1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi - Cửu Bả Đao

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      năm ấy chúng ta cùng theo đuổi

      [​IMG]

      Tác giả: Cửu Bả Đao

      Dịch giả: Lục Hương

      Công ty phát hành: Nhã Nam

      Nhà xuất bản: NXB Phụ Nữ

      Type:Ngocnb, luacon88, TrangVo, coxanh

      Giới thiệu

      Tuổi thanh xuân giống như cơn mưa rào. Dù cho bạn từng bị cảm lạnh vì tắm mưa, bạn vẫn muốn được đằm mình trong cơn mưa ấy lần nữa. Mỗi người đều từng có khoảng thời gian bồng bột đấy, khoảng thời gian mà mọi cậu con trai cùng thích trong lớp, qua tháng ngày với những trò nghịch ngợm hoang đường tên. Thế rồi, tuổi thanh xuân lặng lẽ qua ...

      Rất nhiều cậu trai để ý Thẩm Giai Nghi.

      Tạ Minh Hòa hiểu biết,có thể với từ chuyện xe hơi sang chuyện máy tính, rồi lại sang chuyện phong tục tập quán.

      Tạ Mạnh Học học giỏi,hay làm thơ vớ vẩn tặng Giai Nghi.

      Liêu Hoằng vui vẻ,giỏi kể chuyện cười.

      Trương Gia Huấn tínhtình quai quái, rất hay điện thoại đến cà kê dê ngỗng với .

      Kha Cảnh Đằng sôi nổinghịch ngợm, luôn làm Giai Nghi bất ngờ.

      Bắt đầu cuộc chạy đua âmthầm có, công khai có, để giành được thiện cảm của bạn xinh xắn học giỏi nhất trường.

      Dù ai thắng, ai thua, aithành công, ai thất bại, ai bỏ cuộc, ai ù nhầm, bé Thẩm Giai Nghi cũng trở thành thân đẹp đẽ nhất của thời niên thiếu trẻ trung sôi nổi trong họ.

      Nên, "hãy cứ đểmình tiếp tục thích cậu."


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/SfhzbCu.png" width="77" height="77" />

      năm ấychúng ta cùng theo đuổi” là câu chuyện về nhóm bạn thân gồm Kha Cảnh Đằng, Lão Tào, BộtKhởi, Cai Biên và A Hòa, cả năm người cùng thích bạn Thẩm Giai Nghi xinh xắn và học giỏi nhất lớp. ngày nọ, Kha Cảnh Đằng – học sinh cá biệt của lớp vì quá quậy phá nên bị thầy giáo phạt, xếp lên ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi để giám sát. hôm, Cảnh Đằng chịu phạt thay cho Giai Nghi và từ đó, nữ sinh ưu tú bắt đầu giúp đỡ chàng nam sinh cá biệt học hành tử tế hơn.
      Từ những buổi học chung,những cảm xúc kỳ lạ giữa Giai Nghi và Cảnh Đằng bắt đầu nảy nở. Thành tích học tập của Kha Cảnh Đằng ngày tăng lên, và cùng lúc ấy, tình cảm mà cậu dành cho Giai Nghi cũng ngày lớn dần. Cậu quyết tâm theo đuổi , nhưng đáng tiếc, người con như Thẩm Giai Nghi chỉ muốn tập trung hoàn toàn cho việc học tập mà muốn đoái hoài tới bất cứ chuyện gì, mặc dù giờ đây, cảm nhận của về Kha Cảnh Đằng có cả những rung động rất khác…

      Cùng với Kha Cảnh Đằng,những cậu bạn còn lại cũng dùng mọi cách để chạm tới trái tim “nữ thần” xinh đẹp. Với những trò nghịch ngợm của học sinh, những mưu kế để “cưa đổ” mà tất cả mọi người trong lớp mến, những năm tháng học sinh đầy thơ mộng và lãng mạn của họ cứ thế trôi qua, để lại dư vị ngọt ngào và những hưởng dịu dàng vang mãi từng trang sách.


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/U3zqm2y.png" width="77" height="77" />

      năm ấychúng ta cùng theo đuổi” của Cửu Bả Đao được dựng thành phim vào tháng 6 năm 2011 với tên tiếng “You are the apple of my eye”, được nhiều người thích và ghi đậm dấu ấn trong tim những khán giả trẻ khắp thế giới. Sau 73 ngày công chiếu, bộ phim phá vỡ kỷ lục phòng vé và trở thành phim Trung Quốc có doanh thu cao nhất trong lịch sử Hong Kong.
      Cuốn sách chỉ kể lại câu chuyện của nhóm bạn thời học sinh, mà còn tái lại cả tuổi thanh xuân qua với những rung động đầu đời hồn nhiên, trong trẻo của những tháng năm học trò vui tươi sống động. Trong những trang sách ấy, dù phải câu chuyện của chính mình, nhưng ta lại có thể thấy chính mình trong đó...
      Last edited by a moderator: 1/8/14

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877

      Lời tựa 1: Tài kể chuyện

      Phương Văn Sơn[1]
      [1] Nhạc sĩ nổi tiếng Đài Loan, sáng tác rất nhiều ca khúc, ca từ thấm đẫm chất thơ.

       

      Tôi chỉ có thể , trong số lĩnh vực quả có thứ gọi là “thiên phú”.

      “Vậy là tôi bắt đầu chuyện với bức tường, cứ lấy bút bi nguệch ngoạc những lời nhắn đó, mình bàn thảo về nội dung truyện tranh dài kỳ với bức tường rất nghĩa khí nhưng lại trầm lặng ấy, đôi lúc còn cố ý vặn to volume, để mọi người biết mặc dù rơi vào cảnh ngộ trái ngang, tôi đây vẫn ngừng chiến đấu.”

      Chỉ mấy dòng đơn giản như thể đủ miêu tả cách sinh động và tinh tế tính cách lãng đãng, phàm chuyện gì cũng theo quy củ của nhân vật chính. Từ ngữ của Cửu Bả Đao khiến người ta thích thú đọc tiếp như vậy đấy. Cùng là thám hiểm thế giới câu chữ, nhưng con đường dẫn vào tiểu thuyết của mình, Cửu Bả Đao lại trồng những loài thực vật họ dương xỉ chẳng đâu khác có.

      Lý An từng bỏ qua tác phẩm của võ lâm bắc đẩu Kim Dung, chọn Ngọa hổ tàng long của Vương Độ Lư để làm phim, rồi nhờ nó mà giành hẳn tượng vàng Oscar cho phim tiếng nước ngoài xuất sắc nhất ở lễ trao giải lần thứ 73, điều này khác nào cái tát tai nhắc nhở chúng ta rằng: năng lực kể chuyện quan trọng hơn nhiều so với bản thân câu chuyện. Nếu Lý An là người giỏi dùng sức hấp dẫn của hình ảnh để kể chuyện, Cửu Bả Đao chính là người thành thạo việc tung hứng con chữ tay, biết vận dụng sức hấp dẫn của câu chữ cách tài tình.

      Viết văn khó, khó ở chỗ tìm kiếm chủ đề của câu chuyện. Cấu tứ nên chủ đề câu chuyện kỳ thực cũng khó, khó ở chỗ thủ pháp kể chuyện của tác giả có điểm gì đặc biệt, cũng tức là cách truyền tải có gì độc đáo hay . năm ấy chúng ta cùng theo đuổi là câu chuyện hết sức bình thường về thời trẻ trâu rồ dại, bất cứ ai cũng đều sở hữu những trải nghiệm như thế trong đời, nhưng Cửu Bả Đao lại có khả năng khiến chúng ta bỏ tiền ra mua những trải nghiệm trong đời , năng lực kể chuyện đặc biệt này, vì tạm thời chưa nghĩ ra tính từ nào chí lý và thích hợp hơn, chúng ta cứ gọi nó là “thiên phú” vậy.



      Lời tựa 2: Mời các bạn cùng tôi vào thế giới của Cửu Bả Đao

      Lý Uy[1]
      [1] nam diễn viên nổi tiếng của Đài Loan.



      Tôi biết đến Cửu Bả Đao là do nữ diễn viên nổi tiếng nhiệt liệt giới thiệu. Còn nhớ khi về , thuộc làu làu các tác phẩm như thể đếm đồ quý trong nhà, giới thiệu hết sức tỉ mỉ bỏ sót thứ gì. Nhìn thao thao bất tuyệt, vẻ mặt y như fan cuồng lúc bày tỏ sùng bái và thích với thần tượng, tôi thầm nghĩ: có nhân vật lợi hại bậc này sao mình hề hay biết nhỉ! Trước cưỡng ép, uy hiếp kèm theo dụ dỗ của , tôi đọc Cửu Bả Đao lần đầu tiên trong đời: cuốn Truyền kỳ về kẻ đòi mạng. Còn nhớ hồi ấy, từ chỗ chẳng mấy hứng thú, tôi biến thành kẻ hễ rảnh rỗi ở phim trường là ôm sách của chui vào góc cắm cúi đọc. Tuy thỉnh thoảng lại bị nữ diễn viên kia trêu chọc, tôi vẫn sẵn lòng bước vào thế giới câu chữ của . Bấy giờ, tôi bị thu hút vì gian mới mẻ cùng nhiệt huyết nam nhi bừng bừng, cũng như kinh ngạc trước khí độ tôn sư kiểu Nghê Khuông thấp thoáng trong truyện. Về sau đọc Khách trọ nhà dưới, tác phẩm khác của Cửu Bả Đao, thuộc thể loại kinh dị giật gân, tôi lại càng thêm kinh ngạc, sao tác giả có thể tạo ra hai tác phẩm thễ loại hoàn toàn khác nhau, đồng thời đều hấp dẫn người đọc đến thế. Vì vậy, trong tôi liền này sinh cảm giác thích khó tả cùng kỳ vọng rất cao với con người này.

      ngờ lại có cơ hội viết lời giới thiệu cho cuốn sách chưa ra mắt, quan trọng hơn là có thể đọc tác phẩm mới nhất của trước mọi người. (Đó là niềm tự hào tương tự hổi trung học, khi mọi người đợi đọc “Tập san thiếu niên[2]” số mới nhất tôi được đọc trước rồi ấy.) Cảm giác hưng phấn này thực khó diễn tả thành lời. Vì tôi có thể khoe khoang với nữ diễn viên nổi tiếng kia rằng, mình được đắm chìm trong thế giới văn chương của Cửu Bả Đao sớm hơn tất cả mọi người, đúng là đẹp cả trong lẫn ngoài. Nhất định tôi ra sức giới thiệu cuốn sách mới của : năm ấy chúng ta cùng theo đuổi. Đối với tôi, đây lại là phong cách hoàn toàn khác biệt, ngập tràn sức hấp dẫn vô song của tuổi trẻ. Đặc biệt nhất, dùng câu chuyện của chính mình làm bối cảnh, tái từng chút quá trình trưởng thành của mình. Độc giả cũng như được cùng trở lại khoảng thời gian tươi đẹp mà mỗi người đều từng trải nghiệm, lúc cười đùa ầm ĩ, lúc lại trầm lắng thương cảm. Tình đúng là mạch nguồn, cũng là phần xúc động nhất của cuốn sách này. Tôi muốn nhiều thêm nữa, vìngôn từ của tôi đâu phải phần quan trọng nhất, có giới thiệu thế nào cũng chẳng đặc sắc và cảm động bằng các bạn trực tiếp bước chân vào thế giới câu chữ của Cửu Bả Đao. Dạo xưa, tôi được bạn bè giới thiệu về nhà văn này. Bây giờ, đến lượt tôi giới thiệu Cửu Bả Đao với các bạn. Cuối cùng, mừng các bạn cùng tôi vào thế giới của Cửu Bả Đao.

      [2] Tập san truyện Manga có bản quyền được xuất bản ở Đài Loan vào cuối thập niên 80 thế kỷ trước, từng lập kỷ lục phát hành 230.000 bản số, đứng hạng nhất trong lịch sử xuất bản truyện tranh ở Đài Loan.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      Lời tựa 3: Thành phố bị vây trong mưa

      Ngô Thanh Phong (Sodagreen[1])
      [1] Ca sĩ chính trong ban nhạc Sodagreen, ban nhạc Indie nổi tiếng ở Đài Loan.



       

      Hôm ấy, đường đến Đài Đông, tôi bắt đầu đọc câu chuyện. lâu lắm lâu lắm rồi tôi rời khỏi Đài Bắc mà phải vì công việc hay biểu diễn; cũng lâu lắm lâu lắm rồi, tôi thầm chờ mong, chờ mong trời đổ xuống cơn mưa.

      Bởi vì tôi ghét trời mưa.

      Hôm ấy, cả Đài Bắc và Đài Đông cùng đổ mưa, lâu rồi trận mưa. Tôi đến viện an dưỡng ở Đài Đông thăm bà nội, lâu rồi gặp bà, thậm chí cả bố tôi và cháu cùng với tôi chuyến này,

      Đối với tôi, cái danh từ “viện an dưỡng” nghe chẳng hề thân thiết, tôi luôn có cảm giác nơi ấy giống như cái bệnh viện vậy. Tôi ngồi máy bay, vừa đọc câu chuyện của Cửu Bả Đao vừa lo lắng, chống cự lại những tình cảnh định trước.

      Thế nhưng, câu chuyện cứ thế diễn ra trong mắt tôi.

      Xuống máy bay, bố tôi còn mặc cả với tài xế, tôi ngồi lên xe tắc xi. Cả người đờ đẫn, khe thông gió cửa sổ xe có mùi cứt trâu xộc vào, tôi nhìn cây cối và mặt đường trải nhựa lướt qua, cảm thấy dường như phân biệt được thực và mộng ảo. Lắm lúc tôi hoài nghi, chẳng lẽ đối với những người khác: tại, mộng ảo và hồi ức dễ dàng phân biệt thành ba thứ khác nhau vậy sao? Những cảnh vật trước sau di chuyển với tốc độ khác nhau bên ngoài cửa xe, làm tôi nhớ đến cảnh tượng nhìn thấy qua màn nước mắt khi chạy đường Nhân Ái giữa khuya nọ. Ngồi trong viện an dưỡng ở Đài Đông, tôi nhớ đến dáng hình bà nội khi chống gậy hái hoa quả núi Lê, cũng nhớ đến mẹ khóc lóc, nhưng tôi phân biệt được, cảnh tượng mà tôi nghĩ đến ấy là xuất trong mộng cảnh hay thực diễn ra. Phía sau viện an dưỡng có con đường , hình như tôi chơi đuổi bắt với đám bạn tiểu học ở đấy, chớp mắt cái, đó chỉ còn là hồi ức của mười mấy năm trước ùa ra khuấy động. Cháu học mẫu giáo lớn, mỗi lần nhìn tôi với ánh mắt pha chút xấu hổ như nhìn trộm, kèm theo cả giận dỗi lúc lườm nguýt ai, thi thoảng lại khiến tôi giật mình sợ hãi, từ ngăn kéo của ký ức bay ra bức thư tình, vì đám bạn học vô duyên hoặc trêu cợt hoặc quấy rối, tôi thẹn quá thành giận mà chưa bao giờ gửi đến tay bé ấy. Mọi thứ chạy qua chạy lại khiến tôi hỗn loạn, nhưng lúc này, tôi gửi mình vào câu chuyện. -câu-chuyện.

      Vậy là, ngoài tại, mộng và hồi ức, giờ lại thêm thứ nữa khiến tôi thêm rối trí: câu chuyện, câu chuyện thực.

      Trong câu chuyện của Cửu Bả Đao, tôi thường để ý đến người xung quanh, chỉ gật gù mình, kèm theo những từ “ừm ừm” tán đồng; có lúc cười phá lên, trở về thực từ ánh mắt của những người xung quanh, rồi ngượng ngùng che miệng; đa số thời gian, trong óc tôi xẹt qua vô số cảnh tượng, lại sắp phân biệt được cuộc sống chân thực và câu chuyện nữa rồi.

      Chẳng hạn, nhân vật chính Kha Cảnh Đằng viết về cuộc sống của học sinh cấp III sau kỳ thi xét tuyển đại học như thế này:

      “Ban ngày, ở lớp học, tôi bắt đầu làm số việc quái đản, như là trồng hoa trong ngăn kéo bàn, xé vụn bài thi ra làm bông tuyết tung tóe lên đầu lũ bạn học. Ngoài ra, tôi còn tìm người đánh cầu lông với mình ngoài hành lang cho đổ tí mồ hôi khi còn áp lực thi cử.”

      số đoạn khiến tôi phát số trò dở hơi mình từng làm, ra lại là hành vi có thể bắt gặp ở phần đông mọi người, giống như cảnh nhân vật chính chia sẻ với mặt trăng cảm tưởng của mình khi dốc hết tâm trí đeo đuổi con :

      “Bỏ xừ, có phải mình gian trá quá ?” Tôi nhìn mặt trăng.

      đâu, cậu chỉ cực kỳ gian trá thôi.” Mặt trăng .

      “Cũng thường thôi mà.” Tôi giơ ngón tay lên nhiều.

      ra chỉ có mình tôi chuyện với mặt trăng, vả lại, ai bảo ai mà mặt trăng của chúng tôi đều trả lời.

      Trong câu chuyện ấy, những nhân vật tựa hồ như mồm năm miệng mười xung quanh tôi. Thẩm Giai Nghi cầm bút bi chọc vào lưng Kha Cảnh Đằng, hình như ngồi ở dãy bên cạnh tôi; Lý Tiểu Hoa về sau chẳng hiểu sao lại đổi tên, biến thành người xa lạ, dường như tôi chỉ cần nhìn ra cửa sổ là có thể trông thấy ; A Hòa, Liêu Hoằng, Hứa Bác Thuần… mấy người này đều xung quanh, tôi đảo mắt vòng, thầy giáo Lại từ ngoài cửa lớp bước vào lớp học rồi… cuối cùng, tôi dường như trở nên thân quen với những nhân vật trong câu chuyện, như thể tôi là bạn thân của họ vậy, ràng là đọc truyện, mà lại để ý như hóng hớt tin đồn, để ý về sau phát triển như thế nào, để ý người khác nghĩ gì, để ý Kha Cảnh Đằng làm như thế nào…lúc cậu ta đội mưa cắt tóc về, tôi có thể nhìn thấy ánh mắt rắm thối của cậu ta, vẻ đắc ý lúc xoay người, nhưng lại thể thừa nhận vẻ đẹp trai ấy; lúc cậu ta thấy mép Thẩm Giai Nghi có hàng ria mỏng màu trắng, “đáng ngã ngửa”, tôi hoàn toàn có thể đoán ra được giọng điệu câu đó thế nào; lúc đánh nhau, tôi bất giác để lộ vẻ mặt thương cảm nhưng lại muốn kêu toáng lên; khi nam nữ chính cuối cùng thẳng thắn thừa nhận sai lầm qua, tôi hình như cũng xót xa tiếc nuối hơn tất cả mọi người, đặt sách xuống cảm thấy rất buồn bực. biết từ lúc nào, tôi bị cuốn theo những chi tiết sinh động ấy.

      Ngoài những đoạn miêu ta sinh động ra, cậu ta còn rất nhiều câu oách, cậu ta :

      “Chia tay, chỉ cần người đồng ý, nhưng ‘ở bên nhau’ lại cần phải có hai người đồng lòng mới được. Tình chính vì bất định như thế mới thú vị, phải sao?”

      Khi bé mà cậu ta thích hy vọng cậu ta học Đại học Y, phản ứng của cậu ta là:

      “Học viện Y học… có còn thứ tình nào khích lệ lòng người phấn đấu hơn nữa đây? Những bậc cha mẹ cứng nhắc cần phải tỉnh táo lại, đừng mãi giậm chân ở tư duy cũ kỹ cho rằng tình ngăn trở nghiệp học hành, mau mau đốc thúc lũ quậy phá ham chơi nhà các vị có cuộc tình kiểu phấn đấu học hành tràn đầy nhiệt huyết !”

      Tôi thể liệt kê ra hết tất cả những chỗ làm tôi gật đầu lia lịa được, nhưng có rất nhiều câu, rất nhiều đoạn làm tôi hết sức đồng cảm, giống như đoạn ở vừa trích ra đấy, bản thân dường như đứng bên cạnh cậu ta, với các vị phụ huynh ngoan cố kia.

      Khi đọc câu chuyện này, tôi ở viện an dưỡng tại Đài Đông, đắm chìm trong các tình tiết, chợt trông thấy đoạn trích dẫn ca từ bài Cá bay, ngờ lại bất giác rơi nước mắt. Lần đầu tiên, tôi cảm động sâu sắc vì ca từ của mình được trích dẫn như thế. Bấy lâu tôi vẫn hy vọng câu chuyện trong lời ca của mình đừng nên quá ràng, mà hãy để cho người nghe bài hát tự hiểu, rồi để họ tự hoàn thiện những câu chuyện đó. Thứ tôi đọc đây phải chính là thứ mà tôi hằng hy vọng đấy sao? Cậu ấy viết thế này:

      “Trong đĩa mới phát hành của nhóm nhạc underground Sodagreen, có bài Cá bay, lời bài hát nghe rất sướng: ‘Đơm hoa kết quả sao chứ? Là cá nhất định phải bơi ư?’

      Tình kết quả, chỉ cần nở hoa, màu sắc rực rỡ rồi.

      Được trông thấy màu hoa rực rỡ đó, tuổi trẻ của tôi còn gì hối tiếc cả.”

      Đọc đến phần Vĩ thanh, bố tôi rủ tôi và cháu cùng dạo. Chúng tôi loanh quanh trong viện an dưỡng, bầu trời đổ xuống cơn mưa nhưng mặt trời vẫn rạng rỡ, từ hồ cá, vòng ra cây cầu , từ vườn hoa ngoặt qua chỗ dàn máy Karaoke, cuối cùng ngồi xuống ở chỗ giống như công viên, có mấy đồ chơi đơn giản. Lâu lắm rồi ở bên người thân thế này, tôi ngắm nhìn bố cầm máy ảnh chụp cho cháu nội hết chỗ này đến chỗ kia, khi ở xích đu, lúc lại ở cầu bập bênh. Tôi chợt nhớ đến mình hồi xưa xưa lắm, mười mấy năm mình thân mật, làm nũng với bố rồi. hồi ức rơi rụng, có lúc phân biệt được là thực hay là mộng, nhưng lúc này đây, tôi mở to mắt nhìn thấy bóng dáng mình đứng giữa hồi ức. Nỗi buồn giống như cái bóng, ai có thể khiến nó được, có lúc thoạt nhìn tưởng như nó biến mất, nhưng khi tôi ở dưới ánh sáng, nỗi buồn phình to ra. Nỗi đơn cũng thế. Niềm cảm thán cũng thế.

      Tôi hồi hộp với câu chuyện chỉ còn chút xíu nữa là đọc hết, lo rằng mình có cách nào chấp nhận kết cục cuối cùng. Vì thiếu kiên nhẫn, lâu lắm rồi tôi nghiêm túc đọc cho hết cuốn sách, nhưng trong quá trình bị vây khốn trong câu chuyện này, tôi cũng chôn cả tình cảm của mình trong đó, mà tôi lại có năng lực san phẳng hố chôn ấy. chút buồn thương nguồn cơn lại biến thành nụ cười mỉm môi, tôi nhìn bố và cháu , bản thân ở bên cạnh lơ lơ đãng đãng, thi thoảng ngẩng nhìn những sợi mưa mỏng mảnh, thi thoảng ngẩn người ra nhìn họ, thi thoảng nhìn họ qua giọt nước mưa vương mắt, nhớ lại những chuyện qua, nhớ lại những chuyện qua, nhớ lại tình tiết trong câu chuyện.

      Tôi ở đằng sau bố và cháu , lật giở hồi ức mười bảy năm trước. Mười bảy, con số đẹp biết bao. Hồi ức mười bảy năm trước, dường như đều rơi vào khu vực mơ hồ thể phân biệt với mộng cảnh nữa rồi. Ánh mặt trời mà mưa cũng hòa trộn vào nhau, khó lòng phân biệt, lâu lắm lâu lắm rồi tôi mới mong có trận mưa như thế, tôi thích mình bị vây ở đây, thành phố bị vây trong mưa.

      năm ấy chúng ta cùng theo đuổi”. bé sáu tuổi đằng kia, sau này cũng khó hiểu như thế, và cũng thú vị như thế, tôi thầm nhủ.


      Lời tựa 4: năm ấy chúng ta cùng theo đuổi

      Vương Truyền Nhất[1]
      [1] Diễn viên Đài Loan.



      Tôi tin rằng, mỗi người chúng ta đều có những hồi ức khiến ta mỉm cười khi nhớ lại về thứ tình vẫn còn xanh chát của thời học sinh ấy. Tôi nhận ra, thời cấp II, tôi đích thực là vua thầm, thích đống bạn , nhưng lại chẳng bày tỏ với nào hết. hay ho có thể bảo đấy là tình thuần khiết, mà trắng ra gọi là nhát .

      Nghĩ lại thấy mình kém cỏi, nhưng những hồi ức ấy lại khiến người ta khó thể nào quên.

      “Thằng con trai ấu trĩ trong tôi muốn Thẩm Giai Nghi mãi mãi ghi nhớ, Kha Cảnh Đằng là người duy nhất hôn trong lễ cưới. Chỉ chút đặc biệt ấy thôi, tôi cũng muốn cẩn thận giữ gìn. Tôi chỉ là dòng chú thích trong cuộc đời , vẫn còn rất nhiều rất nhiều hình tượng có hai nữa.”

      Đây là đoạn trong sách để lại ấn tượng rất sâu và tôi, nếu trong lễ cưới của bạn ngày xưa tôi thầm xảy ra tình huống ấy, tôi cũng giống như Kha Cảnh Đằng. Tuy cái hôn chẳng là gì cả, nhưng đối với từng tồn tại như nữ thần trong lòng tôi, nụ hôn ấy, tôi mong mãi mãi có thể giấu kín ở nơi sâu thẳm trong đáy lòng. Suốt chặng đường đời này, cũng chính khoảnh khắc chân tình ngắn ngủi ấy là khiến người ta cảm động bồi hồi nhất khi hồi tưởng.

      Tôi đọc rất lâu mới hết cuốn sách năm ấy chúng ta cùng theo đuổi này, đọc xong liền thấy lòng dâng lên cảm giác ấm áp.

      Cảm xúc rất nhiều, tâm trạng khi đọc cũng lên lên xuống xuống khá là phức tạp.

      Tôi cũng thuộc loại “quân rùa đen thích ai phải để cả thế giới đều biết”, vì vậy ít nhiều hiểu được tâm trạng đó, phải nghĩ xem nên bố trí thế nào, người ta mới nhận quà tặng hay tâm ý của ?

      Tôi đọc mạch, vẫn luôn cho rằng nhân vật chính chờ mong càng nhiều, thất vọng càng sâu, khiến cho tôi dám lật đến phần kết cục, cũng may, đó là cái kết đẹp, làm người ta thỏa mãn.

      Sức hấp dẫn của Cửu Bả Đao nằm ở chỗ, biết cách gài những then chốt vào tác phẩm, giống như bài tản văn hay phải có câu thuộc hàng kinh điển vậy. làm được điều ấy trong sáng tác tiểu thuyết, vả lại còn làm khá đẹp nữa.

      số đoạn đối thoại rất buồn cười, khiến người ta phải trầm trồ xoa xuýt, kiểu như:

      “Cậu mới mười lăm tuổi, qua lại với nó rất có thể chưa kết hôn chia tay, vậy tại sao còn muốn đương?”

      Trả lời: “Cậu biết đời này rốt cuộc cũng phải chết, thế tại sao giờ chết trước luôn ?”

      Đối với ái tình, giải thích được phần của mình rồi, ai biết được toàn bộ diện mạo của ái tình như thế nào, nhưng nếu tập hợp tất cả các câu chuyện tình lại chỗ, đó chính là định nghĩa hoàn chỉnh, cũng tức là ái tình có định nghĩa, vì phạm vi nó bao hàm quá rộng quá sâu quá khó thấu suốt.

      Điều cuối cùng tôi muốn là, tôi cũng là loại người đắm chìm trong cảm giác theo đuổi ai đó, có lẽ chỉ là thích cảm giác theo đuổi ấy thôi, thế là bịa tạc đấy, khi có cảm giác muốn theo đuổi ai đấy, tức là bạn rất thích rất thích người đó, bất luận là bạn muốn theo đuổi cái gì, có thể là tình , cũng có thể là tình dục.

      Nhiều cảm tưởng lắm rồi, bạn tự mình giở sách mà xem .

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      Lời đầu


      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/PWNs4wb.png" width="128" height="128" />


      Năm năm rồi, ngồi trước máy tính, lần đầu tiên tìm được chủ đề sáng tác.

      Trong mấy tháng đăng tải Kẻ đòi mạng, tôi vẫn liên tục sáng tác các câu chuyện riêng rẽ. Tình hai tốt ba xấu, Sát thủ, Thiếu Lâm tự đệ bát đồng nhân…, biên độ sáng tác cứ thế mở rộng, hề bị ảnh hưởng bởi giới hạn của thể loại.

      Sáng tác hai ba câu chuyện trong cùng thời điểm là việc bình thường. Cứ tự huấn luyện mình như thế, cái gọi là “phong cách viết văn” đối với tôi trở thành danh từ kỳ quặc. Đầu óc tôi giống sợi dây điện nối dài lập lòe đèn đỏ, bên có mấy ổ cắm khác nhau, mỗi ổ cắm ghi chú năng lượng cần thiết cho những câu chuyện khác nhau. Mỗi lần bắt đầu câu chuyện mới, tôi chỉ cần cắm phích vào ổ, “tách” tiếng, vậy là bắt đầu mạo hiểm với trí tưởng tượng của mình được rồi.

      Đối với tác giả mà đề tài nhiều kẻ xiết (Được rồi! Tôi biết tật xấu của mình là hơi bốc phét tí!), chọn lựa đề tài rốt cuộc lại trở thành thứ phiền não, bởi vì khi bắt đầu cuộc chiến sáng tác mới, tức là trong mấy tháng tiếp sau đó, bạn phải giữ tâm trạng như thế nào, giữ nhịp như thế nào để điều chính chênh lệch giữa các câu chuyện với nhau.

      Giờ lại đến lúc tôi vắt óc suy nghĩ xem nên viết câu chuyện nào.

      Đến chủ đề nào rồi nhỉ? Võ hiệp? Kỳ ảo? Đô thị? Tình cảm? Dị tưởng? Mỗi câu chuyện đều gõ boong boong trong kho chứa linh cảm của bộ não, gào thét đòi được thả ra ngoài.

      “Được vậy tốt quá rồi.” Tôi lẩm bẩm.

      Xưa nay câu chuyện là đôi cánh, chứ chưa bao giờ là nhà giam của tôi cả.

      Chỉ cần đợi cơn gió thích hợp, là tôi có thể bắt đầu bay lượn.

      nhịn được, tôi bắt đầu nghĩ ngợi lung tung. Nửa năm vừa rồi xảy ra rất nhiều chuyện, bệnh tình của mẹ đánh gục mọi thành viên trong gia đình, ở bên giường bệnh, tôi mở ra cánh cửa ký ức, ghi lại mõi điều vụn vặt về mẹ và thời trẻ trâu rồ dại của mình. Ngày lại qua ngày, khi tôi trút lên bàn phím những chuyện xưa nay cay đắng ngọt bùi, dòng thác lũ mang tên “tuổi trẻ” thêm lần nhấn chìm tôi trong nó.

      “Vậy viết câu chuyện của chúng ta .” Hứa Bác Thuần du học ở Mỹ, viết trong forum của lớp.

      Vậy là tôi nhận ra, sống lưng mình, lặng lẽ mọc thêm đôi cánh.

      “Tớ nghĩ thêm .” Tôi gãi gãi đầu. Vì gió vẫn chưa chưa nổi lên.

      Sau đó, gọi điện tới.
       
      <img class="aligncenter" alt="" src="http://i.imgur.com/1sJ6yIZ.png" width="128" height="128" />
      Chương 1
      Câu chuyện, có lẽ nên bắt đầu kể từ bức tường ấy.

      Mùa hè năm 1990, phân hiệu cấp II trường trung học Tinh Thành, thành phố Chương Hóa, lớp 8A Mỹ thuật.

      thằng con trai tin chắc mái tóc xoăn tự nhiên rối bù của nó rồi có ngày thẳng thớm lại, rốt cuộc bị thầy Lại chủ nhiệm phạt ngồi ở góc khuất nhất lớp, vì quá ham đùa nghịch, thích cãi vã với đám bạn học xung quanh trong giờ học.

      Hàng xóm duy nhất, là bức tường trống trơn.

      “Kha Cảnh Đằng, giờ xem em quậy phá thế nào!” Thầy chủ nhiệm cười gằn, đứng bục giảng liếc nhìn tôi lúi húi dọn ngăn kéo bàn.

      “Vâng ạ, em nhất định kiểm điểm lại mình.” Tôi gói ghém đống sách tham khảo với tranh vẽ lộn xộn trong ngăn bàn, giả vờ nghiêm túc trưng ra bộ mặt như thể rút ra được kinh nghiệm xương máu.

      Móa. Cái đám bạn bẩn bựa vong ân phụ nghĩa chúng bay, đây cố gắng làm trò cười miễn phí trong giờ học, để tuổi trẻ của mọi người được vui vẻ rồ dại chút, thế mà chúng bay lại đối đãi với thế hả? Tôi vừa thu dọn chỗ ngồi mới, vừa chửi thầm trong bụng.

      Để giành được danh hiệu “Lớp vẻ vang” mỗi tuần, thầy Lại cầu rất cao với việc giữ trật tự trong giờ học, thủ đoạn quản lý mà thầy áp dụng cũng là chính sách cao tay “chó cắn chó”. Mỗi thứ Hai hằng tuần, cả lớp đều phải nặc danh viết tên ba người hay làm ồn nhất tuần vào tờ giấy trắng, giao cho lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng thống kê lại.

      Mỗi lần bản danh sách đen ra lò, kẻ đầu bảng bị tố nhiều nhất liền dính chưởng, thầy Lại gọi điện báo với phụ huynh tất cả hành vi của vị vua quậy này ở trường, sau đó trừng phạt đủ kiểu, khiến cho đứa thường xuyên được vinh dự đứng đầu bảng là tôi đây cực kỳ phiền phức.

      Đối với kiện tôi bị phạt ngồi cạnh bức tường, mình lẻ bóng như đảo hoang suốt giờ học, cả lớp bốn mươi lăm học sinh đều hờ hững như , đứa nào đứa nấy đều háo hức chờ xem việc tiếp theo phát triển thế nào như thể xem vở kịch hay ho vậy.

      Đúng thế, chuyên gia quậy phá đứng đầu bảng danh sách đen như tôi đây, làm sao có thể gục ngã trước thứ hình phạt vớ vẩn này chứ?

      “Ha ha, giờ xem mày làm thế nào?” Dương Trạch Vu vuốt tóc, thằng này là “bảng nhãn” trong bản danh sách đen kia.

      “Móa.” Tôi phục chút nào, mang đến tiếng cười vui vẻ cho mọi người chẳng lẽ lại là cái tội?

      “Này, nhé, tao tố mày đâu!” Liêu Hoằng muốn đến việc bỏ phiếu nặc danh để lập danh sách đen. Bản thân nó cũng là đứa chuyên chọc cười trong lớp, đương nhiên là khách quen mặt của bản danh sách đen kia.

      “Tao cũng tố mày mà, thằng chó con, ràng mày còn ham quậy hơn cả tao.” Tôi .

      Nhưng thực ra tôi có tố Liêu Hoằng, biết tự bảo vệ mình đúng là sai lại càng thêm sai, đây chính là khủng bố trắng của chính sách nặc danh, bức bách mọi người phải đánh đổi tình bạn lấy viên kẹo đường của ma quỷ. Vả lại… tôi cũng tin Liêu Hoằng tố tôi.

      “Kha Cảnh Đằng, bây giờ mày siêu thảm rồi nhá, chỉ còn lại mỗi bức tường mà chuyện.” Trịnh Mạnh Tu biệt hiệu Quái Thú, là em tốt của tôi, nhà nó ở Lộc Hạng, ngày ngày học bằng xe bus của trường.

      “Đệch.” Tôi giơ ngón giữa lên.

      Cả lớp lặng lẽ học hành, tôi cũng lặng lẽ học hành, chẳng có gì sáng tạo cả.

      Tôi nghịch nghịch cái bút bi, nhìn bức tường bên tay phải.

      Chỉ là bức tường… chỉ là bức tường vớ vẩn? Chẳng qua chỉ muốn tôi mất mặt thôi chứ gì.

      “Tuổi trẻ của tôi, phải là bức tường.” Tôi khinh khỉnh khịt mũi.

      Vậy là tôi bắt đầu chuyện với bức tường, cứ lấy bút bi nguệch ngoạc những lời nhắn tin đó, mình bản thảo về nội dung truyện tranh dài kỳ với bức tường rất nghĩa khí nhưng lại trầm lặng ấy, có lúc còn cố ý vặn to volume, để mọi người biết mặc dù rơi vào cảnh ngộ trái ngang, tôi đây vẫn ngừng chiến đấu.

      tuần sau, tôi lần nữa đứng đầu danh sách đen vì chuyện với bức tường.

      Chẳng có gì bất ngờ cả.

      Trước tấm bảng đen lạnh lẽo, thầy Lại tức đến nỗi toàn thân run bần bật, trừng mắt nhìn gương mặt vô tội của tôi.

      “Kha Cảnh Đằng, cậu thế này là thế nào? Sao lại chuyện với tường?” trán thầy Lại nổi gân xanh.

      “Thưa thầy, em nghiêm túc kiểm điểm rồi ạ, em gắng sức kiềm chế ham muốn chuyện với tường.” Tôi làm bộ khó xử gãi đầu, ngón tay giữa ở sau gáy làm động tác chĩa lên, khiến cả lớp phải cố gắng nhịn cười.

      Thầy giáo Lại đau khổ nhắm mắt lại, dưới mí mắt kia xoay chuyển mọi ý tưởng áp chế tôi, cả lớp nín thở chờ thầy quăng bom. Bấy giờ, tôi say sưa tận hưởng bầu khí đó, ngô nghê coi việc xử phạt này là niềm tự hào kiểu như được đứng dưới ánh đèn sân khấu vậy.

      Đến ! Thầy Lại! Thể khí phách của bậc danh sư thầy!

      “Kha Cảnh Đằng.” Thầy Lại nặng nề thở hắt ra.

      “Dạ.” Tôi thành khẩn ngước nhìn.

      “Em chuyển lên ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi.” Thầy Lại mở mắt, tia máu chằng chịt.

      “Dạ?” Tôi hiểu.

      Cái gì cơ cái gì cơ?

      Thẩm Giai Nghi là nữ sinh ngoan nhất lớp, học giỏi, mọi người quý, là bé mà ngay bọn con cũng thể nào sinh lòng ghen tị. Tóc ngắn, mặt lấm tấm tàn nhang, khí chất xuất chúng. Xuất chúng đến mức, cả loại vô địch tinh tướng như tôi đứng trước cũng cảm thấy tự ti xấu hổ.

      “Thẩm Giai Nghi, kể từ hôm nay, thầy giao cục nợ Kha Cảnh Đằng này cho em.” Thầy Lại với giọng chân thành.

      Thẩm Giai Nghi nhíu mày, hít sâu hơi, hình như thấy rất bất lực với “trách nhiệm” này.

      Còn tôi, đầu bảng danh sách đen khủng khiếp vô địch như thế, lại chịu giao cho bé yếu ớt quản giáo nghiêm khắc hay sao? Cả lớp bắt đầu xì xầm hí hửng, Dương Trạch Vu thậm chí còn buột miệng cười phá lên. Đệch!

      “Thầy ơi, em kiểm điểm rồi mà. đấy! tình em nghiêm túc kiểm điểm rồi mà!” Tôi hết sức kinh hãi.

      “Thẩm Giai Nghi, được ?” ngờ thầy giáo lại dùng câu hỏi, qua đó có thể thấy địa vị siêu nhiên của Thẩm Giai Nghi.

      “Vâng.” Thẩm Giai Nghi miễn cưỡng nhận lời, đầu óc tôi lập tức trống rỗng vì quá nhục.

      Vậy là góc máy của câu chuyện, lẳng lặng chuyển từ bức tường đầy nét bút nguệch ngoạc kia sang những nốt tàn nhang gương mặt thanh tú của Thẩm Giai Nghi.

      Tuổi trẻ của tôi, à , tuổi trẻ của chúng tôi, bắt đầu như thế đấy.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,877
      Chương 2


      Cảm giác ngồi trước Thẩm Giai Nghi như thế nào?

      Rất là khuôn sáo, cũ mèm như công thức bảy mươi hai trong chín mươi chín công thức của tiểu thuyết ái tình vậy. Trái ngược với thành tích học tập xuất sắc của Thẩm Giai Nghi, tôi là tôi là dạng học sinh bừa bãi học hành rất kém cỏi.

      Môn Toán của tôi thôi siêu lởm, vì ngay cả dạng khái niệm cơ bản nhất là “số nhân với số thành số dương” tôi cũng thể hiểu nổi, còn cái trò phân tích nhân tử… yên lành sao phải phân tích dài dằng dặc làm quái gì? Nên dĩ nhiên là, điểm kiểm tra môn Toán hằng tháng của tôi hiếm khi đạt mức trung bình, thậm chí còn lập kỷ lục rất chối tỉ, cả năm, lần đạt điểm cao nhất chỉ là bốn mươi tám điểm! Ngoài môn Toán, những môn cần đến đầu óc như Lý Hóa cũng lung lay rệu rã, hễ đề thi thay đổi chút chút thôi, tôi cũng chết ngay cho xem.

      tóm lại, trong hơn năm trăm học sinh cùng khối, tôi thường lởn vởn như hồn ma bóng quế ở vị trí khoảng hơn bốn trăm gì đó.

      Nhưng bấy giờ tôi học lớp Năng khiếu Mỹ thuật, lại tương đối nghiêm túc với chuyện sau này làm họa sĩ vẽ truyện tranh, dù trong giờ học hay ngoài giờ học, tôi đều vẽ truyện tranh vào tập vở trắng, còn truyền tay cho đám bạn cùng lớp đọc như kiểu chuyện dài kỳ, hoàn toàn để ý thành tích học tập ở trường. để ý, hề để ý…

      Trở lại vấn đề lúc nãy: cảm giác ngồi trước mặt Thẩm Giai Nghi như thế nào?

      Tôi buộc phải cay đắng thừa nhận… khó chịu, quẫn bách, rất tự nhiên.

      “Kha Cảnh Đằng, cậu cảm thấy làm ồn trong giờ học là rất trẻ con hay sao?” Thẩm Giai Nghi ngồi sau lưng tôi, điềm đạm thốt ra câu ấy.

      “Phải như thế nào đây nhỉ… mỗi người đều có kiểu học của riêng mình…” Tôi miễn cưỡng cười gượng, trả lời đầu đuôi.

      “Vậy nên cậu chọn kiểu trẻ con nhất à?” Giọng Thẩm Giai Nghi có vẻ trách móc, mà nghe có phần già dặn.

      “…” Tôi hậm hực ngoáy lỗ mũi, nhìn quả đầu nấm ngắn ngủi của .

      “Tớ nghĩ cậu có thể dành thời gian vào việc khác.” Thẩm Giai Nghi nhìn vào mắt tôi.

      “…” Tôi bất giác cảm thấy mình bé, bén rút ngón tay ra khỏi lỗ mũi.

      phiền toái quá thể!

      Nếu Thẩm Giai Nghi hỏi tôi, tại sao tôi thích phá rối trật tự? Tôi có thể cười ha hả mà trả lời ngay, tớ quậy đấy, phá rối đấy, liên quan gì đến cậu hả?

      Thẩm Giai Nghi cũng có thể nhiếc móc tôi nặng nề, bảo tôi hãy ngoan ngoãn giữ trật tự, đừng gây phiền phức cho . Vậy tôi có thể đáp lễ, kệ xác nhà tớ! Cậu học giỏi oách lắm nhỉ!

      Nhưng, Thẩm Giai Nghi lại dùng hai chữ “trẻ con” kia.

      Học sinh giỏi chỗ nào chẳng có, nhưng cái kiểu con ngoan ngoãn mà tôi chẳng thể lại được, cái thứ khí chất trưởng thành “trong mắt tớ, cậu chẳng qua chỉ là thằng nhóc chưa biết mình làm gì” của Thẩm Giai Nghi hoàn toàn khắc chế được tôi .

      Khắc tôi chết luôn.

      Tôi rơi vào nỗi khốn đốn kỳ quặc. Trong khi những khách quen còn lại của bản danh sách đen như Dương Trạch Vu, Hứa Bác Thuần, Lý Phong Danh, Liêu Hoằng tiếp tục cù nhầy phá rối giờ học làm cả lớp cười sằng sặc, tôi đây lại vì tiếng thở dài “ là trẻ con” của người ngồi đằng sau mỗi khi mình mở miệng đùa câu mà đành gãi đầu bỏ qua.

      Tôi ngoảnh lại, thấy đôi mắt trong veo của Thẩm Giai Nghi nhìn thẳng vào mình tránh né.

      “Ây, yên tâm , nếu tớ tiếp tục mất trật tự trong giờ, thầy Lại chuyển tớ sang chỗ khác, đến lúc ấy cậu phải phiền nữa!” Tôi chau mày, phiền phức quá!

      “Thực ra cậu rất thông minh, nếu chăm chỉ học tập, thành tích khá lên nhiều lắm.” Thẩm Giai Nghi điềm đạm .

      ràng là bảo đằng giả nhời nẻo!

      “Oài, cũng bằng thừa! Tớ đây thông minh đến nỗi chính tớ còn thấy sợ cơ mà!” Tôi đốp chát.

      “Vậy cố gắng chăm chỉ vào, học phí trường tư đắt lắm đấy!” Thẩm Giai Nghi bắt đầu lải nhải như bà già.

      Thế là chúng tôi liền buôn chuyện với nhau, theo kiểu “cuộc đời tôi cần phải chỉnh đốn lại.”Giai Nghi bắt đầu lải nhải như bà già.

      Thẩm Giai Nghi có tật thích càm ràm, ràng mới mười lăm tuổi đầu mà chuyện như người lớn, nghiêm trọng hơn là Thẩm Giai Nghi còn nghĩ đến chuyện tương lai nữa (Ê! Thả lỏng tí !). Mà cái thói sửa được của tôi lại là tính trẻ con, trẻ con đến mức thuốc nào chữa nổi, đối với thứ mờ mịt như tương lai, chẳng phải đơn giản chỉ là “rồi ngày tớ trở thành họa sĩ truyện tranh siêu cấp” thôi sao?

      Tóm lại, năng lượng của tôi và Thẩm Giai Nghi nằm ở trạng thái “trung hòa” và ngừng tranh đấu, tôi có dự cảm nếu cứ tiếp tục thế này, tôi nhất định thể trở thành người hài hước, cá tính cũng càng lúc càng bị đè nén, biến thành kẻ tầm thường biết tự cao tự đại. là hỏng bét!

      Nhưng thể phủ nhận, Thẩm Giai Nghi thực là bé giỏi làm người ta dễ chịu, có bộ tịch đáng ghét kiểu ta đây là học sinh xuất sắc, cũng chẳng bao giờ thấy khoe mình làm bài tốt, đặc biệt là trong những cuộc đối thoại thường ngày với Thẩm Giai Nghi, cảm giác xấu hổ tự ti của tôi nhanh chóng biến thành thừa thãi. Dẫu sao gặp được bà tám vừa xinh đẹp vừa trẻ trung cũng là quý hóa lắm rồi.

      Sao lại bảo Thẩm Giai Nghi là bà tám? Vì Thẩm Giai Nghi là lắm lời, lắm lời siêu hạng, tôi cần phải lươn nhấn mạnh vào điểm này.

      Thẩm Giai Nghi ở tít tận Đại Trúc, nhưng vì bắt chuyến xe sớm, nên bao giờ cũng đến rất sớm, bảy giờ ngồi trong lớp ôn bài rồi.

      Hằng ngày, tôi đạp xe học, sau khi chân bước loạng choạng hai mắt nhập nhèm ném gói đồ ăn sáng vào ngăn kéo, tôi quen thói nằm rạp ra bàn đánh giấc luôn, nhưng Thẩm Giai Nghi lấy bút chọc vào lưng tôi, cái, rồi cái nữa, đến khi tôi mụ mẫm nhổm dậy, quay đầu lại chuyện với .

      “Kha Cảnh Đằng, tớ bảo này, hôm qua ngoài cửa nhà tớ có con chó hoang, tên là Tiểu Bạch…”

      “… Tiểu Bạch? Chó hoang sao lại có tên?”

      tất nhiên là bọn tớ đặt tên cho nó rồi, à, mà tớ bảo này, con Tiểu Bạch ấy sạch lắm nhé, hôm qua em tớ lấy thức ăn cho nó ăn, nó còn biết vẫy đuôi nữa…”

      “Con chó khôn thế, thích giữ lại mà nuôi ? Chó hoang mà có tên còn là chó hoang nữa rồi.”

      được đâu, nhà tớ cho nuôi chó.”

      “Cậu xấu xa lắm, đặt tên rồi phải chịu trách nhiệm với cuộc đời nó chứ?”

      “… cậu nghĩ như vậy là ấu trĩ.”

      Giờ tự học bắt đầu lúc bảy rưỡi, trước lúc đó, bao giờ Thẩm Giai Nghi cũng “tranh thủ cơ hội” thao thao bất tuyệt kể với tôi hôm qua nhà có chuyện gì, dù lớn hay , chuyện bé bằng cái móng tay cũng kể cách cực kỳ hưng phấn.

      Có lúc tôi vừa ăn sáng vừa im lặng nghe , có lúc tôi trầm trồ hùa theo. Bộ dạng tí tởn mấy chuyện vặt vãnh thường ngày của thường làm tôi cảm thấy dở khóc dở cười, ra cán bộ lớp luôn chăm chỉ học hành, lúc khuất mắt trông coi lại thích tán nhảm như vậy. Bề ngoài, tôi luôn làm bộ chẳng hứng thú gì, hòng dụ cho Thẩm Giai Nghi càng ra sức kể lể những chuyện tào lao vớ vẩn.

      Nếu tôi nằm rạp xuống bàn giả vờ ngủ, để cái bút của Thẩm Giai Nghi gãi gãi lưng lâu quá mà vẫn có động tĩnh gì, Thẩm Giai Nghi mở nắp bút ra, dùng ngòi đâm mạnh, làm tôi đau nẩy mình lên phải quay người lại.

      “Cậu làm gì mà ngủ say như chết thế, hôm qua thức đêm hả?” Thẩm Giai Nghi thu bút lại, mắt mảy may áy náy.

      “Oạch, đau lắm! Đâm mạnh thế chết người đấy!” Tôi cằn nhằn, đúng là đau , mà đầu bút bi còn để lại áo đồng phục trắng của tôi chấm xanh xấu xí.

      “Thức trắng học bài à? Mắt cậu đỏ lừ kìa.” Thẩm Giai Nghi lại giở giọng bà tám.

      “Đây mà học bài mấy đứa học giỏi các cậu còn ngẩng mặt lên được chắc? Tất nhiên là thức đêm đọc truyện tranh rồi.” Tôi dụi dụi mắt.

      “Phải rồi, hôm qua cậu có xem Nhóc Maruko ? Buồn cười đấy nhỉ, ông nội Sakura Tomozou của nhóc Maruko ấy…” Thẩm Giai Nghi hào hứng mở đầu câu chuyện.

      Tôi thường vừa nhai bánh bao trứng vừa nhìn Thẩm Giai Nghi , trong lòng khỏi dâng lên cảm giác là lạ: học sinh xuất sắc như Thẩm Giai Nghi, ngờ lại cứ quấn lấy mình… học sinh hư nhìn từ góc độ nào cũng thấy rất lởm khởm để làm “báo cáo buổi sớm”, đúng là tức cười tột bậc. điều khiến tôi càng thêm dương dương tự đắc là, tôi càng hùa theo, Thẩm Giai Nghi lại càng tích cực buôn chuyện với tôi.

      Về sau, Thẩm Giai Nghi đâm ra có thói quen xấu là buôn chuyện với tôi trong giờ tự học, buôn từ dây cà ra dây muống, từ cách giảng bài của thầy dạy Địa lý cho đến tinh thần bác ái của hội công đức Từ Tế.

      Ưu điểm của việc buôn chuyện với học sinh giỏi chính là khi lớp phó kỷ luật lên danh sách những đứa hay chuyện trong giờ học, tự động loại bỏ những học sinh giỏi thích chuyện riêng. Nạt đứa hư sợ đứa ngoan, đây chính là tính cách điển hình của lớp phó kỷ luật Tào Quốc Thắng.

      Vì vậy chúng tôi buôn chuyện chẳng e ngại gì cả, tôi và Thẩm Giai Nghi trở thành đôi bạn kiểu đũa lệch như thế đó.

      Dù bây giờ hay trước đây, thành tích cũng là tiêu chuẩn quan trọng để thầy nhận định giá trị của học sinh.

      học sinh, cho dù có sở hữu tài năng đặc biệt gì (hội họa, nhạc, karate, bắn thun… vân vân), hễ học hành tốt, đều bị cho là “ hoàn thành bổn phận”, toàn phân tán tinh thần vào những thứ “vớ vẩn lằng nhằng”.Ngược lại, học sinh có thành tích tốt, chỉ cần hơi giỏi thứ gì đấy khác nữa, liền được các thầy giáo cho là “xuất sắc quá mất, đến cả cái này cũng giỏi cơ à!” rồi đặt tay nâng như nâng trứng hứng như hứng hoa.

      Trường Trung học Tinh Thành của tôi tất nhiên cũng ngoại lệ.

      Trường tôi lập ra trạm kiểm soát thành tích thi cử hằng tháng, đặt tên là “Bảng Vàng”, những học sinh giỏi có thành tích thi cử xếp trong sáu mươi hạng đầu toàn trường được đưa lên Bảng Vàng, tên của những đứa này được viết bằng bút lông tờ giấy hồng điều lớn, dán ở hành lang giữa cho rạng rỡ tổ tiên. “Lần này cậu còn kém mấy điểm lọt vào Bảng Vàng thế?” cũng trở thành ranh giới phân chia đẳng cấp mà đám học sinh hỏi han nhau.

      Số người lọt vào Bảng Vàng của mỗi lớp tượng trưng cho “thực lực”, cũng đại diện cho “thương hiệu” của lớp ấy. Số người chiếm Bảng Vàng càng nhiều, nụ cười mặt thầy chủ nhiệm Lại càng rạng rỡ, thầy giáo các bộ môn khác cũng theo đó mà thơm lây.

      “Nếu lần này số người lọt vào Bảng Vàng của lớp ta đứng nhất khối, đến kỳ nghỉ, dẫn các em Phố Lý[1] chơi.” giáo dạy Quốc văn Chu Thục Chân vừa tuyên bố, cả lớp liền rộ lên hoan hô như sấm.

      [1] thị trấn có phong cảnh đệp nổi tiếng ở Đài Loan, được mệnh danh là “Tiểu Lạc Dương”.

      Bảng Vàng à… liên quan quái gì đến tôi.

      Tuy chẳng liên quan quái gì đến tôi, nhưng tôi học lớp Năng khiếu Mỹ thuật, Mỹ thuật là tính từ hư ảo, còn lớp Năng khiếu là danh từ, vì vậy những đứa học giỏi ở lớp tôi nhiều cực nhiều, mỗi lần thi xong đếm lại số người được đề danh Bảng Vàng, bao giờ lớp cũng xếp trong ba hạng đầu toàn khối. Lần này muốn xông lên xếp thứ nhất cũng phải chuyện gì quái lạ.

      “Lọt vào Bảng Vàng đấy… xin hỏi bạn Thẩm Giai Nghi học sinh xuất sắc của chúng ta, bao giờ bạn rơi khỏi Bảng Vàng này chưa?” Tôi lấy bút bi làm micro, làm bộ làm tịch giơ trước mặt Thẩm Giai Nghi.

      “Đừng có mà trẻ con thế được ?” Thẩm Giai Nghi học siêu giỏi, thường xuyên đứng trong tốp mười toàn trường.

      “Này, cậu thối lắm! Thế mỗi ngày cậu học bài mất mấy tiếng đồng hồ vậy?” Tôi hỏi ngược lại.

      “Kha Cảnh Đằng, nếu mỗi ngày cậu đều học hành chăm chỉ, nhất định cũng có thể lọt vào Bảng Vàng.” Thẩm Giai Nghi nhìn tôi bằng ánh mắt nghiêm túc.

      “Tớ biết chứ, tớ thông minh đến nỗi chính tớ còn thấy sợ cơ mà.” Tôi cười khì khì, đáp mà chẳng ngượng mồm.

      tự tin vô căn cứ của tôi đúng là vô căn cứ, kiểu như trời sinh đánh rắm thối rồi vậy.

      Quái Thú Trịnh Mạnh Tu là bạn thân nhất của tôi hồi đó, nhà có vẻ rất giàu, mỗi tuần nó đều mua Tập san Thiếu niên số mới nhất, lại hay cho tôi mượn về nhà xem, cùng nhau theo dõi tình tiết mới nhất trong cuộc tình trai giữa Saiyan và Frieza[2]. Nhưng dù là thằng bạn thân như Quái Thú cũng thể lý giải được tự tin khó hiểu này của tôi.



      [2] Nhân vật trong truyện tranh Bảy viên ngọc rồng, ở Việt Nam được biết đến phổ biến hơn với tên siêu Xayda và Phide đại đế.



      Nhà Quái Thú ở thị trấn Lộc Hạng, tan học về, tôi thường vừa đọc truyện tranh vừa đợi xe bus của trường với nó.

      “Kha Cảnh Đằng, dạo này mày hay chuyện với Thẩm Giai Nghi nhỉ!” Quái Thú ngồi dưới gốc cây, ngẩng mặt nhìn trời.

      “Ừm, ừm.” Tôi lật giở tờ Tập san Thiếu niên.

      “Mày thấy lạ à? Nó chuyện gì với mày thế?”

      Quái Thú vẫn nhìn trời.

      Nó lúc nào cũng nghếch mắt lên nhìn bầu trời, hại tôi tưởng rằng những người hay ngước nhìn bầu trời đầu óc đều có chút vấn đề.

      “Chuyện gì cũng .” Tôi nhíu mày, tiếp tục lật sang trang.

      “Nhưng nó học giỏi thế, sao lại có chuyện để với mày nhỉ?” Quái Thú nhìn bầu trời, hình như cái cổ nó biết mỏi là gì.

      “Quái Thú.” Tôi móc móc lỗ mũi vẫn buông tờ tạp chí truyện tranh xuống.

      “Gì mày?” Quái Thú bị đám mây trôi trời làm cho mê mẩn.

      “Tao là người rất đặc biệt.” Tôi , nhìn cục gỉ mũi màu xanh lục ngón tay.

      hay giả đây?” Quái Thú nghệt mặt.

      mà, có lúc tao đặc biệt đến mức chính tao cũng thấy sợ nữa đấy!” Tôi dính cục gỉ mũi lên cái cặp sách màu xanh lam của Quái Thú.

      Kết thúc kỳ thi cuối tháng, chúng tôi ngồi xe bus đến Phố Lý.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :