1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Càng độc càng ngọt ngào - Trạm Lượng (10c)

Thảo luận trong 'Cổ Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 10:
      A … ấm áp nha! cực kỳ giống như lúc còn bé sư phụ ngủ bên người nàng, tùy thời ủ ấm cho tay chân lạnh như băng cho nàng đúng là thoải mái như thế đó, đến ngay cả quy luật tiếng tim đập ‘ Thình thịch’ cũng đều tương tự như thế…
      Đợi ! Tim đập? chính nàng ngủ mình, thể nghe tiếng tim đập của người khác mới đúng? Buồn ngủ mông lung mơ mơ màng màng thoáng chốc ý thức liền thanh tỉnh lại, mắt hạnh mở to, liền thấy ràng khuôn mặt tuấn tú quen thuộc đập vào trong mắt.
      “ Oa…” Tiếng kêu kinh hoảng thảm thiết bén nhọn phá tan yên tĩnh lúc sáng sớm.
      Phanh!
      Nguyệt Tinh Hồn bị dọa đến té xuống dưới đất, vội vàng bối rối ngừng hỏi: “ Làm sao vậy? phát sinh hung án gì?”
      “ Ngươi, ngươi….” Kinh hách quá lớn, nhất thời ra lời.
      Miễn cưỡng mở con mắt còn buồn ngủ ra nhìn thấy giường ngừng lui về góc, mặt Dương Diễm Ca đầy vẻ kinh hoàng, đánh cái ngáp chào hỏi.
      “ A… tỉnh?” Tiếng vừa dứt, thân mình mạnh mẽ trở mình cái, lại nằm giường chuẩn bị mộng Chu công.
      Phanh!
      “ Oa ái… ngươi, ngươi này ác độc nữ nhân, làm gì đá ta xuống giường?” lần nữa rớt xuống đất, Nguyệt Tinh Hồn thế này toàn bộ sâu ngủ đều chạy hết, xoa xoa mông bị đau oán giận thôi.
      Haiz.. nữ nhân này rốt cuộc có biết hay đêm qua có bao nhiêu mệt a? Thế nhưng sáng sớm tinh mơ vô cớ phát cáu, làm cho thể yên ổn mà!
      “ Ngươi, ngươi như thế nào ở giường ta?” Giận chỉ , Dương Diễm Ca quả thực thể thừa nhận cảm giác vừa tỉnh lại, tất cả mọi chuyện đều rối loạn làm cho nàng quá mức chấn ngạc. ( chấn động+ ngạc nhiên)
      giường nàng? Nguyệt Tinh Hồn đưa mắt thoáng nhìn, tầm mắt đột nhiên dừng ở trước ngực nàng liền di ra, khóe môi nở nụ cười ái muội.
      “ Liên quan đến chuyện này, Dương đại nương, muốn thảo luận như thế nào đây?”
      “ Vì sao muốn như thế này, tại ngươi liền cho ta…” Nhìn thấy cười càng thêm quỷ dị, hơn nữa cặp mắt gian tà kia làm chi nhìn chằm chằm vào…. Dương Diễm Ca cảnh giác, thuận theo tầm mắt cúi đầu thấy…
      “ Ái… sắc phôi, ngươi hỗn trướng!” Hoa dung thất sắc, lấy tốc độ sét đánh nhanh chóng đoạt lấy chăn bông, đem cảnh xuân của chính mình bao lại kỹ càng, khuôn mặt nhắn xinh đẹp như hoa của Dương Diễm Ca muốn điều khóc ra. “ Ngươi… ngươi đối với ta làm cái gì?”
      A! đáng tiếc! cảnh xuân đẹp mắt còn. Nhịn xuống thở dài bên miệng, Nguyệt Tinh Hồn ngồi trở lại bên mép giường, bàn tay to hất tóc đen tán loạn qua bên, tay kia đêm lỗ tai non mềm của nàng kéo lại đây, nổi sùng lên dùng sức rống to.
      “ Làm cái gì? cứu trong sạch của , còn mau quỳ xuống tạ ơn!” Vừa nghĩ thế, liền nổi sùng lên. Nếu phải nàng ghen bậy ghen bạ rồi hiểu lầm, mình trốn đến chỗ này, lại thiếu chút nữa làm cho tiện phôi họ Chu kia chiếm tiện nghi! Hừ! trong sạch nương tử tương lai của , nàng làm sao có thể bảo vệ cho tốt chứ? là quá mất chức!
      Lỗ tai ăn đau, lại bị tiếng hô kinh người của làm sợ tới mức sửng sốt, liếc thấy mình phía dưới có mặc quần áo, tất cả kinh hoảng xấu hổ thoáng chốc quên sạch sành sanh, cái miệng nhắn chỉ có thể phun ra ngôn từ lắp bắp người nghe hiểu.
      “ Ngươi… ngươi… ta… kia…”
      Thấy nàng ngẩn người khờ ngốc, Nguyệt Tinh Hồn khỏi bật cười.
      “ Muốn hỏi ta cái gì, sao nghe hiểu? còn có kia rốt cuộc là chuyện ra làm sao?” Ha ha… thể tán thưởng chính mình thế nhưng có thể đoán ra được nàng cái gì.
      Dương Diễm Ca hoàn toàn mất năng lực ngôn ngữ, chỉ có thể gật đầu tỏ vẻ.
      “ Haiz! Tối hôm qua thế nào…” Xoa xoa cằm, Nguyệt Tinh Hồn chậm rãi đem chuyện đêm qua năm mười toàn bộ ra, thấy gương mặt xinh đẹp của Dương Diễm Ca chợt trắng chợt xanh, thân mình khỏi run rẩy phát run, môi son trước giờ luôn hồng nhuận nay cũng tái nhợt còn chút máu.
      Nàng quả thực dám tưởng tượng, nếu đến chậm bước, chính mình bị chà đạp như thế nào?
      Sâu sắc phát nàng toát ra sợ hãi từ tận đáy lòng, Nguyệt Tinh Hồn cũng cảm thấy đau lòng, hai tay dang ra đem thân thể mềm mại phát run của nàng ôm chặt vào lòng, ôn nhu vỗ về an ủi.
      có việc gì, muốn có việc gì…”
      Từng lời an ủi cùng với tiếng tim đập trầm ổn theo quy luật thấm nhập vào trong đáy lòng nàng, làm cho cảm xúc căng thẳng của nàng dần dần thả lỏng, khuôn mặt trắng bệch cũng nổi lên huyết sắc, thần chí chậm rãi hồi phục lại bình tĩnh….
      Tốt! họ Nguyệt này nghĩ đến tình này cứ như vậy liền chấm dứt sao? mới có đâu!
      Phanh!( tội Hồn ca!)( vì những lúc a bị chị đá bức xúc quá nên thường xuyên thay đổi xưng hô nha bà con)
      “ Ngươi, ngươi, ngươi, lại đá ta xuống giường!” Còn đắm chìm trong giai nhân trong lòng nhu tình mật ý, dự đoán được nàng lại trở mặt, Nguyệt Tinh Hồn bị té cho đầu choáng mắt hoa, ngừng quỷ kêu kháng nghị.
      “ Ngươi đáng chết!” Phủ lấy chăn bông, nàng nổi giận đùng đùng nhảy xuống giường đuổi theo đánh “ Ngươi chậm cứu người, hại ta bị chiếm tiện nghi cũng coi như xong, vì sao sau khi cứu người toàn vẹn xong, ngươi lại cùng ta ngủ chung cái giường, ngươi cho ta biết a?”
      Đáng giận! đáng giận! hoàng hoa khuê nữ cùng nam nhân đồng giường cộng chẩm cả đêm, truyền ra còn có thể nghe được sao? Danh tiết trong sạch này của nàng còn phải bị làm hỏng rồi sao?
      “ Ta, ta mệt mỏi thôi!” Ôm đầu bỏ chạy, vô cùng vô tội giải thích “ Giường ngủ của còn trống chỗ to, mượn ngủ chút có sao đâu? Làm người đừng keo kiệt như vậy a!”
      “ Ngủ cái đầu ngươi!” Càng nghe càng tức giận, Dương Diễm Ca dậm chân giận dữ chỉ trích “ Người ta…. Người ta nhưng là nương gia, ngươi, sao giống ngươi như vậy được!”
      “ Cùng lắm ta thú thôi!” Thốt lời này ra, Nguyệt Tinh Hồn thế này mới phát cảm giác khá tốt khi ra những lời này.
      “ Ngươi, ngươi…” Dương Diễm Ca vừa thẹn lại vừa quẫn, cũng có cỗ mừng như điên nổi lên ở trong lòng, làm cho nàng ra lời, cuối cùng mới xấu hổ, xấu hổ, mặt nổi lên hai rặng mây đỏ hỏi: “ Thế…. Vậy ngươi có phải hay nên chút gì?” Sau đó phải nên chút lời ngọt ngào mật mật, khiến người mặt đỏ tim đập sao?
      Nguyệt Tinh Hồn nhất thời há hốc mồm, rất là ngại học hỏi kẻ dưới hỏi “ Nên gì?”
      Oanh!
      Lửa cháy rừng rực, đầy ngập ngượng ngùng hóa thành hờn dỗi.
      “ Cái gì đều cần , ngươi trở về tìm nương làm xiếc của ngươi !” Ô!, chỉ biết có cảm tình với nàng mà! Đối với nương khác còn ôn nhu hơn đối với nàng, nên lời câu nàng, thế nàng còn gả cho làm gì ?
      Nếu chỉ vì đạo đức lễ giáo mà bất đắc dĩ phải kết hôn với nàng, gả cho còn có thể hạnh phúc gì đáng ?
      Càng nghĩ càng thương tâm, trong mắt tràn ngập nước mắt, Dương Diễm Ca cố nén nước mắt, quật cường buộc cởi áo khoác cho nàng mặc vào xong, liền để ý đến kêu gọi, chính mình mở cửa chạy rồi!
      Ái! Bây giờ là tính huống gì đây? phải còn xấu hổ sao? như thế nào thoáng cái liền trời đất thay đổi, vô duyên vô cớ lại nhắc đến nương làm xiếc, sau đó mang đầy nước mắt, bỏ lại mình?
      Nữ nhân này đúng là mưa là mưa gió là gió, khiến người ta hiểu nổi a!
      Trong phòng, Nguyệt Tinh Hồn trong đầu chứa đầy nghi ngờ, vẫn đau khổ trầm tư suy nghĩ xem rốt cuộc là sai lầm ở chỗ nào?

      “ Ô… hỗn đãn Nguyệt Tinh Hồn, ta muốn độc chết ngươi, cho ngươi vĩnh viễn có cách tâm tình với nương khác, ô….” Nếu nàng có cách nào nghe lời tâm tình của , vậy cũng làm cho nương khác nghe được.
      “ Haiz…” Nha đầu kia rốt cuộc muốn khóc đến bao giờ a? Dương Tuyết Thiên vô cùng bất đắc dĩ nhìn Dương Diễm Ca đem bình bình bột phấn, đông chọn chút, tây lấy ít, thậm chí còn biết từ chỗ nào chộp tới được ‘ Hồng ngọc huyết con ếch’ để bào chế độc dược.
      “ Ô… đáng giận! độc chết ngươi, độc chết ngươi…”
      “ Haiz…” là lời dối hết bài này đến bài khác. Nếu muốn độc chết , cần gì phải làm thêm việc chế tác giải dược? Đôi mắt đẹp của Dương Tuyết Thiên nhìn về phía độc dược chế xong, lúc này lại đưa mắt nhìn về phía nương vừa khóc vừa điều phối giải dược, nhịn được mà lắc đầu thở dài.
      “ Sư phụ!” Mặt đầy nước mắt, quay đầu kháng nghị. “ Người ta muốn đủ buồn rồi, ngài cần ở chỗ này thở dài mãi, tăng thêm phiền chán cho người ta!”
      tiếng thở dài định thốt ra, thu được nàng buồn bực phiên cái xem thường, Dương Tuyết Thiên vô cùng có uy nghiêm của sư phụ, đem tiếng thở dài nuốt trở về, khuôn mặt đầy vẻ u sầu.
      “ Diễm nhi, sư phụ muốn ngủ” Thức khuya ảnh hưởng đến sắc đẹp, ông trước giờ luôn tránh được tránh.
      “ Ngủ a!” Quái lạ! lại có cản ông, sư phụ làm chi mang bộ dáng khóc ra nước mắt thế kia?
      “ Con ở chỗ này khóc sướt mướt, sư phụ ngủ thế nào được?” Haiz! Từ sáng sớm tới giờ liền trốn ở trong phòng ông điều phối độc dược, đuổi cũng đuổi . “ Trở về phòng con !”
      “ Mới cần!” Dương Diễm Ca quả quyết cự tuyệt, khi trở về ‘ Thủy Nguyệt Các’ bị Nguyệt Tinh Hồn chặn lại, nàng tạm thời còn muốn gặp .
      Dương Tuyết Thiên có cách nào khác với nàng, ràng xuống giường xem nàng làm tới trình độ nào rồi!
      “ Đây là giải dược sao?” Cầm lấy bình sứ bàn đưa lên mũi ngửi, quả nhiên có mùi hương mát lạnh.
      “ Ai nha! sư phụ, ngài đừng loạn chạm vào! Người ta còn có vị dược còn có thêm vào!” Vội vàng đoạt lại bình sứ trở về, còn quên trừng ông liếc mắt cái.
      muốn độc chết Nguyệt Tinh Hồn sao?” Dương Tuyết Thiên cười hỏi.
      đến , cơn tức của Dương Diễm Ca lại nổi lên “ Đúng vậy! độc chết !” Miệng như vậy, tay bé lại nhàn rỗi, còn bận làm giải dược.
      Nặng nề nhìn bình dược mới được chế xong nửa, Dương Tuyết Thiên bỗng nhiên nở nụ cười… có lẽ, có lẽ thông qua trợ giúp của Nguyệt tiểu tử, có thể l hoàn thành giấc mộng chôn sâu trong lòng ông suốt mười năm qua…
      Thừa dịp nàng chú ý, Dương Tuyết Thiên lại đưa tay vuốt ve miệng bình sứ hai cái, đầu ngón tay trắng noãn sau khi vuốt ve qua lại vài lần, ông chậm rãi rút tay về, mang nhu cười nhìn về phía ái đồ vùi đầu điều chế dược vật.
      lâu sau, Dương Diễm Ca ôm chén ngọc vào bên cạnh bàn, cẩn thận đem chất lỏng màu hồng xanh đổ vào trong bình sứ, cùng chất lỏng bên trong hợp thành thể.
      “ Giải dược hoàn thành!” Dương Diễm Ca mặt còn hoen ố nước mắt, miệng lại nở nụ cười tươi như hoa.
      “ Diễm nhi, chúc mừng con!” Trong đôi mắt mĩ lóe sáng, Dương Tuyết Thiên mỉm cười hỏi thăm “ Vậy con có thể về phòng ngủ rồi sao?”
      “ Sư phụ, ngài lúc nào cũng như vậy, hễ có thời gian là bận ngủ bù”. Làm sao mà biết sư phụ cổ quái, Dương Diễm Ca mặc dù cằn nhằn chút, nhưng cũng làm khó ông nữa, dứt khoác ra ngoài.
      Nhìn theo bóng dáng nàng biến mất, khuôn mặt tươi cười của Dương Tuyết Thiên lại thở dài…. Diễm nhi, đừng trách sư phụ, sư phụ cũng vì bất đắc dĩ thôi….

      Cổ quái! Cổ quái! Chuyện này cho thấy rất là cổ quái!
      Xem xét Dương Diễm Ca chính là ngồi trong phòng khách vùi đầu hưởng dụng điểm tâm, Nguyệt Tinh Hồn cảnh giác sợ hãi ngồi xuống bên cạnh nàng, vẻ mặt tươi cười.
      “ Dương đại nương!” Điểm tâm này có thù với nàng ? Đáng giá để nàng xuống tay độc như vậy sao, dùng sức nhét vào trong miệng?
      Dương Diễm Ca đưa người sang bên, thèm liếc mắt nhìn lấy cái, liền trực tiếp đưa lưng về phía .
      Ặc! cơn tức lớn như vậy sao, từ sáng giận tới tối a? Nguyệt Tinh Hồn chưa từ bỏ ý định, vòng đến trước mặt nàng ngồi xuống.
      “ Dương…”
      Ngay cả cơ hội để cho xong cũng cho, trực tiếp xoay người, lại đưa lưng về phía ,
      Ngay cả dấp đinh những hai lần, Nguyệt Tinh Hồn xấu hổ sờ sờ cái mũi, lúc này dứt khoác từ phía sau lưng ra tay thọt lét nàng, tin nàng có thể giả bộ câm điếc tiếp.
      “ Oa!” Dương Diễm Ca nhảy dựng lên, lập tức hầm hầm xoay người. “ Ngươi…”
      “ Cuối cùng cũng chịu để ý ta!” Ha ha… chiêu nhất dương chỉ này là thần kỳ…
      Giận dỗi liếc nhìn cái, nàng câu, trực tiếp cầm ấm trà lên, rót ly trà thiết quan nồng nặc, nặng nề đặt xuống bàn trước mặt .
      “ Ách… đây là làm gì?” phải còn tức sao, làm gì tốt như vậy rót trà cho uống? trong đó nhất định có mưu!
      phải thấy ta uống trà ăn điểm tâm, ngươi cũng muốn uống, bằng kêu ta làm cái gì?”
      “ Ân… có thể uống hay a?” Hù chết người! chỉ thấy nàng ăn mỗi điểm tâm, cũng thấy nàng uống giọt nước trà nào, dù người có ngốc thế nào chăng nữa cũng có thể đoán ra, trà kia khẳng định là có bỏ thêm ‘ gia vị’, ai ngốc mới lấy uống a!
      uống thôi !” Giọng bốc hỏa, còn mang theo chút chua “ Dù sao ta cũng phải là nương làm xiếc, tư cách thay Nguyệt thiếu gia ngài châm trà gắp thức ăn!” Vừa , tay bé cũng quên bóp nát điểm tâm trong tay.
      Haiz… sao lại nhắc tới nương làm xiếc nữa? Nguyệt Tinh Hồn nghe vậy kinh hồn táng đảm, mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, nhìn tươi cười mặt nàng chứa đầy sát khí, cái này cho dù trong trà có cho thêm kịch độc gây mất mạng, gì cũng phải banh da đầu uống cho xong, nếu sau này cái gì cũng có, cả đời đều phải bao phủ trong bình dấm chua kêu cứu mạng.
      gì thế kia! nương làm xiếc sao có thể so với ? Trà này qua tay của rót ra, đều thành quỳnh tương ngọc lộ ( ý giống như nước thánh), tiểu nhân ta nào có đạo lý uống!” Nguyệt Tinh Hồn gió chiều nào nghiêng theo chiều ấy, khuôn mặt tươi cười lấy lòng ngừng thổi phồng.
      Dương Diễm Ca lên tiếng, tùy ý giở trò, đôi mắt hạnh trong lúc đó ngừng ngắm rồi ngắm ly trà liếc tới liếc lui, tâm tư này cần cũng biết.
      muốn mệnh! Nếu cả đời này mỗi lần nàng giận độc lần, thế ngày sau lắm gian nan a! Nguyệt Tinh Hồn nhịn được thở dài, lấy tâm tình tráng sĩ đoạn cổ tay bi tráng nâng ly trà lên.
      “ Ta uống lên nha!” Mau a, mau ngăn cản a!
      “ Thỉnh!” Uống uống , nhiều lời như vậy làm gì!
      Haiz, xem ra là nàng quyết tâm. Buồn rầu liếc mắt nhìn nàng cái, ngẩng đầu ngụm uống hết vào trong bụng.
      Vốn dĩ hai mắt khóc sưng đỏ nay lại cười híp thành đường cong, Dương Diễm Ca nghiêng đầu cười hỏi “ Có cảm giác hay ?”
      “ Có!” Nữ nhân này ra tay là độc ác, thế nhưng hạ độc ‘ Hồng ngọc huyết con ếch’. Mặt Nguyệt Tinh Hồn nháy mắt chuyển sang xanh mét, chỉ cảm thấy trong bụng như có hàng vạn kim châm chui vào, trán ngừng toát ra mồ hôi lạnh, thở gấp cười khổ “ Này… như vậy giận…. hết giận sao? nếu… nếu hết… ta nghĩ…. Ta muốn té xỉu…” biết nàng có giải dược hay ? Bằng lần này hôn mê cũng biết bao giờ mới tỉnh lại.
      “ Đợi, đợi !” Dương Diễm Ca vội vàng đỡ lấy , bị bộ dáng thống khổ của làm cho sợ hãi. Dù sao trước đây hạ độc gì ở người , vẫn cười hì hì, êm đẹp, nghĩ tới lần này lại nghiêm trọng như vậy, quả thực hổ danh là ‘ Hồng ngọc huyết con ếch’! bất quá may mắn, may mắn nàng sớm chuẩn bị giải dược.
      “Ta, ta giận ngươi, mau đem giải dược ăn vào”. thể nhìn bộ dáng thống khổ chật vật của , vội vàng lấy bình sứ ra, nàng nhanh chóng đút giải dược cho ăn vào, gấp đến độ năng lắp bắp.
      A … nàng là thích ? Bằng như thế nào chuẩn bị tốt giải dược, thấy thống khổ liền hoảng hốt mau chóng giải độc cho .
      Khuôn mặt tuấn tú lên ý cười, thuận theo nuốt chất lỏng trong bình xuống….
      “ Ái….” Chỉ thấy chất lỏng vừa vào cổ họng, lại kịch liệt kêu thảm thiết đẩy nàng ra, cả người giống như càng thống khổ hơn trước đó gấp trăm ngàn lần ngã lăn quay xuống đất, sắc mặt từ xanh mét chuyển thành màu đen. Vốn dĩ chỉ cảm thấy hàng vạn kim châm chui vào trong bụng nhưng nay lại châm kia lại chuyển hướng tràn sang tứ chi, làm cho kiềm chế được quay cuồng mặt đất, mất hết sức lực…
      “ Sao, như thế nào như vậy?” Bị đẩy ngã ngồi dưới đất, Dương Diễm Ca mắt thấy bộ dáng kinh khủng này của , sợ tới mức xông đến, ôm chặt lấy hoảng hốt kêu khóc “ Ngươi làm sao vậy? làm sao vậy? nên là như vậy? giải dược kia nên là như vậy….”
      Nhìn ánh mắt kinh hách, bối rối của nàng, Nguyệt Tinh Hồn ngay cả khi cơ thể cứng ngắc, cũng miễn cưỡng cố cười chút, đưa tay lên trấn an nàng. “ …. có việc gì…” còn chưa dứt, bàn tay to vô lực hạ xuống, dĩ nhiên là lâm vào hôn mê.
      “ Oa,… xin lỗi…. ngươi cần làm ta sợ…” Ôm , thấy khuôn mặt tuấn tú ra tử khí ( giống như sắp chết), Dương Diễm Ca lớn tiếng khóc kêu “ Sư phụ…. Nha Nhi sư tỷ…. mau tới đây …. Van cầu các người….”

      Thủy Nguyệt Các, trong phòng Nguyệt Tinh Hồn chật ních người, khí trầm trọng ngưng trệ ép tới mọi người thở nổi, trong mảnh yên lặng nặng nề, thỉnh thoảng truyền ra tiếng khóc thút thít đứt quãng.
      “ Haiz…” tiếng thở dài vang lên dưới chú ý của mọi người.
      “ Nha Nhi sư tỷ… tỷ, tỷ thở dài là có ý gì?” Dương Diễm Ca nghẹn ngào thôi, chỉ cảm thấy lòng nặng trĩu, sợ hãi nghe được tin tức xấu gì.
      Chẩn mạch xong, Nguyệt Nha Nhi đem bàn tay to của bệnh nhân thả lại trong chăn gấm, sau khi đứng dậy, đối diện với ánh mắt thân thiết của mọi người, mặt khỏi rầu rĩ.
      “ Độc người của Tinh Hồn, ngay cả ta cũng chẩn được, Diễm Ca sư muội, muội xác định muội hạ là độc ‘ Hồng ngọc huyết con ếch’ sao?”
      Sắc mặt thoáng chốc trắng bệch, Dương Diễm Ca nhịn được nước mắt rơi như mưa “ Muội… muội quả thực là hạ…. độc ‘ Hồng ngọc huyết con ếch’… hơn nữa còn cho ăn vào giải dược…. Nha Nhi sư tỷ… tỷ là chẩn ra sao…”
      Nguyệt Nha Nhi thấy bộ dáng nàng thương tâm như vậy, cũng nỡ lời trách cứ, hết thảy chỉ có thể là do số mệnh… chẳng lẽ phụ thân bốc quẻ quả thực là đúng theo hướng tệ nhất sao?
      “ Muội nghĩ đến… nghĩ đến cho ăn vào giải dược tốt, ai biết… ai biết…” Nàng lên tiếng khóc lớn, như thế nào cũng nghĩ thông sao việc lại thành như thế này?
      Ngay cả phụ tử Nam Thần Hạo và Nam Tĩnh Tuyền cũng cảm thấy kinh ngạc, như thế nào cũng cách nào tưởng tượng ra người luôn luôn vui vẻ, thế nhưng giờ lại giống như chết rồi nằm ở giường bệnh, Nam Tĩnh Tuyền càng thể chấp nhận được.
      “ Mẹ, ngài có cách sao…?”
      Lắc đầu, Nguyệt Nha Nhi trầm ngâm lát, tầm mắt chuyển dời tới người Dương Tuyết Thiên nãy giờ vẫn chưa lời nào.
      “ Dương sư thúc, ngài chuyên nghiên cứu các độc vật, có thể mời ngài xem dùm Tinh Hồn chút được ?”
      “ Sư phụ xem qua” Sư phụ là người thứ nhất tới đây, khi đó có nhờ ông xem qua. Dương Diễm Ca ngừng rơi lệ, lặng lẽ cầm lấy bàn tay to giường bệnh, hy vọng có thể cảm nhận được ấm áp từ nàng.
      “ Dương sư thúc có gì giải thích?”
      Bàn tay to vỗ về ái đồ thương tâm muốn chết, Dương Tuyết Thiên rũ xuống mắt đẹp nhanh chóng lóe lên chút ánh sáng kỳ dị mà người bên ngoài biết, chậm rãi : “ Ta tin tưởng Nguyệt sư huynh khẳng định có cách cứu ”.
      chú ý tới ông tránh nặng tìm trả lời, Nguyệt Nha Nhi bất an : “ Có lẽ cha làm được, thế nhưng từ Huyền Yên Cốc tới Kinh Thành cũng phải mười ngày sau mới tới…” Nhìn về khuôn mặt giường bệnh biến thành màu đen cùng với hơi thở dần dần mỏng manh, nàng yên lòng : “ Ta sợ Tinh Hồn chống đỡ được đến lúc đó”.
      Nghe vậy, Dương Diễm Ca lòng đau như cắt, nước mắt rơi thẳng xuống, khổ sở ra lời.
      Haiz! Như thế nào nha đầu kia trừ bỏ dã man ra lại còn thêm này hạng nhất khuyết điểm là thích khóc nữa? Dương Tuyết Thiên đành lòng nhìn nàng khó chịu, đành phải với Nguyệt Nha Nhi: “ Tin rằng với năng lực của hai người chúng ta muốn duy trì mạng của cho đến khi Nguyệt sư huynh đến chắc hẳn là thành vấn đề”
      “ Sư phụ, ngài vậy chăng?” Dương Diễm Ca chợt vui vẻ, trong lòng dấy lên hy vọng.
      “ Sư phụ có khi nào lừa con?” Khẽ cười nhạt.
      “ Có những lời này của Dương sư thúc, Nha Nhi yên tâm” Nguyệt Nha Nhi vốn sợ năng lực của chính mình đủ, nay có những lời này của ông, cuối cùng cũng cảm thấy an tâm.
      Việc cần làm tiếp theo là dùng bồ câu truyền tin cho phụ thân, muốn ông mau chóng tới đây, nếu …. Trong lòng nghĩ đến, nàng cười khổ lắc đầu, dám nghĩ tiếp nữa…
      lo âu, lo lắng nổi giận cũng bằng khổ sở chờ đợi khoảng thời gian mười ngày dài đăng đẳng này, ngoài dự đoán của mọi người, ở Nguyệt Tinh Hồn trúng độc vào ngày thứ ba, Nguyệt Ngân Lam xuất vào Định Viễn vương phủ. Đương nhiên lần này cũng là do thần cơ diệu toán kinh người đoán ra.
      Từ lúc mấy ngày trước, ông tâm thần yên nên bốc quẻ, theo quẻ tượng đoán ra được con những ngày gần đây ở Kinh Thành phương vị có tai ách, lập tức liền cỡi khoái mã ngừng nghỉ chạy tới Kinh Thành.
      Quả nhiên vừa đến Định Viễn vương phủ, nữ nhìn thấy ông như là nhìn thấy Bồ Tát cứu mạng, lập tức kéo ông nhắm ngay về hướng ‘ Thủy Nguyệt Các’ chạy, dọc đường còn đem tất cả tình ngọn nguồn cho ông biết.
      bước bước vào trong phòng, chỉ thấy trừ bỏ cha con Nam Thần Hạo ra, còn có vị nương lạ mặt hai mắt sưng đỏ, nghĩ đến đây hẳn là oan gia trong định mệnh của xú tiểu tử mà Nha Nhi vừa đến.
      Ha ha… xem bộ dáng nàng gầy yếu, lo âu, khẳng định là xú tiểu tử quải được trái tim người ta rồi!
      Nguyệt Ngân Lam tức giận nàng đầu độc con mình, ngược lại đầu tiên còn cười với nàng, cười đến Dương Diễm Ca cảm thấy mạc danh kỳ diệu. Vẫn là Nguyệt Nha Nhi cười khổ giải thích cho nàng biết, nàng mới biết được ra nam tử thoạt nhìn tuấn tú tiêu sái, bảo dưỡng rất tốt này là Nguyệt Ngân Lam. Nàng lập tức lại áy náy và khổ sở, vội vã thối lui từ bên giường lùi lại, để ông chẩn trị cho Nguyệt Tinh Hồn.
      vào bên giường ngồi xuống, Nguyệt Ngân Lam nhìn sắc mặt đen sì đáng sợ kia của con, khỏi lắc đầu thở dài. “ cảnh cáo là lão tử hứng thú thay ngươi nhặt xác, sao tiểu tử này lại nghe lời như vậy.”
      “ Đúng, xin lỗi ạ…” Nghe vậy, Dương Diễm Ca nước mắt giống như hạt châu rơi xuống, thào lời xin lỗi.
      “ Khóc cái gì?” Nguyệt Ngân Lam quay đầu cười mắng “ Còn chưa chết hẳn mà, ngươi khóc cái gì? chờ chết rồi khóc cũng muộn!”
      “ A!” Dương Diễm Ca nhất thời ngừng khóc há hốc mồm, hiểu Nguyệt sư bá này sao lại hoàn toàn lo lắng, khẩn trương? Cách chuyện này là cùng cái dạng với Nguyệt Tinh Hồn, khó trách hai người lại là cha con!
      Vừa quay người cười mắng xong, lại quay lại nhìn xem Nguyệt Tinh Hồn, bắt đầu tinh tế chẩn đoán. Ai ngờ được bao lâu, chỉ thấy khuôn mặt vốn dĩ tuấn lãng tiêu sái câu nệ của ông nay hoàn toàn vặn vẹo biến hình, đằng đằng sát khí đứng dậy rống giận “ Dương Tuyết Thiên, ngươi lăn ra đây cho ta!”
      Mọi người đều bị tiếng rống to này của ông dọa cho, chỉ có người bị dọa, hơn nữa còn vỗ tay bội phục.
      “ Ai nha, cha! Ngài lợi hại, con còn chưa đề cập với cha là con gặp Dương sư thúc ở đây, ngài như thế nào lại biết?” Nguyệt Nha Nhi càng ngày càng sùng bái thần thông quảng đại của phụ thân nhà mình.
      cần ngươi cho ta biết!” Nguyệt Ngân Lam chửi ầm lên “ Độc người của xú tiểu tử, chỉ có hỗn trướng kia biết hạ, ở đây còn ở đâu được?”
      “ Ha ha…” trận cười nhu truyền tới, Dương Tuyết Thiên khoan khoai từ ngoài cửa bước vào “ Nguyệt sư huynh, huynh quả nhiên là liệu như thần, chúng ta lâu thấy!”
      “ Sư phụ…” Dương Diễm Ca kinh ngạc nhìn sư phụ, trong mắt đầy vẻ khó hiểu. Nếu chiếu theo lời của Nguyệt sư bá mà ,vậy là sư phụ thừa dịp khi nàng chú ý, hạ độc trong giải dược. Nhưng sư phụ vì sao phải làm như vậy chứ?
      Giống như cảm nhận được nghi hoặc của ái đồ, Dương Tuyết Thiên chính là cười cười với nàng “ Đừng lo lắng, có Nguyệt sư bá con ở đây, tiểu tử kia chết được”
      Nguyệt Ngân Lam lười nghe lời vô bổ của Dương Tuyết Thiên, hỏa tốc đem Dương Tuyết Thiên bắt đến trước bàn, lấy ra chủy thủ, gọn gàng ở cổ tay Dương Tuyết Thiên rạch vết, nháy mắt máu thuận theo cổ tay nhiễu xuống ….
      “ Lấy cái chén đến!” Nguyệt Ngân Lam hét lớn, cuối cùng đem mọi người còn ngây người hoàn hồn lại, Nguyệt Nha Nhi lập tức dâng chén lên, lập tức bị Nguyệt Ngân Lam đoạt lấy hứng máu đỏ tươi
      Rũ mắt xuống nhìn bàn tay to nắm chặt cổ tay mình, trong mắt Dương Tuyết Thiên hàm cảm giác khó tả, tâm thần lâm vào rung động…
      “ Sư huynh…”
      “ Câm miệng!” Nổi giận ngắt lời, Nguyệt Ngân Lam bàn tay to ngửa ra, đưa thẳng trước mặt Dương Tuyết Thiên. “ Ngân diệp tuyết lan đâu?”
      Dương Tuyết Thiên lúc này lại nở nụ cười quyến rũ động lòng người tới cực điểm “ Sao huynh biết đệ có?”
      “ Với cái tính tình bà mẹ như ngươi, ta tin ngươi muốn độc chết xú tiểu tử này, khẳng định là người ngươi có linh đan diệu dược gì có thể lập tức giải độc của ngươi, mà cái loại này nọ lại có nhiều, đời này chỉ có loại, tên gọi là ‘ Ngân diệp tuyết lan’”. Liếc mắt cái, lạnh lùng hừ cười.
      Oa! Nguyệt sư bá là hiểu sư phụ nha! ngay cả tính tình bà mẹ của sư phụ đều nhất thanh nhị sở nha! Dương Diễm Ca khỏi hoài nghi cảm tình của hai người rốt cuộc là tốt hay là tốt?
      “ Sư huynh, đời này chỉ có huynh là hiểu đệ nhất!” Dương Tuyết Thiên cười , cam tâm tình nguyện đem Ngân diệp tuyết lan giao ra.
      Nhìn bộ dáng mềm mại đáng kia của Dương Tuyết Thiên, Nguyệt Ngân Lam cố nén nổi da gà, ra vẻ biết xoay người bắt đầu nghiên cứu chế tạo giải dược.
      Chỉ thấy ông đông chuyển tây bận rộn, lấy các loại đan dược bình bình lọ lọ người đổ vào trong chén, cuối cùng mới đem chén máu tươi cùng với Ngân diệp tuyết lan quăng vào, chỉ thấy Ngân diệp tuyết lan quăng vào trong sau khi hòa với máu tươi, nháy mắt liền hóa thành chất lỏng có màu trong suốt thơm ngát, chỉ chốc lát sau liền cùng với màu đỏ máu tươi hợp lại.
      Nâng Nguyệt Tinh Hồn dậy, Nguyệt Ngân Lam đem từng muỗng từng muỗng giải dược đút vào trong miệng , mãi cho đến khi chén giải dược còn giọt, ông mới đứng dậy mỉm cười tuyên bố: “ Tính tiểu tử kia phúc lớn mạng lớn, có việc gì!”
      Nghe vậy, Dương Diễm Ca kinh hỉ vạn phần vọt tới bên giường, quả nhiên thấy Nguyệt Tinh Hồn sắc mặt vốn dĩ biến thành màu đen nay từng chút từng chút, chậm rãi hồi phục huyết sắc bình thường.
      tốt quá, tốt quá… ô….” Lo âu tự trách khi được thả lỏng, nàng nhịn được lại khóc.
      “ Sao.. sao lại khóc?” Nguyệt Ngân Lam đau đầu thôi, bất quá đáy lòng cũng có chút cao hứng. Xem ra nàng là thích xú tiểu tử.
      Nguyệt Nha Nhi nhún vai, tò mò cười hỏi: “ Cha, tại sao ngài muốn dùng máu của Dương sư thúc? Máu của những người khác được sao?”
      “ Đương nhiên là được! quái thai họ Dương này thích ở người luyện độc, máu người tùy tiện giọt thôi cũng có khả năng độc chết người, dùng máu của đúng lúc có thể dẫn ra dược tính đặc thù của Ngân diệp tuyết lan, người khác thay thế là được”.
      ra là thế…”
      lúc cha và con hai người cằn nhằn liên miên dứt, có người chú ý tới Dương Tuyết Thiên nhưng lại lặng lẽ ra phía sau Nguyệt Ngân Lam.
      “ Sư huynh…”
      “ Làm gì?” Tức giận quay đầu.
      Ngay trong chốc lát, phát sinh việc sét đánh ngang tai, làm cho mọi người kinh ngạc há hốc mồm xảy ra….
      Nhưng thấy Dương Tuyết Thiên nghiêng mình đè lên thân mình vạm vỡ phòng bị của Nguyệt Ngân Lam, nhanh chóng mà nhu tình vạn phần hôn lên bạc môi kinh ngạc hé mở, lập tức thừa lúc trước khi mọi người còn có phản ứng, như là sao chớp nhảy ra cửa sổ tháo chạy, chỉ để lại chuỗi tiếng cười nhu quyến rũ….
      “ Dương Tuyết Thiên, ta muốn làm thịt ngươi…” Tiếng hét điên cuồng nổi giận đuổi giết bay ra ngoài, để lại ba người bị hù dọa ở trong phòng.
      Nguyệt Nha Nhi được xem là người bình tĩnh nhanh nhất, đưa mắt nhìn sang trượng phu và con còn trong khiếp sợ, quyết định để ý tới, trực tiếp quay đầu nhìn người mang vẻ mặt bừng tỉnh đại ngộ.
      “ Diễm Ca, sư thúc, ông ấy….” Ngữ khí có điểm xấu hổ.
      “ Sư phụ, đúng là ông ấy thích nam nhân a!” Dương Diễm Ca đương nhiên gật đầu, giống như chuyện này nàng sớm biết. “ Cho nên trước đây sư phụ sư bá quải chạy vị hôn thê của ông ấy, muội mới cảm thấy kỳ quái. Bất quá tại cuối cùng muội cũng hiểu được, kỳ thực sư phụ cũng phải thích vị hôn thê của ông ấy, ra người ông ấy thích là Nguyệt sư bá, cho nên những năm gần đây mới luôn tìm kiếm tung tích của Nguyệt sư bá! Haiz, sư phụ kẻ si tình a!”
      Ân… tình của sư phụ vĩ đại nha, chỉ vì cầu được cái hôn, thế nhưng lại tốn nhiều năm như vậy, mất nhiều công phu như vậy, là khiến người ta cảm động a!
      Haiz… Nguyệt Nha Nhi giờ phút này chỉ có thể thở dài biết nên khóc hay nên cười.
      ra mục tiêu của Dương sư thúc là cha, mà phải là mẹ a!

      “ Dương_ Diễm_ Ca_ trả_mạng_lại_cho_ta…” Kéo dài, thê lương quỷ kêu ai oán cực điểm phiêu tán.
      “ Ngươi nổi điên a!” Phang vào cái ót kẻ giả thần giả quỷ cái, Dương Diễm Ca bật cười, trong tay cầm hoa mai cao ở bên giường ngồi xuống.
      “ Đánh ta? Ta nhưng là bệnh nhân nha!” Nguyệt Tinh Hồn căm giận kháng nghị.
      “ Người nào bệnh nhân có tinh thần như ngươi vậy?” Ăn ngụm hoa mai cao. Ân … tệ!
      Thấy bên cạnh khóe miệng hồng xinh của nàng có dính vụn bánh, Nguyệt Tinh Hồn tà mị cười, nghiêng thân đem nó liếm sạch, lời hai nghĩa cười ái muội “ sai, là rất ngon!”
      Khuôn mặt nhắn đỏ bừng, nàng ngượng ngùng giận dữ “ Ngươi, ngươi lại xằng bậy! người ta cũng phải người nào của ngươi, ngươi đừng loạn chiếm tiện nghi!” Người này quá đáng, sau khi tỉnh lại, hỡ chút liền ăn đậu hủ của nàng.
      Thấy nàng tỏ vẻ khước từ gì, chẳng qua là mang vẻ nương gia ngại ngùng rụt rè, miệng kháng nghị chút, Nguyệt Tinh Hồn gọn gàng đem nàng ôm vào trong lòng, đứng đắn cười hỏi “ Thế muốn hay làm người nào của ta?”
      “ Ngươi, ngươi cái gì a?”
      “ Hỏi nàng có nguyện ý làm nương tử của ta a?” Ha ha…. Nữ nhân này lại ngại cái gì? bất quá bộ dáng này của nàng khiến người ta tâm động.
      chịu nổi đáy lòng kích động, Nguyệt Tinh Hồn dứt khoác đem người áp đảo ở giường, tinh tế trác hôn môi đỏ mọng mê người đến cực điểm, mãi đến đáy mắt hai người đều bịt kín tầng tình dục, mới thở gấp tựa đầu chôn ở phấn vai mảnh khảnh của nàng.
      “ Thế, vậy huynh có cái gì muốn ?” Kiều kiều xấu hổ hỏi lại.
      Lại là vấn đề này? hắc hắc… bất quá sợ? mấy ngày trước hỏi lão tỷ rồi, lão tỷ trừ cho cái xem thường, còn mắng hiểu phong tình, còn thuận đường chỉ điểm phen, nay cũng sợ nàng hỏi.
      Xoay người nằm ngửa, thuận thế đem nàng kéo nằm người chính mình, Nguyệt Tinh Hồn đầu tiên là đem bàn tay to áp đầu nàng xuống cho nụ hôn nồng nhiệt xong, lúc này trong đôi mắt tinh ranh mới chứa ý cười, chậm rãi che giấu nhu tình “ Ta nàng, xin hỏi Dương đại nương nguyện ý làm nương tử của ta ?”
      Nghe vậy, Dương Diễm Ca chỉ thấy hốc mắt nóng lên, trong lòng tràn đầy cảm động, trong họng như vướn phải vật cứng gì, làm cho nàng nhất thời ra lời.
      “ Dương đại nương, đáp án đâu?” đều thổ lộ, nàng cũng thể giả ngu cho qua a! bằng nhảy dựng lên chém người cho coi.
      “ Ân!”
      “ Ân sao?” tính, tính! Chỉ cái chữ ‘ Ân’ làm sao mà tính chứ!
      “ Huynh liền cố ý bức người ta ! chút rụt rè của nương gia cũng cho người ta” Dương Diễm Ca cười đập vào ngực .
      “ Có qua có lại mới công bằng a!”
      “ Được rồi, được rồi!” Nam nhân này thích so đo mà!
      “ Uy! Khẩu khí này của nàng miễn cưỡng nha!” Nguyệt Tinh Hồn trừng mắt quỷ kêu “ Vừa rồi tính, lại lần nữa!”
      Dương Diễm Ca vừa tức giận vừa buồn cười, dứt khoác ôm lấy mặt , nhìn chăm chú “ Ta nguyện ý cho huynh làm tướng công của ta! Như vậy Nguyệt thiếu gia, huynh vừa lòng chưa?”
      Mặc dù hài lòng, nhưng miễn cưỡng cũng có thể nhận! Nguyệt Tinh Hồn híp mắt cười khổ mới nhắc nhở nàng “ Còn có câu nàng quên nha!”
      Còn có câu? Dương Diễm Ca trầm tư nghĩ lại, tròng mắt vừa chuyển, ở trước mặt cười “ Ta cũng huynh”
      A …. là lời tốt đẹp làm sao ! Khó trách nàng lại muốn nghe câu này như vậy. Nguyệt Tinh Hồn đem nàng ôm chặt vào lòng, cảm thấy mỹ mãn nở nụ cười.

      Kết thúc.
      Ngày hôm đó, trong Định Viễn vương phủ, nhóm người rãnh rỗi tụ họp ở trong vườn hoa, uống trà việc nhà.
      “ Cha, sao thấy Dương sư thúc?” Nhấp ngụm trà, thấy mỗ nhu mĩ nam nào đó, Nguyệt Nha Nhi tò mò hỏi.
      “ Đừng nhắc tới họ Dương đó với ta!” Nguyệt Ngân Lam trở mặt rống giận.
      Đáng giận! sớm biết họ Dương có đoạn tay áo chi phích, lại đối với ông có cỗ mê luyến dị thường, ông mới có thể vì trốn ta mà cùng với ái thê cư hơn mười năm, nghĩ tới kết quả vẫn là bị sói hôn, khiến cho người ta căm tức!
      Nghĩ như vậy, Nguyệt Ngân Lam lại oán hận lau môi của chính mình vài cái, hận thể đem trí nhớ đáng sợ bị nam nhân hôn lau .
      Thấy vẻ mặt phẫn hận này của ông, Nguyệt Nha Nhi cảm thấy buồn cười lại cảm thấy đáng thương thay cho phụ thân, cũng dám lại hỏi nhiều nữa.
      Đến nỗi Nam Thần Hạo, Nam Tĩnh Tuyền hai cha con sau khi trải qua khiếp sợ lúc đầu, giờ phút này cũng có thể bình tâm bình tĩnh chấp nhận, cho nên hai người lời cũng chưa , từ từ nhàn nhã hưởng thụ mùi trà thơm ngát.
      Nhưng ra Dương Diễm Ca cười tiếp: “ Sư phụ , tâm nguyện mười năm qua của ông ấy đạt thành, cho nên muốn khắp nơi du ngoạn!”
      tốt! tốt!” Nguyệt Ngân Lam xua tay giống như đuổi con muỗi vậy, hy vọng ta nhanh chóng biến mất ở trước mắt, để cả ngày khỏi phải lo lắng đề phòng bị đánh lén.
      Bộ dạng khoa trương giống như khu ma đuổi quỷ của ông, làm cho mọi người cười to.
      lúc mọi người vui vẻ cười, Nguyệt Tinh Hồn cuối cùng cũng cắt ngang vào đề chính, khuôn mặt tươi cười “ Hắc hắc… kế tiếp nên chuẩn bị hôn lễ ?”
      Mọi người giống như là có nghe thấy, tự mình tươi cười tán gẫu, chỉ có Dương Diễm Ca đỏ bừng cả mặt khẽ gắt “ Huynh, huynh gấp cái gì?”
      “ Ta đương nhiên gấp a!” Trừng mắt quái kêu, quay đầu đối với đám người để ý đến mà quát to “ Uy, uy! Đừng để ý đến người ta được ? lễ phép!”
      Chỉ thấy mọi người đều đứng dậy ra phía ngoài, để ý tới gọi to, mãi đến khi bóng dáng của đám người biến mất ở trong vườn, khi chỉ còn lại Nguyệt Nha Nhi, nàng mới giễu cợt lại “ Sớm chuẩn bị tốt cho đệ rồi, chờ hai người chọn ngày tốt thôi! là, trước kia còn cảnh cáo người ta được gả cho đâu! Sao bây giờ lại gấp thành như vậy…” Tiếng chê cười yếu dần theo bóng dáng càng xa dần của nàng, cho đến khi còn tiếng động nào nữa.
      “ A! đều là huynh, khiến cho người ta chế giễu” Trong lương đình chỉ còn lại hai người bọn họ, Dương Diễm Ca xấu hổ thôi.
      “ A…. ra sớm chuẩn bị tốt”. Nguyệt Tinh Hồn ngây ngô cười, đột nhiên giống như nhớ tới chuyện gì liên quan đến chuyện sinh tử quan trọng hơn, vẻ mặt khần trương hề hề hỏi “ Nàng về sau hỡ chút là hạ độc đối với ta ?” Sau khi trải qua việc này, nàng hẳn là dám ?
      “ Nhưng mà…” Nàng rất là khó xử. “ Loại quái thai giống như huynh vậy, dùng để thử độc là lãng phí nha!”
      “ Uy!” Mặt Nguyệt Tinh Hồn tái luôn rồi. “ Nàng còn muốn loạn hạ độc đối với ta a? sợ ta bị nàng độc chết sao?” Nữ nhân này còn có học được giáo huấn a? phải nghe mấy ngày bị trúng độc này, nàng khóc thành lệ oa nhi sao? như thế nào mới khỏe chút, nàng lại chứng nào tật nấy nữa?
      sợ! dù sao huynh độc cũng chết được!” Dương Diễm Ca cười hì hì trả lời.
      Sư phụ trước khi có dặn dò, trải qua rèn luyện từ của Nguyệt sư bá, hơn nữa lại ăn vào kịch độc máu tươi luyện ở người sư phụ hơn mười năm, đời này muốn tìm ra độc dược có thể độc chết , chỉ sợ là có.
      Ái… như thế nào như vậy? Nguyệt Tinh Hồn mặt mày nhăn nhó, lúc này trong đầu nghĩ đến lời mà tỷ phu với , thế là ôm tâm tình bi thương muốn tìm lời giải đáp.
      “ Nàng cho ta biết, nếu ta phải từ bị cha chộp tới ‘ Làm nhục’ thành loại thể chất cơ hồ bất độc bất xâm như ngày hôm nay, nàng hạ độc đối với ta sao?”
      Dùng ánh mắt nhìn kẻ ngốc liếc , Dương Diễm Ca tựa tiếu phi tiếu “ Ta cũng phải đứa ngốc! nếu thân thể huynh phải bất độc bất xâm, ta sao dám hạ độc đối với huynh? Người ta cũng muốn làm quả phụ nha!”
      Ô … chỉ biết, chỉ biết! Nguyệt Tinh Hồn thế này lại càng bi thiết vạn phần, cuối cùng sâu sắc sáng tỏ tỷ phu khi đó với cái gì quan hệ nhân quả có liên quan với nhau!
      Rốt cuộc là lão cha bốc quẻ đoán ra tương lai bị nương tử lấy độc hầu hạ, cho nên từ liền luyện thân thể cơ hồ bất độc bất xâm, để ứng phó tương lai cực khổ! Vẫn là do lão cha trước đó phòng ngừa chu đáo, rèn luyện ra loại thân thể này cho , tạo thành nương tử tương lai có gì kiêng kỵ, ở người tha hồ hạ độc?
      Nhân quả, nhân quả, rốt cuộc cái nào là nhân, cái nào là quả?
      Ô… cha ơi! ra ngài mới là hung thủ, con bị ngài hại thảm rồi! trong lòng Nguyệt Tinh Hồn lúc này đây vạn phần thống khổ bi rống.
      Ha ha… duy nhất có thể đoán được là, tương lai sau này vẫn là hồi cực khổ a!

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :