1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

BOSS CUỒNG VỢ YÊU - Liễu Mộc Mộc

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banthan

      banthan New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      4
      có dáng người thanh thoát xông đến phòng khách với thái độ cực kỳ giận dữ bất mãn.

      "Bạch Tử Ngôn, cho tôi về nhà"

      " được"

      "Tôi muốn dạo"

      " được"

      "Tôi muốn học"

      "Tài xế đưa em "

      "..."

      Tiếng hét chói tai khiến da đầu Bạch Tử Ngôn căng cứng, tay cầm ly cà phê cũng đành buông xuống nhìn người con đối diện.

      "Em làm loạn đủ chưa?" Diệp Tử Ái hề có ý định dừng lại còn cố tình lớn giọng hơn

      "Chưa đủ! Nếu cứ tiếp tục bắt tôi ở lại đây tôi làm phiền đến chết luôn" có dáng người thanh thoát xông đến phòng khách với thái độ cực kỳ giận dữ bất mãn.

      "Bạch Tử Ngôn, cho tôi về nhà"

      " được"

      "Tôi muốn dạo"

      " được"

      "Tôi muốn học"

      "Tài xế đưa em "

      "..."

      Tiếng hét chói tai khiến da đầu Bạch Tử Ngôn căng cứng, tay cầm ly cà phê cũng đành buông xuống nhìn người con đối diện.

      "Em làm loạn đủ chưa?" Diệp Tử Ái hề có ý định dừng lại còn cố tình lớn giọng hơn

      "Chưa đủ! Nếu cứ tiếp tục bắt tôi ở lại đây tôi làm phiền đến chết luôn"
      bornthisway011091Hale205 thích bài này.

    2. banthan

      banthan New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      4
      "Tử Ái..." đầu dây bên kia réo gọi tên

      "Sao vậy Lôi Vũ?" Giọng cậu có vẻ được tốt lắm" vừa soạn luận văn laptop vừa nghe điện thoại.

      "Giúp tớ chuyện được ? Làm ơn " Lôi Vũ nài giọng năn nỉ

      Chắc lại là chuyện về những bạn của cậu ta. Lúc nào cậu ta cũng giở thói trăng hoa ít lần bị bọn họ bám theo dai dẳng phải nhờ tới giúp đỡ của giả làm bạn của cậu mới thoát được. phiền phức mà!.

      Những ngón tay lanh lảnh lướt bàn phím "Lại là em nào đây? Địa chỉ nhà hay số điện thoại?"

      " ...lần này là chuyện khác" Lôi Vũ khăng khăng

      Diệp Tử Ái nghe xong có vẻ ngạc nhiên công tử giàu có lại là con của gia đình quyền thế như cậu ta cần gì đến giúp đỡ của cơ chứ?

      "Chuyện khác? Mau tớ còn đống luận văn chưa soạn đây nè"

      Bên đầu dây im lặng vài giây sau đó giọng đến mức Diệp Tử Ái còn khó để nghe

      "Cậu giúp mình đến bữa tiệc tối nay được ?"

      "Sao? Cậu gì cơ?" như chưa nghe được gì hỏi lại

      "Tớ biết cậu mấy nơi như vậy đâu nhưng làm ơn lần này tớ lỡ hẹn với em Lâm Lâm rồi. Khó khăn lắm tớ mới hẹn được em ấy giờ mà thất hẹn chắc chắn tớ sống nỗi mất" giọng Lôi Vũ như sắp khóc đến nơi

      Diệp Tử Ái liền ngưng ngay việc soạn bài rồi thét lớn vào trong điện thoại

      "Lôi Vũ có phải cậu điên rồi ? Tớ bao giờ đến các bữa tiệc như vậy cả. Cậu nhờ người khác tớ bận lắm rồi đây"

      Bên đầu dây kia như gấp đến độ giữ được bình tĩnh liền nhanh chóng trả lời

      "Thôi nào Tiểu Ái bạn lâu năm của tớ. Giúp tớ lần này . Ngoài cậu ra tớ biết phải nhờ vả ai hết. Cậu yên tâm Tiểu Ái nếu chuyện này thành công cậu muốn tớ làm gì cho cậu cũng được. Nha..."

      bất lực thở dài dẹp máy laptop qua bên. Dù gì cũng thân thiết với Lôi Vũ từ , gia đình và cậu ta cũng là bạn bè thân thiết với nhau nên việc hiểu cậu ấy biết hơn cả. Cho nên giúp được Diệp Tử Ái ngậm ngùi gật đầu

      "Đây là lần cuối tớ giúp cậu nhé. Sau này đừng có gọi điện năn nỉ tớ mấy chuyện điên rồ này nữa. Mau nhắn thời gian địa chỉ"

      "yeah..." Lôi Vũ mừng đến phát điên gầm gú trong điện thoại đến chói tai

      7h tối bữa tiệc bắt đầu. Diệp Tử Ái vẫn còn loay hoay biết nên mặc cái gì vì trước giờ chỉ có học chưa bao giờ đến những nơi sa hoa như vậy. Chọn lựa cả buổi, nhìn đống quần áo trong tủ Diệp Tử Ái vò đầu bứt tai liền gọi điện cho Nhã Tịnh bạn thân của mình. Sau bài giảng qua điện thoại quyết định ra ngoài mua bộ váy vì nghe bữa tiệc này toàn những người có chức có quyền lại còn giàu có vô độ mà mặc đồ quá đơn giản chắc chắn bị đuổi ra. như phát điên được lợi gì còn tốn khoảng tiền cho bộ váy Diệp Tử Ái nghĩ thầm sau vụ này phải bắt tên Lôi Vũ kia đền bù gấp đôi mới được

      Chật vật hơn 1 tiếng cuối cùng cũng sửa soạn xong. Diệp Tử Ái lựa cho mình bộ váy dài đến đầu gối màu trắng với phần cổ kiểu trễ đầu vai trông rất nhàng thanh lịch. Thêm chút make up tông tự nhiên càng làm cho Diệp Tử Ái thêm thuần khiết giống hệt như nàng công chúa bước ra từ cổ tích vậy.

      Đôi cao gót lật đật chạy ra ngoài bắt xe taxi rồi nhanh chóng đến điểm hẹn. khu nhà bậc nhất ở thành phố, chiếc xe taxi từ từ đến cổng nhìn bên ngoài trông chẳng khác gì tòa lâu đài điều này khiến Diệp Tử Ái khỏi tạc lưỡi cái "đúng là những người có tiền"

      Đôi chân mảnh khảnh nhàng xuống xe rồi tiến vào trong nhưng khi đến cửa nơi có hai người đàn ông mặc đồ bảo vệ cao to lực lưỡng đứng canh giữ bị chặn lại. giật thót tim nhìn gương mặt hung dữ của hai người kia

      " có giấy mời ? Thưa quý ."

      "Ờm...có đợi tôi chút" nhanh chóng Diệp Tử Ái lục trong túi cầm tay của mình nhưng trong đó chỉ có khăn giấy cùng chìa khóa nhà của hoàn toàn có tấm giấy mời nào. thể nào Lôi Vũ nhờ người đưa giấy mời cho rồi. Lúc đó nhớ để bàn trang điểm, giờ khắc này mới nhận ra do vội quá mà quên cầm theo rồi. Chết tiệt!

      Diệp Tử Ái cố gắng giữ bình tĩnh gương mặt dịu phần hoảng hốt lúc nãy rồi nhàng nở nụ cười xinh đẹp

      "Tôi lúc nãy vội quá nên quên cầm theo rồi...à tôi là người nhà Lôi, Lôi Vũ đó Chắc các cũng biết cậu ấy chứ?"

      Hai tên bảo vệ nhìn nhau rồi sắc mặt lạnh tanh

      " phải có giấy mời mới được vào trong, đây là quy định rồi. Mong quý thông cảm"

      "Nhưng mà tôi..." chưa kịp vai bị ai đó nắm lấy rồi kéo vào lồng ngực rắn chắc.

      Diệp Tử Ái ngỡ ngàng nhìn người kia nhận ra gương mặt của người đó rất đẹp trai có phần lạnh lùng ôm lấy

      "baby à...em sao lại bỏ mình mà trước vậy?"

      Sao? Baby? Em hả? sống đến nay cũng 20 năm nhưng chưa bao giờ có bạn trai? Vậy mà giờ đây lại có người gọi với cái tên thân mật vậy? ta từ đâu xuất vậy biết? tính thoát khỏi vòng tay của ta lại bị ôm chặt trở lại.

      "Thôi nào baby...còn giận chuyện khi nãy sao? "

      rồi ta nhìn hai tên bảo vệ kia gương mặt liền thay đổi còn vẻ cười cợt khi nãy nữa mà thay vào đó là lạnh lùng đầy sát. Hai tên bảo vệ sau khi nhìn thấy ta liền thay đổi thái độ vội cúi đầu

      "Bạch Tổng?"

      Bạch Tổng? Là gã này sao? Nhưng mà tại sao khi nhìn thấy gương mặt họ lại sợ như vậy chứ?

      "Đây là bạn tôi còn mau tránh sang bên? mấy người chán sống rồi đúng ?"

      Bạch Tổng có bạn ? Đây là chuyện cười lớn nhất mà hai tên bảo vệ nghe được từ trước giờ ai trong khu biệt thự nay đều biết Bạch Tổng chưa bao giờ dẫn bạn hay có mối quan hệ tình cảm nào cả vậy mà giờ đây đứng trước mặt họ là bạn của cậu ấy sao?

      "Dạ vâng..." cả hai đồng loạt hô lớn rồi nhanh chóng mở cổng

      Bạch Tử Ngôn vui vẻ ôm vào trong ngỡ ngàng của . Wow! ngầu quá

      Khi qua được cổng Diệp Tử Ái thở phào nhõm sau đó mới phát Bạch Tử Ngôn nhìn . ta rất cao lại còn đẹp trai như vậy nhưng dù nhìn như thế nào trông ta cũng toát lên vẻ lạnh lùng đáng sợ, bất chợt chạm ánh mắt ấy tim hiểu sao lại đập mạnh rồi xấu hổ đẩy ta ra xa mình.

      " là ai? Sao lại tôi là bạn ? Chúng ta quen biết nhau sao?"

      Bạch Tử Ngôn thấy phản ứng của vội trả lời mà ung dung thư thả nhìn gương mặt rồi khẽ nhếch mép cười

      "Tôi là người vừa nãy giúp vào đây."

      Diệp Tử Ái hiểu lắm sao ta lại giúp cơ chứ? lúc này cảm thấy có chút hơi thô lỗ dù sao cũng là ta đưa vào được đây mà. Lập tức Diệp Tử Ái điều chỉnh lại thái độ của mình rồi

      "Vậy là tôi phải cảm ơn sao?"

      "Lời cảm ơn tôi cần nhưng nếu có lòng muốn cảm ơn tôi hãy làm bạn nhảy của tôi trong bữa tiệc hôm nay?"

      Đùa gì chứ? nghe nhầm sao? Bạn nhảy? Diệp Tử Ái liền bật cười

      "Xin lỗi. Nhưng tôi đến đây phải để nhảy"

      rồi Diệp Tử Ái liền quay người bỏ để lại gương mặt đẹp trai kia có phần hơi bất ngờ với .

      Bữa tiệc bắt đầu với bài thuyết giảng dài mà của người tổ chức làm cảm thấy mí mắt mình sắp nhấc lên nổi. Các bàn tiệc đứng giờ đây cũng kín chỗ nhìn tổng thể xung quanh toàn những người quý tộc đồ mặc người họ chắc hơn tiền năm làm thêm ở cửa hàng của . Có những câu chuyện Diệp Tử Ái nghe họ cũng chẳng hiểu gì chỉ vui vẻ gật đầu chắc điều đó khiến họ cảm thấy tẻ nhạt và bỏ hết. Giờ đây chỉ còn lại mình bàn đứng. Các nhân viên phục vụ chuyên nghiệp bưng khay đồ uống đến mời Diệp Tử Ái. Dù sao cũng đến đây rồi vui chơi cho khuây khỏa cũng tốt, vui vẻ cầm ly rượu van rồi uống hơi cạn sạch. Tự chủ về bản thân dần tan biến khi bắt đầu uống ly thứ 2 và thứ 3 thế rồi mạnh bạo hơn

      "Này phục vụ đẹp trai. Mang cho tôi chai rượu được ?"

      Người phục vụ có vẻ sốc trước xinh đẹp thuần khiết như Diệp Tử Ái lại cầu mang cả chai rượu như vậy. Cậu ta hơi chần chừ thấy vậy Diệp Tử Ái liền lặp lại

      "Mang chai rượu tới đây. Cậu nghe thấy tôi gì sao"

      Men say trong người ăn mòn dần tỉnh táo của . Cả cơ thể lúc này giữ vững được thăng bằng nữa đầu có hơi quay cuồng mắt chao đảo nhìn xung quanh. Thấy vậy cậu nhân viên cũng nhanh chóng mang cho chai rượu.

      Thấy chai rượu Vang đặt trước mặt khẽ cười hai má ửng hồng do chất cồn trong rượu làm cho Diệp Tử Ái trở nên đáng như đứa trẻ tìm thấy được món đồ chơi ưa thích.

      cầm chai rượu lên và tua hơi sau đó để mạnh xuống bàn. Miệng khô khốc

      " quá bất công mà? Sao lại có bữa tiệc này chứ? Hằng ngày mình phải làm vất vả bao nhiêu còn phải vừa làm vừa học vậy mà họ lại vung tiền vào mấy cái bữa tiệc như thế này? Con nhà giàu tốt lắm sao? tôn trọng người nghèo như chúng tôi sao?"

      Kí ức về 2 năm trước lại ùa về. Lúc ấy còn là học sinh cấp 3 và có mối tình lãng mãn với chàng tên Vu Dịch chàng con nhà giàu đúng nghĩa với gia thế khủng cũng trong lần tình cờ gặp ta trong buổi thảo luận nhóm mà Diệp Tử Ái đem lòng . tình cờ là Vu Dịch cũng và cả hai khoảng thời gian đẹp với nhau. Nhưng tình chẳng còn ý nghĩa gì với nữa kể từ khi mẹ ta ném thẳng tấm chi phiếu vào mặt và bảo "biến ". Từ đó ác cảm với những người giàu có cũng nảy sinh từ khi ấy.

      Càng nghĩ về chuyện trong quá khứ cộng thêm tác dụng của chất cồn trong người Diệp Tử Ái kiểm soát được bản thân mà muốn quên chuyện đó, chai rượu lại lần nữa cầm lên nhưng khi chưa đưa đến miệng bị ai đó cướp mất rồi tiện thể ta còn đưa chai rượu cho người phục vụ vừa ngang qua mang . Diệp Tử Ái khó chịu, nhíu mắt nhìn người vừa làm cái hành động ấy. Đập vào mắt là gương mặt có chút quen thuộc hình như gặp đâu đó rồi. cáu gắt quát

      "Nè làm gì vậy? Rượu của tôi mà? Mau trả đây?"

      Bạch Tử Ngôn nhíu mày nhìn Diệp Tử Ái say xỉn kia mà

      " đến đây phải để nhảy mà là để uống rượu à?"

      "Phải đấy! " lúc này Diệp Tử Ái sựt nhớ ra Bạch Tử Ngôn người mà giúp vào bữa tiệc hồi nãy "À ra lại là . Ngôn Tổng? Hứ... lũ người giàu thích lo chuyện bao đồng" nhếch mép cười khinh sau đó bỏ chỗ khác. Chân mang cao gót bước loạng choạng ra hồ bơi, Diệp Tử Ái tính tìm nhà vệ sinh có lẽ do nãy uống quá nhiều rượu rồi. Mắt giờ là nhìn cái gì chỉ dựa vào giác quan mà . Ai ngờ lại giữ được thăng bằng cơ thể toan ngã nhào xuống hồ bơi cũng may lúc này kịp có cánh tay vương ra túm lấy tay kéo lại ôm trong lòng.

      Diệp Tử Ái hốt hoảng chỉ kịp kêu tiếng "Á" rồi mặt đập vào nơi săn chắc nào đó. chưa kịp định thần lại mắt chợt hút vào đôi mắt khác. Đôi mắt ấy rất đẹp nó có màu đen huyền rất đẹp. Bạch Tử Ngôn cũng bị làm cho ngây người rồi cả hai như bị đóng băng cứ thế chìm sâu vào mắt nhau quên cả việc buông nhau ra.

      "Mắt đẹp" Diệp Tử Ái thơ thẫn

      " cũng rất đẹp"

      lời khen với phụ nữ mà trước nay Bạch Tử Ngôn chưa bao giờ với ai. Từ trước đến nay luôn mải đắm chìm vào công việc, lúc 10 tuổi phải gánh trọng trách người thừa kế của gia tộc. Nên tính cách lạnh lùng và vô cảm của cũng hình thành từ đây. Với ngoại hình và gia thế của biết bao nhiêu con nhà danh giá hay các xinh đẹp tìm đến vậy mà lại chẳng lần ngó ngàng hay hứng thú gì với họ. Thậm chí mẹ của còn tưởng phải trai thẳng!. Nhưng giờ đây khi đối diện với trong lòng lại dâng lên cảm giác khác lạ hứng thú với trỗi dậy mà hiểu vì sao? Chỉ lời của mà tim lại đập mạnh như vậy có phải nó bị gì rồi hay ?

      Diệp Tử Ái chợt bừng tỉnh khỏi cảm giác u mê khi nãy cánh tay bấu víu lấy cánh tay Bạch Tử Ngôn cũng buông ra. giữ khoảng cách

      "Cảm ơn ..."

      Bạch Tử Ngôn nhìn gương mặt khó xử của nhịn được cười

      "Lần này lại là tôi cứu nữa rồi nhé!"

      "Chẳng phải tôi cảm ơn rồi sao?" Diệp Tử Ái

      này chẳng biết ý tứ gì cả.

      "Tôi nhận lời cảm ơn suông đâu..." rồi Bạch Tử Ngôn bước gần lại hơn sau đó cánh tay luồn sau eo kéo gần sát lại mình rồi gương mặt của cũng gần với mặt đến nỗi còn có thể cảm thấy được hơi thở của Bạch Tử Ngôn. "Tôi nghĩ hành động thiết thực hơn"

      Hành động? Đầu choáng váng phần do rượu phần do câu của ta. Nhưng lại cảm thấy có gì đó bình thường ở đây rồi.

      "Thưa Bạch Tổng...chắc là nhầm đối tượng rồi phải? Mặc dù tôi giàu có như các nhưng tôi cũng phải là con người dễ dãi. Mong hãy tự trọng chút. Mau thả tôi ra"

      Bạch Tử Ngôn cười thành tiếng sau đó buông Diệp Tử Ái ra rồi chỉnh lại bộ áo vest được đặt may từ Ý của mình.

      "Tôi nghĩ hiểu lầm ý của tôi rồi. Ý tôi là có thể cảm ơn tôi bằng việc nhảy cùng tôi bài được ?"

      Giờ đây Diệp Tử Ái có chút bối rối nhưng thể để ta nhìn ra được nên liền gật đầu đồng ý. Chẳng phải chỉ cần nhảy bài thôi sao? Sau đó đá ta rồi ra khỏi nơi quái quỷ này.

      Tiếng nhạc nổi lên giống như được chuẩn bị từ trước. Khác biệt với chỗ đông đúc ồn ào lúc nãy mà tại nơi đây chỗ hồ bơi này chỉ có và tên Ngôn Tổng này thôi khác hẳn chỗ chỉ cách đây 10m. Bạch Tử Ngôn cúi đầu với rồi đưa bàn tay của ta ra. Diệp Tử Ái có hơi chần chừ nhìn chằm chằm vào lòng bàn tay của rồi hít hơi sâu sau đó liền đặt bàn tay mình vào đó. Khi tay chạm tay còn kèm theo lực kéo cả cơ thể sát lại gần Bạch Tử Ngôn hơn. Gương mặt Diệp Tử Ái giờ đây cũng đỏ hồng biết là do rượu hay do nữa.

      Dưới ánh đèn bữa tiệc khí xung quanh dường như ngưng đọng lại. Diệp Tử Ái còn nghe thấy tiếng nhạc nữa mà thay vào đó là tiếng tim đập mạnh của . Từng bước chân nhịp nhàng uyển chuyển. Bạch Tử Ngôn cảm thấy bàn tay mình trở nên nóng lên khi giữ lấy eo di chuyển. Ánh mắt của ta lúc nào cũng nhìn điều này làm Diệp Tử Ái có hơi thoải mái nên quay đầu nhìn hướng khác. Vậy mà tên Ngôn Tổng kia lại

      "Nhìn tôi này! nhảy với tôi chứ phải nhảy với những người ngoài kia đâu!"

      Đúng là tên tự cao mà! thầm mắng

      Khi ánh mắt lại lần nữa giao nhau lúc này thể nào cảm nhận được gì nữa rồi. Cơ thể chợt cứng lại cổ họng có chút khô khốc. Còn Bạch Tử Ngôn cũng khá hơn là mấy cảm thấy này đáng quá mức mà.

      "Hình như là tôi còn chưa biết tên phải?"

      "Diệp Tử Ái" trả lời ngắn gọn

      Bạch Tử Ngôn liền nở nụ cười vui vẻ mà trước đây chưa bao giờ thấy mình lại vui như vậy? phải là do này chứ?

      "Diệp Tử Ái sao? Tên cũng đẹp như con người vậy!"

      "Còn ?"

      Bạch Tử Ngôn cũng ngần ngại đáp " Bạch Tử Ngôn"

      Khi Bạch Tử Ngôn vừa xong cũng hiểu sao mà lại nhìn . Bước chân đột nhiên dừng lại gian lại lần nữa chìm trong im lặng và ngưng đọng.

      Từ đâu cơn gió thổi qua Bạch Tử Ngôn như bị sức mạnh nào đó xui khiến làm chủ động giơ tay lên vén những lọn tóc bay của qua sau tai sau đó dần đưa đôi môi mình đến gần môi . Diệp Tử Ái như bị đóng băng phải là ta hôn chứ? nên làm gì đây? Đầu ong ong như búa bổ. nắm chặt lấy cánh tay lại. Khi môi vừa chạm vào môi mọi thứ xung quanh đổ vỗ. Diệp Tử Ái chưa bao giờ hôn và Bạch Tử Ngôn cũng vậy cả hai người chỉ hôn theo cảm giác của mình. như bị cuống theo nụ hôn của ta.

      Lý trí cuối cùng cũng thắng được men rượu bắt đầu đáp trả lại nụ hôn điều này khiến Bạch Tử Ngôn ngạc nhiên nhưng sau đó cũng trở nên mạnh bạo hơn tay ôm lấy gáy nhấn sâu để nụ hôn được trọn vẹn nhất có thể. Dường như mọi thứ nằm ngoài tầm kiểu soát của Bạch Tử Ngôn lửa trong người dần sôi sục còn khống chế được mình nữa.

      "Diệp Tử Ái......"
      Mengotinh_RanluoiHale205 thích bài này.

    3. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,209
      Được thích:
      4,618
      @banthan chương đầu tiên giới thiệu về truyện nhé

      Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

      Hình bìa truyện

      Tác giả

      Thể loại

      Số chương

      Nguồn convert (nếu có)

      Tên Editor & Beta

      Nick Facebook, Mail liên lạc

      sau đó là mục lục
      Mengotinh_Ranluoi thích bài này.

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :