Cánh Cửa Xanh - Hồng Nương Tử

Thảo luận trong 'Các Thể Loại Khác (Kinh Dị, Trinh Thám..)'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Cánh Cửa Xanh

      [​IMG]


      Tác giả : Hồng Nương Tử

      Dịch giả : Nguyễn Thanh An

      Nhà xuất bản : Hồng Bàng - Bách Việt

      Ngày xuất bản : 21 - 7 - 2012




      Nội dung tác phẩm
      Lạc Uyển – xinh đẹp vừa tốt nghiệp đại học vốn có cuộc sống yên bình tươi đẹp nhưng sau cơn ác mộng tất cả hoàn toàn thay đổi. bị vướng vào lời nguyền đáng sợ, trong 7 ngày phải tìm được cánh cửa xanh. Kể từ đó hàng loạt những kiện kì bí vây quanh cuộc sống của Lạc Uyển. xác chết bất ngờ xuất khi bơi trong bể. xuất của bà lão bí hiểm chuyên dọn dẹp vệ sinh vào ban đêm. người chàng trai với vẻ ngoài hoàn mỹ nhưng sau vẻ đẹp đó là tính cách bệnh hoạn trái ngược. người bạn cũ lâu năm gặp lại bị mất tích cách bí sau cuộc hẹn với chàng trai kỳ lạ kia... vòng luân hồi sinh tử, những thù hận, khao khát trả thù điên loạn, chân tướng mọi việc cứ mập mờ khiến người đọc khó lòng tin được ... cánh cửa xanh ở đâu? Thân phận của bà lão kì lạ là gì? Chàng trai bí kia có liên quan gì đến việc mất tích của bạn cùng phòng Lạc Uyển? Tại sao lời nguyền lại rơi vào Lạc Uyển? Những việc linh dị, kỳ bí lần lượt được vẽ lên dưới ngòi bút đầy ma lực của tác giả khiến độc giả bị lạc vào thế giới hỗn độn, gian và thời gian trái ngược cứ lặp lặp lại, vấn vít tâm trí. cuốn tiểu thuyết kinh dị cuốn hút độc giả đến tận trang sách cuối cùng.



      Mở Đầu

      “Năm tháng trôi qua tự lúc nào, biết bao nhiêu chuyện qua i, tòa nhà đêm qua lại nổi gió dông, nhìn ánh trăng sáng mà chợt chạnh lòng nhớ đến quê hương.”

      xinh đẹp đứng bên giếng nước trong sân chính, mặt mày thanh tú, hề trang điểm, ăn vận đơn giản, vung tay bên giếng nước luyện hát, ngón tay búp măng mười ngón thon , trắng trẻo mịn màng xòe ra.

      Dưới ánh trăng vẫn còn thoáng thấy vết đỏ trong lòng bàn tay, đó là dấu tích do sáng nay bị sư phụ dùng thanh gỗ đánh cho sưng tấy, bây giờ vẫn còn đau thấu tim gan.

      Sư phụ vô cùng nghiêm khắc, bởi người chết đói trong năm thiên tai rất nhiều, có thể giành giật được miếng cháo loãng trong gánh hát này coi như được ông Trời để mắt tới rồi, ai còn dám cãi lại? từng rơi nước mắt, oán trách người làm cha làm mẹ nhẫn tâm kia đem đến địa ngục trần gian này. Năm tháng qua , ngày càng thấy giống như rơi vào mạng nhện dù có đấu tranh cũng vô ích, cho nên thôi đành chấp nhận số phận

      Sân kịch viện vắng vẻ tĩnh mịch, các sư huynh, sư muội khác đều hát ở phủ nhà họ Lý, chỉ còn mình , vì hôm nay trong lúc tập luyện hát sai câu thoại nên bị sư phụ phạt ở nhà trông đại viện. Kịch viện này chỉ là khu đổ nát, nhưng cổng viện sâu hun hút, lại vào lúc cuối thu, thắp được đèn dầu, đành phải mượn ánh trăng đứng bên giếng nước để luyện thanh. Kinh kịch đều coi trọng việc luyện giọng bên những chỗ có nước, nhưng thực là dám vào phòng, bởi trong đó có mấy diễn viên treo cổ tự tử vì chịu nổi đày đọa do bị đánh đập quá tàn nhẫn rồi.

      Gan có to đến mấy cũng dám ngồi chờ trong phòng mình, ở đây hát hát lại, vừa hát vừa tự xót thương cho số phận của mình, nước mắt rơi lã chã, ánh trăng mờ nhạt, ngước mắt nhìn trời, thầm nghĩ có thể ngày mai là ngày mưa.

      tập trung hát mà hề phát hành lang xuất bóng người, từ từ di chuyển đến bên cạnh, phát ra bất kỳ tiếng động nào.

      Bóng người kia vẫy tay, lúc đó chỉ cảm nhận được luồng gió thổi sau gáy rồi ngã nhào xuống nền đất cạnh giếng nước, bất tỉnh nhân .

      Bóng người tìm ra vật gì đó người , giấu vào ngực mình. Sau đó nhanh chóng ôm đó ném vào giếng nước. Toàn bộ tấn thảm kịch chỉ xảy ra trong chớp mắt.

      kia vốn hề động đậy, nhưng trong giây phút rơi xuống giếng đột nhiên mở mắt, bản năng sinh tồn bảo tay nắm lấy thành giếng, năm ngón tay bám chặt vào đất bùn thành giếng, con ngươi mở to hết cỡ, sau đó chợt thấy đôi mắt dưới ánh trăng lờ mờ, rồi chỉ nghe thấy kia thét lên tiếng: “Là ?!” đau buồn trong lời còn thảm thiết hơn cả cái chết.

      thanh kia còn chưa kịp dứt thấy bóng người kia vung dao lên, lưỡi dao sắc lẹm. Chẳng biết là nguồn sức mạnh nào cuối cùng chém đứt rời cánh tay, tiếng kêu thống thiết vang lên, người rơi xuống giếng, còn động tĩnh gì nữa, còn bàn tay kia vẫn cố chấp bám vào thành giếng, máu chảy ra từ kẽ móng tay bị chặt đứt, nhuộm đỏ miệng giếng vốn đen xì, máu đỏ thấm vào lòng đất cũng trở nên đen ngòm.

      Người kia đẩy cánh cửa gỗ ra, bên trong có bàn trang điểm rất lớn, chiếc gương đặt đó phản chiếu bóng người với bàn tay đầy máu, đó là người đàn ông tuấn tú, sắc mặt nham hiểm bất định, soi gương tỉ mẩn trang điểm lại cho mình. ta tự chải tóc, tự chỉnh trang lại khuôn mặt mình, sau đó khẽ trề môi, tiếp đó nở nụ cười xảo quyệt đầy

      Người trong gương ngây thơ hồn nhiên, kỳ dị mà đáng , mặt mũi tuấn tú. cầm thỏi son bàn, đứng trước gương cẩn thận tô son, bất chợt gió thổi vào tấm rèm cửa màu hồng phấn, trong gương xuất hình ảnh kỳ dị.

      nền màu hồng phấn, trong ánh đèn mờ ảo, người đàn ông õng ẹo giơ những ngón tay búp măng cầm thỏi son, động tác yểu điệu, thoa lên môi, từng lớp từng lớp son, đỏ tươi như máu chảy.

      Sau khi trang điểm xong, người trong gương từ từ xoay người, mở chiếc hòm gỗ, lấy ra bộ trang phục… trang phục biểu diễn lộng lẫy, mặc xong lại đem đồ vật lấy từ người kia mở ra dưới ánh đèn, đó là đôi giày thêu màu đỏ. Các khuê các đều thích giày thêu, mặt giày làm bằng lụa, khi sờ vào vô cùng dễ chịu, có điều vẫn chưa thêu xong. ta xỏ vào chân, tuy hơi nhưng cũng khá đẹp, viền hoa sen tượng trưng cho may mắn, còn có cả đôi chim uyên ương ở hai bên, khi ghép lại tạo thành đôi.

      Bàn tay người đàn ông kia xoa lên đôi giày thêu màu đỏ, giống như chạm lên môi của mình thương nhất, bàn tay khẽ run rẩy, giọt nước rơi xuống, lẽ nào là nước mắt?
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
       Chương 1: Trở về giữa đêm khuya


      Mỗi lần Lạc Uyển nhớ lại đêm đó, vẫn còn cảm thấy như nghẹn thở, đó là ngày đầu tiên Sở chuyển chỗ ở.

      Buổi sáng hôm ấy cũng bình thường như mọi ngày, có bất cứ điềm báo khác thường gì, ánh nắng tỏa ra mùi thơm nhè của những ngày đầu hè, dưới tòa nhà vẳng lại tiếng ô tô chạy qua chạy lại nhộn nhịp, có người bán rong rao bán: “Tào phớ đây, tào phớ nóng hổi đây”.

      Lạc Uyển còn nhớ Sở từng đứng bên cửa sổ, ánh mặt trời chiếu lên lớp lông tơ mịn màng khuôn mặt , ánh mắt trong veo như mắt con trẻ. Họ là bạn học thời đại học, lại cùng trúng tuyển vào công ty, hai người thuê chung căn hộ tập thể, tuy rộng nhưng giá rẻ.

      Nhưng số chuyện luôn chầm chậm thay đổi, ví dụ như, mỗi người đều phải trưởng thành, tiêu chí trưởng thành của Sở là bắt đầu sử dụng mỹ phẩm, môi phải tô đỏ, lông mày phải tỉa , khuôn mặt xinh đẹp như ngọc lúc nào cũng rạng rỡ ánh hào quang, Lạc Uyển biết ánh hào quang đó là ánh hào quang của t

      Sở nên muốn chuyển chỗ ở, nhưng lại ngoan cố nhất định cho Lạc Uyển biết bạn trai mình là ai. Lạc Uyển nghĩ chắc là do Sở xấu hổ, cho đến ngày sau khi Sở mất tích, mới bắt đầu suy nghĩ về chuyện này.

      Ngày Sở dọn là ngày đầu tiên Lạc Uyển về nhà mình lúc đêm khuya, cảm giác trống trải, đơn cứ từ từ bủa vây.

      Lúc này Lạc Uyển mới thực cảm nhận được việc sống mình buồn tẻ biết bao, chỉ buồn mà còn rất sợ. Lúc về đến căn hộ gần mười giờ đêm. vừa nhìn đồng hồ vừa lao vào thang máy, có cảm giác giống như mình giẫm phải vật gì đó, nhấc chân lên nhìn ra là đôi giày. nghĩ có lẽ là giày của ai đó bỏ quên! Nhưng ai có thể quên giày ở chính giữa thang máy cơ chứ?

      Đó là đôi giày cưới màu đỏ mà các hay lúc dự đám cưới, nhìn cũng biết rất đắt, là hàng thêu bằng tay, mặt giày làm bằng lụa, có điều vẫn chưa thêu xong, nhưng cũng có thể cảm nhận được tinh tế của người thợ thêu, viền hoa sen xung quanh, hai con chim uyên ương nổi mặt lụa màu đỏ hợp thành đôi. Chỗ gót giày còn chưa ghép xong. Loại giày này ở bên ngoài có mà nếu có bán chắc giá cũng chẳng dưới mấy vạn.

      bất giác ngồi xuống, tò mò muốn chạm vào đôi giày kia. Cách để giày rất kỳ lạ, như thể có ai đó đứng ở giữa thang máy. quả thực rất thích người thêu đôi giày này, cũng thích cả màu sắc của nó nữa.

      Lạc Uyển đối mặt với cám dỗ, nhưng với kỷ luật nghiêm khắc tự đặt ra cho bản thân bao nhiêu năm nay khiến loại bỏ ý nghĩ nhặt đôi giày này.

      Thang máy vừa dừng, liền vội chạy ra, quay đầu lại, lao đến mở cửa căn hộ của mình. Nhưng nếu quay đầu lại nhìn thấy cánh cửa thang máy bằng thép gỉ hàng ngày kia hôm nay đổi sang màu khác, màu xanh ngọc, giống như đầm nước mùa xuân, bên trong biết chứa đựng bao nhiêu câu chuyện, bao nhiêu cảm xúc, nhưng Lạc Uyển chỉ cắm đầu bỏ chạy mà ngoái đầu lại.

      Mang theo tâm thể được này, lên giường, nghĩ lại toàn bộ chuyện kỳ lạ xảy ra ngày hôm nay, nghĩ, nghĩ mãi cho đến lúc ngủ thiếp lúc nào hay. ngày làm việc vất vả khiến sức lực của bị vắt kiệt, ngủ chập chờn yên.

      Lạc Uyển biết tại sao mình lại như giật mình tỉnh giấc, trong lúc nửa tỉnh nửa mê, phát chiếc giày hoa thêu màu đỏ hình như kê lên gối, cách mặt mình chỉ vài milimet, hơn thế nữa nó giẫm lún sâu xuống gối, chiếc khác lại bước qua người, giẫm lên bên tay, giống như có người cưỡi lên cơ thể .

      giọng lọt vào tai : “Tìm cánh cửa xanh, trong vòng bảy ngày, tìm cánh cửa xanh, trong vòng bảy ngày”.

      Sợ quá, Lạc Uyển vội ngồi bật dậy thét lên tiếng, rồi mở to mắt nhìn, xung quanh có gì cả, ra chỉ là giấc mơ.

      thầm cười nhát gan của mình, sau đó chạy chân trần đến bật đèn, có điều đúng vào lúc đứng dậy, chiếc váy ngủ vừa kéo lên, chợt xuất hai bàn tay thò ra từ dưới gầm giường. Bàn tay đó giữ chặt đôi dép lê, mỗi tay giữ chiếc, giống như người chơi trò bịt mắt bắt dê trốn dưới gầm giường, giữ chặt đồ chơi, cho người khác cướp .
      Chương 2: Gặp ma


      Do đêm ngủ yên, buổi sáng ngủ quá giấc nên suýt chút nửa Lạc Uyển làm muộn. Vừa bước vào thang máy của tòa cao ốc, thấy Sở đứng bên trong, Lạc Uyển mỉm cười: “Sao cậu cũng muộn?”

      Sở cũng cười, mặt ửng hồng thẹn thùng.

      Cửa thang máy trước mắt sắp đóng lại thấy cái túi chìa vào, đó là cái túi rất đẹp. Cánh cửa thang máy lại mở ra, đôi giày cao gót xanh bóng bước vào, cuốn theo nó là mùi hương quyến rũ và tóc dài cũng bước vào theo.

      “Thẩm Cơ?”, Lạc Uyển và Sở đều há hốc mồm. Lẽ nào Thẩm Cơ – người học cùng đại học với hai người họ cũng đến thành phố này, mà còn cùng làm ở cao ốc với họ?

      Thẩm Cơ nhìn thấy họ, lúc đầu cũng rất ngạc nhiên, nhưng sau đó lấy lại vẻ lạnh nhạt chỉ buông câu: “Làm nhân viên văn phòng ở công ty à? Mà các cậu cũng chỉ có chút bản lĩnh thế thôi”.

      Thẩm Cơ này tuy là bạn học cùng đại học với họ, lại ở cùng khu ký túc, nhưng vì ta xinh đẹp, là hoa khôi của trường nên rất ít khi giao thiệp với các bạn nữ khác, mặc dù học cùng nhau bốn năm nhưng cũng thân.

      đầu cậu là tập đoàn Hoành Nho? Cậu có biết ?” Thẩm Cơ cười mỉa mai .

      Lạc Uyển chết lặng người nhìn Thẩm Cơ, phải vì cách ăn mặc của ta, chỉ là cảm thấy người sao có thể khắc nghiệt mãi như vậy chứ. Cũng chính vì điều này mà từ trước đến nay Lạc Uyển chỉ kính nhi viễn chi với Thẩm Cơ mà thôi.

      Thang máy dừng lại, Lạc Uyển kéo tay Sở ra khỏi thang máy, nhưng nhìn Sở mãi vẫn chưa lấy lại tinh thần, Lạc Uyển có chút khó hiểu.

      “Thẩm Cơ lại làm trong tập đoàn Hoành Nho, tòa cao ốc chỉ là tài sản của tập đoàn này, cậu thấy vẻ đắc ý của Thẩm Cơ chưa”, Sở khó chịu .

      Lạc Uyển khuyên : “Chưa biết chừng ta chỉ là người dọn vệ sinh trong đó, cậu việc gì phải tức giận”.

      Hai người đẩy cửa văn phòng, ngày bận rộn lại bắt đầu.

      “Buổi chiều bơi ?”, ông chủ Hoàng hói từ phía sau đưa cho Lạc Uyển vật gì đó, “Chỗ tôi vừa hay có bộ áo tắm mới, chưa ai mặc cả, vừa vặn cho ”. ta hình như đặc biệt có cảm tình với Lạc Uyển, nhưng về mặt tuổi tác, ta thực có thể ngang hàng với bố Lạc Uyển.

      Sau khi tan ca, mười mấy người trong văn phòng tập trung lại, hào hứng hò hét: “ bơi, bơi thôi”.

      Các nhân viên cũ thuộc lòng đường đến bể bơi ở tầng bốn, rẽ vào phòng thay đồ, Lạc Uyển cũng theo. Sau khi thay xong bộ bikini kia lại chẳng muốn ra, đợi các nhân viễn cũ ra hết, mới chậm rãi bước từ trong phòng thay đồ ra.

      chiếc gương lớn trong phòng thay đồ ra đôi chân dài, cái eo thon và làn da ngăm ngăm khỏe mạnh, nhưng điều đáng nhất là bộ bikini người lúc này lúc mặc vào còn hấp dẫn hơn cả khi mặc gì, như vậy bảo làm sao người ta dám ra khỏi cửa chứ?

      còn do dự nghe thấy sau lưng có tiếng động, cần quay đầu lại cũng có thể thấy qua gương phòng thay đồ bên cạnh có người thay quần áo. Có điều cánh cửa phòng thay đồ bên cạnh đó vô cùng kỳ lạ, ràng là màu xanh.

      Bên ngoài, có người gọi , kịp suy nghĩ nhiều, Lạc Uyển quay đầu mím môi chạy ra.

      Lạc Uyển rằng, chạy thẳng đến bể bơi, cố gắng bơi sâu xuống dòng nước, để tránh ánh mắt người khác soi xét giống như quét X quang.

      May thay, nước trong bể bơi vô cùng dễ chịu, nhàng an ủi tâm hồn bị tổn thương của .

      Đúng lúc cảm thấy buồn tẻ nhất Lạc Uyển nhìn thấy ở phía bên kia cũng có c, có điều bàn tay của kia bám chặt vào thành bể bơi, tựa đầu vào thành bể bất động. Lạc Uyển cảm thấy rất kỳ lạ, lẽ nào kia bị làm sao?

      Lạc Uyển bơi đến bên cạnh hỏi: “Bạn bị làm sao vậy?”. đó gì, Lạc Uyển định bơi nhưng lại cảm thấy có gì đó bất bình thường, khẽ vỗ vào vai kia, hỏi lại câu: “Bạn sao chứ?”. Chỉ thấy đó giống như phiến rêu trơn, trong chốc lát từ từ tuột xuống theo mép bể bơi. Nước còn chưa ngập đầu, Lạc Uyển vội vàng đưa tay ra nắm lấy vai ấy, nhưng đó trơn giống như con cá, bị chìm xuống nước. Lạc Uyển thấy tình thế ổn, này chắc chắn bị bệnh nên ngất xỉu trong bể bơi, nếu được cứu mất mạng.

      dựa vào khả năng lặn khá tốt của mình, lại từng có kinh nghiệm cứu người nên nhanh chóng dùng tay trái nắm chặt tóc lững lờ trôi như đám bọt biển kia, nâng đầu ấy nổi lên mặt nước, để ta dễ thở hơn, còn mình ra sức đạp nước.

      Sau khi bơi được khoảng mấy mét, cảm thấy cánh tay trái còn đủ sức nữa, bèn lặn xuống nước, định đội đầu đẩy kia lên, còn mình cũng nhân lúc đổi tư thế mà hít thở lấy chút oxy.

      lặn xuống đáy nước sau đó ngẩng đầu lên, muốn nhìn khuôn mặt úp xuống nước của kia.

      Mái tóc đen của kia rủ xuống rối tung, bồng bềnh trong nước, che mất tầm nhìn, rất khó nhìn mặt. Chỉ lờ mờ nhận ra khuôn mặt đó trắng bệch, miệng và mũi vẫn rất đẹp. Nhìn kỹ hơn chút, là đôi mắt mở to, đó phải là đôi mắt của người sống, đôi mắt kia tuy đủ cả lòng trắng lẫn lòng đen nhưng chắc chắn có thể nhận ra này chết và với con ngươi bị trương phềnh lên cho thấy chết rất lâu rồi.

      Lạc Uyển ngẩng đầu lên như thế, cách khuôn mặt của người chết kia chỉ mười mấy milimet, còn suy nghĩ được gì nữa, quên cả đạp nước, người cũng chìm theo xuống dưới.

      thể rời mắt khỏi đôi mắt bị ngâm đến trương phình kia, giống như cái miệng đó nở nụ cười với . Xác chết kia bị mất chỗ dựa cũng chìm xuống, vừa chìm vừa nhanh chóng rữa ra, mái tóc cứ từng sợi từng sợi tách ra nổi đầy mặt nước.

      Mái tóc của người chết bị tróc ra kia cứ táp thẳng vào mặt Lạc Uyển, thi thể cũng chìm xuống phí dưới người Lạc Uyển. May mà nước bể bơi sâu lắm nên Lạc Uyển nhanh chóng chìm xuống tận đáy, chạm vào đáy bể, mềm mại như giẫm cát, càng giống như đạp lên da đầu của hàng nghìn hàng vạn người. Dù sợ hãi, nhưng với kinh nghiệm bơi lội bao năm qua vẫn như phản xạ có điều kiện giúp đạp nước nổi lên, người chết kia chìm xuống, lướt qua bả vai , chính vào giờ khắc đó Lạc Uyển nhìn thấy xác chết bị rữa mất nửa khuôn mặt kia chớp chớp mắt với .

      Có điều chỉ là chớp chớp mắt thôi nhưng cũng khiến Lạc Uyển hồn siêu phách tán, điên cuồng lao lên khỏi mặt nước, lấy hết sức chạy lên bờ, nhìn thấy các đồng nghiệp đợi mình, thậm chí còn quên mất mình là tâm điểm chú ý của mọi người, đột nhiên kêu gào thảm thiết, rồi chỉ vào bể bơi : “Người chết, có người chết!”.

      Trong mấy giờ đồng hồ, cả bể bơi bị tiếng kêu gào của Lạc Uyển làm cho rối loạn hết lên, bảo vệ chạy lên chạy xuống tìm cái thi thể Lạc Uyển nhắc tới, nhưng vô ích, tìm được gì.

      Lạc Uyển run rẩy sofa trong phòng bảo vệ, vừa rồi đúng là chuyện quái dị, ràng kia là xác chết, sao có thể mất tăm mất tích như thế? Trong bể bơi này vốn có người.

      ngồi mấy tiếng đồng hồ, sau khi bị ông chủ bể bơi mắng chửi té tát vào mặt, được thả ra. Trong bể bơi to như thế chỉ có mình nhìn thấy là sao.

      Lạc Uyển hít thở hơi sâu, sau đó vào phòng thay đồ, lấy quần áo của mình sau đó bước vào trong để thay.

      bực bội cởi bỏ bộ bikini ra, điên tiết giẫm cho mấy cái, mặc váy vào với tốc độ nhanh nhất, chuẩn bị xông ra khỏi cái chỗ u ám lắm chuyện quái quỷ này.

      bước ra bên ngoài phòng thay đồ, nhưng cảm thấy có gì đó bình thường, lại quay đầu đứng trước gương. Tuy ra được có gì đó bình thường nhưng cảm giác đó lại vô cùng mãnh liệt.

      đứng đó, cẩn thận quan sát phòng thay đồ lần nữa. Nhìn nhìn lại lúc, thực nhìn ra căn phòng này có gì khác lạ, chuẩn bị quay đầu, đột nhiên phát nguyên nhân bất bình thường đó.

      Tất cả cánh cửa ngăn cách các phòng thay đồ ở đây đều màu trắng, cơ bản có phòng thay đồ nào có cửa màu xanh, vậy lúc đầu cánh cửa màu xanh mà nhìn thấy lẽ nào chỉ là ảo giác? Hay là… dám nghĩ tiếp nữa, nhưng ý nghĩ kia vẫn cứ ra, lẽ nào mình gặp ma?

      Giấc mơ hôm qua, trong chốc lát lại ùa về tâm trí , giọng lạnh lẽo kia bảo là trong vòng bảy ngày phải tìm thấy cánh cửa xanh kia hình như vẫn văng vẳng bên tai .

      Lạc Uyển lấy hết can đảm, bắt đầu đẩy từng cánh cửa phòng thay đồ , hy vọng có thể tìm thấy cái màu xanh.

      Từng cái cửa bị đẩy ra, bên trong đều là màu trắng toát, có chút màu xanh nào, ý chí từ từ chìm xuống, giống như chìm xuống đáy biển còn thấy ngày tháng nữa.

      tới phòng cuối cùng, lấy hết dũng khí bước lên đẩy, vừa mở cửa trong lòn như mở cờ, mảng màu xanh, ra đúng là mình nhìn nhầm, nhìn tấm vải xanh này thành cánh cửa.

      kéo tấm vải xanh ra ngoài, ngó đầu vào xem, chỉ thấy khuôn mặt gần như dán vào mặt mình mang đầy nếp nhăn của tuổi già, còn có cả hai con mắt tối om thăm thẳm như đáy.

      Lạc Uyển sợ dựng tóc gáy, rụt đầu lại, định chạy ra ngoài nhưng nghe thấy bên trong tấm vải xanh có tiếng động, cái chổi thò ra từ trong phòng thay đồ. nhìn vào chỗ đó, lại xuất thêm thùng nước nữa, ra là nhân viện dọn vệ sinh già dọn rửa phòng thay đồ.

      Khuôn mặt vừa rồi chính là của bà ta! Bà ta làm vệ sinh, nhưng vẫn cẩn thận nhìn kỹ dáng vẻ của người dọn dẹp vệ sinh già kia, tất cả đều rất ràng, điều này ít nhiều khiến yên tâm hơn chút, đây là người, phải ma.

      bước đến, xách thùng giúp người dọn dẹp vệ sinh già kia, đổ vào rãnh nước, mấy giọt nước bẩn bắn lên váy . Người dọn dẹp đáng tuổi bà mình kia hình như hề cảm động, lại còn nhìn vẻ hằn học.

      Bà lão liền xách thùng nước , lúc qua bên cạnh đột nhiên rất nhàng, gần như thầm câu: “ tới cao ốc khác ! Cao ốc này sạch , ở đây tốt”. Trái tim Lạc Uyển run lên bần bật.

      lê cái xác mệt mỏi vào văn phòng, thu dọn đồ đạc của mình bàn, cầm lấy chiếc túi, vừa quay người nhìn thấy khuôn mặt khác cách mặt mình có mấy milimet.

      giật mình ngửa ra sau, cứng đờ ngã lên chiếc bàn làm việc, kịp cảm nhận mình sợ đến mức nào nữa, nhưng cũng có thể kịp nhìn gương mặt khiến người ta buồn nôn của lão Hoàng hói kia.

      “Hôm nay tôi mời ăn cơm”, Hoàng hói rồi dùng hai tay định khoác lên vai , Lạc Uyển lánh sang bên, lúc lo lắng, đột nhiên nghe thấy ngoài cửa vọng lại tiếng bước chân, hai người đều đứng yên, quay đầu nhìn, ra là bảo vệ trực ban kiểm tra.

      Hoàng hói hoảng sợ vội bỏ chạy.

      Lạc Uyển liếc nhìn người bảo vệ kia, số hiệu áo đồng phục màu xám của ta là “2046”. Ha ha, đúng là bảo vệ Vương Gia Vệ!

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 3: Tiếng khóc



                   Lạc Uyển lại làm muộn. Thực ngày hôm qua khiến quá mệt mỏi, cho nên sáng nay phi vội vàng chạy xuống lầu. Khi chạy đến được tòa cao ốc Lạc Uyển gần như kiệt sức. Vừa bước vào tòa nhà, do thay đổi khí quá đột ngột, cái lạnh của điều hòa khiến toàn bộ các lỗ chân lông như giãn nở hết ra, lông măng dựng đứng lên.

                  Bước vào văn phòng liền thấy lão Hoàng hói mặt mày khó coi đến, thét lên: “Tối nay trực ban, đừng có từ sáng đến tối chỉ biết làm biếng”.

                  Có lẽ đây là trả thù việc tối qua đồng ý ăn tối cùng .

                  Nhà vệ sinh công cộng của tầng này nằm ở đầu kia của hành lang, công ty của Lạc Uyển chỉ thuê góc, còn lại là của mấy công ty khác, nhìn có vẻ rất hoành tráng.

                  Nhà vệ sinh có vô cùng cao nhã chăng nữa cũng chỉ là nơi Lạc Uyển vào để xúc miệng, rửa mặt lấy lại tinh thần. vừa cúi đầu xuống, lấy nước vỗ vỗ vào mặt, rồi lại hét lên tiếng, nước chảy có thể chặn thanh lại, nhưng thể ngăn được căm uất trong lòng.

                  Lại ngẩng đầu lên, chỉ thấy người con đứng sau lưng, nhìn nhưng mặt biểu lộ cảm xúc. Lạc Uyển giật mình quay đầu lại, nhìn kỹ ra là Sở . cảm thấy thần kinh mình quá nhạy cảm, ngượng ngùng mỉm cười rồi : “ sao, chỉ là hôm qua ngủ ngon. Đúng rồi, sau khi chuyển cậu sống thế nào?”.

                  Sở cẩn thận nhìn xung quanh, giống như là sợ làm kinh động đến cái gì đó, ghé mặt lại, khẽ: “Tòa cao ốc này có ma! Cậu đừng bao giờ trực ban mình”.

                  ngoài cửa có tiếng bước chân, có người đến, Sở liền vội vàng chui vào toa lét. Trong công ty này có nhiều người thích buôn chuyện, để người khác nghe thấy hai người ở đây chuyện ma ma quỷ quỷ, chừng cấp cử người tống họ vào bệnh viện tâm thần.

                  Đợi người kia rồi, Sở lại chui ra mấy câu tỏ vẻ quan tâm, nhắc nhắc lại bất luận thế nào Lạc Uyển cũng đừng trực b mình.

                  Lạc Uyển nhéo cái mũi xinh đẹp của ấy : “Khi nào đưa chàng bạch mã hoàng tử của cậu đến ra mắt mình đây, mình có ý định cướp của cậu đâu, cậu giấu làm gì cho mệt”.

                  Sở e thẹn, cúi đầu : “Sớm muộn gì biết mà, cậu vội gì chứ! Con người ấy thích giao lưu với người khác, tính cách kỳ lạ, nhưng rất đẹp trai”.

                  lại có người vào, Sở đành phải ra trước.

                  Lạc Uyển nhìn bóng ấy xa dần, thở dài, người con khi giống ai.

                  Cho đến lúc hết giờ, tất cả mọi người đều nhìn đầy hàm ý rồi mới về, Lạc Uyển biết, những người kia đều muốn : “Hôm nay chết chắc rồi”.

                  Sở bước đến bên cạnh khẽ : “Có chuyện gì gọi điện cho mình”. cười với Sở , Sở Giang Nam vô cùng xinh đẹp, mắt to, da trắng, vô cùng may mắn, lại có nụ cười vô cùng ấm áp, đúng là tốt, ai cưới được đúng là có phúc.

                  Lạc Uyển ngồi trong văn phòng, bên ngoài trời tối dần, đèn sáng dày đặc như sao, Lạc Uyển tự an ủi mình, trực ban trực ban, vừa hay được vào mạng miễn phí.

                  Nhưng trái tim lại điên cuồng đập thình thịch trong gian càng lúc càng yên tĩnh này.

                  ngồi đó chơi trò gỡ mìn nhàm chán, thời gian chậm chạp trôi từng phút. Nhưng chưa hề có việc gì xảy ra, những chuyện ma quỷ gì đó chẳng qua chỉ là truyền miệng mà thôi.

                  Lạc Uyển nghĩ đến đó chuẩn bị thu dọn đồ đạc ra về, tiện tay vung cái, chiếc bút rơi xuống nền nhà. Lạc Uyển cúi người xuống nhặt, liếc mắt nhìn qua, chỗ ánh mắt vừa chạm tới xuất đôi chân đeo giày.

                  vừa ngẩng đầu lên liền nhìn thấy người mặc đồng phục màu tro đứng ở cách chỗ xa nhìn, dáng vẻ quen thuộc, nghĩ ra đó là số “2046” cứu mình hôm đó, liền lao đến chỗ người bảo vệ cười cười, : “ tuần tra à?”.

                  Người bảo vệ kia cũng gì, chỉ lặng lẽ đứng đó lúc rồi quay người bỏ .

                  Lạc Uyển đến cửa thang máy, đột nhiên thấy hơi đau bụng, quay đầu về phía nhà vệ sinh, bước chân gấp gáp đến mức át cả những thanh khác.

                  vội vàng chạy vào nhà vệ sinh, cái nhà vệ sinh này biết là kiến trúc sư biến thái nào thiết kế, bước vào là dãy toa lét, có khoảng bốn cái bồn cầu, bốn cánh cửa, mà đối diện với mỗi cánh cửa đều có bức tranh sơn dầu cỡ lớn, trong tranh là mỹ nữ cổ điển với đủ các màu sắc, xem ra giá cũng rẻ.

                  Mở nắp bồn cầu lại nhìn thấy trước mắt là vô cùng đẹp và thùy mị nhìn bạn cười đầy hàm ý. Trong lòng có biết bao nhiêu phiền phức, toa lét còn bị cảm giác có người nhìn mình, khó chịu. Lúc này lại càng bực mình hơn, cả tầng lầu đều im ắng, còn có giống như người nhìn bạn như thế, là chịu nổi.

                  Dù chỉ giây cũng định nán lại, xả nước rồi chuẩn bị ra, nhưng trong bồn cầu hình như có thanh gì đó, lúc có lúc nghe như tiếng khóc của con .

                  Tất cả mọi người đều về, ở đâu lại có tiếng khóc của con . Trong lòng thực hoảng sợ, lông tơ sau lưng cũng dựng ngược cả lên, nhưng thanh kia thực giống như phát ra từ trong bồn cầu.

                  muốn bỏ chạy, nhưng lại bị hiếu kỳ đánh bại, cuối cùng vẫn về phía có tiếng khóc phát ra. từ từ cúi người, nhìn xuống khoảng trống dưới cánh cửa phòng vệ sinh xem có chân người . Mồ hôi túa ra khắp người, đưa mắt nhìn hết lượt bốn chiếc bồn cầu, có gì cả, đều trống , trong lòng cuối cùng cũng thở phào cái, định quay người thanh kia lại vang lên phía sau.

                  Nghe rất , đúng là tiếng khóc của con , đứt quãng như tiếng đồng hồ tích tắc. vừa quay đầu, tiếng khóc kia lại im bặt, nhưng trong tiếng khóc hình như có thê lương vô hạn, đau khổ khôn cùng.

                  Lạc Uyển thực chịu nổi nữa, quay đầu gào thét, nhưng lại nhìn thấy đôi mắt của mỹ nữ trong bức tranh sơn dầu tường động đậy, chân mềm nhũn tại chỗ, sao cử động được nữa. Mà bên ngoài hình như có tiếng bước chân đến, tuy nhưng lại giống như giẫm lên người . nguy hiểm vô hình này bủa vây lấy , còn còn đường nào để lẩn tránh.

                  cảm giác trơn trượt từ từ quấn quanh cơ thể, Lạc Uyển cảm giác cả người mình như ngâm nước, chỗ nào cũng thấy mát lạnh, cảm giác đó, hôm qua cũng thấy, chính là cảm giác lúc chạm vào thi thể mất tích trong bể bơi kia.

                  Phía sau chợt có cánh tay thò ra, khô héo, nhăn nheo, cứng đơ như xác chết vỗ vào vai khiến nhảy dựng lên, chân lại mềm nhũn ra ngồi phịch xuống đất

                  Người đứng trước mặt xách thùng nước, cầm cái chổi lau nhà, to: “Muộn thế này rồi, còn làm gì ở đây? Mọi người đều về cả rồi, định tan ca à, muốn trộm đồ sao?”.

                  Chân tay Lạc Uyển ấm áp trở lại, đúng là người lao công già kia, : “Bà ơi, cháu tăng ca”.

                  lồm cồm bò dậy, biết có nên cho bà ấy biết chuyện tiếng khóc vừa rồi , nhưng tiếng khóc kia lại thấy nữa, còn bức tranh kia vẫn y như cũ, làm gì có chuyện con ngươi chuyển động.

                  biết nên thế nào nữa, phủi phủi bụi quần áo chuẩn bị ra, bà lão theo phía sau, vào lúc cửa thang máy đóng lại, hình như lại nghe thấy câu kia: “Tòa cao ốc này sạch , thích hợp với , nhanh !”. Nhưng cửa thang máy đóng, muốn hỏi cũng hỏi được nữa.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 4: Đại sư


        Xuống khỏi xe buýt, vội vội vàng vàng chạy về căn hộ. đột nhiên nhìn thấy cột điện dán tờ quảng cáo.

                  Toàn bộ nội dung tờ quảng cáo như thế này.

                   

                  Lý Đại Tiên, hãy tìm ông nhờ dự đoán tương lai, địa điểm ở số 401 cửa Nhai Đông, mọi đều linh, kiếp nạn tiêu tan, chất lượng đảm bảo.

                   

                  Lạc Uyển chép lại địa chỉ của Đại Tiên tờ quảng cáo dán ở cột điện, tranh thủ ngày cuối tuần mang theo ví tiền, cẩn thận đếm đếm lại, chỉ sợ gặp được Đại Tiên, cầu được bùa chú.

                  401, Lạc Uyển đứng trước nhà này, nhìn cánh cửa chính cũ nát như sắp rơi xuống kia thấy hơi sợ. dè dặt vào, tòa nhà cao bốn tầng, cầu thang lên lầu vô cùng cũ nát, giống như thử thách gan dạ của con người.

                  Lạc Uyển đứng giữa cầu thang sửa sang lại quần áo, sau đó mấy bước lên đến lầu , tìm phòng 120 tầng ba theo địa chỉ chép lại tờ quảng cáo kia. Cuối cùng cũng tìm thấy căn phòng đó ở bên cạnh bể nước, mùi hôi thối xộc vào mũi, tiếng cãi nhau ở các căn hộ xung quanhinh tai nhức óc, người có thể tu luyện ở đây nhất định là đại sư của đại sư rồi.

                  Trong lòng thầm vui, vội gõ cửa. Có người trong nhà đáp lại: “Vào ”. Cửa chỉ khép hờ, đẩy cửa bước vào, nhìn thấy người ngồi sau bàn làm việc gần đó, quay đầu vào gương dán cái gì đó, lẽ nào đó chính là vị đại sư mình muốn tìm? Lạc Uyển dám khinh suất, nhìn người chằm chằm ngồi trước gương kia cẩn thận hỏi: “Xin hỏi, Lý đại sư có nhà ạ?”.

                  Người kia quay đầu lại, chỉ thận trọng gật đầu, với : “ , gần đây có phải ngủ ngon đúng ?”.

                  Lạc Uyển đứng như trời trồng trước câu phủ đầu này, người này sao có thể đoán việc như thần thế? Xem ra quả nhiên là nhân vật thuộc tầm cỡ đại sư.

                  Lạc Uyển lập tức tiến đến gần, với vị đại tiên mà toàn thân đều là vầng sáng trước mặt này: “Đại sư, gần đây tôi luôn mơ thấy ác mộng, mà ngủ cũng ngon...”.

                  “ cần nữa,đem bùa hộ mệnh này về, chuyện của tôi biết hết rồi, đeo cái này vào, nó giữ cho luôn luôn bình an”.

                  Lạc Uyển cam tâm lặn lội đến tận đây mà chỉ có dăm ba câu như thế, nên liền hỏi tiếp:

                  “Đại sư, cánh cửa xanh là thứ gì vậy?”.

                  “Cánh cửa xanh, đương nhiên chính là cánh cửa màu xanh! Nếu là ám hiệu của tổ chức xã hội đen hoặc lời bí mật của những người nhau tôi rất khó đoán”.

                  Lạc Uyển cảm thấy vị đại sư này khác xa với người bình thường, muốn thêm nhưng đại sư hình như muốn đuổi .

                  Vị tiểu sinh đứng bên cạnh vô cùng khôi ngô tuấn tú, vừa xua tay vừa : “Thiên cơ thể tiết lộ, nhiều linh nữa”.

                  Vị đại sư kia chìa tay ra, trong tay nắm cái bùa vẽ lung tùng, biết gì thêm nữa, đành phải móc trăm đồng từ trong túi ra, hai người giằng co mãi tờ tiền kia lúc, cuối cùng đại sư cũng giật được.

                  vừa nghĩ vừa về phía nhà mình, đường nắm cái bùa hộ mệnh kia rất chặt, vô cùng chặt.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,953
      Chương 5: Ác ma



                              Khi Lạc Uyển về đến căn hộ, đúng lúc cửa thang máy mở, bên trong có mấy người cũng chuẩn bị lên lầu, vội bước nhanh vào trong, rồi thang máy chậm chạp lên.

                  Đột nhiên ánh mắt nhìn xuống nền thang máy, đôi giày, chút nữa sợ hãi kêu lên, đôi giày hoa thêu màu đỏ vẫn còn ở giữa thang máy.

                  lại nhìn những người cùng lên lầu xung quanh, tất cả đều chút biểu cảm, chỉ tập trung ánh mắt vào con số tăng lên, dường như chẳng ai nhìn thấy đôi giày kia.

                  Trong đầu Lạc Uyển chứa đầy những suy nghĩ hỗn độn, tại sao có thể để đôi giày đắt tiền trong thang máy mà người qua kẻ lại ai để ý?

                  mải miết trong dòng suy tư thang máy đến nơi, đành bước ra. Lúc ra khỏi thang máy còn ngoái đầu lại nhìn cái, chỉ thấy cửa thang máy chậm chạp đóng lại, còn những người mặt chút biểu cảm vừa rồi đều vây lấy đôi giày kia đứng thành nửa vòng tròn, mặt hướng về phía , tất cả đều giơ tay lên vẫy chào , miệng như : “Bye... Bye...”, động tác đều răm rắp giống như nhóm người rồi được điều khiển bằng sợi dây vậy.

                  gian lờ mờ tối càng khiến Lạc Uyển sợ toát mồ hôi hột. hoảng loạn quay đầu chạy về căn hộ của mình, vừa vào trong phòng liền bật tất cả đèn lên, nắm chặt bùa hộ mệnh, rồi dám lên tiếng nữa.

                  Rất lâu sau mới dám trèo lên giường, vùi đầu vào trong chăn. Ngoài cửa sổ hình như nổi gió, đúng là trời tháng Sáu thay đổi là thay đổi, lẽ nào sắp mưa?

                  gắng gượng dậy, vì quá sợ nên lấy máy tính xách tay mang từ công ty về bật lên, chuẩn bị vào mạng dây để thư giãn chút, nhưng sao mở được máy, tức tối đặt máy tính lên tủ ở đầu giường rồi chuẩn bị ngủ.

                  Hôm nay vất vả cả ngày, Lạc Uyển nhanh chóng chìm vào giấc ngủ. Trong lúc mơ màng đột nhiên cảm thấy thể cử động, giống như có người đè lên chân tay, muốn mở mắt nhưng sao động đậy được, càng lúc càng thấy hoảng sợ, lấy hết sức đạp chân.

                  Cuối cùng cũng hé được mắt, vẫn trong lúc mơ màng chợt nhìn thấy màn hình máy tính tủ đầu giường biết mở từ lúc nào. màn hình lên bức tường với những cây dây leo xanh bao quanh, bức tường rất cao, còn có cánh cửa xanh đóng kín. Lạc Uyển thể bật dậy được, cảm giác hoang mám chặt. Đột nhiên phát chiếc giày từng chút từng chút chồi ra từ chỗ cánh cửa. Cánh cửa xanh giống như ranh giới bằng giấy hồ, từ từ bị đạp rách, chính là chiếc giày hoa thêu màu đỏ giống như có người nó rồi bước qua vậy. lát sau lại là chiếc giày đỏ khác bước qua, hai chiếc giày ghép lại thành đôi, đứng trước máy tính giống như cách để giày nhìn thấy trong thang máy.

                  Lạc Uyển lật người định bỏ chạy, cảm giác nguy hiểm bóp nghẹt cổ , nhưng còn chút sức lực nào nữa.

                  Chiếc giày kia bắt đầu động đậy, tiến từng bước từng bước về phía trước, đến trước màn hình máy tính. biết làm thế nào, đôi giày màu đỏ kia như có thể đạp vỡ màn hình máy tính, lại như có thể xuyên qua cái màn hình này, từ từ thò ra khỏi màn hình máy tính, giẫm lên chiếc tủ đầu giường.

                  Lạc Uyển trừng trừng mắt nhìn đôi giày kia từ từ giẫm đến cạnh gối mình. vô cùng hoảng loạn, lấy hết sức lùi lại sau nhưng đột nhiên giống như rơi vào hang sâu tăm tối, người ngã xuống phía dưới, cơ hồ cơ thể rơi vào bóng đêm vô cùng. cảm thấy da đầu đau rát, ngoái đầu lại nhìn thấy bàn tay nắm chặt tóc, còn bản thân bị treo lơ lửng giữa trung tối đen.

                  Có giọng biết từ đâu vọng đến: “Trong vòng bảy ngày phải tìm thấy cánh cửa xanh, nếu chắc chắn chết”, giọng đó như vừa khóc vừa kể, rất đỗi bi thương.

                  Lạc Uyển định hét lên thấy cổ mình bị cái gì đó kéo đứt lìa, máu phun tóe ra thấm ướt lạnh buốt, còn cơ thể đầu kia của mình lại rơi vào trong bóng đêm đen thăm thẳm.

                  Lạc Uyển thét lên tiếng, lúc sau mới ngồi bật dậy được, toàn thân đầm đìa mồ hôi, nhìn thấy ngoài trời đổ mưa, mà nước mưa còn hắt cả vào phòng quất thẳng vào mặt. Hóa ra máu nhìn thấy trong cơn ác mộng vừa rồi chính là nước mưa!

                  khó khăn lắm mới trấn tĩnh lại được, đứng lên bật điện, nhìn thấy mọi thứ xung quanh đều bình thường, máy tính tủ đầu giường hề mở, “Trong vòng bảy ngày phải tìm thấy cánh cửa xanh, nếu chắc chắn chết?”. Cái gì là cánh cửa xanh? Vì sao phải tìm cánh cửa xanh? Trong cơn ác mộng vừa rồi là ai gào lên câu này?

                  Ở đâu có cánh cửa xanh? Sau khi tìm thấy làm thế nào? Có chết ? Vì sao bùa hộ mệnh gần như có chút tác dụng nào.

                  Lạc Uyển nhớ lại các chi tiết trong giấc mơ mà mơ vào cái này Sở dọn , cũng có iọng nhắc phải tìm cánh cửa xanh, nhưng chuyện có manh có mối này làm thế nào? Lẽ nào phải thực tin vào giấc mơ?

                  Lạc Uyển bị mất việc, lý do là vì thường xuyên đến muộn, nhưng thực biết là vì thuận theo lão Hoàng hói.

                  đến văn phòng thu dọn đồ đạc, tìm người bạn duy nhất của Sở , nhưng hôm nay ấy chưa đến.

                  đám người đột nhiên xuất ngoài cửa, áo đen quần đen, găng tay trắng.

                  Chỉ thấy hai hàng người xã hội đen đứng ngay ngắn, người con vô cùng trẻ đẹp cao sang ngẩng cao đầu bước ra từ giữa đám người đó, sao lại có thể là Thẩm Cơ!

                  Chẳng phải là Thẩm Cơ làm ở tập đoàn Hoành Nho tầng thượng sao, chạy đến đây làm gì? Lão Hoàng hói kịp thời bước đến, cười nịnh : “ biết người của tập đoàn Hoành Nho đến có việc gì chỉ bảo?”.

                  Thẩm Cơ kịp chuyện với Lạc Uyển, cũng kịp cười nhạo , chính thức phát ngôn: “Chủ tịch của chúng tôi cử tôi đến mời nhân viên mới của công ty các lên lầu chuyện”.

                  Ánh mắt của tất cả mọi người cùng đổ dồn vào Lạc Uyển, Lạc Uyển biết nhìn vào đâu, đành nhìn Thẩm Cơ, xác nhận xen có phải ta đùa.

                  Biểu của Thẩm Cơ vô cùng kinh ngạc. Gặp Lạc Uyển khiến ta vui rồi, đúng vậy, ta muốn người khác ta có người bạn học cùng đại học kém cỏi như thế, nhưng nhìn thấy dáng vẻ kia của Lạc Uyển, trong lòng càng như có lửa đốt, ngờ người mà mình cần mời lại chính là con nha đầu này.

                  Thẩm Cơ tức đến tái mặt, nhưng lại dám chống đối mệnh lệnh của chủ tịch, đành mềm giọng : “Chủ tịch của tôi mời đến gặp mặt, có được ?”.

                  Lạc Uyển còn chưa trả lời, lão Hoàng hói đáp lời đồng ý: “Được được, ấy lên ngay đây”.

                  Vừa vừa đưa mắt ra lệnh cho Lạc Uyển, rất lâu rồi luôn muốn xu nịnh tập đoàn Hoành Nho, nhưng lại chưa có cơ hội, bây giờ có cơ hội này, đương nhiên thể bỏ qua.

                  Lạc Uyển nhìn thang máy mở ra, ngờ tầng thượng lại xa hoa như vậy. Cả gian phòng lớn toàn bộ đều làm bằng kính, có bàn ghế, người làm việc đều đứng, hình như nghe lệnh, những người đứng trước mặt lúc này hình như đều có tiền có thế cả, nhưng có rất í

                  Chỉ có chiếc bàn lớn để ở sau cùng, chủ tịch ngồi chiếc ghế lớn phía sau bàn, nhưng nhìn thấy mặt, cảnh này khiến Lạc Uyển sợ đến mức cứ trợn tròn mắt lên nhìn. Lạc Uyển chân mềm nhũn theo sau Thẩm Cơ đến trước cái bàn kia, Thẩm Cơ lập tức đổi giọng nịnh bợ : “Chủ tịch, người bà muốn gặp cháu đưa đến”.

                  Chỉ thấy chiếc ghế kia từ từ quay lại, lộ ra gương mặt mà Lạc Uyển thể ngờ tới, Lạc Uyển chỉ vào người kia, lùi lại phía sau : “Bà, bà... sao lại là bà?”.

                  Những người xung quanh đều hằn học nhìn như thể muốn ăn tươi nuốt sống bất lịch của .

                  Người kia che miệng cười cười, rồi đứng dậy : “Tôi gọi lên là muốn hỏi xem có muốn trở thành người nhà tôi ?”.

                  Lạc Uyển miệng lưỡi cứng đờ hồi lâu, đột nhiên thốt ra câu: “Bà, sao lại là bà?”.

                  Chính là bà lao công mà nhìn thấy trong phòng thay đồ hôm đó, bỗng nhiên hóa thân thành chủ tịch của tập đoàn nhiều tiền nhất thành phố này, lại còn hỏi mình có muốn trở thành người nhà của bà ấy . Dây thần kinh của Lạc Uyển như đứt rời ra, ngừng vỗ vào đầu mình : “Ảo giác, tất cả đều là ảo giác”.

                  “Ha ha, đồ ngốc, đừng vỗ nữa, vỗ ra bệnh hay đâu. Làm vệ sinh chỉ là sở thích của ta thôi, bởi ban ngày mọi người đều cho ta làm nên ta đành quét dọn buổi tối. Thượng Quan Thanh ta đời này gặp vô số người, nhưng sau khi nhìn thấy cháu ta biết cháu là đứa trẻ ngoan, nên ta muốn tặng cháu trai của ta cho cháu, cháu có muốn trở thành cháu dâu của ta?”, khuôn mặt bà lão rất hiền từ .

                  Lạc Uyển sợ đến đờ đẫn cả người, hoàn toàn có phản ứng gì. Thượng Quan Thanh bước đến, tháo chiếc vòng tràng hạt tay ra, rồi : “Người xưa từng , ân tình như giọt nước, báo đáp như suối tuôn trào, cháu là đứa trẻ ngoan, giúp ta đổ nước lần. Thượng Quan Thanh ta chưa từng nợ ai ân tình, bây giờ đem tràng hạt này tặng cháu, tuy đáng là suối tuôn trào nhưng cũng coi là tấm lòng thành”.

                  Lạc Uyển chợt thấy choáng váng, hoàn toàn chú ý đến ánh mắt khác thường của người, đó chính là Thẩm Cơ. ta muốn lấy cháu trai của Thượng Quan Thanh - ta Thượng Quan Lưu Vân khá lâu rồi, ngờ giữa đường lại mọc ra kẻ phá hoại đáng ghét, mà còn là kẻ thù đội trời chung, nhất thời ta chấp nhận nổi. Tất cả mọi người đều sửng sốThượng Quan Thanh thấy chiêu này khiến mọi người đều sững sờ, còn bà lại thấy vui vui.

                  Bà lại đưa ánh mắt nhìn trước mặt, hiền lành, đáng , kiên cường, còn có khí chất thể ra được là gì. Tuy phải rất xinh đẹp nhưng cũng khiến người khác khi nhìn liền có cảm giác rất thoải mái, bà liếc nhìn tập tài liệu trong tay.

                  Lạc Uyển, hai mươi mốt tuổi, vừa tốt nghiệp đại học...

                  Đúng là trong như nước, Thượng Quan Thanh đích thân đưa Lạc Uyển xuống lầu, trong lòng tràn ngập thương, đứa trẻ như vậy nên vào cửa nhà làm quan. Ánh mắt bà ấy nhìn hai đứa cháu trai trong ảnh, hai chàng trai khôi ngô tuấn tú cưỡi ngựa, hướng về phía bà mỉm cười tươi rói.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :