tyson tạo nên cái hố ở nơi trước kia từng là cái mõm của con bò bằng đồng này. Hai dòng lửa bắn ra từ tai nó. Tyson lại đánh nó tiếp, và khối đồng thiếc đó bị dúm dó, đổ gục dưới đôi tay của cậu ấy như thể miếng nhôm cán mỏng. Mặt con bò giờ đây giống hệt con búp bê làm bằng bít tất bị rút ruột.
      “Nằm xuống!” Tyson hét lên.
      Con bò loạng choạng, ngã ngửa người ra. Bốn chân nó đung đưa run rẩy trong khí, hơi nước phun ra từ chiếc đầu bẹp dúm của nó.
      Annabeth chạy tới kiểm tra tôi.
      Mắt cá chân tôi như bị ngâm với acid. Nhưng ấy đưa cho tôi uống chút rượu từ đỉnh Olympus từ cái biđông của mình và ngay lập tức tôi thấy khá hơn. Tôi ngửi thấy mùi khét mà sau đó nhận ra nó đến từ cơ thể tôi. Lông hai cánh tay tôi hoàn toàn cháy trụi.
      “Con bò kia đâu?” Tôi hỏi.
      Annabeth chỉ xuống dưới đồi. Clarisse chăm sóc con bò Số Hai xấu xa. ta đâm xuyên cẳng sau của nó bằng ngọn giáo bằng đồng có màu xanh. Và giờ đây với cái mõm bị phạt mất nửa, vết chém sâu bên mình, nó cố gắng chạy chậm lại theo vòng tròn, như những con vật trong vòng quay ngựa gỗ.
      Clarisse cởi cái mũ giáp sắt và về phía chúng tôi. lọn tóc nâu của cháy ỉ nhưng dường như ta chú ý. “Mày – hủy hoại – tất cả mọi thứ!” ta hét lên về phía tôi. “Tao khống chế được nó!”
      Tôi quá kinh ngạc để đốp lại. Annabeth cằn nhằn, “Vui được gặp lại cậu đấy, Clarisse.”
      “Argh!” Clarisse gào lên. “Đừng bao giờ, BAO GIỜ cố cứu tao lần nữa!”
      “Clarisse,” Annabeth , “cậu có trại viên bị thương đấy.”
      Điều này khiến ta tỉnh lại. Clarisse thậm chí chịu quan tâm tới những người lính dưới quyền chỉ huy của ấy.
      “Tao quay lại,” ta làu bàu rồi lê bước mệt nhọc đánh giá những tốn thất của phía mình.
      Tôi nhìn Tyson chòng chọc. “Cậu chết.”
      Tyson nhìn xuống đất như rất lúng túng. “Tớ xin lỗi. tới giúp. trái ý cậu.”
      “Là lỗi của tớ,” Annabeth giành. “Tớ có lựa chọn nào khác. Tớ phải để Tyson vượt qua đường ranh giới để cứu cậu. Nếu , cậu chết mất.”
      “Để cậu ta vượt qua đường ranh giới?” Tôi hỏi. “Nhưng…”
      “Percy,” ấy , “cậu bao giờ nhìn kỹ Tyson chưa? Ý tớ là… vào mặt cậu ấy. Đừng để ý tới Màn Sương Mù. Hãy thực nhìn thẳng vào cậu ấy.”
      Màn Sương Mù khiến con người chỉ nhìn thấy điều mà não họ có thể xử lý… Tôi biết nó có thể đánh lừa luôn cả các á thần, nhưng…
      Tôi nhìn vào mặt Tyson. Điều này dễ dàng gì. Tôi luôn gặp khó khăn khi nhìn vào mặt cậu ấy, mặc dù tôi chưa hoàn toàn hiểu nguyên nhân. Tôi từng nghĩ rằng việc đó có thể do cậu ấy luôn dính bơ đậu phụng hàm răng lộn xộn. Tôi buộc mình phải tập trung vào cái mũi cà chua to lớn, rồi cao hơn chút là đôi mắt cậu ấy.
      , phải là đôi mắt.
      con mắt. con mắt lớn màu nâu nằm ngay giữa trán với lông mi dày, những dòng nước mắt tuôn như thác xuống ở hai bên má cậu ấy.
      “Tyson,” tôi lắp bắp. “Cậu là…”
      “Cyclops(1),” Annabeth chêm vào. “ đứa trẻ, theo vẻ bề ngoài của cậu ấy. Chắc chắn đó là lý do khiến cậu ấy thể vượt qua hàng rào ranh giới dễ dàng như lũ bò. Tyson là trong số những đứa trẻ mồ côi vô gia cư.”
      (1)Trong thần thoại Hy Lạp, Cyclops là thành viên của chủng tộc người khổng lồ nguyên thủy, mỗi người có con mắt duy nhất ở giữa trán. (ND)
      của những cái gì?”
      “Họ có mặt hầu hết ở tất cả các thành phố lớn,” Annabeth với vẻ mặt khó chịu. “Họ… là những sai lầm, Percy à. Con cái của các linh thể tự nhiên và các vị thần…Ừm, vị thần chung, luôn luôn… và họ phải lúc nào cũng lộ mặt ra đúng . ai cần chúng cả. Chúng bị quẳng sang bên. Chúng lớn lên tự do các đường phố. Tớ biết làm sao người này lại tìm ra cậu. Nhưng ràng là cậu ấy thích cậu. Chúng ta nên đưa cậu ấy tới chỗ bác Chiron, để bác ấy quyết định cần phải làm gì.”
      “Nhưng ngọn lửa. Làm thế nào…”
      “Cậu ấy là Cyclops mà.” Annabeth ngưng lại, như thể ấy nhớ ra điều gì mấy vui vẻ. “Họ làm việc trong lò rèn của các vị thần. Họ phải miễn dịch với lửa. Đó là điều mà tớ cố gắng để với cậu.”
      Tôi hoàn toàn bị sốc. Sao tôi lại nhận ra Tyson là cái gì nhỉ?
      Nhưng tôi có nhiều thời gian để suy nghĩ. Toàn bộ bên của quả đồi cháy. Các hùng bị thương cần được quan tâm. Vẫn còn hai con bò đồng bị đánh ngã chờ xử lý, mà tôi chắc rằng chúng vừa mấy cái thùng tái chế bình thường của chúng tôi.
      Clarisse quay lại và chùi bồ hóng trán. “Jackson này, nếu mày có thể đứng, đứng lên. Chúng ta cần phải khiêng mấy người bị thương trở về Nhà Lớn, báo cho Tantalus biết chuyện gì xảy ra.”
      “Tantalus?” Tôi hỏi.
      “Là người điều khiển các hoạt động của trại.” Clarisse đáp với vẻ mất kiên nhẫn.
      “Bác Chiron mới là người điều khiển các hoạt động cảu trại chứ? Thế Argus ở đâu? ấy là trưởng ban an ninh của trại. ấy nên có ở đây.”
      Clarisse nhăn nhó. “Argus bị bỏng. Hai người quá lâu rồi đấy. Mọi thứ thay đổi.”
      “Nhưng bác Chiron… bác ấy huấn luyện lũ trẻ để chiến đấu với bọn quái vật hơn ba ngàn năm qua cơ mà. Bác ấy thể được. Điều gì xảy ra thế?”
      “Chuyện đó xảy ra,” Clarisse cắt ngang.
      ta chỉ lên cái cây Thalia.
      Tất cả các trại viên đều biết về câu chuyện phía sau cái cây này. Sáu năm trước, Grover, Annabeth và hai á thần khác là Thalia và Luke cùng tới Trại Con Lai. Họ bị nhóm quái vật truy sát. Khi họ bị dồn lên đỉnh đồi, Thalia – con của thần Zeus – tình nguyện là người cuối cùng đứng lại chiến đấu để các bạn mình có thời gian chạy tới nơi an toàn. Khi Thalia chết, cha là thần Zeus quá thương xót con nên hóa kiếp vào cây thông. Linh hồn của Thalia tăng thêm sức mạnh cho ranh giới phép thuật của trại, bảo vệ nó trước lũ quái vật. Cây thông từ đó cứ mạnh mẽ và vững chãi ở đó.
      Nhưng giờ đây, những chiếc lá thông úa vàng. Rất nhiều lá khô rơi đầy gốc cây. Ở giữ thân cây, cách mặt đất chừng mét là vết thủng bằng cỡ viên đạn, rỉ nhựa màu xanh.
      Ngực tôi như bị mảnh đá xuyên qua. Giờ tôi hiểu tại sao trại bị nguy hiểm. Ranh giới phép thuật còn hiệu nghiệm vì cây của Thalia chết.
      Ai đó đầu độc nó.
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    3. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      5. TÔI CÓ BẠN CÙNG PHÒNG MỚI

      Có bao giờ bạn trở về nhà và phát thấy phòng mình lộn xộn ? Giống như có vài người có lòng tốt thích giúp đỡ nào đó (con chào Mẹ) cố gắng “làm sạch” nó, và đột nhiên bạn thể tìm thấy bất cứ thứ gì. Và thậm chí nếu mất thứ gì chăng nữa, bạn vẫn có cảm giác khó chịu như thể ai đó ngó nghiêng hết đống đồ cá nhân của bạn và làm sạch tất cả mọi thứ bằng dung dịch đánh bóng đồ nội thất hương chanh?
      Đó là cách mà tôi cảm nhận được khi quay lại Trại Con Lai.
      Nhìn bề ngoài, mọi thứ trông có gì khác biệt, Nhà Lớn vẫn nằm ở đó với mái có đầu hồi màu xanh và mái hiên bao quanh. Những cánh đồng dâu tây vẫn phơi mình dưới ánh nắng. Những tòa nhà Hy Lạp có cột trắng vẫn rải rác quanh thung lũng – hý trường, đấu trường, lều ăn tối nhìn ra Long Island Sound. Và nép mình ở giữa rừng cây và con sông là các căn nhà giống nhau, phân loại điên rồ của mười hai công trình. Mỗi cái đại diện cho vị thần đỉnh Olympus.
      Nhưng bầu khí ở đây rất nguy hiểm. Bạn có thể rằng có điều gì đó sai. Thay vào việc chơi bóng chuyền ở các hố cát, cố vấn và các thần dê lại dự trữ vũ khí trong nhà kho dụng cụ. Các nữ thần cây được trang bị cung và tên, chuyện với nhau đầy lo lắng bên bìa rừng. Rừng cây trông cằn cỗi, cỏ các cánh đồng ngả màu vàng nhạt, và vết lửa cháy Đồi Con Lai bật lên như những vết sẹo xấu xí.
      Ai đó làm xáo trộn nơi thích của tôi thế giới, và tôi còn là… trại viên hạnh phúc.
      Khi chúng tôi đường tới Nhà Lớn, tôi nhận ra rất nhiều bọn nhóc từ hè năm ngoái. ai dừng lại để chuyện. ai reo lên, “Chúc mừng quay về.” số vờ kinh ngạc khi nhìn thấy Tyson nhưng hầu hết đều bước nhanh qua và tiếp tục các công việc của mình như chuyển tin, vác kiếm đến mài các máy mài. Cả trại nom như trường học quân . Và hãy tin tôi , tôi biết mà. Tôi bị tống ra khỏi đó hai lần.
      Những việc đó ảnh hưởng gì nhiều đến Tyson. Cậu ấy hoàn toàn bị mê hoặc bởi tất cả những gì mà cậu ấy nhìn thấy. “Cái gì thế?” cậu ấy hổn hển hỏi.
      “Chuồng cho những con Pegasus(1),” tôi đáp. “Những con ngựa có cánh ấy.”
      (1)Pegasus: con ngựa có cánh như chim đại bàng, là con của Poseidon và Medusa. Khi Medusa bị người hùng Perseus chém đầu, máu từ cổ nàng phun ra thành ngựa Pegasus. Ngay khi vừa ra đời, Pegasus dậm chân mạnh xuống núi Helicon tạo thành dòng suối Hippocrene khởi nguồn cho thi ca. Sau khi giúp Bellerophon giết chết quái thú Chimaera đầu sư tử, mình rồng thở ra lửa tàn phá vùng Lycia và hất ngã Bellerophon, Pegasus được thần Zeus giữ lại, chuộng và trao tặng cho Eos. Pegasus làm công việc chuyên chở các tia sét đến cho thần Zeus và là thú cưỡi cho thần bình minh Eos. (ND)
      “Còn kia?”
      “Ừm… chúng là nhà vệ sinh thôi.”
      “Còn kia?”
      “Nhà cho các trại viên. Nếu họ biết bố mẹ cậu là vị thần nào đỉnh Olympus, họ để cậu ở trong nhà thần Hermes – cái màu nâu kia kìa – cho đến khi cậu được xác định . Sau đó, khi họ biết được, họ cho cậu sống trong nhà của cha hoặc mẹ cậu.”
      Tyson nhìn tôi đầy kính sợ. “Cậu… có căn nhà sao?”
      “Nhà số ba.” Tôi chỉ cái nhà màu xám thâm thấp làm từ đá biển.
      “Cậu sống với bạn bè trong nhà đó chứ?”
      . , chỉ mình tớ thôi.” Tôi hứng thú với việc giải thích. Nhưng đáng xấu hổ là: Tôi là người duy nhất sống trong nhà đó vì tôi vốn được dự kiến được sống. “Bộ Tam Vĩ Đại” – gồm thần Zeus, thần Poseidon, thần Hades – từng có hẹn ước với nhau rằng sau Chiến tranh thế giới thứ hai, họ có thêm con với người thường nữa. Chúng tôi có sức mạnh hơn so với con lai bình thường khác. Chúng tôi là những người khó có thể đoán trước được. Khi chúng tôi nổi cơn giận dữ, chúng tôi có khuynh hướng gây nên nhiều rắc rối… như Chiến tranh thế giới thứ hai chẳng hạn. Hiệp ước của “Bộ Tam Vĩ Đại” chỉ bị phá vỡ hai lần: lần khi Zeus có Thalia, và lần khi Poseidon có tôi. Chẳng ai trong số hai chúng tôi được phép sinh ra.
      Thalia nhập người mình vào cây thông khi mới mười hai tuổi. Còn tôi… ừm, tôi gắng hết sức để theo ấy. Tôi có những cơn ác mộng về thứ mà thần Poseidon có thể biến tôi thành khi tôi cận kề cái chết – sinh vật phù du, biết đâu. Hoặc là đám tảo bẹ trôi dập dờn.
      Khi chúng tôi tới Nhà Lớn, chúng tôi tìm thấy bác Chiron trong phòng riêng, vừa đắm mình trong loại nhạc lounge(1) thập niên 1960 mà bác ấy hằng ưa thích, vừa gói ghém những cái túi yên của mình. Tôi đoán mình nên rằng bác Chiron là nhân mã. Từ thắt lưng trở lên, bác ấy giống như người đàn ông trung niên bình thường với mái tóc xoăn màu nâu và hàng râu lơ thơ. Từ thắt lưng trở xuống, bác ấy là con ngựa đực trắng. Bác ấy có thể trở thành người bằng cách nhét nửa người còn lại vào chiếc xe lăn có phép thuật. Và thực ra bác Chiron từng biến thành thầy giáo dạy tiếng La tinh của tôi trong suốt năm tôi học lớp sáu. Nhưng phần lớn thời gian, nếu trần nhà đủ cao, bác ấy thích trở lại với nguyên dáng nhân mã của mình.
      (1)Lounge music, hay nhạc chơi ở Lounge là những loại nhạc thường được chơi ở các khách sảnh sang trọng, các piano bar hay các quán cà phê trầm mặc, gian ấm áp, trải rộng từ các bản hòa tấu giai điệu du dương tới nhạc điện tử đại (electronica) mang màu sắc chillout mà giọng hát thường được sử dụng như yếu tố gợi thanh hơn là truyền tải ca từ. Lịch sử của lounge miusic, như phong cách, thể loại nhạc, có thể được truy ngược về những năm 20, 30 của thế kỷ 20, với các hình thía ban đầu được gọi là light music, hay mood music, sau đó phát triển mạnh mẽ từ những năm 50, 60. Và tên gọi quen thuộc nhất đến ngày nay, là lounge music. (ND)
      Ngay khi chúng tôi vừa nhìn thấy bác Chiron, Tyson đông cứng người. “Ngựa con!” Cậu ấy kêu lên vui sướng.
      Chiron quay lại, nhìn chúng tôi bằng ánh mắt bị xúc phạm. “Xin lỗi?”
      Annabeth chạy tới và ôm chặt lấy bác Chiron. “Bác Chiron, có chuyện gì thế? Bác … bỏ chứ?” Giọng ấy run rẩy. Bác Chiron như người cha thứ hai của ấy vậy.
      Bác Chiron vò rối mái tóc ấy và cười thân thiện. “Chào cháu. Cả Percy nữa, ôi trời. Nom cháu lớn hơn năm ngoái đấy.”
      Tôi nghẹn lời, “Clarisse rằng bác bị… bác bị…”
      “Bị đuổi.” Mắt bác Chiron lấp lánh ánh đen hài hước. “À, có ai đó phải chịu khiển trách chứ. Thần Zeus cực kỳ buồn bực. Cái cây mà ông ấy tạo ra từ linh hồn của con mình bị đầu độc. Ngài D phải trừng phạt ai đó.”
      “Ý bác là, ngoài ông ta ra,” tôi làu bàu. Chỉ vừa nghĩ tới trưởng trại – ngài D, tôi thấy giận dữ.
      “Nhưng điều này điên rồ!” Annabeth khóc ầm lên. “Bác Chiron, bác chẳng được lợi gì khi đầu độc cây của Thalia!”
      “Thế nhưng,” bác Chiron thở dài, “giờ đây trong hoàn cảnh này, có số thần đỉnh Olympus còn tin ta nữa.”
      “Hoàn cảnh nào?” Tôi hỏi.
      Mặt bác Chiron tối sầm lại. Bác nhét cuốn từ điển La tinh – vào chiếc túi yên trong khi tiếng nhạc của Frank Sinatra vẫn phát ra từ máy nghe nhạc.
      Tyson vẫn nhìn chằm chằm vào bác Chiron với vẻ mặt đầy kinh ngạc. Cậu ấy rên rỉ như thể rất muốn vỗ lên hông của bác Chiron nhưng lại sợ tới gần. “Ngựa con?”
      Bác Chiron khụt khịt vẻ khó chịu. “Này bạn trẻ Cyclops quý! Ta là nhân mã.”
      “Bác Chiron,” tôi hỏi. “Thế còn cái cây sao? Chuyện gì xảy ra?”
      Bác ấy lắc đầu buồn bã. “Chất độc dùng cho cây Thalia là thứ gì đó đến từ Địa ngục, Percy à. Là loại độc dược mà ta chưa từng thấy bao giờ. Chắc hẳn nó phải đến từ con quái vật ở sâu bên dưới đáy vực Tartarus.”
      “Thế chúng ta biết được ai là người phải chịu trách nhiệm. Kro…”
      “Đừng gọi tên vị thần khổng lồ ấy ra, Percy. Đặc biệt được gọi ở đây, vào chính lúc này.”
      “Nhưng hè năm ngoái, ông ta cố ý gây ra cuộc nội chiến đỉnh Olympus cơ mà. Việc này chắc là ý của ông ta. Ông ta bảo Luke làm chuyện đó, cái đồ phản bội đó.”
      “Có thể,” bác Chiron . “Nhưng ta sợ rằng ta phải chịu trách nhiệm vì bảo vệ nó, và thể cứu được nó. Cái cây này chỉ còn sống được vài tuần nữa thôi, trừ phi…”
      “Trừ phi cái gì?” Annabeth hỏi.
      ,” bác Chiron đáp. “ suy nghĩ ngớ ngẩn. Cả cái thung lũng này bị sốc bởi chất độc. Các hàng rào phép thuật bị hỏng. Trại chết dần. Chỉ có nguồn phép thuật duy nhất đủ mạnh để đẩy lùi chất độc và nó cũng bị thất lạc hàng thế kỷ qua.”
      “Đó là cái gì?” Tôi hỏi. “Chúng cháu tìm nó.”
      Bác Chiron đáng cái túi yên lại. Bác ấy nhấn nút Tắt máy nghe nhạc, rồi quay người lại, đặt tay lên vai tôi, nhìn thẳng vào mắt tôi. “Percy, cháu phải hứa với ta rằng, cháu hành động vội vàng. Bác với mẹ cháu rằng bác muốn cháu ở đây cả mùa hè này chút nào. Điều đó quá nguy hiểm. Nhưng giờ nếu cháu ở đây, hãy cứ ở yên đây nhé. Hãy luyện tập chăm chỉ. Hãy học cách chiến đấu. Nhưng đừng rời khỏi trại.”
      “Tại sao?” Tôi hỏi. “Cháu muốn làm điều gì đó! Cháu thể để đường ranh giới bị hỏng. Toàn bộ trại …”
      “Bị lũ quái vật giày xéo,” bác Chiron . “Đúng thế. Bác cũng sợ điều đó. Nhưng cháu thể để mình bị mắc lừa bởi hành động khinh suất. Đó có thể là cái bẫy của vị thần Titan đó. Hãy nhớ về mùa hè năm ngoái. Ông ta suýt lấy mất tính mạng cháy đấy!”
      Điều đó hoàn toàn đúng, tuy nhiên, tôi lại rất muốn giúp đỡ. Tôi cũng muốn Kronos phải trả giá. Ý tôi là bạn nên nghĩ rằng vị thần Titan đó thấm bài học từ hàng niên kỷ trước khi ông ta bị các thần đánh bại. Bạn nên nghĩ việc bị chặt ra hàng triệu mảnh và bị tống xuống phần tăm tối nhất của Địa ngục – nơi cung cấp cho ông ta câu chuyện huyền ảo mà ai muốn dính dáng tới. Nhưng . Vì ông ta là bất tử, ông ta vẫn còn sống mãi ở Taratus – đau đớn và nỗi đau vĩnh viễn, thèm khát được trở lại và trả món thù với đỉnh Olympus. Ông ta thể tự mình hành động, nhưng ông ta rất giỏi việc bóp méo những suy nghĩ của người thường, và thậm chí với cả các vị thần để giúp ông ta làm những việc bẩn thỉu.
      Việc đầu độc chắc chắn là việc làm của ông ta. Ai lại có thể hèn hạ khi tấn công cây của Thalia, thứ duy nhất còn sót lại của người hùng hy sinh mạng sống để cứu lấy bạn bè mình như thế?
      Annabeth gắng hết sức để bật khóc. Bác Chiron lau nước mắt ấy. “Hãy ở lại cùng Percy, cháu à,” bác ấy . “Hãy giúp cậu ấy được an toàn. Hãy nhớ lấy – Lời Sấm Truyền!”
      “Cháu, cháu nhớ.”
      “Ừm…” tôi cất tiếng. “Đó có phải là lời tiên tri cực kỳ nguy hiểm có dính dáng đến cháu, nhưng các thần cấm bác cho cháu phải ạ?”
      ai đáp cả.
      “Được rồi,” tôi càu nhàu. “Cháu chỉ hỏi thôi.”
      “Bác Chiron…” Annabeth cất tiếng. “Bác từng với cháu rằng các thần cho phép bác bất tử tới lúc nào họ còn cần bác để huấn luyện các hùng. Nếu giờ đây họ sa thải bác khỏi trại …”
      “Cháu hãy thề gắng hết sức mình để giúp cho Percy vượt qua nguy hiểm !” Bác Chiron khăng khăng. “Hãy thề dòng sông Styx.”
      “Cháu, cháu xin thề dòng sông Styx,” Annabeth .
      Sấm ầm ầm bên ngoài.
      “Tốt lắm!” Bác Chiron . Nom bác ấy có vẻ thoải mái hơn phần nào. “Có lẽ tên bác được trong sạch và bác trở lại. Nhưng từ giờ cho tới đó, bác thăm mấy người bà con ở Everglades. Có thể họ biết đôi chút về phương thức cứu chữa cho cái cây bị đầu độc mà bác quên mất. Dù sao bác cũng bị đày xa cho tới khi vấn đề được giải quyết… cách này hay cách khác.”
      Annabeth nghẹn ngào. Bác Chiron lúng túng vỗ lên vai ấy. “Nào, bây giờ bác phải giao phó an toàn của các cháu cho ngài D và người điều khiển các hoạt động mới. Chúng ta hy vọng… hừm, họ phá hủy trại nhanh như bác e sợ.”
      “Nhân tiện cho cháu hỏi gã Tantalus là ai thế?” Tôi nài nỉ. “Gã ấy từ đâu đến mà chiếm lấy việc của bác thế?”
      tiếng tù và bằng xà cừ vang lên khắp thung lũng. Tôi nhận ra trời tối nhanh như vậy. đến giờ các trại viên tập trung ăn tối.
      ,” bác Chiron . “Cháu gặp ông ấy ở đình. Bác liên lạc với mẹ cháu, Percy à, và cho bà ấy biết rằng cháu an toàn. Ắt hẳn bà ấy lo lắng lắm. Hãy nhớ những gì bác cảnh báo. Cháu cực kỳ nguy hiểm. Đừng bao giờ nghĩ rằng vị thần Titan đó còn nhớ đến cháu!”
      Rồi bác Chiron lọc cọc ra khỏi phòng và về phía cuối hành lang. Tyson gọi với sau lưng bác ấy, “Ngựa con! Đừng !”
      Tôi nhận ra rằng mình quên mất với bác Chiron về cơn ác mộng của tôi về Grover. Nhưng giờ quá muộn. Người thầy giáo tốt nhất mà tôi từng có rồi. Có lẽ đó lại là điều tốt.
      Tyson bắt đầu khóc lóc tương tự như Annabeth vậy.
      Tôi cố gắng với họ rằng mọi chuyện ổn thôi, nhưng tôi tin vào điều đó.
      Mặt trời xuống dần sau đình ăn tối khi các trại viên lục tục từ nhà tiến đến đó. Chúng tôi đứng dưới cái bóng của cái cột bằng đá cẩm thạch và ngắm nghía mọi người tụ họp. Annabeth vẫn bị sốc nhưng ấy hứa chuyện với chúng tôi sau. Rồi ấy bỏ để gia nhập vào đám chị em ruột đến từ nhà thần Athena. Đó là tá con trai và đều có mái tóc vàng và đôi mắt xám giống ấy. Annabeth phải lớn nhất hội nhưng ấy từng ở trại nhiều mùa hè hơn bất kỳ ai. Bạn có thể điều đó khi nhìn vòng cổ trại của ấy – mỗi hè chuỗi vòng và Annabeth có sáu chuỗi tất cả. ai nghi ngờ về quyền dẫn đầu của ấy.
      Tiếp đó là Clarisse dẫn đầu nhà thần Ares. tay ta treo lên, má còn vết thương nom rất kinh. Nhưng mặt khác cuộc đọ sức giữa ta với lũ bò đồng có vể khiến phải bối rối. Ai đó gắn mảnh giấy có ghi “HÃY RỐNG LÊN, !” vào ngay sau lưng ta. Nhưng ai trong nhà ta chịu nhắc với ta về điều này.
      Ngay sau nhà thần Ares là đám gồm sáu đứa do Charles Beckendorf – đứa trẻ mười lăm tuổi người Mỹ gốc Phi to lớn – dẫn đầu đến thừ nhà thần Hephaestus. Cậu ta có đôi bàn tay to bằng găng tay của người bắt bóng chày, gương mặt nặng nề và mắt lác do nhìn vào lò rèn suốt ngày. Cậu ta khá dễ thương khi bạn biết cậu ta. Nhưng ai chịu gọi cậu ta là Charlie, Chuck hoặc Charles. Hầu hết mọi người gọi cậu ta là Beckendorf. Có tin đồn rằng cậu ta có thể làm bất cứ vật gì. Nếu cho cậu ta thanh kim loại, cậu ta có thể tạo ra thanh kiếm sắc như dao cạo hoặc con robot chiến binh, hoặc bể nước cho chim tắm trong vườn bà ngoại bạn. Cậu ta có thể làm bất cứ thứ gì bạn cần.
      Con cái của các nhà khác như Demeter, Apollo, Aphrodite, Dionysus cũng tới đông đủ. Các nữ thùy thần cũng đến bằng xuồng. Các nữ thần cây ra từ các cây. Từ đồng cỏ, tá thần rừng – những người nhắc nhở tôi nỗi nhức nhối về Grover cũng đến.
      Tôi luôn có cảm tình đặc biệt với các thần rừng. Khi ở trại, họ phải làm mọi việc vặt theo cầu của ngài D – giám đốc trại. Nhưng công việc quan trọng nhất của họ lại chính ở thế giới thực. Họ là những người tìm kiếm của trại. Họ phải cải trang để vào các trường học khắp nơi thế giới, tìm kiếm những người có khả năng là con lai và đưa họ về trại. Đó là cách tôi quen Grover. Cậu ấy là người đầu tiên nhận ra tôi là á thần.
      Sau khi các thần rừng nối đuôi nhau vào bữa tối, nhà thần Hermes làm hậu phương ngay tiếp đó. Họ luôn là đám đông nhất. Hè năm ngoái, hội này được dẫn đầu bở Luke – người cùng Thalia và Annabeth chiến đấu Đồi Con Lai. Trong thời gian ngắn, trước khi thần Poseidon xác nhận tôi, tôi cũng ở trong khu nhà của thần Hermes. Luke tỏ ra thân thiết với tôi… rồi sau đó ấy cố giết tôi.
      Giờ đây, đội quân nhà thần Hermes được dẫn đầu bởi Travis và Connor Stoll. Chúng phải là cặp song sinh nhưng lại rất giống nhau. Tôi thể nhận ra ai nhiều tuổi hơn. Cả hai đều cao, gầy nhom với mái tóc nâu luôn xõa xuống mắt. Chúng đều mặc áo phông màu da cam với hàng chữ Trại Con Lai bỏ ngoài chiếc quần short rộng thùng thình. Chúng cũng có những nét đặc trưng tinh nghịch như tất cả lũ trẻ nhà thần Hermes. Đó là đôi lông mày rậm, nụ cười mỉa mai, chút lóe sáng khi chúng nhìn bạn – như thể chúng sắp bắn tàn lửa xuống áo bạn. Tôi luôn nghĩ rằng điều đó buồn cười bởi vị thần của những tên trộm lại có những đứa tên mang họ Stoll. Nhưng đó chỉ là lần duy nhất tôi chằm chằm đầy thất thần như thể thấy điều đó chút buồn cười.
      Ngay sau khi các trại viên cuối cùng tề tựu đông đủ, tôi kéo Tyson vào giữa đình. Những cuộc trò chuyện ngập ngừng. Những cái đầu quay lại. “Ai mời cái thứ kia thế?” Ai đó ngồi ở bàn của thần Apollo kêu ca.
      Tôi liếc về phía họ nhưng thể nhận ra ai .
      Từ chiếc bàn chính, giọng lè nhè quen thuộc vang lên. “Ồ, ồ, nếu đó phải là Peter Johnson. Thời đại hoàng kim của tôi hoàn tất.”
      Tôi nghiến răng, “Percy Jackson… thưa ngài.”
      Ngài D hớp ít Coca dành cho người ăn kiêng. “Đúng vậy, tốt quá, như những người trẻ tuổi dạo này hay , gì cũng được.”
      Ông ta mặc chiếc áo Hawaii có họa tiết da báo quen thuộc, quần soóc và đôi giày tennis với tất đen. Với bộ mặt đỏ dính bẩn, cái bụng mập ú, nom ông ta rất giống khách du lịch Las Vegas thường xuyên ở quá muộn trong các sòng bạc. Đằng sau ông ta là thần rừng với vẻ mặt lo lắng, ra sức lột vỏ và đưa cho ông ta từng trái nho .
      Ngày D tên là Dionysus – thần rượu nho. Thần Zeus chỉ định ông ta trở thành Giám đốc Trại Con Lai để cấm ông uống rượu trong trăm năm. Đây là trừng phạt cho việc theo đuổi số nữ thần rừng.
      Kế bên cạnh ông, nơi bác Chiron thường xuyên ngồi (hoặc đứng trong hình dáng nhân mã) là người mà tôi chưa từng gặp bao giờ. Đó là người đàn ông xanh nhợt, ốm yếu, nom khủng khiếp trong bộ đồ sọc tù cũ kĩ màu cam. Con số ghi túi áo ông ta là 0001. Dưới mắt ông ta là những vệt bóng màu xanh nước biển. Móng tay bẩn thỉu và mái tóc xám cắt nham nhở, như thể nó vừa được cắt bằng máy cắt cỏ. Ông ta nhìn tôi chằm chằm. Ánh mắt ông ta khiến tôi hoảng sợ. Ông ta trông như thể… bị bạc đãi. giận dữ, thất vọng và đói cùng lúc xuất trong ánh nhìn của ông ta.
      “Thằng bé này,” Dionysus với ông ta, “ông cần phải theo dõi. Con trai của thần Poseidon.”
      “À!” người tù . “ ra là nó.”
      Giọng của ông ta càng làm điều là ông ta và thần Dionysus tranh luận về tôi khá lâu.
      “Ta là Tantalus,” người tù và cười lạnh lùng. “Ta nhiệm vụ đặc biệt ở đây cho tới khi, ừm, cho tới khi vị Chúa tể của ta – thần Dionysus – quyết định những chuyện khác. Và ngươi, Perseus Jackson, ta mong ngươi kìm chế gây nên bất cứ rắc rối gì.”
      “Rắc rối ư?” Tôi hỏi gặng.
      Dionysus bật ngón tay tanh tách, tờ báo xuất bàn. Ở ngay trang nhất tờ New York Post ngày hôm nay, là tấm chân dung của tôi được lấy ra từ cuốn niên bạ hằng năm của trường Meriwether. khó khăn cho tôi để đọc ra tít bài nhưng tôi có thể đoán được ngay chúng được viết ra sao. Đại loại những thứ kiểu như: Cậu Bé Mười Ba Tuổi Mất Trí Đốt Cháy Phòng Thể Dục Của Trường.
      “Đúng vậy, rắc rối!” Tantalus với vẻ hài lòng. “Ngươi gây ra lô rắc rối vào hè năm ngoái, ta hiểu.”
      Tôi quá bực mình để cất tiếng. Cứ như thể đó là lỗi tại tôi khiến các vị thần suýt nữa gây nên cuộc nội chiến vậy.
      vị thần rừng dịch lên phía trước đầy lo lắng và đặt đĩa thịt nướng lên phía trước mặt Tantalus. Vị quản trại mới này liếm môi. Ông ta nhìn vào cái ly rỗng và , “Bia xá xị. Loại đặc biệt của Braq, năm 1967.”
      Chiếc ly tự làm đầy với bọt soda sủi tràn ra ngoài. Tantalus ngần ngừ chìa tay ra như thể ông ta sợ cái ly quá nóng.
      “Cầm lấy , bạn,” Dionysus giục giã, tia nhìn rất lạ lóe lên trong mắt ông, “Có thể giờ bạn dùng được nó thôi.”
      Tantalus vồ lấy cái ly nhưng nó cạn trước khi ông ta có thể chạm vào được. Vài giọt bia bắn ra ngoài và Tantalus cố gắng dùng tay chấm vào chúng. Nhưng chúng cứ lăn tròn như những giọt thủy ngân trước khi ông có thể chạm tay vào. Ông ta gầm gừ và quay sang đĩa thịt. Ông ta nhấc cái nĩa lên và cố gắng xiên vào miếng thịt ức. Nhưng chiếc đĩa bay ngay xuống dưới bàn, rơi xuống đất và bay thẳng tới lò than chất đầy than.
      “Đồ trời đánh thánh vật!” Tantalus gầm lên.
      “A, ừm,” Dionysus cất tiếng, giọng chảy dài trong niềm thương cảm giả tạo. “Có lẽ phải thêm mấy ngày nữa. Cứ tin ta , tướng à. Làm việc ở trại này được đền đáp xứng đáng. Ta chắc chắn rằng lời nguyền cũ của ngươi rốt cuộc cũng được phá giải thôi.”
      “Rốt cuộc ư?” Tantalus gầm lên, nhìn chằm chằm vào lon Coke dành cho người ăn kiêng của Dionysus. “Ngài có thể hình dung được là cổ họng của người nào đó khô như thế nào sau những ba ngàn năm ?”
      ra ông là cái linh hồn đó Cánh Đồng Trừng Phạt,” tôi . “Người đứng trong hồ với cái cây đầy quả phía đầu nhưng ông thể ăn hoặc uống được.”
      Tantalus cười nhạo tôi. “ học giả đấy, nhóc à!”
      “Ông phải làm vài điều gì đó thực kinh khủng khi ông còn sống,” tôi với cảm kích. “Vậy đó là cái gì?”
      Đôi mắt của Tantalus như bị hẹp lại. Phía sau ông ta, các thần rừng ra sức lắc đầu như cố cảnh báo tôi.
      “Ta theo dõi ngươi, Percy Jackson à,” Tantalus . “Ta muốn có bất kỳ rắc rối nào ở trại của ta.”
      “Trại của ông vốn có rắc rối rồi…”
      “Thôi, ngồi xuống , Johnson,” Dionysus thở dài. “Ta tin chắc rằng chiếc bàn kia là của ngươi. Đó là chiếc bàn mà chưa từng ai muốn ngồi.”
      Mặt tôi đỏ bừng, nhưng tôi biết tốt hơn hết là đáp trả. Dionysus từng là đứa trẻ ngỗ nghịch lớn quá khổ, nhưng đó lại là đứa trẻ bất tử với sức mạnh khủng khiếp. Tôi giục, “ thôi, Tyson.”
      , được.” Tantalus khinh miệt. “Quái vật phải ở đây. Chúng ta phải quyết định làm gì với nó.”
      “Cậu ấy,” tôi ngắt lời, “Tên cậu ấy là Tyson.”
      Người điều khiển các hoạt đông của trại mới nhướn bên mày.
      “Tyson cứu cái trại này,” tôi khăng khăng khẳng định. “Cậu ấy nện cho lũ bò kim loại kia trận. Nếu , chúng đốt trụi tất cả chỗ này.”
      “Đúng thế,” Tantalus thở dài. “và đáng tiếc là điều đó xảy ra.”
      Dionysus cười khúc khích.
      “Để bọn ta lại,” Tantalus ra lệnh, “trong khi chúng ta quyết định số phận của cái thứ này.”
      Tyson nhìn tôi với nỗi sợ hãi dâng đầy trong con mắt to của cậu ấy. Nhưng tôi biết mình thể chống lại lệnh trực tiếp từ những người quản lý trại. Dù sao cũng nên công khai ra mặt.
      “Tớ ở ngay đây thôi, bạn to lớn,” tôi hứa. “Đừng lo gì cả. Chúng tớ tìm cho cậu chỗ tốt để ngủ tối nay.”
      Tyson gật đầu. “Tớ tin cậu. Cậu là bạn tớ mà.”
      Điều đó làm tôi thấy mình như càng cắn rứt hơn.
      Tôi mệt mỏi lê bước về bàn của thần Poseidon và ngồi sụp xuống cái ghế dài. nữ thần rừng mang tới cho tôi đĩa bánh pizza pepperoni-ô liu của đỉnh Olympus. Nhưng tôi thấy đói tẹo nào. Hôm nay tôi suýt bị giết hai lần. Tôi kết thúc năm học của mình bằng thảm họa hoàn toàn. Trại Con Lai gặp phải vấn đề nghiêm trọng và bác Chiron với tôi rằng làm bất cứ điều gì cả.
      Tôi thấy biết ơn lắm nhưng vẫn cầm suất ăn tối của mình như thói quen, tới gần lò than bằng đồng và xắt miếng trong đó hất vào lửa.
      “Thưa thần Poseidon,” tôi thầm, “xin hãy chấp nhận lời thỉnh cầu của con.”
      Và hãy gửi cho con vài trợ giúp khi thần ở đó, Tôi cầu nguyên trong im lặng, Xin thần đấy!
      Mùi khói bốc lên từ miếng pizza nướng được thay vào bằng thứ gì đó thơm ngát – mùi của gió biển thanh khiết hòa trộn cùng mùi hoa dại – nhưng tôi biết liệu việc đó có nghĩa là cha tôi thực nghe thấy lời khẩn cầu của tôi.
      Tôi trở lại ghế ngồi của mình. Tôi nghĩ tới mọi việc có thể trở nên tồi tệ hơn. Nhưng tiếp đó Tantalus ra lệnh thần rừng thồi tù và bằng ốc xà cừ để thu hút chú ý của chúng tôi cho các thông báo của ông ta.
      “Nào, các nhóc,” Tantalus , ngay khi tiếng trò chuyện trong phòng ăn lắng , “ bữa ăn ngon khác! Hoặc theo như những gì ta được kể lại.” Khi cất tiếng, ông ta gắng với tay lên chiếc đĩa thức ăn của ông ta được đầy lại, như thể có lẽ chỗ thức ăn chú ý tới việc ông ta làm. Nhưng rủi thay, chúng lại chú ý. Cái đĩa bắn ngay về phía cuối bàn khi ông ta chỉ cách nó hai mươn xăng ti mét.
      “Và đây là ngày nắm quyền đầu tiên của ta,” ông ta tiếp tục, “ta rất vui khi rằng ở lại đây kiểu trừng phạt rất dễ chịu. Và qua khóa hè này, ta hy vọng tra khảo, à, có tác động qua lại lẫn nhau với mỗi nhóc đấy. Trông các cháu nom khá ngon lành để ăn đấy.”
      Dionysus vỗ tay đầy lịch , dẫn đầu số thần rừng khá miễn cưỡng. Tyson vẫn đứng ở chỗ bàn chính, nhìn xung quanh đầy gượng gạo. Nhưng mỗi khi cậu cố gắng thoát khỏi ánh đèn chiếu vào mình, Tantalus lại đẩy cậu quay trở lại.
      “Và giờ đây, vài thay đổi!” Tantalus gửi cho các trại viên nụ cười gian xảo. “Chúng ta thiết lập lại những cuộc đua bằng xe ngựa.”
      Tiếng rì rầm vang lên khắp các bàn, đầy kích động, sợ hãi và kinh ngạc.
      “Nào, ta biết,” Tantalus tiếp với giọng vang hơn, “những cuộc đua này bị ngưng lại từ mấy năm trước vì… à… do những vấn đề về kỹ thuật.”
      “Ba người chết và hai mươi sáu người bị thương,” ai đó ngồi ở bàn của thần Apollo nhắc nhở.
      “Đúng, đúng thế!” Tantalus đáp. “Nhưng ta biết rằng tất cả các cháu tham gia cùng ta chào đón trở lại của truyền thống trại này. Những vòng nguyệt quế bằng vàng được trao cho người đánh xe ngựa thắng cuộc vào hàng tháng. Các đội có thể đăng ký vào buổi sáng. Cuộc đua đầu tiên được bắt đầu trong ba ngày nữa. Ta giải thoát cho các cháu khỏi phần lớn những hoạt động thông thường khác để các cháu chuẩn bị cỗ xe và chọn ngựa. Ồ, ta đến việc khu nhà của những người thắng cuộc phải làm việc vặt trong suốt tháng nếu họ thắng chưa nhỉ?”
      Những cuộc tranh luận đầy kích động được nổ ra – phải phụ việc ở nhà bếp trong vòng tháng? phải dọn chuồng sao? Ông ta có nghiêm túc nhỉ?
      Rồi người cuối cùng mà tôi hy vọng phản đối cũng lên tiếng.
      “Nhưng thưa ngài!” Clarisse . Nom ta lo lắng nhưng ta đứng lên nsoi từ bàn của thần Ares. số trại viên khác khúc khích cười khi nhìn thấy dòng chữ HÃY RỐNG LÊN, ! lưng ta. “Thế nhiệm vụ tuần tra sao? Ý tôi là nếu chúng ta vứt hết mọi chuyện để chuẩn bị xe ngựa …”
      “À, người hùng của ngày hôm nay đây mà!” Tantalus kêu lên. “Hoan hô Clarisse, người với tay nện nhừ tử lũ bò đồng.”
      Clarisse chớp mắt rồi đỏ mặt, “, tôi phải…”
      “Và cũng là người khiêm tốn nhất nữa.” Tantalus cười nhăn nhở. “Nhưng sao đâu, cháu quý à. Đây là trại hè và chúng ta ở đây để hưởng thụ, phải nào?”
      “Nhưng cái cây…”
      “Và giờ đây,” Tantalus át trong khi vài người cùng khu nhà của Clarisse kéo ngồi xuống, “trước khi chúng ta chuyển sang phần lửa trại, đồng ca và vấn đề quản gia đáng kể, Percy Jackson và Annabeth Chase quyết định, vì số lý do, đưa nó tới đây.” Rồi Tantalus vẫy tay về phía Tyson.
      Tiếng rì rầm đầy bứt rứt lan rộng khắp các trại viên. Rất nhiều cái nhìn tập trung về phía tôi. Tôi chỉ muốn giết chết Tantalus.
      “Giờ đây, tất nhiên là,” ông ta tiếp tục, “các Cyclops có tiếng là những con quái vật khát máu với bộ óc rất . Trong những tình huống thông thường, ta thả con quái vật này vào rừng và để cho các cháu lùng bắt nó với đuốc và những cây gậy được vót nhọn. Nhưng ai mà biết được? Có thể gã Cyclops này xấu xa như hầu hết các em đồng đạo của nó. Cho đến khi nó chứng tỏ được giá trị của phá hủy và chúng ta cần nơi để giữ nó. Ta nghĩ tới những cái chuồng ngựa. Vậy cho vào khu nhà thần Hermes sao, có được ?”
      im lặng bao trùm lên bàn thần Hermes. Travis và Connor Stoll có hứng thú bất chợt với khăn trải bàn. Tôi thể trách họ. Khu nhà thần Hermes luôn đông tới mức như sắp vỡ tung. Họ thể có chỗ cho Cyclops cao hai mét cả.
      “Nào, sao đây,” Tantalus mắng mỏ. “Con quỷ đó có thể làm số việc hầu hạ lặt vặt. Ai có gợi ý gì nới nơi để nhốt nó ?”
      Đột nhiên tất cả mọi người đều há hốc miệng đầy kinh ngạc.
      Tantalus chạy nhanh ra khỏi nơi Tyson đứng với vẻ kinh ngạc. Tất cả những gì tôi có thể làm được là nhìn chòng chọc đầy hoài nghi vào ánh sáng xanh chói lòa, thứ giúp thay đổi đời tôi – hình ảnh ba chiều sáng chói xuất ngay đầu của Tyson.
      Với cơn quặn đau trong dạ dày, tôi nhớ tới điều mà Annabeth về Cyclops. Họ là con cái của các linh thể tự nhiên và các vị thần… Ồ, vị thần chung, thường…
      Xoáy tít ở phía đầu Tyson là cây đinh ba màu xanh rực sáng – biểu tượng giống như từng xuất hiên vào ngày mà thần Poseidon thừa nhận tôi là con trai mình.
      Toàn bộ khu trại im lặng đầy kính sợ.
      Được thừa nhận là kiến rất hiếm hoi. số trại viên từng phải chờ đợi vô vọng trong suốt đời mình. Khi tôi được thần Poseidon thừa nhận vào hè năm ngoái, tất cả mọi người phải quỳ gối chào. Nhưng giờ đây họ đều làm theo Tantalus và Tantalus chỉ cười phá lên. “Ồ, ta nghĩ rằng giờ chúng ta biết tống nó đâu. Nhờ các vị thần, ta có thể nhận ra giống nhau về huyết thống gia đình!”
      Tất cả mọi người đều cười, trừ Annabeth và vài người bạn khác của tôi.
      Tyson mấy chú ý. Cậu ấy quá bối rối, cố đập mạnh vào cái đinh ba sáng rực giờ nhạt dần phía đầu cậu ấy. Cậu ta quá ngây thơ để có thể hiểu được người ta cười cợt cậu nhiều ra sao và họ ác độc như thế nào.
      Nhưng tôi hiểu được.
      Giờ
      đây tôi người ở chung nhà. Tôi có người em cùng cha khác mẹ là con quái vật.
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    4. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      6. CUỘC TẤN CÔNG CỦA LŨ BỒ CÂU MA QUÁI

      Mấy ngày tiếp đó đúng như tra tấn, y hệt như những gì Tantalus muốn.
      Đầu tiên là Tyson chuyển vào sống trong khu nhà thần Poseidon. Cứ mười lăm giây, cậu ấy lại tự cười khúc khích và hỏi, “Percy là trai mình sao?” như thể vừa trúng xổ số vậy.
      “Này, Tyson,” tôi , “Việc đó đơn giản như thế đâu.”
      Nhưng thể giải thích được điều này cho cậu ấy. Cậu ấy thiên đường. Và tôi… cũng nhiều như việc tôi thích chàng trai to lớn này, tôi thể cảm thấy ngượng ngập. Xấu hổ. Đấy, tôi ra rồi đó.
      Cha tôi, vị thần Poseidon đầy uy quyền, để mắt tới vài linh thể tự nhiên và Tyson là kết quả. Ý tôi là tôi đọc những chuyện thần thoại về Cyclops. Thậm chí tôi còn nhớ rằng họ luôn là con của thần Poseidon. Nhưng tôi chưa thực nghĩ tới việc họ lại trở thành gia đình tôi. Mãi cho tới khi tôi có Tyson sống chung ở chiếc giường kế bên.
      Và sau đó là những lời bàn tán của các trại viên khác. Đột nhiên tôi còn là Percy Jackson – chàng tuyệt vời, người tìm được tia chớp cho thần Zeus vào hè năm ngoái. Giờ đây, tôi chỉ là Percy Jackson – gã đáng thương với người em là con quái vật xấu xí.
      “Cậu ấy phải là em thực của mình!” Tôi phải đối khi Tyson có ở đó. “Cậu ấy giống em cùng cha khác mẹ hơn trong to lớn của gia đình… Giống… người em cùng cha khác mẹ nhưng khác biệt gấp hai lần vậy đó, hoặc đại khái như thế.”
      ai chấp nhận lời giải thích của tôi.
      Tôi thừa nhận – tôi rất giận cha mình. Tôi cảm thấy việc trở thành con trai ông giờ đây như trò cười.
      Annabeth cố giúp tôi cảm thấy tốt hơn. ấy gợi ý rằng cả hai cùng nhau lập thàng đội trong cuộc đua ngựa sắp tới để giúp chúng tôi thoát khỏi suy nghĩ về các rắc rối của chúng tôi. Đừng hiểu sai ý tôi – cả hai chúng tôi đều ghét Tantalus và lo lắng tới phát ốm về chuyện của trại – nhưng chúng tôi biết phải làm gì. Cho đến khi chúng tôi có thể nghĩ ra vài kế hoạch xuất sắc để cứu cây Thalia, chúng tôi hiểu là chúng tôi phải theo đuổi cuộc đua này. Xét cho cùng, mẹ của Annabeth là nữ thần Athena, người phát minh ra cỗ xe ngựa và cha tôi là người tạo ra loài ngựa. Cùng nhau chúng tôi làm chủ đường đua đó.
      ***
      buổi sáng nọ, khi Annabeth và tôi đứng bên bờ hồ để vẽ phác thảo cho cỗ xe ngựa đua đám rỗi hơi từ khu nhà thần Aphrodite ngang và hỏi tôi có cần mượn nhũ mắt … “Ôi, xin lỗi, đôi mắt.”
      Khi chúng bỏ và cười ngặt nghẽo, Annabeth cằn nhằn: “Quên bọn nó , Percy. Đó phải là lỗi tại cậu khi cậu có người em là quái vật như vậy.”
      “Cậu ta phải là em của mình!” tôi cãi lại. “Và cậu ấy cũng phải là con quái vật!”
      Annbeth nhướng mày. “Này, đừng có cáu với tớ. Về mặt ngữ nghĩa, cậu ta là quái vật.”
      “Hừm cậu cho phép cậu ta vào trại mà.”
      “Vì đó là cách duy nhất để cứu sống cậu! Ý tớ là… tớ xin lỗi, Percy. Tớ nghĩ rằng thần Poseidon thừa nhận cậu ấy. Bọn người Cyclops là loại xảo trá và bội bạc nhất…”
      “Cậu ấy phải như vậy. Mà nhân tiện, điều gì khiến cậu luôn chống đối với người Cyclops thế nhỉ?”
      Tai của Annabeth chuyển thành màu hồng lựng. Tôi cảm giác ấy giấu tôi điều gì đó – điều gì đó tệ hại.
      “Quên nó ,” ấy , “Bây giờ trục của xe ngựa…”
      “Cậu đối xử với cậu ấy như thể cậu ấy là cái gì kinh khủng lắm,” tôi . “Cậu ấy cứu sống tớ.”
      Annabeth nắm cây bút chì xuống và đứng lên. “Vậy có lẽ cậu nên thiết kế cái xe ngựa với cậu ấy.”
      “Có thể tớ làm vậy.”
      “Tốt thôi!”
      “Ừ, tốt!”
      ấy đùng đùng bỏ , để lại tôi đứng đó với cảm giác còn tồi tệ hơn cả trước đó.
      Mấy ngày sau, tôi cố gắng gạt hết suy nghĩ ra khỏi những rắc rối tôi gặp phải.
      Silena Beauregared, trong những xinh đẹp trong khu nhà thần Aphrodite, dạy cho tôi bài cưỡi ngựa đầu tiên. ta giải thích rằng chỉ có con ngựa có cánh bất tử duy nhất được đặt tên là Pegasus, vẫn thơ thẩn tự do ở đâu đó trời, nhưng qua nhiều thời đại, nó sinh được rất nhiều con. Tuy chúng chạy rất nhanh hoặc quả cảm, nhưng tất cả đều được đặt theo tên con của Pegasus đầu tiên và đều rất tuyệt.
      Là con trai của thần biển, tôi chưa bao giờ thích trong trung. Cha tôi có tị hiềm với thần Zeus nên tôi cố gắng xâm lấn vào lãnh địa trời của ông ta càng nhiều càng tốt. Nhưng cưỡi ngựa biết bay lại cảm thấy rất khác lạ. Nó làm tôi lo lắng như khi ngồi máy bay. Có lẽ do cha tôi tạo ra loài ngựa từ những bọt biển. Vì thế những con ngựa này là dạng… lãnh thổ trung lập. Tôi có thể hiểu được suy nghĩ của chúng. Tôi ngạc nhiên khi con ngựa có cánh của mình phi nước đại băng qua các ngọn cây hoặc đuổi theo bầy mòng biển trong đám mây.
      Vấn đề ở chỗ là Tyson cũng muốn cưỡi lên lũ “gà con” này, nhưng con ngựa bay luôn lồng lên mỗi khi cậu ấy tiến đến gần nó. Tôi sử dụng khả năng ngoại cảm để với chúng rằng Tyson hề làm đau chúng, nhưng xem ra chúng vẫn tin tôi. Điều đó khiến Tyson phải bật khóc.
      Người duy nhất trong trại có vấn đề gì với Tyson là Beckendorf ở khu nhà thần Hephaestus. Thần thợ rèn này luôn làm việc với Cyclops trong lò rèn nên Beckendorf dẫn Tyson xuống xưởng đúc vũ khí để dạy cho cậu ấy những công việc liên quan tới kim loại. Cậu ta giúp Tyson trở thành bậc thầy ngay lập tức trong lĩnh vực làm những đồ vật có phép thuật bằng tay.
      Sau bữa trưa, tôi luyện tập thể lực trong đấu trường cùng nhà thần Apollo. Đấu kiếm luôn là thế mạnh của tôi. Mọi người rằng tôi giỏi hơn bất kỳ trại viên nào trong vòng trăm năm qua, trừ Luke. Mọi người luôn so sánh tôi với Luke.
      Tôi đánh bại nhà thần Apollo dễ dàng. Tôi nên tự kiểm tra mình bằng việc chiến đấu với nhà thần Ares và thần Athena, vì họ có những tay kiếm tốt nhất. Nhưng tôi ăn cánh với Clarisse và đám chị em ruột của ta. Và sau vụ cãi cọ với Annabeth, tôi muốn gặp lại ấy tí nào cả.
      Tôi tới lớp bắn cung mặc dầu tôi rất tệ môn đó, và nó còn như cũ khi thiếu chỉ dạy của bác Chiron. Trong lớp mỹ thuật và thủ công, tôi bắt đầu làm tượng thần Poseidon bán thân bằng đá cẩm thạch, nhưng vì nó dần trở nên giống Sylvester Stanllone nên tôi phá hỏng nó. Tôi đặt mức động đất và trào dung nham cho bức tường leo núi. Vào các buổi tối, tôi tuần tra dọc đường ranh giới. Thậm chí dù Tantalus cứ khăng khăng ép chúng tôi phải quên việc bảo vệ trại, nhưng số trại viên vẫn lặng lẽ thực việc đó, vạch ra lịch trình cụ thể suốt thời gian rỗi của chúng tôi.
      Tôi đứng đỉnh Đồi Con Lai và nhìn các nữ thần cây đến rồi , hát với cây thông chết. Các thần rừng mang những ống sáo và chơi những ca khúc kỳ diệu về cỏ thiên nhiên, trong giây lát những chiếc lá thông trở nên thẫm màu hơn. Những đóa hoa đồi như thơm hơn và cỏ non nom xanh hơn. Nhưng ngay khi tiếng nhạc ngừng lại, suy yếu lại tái lại trong khí. Cả quả đồi như bị tấn công, mòn mỏi bởi thứ chất độc ngấm vào các rễ cây. Tôi càng đứng đó lâu, nỗi giận dữ trong tôi càng tăng.
      Luke làm điều này. Tôi còn nhớ nụ cười quỷ quyệt và vết sẹo hình vuốt rồng chạy qua mặt ấy. ấy từng giả vờ là bạn tôi và trong suốt thời gian đó, ấy làm người hầu số của Kronos.
      Tôi giở lòng bàn tay ra. Vết sẹo mà Luke gây ra cho tôi từ hè năm ngoái mờ dần. Nhưng tôi vẫn có thể nhìn thấy nó – vết thương hình ngôi sao trắng nơi con bọ cạp địa ngục của ấy chích tôi.
      Tôi nghĩ tới điều mà Luke với tôi trước khi ấy định giết tôi: Tạm biệt, Percy. Thời Đại Vàng mới đến. Ngươi có phần trong đó.
      ***
      Tối đến, tôi mơ nhiều hơn về Grover. Đôi khi, tôi chỉ nghe thấy tiếng ngắt đoạn của cậu ấy. lần, tôi nghe thấy cậu ấy , Nó ở đây. Lúc khác, lại là, ta thích cừu.
      Tôi cũng định kể những giấc mơ này cho Annabeth nhưng tôi thấy chúng có phần ngu ngốc. Ý tôi là, ta thích cừu? ấy nghĩ tôi điên mất.
      Vào đêm trước cuộc đua, Tyson và tôi hoàn tất xe ngựa. Nom nó khá chắc chắn. Tyson làm các phần bằng kim loại trong lò rèn vũ khí. Tôi đánh bóng phần gỗ và lắp phần đuôi xe vào. Nó có màu xanh da trời và màu trắng, cùng các hình lượn sóng ở hai bên hông và hình cây đinh ba ở phía trước. Xét cho cùng nó cũng hoạt động được, nhưng chỉ có vấn đề tế nhị là, Tyson cưỡi cỗ xe cùng với tôi, mặc dù tôi biết lũ ngựa hề thích như vậy. Và trọng lượn quá tải của Tyson khiến chúng tôi chậm hơn.
      Khi chúng tôi quay về giường, Tyson bỗng hỏi, “Cậu giận sao?”
      Tôi nhận thấy mình cau có, “, tớ sao”.
      Cậu ấy nằm giường và im lặng trong bóng tối. Thân hình cậu ấy quá dài so với chiếc giường. Khi cậu ấy kéo chăn lên, chân cậu ấy luôn thò ra bên dưới. “Tớ là con quái vật”.
      “Đừng vậy.”
      sao đâu. Tớ con quái vật tử tế. Vì thế cậu phải nổi giận nữa.
      Tôi biết phải gì. Tôi nhìn chòng chọc lên trần nhà và cảm thấy mình chết từ từ, cùng với cái cây của Thalia.
      “Chỉ là…Tớ chưa từng có người em cùng cha khác mẹ nào trước kia cả.” Tôi cố giữ cho giọng mình bị đứt quãng. “Điều này hoàn toàn lạ lẫm đối với tớ. Và tớ lo lắng về trại. người bạn khác của tớ là Grover… gặp rắc rối. Tớ thấy mình cần phải làm gì đó để giúp cậu ấy, nhưng tớ biết cụ thể là làm gì.”
      Tyson gì.
      “Tớ xin lỗi,” tôi với cậu ấy. “Đó phải lỗi của cậu. Tớ tức giận thần Poseidon. Tớ có cảm giác ông ấy cố làm tớ phải xấu hổ, như thể ông ấy cố gắng so sánh hai chúng ta hoặc điều gì đó tương tự thế. Và tớ biết tại sao lại như thế.”
      Tôi nghe thấy thanh sâu, đùng đục. Tyson ngáy.
      Tôi thở dài, “Ngủ ngon nhé, người em to lớn.
      Và tôi cũng nhắm mắt.
      Trong giấc mơ của tôi. Grover mặc bộ đầm cưới.
      Nom bộ đồ vừa với cậu ấy lắm. Chiếc đầm cưới quá dài và đường viền bị đóng lại cùng bùn khô. Đường viên cổ trễ như rớt xuống tật vai. cái mạng rách phủ lên mặt cậu ấy.
      Cậu ấy đứng trong cái động ẩm ướt được soi sáng bởi những bó đuốc. Có cái giường nơi góc động và khung cửi kiểu cũ năm ở góc còn lại. tấm vải trắng được dệt dở khung. Và cậu ấy nhìn tôi chằm chằm như thể tôi là chương trình truyện hình mà cậu ấy chờ đợi. “Tạ ơn các thần!” cậu ấy kêu lên, “Cậu có nghe thấy mình ?”
      Phiên bản chính tôi trong giấc mơ phản ứng quá chậm. Tôi vẫn nhìn quanh, mơ màng nhìn lên trần nhà nhũ đá, mùi hôi thối của cừu và dê, những tiếng rền rĩ, lầm bầm và tiếng be be như dội lại từ phía sau tảng đá có kích cỡ giống cái tủ lạnh. Đó cũng là thứ bít cái cửa ra vào duy nhất của căn phòng, mặc dù đó là cái hang rộng hơn ở xa nó.
      “Percy?” Grover gọi váng. “Xin cậu đấy, tớ đủ sức để diễn đạt mọi việc được ràng hơn nữa đâu. Cậu phải nghe tớ đấy!”
      “Tớ nghe cậu đây,” tôi . “Grover, chuyện gì xảy ra thế?”
      Từ phía sau vách đá, tiếng gớm ghiếc vọng ra, “Bánh mật ong ơi! Em làm xong chưa vậy?”
      Grover ngần ngữ. Cậu ấy đáp bằng giọng the thé. “Chưa xong hẳn đâu . Phải thêm mấy ngày nữa cơ!”
      “Ối chà! Lẽ nào hai tuần rồi mà chưa xong?”
      “C-chưa đâu, . Chỉ mới năm ngày thôi. Còn thêm mười hai ngày nữa mới đủ hai tuần.”
      Con quái vật kia im lặng, có lẽ cố làm các phép toán. Nó chắc cũng học kém môn số học như tôi, vì sao đó nó đáp trả, “Được thôi, nhưng phải nhanh đấy. muốn NHI-I-Ì-I-N thấy bên dưới mạng che mặt cơ, heh-heh-heh.”
      Grover quay lại với tôi. “Cậu phải giúp tớ. còn thời gian đâu! Tớ bị kẹt trong cái hang này. Ở hòn đảo biển.”
      “Ở đâu?”
      “Tớ biết chính xác! Tớ tới Florida và rẽ trái.”
      “Cái gì? Làm thế nào cậu…”
      “Đó là cái bẫy!” Grover đáp. “Đó là lý do tại sao thần rừng nào có thể trở về từ cuộc tìm kiếm đó. ta là kẻ chăn cừu, Percy à! Và ta có nó. Phép thuật tự nhiên của nó quá mạnh khiến nó có mùi giống với mì của thần Pan(1) vĩ đại. Các thần rừng tới đây đều nghĩ rằng mình tìm ra được thần Pan. Họ bị mắc bẫy và bị Polyphemus ăn thịt!”
      _____________________________
      (1) Thần Pan là con trai của thần Hermes, vị thần sứ giả loan tin của các thần Đỉnh Olympus và tiên nữ Driope. Khi sinh con ra, các tiên nữ thấy đứa bé có hình thù quái dị nửa người nửa dê bèn bỏ chạy. Tuy nhiên, thần Hermes rất mừng vì có đứa con trai, thần bế đứa bé lên Olympus nhờ các thần nuôi giúp. Lớn lên, thần Pan xuống trần bảo vệ những đàn gia súc của những người mục đồng, hộ vệ những tay thợ săn. Tuy bộ dạng khó coi nhưng tính tình của thần Pan vui vẻ, cởi mở. (ND)
      “Poly nào cơ?”
      “Người Cyclops ấy!” Grover đáp, giọng đầy cáu kỉnh “Tớ suýt trốn thoát được. Tớ chạy được đến phố St Augustine.”
      “Nhưng đuổi theo cậu,” tôi và nhớ lại giấc mơ đầu tiên. “Và bẫy cậu trong tiệm đồ cưới!”
      “Đúng vậy.” Grover đáp. “Sợi dây linh cảm đầu tiên của tớ chắc chắn hoạt động từ đó. Nhìn xem, bộ đầm dâu này là thứ duy nhất khiến tớ sống sót. khĩ rằng tớ có mùi ngon lành nhưng tớ rằng đó chỉ là nước hoa có mùi dê mà thôi. Ơn trời, nhìn cũng được tốt lắm. Mắt mù dở kể từ lần cuối có ai đó chọc vào đó. Nhưng chẳng mấy chốc, nhận ra tớ là cái gì. chỉ cho tớ hai tuần để hoàn thành cái đuôi của chiếc áo cưới và mất kiên nhẫn”.
      “Chờ phút. Gã Cyclops này nghĩ cậu là…”
      “Đúng thế!” Grover rền rĩ. “ nghĩ rằng tớ là quý bà Cyclops và muốn cưới tớ.
      Trong các hoàn cảnh khác, tôi có thể cười đến vỡ bụng, nhưng giọng của Grover hoàn toàn thành . Cậu ấy run rẩy trong sợ hãi.
      “Tớ tới giải cứu cậu,” tôi hứa. “Cậu ở đâu?”
      “Biển Quái vật, tất nhiên!”
      “Biển gì cơ?”
      “Tớ với cậu rồi mà. Tớ biết chính xác ở đâu! Nghe này, Percy… ừm, tớ thực xin lỗi về điều này, nhưng sợi dây linh cảm này… ừ, tớ lựa chọn nào khác. Cảm xúc của chúng ta giờ đây kết nối với nhau. Nếu tớ chết…”
      “Đừng là tớ cũng chết theo nhé!”
      “Ồ, có lẽ là đâu. Cậu có thể sống trong nhiều năm với đời sống thực vật. Nhưng, ừ, có thể tốt hơn nếu cậu đưa tớ thoát ra khỏi đây.”
      “Bánh mật ong của ơi!” con quái vật kia lại kêu rống lên. “Tới giờ ăn tối rồi. Ngon tuyệt, thịt cừu ngon tuyệt!”
      Grover thút thít. “Tớ phải đâu. Cậu nhanh lên nhé!”
      “Gượm , cậu ‘nó’ ở đây. ‘Nó’ là cái gì thế?”
      Nhưng giọng của Grover trở nên . “Ngủ ngon. Đừng để tớ phải chết!”
      Giấc mơ tan biến dần và tôi giật mình thức dậy. Trời rạng sáng. Tyson nhìn tôi chòng chọc. Con mắt lớn màu nâu duy nhất của cậu ấy đầy lo lắng.
      “Cậu ổn chứ?” Tyson hỏi.
      Giọng cậu ấy khiến tôi ớn lạnh sống lưng vì nó hầu như giống tuyệt đối giọng của con quái vật mà tôi nghe thấy trong mơ.
      Buổi sáng diễn ra cuộc đua rất nóng và ấm ướt. Sương mù la đà mặt đất như thể hơi nước mát xa xông lên. Hàng triệu con chim đậu cây. Đó là những con bồ câu màu xám trắng và béo múp, chỉ khác mỗi giọng gù gù của chúng giống lũ bồ câu thường. Chúng tạo ra những tiếng rít như kim loại, nhắc nhở tôi nhớ tới sóng rađa của tàu ngầm.
      Đường đua được dựng ngay cánh đồng cỏ nằm giữa khi vực bắn cung với khu rừng. Đám con cái nhà thần Hephaetus dùng những con bò bằng đồng để cày đường hình oval trong vài phút. Đây là lũ bò được thuần hóa hoàn toàn kể từ khi đầu chúng bị đập mạnh.
      Có những hang bậc đá cho khán giả là Tantalus, thần rừng, vài nữ thần cây và tất cả những trại viên tham gia cuộc đua. Ngài D. vẫn chưa xuất . Ông bao giờ thức dậy trước mười giờ.
      “Được rồi!” Tantalus loan báo khi các đội bắt đầu tập hợp. nữ thủy thần mang tới cho ông ta cái đĩa gỗ lớn đầy bánh ngọt. Và khi Tantalus , cánh tay phải của ông ta vẫn đuổi theo miếng bánh kem phủ socola băng qua bàn trọng tài. “Tất cả các ngươi đều biết luật rồi đó. cuộc đua phần tư dặm. Chạy hai vòng thắng. Mỗi xe hai ngựa. Mỗi đội cần giữ nguyên người điều khiển xe và người chiến đấu. Được phép sử dụng vũ khí. Chấp nhận những trò bẩn thịu. Nhưng được giết người!” Tantalus cười như thể chúng tôi là những đứa trẻ hư. “Bất kỳ việc giếc chóc nào cũng bị trừng phạt khắt khe. có món s’more(1) vào giờ lửa trại trong vòng tuần! Giờ hãy sẵn sàng cho cuộc đua!”
      ____________________
      (1) Món ăn phổ biến được dung trong các đêm lửa trại Mỹ và Canada. Nó bao gồm kẹo marshmallow và thanh sô--la kẹp giữa hai miếng bánh quy Graham, sau đó được nướng lửa (ND)
      Backendorf dẫn đầu đội Hephaetus vào đường đua. Họ có cỗ xe làm từ đồng và sắt tuyệt – thậm chí cả ngựa của họ cũng là những cỗ máy phép thuật giống như những con bò Colchis. Tôi nghi ngờ việc Beckendorf lắp đặt tất cả các loại bẫy cơ học vào làm cho cỗ xe của họ có nhiều chức năng hơn cả chiếc xe đua hiệu Maserati.
      Cỗ xe của nhà thần Ares có màu đỏ như máu và được kéo bởi hai bộ xương ngựa nom khá rùng rợn. Clarisse trèo lên trước với đống lao, bóng có gai nhọn, chông sắt và mớ đồ nguy hiểm khác.
      Cỗ xe của nhà thần Apollo lại ngăn nắp, duyên dáng, và hoàn toàn được làm bằng vàng, do hai con ngựa màu vàng có bờm và đuôi màu sáng tuyệt đẹp kéo . Người chiến đấu của họ được trang bị cây cung, mặc dù ta hứa bắn những mũi tên vót nhọn thông thường vào những đối phương.
      Cỗ xe của nhà thần Hermes mang màu xanh lá cây và kiểu xe hơi cổ như thể nó chưa từng ra ngoài garage hàng năm nay. Trông nó hề có gì đặc biệt nhưng lại được trang bị bởi em nhà Stoll. Và tôi phải rùng mình khi nghĩ tới những thủ đoạn bẩn thỉu mà họ lên kế hoạch.
      Còn lại hai cỗ xe cuối cùng: được lái bởi Annabeth, và được lái bởi tôi.
      Trước khi cuộc đua bắt đâu, tôi cố gắng xích lại gần Annabeth và kể cho ấy nghe về giấc mơ của mình.
      ấy rất vui khi tôi nhắc tới Grover, nhưng dường như lại có khoảng cách và nghi ngờ khi tôi kể cho ấy nghe những gì cậu ấy .
      “Cậu cố làm tớ phân tán,” khẳng định.
      “Cái gì? , tớ có!”
      “Ồ, được rồi. Xem ra Grover như mới lỡ băng qua thứ có thể cứu được trại.”
      “Ý cậu là gì?”
      ấy đảo mắt. “Trở lại xe của mình , Percy”
      “Tớ làm gì được. Cậu ấy gặp rắc rối, Annabeth à.”
      ấy ngần ngừ. Tôi có thể rằng ấy cố gắng quyết định có nên tin tôi . Bất chấp những cuộc cãi cọ thỉnh thoảng mới có giữa chúng tôi, chúng tôi vẫn thường ở bên nhau. Và tôi biết rằng ấy bao giờ muốn điều gì tôi tệ xảy ra với Grover.
      “Percy này, sợi dây linh cảm là điều rất khó làm. Ý tớ là, việc cậu có thể như cậu nằm mơ vậy.”
      “Nhà Tiên Tri,” tôi . “Chúng ta có thể hỏi ý kiến của Nhà Tiên Tri.
      Annabeth cau mày.
      Hè năm ngoái, trước khi bắt đầu cuộc truy tìm tia chớp của thần Zeus, tôi tới thăm linh hồn kỳ lạ sống gác mái của Nhà Lớn. Và linh hồn này cho tôi lời tiên tri trở thành theo cách mà tôi bao giờ nghĩ đến. Lần trải nghiệm đó khiến tôi khiếp đảm mất mấy tháng trời. Và Annabeth biết rằng tôi chưa bao giờ gợi ý quay lại đó nếu như tôi hoàn toàn nghiêm túc.
      Trước khi ấy có thể trả lời, tiếng tù và bằng xà cừ réo vang.
      “Những người đánh xe ngựa!” Tantalus gọi to. “Hãy tiến đến vạch xuất phát của mình nào.”
      “Chúng ta sau nhé,” Annabeth với tôi, “sau khi tớ thắng”.
      Khi tôi quay lại cỗ xe của mình và nhận ra có thêm nhiều chim bồ câu hơn cây. Chúng rít lên như phát điên, khiến cả khu rừng xào xạc. Dường như ai chú ý gì nhiều đến bọn chúng, những chúng làm tôi lo lắng. Những chiếc mỏ khoằm của chúng lóe sáng rất kì dị. Đôi mắt chúng như chói sáng hơn lũ chim bình thường.
      Tyson gặp rắc rối khi cố gắng khống chế lũ ngựa. Tôi phải chuyện với lũ ngựa khá lâu trước khi chúng có thể ổn định lại.
      quái vật, thưa ông chủ! Lũ ngựa phàn nàn với tôi.
      Cậu ấy là con trai của thần Poseidon, tôi với chúng. Giống như… ừm, như ta thôi.
      ! Lũ ngựa khăng khăng. Quái vật! Kẻ ăn thịt ngựa! thể tin được!
      Ta cho các ngươi các cục đường vào cuối cuộc đua, tôi hứa.
      Các cục đường ư?
      Những cục đường rất lớn. Và cả táo nữa. Ta nhắc đến táo chưa nhỉ?
      Cuối cùng lũ ngựa đồng ý để cho tôi thắng yên cương cho chúng.
      Giờ đây, nếu như bạn chưa từng nhìn thấy cỗ xe ngựa Hy Lạp nào cần biết rằng nó được làm nên để dành cho tốc độ, phải cho an toàn hoặc thoải mái. Về cơ bản, đó là cái giỏ bằng gỗ, mở nắp đằng sau, được lắp vào trục xe giữa hai hệ thống bánh xe. Những người tài xế đứng đánh xe suốt quãng thời gian và bạn có thể cảm thấy từng cú xóc đường. Phần đuôi xe được làm bằng gỗ tới mức nếu bạn thực những cũ rẽ góc trăm tám mươi độ ở khúc cuối của đường đua, chắc chắn bạn bị lật ngược và nghiền nát cả cỗ xe đua và chính bản thân bạn. Nó thậm chí còn nguy hiểm hơn cả ván trượt.
      Tôi nắm dây cương và điều khiển cỗ xe tới vạch xuất phát. Tôi đưa cho Tyson cây gậy dài ba mét và dặn cậu ấy rằng việc của cậu ấy là đẩy những cỗ xe khác ra xa nếu chúng tới quá gần và làm lệch hướng bất cứ thứ gì họ cố gắng ném vào chúng tôi.
      được dùng cây để đánh vào ngựa con,” cậu ấy khăng khăng.
      “Ừ, đâu,” tôi nhất trí. “Hoặc với những người khác, nếu cậu có thể giúp được. Chúng ta đua cuộc đua trong sạch. Hãy đánh bay những gì làm xao lãng để tớ tập trung vào việc đánh xe.”
      “Chúng ta thắng!” cậu ấy cười tươi.
      Chúng ta sắp thua chắc đây, tôi tự nhủ, những mình phải cố gắng. Tôi muốn chứng tỏ cho mọi người khác thấy… ừm, tôi cũng chắc rằng mình muốn cho mọi người thấy điều gì. Rằng Tyson phải là người xấu ư? Rằng tôi xấu hổ khi cùng cậu ấy ở chỗ công cộng ư? Hay có lẽ là họ thể làm tôi bị tổn thương bởi những câu giễu cợt và việc réo tên ra mà chửi nữa?
      Khi các cỗ xe đua sắp thành hàng, lũ bồ câu với cặp mắt sáng càng tụ tập đông hơn trong rừng. Chúng rít quá lớn khiến các trại viên phải bắt đầu chú ý và lo lắng ngước nhìn các tán cây oằn mình bởi sức nặng của lũ chim. Tantalus trông chẳng quan tâm tới những điều đó nhưng ông ta phải to lên để át thanh của lũ chim.
      “Các cỗ xe!” ông ta gào to. “Hãy chuẩn bị sẵn sàng nào!”
      Ông ta vẫy tay bắt đầu cuộc đua. Các cỗ xe lao ầm ầm. Những móng ngựa đạp mạnh đất. Tiếng đám đông cỗ vũ vang lên rợp trời.
      Đột nhiên co tiếng rắc vang lên rất lớn. Tôi ngoái lại đúng lúc cỗ xe nhà Apollo bị lật ngửa ra. Cỗ xe nhà Hermes lao sầm vào nó – có lẽ bởi sai sót gì đó, hoặc phải. Những người xe nhảy được ra ngoài chút hề hấn, song những chú ngựa bị hoảng sợ, kéo lê cỗ xe vàng băng chéo khỏi đường đua. Đội đua nhà thần Hermes, Travis và Connor Stoll, cười như nắc nẻ trước may mắn của chúng nhưng cũng được bao lâu. Những chú ngựa nhà thần Apollo đâm sầm vào chúng và cỗ xe Hermes cũng bị lật ngửa ra, bỏ lại đống gỗ gãy và bốn con ngựa lồng lên trong đám bụi.
      Hai cỗ xe bị hạ ngay trong sáu mét xuất phát đầu tiên. Tôi thấy môn thể thao này.
      Tôi chuyển chú ý từ phía sau về phía trước. Chúng tôi rất thuận lợi, vượt lên trước cả cỗ xe của nhà thần Ares, nhưng cỗ xe của Annabeth vẫn luôn ở phía trước chúng tôi. ấy sẵn sàng hoàn thành vòng . Gã cầm lao của ấy cười toe toét, vẫy tay về phía chúng tôi và hét to, “Gặp lại sau nhé!”
      Cỗ xe của nhà thần Hephaestus cũng bắt đầu cạnh tranh với chúng tôi.
      Beckendorf bấm vào cái nút và bên cỗ xe đua mở ra.
      “Xin lỗi Percy!” cậu ta la lên. Ba chùm dây xích và banh sắt bắn thẳng về phía bánh xe chúng tôi. Chúng phá hỏng hoàn toàn cỗ xe của chúng tôi nếu Tyson đánh chúng sang bên với cú vụt nhanh bằng cây gậy tôi đưa cho cậu ấy. Cậu ấy đẩy mạnh vào cỗ xe nhà thần Hephaestus và khiến chúng bị nghiêng hẳn sang bên khi chúng tôi lao tới trước.
      “Làm tốt lắm, Tyson!” Tôi hét to.
      “Lũ chim!” cậu ấy bật khóc.
      “Cái gì cơ?”
      Chúng tôi phi quá nhanh tới mức khó nghe thấy nổi bất cứ điều gì nhưng Tyson chỉ về phái cánh rừng và tôi nhìn thấy điều khiến cậu ấy phải lo lắng. Lũ chim bồ câu bay lên khỏi các cành cây. Chúng di chuyển theo đường xoắn ốc như cơn lốc xoáy khổng lồ, lao thẳng về phía đường đua.
      có gì đâu, tôi tự nhủ, Chúng chỉ là lũ chim bồ cầu mà thôi.
      Tôi cố gắng tập trung vào cuộc đua.
      Chúng tôi hoàn tất vòng . Tiếng chiếc bánh xe của tôi kêu kẽo kẹt và cỗ xe có nguy cơ nghiêng sang bên. Nhưng giờ chúng tôi chỉ cách Annabeth có ba mét. Nếu tôi có thể tiến tới gần hơn chút nữa, Tyson có thể dùng cây gậy của cậu ấy…
      Người chiến đấu phía Annabeth cười nữa. ta nhấc ngọn lao từ đống lao của mình và nhắm về phía tôi. ta định phóng nó chúng tôi nghe thấy tiếng thét.
      Lũ bồ câu di chuyển – hàng ngàn con bổ nhào xuống đám khán giả đứng xem và tấn công cả những cỗ xe đua khác. Beckendorf bị tấn công. Người chiến đấu của cậu ta cố gắng đánh đuổi lũ chim nhưng cậu ta thể thấy gì. Cỗ xe của cậu ta bị chệch hướng khỏi đường đua và cày ngang qua các ruộng dâu, những con ngựa máy của cậu ta bốc khói.
      cố xe của nhà thần Ares, Clarisse quát tháo ra lệnh cho người chiến đấu – người nhanh chóng ném tấm chắn lưới ngụy trang qua thùng xe của họ. Lũ chim vẫn tấn công quanh đó, mổ và cào vào hai bàn tay của người chiến đấu khi ta gắng giữ tấm lưới. Clarisse chỉ biết nghiến răng kèn kẹt và tiếp tục đánh xe. Những con ngựa chỉ còn bộ xương nên bị lũ chim làm xao lãng. Lũ chim mổ cách vô vọng vào những hốc mắt trống rỗng và bay qua bay lại giữa lồng ngực chúng, nhưng những con ngựa vẫn chạy đúng đường.
      Khán giả được may mắn lắm. Lũ chim mổ vào bất cứ phần da thịt nào được lộ ra, và khiến mọi người rơi vào hoảng loạn. Và giờ khi lũ chim ở gần hơn, có thể thấy chúng phải loại bồ câu thông thường. Mắt chúng tròn, sáng và có cái nhìn quỷ quyệt. Mỏ chúng bằng đồng và đánh giá từ những tiếng kêu thét của các trại viên, nó phải rất sắc bén như dao cạo.
      “Lũ chim Stymphalian([6])!” Annabeth kêu váng lên. ấy chậm lại và điều khiển cho cỗ xe của mình song song với xe của tôi. “Chúng róc mọi người tới tận xương mất nếu chúng ta đuổi được chúng !”
      “Tyson!” tôi , “chúng ta chạy quay lại thôi!”
      sai đường à?” cậu ấy hỏi.
      “Luôn luôn là vậy,” tôi lầm bầm. Nhưng tôi hướng cỗ xe lao về phía khán giả.
      Annabeth đánh xe kế ngay bên tôi. ấy hét to, “Hỡi các hùng, chiến đấu !” nhưng tôi chắc ai đó có thể nghe thấy tiếng ấy bởi tiếng kêu rít của lũ chim và bầu khí hỗn loạn.
      Tôi giữ dây cương bằng tay và dự định rút cây Thủy Triều ra khi bầy chim đâm bổ vào mặt tôi. Những chiếc mỏ kim loại của chúng tranh nhau mổ xuống. Tôi chém bay chúng và chúng nổ tung thành bụi và lông chim, nhưng vẫn còn hàng triệu con khác. con túm chặt lấy tôi từ phía sau và tôi gần như nhảy ra khỏi cỗ xe.
      Annabeth cũng khá khẩm hơn là bao. Khi chúng tôi càng tiến gần về phía khán giả, đàn chim càng dày đặc hơn.
      số khán giả gắng gượng chống trả lũ chim. Các trại viên nhà Athena kêu gào đòi khiên. Các xạ thủ nhà Apollo mang cung và tên ra, sẵn sàng diệt mối hiểm họa này. Nhưng bởi có quá nhiều trại viên bị trộn lẫn trong đám chim nên thể an toàn nếu bắn tên.
      “Chúng nhiều quá!” tôi la lên với Annabeth. “Cậu làm thế nào để loại bỏ chúng đây?”
      ấy đâm con bồ câu bằng con dao của mình. “Heracles dùng tiếng ồn. Những quả chuông đồng. ta dọa chúng bay với thanh kinh khủng nhất mà ta có thể…”
      Mắt ấy mở to ra. “Percy… bộ sưu tập của bác Chiron!”
      Tôi hiểu ngay lập tức. “Cậu nghĩ là nó có tác dụng à?”
      ây giao cho người chiến đấu của mình giữ dây cương và nhảy từ cỗ xe của ấy sang cỗ xe của chúng tôi như thể đó là điều dễ nhất đời. “Tới Nhà Lớn mau! Đó là cơ hội duy nhất của chúng ta!”
      Clarisse ghìm ngựa lại đối diện với đích đến, hoàn toàn có đối thủ, và lần đầu chú ý tới mức độ nghiêm trọng do lũ chim gây ra.
      Khi ta nhìn thấy chúng tôi đánh ngựa , ta kêu ầm lên. “Các người bỏ chạy à? Cuộc chiến ở đây cơ mà, lũ chim nhát gan!” ta rút gươm ra và lao về phía khán đài.
      Tôi giục lũ ngựa của tôi phi nước kiệu. Cỗ xe lao ầm ầm qua cánh đồng dâu, băng qua sân bóng chuyền và lảo đảo dừng lại phía trước Nhà Lớn. Annabeth và tôi vội vã chạy vào trong, chạy nhanh về phía cuối hành lang để đến phòng bác Chiron.
      Máy nghe nhạc của bác ấy vẫn được đặt ở bàn đầu giường, cùng với những chiếc đĩa nhạc thích nhất của bác. Annabeth vồ lấy cái máy và cả hai lại chạy hối hả ra ngoài.
      Ở phía dưới đường đua, các cỗ xe đua bốc cháy. Các trại viên bị thương chạy toán loạn theo nhiều hướng mang theo lũ chim xé vụn quần áo của họ, bứt tóc họ. Trong khi đó Tantalus lại đuổi theo món bánh ngọt dành cho buổi sáng khắp khán đài, cùng lúc lớn tiếng thét, “Mọi thứ được kiểm soát! Đừng lo lắng!”
      Chúng tôi ngừng lại ở đích đến. Annabeth sẵn sàng bật cái máy nghe nhạc. Tôi cầu mong pin của nó vẫn còn sử dụng được.
      Tôi nhấn nút PLAY và bắt đầu album thích của bác Chiron có tên All-Time Greatest Hits of Dean Martin. Đột nhiên khí tràn ngập tiếng đàn violon và tiếng của nhóm người than van bằng tiếng Ý.
      Lũ bồ câu ma quỷ đột nhiên hóa điên. Chúng bắt đầu bay vòng vòng, lao vào nhau như thể chúng muốn đập mạnh vào đầu nhau. Rồi chúng cùng lúc bỏ lại đường đua và bay thẳng lên trời như làn sóng khổng lồ màu sẫm.
      “Giờ!” Annabeth hét lớn, “Các xạ thủ!”
      Với mục tiêu ràng, các xạ thủ Apollo có thể bắn trúng mục tiêu cách hoàn mỹ. Hầu hết bọn họ có thể bắn từ năm hoặc sáu mũi tên lúc. Trong vòng vài phút, mặt đất đầy xác lũ bồ câu với cái mỏ bằng đồng. Những con sống sót kéo theo những vệt khói dài bay về phía đường chân trời.
      Trại được an toàn, nhưng những thứ đổ vỡ đẹp tí nào. Hầu hết các cỗ xe đều bị phá hỏng hoàn toàn. Tất cả mọi người đều bị thương, bị chảy máu bởi tấn công của bầy chim. Lũ trẻ đến từ nhà của thần Aphrodite kêu gào bởi kiểu tóc của chúng bị làm hỏng và quần áo rách nát.
      “Hoan hô!” Tantalus nhưng ông ta thèm nhìn tôi lẫn Annabeth. “Chúng ta có người chiến thắng!” Ông ta tới đích đến và trao vòng nguyệt quế bằng vàng cho Clarisse sững sờ.
      Rồi ông ta quay lại và cười với tôi. “Và giờ là trừng phạt cho những kẻ gây rối, người phá hỏng cuộc đua.”
      Last edited by a moderator: 19/8/14
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    5. cuncon

      cuncon Well-Known Member Trial Moderator

      Bài viết:
      1,786
      Được thích:
      2,153
      7. TÔI NHẬN QUÀ TỪ NGƯỜI LẠ

      Cái cách mà Tantalus hiểu về điều xảy ra là lũ chim Stymphalian kia đơn giản chỉ bận rộn việc của chúng cây và lao vào tấn công nếu như Annabeth, Tyson và tôi quấy rầy chúng với cỗ xe xấu xí của chúng tôi.
      Điều này quá bất công. Tôi với Tantalus đuổi theo cái bánh donut nhưng điều này giúp cho tâm trạng của ông ta tốt hơn được. Ông ta phạt chúng tôi đến phụ giúp trong nhà bếp – cọ nồi, rửa chén bát vào tất cả các buổi chiều ở nhà bếp dưới mặt đất với các nữ quái mình người cánh chim. Các nữ quái đó làm sạch mọi thứ với dung nham thay vì nước, nhằm mang lại sáng bóng cho bát đĩa và giết được 99,9% các loại vi khuẩn. Vì thế tôi và Annabeth phải đeo găng tay và tạp dề làm bằng chất amiăng.
      Tyson chẳng quan tâm tới chuyện ấy. Cậu ấy cứ nhúng cả đôi tay to đùng vào trong và bắt đầu cọ rửa, nhưng tôi và Annabeth phải chịu đựng công việc nguy hiểm và nóng bức này suốt mấy tiếng đồng hồ, đặc biệt từ khi có thêm hàng tấn đĩa bẩn nữa. Tantalus cầu bữa tiệc thịnh soạn để tổ chức ăn mừng chiến thắng trong cuộc đua xe ngựa của Clarisse – bữa tiệc lớn với thịt chim Stymphalian tẩm bột chiên.
      Điều duy nhất tốt đẹp trong vụ trừng phạt này là nó giúp Annabeth và tôi có kẻ thù chung và có rất nhiều thời gian chuyện với nhau. Sau khi lại nghe tôi kể về giấc mơ có Grover, nom ấy như bắt đầu tin tưởng tôi.
      “Nếu cậu ấy có thể tìm được nó,” ấy lẩm bẩm, “và nếu chúng ta có thể lấy được nó…”
      “Khoan ,” tôi . “Cậu hành động giống như thể… thứ mà Grover tìm thấy là thứ duy nhất thế giới có thể cứu được trại. Đó là cái gì vậy?”
      “Tớ cho cậu gợi ý. Cậu có gì khi lột da con cừu?”
      đống lộn xộn à?”
      ấy thở dài. “ bộ lông. Áo khoác của con cừu được gọi là bộ lông. Và nếu con cừu này lại có lông bằng vàng…”
      “Bộ Lông Cừu Vàng ư? Cậu đấy?”
      Annabeth đổ đĩa đầy xương chim vào trong dung nham. “Percy, có nhớ tới chị em nhà Grey ? Họ rằng họ biết địa điểm thứ mà cậu tìm kiếm. Và họ đề cập tới Jason([7]). Cách đây ba ngàn năm, họ với ông ta cách tìm Bộ lông cừu vàng như thế nào. Hẳn cậu biết chuyện về Jason và Argonauts ([8])?”
      “Ừ!” tôi đáp. “ bộ phim cổ với những bộ xương bằng đất sét.”
      Annabeth đảo mắt. “Ôi thánh thần ơi! Percy! Cậu có hy vọng gì.”
      “Cái gì?” Tôi hỏi gặng.
      “Nghe này. Câu chuyện là về Bộ Lông Cừu Vàng về hai đứa con của thần Zeus là Cadmus và Europa, được chưa? Khi họ bị loài người dùng làm vật hiến tế, họ khẩn cẩu thần Zeus cứu mình. Thế nên thần Zeus gửi con cừu biết bay với Bộ Lông Cừu Vàng tới cứu họ ở Hy Lạp và đưa họ tới Colchis ở Asia Minor. Ừm, thực con cừu chỉ mang Cadmus thành công. Europa bị ngã và bị chết dọc đường. Nhưng điều đó quan trọng.”
      “Điều đó có thể quan trọng với ấy.”
      “Điểm mấu chốt là, khi Cadmus tới được Colchis, cậu ta hiến tế con cừu vàng này cho các vị thần và treo Bộ Lông Cừu Vàng lên cái cây giữa kinh thành. Bộ Lông Cừu Vàng này mang lại phồn thịnh cho vùng đất đấy. Động vật bị ốm nữa. Cây trồng xanh tốt hơn. Nông dân có các vụ màu bội thu. Các loại dịch bệnh bao giờ xuất . Đó là lý do tại sao Jason muốn có Bộ Lông Cừu Vàng. Nó có thể tái sinh bất cứ mảnh đất nào mà nó được đặt xuống. Nó chữa trị được bệnh tật, xóa ô nhiễm, làm thiên nhiên thêm khỏe khoắn…”
      “Và có thể chữa được cây của Thalia.”
      Annabeth gật đầu. “Và nó hoàn toàn có thể tăng cường sức mạnh cho đường ranh giới của Trại Con Lai. Nhưng Percy này, Bộ Lông Cừu Vàng đó mất tích hàng thế kỷ rồi. có rất nhiều hùng ra tìm kiếm no nhưng hề gặp may.”
      “Nhưng Grover tìm ra nó.” Tôi . “Cậu ấy tìm kiếm thần Pan và thay vào đó lại tìm ra Bộ Lông Cừu Vàng. Vì cả hai đều có phép thuật bức xạ tự nhiên. Việc đó có ý nghĩa, Annabeth. Chúng ta có thể giải thoát cho cậu ấy và cứu trang trại cùng lúc. hoàn hảo!”
      Annabeth ngần ngừ. “Hơi quá hoàn hảo đấy, cậu nghĩ vậy sao? Nếu là cái bẫy sao?”
      Tôi nhớ tới hè năm ngoái, Kronnos thao túng cuộc tìm kiếm của chúng tôi ra sao. Ông ta gần như lừa được chúng tôi vào việc giúp ông ta khởi dậy cuộc chiến tranh có thể phá hủy cả nền Văn minh phương Tây.
      “Chúng ta có lựa chọn gì cơ chứ?” tôi hỏi. “Cậu có định giúp tớ giải cứu Grover hay ?”
      Annabeth liếc nhìn Tyson lúc này còn hứng thú với câu chuyện của chúng tôi và hớn hở tạo ra những con thuyền đồ chơi từ đám thìa và cốc trong dung nham.
      “Percy,” ấy khe khẽ, “chúng ta phải đánh nhau với Cyclops. Đó là Polyphemus – kẻ tồi tệ nhất trong đám Cyclops. Và hòn đảo của ta chỉ có thể ở nơi duy nhất. Biển Quái Vật.”
      “Nó ở đâu?”
      Annabeth nhìn tôi chằm chằm như thể nghĩ rằng tôi giả ngu. “Biển Quái Vật. Giống tên bờ biển mà Odysseus([9]) từng ngang qua và Jason, Aeneas([10]) và tất cả những người khác.”
      “Ý cậu là Địa Trung Hải?”
      . Ừm, đúng vậy… nhưng .”
      câu trả lời thẳng thắn khác đây. Cám ơn.”
      “Nghe này, Percy. Biển Quái Vật là biển mà tất cả các hùng đều qua trong chuyến phiêu lưu của mình. Nó từng ở Địa Trung Hải, đúng vậy. Nhưng cũng như tất cả mọi thứ khác, nó di chuyển địa điểm khi trung tâm quyền lực của phương Tây di chuyển.”
      “Giống như việc núi Olympus ở phía Tòa nhà EmpireState và thần Hades ở bên dưới Los Angeles.”
      “Đúng thế.”
      “Nhưng cả biển đầy quái vật – làm sao cậu có thể che giấu được thứ như vậy chứ? Con người chú ý tới những điều bất thường xảy ra ư… như tàu bị nuốt và những điều vớ vẩn như thế?”
      “Tất nhiên họ chú ý chứ. Họ hiểu, nhưng họ biết có điều gì đó sai lầm về phần đại dương này. Biển Quái Vật giờ nằm cách xa bờ đông nước Mỹ, phía đông bắc Florida. Con người thậm chí còn đặt tên cho nó.”
      “Tam giác Bermuda phải ?”
      “Chính xác.” Tôi hoàn toàn hiểu được điều đó. Tôi đoán rằng nó lạ lẫm gì hơn so với các điều tôi biết được kể từ khi tôi tới Trại Con Lai. “Được rồi… ít nhất chúng ta cũng biết phải tìm ở đâu.”
      “Đó là khu vực rộng lớn, Percy à. Tìm kiếm hòn đảo trong vùng nước lúc nhúc quái vật như thế…”
      “Này, tớ là con trai thần biển đấy nhé. Đấy là nhà tớ. Có gì khó khăn cơ chứ?”
      Annabeth cau mày. “Chúng ta phải chuyện với Tantalus để có đồng ý cho việc tìm kiếm. Ông ta ’ cho mà xem.”
      nếu chúng ta với ông ta vào tối nay trước tất cả trại viên ở cạnh lửa trại. Cả trại này nghe thấy. Họ gây áp lực cho ông ta. Ông ta thể từ chối được.”
      “Có lẽ vậy.” chút hi vọng len lỏi trong giọng của Annabeth. “Tốt hơn là chúng ta phải xử lý xong chỗ chén dĩa này. Đưa hộ tớ cây súng phun dung nham nào!”
      Tối đó ở lửa trại, khu nhà thần Apollo chủ trì buổi đồng ca. Họ cố gắng khơi dậy tinh thần mọi người nhưng điều đó dễ dàng sau buổi chiều bị lũ chim tấn công. Tất cả chúng tôi ngồi quanh những bậc đá hình bán nguyệt, miễn cưỡng hát theo và ngắm nhìn ngọn lửa được đốt cháy khi những cậu con trai nhà Apollo chơi guitar và kéo đàn lia.
      Chúng tôi hát hết tất cả các bài hát tiêu biểu của trại: “Xuôi theo dòng Aegean”, “Tôi là người ông Cố-Cụ-Kỵ của chính mình”, “Đây là Đất của Minos”. Ngọn lửa như được bỏ bùa, thế nên bạn càng hát lớn, nó càng bùng lên, thay đổi màu sắc và ấm lên với tâm trạng của đám đông. Trong những buổi tối tuyệt diệu trước kia, tôi thấy ngọn lửa phải cao tới sáu mét, màu đỏ tía và nóng tới mức khiến cả đám kẹo dẻo ở hàng phái trước bùng cháy. Nhưng tối nay, ngọn lửa chỉ cao mét, chỉ vừa đủ ấm và lửa có màu bạc thếch.
      Dionysus bỏ từ sớm. Sau khi chịu đựng vài bài hát, ông ta cần nhằn điều gì đó như thà chơi bài pinoch với bác Chiron còn thú vị hơn nhiều. Rồi ông ta liếc nhìn Tantalus đầy khó chịu và về phía Nhà Lớn.
      Khi bài hát cuối cùng kết thúc, Tantalus reo lên, “Ôi tuyệt quá!”
      Ông ta bước ra phía trước và đưa tay lấy que kẹo dẻo nướng và cố lấy ra khỏi que xiên. Nhưng trước khi ông ta có thể chạm được vào nó, kẹo dẻo tự rơi ra khỏi que xiên. Tantalus điên cuồng chụp lấy nó, nhưng đám kẹo tự vẫn, lao hết vào đám lửa.
      Tantalus quay trở lại chỗ chúng tôi, cười lạnh lùng. “Nào, bây giờ là số thông báo cho lịch trình của ngày mai.”
      “Thưa ông!” tôi cất tiếng.
      Mắt Tantalus co rúm lại. “Nhóc nhà bếp của chúng ta có gì muốn sao?”
      số trại viên nhà thần Ares khúc khích cười. Nhưng tôi để cho bất kỳ ai làm tôi ngượng nghịu dẫn đến việc tôi im lặng gì cả. Tôi đứng dậy và nhìn Annabeth. Cám ơn Chúa, ấy cũng đứng dậy cùng tôi.
      Tôi cất tiếng. “Chúng tôi có ý tưởng này để cứu trại.”
      Toàn trại im lặng phăng phắc. Nhưng tôi có thể rằng mọi người đều rất hứng thú vì ngọn lửa trại bùng lên ánh sáng vàng nhạt.
      “Thực vậy sao,” giọng Tantalus đầy mỉa mai. “Tốt, nếu cậu có bất cứ điều gì để làm cùng cỗ xe…”
      “Bộ Lông Cừu Vàng,” tôi . “Chúng tôi biết nó ở đâu.”
      Ngọn lửa chuyển sang màu da cam. Và trước khi Tantalus có thể kịp bắt tôi dừng lời, tôi kể hết giấc mơ của mình về Grover và hòn đảo của Polyphemus. Annabeth đế theo và nhắc cho tất cả mọi người biết rằng Bộ Lông Cừu Vàng có thể làm được gì. Những gì ấy ra đều mang tính thuyết phục cao.
      “Bộ Lông Cừu Vàng có thể cứu được trại,” ây kết luận. “Tớ khẳng định về điều này.”
      bậy,” Tantalus phá ngang. “Chúng ta cần cứu vãn cái gì cả.”
      Tất cả mọi người đều nhìn ông ta chằm chằm cho đến khi Tantalus bắt đầu thấy thoải mái.
      “Hơn nữa,” ông ta nhanh chóng thêm, “Biển Quái Vật ư? Đó là địa điểm hầu như chính xác. Ngươi thậm chí còn biết nó ở đâu.”
      , tôi biết!” Tôi khẳng định.
      Annabeth nghiêng đầu về phía tôi và thầm, “Cậu biết hả?”
      Tôi gật đầu vì Annabeth gợi ra điều gì đó trong trí nhớ của tôi khi ấy nhắc tới chuyến tắc xi với chị em nhà Grey. Lúc đó, những thông tin họ cho tôi tưởng như vô nghĩa. Nhưng bây giờ
      “Ba mươi, ba mốt, bảy lăm, mười hai,” tôi .
      “Được rồi,” Tantalus miễn cưỡng. “Cám ơn người chia sẻ những con số vô nghĩa này.”
      “Đó là các tọa độ biển,” tôi . “Vĩ độ và kinh độ. Tôi, ừm, học về chúng trong các môn xã hội.”
      Thậm chí cả Annabeth nom cũng bị ấn tượng. “30 độ, 31 phút Bắc, 75 độ, 12 phút Tây. Cậu ấy đúng đấy. Chị em nhà Grey cho chúng tôi những tọa độ này. Nó ở nơi nào đó Đại Tây Dương, cách xa bờ biển Florida. Biển Quái Vật. Chúng ta cần cuộc tìm kiếm.”
      “Khoan ,” Tantalus kêu lên.
      Nhưng các trại viên đứng dậy hô vang khẩu hiệu. “CHÚNG TA CẦN CUỘC TÌM KIẾM! CHÚNG TA CẦN CUỘC TÌM KIẾM!”
      Những ngọn lửa nhảy múa cao hơn.
      “Điều đó cần thiết!” Tantalus khăng khăng.
      “CHÚNG TA CẦN CUỘC TÌM KIẾM! CHÚNG TA CẦN CUỘC TÌM KIẾM!”
      “Được rồi!” Tantalus gào lên. Đôi mắt ông ta đầy tức giận. “Lũ bướng bỉnh các người muốn ta đồng ý cho tìm kiếm Bộ Lông Cừu Vàng phải ?”
      “ĐÚNG!”
      “Được thôi,” ông ta chấp thuận. “ta cho phép người chiến thắng thực chuyến đầy nguy hiểm này để tìm bằng được Bộ Lông Cừu Vàng và mang nó về trại. Nếu người đó phải chết.”
      Trái tim tôi đầy xúc động. Tôi để Tantalus hù dọa tôi. Đây chính là điều tôi cần làm. Tôi cứu Grover và trại. có gì có thể ngăn cản được tôi.
      “Ta cho phép người tham gia tìm kiếm thỉnh cầu ý kiến của Nhà Tiên Tri!” Tantalus công bố. “Và lựa chọn hai người bạn đồng hành cùng tham gia cuộc tìm kiếm này. Ta cho rằng việc lựa chọn người chiến thắng là điều hiển nhiên.”
      Tantalus nhìn Annabeth và tôi như thể ông ta muốn lột da sống chúng tôi vậy. “Người được chọn phải là người được các trại viên tôn trọng, tháo vát trong cuộc đua ngựa và dũng cảm trước tấn công của trại. Người nên chỉ huy cuộc tìm kiếm này… Clarisse!”
      Ngọn lửa nảy lên thành ngàn màu sắc khác nhau. Đám nhà thần Ares bắt đầu sung sướng reo vang, “CLARISSE! CLARISSE!”
      Clarisse đứng lên, khá sửng sốt. Rồi ta nuốt nước bọt, ngực ưỡn căng đầy kiêu hãnh. “Tôi chấp nhận cuộc tìm kiếm này!”
      “Khoan !” Tôi kêu to. “Grover là bạn tôi. Giấc mơ đó đến với tôi cơ mà.”
      “Ngồi xuống!” trong số các trại viên khu nhà Ares kêu lên. “Cậu có cơ hội vào hè năm ngoái rồi!”
      “Ừ, cậu ta chỉ muốn được mọi người chú ý đến!” người khác đế vào.
      Clarisse liếc nhìn tôi. “Tôi chấp nhận cuộc tìm kiếm này!’ ta nhắc lại. “Tôi, Clarisse, con thần Ares, cứu trại này!”
      Các trại viên nhà thần Ares cổ vũ cho Clarisse ngày càng lớn hơn. Annabeth phản đối và các trại viên khác thuộc nhà thần Athena cũng nhảy vào. Tất cả mọi người còn lại bắt đầu chia phe – kêu thét, cãi cọ và ném kẹo dẻo vào nhau. Tôi nghĩ rằng nó sắp chuyển thành cuộc chiến tranh thực cho tới khi Tantalus hét lên. “Im lặng nào, lũ trẻ hư!”
      Giọng ông ta cũng làm tôi choáng váng.
      “Ngồi xuống!” ông ta ra lệnh. “Và ta kể cho các ngươi nghe câu chuyện ma.”
      Tôi biết ông ta muốn làm gì nhưng tất cả chúng tôi đều miễn cưỡng quay lại ghế ngồi. Ánh sáng ma quái toát lên từ Tantalus mạnh như bất kỳ con quái vật nào mà tôi từng chạm trán.
      “Ngày xửa ngày xưa có vị vua của loài người được nhiều thần linh quý!” Tantalus đặt tay lên ngực mình và tôi có cảm giác như ông kể chuyện về chính mình.
      “Vị vua đó,” ông kể tiếp, “thậm chí từng được phép dự tiệc đỉnh Olympus. Nhưng khi ông ta cố lấy ít đồ ăn và rượu của thần thánh xuống trái đất để tìm hiểu công thức – dù chỉ là chiếc túi đựng thức ăn thừa xíu, xin hãy nhớ kỹ – các vị thần trừng phạt ông ta. Họ cấm ông ta mãi mãi được tham gia vào các bữa tiệc của các vị thần. Thần dân của ông ta chê giễu ông ta. Con cái ông ta trách móc cha mình. Và, ừ, các trại viên à, ông ta có những đứa con kinh khủng. Những đứa con – giống – như – các ngươi – vậy!”
      Ông ta cong ngón tay chỉ vào vài người đứng trong đám khán giả, trong đó có cả tôi.
      “Các người có biết ông ta làm gì đối với lũ con bạc bẽo đó ?” Tantalus dịu giọng hỏi. “Các người có biết ông ta đáp trả lại trừng phạt tàn nhẫn của các vị thần như thế nào ? Ông ta mời các vị thần đỉnh Olympus tới dự tiệc ở chỗ của mình, chỉ để bày tỏ rằng ông ta hề oán hờn gì họ cả. ai chú ý tới việc những đứa con của ông bị mất tích. Và khi ông ta thết đãi bữa tối cho các vị thần, hỡi các trại viên quý của ta, các ngươi có thể đoán được cái gì làm nên món thịt hầm?”
      ai dám trả lời. Lửa trại bùng lên màu xanh đậm, phản chiếu tà ác gương mặt khoằm khoằm của Tantalus.
      “Và các thần trừng phạt ông ta dưới cõi .” Tantalus rền rĩ. “Họ làm đúng như vậy. Nhưng ông ta cũng có được thỏa mãn, phải ? Lũ con ông ta bao giờ có thể cãi lại hay nghi ngờ về uy quyền của ông ta được nữa. Và các ngươi có biết hay ? Có lời đồn rằng linh hồn của vị vua này giờ đây vẫn trú ngụ trong trại này, chờ cơ hội để trả thù những đứa trẻ vô ơn, bất trị. Vì thế… có lời phàn nàn gì nữa trước khi chúng ta gửi Clarisse tìm kiếm?”
      Im lặng.
      Tantalus gật đầu với Clarisse. “Hãy hỏi Nhà Tiên Tri, cháu quý. .”
      Clarisse nom thoải mái, giống như thể thậm chí ta muốn bất kỳ vầng hào quang nào nếu phải giả vờ trở thành vật cưng của Tantalus. “Thưa ông…”
      !” Tantalus cằn nhằn.
      ta lúng túng nhượng bộ và vội vã về phía Nhà Lớn.
      “Còn ngươi sao, Percy Jackson?” Tantalus hỏi. “ có lời phàn nàn gì về chỗ chén dĩa ngươi rửa phải ?”
      Tôi gì nhưng định để cho ông ta hài lòng trừng phạt tôi lần nữa.
      “Tốt,” Tantalus . “Và để ta nhắc nhở tất cả mọi người rằng – ai được phép rời trại mà chấp thuận của ta. Bất kỳ ai cố tình… ồ, nếu những người đó cố thử, họ bị đuổi ra khỏi trại mãi mãi, nhưng điều đó xảy ra. Các nữ quái mình người cánh chim thực việc giới nghiêm từ bây giờ và họ luôn luôn bị đói! Thôi tạm biệt các trại viên quý của ta. Ngủ ngon nhé!”
      Tantalus phẩy tay, ngọn lửa trại tắt ngúm. Các trại viên lục tục về phía khu nhà chìm trong màn đêm của mình.
      Tôi thể giải thích mọi chuyện cho Tyson. Cậu ấy biết tôi buồn. Cậu ấy biết tôi muốn nhưng Tantalus cho.
      “Cậu bằng bất cứ giá nào phải ?” cậu ấy hỏi.
      “Tớ biết,” tôi thừa nhận. “Điều này rất khó. Vô cùng khó.”
      “Tớ giúp.”
      . Tớ… ừ. Tớ thể cầu cậu làm điều đó được, người em to lớn ạ. Quá nguy hiểm.”
      Tyson nhìn xuống những mẩu kim loại mà cậu ấy lắp ráp vạt áo của mình – những chiếc lò xo, các bánh răng, và những cuộn dây bé xíu. Beckendorf đưa cho cậu ấy số dụng cụ và những linh kiện thừa. Và giờ đây Tyson dùng tất cả các buổi tối để hàn chúng lại, mặc dầu tôi làm thế nào đôi tay to lớn của cậu ấy lại có thể xử lý được những mẩu thanh mảnh, bé tí tẹo đó.
      “Cậu làm gì thế?” Tôi hỏi.
      Tyson đáp. Thay vào đó, cậu ấy rên rỉ trong họng. “Annabeth thích người Cyclops. Cậu… muốn mình cùng cậu phải ?”
      , phải thế,” tôi đáp lòng trăm phần trăm. “Annabeth quý cậu mà. đấy.”
      Tyson ứa nước mắt.
      Tôi nhớ tới Grover, cũng giống như các thần rừng khác, cậu ta cũng có thể đọc được những cảm xúc của con người. Tôi tự hỏi liệu người Cyclops có cùng khả năng tương tự như thế .
      Tyson bọc kỹ công trình tinh tế của mình trong mảnh vải dầu. Cậu ấy nằm ườn ra giường và ôm chặt cái bọc của mình như chú gấu teddy. Khi cậu ấy xoay mặt về phía tường, tôi có thể thấy những vết sẹo gớm ghiếc lưng cậu ấy, giống như thể ai đó cày qua người cậu ấy bằng máy cày. Tôi tự hỏi hàng triệu lần biết cậu ấy đau đớn thế nào.
      “Cha luôn quan tâm tới… t-tớ,” cậu ấy sụt sịt. “Nhưng… giờ tớ nghĩ ông đáng xấu hổ khi có đứa con trai là Cyclops. Tớ nên được sinh ra.”
      “Đừng như vậy. Thần Poseidon nhận cậu, có đúng ? Thế nên… cha phải quan tâm tới cậu… rất nhiều…”
      Giọng tôi kéo dài khi tôi nghĩ về tất cả những năm tháng Tyson sống vất vưởng các đường phố New York trong chiếc hộp các-tông chứa tủ lạnh. Sao Tyson nghĩ rằng Poseidon quan tâm tới cậu ấy nhỉ? Ông bố kiểu gì mà lại để những điều đó xảy ra với con mình, dẫu nó có là quái vật chăng nữa?
      “Tyson này… trại là căn nhà tốt cho cậu. Những người khác thích nghi với cậu. Tớ hứa đấy.”
      Tyson thở dài. Tôi chờ đợi cậu ấy gì đó. Nhưng ngay sau đó tôi nhận ra cậu ấy ngủ thiếp .
      Tôi ngả lưng xuống giường và cố nhắm mắt nhưng tài nào làm được. Tôi sợ mình giấc mơ khác về Grover. Và nếu sợi dây linh cảm đó là … nếu điều gì xảy ra với Grover… liệu tôi có còn thức dậy được ?
      Trăng tròn soi rọi qua cửa sổ. Tiếng sóng ầm ầm ở ngoài xa. Tôi có thể ngửi thấy mùi thơm ấm áp của các ruộng dâu, nghe thấy tiếng cười của các nữ thần cây khi họ đuổi theo những con cú xuyên qua cánh rừng. Nhưng có điều gì đó bất ổn về đêm – tàn tạ héo mòn của cây Thalia trả dài khắp thung lũng.
      Liệu Clarisse có cứu được Trại Con Lai ? Tôi nghĩ rằng tốt hơn nếu tôi nhận được giải “Trại viên xuất sắc nhât” từ Tantalus.
      Tôi nhảy ra khỏi giường và mặc vội bộ quần áo. Tôi gắng túm lấy cái chăn và bịch sáu lon Coca dưới giường tôi. Dùng Coca là trái luật ở đây bởi đồ ăn vặt và đồ uống bên ngoài được phép sử dụng trong trại. Nhưng nếu bạn chuyện với đúng người trong khu nhà thần Hermes và trả vài đồng drachma vàng, ta có thể lén mang vào bất cứ thứ gì từ cửa hàng tiện lợi gần nhất.
      Lẻn ra ngoài sau giờ giới nghiêm cũng là trái luật. Nếu bị bắt, tôi gặp rắc rối lớn hoặc bị các nữa quái mình người cánh chim ăn thịt. Nhưng tôi muốn nhìn thấy đại dương. Tôi luôn cảm thấy dễ chịu hơn khi ở đó. Những suy nghĩ của tôi ràng hơn. Tôi rời khỏi khu nhà và hướng về phía biển.
      Tôi trải chiếc chăn ra gần mặt nước biển và mở lon Coca. Vì lý do nào đó đường và chất caffeine luôn làm dịu bộ não hiếu động thái quá của tôi. Tôi cố nghĩ ra cách để cứu trại nhưng chẳng có ý tưởng nào xuất trong đầu tôi. Tôi ước gì thần Poseidon có thể chuyện với tôi, cho tôi vài lời khuyên hoặc thứ gì đó.
      Bầu trời sáng trong và đầy sao.Tôi kiểm tra các chòm sao mà Annabeth dạy tôi – chòm sao Nhân mã, chòm sao Heracles, chòm sao Bắc Miện – ai đó cất tiếng, “Chúng đẹp phải ?”
      Tôi gần như phun hết nước trong miệng ra.
      Đứng ngay sát bên phải tôi là người đàn ông mặc quần soóc thể thao bằng vải nylon và áo phông chạy marathon của thành phố New York. Ông ta thon gọn và khỏe mạnh với mái tóc muối tiêu và nụ cười ranh mãnh. Ông ta khá quen thuộc nhưng tôi thể giải thích tại sao.
      Suy nghĩ đầu tiên của tôi là ông hẳn chạy bộ vào nửa đêm phía dưới bờ biển và lạc vào trong địa phận của trại. Điều này nên xảy ra. Vì những người thường thể vào được thung lũng. Nhưng có thể do phép thuật của cây Thalia yếu nên ông ta vào được. Nhưng vào lúc nửa đêm sao? Ở đây chẳng có gì ngoài đất nông trại và khu bảo tồn quốc gia. Người đàn ông chạy bộ này có thể đến từ đâu nhỉ?
      “Ta có thể ngồi cùng cậu ?” ông ta cất tiếng. “Ta ngồi nhiều năm rồi.”
      Và giờ đây tôi hiểu – gã đàn ông kỳ lạ xuất lúc nửa đêm. Theo lẽ thường: tôi phải chạy ngay ra khỏi đó và kêu cứu, vâng vâng… Nhưng ông ta cư xử rất điềm tĩnh về tất cả mọi thứ khiến tôi thấy khó lòng sợ hãi được.
      Tôi đáp: “Ồ, được thôi.”
      Ông ta mỉm cười. “Lòng hiếu khách của cậu được đền đáp. Ồ, cậu có Coca Cola nữa sao. Liệu ta có thể?”
      Ông ta ngồi ở mép bên kia của tấm chăn, bật lon Coca và uống ngụm. “À… là gãi đúng chỗ ngứa. Thanh bình và yên tĩnh ở…”
      Có tiếng chuông điện thoại vang lên trong túi của ông ta.
      Người đàn ông chạy bộ thở dài, kéo chiếc điện thoại ra. Và mắt tôi mở lớn khi thấy nó phát ra thứ ánh sáng xanh xanh. Khi ông ta kéo ăng ten điện thoại lên, hai sinh vật bắt đầu quằn quại quanh nó – đó là lũ rắn xanh, lớn hơn giun đất là bao.
      Người chạy bộ như hề quan tâm tới chúng. Ông kiểm tra màn hình LCD và chửi rủa, “Ta phải nghe nó. Chỉ giây…” Rồi sau đó ông ta điện thoại, “Xin chào!”
      Ông ta nghe điện thoại. Những con rắn bé xíu vẫn dãy dụa lên xuống chiếc ăng ten được đặt sát gần tai ông ta.
      “Ừ,” người bộ đáp. Nghe này, ta biết, nhưng… ta quan tâm nếu ta có bị xích vào đá và lũ kền kền móc gan ta hay ; nếu ta có Số theo dõi, chúng ta thể xác định được vị trí gói đồ của ta… món quà rất tình người, tuyệt vời… Ông có biêt có bao nhiêu món như thế mà chúng tôi phải giao ? – Ôi, đừng bận tâm. Nghe này, chỉ cần ta gọi đến Eris ở phòng dịch vụ khách hàng nhé. Ta phải đây.”
      Ông ta cúp máy. “Xin lỗi, việc chuyển hàng nhanh qua đêm tăng vọt. Giờ , như lúc nãy ta …”
      “Ông có lũ rắn điện thoại kìa.”
      “Cái gì? À, chúng cắn đâu. xin chào , George và Martha.”
      Xin chào, George và Martha đây, giọng nam bực bội vang lên trong đầu tôi.
      Đừng có với giọng châm chọc như thế, giọng nữ nhắc nhở.
      Tại sao lại nhỉ? George hỏi gặng, Tôi làm tất cả trong thế giới .
      “Ồ, được làm như thế lần nữa!” Người chạy bộ nhét điện thoại vào lại trong túi áo. “Nào, chúng ta ở chỗ… à, đúng rồi. Thanh bình và yên tĩnh.”
      Ông ta vắt chéo chân và ngắm nhìn các vì sao. “ rất lâu rồi ta được thư giãn. Kể từ khi có điện báo – cứ hối hả, hối hả, gấp gáp. Cậu có chòm sao nào thích , Percy?”
      Tôi vẫn hơi lo ngại về lũ rắn xanh xíu mà ông ta nhét vào quần soóc, nhưng tôi vẫn đáp, “Ừ tôi thích chòm sao Heracles.”
      “Tại sao?”
      “Ừ… bởi vì ta có may mắn vô giá trị. Thậm chí còn tệ hại hơn của tôi. Nó khiến tôi thấy dễ chịu hơn.”
      Người chạy bộ cười khúc khích, hỏi tiếp: “Chứ phải vì cậu ta mạnh mẽ, nổi tiếng và tất cả những thứ đó sao?”
      .”
      “Cậu là bạn trẻ thú vị đấy. Và giờ thế nào đây?”
      Tôi đột nhiên hiểu điều ông ta hỏi. Tôi định làm gì với Bộ Lông Cừu Vàng?
      Trước khi tôi trả lời, tiếng nghèn nghẹt con rắn tên Martha vọng ra từ túi của ông ta, Demeter ở đường dây số 2.
      phải bây giờ,” người chạy bộ . “ với ta để lại tin nhắn .”
      ta thích như vậy đâu. Lần trước ngài nghe điện thoại ấy, tất cả hoa giao đều bị héo rũ.
      “Chỉ cần với ấy là ta họp!” Người bộ đảo mắt. “Xin lỗi lần nữa nhé, Percy. Cậu là…”
      “Hừm đúng ra ông là ai vậy?”
      “Tới giờ mà cậu vẫn chưa đoán được ra sao, đứa trẻ thông minh như cậu?”
      Cho cậu ta thấy ! Martha nài xin. Mấy tháng rồi tôi chưa được trở về đủ kích cõ đây.
      Đừng nghe ta ! George đế vào. ta chỉ muốn khoe khoang thôi.
      Người đàn ông lại lôi điện thoại ra. “Hãy nguyên hình.”
      Chiếc điện thoại lóe lên thứ ánh sáng xanh rực rỡ. Nó kéo dài thành cây gậy gỗ dài tới mét với đôi cánh bồ câu mọc đầu cây gậy. George và Martha giờ nguyên hình thành đôi rắn xanh đúng kích cỡ, cuộn nhau lại ở phần giữa cây gậy. Đó là y hiệu, biểu tượng của khu nhà số Mười .
      Cổ họng tôi thắt lại. Tôi nhận ra rằng người chạy bộ nhắc nhở tôi với những đặc trưng tinh nghịch của mình và tia nhìn láu lỉnh tỏng ánh mắt của ông ta…
      “Ông là cha của Luke,” tôi . “Thần Hermes.”
      Vị thần bĩu môi. Ông cắm cây gậy gỗ vào cát như cán dù vậy. “Cha của Luke. Thông thường, đó phải cách đầu tiên mà mọi người giới thiệu ta. Thần ăn trộm, đúng thế. Thần của người đưa thư và người du lịch, nếu họ tử tế.”
      Thần ăn trộm là được rồi, George đế vào.
      Ôi, đừng quan tâm đến George. Martha le lưỡi về phía tôi. Nom cậu ta có vẻ chua cay thế vì thần Hermes thích tôi nhất.
      phải vậy!
      Có mà!
      “Cư xử cho phải phép nào, cả hai đứa,” Hermes cảnh báo, “ ta cho cả hai quay vào trong chiếc điện thoại di động và đặt ngươi ở chế độ rung. Nào, Percy vẫn chưa trả lời ta mà. Cháu định làm gì với cuộc tìm kiếm?”
      “Cháu… cháu được phép .”
      “Dĩ nhiên là được. Vậy việc đó ngăn cháu lại sao?”
      “Cháu muốn . Cháu phải cứu Grover.”
      Hermes mỉm cười. “Ta biết cậu nhóc từng… ồ, lúc đó cậu ấy trẻ hơn cháu rất nhiều. Thực nó chỉ là nhóc tì thôi.”
      Rồi lại bắt đầu rồi, George , Ông ta luôn tự về mình.
      Im lặng nào! Martha búng ngón tay, có muốn bị cài đặt ở chế độ rung ?
      Hermes phớt lờ chúng. “ đêm, khi mẹ đứa trẻ chú ý lắm, đứa trẻ liền trườn ra khỏi hang và trộm vài con gia súc của thần Apollo.”
      “Thế nó có bị nổ thành những mảnh ?” tôi hỏi.
      “Hừm… . Thực ra mọi việc hóa ra khá tốt. Để bồi thường cho vụ trộm của mình, đứa trẻ liền cho thần Apollo dụng cụ mà nó phát minh – cây đàn lia. Thần Apollo bị thu hút bởi thứ nhạc đó đến nỗi quên hết giận dữ.”
      “Vậy bài học được rút ra là gì?”
      “Bài học á?” thần Hermes hỏi. “Thánh thần ơi, cháu làm như thể nó là truyện ngụ ngôn vậy. Đó là câu chuyện có . Mà thực có bài học nhỉ?”
      “Ừm”
      “Thế: Ăn trộm phải lúc nào cũng xấu sao?”
      “Cháu nghĩ rằng mẹ cháu thích bài học này.”
      Lũ chuột rất ngon, George gợi ý.
      Việc đó có liên quan gì đến câu chuyện này? Martha hỏi gặng.
      Chả liên quan gì, George đáp. Nhưng tôi đói quá.
      “Ta hiểu,” thần Hermes . “Người trẻ thường làm theo những gì chúng được chỉ bảo. Nhưng nếu họ có thể vượt qua được và làm những thứ tuyệt vời, đôi khi họ thoát khỏi trừng phạt. Như thế nào?”
      “Vậy ông là cháu nên ,” tôi , “thậm chí cần chấp thuận.”
      Thần Herme nháy mắt. “Martha, cho ta lấy gói đồ thứ nhất nào?”
      Martha liền há miệng ra… và cứ há miệng mãi như vậy cho đến khi nó rộng bằng tay tôi. ấy ợ ra cái hộp bằng thiếc gỉ. Bên trong là chiếc bình kiểu dáng cổ với chiếc nắp bằng nhựa đen. Hai mặt của chiếc bình được vẽ lên men với các hình ảnh thời Hy Lạp cổ đại màu đỏ và vàng – người hùng giết sư tử, vị hùng khác nhấc bổng con cho ba đầu Ceberus.
      “Đó là Heracles,” tôi . “Nhưng làm thế nào…”
      “Đừng bao giờ nghi ngờ quà tặng,” thần Hermes quở trách. “Đây là phần của bộ sưu tập từ Heracles Busts Heads. Mùa đầu tiên.”
      “Heracles Busts Heads ư?”
      “Đó là show diễn tuyệt vời.” Thần Hermes thở dài. “Trở về trước khi chương trình truyền hình Hephaestus làm những tiết mục thực tế. Tất nhiên, chiếc bình có giá trị hơn rất nhiều nếu ta có cả toàn bộ hộp ăn trưa…”
      Hoặc nếu nó nằm trong mồm của Martha nữa, George thêm vào.
      Ta cho ngươi biết tay. Martha bắt đầu đuổi theo George vòng quanh cây gậy.
      “Khoan ,” tôi . “Đây là món quà ư?”
      trong hai món đấy,” thần Hermes . “Nào, cầm nó .”
      Suýt nữa tôi làm rơi chiếc bình vì bên mặt nó lạnh cóng, còn bên kia lại nóng rãy. Điều tồi tệ là khi tôi xoay chiếc bình về phía mặt đối diện với biển cả – mặt phía bắc – lại luôn là mặt giá lạnh.
      “Đây là chiếc la bàn!” Tôi la lên.
      Thần Hermes nom đầy kinh ngạc. “Rất thông minh đấy. Ta chưa từng nghĩ như vậy. Nhưng giá trị sử dụng chứa trong nó cò kịch tính hơn. Mở nắp bình, cháu thả hết gió từ bốn phương của trái đất để đẩy cháu theo hướng của cháu. Nhưng phải bây giờ! Và tới thời gian thích hợp, chỉ cần nới lỏng nắp bình ra chút. Những cơn gió ào ạt như ta – luôn ngưng nghỉ. Liệu gió có thổi bốn phương cùng lúc… à, nhưng ta chắc chắn cẩn thận. Và giờ là món quà thư hai của ta. George?”
      ấy chạm vào tôi, George phàn nàn khi ta và Martha trườn quanh cái cột.
      ấy luôn luôn chạm ngươi mà,” thần Hermes . “Các ngươi luôn quấn với nhau. Và nếu người ngưng việc đó lại, hai ngươi lại thắt nút vào nhau đấy.”
      Lũ rắn ngưng vật lộn nhau.
      George nhấc hàm ra và khạc ra chiếc chai nhựa có chứa đầy những viên vitamins.
      “Ngài đùa sao?” tôi . “Chúng có hình đầu bò Minotaur sao?”
      Thần Hermes nhấc chiếc chai lên và rung chúng. “À, những viên chanh đúng vậy. Những viên nho hình thần báo thù, ta nghĩ vậy. Hoặc chúng đều là rắn nhiều đầu phải ? Ở tỷ lệ nào đó, chúng đều có sức mạnh đấy. Đừng dùng viên nào trừ phi cháu thực , thực cần nó.”
      “Làm sao cháu biết được khi nào cháu cần nó?”
      “Cháu biết thôi, cứ tin ta. Chín loại vitamin, các loại chất khoáng, acid amin… tinh chất. Ồ, tất cả những thứ cháu cần để cảm thấy lại mình lần nữa.”
      Ông ta ném cái chai về phía tôi.
      “Ừm, cám ơn ông,” tôi . “Nhưng thần Hermes, tại sao ông lại giúp cháu?”
      Ông ta nở nụ cười sầu muộn. “Có lẽ vì ta hy vọng cháu có thể cứu được nhiều người trong chuyến tìm kiếm này, Percy à. chỉ riêng bạn Grover của cháu đâu.”
      Tôi nhìn ông ta chằm chằm. “Ông có ý tới… Luke chứ?”
      Thần Hermes trả lời.
      “Xem nào,” tôi . “Thưa thần Hermes, ý cháu là, cám ơn ông về tất cả nhưng ông phải thu lại các món quà của mình thôi. thể cứu Luke được đâu. Thậm chí nếu cháu có tìm ra ấy… ấy rằng ấy muốn giật đổ từng ngọn núi của đỉnh Olympus mà thôi. ấy phản bội những người mà ấy biết. Đặc biệt là ấy, ấy rất hận ông đấy!”
      Hermes nhìn chằm chằm lên các vì sao. “Người họ quý của ta, nếu có điều mà ta học được qua các thời đại này là, ta thể từ bỏ gia đình mình, bất kể họ trêu ngươi như thế nào chăng nữa. Cũng có gì là quan trọng khi họ ghét bỏ ta, hoặc làm cho ta xấu hổ, hoặc đơn giản là tán thành tài năng của ta trong việc phát minh ra Internet chẳng hạn…”
      “Ông phát minh ra Internet ư?”
      Đó là ý tưởng của tôi, Martha .
      Lũ chuột rất ngon, George .
      “Đó là ý tưởng của ta!” Thần Hermes . “Ý ta là Internet, phải lũ chuột. Nhưng đó phải là vấn đề. Percy, cháu có hiểu điều ta về gia đình ?”
      “Cháu… cháu chắc lắm.”
      có lúc cháu hiểu ra thôi.” Thần Hermes đứng dậy và phủi cát ra khỏi chân mình. “Trong lúc chờ đợi, ta phải đây.”
      Ngài có tới sáu mươi cuộc gọi phải trả lời đấy, Martha nhắc nhở.
      ngàn ba mươi tám emails, George thêm vào. kể đến các lời chào mời về thức ăn của thần thánh giảm giá trực tuyến.
      “Và cháu, Percy,” thần Hermes , “có thời hạn cuối cùng ngắn hơn so với nững gì cháu nhận biết để hoàn thành cuộc tìm kiếm của mình. Các bạn cháu đến… bây giờ.”
      Tôi nghe thấy tiếng Annabeth gọi tên tôi từ những đụn cát. Cả tiếng Tyson gào to nữa.
      “Ta hy vọng ta thu xếp tốt hành lý cho cháu,” thần Hermes . “Ta cũng có chút ít kinh nghiệm du lịch.”
      Ông ta búng ngón tay và ba chiếc túi du lịch xuất dưới chân tôi. “Tất nhiên là loại thấm nước ấy. Và nếu cháu cầu tử tế, cha cháu có thể giúp cháu bắt kịp chuyến tàu.”
      “Tàu ư?”
      Thần Hermes chỉ tay. Đúng như vậy, con tàu du lịch băng qua đảo. Con tàu có ánh sáng màu trắng và vàng nổi bật nền nước màu xanh sẫm.
      “Đợi ,” tôi . “Cháu hiểu gì về chuyện này. Thậm chí cháu chưa đồng ý .”
      “Ta tập trung suy nghĩ trong năm phút tới, nếu ta là cháu,” thần Hermes khuyên. “Đó là khi các nữ mình người cánh chim tới ăn thịt cháu đấy. Nào, giờ chúc ngủ ngon nhé, họ của ta và ta chưa nhỉ? Các vị thần dõi theo cháu.”
      Ông ta xòe đôi tay ra, đôi rắn nhảy luôn lên đó.
      May mắn nhé, Martha với tôi.
      Nhớ mang cho tôi con chuột về nhé, George dặn.
      Y hiệu biến thành chiếc điện thoại di động và thần Hermes nhét luôn nó vào túi.
      Ông ta chạy bộ xuống phía bờ biển. Chạy được chừng hai mươi bước, toàn thân ông ta tỏa sáng và tan biến dần, để lại tôi mình với cái bình, cái lọ đựng vitamins có thể nhai được và năm phút để đưa ra quyết định bất khả thi.
      8. CHÚNG TÔI LÊN CON TÀU CÓ TÊN CÔNG CHÚA ANDROMEDA
      Tôi ngắm những con sóng nhấp nhô khi Annabeth và Tyson tìm thấy tôi.
      “Có chuyện gì thế?” Annabeth hỏi. “Tớ nghe thấy cậu gọi kêu cứu.”
      “Tớ cũng nghe thấy!” Tyson . “Nghe cậu kêu to, “Có chuyện tồi tệ tấn công!’”
      “Tớ gọi các cậu!” tôi đáp. “Tớ ổn.”
      “Thế nhưng ai…” Annabeth chợt nhận ra ba chiếc túi vải dùng để du lịch màu vàng, rồi cả cái bình và cái lọ vitamin mà tôi cầm. “Cái gì thế…?”
      “Nghe này,” tôi . “Chúng ta có nhiều thời gian đâu.”
      Tôi kể cho họ về cuộc trò chuyện của tôi với thần Hermes. Và khi tôi vừa kể xong, tôi có thể nghe thấy tiếng rít từ đằng xa – các nữ quái mình người cánh chim thuộc đội tuần tra ngửi thấy mùi của chúng tôi.
      “Percy này,” Annabeth , “chúng ta phải thực cuộc tìm kiếm này.”
      “Chúng ta bị trục xuất ra khỏi trại, cậu biết đấy. Hãy tin tớ. Tớ là chuyên gia bị đuổi mà.”
      sao nào? Nếu chúng ta thất bại cũng chẳng còn trại nào để quay về cả.”
      “Ừ, nhưng cậu hứa với bác Chiron rằng…”
      “Tớ hứa giúp cậu khỏi nguy hiểm. Tớ chỉ có thể làm được điều đó nếu cùng cậu. Tyson có thể ở lại và với họ…”
      “Tớ muốn ,” Tyson phản đối.
      được!” Giọng của Annabeth gần như hoảng sợ. “Ý tớ là… Percy, thôi nào. Cậu biết chuyện này thể mà.”
      Tôi lại tự hỏi tại sao ấy lại có mối hận thù đối với người Cyclops tới vậy. Có điều gì đó ấy kể cho tôi.
      Cả Annabeth và Tyson đều nhìn tôi, chờ đợi câu trả lời. Lúc này, con tàu biển tiến ngày càng xa hơn.
      Vấn đề là, phần trong tôi hề muốn cho Tyson cùng. Tôi có ba ngày qua quá gần gũi với cậu ấy, để rồi bị các trại viên chòng ghẹo và xấu hổ tới hàng triệu lần trong ngày. Điều này nhắc nhở tôi rằng tôi có quan hệ họ hàng với Tyson. Tôi cần có gian riêng.
      Hơn nữa, tôi biết cậu ấy có thể giúp tôi đến mức nào hoặc làm thế nào để giúp cậu ấy được an toàn. Chắc chắn rằng Tyson rất khỏe mạnh nhưng cậu ấy vẫn chỉ là đứa con nít theo ngôn ngữ của người Cyclops, có lẽ cậu ấy chỉ như đứa trẻ bày, tám tuổi. Tôi có thể thấy được hình ảnh cậu ta hoảng sợ và bắt đầu òa khóc khi chúng tôi cố để thoát khỏi con quái vật hay cái gì đó tương tự. Cậu ấy làm tất cả chúng tôi bị giết mất.
      Mặt khác, tiếng của các nữ quái mình người cánh chim vọng tới ngày càng gần hơn…
      “Chúng ta thể để cậu ấy lại,” tôi quyết định. “Tantalus trừng phạt cậu ấy vì để chúng ta .”
      “Percy,” Annabeth , cố gắng giữ điềm tĩnh, “Chúng ta tới đảo của Polyphemus. Polyphemus là … S-i-k… C-y-k…” ấy dậm chân với vẻ thất vọng. Thông minh như Annabeth mà giờ cũng như người mắc bệnh khó đọc. Chúng tôi thể ở đây cả đêm để chờ ấy đánh vần chữ Cyclops. “Cậu biết tớ có ý gì rồi đấy!”
      “Tyson có thể cùng,” tôi khăng khăng, “nếu cậu ấy muốn.”
      Tyson vỗ tay reo lên. “Muốn mà!”
      Annabeth liếc tôi bằng con mắt khó chịu nhưng tôi đoán rằng ấy có thể khẳng định rằng tôi đổi ý. Hoặc có thể ấy biết rằng chúng tôi có thời gian để cãi nhau.
      “Được thôi,” ấy . “Giờ làm thế nào chúng ta lên được con tàu đó?”
      “Thần Hermes rằng cha tớ giúp.”
      “Vậy Óc Tảo Biển, cậu còn chờ gì nữa?”
      Tôi luôn thấy khó khăn khi gọi cha mình hoặc cầu xin ông, hoặc bất cứ thứ gì mà các bạn muốn gọi, nhưng tôi tiến thẳng vào các con sóng.
      “Ừm, cha ơi,” tôi cất tiếng. “Cha khỏe ?”
      “Percy!” Annabeth thầm . “Chúng ta vội lắm đấy!”
      “Chúng con cần cha giúp!” Tôi to hơn. “chúng con cần lên con tàu trước khi chúng con bị ăn thịt hay thứ gì tương tự như thế, nên…”
      Thoạt đầu, có gì diễn ra. Những con sóng vẫn vỗ bờ như bình thường. m thanh từ đám nữ quái mình người cánh chim vọng tới như thể họ ở ngay sau đụn cát. Rồi khoảng trăm mét mặt biển xuất ba dòng nước trắng. Chúng di chuyển rất nhanh về phía bờ, như thể những bộ vuốt xé rách đại dương.
      Khi chúng tới gần bờ, những con sóng nổ tung và đầu của ba con ngựa trắng nhô ra khỏi những con sóng.
      Tyson nín thở, thầm “Ngựa cá kìa!”
      Cậu ấy đúng. Khi những sinh vật đó tiến lên nãi cát, tôi nhận thấy thân trước chúng mang hình ngựa, còn nửa thân phía sau lại là mình cá màu bạc với những chiếc vảy óng ánh và vây hình cầu vồng.
      “Cá ngựa!” Annabeth reo lên. “Chúng mới đẹp làm sao!”
      Con gần nhất hí vang tán thưởng và dụi mõm vào Annabeth.
      “Chúng ta thưởng thức chúng sau,” tôi . “Giờ thôi.”
      “Chúng đây rồi! tiếng rít chói tai vang lên phia sau chúng tôi. “Lũ trẻ hư trốn khỏi nhà kìa. Tới giờ ăn điểm tâm cho các nữ quái mình người cánh chim may mắn rồi!”
      Năm người trong số họ vẫy cánh đầy kích động đỉnh những đụn cát. Chúng là lũ phù thuỷ béo mẫm lùn dí với những gương mặt nhăn nhó, đầy móng vuốt và những đôi cánh lông vũ quá so với thân hình. Chúng nhắc tôi nhớ tới những quý bà trong các quán ăn tự phục vụ được thu – những người được lai giống với lũ chim cưu. Ơn trời, họ được nhanh nhẹn cho lắm nhưng họ rất nguy hiểm nếu tóm được chúng tôi.
      “Tyson!” tôi giục. “Cầm lấy chiếc túi ”.
      Cậu ấy vẫn há hốc mồm ngắm nghía chán lũ ngựa biển.
      “Tyson!”
      “Gì thế?”
      nào!”
      Được Annabeth giúp đỡ, tôi cũng thúc cậu ấy chịu . Chúng tôi nhặt các mũi tên và cưỡi lên lũ ngựa. Thần Poseidon hẳn phải biết có Tyson cùng vì con ngựa biển lớn hơn hai con kia rất nhiều – rất phù hợp để chở Cyclops.
      nào!” Tôi hét vang. Con ngựa của tôi xoay người lại và lao thẳng vào những con sóng. Ngựa của Annabeth và của Tyson cũng theo ngay sau tôi.
      Các nữ quái mình người cánh chim nguyền rủa chúng tôi, rền rĩ kêu món điểm tâm của chúng quay trở lại. Nhưng lũ ngựa biển phi băng băng mặt nước với tốc độ của những chiếc moto nước. Lũ quái mình người cánh chim bị bỏ lại phía sau và chẳng mấy chốc bờ biển của Trại Con Lai chỉ còn là đường mờ tối. Tôi tự hỏi liệu mình còn cỏ thể nhìn thấy nơi này nữa . Nhưng ngay lúc này tôi lại có những vấn đề khác.
      Con tàu du lịch giờ đây ra sừng sững trước mặt chúng tôi – chuyến của chúng tôi về hướng Florida và Biển Quái Vật.
      Cưỡi ngựa biển thậm chí còn dễ hơn cưỡi thần mã Pegasus. Chúng tôi lao vun vút với gió sượt qua mặt, êm ái và vững vàng lướt nhanh qua những con sóng khiến tôi hầu như cần ôm chặt lấy nó.
      Khi chúng tôi tiến sát gần con tàu, tôi nhận ra nó mới to lớn làm sao. Tôi có cảm giác như mình ngắm toà nhà ở Manhattan vậy. Thân tàu màu trắng cao ít nhất mười tầng, phía đó lại có tới tá tầng khác với những chiếc ban công và ô cửa sổ được chiếu sáng. Tên con tàu được sơn màu đen ngay mũi tàu và được chiếu sáng bằng các ngọn đèn pha. Tôi phải mất vài giây mới có thể giải mã được nó:
      Hinata, InoSu si thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    Trạng thái chủ đề:
    Không mở trả lời sau này.