1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Biển Sâu - Hắc Khiết Minh (Full+eBook)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 10.1

      Edit: Song Ngư

      Beta: Quảng Hằng


      Ai biết lần đầu tiên của , mặc dù là ở ngay nhà , nhưng theo quy tắc là phải ở giường, mà là sô pha, những thế còn là tư thế phải bình thường --


      "A!"


      Nghĩ đến đây, Tú Tú sợ hãi kêu thành tiếng, mặt đỏ tai hồng nhảy dựng lên, vội vàng chạy đến phòng khách cởi tấm vải bọc ghế ra.


      phải đem bộ áo ghế này giặt sạch, bằng chỉ sợ mỗi lần ngồi lên nghĩ tới chuyện này.


      biết có phải là ảo giác của hay , luôn ngửi được hương vị của tại chiếcsô pha này.


      Chờ phát đem mặt chôn ở áo báo ghế mình ôm trong tay, có hương vị, trừ mùi mồ hôi của , còn có mùi giao hoan tối qua.


      Hương vị kia lại làm cho mặt đỏ tim đập lần nữa, ngón chân cuộn lại.


      Nha, Đường Tú Tú, mày đúng là siêu sắc nữ.


      Thấy bộ dáng chính mình trong gương, Tú Tú vừa thẹn lại vừa quẫn, vội vã đem chứng cớ dâm loạn bỏ vào máy giặt.


      Tú Tú cứ nghĩ rằng chỉ cần cùng cùng chỗ lần, cái loại khát khao cùng vọng tưởng thể khống chế muốn biến mất chút, kết quả tình tựa hồ trở nên càng tệ hơn rồi.


      Làm cho cả tối đều mộng xuân, lần rồi tiếp lần, từng giấc mộng xuân đều khiến mồ hôi đầm đìa, sinh ra cảm giác mãnh liệt muốn chiếm cứ hoàn toàn người đàn ông khêu gợi kia.


      Thảm hại hơn là, vừa ngủ dậy, cảm thấy toàn thân đau nhức, ngay cả đến phòng tắm cũng làm cho có chút gian nan. chưa bao giờ biết cơ bắp từng tồn tại, khi giơ tay nhấc chân bốn phía tiếng động reo hò, đau đến nhe răng trợn mắt.


      vọt vào tắm nước ấm, nhưng cũng chỉ có tác dụng hòa hoãn tạm thời mà thôi, có trợ giúp gì thêm.


      Ai lần đầu tiên làm xong cũng đều giống toàn thân cơ bắp đau nhức sao? Sao lại hề nghe người ta qua? còn tưởng rằng chỉ có nơi đó mới đau. . . . . .


      Hay là bởi vì cùng quan hệ quá kịch liệt?


      Nha, nên lại nghĩ tới người đàn ông cách vách kia mới đúng.


      tự với mình, bên đỏ mặt rửa mặt đánh răng, sau đó còn muốn mua cái bồn tắm lớn trở về tắm bồn.


      Lúc trước trang bị bồn tắm lớn, là vì có thói quen đó, nhưng lần trước cùng bạn tốt tắm nước nóng, cảm thấy tắm bồn làm cho cơ bắp bị buộc chặt được thả lỏng ra rất nhiều.


      mặc quần áo rộng thùng thình, quấn mái tóc dài thành mấy vòng, lấy kẹp tùy tiện cột lại, lúc này mới vỗ vỗ mặt, thở sâu, bắt đầu ngày mới.


      Đầu tiên, đương nhiên là bữa sáng.


      hốt hoảng khi đến phòng bếp mở ra tủ lạnh, bên trong -- trống rỗng.


      thể nào? là, mấy ngày hôm trước vội vàng làm cho xong lễ phục, nên quên bổ sung đồ ăn rồi.


      Càng thảm hơn nữa là, sữa sớm bị đun nóng cho uống hết, hai mảnh bánh mì cuối cùng ăn luôn vào tối hôm qua rồi. Đồ ăn duy nhất trong tủ lạnh, chính là cái trứng bị cho là hàng cấm, quăng vào ngăn lạnh đông cứng lúc nào hay rồi.


      phải ra ngoài bổ sung lương thực mới được.


      Nghĩ đến việc phải ra ngoài, cơ bắp liền đau ỉ, nhưng quả trứng nàytuyệt đối thể giúp chống đỡ qua hai ngày tiếp theo được.


      Thở dài, lấy trứng ra, trước tiên làm trứng ốp lếp ăn, sau đó cầm túi mua hàng và bóp tiền, ra ngoài mua thức ăn.


      Trong công viên, mọi người tốp năm tốp ba tập thể dục, mấy người đàn ông chạy bộ, vài vị tam lục bà thảm cỏ tập múa, còn có số cụ ông cụ bà đánh Thái Cực quyền.


      Bởi vì bọn đều học, trong sân bóng rổ bóng người.


      Lúc qua công viên từ xa xa liền trông thấy bóng lưng quen thuộc phía trước, nhịp chạy của lớn, lập tức liền vượt qua mấy người đàn ông chạy bộ.


      ra ra ngoài vận động, đều là chạy bộ vòng quanh công viên sao?


      Liếc thấy , hiểu sao tim đập nhanh hơn, có chút khẩn trương, nhưng người đàn ông này hoàn toàn phát ra tồn tại của , chỉ tập trung duy trì cước bộ ổn định, ngừng lại liếc nhìn ai.


      chú ý tới áo thun của ướt đẫm mồ hôi, cũng biết chạy bao lâu rồi.


      chạy tới cuối tới chỗ rẽ phía trước, tốc độ của rất nhanh, đoán anhchạy vòng chừng cần 3 phút.


      vẫn chưa chuẩn bị tâm lý đối mặt với , bây giờ chạm mặt, cũng biết phải gì với đây.


      Dù sao, như thế nào, ngày đó là chủ động dụ dỗ , chỉ là nhất thời xúc động, cũng tương tự mà thôi, đơn giản mà , hôm đó căn bản khác gì tình đêm, chỉ khác là sống ở cách vách nhà .


      phải bạn trai , cũng có ý định muốn theo đuổi .


      hy vọng mình là loại con táo bạo gợi cảm xinh đẹp từng có kinh nghiệm qua lại với đàn ông, như vậy biết làm như thế nào ứng phó loại tình huống này rồi.


      Lo lắng xuất phía sau, nhịn được bước nhanh hơn, vội vàng rời khỏi công viên bước ra ngoài lối bộ, nhanh về hướng khu chợ gần đó.


      Hai giờ sau, khi mua xong đồ trời cũng bắt đầu mưa.


      lấy ô trong túi ra, xách túi lớn đồ ăn trở về, giống buổi sáng náo nhiệt, trong công viên muốn có người nào, đại bộ phận mọi người muốn làm, vài vị lão nhân gia cũng bởi vì trời mưa, đều thu dọn đồ đạc về nhà.


      bước chậm ở trong mưa, muốn rời khỏi công viên, quẹo vào ngõ nhà mình khóe mắt lại thấy trong công viên có người tập xà đơn.


      Trời mưa mà vẫn có người tập ư?


      tò mò liếc mắt nhìn cái, mới khiếp sợ phát người nọ phải ai khác, chính là Mạc Lỗi.

      Last edited by a moderator: 11/3/16

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920

      Trời ạ, vận động đến bây giờ sao?


      hoảng sợ, bất giác tò mò qua, chỉ thấy trong rừng cây, chỉ có , còn có vài cụ ông cụ bà nhanh chân trốn mưa ở trong đình nghỉ mát.


      "Lão Dư, làm mấy cái rồi hả?"


      "178."


      "Thằng nhóc này đơn giản, thua tôi năm đó ông nhỉ."


      "Ha ha, ông đừng tự dát vàng mặt mình, năm đó ông có thể làm 18 cái may lắm rồi."


      "Gì chứ, ông tin có thể hỏi ."


      "Được rồi, được rồi, hai ông già này đừng ầm ĩ nữa, quá khứ nên để cho nó qua , trọng điểm là tại, mau mau mau nhìn chàng trai trẻ kia , làm được 191, 192, 193, 194, 195, 196, 197. . . . . ."


      thể tin được trừng mắt nhìn ở trong mưa, lần lại lần nâng người vượt qua cây xà đơn, thân thể cường tráng ở trong mưa tản ra nhiệt khí, cả người như thiêu đốt.


      "198, 199, hai trăm!"


      Rốt cục, buông lỏng tay ra, ngừng lại, rơi xuống.


      Những cụ ông cụ bà ở trong đình hóng mát vỗ tay, thấy hề muốn tiếp tục, chỉ chốc lát sau liền bung ô, tốp năm tốp ba rời .


      Nhưng vẫn còn đứng ở đó thở, sau đó thấy lui về phía sau vài bước, ngồi xuống, hai tay vò vò mái tóc rối, co gối, nằm vật xuống ở cỏ.


      Ngực kịch liệt cao thấp phập phồng, hai tay run nhè .


      Tú Tú nhìn ở trong mưa, tia đau lòng thoáng qua.


      Mấy lần trước thấy chạy bộ cảm thấy có điểm kỳquái, nhưng nên lời tại sao lại như vậy, cho tới bây giờ, nhìn ép khô chính mình đến khí lực cuối cùng, mới phát , bộ dáng chạy bộ, thủy chung như là phía sau có ác ma thúc giục bức bách đuổi theo.


      biết tên nguyên nhân, đem chính mình bức đến cực hạn.


      Mỗi lần đều như vậy.


      Chờ hoàn hồn nhịn được lên phía trước, tới bên người , nhắm hai mắt, môi mỏng nửa mở, phun ra khói trắng.


      mặt tràn đầy mệt mỏi.


      Đột nhiên, biết tối hôm qua nhất định ngủ.


      Mưa cùng mồ hôi trải đầy khuôn mặt tuấn mỹ của , ngưng tụ, rồi chảy xuống.


      Trong nháy mắt kia nhìn như là. . . . . .


      Nước mắt.


      Nghe được tiếng bước chân tới gần Mạc Lỗi chỉ cảm thấy phiền chán.


      muốn chuyện hay chào hỏi bất cứ ai, chỉ muốn làm cho bản thân mệt mỏi đến chết, nhưng người tới bên cạnh hề mở miệng, trong phút chốc, như được cứu khỏi cảnh chết đuối trong mưa.


      , nó ngừng, nửa người dưới của cùng bàn tay mở ra còn cảm giác được giọt mưa.


      mở mắt, bởi vì bị bóng người che khuất, vừa mới bắt đầu thấy lắm, chỉ nhìn thấy vật gì đó lờ mờ như bóng người và chiếc ô, trừng mắt nhìn, mới bắt được đúng tiêu cự, thấy kia miễn cưỡng che mưa cho mình.


      có gương mặt đáng lại ôn nhu, cùng đôi mắt đen tràn đầy lo lắng.


      Đường Tú Tú.


      ngồi xổm bên người , vươn tay đem chiếc ô kia che mưa cho .


      có thể thấy những giọt mưa phùn rơi xuống như hạt châu thủy tinh nho , nhàng điểm xuyến mái tóc đen nhánh của .


      "Hi." Cúi đầu nhìn , môi phấn của khẽ nhếch, lộ ra nụ cười sợ hãi."Chào buổi sáng."


      từng ngụm từng ngụm thở phì phò, biết nên cái gì, chỉ có thể nhìn .


      trầm mặc của , làm cho trong đôi mắt to xinh đẹp của toát ra tia xấu hổ, thấy buông mắt xuống, nhếch đôi môi non mềm lên.


      Trong tíc tắc, nghĩ rằng , biết tại sao, lòng ngực thoáng đau, kịp suy nghĩ, nâng tay nhìn ngón tay mình, mới phát muốn làm cái gì.


      ngừng giữa trung, đầu ngón tay phát run cách gương mặt khoảng rất .


      vẫn cúi đầu suy nghĩ, hề phát .


      biết mình làm cái gì, nhưng khi hàng mày thanh tú của khẽ chau lại, da thịt trắng mịn lộ ra trong ánh sáng, theo góc nhìn của mình, thậm chí có thể nhìn thấy tóc gáy rất mặt .


      Gió nhè lướt qua, sợi tóc đen phất qua đầu ngón tay của , khẽ chạm vào, chút lại chút.


      ngồi đó, đẹp.


      tự chủ được, để cho ngón tay chạm vào, cùng với làn gió lạnh như băng, rơi xuống mặt .


      khẽ run lên, hơi thở ngừng lại, ngước đôi mắt to linh động kia nhìn .


      Đầu ngón tay của , bởi vì sử dụng quá độ mà còn run run, nhưng mặt rất lạnh, mềm như tơ, mềm mại giống đậu hủ non, làm cho luyến tiếc buông tay.


      Vỗ về mặt , giúp vén sợi tóc rơi ra sau tai.


      Lỗ tai xinh đẹp như vỏ xò, hơi ửng hồng, hơi nong nóng, khiến nhịn được dừng lại lâu thêm chút.


      Chiếc ô của khẽ run chút, nhưng vẫn che ở người .


      có thể cảm nhận được run rẩy, thấy khe khẽ hít ngụm khí lạnh, cảm nhận được mạch đập của ngay tại đầu ngón tay thô ráp của mình, nhàng đập.


      Nhưng hề né tránh, theo bản năng co rúm lại chút, nhưng hề tránh ra, chỉ có khuôn mặt càng hồng mà thôi.


      Lặng lẽ, hít vào hơi.


      "Tôi mua sữa. . . . . ."


      Câu khàn khàn, theo cánh môi mềm màu hồng phấn thốt ra, phiêu đãng ở trong khí lành lạnh.


      có chút hoài nghi mình nghe lầm, nhưng nắm chặt ô, ngượng ngùng nhìn , .


      " muốn ghé qua hay ?"


      Thanh kia , , đến mức gần như cũng bị chính tiếng tim đập của mình lướt qua, nhưng tay còn mặt , có thể cảm nhận được chuyện.


      "Tôi làm sữa nóng cho uống. . . . . ."


      Nghe được lời mời của trong mưa, ngực hiểu sao lại co rút nhanh.


      nên lại quấy rầy , nhưng có cách nào cự tuyệt, cảm giác khi có bên cạnh là đẹp như thế, là ấm áp như thế.


      Tôi làm sữa nóng cho uống. . . . . .


      .


      Giờ này khắc này, giống chén nước trong sa mạc, mà chỉ muốn theo trở lại căn phòng bày trí ấm áp như gia đình.


      Cho nên, thu tay, rời khỏi mặt cỏ ẩm ướt lạnh như băng, chậm rãi đứng lên.


      theo đứng dậy, bàn tay bé trắng noãn, theo động tác đứng lên cũng nâng cao lên, vẫn như cũ miễn cưỡng giúp che mưa.


      cần ô, sớm ướt đẫm rồi, nhưng vẫn kiên trì che cho .


      Khi cầm tay cầm dù của lại run rẩy, nhưng vẫn đưa ô cho , khi anhcầm lấytúi hàng của , cũng từ chối.


      Sau đó, cầm bàn tay bé lạnh như băng của .


      chần chờ giây, lỗ tai lại nóng, sau đó quay lại cầm tay .


      nắm tay , xách đồ của , đem ô chuyển qua giữa hai người, cùng cùng nhau xuyên qua mặt cỏ, rời khỏi công viên, về nhà.


      tiến vào phòng tắm nhà tẩy thân mồ hôi và nước mưa trong khi đun sữa.


      lau khô thân thể, sấy khô tóc, vây quanh khăn tắm của ra, cố nén khuôn mặt đỏ bừng và e lệ, đem sữa cho , sau đó giúp đem quần áo bẩn bỏ vào máy giặt sạch.


      vẫn hề mở miệng, cũng hề buộc chuyện.


      Sau đó, uống xong ly sữa nóng kia, luyến tiếc uống hết, nhưng vẫn đứng trước mặt anhnhìnanh uống.


      chỉ có thể uốn hết ky sữa, rồi đưa trả lại cái ly .


      giây đó, có chút lo lắng bảoanh trở về, nhưng bé đó chỉ nhàng cầm tay , mê muội cúi đầu nhìn bàn tay bé kia nắm tay của mình, để kéo về phía trước, tự chủ được bước theo.


      nắm tay đến bên giường, nhàng đẩy ngã lên giường…

      Last edited by a moderator: 11/3/16

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 11:
      Edit: Song Ngư & Quảng Hằng




      hề phản kháng, chỉ có tim đập nhanh hơn, nghĩ cùng giường, nhưng có.

      chỉ là tạo kéo rèm cửa sổ, nghiêng người lấy cái chăn đắp cho tốt.

      "Ngủ ." ngồi ở bên giường, ôn nhu :" cần ngủ giấc."

      "Tôi. . . . . ." khó khăn mở miệng, thừa nhận với ."Ngủ được."

      "Tôi biết." Trong mắt của chua xót, làm cho tâm Tú Tú căng thẳng, khỏi vươn tay khẽ vuốt khuôn mặt , giọng :"Nhưng có thể giả vờ như ngủ."

      tự giễu nhếch khóe miệng, lặng lẽ cười khẽ.

      Bộ dáng đó, làm cho tâm lại nhói đau, tự chủ được, cũng lên giường, nằm ở bên cạnh , cùng .

      ngây ra lúc, quay đầu nhìn .

      "Chúng ta cùng nhau giả vờ." nằm nghiêng, trấn định nhìn giọng , nhưng khuôn mặt nhắn vẫn như cũ bắt đầu nóng lên.

      Cặp mắt màu lam bình tĩnh nhìn , nhưng khuôn mặt tuấn tú lại xuất nụ cười tự giễu, ở trong ánh sáng mờ nhạt dần mất .

      Sau đó cũng nghiêng người, chậm rãi nhấc chăn, nhìn .

      Tú Tú nhìn người đàn ông trước mắt càng gần càng , khuôn mặt nhắn càng thêm nóng, đó là lời mời tiếng động, muốn chui vào trong ổ chăn, có nằm ở bên trong.

      Tôi. . . . . . Ngủ được. . . . . .

      Thanh của khàn khàn, quanh quẩn ở trong óc; khuôn mặt mệt mỏi ngay tại trước mắt; bức bách chính mình vận động, như thế nào cũng khong có cách tiêu tán.

      Mà cặp mắt màu lam ma quỉ kia, lộ ra khát vọng khó diễn tả bằng lời, ngóng nhìn , lặng lẽ khẩn cầu.

      có cách nào, chỉ có thể động đậy thân thể, tới gần, gần chút nữa, tiến vào ổ chăn được làm cho ấm áp, thẳng đến cùng gối lên cùng cái gối trắng noãn mềm mại, thẳng đến cơ hồ va chạm vào nhau.

      nhìn , trong mắt lộ ra cảm xúc kỳ quái nào đó, sau đó buông tay xuống, đặt chăn bông xuống, đem cả người ôm vào trong lòng.

      Tú Tú hoảng hốt hít khí, cảm giác độ nóng từ làn da cách áo lông mỏng manh của , dán vào .

      đem mặt chôn vào trong mái tóc như mây của , hít vào hơi sâu, lại thở ra, hơi thở nóng rực phả vào gáy , lỗ tai , làm cho cả người như bị lửa đốt mà nóng lên.

      Trái tim của , đập nhanh.

      biết nhất định cảm nhận được, cũng cảm nhận được nhịp tim của dần dần ổn định, thong thả đập từng nhịp.

      công bằng, vì sao khẩn trương thành như vậy, lại ? trở về, người đàn ông trưởng thành như thế này, tám phần từng cùng ít người phụ nữ  cùng nhau, với , đại khái có gì ? Chỉ có ngốc, chịu nổi khi --

      "Cám ơn. . . . . ."

      suy nghĩ chút, ngừng lại rồi lại thở, hoài nghi mình nghe lầm.

      Nhưng thanh này, khàn khàn như vậy, nhàng quanh quẩn ở bên tai, nếu như   phải cánh tay dài của đem vây quanh, nghĩ mình nghe lầm.

      "Đừng. . . . . . Đừng khách sáo. . . . . ."

      đỏ bừng mặt giọng , sau đó nghe thấy tiếng cười khàn khàn, quanh quẩn ở lồng ngực .

      dám động, chỉ cảm thấy xấu hổ, nhưng làm thêm hành động gì quá đáng, chỉ ôm , tới tới lui lui cơ hồ là có chút vô ý thức vỗ về lưng của .

      Cảm giác thoải mái, hại mí mắt của cũng nhíu chặt lại.

      Khi đem ôm vào trong ngực đem bàn tay bé vòng ôm trước ngực mình, dám làm cho bộ ngực trực tiếp tiếp cận lồng ngực rắn chắc của , nhưng là bởi vì như thế, có thể cảm nhận được nhịp tim của .

      chút lại chút , nó đập nhanh , sau đó trở nên càng chậm, càng thong thả, tựa như hô hấp của , tựa như tay khẽ vuốt ở sau lưng .

      Khi tay rốt cục dừng lại cảm nhận được tim của cũng trở nên chậm hơn chậm hơn, nó có dừng lại, nhưng nó quả chậm rất nhiều, từng chút từng chút đập theo quy luật.

      Bất giác , nhắm nghiền hai mắt, giấc ngủ tiến tới, muốn ngủ.

      ra. . . . . . Mới vừa rồi. . . . . . Tim của cũng đập nhanh hơn. . . . . .

      Phát này làm cho khóe miệng cong lên.

      Tỉnh lại lần nữa, là hai giờ chiều.

      chỉ là muốn giả vờ ngủ cùng , cũng cẩn thận ngủ .

      Thấy ngủ say, Tú Tú xuống giường cẩn thận, lần này tỉnh lại, sợ ầm ỹ đến , bước rời khỏi giường.

      thấy di động bàn phát sáng, có tin nhắn.

      Xem tin xong, mở laptop lên mạng kiểm tra mail, vừa ăn thức ăn, vừa xem xét cầu của đối phương gửi tới.

      Đó là mail công việc, vừa vặn là muốn làm gì đó, làm cho hưng trí bừng bừng, khỏi bắt đầu thiết kế sơ đồ phác thảo, hiểu sở thích của đối phương, cũng biết người nọ muốn là bộ dáng gì.

      Thoáng chốc đến buổi trưa, bên lật xem tìm tư liệu, bên vẽ tranh , vẽ hơn mười bản nháp, sau đó quét lên mạng gửi cho khách xem, tuy rằng người nọ là người bận rộn, nhưng vẫn như cũ lập tức gọi điện thoại lại.

      hoảng sợ, sợ đánh thức người đàn ông giường, vội vàng nghe máy.

      "Alo ?"

      "Tú Tú, quá lợi hại, là thần hộ mệnh của tôi! Cứ căn cứ theo những bản vẽ của , tôi lấy hết!"

      "Toàn bộ?" mở to mắt, bật thốt lên, sau đó lại nhanh chóng đè thấp thanh , hỏi: " xác định? !"

      "Đương nhiên xác định, tôi chọn hết, bản nháp đều ở chỗ này của tôi, giao thiếu bộ nào được đâu."

      Đối phương muốn thiết kế của , đương nhiên rất vui vẻ, nhưng lại nhịn được : "Nhưng, nếu muốn hết tất cả bản vẽ, thời gian của tôi có khả năng kịp."

      " sao, tôi chờ !"

      "Chờ tôi làm xong? !" lại ngẩn người, bật thốt lên : " giỡn đúng ? Còn ông chủ Tiền sao?"

      "Mặc kệ, tôi chỉ muốn dùng tốt nhất, đó chính là của , cứ như vậy định rồi, chừng nào xong, tôi bắt đầu khi đó!"

      xong, đợi phản ứng, liền ngắt điện thoại.

      ngây người, chỉ có thể cười khổ, nhưng vụ này rất khó , quần áo này phải người bình thường có thể kết, thực hy vọng có thể làm.

      Gác điện thoại, cắn móng tay, chân trần sàn gỗ tới lui, lại nấu chén yến mạch lấp đầy bụng của mình, nhưng mặc dù ăn uống no đủ , lại khó nén lòng tràn đầy hưng phấn, rốt cục vẫn là quyết định phải làm rồi.

      bình tĩnh lại, đem bản nháp mở ra lần nữa, lại xác định vật liệu may mặc cùng tài liệu cần có, cũng vài thứ, nhưng vẫn có ít món cần chọn mua. rất nhanh ở bản nháp bổ túc chi tiết khác cùng màu sắc, còn có vài chỗ phải chú ý, nhịn được càng viết càng nhiều, hoàn toàn dừng được.

      Chỉ chớp mắt, chờ hoàn hồn, thế nhưng hơn nửa đêm rồi.

      nhìn lại bên kia, trừ bỏ ngẫu nhiên trở mình, người đàn ông kia chút động tĩnh cũng có.

      tắt đèn, đánh răng xong tắm, thay áo ngủ rồi trở lại bên giường.

      Nằm ở giường lớn của , người đàn ông vẫn ngủ, thấy , trong lòng lại xuất trận kinh hoàng.

      Chiếc khăn tắm vốn dĩ ở lưng biết rớt xuống khi nào, chỉ còn phần ba còn giường, chăn người cũng bị ban thưởng rơi xuống hơn phân nửa, còn lại nửa quấn quít lấy nửa người dưới của , cả người cuộn tròn lại như đứa nằm trong bụng mẹ, bất quá thân thể cường tráng tuyệt giống trẻ con.

      rất mạnh tráng (mạnh mẽ + tráng kiện) lại xinh đẹp, tựa như tượng thần Hy Lạp, tuy rằng ngủ cơ bắp cương cứng, nhưng đường cong vẫn là phi thường ràng.

      Lúc trước cởi sạch bị làm cho phân thần, có cách nào chú ý, nhưng hôm nay ngủ, mới chú ý tới người có chút vết thương, mới có cũ có.

      Người đàn ông này rất cẩn thận.

      biết tại sao, bộ dáng hung ác ngày đó cứu đột nhiên lên, làm cho trong lòng căng thẳng.

      nhớ màn đánh nhau kia, tuy rằng phải rất ràng, nhưng nhớ có bao nhiêu hung ác, bao nhiêu khủng bố, sợ chết đến bực nào--

      Có lẽ phải cẩn thận, là cố ý muốn cẩn thận.

      Đôi mi thanh tú nhíu lại , Tú Tú nhìn người đàn ông giường, lúc ngủ xem ra hung ác , cũng giống  ác ma tuấn, tư thế của cùng biểu tình cũng giống như đứa trẻ.

      biết ở đâu trong quyển sách, từng đọc qua, người có tư thế ngủ giống , đều có cảm giác an toàn, bởi vì có cảm giác an toàn, cho nên mới cuộn tròn thân thể, bởi vì như vậy cực kỳ giống bộ dáng ở trong bụng mẹ.

      nhớ , là vì cũng ngủ như vậy.

      biết, quả thường thường cảm thấy có cảm giác an toàn.

      Tâm, lại đau nhói lạ thường.

      Bất giác , leo lên giường, cuộn mình ở bên cạnh .

      Mày nhíu lại , nằm ở gối đầu nhìn , hoài nghi tâm hồn bị thương, cho nên mới hàng đêm thể ngủ say.

      Đến tột cùng là chuyện gì thế?

      bỗng nhiên rất muốn biết, chuyện phức tạp mà trải qua, nhưng đoán với .

      cùng quen biết.

      Thở dài, nhắm mắt lại, nghĩ.

      Ít nhất bây giờ có thể ngủ.

      Mộng xuân.

      lại làm cái mộng xuân.

      Người nóng, ướt đẫm mộng xuân, thân thể phái nam cường tráng kề sát , chiếc lưỡi ẩm ướt cùng quấn quít.

      Trời ạ, có khát khao đến như vậy sao?

      giường trở mình, nghĩ.

      Nhưng bàn tay to của người đàn ông vòng ôm , đầu lưỡi nóng vẫn như cũ quấn quýt, nhàng cắn cắn đầu vai , bàn tay to thô ráp từ sau ôm lấy bầu ngực sữa của , âu yếm vuốt ve.

      . . . . . .

      Đúng lúc này, người đàn ông phía sau chậm rãi mở ra mắt, cơn buồn ngủ trong mắt dần thoái lui , nhưng dục vọng trong mắt cơ hồ muốn tràn đầy ra.

      Cảnh tượng dọa người như thế lại hiểu sao rất gợi cảm, giây kia, biết đây phải là mộng, nhưng thể suy nghĩ, chỉ có thể cảm nhận , nhìn theo trong gương ôm chặt , cảm nhận từ phía sau lại tiến vào trong thân thể.

      Động tác của từ tốn nhàng, mê người.

      rất nóng, rất xấu hổ, nhưng cách nào kiềm chế mình, nhanh chóng đạt tới cao trào.

      vẫn ôm , cũng vẫn nhìn , thẳng đến khi rung động cùng run rẩy kia thối lui, cũng từng dời tầm mắt.

      muốn nhắm mắt lại, nhưng có biện pháp, giơ tay lên lấy ngón cái vỗ về môi thở dốc, vỗ về nhịp đập dồn dập của , sau đó bàn tay to kia, dừng ở ngực , nhàng đè nặng.

      Đây phải là mộng, biết nên cái gì.

      Đây phải là mộng, cũng ràng hiểu được.

      hẳn là phải xin lỗi, lần này hoàn toàn là sai, ngay từ đầu quả tưởng là giấc mộng, mơ thấy ở trong lòng , mơ thấy bỏ quần áo của , mơ thấy âu yếm hôn lên môi .

      Nhưng rất nhanh liền tỉnh.

      Tỉnh, cũng muốn ngừng, gợi cảm, đẹp, nhiệt tình, hơn nữa hoan nghênh .

      khát vọng , khát vọng này, cho nên hề ngừng.

      hẳn là phải xin lỗi, nhưng nên lời, trong lòng, cảm giác động tình như vậy như là thuộc về .

      mặt còn có còn sót lại tình dục, tim dưới lòng bàn tay vẫn đập nhanh như vậy, đều là bởi vì .

      Kìm lòng đậu , xiết chặt hai tay, đem ôm đến càng chặt.

      hề lên tiếng, chỉ e lệ, hai mắt nhắm nghiền, dung túng .

      có thể cảm giác được, cơ hồ trong chớp mắt liền ngủ.

      quá mệt mỏi, biết, lúc tỉnh lại thấy làm việc, nhưng rất chuyên tâm , có chú ý tới, nghĩ đến tỉnh, nhưng lại nghĩ tới liền ngủ lại ngay lập tức.

      cần giấc ngủ, lại biết có thể ngủ say như thế, ngủ say ngay cả rời giường cũng phát , ngủ thẳng khi trở về cũng có tri giác.

      lâu, lâu lắm rồi chưa có cảm giác ngủ say như vậy.

      Lần này rất căng thẳng , sợ hại mang thai .

      Nghĩ đến đó muốn lùi bước, muốn rời khỏi  , nhưng lại muốn thế, ấm áp, cảm giác động tình cũng tuyệt như vậy, thích mút chặt lấy như vậy, thích chính mình vẫn luôn nằm bên trong thân thể , cho nên tiếp tục đê tiện ôm lấy .

      Sau đó, ngủ.

      Trời ạ, thơm quá. . . . . .

      Hửm?

      Đúng rồi, là chân giò hun khói. . . . . . Còn có trứng. . . . . . Bánh. . . . . .

      Đường cát . . . . . Tiêu cay. . . . . . Húng quế. . . . . . Cà chua. . . . . .

      Nha, hương vị này. . . . . . Là bơ. . . . . . Trời ạ. . . . . . lâu có ăn bơ rồi. . . . . .

      Ông trởi ạ, mùi bơ có thể thơm đến thế sao? Có thể thơm đến như vậy sao? Rốt cuộc là nhà ai làm bữa sáng, sao mới sáng sớm liền quá đáng như vậy?

      Tú Tú than thở tiếng, ở trong mùi đồ ăn, sâu kín tỉnh lại.

      hỗn loạn bò xuống giường, cơ bắp cả người đau nhức xoa mắt về hướng toilet, mùi đồ ăn càng ràng , làm cho nước miếng chảy ròng, đói bụng đến choáng váng xuất ảo giác, thấy cái chảo bếp lò có trứng ốp lếp cuốn, đèn lò nướng vẫn sáng khi nướng bánh.

      Trời ạ, thậm chí còn có thể nghe thấy tiếng chiên bơ .

      Thở dài, Tú Tú vào trong phòng tắm, ngồi xuống ở toilet .

      Đinh.

      Tiếng gì vậy? A, là tiếng báo hiệu nướng xong của lò bánh.

      che cái miệng nhắn ách xì 1 cái, ngẩn người.

      Chờ chút, lò nướng hàng xóm làm sao có thể lớn tiếng như vậy? Nghe qua giống như ngay tại phòng bếp của --

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 12:
      Edit: Song Ngư & Quảng Hằng





      nhanh chóng mở mắt ra, chỉ nhìn thấy phòng làm việc từ trong gương, có người đàn ông đứng trong phòng bếp, trong tay của cầm lấy khăn lau, mở lò nướng ra, đem gì đó bên trong lấy ra.

      Trời ạ! Trời ạ! Trời ạ!

      Hấp ngụm khí lạnh, Tú Tú cả kinh thiếu chút nữa tim của nháy vọt ra khỏi yết hầu, đồng thời ở nháy mắt phát ba kiện.

      có mặc đồ, cửa khóa, hơn nữa còn giải quyết nhu cầu sinh lý --

      trước tiên ngừng tiểu, vươn tay đem cửa phòng tắm rộng mở nhanh chóng đóng lại, lấy khăn tắm bao thân mình lại.

      Trời ạ, là ngủ đến choáng váng!

      Quá mất mặt, quá mất mặt, có nhìn thấy trống trơn ra ? có nghe thấy tiếng nhà xí ?

      muốn đối mặt, muốn tự mình đứng lên, muốn lớn tiếng thét chói tai, hoặc đem bản thân vùi vào góc nào đó --

      Trừng mắt nhìn ra cửa, vẫn còn trong kinh hoàng, tâm hoảng ý loạn ngồi ở bồn cầu ôm chặt ngực, phải sau lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại.

      OK, hiển nhiên đêm qua phải là mộng, khó trách lại cảm thấy toàn thân đau nhức.

      Lĩnh ngộ này, làm cho toàn thân lại phiếm hồng. ràng lắm tại sao mình lại toàn thân trống trơn , ngày hôm qua ràng có mặc đồ ngủ mới giường .

      Chẳng lẽ nửa đêm tự mình đem quần áo cởi hết? Đêm qua lại là chủ động đến người nữa chứ? có ấn tượng a!

      Ôm đầu, Tú Tú mặt đỏ tai hồng nghĩ.

      Bây giờ làm như thế nào? phải làm sao để ra ngoài đối mặt ?

      OK, Đường Tú Tú, đừng khẩn trương, đừng khẩn trương, nên bắt đầu làm từng chuyện .

      trước hết nên đứng dậy tắm rửa.

      Đúng, đúng, nên tắm rửa.

      Vừa mới nửa mê nửa tỉnh chỉ ngửi được mùi đồ ăn nên còn cảm thấy, tại bị làm tỉnh lại, chỉ cảm thấy người có hương vị vừa làm xong kiện kia, hại cả người nóng lên.

      Tóm lại, tiêu diệt chứng cớ phạm tội trước, sau đó hãy tính chuyện khác.

      Tim đậpdồn dập, nhanh chóng giải quyết nhu cầu sinh lý, Tú Tú đem chính mình tắm sạch , chú ý tới sàn ẩm ướt, khăn của thiếu cái, điều đó chứng tỏ cũng tắm qua rồi.

      hy vọng có áo choàng tắm ở trong phòng tắm, nhưng có, cho nên bao khăn tắm đứng ở cửa, mất vài phút chuẩn bị tâm lý, mới dám mở cửa nhìn lén.

      vẫn còn trong phòng bếp, như là hề chú ý tới .

      Thừa dịp xoay người lấy đồ ăn, cầm lấy khăn tắm, nhón mũi chân, nhanh chân chạy vội quay về bên giường đến cạnh tủ quần áo, mở ngăn kéo dưới, cầm lấy bộ nội y cùng mặc nhanh vào, sau lại mở ngăn kéo quần áo ra, vốn nghĩ tùy tiện tìm bộ quần áo mặc vào, nhưng là cuối cùng lòng hư vinh làm nhịn được mạo hiểm ngắm nhìn vài lượt, chọn bộ áo lông màu đen mặc vào.

      nhìn vào gương cột lại tóc, khẽ mím môi, xác định chính mình ổn, mới cố lấy dũng khí đứng lên, hướng người đàn ông trong phòng bếp đến.

      lấy áo thun được phơi nắng hôm qua mặc vào, vươn tay lấy mấy trái cam vắt nước ép.

      Nhà có máy ép, chỉ đem nửa quả cam cắt ra, sau đó dùng tay vắt nửa trái đó vào ly thủy tinh đến khi hết nước.

      "Ách. . . . . . Hi, chào buổi sáng." nhìn đến choáng váng, chưa bao giờ biết có thể vắt cam như thế.

      "Chào buổi sáng." giương mắt, môi khẽ nhếch.

      Đôi mắt lam ít tơ máu hơn nhiều, tóc vàng ở trong nắng sớm lóng lánh, tuy rằng mặt lởm chởm ít râu, nhưng cả người thoạt nhìn vẫn là nhàng khoan khoái, hại trái tim non trẻ trong lòng lại đạp loạn nhịp.

      bàn cơm, có bánh mì nướng, canh cà chua, còn có trứng cuộn ngon mắt, mùi vị thơm, làm cho nước miếng của đều sắp chảy ra rồi.

      "Đều là nấu ?"

      như bị trúng bùa chú, tự chủ được kéo ghế dựa, ngồi xuống ở bên cạnh bàn ăn.

      "Ừ." từ kệ bếp ra, mang theo ly nước cam để tới trước mặt , sau đó cầm lấy xửng bánh lấy bánh mì ra.

      Chiếc bánh vẫn còn nóng, khi mở nó liền toát ra khói trắng, hương thơm bay vào mũi. . . hít hà hương thơm, thấy còn dùng dao cắt bơ thoa lên bánh mì.

      "Tôi nhớ mình có mua bơ." nuốt nước miếng, hai mắt cứ mãi theo dõi bánh mì tay , thào :"Cũng nhớ mình có mua bánh mì . . . . . ."

      Nha. . . . . . Nha. . . . . . Bơ cùng bánh mì hòa tan nhau ah. . . . . .

      chống cằm, thể đem tầm mắt rời khỏi bánh mì, cảm thấy nước miếng mình sắp chảy ra rồi.

      "Bơ em để đông lạnh trong tủ, còn nửa hộp, bánh mì là tôi dùng bột mì của em mà làm ." Mạc Lỗi nhìn bộ dạng , cười đem miếng bánh đưa tới trước mặt , "Ha ha nhìn xem."

      Nhìn hơi nóng bốc lên, mùi thơm lan tỏa ra bốn phía, bơ còn như như trong bánh mì, vỗ vỗ ngực, gần như muốn vươn tay cầm --

      ", cần..." nhìn miếng bánh, nhẫn tâm cự tuyệt, "Tôi, tôi lâu ăn bơ…"

      nghe xong, miễn cưỡng , chỉ lấy tay về, lòng của đột nhiên tê rần.

      "Ăn nhiều lắm đối với thân thể tốt. . . . . ." thào , vẫn còn quên cầm lấy thìa: "Tôi ăn canh là được rồi."

      như vậy, nhưng đôi mắt lại rời được miếng bánh mì tay , buồn cười nhìn , đem bánh mì cắt bỏ vào miệng mình.

      phát ra tiếng hít vào nho , đôi mi thanh tú dựng đứng như chữ bát, trong mắt đúng là thoáng nước mắt, giống mèo con khao khát.

      thiếu chút nữa bật cười, người phụ nữ này rất đáng , nhìn bởi vì quá mức khát vọng mà mở cái miệng nhắn, lại cầm mẩu , đưa đến bên miệng .

      "Đến đây, ăn thử ." .

      Mùi lúa mạch cùng bơ xông vào mũi, nhịn rồi lại nhịn, nhịn nhịn nữa, cuối cùng vẫn là tự chủ được mở miệng ra, đem mẩu bánh bỏ vào trong miệng .

      Cảm giác này tuyệt, là bơ, là bơ đó. . . . . .

      Còn có hương bánh mì nướng, ăn ngon, phải chỉ bên ngoài tốt mã mà bên trong ngon, có chút muối, còn bỏ thêm nho khô, tất cả chúng nó đều ở miệng , hòa tan cùng vị bơ thơm lừng.

      Nha, trời ạ, sao lại ăn ngon như vậy?

      "Ăn thêm miếng?" nghiêng dựa vào bên cạnh bàn ăn, lại cắt thêm mảnh đưa đến bên miệng , bên môi mang theo nụ cười đáng giận.

      muốn mím chặt đôi môi, nhưng mà. . . . . . Nhưng mà. . . . . .

      giống như trúng tà, lại mở ra miệng, lại ăn miếng, nhưng đương nhiên cam nguyện chỉ dừng lại ở đó, đút cho ăn ngụm rồi lại ngụm, giữa chừng vẫn còn quên đưa nước cam lên, thẳng đến đem miếng bánh mì toàn bộ ăn xong.

      Với món ăn khác, cũng dùng đồng dạng phương thức đối đãi .

      " cần, tôi no rồi, . . . . . ."

      "Em xác định? Em nếm thử xem hương vị sao? miếng thôi?"

      Món trứng cuộn kia, lớp ngoài vàng óng, còn chân giò hun khói cùng tiêu ngọt, cà rốt, còn có lòng đỏ trứng lâu đụng tới, cắt ra, lòng đỏ trứng liền chảy ra, lấy muỗng múc, đưa đến bên miệng .

      ngụm đón ngụm .

      Người này ác ma.

      " ác quá." Tú Tú rưng rưng dở khóc dở cười nhìn , liền ngay cả chính mình cũng biết nước mắt là vì ăn quá ngon, quá hạnh phúc, hay là bởi vì ăn đến phát phì mà rơi.

      "Cám ơn." cười xem tuy rằng oán giận, lại ăn luôn ngụm trứng cuộn cuối cùng, sau đó liếm cắn đôi môi non mềm, lộ ra vẻ mặt hạnh phúc lại tràn ngập vẻ giận dỗi phức tạp.

      "Em chỉ ăn những thứ dầu muối gì đó khiến dinh dưỡng đầy đủ." với : "Huống hồ, em như bây giờ thực vừa vặn, hoàn toàn cần tiếp tục giảm béo. Em cần là dinh dưỡng vừa phải cùng vận động để duy trì thể lực."

      "Mấy món này mới phải dinh dưỡng vừa phải, chúng nó vượt qua rồi." Tú Tú la hét kháng nghị."Có ít nhất năng lượng nửa ngày của người bình thường."

      Khóe miệng của còn dính lòng đỏ trứng, tự tay lấy ngón cái lau giúp , sau đó cười bỏ vào trong miệng ăn luôn."Yên tâm, năng lượng dư thừa tôi giúp em tiêu hao hết."

      Lời cùng cử chỉ của làm cho Tú Tú trừng lớn mắt, khuôn mặt nhắn nháy mắt đỏ bừng, khẽ nhếch cái miệng nhắn nhưng lại thành lời.

      Nhưng người đàn ông này dường như hề chú ý mình và làm cái gì, chỉ xoay người vòng qua bàn, ngồi đối diện , bắt đầu ăn phần của mình.

      biết nên phản ứng như thế nào, chỉ có thể mặt đỏ tai hồng cúi đầu uống canh, uống xong mới nhớ ra, nên lại tiếp tục ăn nữa, Đại Ma Vương tà ác cũng quay về chính vị trí , nhưng mà --

      Trời ạ, ai tới cho , vì sao chỉ là canh cà chua mà có thể nấu ăn ngon như vậy?

      Tú Tú ăn muỗng canh, mắt ứa lệ nuốt vào, sau đó nhận mệnh múc muỗng thứ hai, ngụm, lại ngụm, tự với mình rằng nên mau bỏ muỗng xuống, nhưng cuối cùng vẫn là thực vô dụng đem bát canh đó uống đến còn giọt, chỉ kém chút là đem bát liếm sạch mà thôi.

      Quá đáng, là tà ác, .

      cùng ra cửa chọn mua vải dệt.

      biết tình sao lại có thể phát triển đến như thế, ăn xong bữa sáng vốn còn rửa chén, sau đó hỏi muốn ra ngoài sao? nghĩ nhiều, chỉ trả lời muốn mua đồ, chờ phát ngồi xe của , cùng chọn mua.

      Khi qua vài cửa hàng, Tú Tú vốn nghĩ rằng rất nhanh nhàm chán, nhưng chút cũng bày ra bộ dáng kiên nhẫn, bận liền tự mình ở bên xem vải.

      Cũng có lúc cùng cùng nhau ở gian hàng tùy tiện xem đồ, sau đó cùng tiếp tục chọn mua.

      Đến cửa hàng cuối cùng, vào, mà đến cửa hàng tiện lợi đầu đường mua nước khoáng, lát sau mới bước vào, khi đó tìm được vải, cũng bàn xong giá cả, muốn chuyển hàng hóa lên xe rồi.

      lên phía trước hỗ trợ, dễ dàng đem cuộn vải dầy cầm lên, mang ra ngoài.

      Cửa hàng này là cửa hàng lâu năm, bà chủ được thừa hưởng gia nghiệp sau năm đời kinh doanh, khi vừa ra cửa, liền nhịn được nắm lấy hỏi.

      "Tú Tú, Tú Tú, người này là người mẫu sao? Sao lại đẹp trai đến như vậy, còn giúp em nhập hàng?"

      "Hả? Ách. . . . . . ta, ta phải người mẫu. . . . . ." biết nên giới thiệu cùng bà chủ xinh đẹp ra sao, khỏi có chút cà lăm.

      "Vậy ta là ai? Chẳng lẽ. . . . . ." Bà chủ xinh đẹp nhìn soái ca, lại nhìn thẹn thùng, hai mắt sáng ngời, hưng phấn :"Là bạn trai em sao?"

      Hả?

      ", phải . . . . . ." xấu hổ phủ nhận, " ấy chỉ là hàng xóm, ở sát vách nhà em, đúng lúc có xe, cho nên mới thuận tiện đến giúp đỡ."

      ngay lúc này lại vào, hỏi: "Còn gì nữa ?"

      hoảng sợ, lắc đầu: " có, có, còn gì nữa. . . . . ."

      "Tôi ra ngoài chờ em." xong, hướng bà chủ gật đầu.

      nghĩ rằng muốn ra , lại thấy đột nhiên về phía , sờ lên má trái chút, nghĩ rằng làm như vậy, Tú Tú nháy mắt đỏ bừng mặt.

      "Có bụi." cho , "Bẩn."

      che mặt.

      " có lỗi, chúng tôi là cửa hàng lâu năm, khó tránh khỏi có chút bụi." Bà chủ xinh đẹp ha ha ha che miệng cười nhìn .

      nhếch khóe miệng, chỉ khoát tay xoay người rời .

      Tú Tú vỗ vỗ khuôn mặt nhắn, chờ quay người lại, bà chủ lập tức kiều cười, ôm vai , trêu chọc :"Ai , người hàng xóm nào tốt như vậy, còn có thể lau mặt giúp em, sao chị lại tìm được vậy ta?"

      " ấy chỉ là. . . . . . Em chỉ là. . . . . . Chỉ là bởi vì mặt em bị dơ . . . . ." Khuôn mặt nhắn của đỏ lên, xấu hổ giải thích, sau đó nhanh chóng đổi đề tài:"Chị Trần, em còn có việc, em trước, mấy loại vải kia khi nào có, nhớ cho em biết. . . . . ."

      "Nhất định, nhất định." Bà chủ xinh đẹp cười , nhìn Tú Tú chạy trối chết, nhịn được cố ý cất cao giọng :"Tú Tú, khi nào em kết hôn, nhớ gửi thiệp cho chị nha."

      Bát tự (*) cũng còn biết, cái gì vậy?

      mang theo gương mặt đỏ bừng chạy ra khỏi cửa tiệm, thấy đứng ở bên xe, có lên xe, khiến cho vạn phần xấu hổ.

      "Chị ấy chỉ là thuận miệng bậy, đừng để ý." giải thích.

      "Tôi biết." đem bình nước khoáng uống xong quăng lên xe, : "Tôi thấy chỗ rẽ phía trước có siêu thị, mua vài thứ rồi về được ?"

      "Nha, được." Khó trách lên xe.

      đóng cửa xe, nắm tay về phía trước.

      Hả?

      Nhìn nắm tay , lập tức có chút kinh hoảng, biết có nên rút tay về hay , nhưng nắm tự nhiên như vậy, đột nhiên rút về rất kỳ quái, cho nên chần chờ chút, có phản kháng, nhưng mặt cũng bất giác đỏ hơn.

      biết mình thẹn thùng cái gì, ràng cùng chuyện gì cũng đều làm, lúc trước cũng từng nắm tay , ngày đó ăn xong thịt nướng, nắm tay , nhưng tại lại thấy cùng lúc ấy giống, cảm giác giống như rất. . . . . . Rất thân mật. . . . . .


    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 13:
      Edit: Song Ngư
      Beta: QH

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      Ai, sức hấp dẫn của người này là cao đến phá kỉ lục.

      mỗi lần hít vào, đều khuếch trương bờ ngực cường tráng của , áo thun màu xanh như muốn bung ra, hại miệng khô lưỡi khô, hoàn toàn dời được tầm mắt.

      "Sao lại sớm như vậy?" Thấy người phụ nữ này, Mạc Lỗi nhịn được mỉm cười.

      Bình thường luôn thích nằm lười giường, bình thường đều phải chờ chạy bộ trở về, nấu xong bữa sáng, mới có thể bị mùi hương của thức ăn làm tỉnh lại.

      " phải muốn cùng tôi vận động sao?" Tú Tú duy trì trấn định, đem tầm mắt từ lồng ngực mê người của chuyển lên , nhìn mặt , cầm khăn mặt trong tay đưa cho , :"Bất quá tôi trước nha, chạy bộ tôi giỏi đâu, chút còn có thể."

      Khó trách hôm nay võ trang đầy đủ, ra nghĩ thông suốt rồi.

      Khẽ cười, đón lấy khăn mặt, lau mồ hôi mặt, nhìn dáng người yểu điệu, bao quanh bộ trang phục thể thao màu đen, đem dây kéo kéo dến tận cổ, thoạt nhìn có điểm buồn cười, nhưng nén lại câu chỉ dạy, chỉ hỏi.

      "Ăn chưa?"

      Tú Tú gật gật đầu: "Rồi, tôi ăn quả táo."

      Như thế đủ, bất quá tạm thời có thể nhận.

      " còn chưa chạy xong đúng ? tiếp tục chạy của , tôi từ từ là tốt rồi." liếm liếm môi, :"Tôi chỉ là chờ lấy khăn mặt đưa , đem khăn mặt đeo cổ, có mồ hôi liền lau, bằng gió thổi qua dễ bị cảm lắm."

      rất ít khi bị cảm, nhưng hề cự tuyệt hảo ý của , liền đem khăn mặt vắt tại cổ, sau đó cúi đầu nhìn hỏi: "Em có tính toán gì ?"

      "Tính gì?" nháy mắt to, hơi giật mình hỏi.

      "Em tính bao lâu?" hỏi lại.

      "Vòng cái công viên hai vòng ." đề phòng nhìn .

      "Vậy đủ, em muốn giảm béo, đúng ?" nghiêng đầu, mỉm cười, : "Vận động 20 phút đầu tiên là ở tiêu hao mỡ trong máu, ước chừng 20 phút sau mới có thể thiêu đốt đến mỡ tế bào, cho nên muốn giảm béo ít nhất cần 40 phút, mới có hiệu quả."

      trừng lớn mắt: " hù tôi đúng ?"

      " phải."

      Trong nháy mắt, muốn xoay người chạy, nhưng như vậy có vẻ rất vô dụng, ngay lúc còn do dự, cười nhìn , mở miệng hỏi.

      "Lần cuối cùng em tập thể dục là khi nào?"

      "Ách. . . . . ." Vấn đề này, làm cho ngẩn người.

      " năm trước?" nhíu mày.

      trầm mặc , chột dạ đem tầm mắt dời.

      "Hai năm trước?"

      tiếp tục bảo trì trầm mặc, lỗ tai lại đỏ lên.

      "Tú Tú."

      Ai, gọi tên sao?

      Trong lòng kinh hoảng lớn, Tú Tú nhịn được giương mắt xem xét , chỉ thấy khóe miệng mang ý cười cúi xuống ôn nhu nhìn .

      "Em cho tôi biết, tôi mới có thể giúp em, bằng lập tức tập, rất dễ dàng gây thương tổn."

      Trời ạ, bộ dáng lúc này động lòng người.

      lại liếm liếm đôi môi khô khốc, xấu hổ thành thừa nhận: "Lần cuối cùng, là lúc tôi còn học trung học."

      Mạc Lỗi nghe vậy, lâm vào ngẩn người.

      Trung học? đúng là thích vận động, khó trách vừa trắng lại vừa non mềm, toàn thân mềm mại như vậy , động chút liền có bộ dáng đau nhức đáng thương.

      nhướng mày, có thể thấy kinh ngạc, bất quá hề cười nhạo , chỉ nhìn .

      "Tôi nghĩ, chúng ta trước tiên nên giúp em làm ấm người ."

      "Hả? Ấm người? cần, lo chạy của , tôi chậm rãi được rồi." vội vàng vẫy tay.

      " đường cũng là làm ấm người." bắt lấy bàn tay vẫy vẫy của , nắm tay về hướng trong công viên.

      "Phải ?" Bị bàn tay to nắm chặt, lại có chút hoảng thần.

      "Trước khi bắt đầu cần phải làm giãn gân cốt." với , mang theo đến thảm cỏ. "Rất đơn giản ."

      Tú Tú còn muốn kháng nghị, nhưng căn bản để ý tới , người đàn ông này muốn bá đạo đó là thực bá đạo .

      thảm cỏ chỉ bảo làm duỗi thân, chỉ chuyển động chân như thế nào, làm sao để thư giãn gân cốt, đó khó, cũng rất đơn giản, chỉ là rất quen duỗi thân thể ở trước mặt nhiều người.

      Làm sợ đầu sợ đuôi tay chân loạn xạ đứng ở phía sau , vươn tay đem tay kéo rất cao, sau đó duỗi thân, :"Hít vào."

      dám, cảm thấy bộ ngực của rất giống phi đạn lồi ra, cảm giác toàn bộ thế giới đều nhìn .

      "Đừng sợ, tất cả mọi người đều vận động, có thời gian nhìn em đâu." Như là biết nghĩ cái gì, tựa vào bên tai .

      "Mới là lạ, tôi vẫn nhìn người khác đó thôi." vẻ mặt đỏ bừng chu môi .

      "Em cũng đem chính mình bao thành cái bánh chưng, còn sợ người khác nhìn cái gì? Thở ra." xong đem tay chậm rãi buông ra."Làm lại lần nữa."

      thể làm theo, bởi vì nếu nghe theo, vươn tay để giúp .
      Last edited by a moderator: 30/7/14

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :