1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi - Cửu Bả Đao

Thảo luận trong 'Sách XB Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 8


      lớp, tôi với Lý Tiểu Hoa học chung, đến giờ nghỉ lại tán chuyện, dạo trong trường với nhau, tan học cùng bộ về nhà, mô hình kiểu hai đứa vô tư hồn nhiên trong sáng ấy, cuối cùng cũng xuất vấn đề.

      “Dạo này, mấy bạn ấy , tớ có thời gian ở chung với mọi người.” Lý Tiểu Hoa lộ vẻ ưu tư, ánh mắt liếc về phía đám kia.

      “Mấy bạn ấy”, tất nhiên chỉ là nhóm con trong lớp.

      Văn hóa chơi theo nhóm trong trường học có gì là kỳ quái, nhưng cách lập nhóm của con trai và con tương đối khác nhau, hình dung cách chuẩn xác bọn con trai thích “tụ” thành đám, còn bọn con lại thích “dính” chặt với nhau, mà mối liên hệ giữa bọn con với nhau cũng chặt chẽ hơn bọn con trai nhiều, cho cùng con trai cũng đến nỗi hẹn nhau nhà vệ sinh, xảy ra những chuyện kiểu như chơi thân với nhau lâu rồi, kỳ kinh nguyệt cũng cùng đến lúc.

      “Quái Thú cũng thế đấy, nhưng Quái Thú nó rất kiên cường. Ha ha!” Tôi cười cười trả lời.

      Về sau, đương nhiên Quái Thú cũng hiểu ra là tôi thích Lý Tiểu Hoa, mặc dù tôi thể cùng nó đợi xe bus của trường nữa, nhưng nó vẫn rất nghĩa khí cho tôi mượn Tập san Thiếu niên, giờ ăn trưa, nó vẫn gặm bánh nhân thịt với tôi. Quái Thú phức tạp chút nào, thuần túy là tên được chế tạo bằng cách trộn protein với truyện tranh vào nhau.

      “Khác chứ!” Lý Tiểu Hoa chau mày, viết lên tờ giấy nháp: “Mấy bạn ấy giận tớ lắm, tớ coi trọng mấy bạn ấy, mấy bạn ấy hy vọng sau này tớ với cậu suốt như thế này nữa.”

      Tôi xem xong mà tức phát điên.

      Mối quan hệ giữa tôi với bọn con trong lớp cũng khá là thân thiện, năm lớp Bảy lớp Tám, trong các hoạt động văn nghệ nhân lễ bế giảng, toàn tôi với mười đứa con đại diện cho lớp đến hội trường của tỉnh biểu diễn. Mà tôi làm lớp phó văn nghệ ba năm nay, mỗi lần có dịp gì cần trang trí lại lớp học, cũng là chúng nó và tôi hợp sức hoàn thành, cả bọn đều rất vui vẻ, vì vậy trong chuyến du lịch trước khi tốt nghiệp, cả đám con trai chỉ có mình tôi mới có thể sang phòng bọn con đánh bài cả đêm (chơi bài với Thẩm Giai Nghi phải là bị chèn ép cực kỳ, chơi blackjack bị ép phải bốc thêm bài, chơi trò tính điểm đỏ[1] tôi luôn bị trừ hai điểm, haiz, chơi kiểu gì cũng thua.)

      [1] trò đánh bài dạng ăn quân, cuối cùng đếm số điểm dựa các quân bài màu đỏ.

      Bây giờ chính đám bạn ấy lại bảo Lý Tiểu Hoa đừng chơi với tôi nữa, tôi thực thể nào hiểu nổi. Có phải chúng ngứa mắt với tôi chuyện gì ?

      “Tớ hiểu.”

      “Tóm lại, sau này hết tiết cậu đừng tìm tớ nữa.”

      Tôi chau mày, miễn cưỡng chấp nhận, ngoảnh đầu lại trừng mắt với lũ “mấy bạn ấy” kia.

      Kỳ thi lên cấp mỗi lúc gần.

      Giữa tôi và Lý Tiểu Hoa mơ hồ hình thành khoảng cách vô hình, khoảng cách này vừa có gì đó cố tình, lại vừa có chút ngại ngùng, chung là rất khó tả, làm tôi sao hiểu nổi. Chẳng hạn, thuyết phục thế nào Lý Tiểu Hoa cũng chịu để tôi đặt ảnh chụp tốt nghiệp của hai đứa cạnh nhau, về sau điều này trở thành điều nuối tiếc lớn nhất của tôi.

      Có hôm tan học, tôi ngồi tại chỗ cùng Quái Thú đọc hết cả tờ Tập san Thiếu niên, Lý Tiểu Hoa vẫn còn chuyện với bọn con kia, tôi nhìn đồng hồ, năm giờ rưỡi rồi.

      thôi.” Tôi đeo cặp sách, tới bên cạnh Lý Tiểu Hoa, cả bọn con đột nhiên im bặt.

      “Thôi, hôm nay bố tớ đến đón.”Ánh mắt Lý Tiểu Hoa hơi né tránh.

      Tôi hiểu ra. Sau đó chầm chậm đảo mắt nhìn bọn con kia.

      “Ừm, vậy tớ về trước đây.” Tôi , nét mặt được tự nhiên lắm.

      Tôi bất mãn với Quái Thú ra chỗ gốc cây đợi chuyến xe bus thứ hai của trường, xem lại tờ Tập san Thiếu niên lần nữa. Quái Thú biết tôi cơn bực bội, vậy mà cứ căn vặn tôi và Lý Tiểu Hoa rốt cuộc có chuyện gì.

      “Chẳng có gì cả, chẳng qua để Lý Tiểu Hoa có thêm thời gian với bạn bè thôi.” Tôi mệt mỏi nhìn bầu trời.

      Cuộc tình này thực đến quá muộn. Lý Tiểu Hoa sau này học trường Tinh Thành nữa, muốn học trường trung học “ni ” Chương Hóa, thời gian tôi và ở bên nhau rất quý báu, “mấy bạn ấy” dựa vào cái gì mà cướp đoạt của tôi như thế?

      “Thế thôi à?” Quái Thú nghiêng cổ.

      “Thế thôi mà.” Tôi ngáp cái.

      “Haiz, bọn con là thế đấy, mày đừng nghĩ ngợi nhiều.” Quái Thú vỗ vỗ vai tôi.

      Mày hiểu được bọn con à? Tôi trố mắt nhìn Quái Thú, nhưng ra lời.

      Có những lúc, nhiều quan tâm đúng là rất rẻ tiền, nhưng cũng đều xuất phát từ ý tốt cả. Ý tốt như thế, chẳng lý nào phải nhận về châm chọc.

      Tình hình sau đó cũng chẳng khá lên chút nào.

      Mấy tuần liền, hết giờ học, Lý Tiểu Hoa đều bảo bố đến chở về, thói quen vui vẻ cùng tôi tản bộ về nhà dường như chưa bao giờ tồn tại.

      Tôi rất khó chịu, nhưng khi ấy tôi mới mười lăm tuổi rưỡi, chẳng biết nên phản ứng như thế nào.

      Cho đến hôm, bố Lý Tiểu Hoa bận đến đón được, vậy là tôi nghiễm nhiên cùng bộ về nhà. Tôi bước , trong lòng thầm nhủ “dù thế nào cũng chẳng tệ hơn bây đoạn lấy hết dũng khí, nhàng đưa tay ra.

      Mu bàn tay tôi, run run chạm vào mu bàn tay Lý Tiểu Hoa.

      “Đừng nắm tay tớ!”

      Lý Tiểu Hoa nhìn tôi, chỉ cúi gằm mặt xuống.

      “Tớ chỉ...” Tôi lắp bắp , khí hình như biến thành acid.

      “Đừng nắm tay tớ, xin cậu đấy.”

      Lý Tiểu Hoa bước càng lúc càng nhanh.

      Đó là hôm mà cuốn kỷ yếu tốt nghiệp phát đến tay mỗi người. Buổi sáng, sau khi làm xong bài kiểm tra ôn tập Toán. Tôi mãi mãi quên, mảnh giấy kẹp trong bài kiểm tra trao đổi cho nhau, cùng với chiếc ô bằng trúc xinh.

      Chữ của Tiểu Hoa.

      Hai câu ngắn ngủi mảnh giấy giống như cú đấm trái thẳng vào mũi, bồi thêm vào cú móc phải đập vỡ xương hàm dưới của vua quyền Mike Tyson. Linh hồn tôi đợi huấn luyện viên tung khăn trắng đầu hàng, văng thẳng ra khỏi óc, bắn tung tóe bầy nhầy.

      Tôi khóc, ít nhất cũng chảy nước mắt tại chỗ.

      Lòng tự tôn của tôi xưa nay còn cứng rắn hơn sắt thép, sau khi linh hồn văng ra bật trở lại, tôi chỉ cảm thấy lửa giận bừng bừng cháy lên.

      “Mấy đứa con lắm mồm, mà bốc cứt ăn với nhau .” Tôi nhìn cái ô trúc nhắn.

      Ngày hôm sau, tôi cắt quả đầu đinh gần như là cạo trọc đến trường, rồi đổi chỗ với đứa khác trong lớp, làm đúng theo từng chữ mảnh giấy, triệt để tránh xa hề mong muốn tiếp tục tiếp xúc với tôi kia.

      Giở sách tham khảo ra, tôi rằng bắt đầu giải đề. Tôi bây giờ, được huấn luyện thành cỗ máy giải đề hiệu suất cực kỳ cao rồi.

      “Sao thế? Sao lại cắt đầu đinh?”

      Thẩm Giai Nghi cũng đổi chỗ với đứa khác, từ mé phía sau bên trái cất tiếng hỏi thẳng tôi.

      lâu lắm rồi, hai chúng tôi có duyên ngồi cạnh nhau như trước.

      “Cậu cũng ở trong nhóm đấy à?” Tôi ngoảnh lại nhìn, ngữ khí thân thiện lắm.

      “Cái gì chứ?” Thẩm Giai Nghi hiểu.

      “Ừm, tớ nghĩ cậu cũng vô vị đến thế.”

      Thẩm Giai Nghi thấy tâm trạng tôi khó chịu, thành thử dám tiếp lời, cũng dám chau mày chê tôi trẻ con hay cười tôi dưng nảy nòi cắt đầu đinh nữa.

      Chỉ là từ hôm sau, Thẩm Giai Nghi liền ngồi cố định ở mé phía sau bên trái tôi, kiên nhẫn chờ đến lúc tâm trạng tôi nguôi ngoai.

      Sau đó, lưng tôi lại bắt đầu xuất vết mực bút bi.

      thực lòng, muốn đợi đến lúc tâm trạng tôi nguôi ngoai cũng khá lâu, vì tôi bị bỏ rơi cách hết sức khó hiểu. Nhưng may mà Thẩm Giai Nghi lại bắt đầu chọc bút vào lưng tôi, buộc tôi phải nghe tán chuyện lăng nhăng, mới kéo được tôi ra khỏi thế lực hắc ám của cỗ máy giải đề.

      Bữa liên hoan sau lễ tốt nghiệp kết thúc trong tiếng ồn ào khi cả lớp đua nhau trát kem lên mặt Hứa Bác Thuần. Tôi giả vờ hào hứng ném kem mặt bánh ga tô, để ý thấy Lý Tiểu Hoa chỉ lặng lẽ ngồi trong góc nhà ăn, hờ hững nếm náp món thịt nướng miếng sắt như thể chẳng có chuyện gì xảy ra.

      “Có là cậu từng thích tớ ?” Tôi lấy làm chán nản.

      Trường cho nghỉ học, nhưng các lớp ai bảo ai đều tự động quay lại trường ôn tập.

      Thầy Lại mở cái tủ sắt lúc nào cũng lèn chặt các đề trắc nghiệm, ném từng tập từng tập đề thi xuống dưới bục giảng như kiểu phân phát lương thức của hội Chữ Thập Đỏ ở vùng thiên tai, để bất cứ đứa nào có lòng biến thành nô lệ của kỳ thi lên cấp tùy ý sử dụng. Vậy là, do ảnh hưởng của ý thức lo âu cao độ, trái ngược hẳn với thái độ chán ghét làm bài thường ngày, cả lớp nhao nhao xông lên bục giảng điên cuồng tranh giành các đề thi mẫu, tựa như trong đống ấy có giấu cả đề thi lên cấp vậy.

      Theo tôi, đây căn bản là dạng bệnh điên có tính kết cấu.

      Trở lại trường tự học chuẩn bị cho kỳ thi lên cấp, thời gian tôi buôn chuyện với Thẩm Giai Nghi cũng ít hơn thời gian dành cho việc đọc đọc lại các bài trong sách. Vì tôi biết, điểm mình có thể đạt được sớm cao hơn tiêu chuẩn xét nguyện vọng 1 vào trường trung học Chương Hóa rồi, còn Thẩm Giai Nghi càng khỏi phải , dù đến Đài Bắc thi vào trường nữ trung số 1 Đài Bắc cũng thành vấn đề.

      Mặc dù thế, ý nghĩa của điểm cao điểm thấp chỉ là giẫm đạp người khác dưới chân mình hay là bị người khác giẫm đạp dưới chân mà thôi.

      “Giờ có thể được chưa? Cậu với Lý Tiểu Hoa làm sao thế?” Thẩm Giai Nghi đột nhiên trở nên trẻ con.

      “Tớ thích bạn ấy.” Tôi liếc nhìn Lý Tiểu Hoa phía xa.

      Xung quanh Lý Tiểu Hoa lại bị cái đám được gọi là “các bạn ấy” kia vây kín, mấy đứa con cắm đầu cắm cổ làm xong đề thi mẫu bàn, sau đó đổi cho nhau chữa bài, rồi lại làm đề thi mới, biết mệt mỏi, mà mệt mỏi cũng biết. Tôi nhìn mà thấy lòng dạ rối bời, chỉ muốn đạp cho mỗi đứa phát.

      Tôi chậm rãi kể lướt từ đầu chí cuối việc, cũng cho Thẩm Giai Nghi viết về lời nhắn mảnh giấy.

      “Tớ nghĩ, nếu cậu ấy thế, sau kỳ thi lên cấp nhất định có chuyển biến tốt đấy.” Thẩm Giai Nghi cổ vũ tôi.

      thế ?” Mắt tôi sáng bừng lên.

      “Ý của cậu ấy hẳn là thế đấy? Mà cậu cũng chọc giận cậu ấy đâu, đừng nghĩ ngợi nhiều quá.” Thẩm Giai Nghi cười cười.

      thế cũng đúng, có điều... bạn ấy định học trường nữ trung Chương Hóa mà? Như vậy tớ còn cứu vãn được ?” Tôi chau mày.

      “Chuyện đời khó lắm, chỉ là học khác trường thôi, có gì to tát đâu. Việc cậu cần làm lúc này là tập trung chuẩn bị thi cử , đừng để cậu ấy thất vọng.” Thẩm Giai Nghi lải nhải như bà tám chính hiệu.

      “Trời ơi Thẩm Giai Nghi, cậu có cách gì mà cái kiểu người lớn ấy thuận mồm thế?” Tôi lấy làm tức cười.

      “Nếu cậu ấy cảm thấy cậu là thằng ngốc chịu nổi cú sốc tình hình gay go lắm đấy. Thời buổi này chẳng có đứa con nào thích chăm sóc cho loại con trai ngã lần là bao giờ gượng dậy nổi đâu...” Thẩm Giai Nghi trừng mắt lên nhìn tôi, “chỉ làm cho con chúng tớ cảm thấy mình giống như bà mẹ già thôi.”

      “Nhưng tớ đúng là mẫu người chịu nổi cú sốc ấy đấy. Mong manh lắm!” Tôi sảng khoái thừa nhận.

      “... cậu đúng là đồ trẻ con.” Thẩm Giai Nghi chẳng còn gì để .

      Kỳ thi lên cấp kết thúc.

      có gì bất ngờ, tôi thừa hơn bốn mươi điểm so với điểm chuẩn của trường trung học Chương Hóa, bèn lên thẳng phân hiệu cấp III trường Tinh Thành cùng mấy đứa Liêu Hoằng, Hứa Bác Thuần, Hứa Chí Chương, Lý Phong Danh, Tạ Minh Hòa, Dương Trạch Vu, Tào Quốc Thắng. Quái Thú tốt lắm, phải chạy đến tận Vân Lâm học trường dạy  nghề, về sau, trong ký ức của tôi, nó dần dần biến thành khối protein thích đọc truyện tranh.

      “Cậu thông minh thế, học khối Tự nhiên hẳn là thích hợp lắm đấy!” từng thế.

      “Vậy sao?” Tôi ngước nhìn bầu trời.

      Thế là, tôi bèn chọn luôn khối Tự nhiên mà mình chẳng thích chút nào. Vì câu ấy của .

      Còn chủ nhân câu ấy, quả nhiên ở lại trường Tinh Thành, mà sang trường nữ trung Chương Hóa, cái trường coi đồng phục đen trắng như totem thờ phụng.

      Tôi bao giờ thêm câu nào với bé từng cùng tôi thả bộ về nhà ấy nữa.

      Giờ là ngày 1 tháng Bảy năm 2005, trời hơi u.

      1h54 phút chiều, tôi ngồi tàu Tự Cường Đài Bắc. Ba tiếng nữa, tôi phải có mặt ở nhà xuất bản ký nghìn quyển Thiếu Lâm đệ bát đồng nhân cho hiệu sách mạng Kingstone và hệ thống cửa hàng bán lẻ Eliste. Nghe bài “First of May” của BeeGees, tôi thầm nghĩ khí của bài hát cũ này hẳn rất phù hợp với khoảng thời gian qua của mỗi người.

      Rất muốn viết thứ gì đó về Tiểu Hoa, đặc biệt là nửa năm nay, vì mẹ tôi bị ốm, tôi gần như ở hẳn Chương Hóa, ngày nào cũng qua trước cửa nhà theo quán tính.

      Đúng thế, chỉ có thể liên tục qua trước cửa nhà , liên tục dừng bước, rồi lại liên tục qua.

      Chỉ thế thôi.

      Trong cuộc đời Tiểu Hoa, tôi chỉ là chuỗi những ký hiệu nghĩa vạch ra bằng bút chì, dùng ngón tay nguệch ngoạc bôi lên.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 9


      Mỗi người đều có trải nghiệm thế này.

      Khi vô tình nghe thấy bài hát, giai điệu nào đó, ta chợt nhớ về mình trong giai đoạn nào đó, thời đại học, thời cấp III, hoặc nhìn thấy gương mặt trẻ dại được vẽ bằng phấn trắng bên cạnh chỗ ngồi của mình năm nào.

      Trước khi biến mất, Quái Thú mượn của tôi cuộn băng cassette toàn bài hát của Kim Thành Vũ, trong đó có bài đại khái thế này: “Oh, my baby, vì sao vì sao, tình lúc nào cũng thành hư ảo? Bởi vì em, nên thể đợi chia tay mới lấp đầy trái tim bằng hình bóng em, bởi vì em, nên thể để em ra . Bởi vì em, nên thể đợi chia tay mới...”

      Bài hát có ca từ si tình đến độ nhão nhừ này chính là ca khúc chủ đề của mùa hè năm tôi mười sáu tuổi.

      Kỳ nghỉ hè giả hiệu năm lên lớp Mười, chính là thời điểm các lớp học thêm điên cuồng giành giật học sinh.

      Tôi nghĩ mọi nơi đất Đài Loan này, học sinh nào vừa đỗ cấp III lại có thể thoát khỏi ma trận của các lớp học thêm ấy được, những sinh viên vừa học vừa làm ở cổng trường và cửa hiệu sách, trang quảng cáo kẹp trong báo, tờ rơi ùn ùn đến tận nhà dựa theo địa chỉ sao chép lại từ các cuốn kỷ yếu tốt nghiệp... tất cả đều giới thiệu về các lớp học thêm và mời đến học thử, tất cả đều hết sức nhấn mạnh, học thử có thể nhận được đống giáo trình miễn phí rất bổ não, cộng với những quyển sổ rất đẹp bổ não lắm.

      Hứa Bác Thuần rủ rê tôi đạp xe đến đủ các loại lớp học thêm ở Chương Hóa, mượn cớ học thử để tìm kiếm bóng dáng bé mà chúng tôi thầm thích.

      Thằng Hứa Bác Thuần này đầu rất to, phía sau bẹt gí, điểm đặc sắc của nó chính là năng lắp ba lắp bắp, thiên phú bi thảm của nó là kể bất cứ câu chuyện cười nào cũng thành ra nhạt thếch. Nó là trong mấy người bạn quan trọng nhất trong cuộc đời tôi, trong đám này cũng chỉ có mình nó là chưa từng Thẩm Giai Nghi, vì vậy Hứa Bác Thuần liền trở thành thằng bạn nối khố chuyện gì cũng có thể được của tôi. Hồi lớp Chín, tôi thích Lý Tiểu Hoa, còn Hứa Bác Thuần thích Lý Hiểu Thanh, sau khi thổ lộ bí mật tình cho nhau nghe, quan hệ đồng minh của chúng tôi lại càng thêm chặt chẽ.

      Nhiều năm sau, tôi mới nhận thức được cách sâu sắc, liên minh của hai thằng ngốc ngoại trừ việc củng cố thêm tình bạn, có thể là hoàn toàn tẹo ý nghĩa nào trong việc tác chiến đương.

      Trở lại với những ngày hè đầy rẫy những buổi học thử ở các lớp học thêm đó.

      Chúng tôi tính toán rất đơn giản. Bọn tôi là hai thằng con trai mới lớn vẫn còn biết ngượng ngùng, cái kiểu ngượng ngùng dám gọi điện thoại hẹn con ra ngoài, vậy nên cả hai quyết định điều tra xem Lý Tiểu Hoa và Lý Hiểu Thanh học thử ở lớp học thêm nào, sau đó tiếp tục theo dõi, mục tiêu cuối cùng là học chung lớp học thêm với hai người bọn học, khóa chặt mục tiêu, bám chặt rời.

      “Thế có tác dụng nhỉ?” Tôi hồ nghi, nhưng cũng mấy phản đối.

      “Tao cho mày biết, đảm bảo là được, ít nhất còn có tác dụng hơn việc mày quấy rối con chó nhà cậu ấy.” Hứa Bác Thuần như chém đinh chặt sắt.

      “Nhưng mà con Tom nhà bạn ấy thực ra cũng vui phết đấy, càng lúc nó càng quen với tao rồi.” Tôi gãi gãi đầu, lơ đễnh ngước nhìn thấy giáo dạy thêm hăng say giảng bài đến nỗi nước bọt văng tung tóe bục giảng.

      “Này, đừng có mà đặt tên bậy cho chó nhà người ta, mày làm thế khiến nó bị lẫn lộn đấy...” Hứa Bác Thuần từ từ gục xuống mặt bàn ngủ thiếp . Bọn tôi học phải để học, chỉ cần phát có bóng dáng Lý Tiểu Hoa và Lý Hiểu Thanh, hai chúng tôi bắt đầu chìm vào giấc ngủ.

      Nhưng cả mùa hè ấy, là khốn nạn cái thân, bọn tôi hoàn toàn thất bại, khi lại làm học sinh chăm chỉ suốt hai tháng trời.

      Lại đến con chó Tom nhà Lý Tiểu Hoa, đúng là vụ kỳ án oan uổng tày đình.

      Hồi đầu khi cùng Lý Tiểu Hoa bộ về nhà, chúng tôi toàn vẫy tay tạm biệt ngay ở đầu ngõ, vì vậy tôi chỉ biết đại khái khu nhà ở đâu, chứ chính xác là nhà nào trong ngõ ấy.

      Sau khi Lý Tiểu Hoa đá văng tôi ra khỏi cuộc đời ngay trước kỳ thi lên cấp, thông tin tập kỷ yếu tốt nghiệp liền phát huy tác dụng. Tôi đạp xe lần theo địa chỉ đó, “số 15 đường Thành Công[1]”, đến dưới cửa nhà Lý Tiểu Hoa, sau đó cứ quanh quẩn lượn lờ, mực chờ mong có thể “tình cờ gặp mặt” mà nhen lại ngọn lửa ái tình.

      [1] Công khai địa chỉ nhà người khác trong tiểu thuyết là hành vi vô đạo đức, ở đây chỉ là mô phỏng lại để tạo ra hiệu quả tương đương. (Chú thích của tác giả)

      Tầng dưới nhà thường khóa chặt, chỉ thả con chó to màu trắng, trông có vẻ rất sầu đời.

      “Chẳng sao cả, mày sầu đời, tao càng sầu đời hơn.” Tôi ngồi xổm, tay vung vẩy miếng hotdog mua ở cửa hàng Seven Eleven.

      “...” Con chó trắng to tướng ấy buồn chán đến mức mất cả ý thức tự giác được ăn đồ linh tinh, há mồm ra đớp lấy miếng hotdog chạy biến .

      Từ đấy trở , chúng tôi liền trở thành đôi bạn chân tình kiểu “tôi mua hotdog nó ăn hotdog”, mà nó cũng có cái tên khá oách, Tom. Tên ấy là tôi đặt bừa, nó cũng chấp nhận, chẳng hạn như...

      “Tom, ăn hotdog.” Tôi dừng xe đạp.

      “...” Con chó trắng to tướng, à , Tom ngồi chồm hỗm.

      Tom ăn xong miếng hotdog bao giờ cũng ở bên tôi, đứng dưới nhà Lý Tiểu Hoa, ngước nhìn khung cửa sổ kính mờ kiểu Pháp hiu hắt ánh sáng vàng. Tôi đắm say mê mẩn nghe tiếng piano từ bên trong vẳng ra, còn Tom thè lè lưỡi ngoảnh qua ngoảnh lại.

      “Cậu chưa bao giờ kể với tớ cậu biết chơi piano... trời ạ, còn chơi hay thế này nữa. Có thể được bạn tài hoa như vậy là hạnh phúc biết bao.” Tôi cảm thán, tưởng tượng ra hình ảnh bai bàn tay Lý Tiểu Hoa lướt phím đàn.

      “...” Tom lè lưỡi liếm tương cà chua dưới đất.

      “Cả mày nữa, Lý Tiểu Hoa cũng về mày với tao, chắc tại mày xấu quá. Nhưng sao, chỉ cần nghiêm nghị chút mày cũng ra dáng đấy. Này, mày có nghe tao đấy!” Tôi liếc nhìn Tom.

      “...” Tom vẫn cứ liếm lấy liếm để.

      “Phải rồi, nhắc lại cho mày lần nữa, tao tên là Kha Cảnh Đằng, cũng chính là chủ nhân tương lai của mày, mau mau quen với mùi của tao , sau này phải trung thành với tao đấy nhé!” Tôi khoanh tay trước ngực, ngẩng đầu nhìn lên tầng hai, lẩm bẩm tự mình.

      Ăn sạch cái hotdog, Tom cọ cọ đầu vào quần tôi gãi ngứa.

      Tôi ngồi xổm xuống, vỗ vỗ lên cái đầu ngốc của nó.

      Mọi người đều bắt giặc phải bắt vua trước, tôi lại bắt đầu mua chuộc từ con chó. Tôi nựng nịu cái mặt to phẹt của nó : “Tao trước nhé, mày ăn bao nhiêu là hotdog của tao rồi, sau này có cơ hội, tao tỏ ra rất thân thiết với mày trước mặt Lý Tiểu Hoa, mày phải phối hợp chút, đừng có để tao bị tiu nghỉu đấy!”

      Tom cứ hít hít người tôi, hình như muốn tìm ra miếng hotdog thứ hai vậy.

      “Hết rồi.” Tôi vỗ vỗ người nó, nhảy lên xe đạp, ngây ngẩn ngước nhìn cửa kính hắt ánh sáng vàng tầng hai rồi rời .

      Sắp hết mùa hè, cùng với những miếng hotdog chui vào bụng, Tom ngày thân thiết với tôi.

      Mỗi lần đạp xe rời khỏi cửa nhà Lý Tiểu Hoa, cần cổ ngửa lên ngây ngẩn ngước nhìn tầng hai của tôi chầm chậm cúi xuống, ánh mắt như thể vẫn chưa ngắm đành chuyển sang nhìn con Tom thè lè lưỡi, vẫy vẫy tay, hứa rằng rằng lần sau ở chơi với nó lâu hơn.

      “Này, sao chủ của mày vẫn để ý đến tao vậy? ràng là thi lên cấp xong rồi cơ mà?” Tôi hỏi.

      “...” Tom vẫn ăn hotdog, đây là thú vui duy nhất của nó.

      “Liệu có phải là tao bộp chộp quá ... đâu phải chứ, con người tao đây xưa nay đều rất đáng tin cậy, chủ nhà mày từ khi mới quen tao biết tao là kiểu người ấy rồi mà.” Tôi lấy làm thắc mắc.

      “...” Tom thè cái lưỡi ra.

      “Chẳng lẽ chủ nhà mày muốn nghe nốt câu chuyện tình đầy nhiệt huyết của Minanoto Yuuji lại-mang-đao nữa à? Đoạn về sau mới gọi là siêu đặc sắc.” Tôi càng , trong lòng càng thấy khó chịu, cuối cùng đành thở dài: “Ai bảo con trai mười sáu tuổi hiểu ái tình chứ? Vậy nỗi chua xót đắng cay trong lòng tao là thế nào?”

      Tom đương nhiên trả lời, nó chỉ tiếp đãi tôi theo cách sở trường nhất của nó.

      Sau đợt tập huấn học sinh mới trước ngày khai trường, có hôm, tôi mặc bộ đồng phục vẫn chưa thêu số hiệu học sinh qua nhà Lý Tiểu Hoa, chợt phát Tom biến mất, cả cái chuồng của nó cũng còn ở đó nữa.

      Tôi nhảy xuống xe đạp, thấy cửa sắt bên ngoài kéo xuống, bên dán mảnh giấy, đến giờ tôi vẫn nhớ như in những gì viết đó: “Bác đưa thư, chúng tôi chuyển nhà rồi, làm ơn đừng đưa báo và thư từ đến đây nữa. Cảm ơn.”

      Trong giây lát, tôi thể điều chỉnh nổi tiêu điểm mắt mình, đầu óc trống rỗng.

      Thế này là thế nào?

      Chuyển nhà? Chuyển đâu? Miếng hotdog tay tôi giải quyết thế nào bây giờ?

      Tôi tức tốc phóng ngay về nhà, gọi điện thoại cho Thẩm Giai Nghi.

      “Thẩm Giai Nghi, cậu có nghe chuyện Lý Tiểu Hoa chuyển nhà ?”

      “Sao cơ? Cậu ấy chuyển nhà rồi à?”

      “Đúng thế, tớ vừa trông thấy dưới nhà cậu ấy dán tờ giấy bảo người đưa thư phắn , tính sao giờ? Tớ tiêu tùng rồi, tớ với Hứa Bác Thuần còn định in tờ rơi phát ở quanh khu nhà bạn ấy...”

      “Phát tờ rơi?”

      “Đúng thế, bên viết ‘Kha Cảnh Đằng Lý Tiểu Hoa’, để bà con lối xóm nhà bạn ấy đều biết, bạn ấy cảm thấy tớ rất lãng mạn, giờ  kế hoạch tiêu tùng hết cả rồi, trái đất sắp bị người ngoài hành tinh xâm chiếm rồi...” Tôi kêu gào thảm thiết.

      “Khoa trương quá đấy, cậu thích Lý Tiểu Hoa đến thế cơ à?” Giọng Thẩm Giai Nghi có vẻ đồng tình cho lắm.

      “Tớ tiêu tùng rồi, tiêu tùng rồi, sau này tìm được bạn ấy nữa rồi...” Tôi quá đỗi chán chường, nhìn miếng hotdog nguội tanh nguội ngắt trong túi nylon: “Nhờ cậu đấy, giúp tớ gọi điện cho bọn con dở hơi kia, hỏi thăm xem bạn ấy chuyển nhà đâu được ?”

      “...”

      “Xin cậu đấy!”

      Tôi kêu lên. Tôi cảm thấy hụt hẫng vô cùng, vẫn tiếp tục đạp xe vòng vòng quanh nhà Lý Tiểu Hoa mãi thôi. Trong lòng mất mát, mà chẳng biết mình mất mát thứ gì.

      Về sau Thẩm Giai Nghi tìm hiểu ngọn ngành, gọi điện thoại đến, báo cho tôi tin tức, giọng nghe rất chắc chắn.

      “Kha Cảnh Đằng, cậu nhầm trăm phần trăm rồi, Lý Tiểu Hoa đâu có chuyển nhà.”

      thể nào, ràng tớ nhìn thấy dưới nhà bạn ấy dán tờ giấy...”

      “Tớ gọi điện cho mấy người rồi, tất cả đều Lý Tiểu Hoa chuyển nhà, cậu tin có thể gọi điện thẳng cho cậu ấy mà hỏi. Còn nữa, cho cậu biết, tớ giúp cậu hỏi đến thế thôi nhé, còn lại cậu tự mà nghĩ cách giải quyết.”

      “Sao lại thế...”

      Tôi gác máy, lại vòng qua trước nhà Lý Tiểu Hoa, nửa tin nửa ngờ nghiên cứu tờ giấy kia.

      Có thể tờ giấy này là giả (đùa với người đưa thư? là nghịch ngợm quá ), nhưng con chó Tom to đùng kia cũng biến mất, thế này thể là chuyện đùa được. Tôi cực kỳ nghi hoặc, vừa ngẩng đầu lên, liền đần thối ra nhìn biển số nhà.

      Đột nhiên, tôi giật bắn cả người.

      Đây là... số 15 phố XX? phải số 15 đường Thành Công? Tôi trợn tròn mắt, toàn thân run lên.

      cần nhảy lên xe đạp, tôi nhanh chóng “kiểm tra” biển số nhà của các nhà dân quanh đó, trời ơi, đây chính là chỗ giao nhau giữa đường Thành Công và phố XX, mà “nhà Lý Tiểu Hoa xịn” lại nằm ngay đối diện “nhà Lý Tiểu Hoa lởm”, cách có mười mét, cả hai đều là nhà số 15!

      trùng hợp thế chứ, hai nhà số 15...” Tôi trố mắt ra.

      Hiểu lầm từ đầu chí cuối, chỉ có thằng ngu nhất thiên hạ mới mới có thể hiểu lầm như vậy. Nơi này, chưa bao giờ là nhà Lý Tiểu Hoa cả. Còn Tom, đương nhiên cũng phải con chó Lý Tiểu Hoa nuôi.

      Đống hotdog kia... tôi thở dài, toàn bộ đều đầu tư nhầm chỗ rồi!

      Tôi bật cười thành tiếng, may mà Lý Tiểu Hoa chuyển nhà, sau này tôi vẫn có thể đạp xe tiếp tục lượn lờ ở quanh khu này, làm bóng ma tình lởn vởn. Vả lại, lần này có hiểu lầm nữa, tôi nhìn chằm chằm vào biển số nhà Lý Tiểu Hoa, xác nhận chắc chắn đây mới là nhà chuẩn...

      “Véo.” Tôi nhảy lên xe đạp, nhấn pêđan, bánh xe chuyển động.

      Như mọi lần, tôi ngoảnh đầu lại, nhưng nhìn về phía nhà của Lý Tiểu Hoa xịn.

      Ánh mắt tôi rơi xuống chỗ con Tom vẫn hay ngồi nhìn theo tôi, ông trùm hotdog của nó, rời .

      “Tom, con chó chỉ biết ăn lừa uống gạt, mày đâu mất rồi?”

      Tôi thấy thực phiền muộn, vẫn ngừng ngoái đầu lại.

      Cho đến lúc này, khi gõ bàn phím viết truyện dài kỳ cho tạp chí, nhớ lại chuyện ấy, tôi vẫn cảm thấy tức thở.

      Rất nhiều mùa hè trôi qua, mỗi lần qua cửa nhà Lý Tiểu Hoa, tôi đều liếc nhìn thêm lần, dành thêm chút nhớ nhung cho cái địa chỉ bị hiểu lầm kia.

      Nơi đó còn có nhiều hồi ức hơn.

      Từng có con chó trắng to tướng tên là Tom, cùng tôi thẫn thờ lắng nghe ai đó chơi đàn.


    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 10




      Năm học mới bắt đầu. Đồng phục của trường cấp III Tinh Thành như sau, con trai mặc quần dài màu cà phê, con mặc váy jupe màu cà phê, cùng với áo sơ mi trắng, cặp sách vải màu xanh lam. Nhà trường phân lớp dựa theo câu vè thuận miệng nghe rất oách: “Trung, hiếu, nhân, ái, tín, nghĩa, hòa, bình, lễ.”

      Trừ mấy đứa chạy sang học trường nữ trung Chương Hóa, đám học sinh cũ lên thẳng từ lớp 9A Mỹ thuật của trường cấp II Tinh Thành chúng tôi đều cảm thấy việc tiếp tục học cùng mái trường cũng khá bình thường, hề có ảo giác rằng mình đột nhiên biến thành người lớn. Huống chi thầy chủ nhiệm lớp Trung chúng tôi vẫn là thầy Lại, đúng là chẳng có gì mới mẻ hết cả.

      Thẩm Giai Nghi, Hoàng Như Quân và Dương Trạch Vu chọn khối Xã hội, được xếp vào cùng lớp, lớp Hòa.

      Những người còn lại gần như đều chọn học khối Tự nhiên, lần lượt được xếp vào hai lớp Trung, Hiếu, nhưng hai lớp chỉ cách nhau có bức tường, thầy giáo cũng gần như giống nhau, vì vậy, chúng tôi quậy phá tưng bừng chẳng khác hồi cấp II là mấy.

      Tôi và A Hòa lại tiếp tục cùng lớp, triển khai trận đấu thảm liệt mặt trận tình kéo dài suốt ba năm.

      A Hòa là thằng bạn rất được, nhưng khi làm tình địch, nó lại khiến tôi bối rối.

      Nếu có thể được, tôi rất rất muốn căm ghét A Hòa.

      Nếu bạn căm ghét tình địch của mình, có nghĩa là ngoài căm ghét ta, bạn chẳng thể làm điều gì khác. Điều này chỉ chứng minh bạn thua kém về mọi mặt, biết phải làm sao, đành đối địch với phương diện cảm xúc.

      Vì vậy tôi vẫn luôn duy trì quan hệ cực kỳ hữu hảo với A Hòa, đối đãi cực kỳ chân thành. Chỉ là trong trận chiến ái tình quyết phân thắng bại, chúng tôi đều chưa từng buông tay.

      đúng là, vô cùng vô cùng gian khổ!

      Nhiều năm sau, A Hòa ngồi đối diện tôi trong quán trà bên cạnh Ủy ban huyện Chương Hóa, nghe tôi kể lại những chuyện qua.

      “Kha Đằng, nếu từ hồi đó cậu rất Thẩm Giai Nghi rồi, tại sao vẫn còn cả Lý Tiểu Hoa nữa?” A Hòa tỏ ra đồng tình với tôi, có thể cậu ta là kẻ theo trào lưu chính thống trong tình .

      “Thế có vấn đề gì? lúc hai có gì lạ đâu chứ? Nhiều đứa con cũng thường vừa Lưu Đức Hoa vừa Trương Học Hữu mà!” Tôi thành trả lời, giọng tỉnh khô.

      Tránh né tình cảm mới là chuyện bất bình thường nhất.

      Nếu ở tận sâu nơi đáy lòng, thể cảm nhận được tâm hồn mình hướng về đâu, tình cảm ấy mới là tàn khuyết.

      Thực nhận thức được tình cảm... tình cảm độc nhất vô nhị của mình, chuyện xảy ra tiếp sau mới có khác biệt giữa “người lớn sành đời” và “nhãi con bất chấp.” Đối với tôi là như thế.

      “Ở đâu ra cái kiểu ấy chứ? Có ai giống cậu đâu?” A Hòa dở khóc dở cười.

      “Tớ biết làm gì được, tức là thôi.” Tôi nhìn đám bọt nổi trong cốc trà sữa.

      Đúng thế, tức là thôi...

      Đó là cái thời trẻ trâu, thế lực dồi dào, nhiều đến mức dùng mãi hết.

      Trường Tinh Thành vừa tan học, tôi liền đá vào cái xe đạp của Hứa Bác Thuần, rủ nó cùng vượt qua cầu Trung Hoa dốc đến phát sợ, phóng tới cổng trường nữ trung Chương Hóa “dự lễ tan học”. Ngày lại qua ngày, ngày lại qua ngày.

      Trước cổng trường, hai cái xe đạp.

      Hai thằng ngốc lưng đầm đìa mồ hôi, đếm xỉa gì đến ánh nhìn chòng chọng của giám thị trường nữ trung Chương Hóa.

      “Vừa rồi bọn mình vượt mấy cái đèn đỏ ấynhỉ?”

      “Hai cái? Hay là ba cái?”

      “Này, cứ vậy thế nào cũng có ngày tai nạn. Đến bao giờ mày mới bỏ được Lý Tiểu Hoa thế?” Hứa Bác Thuần thở hổn hển, khiến tật lắp của nó càng nghiêm trọng hơn.

      bao giờ.” Tôi thở ra hơi, hai chân vẫn run bần bật, “mày chỉ cần chú ý đến Lý Hiểu Thanh của mày là được rồi, tao ngắm Lý Tiểu Hoa của tao.”

      “Tao đâu có muốn làm thế này chứ, mệt bỏ mẹ, sau này mày tự mình , tao xin kiếu.” Hứa Bác Thuần lắc lắc đầu, bàn tay run bần bận ghi động xe đạp.

      “Tình là phải hành động tập thể, vậy mới sục sôi nhiệt huyết. Tin tao , tình đầy nhiệt huyết kiểu này thể nào cũng có ngày thành mốt đấy!” Tôi giơ ngón tay cái lên, nhìn Lý Tiểu Hoa xếp hàng ra khỏi cổng trường.

      Lý Tiểu Hoa liếc mắt nhìn tôi cái mà như nhìn khí, nét mặt chẳng có lấy chút cảm xúc nào.

      “...” Tôi nhìn theo Lý Tiểu Hoa mỗi lúc xa.

      Lúc nào cũng phớt lờ tồn tại của tôi như thế, cứ cúi gằm mặt về, thậm chí còn chẳng chào hỏi lấy tiếng.

      Tôi bị ghét rồi sao? Lý Tiểu Hoa cảm thấy cái kiểu lặng lẽ trồng cây si này của tôi rất trẻ con rất ngốc nghếch sao? Vừa nghĩ đến khả năng này, tôi liền toát hết cả mồ hôi hột từ trong ra ngoài.

      “Hãy nghiêm túc nghĩ đến việc từ bỏ .” Hứa Bác Thuần thở dài, đá vào xe đạp tôi cái.

      . Tao đây khi bền bỉ cố gắng ấy à, chính bản thân tao còn thấy sợ nữa đấy!” Tôi nghiến răng.

      Dưới ánh tà dương tịch của thành phố, chúng tôi đạp xe rời , chuyện câu được câu chăng.

      “Kha Đằng. Tao mới nghe người ta kể chuyện này, tốt nhất mày nên hít thở sâu mấy cái .” Hứa Bác Thuần đột nhiên dừng lại.

      “Hít thở sâu cái quái gì, kể kể nhanh lên.” Tôi chau mày.

      “Mấy hôm trước tao gặp Lý Hiểu Thanh, bạn ấy Lý Tiểu Hoa đổi tên rồi.” Nó nhìn tôi.

      “Đổi tên?” Mặt tôi tái mét.

      “Đổi thành Lý Tư Nghi. Tư trong tư sắc, Nghi trong Thẩm Giai Nghi ấy. Bảo trọng nhé, đổi tên mới chỉ là là khởi đầu thôi!” Hứa Bác Thuần vẫy tay, rẽ vào ngõ nhà nó.

      Tôi ngẩn ngơ đạp xe về nhà, tuy đến nỗi quá kinh ngạc, nhưng trong lòng thấy rất khó chịu.

      Cái tên Lý Tiểu Hoa này khiến tôi cười biết bao nhiêu lần, cho cùng, đúng là cũng quá đơn giản , đến nỗi cuốn sách tham khảo nào cũng đều đầy rẫy những cái tên kiểu thế: Tiểu Minh, Tiểu Hoa, Tiểu Mỹ... khiến Lý Tiểu Hoa hết sức buồn bực, từng nghiêm nghị cảnh cáo tôi được lấy tên ra làm trò cười, khiến tôi phải nhịn mãi.

      Giờ Lý Tiểu Hoa rốt cuộc cũng đổi tên, hết sức hợp lý thôi. Nhưng tôi lại cảm thấy thực ổn.

      “Đổi tên là khởi đầu, sau đó hoàn toàn biến mất trong cuộc đời tớ phải ?” Tôi ngừng gào hét phố, mãi đến khi khản giọng mới về nhà.

      Sau đấy, tôi viết tấm thiếp, đè nén lòng tự tôn cao quý của mình xuống, khổ sở nằn nì cái bọn được gọi là “các bạn ấy” từng mượn danh tình bạn để hãm hại tôi, nay cũng học trường nữ trung Chương Hóa, nhờ bọn họ chuyển tấm thiếp cho “Lý Tư Nghi” lờ tôi như khí kia. Hai hôm sau kết quả trả về là, Lý Tư Nghi hờ hững đọc xong tấm thiếp rồi xé nát trước mặt bọn họ, lại còn nổi cáu.

      “Cậu ấy , sau này cậu làm ơn đừng viết thứ đó nữa!” Bọn họ .

      Mấy ngày liền, tôi thẫn thờ ngơ ngẩn như cái xác hồn ở trường.

      Thế này là thế nào, những ký ức trước đây chẳng lẽ đều là ảo ảnh do bọn người ngoài hành tinh bắt tôi rồi dùng máy móc quái đản của chúng nó nhồi nhét vào đầu tôi chắc? Sao đột nhiên lại phủ nhận sạch trơn như thế?

      Chẳng còn tâm trạng đâu mà đến trồng cây si trước cổng trường nữ trung Chương Hóa nữa, sau giờ học, tôi chỉ ngồi trong lớp đợi đến lượt xem Tập san Thiếu niên số mới nhất, hoặc ngắm nghía những tấm thẻ in hình cầu thủ giải NBA mà bọn bạn cùng lớp sưu tầm với Hứa Bác Thuần, cả linh hồn tôi như trống rỗng. Hình như cũng bị ảnh hưởng bởi tâm trạng tiêu cực của tôi, Hứa Bác Thuần dần dần ngưng theo đuổi Lý Hiểu Thanh học bên trường nữ trung Chương Hóa.

      Có khi tan học, tôi và Hứa Bác Thuần đến sân nhà Hứa Chí Chương lập đội đánh bóng rổ. Hai thằng bọn tôi đều chơi rất lởm, vì vậy toàn là chúng tôi đơn đả độc đấu (khi trong hai chúng tôi có bóng, những người khác hoàn toàn muốn nhúng tay vào cuộc đối đầu của hai kẻ cực kỳ vụng về này), đánh bóng đến khi cả người mỏi nhừ chẳng còn sức đâu mà nghĩ ngợi gì nữa mới về nhà.

      Tóm lại, tôi thể nào lại gần trường nữ trung Chương Hóa được, ở đó có kết giới chuyên dùng để phòng ngự những thằng ngốc tự tác đa tình.

      Bạn hỏi tôi, chỉ đổi cái tên thôi mà, có nghiêm trọng vậy ?

      Nhưng tôi lại thể lẩn tránh được cảm giác khó chịu trong lòng.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      Chương 11


      Trong phim Công viên kỷ Jura có câu thoại kinh điển: “ sống tự tìm thấy lối thoát cho mình.”

      thế hay tôi chẳng biết chắc, nhưng tôi tin rằng... đời người có chuyện tình cờ.

      hôm, tôi lơ ngơ ở trường mãi đến 6 giờ hơn mới đeo cặp sách ra về, lúc qua lớp học của phân hiệu cấp II ở tầng , ngờ lại trông thấy Thẳm Giai Nghi ngồi mình cắm cúi đọc sách, bên cạnh còn để bát mì ăn liền ăn hết nửa, lẽ ra giờ này phải lên xe bus của trường về nhà rồi mới phải.

      Tôi lấy làm lạ, hay là lỡ mất xe? Sao lại xuất trong lớp học của phân hiệu cấp N?

      “Thẳm Giai Nghi, cậu lỡ xe bus của trường à?” Tôi thẳng vào trong chào hỏi.

      "... .” Gương mặt Thẳm Giai Nghi hơi có vẻ bẽn lẽn.

      “Hả? Sao lại đỏ mặt?” Tôi nghênh ngang ngồi xuống, trông thấy bàn Thẳm Giai Nghi là cuốn sách tham khảo môn Toán.

      “Tớ ở lại trường học bài, buổi tối ở đây khá là yên tình, học bài hiệu quả hơn, khi nào học xong gọi mẹ tớ đến chở về.” Thầm Giai Nghi ngượng nghịu .

      “Òa, chăm chỉ thế.” Tôi hoi ngạc nhiên.

      Nghe giọng điệu của Thẩm Giai Nghi hình như thường ở lại trường buổi tối để học bài. Trời ơi đất hỡi, đừng bảo tôi mới năm lớp Mười ngơ ngơ ngáo ngáo phải sống kiểu học hành hùng hục như học sinh lớp Mười hai đấy nhé.

      “Cậu sao? Mói ở bên trường nữ Chương Hóa về đây à?” Thầm Giai Nghi nhìn tôi, giọng bông đùa.

      “Đừng nhắc nữa, tớ tiêu đời rồi. Lý Tiểu Hoa đổi tên, làm tớ chỉ muốn đập đầu vào tường.” Tôi dựa lưng vào tường, gác chân lên.

      “Thôi , dẫu sao bây giờ đương tình cũng còn quá sớm.” Thẳm Giai Nghi cầm bút gõ gõ lên cuốn sách tham khảo, nghiêm nghị , “Lo học hành cho tốt, mới là việc cần làm nhất bây gjờ. :

      “Cậu chẳng thay đổi tẹo nào, vẫn là bà tám đầu óc cứng nhắc. Nhưng sao cậu lại nghĩ ra kiểu buổi tối ở lại trường học bài này thế? Tùy tiện vào lớp người ta thế này sao à?” Tôi vươn vai, điệu bộ biếng nhác.

      “Chị tớ thỉnh thoảng cũng ở lại thế này mà, chi có điều, cứ hơn 6 giờ là các bác lao công kéo hết cửa sắt tầng xuống, vì vậy tớ toàn ‘mượn’ phòng của các em tầng dưói học bài, cửa khóa, mà các bác lao công cũng chẳng đuổi tớ về bao giờ.” Thẳm Giai Nghi như thể ta đây cây ngay sợ chết đứng.

      “Ổ, ra là thế. Vậy chị cậu đâu?” Tôi buông thõng tay.

      “Chị ấy với bạn sang phòng khác học rồi. Dù sao cũng có nhiều phòng học khóa lắm, tớ thích học mình thôi.” Thẳm Giai Nghi .

      Dựa lưng vào tường, tôi nhìn Thẳm Giai Nghi ngồi cách mình độ hơn mét, cảm giác rất ấm áp bắt đầu đâm chồi trong tâm trí. Giờ chúng tôi học cùng lớp nữa, hiếm khi có cơ hội ngồi chung phòng học, chuyện với nhau như thế này.

      “À đúng rồi, cậu xem hộ tớ bài này với, tớ giải mãi vẫn ra được, phần giải mẫu trong sách tham khảo nhảy cóc nhiều bước quá.” Thẩm Giai Nghi đưa cho tôi cuốn sách tham khảo môn Toán đọc.

      Tôi đón lấy, là bài trong chương về logarit.

      Tiêu đời rồi, quả này khéo phải vắt óc ra mất.

      Lau mồ hôi, tôi cầm giấy bút lên bắt đầu tính toán, còn Thẩm Giai Nghi ở bên cạnh vừa ăn mì, vừa kể cho tôi những chuyện lặt vặt trong nhà, rồi những chuyện sau khi mẹ gia nhập hội từ thiện làm tình nguyện.

      lúc lâu sau, cuối cùng tôi cũng chắp nối ra được toàn bộ quá trình tính toán chi tiết, thở hắt ra hơi.

      ra cách giải là thế này... sách tham khảo ăn bớt nhiều bước quá, thảo nào tớ xem hiểu.” Thẳm Giai Nghi gật đầu lia lịa, đăm chiêu nhìn tôi , “cậu có cảm thấy, Toán cấp III vói Toán cấp II đột nhiên biến thành hai thứ hoàn toàn chẳng liên quan gì ?”

      “ừ, nghe cậu thế, hình như cũng đúng.” Tôi toát mồ hôi, vẫn còn chưa hết sợ.

      “Vậy sau này môn Toán có chỗ nào hiểu cậu xem hộ tớ với nhé, hồi trước tớ hướng dẫn cho cậu rồi, giờ nếu môn Toán của tớ bị kém , cậu phải chịu trách nhiệm đấy!” Thầm Giai Nghi nhìn tôi, nét mặt ấy biết là nghiêm túc thái quá hay là muốn hăm dọa người ta đây?

      "... đây sợ đâu.” Tôi , trong lòng thầm quyết định.

      Tạm biệt Thẩm Giai Nghi ở lại trường học bài mình, tôi về nhà, tắm cái rồi và vội hai bát cơm, sau đó lại phóng xe đạp quay lại trường.

      Dọc đường cứ cười tủm tỉm suốt.

      ra Thẩm Giai Nghi vẫn thế, con nghiêm túc là đáng nhất, quả nhiên sai chút nào.

      Hỏng bét, Thẩm Giai Nghi có thể hỏi bài tôi lần, có thể tiếp tục hỏi tôi thêm tram lần nữa.

      Bạn tôi hỏi tôi muộn vậy còn quay lại trường làm gì? ngại quá, kể từ giờ tôi hoàn toàn thay đổi, tiến lên con đường của người thanh niên tốt chăm chỉ học hành, và kiêm luôn việc bảo vệ thiếu nữ xinh đẹp ở lại trường học bài buổi tối nữa.

      Chân đạp pêđan mỗi lúc nhanh, thoáng cái tôi vượt qua con dốc cầu Trung Hoa, đón gió lao xuống.

      “Đúng thế! Ta tìm lại được ý nghĩ cuộc đời rồi!”Tôi dang tay hét lớn, gào lên, “Cảm ơn ông Trời cho con đặc tính dùng tình nồng cháy chữa bệnh thất tình! Hay quá ! kỳ diệu quá mất!”

      Chiến binh bảo vệ trái đất! cố lên! Trái đất lại có lý do để được bảo vệ lồi!

      Hăm hở đạp xe quay lại trường, tôi tự tìm gian phòng ở tầng gần căn phòng nơi Thẳm Giai Nghi ngồi học, bật đè lên, rồi cứ thế bắt đầu nghiệp ở lại trường học bài buổi tối của mình.

      Tôi học chung phòng vói Thầm Giai Nghi, là vì tôi cũng khá hiểu giá toi của những lúc “ mình”, đó là tự do bị bất kỳ ai quấy nhiễu, tôi nghĩ Thẳm Giai Nghi cũng muốn vậy. Mặt khác, tôi muốn để Thẩm Giai Nghi ý thức được “tôi mến ấy dã man”, bằng lại tránh mặt tôi vì chưa muốn chuyện đương.

      Cứ lặng lẽ ở bên người ta thế này thôi, tôi thầm nghĩ, rồi mở sách tham khảo môn Toán ra.

      Trường học buổi tối có điện mạo tình mịch riêng của nó.

      Ngọn đèn đường màu trắng lẻ loi bên cạnh cây dừa, tiếng côn trùng ri rả từ đâu vẳng đến, bên câu lạc bộ nhạc loáng thoáng tiếng aỉ tập kèm trumpet, sân bóng rổ thi thoảng lại có tiếng bóng đập bộp bộp.

      Càng muộn, những thanh rố ràng càng ít, làm tôi vệ sinh cũng thấy rùng mình. Bên hồ Di Tâm có tượng hiệu trưởng tiền nhiệm Tất Tịnh Tử, nghe hễ tối xuống là pho tượng đồng ấy bắt đầu trợn mắt đảo mắt, khốn kiếp, nghĩ đến thấy sợ rồi. Nhưng lần này tôi dám “chia sẻ” câu chuyện với Thầm Giai Nghi nữa, vết xe đổ vẫn còn lù lù ra kia...

      nghĩ ngợi lung tung nữa, tôi ra sức làm Toán, đây là bài toán quan trọng ảnh hưởng đến cả cuộc đời tôi chứ lại.

      Tám giờ mười lăm phút, Thẳm Giai Nghi thấm mệt, ra ngoài tản bộ mới phát tôi ở phòng học khác.

      “Cậu cũng đến à!” Thẩm Giai Nghi có vẻ rất vui, bước vào trong, tay cầm hộp bánh.

      “ừ, cậu mình ở lại muộn thế này tớ yên tâm lắm, tiện thể tớ cũng học bài luôn.” Tôi ngáp cái, làm bộ hờ hững như .

      “Thế à? Sao phải ra vẻ quan tâm thế. Nghi lát , ăn bánh rồi chuyện với tớ .” Thẳm Giai Nghi ngồi xuống trước mặt tôi, đặt hộp bánh lên quyển sách tham khảo. Đây là bánh nhân sô la O’smile.

      Chúng tôi chuyện linh tinh. Chuyện gì cũng , từ chuyện nghiêm túc to tát như nhân sinh quan, đến những chuyện vặt vãnh thường ngày, cuối cùng tránh khỏi nhắc đến cuộc sống sau khi lên cấp m. Tôi cũng nhờ vậy mà biết được, đám bạn tôi đều thầm theo đuổi Thẩm Giai Nghi theo cách riêng của chúng, làm tôi đây giật bắn cả mình.

      Liêu Hoằng tính tình cởi mở, hễ tan học là chạy sang lớp Hòa tìm Thẳm Giai Nghi lân la kiếm chuyện. Thằng A Hòa đáng sợ hễ hết tiết lại lượn lờ ở cửa lớp Hòa tìm bóng dáng Thẩm Giai Nghi, cứ “tình cờ gặp mặt” là sấn tói chuyện. Thằng Tạ Mạnh Học có tài văn chương thường hay viết những bài thơ đấy ý tặng . Thằng Trương Gia Huấn học khác trường chúng tôi còn tối nào cũng gọi điện đến nhà Thẩm Giai Nghi, chẳng có chuyện gì mà cứ mãi chịu dập máy.

      “Chà chà, sao mà cậu đắt hàng thế?” Tôi cắn miếng bánh.

      “Chẳng hay ho gì cả, tớ rất là nghiêm túc muốn được học hành tử tế. Bọn họ cứ như vậy, làm tớ hơi bối rối, haiz, tại sao mọi người đều cuống lên đương thế nhỉ?” Thẳm Giai Nghi thở dài, thở dài thực .

      Ăn hết hộp bánh, Thẩm Giai Nghi mới cười cười trở về phòng học của mình, chín rưỡi mẹ lái xe đến cổng trường đón về Đại Trúc, còn muốn tranh thủ học thêm lúc nữa.

      Tôi lưu luyến nhìn bóng rời . Thầm nhủ, đây là cuộc tình có thể sánh ngang với chiến tranh chiến hào trong Đại chiến thế giới lần thứ nhất, kéo dài ít nhất ba năm, trước khi Thẩm Giai Nghi thi đỗ vào trường đại học mơ ước, kẻ nào lộ ra bộ mặt muốn theo đuổi , kẻ ấy bị đá khỏi cuộc chơi trước tiên.

      “Còn tôi, lại là người duy nhất biết được bí mật này.” Tôi trầm ngâm.

      Đời người có gì là tình cờ, tôi vẫn luôn kiên định niềm tin ấy. Việc tôi biết được thông tin quan trọng này, tuyệt đối có ý nghĩa của nó.

      Vì vậy, tôi đến phương châm tác chiến có gì để ngờ vực: “Kiên cường giữ vững vị trí bạn tốt nhất của Thẩm Giai Nghi trong ba năm. Lên đại học rồi, mới thừa thế xông lên bày tỏ tình cảm, giành lấy cả thế giới.”

      Tôi mở quyển vở trắng ra, bắt đầu vẽ sơ đồ quan hệ giữa các nhân vật, vạch ra kế hoạch tác chiến sơ bộ.

      Đầu tiên, thằng Trương Gia Huấn lời ăn tiếng đều rất quái dị kia đáng lo ngại, nhưng có thể trở thành chủ đề cho tôi và Thầm Giai Nghi ăn bánh tán nhảm. Liêu Hoằng rất giỏi kể chuyện cười, điểm này nó ngang ngửa với tôi, nhưng về cơ bản chi cần cần thận chút là ổn. Tạ Mạnh Học học cực giỏi, lại biết làm thơ vớ vẳn, thế này thành tích của tôi cũng thể dừng lại ở trạng thái “cũng tàm tạm” được. Khó khăn nhất vẫn là A Hòa, khốn kiếp , thần thái Thẳm Giai Nghi lúc nhắc đến A Hòa cũng có gì đó khang khác, làm tôi cười xòa theo đến là khổ, nhưng mà cũng chẳng sao, A Hòa, tao dụ cho mày tỏ tình với Thẳm Giai Nghi, thế là vào ngõ cụt nghe con...

      Nhưng việc thắng bại thực trong tình ở người khác, mà là bản thân mình. Vỉ vậy, tôi cũng kiểm điểm lại bản thân.

      Từ hồi xưa, lúc ở trước mặt Thẳm Giai Nghi, tôi hoặt ít hoặc nhiều đều có chút được tự nhiên cho lắm. Từ hồi học lớp Bảy tôi sao dứt bỏ được cảm giác thiếu tự nhiên ấy, cho đến lúc nãy ăn bánh chuyện cũng vậy, rất vui vẻ, nhưng tôi vẫn cảm thấy có gì đó thoải mái, bộ dạng năng nghênh ngang lúc đó phân nửa là cố làm bộ ra.

      Tại sao lại thế nhỉ?

      Tôi thường đè nén việc thể cảm xúc mến, cho dù chỉ ánh mắt thoáng qua cũng cố gắng tránh né hết sức.

      Sợ cái gì chứ? Tôi nghĩ đến cụm từ có thể ví von với tình trạng tại, chính là “tự thẹn kém người.”

      Thòi cấp n, tôi tự thẹn mình kém cỏi trước mặt Thẩm Giai Nghi, là vì tôi rất có cảm tình với , thầm lo sợ Thẳm Giai Nghi coi thường vì mình học dốt lại còn hay quậy phá trong lớp.

      Thằng con trai thời trẻ trâu có thể làm chuyện mất hết mặt mũi trước mặt trăm người mà vẫn nhơn nhơn đắc ý... chi cần trong số đó bé mà nó thầm cảm mến.

      Thằng con trai thời trẻ trâu có thể bị úp rổ trăm lần, vẫn cảm thấy chơi bóng rổ cực kỳ thích thú... chỉ cần quanh đấy bé mà nó thầm cảm mến.

      Thằng con trai thời trẻ trâu có thể biến thành kiểu hùng nổi loạn vì học hành dốt nát, quậy phá trong giờ, chuyện với bức tường... chi cần nó ngồi trước mặt bé mà nó thầm cảm mến.

      Mà đến giờ, nếu tôi vẫn bị màn sương mù “tự thẹn kém người” này bủa vây lấy mình, tôi thể Thầm Giai Nghi bằng con người hoàn chỉnh của mình được. như thế, đầu cứ phải cúi gằm xuống, chẳng ra gì cả.

      “Vỉ thế, vẫn cứ bắt tay từ thành tích học tập vậy.” Tôi gãi đầu, cười khổ tiếng.

      ra sau cái bận sơ sẩy liền bắt đầu chăm chỉ học hành ấy, tôi vẫn phải cậy vào phương pháp cũ rích “chăm chỉ học hành” để theo đuổi con . là lỗi mốt quá cỡ, kể ra chắc chắn bị cười thối mũi. Quá là lành mạnh, thầy và các bậc phụ huynh chắc hẳn đều rất cổ vũ cho tình học đường kiểu này!

      Lúc này, Thẩm Giai Nghi đứng bên ngoài, gố lên cửa sổ lớp học tôi ngồi. Đứng cạnh là Thầm Thiên Ngọc, bà chị học lóp Mười hai, nhìn tôi như cười mà phải cười.

      “Mẹ tớ đến đón rồi.” Thầm Giai Nghi nghiêng đầu.

      “ừm, tớ ở lại lúc nữa rồi về. Học bài ở đây dễ chịu lắm.”

      Tôi , cố kiềm chế nỗi thôi thúc muốn cùng ra cống trường đợi xe. Như vậy giống “” quá rồi, tôi mà làm vậy, đảm bảo bị xếp chung vào vói bọn ngu ngốc “ngăn cản học hành tử tế” kia mất.

      “Cậu cầm quyển sách tham khảo này , có mấy bài tớ đánh dấu rồi đấy, cậu viết hết các bước giải ra rồi đưa lại cho tớ. Nhờ cậu đấy!” Thẩm Giai Nghi , rồi đặt quyển sách tham khảo lên chiếc bàn cạnh cửa sổ.

      “Chuyện thôi.” Tôi đáp bừa.

      “Còn nữa, đừng chuyện tớ ở lại trường với nhiều người quá đấy nhé, tớ ngại phiền phức lắm.” Thẳm Giai Nghi chìa tay ra.

      Chính hợp ý tớ, đồ ngốc.

      “Biết rồi.” Tôi cũng chìa tay ra, ngoắc ngoắc tay vào khí.

      Vẫy tay chào tạm biệt hai chị em họ xong, tôi kìm được tiếng thở dài.

      ... đời tôi sao lại có nhiều quý nhân đốc thúc học hành thế này!

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
       Chương 12


      Tôi là người rất hăng hái, bao giờ cũng sống rất hăng hái mà chẳng hiểu vì sao.

      Để cung cấp các bước giải bài “ có trong sách tham khảo” cho Thẩm Giai Nghi, tôi đắm đuối trong cơn cuồng giải đề Toán, ngoài giải bài tập, tôi còn niềm vui khác, chính là viết những mẩu chuyện cười vô bỗ lên mảnh giấy kẹp vào trong sách, sau đó, khi Thẩm Giai Nghi đưa lại cho tôi cuốn sách, bên trong liền có mảnh giấy của viết đáp lại.

      Những cuộc đối thoại giấy gửi qua gửi lại đó khiến tôi mỗi ngày đều tràn đầy sức sống, đều có niềm mong đợi giản đơn.

      Tôi thường tranh thủ thời gian nghỉ giữa giờ của ngày hôm sau, chạy sang lớp Hòa bên khối Xã hội tìm Thẩm Giai Nghi đưa cho lời giải mình vất vả lắm mới nghĩ ra được. Vì vậy, A Hòa, Liêu Hoầng và tôi thường hay hẹn mà gặp trong lớp Thẩm Giai Nghi vì những lý do khác nhau.

      “Ơ, Kha Đằng mày đến đây làm gì thế?” vẻ khó chịu của Liêu Hoằng lộ hết ra mặt, nhưng nó vẫn miễn cưỡng gượng cười.

      “Đến đưa bài giải Toán thôi.” Tôi cười cười, tự tin chính là phải thể trong những lúc thế này này.

      “Bài giải Toán gì thế?” A Hòa khó chịu vươn tay giật lấy quyển sách tham khảo tôi cầm lật ra xem.

      Nhìn thấy mảnh giấy, sắc mặt A Hòa biến đổi, vẻ mặt Liêu Hoằng cũng đột nhiên trở nên quái dị.

      Thẩm Giai Nghi bước ra, cười cười cầm lấy quyển sách tham khảo tay A Hòa.

      “Giải xong hết rồi à? Năng suất đấy!” Thẩm Giai Nghi lúc nào cũng rạng rỡ như ánh mặt trời.

      “Lần sau chọn bài nào khó hơn mà đưa cho tớ, tớ đây ấy à, cứ giải mãi những bài đơn giản đần người đấy!” Tôi nhơn nhơn đắc ý .

      “Này, ý cậu là bảo tớ đần phải ! Thôi xin , hồi trước là tớ dạy môn Toán cho cậu đấy nhé!” Thẩm Giai Nghi có ý dằn dỗi.

      A Hòa và Liêu Hoằng ở bên cạnh trợn mắt há hốc miệng ra, hoàn toàn hiểu được kỳ ảo bên trong câu chuyện của chúng tôi.

      Sau đó tôi vẫy tay tạm biệt, tham gia vào cuộc trò chuyện bốn người thế nào cũng tự làm mình cụt hứng ấy. Trước lúc , tôi còn đưa mắt nhìn Thẩm Giai Nghi cái đầy ý, làm bộ làm tịch mấp máy miệng thành tiếng: “, là, đắt, hàng!” làm Thẩm Giai Nghi tức tối trừng mắt lên với tôi.

      “Chúng mày căng thẳng chưa, càng căng thẳng càng giấu được cái đuôi thích người ta.” Tôi cười gian xảo.

      Gần như tối nào cũng thế, hễ học thêm là tôi ở lại trường học bài, ngay cả bữa tối cũng giải quyết cách đơn giản trong quán mì đối diện cổng ngách của trường, đôi lúc còn mua hộ bữa tối cho Thẳm Giai Nghi nữa.

      Thẩm Giai Nghi lúc ngồi học mình phòng, lúc lại ngồi chung với chị .

      Nhưng tôi luôn hết sức kiên nhẫn, gần như bao giờ tìm Thầm Giai Nghi chuyện, chỉ ngoan ngoãn gặm sách vở mình. Ngoài việc nghiên cứu môn Toán để hằng ngày giao lưu trao đổi với Thầm Giai Nghi, tôi thường ở trong phòng học trống trải ở tầng đọc thành tiếng các bài khóa tiếng , sau đó học thuộc làu làu các lý thuyết Hóa học, ngay cả môn Vật lý của người ngoài hành tinh phát minh ra kia, tôi cũng bị thúc ép làm kha khá đề mục vì có quá nhiều thời gian nhàn rỗi.

      Sau đó, khi đồng hồ tường chỉ 8 giờ, Thẩm Giai Nghi xuất cùng hộp bánh, lúc này còn dùng bút bi chọc chọc vào lưng tôi nữa, mà trực tiếp thẳng tói trước mặt tôi, nhoẻn cười ngồi xuống.

      “Cậu nghĩ sau này lên đại học học ngành nào chưa?”

      “Chưa nghĩ cách nghiêm tủc bao giờ, bọn mình mới lớp Mười thôi mà, Thẳm Giai Nghi, cậu đừng có lúc nào cũng già dặn kiểu ấy .”

      “Đặt ra mục tiêu, cầm sách lên học mới có ý nghĩa đặc biệt chứ. Có điều chinh tớ cũng chưa lắm, có lẽ là Khoa Ngoại ngữ Đại học Đài Bắc, nhưng đấy chỉ là tớ chưa biết lựa chọn thế nào nên tạm thời quyết định vậy thôi. Còn cậu? Nếu phải tạm thời đặt ra mục tiêu sao?”

      "... cậu có đề nghị gì hay ?”

      “Cậu có biết pháp sư Chứng Nghiêm sắp thành lập Học viện Y học Từ Tế ?”

      “Hả? Làm... làm gì cơ?”

      “Cậu có thể học y ở trường Từ Te, ở Hoa Liên có rất nhiều người cần được giúp đỡ, mà cậu lại rất lương thiện, gạt được tớ đâu, tớ cảm thấy nếu cậu học y, nhất định trở thành bác sỹ tốt đây.”

      Nhìn đôi mắt sáng lấp lánh của Thẩm Giai Nghi, bàn tay tôi cũng nắm chặt lại cho hợp với tình cảnh lúc này.

      “Học viện Y học... có còn thứ tình nào khích lệ lòng người tiến bộ hơn nữa đây? Những bậc cha mẹ cứng nhắc cần phải tỉnh táo lại, đừng mãi dừng lại ở tư duy cũ kỹ cho rằng tình ngăn trở nghiệp học hành, mau mau đốc thúc lũ quậy phá ham chơi nhà các vị có cuộc tình kiểu phấn đấu học hành tràn đầy nhiệt huyết !”

      Sau đó, tôi nhàm chán đến mức đề nào trong sách tham khảo môn Toán cũng giải giải lại mười lần (con số này đến giờ tôi vẫn còn canh cánh trong lòng, thể quên hay nhầm lẫn được), đọc thành tiếng bài khóa tiếng nhiều đến nỗi gần như in sâu vào nếp nhăn vỏ não. có gì bất ngờ, kỳ thi tháng đầu tiên của cấp III, tôi liền xếp thứ 9 trong khối Tự nhiên toàn trường, hai môn tiếng và Quốc văn đạt điểm cao nhất trường, làm cả đám bạn cánh hẩu của tôi và thầy Lại giáo viên chủ nhiệm lớp Trung, thảy đều kinh hãi.

      Nhưng Thẩm Giai Nghi còn kinh khủng hơn, giành luôn hạng nhất khối Xã hội, lên trước toàn trường nhận phần thưởng từ tay thầy hiệu trưởng.

      “Móa, thế nào cũng có ngày mình lên đó lĩnh thưởng cùng với Thẩm Giai Nghi.” Tôi thở dài, nhìn lên sân khấu.

      Như thế có nghĩa là, tôi phải lọt vào ba hạng đầu toàn trường cơ... nếu đúng là có ngày ấy , bộ não bị ép xung quá mức của tôi nhất định nổ tung từ bên trong, còn trẻ mà hâm hâm đơ đơ rồi.

      Vì tôi thường ở lại trường học bài buổi tối, thằng Hứa Bác Thuần vẫn hay cùng đạp xe về nhà liền phát ra trước tiên biểu dị thường của tôi, về sau, nể mặt tôi ra sức cổ vũ “hình như có thể học giỏi lên ”, Hứa Bác Thuần cũng bắt đầu ở lại trường học bài.

      Tôi phải trước, đây là câu chuyện tình , nhưng lại đầy ắp cả tình bạn trong đó.

      Hứa Bác Thuần là thằng bạn tốt nhất của tôi thời học, hai thằng chúng tôi có quá nhiều điểm trùng hợp, đủ khiến người ta phải há hốc miệng ra vì ngạc nhiên. Sau khi quyết định ở lại trường học bài buổi tối, Hứa Bác Thuần liền phát ra bé nó thích gần đây nhất, ngờ cũng ở lại trường học bài buổi tối với chị .

      “Ở lại trường học bài đúng là... cực kỳ hay mày ạ!” Hứa Bác Thuần ngơ ngẳn nhìn nàng trong phòng học.

      “Đúng thế, thời đại ra vẻ ta đây đẹp trai oách lắm để cưa lỗi thời rồi, bây giờ dùng cách học hành chăm chỉ cưa mới là chính đạo! Chăm chỉ! Chăm chỉ nữa!” Tôi vỗ vỗ lên vai Hứa Bác Thuần, hai thằng đều rất phấn chấn.

      Trùng hợp chỉ có thế. hôm đường từ trường về nhà, Hứa Bác Thuần đột nhiên muốn ăn quà vặt, vậy là chúng tôi liền dùng xe đạp bên ngoài hàng ăn nhanh kiểu gia đình tên là “Cửa sỗ Ba Góc”, ngó nghiêng định ăn chút gì đó.

      Vừa bước vào, mắt cả hai thằng cùng lúc sáng bừng lên.

      Trong góc cửa hàng có cái máy chơi điện tử cỡ lớn, khá cũ kỹ, có trò “Võ sĩ dũng mãnh” ra đòi hồi chúng tôi học lớp Sáu, có nhiều fan lắm, nhưng lại làm tôi với Hứa Bác Thuần chết mê chết mệt. “Võ sĩ dũng mãnh”, nghe tên liền biết ngay là trò chơi đối kháng, nếu dùng “ngón cái cộng ngón trỏ cộng ngón giữa” bàn tay phải chụm lại như mỏ chim, rồi nhanh chóng mổ vào nút tấn công hai phát trong vòng nửa giây, nhân vật tung ra tuyệt chiêu tất sát “cú đấm Sao Băng”, độ khó rất là cao, mấy thằng bọn tôi còn lấy cả máy tính điện tử ra thi bấm nhanh, bấm sẵn phép tính “1+1”, rồi thi xem đứa nào ấn được nhiều nhất trong mười giây (con số cuối cùng chính là kết quả).

      “Loại máy này phải thất truyền rất lâu rồi hay sao?” Hứa Bác Thuần kinh ngạc, thân hình run rẩy.

      “Hết cách rồi, đành phải chơi vài ván thôi!” Tôi vội vàng móc ra mấy đồng xu năm đồng, bỏ vào trong máy.

      Từ đó, buổi tối cứ học xong bài ở trường về, tôi và Hứa Bác Thuần lại mau mau chóng chóng đạp xe đến “Cửa sổ Ba Góc”, hai thằng ăn nháo ăn nhào cho xong, rồi ngồi trước cái máy trò chơi đến khi còn xu dính túi mới ra về.

      Có hôm, chúng tôi có rất nhiều xu năm đồng, chơi đến tận khi bà chủ lấy cái móc dài móc vào cửa sắt dọa dẫm, hai thằng mới lưu luyến đeo cặp sách lên về.

      được, cứ chơi điện tử mãi thế này là trẻ con, lại phí tiền nữa.” Hứa Bác Thuần lầm bầm.

      “Nhưng bọn mình mới học cấp m, trẻ con tí cũng là chuyện bình thường mà! Mày cho tao xin !” Tôi ngược lại vẫn rất vui vẻ.

      “Nhưng cũng thể quá đà được, cần phải có quy định, chỉ khi nào có cả tao lẫn mày mới được chơi ‘Võ sĩ dũng mãnh’, lúc nào có thằng được, để khỏi mê muội quá.” Hứa Bác Thuần nghiêm chỉnh đề nghị.

      “Cũng phải, trò này quá khủng khiếp, bên trong mã lập trình chắc chắn là có lời nguyền gì đấy.” Tôi đồng ý, đập tay với nó.

      Lúc này, chúng tôi đạp xe trong làn gió đêm, theo tuyến đường “quen thuộc”, Hứa Bác Thuần với tôi vòng qua khu nhà Lý Tiểu Hoa rồi mới chia tay nhau ai về nhà nấy. Tôi đột nhiên nảy ra ý nghĩ cực kỳ gian trá.

      nguyên tắc tác chiến kỳ quái “ai bị Thẩm Giai Nghỉ phát thầm , kẻ ấy bị đá đít khỏi cuộc chiến này trước”, tôi quyết định chia sẻ bí mật của mình với thằng bạn sống chết có nhau này.

      “Hứa Bác Thuần, mày thân với thằng A Hòa lắm đúng nhi?” Tôi dò hỏi.

      “Đúng thế.” Hứa Bác Thuần đáp.

      “Mặc dù vậy, tao vẫn quyết định cho mày biết chuyện rất là cực kỳ, nhưng mà mày phải nghĩ đến tình em của chúng ta, tuyệt đối với thằng A Hòa đấy nhé, được ?” Tôi chìa tay ra.

      vấn đề, mày chị nó à?” Hứa Bác Thuần bừa, cũng chìa tay ra.

      Hai chúng tôi đập tay.

      phải, Thầm Giai Nghi cơ.” Tôi cười cười, sảng khoái ra.

      Hứa Bác Thuần hơi sững sờ.

      “Mày cần gì với tao, tao biết thằng A Hòa thầm Thẳm Giai Nghi rồi!” Tôi cười ha ha.

      “Coi như mày đúng . Tròi đất, chúng mày làm gì mà cả bọn đều thầm Thầm Giai Nghi thế?” Hứa Bác Thuần hiểu.

      “Tuyệt đối được với A Hòa đâu đấy.” Tôi mim cười, vẫy tay.

      Khoảnh khắc chúng tôi tách ra ấy, mặt tôi méo xệch vì cười.

      Hứa Bác Thuần xưa nay rất thân với A Hòa, chuyện đương tày đình thế này nó thể nào tiết lộ cho A Hòa biết. Tôi cố ý tiết lộ bí mật ừong đáy lòng mình với Hứa Bác Thuần, chỉnh là đễ Hứa Bác Thuần giúp tôi chuyền lời đến thằng kia.

      cách nghiêm túc, tôi là kẻ khá hiểm, A Hòa cũng phát quan hệ giữa tôi và Thẩm Giai Nghi tầm thường, nếu nó khẳng định trăm phần trăm rằng tôi Thầm Giai Nghi, chắc chắn tăng tốc “theo đuổi” . Như thế, tên đại kình địch này đảm bảo bước vào “khu vực cấm tuyệt đối” của Thẩm Giai Nghi rồi!

      “Bỏ xừ, có phải mình gian trá quá ?” Tôi nhìn mặt trăng.

      đâu, cậu chỉ cực kỳ cực kỳ gian trá thôi.” Mặt trăng .

      “Cũng thường thôi mà.” Tôi giơ ngón tay cái lên .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :