1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Càng Béo Anh Càng Yêu - An Tựu (update Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Avehil

      Avehil Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,993
      Được thích:
      10,233
      ☆, PART 15
      Edit: Temo


      Đêm hè ở thành phố A oi bức tới độ đến thở thôi cũng thấy khó khăn rồi, nhưng mà đáy lòng của Tiêu Quả Quả là mảnh băng tuyết lạnh giá.

      Chưa từng nghĩ tới, người đứng trước mắt lúc này, trừ cha mẹ với trai, là người thân thiết với nhất, người cùng trải qua toàn bộ những năm tháng thanh xuân tươi đẹp, ngày kia lại trở thành người làm tổn thương sâu sắc nhất.

      Nhìn thấy đối xử dịu dàng với người phụ nữ khác, giống như trơ mắt nhìn phần của thân thể mình bị xé rách, huyết nhục bầy nhầy.

      Lúc ấy đau đến chết lặng, rồi sau đó là từng nhát từng nhát đao khoét sâu vào lồng ngực trống rỗng, mùi máu tanh như hòa quyện vào trong khí.

      dồn hết toàn bộ khí lực, mới có thể làm như thấy, bình thản bước ngang qua trước mặt ta.

      Vậy mà ta vẫn buông tha cho , nhất quyết nhanh vài bước đuổi theo, "Quả Quả, để đưa em !"

      Giọng điềm đạm trước đây giờ lại mang thêm chút áy náy, bất an, thấp thỏm... quá nhiều tạp chất.

      " cần." cũng quay đầu lại.

      " đưa em ." Đối diện với lạnh lùng của , Thẩm Nham hơi hơi xiết chặt nắm tay, dùng ngữ khí khẳng định, theo sát .

      Tiêu Quả Quả đột ngột dừng bước, xoay người lại "Thẩm Nham, rốt cuộc muốn như thế nào?"

      Sắc mặt Thẩm Nham khổ sở, "Quả Quả, nghĩ tới mọi chuyện biến thành thế này, vốn định cùng em mừng sinh nhật vui vẻ xong, sau đó mới từ từ chuyện với em, …"

      Tiêu Quả Quả cũng nghe vào nữa, trực tiếp ngắt lời , "Đúng vậy, vốn tính toán là dỗ tôi vui vẻ, sau đó mới dùng lí lẽ, dùng tình cảm để tác động tôi, đem tất cả trách nhiệm đẩy lên người tôi, thậm chí chuyện của và Diệp Vi cũng chuẩn bị sẵn: đợi với tôi ràng xong mới cùng ta công khai đương, như vậy ai trách được! may mắn, chuyện này lại phát triển như mong muốn, nếu làm sao tôi sao có thể thấy được bộ mặt của , làm sao có thể thoát khỏi đoạn tình cảm suốt mười hai năm cách dễ dàng như vậy! Tôi làm được như vậy, mà có khi tôi còn đổ lỗi cho chính mình, rồi đau khổ cầu xin hồi tâm chuyển ý! Thẩm Nham, đây chính là dự định của ?"

      Từng câu của như từng lưỡi dao đâm tới Thẩm Nham, sắc mặt ta trắng bệch, "Quả Quả, em nghĩ về như vậy sao? Ở trong mắt em, là loại người đó sao?"

      Tiêu Quả Quả hiểu nổi, mới là người bị vứt bỏ, cớ sao bộ dạng của ta so với còn thê thảm hơn, mệt mỏi quay đầu: "Là làm ra chuyện như vậy, tôi thể nào nghĩ khác được! Về phần là người như thế nào, tôi cũng từng cho rằng tôi rất hiểu về , nhưng chứng minh tôi sai rồi..."

      Thẩm Nham suy sụp : "Chuyện tới mức này, tại cái gì cũng đều là sai, giải thích gì nữa, chỉ hi vọng, cho dù chúng ta làm người thành, cũng có thể làm bạn bè giống như trước, như vậy cũng được sao?"

      "Bạn bè..." Tiêu Quả Quả cười khẽ, tia yếu đuối và dao động cuối cùng trong mắt cũng biến mất, "Xin lỗi, tôi và làm bạn mười hai năm đủ rồi !"

      Thấy từng thích mình tuyệt tình như vậy, trong lòng Thẩm Nham đau nhói, cho rằng chuyện đến mức như thế này, lại càng nghĩ đến Quả Quả quyết tuyệt đến thế...

      Tâm tình hoảng loạn, Thẩm Nham đuổi theo, định giữ lấy tay người đàn ông trung niên ở gần cổng kêu tới—— "Trợ lý Tiêu, ở bên này!"

      Tiêu Quả Quả kinh ngạc nhìn người vừa gọi, "Lái xe Vương? Sao chú lại ở đây?"

      "Phương tổng đêm khuya an toàn, nên bảo tôi tới đón ." tài xế Vương của Phương Cảnh Xán ân cần mở cửa xe cho .

      Tiêu Quả Quả hơi bất an, "A? thế này... thế này làm phiền chú quá rồi! Tôi tự mình mở được rồi!"

      "Được rồi, được rồi! Trợ lý Tiêu đừng ngại, nhanh lên xe !" Lão Vương nhiệt tình .

      có thể làm cho Phương tổng phải ra lệnh để Lão Vương trực tiếp tới đón – tất nhiên Lão Vương giống những người trong công ty cho rằng ấy chỉ là tiểu trợ lý bình thường.

      Tiêu Quả Quả vốn phiền não với dây dưa của Thẩm Nham, lái xe Vương đến đúng lúc, vì thế cám ơn rồi lên xe luôn.

      Thẩm Nham còn cách nào khác, chỉ có thể trơ mắt nhìn rời .

      *

      Ngồi trong xe chốc lát Tiêu Quả Quả phát đường đúng, vội hỏi: "Chúng ta tới công ty sao?"

      " phải!"

      "Vậy chỗ nào thế ạ?" Tiêu Quả Quả ngẩn người.

      "Phương tổng với sao? ấy bảo tôi chở đến biệt thự Phương gia!"

      "Chưa gì hết... ấy chỉ bảo tôi tăng ca..."

      Tuy rằng ở nhà làm việc cũng có thể hiểu được, nhưng mà...

      Tiêu Quả Quả vội vàng hỏi, "Có ai ở biệt thự đó ạ? Người nhà Phương tổng có đều ở đó đúng chú?"

      "Chủ tịch và phu nhân chủ tịch đều ở nước ngoài, trai của Phương tổng sau khi kết hôn ở đó, Phương tổng ở bên ngoài, nhưng cũng thường xuyên về nhà chính ở vài ngày." Lái xe Vương giải thích.

      "Như vậy..."

      Trong nhà cũng có nhiều người, như vậy ổn lắm? Ế, có ai cả, hai người với nhau hình như càng lúng túng hơn? o(>﹏﹏<)o

      Tiêu Quả Quả hơi rối rắm. Nhưng mà, dù có lúng túng đến đâu cũng bằng ở kí túc xá. Nghĩ như vậy, bình tĩnh trở lại.

      Đưa Quả Quả đến nơi lái xe Vương rời .

      Tiêu Quả Quả đứng ngoài cửa, do dự lúc lâu mới nhấn chuông.

      Phương Cảnh Xán mặc quần áo ở nhà, vừa nhìn thấy tâm trạng như trút được gánh nặng, "Quả Quả em tới rồi, mau vào !" xong liền lấy đôi dép trong nhà - màu hồng nhạt, có hai cái tai thỏ, mặt sau còn có cái đuôi hình cầu đưa cho .

      Tiêu Quả Quả nhìn đôi dép trẻ con kia vài giây rồi mới yên lặng mang vào, tò mò tự hỏi đây là thẩm mỹ của ai.

      "Xin lỗi, muộn như vậy lại gọi em tới." Phương Cảnh Xán vẻ mặt áy náy.

      Tiêu Quả Quả vội vàng bày tỏ mình là cấp dưới chuyên nghiệp và chăm chỉ, lập tức xem xét căn phòng, giọng hỏi: "Giám đốc, trai cùng chị dâu đều ở nhà sao?"

      "Đều ở nhà, còn có cháu của nữa!" Phương Cảnh Xán nhìn thấu khẩn trương của , vỗ vai an ủi, "Đừng căng thẳng, em cứ coi như là ở nhà mình !"

      Van đấy, trai, chị dâu của - người là cựu Tổng giám đốc, người là giám đốc tài vụ của công ty, tất cả đều là lãnh đạo, tiểu trợ lý như sao lại căng thẳng cho được? Còn coi như nhà của mình? Ở đây còn thoải mái bằng công ty đó nha?

      theo kịp suy nghĩ của BOSS - Tiêu Quả Quả ôm nỗi khổ khó .

      " thôi, chúng ta đến thư phòng."

      "À, vâng." Ở thư phòng làm việc chắc đụng chạm vào các sếp lớn đâu!?

      Tiêu Quả Quả thế nhưng “may mắn”, ngay lúc đó gặp được lớn từ khúc ngoặt hành lang bước ra.

      Người tóc ướt sũng, chỉ mặc cái quần đùi bé xinh, khi nhìn thấy Tiêu Quả Quả, mắt to đen láy nháy vài cái rồi khuôn mặt xinh xắn lập tức ửng hồng, xoay người nhanh chui vào trong phòng...

      Ách... Hình như cẩn thận gặp phải cậu bé mới tắm xong rồi...

      Người lớn quần áo giống như vừa làm về, chắc là bởi vì mới giúp con trai tắm rửa nên tay áo cũng tùy ý cuốn lên, nhìn qua có nghiêm túc đáng sợ như trong truyền thuyết.

      Người này dáng vẻ khá giống Phương Cảnh Xán, hiển nhiên chính là trai của Phương Cảnh Xán -- Phương Cảnh Thâm.

      Đối mặt với cựu Tổng giám đốc, Tiêu Quả Quả rất muốn lễ phép chào hỏi, nhưng cả nửa ngày cũng chưa nghĩ ra xưng hô phù hợp với ta, vì thế theo bản năng nhìn qua Phương Cảnh Xán.

      Nhận được ánh mắt cầu cứu của , lòng Phương Cảnh Xán mềm nhũn, vội với , "Đây là hai của , em cứ gọi hai giống là được !"

      Tiêu Quả Quả đen mặt. Giám đốc, nghĩ thế sao? biết là nên hy vọng gì ở BOSS nhà ...

      Cuối cùng, Tiêu Quả Quả tương đối cứng nhắc gọi tiếng "Xin chào Phương tiên sinh".

      Phương Cảnh Thâm gật đầu, "Trợ lý Tiêu cần khách khí, có cái gì cần cứ việc . Xin lỗi, A Xán lại mang phiền toái đên cho em!"

      "Đâu có đâu có! cứ quá! Đây là công việc của tôi!" Tiêu Quả Quả cảm thấy Phương Cảnh Thâm là kiểu người cộc mác ‘người lạ chớ đến gần’, vốn cho rằng để ý đến mình, ngờ lại còn rất thân thiết với vài câu, khỏi có chút ‘thụ sủng nhược kinh’.

      Tuy rằng xưng hô của Tiêu Quả Quả hơi xa lạ, nhưng Phương Cảnh Thâm hiếm khi nể tình như vậy làm Phương Cảnh Xán rất là vừa lòng, hướng trai nháy mắt cảm kích, rồi lôi kéo Tiêu Quả Quả lên lầu.

      Nhìn hai người rời , Phương Cảnh Thâm thở dài, biết có nên dung túng tên nhóc này hay , tốc độ theo đuổi nhanh như gió vậy…

      Cũng may là kia đến bây giờ còn chưa có cảm giác gì…

      Trường hợp của hai người bọn họ quả nên dành nhiều thời gian bồi dưỡng tình cảm chút, tóm lại vì cái thẩm mỹ kỳ của em trai , bởi vì này có dáng người như vậy nên cậu ấy mới thích, nếu như cảm tình cảm sâu sắc tới chống đỡ, ngộ nhớ kia gầy làm thế nào…
      tart_trung, Khủng Long, hauyen280352 others thích bài này.

    2. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      oimeoi, đợi mãi sếp avehil mới trở lại với chương 15, mừng muốn rớt nước mắt :yoyo25:
      phải công nhận là mình chưa thấy ai như cái ông thẩm nham, ràng là muốn chia tay mà cứ dây dưa, đừng bảo sau này thấy quả quả và xán làm cặp lại quay về níu kéo :yoyo15:
      càng đọc càng thấy trình đọ mặt dày của xán, hờ hờ, đem người ta về ra mắt gia đình cách gians tiếp thế kia, sau này chị mà biết chị ấy đè chết luôn :059:

      thị lại tiếp tục hóng hớt :06(1):

    3. thuyvy2711

      thuyvy2711 Active Member

      Bài viết:
      401
      Được thích:
      206
      ghét thằng nam phụ qá mất...mặt dày như bức tường...bắt cá 2 tay còn nghĩ mình trong sáng. Loại đàn ông đó thiến lun cho rảnh nợ

    4. vuthuhang

      vuthuhang Well-Known Member

      Bài viết:
      658
      Được thích:
      1,154
      giá mà mình gặp đc 2 ông nam 9 này

    5. foreveralone

      foreveralone New Member

      Bài viết:
      24
      Được thích:
      8
      ghét Thẩm Nham quá , mình mà gặp được thể nào cũng cho cái dép......

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :