1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Câu chuyện về em - Scotland Chiết Nhĩ Miêu (Full + 5NT)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 7.3
      Hôm nay trời nóng nực đến khác thường, Ôn Hành Chi chỉ mặc cái áo sơ mi trắng, quần áo được ủi chỉnh tề dính sát vào người . Làm tôn lên bóng dáng thon dài của . Nhìn kỹ chút, mặt cũng có biểu cảm gì. Chỉ cuối đầu xem giờ, sau đó nhìn người từ hành lang tới. Khi ngẩn đầu lên có thể nhìn thấy , nhưng mà phản ứng của chỉ là lông mày hơi nhướng lên.

      Ôn Viễn tự mình hiểu . Hôm nay ở đây là vì môn tiếng của mình đạt chuẩn, bị bắt tới nơi này học phụ đạo, cho nên nhìn với sắc mặt vui vẻ cũng là bình thường. Nhưng mà dù gì cũng gặp nhau tháng, thân là chú cháu có phải nên biểu thân thiết chút . Như vậy cũng đâu có rơi rớt miếng thịt nào đâu?

      Ôn Viễn bĩu môi, đứng ở bên.

      Nhìn thấy Ôn Hành Chi ở nơi này, Tô Mạn ít nhiều gì cũng có chút bất ngờ. nhớ là sau khi về nước, phần lớn thời gian đều là làm việc ở GP của thành phố T. Ở đó cũng có căn hộ, mà công việc của lại bề bộn, cho nên dù từ thành phố T trở về thành phố B tới hai tiếng. Nhưng mà số lần trở về cũng đếm đầu ngón tay.

      Nhưng mà cuối cùng cũng kềm chế tốt, cười ảm đạm : "Trở về rồi à."

      Ôn Hành Chi chỉ ừ tiếng, "Học xong rồi sao?"

      "Ừ." Tô Mạn vuốt mái tóc mềm mại của Ôn Viễn, nụ cười mặt cũng giảm "Tới đón Viễn Viễn sao?"

      Ôn Hành Chi gì, chỉ nhìn thoáng qua Ôn Viễn.

      Hôm nay lại mặc bộ đồ rất vừa vặn, chỉ là tóc được chải tốt, nhìn có chút lung tung. Chiếc mũi vẫn đeo chiếc kính, khóe miệng vẫn còn đọng lại giọt sữa.

      quen với hình ảnh này rồi. Mỗi lần nhìn thấy bé này, luôn là bộ dạng chỉnh tề tí nào.

      Ôn Viễn bị nhìn chằm chằm có chút được tự nhiên. Theo bản năng mà đưa tay vuốt vuốt tóc mình.

      Ôn Hành Chi thu hồi tầm mắt, đưa mắt nhìn về phía Tô Mạn: "Phiền rồi."

      "Làm gì có." Tô Mạn xua tay : "Đứa này rất thông minh. Dạy dỗ nó tốn nhiều tời gian."

      Sau khi Tô Mạn về nước tới thành phố B làm giáo viên dạy ngoại ngữ tại học viện, thỉnh thoảng sức khỏe giáo sư trong ngành tốt nhờ hỗ trợ khóa đào tạo thạc sĩ. Dạy Ôn Viễn đương nhiên là thể khó hơn được rồi.

      Ôn Viễn nhìn hai người, chỉ biết cúi đầu mím môi.

      Ôn Hành chi nhìn thấy hành động mờ ám của , sau đó nheo mắt lại nhìn , với Tô Mạn: "Tôi đưa nó về đây."

      Tô Mạn gật đầu, nhìn Ôn Viễn tạm biệt: "Viễn Viễn. Hẹn gặp lại, tuần sau đừng muộn đó nha..."

      Ôn Viễn nắm lấy tóc, theo sau Ôn Hành Chi. Mới vài bước nhớ tới cái gì, vội vàng : " Tô, phải muốn mua đồ sao? Hay là để chú đưa đoạn, sáng nay lúc học em thấy siêu thị khá xa chỗ này."

      cần ngồi xe của , việc này có lẽ được tự nhiên.

      Tô Mạn hơi sửng sốt, nghĩ đứa này lại trực tiếp như vậy. Từ chối được, sắc mặt của hơi có chút khó coi.

      Ôn Hành Chi mở cửa xe, tầm mắt nhìn thấy hai người băn khoăn. với Tô Mạn: "Lên xe . Tôi đưa ."

      Đối mặt với , Tô Mạn cũng biết từ chối thế nào. Đành phải gật đầu, rồi bước lên xe.

      Bạn học Ôn Viễn cũng thuận tiện chui vào băng ghế phía sau, để ghế trước lại cho Tô Mạn ngồi. Suốt chặng đường , và Tô Mạn chuyện với nhau rất vui vẻ.

      " Tô, vẫn mình sao?"

      " Tô, tự nấu cơm sao? Có phải tài nấu bếp của tốt lắm ?"

      " Tô, lần sau em có thể ở lại nhà ăn cơm ?"

      Tô Mạn nhanh chậm trả lời bé này. Trong lòng rất buồn bực, sao mà bé này nhiều thế.

      " Tô, buổi trưa hôm nay đừng nấu cơm. Đến nhà em ăn cơm , tay nghề bà nội em tốt lắm." Ôn Viễn ra sức nịnh bợ Tô Mạn.

      Tô Mạn dở khóc dở cười cự tuyệt: "Như vậy sao được?"

      "Tại sao lại được?" bĩu môi, " tin hỏi chú của em ."

      dựa vào ghế ngồi của Ôn Hành Chi, chỉ chỉ vào vai của .

      Lúc Ôn Hành Chi lái xe cực kỳ nghiêm túc, đối với líu ríu của . chỉ cho vào tai trái ra tai phải.

      Bây giờ khẽ ngẩng đầu lên, từ trong kính chiếu hậu nhìn thấy vẻ mặt chờ mong của Ôn Viễn. Tỏ thái độ : "Hôm nay trong nhà có ai, mà bà nội của cháu cũng được khỏe. Cháu cũng đừng có trở về mà làm phiền bà của mình."

      Ôn Viễn nghe vậy cũng dám gì, vẫn nhìn như cũ. Mà Tô Mạn nghe vậy, đầu từ từ cúi xuống, đôi lông mi dài che khuất ánh mắt, chỉ để lại đường cong dài khóe môi. Người khác nhìn vào còn tưởng cười.

      Nghĩ tới nghĩ lui, Ôn Hành Chi còn : "Như vậy . Hôm nay chúng ta ăn cơm ở ngoài."

      " tuyệt!"

      Ôn Viễn cười tít mắt trả lời.

      ra sáng nay lúc mà chuẩn bị học mẹ Kiều Vũ Phân cho biết. Hôm nay mẹ đưa bà nội bệnh viện chuyến, có thể là về lúc buổi trưa, để cho Ôn Kỳ dẫn ra ngoài ăn. Bây giờ Ôn Hành Chi tới đón , chỉ có thể ăn với chú thôi.

      Ăn cơm với , cực kỳ khó chịu.

      Ôn Hành Chi chọn quá cơm tên là Hoài Dương, xa chỗ ở của Tô Mạn lắm. Bây giờ đúng vào thời gian ăn cơm trưa, khách chật ních, kể cả đại sảnh cũng còn chỗ.

      Ôn Hành Chi nhíu mày, gọi nhân viên phục vụ tới, gì với nhân viên phục vụ. Người nọ liền cười tít mắt dẫn họ vào phòng ở lầu hai.

      "Ôn tiên sinh, người xem xem. Hôm nay người muốn dùng gì?"

      Nhân viên phục vụ đưa thực đơn ra, Ôn Hành Chi chỉ nhìn thoáng qua rồi đưa cho Tô Mạn, "Tôi biết khẩu vị của . Hay là chọn ."

      Phản ứng của Tô Mạn có chút chậm chạp.

      nghĩ tới dẫn tới đây ăn cơm. Lần trước hai người cũng ăn ở chỗ này rồi, đó là lúc mới về nước. Lúc đó mời ăn cơm với tư cách là sư huynh danh nghĩa, từ sau lần đó trở họ cũng ít liên hệ với nhau. Gần đây có liên hệ lần với nhau, đó là tuần trước. bỗng nhiên gọi điện cho , muốn nhờ dạy kèm cho cháu của mình.

      Nhìn thực đơn, Tô Mạn cười : "Vẫn nên là để cho Viễn Viễn chọn . Tôi ăn món thanh đạm là được rồi."

      Khẩu vị của hai người họ khác biệt lắm, Ôn Hành Chi cũng miễn cưỡng nhiều.

      nhìn về phía Ôn Viễn, vén bức màn cổ kính nhìn xuống bên dưới, hai con mắt chớp chớp ngừng.

      Ôn Hành Chi nhìn , lông mày hơi nhướng lenem "Ôn Viễn, ngồi xuống."

      "Dạ?" quay đầu lại liếc Ôn Hành Chi. Đồng thời cũng ngồi đối diện Tô Mạn.

      "Muốn ăn cái gì?" Ôn Hành Chi hỏi .

      Ôn Viễn chớp chớp mắt mấy cái, : "Thịt. Cháu muốn ăn thịt"

      Lời vừa ra, Tô Mạn nhịn được mà nở nụ cười.

      Ôn Hành Chi liếc , cầm lấy thực đơn, tùy tiện gọi mấy món rồi đuổi nhân viên phục vụ .

      Đồ ăn mang lên vô cùng nhanh. Ôn Viễn nhìn bàn đồ ăn, cầm chiếc đũa lên nóng lòng muốn ăn thử.

      Tuy chỉ là những món thanh đạm, nhưng mà có xem lẫn vài món thịt. Bạn học Ôn Viễn quyết định tạm thời xem chuyện này. nhìn dĩa thịt viên trước mặt, thẩn thận gấp cái vào trong chén của mình. chuẩn bị gấp cái thứ hai, người nào đó ngồi ở đối diện dùng đũa gắp viên thịt ở trong chén của .

      Ôn Viễn bĩu môi nhìn về phía Ôn Hành Chi. cũng liếc , cũng thấy được bất mãn trong mắt của

      "Đồ ăn ăn hết được gấp tiếp."

      Quả nhiên.

      Từ lần trước ăn cơm với Ôn Hành Chi, về sau sinh hoạt của Ôn Viễn liền thay đổi. Đến cả việc học tập giáo cũng gọi điện cho phụ huynh càng ngày càng nhiều. ở trường học muốn ngủ lén chút cũng được. Đến bữa ăn hằng ngày, món chính là thịt cũng càng ngày càng ít.

      Lúc lên tiếng kháng nghị bà nội lại : "Chú của con gọi điện về nhắc nhắc tới con. sở dĩ con gầy như vậy là do dinh dưỡng cần đối, nên ít ăn thịt lại, ăn rau dưa nhiều hơn. Tóm lại là thể kiêng ăn!"

      Có cần quản lí rộng rãi đến vậy .

      Bạn học Ôn Viễn méo miệng, tình nguyện ăn thức ăn như uống thuốc.

      Tô Mạn ngồi bên, có chút khó nuốt.

      liếc mắt nhìn người đàn ông ngồi đối diện, biết là người ít . Bình thường rất ít chuyện, lúc ăn cơm lại càng .. Giống như là người được giáo dục rất nghiêm túc, đúng lần đầu tiên nhìn thấy.

      Ăn cơm xong, Ôn Hành Chi đề nghị đưa Tô Mạn trở về. cười cười, xua tay cựu tuyệt: " cần, tôi còn muốn qua bên kia dạo.

      "Ừ." Ôn Hành Chi có miễn cưỡng . Chỉ đơn giản lời từ biệt, nhìn thấy nhón chân lên nhìn Ôn Viễn đứng phía sau Tô Mạn, nhiều, chỉ hai chữ: "Lên xe."

      Ôn Viễn dò xét nhìn , kéo kéo tóc, theo lên xe.

      Mặc dù tới tháng mười, nhưng mà thời tiết hôm nay lại rất khác thường.

      Ôn Viễn ngồi ở ghế trước hồi, kiềm nén được mà kéo cửa kính xuống. Trong nháy mắt, có gió lạnh ùa vào khe hở, Ôn Viễn thoải mái mà dựa vào ghế ngồi.

      bao lâu sau, cửa kính bị kéo lên.

      Ôn Viễn mím môi nhìn Ôn Hành Chi, giọng thanh thở: "Nóng."

      Ôn Hành Chi nghe vậy liếc cái, sau đó quay đầu tiếp tục lái xe. Ôn Viễn còn cách nào, đành phải xoay người lại, ôm túi xách, kìm nén mà nhìn ngoài cửa sổ.

      Cả đường gì. Khó khắn lắm mới về tới nhà họ Ôn, lúc Ôn Viễn mở cửa xuống xe nghe thấy Ôn Hành Chi : "Chú còn có việc, vào."

      "À..." Ôn Viễn vẫn đứng ở cửa xe, tạm biệt với , "Chú. Hẹn gặp lại."

      Mặc dù từ đó về sau, hai người tiếp xúc với nhau nhiều hơn trước chút. Nhưng mà Ôn Viễn vẫn cảm thấy, người này cho tới bây giờ biểu tình chỉ có , đó chính là gương mặt chút thay đổi. Bạn học Ôn Viễn quen với việc mềm nắn rắn buông. Cho nên khi nhìn thấy , có chút khỏi khiếp sợ. Bây giờ nghe thấy ở lại, trong lòng bạn học Ôn Viễn thở dài đầy nhõm, gương mặt lại sáng hơn vài phần.

      vẫy tay chào , làm ra dáng vẻ quan trọng tiễn .

      Bản thân Ôn Hành Chi có chút tính toán ở lại lâu, nhưng mà nhìn thấy dáng vẻ nhảy nhót của Ôn Viễn, lập tức chần chừ. vô ý thức dùng tay phải gõ gõ vài tay lái, : "Ôn Viễn. Lần trước chú cầu bài kiểm tra tiếng cuối kỳ ít nhất phải bao nhiêu điểm?"

      Mí mắt Ôn Viễn nhảy dựng lên, thành trả lời: "Theo như tiểu chuẩn của chú đưa ra. Con phải được tám mươi điểm."

      Cao nhất là trăm điểm. Nếu như mà xuất sắc tám mươi có được ? Trong lòng Ôn Viễn oán thầm, mà dáng vẻ Ôn Hành Chi lại như sáng tỏ, nheo mắt lại nhìn , hỏi: "Có thể đạt được nhiêu đó sao?"

      "Có thể!" Ôn Viễn vỗ ngực, dám sao?

      "Tốt lắm!" Ôn Hành Chi nhìn , giọng nhạt nhẽo cực kỳ, "Nếu có lòng tin như vậy, ngại thi được trăm điểm rồi "

      "A..." Ôn Viễn như con nai con bị hù sợ, đôi mắt lập tức mở to, "Chú sao có thể giữ lời."

      Bạn học Ôn Viễn có chút tức giận rồi. Mà Ôn Hành Chi nhìn thấy biểu tình của lấy lòng, giữ hai hàng lông mày rốt cục cũng có tia cười đầy mơ hồ. nhìn đôi má của tức giận mà phồng lên, cũng thêm cầu nào nữa. Đóng cửa xe lại, nghênh ngang rời .

      Quả thực là Ôn Viễn bị chọc giận đến nổi muốn bùn nổ rồi.

      chống nạnh đứng tại chỗ, nhìn bóng dáng của chiếc xe xa dần, kìm nén được mà câu: "90/100 90/100. Cháu, cháu... cho chú tức chết!"
      nhimxu, tart_trungPhamthanhhuong thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,206
      Chương 8
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Dáng vẻ cà lơ phất phơ được ngày nào hay ngày ấy hề có chí cầu tiến là như thế nào?

      Nhìn bạn học Ôn Viễn biết thôi.

      Thành tích của Ôn Viễn từ cấp 1 đến cấp 2 cấp 3 đều ở mức độ trung bình. Lâu lâu chăm chỉ lần có khả năng lọt vào top 20, nhưng những tình huống như thế chỉ có thể coi là “ phút huy hoàng rồi chợp tắt”.

      Ôn Viễn là người thế đó. Đối với chuyện mình thích làm nhiệt tình 100% biết mệt là gì, còn chuyện mình thích cho dù có kiên cường tới đâu cũng làm được. Theo Tô Tiện , cuộc sống của theo chủ nghĩa duy tâm và quá cảm tính, luôn làm mọi chuyện theo ý của mình và đụng trúng tường bao giờ quay đầu.Cho nên khi hết giờ học mà Tô Tiện và Triệu Duy Nhất vẫn còn thấy nằm úp sấp bàn làm bài tập tiếng ghét nhất hiểu ra điều, chắc chắn nàng này chịu kích thích nào đó rồi.

      Chuông tan học vang lên, Tô Tiện thu dọn tập vở rồi nhìn sang Ôn Viễn thấy vẫn còn vùi đầu làm bài, Tô Tiện nhìn xung quanh, cúi đầu gõ gõ vào cái bàn của . câu “Ở cổng trường” rồi quay đầu bỏ .

      Ở trường do bị bà mập theo dõi nên Ôn Viễn rất ít chuyện với Tô Tiện và Triệu Duy Nhất, vì thế bọn họ có ám hiệu riêng để gặp nhau cùng về nhà sau giờ tan học.

      Tô Tiện mang balo lưng đứng ở trước cửa, với chiều cao 1m80 cộng thêm gương mặt tuấn tú của cậu cậu luôn hấp dẫn mọi người. Ôn Viễn gãi đầu, ra khỏi cổng trường rẽ phải, nhanh vài bước thìcậu cũng theo lên đưa cho món đồ.

      Ôm Viễn cầm hộp sữa hương chuối trong tay cười hì hì.

      "Bồi bổ cho cậu gần đây học hành vất vả đấy."

      đến việc này Ôn Viễn cảm thấy buồn bực, cắn cắn ống hút rồi : "Mình có thể hỏi cậu vấn đề ?"

      "Gì?"

      "Cậu làm thế nào mà mỗi lần kiểm tra đều được điểm cao vậy?" Ôn Viễn xong, vẻ mặt lên vẻ khó hiểu. "Cậu cũng học như tụi mình mà sao lần nào thi xong thứ hạng luôn cách xa mình và Triệu Duy Nhất vậy?"

      Lời cuối cùng ra dường như có chút bất bình. Tô Tiện cười cười, nhìn : "Cái này à, cậu muốn biết đáp án sao?"

      "Đương nhiên."

      "Vậy được rồi." Tô Tiện nhíu mày, "Chắc là, trí tuệ của chúng ta khác nhau đó. Có những người trời sinh thông minh, làm chuyện cũng chỉ cần ba phần sức có hiệu quả. Lại có số người..."

      Nghe cậu giọng kéo dài Ôn Viễn hiểu ra là cậu trêu đùa mình. thẹn quá hóa giận đánh cho cậu đấm rồi gầm lên: "Cậu chết ..."

      Tô Tiện nhìn cười to. thể , có đôi khi trêu trọc bé này rất thú vị.

      biết có phải do chuyên tâm học hành hay mà Ôn Viễn thấy thời gian trôi qua rất nhanh, thoáng cái sắp đến Giáng Sinh.

      Chưa tới tháng nữa là thi cuối kỳ mà thành tích của Ôn Viễn cũng khá lên chút nào. Mỗi lần đến chỗ của Tô Mạn mà bị hỏi thành tích sao rồi đều trưng bộ mặt vô cảm ra. Tô Mạn an ủi : "Chuyện học hành thể gấp gáp phải tích lũy từng ngày từng tháng, ngày nào đó cũng có kết quả tốt."

      Ôn Viễn cảm thấy mệt mỏi nhưng lại dám oán giận với Tô Mạn,chỉ có thể nhọ giọng than thở: Nếu phải do Ôn Hành Chi cầu, bao giờ giày vò ép buộc chính mình.

      Gần tới cuối năm, Ôn Hành Chi phải nhanh chóng hoàn thành các hạng mục nên rất ít về thành phố B, với lại thị trường châu Âu rối loạn do ngân hàng lớn sắp đóng cửa nữa nên thường xuyên bay đến London.

      Cho dù có thế nào nữa bà mập vẫn báo cáo đều đặn tình hình của cho nghe, từ bài kiểm tra hàng tháng đạt, tuột hạng hay đến việc ngẩn người trong lớp. Đối với mấy chuyện này Ôn Hành Chi vẫn chưa gì.

      Mặc dù có động tĩnh gì nhưng Ôn Viễn biết bà mập bỏ qua cho , cho nên như kiến bò chảo nóng.

      "Cậu , lần này kiểm tra
      mình đạt điểm xuất sắc liệu chú ấy có tính sổ với mình ?” Ôn Viễn cúi đầu hút sữa, vẻ mặt buồn phiền hỏi Duy Nhất.

      Trong thời gian này, Triệu Duy Nhất cũng có chuyện buồn phiền, nghe như vậy cậu mới cười nhạo ra tiếng: “Có phải đó là chú của cậu vậy? Sao cậu lại sợ đến vậy?”

      “Cậu hiểu đâu.” Ôn Viễn chu miệng .

      Triệu Duy Nhất xoa đầu Ôn Viễn. Ôn Viễn buồn bực uống sữa, bỗng nhiên nghĩ tới chuyện gì, nheo mắt lại nhìn Triệu Duy Nhất: “Sao hôm nay giải lao cậu lại tìm Trần Dao mà phơi nắng với mình?”

      Lông mày Triệu Duy Nhất nhíu lại, cậu gì cố gắng quay đầu né tránh ánh mắt soi mói của .

      Nhưng mà càng làm như vậy càng có vấn đề, Ôn Viễn quay đầu cậu lại hỏi: “Rốt cuộc xảy ra chuyện gì? Hai người cãi nhau rồi sao?”

      “Mình ấu trĩ đến vậy sao?” Triệu Duy Nhất cười , sau hồi lâu mới cúi đầu lẩm bẩm câu: “Trần Dao muốn thi vào học viện điện ảnh.”

      “Hả?” Ôn Viễn khó hiểu, “Hình như vậy tốt lắm, chị Trần Dao xinh đẹp thế, sau này còn là ngôi sao lớn, vậy phải cậu càng xứng hay sao?”

      “Đâu có dễ dàng như vậy!” Triệu Duy Nhất gõ gõ vào đầu . “Bây giờ xinh đẹp cần biết là tự nhiên hay qua phẫu thuật, đưa tay nắm cái là đầy ra, như ta chẳng qua là nổi tiếng chút thôi.”

      Xem lời này .

      “Cậu với ấy mấy lời đó sao?” Ôn Viễn trừng mắt nhìn cậu, khó trách người ta lại để ý tới cậu, nếu là mình mình cũng thèm để ý.

      “Cậu?” Triệu Duy Nhất cười quỷ dị, đưa tay xoa nắn gương mặt của . “Viễn Viễn, phải là mình đả kích cậu. Nếu như trước đây, chừng cậu còn có thể trở thành ngôi sao tuổi đần độn, nhưng mà bây giờ…”

      đợi cậu xong, Ôn Viễn dùng sức giẫm lên chân của cậu.

      Triệu Duy Nhất đau nhức kêu rên, dám trêu chọc nữa.

      Hai người ở sân thượng buồn bực lúc, đợi cho tới khi hết thời gian nghỉ giữa giờ, các học sinh chen lấn nhau vào lớp, bỗng nhiên Triệu Duy Nhất mở miệng hỏi: “Theo mình Trần Dao rất thẳng thắn, ấy ấy luôn mơ ước trở thành diễn viên, là người nổi tiếng. Mình thực hiểu, làm người bình thường tốt sao? Cần gì phải nổi tiếng mới thể được giá trị con người? Hơn nữa, bây giờ, muốn nổi tiếng đâu dễ dàng như vậy, nhìn mấy nữ minh tinh cao quý tao nhã TVkhông biết có bao nhiêu người bị bao nuôi.

      “Đừng bậy!” Ôn Viễn lại trừng mắt với cậu ta.

      “Cậu hiểu?” Triệu Duy Nhất liếc mắt dò xét . “Bây giờ rất nhiều kẻ có tiền, chơi minh tinh cũng như chơi búp bê. Cho dù cậu thuần khiết khôngtỳ vết cũng muốn có nhiều người hơn mình nên vẫn bị cám dỗ thôi.”

      Hiếm khi thấy Ôn Viễn nghe xong mà phản bác lại. cúi đầu trầm mặc lúc, giọng hỏi: “Kẻ co tiền đều thích như vậy sao? có người tốt sao…”

      Triệu Duy Nhất cắt ngang lời , như là cười ngốc.

      Ôn Viễn hiểu ý của cậu cho nên nữa. Trong đầu bỗng nhiên ra ý nghĩ.

      Chú, cũng được coi là người có tiền? Chú có thể có hay ?

      Nghĩ như vậy, bạn học Ôn Viễn cảm thấy buồn nôn.

      Nếu mà chú thực làm bậy, người khác nhưng mà ông nội có thể đánh gãy chân của chú ấy!

      Có thể là thái độ của Triệu Duy Nhất có vấn đề nên hai tuần Trần Dao tranh cãi với cậu ta hề hỏi han gì đến cậu cả.

      Triệu Duy Nhất bé của nhà họ Triệu cũng phát cáu, cậu dỗi về nhà trước Ôn Viễn và Trần Dao. Ra khỏi cổng trường là trời tối, cũng thấy Triệu Duy Nhất theo sau.

      Chẵng lẻ cậu ta giận dỗi thiệt rồi sao?

      Lúc mà Ôn Viễn bực bội Triệu Duy Nhất lại tới tìm . Nhưng mà phải là vì Trần Dao, mà là vì .

      “Sao vậy? Hôm nay tuyết rơi nhiều mà lại hẹn mình ở bên ngoài, tìm mình có chuyện gì sao?” Ôn Viễn nhận điện thoại của cậu, lấy cái áo khoác dày trùm lên đầu rồi chạy ra ngoài.

      Triệu Duy Nhất ngời trong chiếc xe Jeep, nhìn thấy lạnh đến nỗi chóp mũi đỏ ửng, vội vàng mở cửa xe cho chui vào.

      “Ôn Viễn, mình nhờ cậu chuyện có được ?”

      Ôn Viễn trợn tròn mắt, thể tin tưởng túm lấy chùm tóc ngắn của cậu, “Cậu là Triệu Duy Nhất?”

      “Đừng quậy.” Cậu tức giận phủi tay , “Vài ngày nữa Trần Dao tham gia cuộc thi ở thành phố T. ấy mình như vậy mình thấy rất lo lắng, cho nên…” Triệu Duy Nhất nhìn thẳng vào , trong mắt mang theo nịnh hót: “Cho nên, cậu cùng ấy có được ?”

      Ôn Viễn nghe xong cũng trả lời ngay. Triệu Duy Nhất cho rằng đồng ý, vội vàng : “Toàn bộ chi phí mình đều trả hết.”

      Ôn Viễn: “Tại sao cậu lại cùng ấy?”

      “Mình rất muốn.” Triệu Duy Nhất giọng than thở. “ phải mới cãi nhau sao, ấy kiên quyết từ chối mình cũng thể gấp gáp được

      "Mình phải như thế nào với người nhà đây?"

      "Đơn giản thôi, cậu chơi với bạn học . hai ngày thôi, thế nào?"

      Xem ra người này lên kế hoạch hết rồi, còn có thể từ chối sao? Ôn Viễn hắt hơi, liếc nhìn Triệu Duy Nhất.

      Gần tới tết Nguyên Đán, ông nội và cha đều vô cùng bận rộn. Trước đó ông nội Ôn về hưu tại bộ tổng tham mưu, mấy ngày nay bộ tổng tham mưu tổ chức các hoạt động cho những cựu cán bộ, ông nội Ôn có việc gì làm nên tham dự. Mà cha - Ôn Hành Lễ ra nước ngoài, cho nên bây giờ trong nhà chỉ còn lại Kiều Vũ Phân và bà Thành.

      Kiều Vũ Phân dạy dỗ Ôn Viễn cực kỳ nghiêm khắc, cho nên gần đây cũng có biểu hiệu tốt lên. Mỗi ngày về tới nhà đều học tập tới khuya, bà thương Ôn Viễn chăm chỉ học tập nên khi nghe muốn chơi với bạn hai ngày, bà chỉ do dự chút rồi đồng ý.

      Trần Dao nghĩ tới Triệu Duy Nhất nhờ Ôn Viễn với , cho nên khi ở nhà ga nhìn thấy Ôn Viễn liền ngẩn người. Cuối cùng, chỉ biết đỡ trán, bắt đắc dĩ nở nụ cười.

      "Chị gọi điện thoại cho Duy Nhất, Viễn Viễn em chờ chút..." xong còn làm bộ lấy di động ra.

      Ôn Viễn vội vàng nắm lấy tay , cười đùa : " có gì đâu, emcoi như là du lịch đường ngắn dù sao em cũng chưa từng tới thành phố T."

      Trần Dao lớn như vậy, nhưng mà đây cũng là lần đầu tiên xa. Cho nên khi nghe Ôn Viễn vậy, cũng có chút do dự. nhìn Ôn Viễn, im lặng lát sau đó mới : "Chị cũng rãnh dạo cùng em, em nghĩ kỹ .”

      Ôn Viễn giơ tay lên thề giống như đứa trẻ học tiểu học: "Em tự chơi làm phiền chị!"

      Trần Dao bị dáng vẻ này của chọc cười, xoa xoa đầu của , : "Chị thế nào Triệu Duy Nhất cũng sống chết đòi mua vé, ra
      là chủ ý của em. Được rồi, thôi.”

      Cuộc thi tổ chức ngày thứ bảy và chủ nhật, đúng vào ngày nghỉ cuối tuần cho nên Triệu Duy Nhất mua vé xe chiều thứ sáu. Từ thành phố B tới thành phố T cũng xa lắm, bằng xe lửa cũng chỉ mất nửa tiếng. Ôn Viễn và Trần Dao mang hành lý tới khách sạn, sau đó tới học viện điện ảnh của thành phố T làm giấy báo dự thi.

      Hôm nay ở thành phố T có trận tuyết đầu tiên, mọi người đứng xếp hành thành dài bên ngoài học viện điện ảnh. Ôn Viễn mặc áo lông dày, mang bao tay da cừu, đồ bịt lỗ tai, hai chân như muốn đông cứng, đành phải dậm dậm chân.

      Trần Dao mặc nhiều hơn chút nhưng vẫn cẩn thận đứng đó, nhìn cười. “Nếu em về trước ? mình chị xếp hàng là được rồi.”

      Ôn Viễn lắc đầu, “ sao, em muốn ở lại đây nhìn soái ca và mỹ nữ! Chị xem, bên đó còn có camera của đài truyền hình kìa.”

      Do những sinh viên của học viện điện ảnh đều là những ngôi sao tương lai nên mỗi khi tổ chức xét tuyển đều thu hút chú ý của truyền thông.

      Trần Dao nhón chân nhìn xung quanh rồi quay lại nhìn Ôn Viễn, ngốc này còn khẩn trương hơn cả mình, nhìn trong lòng Trần Dao cảm thấy phức tạp.

      Khi nhận được giấy báo dự thi, là sáu giờ tối. Trần Dao và Ôn Viễn mỗi người mua củ khoai lang nướng gặm. dọc theo bên ngoài học viện điện ảnh tản bộ giữa bầu trời đầy tuyết.

      “Ôn Viễn, em cảm thấy nơi này thế nào?”

      Ôn Viễn đâu biết những thứ này, liếm khóe miệng dính khoai lang, càu nhàu: “Sao chị lại muốn tới thành phố T trong khi học viện điện ảnh ở thành phố B nổi tiếng hơn?”

      “Chị thi đậu.” Trần Dao thở dài: “Chị biết trình độ của mình, có thể thi ở chỗ này là may lắm rồi. Còn nữa…” quay mặt vào bên trong, ánh mắt say mê: “Có rất nhiều danh nhân cũng ra từ nơi này. Chị hyvọng ngày mình cũng được như họ.”

      Ôn Viễn hiểu suy nghĩ của ấy. Nhưng mà lại rất hâm mộ ấy, hâm mộ ấy biết tương lai của mình làm gì và ở đâu. Hâm mộ ấy cố gắng đạt được mục tiêu, giống như , dù cho khoảng thời gian này có cố gắng tới đâu, cũng chỉ là vì đạt tới cầu của chú mà thôi.

      Nhớ tới điều này, Ôn Viễn có chút nổi giận.

      ngẩng đầu, nhìn thấy vẻ mặt của Trần Dao rất u ám. Suy nghĩ chút, Ôn Viễn đề nghị: “Chúng ta lên cầu Đại ngắm cảnh đêm ở thành phố T ?”

      câu của khiến Trần Dao mơ hồ, nhưng mà Ôn Viễn nhanh chóng ăn khoai rồi nắm lấy tay chạy nhanh về phía cây cầu Đại được mở đèn đuốc sáng trưng như nạm vàng.

      Vừa chạy vừa reo hò, bông tuyết lành lạnh bay vào miệng, hai chạy như điên, đèn đường chiếu sáng khuôn mặt trẻ tuổi của hai người.

      Giờ cây cầu này có thể là nổi tiếng dài nhất ở thành phố T, vất vả chạy đến cuối cầu, Ôn Viễn nhìn Trần Dao cười cười: “ có Triệu Duy Nhất bên cạnh, có phải chị hối hận hay ?”

      Trần Dao chạy kịp thở, khom người nhìn Ôn Viễn, nên lời. cúi đầu tìm khăn giấy lau mồ hôi, để tránh mồ hôi làm trôi lớp trang điểm.

      Lục lọi lúc, bỗng nhiên Trần Dao ngừng hành động lại, ngẩng đầu lên, vẻ mặt xanh mét nhìn Ôn Viễn.

      “Sao vậy?” Ôn Viễn chớp mắt nhìn .

      “Ví tiền của chị rớt rồ!”

      Trần Dao lưu loát, chẳng quan tâm mồ hôi người, quay trở lại dọc đường, tìm ví tiền bị mất. Ôn Viễn cũng ý thức được tầm quan trọng của vấn đề, lập tức theo.

      Lúc này trời tối, cho dù có đèn đường nhưng vẫn chiếu sáng hết mọi nơi. Ôn Viễn giúp Trần Dao cầm điện thoại, dùng ánh sáng nhoi chiếu sáng cho tìm kiếm.

      “Chị Trần Dao trong ví tiền đó có gì quan trọng sao?”

      Trần Dao lắc đầu: “ có bao nhiêu tiền, nhưng mà vấn đề là giấy báo dự thi ở trong đó.”

      “Cái gì?”

      Sắc mặt Ôn Viễn cũng trở nên tái mét, dám hỏi nhiều, theo Trần Dao tìm kiếm, từ chỗ cầu Đại trở về học viện điện ảnh, chỗ cũng bỏ qua, nhưng mà cuối cùng cũng tìm thấy tung tích của bóp tiền.

      “Làm sao bây giờ? Lần này xong rồi, có giấy báo thi ngày mai chị thi thế nào?”

      Trần Dao gấp đến muốn khóc, Ôn Viễn nhìn , cũng biết nên làm gì bây giờ. nhìn xung quanh, nhìn đường có nhiều người xa lạ, trong lòng cảm thấy thất vọng.

      Từng chiếc xe lái ngang qua bọn họ, đèn đường chiếu sáng gương mặt lo lắng của hai người. Ôn Viễn bất lực nhìn từng chiếc xe lướt ngang qua, bỗng dưng ánh mắt sáng lên.

      “Chị Trần Dao cho em mượn di động của chị lát.”

      “Em gọi cho ai? Đừng có gọi cho Triệu Duy Nhất đó!” Trần Dao ngăn cản .

      phải.” Ôn Viễn lắc đầu, cắn cắn môi, dường như muốn đề cập đến : “Em gọi cho chú của em. Chú ấy sống ở thành phố T.”
      Last edited by a moderator: 12/11/14
      nhimxu, tart_trungPhamthanhhuong thích bài này.

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,808
      Chương 9
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Ôn Hành Chi vừa ra khỏi tòa nhà GP lâu nhận được điện thoại của Ôn Viễn, sau khi nghe xong bảo tài xế chạy thẳng đến học viện điện ảnh.

      Trong khoảng thời gian này bận rộn nhiều việc. Gần đây ở Châu Âu có ngân hàng lớn tên là MH có nguy cơ phá sản rất cao, những người gửi tiền vào bây giờ nhao nhao rút tiền làm cho nguồn vốn đầu tư của thị trường tư bản càng thêm hỗn loạn. GP ở trung tâm vòng xoáy nên đối với chuyện MH phá sản GP bị ảnh hưởng cũng ít, nhưng mà ông chủ của trụ sở chính GP tại lại quan tâm tới vấn đề khác.

      Trước đó hội đồng quản trị của MH có ủy thác quỹ bảo hiểm lớn ở trong nước, lập tài khoản cá nhân để đầu tư các nghiệp vụ ở nước ngoài. Bây giờ MH sắp bị phá sản, chắc chắn hội đồng quản trị rút hết các khoản đầu tư và chuyển vào bên . Đây chính là miếng thịt béo đối với bất kỳ ngân hàng nào. Khoan hãy tới lợi nhuận như thế nào, chỉ cần nhìn chi phí ủy thác hằng năm cũng thấy cao rồi. Cho nên, khi nghe tin tức phá sản của MH tổng bộ của GP lập tức gọi điện thoại tới thành phố T.

      Đương nhiên Ôn Hành Chi hiểu ý định của cuộc điện thoại này, sau khi cúp điện thoại trực tiếp gọi cho phó bộ trưởng của ban quản trị ở bộ phận đầu tư nước ngoài hẹn đêm nay gặp mặt.

      Ôn Hành Chi trầm ngâm lúc rồi hỏi: "Buổi tiệc tối nay mấy giờ?"

      Lại Dĩ Ninh ngồi ghế trước trả lời: "7 giờ 30."

      Nghe vậy, Ôn Hành Chi cúi đầu nhìn đồng hồ. Còn 15 phút mới tới bảy giờ, vẫn còn kịp.

      Giờ này là giờ tan tầm nên rất đông người. Học viện điện ảnh lại nằm tuyến đường chính của thành phố T, kẹt xe lúc mới chạy tới cửa chính của học viện điện ảnh.

      Ôn Hành Chi ngẩng đầu, liếc mắt cái nhìn thấy bóng dáng bé đứng trong tuyết và gió lạnh. Cả người co lại cúi đầu cọ mũi giày vào nhau nên ở khoảng cách này thể nhìn thấy được nét mặt của . biết đây là dáng vẻ khi làm sai điều gì đó, tranh thủ mọi người chưa trách mắng biết điều làm ra vẻ nhận sai trước. Suy nghĩ ngây thơ này làm cho Ôn Hành Chi cảm thấy buồn cười, chân mày của hơi buông lỏng, bước xuống xe.

      Ôn Viễn vừa nhìn thấy chiếc xe kia dám di chuyển nữa, vội vàng kéo Trần Dao lại nhìn người đàn ông từ từ về phía họ.

      Trần Dao từng nghe Triệu Duy Nhất nhắc tới chú của Ôn Viễn mỗi khi trêu chọc ấy, chỉ biết là Ôn Viễn rất sợ người này. nghĩ chắc người này là người nghiêm túc, cẩn thận tỉ mỉ, nhưng ngờ là khuôn mặt lại tuấn tú và nho nhã như vậy. Điều này làm cho Trần Dao cảm thấy phù hợp lắm nên phải nhìn thêm vài lần.

      Tầm mắt của Ôn Hành Chi rơi vào Ôn Viễn, im lặng vài giây rồi mới : "Cháu có bản lĩnh rồi đấy, trời nhiều tuyết như vậy mà dám chạy đến thành phố T, trong nhà có biết hay ?"

      Ôn Viễn ngẩng đầu nhìn , nhìn vẻ mặt u ám lắm mới giọng : " biết." xong lại bù thêm câu: "Nhưng mà phải con mình, có chị Trần Dao với con."

      Ôn Hành Chi nghe xong, nét mặt ổn định lắm, "Nếu phải có chuyện xảy ra chắc là cháu gọi cho tôi?"

      Đúng như lời , Ôn Viễn vốn tính toán yên lặng giấu diếm. Nghĩ như vậy Ôn Viễn lại nhịn được mà bĩu môi. Tại sao ở trước mặt lại hồ đồ đến mức này, mỗi lần nhìn thấy là mình luôn gặp phiền phức. cảm thấy nhất định là ông trời cố ý làm khổ , bằng tại sao để cho hãnh diện trước mặt chú lần?

      Chỉ có điều họ Ôn cũng phải là kẻ ngu ngốc. Nghe giọng điệu của dường như vui đành phải e dè : "Chỉ sợ chú bận rộn nên ngại muốn làm phiền thôi."

      Ôn Hành Chi nghe biết này có chủ kiến của bản thân mình rồi. híp mắt nhìn , vừa định gì đó nghe thấy giọng của Trần Dao.

      "Là cháu tốt." Trần Dao vừa vẻ mặt vừa có lỗi, "Viễn Viễn theo giúp cháu tham gia cuộc thi, do cháu cẩn thận làm mất bóp tiền có giấy báo thi trong đó, còn cách nào khác đành phải gọi cho chú."

      Trần Dao chen vào làm cho Ôn Hành Chi phải nhìn ta lần. Sau đó quay đầu lại nhìn Ôn Viễn, chỉ thấy cúi đầu, dáng vẻ uất ức nhận sai. cũng chẳng muốn trách nữa, chỉ bỏ lại câu “Lên xe” rồi quay người bỏ .

      "Vậy đồ của chị Trần Dao sao?"

      "Cái đó cần cháu quan tâm."

      Nghe như vậy, Ôn Viễn đành phải mím môi bước lên xe cùng với Trần Dao.

      May mắn là khách sạn cách học viện điện ảnh xa lắm. Khi đến nơi Ôn Hành Chi nhìn thấy dáng vẻ của hai người vẫn còn đứng ở đường. suy nghĩ lúc rồi tới đại sảnh lầu chuyện với nhân viên phục vụ, sắp xếp chỗ ngồi cho Ôn Viễn và Trần Dao.

      "Tôi còn có buổi tiệc lầu, hai người ở đây ăn chút gì ." xong quay về phía Trần Dao : "Tôi cho người đến đồn cảnh sát khai báo xem coi có ai nhặt được , với lại còn giấy tờ gì có thể chứng minh được thân phận của cháu hay ?"

      Trần Dao cắn chặt môi, "Chứng minh vẫn còn ở đây nhưng bây giờ làm giấy báo thi được nữa."

      " mất là được rồi. Ngày mai tôi cho người dẫn làm lại."

      Dặn dò Trần Dao xong, Ôn Viễn biết đến phiên rồi.

      cẩn thận ngẩng đầu nhìn .

      Mặc dù tầm mắt Ôn Hành Chi nhìn Ôn Viễn nhưng lại với nhân viên phục vụ: "Có món ăn gì ngon giới thiệu cho họ, nhớ là phải chay mặn đầy đủ."

      Sau khi xong, chỉ thấy đôi má của Ôn Viễn phồng lên.

      nhìn cảnh cáo sau đó với nhân viên phục vụ: “Hóa đơn đưa lên vườn hoa Hồ Sen ở lầu” rồi xoay người lên lầu.

      Nhân viên phục vụ là phải biết nhìn người bởi người có thể đăng ký tiệc vườn Hồ Sen phải là nhân vật tầm thường nên đồng ý ngay lập tức.

      Nhìn thấy bóng lưng của , Ôn Viễn càng tức giận.

      cầm lấy thực đơn, đặt ở bàn lật cách giận dữ. Miệng ngừng : "Biết ngay là thể chờ mong gì từ chú ấy mà. Tôi muốn ăn thịt! Tôi muốn ăn thịt!"

      Trần Dao bị dáng vẻ của chọc cười, chống cằm cười lúc rồi cảm thán: "Có phải là chị gây thêm phiền phức cho chú của em rồi ? Chị thấy chú ấy thực rất bận."

      Ôn Viễn bĩu môi: "Dù sao cũng phải là lần đầu tiên nên sao đâu."

      Chỉ sợ là người nào đó quen rồi.

      Trần Dao yên tâm gật đầu, biết là bởi vì nhiệt độ hay là vì nguyên nhân nào khác mà đôi má hơi ửng hồng.

      So với hai người vui vẻ ăn cơm dưới lầu bữa tiệc Hồng Môn Yến (1) lầu lại làm cho người khác nuốt trôi.

      Ôn Hành Chi là người chú trọng đến việc ăn hơn nữa lại thích ăn những món thanh đạm, cho nên trong bữa tiệc chỉ gấp vài đũa tượng trưng, huống chi rượu mới là trọng điểm trong các bữa tiệc.

      Lần này GP để Ôn Hành Chi tự thân ra tay nên dẫn theo nhiều người, chỉ có trợ lý. Bên kia cũng có nhiều người, ngoại trừ phó bộ trưởng Lưu cũng chỉ có thêm hai người trẻ tuổi.

      Nâng ly cạn chén xong phó bộ trưởng Lưu từ từ mở miệng, "Tình hỉnh kinh tế bây giờ có phát triển gì cả, tiền vốn chúng ta đầu tư cổ phiếu vào 8 năm trước còn nhận được chưa tới 10% lợi nhuận, thế mà bây giờ chỉ cần nửa thôi cũng tốt rồi!"

      Ôn Hành Chi chỉ cười nhạt chứ gì, phó bộ trưởng Lưu : "Cứ lên xuống như thế hoài chịu nổi mất."

      Ôn Hành Chi ngẩng đầu: "Ông cảm thấy bao nhiêu mới thích hợp?"

      Giọng như mây gió lướt qua, làm cho phó bộ trưởng Lưu có chút chần chờ. Ông và Ôn Hành Chi cũng coi như có quen biết, nếu GP cũng có khả năng có thể hẹn ông nhanh đến vậy. Bởi vì khi ban quản trị vừa công bố tin tức lập tức có ít quỹ chứng khoáng tranh giành mua bán. Nếu như ông đáp ứng Ôn Hành Chi, chắc chắn ông có quyết định của mình.

      Suy nghĩ chút, phó bộ trưởng Lưu : "Theo tôi phải cao hơn năm ngoái được thấp hơn."

      "Vậy tốt rồi." Ôn Hành Chi gõ gõ cái bàn, dáng vẻ thoải mái : "Tôi cho ông 8% lợi nhuận nhưng tôi muốn chiphí tổn thất lần này phải là..."

      dùng ngón tay vẽ số “1” và số “4”, phó bộ trưởng Lưu nhìn thấy liền kinh hãi: “1,4? Chúng tôi chịu mức tổn thất cao đến như vậy."

      Ôn Hành Chi gì, ý là để cho ông ấy suy xét cái lợi và cái hại trong lần hợp tác này.

      Phó bộ trưởng Lưu do dự chút, sau đó : "Cái này e là có chút khó khăn." Ông cười cười, "Cho dù đối với ban quản trị bọn họ cũng chịu mức cao như vậy, huống chi có chính phủ đứng phía sau nên bọn họ tha hồ trả giá, mua bán với bọn họ lần biết."

      "Tôi mua bán với chính phủ." Ôn Hành Chi , ánh mắt trầm tĩnh hiễu tất cả tình hình, "Tiền bạc của chính phủ dễ kiếm, nhưng mà quy định cứng nhắc lại nhiều. Hơn nữa phó bộ trưởng Lưu về ban quản trị kia tôi hiểu rất , đó là tiền dưỡng lão của dân chúng, nếu động đến chúng liên lụy đến hàng triệu dân. Với hoàn cảnh trước mắt của châu Âu chúng ta thể tùy tiện hành động, như vậy rất nguy hiểm."

      Nhìn thấy phó bộ trưởng Lưu do dự, Ôn Hành Chi nở nụ cười: "Ông cần phải quyết định gấp gáp, nhưng tôi vẫn hy vọng ông có thể cẩn thận suy xét những điều kiện chúng ta đặt ra nãy giờ."

      Lời vừa xong, đối phương đều nhìn nhau cười. Trò chuyện thêm chút, phó bộ trưởng Lưu đứng dậy tiếp điện thoại.

      Trong lòng Ôn Hành Chi thở dài đầy nhõm, ngồi bên lẳng lặng uống nước ấm. Đợi cho đến lúc phó bộ trưởng Lưu chuyện điện thoại xong ly nước của thấy đáy rồi.

      Phó bộ trưởng Lưu cười xấu hổ, "Là điện thoại của con tôi. ra cũng đúng dịp, nó học ở trường học mà cậu cũng từng học ở nước ngoài. Nó rất sùng bái những nhân vật làm mưa làm gió,nghe thấy tôi có hẹn với cậu nên muốn ghé qua gặp mặt."

      Ôn Hành Chi nghe vậy chỉ cười . là đúng lúc nhưng chỉ sợ là sắp xếp trước rồi.

      có nghe được chút ít về con của phó bộ trưởng Lưu. Ỷ vào trong nhà có chút tiền an phận ở nước ngoài học tập mà quay về thành phố T, suốt ngày tụ tập với mấy bang phái. Tạo ra bao nhiêu chuyện phiền phức rồi phó bộ trưởng Lưu mới nhớ tới phải tìm cho cậu ta vài việc làm nghiêm túc.

      Hiểu tâm tư của đối phương, việc trở nên tốt hơn.

      Ôn Hành Chi cầm chai rượu lên, rót rượu cho đối phương. Nhớ tới hai người ăn cơm ở dưới lầu, nghiêng người bảo Lại Dĩ Ninh đưa họ về trước. Xem tình hình đêm này có khả năng bữa tiệc kết thúc sớm rồi!

      Lại Dĩ Ninh cũng hiểu mọi chuyện, hạ thấp người xuống sau đó thẳng xuống lầu.

      Nhìn dáng người Lại Dĩ Ninh ngang qua, phó bộ trưởng Lưu nhịn được nhìn thêm vài lần rồi cảm thán, "Tổng giám đốc Ôn có phúc khí. Bản thân có bản lĩnh , ngây cả nhân viên cũng xinh đẹp giỏi giang."

      "Cũng tạm được!"

      Ôn Hành Chi vừa , khóe miệng khỏi lên nụ cười trào phúng. Đúng lúc này điện thoại lại vang lên, Ôn Hành Chi nhìn lướt qua phó bộ trưởng Lưu, cười áy náy. "Tôi có chút việc, xin phép xuống lầu lát."

      " sao. Việc của cậu quan trọng hơn."

      Đại sảnh dưới lầu trở nên rối rắm.

      Nhân viên phục vụ đỡ thân hình cao lớn của người đàn ông, cả gương mặt ta đỏ bừng, khi chuyện còn toát ra mùi rượu nồng nặc. ta đẩy người đỡ mình ra, với ba người đứng đối diện: "Tao.. Tao cho tụi mày biết, tao đây vừa ý với mày mà mày biết đón nhận. Mày thử hỏi khắp thành phố T này xem, tao muốn người phụ nữ nào mà được chứ!"

      Lời vừa dứt, ly nước lạnh hất thẳng vào mặt .

      Tay phải của Lại Dĩ Ninh nắm chặt ly thủy tinh, cười lạnh lùng với người đàn ông uống rượu có ý đồ xấu này: "Tôi giúp tỉnh rượu. Cho biết cái gì nên động vào và cái gì nên động vào!"

      xong Lại Dĩ Ninh xoay người về phía Ôn Viễn và Trần Dao, thèm quan tâm đến tên đàn ông đó.

      Cả hai người nhìn côđầy kinh ngạc.

      Điều này cũng khó trách, vốn đĩ ăn cơm ngon lànhtự nhiên lại bị tên đàn ông say rượu xa lạ đùa cợt trước mặt mọi người. Đều là con mười bảy, mười tám tuổi làm gì mà từng trải qua chuyện này.

      Đôi mắt Trần Dao mở to, đầy sợ hãi: "Làm mích lòng ta có chuyện gì chứ? Em thấy rất hung dữ..."

      Dường như Ôn Viễn chưa phản ứng kịp, đứng đó che mặt nhìn tên đàn ông nhe nanh múa vuốt mà dám nhúc nhích. Mãi cho tới khi có đôi tay mạnh mẽ cầm lấy đôi tay che mặt, lúc này mới giật mình tỉnh dậy,kinh sợ nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mặt.

      "Chú..."

      vừa mở miệng, giọng đầy run rẩy. Ôn Hành Chi chuyện, quay mặt của lại, nơi đó sưng đỏ lên.

      "Sao lại thế này?"

      Giọng của cực kỳ kém, cả sắc mặt cũng trầm xuống. Ôn Viễn nhìn , dám mở miệng chuyện. Trần Dao bình tĩnh lại đôi chút, chỉ vào người đàn ông uống say : "Chính là , tát Viễn Viễn."

      Lúc này Ôn Hành Chi mới nhìn thẳng người đàn ông đó. Chỉ liếc mắt cái, trong mắt từ tức giận chuyển thành hài hước và châm chọc. ngẩng đầu nhìn Phó bộ trưởng Lưu vội vàng xuống.

      Chỉ thấy phó bộ trưởng Lưu tới trước mặt người đàn ông kia, cho ta cái tát: "Mày, ai cho mày chạy tới đây gây ra chuyện hả?! Tối nay mày tới đây làm gì biết ?!"

      cái tát, nhưng mà bị Ôn Hành Chi làm gián đoạn giữa chừng.

      Ôn Hành Chi nghĩ tới tối nay lại xảy ra chuyện như thế này. liếc nhìn hai cha con trước mặt, hề che giấu vẻ đùa cợt trong ánh mắt. Phó bộ trưởng Lưu lập tức rút tay về, khom người giải thích với Ôn Hành Chi: "Cậu xem, xin lỗi, con của tôi là vô liêm sỉ, tôi..."

      Ôn Hành Chi cườilạnh lùng, hít sâu vào hơi, sau đó mới hạ giọng đầy sắc bén : "Xem ra cậu ấy uống hơi nhiều, chuyện đêm nay có lẽ bàn tiếp được nữa. Thế này cũng được, gương mặt cháu tôi cũng sưng lên hết rồi, tôi phải dẫn nó về trước ."

      "Vâng vâng..." Phó bộ trưởng biết, đây là nể mặt ông. Nhìn thấy họ khỏi quay lại tát cho con mình cái, "Mày gây ra chuyện khốn nạn rồi!"

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 10
      Edit: Team TieuKhang
      Beta: Băng Châu

      Trong khách sạn huyên náo , tài xế sớm đợi sẵn. Ôn Hành Chi nhanh chân tới cửa xe, vài câu với Lại Dĩ Ninh rồi xoay người lên xe. Ôn Viễn vẫn sững sờ đứng ở bên, mãi cho đến khi cửa xe được mở ra, mới lấy lại tinh thần theo .

      Hơn hai tiếng trôi qua, tuyết rơi ngày càng nhiều. Tuyến đường chính có rất nhiều xe, tài xế thể chạy nhanh được đành nặng nề chạy tuyết.

      Ôn Viễn ngồi ở phía sau, từ góc độ của chỉ có thể nhìn thấy gò má của Ôn Hành Chi. Cơn tức giận dịu xuống nhiều cho nên hô hấp cũng trở nên ổn định hơn,nhưng mà lúc nãy bị làm giật mình, nghĩ lại Ôn Viễn vẫn còn hơi sợ. nhìn nữa mà mở to hai mắt nhìn ngoài cửa sổ cho tới khi Trần Dao đẩy cánh tay .

      "Viễn Viễn, chị thấy đây phải là đường về khách sạn."

      Trần Dao giọng bên tai , Ôn Viễn mượn ánh đèn đường nhìn kỹ, mới phát xe chạy càng lúc càng xa. và Trần Dao liếc nhau cái, có chút do dự nhìn Ôn Hành Chi.

      Liếm liếm môi dưới, : "Chú, có phải sai đường rồi ? Khách sạn phải ở đường này."

      "Đêm nay ở khách sạn."

      "Hả?" Ôn Viễn kinh ngạc mở to hai mắt, "Ngày mai Trần Dao có cuộc thi, thể lung tung."

      "Gương mặt sưng thế kia mà muốn ở khách sạn sao?" Ôn Hành Chi hơi nghiêng đầu, giọng điệu được tốt lắm. Nhìn thấy đầu cúi đầu giọng của mềm lại, "Đừng có lo, đêm nay ở chỗ của tôi, ngày mai tôi đưa cháu và Trần Dao ."

      Trần Dao nghe thấy vậy, sửng sốt lúc rồi túm lấy tay của Ôn Viễn: " sao đâu Viễn Viễn, lo cho gương mặt của em trước ."

      Ôn Viễn cúi đầu rầu rĩ ừ tiếng, qua lúc lâu mới giọng than thở: "Em đâu có cố ý."

      Dù gì cũng còn là trẻ con, bị người lớn giáo huấn như vậy dù sao cũng cảm thấy buồn. Ôn Hành Chi nghe xong, nhìn thấy ánh mắt uất ức và cái mũi đều nhăn lại, giữa hai hàng lông mày hơi buông lỏng.

      Nơi Ôn Hành Chi ở khá xa nội thành, xe chạy tới đây thả chậm tốc độ lại. Ôn Viễn nhìn qua cửa xe thấy dãy biệt, trong đó thấp thoáng có vài tòa nhà cao tầng rất chói mắt. Từ Ôn Viễn có khái niệm đối với tiền bạc, khi nhìn thấy những thứ này chợt quay sang nhìn Ôn Hành Chi, đột nhiên nghĩ cho biệt danh: nhà tư bản.

      Có thể là bị nhìn chăm chú quá lâu nên Ôn Hành Chi quay đầu lại nhìn . Chỉ thấy ánh mắt của lấp lánh, miệng còn mang theo nụ cười, cả đôi mắt cong lại như ánh trăng khuyết. Nếu để ý đến gương mặt bị sưng của có thể nó nét mặt rất sinh động.

      dẫn cả hai người lên lầu.

      Căn nhà ở tòa nhà mười hai tầng này được mua từ trước, và cũng là nơi mà ở nhiều nhất. là người thích yên tĩnh nên hoàn cảnh ở đây rất phù hợp với cầu của .

      Ôn Viễn đứng ở cửa, làn khí ấm áp tràn tới làm nhịn được mà hắt xì, toàn thân đều run lên. Ôn Hành Chi lấy hai đôi dép lê đưa cho hai người.

      "Phòng này có cái giường lớn, đêm nay hai đứa ở đây ." Ôn Hành Chi nhìn hai người : "Thành phố T lớn như vậy, hai đứa ở lại khách sạn an toàn, hai ngày này nên ở đây ."

      Trần Dao nghe xong lập tức mở lời cảm ơn. Nhưng mà Ôn Viễn lẩm bẩm ngừng, vất vả mới có cớ đến thành phố T, vậy mà còn bị tiếp tục quản thúc.

      Hình như nhìn ra Ôn Viễn tình nguyện, Ôn Hành Chi rất bình tĩnh nhướng lông mày với , "Ôn Viễn, theo tôi."

      dẫn vào phòng bếp. Lấy cái ghế dựa để cho ngồi xuống rồi đưa tay mở đèn lên.

      "Ngẩng đầu lên."

      Ôn Viễn thất thần, nghe thấy như vậy liền ngẩng đầu lên. Đối mặt với Ôn Hành Chi, nhìn thấy đôi mắt đen sáng cách lạ thường.

      Ôn Viễn sửng sốt giây, Ôn Hành Chi nâng cằm lên, đưa bên gương mặt bị sưng ra trước ánh đèn.

      Ôn Viễn nhịn được mà hít sâu vào hơi, sau đó nghe thấy Ôn Hành Chi hỏi: "Rất đau sao?"

      Nhìn thấy lông mày hơi chau lại, Ôn Viễn vội vàng lắc đầu: " đau, đau ...A!"

      Chú vậy mà lấy tay ôm mặt ! Ôn Viễn sợ hãi kêu lên lập tức hất tay ra, nước mắt lưng tròng trừng .

      biết có phải là ảo giác của hay , hình như ÔnViễn thấy khóe miệng của Ôn Hành Chi lên tia cười. Còn chưa kịp nhìn người nọ đứng dậy vào trong bếp.

      Ôn Hành Chi lấy cái khăn mặt, thấm nước lạnh rồi đưa cho Ôn Viễn. Ôn Viễn cẩn thận đắp lên mặt, trong lúc nhất thời bị khí lạnh làm cho run cầm cập, hơi lạnh từ trong khăn bốc ra.

      May mà có bàn tay đúng lúc bưng kín mặt , Ôn Viễn lại run lên, ngẩn đầu nháy mắt nhìn Ôn Hành Chi. Ở khoảng cách gần như vậy, Ôn Viễn có chút ngoài dự kiến, gương mặt của trở nên đỏ ửngnên nóng biết làm gì cho phải.

      Ôn Hành Chi cũng nhận ra được tự nhiên đợi sau khi thích ứng buông ra.

      "Đầu tiên chườm lạnh trước, được bôi thêm chút thuốc mỡ."

      Ôn Viễn "vâng" tiếng, đợi cho Ôn Hành Chi xoay người rời mới lặng lẽ thở dài đầy nhõm.

      Lại Dĩ Ninh mang hành lý của hai người tới. Bởi vì ngày mai Trần Dao phải thi nên đãtắm rửa rồi ngủ sớm. Mà Ôn Viễn ngủ được,mặc dù thay áo ngủ khá thoải mái nhưng vẫn tiếp tục lăn qua lộn lại ở ghế sô-pha trong phòng khách.

      ra con trai của Lưu Phó bộ Trưởng đúng là tốt,cha ta vất vả sắp xếp cho lần gặp mặt, vậy mà lại với đám bạn bè tốt xong rồi mới tới. Toàn thân đều ngập tràn mùi rượu, vốn dĩđã làm người khác cảm thấy phiền hà vậy mà còn chịu an phận. Cũng may là say quá mức nên sử dụng nhiều lực.

      Nhưng làn da của con vốnmềm mại với lại da của Ôn Viễn hơi đặc biệt cầm chút cũng hồng lên rồi chi cầnmột cái tát.

      Trong lòng Ôn Viễn có chút khó chịu, vừa giọng vừa xoa mặt mình.

      Lúc này Ôn Hành Chi ngồi ở ghế sô-pha đối diện nghiêm túc nhìn vào laptop.

      Bình thường Ôn Viễn chỉ thấy mặc đồ nghiêmchỉnh mà bây giờ thay đồ ở nhà rồi nên cứ nhìn mãi thôi. Cuối cùng bĩu môi, bất luậnanh làm cái gì đều có dáng vẻ cẩn thận tỉ mỉ.

      "Chú, tối nay cháu đắc tội với người kia chắc có chuyện gì chứ?"

      "Thế nào?"

      "Cháu thấy chị Trần Dao có chút lo lắng."

      "Con và Trần Dao thân lắm sao?"

      Ôn Viễn nhìn ngập ngừng : "Cũng thân lắm. Chỉlà bạn bè bình thường." xong còn gãi gãi tóc, giống như tự tin với lời của mình.

      Lúc này Ôn Hành Chi mới ngẩng đầu lên liếc mắt nhìn . Áo ngủ của hơi rộng, nếu rụt cổ lại chắc chắn che mất nửa gương mặt của . Cái mũi nhắn luôn nhăn lại mỗi khi có chuyện gìcuống quýt. Nhìn xuống chút thấy sợi dây màu đỏ cổ tay.

      nhìn chằm chằm vào nó lúc, sau đó mới dời tầm mắt , từ tốn : "ngủ ."

      Ôn Viễn: “…”

      Ôn Viễn tự xưng mình là người mạnh mẽ, cho nên khi nghe câu đó liền đứng lên, nhìn lúc rồi... trở về phòng ngủ.

      thanh đóng cửa hơi lớn, thể bất mãn với .

      Ôn Hành Chi nhìn chằm chằm vào cánh cửa lúc. Cuối cùng,chỉ nhàng lắc đầu.

      Tuyết rơi ở thànhphố T cả đêm. Sáng hôm sau cả thành phố dày đặc tầng tuyết trắng. Bởi vì Ôn Hành Chi có việc phải trước cho nên bảo Lại Dĩ Ninh đưa Trần Dao tới học viện điện ảnh.

      Ôn Viễn ngáp dài cùng với Trần Dao tới trường. biết là có phải vì ngủ tốt hay là hồi hộp trước khi thi mà sắc mặt hơi tái, tinh thần có vẻ tốt lắm. Khi xe chạy tới trước cửa học viện, các vị phụ huynh đứng trước cửa xếp thành hàng như trong quân đội. Thời tiết như vậy, cha mẹ của các thí sinh ăn mặc dày dặn kínđáo. Nhưng mà các thí sinh, bởi vì tham gia thi nên dám mặc quá nhiều, cho dù bên ngoàicó mặc áo khoác dài nhưng mà vẫn lạnh run.

      Nhìn họ mà Ôn Viễn nhịn được thở dài. May mà mình có ý chí, nếu chắc cũng khổ như họ rồi.

      "Viễn Viễn, tôi dẫn Trần Dao làm lại thủ tục. Trời rất lạnh, xe chờ đừng có xuống xe." Lại Dĩ Ninh khom lưngdặn dòcô.

      Ôn Viễn nháy mắt mấy cái, sau đó ngồi trong xe. Nhìn qua cửa xe trong suốt, Ôn Viễn chớp mắt nhìn Lại Dĩ Ninh dẫn Trần Dao vào cửa chính, sau đó nhịn được mà cảm thán tiếng.

      Dạo này cũng có vài chuyện có vẻ tốt.

      Đợi lúc, cửa chính của học viện mở ra các thí sinh ùa vào như ong vỡ tổ. Lại Dĩ Ninh bình tĩnh chen ngược trong đám người tới xe, sau khi đóng cửa xe mới thở dài nhõm.

      "Xem ra cuộc thi này kết thúc sớm, chúng ta tới chỗ khác ." Lại Dĩ Ninh khởiđộng xe, gương mặt tươi cười nhìn Ôn Viễn, "Muốn chỗ nào chơi?"
      Last edited by a moderator: 18/11/14

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,846
      Được thích:
      14,123
      Chương 10.2
      Ôn Viễn hiếm khi nhìn thấy Lại Dĩ Ninh như thế. Cũng khó trách được ấy, bởi vì mỗi khi ấy đều trong vai trò là trợ lý của Ôn Hành Chi, lúc nào cũng trưng ra khuôn mặt tươi cười, cả người toát ra khí chất của người phụ nữ kiên cườnglàm cho Ôn Viễn dám lại gần.

      Ôn Viễn kéo tóc, nhìn Lại Dĩ Ninh cười ngây ngô rồi lắc đầu.

      Lại Dĩ Ninh trầm ngâm trong lúc, còn chưa quyết định điện thoại của vang lên. Lại Dĩ Ninh rất nhanh trả lời điện thoại, sau khi xong cười bất đắc dĩ nhìn Ôn Viễn: "Xem ra chúng ta thể chơi rồi. Ông chủ bảo tôi chở qua đó."

      "Qua đâu?" Ôn Viễn mở to hai mắt, " chỗ nào?"

      Dĩ nhiên là cao ốc chi nhánh GP ở trung tâm thành phố T.

      Ôn Viễn nhăn mặt ỉu xìuđi theo Lại Dĩ Nhin vào cao ốc GP. Lại Dĩ Ninh buồn cười liếc mắt dò xét này, vào thang máy, nhấn nút lên.

      Trong thang máy chỉ có hai người họ. Ôn Viễn đứng ở phía sau lúc, rồi mới giọng hỏi: "Chú bảo em tới đây là có chuyện gì sao?"

      " có"

      "..." Ôn Viễn trầm mặc lát, sau đó hỏi: "Chẳng phải bây giờ chú ấy rất bận rộn sao? Tại sao lại có thời gian rãnh rỗi gặp em?"

      "Ừm, cái này tôi cũng ."

      Lại Dĩ Ninh khôi phục lại dáng vẻ cũ. Ôn Viễn buồn bực nắm tóc của mình.

      Hôm nay quả thực Ôn Hành Chi có hơi bận. Tuy tối hôm qua có việc xích mích với con của phó bộ trưởng Lưu nhưng mà bên hội đồng quản trị lại cuộc làm ăn này có tiến triển. Mặc dù việc này nằm ngoài dự kiến của mọi ngườinhưng Ôn Hành Chi nhanh chóng tập hợp mọi người, tranh thủ bắt lấy hợp đồngủy thác lần này.

      Lúc mà Ôn Viễn tới cũng kết thúc cuộc hội nghị qua video. Hội nghị này kéo dài hai giờ làm cho Ôn Hành Chi hơi nhăn mặt, nhìn thấy Ôn Viễn trâm trạng buông lỏng chút.

      "Xong rồi à?"

      "Vâng, chào hỏi chủ nhiệmTrần nhờ làm lại giấy báo thi."

      Ôn Hành Chi gật đầu, xoay người về phía Ôn Viễn. Cả tòa cao ốc này được chỉnh nhiệt độ vừa phải, Ôn Viễn thấy nóng nên lay lay cái mũi của mình rồi còn đưa tay nghịch tóc. Gương mặt sưng đỏ tối qua được chườm lạnh nên bớt ít, nhưng mà gương mặt trắng nõn vẫn còn nhìn thấy vết đỏ rất ràng.

      Ôn Hành Chi dời tầm mắt, với Lại Dĩ Ninh: "Có phải hôm nay chủ nhiệm Lý quản lý đại học B muốn qua đây ?"

      "Vâng, là vấn đề liên hệ thực tập."

      "Vậy sắp xếp cho tôi tiếng. Tôi muốn chuyện với ngài ấy."

      Chuyện này có ở trong phạm vi của cônhưng nếu ông chủ lên tiếng, trợ lý như cũng phải làm. Lại Dĩ Ninh mỉm cười: "Vâng, Ôn tiên sinh."

      Ôn Viễn ngồi ở ghế sô-pha trong phòng làm việc của Ôn Hành Chi. Thừa dịp chuyện với Lại Dĩ Ninh về lịch trình tranh thủ đánh giá căn phòng này lần.

      So với khu nhà ngoại ô ở thành phố T, có khác gì nhau. Mỗi chỗ đều đưa ra lạnh lẽo và tỉ mỉ giống như vậy.

      Cái ý nghĩ này vửa xuất , Ôn Viễn lập tức cảm thấy sợ.

      Từ khi nào mà hiểu đến vậy? ngẩng đầu cẩn thận đánh giá Ôn Hành Chi đúng lúc bị bắt quả tang tại trận, vội vàng cúi đầu nhìn ra chỗ khác.

      Ôn Hành Chi thu mọi biểu mờ ám của vào trong mắt. cúi đầu nhìn
      vào bản dự thảo hợp đồng, hỏi : "Gần đây học tập thế nào?"

      Nghe thấy hỏi như vậy, trong đầu Ôn Viễn lập tức ra ba chữ to đùng: Tính sổ sau. Cho dù vì cái gì cũng dám trả’lời câu hỏi của . Vì thế Ôn Viễn theo quán tính nắm lấy tóc mình, giọngnói:"Cũng tạm được."

      xong nhìn thấy ngẩng đầu lên liếc nhìn . Ôn Viễn bị bắt kịp đề phòng. Vì thể biểu mình chột dạ mà cố gắng mở to hai mắt nhìn .

      Giống như trừng mắt nhìn .

      Nhìn nhau hơn mười giây, Ôn Hành Chi khép tài liệu lại : ‘Lát nữa theo tôi gặp người."

      Gặp người?

      "Gặpai?" Ôn Viễn nắm mộtbên tóc hỏi.

      "Thấy cháu biết."

      Ôn Hành Chi nhiều lời. nhưng mà Ôn Viễn lại giống như hiểu được đôi chút: " phải là lại tìm gia sư cho con chứ?"

      xong, nhịn được mà mím môi.

      biết ngay khi người này hỏị chắc chắn đãbiết mọi chuyện củamình. Nhưng mà Ôn Viễn cảm thấy ủy khuất, trong khoảng thời gian này học tập rất nghiêm túc. Hai chữ "tạm được" này qủa thực là chịu nổi.

      Ôn Hành Chi liếc , nội tâm cảm thấy có vài phần buồn cười.

      "Đến khi người tới con hiểu ." đứng lên, về phía trước rót cho ly nước ấm rồi chậm rãi : "Cũng phải là gia sư gì, chỉ là quảnlý cửa đại học B, dẫn cháu cho cháu quen mặt. "

      "Quen mặt cái gì? " Ôn Viễn than thở tiếp nhận ly nước, bỗng nhiên hiểu ra cái gì đó. Nhất thời bật dậy từ ghế sô-pha, mở to hai mấp nhìn Ôn Hành Chi.

      Phản ứng quá khích này làm cho có chút ngoàiý muốn, nắm lấy cổ tay của để nước nóng đổ vào người . Vốn dĩ gương mặt sưng lên, nếu mà tay còn bị thương, về nhà nhất định có chuyện.

      "Maulau tay ."

      Ôn Viễn để ý tới , chớp chớp mắt nhìn hỏi: "Vì sao muốn dẫn con gặp lãnh đạo học viện quản lý?"

      ra lúc này đoán được nguyên nhân.

      Kiều Vũ Phân lo lắng nhất là thành tích học tập cửa Ôn Viễn rất nửa vời. "Nếu như mà thi tốt nghiệp trung học chưa biết tới đâu. Cònnữa, dựa theo cách nghĩ của Kiều Vũ Phân, con giữ ở bên cạnh tốt hơn. Nếu để tùy tiện học ởtrường nào, lỡ như bị mấy tên con trai xấu bắt cóc rồi sao? Trường học ở thành phố B cũng ít, nhưng mà thành tích ủa Ôn Viễn lại tốt, chọn chọn lại cũng hài lòng.

      Rơi vào đường cùng, Kiều Vũ Phân mới nghĩ tới Ôn Hành Chi.

      Thứ nhất chính là thân phận phận của Ôn Hành Chi. giống như Ôn Hành Lễ, là người trong thương trường, thiếu nợ tình người tốt. Căn bản mà , thương nhân đàng hoàng, giaothiệp cũng rộng, cho dù là nhờ người khác sau cũng có thể thỏa thuận lại giữa hai bên. Thứ hai là thái độ của ông nội Ôn, ông nội Ôn giáo dục Ôn Hành Lễ và Ồn Viễn rất nghiêm khắc, nếu như để cho ông biết thành tích học tập của Ôn Viễn tốt phải nhờ tới giúp đỡ trong nhà con bé phải chịu khổ mất.

      Ôn Viễn nghĩ lại chuyện này cũng rất hợp lý.

      nhìn Ôn Hành Chi, do dự lát sau đó vươn tay ra nắm lấy ống tay áo của . "Cháu muốn học đạihọc B..."

      Giống như làm nũng nhưng thái độ lại rất kiên cường.

      Ôn Hành Chi cầm cổ tay , lau sạch vết nước sau đó lại buông ra câu:"Tại sao?"

      Đại học B, có bao nhiêu người muốn mà cũng được vào. Bây giờ có cơ hội ở trước mặt , vậy mà lại từ chối?

      Ôn Viễn biết nghĩ như vậy nhiều người rất ngu ngốc. Nhưng mà cho dù như thế nào, trong lòng Ôn Viễn vẫn luôn giữ suy nghĩ mãnh liệt đó. muốn học ở thành phố B, bây giờ mà đồng ý sau này rất khó .

      Chỉ là suy nghĩ này tuyệt đối để cho người nhà biết.

      Nghĩ nghĩ lúc lại kéo tay áo : "Chú, cháu biết cháu học giỏi, nhưng gần đây cố gắng theo ý của chúrồi!Có thể để con thử lần hay ?"

      mở to mắt nhìn Ôn Hành Chi, bất luận là gì prong mắt đều thể chân thành của mình. Ôn Hành Chi nhìn vài giây, nghiên cứu cho ra cảm xúc trong mắt , "Đây là quyết định của cháu?"

      Ôn Viễn vội vàng gập đầu.

      Ôn Hành Chi nhìn thêm lần nữa, lông mày chau lại rồi quay trở lại bàn làm việc.

      Ôn Viễn hiểu ý của đành phải nắm ngón tay để sau lưng: "Chú, cháu đấy! Thành tích học tậpcháu bây giờ tốt lên. Chú tin có thể hỏi Phương, các bài kiểm tra tiếng đều đạt tiêu chuẩn..."

      "Được." Rốt cuộc Ôn HànhChi nghe vô nữa, ngắt lời .

      nhìn theo bản năng dùng tay che miệng, còn cái đầu lôi 'có vài cọng tóc chĩa lên trông rất buồn cười. Rốt cuộc lông mày cũng buông lỏng, buồn cười, ‘"Chú biết rồi!"
      Last edited by a moderator: 18/11/14
      nhimxu, tart_trung, PhongVy2 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :