1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Càng Béo Anh Càng Yêu - An Tựu (update Full)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. cô gái bạch dương

      cô gái bạch dương Well-Known Member

      Bài viết:
      439
      Được thích:
      375
      Hay quá
      PCX trẻ con quá

    2. Nhược Vân

      Nhược Vân Well-Known Member

      Bài viết:
      932
      Được thích:
      1,403
      Dạo này năng suất quá tốt, phải chăng đội ngũ bắt đầu làm việc. biết ơn hết sức mà. :yoyo51::yoyo51::yoyo51:

    3. Trúc Doanh

      Trúc Doanh Active Member

      Bài viết:
      108
      Được thích:
      116
      iu PCX wa dj mat!!!:yoyo45::yoyo45::yoyo45:

    4. Avehil

      Avehil Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,993
      Được thích:
      10,233
      ☆,PART 34
      Edit: thuythuy2203


      Phương Cảnh Xán trở về nhà, vừa mở cửa ra, nhìn thấy người ngồi dựa ghế sô pha, tay cầm quyển tạp chí, bàn là chén trà xanh nóng bốc hơi nghi ngút.

      , sao lại ở đây?”

      Phương Cảnh Xán nhiệt tình chào hỏi Phương Cảnh Thâm, bên huýt sáo giai điệu bài “Hãy Để Chúng Ta Nhấc Mái Chèo Lên, để chiếc thuyền tạo ra những gợn lăn tăn”[1] bên cởi caravat, toàn thân như thuyền giữa hồ nước, chỉ bập bềnh phơi phới, còn hoàn toàn giống người bị thương mới khỏi vừa ra viện, giống như mới nghỉ phép trở về, cả người tràn đầy gió xuân.

      [1] Hãy Để Chúng Ta Nhấc Mái Chèo Lên, để chiếc thuyền tạo ra những gợn lăn tăn (让我们荡起双桨, 小船儿推开波浪)
      Là 2 câu đầu trong bài hát 让我们荡起双桨/ Hãy Để Chúng Ta Nhất Mái Chèo Lên, bạn có thể nghe tại đây


      Phương Cảnh Thâm buông tạp chí trong tay xuống, “Em vừa mới ra viện, chuyện ăn uống cần chú ý mấy điều quan trọng, ở lại đây dặn dò thím Vương chút.”

      Nếu để tự thằng nhãi này lưu ý được chắc luôn.

      “Vậy à?”

      “Thím Vương có với Tiêu tiểu thư cũng từng với bà, mấy ngày nay nguyên liệu nấu ăn đều là ấy tự mình siêu thị mua về.” Phương Cảnh Thâm .

      Phương Cảnh Xán vừa nghe xong lập tức hí hửng tự mình ra mở tủ lạnh, chỉ thấy trong tủ lạnh đầy tràn đồ, thức ăn được sắp xếp vô cùng trật tự.

      Phương Cảnh Thâm hôm nay tới đây còn tiện thể xem đứa em trai tin cậy của mình kết giao cùng con người ta có thuận lợi hay , bây giờ nhìn thấy nó phát xuân, tâm tình nhộn nhạo, dĩ nhiên là cần phải hỏi rồi.

      Phương Cảnh Xán xem xong tủ lạnh lập tức chui vào phòng ngủ, nhìn đống quần áo trong tủ mà phát sầu, đem từng thứ ra ném lên giường, hướng về phía người bên ngoài hỏi câu, “, lần đầu tiên hẹn hò mặc cái gì được, giúp em tham khảo chút !”

      Mặc dù còn ba ngày mới tới ngày hẹn hò, Phương Cảnh Xán đợi kịp bắt đầu chuẩn bị quần áo cho ngày hôm đó.

      Phương Cảnh Thâm nhìn đống quần áo màu sắc hoa hòe hoa sói giường, chút lưu tình đâm vào nỗi đau của , “Tuổi cao còn giả bộ nai tơ.”

      Phương Cảnh Xán trong đống quần áo màu sắc chọn tới chọn lui, “Quả Quả hơn em 6 tuổi, ở trường học đâu đâu cũng đều là tiểu thịt tươi[2], chẳng may Quả Quả ghét bỏ em già làm sao bây giờ?”

      [2] Tiểu thịt tươi là tên mà truyền thông dùng để gọi các bạn nam thần trẻ tuổi đẹp trai và hot của TQ.

      Phương Cảnh Thâm nhìn nổi nữa, tùy tiện với tay vào ngăn tủ lấy ra bộ áo màu trắng nền nã đưa cho .

      “Bộ này? Có phải đơn giản quá hay ?”

      đâu.”

      “Được rồi, em tin lần.”

      “Hai đứa thành đôi có vẻ ổn đó?” Phương Cảnh Thâm hỏi câu.

      Phương Cảnh Xán lập tức kiêu ngạo, “Đương nhiên! Quả Quả rất nhiệt tình với em!”

      Phương Cảnh Thâm tựa người vào cạnh cửa, nhanh chậm hỏi: “ ấy biết sở thích đặc biệt của em chưa?”

      Bàn tay treo quần áo của Phương Cảnh Xán khẽ khựng lại, “Em từng với ấy em thích ấy mập…”

      ấy tin?” Phương Cảnh Thâm nhíu mày.

      “…Có vẻ tin.”

      Phương Cảnh Thâm chậm rãi : “Em xuất lúc ấy vì thân hình mà bị người đàn ông khác bỏ, hoàn toàn quan tâm tới khuyết điểm của ấy, nhiệt tình theo đuổi, trong mắt ấy, em có lẽ là nam thần cứu thế...”

      Phương Cảnh Xán nghe vậy lập tức phấn khích vô cùng, “ ? ở trong mắt Quả Quả em là nam thần?”

      Phương Cảnh Thâm bất đắc dĩ day trán, thằng nhãi này lúc nào cũng chỉ để ý những cái phải trọng điểm.

      “Em có nghĩ tới hay , tại em ở trong lòng ấy địa vị cao như vậy, đến ngày ấy biết em vì thích những mập mạp mới để ý đển ấy, phải vì thích bản thân ấy, giống như những người đàn ông khác chỉ thích những mĩ nhân gầy, …” Phương Cảnh Thâm đến đây dừng lại, những lời còn lại cần cũng biết.

      Phương Cảnh Xán hơi kích động phản bác: “Ban đầu chú ý đến ấy, đúng là bởi vì ngoại hình của Quả Quả rất hợp khẩu vị em, nhưng, em tuy thích mập mạp, nhưng cũng càng ưa thích ấy nha, ở chung lâu như vậy cảm tình đều là giả sao? Chẳng lẽ đường tùy tiện kéo người mập nào đó là em có thể cùng người ta đương sao? Tương tự, nếu về sau ấy có gầy , em cũng vì chuyện đó mà chia tay với ấy, như vậy em thành loại người nào?”

      Tuy rằng lời này vô cùng hợp tình hợp lí, nhưng nếu bảo trực tiếp cho Quả Quả nghe, lại được, dù sao rất vất vả Quả Quả mới thừa nhận . Hơn nữa gần đây đối với càng ngày càng tốt, lỡ như về sau ấy biết rồi để những chuyện vụn vặt này luẩn quẩn trong lòng, sau đó nghĩ lung tung, trở nên hoàn toàn thất vọng với làm sao bây giờ?

      thể thừa nhận, ban đầu nghiêm túc giải thích ràng với Quả Quả, là vì trong lòng còn có chút tâm tư, nhưng như vậy khác nào năng lập lờ, giấu diếm cả.

      Tình huống tại là, nếu như ra danh tiếng nam thần đổ vỡ, thậm chí Quả Quả phỉ nhổ rồi vứt bỏ , nếu , lại cảm thấy chột dạ…

      Phương Cảnh Xán phiền chán thôi, xoa đầu liên hồi, “Phương Cảnh Thâm, nhất định là ghen tị với em!”

      Giờ lại đổ lỗi cho người khác. (=__=|||)

      “Bập bềnh quá thuyền lật, tốt bụng nên mới nhắc nhở em thôi.”

      Buổi tối, Phương Cảnh Xán nằm dài giường, liếc mắt nhìn tờ giấy nhắc nhở ngủ sớm chút, trước khi ngủ nhớ uống cốc sữa, còn có đúng giờ phải phải uống thuốc, trong lòng ấm áp.

      Nằm trong chốc lát, tiếng chuông di động reo lên, là Quả Quả xong việc, gọi điện chúc ngủ ngon với .

      Thế là buồn rầu trong lòng Phương Cảnh Xán lập tức tiêu tán toàn bộ.

      Mình đúng là thích con mập mạp, mà Quả Quả lại giống hình mẫu lí tưởng của mình, ấy thích ăn, mình nguyện ý bón, nên hai người chính là trời sinh đôi, rầu rĩ, suy nghĩ nhiều như vậy làm cái gì.

      *

      Tiêu Quả Quả ở nhà chuyên tâm chuẩn bị ba ngày, buổi biện chứng luận văn tiến hành tương đối thuận lợi.

      Hoàn thành nhiệm vụ.

      Ra khỏi phòng học, hít thở cỏ cây hương mùa hè, khí mát mẻ, thần khí thanh sảng.

      Tống Kiêm Hà ngay sau đó từ phòng thi ra, duỗi lưng hết cỡ cái, “Cuối cùng cũng xong, buổi tối ăn thịt nướng ?”

      Tiêu Quả Quả ngượng ngùng : “Chuyện này, mình có hẹn rồi”.

      Tống Kiêm Hà vỗ đầu cái, “Suýt nữa mình quên, cậu tại có bạn trai! Lúc trước báo chí đưa tin mình còn vì cậu mà lo lắng, nghĩ tới hai người lại phát triển nhanh như vậy! Nhưng mà, hì hì, Tròn Tròn làm tốt lắm! mình sợ cậu nhất thời ngớ ngẩn bỏ lỡ người đàn ông tốt như vậy!”

      Tiêu Quả Quả thở dài, “Cậu cảm thấy Phương Cảnh Xán rất tốt sao?”

      Tống Kiêm Hà tựa như em, quàng vai , nghiêm túc: “Mình với cậu nhé, đàn ông vốn ai thích mỹ nữ, khác nhau ở chỗ có loại là bao nhiêu tuổi cũng đều chỉ thích những trẻ tuổi xinh đẹp, nhìn thấy đẹp mắt đều dính vào người ta, chờ người ta còn đẹp nữa cước đá văng người ta. Còn loại khác là cho dù dung nhan vợ mình hề xinh đẹp nữa, cũng như trước xa rời. Yểu điệu thục nữ quân tử hảo cầu, đây là chuyện bình thường, loại trước là cặn bã, còn loại thứ hai mới là đàng ông chân chính.”

      Tống Kiêm Hà tới đây hơi đổi giọng, có hơi kích động, “Mà người giống như Phương Cảnh Xán nhà cậu, có thể xuyên qua đống mỡ dày để con người bên trong cậu, chính là cực phẩm trong cực phẩm, ấy đối với cậu tuyệt đối chính là loại tình thực tuyệt chủng đó, kiếp trước cậu chắc chắn cứu vớt toàn nhân loại, nên kiếp này mới gặp được ấy, đừng có suốt ngày sống trong hạnh phúc mà biết mình hạnh phúc.”

      Tiêu Quả Quả: “…” Được rồi.

      Hai người tán gẫu, phía đối diện là đám nữ sinh, hưng phấn líu ríu thảo luận cái gì đó, thanh càng lúc càng lớn.

      “Diệp Vi, hôm nay ai đưa cậu đến thế? Còn lễ độ mở cửa xe cho cậu”.

      “À, cái kia a, là lái xe nhà mình”.

      “Còn có lái xe đưa đón, tiểu Vi cậu phải giấu chúng mình nhà cậu là phú thương đấy chứ?”

      Tống Kiêm Hà khoanh tay trước ngực theo thói quen, nhìn Quả Quả : “Cậu mấy ngày nay đến trường nên biết, tại mỗi ngày đều có xe đưa đón ta, khiến cho tất cả mọi người nghĩ rằng ta là đại tiểu thư Diệp gia. Ai mà hiểu biết nghe ngóng tìm hiểu, biết Diệp gia chỉ có con , năm nay mới học cấp ba…”

      Tiêu Quả Quả cũng nghe trai mình đề cập qua lần, là Diệp gia đón Diệp Vi về nhà nhận tổ quy tông, mà thái độ của Thẩm gia đối với con dâu này cũng thay đổi.

      Hai nhà Tiêu Thẩm bởi vì chuyện hôn nhân mà trở mặt với nhau, Tiêu Mộ Bạch vì để hết giận, thương trường chèn ép Thẩm gia ít, mà lúc này, Diệp gia lại đưa ra cành ô liu giúp đỡ, tuy rằng thực lực của Diệp gia cùng Tiêu gia tương đương nhau, nhưng dù sao Diệp Vi cũng là con riêng, làm sao có thể so sánh với đại tiểu thư chính thống nhà người ta. Ngoài mặt Thẩm gia cũng áy náy, nên bây giờ cũng vẫn phải chịu trận thua thiệt này.

      “Diệp Vi, vòng ngọc này của cậu là đẹp, chắc cũng rẻ?” Có người hỏi.

      “Cái này à?” Bị mấy nữ sinh vây xung quanh, Diệp Vi sờ sờ vào mặt ngọc trước ngực, “Thứ này cũng thể đem tính ra tiền được! Thâm Nham tặng mình, là gia truyền chi bảo nhà ấy”.

      “Oa, gia truyền chi bảo! Hai người gặp gia đình nhau rồi sao?”

      Nghe đến đây Quả Quả nhíu mày, gia truyền chi bảo? nhớ tới ngày sinh nhật mình hôm đó, dì Thẩm có qua với trong điện thoại, bảo Thẩm Nham mang cho lễ vật này, rồi sau đó Thẩm Nham cũng mang cái gì đến cho , lúc ấy Quả Quả cũng nghĩ nhiều. Nếu đoán nhầm, rất có khả năng đó chính là gia truyền chi bảo này.

      “Đúng vậy!” Diệp Vi vừa , vừa liếc thoáng qua chỗ Quả Quả, “Tháng sau mình cùng Thẩm Nham đính hôn”.

      “Chúc mừng, chúc mừng nha! Hai người phát triển quá nhanh…”

      “Mình cùng Trầm Nham thành đôi lâu như vậy, đính hôn cũng là rất bình thường a”.

      “Thế cũng sắp kết hôn rồi nhỉ?”

      “Ha ha… còn chưa định ngày đâu, đến lúc đó mọi người phải tới nha!”

      “Các cậu đúng là kim đồng ngọc nữ tu thành chính quả, khiến cho người ta hâm mộ.”

      “Mình à, quan tâm gia thế của ấy thế nào, có tiền hay , chủ yếu là ấy là người đáng tin cậy, toàn tâm toàn ý đối với mình”.

      “Đúng thế, đúng thế! Mình cũng chán ghét loại người thấy người sang bắt quàng làm họ…”

      xong ánh mắt tất cả mọi người đều hướng về phía Tiêu Quả Quả.

      Tống Kiêm Hà buồn bã : “ đám người, rảnh rỗi có việc gì làm chỉ cây dâu mắng cây hòe, cái mà chán ghét a, ra ngầm ghen tị đến nghiến răng sắp nát! Các người từng người , có dám vỗ ngực rằng, nếu Phương Cảnh Xán theo đuổi, khẳng định rằng như gió thu cuốn hết lá vàng cự tuyệt ấy ? Dõng dạc ràng cho ấy biết nên quấy rầy mình, nên theo đuổi hạnh phúc chân chính ?”

      đám nữ sinh che lại khuôn mặt đỏ bừng nhắn, “Phương học trưởng theo đuổi tôi? Mới ảo tưởng thôi cũng chịu nổi rồi, chỉ cần đêm abcxyz với ấy cũng đủ mãn nguyện lắm a…”

      “Mình cũng vây, chỉ cần giờ cũng được!”.

      “10 phút cũng được á!”

      “Ghét ghê, Phương học trưởng nào có nhanh như vậy.”

      (Beta-er: Khụ khụ, nhanh này là nhanh trong chuyện quan hệ ý ạ)

      ....

      Tiêu Quả Quả: "..."

      Ai cho biết vì sao êm đẹp khí lại trở thành như vậy? Quả nhiên là sắc đẹp trước mặt, thể diện cái gì cũng là mây bay a!

      Đúng lúc này tràng chuông xe đạp đinh linh linh từ xa lại gần.

      Dưới bóng hai hàng cây, Phương Cảnh Xán mặc bộ quần áo trắng nhã nhặn đơn giản, xe đạp, như trận gió mát ngày hè tới…

      tay nắm ghi đông xe đạp, tay kia cầm que kem mát lạnh, bóp phanh loẹt xoẹt dừng lại trước mặt Quả Quả, đưa que kem cho , “ bảo vệ luận văn xong chưa?”

      “Ừm, vừa xong.” Tiêu Quả Quả nhìn cái, miệng khẽ liếm kem, sau đó khỏi ngẩng đầu lên nhìn vài lần.

      Phương Cảnh Xán nhìn lại mình, “Ách, làm sao vậy? Có gì kì quái sao?”

      có, rất đẹp trai!” Tiêu Quả Quả hào phóng khen ngợi

      Mặc kệ là màu sắc sặc sỡ nổi trội tới đâu, đều có thể kiềm chế nó xuống, để nó tôn mình lên, dù mặc đơn giản màu cũng vẫn khiến trở nên thu hút. Như thể châu báu chói sáng trong bóng tối vậy.

      Từ ánh nhìn mãnh liệt đầy tình triều màu đỏ của đám nữ sinh xung quanh cũng có thể chứng minh điều này.

      Phương Cảnh Xán nhàng thở ra, may mắn lần này Phương Cảnh Thâm lừa dối .

      “Chiếc xe đạp này…”

      Phương Cảnh Xán vỗ vỗ đệm sau, “Mượn của học đệ, lên đây , chở em”.

      Tống Kiêm Hà ghé miệng vào tai Quả Quả, vụng trộm cười, “ Đại Boss là lãng mạn a!”

      Tiêu Quả Quả bất đắc dĩ: “Xin đó, chơi trò lãng mạn cũng nên cân nhắc chút đến cân nặng của em chứ…”

      Phương Cảnh Xán lập tức thề son sắt, “ sao, chở được”.

      “Đây là thứ yếu, còn có vấn đề quan trọng hơn, mới cắt chỉ được vài ngày, bác sĩ thể vận động mạnh, quên rồi à?” Quả Quả đồng ý nhìn .

      “Vậy đạp chậm là được?”

      được”.

      “Vậy làm sao bây giờ?” Thần sắc Phương Cảnh Xán có chút uể oải, xe đạp chở bạn trong sân trường, là tốt đẹp lãng mạn biết bao nha! Mất công suy nghĩ hành trình hẹn hò lần này rất lâu…

      Cuối cùng Quả Quả nghĩ nghĩ “ xuống ghế sau .”

      “Hả?”

      Quả Quả đem que kem cho Phương Cảnh Xán cầm, chính mình ngồi lên yên xe, “Để em chở là được”.

      Đoàn fan cuồng vây xem Phương Cảnh Xán tỏ vẻ, ‘Đừng làm vậy a, như vậy rất tổn hại đến hình tượng minh thần võ huy hoàng của Phương học trưởng đó”.

      Kết quả vị Phương học trưởng minh thần võ hề bận tâm, nhảy lên ngồi ghế sau, tay ôm chầm lấy eo đầy thịt của bạn , điều mơ tưởng lâu.

      Oa, là mềm~ cuối cùng có thể quang minh chính đại ôm eo được rồi!

      Sắc đẹp trước mặt, thể diện cái gì, đều là mây bay hết ~
      Last edited: 27/2/16

    5. Jin292

      Jin292 New Member

      Bài viết:
      11
      Được thích:
      9
      PCX dễ thương quá . Cám ơn bạn, mình thích truyện này lắm

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :