1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô gái Zombie đi đâu thế? - Ngật Bão Liễu Không

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128

      Zombie đâu thế?

      [​IMG]
      Tác giả: Ngật Bão Liễu .
      Editor: Cẩm Băng Đơn.
      Số chương: 12 chương, 1 chương cực cực dài.
      Ghi chú: Đêm Halloween tình cờ ngó qua tàng thư viện, thấy bộ Zombie này của Shiyuka nên Cẩm quyết định đào xới, cảm ơn mọi người quan tâm theo dõi...
      Bìa: Tâm Tít Tắp


      Giới thiệu:


      Khi ta còn dẫn ta tới thế giới mới, thế giới của ngươi, như vậy liệu sau bảy năm trôi qua gặp lại nhau, ngươi có còn nhớ được ta hay ?


      Quyển thứ nhất câu giới thiệu vắn tắt: Đứa bé này, dường như có chút thú vị? Nữ chủ phúc hắc bởi vì nhàm chán mà lượm đứa bé về, liệu có thể tu thành chính quả hay ?

      Quyển thứ hai câu giới thiệu vắn tắt: Rời khỏi ngươi vốn phải là ý muốn của ta, nếu ta lại xuất ở trước mặt ngươi, ngươi có thể bảo đảm ngươi quên mất ta sao? Còn nữa, nam chủ tuổi làm như thế nào mới có thể trở lại bên người nữ chủ?

      Quyển thứ ba câu giới thiệu vắn tắt: Ba người phụ nữ sân khấu, ba người đàn ông con đường, nam chủ thuần khiết bày tỏ rằng nên ngăn cản đôi vợ chồng mới cưới nên tìm của riêng mình!

      Quyển thứ tư câu giới thiệu vắn tắt: Ta tìm người cùng ăn cơm cùng ngủ với ta, trong bầu trời đêm được tô điểm bởi ánh sao sáng xinh đẹp, ta muốn ngắm cùng với ngươi.

      Bạn đọc cần biết: Nội dung cơ bản của truyện là Zombie đánh nhau, phần lớn là đánh nhau cùng Dị Năng, bởi vì nữ chủ là Zombie ~ đây chỉ là tiểu thuyết lấy mở đầu cùng bối cảnh là tận thế, nữ chủ nam chủ quen biết với rất nhiều người kỳ dị hoặc thú, qua rất nhiều thế giới khác. Tiểu thuyết này chưa nóng ~ bên trong có cơ tình, cẩn thận khi vào.

      Tình cảm của nam, nữ chủ, tận thế gì gì đó, có quan hệ gì với chúng ta ~ chúng ta chỉ cần bảo vệ tốt mảnh ấm áp trong tim mình là tốt rồi.

      Nhân vật chính: Phạn Phạn, Bạch Hi. Phối hợp diễn: Lần lượt đến. cái khác: Thiên hướng BG , tận thế, nuôi dưỡng chồng từ , cận đại tưởng.

      (*BG ở đây là Boy and girl, có nghĩa là truyện này hướng về tình cảm nam nữ)

      Mở đầu:

      Bóng tối, bóng tối vô tận. Đột nhiên…

      hành tinh màu xanh, đẹp...

      Ta làm gì, mà làn da ta tái nhợt như thế, cơ thể của ta vô cùng nặng nề, ta nghĩ ta cần phải chút.

      A, thứ chói mắt đó là gì? Là ánh mặt trời ư? Ta nhịn được muốn giơ tay lên che trước mắt, thế nhưng cái động tác đơn giản này ta lại làm được.

      Hình dạng của ta dọa người, ta phải đứng lên để thôi.

      Dạ dày ta trống rỗng, ta nghĩ ta cần phải ăn.

      Đây là cái gì, ta hít sâu hơi, mùi của nó khiến ta sợ run, ta run rẩy, trong cổ họng mơ hồ phát ra tiếng gào thét... Nhịp tim đập khiến bản năng thân thể thôi thúc ta cắn ngụm, bên tai ta hình như có cái gì đó tranh cãi ầm ĩ, ta nghe , giống như miếng bọt biển chứa đầy nước trong tai ta. Ngon quá... Lắc lắc đầu, ta để ý đến nó nữa.

      Đây là đâu? Ta nhìn xung quanh.

      Mặt đất lạnh như băng, thi thể tàn phá...

      Hả? Tay của ta... Đo đỏ, đây là máu ư? Thơm quá! Ta nhắm mắt lại lè lưỡi chậm rãi liếm cái.

      "Thịch!" Ta bỗng dưng thanh tỉnh lại! Ta cảm thấy trái tim ta đập cái mạnh.

      Ta, là ai? Đầu nặng, có chút hình ảnh thoáng qua, người đàn ông trung niên mặc áo bào trắng đeo mắt kính đẹp... người phụ nữ tóc đen dáng người yểu điệu với vẻ mặt đau thương... Đau... Đau quá..."Chát chát! ! Ta nên ngủ gật, ta..." Nhớ tới kết thúc kia. bi thương, trong mắt hình như có giọt nước chảy ra, nhưng vì sao ta lại cảm thấy. Ta nhớ mẹ...​
      Last edited by a moderator: 16/6/15
      Hale205, linhdiep17lyly thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,217
      Chương 1.1.

      Editor: Cẩm Băng Đơn.


      Ta tên Mạc Nhất Lam, cha ta là giáo sư, mẹ của ta là học sinh của cha ta.

      Tên thường gọi của ta là Phạn Phạn, bởi vì lúc còn cứ hễ ta ăn cơm là có hạt cơm dính ở mặt. Đó là thời gian vui vẻ nhất nửa cuộc đời của ta.

      Mẹ của ta, ta muốn dùng từ ngữ để hình dung bà ấy cách máy móc, mẹ ta rất ta. Bà là người phụ nữ dịu dàng và xinh đẹp, có mái tóc dài như thác nước.

      Cha của ta, trước khi ta mười tuổi ông cũng rất ta, nhưng từ sau khi ta mười tuổi, tất cả liền thay đổi.

      Về sau, lúc ta thanh tỉnh lúc đần độn, mỗi ngày đều có rất nhiều chú bận rộn bên cạnh ta, ta biết bọn họ vội cái gì, ngẫu nhiên thanh tỉnh ta mở to mắt nhìn xuyên qua thủy tinh để quan sát bọn họ.

      À! quên giới thiệu, đây là bạn tốt của ta, cũng là nơi ở của ta, nó là “căn phòng” bằng thủy tinh trong suốt, mỗi ngày có 70% thời gian ta ở trong đó. Những người bên ngoài căn phòng thủy tinh đều nhìn ta bằng đôi mắt phát sáng, nhưng bọn họ phải cách ta rất xa, giống như sợ rằng ta biến thành thứ gì đó mà bọn họ sợ hãi.

      Cứ đến giờ phút này, cơ thể của ta rất đau. Bọn họ thông qua máy móc tiêm vào người ta thứ chất lỏng gì đó biết tên, trong đó có cả cha ta. Ta hận ông ta, là ông ta đưa ta đến đây, tại sao lại vứt bỏ ta vào bên trong “cái lồng" thủy tinh này, ta muốn mẹ, mẹ ở đâu? Chỉ cần bọn họ mở loa phát thanh ra tiếng của ta thể nào truyền được. Nhưng ta biết bọn họ nhìn thấy khẩu hình miệng của ta.

      Làn da ta ngày càng tái nhợt, bởi vì rất lâu rồi ta chưa được phơi nắng. Hốc mắt ta lồi lên như sắp nổ tung khiến ta chịu đựng được, dường như có con ác quỷ muốn bò ra khỏi mắt ta! Khi ta nhìn những người trước mặt thường xuyên ảo tưởng rằng ta dùng hàm răng của ta cắn nát làn da của bọn họ! Móng tay của ta đâm thủng thân thể bọn họ! Ta nhìn thân thể của bọn họ, nhất là cổ, ta cảm nhận được mạch đập dưới làn da đó!

      "Sùng sục, sùng sục." Ta nghe được tiếng máu kêu gọi!

      Ta đập bể căn phòng thủy tinh.

      Ta cảm thấy ta bị bệnh rồi, bởi vì dần dần chân tay của ta bắt đầu cứng ngắc, làn da ta bắt đầu xuất những vết lốm đốm, tóc của ta lộn xộn, mắt của ta bắt đầu mơ hồ. Nhưng trong cơ thể của ta lại dối dào sức mạnh.

      "Đừng!" Cả người ta run rẩy, hai chân ta cố giữ cho nửa người thẳng đứng.

      Nhắm mắt lại chặt, ta chậm rãi cuộn mình thành hình như lúc còn ở trong bụng mẹ...

      Ta... làm cái gì vậy? !

      gương mặt mơ hồ.

      bàn tay to dắt bàn tay , từ đầu bên này đến đầu bên kia.

      "Phạn Phạn, bảo bối à!"

      "Con , đến đây này!"

      "Ừ, ngoan lắm!"

      Từng cảnh tượng lướt nhanh qua, mờ nhạt đến thể thấy , điểm giống nhau duy nhất chính là khuôn mặt này, vẫn luôn cười như thế.

      "Phạn Phạn, ba ba của con này..."

      "Phạn Phạn, ba ba của con này"

      "Ba ba là ba ba của con này."

      "Là ba ba của con! ! !"

      Bên tai lần lượt vọng lại những lời này, đầu của ta sắp nổ tung!

      Gương mặt đó từng chút từng chút biến thành ràng! Cái trán cao, sống mũi thẳng, môi hơi mỏng...

      Cuối cùng chính là nụ cười ấm áp quen thuộc kia. Ký ức của ta đối với cha cực kỳ mơ hồ, mà cũng có thế đúng ra là ta muốn nhớ lại.

      Vì sao, vì cái gì cũng chịu giải thích rồi bỏ rơi ta ở trong “cái lồng” thủy tinh đáng ghét này?

      Vì sao... Bị ta ăn rồi còn có thể cười với ta, ông là ba ba của ta...

      Ý thức lại chìm vào trong bóng tối, trong ánh trăng mờ nhạt, mẹ ở đây, ba ba ở... Khoảng thời gian khi đó... là đẹp... Khóe miệng ta hơi cong lên.

      ***


      Đầu đau như muốn vỡ tung...

      Vốn mí mắt mỏng manh yếu ớt, lúc này lại có thể cử động, chậm rãi mở to mắt, lập tức đứng dậy.

      Đây là đâu?

      Ánh sáng mờ mờ xung quanh thấy lắm, dụng cụ bày biện lộn xộn giống như bị cái gì đó phá hư, ẩm ướt trong khí có mùi máu tươi nồng nặc.

      từ từ ngẩng đầu lên, sâu trong con ngươi có ánh sáng chợt lóe lên rồi vụt tắt.

      Tóc đen mềm mại mà dài, đôi mắt trong suốt mà trống rỗng, làn da hơi có vẻ tái nhợt lộ ra ánh sáng trong suốt. giống như đứa trẻ sơ sinh hoàn toàn lạ lẫm với mọi thứ xung quanh mình.

      "Đây là đâu?" tự hỏi.

      "Ta là ai?"

      "Ta..." Hơi hơi nhíu mày.

      Giống như có tên ở nơi đầu môi, nhưng lại phải dùng toàn bộ sức lực để ra.

      "Phạn Phạn..." Đây là tên của ta sao?

      lảo đảo muốn rời khỏi mặt đất, đứng lên.

      "Nặng quá!" Thân thể giống như rất lâu rồi chưa hoạt động dẫn đến việc tê cứng nghiêm trọng.

      Muốn rời khỏi đây ngay bây giờ... Muốn rời khỏi...

      "Trốn? Tại sao lại đột nhiên nghĩ như thế? Nơi này hình như có thứ gì khiến ta rất khó chịu..."

      "Cót két, cót két."

      Từng tiếng cót két của xương vang lên rợn người, từ từ thích ứng với nó, ta kêu gọi thân thể hoạt động.

      Ta làm sao thế? Tình trạng ở nơi này rất tệ, hẳn là ta nên đứng thẳng, như vậy nhìn dễ hơn chút.

      Động tác lại chậm như quay phim, những thi thể đất này là ai? Ta có quen họ sao? Ngửi mùi máu tươi trong khí ta có cảm giác thèm ăn.

      Ta muốn biết hình dạng bây giờ của ta là thứ gì.

      Ăn thịt người? Cả người cứng ngắc vô cùng, trong miệng có hàm răng bén nhọn nhàng ma sát.

      Người sói?

      Nhưng ta có đầu sói cùng lông rậm bao phủ toàn thân.

      "Hrờ..." Cổ họng phát ra tiếng như vậy, thi thể đất có hấp dẫn trí mạng với ta, ta theo bản năng có chút nhộn nhạo, muốn dùng hàm răng cắt nát làn ra kia...

      Cương thi?

      À, ta ra ngoài dạo dạo, cương thi thể nào được dưới ánh mặt trời, đến nơi nhiều ánh mặt trời rồi ta biết thôi!

      ...


      Đừng tự làm khó mình như vậy! Kỳ thực rất ràng phải sao?

      Ta là Zombie
      Tieuhoadan, linhdiep17lyly thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1.2:

      Editor: Cẩm Băng Đơn.


      Zombie loanh quoanh biệt khu 7, có dự kiến ngoài thu hoạch là cậu bé Bạch Hi.

      Zombie từ khi tỉnh dậy sống ở đây được năm mươi năm.

      "Rạch rạch." Thỉnh thoảng vang lên tiếng lật sách.

      Cái đầu hơi cúi, dáng người mềm mại mặc áo T-shirt, làn da tái nhợt mệt mỏi, khác với người bình thường chính là đôi mắt phát ra tia sáng màu đỏ kia, cùng đầu tóc đen dài thẳng suôn mượt xõa lưng.

      Đây là khu an toàn bị phế bỏ - khu 7. Bây giờ là lịch Zombie năm 175. Hầu hết những nơi của trung tâm thành phố loài người bị Zombie chiếm lĩnh, trước năm 175, ổ dịch gien Zombie điên cuồng bộc phát, 43. 7% nhân loại thế giới biến thành Zombie. Dị năng, hai từ này bắt đầu xuất từ khi đó, còn lại 17. 3% nhân loại biến dị thành dị năng, 19% nhân loại vẫn còn sống sót trong cơn bùng nổ, nhưng phần nhân loại trong đó trở thành thức ăn cho Zombie. Bạo loạn thuở ban đầu qua , con người muốn sống đoàn kết ở cùng chỗ, liền xây dựng nên 32 khu an toàn, cùng Zombie giằng co đánh chiến ở bên trong đó, mỗi ngày đều có người chết, mỗi ngày con người đều sống trong nỗi sợ hãi. Mà những con Zombie cũng tựa hồ tiến hóa trí thông minh lên và hiểu rằng tạm thời thể ăn hết đám nhân loại này, vả lại nhân loại cũng biết công kích, phần lớn là thể đoán trước được. Vì vậy Zombie có cách nào đột phá phòng tuyến của khu an toàn, nhân loại cũng có cách nào tiêu diệt hoàn toàn Zombie. Mãi cho đến năm 175 tại, nhân loại mở rộng được lên đến 58 khu an toàn, còn Zombie sống rải rác ở những khu có người hoặc có người ở.

      "Oa..."

      Đôi mắt màu đỏ tươi đột nhiên ngước lên.

      Là Zombie, Phạn Phạn có năm giác quan siêu việt hơn con người. Lỗ tai xinh xắn hơi động, nghe được tiếng Zombie tru lên từ phía xa xa, tiếp theo đó chính là mùi máu tươi thoang thoảng.

      Phạn Phạn đứng dậy, muốn rời khỏi nơi dừng chân của mình.

      "Khụ..." Phạn Phạn thử phát ra thanh, lại phát lâu rồi gì nhưng cổ họng vẫn cứ mạnh mẽ khác thường so với mình dự tính.

      "Răng rắc ―― Răng rắc." Tiếng vận động gân cốt vang lên.

      Khu này từ lâu xuất sống của con người rồi, mỗi lần Phạn Phạn muốn kiếm ăn cũng phải trầy da tróc vẩy phen.

      Vì sao rời bây giờ? Phạn Phạn nhíu mày.

      biết!

      Phạn Phạn dùng sức cử động gò má cứng ngắc chút, để ý tới cảm giác khác thường xuất trong lòng.

      "Khụ... Phạn... Phạn Phạn." Ừ, Đúng rồi! Phạn Phạn rất hài lòng.

      Mỗi lần muốn rời khỏi nơi này Phạn Phạn gọi tên của mình lần.

      Vì sao?

      Phạn Phạn biết.

      Cũng may Zombie có thể giảm thiểu được sinh lực, cho dù thời gian dài ăn cũng chỉ ở trong tình trạng suy yếu mà thôi, bởi vậy trận chiến giữa nhân loại và Zombie mới kéo dài hàng trăm năm như vậy.

      "Vù" cơn gió thổi tới, Phạn Phạn cau cái mũi, mùi máu tươi này ngửi thấy vẫn còn rất mới, ở chỗ nào thế nhỉ? Phạn Phạn nhắm hai mắt lại tìm thông qua cái mũi, tìm được rồi! Lại cơn gió thổi qua, chỗ này còn bóng dáng Phạn Phạn nữa.

      "Koong, koong, koong" Phạn Phạn đến góc đường, con mắt xoay xoay, ba bốn con cương thi cố gắng bắt lấy người ở trước siêu thị, lờ mờ có thể thấy được nửa thân người co rúc ở trong cánh cửa sắt của siêu thị, xem ra là phụ nữ, nhất định là thừa dịp lúc sáng sớm, Zombie hoạt động rất ít nên đến siêu thị tìm đồ ăn. Phạn Phạn nhíu nhíu mày.

      "Koong koong, rầm!" Cửa bị đập sập rồi, đám Zombie hưng phấn tru lên nhào về phía người phụ nữ kia. Su đó toàn là tiếng hét đau đớn chói tai của người phụ nữ cùng tiếng tru hưng phấn của đám Zombie.

      Thị lực của Phạn Phạn rất tốt, cơ thể người phụ nữ kia bị ăn từng miếng đến nỗi còn cử động được, vậy bảo vệ cái gì nữa chứ?

      Đột nhiên, cái cẳng chân trắng bóc lộ ra, ủa? Phạn Phạn khẽ cử động miệng cái. đứa bé? Cướp rồi tính sau.

      "Đừng oa!" Cút ngay cút ngay, cút hết . Trong mắt đám Zombie xuất chút chần chờ, sau khi cắn xé miếng thịt lớn kia xong liền lùi ra. Nhưng vẫn quanh quẩn ở gần đó chịu .

      Phạn Phạn nắm được cái cẳng chân kia, sau đó ôm đứa lên. Vẫn còn sống, còn nhìn nữa kìa? Trong đôi mắt màu nâu đen kia chỉ có chết lặng, còn có chút sợ hãi, chán ghét cùng bi thương.

      "Nhóc, tên? Tôi, Phạn Phạn". Phạn Phạn hăng hái hỏi.

      "Phi!" Đứa phát ra tiếng, "Ha ha, phải mày cũng muốn ăn tao sao? Muốn ăn cứ ăn , dù sao mẹ tao cũng chết..."

      "Nhóc" Phạn Phạn nhíu mày, "Tôi ăn, tên?"

      "Cút ngay!" Đứa bé la to hết sức, sau đó lăn ra ngất xỉu.

      Phạn Phạn thao láo con mắt, phản ứng? Nghiêng đầu, ánh mắt nhìn về đám Zombie chung quanh, đám Zombie thấy Phạn Phạn nhìn, uy hiếp grừ grừ vài tiếng, trong ánh mắt ma quỷ mang theo tham lam.

      Thôi! Các ngươi ăn , ta nhé!

      Phạn Phạn tay ôm theo cậu bé theo đường lúc đến đây.

      Dưới ánh mặt trời, đám Zombie trốn ở trong góc tối, khu vực này có nhiều Zombie lắm, trụ lại ở đây cũng chỉ có khoảng bảy, tám con. Khu an toàn này bị bỏ hoang mười mấy năm rồi. Phần lớn những người chưa rời thỉnh thoảng bò ra khỏi tầng hầm kiên cố, bọn họ thông minh, chỉ lại vào lúc sáng sớm, đó là lúc mà Zombie rất ít hoạt động. Vận khí tốt bị ăn, vận khí tốt sống sót.

      Phạn Phạn đến căn nhà phía trước, trong căn phòng này có Zombie, coi như sạch .

      Phạn Phạn giơ tay lên, ở trước mắt mình chính là đôi tay của con người.

      "Bốp!" Tiếng vỗ má lanh lảnh vang lên, tỉnh, tỉnh nào.

      Phạn Phạn tát vào mặt đứa bé, cảm thấy như vậy có lẽ đánh thức được nó.

      "Ô... Đau! Đau quá!" Đứa cảm nhận được đau đớn bởi kích thích nên tỉnh lại. Cậu bé bắt được bàn tay của Phạn Phạn - chính là nguyên nhân khiến cậu ta bị đau.

      "Nhóc, tên" Phạn Phạn vui vẻ nhìn đứa tỉnh lại, cũng thèm để ý thấy tay mình có phải bị đứa bắt lấy hay .

      "Mày..." Đứa bé ngây ngẩn cả người, vẫn là con Zombie này, tuy rằng bề ngoài là con người thể nghi ngờ, nhưng mắt màu nâu đỏ là dấu hiệu của Zombie. Mình cư nhiên bị ăn tươi? Còn có thể còn sống mà mở to mắt?

      "Cút ngay! Zombie! Cút ngay!" Đứa bé căm tức nhìn Phạn Phạn rồi lùi về góc phía sau.

      Phạn Phạn cảm giác mình có chút mất hứng, bắt lấy đứa bé, "Nhóc, tên!" Phạn Phạn cố chấp hỏi tên cho bằng được.

      "Bạch... Bạch Hi..." Trẻ con rốt cuộc vẫn chỉ là trẻ con, sau khi cảm nhận được uy hiếp liền ấp úng ra tên của mình.

      "Bạch... Hi, Bạch Hi" Phạn Phạn thầm hai tiếng, "Về sau nhóc là đồ chơi của ta rồi!"

      Khu 7, năm sau.

      "Phạn Phạn! Tôi đói bụng!" Bạch Hi lên bảy tuổi gọi Phạn Phạn.

      có ai ở lại sửa sang lại căn phòng ở bị phá hủy này nên bị bỏ hoang mấy năm nay. biết là căn phòng được dựng lên bằng loài cây gì mà bên trong phòng bốc lên mùi mục nát. nền nhà hơi có vẻ trống trải rải rác vài bộ sách giống như di vật lịch sử.

      "Cốp!" cái cốc rơi lên đầu của Bạch Hi." câu, nhóc có phải là được tấc lại muốn tiến thêm thước hay ?" Làn da tái nhợt có ánh sáng, nhìn Bạch Hi rồi .

      Tác giả: Máy quay từ từ kéo ra xa nhé, ừ ? , hạ thấp xuống tí, Phạn Phạn để quyển sách xuống. Nhìn xuống... Tên sách là “Thay đổi trong 60 năm”.

      Bạch Hi nhíu mày, Phạn Phạn lại lấy được bộ sách ly kỳ cổ quái như thế ở nơi nào? Sách nát đến nỗi chịu nổi, trang sách giống như lá vàng khô. Sách của người đời trước vẫn còn tồn tại ư? phải bị biến thành tro tàn trong gió sao?

      Khu 7, hơn năm trôi qua kể từ khi Zombie "nhặt được" Bạch Hi. Lúc đó Bạch Hi mới sáu tuổi. Sau thời gian tháng ở chung liền xác nhận Phạn Phạn giống với mấy con Zombie khác, tại sao vậy chứ? Nguyên nhân có rất nhiều, Phạn Phạn biết suy nghĩ. Lịch Zombie năm 176 tại, hầu hết Zombie có suy nghĩ cũng chỉ có ý nghĩ đó là ăn, khi xuất vật còn sống theo bầy nhào lên. Phạn Phạn lại được rất nhiều từ, mà bình thường Zombie cấp thấp chỉ biết phát ra tiết đơn lẻ. Hơn nữa bộ dạng con người của Phạn Phạn lại được duy trì toàn vẹn, trong ấn tượng của Bạch Hi, đám Zombie có mặt rỗ dữ tợn và đáng sợ, đầy đủ tay chân, tóc tai xù xì... Trong khi đó, Phạn Phạn trừ bỏ đôi mắt màu nâu đỏ cùng ngẫu nhiên uống máu người khác so với con người là mấy. Phạn Phạn... Nhưng đối với Tiểu Bạch Hi sáu tuổi, chỉ cần xác nhận chuyện tốt rồi, Phạn Phạn ăn cậu ta, mặc dù Zombie tay chân vụng về, nhưng Phạn Phạn chăm sóc Tiểu Bạch Hi rất tốt, bao giờ để cậu bé bị thương.

      Nhưng Phạn Phạn lại biết Bạch Hi đối với các con Zombie khác lại là hấp dẫn chết người, Tiểu Bạch Hi là người, là người còn sống sờ sờ, hơi thở thơm ngon này chính là hấp dẫn chết người.

      Lần đầu tiên Phạn Phạn rời khỏi Tiểu Bạch Hi tìm "đồ ăn", chẳng có gì là lạ khi Tiểu Bạch Hi bị đám Zombie bao vây, con thuận lợi từ gác bò xuống tìm theo mùi của Tiểu Bạch Hi mà lại gần. Tiểu Bạch Hi trốn ở trong tủ quần áo cuộn mình lại, tay nắm chặt áo đè cảm giác sợ hãi xuống, nước mắt trong bóng đêm cứ thi nhau biến thành hạt đậu rớt lên đầu gối.

      Con Zombie kia tới gần, nó tới gian phòng rồi.

      "Mẹ... Mẹ ở đâu?... Tiểu Hi, Tiểu Hi sắp chết rồi phải ?..." Bạch Hi líu ríu.

      "Hrờ...... Hrờ!" Tựa hồ có thể ngửi thấy được mùi hôi thối trong miệng đám Zombie, chỉ còn cách cánh cửa...

      "Két!" Bạch Hi bị tấm ván do đám Zombie đánh nát nện vào, Zombie đến trước mặt.

      Trong tầm mắt mờ mờ, lũ Zombie há hốc miệng, lộ ra răng nanh, khoảng cách gần, tựa hồ có thể đếm được nó có bao nhiêu cái răng nanh... Zombie tiên sinh ngươi đánh răng sao...Hàm răng nhọn kia xanh đến mức bắt đầu biến thành màu đen..."

      Ầm!" Giây phút cuối cùng trước khi mất ý thức, giống như thấy được mẹ, Bạch Hi vươn tay muốn bắt lấy... Đừng ... Đừng ... Đừng bỏ con... mình...

      ***


      Ánh chiều dương chiếu xuống gương mặt bé thơ với hai mắt nhắm nghiền, lờ mờ có thể nhìn thấy được những sợi lông tơ nho , bàn tay khẽ nắm chặt! Vốn hai mắt nhắm chặt bỗng nhiên mở ra!

      "Hơ... Hơ..." Nỗ lực mở rộng phổi bị đè nén, hô hấp.

      "Mình... Đây là?" Bạch Hị nhìn chung quanh, vẫn là căn phòng quen thuộc, bên trái là tủ quần áo bị phá nát, trước mặt có hơi nhếch môi, răng môi ràng, ánh mặt trời ấm áp, dường như qua mấy đời...

      "Này, Bạch Hi, lúc nãy nhóc có biểu cảm gì thế? khóc hả? Thương xót hả?" Vốn là lời ôn nhu nhưng nghe vào tai lại cảm thấy có cái gì đó đúng?

      "Xuyên đến tận ba lần sao?" Đây là xấu bụng kia tự lẩm bẩm?

      Quả nhiên, trong tay quyển sách, tên sách là hoạt hình lịch sử tiến hóa Nhật Bản.

      "Là ấy, tôi mới có!" ràng là cậu bé kiêu ngạo quay người lại chẳng thèm nhìn kia. Chẳng qua hai mắt khép hờ có chút ươn ướt.

      Nhớ lại trước khi ngất xỉu nhìn thấy bóng lưng kia, nhưng tại sao lại lầm tưởng là mẹ cơ chứ? Đây ràng là Zombie, dù thế nào cũng thể nào giống được, ta là Zombie, là quái vật ăn thịt người... Nhưng là... Bạch Hi vụng trộm quay đầu nhìn dưới ánh mặt trời kia trông rất bình thường, trời thậm chí là rất xinh đẹp, suy nghĩ kiên định lại bị dao động.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1.3:

      Editor: Cẩm Băng Đơn.


      Có nên trồng xung quanh nhà cây đậu bắn súng nhỉ? Như vậy những lúc Bạch Hi ở nhà mình rất an toàn. Phạn Phạn nhún vai, xem ra ý kiến này cũng tồi.

      Đợi chút! Có phải nhầm lẫn ở đâu ? Hay là phương pháp này có vấn đề? Nơi này giống với Plants and Zombie đâu.

      Đương nhiên, lúc đó Phạn Phạn vẫn còn biết Bạch Hi được tính là "cái gì", chỉ biết cậu nhóc đó hấp dẫn rất nhiều Zombie, là Zombie sống năm mươi năm nhưng lại chẳng mấy khi vận động đầu óc. Vì để cuộc sống của mình càng thêm thú vị, vì biết rằng mình biết những thứ này thứ nọ, bắt đầu đọc sách. Niên đại này tính ra vẫn có chút Internet, nhưng nếu rời khỏi khu an toàn dùng được bao nhiêu.

      Đúng thế, Phạn Phạn là con Zombie có chỉ số thông minh cao và thích tìm kiếm niềm vui. Mấy năm nay phải là chưa nuôi nhốt nhân loại bao giờ, chẳng qua là bởi vì bọn họ bị sợ quá nên hoảng hốt chạy loạn, cho nên khi Phạn Phạn tìm thấy bọn họ bị ăn như tằm ăn rỗi, nửa chết nửa sống rồi.

      Nhắc tới Bạch Hi muốn ra ngoài, đói bụng? Vậy thôi.

      "Cho nhóc này." Phạn Phạn túm lấy cánh tay trong miệng Zombie gặp ở ven đường đưa cho Bạch Hi.

      " đùa sao?" Bạch Hi nhìn thấy cánh tay tay Phạn Phạn, vết máu khô cạn cánh tay biến thành màu đen, từng đợt phát ra “mùi thơm” .

      "Oẹ ――" Bạch Hi vịn tường nôn dữ dội trận, vẫn là thể thích ứng được.

      " cần à?" Phạn Phạn vứt cánh tay về phía sau lưng, đường vòng cung hoàn mỹ xoẹt qua.

      "Bặp, ực" Xa xa, tên Zombie há miệng ra nuốt chửng cánh tay mà Phạn Phạn vừa vứt.

      Bạch Hi giống với mình. Bạch Hi uống máu người, gặm xương người, ăn não người, vậy Tiểu Bạch Hi ăn cái gì đây? Cái kia à? Ai, phải, đó là tảng đá. Cái kia? Cũng phải, đó là Zombie mà.

      Mà con Zombie cách đó xa hình như nhận ra cái gì, sau khi ăn xong nhìn thoáng qua Phạn Phạn rồi chuồn mất.

      "Phạn Phạn, đừng lấy mấy thứ vớ vẩn kia cho tôi nữa." Bạch Hi hồi phục xong liền ngăn trở động tác kế tiếp của Phạn Phạn.

      "Tôi vẫn nên siêu thị tìm ít đồ ăn vậy."

      “Lần trước siêu thị hẳn là bị ăn mất rồi ấy nhỉ?" Phạn Phạn nhớ lại.

      "Vậy làm sao bây giờ ?" Khuôn mặt nhắn của Bạch Hi lập tức lên vẻ cười khổ.

      " nơi khác tìm." Phạn Phạn vừa xong liền về phía Đông.

      Bạch Hi cũng chỉ có thể theo Phạn Phạn, dù sao rời khỏi Phạn Phạn cũng bị cả bầy Zombie vì nhòm ngó thân thể mình mà xông lên thôi.

      ***


      "Phạn Phạn! Rốt cuộc chúng ta phải đến chỗ nào?" cậu bé khoảng bảy tám tuổi gọi đằng trước.

      "Khịt…” Cái mũi Phạn Phạn chu lên ngửi mùi hương mà gió mang tới.

      "Bên kia." Ngón tay thon dài chỉ về phía trước.

      "Phải vào trong đó." Vẻ mặt Phạn Phạn biểu cảm biểu thị cho phép cự tuyệt, cất cao giọng .

      "Khịt khịt! Vì sao tôi ngửi thấy" Bạch Hi bất mãn với cả người toát ra vẻ nữ vương kia, sau đó chun chun cái mũi của mình thấp giọng tự .

      ***


      Phạn Phạn cùng Bạch Hi rời khu 7 được ngày, sắp đến khu 11.

      Nhìn khu 11 ở phía xa, mặt trời màu đỏ nhô lên đỉnh đầu, ánh chiều dương chiếu xuống, thành thị bị bỏ hoang nằm vùng đất yên tĩnh, lịch Zombie năm 176 hôm nay khác biệt rất lớn với lịch của người trước, thành phố có bóng người phát ra mùi cũ kỹ, cho dù là giữa trưa cũng thế bớt được mùi ẩm mốc này.

      Bạch Hi theo phía sau Phạn Phạn quan sát đường phố, thỉnh thoảng lại có ánh sáng màu đỏ chợt lóe khiến cậu bé run lên, tự chủ được mà nhích lại gần Phạn Phạn. Mà Phạn Phạn ở phía trước tựa hồ nhận thấy được hoàn cảnh xung quanh, cứ chầm chậm giống như dạo trong vườn hoa nhà mình.

      "Bộp." Chỉ lo quan sát bốn phía, Bạch Hi chú ý tới đột nhiên Phạn Phạn dừng bước.

      "Phạn Phạn, làm sao vậy?" Bạch Hi xoa xoa cái trán, làm gì tự nhiên dừng lại hại người ta đụng phải thế!

      "Nhóc tìm đồ ăn , tôi sau nhóc." trái lại chỉ câu rồi theo phía sau Bạch Hi.

      Bạch Hi bé lẩm bẩm vài câu nghe được, sau đó bắt đầu nhìn bốn phía tìm đồ ăn.

      Vừa vào gian siêu thị ở góc phố bóng màu đen lao ra từ phía sau cánh cửa khép nửa!

      "Hrờ hrờ...! Grừ…!"

      Đó là con Zombie! Hai mắt trắng xóa chứng tỏ nó khác với những con khác!

      "Loài Biến dị?" Bạch Hi kinh hãi!

      Bống nhiên đôi tay từ sau lưng vươn ra. Phạn Phạn túm lấy Bạch Hi lui về phía sau!

      "Grừ!" Đây là người của ta! Cút ngay! Phạn Phạn hướng về phía con Zombie ở phía trước mà rống lên.

      "Hrờ... Hrờ!" Ngươi cũng là Zombie, làm sao có thể bảo vệ con người? Ngươi ăn cái kia để ta ăn !

      Zombie biến dị tham lam nhìn Bạch Hi, cái miệng há to lộ ra ánh sáng kim loại.

      Zombie biến dị cấp ! Răng nanh biến dị thành kim lọai.

      "Phạn Phạn cẩn thận!" Chuyện đột nhiên phát sinh khiến Bạch Hi biết phải làm sao, nhịp tim đập loạn tình thịch suýt nữa khiến cậu bé tê cứng cả người!

      Con Zombie biến dị đánh về phía Phạn Phạn! Nhưng nó di động bình thường giữa trung lại đột nhiên cứng đờ!

      "Bốp!" Phạn Phạn nhanh chóng vung nắm tay đấm về phía Zombie biến dị, ngay sau đó chân cũng liên tục lùi về phía sau.

      Zombie biến dị vừa mới đánh chiêu trong chớp mắt biến mất!

      Cả người Phạn Phạn nâng cao cảnh giác, nhanh chóng thoát ly khỏi trong phạm vi siêu thị.

      Để Bạch Hi xuống, Phạn Phạn lấy ra cái nhẫn từ trong ngực.

      "Cầm." Phạn Phạn đeo nhẫn vào ngón tay Bạch Hi.

      "Tập trung lực chú ý, tưởng tượng cái nhẫn này là cổng vào." Phạn Phạn quan sát bốn phía rồi với Bạch Hi.

      "Tôi..." Bạch Hi kinh ngạc nhịn xuống xúc động muốn kêu to.

      Nhìn thấy con Zombie ban nãy định vọt tới chỗ mình lại lờ mờ nhớ tới chuyện của năm trước.

      Mình yếu cỡ nào, nếu như có Phạn Phạn có lẽ mình sớm chết rồi!

      Bạch Hi muốn hỏi rất nhiều chuyện!

      Cái nhẫn này là cái gì?

      Tôi chết sao?

      Như vậy, còn Phạn Phạn?

      "Phạn Phạn chúng ta mau chạy !" Giọng của Bạch Hi run run.

      " mê sảng cái gì đấy, Zombie cấp bậc này tôi còn thèm để vào mắt." Màu da tái nhợt của vẫn nhàn nhạt tự nhiên như trước. "Nhóc muốn liên lụy tôi sao, muốn theo lời tôi mà làm, tôi cảm giác được khu vực này chỉ có Zombie biến dị như vừa nãy, mùi của nhóc kéo chúng đến, tôi thể phân tâm bảo vệ nhóc được." Lần đầu tiên lúc nào cũng có hơi thở nữ vương quanh quẩn lại ra nhiều lời như thế.

      Bạch Hi nhìn chằm chằm Phạn Phạn.

      "Tôi muốn mất !... "

      Trong lúc nguy cấp cậu bé ra nỗi lòng của mình, trong lòng cậu bé ngoài trừ mẹ ra chính là trước mặt, mẹ rời bỏ cậu, trừ ra, tôi chẳng còn cái gì... ? Đừng rời khỏi tôi!

      Tiếng xé gió lên vang lên từ phía xa, chung quanh ánh sáng màu đỏ lóe lên thể xác định phương hướng.

      gian giống như dừng lại, cậu bé quật cường mở to mắt, cúi thấp đầu siết chặt nắm tay, cả người run run giống như mộc con động vật to lớn đứng yên lâu.

      Tầm mắt của từ đầu đến cuối vẫn dừng ở người cậu bé, đôi môi hé mở, hai mắt xoay xoay...

      "Đừng lo lắng cho tôi." Rốt cục, giọng lành lạnh của Phạn Phạn phá vỡ cảnh này.

      Cậu bé ngẩng đầu, hai mắt tràn ngập hơi nước trong suốt.

      "Đồ ngốc! Còn mau làm theo lời tôi! Mười phút sau ra lại!"

      Mịnh.. nghe lầm sao? Đây là chuyện gì thế?

      Hơi nước trong mắt cậu bé biến mất trong khỏanh khắc, thay vào đó là vẻ đầy kinh ngạc.

      Nhưng dịu dàng của kia biến mất, lại trở về là Zombie Phạn Phạn với khí thế của nữ vương.

      "Quên tôi là ai ư, tôi là nữ vương Phạn Phạn." Phạn Phạn cong khóe miệng lên.

      "Mau vào , đừng để tôi phải lần thứ ba." Giọng điệu mệnh lệnh, nhưng lại khiến người ta có cảm giác tê dại.

      Bạch Hi sửng sốt tại chỗ hai giây, theo phản xạ tập trung lực chú ý lên chiếc nhẫn ngón tay như lời Phạn Phạn .

      "Vù, vù." Chiếc nhẫn phát ra tia sáng mỏng manh nhưng rất ổn định, ở phía chiếc nhẫn xuất hang động màu đen, trong động có tiếng gió vi vu truyền đến.

      Này? Bạch Hi nghi vấn nhìn Phạn Phạn.

      Phạn Phạn hướng về phía chiếc động màu đen, hất hất đầu của mình, ý bảo Bạch Hi vào.

      Cuối cùng Bạch Hi quay đầu nhìn thoáng qua Phạn Phạn, sau đó vào hang động đen kia, thoáng chốc hang động biến mất thấy gì nữa.

      Tên nhóc này, đây là ánh mắt gì thế, sinh tử cách biệt? Thê ly tử tán? Phi phi, cái thứ hai đúng là kỳ quái, mà làm sao mình lại nghĩ đến cái này cơ chứ? Phạn Phạn đưa mắt nhìn Bạch Hi rời mà lắc đầu.

      (Thê ly tử tán: Ý chỉ vợ con biệt ly)

      Xoay người nhìn mấy bóng đen lần lượt xuất , khóe miệng Phạn Phạn cong lên, lông mày thon gọn. Chậc chậc, lâu chưa vận động thân thể rồi, mấy con này là vật hi sinh tới làm trò giải trí cho ta à?

      "Phốc!" Tiếng xé gió vang lên.

      Phạn Phạn hoàn toàn quay đầu lại nhìn mấy bóng đen xông tới, mặt trời mới lặn xuống, nắng chiều sắp biến mất cuối cùng rơi vào trong mắt .

      --- ------ ------ ------ ------ ------ ------ ------ -----


      "Ơ?" Bạch Hi mở mắt ra nhưng bởi vì sợ mà nhắm lại.

      Đây là đâu? Dưới chân thực là mặt đất hề có khoảng , cơ thể Bạch Hi căng thẳng dần dần thả lỏng.

      "Róc rách" gian hơi có vẻ yên tĩnh từ nơi nào đó truyền ra tiếng nước chảy.

      "Bình, bịch." Bạch Hi chạy về phía trước, tầm mắt càng ngày càng ràng.

      " dòng suối !" Bạch Hi mừng rỡ kêu lên.

      "Rốt cuộc đây là đâu?" Bạch Hi ngồi quỳ bên dòng suối , hai tay ngâm vào dòng nước trong suốt thấy đáy, lạnh.

      Sau khi rửa mặt xong Bạch Hi hít sâu hơi. Nơi này hình như là gian độc lập.

      Nhìn mãi mà thấy được bờ suối bên kia, hoặc nên là con sông chính xác hơn.

      có Zombie, cũng có nhân loại, cây cối cỏ dại mọc bốn phía, xung quanh im ắng.

      Bạch Hi đến dưới cây cổ thụ cao vút.

      "Chít chít thầm ." Chim chóc cây hình như đánh giá vị khách mời mà đến này.

      an bình... thoải mái...

      Bạch Hi dựa vào cây cổ thụ nhắm mắt lại cảm thụ thiên nhiên tốt đẹp.

      lâu sau, cậu bé chậm rãi mở to mắt.

      bao lâu rồi chưa được cảm nhận vẻ yên bình này? Nước mắt bỗng nhiên theo khóe mắt cậu chảy xuống, nhớ lại khoảng thời gian còn ở bên mẹ...

      Hả?! Cả người Bạch Hi chấn động, Phạn Phạn đâu?! Phạn Phạn bây giờ như thế nào?

      Mười phút hẳn là qua lâu rồi? Mình nên rời khỏi đây thôi, tìm Phạn Phạn.

      Bạch Hi suy nghĩ trong lòng, trận cảm giác choáng váng mạnh xuất , ý thức bắt đầu mơ hồ.

      Lúc Bạch Hi tỉnh lại trong cảm thấy có gì đó lạ trong lòng, cái cảm giác chân vừa rồi là sao, chút năng lượng kia, là cái gì?Là sức mạnh của gian ư? Nhưng vì khoảng thời gian quá ngắn nên thể cảm nhận được nữa.

      Bạch Hi thấy khung cảnh xung quanh mình thay đổi, đây phải là gian độc lập kia.

      Cậu bé nhìn hai tay của mình, đầu óc thôi thúc, theo bản năng tập trung tinh thần. Nắm lại quả đấm!

      " gian di động!" Cả người liền rơi vào trạng thái huyền ảo.

      "Bịch!" Bàn chân chạm xuống đất.

      Đây là cái gì? Bạch Hi quay đầu nhìn nơi mình vừa mới đứng. Mình có thể di chuyển trong gian ư? Tuy rằng chỉ có năm thước ngắn ngủn.

      "Dị năng." Giọng hơi lành lạnh vang lên. Lập tức cách đó xa truyền đến tiếng bước chân.

      Nghe giọng quen thuộc, Bạch Hi kích động nhìn về phía người cất giọng kêu.

      "Phạn Phạn!" Toét miệng cười thế nào cũng dừng lại được.

      "Bịch." Cậu bé đứng lại, nhìn thấy mặc áo T-shirt quần jeans, chân giày da với mái tóc đen đứng trước mặt mình.

      "Phạn Phạn! Tôi, ... Tôi bước vào gian độc lập, nơi đó rất tuyệt! Có con sông, cây cối, chim ..." Cậu bé che dấu được vui sướng phát ra từ trong thân thể.

      Đôi mắt hơi đỏ của Phạn Phạn lúc này toát ra chút dịu dàng.

      "Tôi biết, đó là Gian Giới Chỉ, là tôi tình cờ có được, mặt có ấn ký tâm linh của tôi, tôi cho phép nhóc vào, trừ nhóc ra chẳng còn ai có thể vào được nữa." Hôm nay Phạn Phạn đặc biệt nhiều, câu có nghĩa nhiều hơn bình thường, hình như hôm nay trong lòng có cái gì đó thay đổi.

      (* gian giới chỉ: Chiếc nhẫn gian.)

      "Vậy sao tới tìm tôi, tôi còn lo lắng cho ." Cậu bé vui vẻ bỗng nhiên trở nên trầm lại, giống như trở lại lúc tiến vào gian.

      "Tôi tìm thứ này.” Phạn Phạn vứt đến cái túi lớn được bọc cách đơn giản.

      "Là thức ăn!" Tâm tính trẻ con của Bạch Hi bị túi đồ ăn hấp dẫn mà biến mất thấy đâu.

      "Về nhà." Trái lại Phạn Phạn chỉ câu rồi dẫn đầu xoay người về phía trước.

      khuôn mặt nhắn trắng nõn của Bạch Hi lên chút cười khổ.

      " thôi." Phạn Phạn phía trước được vài bước, nhưng sau đó lại dừng lại, nghiêng người gọi Bạch Hi. Ánh mắt lóe ra tia sáng màu đỏ, chỉ là Bạch Hi lại hề sợ hãi chút nào.

      "Được!" Vui vẻ trở lại mặt Bạch Hi.

      "Đúng rồi, Phạn Phạn, mấy con Zombie đâu?"

      "Đều bị tôi đánh chạy hết rồi."

      "Wow... Phạn Phạn, lợi hại!"

      "..."

      "Lúc nãy dị năng là có ý gì thế?"

      .

      .

      .

      .

      .

      .

      đường về nhà cậu bé liên tục đặt câu hỏi, mà giọng lành lạnh của cũng thi thoảng vang lên.

      Bóng hai người kéo dài vô hạn dưới ánh trăng.
      Tieuhoadan, linhdiep17Trâu thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 1.4:


      Editor: Cẩm Băng Đơn.


      Phạn Phạn cùng Bạch Hi rời khỏi khu 11. Theo ánh trăng về nhà - khu 7.

      Đây là rừng cây tươi tốt, trong rừng có ánh lửa lập lòe trong gió.

      "Phạn Phạn, ý của là tôi bộc phát dị năng ư?"

      "Ừm, dị năng xuất có rất nhiều loại" Phạn Phạn nghĩ nghĩ rồi bổ sung thêm "Loại người như nhóc thuộc loại tiềm năng bộc phát."

      Hai người ngồi bên cạnh đống lửa.

      "Còn có trường hợp nào nữa?"

      Bản thân cậu chưa từng làm gì, trước kia là mẹ bảo vệ cậu, bây giờ là Phạn Phạn. Bạch Hi rất hi vọng mình cũng có năng lực, ít ra cũng có thể tự bảo vệ mình. muốn Phạn Phạn luôn luôn mình ở nơi đầy nguy hiểm này nhìn thế giới từ phía xa xa.

      Mặc kệ thế giới này ngày sau có phải càng thêm nguy hiểm hay , tôi vẫn hy vọng có thể sóng vai đối mặt cùng .

      Bạch Hi ở trong lòng hạ quyết tâm. Hạt giống khát vọng sức mạnh được chôn xuống, bao giờ ngừng lại!

      "Còn có loại là bẩm sinh." Vẻ mặt Phạn Phạn có chút cẩn thận."Đây là trường hợp mạnh nhất, độ phù hợp bẩm sinh."

      "Độ phù hợp? Độ phù hợp là cái gì?"

      "Cái này để tôi giải thích cho nhóc biết."

      "Có rất nhiều chủng loại dị năng, nhưng sức mạnh lại giống nhau, độ mạnh yếu của sức mạnh được quyết định bởi độ phù hợp."

      "Ví như hỏa dị năng, lần đầu tiên sử dụng chỉ là ngọn lửa , có thể đốt cháy tóc của nhóc cũng tệ rồi, chứ đừng đến việc sử dụng để chiến đấu."

      "Trình độ thuần thục dị năng cùng lĩnh ngộ cũng rất quan trọng."

      "..." Phạn Phạn nhìn chằm chằm Bạch Hi.

      "Ơ? Làm sao lại dừng lại? Giảng tiếp , tôi nghe chưa hiểu hết." Bạch Hi chớp chớp mắt.

      "Hô... Ngu ngốc." Phạn Phạn thở hắt ra, phun ra hai chữ, thèm để ý đến kháng nghị gương mặt nhắn của Bạch Hi.

      "Tiếp tục mà!"

      "Hỏa diễm dị năng sử dụng trăm lần cùng sử dụng mười lần, uy lực hoàn toàn khác nhau. Đạo lý rất đơn giản, mười năm cây , trăm năm đại thụ che trời. Ngọn lửa mới cháy, nếu thêm vào lượng nhiên liệu lớn có thể đốt cháy rất mạnh. cánh tay có thể ôm hết cái đùi to hay sao?"

      Hai mắt Bạch Hi lóe lên cái, cánh tay có thể ôm hết cái đùi lớn à...Đây là so sánh mù quáng gì thế...

      "Còn có lĩnh ngộ."

      Phạn Phạn nghiêng cái đầu suy tư lát.

      Bắt đầu ở tại chỗ vung cánh tay lên, giống như gió ở nơi đầu ngón tay của , tư thế dĩ nhiên là tuyệt đẹp, trầm bổng nhấp nhô.

      " thí dụ như gió, có gió , gió to, gió cấp mười, gió xoáy, bão, vòi rồng thậm chí là còn mạnh hơn nữa. Đây là vấn đề lĩnh ngộ, có người mất ngày, mười ngày, tháng, thậm chí là lâu hơn, mới có thể lĩnh ngộ được. Mà có người, có khi chỉ ngắm phong cảnh, tắm nắng liền lĩnh ngộ được. Bởi vì trong cuộc sống của nhóc phải lúc nào cũng có thể cảm nhận được gió, gió có thể mờ nhạt đến mức thể cảm nhận được, nhưng là, nếu nhóc cảm nhận được đó là bởi vì nhóc lĩnh ngộ chưa đủ."

      "Như vậy hiểu chưa?" Phạn Phạn ngừng lại.

      "Ừ, có thể hiểu được gần hết, nhưng mà này, Phạn Phạn, lĩnh ngộ cùng thuần thục, cái nào lợi hại hơn cái còn lại?" Hai mắt Bạch Hi sáng lên, đắm chìm trong lời giảng giải của Phạn Phạn, suy nghĩ xem cái nào lợi hại hơn.

      "Này... Cũng thể biết được." Phạn Phạn nhíu mày, lắc lắc đầu .

      "Cái này cần phải do chính nhóc tự phát ."

      "Vậy Phạn Phạn sao, Phạn Phạn sở hữu dị năng ư?" Hơi hơi có chút thất vọng, nhưng nghĩ đến Phạn Phạn có dị năng lại khiến Bạch Hi hưng phấn lên.

      Phạn Phạn lợi hại như vậy, hẳn là có rất nhiều loại dị năng? Kim chúc hóa? Nguyên Tố Hỏa? ? Hay là... Có thể biến đổi ra vô số vũ khí dị năng???

      (*Kim chúc hóa: Hóa thành kim loại, như cái tên Zombie có hàm răng sáng bóng như kim loại ấy ^O^)

      Bạch Hi càng nghĩ càng hưng phấn.

      "Này này, trở về trở về , nhóc mộng du đâu đấy?" Phạn Phạn đen mặt nhìn hai mắt Bạch Hi dại ra cũng gò má ửng đỏ, khóe miệng thậm chí còn có ít “vật thể” màu trắng muốt chảy ra.

      Tác giả: Này này, thích hợp ơ này, đây phải là hủy hình tượng Bạch Hi ngây thơ trong sáng của ta sao?

      "A hả?" Nháy mắt bị kéo về thực, Bạch Hi ấp úng .

      "Ta có dị năng." Phạn Phạn thèm để ý .

      "Ơ? Vì sao thế? ?" Phạn Phạn có dị năng phải là rất nguy hiểm sao? Ở nơi này có tồn tại thế giới an toàn vĩnh cửu, phương pháp nào là an toàn cả, đừng là bảo vệ người khác, ngay cả tự bảo vệ mình cũng vấn đề.

      "Tôi là Zombie mà đồ ngốc! Như thế Zombie có khả năng công kích tôi sao? Nếu có cũng chỉ là chính tôi mà thôi."

      "Tôi vốn có thân thể rất cường đại cùng kỹ năng chiến đấu rất tuyệt vời thông qua chiến đấu cùng kinh nghiệm."

      gương mặt Phạn Phạn có ánh trăng chiếu lên, tuy độc mà mạnh mẽ.

      Vì chính mình mà trở nên mạnh mẽ, dựa vào bất cứ thứ gì bên ngoài. Làm sao mà làm được cơ chứ? Ngay cả chính bản thân cũng biết mình trải qua những ngày tháng đó như thế nào...

      Bạch Hi lời cũng , yên lặng.

      "Vậy chờ tôi mạnh mẽ lên, bảo vệ Phạn Phạn, thế nào?" phải là câu nghi vấn, mà là câu tuyên bố.

      Phạn Phạn nhíu mày, tên nhóc con này muốn leo lên đầu mình ư? Chẳng qua muốn mạnh mẽ hơn, muốn có sức mạnh, vẫn là có thể được.

      "Được chứ, vậy xem bản lĩnh của nhóc rồi."

      Bạch Hi gật đầu lia lịa.

      "Bạch Hi, kẻ thù đến, vào gian." có bất kỳ dấu hiệu nào, Phạn Phạn đột nhiên bình thản ném ra câu như vậy.

      "Cái gì? Kẻ thù đến? Ở đâu thế? Vì sao tôi phát ." Bạch Hi cẩn thận nhìn quanh bốn phía.

      "Chờ nhóc thấy muộn rồi, ngu ngốc."

      "Được rồi...Vậy Phạn Phạn phải cẩn thận." Bạch Hi tiến vào gian, cậu bé quay đầu hơi có chút lo lắng nhìn thoáng qua Phạn Phạn.

      Phạn Phạn tùy ý vẫy vẫy tay, đưa mắt nhìn Bạch Hi tiến vào gian.

      Dọc đường đều cảm giác được ở xung quanh có dao động kỳ lạ, đó chính là dao động do cường giả phát ra, cấp bậc hề giống với đám Zombie ban nãy.

      "Sao? Nhân vật chính của biệt khu 11 lại tới nữa à?" Trong mắt Phạn Phạn lóe ra tia sáng màu đỏ.

      "Bịch, bịch." Tiếng bước chân nặng nề vang lên.

      "Nhân loại bên cạnh ngươi vừa nãy đâu rồi, ta ngửi thấy mùi vị khác lạ." bóng dáng ra từ trong bóng tối, cả người chậm rãi hiển lộ ra.

      "Đó là mùi của Dị Năng." Người vừa đến khi ra câu này liền liếm liếm khóe miệng, giống như nhấm nháp được vị máu ngọt lành.

      Phạn Phạn lời, hai mắt thú vị nhìn chằm chằm con Zombie trước mặt.

      Cách đoạn là có thể ngửi thấy được mùi máu tươi nồng nặc trong khí, đầu tóc đỏ có gió mà bay bay, cơ bắp nảy nở chứng tỏ thân thể này rất cường tráng, sắc mặt trắng bệch còn sinh khí.

      "Ngươi chịu giao nó ra, như vậy giết chết ngươi, nó xuất thôi." Trong mắt con Zombiekia hình như có gió xoáy ngưng tụ.

      Phạn Phạn trực tiếp xông tới!

      Tốc độ di động nhanh chóng đưa ra cú đấm!

      "Bốp!" Zombie nhanh chóng khoanh tay trước người, lực đánh mạnh mẽ khiến con Zombie phải nâng tay đỡ lấy! Hai chân ra sức trụ mặt đất, làm mặt đất chịu nổi trọng lượng nặng liền lõm xuống, lõm xuống hai vết sâu hoắm, bùn đất bắn tung tóe.

      "Grào!" Zombie gầm thét tụ lực! Hai tay vung lên! Đánh văng Phạn Phạn ra!

      Phạn Phạn theo lực đạo của tên Zombie kia mà nhảy về phía sau!

      Hai bên tách ra khoảng cách ngắn.

      Zombie nhìn hai cánh tay của mình, thi thoảng truyền đến cảm giác nóng rát khiến da đầu nó run lên, chỗ nào của cánh tay tiếp xúc với Phạn Phạn đều bốc lên rất nhiều khói trắng, có vài chỗ biến thành màu đen! Làm sao ta làm được?! Sức mạnh của ta lại có thể cường đại như thế, như vậy nếu khoảng cách ngắn mà dùng lực đánh kia có thể so với lực ném tảng đá lớn từ đây xuống vách núi 50 mét!

      Ánh mắt con Zombie lên kinh ngạc thôi, xuất ý muốn thối lui, Zombie này sức mạnh quả kinh người!

      Nhưng mà, thân thể thơm ngon kia... Tên Zombie nhắm mắt nhớ lại mùi vị ban nãy, thân thể say mê trở nên run run... ! thể lui! Thức ăn cám dỗ lấn át bản năng phát ra cảnh cáo.

      "Ngươi đừng quá đắc ý! Ta còn có chiêu chưa ra đâu! Nhớ kỹ tên của ta, Tát Đức! Đây là cái tên cuối cùng ngươi được nghe trước khi ngươi chết!" Zombie Tát Đức mở hai mắt ra, khí thế hề giảm trái lại còn tăng lên!

      "Phạn Phạn." Đối với lời cảnh cáo này, Phạn Phạn vẫn chủ bình thản ra tên của mình.

      Đầu ngón tay của con Zombie ngưng tụ ra ít gió lốc lớn, trong gió phát ra tiếng vù vù dần dần trở nên ràng hơn, gió lốc càng ngày càng lớn, rời khỏi khống chế của Tạt Đức rồi bay về phía Phạn Phạn!

      "Ồ? Tiến hóa đến trình độ này sao, là đáng tiếc..." Phạn Phạn dùng thanh chỉ mình mới nghe được mà .

      "Vù...!" Cơn bão kia nuốt Phạn Phạn vào trong!

      "Ha ha ha ha! Phạn Phạn? Con đàn bà ngu ngốc! Tiến vào cơn gió lốc của ta còn muốn ra? Ngươi ngàn vạn nên chờ ta ngưng tụ nó mới đúng! Ngươi ở trong đó vô lực kêu la rồi bị xé xác !" Tát Đức mới ngưng tụ ra gió xoáy trong mắt dần ra mệt mỏi, đây là sở trường mạnh nhất của , tấn công bằng - Nguyên Tố Phong. Khi gió lốc sinh ra cũng là lúc nó cắn nuốt hơn nửa năng lượng trong cơ thể , cảm giác năng lượng nháy mắt bị rút khiến lâm vào trạng thái suy yếu.

      "Hả? !" tên Zombie xiêu xiêu vẹo vẹo đập vào mắt .

      "Răng rắc!" Tát Đức nhằm phía cổ Zombie rồi bóp chặt lấy, tuy rằng chết nhưng cũng làm mất kiểm soát của thân thể con Zombie mới tới kia.

      "Ruột!" Trong miệng Tát Đức phát ra lực hút cực lớn, người con Zombie bây giờ ta cỗ khí như sương mù nhàn nhạt, có năng lượng mỏng manh ở bên trong giấu. Lúc Tát Đức hút tầng khí kia từ trong người con Zombie kia ra nó bắt đầu giãy dụa! Lực uy hiếp cực lớn khiến nó muốn phản kích! Nhưng mà nó làm sao có thể thóat khỏi bàn tay bóp cổ của Tát Đức đây?

      "Bốp." Tát Đức tùy tay ném con Zombie hấp hối lên mặt đất.

      "Đúng là là Zombie cấp thấp, chút năng lượng như vậy còn chưa đủ cho ta nhét kẽ răng. Hừ, cho dù khi ta suy yếu, cũng phải là mấy thứ như mày có thể hưởng lợi" Tát Đức nhổ ngụm nước bọt, sau đó thèm để ý tới con Zombie đất kia nữa.

      Con đàn bà kia có lẽ bị xé xác rồi. Tát Đức cười dữ tợn.

      "Ha ha..." Tiếng cười vừa ra khỏi miệng cũng rốt cuộc phát ra tiếp được nữa rồi.

      Ta... Chân của ta? Tại sao nhìn thấy chân của ta? xảy ra chuyện gì?

      Đầu Tát Đức đầu lăn lộn mặt đất, hai mắt mê mang có tiêu cự nhìn quanh bốn phía, hình như là do đầu của chuyển động được, tại sao lại như vậy?

      "Ngươi chết rồi." Giọng lành lạnh của Phạn Phạn vang lên.

      Sau đó trong tầm mắt của Tát Đức xuất đôi ủng da, sau đó... hạ chân xuống... Sau đó ... ? có sau đó rồi.

      Tát Đức đến chết cũng hiểu vì sao đáng lẽ Phạn Phạn phải bị cơn bão kia xé xác, nhưng đột nhiên lại im hơi lặng tiếng bóp nát cổ của mình.

      "Bất luận là dị năng mạnh đến cỡ nào, cũng có nhược điểm, chỉ cần tìm được cái nhược điểm kia, phá nó , dĩ nhiên công kích có bao nhiêu tác dụng rồi." Phạn Phạn trở về bên cạnh đống lửa từ từ đợi Bạch Hi ra khỏi gian, đốm lửa bay lượn chiếu lên mặt Phạn Phạn, ánh sáng len lỏi trong bóng tối.

      "Bạch Hi." Phạn Phạn bước vào trong vùng đất của chiếc nhẫn gian.

      "Phạn Phạn!" Bạch Hi đợi Phạn Phạn ở bên cạnh con suối , cậu bé kinh hỉ chạy về phía Phạn Phạn.

      Nhìn cậu bé còn thấp hơn so với chính mình, lông mày của Phạn Phạn nhăn lên chút nhưng dễ nhận ra, gì.

      " bị thương chứ? Tên Zombie vừa nãy là lợi hại." Trong mắt Bạch Hi che dấu được lo lắng.

      "Yên tâm , loại này tôi vẫn có thể giải quyết."

      "Phạn Phạn, tôi..." Bạch Hi muốn lại thôi.

      "Làm sao thế?"

      " có thể dạy tôi chiến đấu , tôi... Tôi muốn chỉ có thể ở chỗ này chờ , ta muốn làm gánh nặng để phải bảo vệ, tôi muốn trở nên mạnh mẽ." Bạch Hi trịnh trọng .

      Phạn Phạn nhíu mày.

      " ? Với thân thể bé xíu này của nhóc?" Phạn Phạn nhìn Bạch Hi từ xuống dưới.

      "Tôi..." Bạch Hi vẻ mặt xấu hổ.

      "Đừng coi thường tôi nha! Nhân loại chính là thông qua nỗ lực ngừng mà trở thành sinh vật cường đại đó!" Bạch Hi vung quả đấm ."Tôi cũng có thể chiến đấu, tôi cố gắng rèn luyện tốt, ngừng tu luyện để trở nên mạnh mẽ! Mặc dù bây giờ tôi thể chiến đấu cho , nhưng tôi vẫn học! Tôi muốn học, tôi muốn học!"

      Nghe những điều mà cậu bé kỳ vọng về tương lai sau này, khóe miệng Phạn Phạn cong lên.

      "Là vậy à? Như vậy nhiều lời vô nghĩa, hôm nay liền bắt đầu huấn luyện!"

      " thành vấn đề! Tôi cố gắng! giáo Phạn! Từ hôm nay trở ! Xin chỉ giáo nhiều hơn!"

      --- ------ ------ ------ ------ ------


      "Phạn Phạn, như vậy có tác dụng ư?" Trán Bạch Hi đầy mồ hôi.

      Lúc này hai người ở trong gian này được ba ngày.

      "Bớt nhảm! Tiếp tục." Giọng lành lạnh vang lên.

      "Được, được!"

      Lên xuống, lên xuống, đầu Phạn Phạn lúc cao lúc thấp.

      "Vẫn chưa xong đâu, còn kém xa! Hôm nay phải làm trăm lần!" Giọng nghiêm nghị vang lên.

      "..."

      Bạch Hi cắn răng kiên trì, hôm kia là hai mươi, ngày hôm qua năm mươi, hôm nay làm sao lại thành trăm lần rồi hả ?! Số Pi cũng nhảy được nhanh như thế!

      Từ đàng xa có thể thấy được đây là nơi bốn phía đều có núi bao quanh, hai bóng dáng chập chờn nhấp nhô, tóc đen dài được buộc lên, hai tay ôm ngực ngồi xếp bằng ngay ngắn ở lưng cậu bé kia.

      Cậu bé kia tập hít đất.

      "Đừng có giả bộ! được ngừng! Tiếp tục."

      "..."

      lâu sau.

      "Hô, hô, ha!"

      "Phạn Phạn! Tôi, , thể cử động nổi nữa..." Bạch Hi xụi lơ ở mặt đất thở ra lượng nhiệt phát ra từ thân thể.

      vẫn cứ ngồi ngay ngắn ở lưng cậu bé.

      "Mới 67 cái, còn những 33 cái, được, nghỉ ngơi tại chỗ ba mươi giây."

      Ba mươi giây... ? ! Cậu bé giận mà dám gì chỉ đành tăng nhanh tần suất thở dốc.

      Đây vẫn chỉ là huấn luyện buổi sáng.

      Buổi chiều, ánh mặt trời chói chang.

      "Ừ, chính là như vậy, tiếp tục."

      "Hô, ha, hô, ha, " Cậu bé thở hổn hển. người cậu bé có hai cái dây thừng to được buộc chặt, dưới dây thừng là tấm ván gỗ, phía chất mấy miếng đá vụn, đống đá vụn có ngồi ngay ngắn.

      "Hô, ha, hô, ha..."
      Tieuhoadan, linhdiep17Trâu thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :