1. QUY ĐỊNH BOX XUẤT BẢN :

       

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]

    ----•Nội dung cần:

    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)

    - Tác giả

    - Dịch giả

    - Đơn vị phát hành

    - Số trang ( nên có)

    - Giá bìa (nên có)

    - Ngày xuất bản (nên có)

    --- Quy định

    1 . Thành viên post có thể tự type hoặc copy từ nơi khác (để nguồn)

    2 . Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn

    3. Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ

    Ad và Mod

  2. QUY ĐỊNH BOX EBOOK SƯU TẦM

    Khi các bạn post link eBook sưu tầm nhớ chú ý nguồn edit và Link dẫn về chính chủ

    eBook phải tải File trực tiếp lên forum (có thể thêm file mediafire, dropbox ngay văn án)

    Không được kèm link có tính phí và bài viết, hay quảng cáo phản cảm, nếu có sẽ ban nick

    Cách tải ebook có quảng cáo

Cô gái tháng sáu - Ngải Mễ(7.1)

Thảo luận trong 'Sách XB Đang Type'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      THÁNG SÁU


      Tác giả: Ngải Mễ

      Nhà xuất bản: Thanh Niên - Đinh Tị

      Số trang: 624

      Giá bìa: 139.000đ

      Ngày xuất bản: 08/2014


      [​IMG]


      Giới thiệu:

      Tháng Sáu

      hỏi: “Em gặp được chàng trai vì tình mà bất chấp tất cả chưa?”

      “Hơ hơ, làm gì có chàng trai nào vì tình mà bất chấp tất cả? Trước đây còn có vì tình mà bất chấp tất cả, nhưng chàng trai vì tình mà bất chấp tất cả chưa bao giờ có.”

      “Ai bảo thế?”

      “Em bảo.”

      “Em đúng.”

      “Tại sao lại đúng?”

      chính là chàng trai vì tình mà bất chấp tất cả…”
      Tbe thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1:

      Triết gia A : Chồng cặp bồ, vợ luôn là người cuối cùng biết .

      Triết gia B : Chồng cặp bồ, nhờ trực giác mách bảo, vợ luôn là người biết chuyện đầu tiên.

      Kể từ khi chồng về nước, hai câu này luôn ám ảnh Vương Quân, research scientist (nhà nghiên cứu), sống bằng đồng lương nghiên cứu, quen với việc dùng các số liệu thí nghiệm để chuyện, mỗi khi thực các đề tài nghiên cứu tại phòng thí nghiệm, đều đặt ra hai giả thiết mâu thuẫn, xung đột nhau.

      Giả thiết 1: Gen A có thể ức chế tế bào ung thư phát triển.

      Giả thiết 2: Gen A thể phát triển của tế bào ung thư.

      Nhiệm vụ của dùng các thí nghiệm để xác định rốt cuộc giả thiết A vững chắc hay giả thiết B vững chắc.

      Chính vì thế cảm thấy lạ trước xung đột giữa triết gia A và triết gia B, trái lại, vừa nhìn thấy hai mệnh đề đối lập này, vô cùng phấn chấn, chỉ muốn tiến hành ngay thí nghiệm để kết luận ai đúng, ai sai.

      Chỉ có điều, việc cặp bồ giống tế bào ung thư, dường như chưa có ai thông qua phương pháp thí nghiệm để chứng minh.

      Điền Bân – bạn làm ở phòng thí nghiệm – chắc chắn là đệ tử của triết gia A, gần như lần nào ăn trưa gặp Vương Quân, Điền Bân đều tỏ ra lo lắng. “ giáo Vương à, nên để thầy Đại Vương nhà về nước…”

      “Thầy Đại Vương” mà Điền Bân ở đây chính là Vương Thế Vĩ – chồng của Vương Quân. Vì hai vợ chồng đều mang họ Vương nên các đồng nghiệp liền gọi họ là “Đại Vương” và “Tiểu Vương”. Còn Điền Bân luôn gọi là “ giáo Vương”, còn chồng là “thầy Đại Vương.”

      Vương Quân biết suốt ngày Điền Bân chỉ quanh ra quẩn vào với ba đứa con, có thời gian online đọc tin tức của giới showbiz, chắc chắn biết cái tên “ giáo Sola Aoi” (1) nổi như cồn, cách xưng hô “ giáo” lại bao gồm ý khác, chính vì thế cứ nghe thấy người nào gọi mình là “ giáo”, Vương Quân lại sởn gai ốc.

      Hơn nữa, tại cũng phải là giáo, mặc dù trong viện nghiên cứu của cũng có chức danh academic (giảng dạy, giáo viên), nhưng chức danh cũng phải được trao tùy tiện cho , phải xin được grant (kinh phí nghiên cứu khoa học), đồng thời phải trải qua quá trình thẩm định, sát hạch rất gắt gao mới có thể kiếm được vị trí assistant professor (giáo sư trợ giảng) (2). Tuy nhiên trong viện, bất cứ professor ở cấp nào cũng chỉ là học hàm chứ phải là giảng dạy thực thụ.

      Hay cách khác, trong viện nghiên cứu làm có “giáo viên” nào.

      Mặc dù biết cũng giải quyết được vấn đề gì nhưng lần nào cũng khéo léo tỏ ý từ chối trước cách xưng hô “ giáo Vương” này: “Điền Bân à, đừng gọi chị là giáo Vương nữa.”

      “Haizz, gọi chị là giáo Vương gọi là gì?”

      “Cứ gọi là Vương Quân cho dễ.”

      “Ai dám làm thế, chị là bậc tiền bối, sao em dám gọi thẳng tên?”

      Cụm từ “bậc tiền bối” này nghe rất chói tai, chẳng khác gì gọi ông già bà cả. Sau khi bước sang tuổi ba mươi, Vương Quân rất dị ứng với những cách xưng hô như “bà chị, bà , bà cụ”, gì đến “bậc tiền bối”, đặc biệt là khi từ này phát ra từ nàng kém mình bao nhiêu tuổi, khiến có cảm giác như trong tích tắc, tóc biến thành màu hoa râm.

      biết Điền Bân muốn thể mình là bậc hậu bối dù chỉ ít hơn người ta tuổi hay tỏ ý khiêm tốn trong vấn đề chức danh.

      Chức danh của Điền Bân là technician (kỹ thuật viên), cách research scientist mấy bậc xa, hay có thể khoảng cách thể với tới. Dù technician scientist lên bậc đến đâu cũng chỉ có thể lên tới technician 1, 2, 3, thể lên tới vị trí research scientist, vì là hai quỹ đạo hoàn toàn khác nhau.

      Tuy nhiên, Điền Bân lên làm được technician kỳ tích rồi, vì hồi ở trong nước, ấy chỉ là y tá, sau đó chồng ra nước ngoài làm tiến sĩ khoa học, ấy cũng theo sang, thời gian đầu làm thuê trong nhà hàng, sau đó đến phòng thí nghiệm của chồng làm volunteer (tình nguyện viên). Mặc dù Điền Bân chưa từng được đào tạo trong lĩnh vực này nhưng hiểu sao lại được sếp rất quý mến, cuối cùng sếp thuê ấy làm technician cho phòng thí nghiệm.

      Phòng thí nghiệm của viện nghiên cứu này đều dựa vào grant của sếp, về cơ bản có thể dùng cụm từ “được ngày nào hay ngày ấy” để miêu tả. Hôm nay có tiền, có thể thuê nhóm người từ Bắc chí Nam đến làm việc; ngày mai hết tiền, lại có đuổi nhóm người từ Bắc chí Nam. Có lúc thâm chí đến bản thân sếp cũng phải thu dọn hành lý ra về, vì vấn đề kinh phí mà chồng của Điền Bân buộc phải chuyển sang phòng thí nghiệm khác làm, những người khác cũng thay như đèn cù, nhưng Điền Bân lại như cờ chiến trong phim Nữ nhi hùng, thủ thế vững chãi ở phòng thí nghiệm bên cạnh.

      Vương Quân thấy hơi sợ khi phải ăn cơm trưa cùng Điền Bân, vì Điền Bân rất thích nhắc đến chồng , Vương Thế Vĩ, trong khi lại hề thích đề cập đến vấn đề này, lần nào cũng bị Điền Bân hỏi hết câu này đến câu khác, bị dồn vào chân tường, quả rất mất mặt, trong khi Điền Bân dường như hề phát ra điều này, chỉ cần chạm mặt trong giờ ăn trưa là lại lôi ra để hỏi.

      giáo Vương, bao giờ thầy Đại Vương nhà sang?”

      “Ờ…sắp rồi.” dám chồng sang có mấy ngày có chút việc rồi lại về nước, chỉ mong Điền Bân hiểu rằng chồng “về nước” hẳn, như thế hôm nay cũng đỡ bị tra khảo nhiều.

      Tuy nhiên cái miệng của Điền Bân dễ bịt như cái lỗ châu mai trong bộ phim Hoàng Kế Quang(3). “Úi, thế tốt rồi! hai vợ chồng chốn hai nơi thực rất đáng lo, tốt cho cả vấn đề sinh lý và tâm lý. Hồi ấy, ở trong nước em rất sống rất ổn, trong viện ai cũng quý mến em, thế nhưng “Mao Phiến” ra nước ngoài, em cũng phải bám theo ngay…”



      “Mao Phiến” ở đây chính là chồng Điền Bân, vốn tên là Mao Bình Nhạn nhưng ba chữ này phát ra từ đôi môi mỏng của Điền Bân, nghe cứ như “Mao Phiến(4)” vậy.

      Vương Quân gặp “Mao Phiến” mấy lần, ta gầy gầy, thấp bé, tướng mạo bình thường, trông như cậu bé chưa đến tuổi dậy .

      Nếu chỉ xét về tướng mạo, thể tưởng tượng ra nổi “Mao Phiến” chính là “ Mao Bình Nhạn nhà em” mà Điền Bân luôn miệng nhắc đến, giọng ngọt như mía lùi, mặc dù Điền Bân vẫn diện những bộ quần áo mấy năm trước mang từ trong nước sang nhưng trông cũng khá xinh xắn, dáng cao, sinh xong ba đứa con nhưng vẫn giữ được vóc dáng, đồng thờ lại sở hữu gương mặt trái xoan, chiếc cằm nhọn là mốt nay, khá giống nữ diễn viên của Pháp Juliette Binoche trong bộ phim Bệnh nhân người .

      Điều khiến Vương Quân thể lý giải được là, cùng là khuôn mặt trái xoan, chiếc cằm nhọn, mắt mũi ở đúng vị trí, tại sao nhìn Juliette Binoche trang nhã, lịch lãm như vậy, còn Điền Bân lại cục mịch, quê mùa như thế?

      Vương Quân chưa bao giờ công khai rằng Điền Bân giống Juliette Binoche, vì Điền Bân cảm thấy rất tự mãn rồi, nếu nữa chắc nàng nổ tung mất. Mặc dù Điền Bân là người Trung Quốc có bằng cấp thấp nhất, chức danh thấp nhất trong khu nhà họ ở nhưng năng lúc nào cũng rất ta đây, bất luận đề tài nghiên cứu khoa học của ai, bấtkế torng lĩnh vực nào, ta đều xen vào bình luận. Nếu là chủ đề liên quan đến công tác nghiên cứu ta lại càng coi mình là cha thiên hạ, bất kể đối phương là ai cũng đều nhiệt tình đưa ra lời khuyên.

      Điền Bân , giọng rất quan tâm: “ giáo Vương à, phòng thí nghiệm của “Mao Phiến” nhà em tuyển người đấy, chị có thể bảo Vương nhà chị thử xem.”

      Vương Quân là người dễ bị mủi lòng, hễ mủi lòng là chỉ muốn móc hết ruột gan cho đối phương xem. “Vậy hả, cảm ơn cậu, nhưng Vương Thế Vĩ chỉ sang vài ngày rồi lại về.”

      “Về đâu cơ?”

      “Về nước.”

      “Lại về nước nữa hả? Em cứ tưởng ấy… hiểu ra, muốn sang để được gần chị…”

      Câu này nghe sao mà chói tai vậy? Cứ như Vương Thế Vĩ có người đàn bà khác.

      Vương Quân muốn giải thích hoặc phản bác nhưng trong lòng cũng có gì chắc chắn.

      Làm sao biết chồng có người đàn bà khác? Chưa biết chừng họ hàng, người thân của Điền Bân ở trong nước lại có điều gì to sang tận bên này, tại cả thế giới đều biết chồng có người khác, chỉ có là chưa biết mà thôi.

      Triết gia A đâu phải là người sinh ra chỉ biết mỗi việc ngồi ăn!

      biết phải đáp thế nào, đành vờ như nghe thấy, tập trung vào quả táo gọt.

      Điền Bân lại than thở: “Nhưng mà thầy Đại Vương ở trong nước phát triển cũng tốt, nếu sang đây, thầy cũng thấy thiếu tự tin, chị làm đến research scientist rồi mà thầy ấy mới chỉ là postdoc (tiến sĩ khoa học). Nếu là em, chắc chắn em cũng phải suy nghĩ!”

      Vương Quân liền đùa: “Hơ hơ, ý của cậu là tớ ép ấy sang ư?”

      “Cũng hẳn là thế, nhưng… thế nào nhỉ, phụ nữ mà giỏi quá cũng ổn…”

      “Tớ có giỏi quá đâu! Làm bao nhiêu năm mới lên được vị trí research scientist là… kém cỏi lắm rồi!”

      “Nhưng nhà chị ngay cả research scientist cũng còn chưa tới được.”

      “Thế cậu bảo tớ phải làm gì? Lẽ nào tớ nên quay lại làm postdoc ư?”

      “Quay lại làm postdoc có gì ổn đâu! Chỉ là chức danh thôi mà, chỉ cần trình độ ở mức đó, mang chức danh gì cũng thế thôi”

      biết đây là lời Điền Bân mang ra đề an ủi mình hay “Mao Phiến” lấy đó để an ủi vợ, bất kể là phát minh của ai cả hai vợ chồng Điền Bân đều rất mủi lòng trước lời an ủi này, người yên tâm làm “tiến sĩ khoa học ngàn năm”, người kia yên tâm làm vợ “tiến sĩ khoa học ngàn năm”.

      liền đùa: “Tớ cũng biết chứcd này chỉ là cái tên gọi mà thôi, nhưng Vương Thế Vĩ nghĩ như vậy, nếu cậu được với ấy điều này tốt quá.”

      Điền Bân liền sốt sắng thanh minh: “ giáo Vương, em có liên hệ gì với thầy Đại Vương đâu.”

      Vương Quân vốn có ý Điền Bân có mối liên hệ với chồng mình, nhưng thấy Điền Bân mặt thoắt đỏ thoắt tái chối ngay như vậy, tự nhiên trong lòng cũng sinh nghi: Chẳng lẽ Điền Bân và chồng có mối liên hệ gì sao?

      Trước khi về nước, chồng cũng làm ở viện nghiên cứu này, nhưng cùng tầng với , ở tầng bốn, chồng làm ở tầng hai, trong giờ làm việc rất ít khi gặp nhau, thỉnh thoảng có việc gì, chồng liền tầng hai lên tầng bốn, nếu gặp các đồng nghiệp nữ Trung Quốc như Điền Bân, bao giờ cũng đùa vui mấy câu.

      Vương Quân còn thấy lạ trước những chuyện này, vì chồng được mọi người công nhận là Don Juan, mặc dù chỉ là Don Juan trong giới người Hoa và cũng chỉ có người Hoa công nhận, nhưng số Don Juan trong giới người Hoa cũng ít, đến tuổi trung niên mà vẫn được gọi là Don Juan lại càng ít hơn, chính vì thế vẫn được coi là rất có tiếng, đến đâu cũng có phụ nữ bắt chuyện, làm quen.

      từ lâu bản thân còn cảm thấy rung động trước tướng mạo của chồng, còn hào hứng muốn gọi lại bắt chuyện mấy câu nữa, nhưng nhớ lại ngày xưa, chỉ cần nhìn thấy bóng dáng Vương Thế Vĩ, thậm chí nghe thấy mấy chữ “Vương Thế Vĩ”, người sô lên sùng sục.

      Hồi ấy, cứ đến giờ ăn là lại ngồi trước cửa sổ ký túc xá giả vờ đọc sách, thực ra là ngó con đường ngoài cửa sổ, vừa nhìn thấy đến nhà ăn mua cơm, lại mang cặp lồng chạy ra nhà ăn, tất cả chỉ là để gặp đường, mặc dù hồi ấy hề biết , cũng chào hỏi , nhưng được ngắm lát, cũng cảm thấy vui mấy ngày liền.

      Hồi ấy, những ngốc như phải là ít, chỉ riêng phòng có ba người, đều là những nhân vật nhìn thấy Vương Thế Vĩ là hưng phấn suốt ba ngày.

      --- ------ ------ ------ ------ ------

      1. Sola Aoi là người mẫu, diễn viên khiêu dâm, thần tượng phim người lớn của Nhật Bản.

      2. Ở Mỹ, thông thường, sau khi sinh viên tốt nghiệp tiến sĩ và sau ít nhất là hai năm nghiên cứu hậu tiến sĩ, họ có thể xin đề bạt vào ngạch giáo sư. Có ba bậc giáo sư được xếp theo thứ tự thấp nhất đến cao nhất: Asisstant Professor (giáo sư trợ giảng), Associate Professor (phó giáo sư) và Professor (giáo sư).

      3. Hoàng Kế Quang là liệt sĩ được phong danh hùng của Trung Quốc vì lấy thân mình lấp lỗ châu mai khi quân đội Trung Quốc trợ giúp Triều Tiên trong cuộc kháng chiến chống Mỹ ngày 19-10-1952.

      4. Mao Phiến phát là Mao Pian, Mao Bình Nhạn phát là Mao Ping Yan. Từ “Mao Phiến” vốn có nghĩa là đĩa sex.

      Chương 3:


      Mặc dù hình bóng chàng in sâu vào trái tim nhưng chàng lại hề để mắt đến . Sau khi trở lại trường, mấy lần gặp chàng mua cơm, nhưng chàng lại hề lên tiếng chào , cũng chẳng buồn để mắt đến cái, tóm lại là hề nhận ra .

      đành phải trút bày tình đơn phương và nỗi niềm tương tư vào mấy cuốn tiểu thuyết tình cảm.

      Sau khi đọc xong chồng tiểu thuyết tình cảm cao ngất, rút ra được quy luật của tình : Thế gian này có hai loại tình . Loại thứ nhất, từ cái nhìn đầu tiên hoặc thanh mai trúc mã, gia đình hai bên rất ủng hộ, nhưng đến nửa đường lại nảy sinh rất nhiều vấn đề, hoặc là bên ốm rồi qua đời, hoặc là bên thay lòng đổi dạ, cuối cùng mỗi người ngả. Loại thứ hai, ban đầu gặp rất nhiều sóng gió trở ngại, hoặc là nam chính nữ chính hiểu lầm nhau, hoặc là gia đình hai bên ngăn cản, thậm chí nam chính hoặc nữ chính đều có người nhưng càng về sau, nam chính, nữ chính càng nhau, vượt qua mọi khó khăn, đến được với nhau. Từ đó trở , họ sống hạnh phúc đến đầu bạc răng long.

      thích hình mẫu thứ hai hơn, ban đầu gặp chút sóng gió cũng sợ, chỉ cần cuối cùng đến được với nhau, hạnh phúc trọn đời là được.

      Và hoàn cảnh tại của có vẻ giống với hình mẫu thứ hai hơn, vì trong thời gian thầm biết tin dữ Vương Thế Vĩ có người .

      Dĩ nhiên chị cả là người đầu tiên biết được tin này.

      “Vương Thế Vĩ có người rồi.”

      “Hả? Chàng có người rồi ư?”

      “Sao cậu biết?”

      “Cậu chắc chắn chứ?”

      “Dĩ nhiên là chắc chắn rồi, tớ tận mắt nhìn thấy, chẳng lẽ còn giả à?”

      “Cậu nhìn thấy hả? Nhìn thấy ở đâu vậy?”

      “Tớ đến nhà ăn số 3 ăn cơm, nhìn thấy ta với nàng.”

      Mọi người liền thở phào. “ ăn cùng nhau là người hả?”

      “Dĩ nhiên rồi, nàng đó dồn hết những thứ ăn sang bát ta.”

      “Thế làm thế nào?”

      “Còn phải làm thế nào nữa! Ăn hết thôi.”

      Vương Quân nghe mà vô cùng ngưỡng mộ! biết nàng nào có diễm phúc lớn như vậy, những được ngồi ăn với Vương Thế Vĩ mà còn được gạt hết đồ ăn mình ăn sang cho , cũng phản đối mà ăn hết ngay, việc này…cũng có khác gì hôn nhau đâu nhỉ?

      tưởng tượng ra cảnh nếu mình cũng được ngồi ăn cùng bàn với Vương Thế Vĩ, chắc chắn gắp hết những thứ thích ăn trong bát sang bát .

      Nhưng sao đàn ông lạ vậy nhỉ? Luôn thích những người dồn cho họ những đồ ăn mà họ thích và những người hay nhường các món mà họ thích sang bát họ!

      Lúc này mới ihểu tại sao gần đây, khi ăn gặp Vương Thế Vĩ, hóa ra là sang nhà ăn số 3, còn tưởng mình căn thời gian chuẩn.

      Nghĩ đến cảnh mình khổ sở chờ đợi ăn ở nhà ăn số 2, còn vui vẻ ăn với người ở nhà ăn số 3 mà thương thay cho mình!

      vốn rất ít , vậy mà lúc này cũng lấy hết can đảm hỏi: “Người cậu ấy học ở khoa Sử hả?”

      “Tớ hỏi. Tại sao cậu biết là khoa Sử?”

      bạn đó ăn cơm ở nhà ăn số 3 mà.”

      “Ờ, cũng có thể là như vậy, nhưng khoa Văn cũng ăn ở nhà ăn số 3 mà.”

      “Tóm lại là học ngành xã hội.”

      “Con học ngành xã hội có duyên nhỉ? Con trai ngành tự nhiên bọn mình đều thích con bên đó, sau này người nghiên cứu xã hội, người nghiên cứu tự nhiên, tuyệt biết bao! Nếu cả hai vợ hcồng đều làm ngành tự nhiên, suốt ngày chúi đầu trong phòng thí nghiêm, về nhà đó còn gọi là nhà ?’

      “Tốt nhất là tự nhiên với xã hội.”

      “Nhưng con trai khoa Văn, Sử cũng thích con học tự nhiên, họ bọn mình lãng mạn, nào nấy khô như ngói.”

      “Ai bảo con tự nhiên lãng mạn? Bọn mình còn sướt mướt hơn cả con khoa Văn, Sử ấy chứ!”

      “Nàng đứng đây gào thét giải quyết được gì? Có giỏi cứ hạ gục mấy gã bên khoa Văn, Sử rồi hãy .”

      “Đây coi thường bọn con trai khoa Văn, Sử!”

      “Thế đám con học tự nhiên như bọn mình phải tìm ai đây?”

      Cả đám như chùm bong bóng bị xẹp hơi.

      Vương Quân nghĩ, sớm biết thế này, hồi đầu thà chọn ngành xã hội còn hơn! ra điểm các môn xã hội của cũng tồi, kém gì các môn tự nhiên, nhưng bố mẹ đều học xã hội khó xin việc, bản thân cũng có chính kiến nên chọn tự nhiên.

      ngờ, chỉ vì lựa chọn này mà phải buông tay nhường người bạn đời lý tưởng cho người khác. Có thể còn ế suốt đời. Viễn cảnh này u ám đến thế ư? Đổi ngành học ư? Hình như còn kịp nữa.

      Tuy nhiên, điều đáng mừng là, mấy năm sau, đám con trong phòng đều lần lượt kiếm được người , chứng minh cho lời đồn đại con hoc tự nhiên có ai thèm ngó là hoàn toàn lãng nhách.

      Nhưng vẫn chưa có người , hiểu sao đám bạn trong phòng đều thích Vương Thế Vĩ như vậy mà lại có thể tìm được bạn trai, lẽ nào bình thường họ luôn miệng nhắc đến đều chỉ là nhắc cho nghe ư?

      Ngoài Vương Thế Vĩ, chẳng có thiện cảm với chàng nào cả. dồn mọi chú ý vào Vương Thế Vĩ và bạn của .

      Đúng là ông trời phụ lòng người, cuối cùng cũng dò la được thông tin: Bạn của Vương Thế Vĩ học khoa Văn, tên là Tông Gia , cái tên rất quê nhưng lại khá xinh xắn, dáng cao, mặt trái xoan, mắt khá to, khuôn mặt cũng khá to, mũi cao lắm, nếu nhìn thẳng thấy khá hơn, với Vương Thế Vĩ chắc là thua xa rồi, nhưng người ta số hên, là đồng hương của Vương Thế Vĩ, nhất cự ly, nhì tốc độ, hai người nghỉ đông, nghỉ hè lại cùng về nhà, cùng trở về trường, vài lần như vậy rồi thành người .

      Vương Quân chọn hẳn môn học gần nhà ăn số 3, học xong liền ăn cơm ở đó. Nếu căn chuẩn thời gian, hoặc chịu khó ăn rềnh ràng là có thể gặp được Vương Thế Vĩ và người .

      phát ra rằng rất thích mặc chiếc quần quân trang đó, trông vô cùng phong độ, về chiều dài hay độ rộng đều nhìn rất phong độ, nhìn đám con trai mặc mấy chiếc quần vừa vặn lại thấy cứng ngăc, gò bó.

      Mỗi lần ăn cơm gần nhà ăn, đều là họ ở chỗ sáng, ở chỗ tối, vừa ăn vừa quan sát hai người, nhưng họ chưa bao giờ biết mình bị theo dõi.

      Đúng là nhìn thấy Tông Gia gắp thức ăn trong bát mình sang cho Vương Thế Vĩ và dường như Vương Thế Vĩ có phản ứng gì đặc biệt, vẫn ăn như thường, bao giờ cũng ăn xong trước người rồi ngồi đó đội người ăn xong, hai người liền cầm cặp lồng rời nhà ăn, biết về hướng nào.

      Vì chuyện này mà Vương Quân tưởng tượng ra rất nhiều bước ngoặt khác nhau, ví dụ Tông Gia người khác rồi bỏ rơi Vương Thế Vĩ, trong lúc Vương Thế Vĩ đau khổ tột độ, muốn tìm đến cái chết đến bên , thổ lộ tình cảm bao năm qua với , và thế là chợt bừng tỉnh: Vương Quân mới là xứng đáng để mình thương!

      Tuy nhiên cũng biết thể có chuyện Tông Gia đem lòng người khác, vì với nhan sắc như Tông Gia , tìm được người như Vương Thế Vĩ là kỳ tích rồi, làm sao người ta có thể bỏ rơi người đàn ông tuyệt vời như vậy mà tìm người khác thua xa Vương Thế Vĩ về mọi mặt? Chẳng lẽ để nhà ngươi thế chân ư?

      còn đặt ra giả thiết khác: Vương Thế Vĩ bị thương, ví dụ cụt chân chẳng hạn, điều nay là nhẫn tâm với , nhưng trong chuyện tình , đôi lúc rất tàn khốc! Trước thử thách tàn khốc này, Tông Gia dao động, muốn gắn bó suốt đời với người chồng cụt chân. Thế là Tông Gia rời xa Vương Thế Vĩ, và trong giây phút quan trọng này, đến với .

      Tình tiết còn lại giống như những gì ở phần .

      hiểu thể để cho bố mẹ biết những suy nghĩ này, thể cho chị em trong phòng, nếu để họ biết, chắc chắn rủa là kẻ đê tiện. Nhưng thấy mình đê tiện, tất cả những cái làm đều là vì tình . phải các nữ chính đa tình trong tiểu thuyết đều vì tình mà bất chấp tất cả đó sao?

      Chương: 4


      Chỉ tiếc rằng cho đến tận lúc tốt nghiệp đại học, Tông Gia vẫn chưa ai khác, Vương Thế Vĩ cũng bị cụt chân, còn Vương Quân vẫn lẻ bóng.

      May thay cho ! Đọc bao nhiêu tiểu thuyết tình cảm như thế, đặt ra nhiều giả thiết hão huyền như vậy, còn bỏ ra nhiều thời gian để theo dõi Vương Thế Vĩ và bạn trêu ghẹo nhau mà bị “tạch”môn nào, thuận lợi tốt nghiệp, sau đó còn học cả thạc sĩ tại khoa.

      Mấy bạn cùng phòng giờ mỗi người phương, chỉ có chị cả chọn con đường học cao học như , hai người lại cùng phòng, nhưng lần này điều kiện khá hơn hẳn, phòng chỉ có hai người nên càng thân.

      Chị cả thầy giáo họ Mục tại khoa, nhưng người ta yên bề gia thất, vợ chồng sống hạnh phúc, thường xuyên cãi vã, thầy liền tìm sinh viên để được an ủi về tinh thần, kết quả tìm đến chị cả.

      Thầy Mục với chị cả rằng: “Bây giờ mình là thầy trò, nên công khai mối quan hệ, đợi em tốt nghiệp, ly hôn.”

      Vương Quân thấy chuyện này có vẻ ổn. “Thầy ấy biết thầy trò được nhau sao lại bảo ngươi học cao học?”

      “Ta đòi học đó chứ!”

      “Nhà ngươi đòi học cao học hả?”

      “Ừ, nếu học, ta bị tống về huyện làm ngay.”

      biết điều chị cả , vì rất nhiều người bị phân công công tác về huyện, Vương Thế Vĩ cũng bị đưa về huyện, nghe trước khi chia tay, còn uống rượu với đám con trai trong lớp, cả đám uống đến say mèm rồi ngồi khóc với nhau.

      Biết tin khóc, cảm thấy vô cùng đau đớn, nếu có chuyện gì quá buồn, đấng nam nhi cool như chắc chắn bao giờ khóc.

      Sau đó, nghe Tông Gia cũng bị phân về huyện nhưng cùng huyện với Vương Thế Vĩ, hai người ở cách nhau mấy trăm cây số, lúc này mới hiểu tại sao Vương Thế Vĩ lại khóc.

      vô cùng cảm động và nao lòng, tại sao mình lại gặp được người đàn ông nặng tình như vậy?

      Bốn năm học đại học, cũng có mấy đến với , nhưng dù xét về tướng mạo, tài năng hay cách theo đuổi, đều chẳng buồn suy nghĩ mà từ chối luôn.

      Nếu đàn ông thế gian này đều như vậy quyết định kiếp này lấy chồng, cứ thế chờ đợi, cho đến ngày Tông Gia may qua đời, khi ấy, dù tóc bạc, da mồi, vẫn chạy đến trước mặt Vương Thế Vĩ tóc cũng bạc phơ, với rằng: “Em đợi suốt cuộc đời!”

      Tuy nhiên, hình như tưởng tượng này công bằng với Tông Gia cho lắm, tại sao người ta phải chết trước chứ? Nghe phụ nữ thọ hơn đàn ông, có khi tới ngày Vương Thế Vĩ mất, Tông Gia vẫn sống sờ sờ.

      Thôi thế nà vậy, đợi đến ngày Vương Thế Vĩ mất, nhất định đến bên giường , nắm chặt tay và thổn thức: “Em cả cuộc đời!”

      Chắc là vì tình này mà bị giày giò dưới gian nhỉ? Biết đâu có khi lại vì tình chân thành này mà hồi sinh. Mặc dù sau khi hồi sinh, vẫn quay về với vòng tay của Tông Gia nhưng cũng chấp nhận, cứu mạng người phúc đẳng hà sa mà.

      sợ Tông Gia cho gặp Vương Thế Vĩ. Nhưng chắc chắn nghỉ ra cách để gặp lần. Trong tiểu thuyết, những người đơn phương cả đời được số phận an bài cho gặp đối tượng thầm lần.

      Còn có khả năng nữa là cả hai vợ chồng họ đều rất thọ, còn lại về chầu Diêm Vương trước, biết có mời được Vương Thế Vĩ đến bên giường bệnh của lần hay , chỉ lần thôi, chỉ mấy phút thôi, dùng chút hơi tàn để thều thào với rằng, trọn đời, vì mà cả đời lấy chồng.

      Vừa nghĩ đến đây, nước mắt lại lăn dài, quá cảm động trước chung thủy của mình. cảm thấy nếu Vương Thế Vĩ phải là kẻ lòng dạ sắt đá chắc chắn cảm động trước tình chân thành, vĩ đại của , có khi từ đó trở năm nào cũng đến thắp hương trước mộ cũng nên. Còn Tông Gia chắc chắn ghem lồng lộn, lúc nào cũng cạnh khóe, mát, cuối cùng chịu nổi nữa và quyết định bỏ Tông Gia , chỉ ngồi bên mộ , sống nốt quãng đời còn lại. Khi ấy, người ta luôn nhìn thấy cụ già râu tóc bạc phơ lặng lẽ túc trực trước ngôi mộ lẻ loi.

      Tình này cũng tồi nhỉ? Có thể coi là kẻ chiến thắng cuối cùng đúng ?

      cũng có cuộc sống đến nỗi tồi trong những ảo tưởng của mình, nhưng bố mẹ bắt đầu sốt ruột. “Bốn năm đại học con kiếm được thằng nào, giờ còn đòi học lên? Con bằng cấp càng cao càng khó kiếm người !”

      thắc mắc: “Tại sao nhất định phải tìm người ạ?”

      tìm được người lấy chồng kiểu gì?”

      “Tại sao nhất thiết phải lấy chồng ạ?”

      “Hả? Lẽ nào mày định làm bà suốt đời sao?”

      “Tìm được người ưng ý hãy lấy, tìm được thôi.”

      Mẹ sốt ruột quá, đích thân đến trường lần, cũng phát ra đầu óc con có điều gì bất thường nhưng cũng chẳng nhìn thấy có học viên cao học nào ra hồn, đành chán chường quay về.

      Cuối cùng, ngày nọ, chị cả báo tin cho Vương Quân: “ chàng Vương Thế Vĩ bị người đá rồi đấy!”

      luồng tin chẳng khác gì sét đánh giữa ban ngày! , thông tin cực kỳ tốt lành đến cứu vãn cuộc đời !

      Nếu thế gian thực có vị thần Số phận chắc chắn vị thần này mang họ Vương!

      hỏi lại với vẻ rất tin: “Tại…. Tại sao?”

      nàng đó chê Vương Thế Vĩ vô tích , tìm được đường chuyển công tác của hai người lên thành phố nên tìm giỏi giang hơn rồi đá bay chàng.”

      “Ngươi nghe ai vậy?”

      “Ông Mục chứ ai.”

      “Sao thầy Mục lại biết?”

      “Ông ấy nghe ông Mạc đồng nghiệp .”

      “Sao đồng nghiệp của thầy ấy lại biết?”

      “Vì đồng nghiệp của ông ấy chính là “ giỏi giang” đó.”

      “Hả? Vậy à? Thế tại…”

      tại người cũ của Vương Thế Vĩ được chuyển công tác đến trường cấp ba nằm trong trường Đại học D của bọn mình rồi.”

      “Thế Vương Thế Vĩ sao?”

      “Vương Thế Vĩ? Vẫn làm ở huyện đó thôi.”

      lập tức quyết định đến huyện B thăm Vương Thế Vĩ, thể để tự tử trong thời khắc đen tối này được.

      bàn bạc với bất kỳ ai mà vội vã mua vé rồi tức tốc về huyện B.

      Đến huyện B, vừa xuống xe, mới sực nhớ ra mình chẳng có lý do nào để đến thăm cả, có khi Vương Thế Vĩ còn chẳng nhớ , nếu đuổi phải làm sao?

      ngồi xe đến huyện B, tính toán lúc, cuối cùng nghĩ ra lý do rất ngớ ngẩn, thôi đành là đến huyện B có việc nghe cũng ở huyện B nên nhờ tìm hộ chỗ ngủ trong ký túc xá đêm để tiết kiệm tiền trọ.

      bấm bụng đến trường Nhất Trung ở huyện B, hỏi mọi người về thầy Vương Thế Vĩ, mọi người thầy có giờ dạy, bảo ngồi ở văn phòng đợi lát.

      đợi ở đó, mấy lần định bỏ về nhưng cuối cùng cố gắng ở lại, tự khích lệ mình rằng: Dù gì thế này vẫn còn tốt hơn là trước lúc lâm chung mới cử người đến tìm . Ngay cả giả thiết hãi hùng đó mình còn sợ, vậy việc gì phải sợ cái này?

      Nhưng cũng nghĩ rồi, lát nữa, nếu vào gặp cười nhạo , bỏ về ngay, tìm nhà trọ ngủ đêm, sáng mai bắt xe về, mãi mãi bao giờ nhớ đến nữa.

      biết đợi bao lâu, có mấy giáo viên thập thò ngó trộm, còn đứng ngoài bàn tán gì đó, đều cố gắng chịu đựng.

      Cuối cùng cũng đợi được đến lúc hoàng đế giá lâm, chưa bước vào, nhìn thấy bóng dáng qua cửa kính, xúc động đến mức mắt nhòe , suýt bật khóc.

      Nhưng người ta vẫn coi như hề có chuyện gì xảy ra, bình thảnh bước vào, bình thản đến đứng lát trước mặt , bình thản : “Về phòng nhé?”

      như nhận được lệnh đặc xá, thở phào tiếng, ngoan ngoãn theo ra ngoài, bên tai vẫn nghe thấy mấy giáo viên thào.

      Về đến phòng , đặt ba lô xuống, dồn quần áo bẩn ghế vào góc tường rồi mời ngồi xuống. Sau đó, lại bỏ tuýp kem đánh răng và bàn chải trong cái cốc ra, rót nước từ cái phích còn khá mới, đưa cho .

      Từ đầu đến cuối gì, vẫn lặng lẽ và cool như thế.

      Nước nóng, chỉ ấm, uống mấy ngụm rồi bấm bụng hỏi: “ có biết em là ai ?”

      “Biết chứ!”

      “Vậy hả? Em là ai?”

      “Vương Quân lớp I chứ gì!”

      “Sao lại biết tên em?” chỉ sợ : “Em theo dõi mấy năm, suýt phải báo cảnh sát, lại còn biết tên em nữa à?”

      Cũng may là như thế, chỉ mỉm cười đáp: “Học với nhau bốn năm, làm sao có thể đến tên cũng biết?”

      “Học cùng nhau bốn năm buộc phải biết tên ư? Lớp có rất nhiều người mà em biết tên.”

      “Con trai đông, con ít mà.”

      Chân lý!

      Im lặng lát, hỏi tiếp: “ hỏi em đến đây làm gì à?”

      “Em với mà.”

      “Nếu em sao?”

      “Thế hỏi cũng chẳng giải quyết được vấn đề gì.”

      Coi lối logic này! Cool quá!

      Logic cool như vậy, người sao cool cơ chứ? Nếu có thể làm việc theo logic này, cũng rất cool. Chỉ tiếc rằng được tự nhiên như vậy.

      đoán: “Có phải thường xuyên có người đến thăm bất thình lình như thế này ?”

      , ai thèm đến nơi khỉ ho cò gáy này thăm chứ?”

      “Người đến à?”

      liền cau mày: “ ấy còn là người . muốn nhắc đến ấy nữa.”

      rất mừng. “Ok, em nhắc tới nữa. Người khác sao? Bố mẹ đến thăm sao?”

      .”

      chị em?”

      “Cũng đến.”

      “Vậy hả, sao có thể thế được?”

      “Sao lại thể? Bọn nhà quê, giống dân thành phố bọn em bỏ ra nhiều thời gian để thăm hỏi nhau đâu.”

      chưa bao giờ nghĩ là người nhà quê, tướng mạo của giống, lời , cử chỉ cũng giống, ngay cả việc bị phân công công tác về huyện, cũng cảm thấy la người nhà quê. lẩm bẩm: “ đâu có phải nhà quê!”

      “Sao lại phải? là người xã C, huyện B.”

      “Em chẳng nhận ra được.”

      liền cười. “Em đến xã C bao giờ đâu, có biết người xã C trông thế nào đâu, làm sao biết giống hay ?”

      “Ý em là… chẳng giống người nhà quê chút nào.”

      Hai người lại chìm trong yên lặng.

      biết có phải muốn đuổi khéo hay , tóm lại là cũng giữ , đành phải thăm dò: “Ở đây có chỗ nào có thể… ăn cơm hay ?”

      Lúc này dường như mới bừng tỉnh sau giấc mộng. “Ờ…có…có… ngoài trường có quán ăn, để đưa em .”

      Hai người ra ngoài, liếc cái ba lô của , hỏi: “Em mang ba lô theo à?”

      cần đâu, nặng lắm…”

      hiểu ý liền : “Thế tranh thủ giáo viên trường chưa vể, mượn tạm phòng cho em nghỉ nhé?”

      ra ngoài lát rồi quay vào : “Mượn được rồi, đêm nay em ngủ ở phòng Uất.”

      “Cám ơn nhiều lắm!”

      Hai người ra quán ăn ngoài cổng trường, gọi đồ ăn rồi chậm rãi thưởng thức.

      Bà chủ quán ăn liền đến bắt chuyện: “Thầy Vương, đây là… bạn mới của thầy ạ?”

      ậm ờ đáp tiếng.

      Bà chủ bèn lấy lòng: “Thầy Vương, tôi với thầy từ lâu rồi, cũ , sao có mới, thầy thấy tôi có đúng ? bạn này của thầy nhìn vừa xinh xắn vừa tốt bụng, ăn đứt người cũ…”

      Cả hai người đều gì.

      Cho đến khi ăn xong, ra khỏi quán ăn, mới : “Sorry em nhé, vừa nãy vì sĩ diện nên giải thích với họ…”

      cũng lí nhí: “Tại sao phải giải thích?”

      cười vẻ ngại ngùng. “ hỏi nhưng cuối cùng vẫn muốn hỏi, hôm nay sao em lại đến đây?”

      Đến giờ phút này quên hẳn cái cớ chuẩn bị từ trước, đành khai : “Em đến đây để thăm …”

      “Vậy hả? Sao đột nhiên lại đến thăm vậy?”

      “Đâu có phải đột nhiên. Em… theo dõi mấy năm rồi.”

      liền đứng lại. “ hả? Em theo dõi ở đâu?”

      “Trong nhà ăn.”

      “Nhà ăn nào?”

      “Nhà ăn số 3, nhà ăn số 2. ăn ở nhà ăn nào, em liền theo dõi ở nhà ăn đó.”

      hả? Sao chẳng biết gì nhỉ?”

      “Trong mắt chỉ có ấy thôi mà.”

      Vương Thế Vĩ gì nữa, chỉ trân trân nhìn .

    3. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 6:


      Khi còn ngồi xe trở về thành phố D, Vương Quân nghĩ đến chuyện phải viết lá thư tình đầu tiên gửi cho Vương Thế Vĩ như thế nào.

      cảm thấy thư tình là nội dung thể thiếu trong cuộc sống tình , tình lãng mạn nếu có thư tình chẳng khác gì vẽ rồng mà vẽ mắt, chẳng thể bay lên được.

      Về đến phòng, liền lấy ngay bút viết ra viết thư cho Vương Thế Vĩ, cũng biết văn chương lấy ở đâu ra mà dào dạt đến thế, viết liền mạch hết ba tờ giấy, mỗi tờ hai mặt, viết theo ô chữ dày đặt, hết dòng này lại chuyển sang dòng khác.

      chưa bao giờ viết được lá thư dài như thế này cho bố mẹ.

      Sau khi viết xong, mò ra thùng thư gửi dù trời tối mịt, sợ thư nặng bị trả lại, còn dán thêm mấy con tem.

      Sau đó bắt đầu đợi hồi , ràng là biết trong vòng hai, ba ngày thể nhận được thư trả lời nhưng vẫn mỏi mắt trông ngóng, có thể cũng như , vừa về, cũng viết thư cho sao?

      Ngày nào cũng chạy đến hòm thư dành cho nghiên cứu sinh của khoa để kiểm tra, thấy rất nhiều thư của mọi người, chỉ mỗi có.

      Lại nóng lòng chờ thêm tuần nữa, vẫn thấy thư hồi .

      Đến thời điểm này bắt đầu lo lắng, ôn lại mấy lần mọi tình tiết diễn ra trong lần gặp gỡ trước, càng nghĩ càng thấy mình chẳng khác gì kẻ nằm mơ giữa ban ngày, yên lành, tự dưng lại mò đến trường người ta, người ta tiếp ngươi chỉ vì phép lịch mà ngươi tưởng bở rồi ư?

      đúng là mơ mộng hão huyền!

      lại nguyền rủa mình thêm hồi nữa, rồi lại ôn lại mọi tình tiết, có vẻ như vẫn thích , chẳng phải từng nằm mơ về đó còn gì? còn là lần sau đến nữa mà. Nếu thích , tại sao lại “lần sau cho em biết” chứ?

      Chẳng lẽ “lần sau” chỉ là câu đãi bôi ư?

      lại tức tốc đáp xe về huyện B.

      Lần này, đến văn phòng để đỡ bị mất mặt mà đến thẳng lớp dạy, thấy bóng thấp thoáng ngoài cửa sổ, liền chạy ra ngay: “Em đến rồi à?”

      …nhận được thư của em chưa?”

      “Nhận được rồi.”

      “Sao hồi ?”

      chỉ “hê hê” hai tiếng với vẻ ngại ngùng mà trả lời gì thêm.

      hỏi: “ nghĩ hôm nay em đến à?”

      …”

      thấy học sinh đứng chen chân trước cửa sổ rình nghe họ chuyện, bèn giục: “Thôi vào lớp .”

      móc chìa khóa ra. “Em cầm , chìa khóa phòng , em cứ về đó đợi , hết giờ về ngay.”

      liền đón lấy chùm chìa khóa, nghe thấy sau lưng có tiếng đùa giỡn, chắc chắn đám học sinh đó lại trêu thầy giáo Vương của chúng.

      Thực chỉ muốn làm học sinh trong lớp , ngày ngày được nhìn thấy , phải lại vất vả như vậy, ở chẳng được bao lâu lại phải quay về.

      về phòng , xắn tay áo rồi dọn dẹp phòng ốc, sau đó còn bỏ quần áo bẩn của vào chậu mang ra bể nước bên ngoài giặt.

      giặt đến. “Sao em lại mò ra đây? Làm tìm mãi.”

      “Em thấy quần áo thay ra…”

      “Oái, sao để em giặt được?”

      “Tại sao em thể giặt?”

      “Bẩn…”

      “Chính vì bẩn nên mới phải giặt mà.”

      tần ngần nhìn lác rồi : “Thế … ra nhà ăn mua cơm nhé…”

      Nghe đến hai chữ “nhà ăn”, liền dừng tay, ngồi ngay thẳng lên trân trân nhìn .

      thắc mắc: “Sao vậy? Em thích đồ ăn của nhà ăn à?”

      “Đâu có, em nghe nhắc đến “nhà ăn” lại nhớ đến chuyện ngày trước mua cơm.”

      “Chuyện mua cơm gì?”

      đợi em giặt xong rồi em với .”

      đứng ở đó đợi, giặt xong quần áo, hai người liền quay về phòng , lấy hai bát tô sứ đến nhà ăn mua cơm.

      Nhà ăn hơn nhiều so với nhà ăn của trường đại học D, chỉ có ba cửa sổ bán cơm, tường có treo tấm bảng ghi tên món ăn của ngày hôm đó.

      : “Đồ ăn trường chán lắm, ngày nào cũng chỉ loanh quanh mấy món, em xem có món nào nuốt nổi ?”

      “Đâu đến nỗi, ăn gì mua cái đó.”

      đưa hai bát qua cửa sổ, tên món ăn, nộp phiếu ăn rồi bê hai bát vừa cơm vừa thức ăn.

      Đây là lần đầu tiên được đứng gần xem mua cơm, lại còn mua cơm cho , nên lòng tràn ngập hạnh phúc.

      Hai người bê cơm về phòng, người ngồi chiếc ghế duy nhất trong phòng, người kia ngồi ở giường và bắt đầu ăn cơm.

      ăn được hai miếng bèn ngước mắt lên nhìn , thấy cúi đầu miệt mài làm việc.

      chỉ nhìn , đồ ăn trong bát dường như chưa ăn mấy.

      Cuối cùng phát ra nhìn mình, bèn hỏi: “Sao vậy? Em thấy ngon à?”

      “Đâu có, em còn chưa biết mùi vị của nó thế nào.”

      “Vậy hả?”

      “Em còn chưa trở về được với thực tại đây này.”

      xe mệt quá à?”

      .”

      “Thế vì sao?”

      “Vì…vì em vẫn nhớ đến chuyện ngày trước theo dõi ấy đến nhà ăn.”

      Nét mặt rất khó hiểu, biết là cảm động hay là muốn nhắc đến chuyện cũ. “Còn nghĩ linh tinh gì nữa? Mau ăn , nguội hết rồi.”

      liền thăm dò: “Em thích ăn cuộng cải thảo.”

      “Đưa đây cho .”

      gạt hết cọng cải thảo sang bát , vẫn mệt mài làm việc.

      vui lắm. Vương Quân à Vương Quân, ngươi theo dõi bốn năm, cuối cùng cũng tu thành chính quả.

      cũng gắp thịt trong bát mình sang bát .

      tò mò hỏi: “Chẳng lẽ thịt nạc em cũng ăn à?”

      “Ăn chứ!”

      “Thế tại sao dồn hết cho .”

      “Vì thích mà.”

      có vẻ rất cảm động.

      cũng muốn giấu nữa. “Lần nào nhìn thấy ấy dồn những cái thích ăn sang bát , em đều nghĩ: Nếu là mình, mình nhường hết những cái ấy thích ăn nhất cho ấy.”

      ăn nữa, chỉ nhìn trân trân.

      nhìn ra hướng khác rồi tiếp: “Lần nào em cũng vừa nghĩ vừa gắp thức ăn mà thích ăn sang bên, nhưng…nhưng cuối cùng em lại ăn mất, vì lúc đó em có tư cách gì để nhường cho cả…”

      liền : “Em.. nhóc tì… có định để ăn cơm nữa hay đây?”

      Có bao nhiêu lần em vừa ăn những thức ăn em phần riêng cho … vừa khóc… chắc chắn mọi người đều nghĩ em bị bệnh thần kinh…”

      Tự nhiên cũng cảm động đến bật khóc trước cảnh tượng nao lòng mà mình vừa tả.

      buông bát đũa xuống, ôm chặt : “Em đừng nữa, những lời em khiến đau đớn vô cùng.”

      cũng buông bát đũa xuống, gục đầu vào lòng khóc hu hu.

      lấy tay lau nước mắt cho , càng lau nước mắt càng tuôn trào như suối.

      khóc nức nở, hỏi: “Bọn mình như thế này có phải mùi mẫn như trong tiểu thuyết ?”

      “Ừ.”

      “Có phải rất cảm động ?”

      “Ừ.”

      bế lên giường, thầm: “Hôm nay hỏi mượn phòng cho em đâu nhé…”

      ngất ngây đáp: “Em biết.”

      “Thế em còn dám đến nữa ?”

      “Sao lại dám.”

      “Thế em là miếng mỡ treo miệng mèo rồi đấy!”

      biết ai là mỡ, ai là mèo.”

      cởi áo cho , hỏi: “Có được em?”

      gật đầu.

      liền cởi tiếp, hỏi: “Em có muốn biết đám con trai phòng bình phẩm gì về em ?”

      “Có!”

      “Bình phẩm về cái này của em.”

      “Cái nào?”

      liền dẩu môi: “Cái này.”

      “Cái nào?”

      cuối xuống ngoạm lấy bầu ngực , la lớn: “Á, làm gì vậy?”

      bỏ miệng ra. “ phải em muốn biết bọn bình luận cái gì đó sao?”

      “Bọn bình luận cái này hả?”

      ghé sát vào tai thầm: “Bọn bình phẩm ngực em to , nếu lấy tay ôm bàn tay ôm hết, nếu ngoạm bằng miệng chỉ ngoạm được phần.”

      sững sờ. “Các … những lời lãnh nhách này hả?”

      “Có gì là lãng nhách đâu? Chỉ khi thích , bọn con trai mới như vậy…”

      “Thế cũng hả?”

      .”

      “Thế tức là thích em à?”

      … nhưng làm.”

      “Làm cái gì?”

      “Làm những việc mà vừa làm.”

      làm… việc đó bao giờ?”

      “Trong mơ.”

      thực thể nào tin. “ làm trong mơ???”

      “Ừ, thế nên ban ngày gặp em, dám nhìn em.”

      “Nhưng lúc ấy có người rồi mà?”

      “Có người sao? Lẽ nào ấy kiểm soát được giấc mơ của ư?”

      “Con trai bọn … đáng sợ !”

      “Ai bảo em có bầu vú to như vậy?”

      thấy từ “bầu vú” này nghe rất chối tai, nhưng nghĩ đến chuyện ban ngày dám hỏi han gì đến vì ban đêm nằm mơ như thế, mà nằm mơ như thế vì thích lại thấy vui kể xiết, hóa ra trong lòng vẫn có hình ảnh của , mặc dù phải là kiểu “có” như mong đợi, nhưng dù gì cũng tốt hơn là “ có.”

      hỏi: “Thế sau này còn làm như thế với khác trong mơ ?”

      dừng tay lại, : “Chuyện trong mơ mà em còn so đo à?”

      sợ giận, vội xoa dịu: “Em đâu có so đo.”

      “Đừng có ngốc nữa, đàn ông là như vậy, nhìn thấy phụ nữ sexy là mơ mộng hão huyền, nhưng đó có nghĩa là ta… em.”

      liền thờ cơ tra khảo: “Thế đối với em… rốt cuộc là mơ mộng hão huyền hay là… em?”

      “Cả hai.”

      cảm thấy câu trả lời này vẫn khiến khá hài lòng.

      Chương 7
      7.1

      Vương Quân nghe thấy hai chữ cả hai liền cảm thấy vững tâm hơn rất nhiều, rồi nũng nịu hỏi:

      “Thế sao theo đuổi em?”

      đâu dám theo đuổi em.”

      “Sao lại dám?”

      “Đến cả con trai thị trưởng mà em còn từ chối sao dám đến trồng cây si?
      đâu phải con trai tỉnh trưởng.”

      “Con trai thị trưởng mà em còn từ chối hả? Ai vậy? Ai là con trai thị trưởng?”

      “ Hứa Đào là con trai thị trưởng còn gì? ”

      Nhắc đến cái tên này, mới nhớ ra có cậu tên là Hứa Đào từng đến tìm mấy
      lần, tướng mạo bình thường, miệng còn rất hôi, lần nào cũng nổ thao thao bất tuyệt, cứ
      làm như mình có tài ăn lắm, đâu có biết rằng miệng hôi như thế, ai nghe cũng chỉ
      muốn xỉu.

      rất mơ hồ. “ Cậu ấy là con trai thị trưởng hả ? ”

      “ Chứ sao, lẽ nào cậu ta gì với em ư ? ”

      “ Thảo nào cậu ta toàn về chuyện đấu tranh quyền lực của thành phố H, bố cậu ta là
      thị trưởng thành phố H à ? ”

      “ Ừ, cậu ta với em hả ? ”

      “ Có thể là có , nhưng em để ý. ”

      “ Hơ hơ, viên ngọc sáng như thế mà em có con mắt tinh đời. ”

      còn nhớ chuyện mình từ chối Hứa Đào, hay cách khác là hề có
      ấn tượng với việc Hứa Đào từng theo đuổi , Hứa Đào chưa bao giờ tỏ tình gì với ,
      cũng chưa từng viết lá thư tình nào, cậu ta chỉ đến phòng mấy lần, trong giờ tự học
      giảng đường, cậu ta có chuyện với mấy lần, còn tưởng đó là quan hệ bình
      thường của bạn bè cùng khóa, ngờ đợt ấy là Hứa Đào theo đuổi , và càng
      thể ngờ được rằng, chuyện của Hứa Đào lại ảnh hưởng đến Vương Thế Vĩ, khiến
      dám đến trồng cây si nữa.

      Tuy nhiên, khi biết Vương Thế Vĩ vì Hứa Đào nên mới dám theo đuổi , Vương
      Quân vẫn rất vui.

      “ Sao nhát gan vậy ?”

      phải nhát gan mà…”

      “Mà sao?”

      “Mà có con mắt nhìn xa trông rộng.”

      “Chị cả phòng em , với những người thể cưa đổ, con trai muốn tốn công
      theo đuổi đúng ?”

      “Chẳng lẽ con như vậy sao?”

      “Dĩ nhiên là rồi! coi em đó, ràng biết có người mà em vẫn… thích
      như vậy… ”

      liền kể hết cho Vương Thế Vĩ nghe những viễn cảnh thê lương mà mình vẽ ra,
      lắc đầu :

      “ Em giỏi tưởng tượng đấy, ngay cả chuyện tảo mộ cũng còn nghĩ đến được ?
      sợ xui xẻo à ? ”

      “ Cái đó có gì xui xẻo ? ”

      “ Ừ, thôi xui xẻo. Nhưng đợi đến lúc lâm chung em mới chạy đến cho
      biết em thích giải quyết được gì nữa ? ”

      để biết thôi mà. ”

      “ Biết cũng giải quyết được gì ? Người chết rồi còn đâu… ”

      “ Lẽ nào thích có người… thầm cả đời à ? ”

      phải thích, mà là… chẳng giải quyết được gì cả. ”

      “ Thế cảm thấy như thế nào mới là… giải quyết được ? ”

      liền ôm chặt . “ Như em đây này… đến tận đây thăm … ”

      cũng ôm chặt . “ Em suốt đời. Còn sao ? ”

      trả lời.

      hơi buồn nhưng cũng dám hỏi thêm, sợ lại ra điều muốn
      nghe.

      lát sau, với giọng quả quyết : “ Thực ra em . ”

      giật bắn mình. “ Ai bảo thế ? ”

      bảo. ”

      “ Tại sao lại thế ? ”

      “ Vì chỗ này của em khô lắm. ”

      Trong lúc chuyện, bàn tay chỉ vuốt ve ở phần của cơ thể , biết
      chuyển xuống phía dưới từ lúc nào, giờ tay đặt chỗ đó.

      Vừa nãy chỉ tập trung vào việc tra khảo tại sao đến theo đuổi , giờ mới
      phát ra bàn tay đặt ở chỗ đó của . ngại ngùng gạt tay ra,
      miệng lẩm bẩm : “ Chỗ này khô chứng tỏ em ư ? ”

      “ Dĩ nhiên rồi. ”

      “ Ai bảo thế ? ”

      bảo. ”

      “ Dựa vào đâu mà thế ? ”

      liền cười. “ Chuyện này ai mà chẳng biết. ”

      “ Ai mà chẳng biết ? Sao em lại biết ? ”

      “ Em giả vờ đúng ? ”
      ghét nhất là bị người khác nghi ngờ và bảo dối nên hậm hực đáp : “
      biết em bảo biết, em giả vờ làm gì ? ”

      “ Em học thạc sĩ rồi mà còn biết chỗ này khô có nghĩa gì à ? ”

      “ Việc này liên quan gì đến chuyện học thạc sĩ ? ”

      nhìn lát rồi lẩm bẩm : “ Nếu em , ôm em, hôn em em phải…
      rung động. ”


      vội vàng thanh minh : “ Em có rung động đó chứ ! ”

      liền mắng : “ Em rung động cái con khỉ ! ”

      “ Dĩ nhiên là em rung động chứ ! ”

      “ Em rung động thế nào ? ”

      “Em… cảm thấy… rất ngọt ngào.”

      “Thế gọi là rung động à?”

      gọi là rung động gọi là gì ? ”

      “ Đấy là động não… ”

      “ Thế bảo rung động là phải thế nào ? ”

      định gì xong lại thôi.

      , rốt cuộc là thế nào ? ”

      “ Em biết à ? ”

      mà. ”

      “ Haizz, thực thể tin em ngần này tuổi rồi mà… chuyện này cũng
      biết. ”

      hỏi với vẻ vui : “ Ngần nào tuổi hả ? Ý là em… già lắm rồi ư ? ”

      , có ý đó, ý là… con đến tuổi của em, kiểu gì cũng phải… hiểu
      những chuyện này rồi chứ ? phải nữ thập tam là gì ? ”

      “ Vâng, dậy ở tuổi mười ba mà. ”

      “ Thế chẳng lẽ… em… chưa bao giờ… thấy ẩm à ? ”

      vẫn hiểu. “ Ấm gì cơ ? ”

      phải ấm, mà là… thấy ẩm ướt à ? ”

      “ Ẩm ướt ? Ẩm ướt cái gì ? ”

      chỗ này… ẩm ướt ấy, chảy nước đó. ”

      nghe mà sởn gai ốc, liền phủ nhận luôn : “ có. ”

      “ Em xem phim sex cũng ẩm à ? ”

      “Em chưa bao giờ xem loại phim đó.”

      “Thế đọc truyện sex em thấy ẩm à?”

      “Em cũng chưa bao giờ đọc truyện sex. Hồi cấp ba, bố mẹ em cho em đọc những
      loại sách đó.”

      “Thế vào đại học rồi mà bố mẹ em vẫn cho em đọc truyện sex à?”

      “Vào đại học họ quản lý em nữa. Em cũng mượn rất nhiều truyện đển đọc…”

      “Chắc chắn em toàn mượn tiểu thuyết Quỳnh Dao!”

      , em còn mượn các sách khác nữa.”

      Những Khoảnh Khắc Trong Bạn Tại Box Nhật Ký Ủng Hộ bà con http://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gifhttp://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gifhttp://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gifhttp://***************.com/images/smilies/icon_biggrin.gif

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :