1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Câu chuyện về em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu (Full + 5NT)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 31
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Ôn Hành Chi tính xuống, làm việc luôn luôn có chừng mực, nếu là bạn bè của Ôn Viễn thất lễ. Nhưng khi thấy Ôn Viễn chạy ra vô tình nhìn thấy người ở trong quán cà phê. Ôn Hành Chi trở về trong xe, thuận tay mở cửa bên tay lái phụ ra.

      Ôn Viễn thở hổn hển leo lên xe, Ôn Hành Chi hơi cau mày: “ có chuyện gì gấp, em chạy làm cái gì?”

      Ôn Viễn giận dỗi nhìn : “Em muốn mau mau gặp được , được à....”

      Lời ngon ngọt này đối với Ôn tiên sinh rất có tác dụng, cúi đầu, đẩy Ôn Viễn ra, tự tay thắt dây an toàn vào cho . Sau đó từ từ cho xe chạy vào đường lớn, ánh mắt lơ đãng nhìn về phía quán cà phê cái, Trần Dao vẫn còn đứng ở đó. Chỉ nhìn cái rất nhanh rồi Ôn Hành Chi liền thu hồi tầm mắt, vừa quan sát đường xá vừa : “Từ trường em đến chỗ này ngồi xe cũng mất hai giờ, em chạy đến đây làm cái gì?”

      xin tài trợ.” Ôn Viễn : “ có ai cùng với hội trưởng, nên con gà như em đây phải rồi.”

      Ôn Hành Chi hiểu ý, cảm thấy có chút buồn cười: “Vậy em xin được chưa?”

      “Tất nhiên rồi.” Ôn Viễn dương dương tự đắc, mà hoàn toàn quên mất lần này hoàn toàn có công lao của .

      tệ....”

      Đường hơi đông, đèn đỏ phía trước sáng lên, Ôn Hành Chi từ từ dừng xe, nghiêng đầu nhìn về phía Ôn Viễn. tháng có gặp, mái tóc của cũng có dài ra mà vẫn giống như hồi học trung học, chân tóc phía hơi xoăn nhưng đuôi tóc ở cổ rất mềm mại, mượt mà. Trời lạnh như này nhìn rất ấm áp. Làn da cũng trắng nõn như đồ sứ tinh tế, đôi mắt sáng, nhu hòa, nhìn rất thoải mái.

      nhìn em xong rồi chứ?” Ôn Viễn bị nhìn có chút được tự nhiên gãi gãi đầu thay đổi đề tài: “ trở về lúc nào?”

      Ngày hôm qua khi gọi điện cho vẫn còn ở London, vậy mà tối hôm nay lại thần kỳ xuất trước mắt . Đây có được xem như là....bất ngờ? Ôn Viễn suy nghĩ, mím mím môi, nếu đây là bất ngờ, vậy tại sao lại có vẻ nghiêm túc như thế.

      Ôn Hành Chi dường như bỏ qua câu hỏi phía sau của : “ suy nghĩ lời em vừa .”

      Ôn Viễn hiểu nhìn : “Em vừa cái gì?”

      Thân thể khẽ nghiêng về phía , hai con mắt cũng mở lớn, sáng rạng ngời, rất xinh đẹp. Ôn Hành Chi đưa tay vịn chặt ghế , kéo gần khoảng cách hai người. Ôn Viễn cũng cảm nhận được.

      “Em muốn mau mau nhìn thấy ….” Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn , ánh mắt dường như mang ý cười: “Là ý sao nhỉ?”

      “Em…………” Ôn Viễn kinh ngạc nhìn , trong đầu chợt có cảm giác kỳ quái, điều này làm tim khỏi đập nhanh hơn giống như muốn nhảy ra ngoài. Cái này thể được, Ôn Viễn liếm liếm đôi môi, định gì đó, chợt có thanh vang lên. cho là tiếng điện thoại di động, cho đến khi kịp phản ứng Ôn tiểu thư mới phát ra là bụng của kêu.

      đói bụng.

      Tại sao lại có thể vào lúc này.

      Ôn Viễn cực kỳ ảo não, dám nhìn nét mặt của Ôn Hành Chi mà vùi đầu vào cánh tay của , cúi đầu than lên tiếng.

      Phản ứng lại của Ôn tiên sinh là bật cười, vừa đúng lúc đèn xanh bật sáng, ở phía sau có tiếng còi xe thúc giục, Ôn Hành Chi vỗ vỗ đầu .

      “Ngồi yên, xe phải chạy rồi.”

      Ôn Viễn đỏ mặt, cho đến khi xuống xe cũng quay mặt nhìn Ôn Hành Chi thêm cái nào nữa, cho nên thể nhìn thấy trong mắt chứa nụ cười.

      Nơi đến là nhà hàng lớn quen thuộc ở quảng trường T.

      Ôn Viễn đeo túi theo sau Ôn Hành Chi, trong đầu vẫn rất phiền muộn. dự cảm, hơn nữa dự cảm kia có lẽ là chính xác tới 99%, biểu vừa nãy của Ôn tiên sinh cùng với cách giáo dục trước kia hề giống nhau, ràng là chuẩn bị hôn đấy. khí lúc đó vô cùng tốt, đều tại do đói bụng đúng lúc.

      Hai người chọn cái bàn rồi ngồi xuống, người phục vụ tiến tới chào đón. Ôn Hành Chi liếc nhìn thực đơn rồi hỏi Ôn Viễn: “Em muốn ăn cái gì?”

      “Đồ ăn cay.” ăn đồ ăn cay thể làm thôi muốn đào hố chôn mình.

      Ôn Hành Chi liếc mắt nhìn Ôn Viễn, nhìn vẻ mặt buồn bực của thấy vô cùng sinh động và thú vị. Lông mày hơi nhướn lên, gọi mấy món rồi giao cho người phục vụ.

      “Đói như vậy, buổi trưa em ăn những gì?”

      “Ăn cũng nhiều nhưng buổi chiều rong ruổi ở ngoài đường cũng tiêu hóa hết rồi.” Ôn Viễn có chút uất ức: “Đồ ăn trong căn tin cũng quá tệ, nhưng lại quá ít, ăn đủ no.”

      Lúc trước Ôn Hành Chi cũng có nghe , thức ăn đại học T cũng quá tệ, nhưng cho dù tệ cũng chỉ là căn tin, lúc trước Ôn Viễn ở nhà đều được bà Thành chăm sóc chu đáo. Hôm nay nghe than thở biết vẫn chưa hoàn toàn thích ứng với cuộc sống mới.

      mỉm cười: “Như vậy phải là gầy mấy cân?”

      “Cũng đến nỗi.” Ôn Viễn khẳng định: “Phía sau trường học của em cũng có phố ăn vặt, buổi tối bán tới 12 giờ khuya, đồ ăn bán rất ngon.”

      Xuân Hỉ và Chu Nghiêu là khách quen của những quán ấy, ban đầu Ôn Viễn cũng bởi vì từ đến lớn đều ăn cơm ở nhà, chưa từng ăn những đồ ăn vặt kia, nên lúc Xuân Hỉ cùng Chu Nghiêu rủ cùng có chút do dự. Tình cờ lần, bởi vì bận hoạt động về muộn, căn tin còn cơm, Ôn Viễn thể làm gì hơn là ra phía sau trường mua cơm ăn. Mùi vị tệ, sau này cũng thường ghé hơn.

      Ôn Hành Chi nhíu nhíu mày, lúc đưa đón Ôn Viễn cũng từng qua cái phố kia nên biết nó bán những gì. Đồ ăn quá bóng nhẫy, dầu để bên cạnh cống ngầm, ràng là quầy hàng vệ sinh, vậy mà lại có rất nhiều người ghé vào.

      “Ăn thành quen?” Ôn Hành Chi nhìn hỏi.

      Ôn Viễn có chút chột dạ: “Cũng tạm được. Lúc đầu quen nhưng sau ổn.”

      “Sau này cho ăn ở đấy nữa.”

      Bị quản lý nhiều năm như vậy, Ôn Viễn sớm có loại ý thức. Khi muốn làm việc gì đó chắc chắn có cơ hội thay đổi. khi Ôn Hành Chi cho phép, có nghĩa là chuyện này còn khả năng thương lượng. Mặc dù thể lúc nào cũng quản thúc nhưng quyền uy vẫn còn, bạn học Ôn Viễn dám trái lời.

      Đồ ăn nhanh chóng được mang lên, Ôn Viễn nhìn thấy đồ ăn mang lên theo ý mình, tuy chỉ có hai phần nhưng cũng làm cho thỏa mãn rồi. Bởi vì khẩu vị của Ôn Hành Chi luôn , hơn nữa cũng muốn ăn nhiều ớt.

      Nhìn thấy đĩa ớt trước mặt, ánh mắt Ôn Viễn chợt sáng lên.

      ngẩng đầu nhìn Ôn Hành Chi, tập trung lột cua ở trong chén. Thừa dịp để ý, Ôn Viễn gắp miếng ớt cho vào miệng, trong nháy mắt đầu lưỡi lan ra cảm giác nóng bỏng. Ôn Viễn cố gắng nuốt xuống, cảm giác cay nóng di chuyển đến dạ dày.

      hít hơi, cố tỏ ra bình tĩnh tới bên cạnh Ôn Hành Chi, vỗ vỗ bờ vai của .

      Ôn Hành Chi ngẩng đầu lên nhìn , còn chưa kịp câu nào, có cảm giác mềm mại dán lên khóe môi . Lúc đầu bất ngờ nhưng rất nhanh sau đó nhận ra đây là đôi môi của Ôn Viễn. thậm chí còn muốn đem lưỡi tiến vào bên trong, cũng kèm lúc này là mùi vị cay nồng thú vị.

      Ôn Viễn có chút hài lòng, ra nụ hôn của vừa rồi chỉ là nghiệp dư, loại trình độ này căn bản chỉ có thể coi là lướt qua, nhưng vì đạt được mục đích liền cảm thấy thỏa mãn.

      Chỉ là, lúc Ôn Viễn chuẩn bị rời lại bị Ôn Hành Chi đưa tay ra ôm lấy hông của lại, để cho cử động. Ôn Viễn chợt la lên, Ôn Hành Chi thừa dịp mà tiến vào, quấn lấy lưỡi của , tùy ý hôn mút.

      Ôn Viễn muốn ngất , trong lúc bối rối nắm lấy được cổ áo của Ôn Hành Chi đẩy ra. Mà Ôn Hành Chi lại chịu buông, cho đến khi thở nổi mới buông ra, dán môi của mình lên môi cọ sát, hơi thở dần dần trở nên bình thường.

      Sau khi tỉnh táo lại Ôn Viễn nhận ra mặt mình bị nghẹn thành đỏ ửng lên, dạ dày cũng nóng hừng hực, bám lấy bả vai Ôn Hành Chi, ho khan lâu mới có thể ra trọn vẹn câu: “ lừa em. phải là thể ăn cay sao?”

      Ôn Hành Chi chau chau mày: “ như vậy sao?”

      Ôn Viễn cứng họng nhìn .

      Ôn Hành Chi nhanh chậm dạy dỗ : “Ôn Viễn, tự cho mình là thông minh nhưng thực ra là chịu thiệt thòi đấy.”

      Ôn Viễn: “....”

      Ôn Hành Chi chiếm được tiện nghi còn làm bộ, coi như là được mở mang đầu óc.

      Quả nhiên làm cho người ta tức điên rồi.

      đường trở về, Ôn Viễn ngồi ghế phụ bên cạnh nhưng lời nào, Ôn tiên sinh vẫn bày ra bộ dáng bình tĩnh như cũ, chỉ có khóe miệng khẽ nhếch lên biểu lộ cảm xúc lúc này. Đột nhiên, Ôn Viễn xoay người lại, Ôn Hành Chi bị hành động của hấp dẫn chú ý: “Sao vậy?”

      Ôn Viễn mím miệng: “ lái xe qua cổng trường rồi.”

      biết.”

      “Vậy tại sao còn dừng xe?” Ôn Viễn tức giận trừng mắt nhìn .

      phải em mỗi ngày trường đều cắt xén nước của sinh viên sao, bây giờ về làm sao mà tắm được?”

      Ôn Viễn suy nghĩ, nữ sinh đại học T đều lên án nhà tắm công cộng, 6 giờ mỗi ngày mới tan lớp mà 7 giờ hết nước, cho nên sau khi học xong phải vội vã trở lại ký túc xá rồi chạy tới nhà tắm. Ôn Viễn trước giờ tắm ở nhà đâu có nghĩ đến trường phải vội vàng như thế. Bình thường chỉ mới dội qua lần hết nước, tóc còn chưa kịp gội. Ôn Viễn từng trải qua chuyện này, oán trách qua điện thoại cùng với , nghĩ rằng còn nhớ.

      ngồi yên lầu bầu: “Vậy bây giờ phải đâu?”

      “Gần đây căn hộ, qua quảng trường kia là tới.”

      Ôn Viễn nghe câu này khỏi ngẩn người, căn hộ của ? Phản ứng đầu tiên chính là thốt lên câu như này: “Em qua đêm ở đó đâu.”

      vô cùng chột dạ.

      Ôn Hành Chi ràng lười đáp lại lời của , trực tiếp lái xe vào trong bãi xe, dẫn lên lầu.

      Ở thành phố T, Ôn Hành Chi có ba căn hộ. Lần trước mang Ôn Viễn tới căn hộ kia cũng là căn thường ở, hai căn còn lại để đó dùng, bởi vì diện tích quá lớn, người ở quá phí phạm. Căn hộ này mấy ngày trước cũng mới có người đến dọn dẹp, từ đây đến đại học T cũng thuận tiện. Đây cũng là căn hộ lớn nhất trong ba căn, dường như Ôn Hành Chi cũng chưa ở nơi này bao giờ.

      Ôn Viễn đứng ở cửa lớn, quan sát sàn nhà rộng lớn sáng bóng mà dám tiến vào. Ôn Hành Chi lấy đôi dép từ trong tủ giày ra, đợi thay xong rồi dẫn vào nhà.

      Ôn Viễn đeo túi sách, đứng ở phòng khách ngây ngốc nhìn ngó mọi nơi. biết Ôn Hành Chi có tiền, nhưng cũng biết nhiều tiền đến mức nào. Thành phố T đại khái có thể xem là thành phố tấc đất tấc vàng, cho nên chỉ có thể xây chung cư lấy chiều cao bù lại, muốn có được chiều ngang phải trông cậy vào nhân dân tệ thôi. Mà khu này chỉ cách đại học T có quảng trường giá của nó là bao nhiêu chứ? chừng là năm đơn vị đó. căn nhà hơn hai trăm mét vuông, là bao nhiêu tiền?

      Ôn Viễn che mặt dám nghĩ.

      “Em đứng ở đây làm cái gì vậy?” giây tiếp theo nghe thấy giọng Ôn Hành Chi: “Để túi xách xuống, phòng tắm là phòng thứ nhất ở bên trái.”

      Ôn Viễn lặng lẽ vào phòng tắm, liếc mắt nhìn, rồi ra ngoài: “Có thể thay đổi phòng tắm khác được ?”

      nhìn Ôn Hành Chi pha trà: “Sao vậy?”

      “Cảm thấy được thoải mái.”

      Nhà họ Ôn là nhà cũ, nên Ôn Viễn cũng quen, khi gặp hoàn cảnh mới mẻ như này cảm thấy được thoải mái.

      Ôn Hành Chi lên tiếng, chậm rãi làm xong công việc làm, rồi để ấm tử sa xuống, gõ đầu cái: “ theo .”

      Ôn Hành Chi dẫn đến phòng tắm: “Cái này là chốt mở nước nóng giống với ở nhà, em qua đây, vặn thử lần xem.” Ôn Viễn đưa tay ấn xuống cái, quả nhiên có nước nóng chảy xuống. Ôn Hành chi đóng chốt lại, thuận tay với lấy cái khăn lông để dọc thành bồn tắm: “Đồ dùng đều để trong ngăn kéo, lát nữa em dùng tự lấy .”

      Rồi sau đó dẫn qua phòng ngủ.

      Kéo cánh tủ treo quần áo, Ôn Viễn nhìn thấy hai ba bộ đồ ngủ nữ giống với những bộ vẫn mặc ở nhà, từng bị nhìn thấy lần. Còn có ba áo tắm, đều là những kiểu dáng hay mặc, đều chuẩn bị theo phong cách của .

      Ôn Viễn trợn tròn hai mắt nhìn: “Những thứ này đều là mua?”

      Ôn Hành Chi lấy ra cái áo tắm: “Là thư ký chuẩn bị, biết có vừa với em .” xong qua ôm lấy eo của : “ mập cũng ốm, lát nữa em thử , nếu thích có thể đổi lại.”

      người đàn ông như mua những thứ này có phải rất kỳ cục?

      Nhìn tất cả những thứ này, Ôn Viễn có chút nghẹn ngào, mở to mắt nhìn cái, bỗng nhiên đưa tay ra ôm lấy hông, chui vào trong ngực .

      Ôn Hành Chi ngừng lại lát, cho cùng cũng có chút nhạy cảm, trong đầu cũng nghĩ đến số chuyện ngờ tới, cũng bị số chuyện làm khiến cho rung động. Ôn Hành Chi ôm hông : “Ôn Viễn, cho biết xảy ra chuyện gì?”

      có gì.” : “Em muốn xem đây là nhà, nhưng lại cảm thấy mình thích hợp, cho nên có cảm giác là lạ.”

      Ôn Hành Chi có chút bất đắc dĩ, nếu biết có ý nghĩ xa cách như vậy, mang tới đây.

      “Được rồi.” : “Nếu như em muốn ở chỗ này, đưa em trở về.”

      cần.” Người ở trong ngực lắc đầu cái: “Từ từ, em cố quen. Dù sao vẫn còn nhiều thời gian.”

      làm nhiều như vậy phải bởi vì muốn xem đây như nhà sao? thể phụ lòng .

      Ôn Viễn ngẩng đầu lên, đôi mắt rạng ngời nhìn .

      Ôn Hành Chi nhìn hồi lâu rồi vỗ vô khuôn mặt coi như đồng ý.
      nhimxu, tart_trung, PhongVy2 others thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 32
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      đêm này Ôn Viễn ngủ cực kỳ ngon. Nếu như phải thứ hai còn có lớp học, nghĩ đúng là dậy nổi.

      Mười giờ Ôn Hành Chi có cuộc họp, thời gian rộng rãi nên lái xe đưa về trường. Khoảng thời gian này cổng trường có ít người, phần lớn là những người mua đồ ăn sáng. Ôn Viễn Ôn Hành Chi dừng xe cách cổng trường 200m.

      Ôn Hành Chi cũng gì, đợi đến lúc xuống xe mới gọi lại: “11 ngày được nghỉ, em có kế hoạch gì chưa.”

      Ôn Viễn nghiêng nghiêng đầu: “Ôn tiên sinh, cái này là hẹn em?” xong bật cười.

      Ôn Hành Chi liếc nhìn cái : “Nếu như về thành phố B có thời gian rảnh, muốn dẫn em nơi.”

      Ôn Viễn bĩu môi, đây phải là cố ý ư, biết như thế là khẳng định mình hãy cùng .

      “Em về.” cúi đầu nhìn mũi giày: “Dù sao cũng có ai nhớ tới em.”

      Ôn Hành Chi mỉm cười, đưa bữa sáng chuẩn bị cho , thúc giục: “Được rồi, biết rồi. vào trường kẻo lại trễ giờ học.”

      Tiết đầu tiên là tiền tệ ngân hàng, trong khoa có “Thầy giáo tứ đại danh bổ” trong những thầy giáo giỏi nhất của khoa, dĩ nhiên là thể tới trễ.

      Ôn Viễn đáp tiếng, nhìn xe của rời mới xoay người về phía cổng trường.

      Thời tiết của thành phố T hôm nay cũng tệ, mặt trời chiếu rọi khắp nơi. Tâm tình Ôn Viễn chưa bao giờ tốt như lúc này. cắn bánh trẻo rán bước vào tòa nhà chuẩn bị có tiết học học nhìn thấy Từ Tiểu Hà vội vã chạy về phía tòa nhà.

      Ôn Viễn cảm thấy kỳ lạ, lên tiếng gọi : “Từ Tiểu Hà.”

      Từ Tiểu Hà bị giật mình, hai con mắt trợn to nhìn về phía . Ôn Viễn chạy chậm tới trước mặt : “Cậu mới ở bên ngoài trở về hả?”

      ấy là người đầu tiên của lớp xe buýt trường học tới trường, đương nhiên chỉ có khả năng vừa trở về từ bên ngoài.

      Từ Tiểu Hà nhìn có chút tránh né, vừa cúi đầu vừa mở ví lấy tiền mua đồ ăn sáng vừa : “Có chút việc, cho nên....”

      Lạch cạch tiếng, có card kim loại rơi xuống đất. Từ Tiểu Hà vội vàng cúi người xuống nhặt, bàn tay nhặt lên trước.

      Ôn Viễn vốn muốn trả lại cho Từ Tiểu Hà, nhưng dòng chữ ở phía thu hút ánh mắt của . Là khách sạn hôm qua Trần Dao chỉ cho khi uống cà phê.

      Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn ấy, Từ Tiểu Hà giống như vừa làm việc gì đó trái với lương tâm, hốt hoảng giật lại đồ, đồ ăn sáng cũng thèm mua mà trực tiếp vào tòa nhà.

      Ôn Viễn ngẩn người ra rồi cũng theo vào.

      Ở trong phòng học Lưu Xuân Hỉ cùng Chu Nghiêu giúp giữ chỗ ngồi tốt, Ôn Viễn ngồi xuống nhìn thấy Từ Tiểu Hà che mặt ngồi ở hàng cuối cùng.

      ra hai người cũng có nhìn vào mắt nhau quá lâu, nhưng Ôn Viễn lại có thể thấy quầng thâm mắt Từ Tiểu Hà. Thành phố B cách thành phố T gần như vậy vốn nghĩ rằng ấy về thăm nhà ngày chủ nhật, nhưng bây giờ xem ra phải là như vậy.

      vỗ vỗ Chu Nghiêu cùng Xuân Hỉ giành nhau túi sủi cảo tôm mang tới: “Trưởng phòng, có phải chủ nhật nào Tiểu Hà cũng ở ký túc xá đúng ?”

      Bởi vì ở hội liên kết, Ôn Viễn phải tham gia hoạt động khá nhiều cho nên để ý tới Từ Tiểu Hà.

      Xuân Hỉ suy nghĩ chút: “Hình như là mới bắt đầu từ tuần trước, Từ Tiểu Hà có ngủ ở ký túc xá. Có thể là về nhà hoặc là giống cậu có người quen ở thành phố T.”

      Ôn Viễn bối rối, tối hôm qua gửi tin nhắn cho Xuân Hỉ giúp giữ chỗ. Xuân Hỉ hỏi ở đâu dối là ở nhà họ hàng.

      đúng. Ôn Viễn nhìn về phía xa, nhưng cũng thể ấy dối.

      “Tớ nghĩ phải.” Chu Nghiêu nhanh chóng đem miếng sủi cảo cho vào trong miệng, chuyện ràng: “Nếu đúng như lời cậu , vậy cũng phải giống như Viễn Viễn trở về với bộ mặt hớn hở chứ, nhưng cậu xem bộ dạng Từ Tiểu Hà, giống như vậy sao?”

      cũng đúng.” Xuân Hỉ gật đầu cái.

      Ôn Viễn nhìn hai người cái, đúng lúc đó chuông vào học vang lên, mới chậm rãi thu hồi suy nghĩ, chuẩn bị học.

      Hai người này cũng giúp được gì, cuối cùng người nhịn được lại là Từ Tiểu Hà.

      Buổi học chiều vừa mới kết thúc, Từ Tiểu Hà kéo Ôn Viễn đến phía sau trung tâm hoạt động ngoại khóa, nơi được những hàng cổ thụ to lớn che khuất, nơi này có vẻ khá kín đáo.

      Ôn Viễn bật cười: “Tiểu Hà, rốt cuộc cậu muốn gì với mình?”

      Sắc mặt Từ Tiểu Hà trở nên hồng hồng: “Tớ muốn nhờ cậu việc.”

      “Chuyện gì?”

      “Tớ….tớ muốn nhờ cậu giữ bí mật, chuyện hôm nay ra.”

      “Ngày hôm nay?” Ôn Viễn có chút mơ màng nhìn Từ Tiểu Hà: “Ngày hôm nay xảy ra chuyện gì?”

      “Chính là cái card.” Từ Tiểu Hà cho là giả vờ hiểu: “Cậu cũng đoán được tớ làm thêm ở chỗ nào.”

      ra Ôn Viễn có nghĩ nhiều như thế.

      ra cũng phải giấu giếm, cậu kiếm tiền để phụ giúp gia đình, như vậy là tốt.” Ôn Viễn vỗ vỗ bả vai ấy nở nụ cười ngọt ngào: “Cậu là nhanh nhạy nha, tớ cũng muốn làm thêm nhưng vẫn chưa biết được là nên làm cái gì.”

      Từ Tiểu Hà có chút thể tin được nhìn : “Cậu đùa chứ?”

      Theo như ta nhớ, Ôn Viễn dùng điện thoại xịn cũng là người đầu tiên dùng laptop ở ký túc xá, như vậy kinh tế trong nhà cũng đâu phải là khó khăn, cần gì phải làm thêm để kiếm tiền sinh hoạt.

      Ôn Viễn có điều khó ở trong lòng.

      Kể từ khi ồn ào với gia đình, tiền của Kiều Vũ Phân đưa cho dù chỉ đồng cũng làm cho cảm thấy khó chịu. Tiền học phí học là do gia đình đóng, Ôn Viễn cũng có cách thay đổi, còn những thứ như sinh hoạt phí muốn tự tay mình kiếm ra. Kiếm được chút nào hay chút ấy, như vậy cần phụ thuộc gia đình.

      Trải qua buổi tối ngày hôm qua, Ôn Viễn biết Ôn Hành Chi có nhiều tiền. Nhưng chưa từng nghĩ dùng tiền của .

      Cho nên Ôn Viễn cười cười: “Dĩ nhiên là phải rồi….., nếu cậu có việc tốt giới thiệu cho tớ với, chúng ta là đồng hương đấy.”

      Bị chân thành của Ôn Viễn lay động, Từ Tiểu Hà rốt cuộc cũng cảm thấy thoải mái, chủ động kéo lấy tay Ôn Viễn: “Như vậy , cuối tuần sau khách sạn chỗ tớ làm thêm có việc, cũng đúng là 11 ngày được nghỉ, chúng ta mỗi người làm nơi, chỗ đó chiêu đãi khách nên được trả tiền rất khá, cậu có ?”

      Nhớ tới khách sạn kia, Ôn Viễn có chút do dự bởi vì từng có kỷ niệm vui ở đó. Nhưng lại nhìn thấy ánh mắt mong đợi của Từ Tiểu Hà làm cho Ôn Viễn khỏi dao động: “11 ngày này tớ còn có việc, nếu cuối tuần này tớ với cậu. Đồng ý ?”

      “Dĩ nhiên là được rồi.” Từ Tiểu Hà có chút kích động, khuôn mặt trở nên đỏ hơn: “Xong việc cũng phải mười mười hai giờ khuya cậu có thể làm ?”

      Ôn Viễn gật đầu, cười ngọt ngào: “Hai chúng ta tất nhiên là được chứ sao.”

      Trải qua chuyện này mối quan hệ của Từ Tiểu Hà cùng với Ôn Viễn trở nên thân thiết hơn chút. Cũng dần dần trở nên hòa nhập hơn vào phòng ký túc xá của bốn người, lúc trước mỗi lần Xuân Hỉ, Chu Nghiêu cùng với Ôn Viễn ra ngoài ăn Từ Tiểu Hà luôn tìm cách từ chối. Nhưng sau này thỉnh thoảng ấy cũng cùng ba người ăn bữa ngon.

      Từ Tiểu Hà sống ở nội thành thành phố B. Thành phố lớn có cái tốt của nó nhưng cũng có những mặt tiêu cực ví dụ như giá nhà. Cha mẹ Từ Tiểu Hà đều là những người bình thường, mẹ làm nhân viên tạm thời của công ty điện tử, làm đóng gói hàng hóa, công việc mỗi ngày đều rất nặng nhọc nhưng lương cũng được bao nhiêu. Còn cha ấy nhân viên công vụ chính thức, làm việc ở tòa án Thanh Thủy nhưng tiền lương cũng cao. Năm ngoái mới vay tiền mua được căn hộ 80 mét vuông, mặc dù cách trung tâm khá xa nhưng giá cũng hơn 1 triệu.

      Cha mẹ trả khoản nợ này cũng rất vất vả rồi cho nên Từ Tiểu Hà thể làm tăng thêm gánh nặng, vừa học vừa bắt đầu làm thêm kiếm tiền sinh hoạt. Ôn Viễn rất thích thái độ sống đó của ấy, bởi vì vẫn luôn mong mình trong bộ dạng độc lập, tự cố gắng.

      Nhưng Xuân Hỉ cũng thể hiểu được Từ Tiểu Hà bởi vì sống rất xa cách. Trong trường, giữa bạn học vẫn xảy ra chuyện mượn đồ, mượn phiếu ăn cơm của nhau, cũng như mượn tiền nhau vài đồng có thể cười cái rồi cho qua. Từ Tiểu Hà lại phải là người như thế, ấy muốn thiếu nợ tình cảm của ai, nên dù mượn mấy đồng cũng nhất định phải trả. Điều này làm cho người có thói quen tiêu tiền như nước vào các hàng quán ăn vặt là Xuân Hỉ cảm thấy có chút quen.

      Ôn Viễn biết đây là thói quen của số người, ai cũng thể trách ai. biết làm gì hơn đành vỗ vỗ vai an ủi Xuân Hỉ.

      Chớp mắt đến thứ bảy.

      Hai người làm ca đêm, cho nên hơn sáu giờ chiều, Ôn Viễn cùng với Từ Tiểu Hà chen chúc lên xe buýt tới khách sạn.

      Xe buýt luôn luôn đông đúc, Ôn Viễn bị chèn ép đến mức thở nổi, cố gắng tìm chỗ đứng. Nắm chặt lấy tay vịn nghe thấy điện thoại trong túi reo lên.

      Điện thoại báo cuộc gọi tới, là Ôn Hành Chi.

      Ôn Viễn nhếch khóe miệng, ấn nút nghe: “Alo.”

      Nghe được tiếng trả lời của , đầu dây bên kia hơi dừng chút rồi mới : “Sao lại ồn ào như vậy? Em ở chỗ nào vậy?”

      xe buýt, đông người quá.”

      “Vậy em xuống xe , chờ chạy qua.”

      muốn tới đây? Tiếng chuông báo động vang lên từng hồi trong đầu Ôn Viễn, nghĩ cách từ chối: “ cần đâu, em cùng với bạn học, cứ làm việc của mình , em cúp máy đây.”

      Tay chân luống cuống cúp điện thoại, Ôn Viễn có chút chột dạ.

      Bên này, Ôn Hành Chi nhìn điện thoại trong tay, khóe môi nhịn được mà nhếch lên.

      Có rất ít người dám cúp điện thoại của , từ là người rất nghiêm túc, rất có uy tín với bạn học, cho tới bây giờ cũng có ai dám chọc giận .

      Đây là lần đầu tiên Ôn Hành Chi cảm thấy mình bị người khác ghét bỏ như thế. khỏi cảm thấy có chút mới mẻ, lại có chút buồn cười.

      Gấp điện thoại di động xuống điện thoại nội bộ reo lên: “Ôn tiên sinh, tổng giám đốc Thành Quang có hẹn ngài dự tiệc tối nay, ngài có hay ?”

      Thành Quang là công ty bất động sản lớn ở thành phố T, ba tháng trước mới vừa mượn vốn của GP mua mảnh đất ở trung tâm thành phố, chuẩn bị xây dựng chung cư hạng sang. Khách hàng của họ là những người có tiền, cho nên bản kế hoạch được chuẩn bị cách vô cùng kỹ lưỡng.

      Tổng giám đốc Thành Quang là người vô cùng quyết đoán, Ôn Hành Chi rất vui vẻ khi hợp tác với ông ta. Hơn nữa tổng giám đốc Thành Quang cũng cực kỳ phóng khoáng, ở lần giao dịch đầu tiên cam kết cho tổng giám đốc Ôn của GP căn hộ 250 mét vuông, giá thị trường ít nhất cũng phải hơn hai trăm vạn.

      Đối với ý tốt này Ôn Hành Chi chỉ cười rồi từ chối. Đứng ở lập trường kinh doanh mà , chuyện công có giao tình với nhau cũng tốt nhưng cái gì cũng có mức độ của nó.

      Bối cảnh gia đình của Ôn Hành Chi trong mắt tổng giám đốc kia phải là bí mật, thế hệ trước của nhà họ Ôn ở trong quân đội cũng là người có ảnh hưởng lớn. Cho dù Ôn Hành Chi có ở thành phố B nhưng cũng có mấy người biết đến . Những người trẻ ở nhà họ Ôn, ví dụ như Ôn Hành Lễ tuy tuổi còn trẻ nhưng cũng giữ vị trí quan trọng. Ôn Hành Chi khỏi , tuy theo con đường chính trị, làm thương nhân nhưng ai có thể khẳng định sau lưng có mối quan hệ.

      Đại trượng phu thể ngày có quyền thế, còn tiểu trượng phu thể ngày có tiền. Giống như Ôn Hành Chi vừa có tiền vừa có quyền, dĩ nhiên trở thành đối tượng để các tổng giám đốc khác nịnh bợ.

      Trời sinh Ôn Hành Chi thích điều này, bởi vì càng nịnh bợ càng ân cần càng làm cho cảm thấy mệt mỏi, nhưng vẫn phải nể mặt mũi họ.

      xoa xoa mi tâm : “Biết rồi, tôi xuống ngay.”

      Khoảng thời gian này vì Ôn Viễn mà Ôn Hành Chi ít dùng tài xế, thường tự mình lái xe. Tài xế tới thấy định chào hỏi nhưng nhìn thấy sắc mặt được tốt lắm nên nhiều lời, trực tiếp lên xe lái đến cửa quán rượu.

      “Ai da, Hành Chi tới rồi?”

      So ra Triệu Tấn Tập lớn hơn Ôn Hành Chi hai mươi mấy tuổi nên gọi như vậy cũng có gì được. Ôn Hành Chi cười nhạt, vươn tay ra nắm chặt lấy tay tổng giám đốc Triệu.

      “Chú cũng đến sớm vậy à, tổng giám đốc Trần cũng mới báo là chưa tới kịp, chúng ta đợi chút .”

      có gì, Hành Chi là vãn bối nên phải tới sớm.”

      Triệu Tấn Tập nghe thấy thế cười ha hả: “Vậy tốt, bên kia có hai người, tôi giới thiệu trước cho chú.”

      Triệu Tấn Tập dẫn Ôn Hành Chi bước vào tiền sảnh của quán rượu, thấy có hai người trẻ tuổi đứng lên.

      Triệu Tấn Tập chỉ vào người đàn ông trẻ tuổi : “Đây là cháu của vợ tôi, mấy năm nay tới thành phố T phát triển nghiệp, cũng làm trong ngành bất động sản, về sau tất nhiên thể tránh khỏi có quan hệ với ngân hàng của chú.”

      Ôn Hành Chi khẽ vuốt cằm, coi như là chào hỏi.

      Ông ta lại chỉ vào người bên cạnh: “Đây là bạn của nó, là sinh viên trường điện ảnh thành phố T, trẻ tuổi, xinh đẹp, tiền đồ sau này rất rộng mở. Cháu tên là gì?”

      Người con ăn mặc thanh tú chỉ cười cái rồi lên tiếng: “Cháu tên là Trần Dao, chú Triệu gọi cháu là Dao Dao được rồi.”

      “Được.” Triệu Tấn Tập cười híp mắt lại, tiến lên bên tai Ôn Hành Chi: “Con bé này tệ chứ? Nghe là con cá ngon đó.”

      Ôn Hành Chi khẽ cau mày theo bản năng rồi khôi phục lại bình thường rất nhanh. Đôi mắt thâm thúy sắc sảo nhìn chằm chằm Trần Dao cái, cho đến khi ta cảm thấy hơi khó chịu mới dời ánh mắt , với Triệu Tấn Tập: “Chú tốn công rồi.”

      Lăn lộn trong giới thương trường, đàn ông quan hệ với đàn ông cũng phải là chuyện gì kỳ lạ chứ chi là quan hệ với diễn viên, nghệ sĩ. Bao nhiêu đại gia có tiền đều lấy minh tinh nổi tiếng về nhà để tăng thể diện. Đối với những người đàn ông này Ôn Hành Chi chỉ theo bọn họ bàn chuyện làm ăn, kiếm tiền từ bọn họ, chuyện sâu xa hơn chút nữa nhất định bàn tới. Bởi vì thể hiểu nổi cái chuyện sẵn sàng đem danh dự của mình phơi bày tít ở trang đầu của những tờ báo lá cải là như thế nào.

      Triệu Tấn Tập nghe thấy lời của Ôn Hành Chi cho rằng ngần thừa nhận liền cười ha hả : “, chúng ta lên lầu trước.”

      Ôn Hành Chi gật đầu, bước song song cùng với Triệu Tấn Tập lên . Trần Dao lặng lẽ ngẩng đầu nhìn theo bóng lưng Ôn Hành Chi cái, năm ngón tay nắm chặt vào lòng bàn tay.

      Khi Ôn Viễn cùng với Từ Tiểu Hà đến quán rượu cũng là 7 giờ 15.

      Bước vào cửa của quán rượu luồng gió lạnh thổi tới, Ôn Viễn kiềm chế được mà hắt xì cái. Từ Tiểu Hà lo lắng nhìn cái: “Cậu sao chứ?”

      Ôn Viễn xoa xoa lỗ mũi, lắc đầu : “ có việc gì, có việc gì đâu.” Thời tiết tại trở lạnh vẫn nên mặc thêm chút quần áo.

      Từ Tiểu Hà cười cười: “Vậy nhanh lên thôi.”

      Từ Tiểu Hà dẫn tìm quản lý, quản lý là người phụ nữ chỉ hơn ba mươi tuổi, bộ dáng có vẻ hung dữ, chuyện cũng hề khách sáo: “Tôi với như thế nào, đúng bảy giờ phải có mặt, nhìn xem, tới trễ 15 phút. Mọi người đều giống như khách sạn của chúng ta có còn làm ăn được nữa hay ?”

      Từ Tiểu Hà lạnh run người cúi đầu: “Lần sau chúng tôi nhất định để ý.”

      Thấy hai người có thành ý nhận lỗi, quản lý cũng thay đổi thái độ: “ , thay đồng phục , Từ Tiểu Hà tối nay lên lầu năm, còn …….” Quản lý liếc nhìn Ôn Viễn có chút nhẫn nại, : “ ở dưới lầu đón khách, làm việc .”

      Từ Tiểu Hà vội vàng gật đầu, kéo Ôn Viễn tới phòng thay đồ.

      Ôn Viễn có chút tức giận: “Sao cậu là đường bị kẹt nên chúng ta mới tới muộn?”

      Từ Tiểu Hà vừa cởi nút áo vừa giải thích với : “Lúc nãy nếu như chúng ta càng giải thích ta càng có lý do tìm người tới giáo huấn chúng ta, chỉ còn cách mềm mỏng là có tác dụng.”

      Ôn Viễn bùi ngùi lắc đầu, xem ra vẫn còn quá ngây thơ, có kinh nghiệm xã hội.

      Từ Tiểu Hà nhìn cười cười, lấy bộ đồng phục trong tủ của mình ra đưa cho Ôn Viễn: “Vóc dáng chúng ta cũng khác nhau nhiều lắm, cậu mặc của tớ .”

      Ôn Viễn cảm ơn rồi nhận lấy, cũng bắt đầu thay quần áo.

      “Ôn Viễn, cậu cũng may mắn, đại sảnh lầu là nơi rất nhàn nhã, giống tớ, lên lầu năm, có thể xuống được hay là cả vấn đề.”

      Ôn Viễn bị dọa sợ đến mức ngừng cả thay quần áo: “Sao vậy, xảy ra chuyện gì?”

      Từ Tiểu Hà bật cười: “Cũng có khoa trương như vậy đâu…. Chính là có thể phải uống rượu, uống chút nhức đầu, phải ngủ lúc mới có thể tỉnh táo như cũ. Nhưng khách ở đây, nhất là những người có tiền rất thích để người khác uống rượu mua vui, đến lúc đó nhất định là thể thoát.” thở dài hơi, vỗ vỗ vai Ôn Viễn: “Cho nên mới là cậu may mắn.”

      Ôn Viễn hết sức đồng ý: “Nhưng lúc đó cậu phải làm sao đây?”

      “Tùy thời điểm mà hành động, dù sao tớ cũng chưa gặp trường hợp như vậy.”

      Từ Tiểu Hà cách chắc chắn, Ôn Viễn nhìn biết làm thế nào, trong lòng có chút thấp thỏm.

      Nhìn bên ngoài quán rượu đỗ dàn xe đắt tiền biết tối nay lầu năm được bao kín chỗ. Ôn Viễn thay đồng phục đứng ở lầu làm nhân viên tiếp tân. Mà trong căn phòng bao ở tầng năm, Ôn Hành Chi ngồi bên bàn lười biếng, lạnh nhạt cùng nhóm người xung quanh ăn uống linh đình. Những người ngồi với Ôn Hành Chi đều lớn hơn khoảng mười tuổi, chỉ là tiểu bối, nên phải tỏ ra nhàn nhã bị ràng buộc.

      Trần Dao ngồi cách cái bàn nhìn , đáy lòng có chút khẩn trương kích động.

      ta biết gia cảnh của Ôn Hành Chi, nhưng lại nghĩ là người kín kẽ trầm ổn như vậy, thái độ kiêu kỳ, những thứ phải tâm ý của tuyệt đối hề để vào mắt. Người đàn ông này chính là bí mật, lại làm cho ta si mê. ta khó có thể phán đoán được đây là chuyện tốt hay xấu nhưng trực giác của phụ nữ cho ta biết giờ phút này ta chỉ muốn phóng túng bản thân mình.

      “Rốt cuộc tuổi trẻ vẫn là tốt, các người xem, kể từ khi Dao Dao vào, con mắt chỉ để ý mỗi Hành Chi.”

      Triệu Tấn Tập trêu ghẹo hai người.

      Trần Dao đầu tiên là kinh ngạc, sau đó mới xấu hổ cười tiếng: “Chú Triệu, chú đừng chọc cháu.”

      “Tại sao lại là chọc?” Triệu Tấn Tập chỉ vào Ôn Hành Chi: “Hành Chi, chú xem Dao Dao chút, nếu cảm thấy ưng có thể mang ấy .”

      Vòng qua vòng lại, chỉ cần có tiền trong tay, cho dù có đem tay vươn ra ngoài vũ trụ cũng ai thèm quản . tổng giám đốc ngân hàng dẫn theo ngôi sao mới, trắng ra là dùng tiền đưa ta lên.

      Về phần thù lao là cái gì…………

      Ôn Hành Chi cảm giác mình cần phải nghĩ nhiều nữa.

      hơi cau mày, sau đó lại mỉm cười, cả người tản ra vẻ ôn hòa, hơn nữa chuyện rất dễ chịu: “Cảm ơn Triệu tổng cân nhắc tôi, người tuyệt vời như vậy, tôi sợ là mình kham nổi trọng trách này.”

      nhìn Trần Dao cái, mặc dù đôi mắt mang ý cười nhưng lại hề có nửa điểm tình cảm. Trần Dao lý giải được mà run lên cái, những người khác lại nghe được ý trong lời của Ôn Hành Chi, nhất thời lúng túng im lặng. khí yên lặng trong nháy mắt bị loạt tiếng huyên náo bên ngoài truyền đến.

      Phục vụ đẩy cửa vào hướng đến các khách quý ngồi, cười cười : “Khách ở phòng đối diện uống hơi nhiều nên có chút ồn ào. Vô cùng xin lỗi vì làm phiền đến các vị.”

      Triệu Tấn Tập khoát khoát tay, thèm để ý. Ông ta nhìn về phía Ôn Hành Chi giơ giơ ly rượu: “Chỉ đùa chút thôi, chú xem chú nghiêm túc cái gì, uống rượu thôi.”

      Ôn Hành Chi bưng ly rượu lên nhàng cụng với ông ta cái, để ly xuống lướt tầm mắt về phía người phục vụ đóng cửa, chợt nhìn thấy phía sau ta là bóng dáng nhắn quen thuộc vội vã chạy tới.

      Ôn Hành Chi cảm thấy giật mình. định đứng lên nghe thấy Trần Dao mở miệng chuyện.

      ta bưng ly rượu lên cười duyên nhìn : “ ra tôi muốn lời cảm ơn với Ôn tiên sinh, nếu như ấy cũng có tôi ngày hôm nay.”

      Triệu Tấn Tập trợn tròn hai mắt: “Ồ, chuyện gì xảy ra vậy?”

      Trần Dao thẹn thùng nhìn Ôn Hành Chi cái : “Hồi trước lúc tôi tới thành phố T tham gia cuộc thi vào học viện điện ảnh, tôi bị mất giấy tờ nhưng nhờ Ôn tiên sinh giúp đỡ nên vẫn có thể thi, nếu có lẽ ngay cả trường thi tôi cũng vào được.”

      Những người xung quanh cũng cười ha hả: “Ly rượu này Hành Chi nhất định phải uống rồi.”

      Ôn Hành Chi nhìn Trần Dao lúc lâu, chợt cười: “Chuyện , đáng nhắc đến. Tôi uống ly rượu này, xem như trả xong ân tình.”

      xong lấy ly rượu trong tay ta, uống cạn hơi.

      ***
      Nhận được điện thoại của Từ Tiểu Hà là lúc Ôn Viễn ngủ gà ngủ gật dưới đại sảnh.

      rất ít khi thức khuya như thế, đồng hồ sinh học thành thói quen, đến đúng giờ liền buồn ngủ. Quản lý nhìn mấy lần rồi, Ôn Viễn thể tỉnh táo lại.

      Mới vừa đứng thẳng người thấy điện thoại di động trong túi reng lên, vì vậy, để trốn quản lý chạy vào phòng vệ sinh, giọng nghe điện thoại: “Này Tiểu Hà, có phải được về rồi đúng ?”

      “Chưa được đâu Ôn Viễn.” Giọng Từ Tiểu Hà có chút chật vật: “Cậu lên giúp mình .”

      xảy ra chuyện gì?” Ôn Viễn trợn to hai mắt.

      “Tớ bị chuốc vài ly rượu, đầu óc choáng váng lắm rồi, lúc này viện cớ ra ngoài lấy rượu, sợ vào phải uống nữa. Tớ chịu nổi nữa, cậu có thể lên giúp tớ chút ?”

      Ôn Viễn khẽ cắn răng: “Cái đám biết xấu hổ, cậu chờ tớ chút.”

      Cúp điện thoại, Ôn Viễn từ từ lên lầu năm, cũng nhớ tới là nên thang máy, lên tới lầu năm thở hổn hển lúc lâu, tới gõ cửa phòng bao của Từ Tiểu Hà.

      Cửa vừa mở, Ôn Viễn bị mùi thuốc lá nồng nặc làm cho sặc nhịn được ho khan cái, phải phất tay tản khói . Sau đó mới nhìn thấy bàn toàn những người đàn ông uống đến mặt đỏ bừng, ánh mắt nhập nhèm nhìn .

      Mấy người đàn ông này cũng sửng sốt chút, tiếp theo lại nghe thấy tiếng cười lớn của người: “Ơ, tìm người trợ giúp sao?”

      Từ Tiểu Hà đỏ mặt nhìn đám đàn ông: “Em uống hơi nhiều nên tìm người chị em này tới giúp đỡ, em xuống cho tỉnh rượu .”

      “Muốn có thể.” Người đàn ông : “Chỉ cần em uống hết ly. Còn bé này …”

      Dừng lại chút, người đàn ông rót ba ly rượu trắng cười hì hì nhìn Ôn Viễn: “Uống hết ba ly này, em mà có thể xuống, đổi bé này ở đây uống cùng chúng tôi.”

      Nghe xong những lời này, Ôn Viễn cảm thấy có cỗ máu nóng xông lên tới đỉnh đầu. thất muốn bưng những ly rượu này đổ lên đầu đám đàn ông biết xấu hổ này. Mặc dù nghĩ như thế nhưng thể làm được, chọc giận đến bọn họ chắc chắn cùng Từ Tiểu Hà thể nào thoát được.

      “Tôi còn là học sinh thể uống nhiều được, chúng tôi mỗi người uống ly vậy là được chứ?”

      Mấy nguời đàn ông này vừa nghe xong bỗng nhiên cảm thấy thú vị: “Học sinh sao, vào đây còn giả bộ thơ ngây à? Đùa sao?”

      Ôn Viễn chưa từng gặp ai lý lẽ như vậy, quả bị chọc giận muốn ngất . chợt nhớ tới lần cùng với Triệu Duy Nhất tới nơi này, lúc này muốn có chai bia, chính xác hơn là muốn đập lên đầu tên đàn ông này.

      Trái lại có thể gọi người, nhưng khách sạn này toàn những người có tiền, chỉ có thể để hai chịu tội. quan tâm nhưng còn Từ Tiểu Hà phải làm sao đây?

      Ôn Viễn liếc nhìn sắc mặt Từ Tiểu Hà cái, khẽ cắn răng, ý chí dâng lên, bưng ly rượu đưa tới trước mặt uống còn giọt.

      ngờ rằng uống hết, người đàn ông cầm đầu kêu lên tiếng. Ôn Viễn bị nghẹn đến ho khan ngừng, nước mắt cũng muốn trào ra, nhịn được chửi rủa đám người kia ở trong lòng.

      Cửa mở ra, trong hành lang thỉnh thoảng có người qua, nhìn thấy tình cảnh này nhưng cũng dám vào. Những người này đều là nhân vật lớn, khách sạn cũng dám đắc tội, huống chi là bọn họ.

      Ôn Viễn tủi thân quả muốn khóc, còn phải giữ Từ Tiểu Hà, đành liều mình hạ quyết tâm bưng ly rượu thứ hai lên.

      muốn uống cảm thấy sau lưng nổi lên cơn gió, cánh của bị mở toang, xoay người lại, kinh ngạc trợn tròn hai măt, nhìn người tiến vào.

      Ôn, Ôn Hành Chi???
      nhimxu, tart_trung, PhongVy2 others thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 33
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Ôn Hành Chi nheo mắt quan sát những người ở trong căn phòng bao này, trừ Ôn Viễn, những người khác đều là người quen, về mặt công việc cũng có qua lại.

      Cánh tay đặt khóa phòng thu lại, Ôn Hành Chi chợt cười, thèm nhìn Ôn Viễn, trực tiếp tới ngồi bên cạnh người đàn ông ngồi ở chỗ chủ vị, vươn tay ra.

      “Tổng giám đốc Kiều, lâu gặp.”

      Người bị gọi là tổng giám đốc Kiều kịp phản ứng, cho đến khi Triệu Tấn Tập bước vào mới bừng tỉnh, ta mượn rượu mời khách, nắm lấy tay Ôn Hành Chi: “ ra là tổng giám đốc Ôn, lâu gặp, lâu gặp. Hôm kia còn nghe lão Triệu nhắc tới , ngờ hôm nay có thể gặp được, đến đây, uống ly. Lão Triệu cũng tới đây ngồi.”

      ra Triệu Tấn Tập có chút hiểu, lúc nãy sau khi Ôn Hành Chi uống xong ly rượu của Trần Dao rồi bỏ . Tưởng rằng là lời đùa giỡn chọc giận nhưng nghĩ tới tới gõ cửa phòng đối diện. Sau đó gặp người quen này.

      Chẳng lẽ là tới chào hỏi? Triệu Tấn Tập vừa suy đoán ý nghĩ của Ôn Hành Chi, vừa cười ha ha: “Dĩ nhiên là phải uống ly rồi.” xong quay qua Ôn Viễn: “Nhân viên phục vụ, rót rượu .”

      Ôn Viễn vẫn còn hừng hực mùi rượu nhìn thấy Ôn Hành Chi khiếp sợ kịp phản ứng, chậm chạp bưng lên bình rượu trắng. có thể cảm nhận được Ôn Hành Chi nhìn , đôi tay thể khống chế khẽ run lên hồi, làm rượu bị đổ ra ngoài ít. Ôn Viễn cắn cắn môi, muốn rót thêm bàn tay nắm lấy tay . ngẩng đầu nhìn chủ nhân của cái tay này, chậm rãi lấy bình rượu từ trong tay ra bỏ lên bàn.

      “Khách sạn này làm ăn càng ngày càng tệ, người tay chân vụng về như vậy cũng dám cho tới đây phục vụ.” Người chuyện rót đầy ba ly rượu, ly đưa cho tổng giám đốc Kiều, ly đưa cho Triệu Tấn Tập, ly còn lại ở trong tay mình. chuẩn bị bưng ly rượu lên, nghĩ tới bên cạnh vẫn còn cái vướng bận, liền quay đầu , mặt lạnh lùng với Ôn Viễn: “ còn đứng đây làm cái gì, muốn ở đây làm trò cười hả?”

      Ôn Viễn bị giọng điệu này của làm cho sợ hết hồn, quên cả cử động, vẫn là người phục vụ nhanh mắt kéo ra ngoài.

      Cửa phòng trước mắt Ôn Viễn chậm rãi đóng lại, trong giây phút kia nghe thấy có người khuyên Ôn Hành Chi nên tức giận vì con bé học sinh.

      Lúc này Ôn Viễn chỉ có suy nghĩ, đó chính là tiêu đời rồi. Hồi tưởng lại ánh mắt ấy, lực tay nắm lấy cổ tay , Ôn Viễn cảm giác lạnh mà run.

      phục vụ bên cạnh nhìn thấy chưa hoàn hồn cho là sợ hãi liền an ủi , : “Ở đây làm việc đều như vậy, em phải có tửu lượng cao phải có đầu óc thông minh nếu bị thiệt thòi. Đúng rồi, bạn học của em, hình như gọi là Từ Tiểu Hà, uống say ở dưới lầu rồi, em nhanh thay đồ, đưa ấy về nhà .” ta vừa vừa thở dài, “Thân là học sinh nên tới đây, nhìn xem ở đây là thuộc loại người nào, vị vừa rồi là Ôn tiên sinh, đây chính là nhân vật thể đắc tội. Em xem, em………..”

      Ôn Viễn đứng thẳng lên nhìn ta, : “Em xong rồi.”

      Chị phục vụ rối rắm nhìn , “Cũng nghiêm trọng như vậy chứ……………”

      Lời còn chưa xong, chỉ thấy Ôn Viễn thất thần xa rồi.

      Đúng lúc giọng trong trẻo nhu hòa gọi lại: “Viễn Viễn.”

      Ôn Viễn đứng lại, quay người nhìn người phụ nữ sau lưng……Trần Dao. Nhìn thấy ta, Ôn Viễn tự chủ nhíu mày, mà Trần Dao giống như có gì thay đổi, dù biểu của Ôn Viễn ràng thích ta nhưng vẫn mỉm cười đối mặt.

      Trần Dao đưa cái túi trong tay ra: “Đây là đồ của , chú tôi đưa cùng với bạn học ra xe. Có thể được chưa? Cần tôi đỡ ?”

      biết có phải vì uống rượu hay mà lúc này Ôn Viễn hơi buồn nôn. Nhất là khi ngửi được mùi nước hoa người Trần Dao, vì vậy đành lấy đồ tay Trần Dao, “Tôi sao, tự được.”

      Khuôn mặt xinh đẹp của Trần Dao sững sờ, nhưng khôi phục lại nụ cười rất nhanh. ta nhìn người từ lầu xuống, cười đến động lòng người: “Ôn tiên sinh.”

      Nghe tiếng đó, Ôn Viễn mở to hai mắt nhìn về phía sau lưng. chỉ thấy Ôn Hành Chi bước từ cầu thang lầu xuống, áo khoác ngoài vắt ở cùi chỏ tay, áo sơ mi trắng ở trong gió đêm nhìn có vẻ mỏng manh.

      khẽ liếc nhìn Trần Dao, gật đầu cái, liền cầm tay Ôn Viễn: “Theo tôi lên xe.”

      Bị nắm chặt cổ tay, nên có chút đau.

      Ôn Viễn giọng sợ sệt gọi : “Chú.”

      “Lên xe……” Ôn Hành Chi quát tiếng, mở cửa xe, nhét vào băng ghế sau. Còn mình lên phía trước, giọng phân phó với tài xế.

      Tài xế cũng xui xẻo hai lần đều gặp lúc tổng giám đốc giận dữ, mỗi lần đều có liên quan đến bé này, dám nhiều lời, đạp ga cho xe chạy .

      tức giận, hơn nữa rất nghiêm trọng.

      Phản ứng đầu tiên của Ôn Viễn sau khi lên xe chính là xoa xoa cổ tay, đỡ Từ Tiểu Hà ngủ mê man, trong lòng thấp thỏm nhìn về phía Ôn Hành Chi.

      ngồi bên cạnh tài xế lời nào, đầu tóc chỉnh tề ngay ngắn, lộ ra khí thế lạnh lùng. Nếu như lúc trước phạm lỗi vẫn còn lá gan cùng đối đáp. tại, chỉ sợ muốn mở miệng chuyện, Ôn Viễn cũng có đủ can đảm.

      Xe chạy thẳng đến căn hộ 200 mét vuông của Ôn Hành Chi, tài xế rất hiểu chuyện ôm lấy Từ Tiểu Hà.

      Ôn Viễn đeo túi xách, làn gió đêm lạnh lẽo thổi tới, nhịn được mà hắt xì cái, đưa mắt nhìn qua Ôn Hành Chi.

      cau mày nhìn , giống như muốn cái gì đó. Ôn Viễn thấp thỏm che miệng nhìn , cuối cùng cũng chỉ thấy quay mặt, lời nào thẳng vào thang máy.

      hiểu, cũng cảm thấy hơi uất ức. Ôn Viễn rùng mình cái, theo phía sau Ôn Hành Chi.

      Theo phân phó của Ôn Hành Chi, tài xế đưa Từ Tiểu Hà vào giường ngủ trong phòng khách. ta uống rượu say, trong nhà cũng có người khác nên thể thay đồ, cho nên chỉ còn biết đợi ta tỉnh rồi tự mình giải quyết.

      Mà Ôn Viễn………….

      Ôn Hành Chi xoay người nhìn : “Em tắm trước .”

      Ôn Viễn có chút sợ hãi liếm liếm môi: “Em….em có thể giải thích…….”

      tắm trước di.” Ôn Hành Chi lặp lại lời lần nữa: “Người toàn mùi rượu, tắm xong ra chuyện với .”

      Ôn Viễn cứng họng.

      ngờ lại là như thế, chê bẩn hay sao?

      “Chú, cháu……….”

      “Tôi , tắm………….”

      Ôn Viễn nhìn ra cố tình nhấn mạnh hai chữ này, mặt khẽ nóng lên, thẹn quá hóa giận. tùy ý ném túi xách xuống, tới tủ đồ ở phòng ngủ tìm bộ đồ ngủ, lê bước chân, nặng nề đạp vào cửa phòng tắm.

      Phòng tắm rộng rãi sáng ngời, Ôn Viễn nhìn mình trong gương, càng nghĩ lại càng thấy giận. Tại sao cũng đều phải làm theo? Tính khí lại nổi lên, để quần áo ngủ qua bên rồi trở lại phòng khách, với Ôn Hành Chi vừa mới ngồi xuống: “Em tắm.”

      Ôn Hành Chi ngẩng đầu nhìn cứng đầu cứng cổ, giọng lạnh lùng: “ được nhiều chuyện, nhân lúc tôi còn kiên nhẫn, nghe lời .”

      .” Ôn Viễn khiêu chiến cùng với : “Tại sao đến câu giải thích cũng cho em ?”

      có tâm trạng nghe.”

      Ôn Viễn vô cùng tức giận: “ để cho em em tắm, chê em bẩn, em …….. em còn ở đây làm gì?” xong nhặt túi xách đất ra ngoài, áo khoác cũng thèm mặc.

      “Ôn Viễn.” thấp giọng kêu .

      Ôn Viễn dứt khoát làm như nghe thấy, lạch cạch mở cửa, vừa muốn ra ngoài.

      Ôn Hành Chi chưa bao giờ bị ai làm cho tức như vậy, gân xanh nổi đầy trán. nhanh tới bên cửa, kéo Ôn Viễn tới cửa thang máy quay lại. Đương nhiên là Ôn Viễn giãy dụa, nhưng lại bị Ôn Hành Chi ôm lấy eo, khóa cửa chính lại, ôm thẳng vào phòng ngủ lớn.

      “Buông em ra.” Ôn Viễn giãy dụa, hai cánh tay cách áo sơ mi cào lên lưng , chân đạp lung tung lên người .

      “Được rồi, Ôn Viễn!” ôm chặt tay chân , mặc làm lưng đau nhưng cũng chịu buông ra: “ dối, tiếp rượu, tùy hứng, cáu kỉnh, tuổi em càng nhiều bản lĩnh cũng nhiều lên ít. quản lý, chẳng phải em quậy đến trời sao?”

      dựa vào cái gì mà quản em? buông em xuống.”

      hề để ý khi những lời này, Ôn Viễn chợt bị buông xuống. Nhưng chưa kịp chạy bị Ôn Hành Chi kéo hai tay ra sau lưng đặt lên đùi .

      “Dựa vào cái gì sao?” Giọng Ôn Hành Chi có phần khàn khàn: “Chỉ dựa vào lúc ở cửa khách sạn em gọi tôi tiếng kia, tôi phải là người quản lý em sao?”

      gọi là cái gì?

      Giờ phút này Ôn Viễn có nghĩ ra, cũng cần suy nghĩ nữa. giây tiếp theo mông đít bị đánh hai cái. Ôn Viễn phản xạ có điều kiện níu lấy áo sơ mi của , hít mạnh hơi, òa lên khóc, nhưng giây tiếp theo cắn chặt môi của mình lại.

      Ôn Hành Chi cảm thấy mình ra tay có chút nặng, cố gắng kiềm chế thả lỏng với . Ôn Viễn lợi dụng cơ hội tay chân được thả nhanh chóng bò từ đùi xuống, lập tức chạy tới trong góc.

      ……………đánh em?” Ôn Viễn che cái mông, ánh mắt đáng thương nhìn chằm chằm, lộ ra vẻ mặt thể tin được.

      Ôn Hành Chi vốn là vô cùng tức giận, nhưng nhìn thấy tuôn lệ đáng thương nhất thời biết làm sao, tức giận trong lòng phát ra được rồi.

      đứng tại chỗ, xoa xoa mi tâm, cố gắng trấn tĩnh bản thân, ngoắc tay kêu Ôn Viễn: “Em qua đây.”

      đừng mơ.” cắn môi, chỉ có kẻ ngu mới qua để ăn đòn.

      “Vậy ngoan ngoãn làm theo lời .”

      Ôn Viễn hung hăng trừng mắt nhìn .

      phải là tắm sao? Ai sợ ai hả?

      nhìn xung quanh chút, may mắn là chỗ đứng với phòng tắm tương đối gần, Ôn Viễn cảnh giác nhìn Ôn Hành Chi, mở cửa nhanh, trong nháy mắt rút chìa khóa khóa trái cửa phòng tắm.

      Xem làm như thế nào.

      Tối nay tuyệt đối chính là khảo nghiệm nhẫn nại của Ôn Hành Chi.

      Ôn Hành Chi nhíu mày nhìn cửa phòng tắm đóng chặt. im lặng ngồi ghế salon lát rồi bật cười. Tháo cà vạt vứt qua bên, Ôn Hành Chi lại tiếp tục xoa xoa mi tâm, làm cho tâm tình trở lại bình tĩnh.

      nghĩ mình mất bình tĩnh tới mức đó, nhưng nghĩ tới chuyện nha đầu kia làm đánh hai cái cũng xem là oan ức cho .

      Có rất ít người có thể làm cho tức giận đến mức này, nhưng Ôn Viễn lại có cái bản lĩnh khiến thấy bất lực.

      Bên trong phòng tắm.

      Sau khi xác nhận mình an toàn, Ôn Viễn mới hít thở sâu. Trong gương phản chiếu bộ dạng nhếch nhác của , Ôn Viễn nhìn thẳng vào gương, đôi mắt ửng hồng nhìn có vẻ uất ức.

      Lúc trước ở ký túc xá nghe Xuân Hỉ cùng Chu Nghiêu , tìm bạn trai lớn tuổi chút rất tốt, hiểu được cách chăm sóc người khác, hơn nữa còn rất khoan dung. tìm được người lớn tuổi hơn nhưng kết quả sao lại thảm như vậy?

      Ban đầu biết người kia coi thường đứa hay gây chuyện, tại giờ mới hiểu được, khi chọc tới người người kia, người kia khách khí trực tiếp dạy dỗ mình.

      Ôn Viễn cởi quần áo, liếc nhìn xuống nơi bị đánh. Nhiệt độ vẫn còn chưa có giảm xuống, hơn nữa còn có dấu màu đỏ.

      đáng ghét.”

      lặng lẽ lẩm bẩm câu rồi mở nước tắm.

      Nước nóng làm cho thần kinh của trở lại bình thường, chỗ bị đánh kia vẫn còn chút đau. Ôn Viễn cẩn thận lấy khăn lông lau khô thân thể, chậm rãi mặc áo ngủ vào.

      Quần áo cởi xuống ném qua bên, Ôn Viễn cúi người nhặt lên bộ đồng phục Từ Tiểu Hà đưa cho mình, lau sạch tấm gương bị ướt, cầm bộ đồng phục khoa tay múa chân lúc, tưởng tượng dáng vẻ lúc mình mặc nó … quả nhiên là chẳng ra gì.

      Hơn nữa đứng ở dưới đại sảnh, khách uống say qua lại đều cần đỡ, mà lầu năm lại tràn ngập mùi thuốc lá, còn phải đứng ở đó rất lâu, người dính mùi rượu mới là lạ. Ôn Viễn bị ghét bỏ thậm chí có bóng ma trong lòng, kiểm tra lại quần áo của mình, cố gắng ngửi, sau khi xác định người toàn là mùi sữa tắm mới yên lòng. Cũng khó trách vì sao lại tức giận, nếu xem xét kỹ đúng là thể tưởng tượng nổi.

      Ôn Viễn suy nghĩ lại chuyện qua, mình dối sao? Cái này xem như cũng có chút oan ức, giấu giếm vẫn còn chấp nhận được. Về chuyện tiếp rượu, cũng có chút bất đắc dĩ, tùy hứng, cáu kỉnh, cái này cũng oan uổng.

      Nhưng cho dù như thế, cũng nên đánh . Ôn Viễn mím môi, xoa xoa cái mông bị đánh. Còn có cái gì nữa?

      --- chỉ bằng tiếng em gọi tôi ở quán rượu kia, tôi phải nên quản lý em sao?

      gọi là gì? Ôn Viễn cẩn thận nhớ lại quang cảnh lúc đó, chợt nhớ tới hai chữ khống chế được mà ra kia.

      gọi là…………..chú???

      Đêm khuya.

      Xác định người kia trốn trong phòng tắm bên trong phòng ngủ, Ôn Hành Chi mở cửa phòng vệ sinh khác, vặn nước nóng muốn ngâm mình chút.

      Hôm nay dự hai bữa tiệc, thân thể có chút mệt mỏi nên tắm hơi lâu chút. Lúc tắm xong ra ngoài phòng khách trời cũng rạng sáng. Uống ly nước ấm, Ôn Hành Chi thấy túi xách của Ôn Viễn bị vứt loạn ở phòng khách. Miệng túi xách mở rộng, đồ vật bên trong đều bị rơi ra ngoài. Gồm có điện thoại di động của , bóp đựng tiền lẻ, chìa khóa, cái ô, còn có cái ly. ly nước vẫn còn dán cái hình, đầu óc chợt nghĩ về ngày trước, có người ngoác miệng cười với .

      Ôn Hành Chi bất đắc dĩ nhếch khóe môi, nhặt tất cả đồ đạc lên rồi đặt lên ghế salon. Từ tức giận trở nên thông suốt, quả nhiên là tính khí trẻ con.

      Phòng ngủ chính còn chút động tĩnh, chỉ còn ánh đèn đầu giường tỏa ánh sáng nhàn nhạt. Ôn Hành Chi lặng lẽ bước vào phát ra Ôn Viễn ngủ rồi, nằm ngủ giường của .

      Có lẽ do tức giận, muốn trả thù nên đem ga giường kéo ra ngoài, trải lại giường cái khác, phong cách hoàn toàn trái ngược với . Mà cứ như vậy nằm chiếc giường này mà ngủ.

      Ôn Hành Chi đứng bên giường lặng lẽ nhìn lát, cúi người vuốt tóc , khô. Xem ra vẫn còn thông minh, biết sấy khô tóc rồi mới ngủ. Ngủ mà nằm sấp tất nhiên là được thoải mái, chắc tại bị đánh đau nên mới nằm kiểu này.

      Ôn Hành Chi kéo chăn lên đắp cho .

      Vừa mới đắp chăn lên, người nằm liền quay lại. mở to hai mắt nhìn , giống như là chưa từng ngủ, hoặc như là mới tỉnh. Thấy muốn đứng dậy. Ôn Hành Chi dùng tay đẩy bả vai xuống: “Ngủ .”

      Ôn Viễn lắc đầu, thấy sắp liền quýnh lên, đưa tay ra níu chặt cổ lại.

      Động tác này khiến cho Ôn Hành Chi dừng lại chút, muốn tránh ra nhưng lại ngờ Ôn Viễn nhanh tay hơn ôm chặt lại.

      Ôn Hành Chi đưa tay đỡ lấy theo bản năng, Ôn Viễn vẫn chịu buông tay, ngập ngừng : “Em sai rồi.”

      xong, đợi câu trả lời của , ánh mắt Ôn Viễn lóe sáng nhìn , lúc sau, chỗ bị đánh vốn hết đau, chỉ là lần này bị đánh hơn.

      Ôn Viễn nhìn chằm chằm: “Em nhận sai, còn đánh em?”

      “Em cũng nhận mình sai, còn được đánh em?”

      Ôn Viễn im lặng có lý do phản bác, cà lắm: “Em…….em cũng có lý do, là chịu nghe.”

      cần nghe cũng biết em gì, vậy cần gì phải làm lỗ tai mình trở nên phiền toái hơn nữa.”

      Ôn Viễn có chút bất ngờ: “……… làm sao biết?”

      “Em nghĩ lại xem.” Ôn Hành Chi ôm lấy hông , vẻ mặt bình tĩnh nhìn : “Vừa nhạy cảm, vừa có bản lĩnh gì lớn, lòng tự ái lại quá lớn, em , những điều này ngoài ra còn có ai hiểu em hơn?”

      “Em……em nào có tệ như vậy?” Ôn Viễn bất mãn phản bác lại.

      “Hơn nữa…………..” Ôn Hành Chi thong thả quở trách : “Trừ những thứ này, điểm yếu của em chính là vững lòng. Tập trung nghĩ kỹ lại xem, chỗ em đến là chỗ nào? Em từng ở chỗ này xảy ra những việc gì em nhớ sao? Ở đâu ra mà em có tự tin có thể bình tĩnh ứng phó, nếu ở đó… Ôn Viễn, em nghĩ đêm nay qua như thế nào?”

      Ôn Viễn quả dám nghĩ.

      thừa nhận đúng cho nên muốn phản bác cũng tìm ra được lý do, chỉ có thể yếu ớt : “Em muốn kiếm thêm chút tiền sinh hoạt mà thôi, em nghĩ nhiều như vậy.”

      “Em thiếu tiền?”

      thiếu thể làm thêm sao?” Ôn Viễn phản đối: “Đề phòng sau này thôi, em 20 tuổi muốn phụ thuộc trong gia đình mãi. Em biết có tiền, chẳng qua em muốn dựa dẫm , còn chưa tới lúc phải nuôi em.”

      xong câu cuối, Ôn Viễn chợt bịt miệng. thuận miệng đến những lời nào rồi?

      mở to hai mắt, vẻ mặt như “ đừng hiểu lầm.” Mà phản ứng của Ôn Hành Chi cũng rất…..khó . hề chớp mắt nhìn Ôn Viễn, bỗng nhiên đưa tay, gõ gõ ót cái.

      nhìn Ôn Viễn rồi , ý nghĩa cực kỳ sâu xa: “ ra xem thường em quá rồi.”

      Nha đầu này là ngốc, chung quy là quá ngốc mà lại rất hợp tâm ý của .

      Ôn Viễn cẩn thận quan sát từng li từng tí nét mặt của , hỏi: “Vậy có thể tha thứ cho em lần ?”

      “Tối nay tạm thời thể.”

      Ôn Viễn nổi giận, chưa từng gặp ai thù dai như vậy. Lên tới trung học vẫn chưa từng bị đánh lần nào, tại có danh phận rồi, ngược lại càng ngày càng quá đáng. Như vậy sao được?

      Trong lòng liền ra kế sách, Ôn Viễn nhếch khóe môi, giảo hoạt nhìn : “Vậy hôn em cái , nếu em ngủ được.”

      Ôn Viễn bắt đầu sử dụng chiêu ăn vạ.

      Ôn Hành Chi tự nhiên cũng hiểu được, cúi đầu nhìn mắt , ánh đèn ngủ nhàn nhạt thể nhìn thấy mặt đỏ lên nhưng ánh mắt gạt người được. Có chút xấu hổ, có chút hài lòng, lại có chút mong chờ.

      Ôn Viễn cũng cảm thấy ánh mắt nhìn có chút thay đổi, nhón chân lên chuẩn bị nghe thấy : “ ngủ được mở to hai mắt nằm giường .”

      Lắng nghe lời của thấy giọng của có chút khan khan, cố ý đè nén. Nhưng giờ phút này Ôn Viễn bất chấp những cái này, trong đầu đều là suy nghĩ mình như thế mà bị………..từ chối?

      thể chấp nhận.

      “Này.”

      bất mãn kêu lên tiếng, lại thấy tự tay tắt đèn ngủ đầu giừơng, cả phòng nhất thời chìm vào trong bóng tối. Ôn Viễn cho là muốn rời khỏi phòng, muốn kháng nghị chợt cảm thấy sau ót bàn tay, sau đó môi liền bị hôn lên.

      Nụ hôn mang theo mùi vị bạc hà thơm mát, dịu dàng. Ôn Viễn lập tức ngây dại, cho đến khi buông ra, vỗ vỗ khuôn mặt của , thong thả đóng cửa phòng ngủ chính ra ngoài Ôn Viễn mới bị tiếng động này làm cho tỉnh lại.

      Ôn Viễn xụi lơ giường, nắm chặt chăn, cảm nhận nhịp tim run rẩy của mình.
      nhimxu, tart_trung, PhongVy2 others thích bài này.

    4. Phamthanhhuong

      Phamthanhhuong Well-Known Member

      Bài viết:
      310
      Được thích:
      316
      Nhân vật Ôn Viễn cùng người chú này được nhắc đến trong Chuyện dũng cả nhất của Scotlland rồi. Mình cực hâm mộ truyện của tác giả này vì hay viết về đề tài quân nhân. Vốn định chờ đến khi truyện hoàn rồi đọc cho nhưng thôi, quyết định đọc luôn. Các nam chính của tác giả này đều vô cùng kiệm lời, thâm trầm, tài giỏi và vô cùng phong độ. Phải là hội tụ hết mọi tinh nên rất được ngưỡng mộ, còn nữ chính đều nhàng, nữ tính và xinh đẹp ( Nghiêm Chân - Quân hôn bí mật, Lương Hòa- Xin chào trung tá tiên sinh, Ôn Nhiễm - Chuyện dũng cảm nhất, Hà Tiêu- Mùa đông dài), còn nàng Ôn Viễn này liệu có giống như các nữ chính kia biết nữa nhưng xem ra tính cách có vẻ sôi nổi hơn rồi. Rất cảm ơn các bạn làm và chia sẻ truyện này. Mình hóng tiếp đây.
      nhimxu thích bài này.

    5. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,807
      Chương 34.1
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Ngày thứ hai sau khi làm phục vụ, Ôn Viễn dậy rất muộn.

      Lúc dậy Ôn Hành Chi còn ở đây, chỉ còn trợ lý Ninh chờ ở phòng ăn. bàn chuẩn bị rất nhiều điểm tâm sáng. Trợ lý Ninh cười giải thích: “Ôn tiên sinh có cuộc họp quan trọng lúc sớm, chờ các ăn xong điểm tâm đưa các về lại trường.”

      Ôn Viễn cắn bánh bao: “ cần đâu, ở đây rất gần với đại học T, em cùng với Tiểu Hà tự về được rồi.” quay đầu lại hỏi Từ Tiểu Hà: “ có vấn đề gì chứ?”

      Tửu lượng Từ Tiểu Hà rất kém, ngủ đêm mà hôm nay sắc mặt cũng khá hơn là mấy, tinh thần mệt mỏi. Đối với câu hỏi của Ôn Viễn chỉ gật gật đầu cái.

      Trợ lý Ninh cũng miễn cưỡng.

      Thời tiết hôm nay cũng tốt, sắc trời ảm đạm. Mặc dù hôm qua bạn học Ôn Viễn mới bị đánh nhưng cuối cùng cũng được nụ hôn nên tâm tình cũng tệ. Tình hình Từ Tiểu Hà xem ra cũng quá tốt, hai người im lặng ngồi xe buýt về trường.

      tới trước cửa ký túc xá, Từ Tiểu Hà chợt đứng lại, quay lại nhìn Ôn Viễn, vẻ mặt như muốn lại thôi: “Tớ ra đâu, cậu yên tâm .”

      Dù sao chuyện như vậy đối với Từ Tiểu Hà hay đối với cũng phải là chuyện tốt gì, ít càng tốt.

      Nét mặt Từ Tiểu Hà nhõm biết bao nhiêu, nhìn Ôn Viễn cười đến rạng rỡ, nhép nhép miệng, làm như muốn gì đó nhưng cuối cùng lại thôi, chỉ : “Vậy tốt.”

      Nhìn bóng lưng Từ Tiểu Hà, Ôn Viễn cũng cảm thấy có gì đó đúng, nhưng cuối cùng cũng hỏi.

      Bởi vì chuyện lần này mà công việc làm thêm ở khách sạn cũng mất.

      Chỉ là Ôn Viễn hề nản lòng, dù sao chuyện cũng vỡ lở, đánh cũng bị đánh, nên cũng cần phải lén lút nữa. thể làm thêm ở khách sạn, dựa vào kiến thức lúc trước cũng có thể kiếm tiền chứ. Vì vậy Ôn Viễn bắt đầu suy nghĩ chuyện làm gia sư, sau khi Ôn Hành Chi biết được phản ứng có chút thú vị.

      Khi đó ở bên đây, Ôn Viễn nằm giường lật xem sách vở của trung học cơ sở, nhìn lát khỏi chắc lưỡi hít hà, giáo dục bây giờ ổn nha. Mới học trung học thôi mà sao lại khó như vậy chứ, lên phổ thông biết làm sao. Ý nghĩ muốn kiếm sống bằng học sinh trung học của ………..

      Vẫn là muốn nghĩ nữa.

      gọi điện thoại hỏi ý kiến Ôn Hành Chi. Lúc đó Ôn tiên sinh mới vừa họp xong, hội nghị dài dòng làm cho hơi mệt mỏi, nghe được lời của mi tâm rốt cuộc cũng giãn ra.

      “Trung học cơ sở?” Giọng kéo dài, làm như suy nghĩ: “ làm sao lại nhớ đến thời điểm đó thành tích của em cũng có cao, còn vì vậy mà bị đánh?”

      Ôn Viễn nóng mặt: “Là ai ?”

      Khi đó là lần đầu nhập học, bởi vì chuyển đến trường trung học trọng điểm toàn tụ tập nhiều học sinh giỏi, cho nên biểu của Ôn Viễn cũng tính là xuất sắc. Trong lòng có mâu thuẫn với trường này, hơn nữa cầu của thầy giáo cũng rất nghiêm khắc nên sinh ra chống đối ở trong lòng. Đối với chuyện học tập để ý mấy, nên kết quả thi xếp hạng giữa kỳ tên nằm ở dưới danh sách đếm lên.

      Sau khi biết được chuyện này Kiều Vũ Phân giận đến phát run, lần đó là lần đầu tiên cũng là lần duy nhất bà đánh Ôn Viễn. Lần đó đánh cũng tính là nặng, nhưng bởi vì là lần đầu bị đánh nên ấn tượng nhớ rất lâu. Đêm hôm đó Ôn Viễn ăn cơm, lau nước mắt leo lên giường ngủ, nửa đêm vì bị đói mà tỉnh lại thấy Kiều Vũ Phân ngồi trước bàn học của , nghiêm túc xem xét lại các bài thi. Thấy tỉnh, tuy là vẫn làm mặt lạnh lùng nhưng vẫn nấu cháo nóng cho ăn.

      Khi đó nhìn thấy vẻ mặt tiều tụy của Kiều Vũ Phân khỏi cảm thấy áy náy. Về sau tuy thành tích học tập tốt nhưng cũng bao giờ xếp cuối lớp.

      Ôn Viễn cảm thấy kỳ quái, chuyện như này ngoại trừ bà Thành cùng với Kiều Vũ Phân biết ra ai biết. Làm sao biết....

      Nghĩ đến đây, Ôn Viễn rầu rĩ : “ ngờ, cũng quan tâm đến em như vậy nha.”

      Đối với khiêu khích của người bạn học này, Ôn Hành Chi rất bình tĩnh. nhìn màn hình vi tính, : “Loại chuyện gieo rắc tai họa đến các bạn nhà người ta em nên làm ít thôi, nếu em muốn kiếm tiền ý kiến.”

      “Cái gì?”

      “Tới GP làm thực tập sinh, phụ trách kiểm tra đối chiếu số liệu.”

      Hả? Kiếm tiền của hả? Ôn Viễn có chút do dự: “Cái này được đâu.”

      Cái này với trực tiếp cho tiền có gì khác nhau?

      cần phải nghĩ đơn giản như vậy, có thời gian thử việc, làm được bị sa thải. Tiền lương chiếu theo thực tập sinh mà trả.”

      “Này.” Ôn Viễn bất mãn kháng nghị: “ thể giải quyết công việc cách triệt để như này nha.”

      “Em muốn được đối xử đặc biệt?”

      Ôn Viễn: “……………”

      “Cứ quyết dịnh như vậy .”

      cho phép từ chối, Ôn Hành Chi dứt khoát cúp điện thoại.

      Ôn Viễn có chút ngổn ngang, nhưng bình tĩnh suy nghĩ lại, cảm thấy đề nghị này của có gì là thể, dù thế nào chăng nữa cũng đối xử đặc biệt với , như vậy cũng cảm thấy ngại. Hơn nữa, đãi ngộ của thực tập sinh ở GP cũng tốt vô cùng.

      Sau khi Ôn Viễn nghĩ thông suốt chuyện này cho Từ Tiểu Hà biết. Bởi vì chuyện lần trước, cho nên Từ Tiểu Hà cũng ra ngoài làm thêm, mỗi ngày đều ở trong phòng tự học, sớm về trễ.

      Nghe thấy tin tức như thế, ánh mắt sáng lên, sau đó lại lắc đầu cái : “ đâu.”

      “Sao vậy?”

      Từ Tiểu Hà nhìn chút: “ có, có nguyên nhân đặc biệt, chỉ là tớ muốn .”

      Ánh mắt nhìn Ôn Viễn có chút né tránh, điều này làm cho Ôn Viễn cảm thấy có chút kỳ quái. Nhưng trời sinh bản tính thích ép buộc người khác, cho nên khi nghe Từ Tiểu Hà cự tuyệt, Ôn Viễn cũng miễn cưỡng, chỉ cười : “Vậy chừng nào cậu muốn cho tớ biết.”

      Từ Tiểu Hà ấp úng ừ cái, ôm sách nhanh qua người Ôn Viễn. Nhìn ấy có chút hoảng hốt. Ôn Viễn nhịn được mà nhíu mày.

      11 ngày nghỉ tới rất nhanh.

      Người trong trường về cũng được hơn phân nửa. Trong ký túc xá Lưu Xuân Hỉ cùng với Chu Nghiêu cũng chuẩn bị dọn dẹp đồ đạc trở về nhà nghỉ. Từ Tiểu Hà cũng bất thình lình trở về nhà, trong ký túc xá chỉ còn lại mình Ôn Viễn buồn chán đến chết.

      Buổi chiều được nghỉ, sau khi ăn cơm tối xong buồn bực ngủ giấc. Ngày hôm sau vừa tỉnh lại nghe thấy tiếng điện thoại ong ong vang lên.

      Ôn Viễn nhập nhèm mở mắt nhấn phím nghe, buồn bực rên tiếng.

      “Tỉnh ngủ rồi chưa?”

      thanh trầm thấp xuyên qua điện thoại truyền tới, Ôn Viễn phản ứng lát, nhận ra được đầu dây bên kia là ai liền nằm lại trong chăn: “Ừ.”

      “Vậy mau dậy chuẩn bị đồ , ở dưới lầu chờ em.”

      Lời vừa ra Ôn Viễn nhanh chóng tỉnh táo lại. tùy ý chọn lấy bộ đồ, lê dép chạy đến cửa sổ. Bên ngoài trời mưa lâm râm, nổi lên chút sương mù, tầm nhìn ràng. Ôn Viễn lau lau cửa sổ ẩm ướt, quả nhiên nhìn thấy dưới lầu chiếc xe, đứng bên cạnh xe là người……….Ôn Hành Chi.

      Ngoài dự đoán, hôm nay mặc bộ đồ màu đen. đứng dưới sân trường tay cầm ô, tay cầm điện thoại gọi điện cho .

      Cửa sổ vừa được mở, có trận gió lạnh thổi vào, Ôn Viễn run rẩy cả người, nhanh chóng đóng cửa sổ lại.

      đưa em đâu hả?” Giọng rất dịu dàng, bởi vì đơn đêm cho nên cố ý muốn làm nũng chút.

      “Tới nơi rồi biết.” ngẩng đầu nhìn xuyên qua cửa kính: “Xuống nhanh .”

      Cúp điện thoại, Ôn Viễn nhanh chóng rửa mặt, chuẩn bị chút quần áo rồi mang xuống lầu. Lần này Ôn Hành Chi lái xe đến dưới ký túc xá cho nên bị mắc mưa, Ôn Viễn trực tiếp lên xe.

      Thời tiết hôm nay đúng là lạnh hết sức, Ôn Viễn vừa lên xe liền hắt hơi cái. Ôn Hành Chi tiện tay vỗ vỗ ót , đưa túi giấy đựng bữa ăn sáng cho .

      Ôn Viễn cảm thấy dự đoán như thần, chưa ăn sáng mà cũng đoán được . vui mừng lấy ra cái bánh bao, cắn xuống miếng, mơ hồ hỏi: “Chúng ta đâu vậy?”

      “Thành phố W.”

      “Hả? Đó phải là thành phố du lịch sao? Người ở đó bây giờ rất đông.”

      “Là thị trấn của thành phố W.” Ôn Hành Chi : “ có quá nhiều người.”

      tới đó làm gì?”

      “Gặp người.” Ôn Hành Chi muốn thêm, nhanh chóng thay đổi đề tài: “Em ngồi cho chắc, thắt dây an toàn vào .”

      Thần thần bí bí, Ôn Viễn bĩu môi, quyết định so đo bởi vì hôm nay quá mức đẹp trai.

      Thành phố W ở phía nam, nhưng bởi vì đường có mưa nên nhiệt độ so với thành phố T cũng xê xích là bao nhiêu. Tới thành phố W bốn năm giờ chiều, Ôn Viễn mơ mơ màng màng ngủ từ từ tỉnh lại, nhìn thấy cảnh tượng bên ngoài xe nhất thời tỉnh táo cả người.

      Thị trấn A.

      thị trấn điển hình ở Giang Nam, liếc mắt nhìn những bức tường màu trắng, những mái nhà giống nhau. Trước cổng lớn treo hai lồng đèn cao. Ống khói cao vút, có vài nhà bắt đầu chuẩn bị cơm tối, khói bếp từ xa bay lên. Nhìn cảnh tượng này cho dù mưa dầm lạnh lẽo bao nhiêu cũng tan hết.

      Lần đầu tiên tới Ôn Viễn thích nơi này.

      Ôn Hành Chi nhìn lúc, thấy vui vẻ quay sang nhìn mình nhếch môi : “Xuống xe .”

      mở cái ô lớn ra, đủ để che kín cho . Ôn Viễn mang theo túi xách, dưới cái ô của , tới trước cửa ngôi nhà .

      Ôn Viễn nhịn được mà run cầm cập, Ôn Hành Chi nhìn rồi nhàng gõ cửa. lâu sau có người đến mở cửa. tiếng cọt kẹt, cửa được mở ra, người đàn ông trung niên nhô đầu ra, ông nhìn thấy Ôn Hành Chi khỏi lộ ra nụ cười vui mừng.

      “Hành Chi tới.”

      vui mừng này rất ràng, làm cho Ôn Hành Chi cũng cười, rất là hiền hòa. vỗ vỗ đầu Ôn Viễn: “Đây là chú Từ.” Sau đó lại hướng về phía chú Từ Mạc Tu giới thiệu: “Đây là Ôn Viễn.”

      Từ Mạc Tu vẫn giữ nguyên nụ cười, quan sát Ôn Viễn rồi gật đầu.

      Ôn Viễn hơi ngạc nhiên.

      Bởi vì người đàn ông này phải lớn hơn Ôn Hành Chi hai mươi mấy tuổi, gọi người đó là chú, mà tại sao lại muốn lại người đó là chú Từ.

      Ôn Viễn tỏ vẻ khó hiểu nhìn Ôn Hành Chi cái, làm như hiểu vô cùng bình tĩnh : “Gọi chú Từ .”

      Được rồi.

      Ôn Viễn đỏ mặt mím môi, khéo léo gọi tiếng. Từ Mạc Tu được hai người chọc cho vui vẻ liền dẫn hai người vào nhà, vừa vừa : “Tới đúng lúc, nếu tới muộn chút nữa chắc có cơm của hai người. Làm sao tới mà báo trước?”

      “Lần nào tới cũng bị xem là quấy rầy, vậy cần gì phải báo trước.”

      Trong lời để lộ ra những điều quen thuộc, Từ Mạc Tu cười cười, suy nghĩ chút rồi nghiêng đầu với : “Nếu mình cháu tới sao.”

      câu đầu đuôi.

      Ôn Hành Chi cũng hiểu được, nhìn Ôn Viễn, vẻ mặt rất là mơ hồ, nhưng gương mặt đỏ ửng kia lại phải là giả. nhướng nhướng mày, mang vào phòng.

      Đây là căn nhà hai tầng điển hình, cầu thang được đặt trong nhà, từ ngoài nhìn vào, chỉ có thể thấy cửa sổ của căn phòng lầu hai. nóc nhà, là những trang trí theo cách xưa cũ. Cách bày biện trong nhà đều mang đến khí cổ xưa, tao nhã.

      Từ Mạc Tu đặt hành lý của hai người xuống: “Các cháu đợi chút, Tiểu Đường nấu canh ở dưới bếp, chú gọi bà ấy lên……”

      Vừa dứt lời liền nghe thấy giọng người phụ nữ từ phòng bếp truyền lên: “Là ai đến vậy? ra ngoài mở cửa cũng lâu.”

      Từ Mạc Tu cười nhìn hai người rồi xuống phòng bếp. Chỉ lát sau, đỡ người phụ nữ trung niên chống gậy ra.

      Là người khuyết tật?

      Ôn Viễn có chút ngoài ý muốn nhìn bà, bà cũng nhìn Ôn Viễn cách ngạc nhiên. Bà đỡ lấy tay Từ Mạc Tu, ngồi xuống bên ghế sô pha. Tuy là hai chân lại bất tiện nhưng cả người bà đều là phong thái ung dung bình tĩnh, tóc tai được chải tỉ mỉ cẩn thận, hai bên tóc mai mặc dù có chút màu trắng, nhưng nhìn sắc khí khuôn mặc cũng có bao nhiêu dấu vết thời gian.

      Người phụ nữ lặng yên nhìn Ôn Viễn, Ôn Viễn cũng chớp mắt nhìn bà, càng nhìn càng cảm thấy quen thuộc. Cảm giác như gặp ở nơi nào. Trong đầu thoáng qua suy nghĩ, Ôn Viễn a lên tiếng, quay đầu nhìn Ôn Hành Chi.

      “Đây, đây là…”

      Ôn tiên sinh bình tĩnh thuận tiện ôm người bạn vào lòng: “Gọi dì .”
      nhimxu, tart_trung, PhongVy2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :