1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Câu chuyện về em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu (Full + 5NT)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 5
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Mặc dù Ôn Viễn phải học sinh xuất sắc, nhưng cũng là người biết tôn sư trọng đạo, rất biết an phận.

      Ôn Viễn rất ít gây chuyện, là tính cách cho phép, hai là gia giáo của gia đình rất nghiêm khắc. Tối hôm qua Kiều Vũ Phân vẫn ân cần dạy dỗ , thử hỏi sao dám gây chuyện?

      nghĩ tới, lúc này lại lồi ra bức thư, sắp bị mời phụ huynh nữa chứ!

      Ôn Viễn nhớ tới cũng khỏi chán nản. Có thể ông trời cảm thấy chưa đủ thảm, cho nên mới vừa về tới nhà nghe thấy tiếng cười từ phòng khách truyền tới. Ôn Viễn kinh ngạc, chẳng lẽ cha của Ôn Hành Lễ trở về?

      Ôn Hành Lễ là con trưởng của nhà họ Ôn, tốt nghiệp đầy danh giá, bây giờ công tác ở Bộ Ngoại Giao. Có khi nữa năm hoặc năm cũng ở nhà.

      Đối với việc có ông ở nhà Ôn Viễn cũng quen, bây giờ trong lúc mấu chốt bị mời phụ huynh cha của lại trở về. biết phải làm sao. Chỉ ngơ ngác đứng ngay cửa, mãi cho đến khi Kiều Vũ Phân nhìn thấy , mới gọi tới.

      "Này, con đứng ở đó làm gì?"

      Ôn Viễn nắm lấy góc áo của mình, tới trước mặt Ôn Hành Lễ. Rất lễ phép gọi tiếng, "Cha."

      "Ừ, về rồi à?" Ôn Hành Lễ để ly trà trong tay xuống, nhìn quần áo rộng rãi của , sau đó nhíu mày. "Nhìn quần áo của con kìa. Các học sinh trong trường học của con đều ăn mặc như vậy sao?"

      Ôn Viễn cúi đầu, cọ xát mũi chân vào nhau, gì hết. Trái lại Kiều Vũ Phân giúp giải vây, "Là do Viễn Viễn quá gầy. ra cũng kỳ , con bé này ăn cơm cũng ít, cũng hề khó ăn. Tại sao mãi vẫn mập."

      "Vậy em mau dẫn nó bệnh viện kiểm tra xem. thể để cho con cứ tiếp tục gầy nữa!"

      "Em biết rồi." Kiều Vũ Phân cười đáp lại, đưa cho Ôn Viễn cái hộp, "Đây là quà cha con mua ở nước ngoài cho con. Nhìn xem có thích hay ?"

      Ôn Viễn chậm chạp nhận lấy.

      chiếc váy tơ lụa viền ren kiểu công chúa, chỗ cổ áo được viền bởi vòng kim cương mỏng, dưới ánh mặt trời chúng phát sáng lấp lánh. Ôn Viễn cầm trong tay, biểu có gì là vui vẻ khi được nhận quà. Ôn Hành Lễ nhìn , nhíu mày hỏi: " thích sao?"

      Ông thường mua quà cho , khi ngồi xe ngang qua cửa hàng. Ngẫu nhiên nhìn thấy chiếc váy này, nên mới nhờ thư ký xuống xe mua.

      Hôm nay Ôn Viễn bị dạy dỗ ở trong trường, bây giờ đầu óc còn mơ hồ. Nhìn thấy biểu tình của Ôn Hành Lễ, khi đó mới phản ứng kịp, đưa tay gãi gãi đầu, vội vàng lộ ra nụ cười ngọt ngào, " ạ! Con rất thích."

      Lúc này Ôn Hành Lễ mới thả lỏng nét mặt, sau đó lại hỏi đến tình hình học tập của . Ôn Viễn trả lời có chút lúng túng, nhưng mà cũng may là Ôn Hành Lễ cũng hài lòng, mới tha cho lên lầu.

      Nhìn thấy bóng lưng Ôn Viễn hoảng hốt bỏ chạy, Kiều Vũ Phân có chút bất mãn, " xem , về tới nhà còn lên mặt cái gì nữa. thể đối với con dịu dàng chút sao?"

      Ôn Hãnh Lễ chỉ nhìn bà, cũng gì, cuối đầu uống trà.

      Ở trong phòng, Ôn Viễn treo chiếc váy công chúa lên, ngẩn người nhìn nó.

      Chiếc váy rất đẹp, chỉ nhìn chiếc vòng kim cương này thôi cũng cảm thấy đẹp rồi. Chỉ là nhìn thấy chiếc váy, Ôn Viễn có chút thất vọng.

      Cha quên là chưa bao giờ mặc váy. Theo như lời của Triệu Duy Nhất người vừa lôi thôi vừa ngốc nghếch, cho nên những bộ quần áo đẹp đẽ và rực rỡ, thích hợp với .

      "Thôi bỏ , cũng phải là lần đầu tiên."

      Ôn Viễn tự an ủi chính mình, đem bộ váy nhét vào trong tủ quần áo, bao gồm tất cả những bộ trước kia.

      Buổi cơm chiều cả nhà đều ngồi ăn chung với nhau.

      Ông nội và cha đều ở đây, cho nên hai người luôn đấu võ mồm với nhau là Ôn Viễn và Ôn Kỳ giờ phút này rất ngoan ngoãn ngồi ăn cơm. Ôn Viễn biết dĩ nhiên là Ôn Kỳ làm bộ.

      Kiều Vũ Phần là người ngồi xuống cuối cùng, bà vừa chia thức ăn vừa : "Mới vừa rồi Hành Chi gọi điện về, là buổi tối còn có buổi họp. về nhà được."

      "Hừ, chỉ lo họp và họp. Nó nước còn bận rộn hơn chủ tịch nước!"

      "Cha đừng như vậy." Ôn Hành Lễ cười dụ dỗ ông cụ, "Bây giờ tình hình kinh tế khó khăn. Hành Chi làm ngành này, dĩ nhiên là phải nhanh tay rồi"

      "Cha thấy nó bị tiền làm mờ mắt rồi!" Ông nội Ôn vẫn còn tức giận, "Mỗi ngày cứ chạy chạy lại, vấn đề đứng đắn quan tâm."

      Lúc này Ôn Hành Lễ cũng xen vào. Chỉ cười , rồi lắc đầu.

      Ôn Viễn biết ông nội chuyện đứng đắn là chuyện gì. Năm nay Ôn Hành Chi hai mươi chín tuổi, nhưng mà vẫn còn độc thân. Ông nội Ôn thúc giục nhiều lần phải kết hôn, nhưng mà lần nào cũng bị . Đến cuối cùng cũng chịu nổi nữa, dùng cách rất đơn giản mà trực tiếp đó là bức hôn. Kết quả là bây giờ số lần về nhà càng ngày càng ít, ông nội Ôn cũng được gì.

      ngày Ôn Viễn nghe thấy ông nội Ôn lén lút hỏi cha : "Con xem, có phải Hành Chi có chuyện gì ? Nếu sau mỗi lần cha đến vấn đề về phụ nữ nó lại bình tĩnh."

      Ôn Hành Lễ bật cười, "Về phương diện này nó cực kỳ bình thường, là do cha thúc giục quá mức. Tính tình Hành Chi vốn lạnh lùng, cha mà cứ thúc giục nó chừng nó thực có vấn đề!"

      Vì thế, Ông nội Ôn giám thúc giục nữa.

      Ôn Viễn đặc biệt khâm phục Ôn Hành Chi, đó chính là lúc mà chuyện gì muốn, ai ép làm được. Cho dù là ông nội cũng vô ích.

      "Nghĩ cái gì vậy? Thịt nguội hết rồi kìa!" Ôn Kỳ khó có cơ hội bày tỏ thái độ của ngươi quan tâm em .

      Ôn Viễn vội vàng hoàn hồn, vội vàng gắp miếng thịt lên bỏ vào miệng, xém chút nữa là mắc nghẹn rồi.

      Kiều Vũ Phân bật cười, vội vàng vỗ vỗ lưng , "Đứa này, lúc ăn cơm mà còn có thể ngây người! Lại nghĩ cái gì vậy, có phải là gây họa gì ở trường rồi ?"

      Ôn Viễn nghe xong lập tức lắc đầu : " có, có, tuyệt đối có!"

      Do quá khẩn trương, làm cho ông nội và cha đều nhìn . Ôn Viễn gãi gãi đầu, : "Là do gần đây con học hơi nhiều."

      "Chú ý sức khỏe." Cha nhàn nhạt dặn dò.

      "Vâng..."

      Ôn Viễn ngoan ngoãn trả lời.

      Cha vừa về tới nhà, bạn học Ôn Viễn càng thêm buồn phiền. thể để ông nội và cha mình biết được mọi chuyện, bây giờ chỉ có thể nhờ mẹ giải quyết thôi.

      Bạn học Ôn Viễn ngẩng đầu, bầy ra bộ mặt buồn phiền với cái trần nhà. Tâm trạng ổn định, từ giường lăn xuống, kết quả là đầu bị đụng trúng.

      Ôn Viễn nước mắt lưng tròng mà xoa đầu của mình, bỗng nhiên nhìn thấy dưới sàn nhà có tấm giấy. cúi người thêm chút, kéo nó từ dưới gầm giường ra. Vừa nhìn thấy, nhớ ngay là tấm danh thiếp mà hai tháng trước Ôn Hành Chi đưa cho .

      Cầm tấm danh thiếp trong tay, hai mắt của Ôn Viễn sáng lên.

      ***
      Tại thành phố T, bên trong bộ phận GP, giờ phút này đèn trong phòng vẫn sáng trưng.

      Gần đây có công ty ở nước điên cuồng bán tháo cổ phiếu. Các ngân hàng nhìn thấy có lợi, nên bắt đầu ngốc đầu dậy. Là trong những ngân hàng đầu tư chủ chốt của nước đối với động tĩnh lớn như vậy đương nhiên là GP có nghe thấy, nhưng mà tới giờ vẫn thờ ơ lạnh nhạt.

      Điện thoại của Ôn Hành Chi sắp bị người khác làm nổ rồi. tắt điện thoại, bảo trợ lý bỏ qua những cuộc điện thoại liên quan, ngồi trong phòng làm việc, uống xong ly nước.

      Hôm qua mới trở về từ London, trái múi giờ vậy mà còn phải đối phó với những cuộc điện thoại từ các nơi thế giới gọi tới.

      thể , sức hấp dẫn của tư bản thể xem thường.

      Uống cạn ly nước suối, Ôn Hành Chi vừa mới dựa đầu vào ghế chuẩn bị nghỉ ngơi, nghe thấy tiếng ong ong từ trong ngăn kéo truyền tới. Đó là điện thoại di động của reo. Ôn Hành Chi cúi xuống, vừa lấy ra, lông mày hơi nhướng lên.

      Đây là số điện thoại ở nhà, chắc là ông nội Ôn biết quay về, nên mới gọi tới hỏi tội. xoa xoa hai bên thái dương, đè nút nghe xuống, "Alô..."

      Đầu bên kia điện thoại có chút im lặng, đợi vài giây sau mới có thanh đầy mềm mại truyền tới: "Chú, là con."

      Ôn Viễn?

      Ôn Hành Chi hơi bất ngờ, chớp mắt cái mới mở miệng : "Có chuyện gì?"

      Ôn Viên vừa níu chặt con gấu Teddy vừa : "Chú, gần đây chú có rãnh ?"

      "Sao vậy?"

      Bên này Ôn Viễn vẫn tiếp tục ôm chặt con gấy Teddy: "Lần trước chú đưa cho con tấm danh thiếp, còn câu. Chú còn nhớ ?" Thấy lời nào, Ôn Viễn vội vàng bổ sung: "Nếu như con có chuyện gì, có thể gọi điện thoại cho chú."

      "Ừ, đúng là chú vậy." thanh của Ôn Hành Chi vẫn nhàn nhạt như cũ, "Vậy con gọi điện thoại cho chú, có phải gặp phiền phức gì rồi ?"

      "Vâng" Ôn Viễn gãi gãi đầu, cười ba tiếng đầy ngây ngô, : "Vâng, có chút chút."

      Ôn Hành Chi ở đầu bên kia sau khi nghe xong mấy lời này của lên tiếng. Ôn Viễn có chút buồn bực, chẳng lẽ chú lại hối hận rồi? tiếp tục nắm tóc.

      Hình như nghe được tiếng kêu rên, rốt cuộc Ôn Hành Chi cũng mở miệng, "Rốt cuộc là có chuyện gì?"

      "Mời... Mời phụ huynh."

      "Khi nào?"

      "Cho tới thứ hai." Bà mập quy định thời gian cuối cùng.

      "Nguyên nhân là gì?"

      "..."

      Xem ra nguyên nhân này rất khó mở miệng, Ôn Hàn Chi trầm ngâm chút : "Được rồi. Giữa trưa thứ sáu."

      "Hả?"

      "Chờ chú ở trước cổng trường, chúng ta chuyện lát."

      "Hả? chuyện?" Ôn Viễn giật mình. Phải biết rằng cố gắng lấy cam đảm lấy mới dám gọi cho , bây giờ còn gặp mặt chuyện, bảo phải làm sao?

      "Khó à?"

      Ba chữ kia rất có lực, làm cho bạn học Ôn Viễn khỏi lo lắng. nắm tóc của mình, "... có."

      "Cứ quyết định vậy ."

      tiếng tút vang lên, cuộc gọi bị cắt đứt. Ôn Viễn nhìn ống nghe điện thoại kêu bíp bíp. Cảm giác bất lực, tự mình giải quyết được vấn đề, bây giờ còn chuốc thêm phiền phức.
      nhimxu, tart_trung, Hoaithao2 others thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 6.1
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Mặc kệ là phiền phức có tự nhiên tìm tới . Nếu như chú ấy cầu, phải chấp nhận cầu của chú ấy thôi.

      Giữa trưa thứ sáu, bạn học Ôn Viễn lưng mang cặp sách, cả người hớn hở chạy tới trước cổng trường. Đứng ở trước cửa trường học tìm vòng trong đám xe, cũng thấy chiếc xe màu đen với biển chữ số có chữ B đầu của Ôn Hành Chi. rút điện thoại di động ra, kết quả là có tin nhắn được gửi tới: "Bận họp. Tối nay đến. Tìm chỗ gần trường học chờ chú."

      Nhìn tin nhắn trước mặt, bạn học Ôn Viễn thở dài.

      Chủ nhật này thành phố có cuộc thi toàn quốc, nên bọn họ học xong buổi sáng được về rồi! Bởi vì cuộc thi toàn quốc này mượn phòng học của trường làm nơi để thi, bạn học Ôn Viễn lại bất hạnh bị bà mập bắt ở lại tổ chức trường thi.

      Đây chính là phương pháp giáo dục của bà mập, nếu bạn làm sai, bạn phải chuẩn bị 'lao động cải tạo'. Ở lại cùng còn có học sinh nữ khác, nghe là lén đọc tiểu thuyết bị bà mập bắt được.

      Hai học sinh nữ này chỉ im lặng nhận chỉ thị rồi bắt đầu sắp xếp trường thi. Đến lúc xong hết mọi việc là mười hai giờ ba mươi phút, Ôn Viễn hai lời liền ném cây chổi lại rồi chạy ra cửa trường học. dám để cho Ôn Hành Chi đợi lâu.

      May mắn là chú ấy có tới.

      Đóng nắp điện thoại di động lại, Ôn Viễn nhìn xung quanh lát rồi mới quyết định tới tiệm trà sữa cách trường học hai trăm mét chờ chú ấy.

      Mấy ngày nay thời tiết của thành phố B có chút thay đổi, Ôn Viễn vào quán trà sữa bao lâu nghe thấy tiếng sét từ bên ngoài. Trong chốc lát, trời liền mưa to.

      Ôn Viễn cảm thán mình may mắn, sau khi gọi ly trà sữa, mới mở điện thoại ra gửi tin nhắn báo cáo cho Ôn Hành Chi nơi mình ở. Chỉ là lần này có nhận được tin nhắn trả lời.

      Có thể là chú ấy vẫn bận, Ôn Viễn hút ngụm trà sữa, nhìn mưa to bên ngoài rồi tự an ủi chính mình.

      Yên lặng ngồi đợi lúc lâu, ly trà sữa từng chút từng chút bị uống hết. Lúc này rốt cục Ôn Viễn cũng cảm thấy buồn chán rồi.

      Ôn Viễn bới móc chiếc túi xách của mình, chuẩn bị lấy sách giáo khoa tiếng ra còn làm bộ nhìn thời gian. Bỗng nhiên nhìn thấy trong túi xách có quyển sách lạ.

      Vừa nhìn thấy tên sách, Ôn Viễn liền 囧

      Quyển sách này phải là của . Ôn Viễn lặng lẽ nhớ lại, chẳng lẽ vừa rồi do quá gắp gáp nên lấy lộn của bạn học nữ ở lại làm vệ sinh với ?

      Ôn Viễn kéo tóc, mở sách ra. Lật vài tờ biểu cảm càng 囧.

      ra ấy thích xem loại sách này! Chả trách bị bà mập kéo lại bắt 'lao động cải tạo', cái này, tốt rồi

      "Thực tốt rồi!"

      Ôn Viễn lắc đầu như bà cụ, nhưng ngón tay lại thể khống chế mà lật tiếp. căn bản chú ý tới, có bóng dáng nhàng về phía . Đợi cho đến lúc đọc đến tim đập nhanh, mặt đỏ ửng. Bạn học Ôn Viễn dám nhìn nữa, đóng cuốn sách lại mạnh, liều mạng lấy tay mình làm thành chiếc quạt gió mà quạt.

      " nhìn, nhìn... thể nhìn tiếp!" Nhìn tiếp xong đời, cái này toàn là thứ gì đâu . Ôn Viễn lảm nhảm, bỗng nhiên từ đầu truyền xuống giọng của nam.

      " xem cái gì?"

      Bạn học Ôn Viễn lập tức giấu cuốn sách : "Cái gì cũng xem! Tôi xem gì hết!" xong, phát có điều gì đó đúng. Hô hấp của ổn định lại, ngẩng đầu lên, nhìn thấy người mà trong nháy mắt hận thể đào cái hố để chôn chính mình.

      Chính là Ôn Hành Chi!

      "Ch...Chú!" Ôn Viễn mở to hai mắt, có chút ngạc nhiên nhìn .

      Ôn Hành Chi cũng thèm liếc , trực tiếp cầm lấy cuốn sách giấu . Cầm ở trong tay, lật vài tờ xem.

      Mí mắt của Ôn Viễn giật giật, nhìn động tác của . Cũng kịp cảm thán ngón tay của có bao nhiêu thon dài, bao nhiêu đẹp. Trong đầu giờ chỉ có ba chữ to đùng: xong rồi!

      Tên sách viết rất đơn thuần - vợ của tổng giác đốc ác ma. Ôn Hành Chi cũng biết thể loại của quyển sách này là gì rồi, nhưng mà vẫn kiên trì lật vài trang. Sau khi lật xong, đống quyển sách lại, nhìn Ôn Viễn, cuối cùng mở miệng: "Ngồi xuống trước."

      "Hả?" thấp thỏm hồi lâu chờ con dao treo đầu rơi xuống, nghĩ tới kết quả lại như vậy. Trong lúc này Ôn Viễn có chút dám tin, mãi cho tới khi Ôn Hành Chi ngồi xuống đối diện , mới từng bước về phía chỗ ngồi.

      Nhân viên phục vụ canh thời gian mà tới.

      Lúc Ôn Hành Chi vào chú ý rồi. Quán trà sữa này ở gần trường học, bình thường người tới quán trà sữa đều là học sinh cấp hai và cấp ba. dễ gì có người đàn ông trưởng thành vào, dáng người cao gầy. Khuôn mặt tuấn tú, có thể là luôn hấp dẫn ánh mắt của người khác.

      để thực đơn trước mặt Ôn Hành Chi: "Tiên sinh, muốn dùng gì?"

      Giọng đầy dịu dàng đến Ôn Viễn cũng cảm thấy có chút thoải mái. yên lặng ngẩng đầu lên, nhìn thấy vẻ mặt của nhân viên phục vụ miệng cười, rồi lại yên lặng quay đầu .

      Bản chất mê trai. cần so đo, cần so đo.

      Trong lòng yên lặng mà mãi câu, sau đó nghe thấy giọng của Ôn Hành Chi vừa trong veo vừa lạnh lùng trả lời lại: "Cho tôi ly nước ấm."

      Hở? thực đơn có món này sao? Ôn Viễn tò mò liếc nhân viên phục vụ, chỉ thấy ta nhanh chóng lấy tờ thực đơn lại, duy trì nụ cười ở khóe miệng, cười : "Xin chờ chút."

      Ly nước ấm rất nhanh được mang tới, Ôn Viễn cúi đầu. Dựa vào thính giác mà để ý nhất cử nhất động của người đối diện. Chỉ nghe thấy uống ngụm nước, sau khi đặt ly nước xuống, gõ gõ vào bàn. Ôn Viễn bắt đắc dĩ phải ngẩng đầu lên.

      " . Rốt cuộc xảy ra chuyện gì."

      bình tĩnh hỏi , sắc mặt của Ôn Viễn trở nên đỏ ửng. Kéo kéo tóc của mình, ấp a ấp úng : "Con... Con có thể được ?"

      Ôn Hành Chi nhìn thấy cử chỉ mờ ám của , cũng nhiều, ánh mắt liền rơi vào quyển tiểu thuyết mở để bàn.

      Trong lúc nhất thời Ôn Viễn cảm thấy như là ngồi lửa, ngồi như thế nào cũng được tự nhiên. cắn cắn môi, rốt cục cũng thành khai báo. ra cũng khó mở miệng, bất quá chỉ là học sinh mới có mười bảy mười tám tuổi. Đối với đề tài sớm này cực kỳ nhạy cảm, với lại bị đổ oan, cho nên trong lúc kể lại mọi chuyện giọng của vừa yếu đuối vừa ủy khuất.

      Ôn Hành Chi cũng phát ra được, nhìn ngồi đối diện gục đầu xuống, hỏi: "Có biết bức thư đó là do ai viết ?"

      Ôn Viễn lắc đầu, "Bà mập cho con biết!"

      "Ai là bà mập?"

      "A..." Ôn Viễn bị hỏi có chút xấu hổ, theo quán tính mà kéo tóc của mình. Ngập ngừng : "Chính là... là chủ nhiệm."

      Lúc học, điều học sinh thích nhất chính là đặt danh hiệu cho giáo viên. Tuy những danh hiệu này các học sinh đều truyền miệng nhau, nhưng mà phần lớn giáo viên cũng biết hết rồi, chỉ là ra mà thôi. ra chủ nhiệm của Ôn Viễn họ Phương, nhưng bởi vì thân hình quá mập mạp, tính cánh quá thô bạo, các bạn học sinh liền tặng cho cái danh hiệu: 'Bà mập'.

      Ôn Viễn gọi riết thành quen, cho nên khi bị hỏi theo bản năng mới ra. Bị Ôn Hành Chi bắt được, cảm thấy có chút xấu hổ. May mà Ôn Hành Chi truy cứu việc này, do dự trong lúc, sau đó : "Được, mau thu dọn đồ đạc của con. Chúng ta tới chỗ này."

      "..." Vẻ mặt của Ôn Viễn biết gì, "Chúng ta đâu?"

      "Nhà sách."

      Nhà sách? Ôn Viễn hiểu, nhưng khi nhìn thấy Ôn Hành Chi khỏi chỗ ngồi, cũng đành phải đeo cặp xách lên mà đuổi theo.

      Đây phải là lần đầu tiên Ôn Viễn ngồi xe của Ôn Hành Chi, nhưng đây là lần đầu tiên thấy tự mình lái xe.

      Ôn Hành Chi mở cửa xe cho , nhìn thấy dáng vẻ ôm túi xách đứng ngây ngốc bên cạnh cửa xe, hơi cau mày lại: "Lên xe."

      "Vâng." Ôn Viễn chần chừ lúc, vẫn quyết định ngồi ở ghế . Hơn nữa lần trước Ôn Hành Chi mở miệng lãi nhãi phải cài dây an toàn.

      Nhà sách số 11 rất gần, lâu sau đến nơi. Bước chân Ôn Viễn theo phía sau Ôn Hành Chi, nhìn thấy bước chân vững vàng rẽ trái rẽ phải, cuối cùng đứng trước quầy sách chuyên môn. ngẩng đầu lên, phía chất đầy sách báo về xã hội và tâm lý học.

      Ôn Viễn liền 囧, nhìn Ôn Hành Chi.

      6.2
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Vừa rồi chỉ lo cúi đầu mà tới, chẳng biết lúc nào mà chú ấy cởi áo khác ngoài cởi xuống, bên trong chỉ mặc chiếc áo sơ mi màu sáng tiêu chuẩn, làm nổi bật lên dáng người cao thon của chú ấy. Ôn Viễn cẩn thận tỉ mỉ theo dõi chú ấy. Trong lúc này có hơi sửng sốt.

      Ôn Hành Chi liếc cái: "Nhìn chú làm gì? Mau chọn sách ."

      Ôn Viễn lập tức khôi phục lại bình tĩnh, ôm lấy gương mặt đỏ ửng của mình, giọng : "Chú, chúng ta cần đọc những thứ này được ?"

      Ôn Hành Chi thản nhiên 'ừ' tiếng, nhưng vẫn tiện tay rút quyển sách khác đứa cho , "Cho nên càng cần phải xem."

      "Tại sao?"

      "Bởi vì bây giờ con ở thời kỳ rất nhạy cảm." vừa lật sách xem vừa , nhưng thanh lại dồn nén lại, "Có rất nhiều chuyện tò mò mà lại hiểu. Ví dụ như tình nam nữ. Nhiều khi đọc vài cuốn sách, có thể giúp cho con tránh được việc phạm sai lầm."

      Đây là câu dài nhất với vào buổi trưa hôm nay, Ôn Viễn buồn bực cắn môi: "Chú, bức thư đó phải con viết! Con hề sớm!"

      "Chú biết." Ôn Hành Chi cũng thèm nhìn , chỉ đáp sơ sài: "Chú có hứng thú đối với người nào viết bức thư đó. Chỉ là cảm thấy vấn đề này nên ràng chút. Chỉ lo trước tính sau mà thôi. Mau chọn sách ."

      Bạn học Ôn Viễn mím môi, trong lòng ngừng kêu rên.

      Linh cảm của quả thực là sai. Tìm nhà tư bản giải quyết vấn đề phải trả giá nhiều.

      vất vả chọn xong sách, trải qua con mắt lựa chọn của Ôn Hành Chi. Cuốn cùng hai người mới rời khỏi nhà sách.

      Trời tạnh mưa, nghĩ lại bây giờ là cuối tháng chín, xen lẫn với gió lạnh. Ôn Viễn hắt xì, cả người co lại trong bộ đồng phục, run cầm cập.

      Ôn Hành Chi quay đầu lại nhìn , đợi đến lúc ngồi vào trong xe mới hỏi: "Chưa ăn cơm sao?"

      Hả? Ôn Viễn chớp mắt mấy cái, nghĩ tới buổi trưa có ăn cơm, trong nháy mắt bao tử kêu hai tiếng. Hai gò má của Ôn Viễn nóng lên, nhìn bên ngoài mà rầu rĩ 'ừ' tiếng.

      Ôn Hành Chi suy nghĩ lát, rồi dẫn tới quán cơm gần đây.

      Khi xe ngừng lại, vừa vào của lập tức có bồi bàn ra chào hỏi, dẫn bọn họ vào chỗ ngồi, sau đó mới giọng hỏi: "Tiên sinh muốn dùng gì?"

      Ôn Hành Chi nhìn Ôn Viễn, : "Thích ăn cái gì tự mình chọn."

      Ôn Viễn 'dạ' tiếng, lấy tờ thực đơn nghiên cứu cả buổi, cuốn cùng chọn phần cơm rang dứa, sau đó đưa tờ thực đơn lại cho Ôn Hành Chi. Khẩu vị của Ôn Hành Chi hề tốt, chỉ gọi thêm hai món đơn giản.

      Nhân lúc chờ thức ăn được mang lên, Ôn Viễn nhìn sơ qua bốn phía rồi đánh giá, mãi cho đến khi ly trà nóng đặt trước mặt , mới lấy lại tinh thần.

      "Uống chút nước trà cho ấm dạ dày."

      Đây là thói quen của , lúc ăn cơm ở nhà luôn làm vậy. Ôn Viễn có chút thụ sủng nhược kinh (1), cám ơn rồi mới cầm ly nước lên uống. Cơ thể của chịu được lạnh, mỗi lần tới lúc giao mùa dễ sinh bệnh, chẳng những vậy mỗi lần bị bệnh rất lâu khỏi. Cho nên rất chú ý, vào lúc này dám sơ suất gì.

      (1) được sủng ái mà lo sợ

      Tầm mắt Ôn Hành Chi thản nhiên rơi vào người Ôn Viễn. Gương mặt nhắn như trứng ngổng dường như toàn bộ đều vùi vào trong ly nước kia, chỉ còn lại cái đầu lôi thôi đưa về phía . Đồng phục của quá rộng rãi, làm lộ ra cánh tay vừa vừa gầy.

      Ôn Hành Chi nhìn chằm chằm vào cánh tay kia rất lâu, sau đó mới uống ngụm trà, từ từ hỏi: "Ôn Viễn. Bây giờ con bao nhiêu kg?"

      "Dạ?" bị điểm danh vội vàng ngẩng đầu lên, chớp chớp đôi mắt to. Gương mặt tái nhợt giờ đây có chút hồng hào, "Con... Con biết. Sao vậy chú?"

      " có gì."

      Nhìn sơ quá cũng biết là dinh dưỡng đầy đủ.

      lâu sau, thức ăn được mang lên. Đôi mắt của Ôn Viễn sáng lên, cầm chiếc thìa lên bắt đầu đối phó dĩa cơm rang trước mặt.

      Sức ăn của được tính là khỏe, thích ăn cay, kén ăn lại ăn cơm rất chậm. Cho nên lúc ăn cơm cùng Ôn Hành Chi, có chút quen. Bởi vì khẩu vị của rất nhạt, với lại thích ăn đồ chay.

      Ôn Viễn nhìn Ôn Hành Chi sắp xếp những lọ gia vị gọn gàng chỉnh tề trước mặt, do dự chút mới giọng với : " Chú, có thể hay đưa cho con cái lọ kia?"

      Ôn Hành Chi nhìn chỉ cái lọ , lấy đưa cho . Chỉ thấy mặt mày hớn hở, dùng muỗng múc thêm vài thìa cơm rang.

      Ôn Hành Chi nhìn , lên tiếng ngăn cản: "Khoan , ăn cay ít thôi."

      Ôn Viễn cao hứng, cũng nghĩ tới lời này là ai , thuận miệng trả lời lại: "Chú biết đâu, đồ ăn cay là ăn vô."

      Ôn Hành Chi nhìn dáng vẻ vui mừng của , cũng gì để mặc cho làm.

      Thêm đủ ớt cay vào, bạn học Ôn Viễn mới bắt đầu ăn. Vừa mớt ăn vài muỗng, phát đúng rồi. vội vàng cuối đầu, vội vàng ăn thêm vài muỗng. Trong nháy mắt đầu liền gục xuống.

      Có cà rốt! Có cà rốt!

      Ôn Viễn buồn bực, cẩn thận liếc mắt nhìn Ôn Hành Chi. Bắt đầu dùng thìa lựa cà rốt ra. Sau lúc, thấy người nọ buông đũa xuống.

      "Ôn Viễn."

      "Dạ." hạ thấp đầu xuống.

      "Tật xấu kén ăn này của con, là do ai gây ra?"

      "Con có kén ăn, chỉ là ăn cà rốt thôi." Suy nghĩ lại chút, giọng của lại thêm vào câu, "Cũng phải là con thỏ."

      Ôn Hành Chi cũng để ý lời thầm của , múc thêm chén canh đứa tới trước mặt . Sau đó đem lọ tiêu đặt ở nơi mà vớ tới. Cuối đầu : " được bỏ ra ngoài nữa. Nhất là cà rốt."

      "Dạ..." ủy khuất đồng ý, nhìn dĩa cơm rang có cà rốt, múc muỗng đưa vào miệng, tùy tiện ăn vài ngụm rồi nuốt xuống bụng.

      bữa cơm qua loa vậy là xong. Buổi chiều Ôn Viễn còn muốn về nhà để chuẩn bị cho buổi thi toàn quốc. Ôn Hành Chi trực tiếp lái xe đưa về.

      Ngồi xe, lại đúng lúc vừa sau buổi trưa. Ôn Viễn lập tức như con gà mổ thóc, ngủ gà ngủ gật. Ôn Hành Chi vẫn chuyên tâm lái xe, khi dừng xe chờ đèn đỏ, nghiêng đầu nhìn Ôn Viễn. dựa vào cửa kính mà ngủ say sưa.

      Mới có chút, ngủ say như vậy rồi, cũng coi như có bản lĩnh lắm.

      Ôn Hành Chi lắc đầu, tầm mắt rời vào cổ tay của . Ở nơi đó có món trang sức nào mà chỉ là sợi dây màu đỏ, có thể lâu rồi nên màu sắc còn tươi mới nữa, nhưng mà lại rất sạch . nhìn toàn bộ, do dự chút, nhưng vẫn vương tay ra nắm lấy cổ tay của .

      Cổ tay, rồi tới cánh tay, tất cả đều mảnh khảnh vượt qua dự đoán của . Có thể tưởng tượng được, nếu thả này lên cái cân, khẳng định trọng lượng có bây nhiêu.

      nghĩ tới, sống mười mấy năm ở trong ngôi nhà rộng mười mấy m2, mà lại gầy như vậy.

      Ôn Hành Chi có chút mê mẩn, đúng lúc đó đèn xanh được bật lên. mới rút tay mình về, mở đèn xi-nhan, rồi chạy thẳng về nhà.

      Đảo mắt cái cuộc thi toàn quốc xong, chẳng mấy chốc tới thứ hai.

      Vào buổi chiều khi tan học, Ôn Viễn tới cửa trường học từ sớm. Lần này Ôn Hành Chi có tới trễ, sáu giờ đúng xe của đậu cách trường học trăm mét. Sau đó bộ tới cổng trường.

      Từ xa nhìn thấy Ôn Viễn, mặc bộ đồng phục phù hợp với dáng người của , cúi đầu, đứng dưới tàng cây, dáng vẻ giống như quả cà bị thúi. nhìn chậm rãi về phía trước.

      "Ôn Viễn."

      bé Ôn bị gọi tên liền giật mình, nhìn thấy trước mặt là đôi giày da màu nâu, lặng lẽ ngẩng đầu lên. Nhìn thấy Ôn Hành Chi liên nhớ tới chuyện hôm đó 囧. Đẻ thoát khỏi xấu hổ này, theo bản năng nắm tóc của mình, dò xét chào hỏi : "Chú."

      Ôn Hành Chi nhàn nhạt ừ tiếng. phát ra tuy là bé này chỉ mới mười bảy tuổi, cộng thêm cái đầu cũng tính là cao. Đứng ở đường cứ như đứa trẻ con, chỉ mới đứng tới cằm của . Với chiều cao và dáng vẻ này so với bạn cùng lứa, suy cho cùng là thuộc trình độ nào?

      "Ôn Viễn." nhìn , : "Đồng phục ở trường của con, có phù hiệu sao?"

      Ôn Viễn bị hỏi có chút 囧, cúi đầu chỉnh lại quần áo của mình, giọng ngập ngừng : "Lớp mười có, lớp mười có."

      Trường học của bọn họ mỗi năm có đồng phục khác nhau, lúc lớp 10 còn mặc vừa, đến lớp 11 đồ rộng hơn mặc đương nhiên là lớn hơn rồi.
      Ôn Hành Chi cũng coi như là có học trung học ở thành phố B này, đối với tình huống này cũng biết ít nhiều. nhìn cái rồi mới : " Được rồi, dẫn chú gặp chủ nhiệm lớp ."

      Ôn Viễn dạ tiếng, dẫn vào trong trường. Lúc này trường tan học được lúc, phần lớn mọi người đều rời khỏi trường. Nhưng mà cũng có vài người về trễ, nhìn thấy hai người bọn họ, cũng nhịn được mà nhìn vài lần. Nhất là các bạn học sinh nữ.

      Lúc đầu Ôn Hành Chi vẫn phát . Mãi cho đến bạn học Ôn Viễn nhịn được mà bĩu môi, mới phát vẻ mặt của đầy chán nản.

      "Sao vậy?" giọng hỏi.

      Ôn Viễn nhìn cái, cúi đầu thầm : " có gì."

      ràng là ăn mặc hề bắt mắt, chỉ có cái áo sơ mi trắng mà thôi, làm sao mà lại có thể gây chú ý đến vậy? Loại chuyện mời phụ huynh này cần phải khiêm tốn mà phạt chứ?! vừa nghỉ vừa oán hận, bước chân cũng nhanh hơn.

      Ôn Hành Chi cũng hiểu tại sao. lúc sau, nhìn xung quanh mới bắt đầu thấy những ánh mắt chú ý tới . Xem ra mọi chuyện sáng tỏ rồi. Đôi chân mày nhíu lại, bước chân cũng dài hơn, lâu sao đuổi kịp Ôn Viễn.
      nhimxutart_trung thích bài này.

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      6.3

      Bà mập, chính là giáo Phương, ở trong văn phòng chờ Ôn Hành Chi. Mới vừa rót xong ly nước, thấy Ôn Viễn hầm hầm dẫn người vào văn phòng. Bà muốn ra vẻ kêu căng của giáo viên dạy dỗ Ôn Viễn, nhưng khi nhìn thấy người sau lưng bộ mặt đầy hung tợn lập tức biến mất.

      Nhìn thấy người tới, giáo viên Phương lặp tức cười tươi.

      "Đây là phụ huynh của Ôn Viễn."

      ta nhìn Ôn Hành Chi, vươn tay ra. Ôn Hành Chi chỉ ảm đạm cười, bắt tay lại: "Xin chào, giáo viên Phương."

      Sau khi bắt tay xong, bà mập nhìn Ôn Hành Chi từ xuống dưới, hỏi: "Xin hỏi ngài là gì của Ôn Viễn?"

      "Đây là chú của em." Ôn Viễn cướp lời , "Ba mẹ em có việc bận, cho nên mới nhờ chú em đến..."

      dối trước mặt Ôn Hành Chi có chút quen. đến nữa câu sau, thanh dần lại. May mà Ôn Hành Chi chỉ liếc , chưa gì.

      Bà mập chắc chắn nhìn ra manh mối gì

      Mặc dù các bạn học sinh đều gọi ta là bà mập, nhưng mà ta cũng đến nỗi già. Năm nay chỉ mới hai mươi bảy thôi, vẫn chưa kết hôn. Cho nên khi nhìn thấy Ôn Hành Chi, giáo viên Phương có chút bình tĩnh. May mà ta có tố chất tâm lý tốt, trong khoảng thời gian ngắn liền ổn định lại tinh thần, "À... Chúng ta vào trong chuyện ."

      Ôn Hành Chi gật đầu, quay đầu liếc nhìn Ôn Viễn. với : "Ở bên ngoài chờ chú."

      Hả?

      Ôn Viễn vừa nghe thấy liền đứng lại, ngoan ngoãn gật đầu chờ ở bên ngoài văn phòng.

      *****

      Vừa vào văn phòng, bà mập liền mời Ôn Hành Chi ngồi.

      Ôn Hành Chi cũng từ chối, vừa ngồi xuống cầu đầu tiên: " xin lỗi, làm chậm trễ thời gian của Phương."

      " có, có." Bà mập vẫy tay, hơi xấu hổ : "Tiếp đãi phụ huynh là trong những nhiệm vụ quan trọng mà. Sau có thể gọi là tốn thời gian."

      Ôn Hành Chi hơi vuốt cằm, do dự lát, sau đó mới : "Tôi nghe Viễn Viễn rồi. Lần này là vấn đề sớm?"

      "À. Đúng là có chuyện này." Bà mập đứng lên, từ trong ngăn kéo lấy ra bức thư, đưa cho Ôn Hành Chi: "Nhắc tới chuyện này tính là chuyện lớn lao gì. Nhưng mà nay Ôn Viễn học lớp mười , còn tới hai năm thi vào đại học. Thành tích học tập của em ấy chỉ thuộc dạng trung bình, nếu để tâm vào chuyện học, khả năng đậu đại học cao lắm."

      Ôn Hành Chi gì, chỉ nhìn bức thư có nhiều nét gấp. Đọc nhanh bức thư đó, sau khi xem xong, chỉ nghĩ đến điều. Nếu như bức thư này là của Ôn Viễn viết chữ của nó thực là đạt tới trình độ quá khó coi rồi. Nếu như phải nó viết người cố tình viết ra bức thư này cũng phải bỏ nhiều công sức.

      " Phương." gấp bức thư lại, trả lại cho bà mập. "Tôi muốn biết, bức thư này làm sao phát được?"

      Bà mập thấy nghiêm túc hỏi vậy, cũng định giấu diếm mà ra : "Là học sinh đưa cho tôi. là sau khi tan học phát trong học tủ của Ôn Viễn."

      Ôn Hành Chi chỉ cười cười: "Xin hãy nghe vài lời của tôi. Tôi lại nghĩ khác. Ôn Viễn với tôi là hề có ấn tượng gì với bức thư này, nhưng mà lời giáo nghe thấy lại hoàn toàn khác. Mặc kệ kết quả là như thế nào, hai người chắc có người dối, điều đó thể nghi ngờ. Nhưng mà cho dù là ai dối, thể dựa vào bức thư này mà kết luận được."

      Bà mập có chút nghi ngờ: "Nhưng mà nét chữ này là của Ôn Viễn."

      "Nét chữ thể nào làm chuẩn. Chữ của Viễn Viễn đẹp, nếu muốn bắt chước cũng phải thể làm được."

      Càng chuyện, bà mập càng cảm thấy chuyện này có chút phức tạp. Bà vỗ bàn : "Chuyện này nhất định tôi điều tra . Nếu biết ai là tôi nhất định tha."

      Ôn Hành Chi hơi suy nghĩ chút, : "Trừng trị nhất định rồi. Nếu như hôm nay tôi tới đây, hy vọng mọi chuyện dừng ở đây. cần vì chuyện này mà ảnh hưởng đến kết quả học tập của hai đứa nó. cho cùng cũng phải là chuyện lớn gì."

      Ánh mặt của bà mập sáng ngời trước thái độ của người đàn ông này. lát sau bà mập nở nụ cười đầy xấu hổ: "Ngài xem! Chuyện này tôi chưa làm mờ phụ huynh rồi!" Suy nghĩ chút còn : "Nhưng mà con bé Ôn Viễn này, bình thường hay chơi với Triệu Duy Nhất. Khi tôi nhìn thấy bức thư tình này, cũng nghĩ nhiều, lập tức..."

      " sao." Ôn Hành Chi để ý còn cười , "Ở trường học, Viễn Viễn vẫn cần phải nhờ giáo Phương đây dạy dỗ nhiều hơn."

      Thế là trong khi bạn học Ôn Viễn rối rắm đứng chờ ở bên ngoài, bên trong mọi chuyện kết thúc trong bầu khí hòa bình.

      bé Ôn đứng ở bên ngoài do dự mãi, nhìn thấy cửa văn phòng mở ra, liền vội vàng bước lên.

      "Mau chào tạm biệt giáo ."

      Ôn Hành Chi dặn dò, Ôn Viễn đành phải nhẫn nại nhìn bà mập tiếng hẹn gặp lại. Bà mập cười tít mắt lại, vẻ mặt hiền lành hơn mọi lúc.

      Trong lúc nhất thời Ôn Viễn có chút khó tin, nhắm mắt đuổi theo phía sau Ôn Hành Chi. Vừa mới ra khỏi cổng trường, nhìn xung quanh có người mới hỏi, "Chú, bà... Phương sao?"

      "Chưa gì hết."

      Ôn Hành Chi thản nhiên trả lời lại, mở cửa xe ra.

      Ôn Viễn nghe thấy đáp án như vậy, nhất thời nghẹn họng. muốn tiếp tục hỏi, thấy có hai bóng người chạy về phía .

      "Ôn Viễn!"

      Là Tô Tiện và Triệu Duy Nhất.

      Nhìn thấy hai người, Ôn Viễn liền kích động. Chuyện bị mời phụ huynh bọn họ biết. là vì trong khoảng thời gian này bọn họ quá bận rộn cho trận đấu, rất ít khi tới trường học. Thứ hai là Ôn Viễn muốn cho bọn họ biết. Tâm tư của con luôn là như vậy, là bạn thân, bổng nhiên bị người khác thành loại quan hệ này, trong lòng dĩ nhiên có chút khó chịu.

      Cho nên, chỉ liếc nhìn hai người cái, rồi quay đầu bỏ .

      "Ôn Viễn!" Triệu Duy Nhất chạy kịp thở đến trước mặt . Sau đó liền câu: "Sao cậu cho tụi mình biết? Bà mập làm khó gì cậu chứ?"

      " có gì." Hai tay Ôn Viễn nắm hai dây đeo cặp sách, nở nụ cười ngọt ngào.

      "Thư tình là do ai viết?" Tô Tiện hỏi.

      Ôn Viễn bĩu môi, trừng mắt liếc Triệu Duy Nhất cái, : "Mình ngu tới vậy đâu."

      Triệu Duy Nhất tạm thời so đo với , "Thế bà mập tha cho cậu rồi à?"

      Ôn Viễn thở dài, "Làm gì có, bị mời phụ huynh thôi."

      xong, Tô Tiện và Triệu Duy Nhất mới chú ý tới người bên cạnh.

      Nhìn thấy người này, trong nháy mắt Triệu Duy Nhất có cảm giác tốt, mí mắt giật mạnh. Cậu vò mái tóc ngắn có chút cứng ngắc mà chào hỏi Ôn Hành Chi, "Chào chú."

      Tô Tiện đứng bên cạnh bình tĩnh hơn. Mỉm cười với người đứng trước mặt, mỉm cười : "Xin chào."

      Ôn Hành Chi gật đầu nhìn hai người, tầm mắt quét từ xuống dưới hai người. Sau đó lạnh nhạt : "Trời tối rồi, mau về nhà sớm ."

      "Dạ...."

      Triệu Duy Nhất vội vàng gật đầu. Đùa gì, cậu chỉ mới gặp Ôn Hành Chi chỉ có hai lần, mỗi lần đều là lúc gây ra chuyện. Biểu của chú này mà vui, nhất định họ chơi với nhau nữa.

      Ôn Viễn nhìn thấy dáng vẻ chó con của cậu, liền bật cười. Cười chào tạm biệt hai người, rồi mới ngồi vào trong xe.

      Ôn Hành Chi vẫn nhìn chằm chằm vào kính chiếu hậu, mãi cho tới khi Ôn Viễn lên xe, thắt dây an toàn. mới dời tầm mắt, lái xe rời .

      Hoàng hôn dần dần ngã màu. Ôn Viễn ngồi ở ghế trước, chỉ lát sau là cảm thấy nhàm chán. Hai ngón tay thắt vào nhau, hết nhìn tới đông nhìn tới tây.

      Lúc Ôn Hành Chi lái xe thích chuyện, cũng nhìn xung quanh. Nhưng mà bây giờ bên cạnh người như ngồi lửa, muốn chú ý cũng khó.

      liếc Ôn Viễn, : "Ở đó có đĩa CD, muốn nghe bài nào tự mình chọn."

      Ôn Viễn khôn ngoan mà đáp lại, chui đầu vào đóng đĩa CD. Những chiếc đĩa ở đây đều là nhạc kịch nước ngoài chỉ có duy nhất cái là nhạc nội mà lại là Côn Khúc. Nhìn đóng đĩa này, lông mi của bạn học dần nheo lại.

      Ôn Hành Chi quẹo cua, nhìn thấy biết là thích nghe mấy đĩa nhạc này. Cho nên mới hỏi vấn đề khác: "Sách mua vào hai ngày trước, con xem chưa?"

      "Có nhìn sơ qua, nhưng vẫn hiểu." Ôn Viễn nhức đầu, "Chú xem xong phạm sai lầm. Đúng là sau khi con xem xong, càng hiểu gì về tình nam nữ."

      bé Ôn đầy vô tâm, nhưng mà khi Ôn Hành Chi nghe xong mấy lời này khóe miệng lại cong lên. "Cũng đến mức phải hiểu hết mọi thứ đâu." dừng xe trước đèn đỏ, hờ hửng : "Con chỉ cần biết, ở cái tuổi này của con mà phát sinh cảm giác khác lạ với người khác giới, chỉ là thần kinh bị kích thích. thể lấy đó mà làm chuẩn được."

      Ôn Viễn ồ lên tiếng, "Vậy nếu suy tính kỹ cũng được sao?"

      " được."

      Ôn Viễn buồn bực, "Vậy khi nào mới được?"

      "Sau hai mươi lăm tuổi." Ôn Hành Chi nhìn đèn đỏ đếm ngược, chuẩn bị lái xe, , "Chờ khi con biết được cái gì là tốt cái gì là xấu. Lúc đó mới có thể bắt đầu."

      xong đèn xanh sáng lên. Ôn Hành Chi đạp ga chạy về phía trước.
      Last edited by a moderator: 5/11/14

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 7
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Nguy cơ sớm thành công bị xóa bỏ, bạn học Ôn Viễn thở phào nhõm. Tuy nhiên thằng nhãi Triệu Duy Nhất đào hoa này cứ quấn lấy , cũng ngại cho nụ hôn gió. Nhưng mà bạn học Ôn Viễn trước giờ nếu gặp phiền phức tránh càng xa càng tốt, bây giờ chỉ lần sơ ý thua toàn bộ.

      Bây giờ là tháng mười, thành phố B bắt đầu trở lạnh. Trường vừa mới phát đồng phục mùa đông cho Ôn Viễn, càng nhìn càng xinh xắn và hoạt bát.

      " Làm sao để béo đây?" Ôn Viễn vuốt mái tóc dài của mình, gương mặt thanh tú nhíu mày nhìn đại sảnh ở lầu .

      Bỗng nhiên Tô Tiện tới phía sau lưng , nhìn thấy dáng vẻ của cười nhạt : " thôi."

      Cậu vẫy vẫy tay gọi , Ôn Viễn nhìn thấy cách đó xa bà mập liếc cái, thầm: "Làm sao đây? Sắp tới giờ vào lớp rồi!"

      "Mình quyết định, trốn khỏi giờ lên lớp." xong, cậu để ý bạn học Ôn Viễn giãy giụa, dẫn đến tầng cao nhất.

      Sau khi Ôn Viễn đứng lại trừng mắt nhìn Tô Tiện, cậu đưa cho món đồ. Ôn Viễn nhìn thấy, mặt mày hớn hỡ, thích nhất là uống sữa có vị chuối.

      cầm lấy túi sữa, cười dò xét nhìn cậu, làm bộ : "Bây giờ coi như xong , nhưng mà lần sau có giải quyết như vậy đâu."

      Tô Tiện ho tiếng, vuốt cái đầu lôi thôi của bé trước mặt: "Bây giờ cậu càng ngày càng sợ bà mập rồi sao?"

      Ôn Viễn cắn ống hút, lên tiếng.

      Tô Tiện nhìn , híp mắt lại: " ngờ cậu lại cố ý cách xa tụi mình?"

      Trong lúc nhất thời Ôn Viễn cả kinh, răng cắn ống hút đột nhiên cắn mạnh vào đầu lưỡi của mình. Ngay lập tức đôi mắt của trở nên đỏ ửng.

      Tô Tiện cũng chẳng thèm chất vấn, nâng cầm của lên hỏi: "Có sao ?"

      Ôn Viễn lắc đầu, đẩy tay cậu ra: " có chuyện gì. có chuyện gì... là do mình cẩn thận."

      Tô Tiện nghiêm mặt nhìn , rất lâu sau mới ừ tiếng.

      Ôn Viễn hít thở, cẩn thận nhìn Tô Tiện. Cân nhắc hồi, mới : " ra là mình cảm nhận được. Ở trường học mà , chúng ta vẫn nên giữ khoảng cách nhất định."

      Tô Tiện nhìn , nhàn nhạt hỏi: "Tại sao?"

      "Bởi vì bây giờ mình là mục tiêu chú ý của bà mập." đỏ mặt than thở, " chừng lúc bị bà ta bắt được, lại đòi mời phụ huynh."

      Tô Tiện lẳng lặng quan sát hồi, có lên tiếng. Mãi cho đến khi hộp sữa trong tay của Ôn Viễn hết, mới cười đến cong đôi mắt. Cong ngón tay lại rồi gõ vào đầu , "Cậu lắm chuyện. Mình đoán chắc gần đây bà mập chả chú ý tới cậu đâu, bởi trong trường này chỉ có mình cậu là duy nhất.."

      " sao?" Ôn Viễn gãy gãy tóc, nghiến răng nghiến lợi : "Hèn chi mấy ngày nay thấy bóng dáng của cậu. Hóa ra là vậy."

      Bạn mới của Triệu Duy Nhất là Trần Dao, bây giờ học cấp ba lớp mười . lâu sau, tham gia thi nghệ thuật. Dáng người hoàn mỹ, gương mặt cũng xinh đẹp. Lần đầu Ôn Viễn nhìn thấy ta, liền ngẩn cả người.

      lúc lâu sau, kéo tay áo của Triệu Duy Nhất hỏi: "Cậu nơi nào mà tìm được thần tiên tỷ tỷ vậy?"

      Bạn được khen ngợi, Triệu Duy Nhất cũng có chút sĩ diện. Nhưng trong lòng lại cảm thán đứa này khoe khoang: "Mình vốn dĩ là nhà tư bản, đừng tìm, khi tìm phải đủ tiêu chuẩn."

      Trần Dao nhìn cậu dáng vẻ đầy đắc ý, chỉ cười giễu cợt, lắc đầu.

      Chuyện học sinh trung học đương là chuyện thể tiết lộ ra ngoài ánh sáng. Cho dù Triệu Duy Nhất có đắc ý tới đâu cũng phải giấu diếm. Nhưng mà ở đây có người ngoài.

      Vì để hỗ trợ, mỗi ngày tan học đều là Trần Dao và Ôn Viễn cùng nhau ra cổng trường, sau khi khỏi cổng trường đoạn Trần Dao xinh đẹp giao cho Triệu Duy Nhất. Nhìn bóng lưng của hai người tình chàng ý thiếp, đột nhiên Ôn Viễn cảm thấy vị hộ hoa sứ giả này có chút thê thảm rồi.

      Khi về tới nhà trễ hơn bình thường nhiều. Cho nên tránh được bị bà nội Thành nhắc nhở vài câu, "Mấy ngày nay làm gì, sao mà mỗi lần đều về trễ như vậy?"

      Ôn Viễn 'vâng' tiếng, cuối đầu lên lầu. Vừa mới đẩy cửa phòng ra, nghe thấy điện thoại riêng run lên. ngẩn ra, sau đó mới ném túi xách nghe điện thoại.

      "Alo?"

      "Là chú."

      Tiếng có chút trong veo và lạnh lùng, cũng có chút khàn khàn. Ôn Viễn vừa nghe biết là ai, cho dùng có ở ngay trước mặt , nhưng mà cũng theo bản năng mà ngẩn người, "Chú."

      Ôn Hành Chi uống ngụm nước, nhàn nhạt lên tiếng, : "Xế chiều hôm nay, giáo Phương gọi cho chú."

      "A?" Ôn Viễn cảm thấy khó hiển, than thở : "Thời gian này cháu rất ngoan."

      " giáo , bài kiểm tra giữa kỳ môn tiếng đạt tiêu chuẩn."

      "..."

      "..."

      "Cái đó, cái đó ... à là có sai lầm." Ôn Viễn nắm chặt dây điện thoại, liều mạng cố chống chọi: "Tiếng của cháu vẫn tốt mà."

      " giáo cháu từ lớp mười tới nay, bài kiểm tra lớn môn tiếng chưa từng tốt."

      "..." Ôn Viễn vắt hết óc, linh hoạt , "Tiếng của cháu kém, ra cháu rất nước mà."

      Những lời vừa ra, Ôn Viễn hận thể tát mình cái. ngờ đầu dây bên kia lại ừ tiếng.

      "Lý do đó sai." , "Nếu như cháu thi vào trường đại học mà có kiểm tra môn tiếng , ngược lại chú ngại việc cháu vẫn nước."

      "..."

      "Như vậy ." im lặng khoảng phút, rốt cục cũng mở miệng. "Chú tìm cho cháu người phụ đạo ở thành phố B, mỗi cuối tuần phụ đạo bốn giờ. Tranh thủ kỳ thi cuối kỳ đạt điểm cao môn tiếng ."

      Ôn Viễn khó hiểu, kêu 'a' tiếng: " phải là đạt tiêu chuẩn sao? Sao bây giờ lại đạt điểm cao?"

      Nếu người khác nghe được lời này nhất định cho cái tát lên đầu, còn mắng to nha đầu chết tiệt, có lòng cầu tiến. Nhưng mà cho tới cùng sắc mặt Ôn Hành Chi phát ra là vui hay giận, im lặng vài giây rồi mới : "Cứ quyết định như vậy . Địa chỉ chú đưa cho Ôn Kỳ, chủ nhật này nó đưa cho cháu ."

      Ôn Viễn méo miệng: "Cháu có thể tự !" Để cho Ôn Kỳ đưa , chẳng khác nào giết chết .

      " được." Ôn Hành Chi cự tuyệt rất ràng, ngón tay nhàng gõ mặt bàn, gặn từng chữ rất ràng: "Ôn Kỳ , cháu là dân mù đường."

      Ôn Viễn: "..."

      Cúp điện thoại, bạn học Ôn Viễn nghiến răng nghiến lợi trong vài giây. Sau đó, xách con gấu Teddy tới phòng của Ôn Kỳ. Đẩy của phòng của cậu ra, trực tiếp dùng con gấu đánh lên người cậu.

      Ôn Kỳ nằm đọc sách ở giường, bị làm như vậy sửng sốt vài giây. Sau khi bị đánh trúng người mới phản ứng lại, bên túm lấy con gấu của , bên bắt chéo hai tay của choàng ra phía sau: "Muốn tạo phản à?"

      Ôn Viễn hung hăng dùng chân giẫm lấy : "Là người nào dám hủy danh dự của em trước mặt chú?"

      " cái gì về em sao?" Ôn Kỳ hiểu nhìn .

      Gương mặt Ôn Viễn đỏ lên: "Người nào với chú em là dân mù đường!"

      "À." Ôn Kỳ suy nghĩ vài giây, rồi mới nhở ra, cậu buông tay ra. lần nữa trở lại ngồi dựa vào giường, gương mặt lộ ra nụ cười đàng hoàng, "Em dám đúng sao?"

      Ôn Viễn nhìn thấy nụ cười nghiệt của liền giận dữ. Vừa định đạp cho cước, liền nghe thấy tiếng gọi của bà nội Thành ở dưới lầu, "Ăn cơm. Viễn Viễn và Tiểu Kỳ nhanh chóng xuống ăn cơm, được náo loạn ở lầu."
      nhimxu, Hale205, tart_trung2 others thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 7.2
      Ôn Viễn lúc này mới hung hăng trừng mắt nhìn cậu, xoay người chạy . Ôn Kỳ nhìn bóng dáng của , cười nhạo tiếng, phũi bụi ống quần rồi mới xuống.

      Vào thứ bảy, Ôn Kỳ đúng giờ lái xe đưa Ôn Viễn học phụ đạo.

      Ôn Viễn thấy, khắc tinh của chính là Ôn Kỳ, cứ lúc tìm là cảm thấy toàn thân đều khó chịu. Cho nên, đối với chuyện đẩy mình vào trong hố lửa này, dĩ nhiên Ôn Kỳ phải rất tích cực.

      Ôn Viễn ngồi ở ghế trước, nhìn khóe miệng của Ôn Kỳ nhếch lên, nhịn được mà thầm tiếng: " có lòng tốt."

      Lúc này Ôn Kỳ mới liếc xéo , trả lời , đến dưới lầu của giáo viên phụ đạo mới mở miệng: "Giáo viên họ Tô. Sống mình tại lầu mười, vào cửa nhớ chào hỏi. Nghe thấy ?"

      "Vâng." Ôn Viễn than thở , "Giữa trưa có đón em ?"

      Ôn Kỳ hề khách sáo mà cười nhạo , " phải chê có lòng tốt sao? Tại sao lại phải tới?"

      Cắt. Ôn Viễn lườm cậu cái, xách túi lên lầu.

      Thang máy rất nhanh tới lầu mười, Ôn Viễn theo bản năng mà đeo cặp sách vào. Có chút khẩn trương nhìn cái nhà chiếm cả tầng lầu.

      Lúc chuẩn bị nhấn chuông cửa của bổng nhiên mở ra, người phụ nữ từ bên trong ra. Nhìn thấy , liền ngây cả người.

      Ở thành phố B này có rất nhiều trường học, Trung học Thập Nhất vốn có tiếng là trường có nhiều nữ sinh xinh đẹp.Theo như lời giải thích của Triệu Duy Nhất buổi tối đa phần là tự học, trước cửa trường học có dàn dài các loại xe xa hoa, đều tới đón các học sinh của trường . Mặc dù Ôn Viễn có chút khinh thường, nhưng mà ít nhiều gì cũng chứng minh được, học sinh nữ trường rất khá.

      Ôn Viễn cũng nhìn thấy mấy lần, quả thực là có vài người đẹp mắt. Nhìn người phụ nữ trước mắt, ấy mới chính là thành thục và xinh đẹp. Tóc dài màu nâu được quấn đơn giản rồi dùng cái kẹp bóp chặt lại, áo màu xám nhạt, cổ áo hở, thêm vài món đồ trang sức xinh xắn làm tôn lên khuôn mặt tinh xảo, nhìn qua rất thoải mái và rất trang nhã.

      Nhìn lại , Ôn Viễn theo bản năng kéo áo khoác của mình. Hôm nay dậy trễ, lại bị Ôn Kỳ giục, trong lúc vội vã tùy tiện chọn đại cái áo khoác, giờ phút này mặc lên người toàn là nếp nhăn.

      Người phụ nữ nhìn , đôi mắt hạnh hơi trợn tròn, nhàng cười: "Là Viễn Viễn à."

      "Vâng." Ôn Viễn xấu hổ gật đầu, "Xinh chào, giáo Tô."

      "Mau vào ." Tô Mạn cười nhàng, con ngươi lắp lánh như được vẽ, "Muốn uống gì nào?"

      Ôn Viễn cung kính ngồi sô pha, nghe câu hỏi của vội vàng vẫy tay : "Phiền quá, em khát."

      "Uống chút , mấy ngày nay trời cũng nóng mà." Tô Mạn cười vào phòng bếp, chỉ chốc lát sau liền bưng ra ly nước trái cây, "Nào, uống chút nước chanh . Mới ép đó."

      Ôn Viễn lễ phép cám ơn, bưng ly nước lên uống hơi hơn nữa ly.

      Tô Mạn ngồi xuống bên cạnh , nhìn hỏi nhàng: " nghe chú của em là năm nay em học lớp mười rồi à?"

      "Vâng." Ôn Viễn gật đầu, "Lớp mười trường Thập Nhất."

      " tệ." cười ảm đạm, lấy sách giáo khoa Ôn Viễn ôm trong ngực lật vài tờ xem, "Bài vở trong lớp đều làm hết, nhưng tại sao lúc kiểm tra lại đạt tiêu chuẩn?"

      Ôn Viên kéo kéo tóc, ngập ngừng : "Em cũng , có thể là do ngữ pháp của em tốt. Từ ngữ cũng nhớ được nhiều."

      Tô Mạn nghe xong do dự trong giây lát: "Ngữ pháp cần vội, rất nhiều học sinh học tiếng mẹ đẻ là tiếng của mình, lúc học ngữ pháp cũng rất sợ. Chờ lát nữa giúp em trao dồi lại. Còn về phần từ ngữ, cái này phải tự em cố gắng, bình thường phải bồi..."

      Ôn Viễn nhìn đâu vào đấy, cảm giác đầu của mình phải to hơn rồi.

      Quả nhiên là chú tìm cho giáo tốt nha. Vừa mới tới, đạo lý ràng vậy. Xem ra muốn lười biếng cũng khó rồi.

      Trong lòng Ôn Viễn thầm rên tiếng, uống xong phần nước còn lại, cũng ngồi vào bàn.

      Giọng của Tô Mạn cực kỳ dễ nghe, nêu so với bà mập ôn nhu hơn nhiều. Ôn Viễn vừa nghe , vừa vụng về tay chân theo sát . biết phải làm sao, đầu lưỡi của cong hết cỡ, gập đến độ muốn dậm chân.

      Tô Mạn nhìn dáng vẻ của , nhịn được mà cười: " ra, chú của em tiếng rất giỏi. Là cựu học sinh của Oxford, nếu mà ta có thời gian, việc phụ đạo này có thể giao lại cho ta."

      Ôn Viễn sửng sờ nhìn , " nghe chú tiếng ."

      " ấy cho em biết chúng tôi từng học chung với nhau sao?"

      Ôn Viễn lắc đầu.

      Tô Mạn im lặng lúc, sau đó mới : "Ở nước ngoài, chúng tôi học cùng trường."

      Ôn Viễn gật đầu, cuối nhìn đóng bài tập, sau đó ngẩng đầu lên hỏi: "Vậy, hai người rất quen thân sao?"

      Động tác lật sách của Tô Mạn dừng lại, Ôn Viễn nhìn thấy trong đôi mắt trong suốt của giờ phút này nháy mắt cũng nhìn . Suy nghĩ, thấp giọng : "Cũng coi như là bạn bè."

      hết sức mơ hồ, Ôn Viễn nghe . Mà giờ phút này Tô Mạn lại nở nụ cười nhàn nhạt: " ra , chú của em cũng từng cứu mạng."

      "A." tới đây Ôn Viễn bổng nhiên rất hứng thú, đem đóng bài tập ném sang bên, mắt sáng ngời nhìn .

      Tô Mạn tức giận gõ vào đầu , "Trước tiên phải học , sau khi học xong tiếp chuyện cũ."

      Ôn Viễn bĩu môi, mặt suy nghĩ về vấn đề, mặc khác lại hỏi vấn đề khác: "Vậy, xem chú của em là người như thế nào."

      Là dạng người như thế nào à?

      Tô Mạn nhìn , hơi suy nghĩ chút, rồi nở nụ cười: "A sober-sided and sensible man."

      người đàn ông vừa cẩn thận mà vừa lý trí. Hình dung như vậy quá là tốt rồi.

      Buổi trưa cứ như vậy mà trôi qua.

      Lúc mười giờ rưỡi, Tô Mạn buông sách xuống, ưởng thẳng lưng.

      nghiêng đầu, nhìn đeo mắt kinh đen làm bài tập mà gục xuống bàn. Cả người nhìn cực kỳ gầy, khuôn mặt chỉ lớn bằng bàn tay, lại để theo kiểu tóc lôi thôi, làm cho người khác nhìn vào vừa buồn cười, vừa đáng . Giọng cũng rất mềm mại, ngọt ngào mà ngán.

      Tô Mạn có chút cảm thấy ngoài ý muốn, nhìn bình thường như vậy, lại là cháu của .

      khỏi có chút hoảng hốt.

      "Được rồi, hôm nay học tới đây thôi. Em cũng mệt rồi."

      Tô Mạn đóng tập sách của lại, abc cho tới trưa, Ôn Viễn cũng có chút choáng váng. Nhìn thấy Tô Mạn đưa cho hộp sữa vị chuối, đôi mắt của liền sáng lên, lập tức nhận lấy.

      Tô Mạn nhìn như con mèo ham ăn, lắc đầu gì.

      Ôn Viễn vui vẻ thu dọn sách vở, đến trước cửa cười tít mắt lời tạm biệt với Tô Mạn: " giáo Tô, em trước."

      "Chờ chút."

      Tô Mạn thay đồ, cằm theo ví tiền. Cùng xuống lầu.

      Ôn Viễn vừa hút sữa vừa hỏi: " Tô, cũng muốn ra ngoài sao?"

      Tô Mạn cười ảm đạm: " mua đồ ăn, trong nhà hết đồ ăn rồi."

      "Vâng."

      Ôn Viễn nhìn , thể tưởng tượng nổi người như vậy mà lại biết xuống bếp. biết lúc xuống bếp cảnh tượng như thế nào.

      Chắc chắn cảnh tượng đó rất đẹp.

      Ôn Viễn tự chủ được mà cắn ống hút.

      "Sao vậy? Nghĩ gì vậy?"

      Nhìn thấy gục đầu xuống, Tô Mạn lên tiếng hỏi.

      Ôn Viễn lắc đầu, đúng lúc đó thang máy xuống tới lầu . Khi cửa thang máy mở ra, ánh mặt trời chiếu vào, tâm trạng của bạn học Ôn Viễn cũng khá hơn.

      bước ra khỏi thanh máy trước.

      Lúc buổi sáng và Ôn Kỳ mới đấu võ miệng xong, bây giờ Ôn Viễn cũng hy vọng ta tới đón mình. Nhưng mà khi ra khỏi hàng lang, vẫn rất khinh hãi, mà còn là kinh hãi rất lớn.

      Các đó xa, có chiếc xe đậu ở đó. Mà ngồi chiếc xe này vài lần rồi, cho nên vô cùng quen thuộc. Chiếc này chính là chiếc Bentley của Ôn Hành Chi.

      có chút dám tin tưởng, đứng yên tại chỗ nhìn Ôn Hành Chi bước xuống xe.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :