1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Có Chạy Đằng Trời - A Đào Đào (65 chương + 9 NT )

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 20 – Nguy hiểm tới đột ngột

      “Vú à, vì sao người nhà của ấy lại như thế?” Thân thể hoàn toàn ngâm trong nước ấm trong thùng tắm, hai tay ôm đầu gối tựa vào thùng. Hàng lông mi dài hạ xuống, ánh mắt dán vào những gợn nước trong thùng, khóe mắt đỏ ửng, kinh ngạc hỏi .

      Bên ngoài vú nuôi chậm rãi dùng gáo rót nước ấm vào thùng. Sau khi nghe thấy hỏi vậy, tay cầm gáo của bà dừng lại chút.

      Nửa ngày sau, bà thở dài hơi, đổ hết chỗ nước vào lại vào sau đó chậm rãi ngồi xuống chiếc ghế trúc bên cạnh thùng.

      “Vú, có phải cháu rất giống mẹ của ấy ?” Sơ Vân quay đầu lại lẳng lặng nhìn bà.

      , phải.” vú nuôi khẽ lắc đầu.

      “Cái này… giống.” bà khoa chân múa tay nghiêm mặt, dùng tiếng phổ thông cứng ngắc trả lời. Nhìn bếp lò còn đốt củi, gương mặt đen gầy gò của bà có vẻ như nhớ lại, “Nhưng hai người khá giống nhau, đều là người phương khác tới.” Vú nuôi nhìn gương mặt xinh xắn của , có vẻ giật mình. rất giống, đều có nụ cười ngọt ngào, còn đẹp hơn cả hoa trong núi, nhìn qua là biết nên thuộc về nơi này.

      “Bà ấy là do ba của A Tiến mua về.” vú nuôi thào . Sau đó thấy trừng mắt nhìn mới giật mình hoàn hồn, biết mình nhiều lời.

      “Mua về?” Sơ Vân sửng sôt.

      “Cháu chớ hỏi nữa, nếu A Tiến đồng ý cho cháu biết, aizz, nghiệp chướng mà.” Vú nuôi khẽ thở dài, cầm lấy chiếc váy trắng của Sơ Vân, cẩn thận nhặt mấy cộng cỏ dính đó.

      Lại là như thế sao…

      Sơ Vân kinh ngạc nhìn vú nuôi cúi đầu chịu , ngu ngơ lúc.

      Sau khi trở về từ chỗ nấm mồ, Sơ Vân còn trông thấy vẻ mặt đơn trước đó của Lục Tiến nữa. Lúc trở lại căn nhà trúc, khôi phục lại dáng vẻ ngày thường, ngược lại Sơ Vân sau khi cùng trở về từ biển hoa đôi mắt thể khống chế được sóng triều. cũng biết gì cái vì lại như vậy, có lẽ là vì thần sắc trong ánh mắt hăn quá thê lương.

      Đến tối, bị Lục Tiến ép buộc thân mật giường nửa ngày, từng nụ hôn nhàng, chiếc lưỡi phách đạo hôn nhập vào chỗ sâu nhất trong khoang miệng . Đến khi thể chịu nổi nữa, dùng sức vùi đầu dán vào lồng ngực run rẩy thở dốc, mới cúi đầu nỉ non thở dài bên tai , “Bảo bối à, sau này em hãy sinh con cho tôi, tôi muốn em sinh con cho tôi.”

      Sơ Vân chôn mặt trong ngực , muốn bị hôn đến toàn thân xụi lơ ý thức mơ hồ nữa, cũng muốn trông thấy vẻ lo sợ yên cùng áy náy tràn ngập trong đáy mắt .

      cứu , làm cho bị rơi xuống địa ngục bi thảm. đối tốt với , đến bây giờ cũng chưa từng chính thức đụng vào . Nhưng mà, thể vĩnh viễn ở lại đây. nhớ nhà, muốn về nhà.

      ***

      “Cháu à, cháu chớ đụng vào, để đấy cho vú.” Trong nhà trúc, vú nuôi sốt ruột đến dành lấy đống quần áo bẩn trong tay Sơ Vân.

      “Vú, cháu muốn với vú.” Sơ Vân cầm quần áo bỏ vào giỏ trúc, đoạt lấy giỏ vú giật lấy trước đó.

      “Vú à cháu ở trong nhà mãi cũng rất buồn, cho cháu với vú mà.” lôi kéo cánh tay vú nuôi nũng nịu cầu khẩn.

      Lúc Tiến ăm cơm trưa xong lái xe mất cũng mang theo. thăm trong những ông già dạy dỗ còn sót lại, sau đó dặn được chạy lung tung mà phải ở nhà ngoan ngoãn đợi .

      Nhưng mà chỉ theo chân vú giặt quần áo thôi, hẳn là được nhỉ?

      Bà vú bị lay đến choáng váng, càng chịu được ánh mắt rưng rưng đầy khát vọng của , cuối cùng đành phải gật đầu đồng ý. Vú nuôi giật lấy cái giỏ, đặt lên đầu sau đó dẫn theo Sơ Vân đến dòng suối trong thôn. Mà mấy bé trai vác súng chơi đùa gần ngôi nhà trúc trông thấy hai người ra ngoài cũng hi hi ha ha đuổi theo phía sau hai người.

      Sơ Vân học theo dáng vẻ của Lục Tiến đưa kẹo cho mấy đứa trẻ nhưng bọn trẻ cũng chỉ đứng từ xa nhìn cười chứ dám đến cầm. Đến khi đứa bé lớn nhất vẫy vẫy tay vài đứa trẻ còn lại mới ngại ngùng lại gần Sơ Vân, dùng sức lau đôi tay bẩn vô cùng vào quần áo rồi mới nhận lấy kẹo từ tay . Sơ Vân nhịn được mỉm cười, vừa lần lượt đưa kẹo vừa tò mò nhìn đứa trẻ dẫn đầu, nhất là khẩu súng AK sau lưng thằng bé khiến người ta nhìn thôi cũng thấy rợn người.

      Vú nuôi cho là sợ nên cười vỗ vỗ vào tay , chỉ vào cậu bé cao cao dẫn đầu gầy teo kia với Sơ Vân, “Đừng sợ, nó là cháu của vú, Nham Đương.”

      Cậu bé xa xa nhìn Sơ Vân cười cười, lộ ra hàm răng trắng.

      Trước cửa thôn là những cây ngô, cây ngô trổ bông, tua tủa những dây tua hoặc đỏ hoặc trắng, giữa hai bên đồng ruộng được tận dụng để trồng ít cây đậu, có vài ông già loay hoay dọn cỏ cho đồng ruộng.

      Đến khi hai người đến bên bờ sông có rất nhiều ngồi xổm giặt quần áo, nhìn thấy hai người tới có mấy người phụ nữ chào hỏi vúi nuôi sau đó bắt đầu tò mò nhìn Sơ Vân.

      Sơ Vân có hơi kinh ngạc được tự nhiên theo vú nuôi ngồi xổm xuống bờ sông, muốn học người khác giúp vú giặt quần áo. Vú vội vàng đoạt lấy quần áo trong tay , nhìn bàn tay nhắn của ngừng lắc đầu khoát tay. Cuối cùng đẩy Sơ Vân ngồi sang bên cho cử động, Sơ Vân chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi tảng đá.

      Xa xa, Nham Đương dẫn theo mấy đứa trẻ lẩn vào trong bụi cận gần đó, biết chơi trò gì.

      Mấy người phụ nữ vừa giặt quần áo vừa cười, thỉnh thoảng trộm ngắm tò mò nhìn quanh. Sơ Vân cố gắng lờ những ánh mắt ác ý xung quanh, chú ý nhìn quanh bốn phía.

      Nơi này cách thôn xa, trở về theo những ghềnh đá chỉ mất vài phút là có thể quay lại con đường qua thôn . Mà xung quanh bờ sông là những bụi chuối tây trải rộng. Cây cối cao cao pha lẫn những bụi cỏ thâm thấp, liếc nhìn lại cũng thấy có con đường mòn nào. Dõi mắt nhìn về nơi xa chỉ có thể trông thấy những dãy núi mông lung. Sơ Vân cảm thấy trong lòng nặng trịch.

      Quá khó khăn.

      Nơi này ngay cả phương hướng cũng biết, muốn rời khỏi đây trừ khi mọc cánh bay . Nhưng thầm lo lắng xa xa trong bụi cỏ truyền đến tiếng rống to.

      “Nghỉ…”

      “Nghiêm…”

      Tiếng rống cao vút, vang vọng núi rừng. Nhưng những người phụ nữ ngồi giặt quần áo chỉ ngẩng đầu nhìn về phía phát ra tiếng hô cái, thấy cách đó cực kì xa nên để ý tới nữa, sau đó tiếp tục giặt.

      Sơ Vân ngồi tảng đó bị tiếng rống này làm cho hoảng sợ, tự chủ được nhìn về phía trước. Theo tiếng bước chân nặng nề cùng tiếng bụi cỏ bị bẻ gãy truyền đến, chỗ hạ du con sông xuất đám trẻ.

      Bọn chúng đếm xỉa đến mấy người giặt quần áo ở thượng du, những bước chân thô to giẫm nước sông, dùng thứ giống như ống hút để hút nước sông lên đưa lên miệng uống hoặc hất lên đỉnh đầu tạo thành vòi sen cho mình.

      Mấy tiểu quỷ vây quanh chiếc ống hút nước lên chơi đùa giống như vây quanh mẹ, vô cùng sung sướng.

      Ánh mặt trời xuyên qua lá cây chiếu vào những đứa trẻ và mặt nước gợn sóng lăn tăn, tạo thành bức tranh phong cảnh hoàn mĩ.

      Sơ Vân cảm thấy vui vẻ thoải mái, nhịn được đứng lên khỏi hòn đá, đứng từ xa nhìn cảnh tượng chưa bao giờ được nhìn thấy. Đoàn người giặt quần áo, bầy trẻ chơi đùa, mặc kệ lẫn nhau, ai làm việc nấy. Đây vùng đất thần kỳ.

      Tuy ý niệm muốn về nhà chưa bao giờ biến mất trong đầu nhưng Sơ Vân phải thừa nhận đây chính là nơi nguy hiểm nhất, nguyên thủy nhất cũng xinh đẹp nhất mà từng thấy.

      Bầy trẻ cũng chơi quá lâu sông, sau khi uống nước xong nhanh chóng biến mất trong lùm cây. Sơ Vân nhìn theo bầy trẻ biến mất, tiếc nuối thở hắt ra, cảm thấy chưa thỏa mãn.

      Vú nuôi cười tủm tỉm nhìn vẻ mặt ngây thơ của , đứng dậy cầm chiếc giỏ trúc đầy quần áo được giặt sạch.

      “Có thể được rồi.”

      “Aizz” Mặt Sơ Vân hơi đỏ, ngượng ngùng trượt xuống khỏi tảng đá, vươn tay giúp vú xách chiếc giỏ trúc nặng trịch.

      Cậu bé lẻn vào trong rừng nghe thấy tiếng vú nuôi kêu cả đám thoáng cái xông ra từ trong rừng, sau đó lác đác theo sau hai người vào trong thôn.

      Quần áo dính nước nên rất nặng, giỏ trúc rất nặng tay, Sơ Vân và vú nuôi mỗi người cầm bên, chậm rãi theo bờ sông tới con đường cái cách đó xa, hết con đường đá đất đỏ có thể vào con đường đá trong thôn. Lúc này phía cuối đường vang lên tiếng động cơ xe hơi, chỉ chốc lát hai bên xuất xe của quân đội ở cuối đường. Mỗi đầu xe đều có người tay cầm vũ khí, mặc trang phục binh sĩ màu xanh lá.

      Vú nuôi lập tức dừng bước, buông giỏ trúc trong tay xuống sau đó kéo Sơ Vân vẫn chưa hiểu gì ra sau lưng.

      “Xoay người, cúi đầu, cháu đừng gì cả.” Vú nuôi , dùng thân hình cao lớn của mình che chắn cho .

      Sơ Vân thầm rùng mình, lập tức trốn sau lưng vú, cố gắng co người lại.

      Mấy ngày nay cũng hiểu được ít tình hình ở đây. Cái thôn chưa tới 20 vạn km vuông này được bố trí đến trăm lực lượng vũ trang lớn , dường như cứ cách đỉnh núi lại là phân giới, mà những thế lực vũ trang này lại thường xuyên tranh giành địa bàn hoặc nguồn cung cấp thuốc phiện làm nảy sinh xung đột vũ trang. Tuy mảnh đất này thuộc phạm vi thế lực của Lục Tiến nhưng cũng chỉ giới hạn ở lĩnh vực kinh tế cùng chính trị, cho nên những thế lực vũ trang thỉnh thoảng cũng đến nơi này.

      Vú nuôi cầm lấy tay Sơ Vân, yên lặng cúi đầu, nghiêng người đứng che chắn cho phía sau. Gương mặt đầy những nếp nhăn lão luyện của bà có hơi run rẩy, sớm muộn lại vừa vặn gặp phải vào lúc này, đúng là xong rồi. Hy vọng những kẻ này chỉ ngang qua, chú ý tới phía sau bà. Bằng chỉ với khuôn mặt của này cũng có thể khiến cho mấy tên binh sĩ vốn có thú vui nào khác điên cuồng! thể để cho sau lưng mình gặp chuyện may, bằng đứa bé kia làm nên những chuyện đẫm máu như năm đó!

      Đội quân dọc theo con đường cái, binh lính xe lướt qua mấy thôn phụ đứng thẳng hai ven đường rồi thèm để ý nữa. Mắt thấy chiếc xe trước mặt qua, chỉ còn sót lại những làn bụi, vú nuôi thở phào hơi, vỗ vỗ bàn tay bé của Sơ Vân ý bảo đừng căng thẳng.

      Đến khi hai người quay lại xách giỏ trúc lên chuẩn bị về con đường phía trước chiếc xe cuối cùng trong đoàn lại bắt đầu lùi về phía sau, chiếc khác thấy thế cũng ngừng lại, sau đó cùng lùi về sau.

      “Cháu , chạy mau!” Vú nuôi khẽ kêu tiếng, kéo tay Sơ Vân chạy vào bên rừng cây, chiếc giỏ trúc rơi bịch xuống mặt đá vụn, quần áo còn ướt rơi ra đầy đất.

      tên binh sĩ da ngăm đen đợi xe ngừng lại nhảy xuống khỏi đuôi xe.

      “Này, đứng lại!” Mấy tên khác quát lớn hai người xoay người bỏ chạy. Sau đó bọn chúng trông thấy thân hỉnh chạy trốn tất cả đều hưng phấn.

      “Tao xem nào! Tao chỉ nhìn nghiêng cũng thấy là đứa cực kì xinh đẹp rồi! Đợi lát nữa tao lên trước!” Gã hưng phấn cực kì dùng tay đập mạnh gã đứng cạnh, lớn tiếng cười .

      Lúc Sơ Vân thấy vú nuôi kêu chạy thấy ổn rồi! Vú nuôi đẩy xoay người chạy về phía sau ghềnh đá vào sâu trong rừng cây! Vừa chạy vú nuôi vừa dùng thổ ngữ gì đó.

      Binh lính mặc quân phục đuổi theo, chiếc xe quân dụng phía sau cũng dừng lại hẳn, binh lính xe cũng xuống xe, đồng lọat kích động gõ vào tấm thép hai bên, hưng phấn rống to!

      Sơ Vân được vú nuôi kéo vào rừng cây nhưng đối với những tên lính được huấn luyện vượt qua mọi địa hình mà tốc độ của chậm như đường. Hai tên lính nhanh chóng đuổi theo, bọn lính cười ha ha tạo thành hình cung vây quanh.

      Sơ Vân thở gấp quay đầu lại nhìn thoáng qua, thấy vài tên chỉ còn cách chừng vài mét sắc mặt lập tức trắng bệch!

      Mấy tên lính yên tĩnh giây khi quay đầu lại rồi sau đó rống lên tiếng, mấy tên kia cũng phát ra tiếng cười hưng phấn đến cực điểm! phấn khởi đẩy nhanh tốc độ, trong nháy mắt vọt đến sau lưng , tay đẩy ngã vú nuôi, tay bắt lấy đầu vai nho của !

      “Đoàng!” Thái dương của tên lính chạm vào đầu vai tuôn ra bông hoa tuyết!

      viên đạn bay thẳng vào thái dương của gã, xuyên qua cả sau đầu, sau đó bay qua bên kia thái dương của gã, mang theo màu đỏ cùng óc trắng!

      Xa xa sau cây đại thụ, Nham Đương chưa tới mười tuổi giơ khẩu AK47 lên, bình tĩnh nhắm đến mục tiêu thứ hai. Phía sau cậu, mấy đứa trẻ còn lại cũng tìm chỗ che chắn, thuần thục giơ súng lên.

    2. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 21 – Cuộc giết chóc bắt đầu

      Tiếng súng vang dội phá vỡ yên lặng trong thôn, cũng chấn chỉnh những tên lính cười.

      Chưa đến giây, tên lính bị trúng đạn vẫn chưa ngã xuống mặt đất mấy tên đuổi theo tỉnh lại ngay, lập tức trốn vào phía sau gốc cây giơ súng về phía Nham Đương bắn trả.

      “Đoàng đoàng đoàng…” Vỏ cây cùng những phiến lá bị bắn vào văng ra bốn phía.

      Những viên đạn dày đặc như mưa đá nện vào thủy tinh, trong nháy mắt biến thân cây che chắn cho cậu bé thành tổ ong vò vẽ! Nhưng cậu bé sớm chuyển đến sau thân cây đại thụ khác.

      “Đoàng đoàng đoàng…” những đứa trẻ còn lại cũng cho kẻ xâm phạm có quá nhiều thời gian chuẩn bị, dường như đồng loạt bóp cò!

      Viên đạn lập tức ngăn chặn phản kích của mấy tên lính trong rừng cây! gã “á” lên tiếng đau đớn, cổ tay bắn súng bị đạn bắn trúng.

      Sắc mặt mấy tên lính trong xe lập tức căng thẳng nhanh chóng phản ứng lại trực tiếp dùng súng tự động xe, những viên đạn như mưa bắn về phía rừng cây!

      yên lặng trong thôn bị đánh động bởi tiếng súng! Bất kể là về hỏa lực hay súng đạn, bọn cũng thể chống lại bọn lính thân kinh bách chiến.

      Dưới bắn phá của lửa đạn, những thân cây thấp cùng bụi cỏ bị bắn nát, những tảng đá cũng bị bắn vỡ từng mảnh, mấy đứa trẻ trốn sau tảng đá bị đá bắn lên đầy người lại thể làm gì để đánh trả, chỉ có thể co lại tránh né viên đạn.

      Thấy đối phương chỉ là những đứa trẻ, chúng cũng dùng hỏa lực áp chế đối phương, mấy gã lính trong rừng cây thuần thục thủ thế, ngoại trừ mấy gã tự băng bó vết thương cho mình, mấy gã khác ở lại yểm hộ, còn lại tiếp tục chạy vào rừng đuổi theo !

      Cái nhìn vừa rồi của triệt để khơi dậy dục vọng điên cuồng của bọn lính. xinh đẹp như vậy sao bọn chúng có thể để chạy thoát chứ? Dù có thế nào cũng phải bắt được .

      Nham Đương dựa lưng vào gốc cây to gấp hai lần cậu, nghiêng tai lắng nghe thanh bọn lính chạm vào lá cây phát ra, sau đó cậu lại liếc nhìn vị trí của mấy người vừa rồi. Cậu thở sâu hơi, quay người, giơ súng lên, bàn tay bé vững vàng bóp cò “đoàng” phát. Đây là kỹ xảo bắn tỉa Lục Tiến dạy câu. Sau khi bóp cò cậu lập tức giống như con mèo lẻn trốn vào chỗ khác. Quả nhiên, cậu nghe thấy tiếng rên rỉ, còn có tiếng người ngã xuống đất.

      Đồng bọn thứ hai ngã lăn ra triệt để chọc giận những gã quân nhân khát máu này! Trong nháy mắt cơ hồ như tất cả hỏa lực đều bắn về phía Nham Đương trốn. Chỗ rừng cây nơi câu bé bị bắn phá mãnh liệt cơ hồ như biến thành nơi thu hoạch, chiến trường thu hoạch mạng người.

      “Aizz!” Nham Đương cuộn tròn mình vào sau tảng đá lớn, hòn đá bị đạn bắn vào bay sượt qua trán cậu, mà cánh tay trái của cậu bị đạn xuyên thủng, miệng vết thương tuôn ra dòng máu đỏ tươi!

      Dưới sức mạnh của hỏa lực, hai cậu bé trai bị thương, phát ra tiếng kêu đau đớn!

      Nham Đương dùng tay phải xé miếng vạt áo cũ xuống, sau đó tay cùng miệng quấn miếng vải quanh vết thương bên cánh tay trái rồi siết chặt lại, tiếng kêu đau đớn qua , miếng vải bị máu nhuộm đỏ nhưng máu ngừng chảy.

      Sau khi băng chặt vết thương, gương mặt đen gầy nhắn của Nham Đương hơi trắng bệch, vết thương dữ tợn trán rướm máu. Cậu thở phì phò, cánh tay máu nhuộm đỏ tươi ghì chặt bắt đầu lên đạn.

      Tiếng súng vang lên, đá văng ra bốn phía, còn có đầu đạn bị đẩy lùi cho cậu biết chỉ cần cậu vừa lộ mặt cậu cũng bị làn đạn dày đặc quét thành đống thịt vụn!

      Làm sao bây giờ?

      dẫn người trốn vào trong rừng, nhưng vừa rồi có người đuổi theo.

      Lúc này cậu thể nhúc nhích được, còn mấy đứa bạn ngay cả năng lực đánh trả cũng có! Dù cho người trong thôn có biết tin mà chạy tới cũng phải đối thủ của những kẻ này. Cậu thể bảo vệ tốt người Lục Tiến giao!

      Cậu phải lao ra! Cậu phải tìm được bà và chị kia, thể để cho hai người gặp chuyện may được. ai quen thuộc cánh rừng này hơn cậu, xông vào cậu có cơ hội cứu người!

      Máu tươi chảy dọc theo cánh tay bé, lòng bàn tay bị thương trắng bệch. Nham Đương đưa tay xé toạc vạt áo, nhắm mắt hít sâu, giơ súng lên chuẩn bị phóng ra ngoài!

      ***

      Tiếng súng vừa vang lên vú nuôi đẩy Sơ Vân vào bụi cỏ. Mu bàn tay lộ ra ngoài của Sơ Vân lập tức bị lá cỏ nhọn đâm vào rướm máu, nhưng dám ngừng lại khắc nào, chỉ liều mạng chạy vào trong những bụi cỏ thấp bé!

      Sau lưng hai người truyền tiếng súng dày đặc, sắc mặt vú nuôi trắng bệch, bà mặc chiếc váy truyền thống nên căn bản thể chạy được!

      “Chạy vào trong đó! Chạy xa chút rồi tìm chỗ mà trốn! Nếu có gì tôi gọi Nham Đương tới tìm cháu!”

      Bà giật váy của mình xuống quấn quanh hông Sơ Vân, sau đó cởi áo khoác ngoài cùng áo thun bên trong của xuống.

      , chớ sợ, sơn thần phù hộ cho cháu!” bà duỗi những ngón tay gầy còm già nua chạm vào trán Sơ Vân cầu nguyên, Sơ Vân rưng rưng nước mắt dùng sức gật gật đầu.

      “Đừng về hướng bên trái, ngàn vạn lần được phía bên trái!” Dặn dò lần nữa, vú nuôi đẩy vào rừng cây u. Sau đó bà nhìn lùm cây phía sau, lấy quần áo tay mặc vào người, xoay người chạy về hướng khác.

      Chỉ trong chốc lát trong lùm cây có vài tên lính chui ra, tên nhìn dấu vết mặt đất sau đó hai tên khác chỉ về hai hướng trái phải phía trước, gã khác nhảy lên tảng đá, trèo lên câu đại thụ kế bên nhìn về hai hướng, chỉ thấy cả hai hướng đều có bóng người chạy, nhất thời thể phân biệt được đâu là trẻ đâu là bà lão.

      Tên lính nhảy xuống khỏi cây đại thụ, liếc mắt ra hiệu cho nhau rồi chia làm hai hướng nhanh chóng đuổi theo.

      ngờ cái thôn như vậy mà cũng có người dám phản kích bọn chúng, chỉ thoáng cái mà bọn chúng tổn thất mất hai chiến hữu!

      Bọn lính đồng loạt nhắm về phía bãi sông mãnh liệt bắn phá, chuẩn bị quét mấy đứa nhóc đáng chết kia thành đống thịt nát!

      “Ầm…” dưới tiếng súng cực lớn, chiếc xe việt dã từ cuối đường gầm thét rồi phóng tới dừng giữa hai bên hàng xe quân dụng!

      Lúc xe việt dã đụng vào hàng xe quân dụng thân ảnh hùng hổ như con báo đen nhảy thẳng ra khỏi cửa sổ xe việt dã, nhanh chóng đạp lên trần xe, nhảy ra giữa trung đánh thẳng vào chiếc xe quân dụng!

      “Bùm!” chiếc xe việt dã đụng vào chiếc xe quân dụng! Lực đạo cực lớn đánh lui chiếc quân dụng về phía sau, sau đó chiếc phía sau lại bị đụng thêm cú nữa!

      Chiếc quân dụng bị đụng biến hình, tên lính ngồi vị trí lái định ra ngoài xem tránh kịp nên cũng bị kẹp cho biến hình! Mấy tên lính xạ kích xe kịp đề phòng cũng bị chấn động té nhào vào nhau.

      “Xoẹt tiếng, ánh sáng bạc lóe lên, tên lính tay cầm súng tay giữ chặt lấy thanh bảo hộ xe còn chưa biết người vừa nhảy vào khoang điều khiển trong chiếc xe quân dụng là ai cảm thấy cổ mát lạnh, bị vật gì đó quấn vòng sau đó cả cái đầu của gã đột nhiên bay lên. mảng máu tươi phun ra giữa trung!

      Người kia “xoạt” tiếng, thu lại lưỡi dao rồi nhảy từ khoang điều khiển trần xe xuống đuôi xe! Mấy tên lính còn đứng vững kinh hãi, gấp gáp dùng tay bóp cò bắn vào người trước mặt! Nhưng động tác của gã chậm giây, người kia dùng thứ mát lạnh trong tay quấn lấy cánh tay dùng súng của gã, tay kia bắt lấy yết hầu gã, hai tiếng “rắc rắc” vang lên, yết hầu và cổ tay của tên lính bị bóp nát! Hai mắt tên lính trợn lên mềm nhũn ngã về phía trước, người kia xoay người né gã sau đó dùng cây súng tự động trong tay quét qua vòng.

      “Đột đột đột…”

      “Á á á…”

      Trong tiếng súng cực lớn, đống thịt nát cặn bã bay tán loạn, phun ra đầy xe! Bắn trong khoảng cách gần nên mấy tên lính bị quét thành đống thịt nát!

      Tất cả xảy ra quá nhanh, mấy tên lính xe quân dụng vẫn chưa kịp hoàng hồn trong cơn chấn động bị đạn bắn gục, viên đạn phản kích bắn ra trước khi chết đều bắn vào thi thể tên lính bị người kia lấy làm tấm chắn!

      “Bịch” người kia tiện tay ném thi thể tên lính , nắm lấy thanh bảo hộ ở đuôi xe nhảy xuống!

      “Đột đột…” kéo cửa chiếc xe quân dụng thứ hai ra, bắn phá khoang điều khiển lần nữa, bắn bù thêm vài phát cho hai tên lính vừa rồi bị đạn quét qua nhưng chưa chết.

      Nham Đương cắn răng trốn sau tảng đá như con mèo rừng bay vào phía sau cây đại thụ cách đó xa bắn tới! Sau khi cậu dựa vào thân cây thở dốc mới phát ra còn ai bắn về phía này nữa!

      Mà mấy tên lính núp trong rừng còn kinh ngạc hơn cả cậu, thế cho nên khi cậu nhắm vào chúng mà nổ súng lần nữa chúng vẫn chưa phục hồi lại tinh thần!

      “Đoàng!” Xử lí xong tên lính trong nháy mắt Nham Đương lại nhanh chóng lẩn .

      “Á!!!” Tên lính còn lại cổ tay bị thương cảm thấy hoa mắt, dưới nách đột nhiên truyền đến cơn đau như cắt, sức lực toàn thân dường như bị cơn đau này rút mất, chân tay mềm nhũn, cây súng tay rơi bịch xuống dưới chân!

      Người cầm lưỡi dao hình móc câu dừng lại giây, đợi tên lính chuẩn bị hít hơi lại rút con dao ra. Lưỡi dao lại “roẹt” tiếng, thoáng cái máu tươi từ cổ phun ra! Tên lính kêu lên tiếng thảm thiết rồi yếu ớt ngã mặt đất.

      Nham Đương bắn vào lưng tên khác rồi từ phía sau cây đại thụ chạy bộ ra.

      “Cho cậu này!” Người kia cầm tay thanh chủy thủ ánh sáng bạc lóe ra lạnh băng, lưỡi dao còn có vết máu vứt cho cậu nhóc.

      “Nham Đương, của tôi đâu rồi?” Lục Tiến vừa tàn sát quân địch vài phút trước dùng chân đá khẩu súng mặt đất lên rồi dùng tay bắt lấy sau đó khiêng lên vai, lạnh lùng hỏi Nham Đương.

    3. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 22 – Lục Tiến khốn khiếp

      “Phù phù…” Sơ Vân cố sức chạy vào trong rừng. Khu rừng yên tĩnh khiến chỉ có thể nghe thấy nhịp thở cùng tiếng tim đập của chính mình. Sau khi vượt qua đoạn rêu xanh mọc khắp nơi, trốn sau gốc cây đại thụ rồi tựa lưng vào thân cây cúi người, hai tay chống lên đùi ngừng thở dốc.

      Chạy xa như vậy rồi, chắn là đuổi nữa đâu nhỉ? Thở hổn hển mấy hơi xong, nuốt nước miếng, mở to mắt kinh hoàng nhìn bốn phía, đây là chỗ rất sâu trong rừng rậm. Ở đây có cây cao trăm met, vỏ cây phủ bởi rêu xanh dày đặc, ngay cả tiếng chim hót cũng có, mặt đất phủ bởi tầng lá mục, tỏa ra hơi thở ẩm ướt nguyên thủy của rừng rậm nhiệt đới.

      Lúc cẩn thận quan sát xung quanh, đột nhiên cảm thấy mắt cá chân của mình ngưa ngứa, hình như có cái gì đó nhúc nhích! đưa tay định kéo ống quần của mình lên.

      “Hả á….” Tuy tiếng kêu sợ hãi bị tay mình bịt lại nhưng cả người lại kìm được mà nhảy dựng lên từ phía sau thân cây.

      Mắt cá chân bên phải trắng nõn của dính con con sâu rừng đen ngòm, vừa mềm lại vừa nhũn! Hơn nữa con vật này còn uốn éo da thịt , bò lung tung bốn phía!

      “Hơ hơ hơ…” Sơ Vân sợ tới mức muốn nhảy mặt đất để con sâu rơi xuống. Nhưng con vật kia ngửi thấy mùi vị ngọt ngào của máu nên chuẩn bị hút lấy thức ăn đặc biệt này, làm sao mà cam lòng rời chứ?

      “Hu hu hu Lục Tiến ơi Lục Tiến.” ngừng khẽ nức nở nghẹn ngào, kêu tên người kia, cố lấy dũng khí nhặt cành cây mặt đất lên chọc vào người con sâu. Con sâu mềm nhũ bị cành cây chọc vào nên uốn người kéo dài thân ra, trông vô cùng tà ác đáng ghét, sau đó nó chịu nổi cành cây nên chỉ có thể buông vòi hút ra, bị ném vào trong bụi cây xa xa cùng cành cây.

      Sơ Vân dùng tay gạt nước mắt, sau đó dùng vớ cố định ống quần mình lại, ôm hai tay tiếp tục chạy. lúc sau tìm được cây đại thụ giữa rừng thân cây gần mục nát, cẩn thận kéo phiến lá to ra, nhìn kĩ thấy có con vật gì trong đó mới khụt khịt mũi chui vào, sau đó cắn môi kéo phiến lá cực lớn hai bên ra tạo thành nơi che chắn.

      Trong cây đại thụ cực kì oi bức, mồ hôi từ từ chảy dọc rồi trượt vào cổ áo, vừa ngứa vừa khó chịu nhưng hề dám cử động chút nào.

      Đột nhiên bên ngoài bụi cây có tiếng xột xoạt rất của cành cây bị động vào. Sơ Vân dùng tay vây chặt lấy mình, đến thở mạnh cũng dám, chỉ liều mạng tự thầm với mình đừng sợ, đừng sợ, bọn họ tìm thấy mày đâu, nhất định Lục Tiến đến cứu mày, nhất định ấy đến.

      Đột nhiên phiến lá to lớn xuất gương mặt ngăm đen đầy hưng phấn!

      “Á!!!” bàn tay đen thu to lớn luồn xuống dưới cây đại thụ với mạnh bàn chân !

      “Hì hì tao tìm được rồi!” Tên lính bắt được gọi tiếng, sau đó cầm lấy chân kéo ra khỏi thân cây đại thụ.

      “Đừng mà!” Sơ Vân hoảng sợ đến cực điểm, hét lên thê lương!

      Mấy gã lính cười ha ha, kéo đến chỗ lá cây chồng lên nhau dày đặc sau đó tay kia bắt lấy cái chân còn lại ngừng quẫy đạp của , gương mặt xinh đẹp ngập nước mắt của khiến cho đám lính kích động đến mức mũi căng phồng lên, xúc cảm mang đến khi bàn tay vân vê mắt cá chân trắng nõn khiến gã nuốt nước miếng!

      “Thả tôi ra, đừng mà…!” Tên lính bị sắc đẹp của trẻ kích thích đến mức hai mắt đỏ lên cúi đầu xuống liếm láp cặp đùi vừa trắng vừa mịm của , miệng phát ra tiếng thở hổn hển, tay kia mò vào bên hông sờ lên da thịt tinh mịm của !

      “Á!!!!” Sơ Vân bị động chạm khủng bố này kích thích đến nỗi phải phát ra tiếng kêu vô cùng thê thảm, hai tay phí công giãy giụa, hận thể chết ngay lập tức!

      Mấy tên lính thở phì phò, giãy giụa của trẻ trong mắt mềm yếu vô lực là thế, gã vừa dùng bàn tay thô ráp vuốt ve cặp đùi trắng nõn của , vừa dùng tay cởi bỏ quần trong rồi moi ra thứ căng cứng đau nhức đến nảy lửa của mình.

      bé này là đẹp, mang về biết có bao nhiêu đứa cướp đoạt, gã muốn là người đầu tiên chiếm đoạt ở đây!

      Trong giãy giụa tuyệt vọng, Sơ Vân bắt lấy nắm đất bùn mặt đất vung vào gã. Tên lính bị bùn ném trúng mắt tự chủ được mà nhắm mắt lại, Sơ Vân lập tức dùng cành cây cầm trong tay bên kia đâm vào mu bàn tay đáng ghê tởm của gã.

      “Á!!!” Tên lính đau đớn kêu lên, buông lỏng tay ra, lập tức xoay người bò dậy phóng vào trong rừng cây!

      “Mẹ nó!” Tên lính nhổ cành cây đâm vào mu bàn tay rồi ném mạnh, nhảy dựng lên nhét cái thứ đau đớn trở vào trong đũng quần sau đó đuổi theo về phía rừng cây. tên lính khác cũng chạy tới, cùng theo sau truy đuổi.

      Lúc này Sơ Vân còn lựa chọn, mặc kệ đông tây nam bắc, liều lĩnh chạy trốn vào chỗ sâu trong rừng! Trong đầu chỉ có ý niệm duy nhất đó là dù có chết cũng chịu nỗi nhục nhã này!

      nghĩ ngợi gì, chạy nhanh, qua tấm biển được cắm xuống đất, tấm biển ghi gì, chỉ vẽ cái đầu lâu và hai khúc xương trắng chéo nhau.

      nghĩ ngợi gì, tuyệt vọng chạy trốn vào trong rừng cây, hai tên lính đuổi theo phía sau bị bóng đen đến từ địa ngục ngăn lại, ngay cả súng cũng chưa kịp giơ lên bị bóng đen chém đứt gân tay!

      Ánh sáng từ lưỡi dao lóe lên, khẩu súng trong tay bọn chúng rơi xuống đất, máu từ cổ tay phun ra!

      “Người của tao mà chúng mày cũng dám động đến à? Hửm?” gian truyền đến tiếng khẽ khàng u ám.

      Hai tên lính há to miệng, còn chưa kịp kêu ra tiếng , “Á á…” Lại luồn ánh sáng bạc lên, gót chân của hai gã cũng bị chém đứt. Trong tiếng kêu gào thê lương, người kia nhíu mày.

      là phiền…” dùng tay nhàng lướt qua cổ hai gã này vòng, tiếng kêu thảm thiết lập tức biến thành tiếng kêu ngắt quãng khủng khiếp. Cổ họng hai tên lính đồng thời phun ra máu tươi!

      Tay trái của Lục Tiến nhấc cằm tên lính lên, xoáy con dao vào rồi rút ra, thứ máu me nhầy nhụa rơi ra khỏi cổ tên lính, rơi tầng lá dày đặc mặt đất! Gã lính đau đớn nằm co quắp mặt đất, miệng “phốc” tiếng phun ra ngụm máu.

      Tay lại chuyển động, hai tiếng “xích xích” vang lên, mắt của tên lính kia bị moi ra, sau đó mũi dao tiến xuống dưới chen vào đũng quần tên kia, cổ tay xoay tròn, cắt phập cái thứ tạo nghiệt kia ra! Người nằm mặt đất trông vô cùng đáng sợ!

      Lục Tiến nheo mắt lại, khóe miệng lên nụ cười lạnh lùng vui vẻ. dùng tay trái nắm tóc gã nằm mặt đất, tay phải dùng dao cắt vào mép tóc gã, sau đó xoáy vòng quanh da đầu gã, tay kia dùng sức kéo da đầu ra, đầu gã kia bị mổ ra!

      Chỉ vài động tác, người dưới tay còn nguyên dạng, biến thành môt thứ máu me nhầy nhụa chỉ biết động đậy!

      gã khác nằm mặt đất trợn tròn mắt!

      Tên này phải là người! là ma quỷ đến từ địa ngục!

      Lục Tiến khẽ cười với gã, tháo khẩu súng lưng xuống!

      “Đột đột đột…” hai tay hai chân của tên lính bị đạn bắn thành đống thịt nát.

      “Chúng mày cứ ở đây làm mồi cho côn trùng .” Giọng ôn hòa khẽ khàng quanh quẩn trong rừng, trong phút chốc người tiến vào trong rừng sâu.

      Tiếng kêu thảm thiết của tên lính phía sau níu bước chạy đến gốc cây, trừng lớn đôi mắt đẫm lệ, hốt hoảng xoay người nhìn về rừng cây sau lưng.

      Có phải ấy đến đây ?

      Có phải ấy đến cứu mình ?

      Đột nhiên lá cây đầu phát ra tiếng vang khẽ, đợi ngẩng đầu lên, thứ lạnh buốt trắng nõn từ cây rơi xuống vai , phút chốc Sơ Vân mở to hai mắt, con rắn màu trắng thè lưỡi ra, lướt qua cổ du động đến đầu vai phải của !

      “Nhắm mắt lại đừng nhúc nhích.” tiếng ngâm khẽ quen thuộc truyền đến, trong nháy mắt hai mắt Sơ Vân nhòa lệ, nuốt tiếng thét sắp sửa bật ra khỏi miệng nhắm chặt mắt lại! Hai hàng nước mắt nóng hổi tuôn ra khỏi khóe mắt.

      Bên tai truyền đến tiếng “vút” , mặt cũng bị tung tóe thứ dịch long lỏng.

      “Được rồi, mở mắt ra .” bàn tay lạnh lẽo phủ vai thay thế cho đoạn thân rắn, sau đó kéo vào vòng ôm.

      “Lục Tiến, Lục Tiến…” Sơ Vân dùng mu bàn tay lau nước mắt, ngừng gọi tên .

      ngoan chút nào, vì sao chịu ở nhà chờ tôi?”

      “Cánh rừng phía trước đều được rải mìn, xa hơn chút nữa là cái mạng của em cũng giữ được đâu.” Lục Tiến dịu dàng . Giọng điệu của rất dịu dàng, biết tức giận, nhưng lại cảm thấy rất an tâm.

      “Rốt cuộc cũng tới…” nức nở nghẹn ngào vòng tay qua cổ , vùi mặt vào trong lòng , nước mắt lăn xuống thấm vào chiếc áo thun đầy máu của .

      Lục Tiến hạ tấm mắt nhìn xuống ngừng nức nở trong lòng mình, vẻ mặt lạnh như băng dần dần nhu hoa trở lại. Đợi đến khi trút hết, siết chặt cánh tay, ôm lấy nhanh vào con đường ngược lại.

      Lúc qua trước rừng cây, Sơ Vân mơ hồ nhìn thấy hai vật thể gì đó.

      “Đừng nhìn.” Lục Tiến bên tai . lập tức lùi vào trong lòng , dám nhìn gì nữa.

      “Em có bị thương ?” đột nhiên Lục Tiến dừng bước.

      “Hả?” Sơ Vân sửng sốt sau đó lắc đầu.

      có, tôi có bị thương.” Ngoại trừ cánh tay có vài vết trầy, có thể khẳng định mình bị thương.

      Lục Tiến nhíu mày, sờ lên mông ràng thấy trơn ướt, hơn nữa ngày càng nhiều. Đột nhiên Sơ Vân bị đặt xuống đất. sững sờ nhìn , biết chuyện gì xảy ra.

      Lục Tiến nhìn lòng bàn tay của mình, lòng bàn tay vốn được lau khô giờ bị nhuộm mảng máu hồng hồng.

      “Ơ… làm gì thế?!” tự tay tuột quần xuống, sợ tới mức la toáng lên, vội vàng níu lấy quần mình!

      “Đừng nhúc nhích, em bị chảy máu.” Lục Tiến đẩy về sau dựa vào thân cây, tốn chút sức nào cởi được quần của ra.

      “Đừng mà…” Sơ Vân mắc cỡ đỏ cả mặt, đôi tay ngừng đẩy ra, liều mạng níu lấy quần lót của mình.

      Lục Tiến dừng tay lại, quỳ chân xuống trước mặt , ánh mắt tĩnh mịch.

      Quần bị cởi đến đầu gối, cặp đùi trắng phau khép chặt lại nhau, da thịt nõn nà trơn bóng giống như thứ đồ sứ thượng hạng, quần lót trắng bao lấy vùng đất đáng từ từ bị nhuộm thành màu đỏ.

      “Bảo bối, em thành phụ nữ rồi.” Lục Tiến kịp hiểu chuyện gì xảy ra đè lại đôi tay kéo quần lên của , hạ thấp giọng lẩm bẩm.

      buông tay ra! buông tay ra!” vừa tức vừa vội, cái cảnh gần như cởi hết đứng trước mặt làm cho cảm thấy thẹn thùng! gấp đến độ nước mắt đảo quanh vành mắt.

      Mùi máu tanh nhàn nhạt xen lẫn mùi thơm đặc biệt của thiếu nữ khiến cho Lục Tiến quỳ chân mặt đất nắm chặt quyền lại.

      “Được, tôi buông tay ra.” Đến khi dùng những ngón tay thô ráp chầm chậm như vuốt ve mà kéo quần lại nhịn được mà khóc òa lên.

      “Lục Tiến, là đồ khốn khiếp!”

    4. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Chương 23

      Lúc được Lục Tiến bế về ngôi nhà trúc, Sơ Vân vẫn nước mắt lưng tròng. muốn dáng vẻ này của mình dọa vú nuôi vừa được các thôn dân cứu ra sợ chết khiếp.

      trẻ khóc sướt mướt, quần áo xộc xệch, quần còn nhuốm máu. Mặc cho ai cũng hiểu lầm vừa bị bọn người đáng sợ kia lăng nhục. Lúc ấy mặt vú nuôi cũng trắng còn chút máu. Đến khi bà đun xong nước ấm, chuẩn bị thuốc trị thương, tay run rẩy giúp cởi quần áo lau rửa thân thể rồi bôi thuốc bà mới biết ra mình lo lắng vô ích. sao, được Lục Tiến đưa về nguyên vẹn đầy đủ.

      Bên ngoài, các thôn dân thu dọn cuộc chiến thảm thiết đường vừa rồi, những thi thể chết thảm bị chất đống chỗ rồi thiêu cháy rụi. Bọn được băng bó vết thương xong cũng lấy hết vũ khí mang về thôn. Nham Đương cùng các bạn dũng ngồi chồm hổm mặt đất kiểm tra lại lượt. Bọn cực kì hưng phấn, dựa theo quy củ bọn được tùy ý chọn lựa những chiếm lợi phẩm này. Mà Lục Tiến sau khi giao người cho vú nuôi xong cũng bỏ .

      Cuộc xung đột diễn ra hôm nay có thể khiến cho quân đội hai bên tìm được lí do khai chiến bất cứ lúc nào, phải báo cho quân địa phương chuẩn bị sẵn sàng.

      Sơ Vân ngồi mình chiếc ghế trúc, dùng khăn mặt và nước ấm liều mạng lau những dấu vết đáng ghét người từng bị bọn lính chạm vào, đến khi bên hông và cả hai đùi bị chà lau thành màu đỏ mới thở ra hơi, bắt đầu lau vết máu nhàn nhạt.

      Dì cả tới đột ngột làm cho biết phải làm sao, băng vệ sinh vú chuẩn bị cũng biết dùng thế nào. Giằng co lúc lâu mới cực kì mất tự nhiên ra khỏi nhà tắm.

      Đêm nay, vì thấy sợ nên vú nuôi ôm chăn đệm vào trong phòng nằm dưới đất ngủ cùng . có lồng ngực ấm áp nên chăn bông hình như cũng ngăn được cái lạnh của núi rừng.

      Chuyện xảy ra ngày hôm nay là đáng sợ. Sơ Vân nằm giường lật qua lật lại thế nào cũng ngủ được, lúc nhớ tới câu kia của Lục Tiến: Bảo bối, em thành phụ nữ rồi. Lúc lại nhớ tới câu khi vú nuôi lau tóc cho : cũng may cháu sao, nếu như chuyện năm đó lại….

      Trời về khuya, bên ngoài bỗng có cơn mưa , tiếng mưa liên tục rơi vào lá cây như khúc ca ru con ấm áp, rốt cuộc cũng mơ mơ màng màng chìm vào giấc ngủ. Đến nửa đêm, bị Lục Tiến chui vào chăn đột ngột làm bừng tỉnh.

      “Đừng sợ, là tôi đây.” Thân thể trần truồng của Lục Tiến dán vào cơ thể , làn da vẫn còn những giọt nước chưa lau khô.

      “Làm tôi sợ muốn chết.” mơ màng ngủ nên nhịn được đẩy ra, sau khi bàn tay bé chạm vào vòm ngực trần mới biết mặc quần áo.

      “Có thấy khó chịu ?” nhàng ôm lấy từ phía sau.

      “Ừm bụng hơi khó chịu.” nửa tỉnh nửa mê, đáng thương trả lời.

      Lục Tiến duỗi tay chậm rãi tiến vào quần áo , đặt lên bụng nhàng vuốt ve. Vùng bụng có hơi trướng đau được bàn tay ấm áp bao phủ khiến thư thái hơn rất nhiều. Sơ Vân phát ra tiếng thở dài như con mèo , cuộn người rúc vào trong lồng ngực của .

      Dáng vẻ ngoan ngoãn của khiến cho người sau lưng ôm càng chặt hơn, rốt cuộc bàn tay to lớn cũng cưỡng lại được sức hấp dẫn của da thịt non mịn, bắt đầu từ từ du động lên . Đến khi bàn tay phủ lên hai luồng mềm mịn của mới kịp phản ứng lại, ngẩng đầu lên kháng nghị lại .

      …làm sao lại…ưm” chiếc lưỡi nóng hổi xâm nhập thẳng vào bờ môi của , ngăn chặn tiếng phàn nàn của . Tiếng mưa tí tách bên ngoài hoàn toàn che thanh của .

      Lục Tiến ngậm lấy rồi đảo quanh chiếc lưỡi ngọt ngào, ngừng mút vào, thân thể trong ngực càng hôn càng mềm mại cơ hồ như sắp sửa hòa vào vòng tay của .

      Mỗi lần sau khi giết người đều có dục vọng mạnh liêt. Lúc này đây, hận thể ngụm mà nuốt chửng này.

      Xúc cảm tay non mềm tới cực điểm, dường như sắp sửa bùng nổ!

      Hai tay tiến vào quần áo tham lam vuốt ve da thịt mịn màng tinh tế, sau đó sờ vào hai nụ hồng tươi mới trước ngực . Nụ hoa ấm áp tinh tế chỉ vừa được xoa nắn vài cái dần dần sưng lên. Mặc dù vẫn chưa trưởng thành nhưng cơ thể cực kì mẫn cảm. Đôi nụ hoa phát dục bị đụng phải hơi trướng đau, huống chi lúc này còn bị người ta vân vê chà xát.

      “Ưm…” cái miệng nhắn bị chặn lại của phát ra tiếng kêu sợ hãi, đôi tay dùng sức đánh vào bả vai rắn chắc của , ngừng lắc đầu như muốn tách ra khỏi dây dưa của hai người.

      Lục Tiến buông đầu lưỡi ra, xoay người đè lên người , tay bắt lấy vòng eo mảnh mai của , tay đỡ lấy khuôn mặt kinh hoàng, chui vào hõm vai khẽ cảnh cáo, “Đừng nhúc nhích, em mà cử động nữa là tôi làm đấy.” liên tục phả hơi thở vào bên tai , luồng khí nóng dường như sắp thiêu rụi da thịt . lập tức dừng mọi động tác.

      “Ngoan nào, gọi tên tôi.” Lục Tiến khẽ nỉ non bên tai .

      “Lục….Lục Tiến” Sơ Vân ngừng thở hổn hển, trống ngực đập liên hồi, run rẩy gọi tên .

      phải như vậy, phải như nước trong rừng cây ấy, thanh nho , vừa kiều vừa mềm mại.” Môi Lục Tiến ghé sát vào vành tai , giọng khàn khàn gợi cảm.

      “Lục Tiến” nắm tay nhắn của Sơ Vân chống lên ngực , run rẩy gọi tên lần nữa.

      “Ngoan lắm, đúng là như vậy, gọi nữa nào.” Lục Tiến thở dài hôn lên cổ , hấp thụ hương thơm ngát tỏa ra từ da thịt , vừa hôn vừa thu hồi đôi tay vốn bắt lấy eo sau đó tiến vào trong quần lót.

      Trong đêm tối, bên ngoài ngôi nhà mưa bụi liên tục, tiếng mưa rơi tí tách. Trong phòng ngủ, bị buộc phải gọi hết lần này đến lần khác hai chữ Lục Tiến.

      “Lục Tiến, Lục Tiến.”

      “Lục Tiến”

      Sơ Vân cảm thấy tất cả các giác quan của mình đều nhạy cảm đến cực điểm, có thể nghe thấy thanh những giọt mưa rơi phiến lá ngoài kia, có thể nghe thấy tiếng gió thổi xuyên qua rừng cây, có thể nghe thấy tiếng tim đập như sấm của mình.

      Lục Tiến nửa khom người quỳ người , ngừng hôn lên môi . Tay cùng bộ phận phía dưới của làm động tác gì đó theo quy luật cũng lắm, thậm chí có hơi khó hiểu. Sau đó thứ gì đó nóng hổi cứng rắn chạm vào giữa hai chân , giống như con quái thú xông tới.

      Đầu óc nổ tung, lườm xuống xem làm gì.

      “Ngoan nào, gọi thêm lần nữa.” Cái trán đẫm mồ hôi của Lục Tiến chống lên trán , trong bóng tối động tác ngày càng nhanh, hơi thở cũng ngày càng dồn dập.

      “… chu môi ra nhưng lại kêu được.

      áp vào nhưng thở dốc, phóng đãng của cũng làm cho toàn thân mềm yếu còn chút sức. Da thịt nóng hổi của run rẩy, cảm giác căng trướng này quá điên cuồng đáng sợ.

      Thấy gọi, tay xông vào áo ngủ của lần nữa vân vê hai nụ hoa.

      “Lục Tiến, đừng…” nức nở kêu lên.

      Lục Tiến cúi xuống ngậm lấy mạnh cánh môi , sau đó đầu lưỡi vào ngừng càn quét, bàn tay cũng ngừng tàn sát, tiếp sau đó là tiếng rên gợi cảm nam tính vang lên.

      Lục Tiến như dính người , cả người ngừng rung động. lúc lâu sau mới phát ra tiếng dài, thỏa mãn thở dài. Sau đó cúi xuống hôn lần nữa rồi xoay người nằm sang bên.

      Sơ Vân ngơ ngẩn nằm giường, nửa ngày sau mới run rẩy lên tiếng, … sao lại có thể…” Vừa lên tiếng thấy hối hận, ràng là lời chỉ trích nhưng vì giọng mềm yếu ngược lại trở thành lời hờn dỗi.

      Quả nhiên, Lục Tiến khẽ nở nụ cười.

      “Em giận tôi dùng hết sức à?” tiện tay cởi chiếc quần lót dính đầy chất dịch nhờn trơn ướt, sau đó đứng dậy xuống giường đến tủ tìm cái sạch thay vào, trong bóng tối, Sơ Vân có thể nhìn thấy thân thể tráng kiện của .

      phải nha!” đỏ mặt trả lời, giường khí phiêu đãng hương vị kì lạ khiến cảm thấy mặt mình nóng đến máu.

      “Ngoan, chờ em lớn hơn chút tôi cho em ăn no bụng.” Lục Tiến nằm lại giường, vươn tay kéo vào lòng, lười biếng .

      còn cách nào khác, vú nuôi với còn quá mà sinh con tốt, chỉ có thể nhịn rồi lại nhịn.

      Sơ Vân xấu hổ làm được gì, giãy giụa cho ôm.

      “Tôi lại cứng lên rồi đây.” Lục Tiến ôm lấy từ phía sau.

      Sơ Vân cảm thấy thứ to lớn nào đó sau mông mình lại bắt đầu nóng hổi căng to lên.

      “Đừng, đừng có lại đây nữa.” lập tức cứng đờ.

      “Nó vừa nhìn thấy em lại căng lên rồi, làm sao bây giờ?” Lục Tiến mập mờ khẽ bên tai , chậm rãi vuốt ve bàn tay nhắn của .

      “Tôi, chúng ta chuyện phiếm , chúng ta chuyện khác mà!” Sơ Vân dám rút tay về, chỉ có thể nghĩ cách dời chú ý của .

      chuyện gì?” Nhìn dáng vẻ khẩn trương của , khẽ cười xòa, từ từ sờ soạng từ cánh tay của trở lên.

      “Tùy, cái gì cũng được, về có được ?” cố gắng khống chế nhịp thở của mình.

      “Em muốn hỏi tôi cái gì?” Đúng là muốn giết người mà, vốn chỉ định dọa thôi nhưng vừa sờ đến cánh tay non mịm của lại nhịn được.

      “Toàn bộ, toàn bộ của .” Sơ Vân cắn môi, dùng tay đè chặt bàn tay sờ lên đầu vai mượt mà của mình.

      Lục Tiến dừng lại, sau đó nhàng thu tay lại, rồi chậm rãi xoay người trong lồng ngực lại, mặt đối mặt với nhau.

      “Vì sao muốn biết tất cả của tôi?” cúi đầu tì cằm lên đỉnh đầu .

      biết.” mặt Sơ Vân dán vào ngực , hương vị dễ chịu của ngừng truyền đến làm cho tự chủ được mà lắp.

      Lục Tiến nâng mặt lên, trong bóng tối, đôi đồng tử quỷ mị của đảo qua gương mặt nhắn của từng chút từng chút .

      lúc sau, ngồi dậy từ giường dựa lưng vào ván gỗ, ôm cả cuộn người trong chăn vào trong lòng, sau đó nhìn ra màn mưa bụi mờ mịt ngoài cửa sổ, nhàn nhạt lên tiếng, “Mẹ tôi là do ba tôi dùng toàn bộ số tiền tích góp được mua về.”


      Panda: chào mừng em iu Siêu nhân hồng tái xuất *tung đô la*

      Chap sau biết vì sao LT lại ghét bọn buôn người vậy nhá các nàng, hix đọc chap sau mà thấy rợn người, chan cơm vs nước mắt lun :-(

    5. thanh thanh

      thanh thanh Well-Known Member

      Bài viết:
      4,023
      Được thích:
      6,117
      Edit: Panda đào hoa

      Chương 24 – Chuyện quá khứ như mây khói
      Thái Ô ba của Lục Tiến từng là thanh niên điển trai trong thôn nhưng nhà bọn họ cũng chỉ là gia đình bình thường trong thôn.

      Lúc ấy, người trong thôn chưa từng thấy cũng trồng các loại hoa màu khác, đời đời chỉ dựa vào cây thuốc phiện để đổi lấy gạo và muối ăn mà sống. Bọn họ cây thuốc phiện để làm ra thứ gì, chỉ biết thu hoạch chúng.

      Loại “hoa màu lười biếng” này có thể sinh trưởng ở bất kì nơi nào núi, chỉ cần đốn phạt các loại cây khác, châm lửa khai hoang, cần phải gieo hạt giống, cần rẫy cỏ, bón phân, đến khi thu hoạch chỉ cần cắt lấy quả là có thể giao cho người chuyên thu mua.

      mẫu sau khi thu hoạch có thể bán được gần ngàn nguyên, tính là quá nhiều nhưng cũng quá ít.

      Ông nội Lục Tiến mất sớm, trong nhà chỉ có hai mẹ con Thái Ô sống nương tựa vào nhau, lấy việc trồng trọt để kiếm tiền, cũng có thể đưa mẹ già sức khỏe suy nhược xem bệnh.

      Thái Ô là thanh niên được sinh ra lớn lên núi lớn, mặc dù có tiền, chỉ dựa vào núi rừng nhưng cũng thiếu cái ăn. Trồng hoa màu còn thời gian thường xuyên lên núi đốn củi săn bắn, mang ít món ăn thôn dã về cho mẹ già bồi bổ sức khỏe.

      Ngày đó, lúc lên núi săn bắn, tại lùm cây mọc giữa bãi đất trống, nhìn thấy cảnh tượng khiến mình phải nhíu mày.

      Vài gã đàn ông hung ác mang theo vũ khí thương lượng phải làm thế nào với “món hàng” mặt đất này. Mà “món hàng” kia là trẻ vừa gầy vừa , sắc mặt lại vàng như nến, bệnh sắp chết.

      Thái Ô chỉ nghe khoảng vài phút hiểu chuyện gì xảy ra. bị lừa bán vì rót thuốc quá nhiều nên thần kinh tổn hại trở thành dáng vẻ ngu dại, cộng thêm quen khí hậu nên sinh bệnh, sắc mặt vàng vọt như nến, sau khi giao hàng lại nôn ra nên người mua trả hàng tại chỗ.

      Tất nhiên bọn buôn người vô cùng tức giận, chuẩn bị đưa đến làng chơi khác bán với giá thấp, dù sao đối với những kẻ thừa sức kia mà chỉ cần quá già là được. Huống chi bé này tuy bệnh đến ngớ ngẩn nhưng cơ thể vẫn rất non mịn. bán được giá cao phải trinh cũng chả sao.

      người, bọn buôn người hứng lên bắt đầu giày vò món hàng này hết lần này đến lần khác, trẻ vốn bệnh tật đầy mình bị mấy thằng đàn ông thi nhau chơi đùa gần hấp hối.

      Đương nhiên bọn buôn người tìm bác sĩ khám cho , chỉ cảm thấy vô cùng xui xẻo, tính tìm nơi chôn .

      Thái Ô nhìn về phía , mặt tràn ngập vẻ chết chóc. nằm dưới chân bọn buôn người, nhúc nhích. Chỉ có theo hướng Thái Ô nhìn lại mới có thể thấy đôi mắt mở hé của vẫn còn nhìn những bông hoa dại đong đưa cách đó xa. Toàn thân đều bẩn thỉu, chỉ có đôi mắt kia là vẫn còn thuần khiết.

      Cũng bởi vì ánh mắt của mà Thái Ô ra phía sau lùm cây can thiệp vào chuyện của bọn buôn người hung tàn lại cảnh giác này. Sau đó tiêu hết số tiền tích góp được mua bé trong tay bọn chúng. Lúc ấy, chỉ nghĩ với đôi mắt thuần khiết như vậy nên chết như thế.

      Trong lúc tất cả thôn dân đều cho rằng bị điên, mà ngay cả mẹ của cũng tức giận đến nỗi bò lên từ tấm ván gỗ giường, dùng roi trúc quất tới tấp. Mua về bệnh tật trầm trọng, mọi người trong thôn đều nghĩ sau này bà già bệnh tật này còn hi vọng gì nữa.

      Thái Ô cũng biết mình có thể cứu được hay , có thầy thuốc, chỉ có thể dùng ít phương pháp cổ truyền trị bệnh cho . Mỗi ngày đều lên núi hái thuốc, nấu sẵn ấm thuốc cho uống hết. Cứ vậy mà vài tháng sau trẻ vượt qua được, chỉ là do bệnh nặng lâu ngày nên nhìn qua có vẻ tiều tụy, xanh xao vàng vọt. Nhưng về sau, trẻ khỏe lên từng ngày.

      Thái Ô rất đắc ý với thành quả của mình, nghĩ đến khi khỏe hẳn lại bỏ ra chút tiền đưa về nhà, coi như là hoàn thành tâm nguyện của mình. Nhưng mà bị thuốc làm tổn thương hệ thần kinh còn cách nào cứu chữa. Căn bản hề nhớ mình tên gì, nhà ở đâu.

      Cũng có lần tỉnh táo lại, dùng ngón tay dính nước ghi lên mặt bàn chữ “Lục”, sau đó Thái Ô đây là họ của nhưng nhiều hơn nữa nhớ ra.

      Sau khi dưỡng bệnh, luôn ngồi chiếc ghế trúc cạnh lan can bằng gỗ, ngơ ngẩn nhìn về phía rừng rậm xa xa.

      Mẹ của Thái Ô vô cùng tức giận vì con mình tiêu hết tiền tích góp để mua về bệnh tật, nhưng sau khi Thái Ô ra ngoài làm việc bà lão lại nấu thuốc cho luôn yên lặng kia.

      Dưới chăm sóc cẩn thận của hai người, dần dần trở nên khỏe mạnh. Điều khiến cho thôn dân kinh ngạc là khi thoát khỏi bệnh tật lại càng ngày càng xinh đẹp.

      Vẻ đẹp này phải vì làn da trắng nõn, đôi mắt đen láy của mà bất kể làm gì, từng động tác giơ tay nhấc chân đều toát ra vẻ trang nhã trong nên lời.

      Nhưng chỉ mỉm cười với Thái Ô, chỉ nguyện ý ở bên cạnh , bất kể là trồng trọt hay săn bọn họ cũng rời nhau nửa bước. Vì vậy ngày nào Thái Ô cũng dẫn theo bên mình. dẫn đến dòng suối trong núi bắt cá, dẫn xem mấy đứa trẻ tắm rửa, dẫn lên sườn núi ngắm hoa dại. Những lúc ấy, nụ cười của trẻ vô cùng xinh đẹp.

      Trong biển hoa rộng lớn, có thể điểm mũi chân, mở rộng cánh tay, nhảy điệu nhảy vô cùng xinh đẹp cho xem, Thái Ô thường xuyên xem đến quên cả giờ về nhà.

      Bọn họ ở bên nhau cách tự nhiên như vậy.

      Mẹ của Thái Ô cũng hăng hái tự tay may cho thiếu nữ xinh đẹp bộ đồ cưới.

      Sang năm sau, Thái Ô có đứa con xinh xắn, đặt tên cho con là Lục Tiến. nghĩ nếu có ngày bọn họ mất ít nhất đứa trẻ cũng nhớ mẹ của bé họ Lục.

      Đứa trẻ sinh ra khiến cho gia đình có nhiều thành viên vô cùng vui sướng, bệnh tật cả mẹ Thái Ô vì đứa cháu mà tốt lên nhiều.

      xinh đẹp sau khi làm mẹ cũng trở nên xinh đẹp hơn, dường như người cũng tỏa ra ánh hào quang, Thái Ô thường xuyên nhìn vợ mình bế con trai đến ngẩn người, mà vào lúc ấy người phụ nữ của ngẩng đầu lên nhìn dịu dàng mỉm cười. Ánh mắt đưa tình của hai người có thể làm cho các trong thôn phải đỏ mặt.

      Thời gian cứ bình thản trôi qua như vậy, dưới cưng chiều của người nhà, cậu nhóc Lục Tiến xinh xắn được nuôi thành đứa trẻ thôn dã.

      Từ cậu có hứng thú với súng ống, lúc còn chưa biết thuần thục tháo dỡ các loại súng ống, chưa đến bốn tuổi có thể trong hai mươi giây hoàn thành việc tháo dỡ và lắp ráp khẩu súng. Năng lực này ở nơi Tam Giác Vàng còn quan trọng hơn cả việc có nhà vàng bạc.

      Thấy khả năng trời cho của con, rốt cuộc Thái Ô cũng được đồng ý của mẹ mình đưa Lục Tiến lên mấy gian nhà ở sâu núi cao. Ở đó có mấy vị tiền bối độc vô danh bị lãng quên, nhưng những người này lại là bậc thầy lâu đời tại vùng Tam Giác Vàng. Bọn họ từng dũng mãnh thiện chiến, từng dũng trở thành truyền kì, có vô số chiến tích huy hoàng, khiến cho chính phủ Myanmar phải đau đầu đến vài thập niên, nhưng bọn họ lại được chính phủ địa phương tiếp nhận, trở về nước được, chỉ có thể ở lại nước khác làm lính đánh thuê để sinh tồn sau đó chung sống cùng cỏ cây.

      Khả năng trời cho của Lục Tiến khiến cho bọn họ hề do dự chấp thuận lời thỉnh cầu của Thái Ô. Vì vậy, sau khi Lục Tiến được năm tuổi theo mấy ông già cổ quái học tập cùng rèn luyện tác phong quân đội của bọn họ cùng các kĩ thuật khác.

      Mỗi tháng cậu được về nhà lần, Thái Ô hàng tháng đưa gạo, thuốc lá và rượu lên làm thù lao.

      Khi Lục Tiến lên tám tuổi, người mẹ xinh đẹp của Lục Tiến lại mang thai. Tin tức này khiến cho gia đình thuần phác vui sướng thêm lần nữa.

      Thái Ô xót xa cho thân thể của vợ nên ôm trong lòng đung đưa suốt cả đêm. Bà nội của Lục Tiến sau khi uống hết cả cây thuốc phiện ngừng ốm đau về lại thôn nghe thấy người ta bà sắp được làm bà nội thêm lần nữa. Mà ngay cả Lục Tiến mỗi lúc về nhà cũng hái rất nhiều hoa dại từ núi về cho mẹ, chờ mong trong nhà có thêm đứa em trai nữa.

      Nhưng hạnh phúc tới bất ngờ ra cũng bất ngờ.

      Hai tháng sau, ngày sinh nhật của bà Lục Tiến, mẹ mang theo dù đưa cơm cho Thái Ô về. Hai gã thanh niên phụ trách thu mua thuốc phiện ở đây dẫn theo vài tên lính say rượu lái xe vào thôn , trong màn mưa bụi mịt mù trông thấy người phụ nữ mặc váy truyền thống nhưng xinh đẹp khiến cho người ta phải lóa mắt. Bọn chúng lập tức quên tất cả, ép buộc kéo lên xe.

      Đến khi Thái Ô chạy đến quân doanh tìm được người, vợ vì phản kháng kịch liệt nên bị bọn chúng đánh đá rất mạnh cùng với tàn nhẫn cưỡng hiếp mặt đất, mà đám lính xung quanh cười ha ha xếp hàng chờ.

      Thái Ô liều lĩnh vọt vào trong, trong lúc chiến đấu trúng vài viên đạn nhưng đoạt lại được vợ mình.

      Người dân trong thôn vĩnh viễn bao giờ quên ngày đó, khi Thái Ô toàn thân đẫm máu ôm vợ cũng toàn thân đẫm máu về cửa thôn còn sức ngã quỵ xuống mặt đất. Máu của hai người hòa vào nhau, hợp thành cơn xoáy máu tươi mặt đất.

      thôn phụ chuyên đỡ đẻ chạy tới, quỳ gối bên cạnh hai người trong màn mưa, bàn tay run rẩy kiểm tra vết thương cho người phụ nữ nhưng lại bị dòng máu đỏ ngừng tuôn ra từ người khiến cho kinh hãi ra lời.

      Bởi vì ở ngay bên cạnh, ấy chứng kiến cảnh khắc trước khi mạng sống người phụ nữ biến mất nâng đôi tay đầy máu khẽ vuốt lấy gương mặt người đàn ông ôm mình, yếu ớt mỉm cười với , ánh mắt tỉnh táo, “Gặp được em rất vui.” Đến khi nhắm mắt, đáy mắt vẫn còn mang theo vẻ quyến luyến nỡ.

      Thái Ô ôm chặt lấy vợ, nghẹn ngào thành tiếng. Mưa phùn cọ rửa vết thương đầu , chảy dọc theo gương mặt nhắn của , từng giọt từng giọt như dòng lệ máu.

      Mà Lục Tiến cùng bà nội cũng gấp gáp trở về, sau khi điên cuồng chen vào đám người chỉ thấy ba mẹ ôm chặt lấy nhau, sớm còn hơi thở. Sau đó bà nội phun ra ngụm máu rồi té xỉu mặt đất.

      Mà khi bà lão tỉnh lại vì sợ liên lụy đến cháu nên nuốt nha phiến. Trước khi chết bà chỉ cầm lấy tay Lục Tiến với : rời khỏi đây, sau này hãy quay lại báo thù.

      Sau khi Lục Tiến cam đoan sau này sinh nhiều nhiều cháu trai cho bà, bào lão nhắm mắt. Trong vòng đêm, đứa trẻ tám tuổi mất tất cả người thân.

      Lục Tiến nghe lời bà , sau khi gạt dòng nước mắt, mình xông vào giết chết binh lính trong doanh trại.

      Bọn lính thu dọn cục diện loạn lạc chuẩn bị đến bắt người nên ngờ đứa trẻ chỉ dựa vào thanh chủy thủ, khẩu súng giết chết mười mấy người em của bọn chúng. Nhưng dưới vòng vây của ngày càng nhiều binh lính, mình Lục Tiến khó có thể chống trả.

      Khi cho là mình chết ở đó mấy ông già thầy lại đột nhiên xuất , mạo hiểm cứu ra khỏi mưa đạn.

      Chỉ là sau khi tỉnh lại mới biết lão nghiện thuốc cùng với lão nghiện rượu bình thường cực kì nghiêm khắc với , người đỡ cho viên đạn, người lúc lựu đạn nổ mạnh bổ nhào vào người .

      Sau khi mất người thân, lại lần nữa mất hai người đối xử tốt với .

      ***

      “Về sau sao?” Sơ Vân ngơ ngác nhìn bóng dáng Lục Tiến in xuống trong bóng tối.

      “Về sau?” Lục Tiến ngưng lại chút, “Về sau tôi chôn tất cả họ ở chỗ mà mẹ tôi rất thích, sau đó dưỡng thương rồi gia nhập quân đội.” nhàn nhạt trả lời.

      Về sau nữa chính là thực kế hoạch giết hết tất cả kẻ thù còn lại. Hai gã thanh niên bị nhốt trong rừng cây tra tấn suốt tháng.

      Binh lính tìm đến cũng bị quay vòng vòng trong rừng, đứa sau chết còn thảm hơn đứa trước. Những thi thể kia, cảnh máu chảy khiến cho người nhìn phải bỏ ăn mất vài ngày.

      Mãi cho đến sau đó hành tung của bị phát , dốc toàn lực lùng bắt, trong lúc bị thương nặng lần thứ hai, bà lão xưng là mụ Hổ giữ lại đêm trong khi chạy trốn truy binh.

      Khi vết thương lành lại, gia nhập quân đội cùng với quân chính phủ đối kháng quân đồng minh. Năm đó cũng chỉ mới chín tuổi.

      Nhưng bắt đầu từ lúc đó, tất cả mọi người đều biết đứa trẻ tên Lục Tiến thủ đoạn tàn nhẫn, bắn súng siêu đẳng, giết người chớp mắt.

      Nhưng mà của cần biết nhiều như vậy, thêm nữa chắc khóc đến mù mắt mất.

      “Sao lại thích khóc vậy nhỉ, chăn mền đều bị em khóc ướt cả rồi.” Lục Tiến thu lại ánh mắt nhìn ra ngoài cửa sổ, chuyển hướng sang Sơ Vân nước mắt đầy mặt.

      Sơ Vân buông chăn ra, dùng mu bàn tay lau sạch nước mắt mặt, nhưng biết vì sao nước mắt lại nghe lời , giọt lại giọt nữa, ngừng rơi xuống từ hốc mắt, vào chăn bông, xuống cánh tay Lục Tiến.

      “Có cái gì đáng khóc chứ? Đều là quá khứ nhiều năm rồi mà.” Lục Tiến rủ mắt xuống nhìn gương mặt nhắn của mà cười nhạo, nhưng cánh tay lại dùng sức hơn, dịu dàng vô cùng ôm siết chặt trong lòng.

      Sơ Vân khóc thành tiếng dựa vào lồng ngực , cảm thấy mình chưa từng khó chịu như vậy.

      Nước mắt của chảy xuống đầu vai , dọc theo vai lướt qua vòm ngực nóng hổi của .

      “Đừng khóc” tự tay vỗ về lưng .

      “Chỉ cần em ở bên cạnh tôi, tôi vĩnh viễn đối xử tốt với em, giống như ba tôi đối xử tốt với mẹ tôi vậy.”


    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :