1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Có Chạy Đằng Trời - A Đào Đào (65 chương + 9 NT )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 10 – Món quà của Lục Tiến

      Phải bơi qua chỗ này sao? Nhìn qua dòng sông ngầm lạnh lẽo trong hang động sâu u ngoằn ngoèo, gã đàn ông trung niên có vẻ chần chờ, mấy gã đàn em cũng ngẩn cả người.

      Lục Tiến thèm để ý đến sắc mặt khó coi của mấy gã, chỉ mải mê thứ mảnh mai trong tay, bàn tay bé kia được bàn tay cứng rắn của xoa nắn nên dần dần trở nên mềm mại, nhiều lần Sơ Vân muốn rút tay ra nhưng lại rút ra nổi, mọi người ai dám phản kháng nên chỉ có thể cúi đầu để mặc vuốt ve, khuôn mặt nhắn trở thành màu hồng dưới ánh sáng yếu ớt.

      “Có biết bơi ?” Lục Tiến trêu đùa bàn tay bé trắng nõn, hờ hững hỏi hai bé.

      “Chút chút” Sơ Vân biết trả lời thế nào, chỉ từng bơi trong hồ bơi tại biệt thự vùng ngoại ô của nhà họ Thẩm biết có tính là biết bơi nhỉ? Hơn nữa phải bơi qua đây sao?

      Sơ Vân ngẩng đầu nhút nhát nhìn về phía trong động, dòng sông ngầm thần bí xinh đẹp luồn sâu vào trong động. Nhìn vào trong là tối đến đáng sợ!

      “Em ở trong hội bơi lội.” bé co lại sau lưng Sơ Vân, khẽ trả lời Lục Tiến.

      Thấy dáng vẻ cắn môi buồn rầu của Sơ Vân, Lục Tiến khẽ cười thành tiếng, buông bàn tay bé của ra rồi lấy sợi dây thừng từ trong ba lô, đầu quấn quanh hông mình, đầu bên kia tách ra thành hai cái thòng lọng đưa cho hai bé.

      “Tự thắt vào .” bảo Sơ Vân cột thòng lọng vào cổ tay sau đó buộc chặt lại.

      “Lát nữa phải theo sau tôi, bơi được nữa thả lòng ra.” Thấy Sơ Vân nghe lời buộc thòng lọng vào, kiểm tra mọi thứ của mình rồi đánh giá từ xuống dưới sau đó hài lòng gật đầu.

      Việc đến nước này, mấy gã đằng sau cũng chỉ có thể kiên trì đuổi theo. Sau khi dùng túi nhựa bó chặt mấy thứ quý giá của mình lại, mấy gã bắt đầu hùng hùng hổ hổ bắt đầu chuẩn bị theo sát phía sau.

      Hai cũng rất nghe lời tranh thủ thời gian thắt chặt dây thừng cổ tay mấy lần. Lúc này, ngoan ngoãn, nghe lời chính là lựa chọn duy nhất của hai .

      Lục Tiến vào chỗ nước cạn chuẩn bị bước vào sông, Sơ Vân cùng bé kia cũng theo xuống. Gã đàn ông trung niên nhìn thấy thiếu niên dẫn theo hai bé từ từ bước , hình như cũng có nguy hiểm gì nên cũng yên lòng, theo xuống nước.

      Mặt sông tĩnh lặng lại lạnh buốt, dường như mới chảy ra từ lòng đất, có chút tạp chất nào. Sau khi qua đoạn đường gập ghềnh, dần dần mặt sông trở nên rộng lớn, mấy gã duy trì khoảng cách bơi sau Lục Tiến, trong hang động tối tăm chỉ nghe thấy tiếng nước phát ra, có khi ánh sáng của đèn pin chiếu vào đỉnh hang, đỉnh hang cách mặt nước mấy met nhìn qua như bầu trời đêm huyền bí, số phiến đá hơi lóng lánh, lóe sáng lên khiến cho mặt nước sông yên tĩnh bao phủ tầng sắc thái thần bí.

      Sau khi bơi chầm chậm khoảng vài chục met, Sơ Vân cùng bé kia bắt đầu bơi nổi nửa, thậm chí nước sông lạnh buốt khiến cho hàm răng Sơ Vân bắt đầu đánh vào nhau, thở hổn hển, cảm thấy tay và chân đau nhức. Mà lúc này, Lục Tiến vốn chuyển động chầm chậm bắt đầu đẩy nhanh tốc độ. Đột nhiên bơi nhanh trong nước. đáng sợ, tốc độ bơi trong nước của còn nhanh hơn cả mặt đất!

      Sơ Vân cảm thấy dây thòng lọng buộc cổ tay bỗng chốc bị kéo căng, sau đó cả người nhanh chóng bị kéo về phía trước! tăng tốc đột ngột khiến cho hai hơi bất ngờ, thể dùng hết sức đuổi theo!

      Đến khi gã đàn ông trung niên và mấy gã kia phát Lục Tiến tăng tốc khoảng cách của hai bên bị kéo rất xa. Lục Tiến dẫn theo hai bơi qua chỗ chỉ rộng chừng hai thước, đưa tay ra là có thể sờ được tảng đá trơn trượt. Lúc đến gần sát vách đá, Sơ Vẩn như cảm thấy nước chảy bên người có hơi dao động, hình như mạch nước ngầm bên dưới bắt đầu từ từ khởi động.

      Đến khi bị Lục Tiến kéo qua khỏi chỗ này, Sơ Vân nhìn thấy khối đá hình tròn rất to nổi lên mặt nước cách đó chừng chục met, mà xa phía sau tảng đá có luồng sáng chiếu vào. Nơi đó chính là cửa sông!

      Lúc này bởi vì thời gian bơi quá lâu nên Sơ Vân bắt đầu kiệt sức, chỉ có thể kiệt lực dùng hai chân đạp nước để cho mình ngoi lên, sau đó dựa vào dây thừng cột bên tay trái du động về phía trước, tình huống của bé kia đỡ hơn chút, còn có thể tự mình di chuyển nhưng khuôn mặt nhắn cũng trắng bệch. Nhưng động tác của Lục Tiến lại càng lúc càng nhanh, lúc này dường như trở thành người cá kéo hai theo bơi tới tảng đá.

      Vừa lên bờ Lục Tiến nhanh chóng tháo dây thừng bên hông ra, đẩy bé kia lên tảng đá lớn sau đó vác Sơ Vân vẫn còn nổi mặt nước hàm răng đánh cầm cập bò lên tảng đá hình tròn.

      Mặt tảng đá rộng lớn bóng loáng, bảy tám người ngồi lên cũng sao, bé kia thấy Lục Tiến đặt Sơ Vân xuống, muốn tiến tới dựa vào Sơ Vân để sưởi ấm lại bị Lục Tiến trừng mắt sợ hãi lùi lại, chỉ có thể ngồi tảng đá ôm lấy mình co lại thành cục.

      Lục Tiến thấy bé ngoan ngoãn nên thu hồi vẻ hung ác lại, ngồi xếp bằng tảng đá lớn, sau đó kéo Sơ Vân ôm chặt để cho ngồi dựa vào trong lòng mình.

      Sơ Vân ngừng thở, khuôn mặt nhắn trắng bệch, tay chân bủn rủn như còn là của mình nữa, quần áo người vừa ướt vừa lạnh ngừng nước, quần áo người sau lưng cũng ướt hết nhưng lồng ngực lại ấm như cái lò sưởi làm cho tự chủ được mà dựa sát vào sau lưng, thân thể nhắn co lại trong lòng Lục Tiến.

      “Lạnh ?” Lục Tiến thổi luồng khí ướt át bên tai , sau đó mút vành tai non mịn lạnh buốt vào môi mình, bé trong lòng mềm nhũn, hoàn toàn nằm trọn trong lòng , điều này khiến cho khỏi nảy sinh ý đồ xấu, tay phải linh hoạt chui vào chiếc áo ẩm ướt của , bàn tay nóng hổi sờ soạng trong vạt áo .

      làm gì thế…” Thân thể co vào trong lòng của Sơ Vân theo bản năng thiếu chút nữa nhảy lên nhưng lại bị cánh tay buộc chặt hai bên.

      “Dừng tay lại, đừng mà…” tranh thủ dùng bàn tay bé qua lớp quần áo đè bàn tay du ngoạn bộ ngực ngạo nghễ của mình, xấu hổ giận dữ vô cùng.

      “Đừng nhúc nhích, để tôi sờ lát, đợi tí nữa món quà cho em.” Lục Tiến ngậm lấy vành tai khẽ , sau đó răng hơi dùng sức cắn cái khiến Sơ Vân khỏi kêu lên tiếng, đôi mắt to đau đớn ứa nước mắt.

      “Tôi cần quà của , buông tôi ra, tôi van xin , bỏ tay ra mà.” Sơ Vân vô cùng xấu hổ, nhưng bàn tay to lớn luồn vào nội y của bắt đầu nắm lấy hai nụ hồng cao nhọn của , ngón tay thô ráp xoa nắn đỉnh nụ hồng, cảm giác run rẩy khó chịu khiến da đầu người ta run lên làm cho thiếu nữ phải túm chặt lấy bàn tay tàn sát bừa bãi, muốn phải dừng động tác đáng sợ này lại.

      Cảm xúc trơn mềm tay quả nhiên tuyệt diệu như trong tưởng tượng, bộ ngực tròn trịa lại tinh tế làm cho Lục Tiến vốn chỉ đùa chút phải nheo mắt lại, nhịn được xoa nắn mạnh, mà lực đạo kia lại làm cho bộ ngực phát triển của thiếu nữa đau đớn thôi.

      “Đừng mà, đau quá.” bị xoa nắn nên phát ra tiếng nấc khổ sở, ngực phập phồng kịch liệt, dùng sức lực toàn thân muốn thoát khỏi tình cảnh nhục nhã này, bé bên cạnh mở to đôi mắt xinh đẹp, sợ hãi nhìn cảnh tượng này, mà đôi mắt trong vắt của bé lại khiến cho Sơ Vân có cảm giác nhục nhã.

      “Xuỵt, món quà của em sắp tớ rồi, ngoan ngoãn đừng nhúc nhích, nhìn sang bên cạnh xem.” Lục Tiến hề để ý đến chống cự có chút lực sát thương nào của trong lòng, chỉ đưa tay nắm lấy cái cằm chuyển khuôn mặt nhắn của về hướng dòng sông ngầm bọn họ vừa bơi qua.

      Lúc này mấy gã đàn ông phía sau bơi qua con đường hẹp, gã trung niên bơi nhanh nhất nên ra khỏi cửa sông, nhưng gã lại cảm thấy nước chảy phía dưới ổn lắm, quay đầu lại chiếu đèn pin ngậm trong hàm răng về chỗ sông vừa bơi ra, sau đó gã kinh hãi phát mặt sông vốn rất yên ả bắt đầu nổi lên từng đợt dao động!

      “Bơi !” Gã đàn ông trung niên nhổ đèn pin trong miệng ra kêu lớn với hai gã đàn em vẫn chưa bơi ra được. Gã đàn ông thấp bé bơi phía trước nghe thấy đại ca nghiêm nghị thét lên cũng rùng mình trong lòng, liều mạng bơi về phía trước.

      Hai gã phía sau nghe thấy tiếng la cũng tăng tốc nhưng sóng bắt đầu nổi lên mặt nước, vằn nước vốn chỉ hơi dao động bắt đầu xoắn thành hình đinh ốc, mà vằn nước này ngừng xoáy quanh chỗ sông phía trong động.

      Hai gã chỉ cảm thấy mặt nước bốn phía chảy mãnh liệt, còn mình bị dòng nước xoáy tròn vào bên trong!

      “A! Cứu mạng! Đại ca cứu mạng!” Hai gã hoảng sợ kêu to, hai chiếc đèn pin sớm bị rơi vào trong nước rồi bị xoáy vào dòng nước, xa xa chỉ thấy ánh sáng đèn pin nhanh chóng bị nước quấn lấy!

      “Bơi ra ! Mau!” Phạm vi xoáy nước mở rộng thêm, gã đàn ông trung niên căn bản cũng dám tới gần, chỉ có thể từ xa gọi hai gã đàn em to, gã đàn ông thấp bé cũng dần cách xa phạm vi xoáy nước nhưng vẫn kinh hồn táng đảm vùi đầu cố bơi.

      Hai gã đàn ông bị xoáy sâu vào dòng nước thò đầu ra khỏi mặt nước, gã nhìn qua gã mập kia kinh hoàng, tay chân bắt đầu bối rối quờ quạng, bơi đúng cách, trong nháy mắt bị dòng nước xoáy hút vào vòng rồi lại vòng cho đến khi chìm hẳn, trong chốc lát chỉ còn tiếng kêu thảm thiết rồi biến mất trong dòng nước!

      Gã kia sợ tới mức kêu oai oái, liều mạng bơi ngược hướng dòng xoáy, gã có liều mạng dùng hết sức mà bơi cũng chỉ có thể chèo chống đến đầu dòng xoáy rồi lại bị dòng xoáy hút vào, vẫn thể rời khỏi khu vực đáng sợ này! Đến khi gã thể chống đỡ nổi tuyệt vọng mà lùi dần về sau dòng xoáy mặt nước lại dần dần , lực hút của nước cũng yếu dần, áp lực lên tứ chi cũng hơn nên có thể di chuyển về phía trước! Gã lập tức dùng hết sức thở phì phò bơi thục mạng về phía trước, dường như sau lưng có mười vạn con ác quỷ truy đuổi gã.

      Dòng xoáy tới rồi lại , đến phút đồng hồ, mặt nước vừa rồi vẫn quay cuồng giờ khôi phục lại vẻ bình lặng vốn có, ai cũng thể tưởng tượng nổi vừa rồi có tính mạng bỏ lại nơi này, mà mặt nước yên tĩnh chỉ còn lại chiếc đèn pin nổi lềnh bềnh.

      “Chậc chậc, sao chỉ chết tên thôi nhỉ.” Lục Tiến nhàng vân vê vành tai bị cắn đến sưng đỏ, giọng điệu có vẻ tiếc nuối, dường như cảnh tượng vừa rồi với lắm chỉ là thước phim nhàm chán.

      “Có thích món quà này ?” tay ôm chặt vòng eo của , tay luồn vào nội y xoa nắn bộ ngực mềm mại trắng nõn như chim bồ câu. Mà Sơ Vân nằm trong lòng cùng tảng đá sớm bị cảnh tượng vừa rồi dọa cho há hốc miệng.

    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 11 – Đầm lầy ăn thịt người

      “Sao…sao có thể như vậy chứ?” Sơ Vân nhìn vào mặt nước chỉ còn lại gợn sóng phía trước kinh hãi lên tiếng.

      “Chúng ta vừa mới bơi qua…chỗ đó.” Khuôn mặt nhắn trắng bệch vì vừa chứng kiến bữa tiệc tử vong, dường như quên mất mình bị người sau lưng ôm rất chặt, mà bàn tay quái ác kia vẫn vân vê ngực . bé bên cạnh hai người sợ hãi ôm lấy đầu gối co quắp người, toàn thân run rẩy ngừng.

      “Bảo bối à, hang động này tên mà động Ma Quỷ. Người hiểu về nó chết cực thảm.” bên tai Sơ Vân truyền đến giọng mị trầm thấp của Lục Tiến.

      “Đừng với tôi là em thương hại cho bọn họ đấy.” Đôi môi của Lục Tiến gần sát bên tai , khẽ thầm.

      “Tôi có.” Bàn tay của chỉ khẽ vuốt ve chút có cảm giác khó chịu làm cho người ta nên lời, đột nhiên Sơ Vân duỗi thẳng lưng, dám động đậy chút nào nữa.

      “Tôi có thương hại bọn họ, bọn họ đều là người xấu.” phản kháng vô ích nữa, môi run rẩy trả lời.

      Trong thùng xe tăm tối, tận mắt chứng kiến hành vi bạo ngược man rợ của những kẻ này, thiếu nữ vô tội bị mấy gã đàn ông chôn vùi sâu trong lòng đất vẫn còn chờ người có thể lôi nỗi oan khuất của ấy ra ngoài ánh mặt trời làm sao có thể thương hại bọn chúng chứ?

      càng hy vọng bọn chúng gặp quả báo hơn so với bất kì ai, từng vô số lần cầu nguyện cảnh sát bắt được những kẻ xấu xa này sau đó bắn chết hết bọn chúng!

      ngây thơ nghĩ bị cảnh sát bắt sau đó bị bắn chết chính là kết cục nên có của những kẻ này, mà khi nhìn thấy cái chết chính thức tiến đến, lúc dòng xoáy như con ác ma trong nháy mắt nuốt chửng mạng người vẫn còn thấy sợ hãi.

      cần phải đồng tình với bọn chúng, bởi vì việc bọn chúng làm chính là hành động bất công, hèn hạ, dơ bẩn nhất thế giới.” Lục Tiến ngừng động tác, bàn tay chẫm rãi rút ra khỏi vạt áo của , nhìn vào hang động tĩnh mịch, vây lấy Sơ Vân lạnh lùng .

      Trong hang động sâu u, xuyên qua ánh sáng yếu ớt mong manh, Sơ Vân giương mắt lên nhìn chỉ có thể thấy được hình dáng tuấn của . lẳng lặng nhìn ba gã đàn ông buôn người bám lấy nhau bơi về phía bên này, câu nào nhưng biết vì sao Sơ Vân lại bị hơi thở lạnh lẽo người dọa tới mức dám cử động.

      “Đừng sợ tôi.” Lục Tiến bình thường trở lại, cúi đầu dán sát vào khuôn mặt mịn màng của khẽ , “Chỉ cần em ngoan ngoãn nghe lời, tôi cam đoan ai có thể làm tổn thương em.” nắm chặt hai tay, chui vào hõm vai , hít lấy hương thơm non nớt, trẻ trung lại thanh mát làm say lòng người.

      Sơ Vân bị cánh tay siết chặt chỉ có thể gật đầu, dám có bất kì phản kháng nào. Mấy lần giãy giụa có kết quả, càng giãy đôi tay sắt người lại càng dùng thêm lực, tựa như con rắn khổng lồ từ từ thắt cổ con mồi đến khi đối phương còn động đậy được nữa, chỉ có thuận theo mới có thể tìm được cơ hội mà hít thở, mới có khả năng giãy giụa.

      Lúc này ba gã kia rất chật vật bơi về phía tảng đá lớn, gã vừa thoát ra từ dòng nước xoáy nằm co quắp tảng đá, há to miệng phát ra tiếng “ôi…ôi…”, ràng mệt rã rời. Sau khi chống hai tay lên tảng đá thở dốc, gã đàn ông thấp bé ngẩng đầu lên hung dữ nhìn thiếu niên ngồi đối diện mặt chút cảm xúc nào.

      “Ông đây phải giết mày!” Gã cắn răng chuẩn bị phóng tới tảng đá lớn nhưng lại bị gã đàn ông trung niên ngăn lại.

      “Đại ca à! Thằng nhóc này hại chúng ta mất người! cố ý!” Gã thấp bé kìm nén được điên cuồng hét lên.

      “Vì sao cho chúng tôi biết trước?” Gã trung niên ngăn đàn em lại, ngẩng đầu nhìn Lục Tiến hỏi, giọng điệu có vẻ độc. Chẳng lẽ tên này biết mưu của bọn họ nên chuẩn bị đường để ý mà ra tay trước?

      “Tôi từng nhắc nhở rồi, chỉ là thèm để ý mà thôi. Nếu như vừa rồi các người có thể đuổi kịp có chuyện gì xảy ra rồi.” Lục Tiến miễn cưỡng xoa nắn bàn tay bé của trong lòng, bình thản ung dung trả lời, để ý chút nào đến ánh mắt ngoan độc của gã thếp bé.

      Gã đàn ông trung niên nghe thế cứng người, được lời nào nữa, nếu lúc này phải kẹt trong cái hang động khủng bố có mặt bản đồ này, tiến được mà lui cũng xong hận thể rút dao ra mà đâm cái thằng nhóc luôn mang theo nụ cười nhạt nhẽo trào phúng này mấy dao!

      “Người em này, hãy chừa lại cho người khác đường sống chứ, làm gì phải tuyệt tình như vậy!” Hơn nửa ngay sau gã trung niên mới cắn răng câu.

      “Tôi dẫn đường của tôi, có theo kịp hay là chuyện của các người.” Lục Tiến lên tiếng ngắt lời gã, giọng điệu trào phúng.

      “Vốn cũng có giao tình gì, khi sang đến bên kia giao dịch cũng xong, mọi người cũng còn bất kì quan hệ nào nữa.” nhíu mày lạnh lùng . Chỉ là sang đến bên kia rồi những kẻ này hối hận vì nhờ dẫn đường đấy chứ?

      Gã trung niên đứng dưới tảng đá nhìn chằm chằm vào , lời, ánh mắt của gã thấp bé hung ác đến mức muốn khoét cho Lục Tiến máu me đầm đìa. lúc sau gã trung niên mới khẽ gật đầu thôi.”

      Mỗi người mang suy nghĩ khác nhau vừa rời khỏi hang động được vài phút trời cũng tối sầm lại, cũng phải gần đến mà hoàng hôn mà là vì mảng trời thể nhìn tới bị mây đen kéo tới che lấp.

      nhanh lên!” Lục Tiến nhíu mày nhìn sắc trời u, đột nhiên dắt lấy tay Sơ Vân chạy gấp vào trong rừng, đương nhiên mấy người phía sau bước cũng dám rời.

      Mấy phút sau trong rừng đột nhiên nổi lên trận gió lớn, mây bầu trời quay cuồng rồi truyền đến tiếng sấm rền, những hạt mưa thưa thớt như những hạt băng bắt đầu rơi xuống lá cây, phát ra tiếng rào rào.

      Sơ Vân chỉ cảm thấy mỗi chỗ mưa đá xuyên qua lá cây đánh vào đều run lên, vừa chạy vừa tháo mũ xuống ném cho co ro chạy theo sau lưng, Lục Tiến nhíu mày nhìn cái rồi nhanh chóng tháo mũ của mình xuống đội lên cho Sơ Vân.

      Mưa bắt đầu dày đặc, chỉ chốc lát con đường dưới chân biến thành con đường bùn nước, ngoại trừ Lục Tiến còn có thể dẫn theo người quẹo trái quẹo phải trong cánh rừng mọi người phía sau đều mờ mịt đuổi theo sau từng bước .

      ra khỏi đoạn rừng này, khoảng đất trống phủ đầy hoa cỏ xanh tươi phía trước dần dần bởi vì cơn mưa mà biến thành ao nước, thảm cỏ bị mưa đánh nằm rạp xuống bên.

      Hai bên bãi cỏ là hai hàng cây tùng thâm thấp, bên cành lá tươi tốt còn bên kia lại trụi lủi, dường như có bất kì nhánh cây nào, Lục Tiến lắc lắc nước mưa chảy từ tóc xuống trán, dùng sức vuốt mặt cái, khắc cũng ngừng dắt theo Sơ Vân chạy dọc theo chỗ có cành lá.

      Tuy Sơ Vân biết giờ phút này mấy người bọn họ nguy hiểm bao nhiêu nhưng biết chạy theo Lục Tiến an toàn thoát khỏi cánh rừng rậm này là lựa chọn duy nhất, vì vậy hề do dự chạy sau , bàn tay bé bị nắm chặt cũng bất chấp siết chặt lấy tay .

      “Tiểu Huyên chạy nhanh lên!” Sơ Vân duỗi tay dắt theo bé phía sau lưng.

      gã đàn ông sốt ruột chạy nhanh, đột nhiên dưới chân mềm nhũn, dường như mặt đất dưới chân ổn lắm, cả người gã nghiêng ngả rồi thoáng chìm vào mặt đất xôm xốp! Bãi cỏ vốn xanh mơn mởn bị ngấm nước mưa lại biến thành đầm lầy!

      “Cứu mạng!” Gã đàn ông vốn còn chưa định thần lại kinh hoảng kêu lên thảm thiết! Hai tay vùng vẫy muốn trở lại chỗ lúc nãy nhưng gã càng giãy giụa lại càng chìm xuống, chỉ cảm thấy bốn phía đều là bùn nhão, căn bản có bất kì cái gì để bám leo lên! Hai gã phía trước muốn quay lại kéo gã lên nhưng lúc này cả khoảng đất trống đều bị mưa bao phủ, liếc nhìn lại giống như biển nước, ai mà dám trở lại chứ?

      Sống chết mong manh, hai gã phía trước dám quay lại, chỉ theo sát bé kia chạy về phía cây đại thụ!

      “Đại ca! Đại ca cứu em!” gã đàn ông bị sa vào vũng bùn hoảng sợ tuyệt vọng giơ hai tay lên gào thét nhưng gian tăm tối tựa như con quỷ từ lòng đất mang tên “Quả Báo” nuốt lấy hai chân gã làm cho gã ngừng chìm xuống, nước bùn hề khách sáo bao phủ lấy ngực, bụng, cổ, miệng gã, sau đó hai lỗ mũi của gã phun ra hai vệt nước bùn. Sau khi phát ra tiếng kêu đau đớn, gã bị đầm lầy vô tình nuốt chửng, mà tất cả chỉ diễn ra trong khoảng chưa tới mười giây.

      Lúc gã đàn ông phát ra tiếng kêu thảm thiết Lục Tiến dẫn theo Sơ Vân cùng bé kia xuyên qua khoảng đất trống tới dưới gốc cây đại thụ rậm rạp lá, lá cây dày đặc ngăn cản đại bộ phận nước mưa, mưa rất to nhưng xuyên qua phiến lá cũng chỉ còn từng giọt rơi xuống người.

      Lục Tiến nghe thấy tiếng kêu nên quay đầu lại, cách màn mưa nhìn gã đàn ông giãy giụa kêu la thảm thiết trong vũng bùn, mặt lên nụ cười lạnh lẽo độc. Ánh mắt nhìn về phía đầm lầy như con chim ưng kiên nhẫn chờ xé xác tử thi.

      “Nhìn xem, lại chết thêm tên rồi.” kéo Sơ Vân qua, khẽ cười hôn lên gò má cái.

      Nương theo tiếng kêu thảm thiết cùng nụ hôn dịu dàng kia, Sơ Vân cảm thấy toàn thân run lên, rùng mình cách khó hiểu, suy nghĩ muốn tháo chạy từ lòng bàn chân xâm chiếm đến linh hồn.

      Hang động quỷ dị, đầm lầy đáng sợ. Đến tột cùng nơi này là nhân gian hay là địa ngục đây?

    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 12 – Chàng trai trẻ tuổi

      Mưa rơi dày đặc, tiếng sấm mỗi lúc lớn, rừng rậm càng trờ nên nguy hiểm. Lục Tiến dẫn theo mọi người tìm được hang động dưới vách núi tạm thời có thể trú mưa, lúc có thể nhìn thấy hang động trong màn mưa to làm cho người ta khó chịu tất cả mọi người đều thở ra hơi!

      Mưa quá lớn, hơn nữa còn có sấm rền cuồn cuộn, trong ngày này mà bị kẹt trong rừng cây thể nghi ngờ là tự tìm đường chết. Lúc này ngoài hang chỉ còn màn mưa mênh mông, nước mưa tích tụ mặt đất do địa thế nên ngừng chảy xuôi xuống chỗ thấp, đất đỏ đặc trưng của bán đảo phía trung nam làm cho mưa tụ lại nơi khe núi dần trở thành dòng suối màu đỏ nhạt.

      Chỉ trong chốc lát, con đường vừa qua hoàn toàn thay đổi, đưa mắt nhìn lại chỉ còn lại màn trời mênh mông, làm gì còn nhìn ra phương hướng? Khu rừng rậm trong vùng Tam Giác Vàng mà gặp mưa to chỉ có thể hình dung bằng hai chữ đáng sợ mà thôi.

      Hang động hẳn là chỗ ở của số loại động vật , mặt đất trải đầy những lá cây bị răng động vật cắn nát cùng ít cành khô, Sơ Vân cùng Tiểu Huyên co lại góc, quần áo ướt sũng dán lên người, vừa ẩm ướt vừa lạnh, vô cùng khó chịu. Lục Tiến nhìn dáng vẻ thê thảm của hai người nên dùng chân gom lá khô mặt đất thành đống, sau đó lấy ra khối màu đen sẫm trong túi để đốt lửa.

      Ném than vào đám lá cây chồng chất, bật lửa lên rồi khẽ thổi, đám khói đen thoát ra, ngọn lửa bùng cháy khiến cả hang động lạnh lẽo được sưởi ấm, Sơ Vân vội vàng dẫn Tiểu Huyên đến gần đám lửa để sưởi ấm, những ngày này mà quần áo bị ướt lâu rất dễ sinh bệnh, mà giờ thứ hai người thể mắc phải chính là bệnh tật.

      Hai gã đàn ông vừa rồi bị mất tên đồng lõa lời nào ngồi trước cửa hang, mưa ướt hết mặt và đầu, vẻ mặt lạnh lùng, lạnh đến mức có thể dùng tay vắt ra nước. Bọn họ rất luống cuống nhưng lại thể tìm thấy ai để chửi bới bởi vì tình huống vừa rồi ai mong muốn cả.

      Gã đàn ông trung niên dựa vào tảng đá nhắm mắt nghỉ ngơi, khi ánh mắt hung tợn đảo qua thiếu niên ngồi trong hang cơ thể co rúm lại.

      Ngày mai, ngày mai là có thể thoát khỏi cái nơi quỷ quái này!

      giờ gã hận thể bay đến nơi giao hàng ngay lập tức, giao hàng xong gã kêu người dùng súng xử lý cái thằng nhóc vô lễ ngạo mạn từ đầu tới đuôi này.

      Dưới ánh sáng yếu ớt, khuôn mặt xấu xí độc của gã đàn ông thấp bé trông rất đáng sợ, sau khi lửa sáng gã bắt đầu dùng sức cởi cái áo ướt sũng ra, lộ ra thân hình tráng kiện ngăm đen, hai nhìn thấy đều quay mặt sang chỗ khác dám nhìn gã, khóe miệng của gã lên nụ cười ác độc.

      Nghe những đứa con lão Côn chơi chán rồi để cho mấy con thú nuôi của mình chơi, biết có phải ? Vừa nghĩ đến hình ảnh kia phía dưới của gã lại nhịn được mà cứng lên. Hai đứa nhóc này, đến khi bọn họ giao cho người mua xong hai mới chính thức biết cái gọi là địa ngục. đáng tiếc, nếu hai đứa con trắng nõn non mềm hơn cả đậu hũ này mà để cho gã chơi trước tốt biết mấy nhỉ?

      Đống lửa quá , cành lá cũng đủ, bao lâu cháy sạch chỉ còn lại đống bụi than và khói trắng, mà quần áo mới hong được nửa dính dính vào da thịt làm cho người ta thấy rất khó chịu. Ngoài động gió thổi lạnh ngắt, Tiểu Huyên liên tục hắt xì, Sơ Vân lại gần ngồi cùng với bé, Lục Tiến nhìn cái rồi nghiêng người dựa vào vách đá, chặn lại đại bộ phận gió thổi vào. Mọi người vượt qua đêm nay trong khí trầm mặc quỷ dị.

      Mọi người sáng sớm bị Lục Tiến gọi dậy chỉ ăn qua loa chút lương khô rồi bắt đầu tiếp, cơn mưa to quét qua khu rừng khiến khí đặc biệt trong lành, chỉ là mặt đường có hơi trơn, Lục Tiến dẫn theo mọi người giẫm lên lá cây mặt đất mà , tránh chỗ bùn xốp nhão, cứ chầm chậm như vậy bao lâu nhiệt độ trong rừng cao dần, rừng rậm ẩm ướt bị ánh nắng chói chang chiếu vào bắt đầu nóng bức, người bên trong như bước qua cái lò hấp.

      “Còn lâu nữa ?” Hình như gã đàn ông trung niên bị nóng chịu nổi nữa, toàn thân đẩm mồ hôi, nhịn được mở miệng hỏi thăm.

      Lục Tiến quay đầu lại trả lời ngắn ngọn.

      Bởi vì oi bức nên cởi áo khoác quấn quanh hông, chỉ còn mặc chiếc áo thun màu xám, mồ hôi ẩm ướt thấm vào áo thun, dán vào thân hình gầy gò cực kì rắn chắc của , ngờ cánh tay lộ ra sau chiếc áo ngắn tay lại hình thành đường cong uyển chuyển như vậy.

      Gã trung niên thêm nữa, dám nháy mắt nhìn chằm chằm vào dưới chân thiếu niên, bước cũng dám nhìn chỗ khác. Hai người em chết cách thể giải thích được, con đường phía trước tuyệt đối gã phạm sai lầm như vậy nữa.

      biết có phải vì quá oi bức mà Sơ Vân cảm thấy mình choáng váng, từng bước giống như giẫm lên bông vậy, bóng lưng Lục Tiến phía trước mông lung, dường như chồng chất lên nhau.

      Hơn hai mươi phút sau, mọi người chui vào bụi cỏ thấp bé, gã đàn ông trung niên đột nhiên kinh ngạc sung sướng kêu lên, “Là ở đó! Đến rồi! Chính là chỗ đó!” Gã chạy tới vài bước, trượt xuống sườn dốc thoai thoải, sắc mặt kích động nhìn về phía ngôi nhà gỗ cũ kĩ cách đó xa. Gã từng tới đây, chỉ là lúc trước vòng theo đường xe chạy tới, còn bây giờ vòng qua sườn núi đến ngôi nhà gỗ.

      Nơi đây vốn là đồn điền của quân du kích nhưng giờ bị bỏ hoang, chỉ còn lại mấy ngôi nhà gỗ cũ nát, đài cao trạm gác cũng sập xuống. Bởi vì nơi đây rất gần với đại bản doanh của trùm thuốc phiện hùng cứ phương lão Côn nên bọn họ thường đưa hàng tới đây sau đó giao người cho đàn em của lão Côn.

      “Đại ca à, bên kia có rất nhiều xe, có phải người tới nhận hàng ạ?” Gã đàn ông thấp bé cũng theo xuống sườn núi, có vẻ nghi hoặc nhìn xe quân dụng hạng nặng đỗ trước căn nhà gỗ.

      “Cũng gần đến giờ rồi, may mà chúng ta tới kịp!” Gã đàn ông trung niên cười cười thở phào hơi, hình như lần này có nhiều người tới hơn chút, chắc là phải chỉ chuyên đến đón người mà còn có việc khác, nhưng mà mấy việc này liên quan gì đến bọn họ, bọn họ chỉ cần giao hàng, lấy tiền rồi biến.

      Trần nằm trong danh sách truy nã của nước A, biết trốn có thoát , lỡ may bọn họ cũng có thể mang số tiền kia trốn sang nước nào hưởng thụ vài năm!

      “Còn thằng nhóc này” đến nơi, gã thấp bé bắt đầu kìm nén được tính khí bạo ngược, rất muốn trả lại gấp bội bao nhục nhã đoạn đường này. Đợi lát nữa gã muốn từng tấc bóp nát xương thằng nhãi kia.

      “Chờ chút, đừng để cho nó dẫn theo con bé kia chạy mất, lát nữa hãy nhờ người của lão Côn chiêu đãi nó tốt.” gã trung niên trầm .

      Sơ Vân vừa chui ra khỏi lùm cây thấy đầu óc choáng váng, còn lá cây che nữa, ánh nắng gay gắt chiếu thẳng lên người , những chùm sáng chói mắt làm cho khỏi nhắm mắt lại, mà lúc mở mắt ra chỉ nhìn thấy tất cả lóe sáng.

      “Chị Vân à, chị làm sao vậy?” Tiểu Huyên phía sau có hơi sợ hãi nhìn sắc mặt ửng hồng của Sơ Vân.

      “Chị sao.” Sơ Vân lắc lắc đầu, khàn khàn đáp lại, cố gắng đuổi theo Lục Tiến đến sườn núi.

      “Em bị bệnh rồi.” mới được hai bước đụng đầu vào lồng ngực của Lục Tiến, sau đó bị ôm chặt vào lòng, hai cánh môi dán lên cái trán đẫm mồ hôi của , sau đó nhiệt độ nóng hổi của khiến cho nhíu mày.

      Mới có ngày mà sốt đến như vậy, là quá mảnh mai. hơi cúi người ôm lấy , bước từng bước xuống sườn dốc, tiến về phía hai gã đàn ông với sắc mặt trầm.

      Lúc này người trong căn nhà gỗ kia phát ra bọn họ, mấy tên binh lính vũ khí đầy đủ cảnh giác về phía bọn họ.

      “Người nhà! Người nhà mà!” Gã trung niên giơ cao hai tay, mặt tươi rói quát lên. Gã đàn ông thấp bé phía sau cũng giơ hai tay lên, mặt lên nụ cười nịnh nọt.

      Lục Tiến lại có bất kì dấu hiệu dừng lại nào, ôm lấy Sơ Vân thẳng về phía căn nhà gỗ.

      Thằng nhãi này muốn hại bọn họ bị súng bắn nát mặt à?

      Gã đàn ông trung niên biến sắc muốn quát dừng lại mấy tên lính nhận ra Lục Tiến. Sau đó điều làm cho người ta cứng lưỡi là hai tiếng “xoạt xoạt” vang lên, mấy tên lính cầm súng lập tức đứng lại dùng nghi thức chào hỏi của quân đội để chào Lục Tiến!

      “A Tiến à, tôi tự mình đến đây đón cậu đây, đủ nể mặt rồi chứ nhỉ?”

      Người nằm chiếc ghế gỗ cao quý chậm rãi ngồi dậy, nghiêng đầu bẻ bẻ cổ sau đó vươn vai cái, gân cốt toàn thân phát ra tiếng kêu rắc rắc.

      “Ơ, tay cậu ôm cái gì thế?” Chàng trai đứng lên, bước ra khỏi chỗ tối trong căn nhà gỗ. Người này vừa bước qua ánh nắng mãnh liệt cũng như lạnh lẽo chút.

      ta mặc chiếc quần tối màu, người mặc chiếc áo may ô màu trắng, thân hình cực kì cường tráng, làn da đen hơn người thường nhưng gương mặt với đôi mày kiếm là rất sáng. Chàng trai trẻ tuổi vừa xuất khí lập tức mang hương vị tà ác nên lời.

      ta mỉm cười nhìn Lục Tiến sau đó nheo mắt nhìn về phía bé đứng phía sau, còn có hai gã đàn ông vẻ mặt lo sợ yên.

    4. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 13 – Kết cục đáng có

      Lục Tiến gật đầu với ta, ôm Sơ Vân chuẩn bị vào nhà gỗ.

      Chàng trai trẻ tuổi khoanh hai tay, nghiêng người muốn nhìn hình dáng của thiếu nữ trong lòng .

      “Euler, đây là của tôi.” Lục Tiến dùng ánh mắt cảnh giác nhìn liếc ta cái.

      “OK, của cậu, tôi nhìn.” Chàng trai trẻ tuổi khoa trương giơ hai tay lên kéo dài giọng .

      Lục Tiến hoàn toàn có phản ứng nào trước nụ cười ngả ngớn phóng đãng của ta, cẩn thận bế vào nhà.

      Thấy Lục Tiến bế người vào nhà gỗ, chàng trai trẻ thu hồi nụ cười lại, ngồi trở lại chiếc ghế trước nhà gỗ thoáng mát.

      bé, tới đây.” ta vẫy vẫy tay với bé đứng trước căn nhà gỗ, dùng giọng tiếng trung kì lạ nhưng cũng quá khó nghe. Tiểu Huyên nhìn trái nhìn phải lát mới hiểu được ta gọi mình nên nhút nhát về phía trước.

      “Hì hì hì, như vậy ngực còn chưa phát triển hết ấy nhỉ? Chơi như vậy có ý nghĩa gì? Các người tìm thấy ở đây thế này?” Euler bắt lấy cái cằm của bé, quay vài vòng, vẻ mặt có hơi thất vọng lắc đầu.

      Gương mặt của bé này kia khá được nhưng vì còn tuổi, thân hình cũng còn nên vẻ mặt còn mang theo chút ngây thơ. Bởi vì đường lại vất vả nên tóc tai lộn xộn lại rất bẩn, khuôn mặt nhắn mang theo vẻ mệt mỏi, cánh môi vốn hồng nộn cũng bắt đầu khô nứt.

      hiểu vì sao có số tên trong doanh trại này lại có khẩu vị như vậy?

      Muốn ta nhìn đến vừa phải là phụ nữ lại còn phải chân dài ngực bự mới có cảm giác.

      bé bị ta dò xét như hàng hóa, cặp mắt của ta lộ ra vẻ tà khí khát máu khiến nhịn được phải run lên nhưng vẫn nhớ lời Sơ Vân dặn có gắng trấn định. Chỉ vì sợ hãi nên giờ khắc này đôi mắt to như dòng nước chảy qua, giống hệt như ngọc lưu ly khiến đàn ông ai thấy cũng phải giật mình.

      “Đứa này, chúng tôi chỉ giao hàng theo đơn đặt hàng thôi.” Mấy tên lính vác súng vai, đạn lên nòng đứng canh chung quanh căn nhà gỗ, gã đàn ông trung niên dám lên tiếng, chỉ đứng trước bãi đất trống chần chờ trả lời ta nhưng trong lòng lại ngừng bồn chồn. Vùng đất trống này thuộc phạm vi cai quản của lão Côn, nhưng mấy người đến nhận hàng này gã lại nhận ra ai cả! Vì sao thiếu niên dẫn đường lại có vẻ rất quen thân với đám người này? Chuyện gì diễn ra đây?

      “Chỉ cần lão Côn thích dù có còn nữa cũng có thể đưa đến.”gã miễn cưỡng kìm nén vẻ hoảng sợ, xoay người qua tỏ vẻ rất có thành ý với đối phương.

      “À, mấy người cũng rất biết làm việc đấy, có thể khiến A Tiến đồng ý dẫn mấy người đến đây cũng phải chuyện đâu.”Euler thu tay lại, phất tay gọi người đến mang bé mặt mũi trắng bệch sang bên, nhìn lướt qua gã trung niên nheo mắt cười thành tiếng. ràng là lời tán thưởng nhưng ta ra lại vô cùng trầm.

      Gã trung niên chỉ cảm thấy huyệt thái dương giật giật, có cảm giác ổn. Gã thấp bé thấy người mua hình như hài lòng với bé kia, sợ thu tiền được nên vội vã tiến lên bước.

      “Hai con bé này đều do chúng tôi tuyển chọn trong cả nghìn đứa, cực phẩm cả đấy!” Chưa hết câu sau bị gã trung niên kéo lại.

      “Vậy vất vả cho các người rồi!”

      “Chỉ là món quà của các người lão già kia có phúc cũng còn mạng mà hưởng nữa rồi, à, bây giờ lão còn thừa lại bao nhiêu nhỉ?” Euler nghiêng đầu suy nghĩ, người bên cạnh lập tức tiếp: “Lão già này nhiều thịt, Tiểu Sài ăn đến sáng hôm nay mà cũng mới gặm được có hai cái đùi.”

      Hai chân gã trung niên run lên, chỉ cảm thấy luồng khói từ đỉnh đầu từ từ chạy dọc xuống xương sống. Gã giương mắt lên nhìn chàng trai đầy tà khí ngồi ghế, khóe miệng ngừng run rẩy. Gã thấp bé dữ tợn phía sau gã chờ đối phương trả tiền, nghe vậy cũng trợn tròn hai mắt.

      “Tin tức truyền hơi chậm cho nên rất nhiều người vẫn chưa biết, hôm nay quân đồng minh đổi chủ rồi. là khó cho các người, còn vượt sông vượt núi mà đưa món điểm tâm này đến cho lão, giờ mặt của lão bị chó sói gặm hết rồi, muốn ăn à, chỉ sợ là có lòng mà đủ lực thôi.” Euler cười tủm tỉm nhìn hai gã từ từ , ánh mắt mang theo vẻ đắc ý nên lời.

      ***

      Trong mơ màng, Sơ Vân bị bế vào căn nhà gỗ rách nát, sau đó bị đặt lên sàn nhà đầy bụi bẩn trong phòng. đôi bàn tay mạnh mẽ đưa đến phần cổ của , cởi từng cái nút áo được cài kín đáo của xuống. Sau đó bàn tay kia hơi dùng sức giật vạt áo trước ngực ra, bắt đầu cởi quần ra. mở to mắt, hoàn toàn còn sức ngăn cản. Bàn tay kia bắt đầu dùng khăn ướt chà lau thân thể cho , đầu tiên là cổ, rồi đến ngực, dưới nách, sau đó bàn tay kia lại xuống dưới, vào trong bụng.

      “Đừng mà” phát ra lời cự tuyệt yếu ớt. Da thịt nóng hổi đụng phải nước mát nên thư thái rất nhiều, nhưng khăn mặt thô ráp lại khiến da thịt non mềm đỏ lên. bỗng dưng khó chịu uốn éo eo.

      nửa quỳ sàn nhà, tay cầm khăn ướt, hơi thở dày đặc. bị làm cho quần áo lộn xộn nằm mặt đất. Bộ quần áo thô ráp thể che hết vẻ trẻ trung xinh xắn của , vòng ngực tinh tế, nụ hoa hồng hồng, từ vạt áo nhìn xuống dưới dường như có thể nhìn thấy vùng cấm địa của thiếu nữ khiến cho người ta miệng khô lưỡi đắng, thèm khát đôi môi bởi vì sốt cao mà kiều diễm mềm mại của . Đẫy đà tinh tế lại mềm mại thanh khiết, phảng phất như nhấm nháp vào rất mê người.

      Bởi vì khăn mặt thô ráp nên cặp ngực bị lau qua bắt đầu đỏ ửng lên, cực kì giống như vừa bị người khác xoa nắn mạnh.

      Ngực Lục Tiến phập phồng, ánh mắt như sói tham lam nhìn thiếu nữ xinh đẹp nằm dưới, trong đầu ngừng cuồn cuộn ý niệm cuồng dã. muốn chà đạp ! Muốn mở tung hai chân ra, nắm lấy vòng eo của mà làm chuyện phóng đãng! Cuồng nhiệt rong ruổi, phóng đãng chà đạp! Khiến cho phải giãy giụa, rên rỉ, cầu khẩn!

      cúi người, nhàng ngậm lấy cánh môi của , cẩn thận mút , xúc cảm mềm mại như hôn hai cánh hoa.

      phát ra tiếng ngâm khẽ, phản ứng yếu ớt cho biết bị bệnh, thể chịu nổi nhiệt tình của . Cánh tay cứng rắn cùng cơ thể căng chặt của Lục Tiến buông lỏng, bàn tay nắm chặt khăn mặt cũng nổi gân xanh. Sau đó ảo não than , gắng gượng tiếp tục nhàng lau chùi cho công chúa sốt cao bên cạnh . Sau khi tiến hành hạ nhiệt xong, bế ra khỏi nhà gỗ.

      “Euler, tôi cần bác sĩ.” trong lòng mềm như bông vải, khiến hai tay như .

      thành vấn đề.” Euler hơi nhướn mày, kinh ngạc nhỉn . A Tiến chơi phụ nữ cũng quen thuộc như nghịch súng mà cũng đưa phụ nữ khám bác sĩ à? bị cái quỷ gì nhập vào thân rồi à? Nhưng ta hỏi gì, chỉ gật đầu sai người thông báo để bác sĩ trong trại chuẩn bị sẵn sàng.

      Lúc Tiến quét mắt qua hai gã đàn ông đầu đầy mồ hôi đứng bãi đất trống, khóe miệng nhếch lên nụ cười tàn nhẫn. bế đến gần chiếc xe sau đó xoay người lại nhìn hai gã, có vẻ mỉa mai, cũng có vẻ tính toán.

      Gã trung niên đứng yên chỗ, dám động đậy chút nào, trong lòng thầm kêu khổ. Cứ tưởng rằng lần này mặc dù mất hai đứa đàn em nhưng tốt xấu gì mang hai đứa con này tới cũng lấy được món tiền lớn. Ai ngờ giờ đưa hàng đến nhưng người mua lại đời mất rồi! Vốn định tìm cơ hội xử lí thằng nhãi này, mà giờ người lại là của bên nó! Lần này phải là tự mình tìm đến cửa chết sao?

      “Lên xe, trở về doanh trại.” Euler ra lệnh, binh lính chung quanh rừng cây cũng bắt đầu chuẩn bị trở về .

      “Hai người có thể được rồi.” Lục Tiến với hai gã.

      Gã trung niên mang vẻ mặt vui mừng ngẩng đầu lên, mặt vẫn còn có vẻ sợ vì suýt mất mạng.

      “Cho các người hai mươi giây, nếu có thể chạy vào trong khu rừng kia tôi tha cho các người.” Lục Tiến mỉm cười chỉ về phía khu rừng rậm đối diện. Hai gã đàn ông ngẩng đầu lên, thái dương lăn dài dòng mồ hôi lạnh.

      “Cậu em đúng là biết đùa.” Gã trung niên chỉ thấy chân nhũn ra, cố cười , nhưng cười còn khó coi hơn cả khóc.

      “Mười chín, mười tám…” Lục TIến căn bản để cho chúng có cơ hội hiểu ra bắt đầu đếm ngược.

      “Mày…cái thằng chó đẻ này!” Gã thấp bé nổi giận gầm lên.

      “Chạy Gã trung niên tuy biết vì sao thằng nhãi này muốn giết mình nhưng gã biết giờ tuyệt đối phải đùa giỡn nên kéo gã thấp bé cái rồi xoay người chạy như điên về phía rừng cây! Bóng lưng chạy trối chết của hai gã khiến binh lính phải cười ồ lên.

      “Mười, chín, tám” mặt Lục Tiến vẫn giữ nụ cười tàn nhẫn, tay duỗi ra bên cạnh, cầm trong tay cây súng bắn tỉa XM19.

      “Năm, bốn…” aizz, xử lí tên nào trước đây?

      “Được rồi, mày trước .” Người bị dọa cho phát khóc, là đáng chết.

      tránh bộ vị trọng yếu, nhắm vào gã đàn ông thấp bé.

      “Bụp!” Khẩu súng gắn thiết bị giảm thanh nặng nề vang lên, viên đạn mang theo mùi vị tử vong gào thét xuyên qua giữa hai đùi gã. Gã đàn ông bị cường lực của viên đạn hất bay lên, giữa trung chân bị bắn gãy, cả người bay xa mấy mét, sau đó nặng nề rơi xuống mặt đất, thổi tung tầng bụi mặt đất. Đến lúc này máu mới chảy ra, phun trào như thác nước rầm rì chảy ra ngoài. Trong nháy mắt cả người dưới của gã thấp bé đẫm máu tươi! Gã bị rớt xuống mặt đất miệng mở to, nửa ngày sau mới phát ra tiếng kêu thảm thiết, “Á…..”

      “Tao chửi con mẹ này chứ!!!!” Gã trung niên bi phẫn quay đầu lại la to! Khẩu súng nhắm ngay vào gã trung niên vừa rống giận vừa chạy trốn.

      Thằng nhãi này muốn giết gã, vậy mà gã còn ngu ngốc chửi , gã quên mất thính lực của tên này rất tốt.

      “Bụp!” Lại tiếng súng vang lên.

      Gã bị viên đạn xuyên qua bụng, nặng nề văng vào gốc cây đại thụ xanh rờn, sau khi lưng bị nổ tung nội tạng văng khắp mặt đất chung quanh cây. Trước khi chết gã thốt lên lời chất vấn, gã nghĩ mà ra đắc tội với tên này chỗ nào mà ngay cả đường sống cũng cho bọn họ?

      Vì sao à? Từ ngày các người làm cái việc buôn người này tự chú định có ngày các người chết được yên lành.

      Lục Tiến thỏa mãn nhìn hai người đẫm máu nằm mặt đất, nghe thấy thanh kêu gào thảm thiết yếu dần, ném khẩu súng lại cho tên lính phía sau rồi kéo cửa xe nhảy lên xe.

      Binh lính quen nhìn thấy mấy trò này nên đều lần lượt lên xe, vài chiếc xe quân dụng nhanh chóng chuyển hướng về phía doanh trại.

      Lục Tiến nâng đầu đặt lên đùi mình. xe vẫn ngủ say, hồn nhiên hề biết vừa rồi ngoài kia diễn ra màn giết chóc tàn khốc.

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 14 – bé ngoan

      Chiếc xe quân dụng hạng nặng chạy như bay trong rừng sau đó gầm thét nhanh chóng quay ngược trở lại con đường cái hiểm trở. Con đường uốn quanh vách núi trong rừng, núi hơi dốc, vách núi dựng đứng, phía dưới là nước sông chảy mãnh liệt. Con đường gập ghềnh khó mà lại có bất kì thanh chắn bảo hộ nào, lái xe nếu thuộc hàng lão luyện hoặc hơi mất tập trung chút cũng rất dễ dàng lao xuống vách núi chết mất xác.

      Euler ngồi hàng ghế phó lái trong xe, hoàn toàn đếm xỉa gì đến con đường hiểm trở bên ngoài dựa vào mặt ghế, khoanh cánh tay, hai chân thảnh thơi duỗi về phía trước xe.

      “Cho nên mấy tên loi choi đáng thương kia xem cậu như hướng dẫn viên du lịch mới tìm tới cậu à?” Sau khi hiếu kì hỏi Lục Tiến nguyên nhân dẫn người tới đây xong ta nhịn được bật cười ha hả, vừa ngu xuẩn lại vừa tham lam, mấy tên kia đúng là chết oan mà.

      Lục Tiến lạnh lùng hừ tiếng thèm trả lời ta. Nhiệm vụ lần này làm lưng vết thương , vốn muốn về nghỉ ngơi vài ngày rồi mới trở lại, ai ngờ còn chưa ngủ được bao nhiêu có người dùng danh nghĩa của mụ già kia nhờ giúp đỡ, lại còn là bọn buôn người ghét nhất.

      Mười năm trước thiếu bà ấy món nợ nhân tình, vốn định tha cho bọn chúng lần, ai ngờ những tên này biết sống chết, muốn chạy tới đây chịu chết, vậy khách khí mà thu nhận. Nhưng mà…ngược lại rất hài lòng với thù lao làm hướng dẫn viên du lịch lần này.

      Lục Tiến dựa vào ghế sau xe nhắm hai mắt lại nghỉ ngơi, ngón tay thon dài thỉnh thoảng lại vô thức khẽ vuốt thiếu nữ đẫm mồ hôi.

      Đột nhiên xe xóc nảy kịch liệt, dường như khiến thiếu nữ hôn mê phải run lên, Lục Tiến lập tức vòng tay bảo vệ người.

      “Mẹ ơi” Đột nhiên thiếu nữ thều thào lên tiếng, khuôn mặt nóng bừng đỏ ửng khó chịu dụi dụi vào đùi vài cái.

      Ngón tay Lục Tiến dừng lại chút, hơi rũ mi mắt xuống nhìn ngủ mơ nhíu mày khóc nức nở.

      “Mẹ ơi…về nhà…” Sơ Vân phát ra tiếng nức nở nghẹn ngào yếu ớt, dòng nước mắt trong suốt chảy ra, xẹt qua gò má trắng nõn, từng giọt lăn xuống bên đùi.

      “A Tiến à, con mèo đáng thương của cậu hình như vẫn chưa dứt sữa ~” Euler ngồi phía trước quay đầu lại chỗ ngồi phía sau cười nhạo.

      Ngón tay chậm rãi rời khỏi hàng mi của , nắm lấy quai hàm trắng như tuyết, bởi vì hơi dùng sức nên hai gò má của hơi lõm vào trong, môi hơi cong lên.

      “Ưm” khó chịu nhíu mày đồng thời phát ra tiếng than khẽ.

      Ngón tay cứng đờ siết chặt rồi mở ra, sau đó phủ lấy khuôn mặt lớn cỡ bàn tay của , ngón cái thô ráp lau vệt nước nơi khóe mắt.

      sao, nuôi thời gian nghe lời thôi.” Lục Tiến nhàn nhạt liếc ta cái, hai ngón tay duỗi ra nhàng vuốt ve gương mặt non mịn của .

      Mặc kệ cuộc sống trước kia của em có hạnh phúc thế nào, từ nay về sau em chỉ có thể ở trong thế giới của tôi, cũng chỉ có mình tôi.

      “Tôi hiểu nổi sao cậu lại thấy hứng thứ với mấy gầy trơ xương này nhỉ? À, vậy bọn A Mạn đau lòng đến chết mất!” Euler tiếp tục trêu chọc, khuôn mặt tuấn tú khiến phụ nữ vừa vừa hận ra vẻ đồng cảm.

      “Bọn họ đau lòng đâu, bò sang giường của ngay thôi mà.” Lục Tiến dịch lại chỗ ngồi để thấy thoải mái hơn sau đó lười biếng trả lời ta.

      “A Tiến này, cậu ở lại nữa à?” Euler trêu chọc vài câu rồi lại bắt đầu nghiêm túc, “Lúc trước cậu dẫn người cắt đứt viện trợ của lão Côn chúng tôi mới có thể đánh bại hang ổ của lão, ý của tổng tư lệnh là giao nơi này cho chúng ta, cậu có biết nhà xưởng của lão Côn hàng năm thu được bao nhiêu tiền ? Có biết có bao nhiêu kẻ đỏ mắt dòm ngó chúng ta ?”

      “Tôi có hứng thú.” Lục Tiến vẫn giữ vẻ mặt lãnh đạm trả lời ta.

      “Tôi biết cậu có hứng thú với mấy cái công xưởng kia nhưng muốn thiêu hủy toàn bộ số hàng kia trừ cậu và tôi ra ai đồng ý cả.” Euler giảm thấp thanh .

      “Sau khi mọi người bàn bạc nhà xưởng có thể thiêu hủy nhưng mà hàng hãy giữ lại, số tiền kia có thể dùng để mua thêm đạn dược cho quân đội.” Thấy Lục Tiến ra vẻ có phản ứng gì, Euler nhíu mày. Lục Tiến hề dính đến mấy chuyện buôn bán thuốc phiện ta có thể hiểu nhưng hàng hóa chất thành núi trong kho hàng của lão Côn trong mắt tất cả mọi người thể nghi ngờ là đồng giá trị với vàng bạc, ai mà đồng ý thiêu hủy tiền bạc bằng mồi lửa chứ?

      Kế hoạch cấm triệt để khu trực thuộc trồng và buôn bán thuốc phiện, trồng thay thế bằng những loại cây khắc phải sớm chiều có thể làm được. Lợi ích trước mắt quá lớn, mắt của mấy lão già trong quận đội cũng đỏ như mắt thỏ. Bọn họ gây áp lực xuống dưới, cho dù là ai cũng phải tạm thời thỏa hiệp.

      ta giương mắt nhìn Lục Tiến qua kính chiếu hậu, chỉ chiêu thức, đầu óc, dáng vẻ. Tư lệnh quân đồng minh 11 vùng Tam Giác Vàng tay chỉ thanh đao. Lúc đó chỉ dẫn theo tiểu đội chặt đứt hành động tiếp viện của đội quân tinh nhuệ bên lão Côn, thuận lợi giết chết vài tên thủ hạ đắc lực chuẩn bị vồ đến của lão. Nhưng mà khi tổng tư lệnh chuẩn bị cho phần thưởng lớn lại chẳng thèm ngó tới.

      Lục Tiến lạnh lùng liếc nhìn ta cái, “Ngày mai tôi , chuyện ở đây liên quan đến tôi. Tổng tư lệnh có hỏi tới cứ tôi dẫn người phụ nữ của tôi về ra mắt người nhà.”

      Euler nghe thấy mới chân chính kinh ngạc, thậm chí ta kinh ngạc đến mức nửa ngày sau cũng thể ngậm miệng lại, mặt còn vẻ tà khí khiến phụ nữ vừa vừa hận nữa mà thay thế bằng vẻ ngu ngốc.

      “Cậu ? Cậu dẫn con mèo cậu nhặt được về nhà?” ta nhịn được đánh giá nằm trong lòng Lục Tiến lần nữa, đúng là vừa vừa yếu, có mông cũng chẳng có ngực, đến tột cùng là có điểm gì hấp dẫn cái tên mặc dù hơn ta mấy tuổi nhưng mấy năm trước ai trong vùng Tam Giác Vàng này dám động đến chứ? Từ khi Lục Tiến hiểu chuyện năm 12 tuổi những đứa con xinh đẹp muốn bò lên giường của chắc còn nhiều hơn số súng từng chơi nữa ấy chứ.

      Thấy ta ngừng nhìn của mình, Lục Tiến giơ chân lên đá vào thành ghế của ta bắt ta an phận lại chút sau đó dựa đầu vào ghế ngửa đầu mỉm cười.

      Euler hiểu đâu. sinh mệnh độc, phiêu bạt, lang thang đột nhiên xuất người tới từ thế giới hoàn toàn khác biệt, xinh đẹp tới cực điểm, bé yếu đuối tới cực điểm, thiên sứ tự nguyện thuần phụ hơn nữa sau này cũng hoàn toàn thuộc về . Người luôn phải chứng kiến thế giới tràn ngập giết chóc đen tối lại đột nhiên xuất loại ánh sáng tinh khiết ấm áp, đó là niềm vui sướng bất ngờ như thế nào chứ? Làm sao có thể khiến cho từ thủ đoạn chiếm lấy rồi cất kĩ chứ?

      Xe chạy thẳng đường đến lưng chừng núi, lối vào sơn trại lúc trước bị hủy được lính gác tu sửa. Binh lính trong trạm gác được dựng tạm cầm súng máy hạng . Các binh trong trạm gác trông thấy Euler nghiêm chào sau đó nhanh chóng mở thanh chắn ra. Xe chỉ có thể chạy bên ngoài quảng trường của binh doanh, bốn phía đều là hài cốt bị nổ tung, phòng xá cháy đen, tường vách xiêu vẹo. Có thể nhận ra lâu trước đây nơi này vừa diễn ra môt trận chiến tàn khốc.

      Euler với Lục Tiến mấy câu rồi đến tổng bộ tạm thời xử lý vấn đề tù binh. Lục Tiến bế Sơ Vân xuống xe, về phía căn nhà có sàn bằng gỗ tếch cao trong sơn trại bị lửa đạn ảnh hưởng đến. được đoạn quay lại sai người mang bé kia sang tòa nhà bên kia trước.

      Thiếu nữ cuộn mình trong lòng Lục Tiến được đặt lên tấm chăn lông mỏng sàn nhà gỗ tếch nhẵn nhụi đột nhiên bừng tỉnh, mơ màng nhìn bốn phía lượt, hoàn cảnh lạ lẫm làm cho yếu ớt nắm chặt lấy vạt áo .

      “Buông ra nào, lát nữa có bác sĩ đến khám cho em.” Lục Tiến cúi xuống, nhìn dáng vẻ kinh hoàng của .

      lúc sau Sơ Vân mới kịp phản ứng lại, thở hơi rồi chậm rãi buông bàn tay nắm lấy vạt áo của ra. cảm thấy đầu mình đau nhức choáng váng, toàn thân khô nóng khó chịu, hơi thở thoát ra đều thấy cay cay. Mình bị bệnh biết có làm cho vui nhỉ? Đau đầu quá, muốn ngủ quá, nhưng có chuyện nhất định mình phải hỏi trước.

      “Tiểu…Tiểu Huyên” mấp máy khóe môi khô nức khẩn trương nhìn về phía .

      bé đó à?” Lục Tiến nhìn , lạnh lùng lắc đầu.

      “Tiệc rượu đêm nay bị đưa đến cho người ta chọn lựa, về phần thuộc về ai phải xem vận may của .”

      “Van xin .” Sơ Vân bắt lấy cánh tay , giãy giụa muốn đứng lên từ sàn nhà nhưng lại bị Lục Tiến đè xuống.

      “Đừng để cho người tên Côn kia mang em ấy .” vẫn chưa biết gã kia chết, nghĩ đến lời đồn đáng sợ kia, đôi mắt xinh đẹp của tràn ngập vẻ sợ hãi.

      Lục Tiến yên lặng nhìn đau khổ cầu khẩn, dường như cân nhắc kĩ lưỡng,“Yên tâm , rơi vào tay tên biến thái.” Trông thấy dáng vẻ đáng thương của , rốt cuộc Lục Tiến lên tiếng.

      nghe xong thở phào, đôi mắt to ngập tràn vẻ cảm kích.

      “Nhưng em phải cho tôi lợi ích gì đó.” Hai tay Lục Tiến chống lên sàn nhà, cúi người nhàng hôn lên đôi môi hồng nhuận của , nụ hôn sâu, chỉ ngừng dùng đôi môi mỏng mổ lêm môi , ánh mắt thâm thúy lẳng lặng nhìn phản ứng của .

      Hai gò má Sơ Vân đỏ bừng, khẽ thở hổn hển, khí nơi chóp mũi đều là hơi thở của . Do dự vài giây, vươn cánh tay vòng qua cổ , đôi môi phấn nộn cũng run rẩy mở ra với .

      tiếng than khẽ bật ra từ sâu trong lồng ngực Lục Tiến. thỏa mãn từ từ buộc chặt cánh tay, nhốt chặt lấy thân thể xinh của bên dưới. bé, đến mức làm cảm thấy thân thể mảnh mai trong lòng chỉ như con mèo con. trằn trọc hôn bên dưới, đôi môi non nớt của , lỗ tai bé của , da thịt non mềm trắng nõn sau cổ , mồ hôi ẩm ướt hai bên thái dương, khuôn mặt phủ màu đỏ của , sau đó quay lại tấn công đôi môi khẽ mở ra của , trầm mê nếm mút.

      Cánh môi vốn đỏ tươi của như được điểm thêm màu, cảm nhận hơi thở mềm mại tinh tế của , chút ấm áp, mùi hương dìu dịu.

      Đến khi chịu nổi cuồng nhiệt của nữa, bàn tay đặt vai bắt đầu mềm yếu chống đẩy mới thu hồi cuồng dã, đè nén dục vọng, thân mật giấu kĩ vào trong lòng.

      là ngoan, nếu sau này vẫn ngoan ngoãn như vậy nhất định đối xử tốt với .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :