1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô gái Zombie đi đâu thế? - Ngật Bão Liễu Không

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3.2:


      Editor: Cẩm Băng Đơn.



      Phía trước có cánh cửa, tựa hồ lấy quyền lợi của hầu cũng thể tùy tiện vào, camera giám thị theo dõi những người ra vào.

      Bạch Hi nhấc chân đẩy cửa ra.

      gian bên trong cánh cửa rất lớn, có số loại vũ khí, còn có căn phòng thủy tinh, tại bên ngoài nơi này cũng có nhân viên công tác, xem ra vẫn chưa có ai đến nơi này kiểm tra dị năng.

      bạn này, xin hỏi tên gì?” ông già mặc quần áo lịch giữa đầu có tóc bạc nhưng vẻ mặt lại rất sắc bén nghênh đón Bạch Hi.

      “Bạch Hi.”

      “Nơi này của chúng tôi giống những nơi khác, những quân lính và hầu đối sử rất lễ phép với cậu. Nhưng ở nơi này của chúng tôi, khi phát cậu sở hữu dị năng, phải bị trừng phạt, uy nghiêm trụ sở Dị Năng Giả của thành phố này cho phép bất kỳ ai dẫm đạp lên!” Ông già hề khách khí, ý rất ràng nếu Bạch Hi còn muốn chạy, bây giờ chính là cơ hội duy nhất.

      “Kiểm tra .” Đối với lời này Bạch Hi chỉ bình thản đáp lại.

      Ông già kia thấy thế cũng nhiều, dẫn Bạch Hi tới trước căn phòng thủy tinh.

      “Sắp xếp kiểm tra cho cậu ta.” Ông già từ cao nhìn xuống nhân viên công tác ngồi ở trước máy tính.

      “Vâng, đại nhân Tây Ngõa.”

      Hóa ra ông ta chính là Tây Ngõa, trách được, ở trước cửa ra vào cũng được lĩnh hội bàn tay to của người phụ trách này rồi. Bạch Hi tự nhủ thầm.

      “Mời vào.” Nhân viên công tác với Bạch Hi sau đó mở ra cánh cửa thủy tinh.

      Tây Ngõa ở bên ôm cánh tay chỉnh lại quần áo rồi chờ.

      Bạch Hi tiến vào cửa tự động đóng, chung quanh là màu đen kịt, có lẽ là sợ bị người khác nhìn trộm thiết bị cũng nên.

      “Bây giờ xin mời ngài thi triển dị năng, chúng tôi kiểm tra năng lượng dao động để dò xét xem ngài có dị năng hay ?”

      Bạch Hi nhắm mắt lại, hai tay hơi nắm thành quyền, thả rộng suy nghĩ, cảm thụ được năng lượng gian. Vài năm nay tuy rằng chủ yếu tu luyện thân thể cường tráng cùng ý thức chiến đấu, nhưng cậu cũng phải hoàn toàn mù mờ với dị năng, từ lúc ban đầu 5 thước đến tại được 20 thước. chút về tiến bộ, trong chiến đấu chỉ cách biệt mấy mm cũng có thể thất bại hoặc thành công, huống chi là 20 thước. Tuy rằng bây giờ cậu mạnh mẽ như những người có thể nắm tốt thời cơ chiến đấu, cho dù cho cậu hơn 10 thước cũng chưa chắc có thể đánh bại kẻ thù. Nhưng nếu cứ từng bước từng bước như vậy, sớm hay muộn cũng có ngày với năng lực của cậu, thậm chí có lẽ được làm người phụ trách của trụ sở Dị Năng Giả này, tất cả người giàu có của thành phố Hy Vọng phải nhìn thẳng vào cậu!

      Nhìn thẳng vào chính mình, yếu đáng sợ, đáng sợ là bị yếu tạm thời trước mắt này che mờ con đường phía trước.

      “Bịch!” Bạch Hi thuấn di ra bên ngoài được 10 thước. Bảo tồn thực lực của chính mình, nếu vì vinh quang nhất thời mà để lộ toàn bộ thực lực, đó là chuyện mà chỉ có kẻ ngốc mới làm! Bạch Hi rất ràng.

      “Ồ, thằng nhóc này đúng là Dị Năng Giả, lại là di động gian hiếm thấy, ở độ tuổi này mà có thể thuấn di được 10 thước đúng là dễ dàng gì, phải biết có người đến độ tuổi trung niên rồi mà cũng chỉ có thể di chuyển được 50 mét thôi đấy.”

      Bên ngoài căn phòng thủy tinh, Tây Ngõa nhướng lông mày nhìn nhân viên công tác trước mặt máy tính, Bạch Hi bên trong khuôn mặt mơ hồ nhưng người tản ra tính cách bình ổn trời sinh. Số liệu màn hình rất bình thường, vậy cậu ta chính là Dị Năng Giả thể nghi ngờ.

      “Được rồi, cậu bé, cầm , tới đại sảnh nhận chứng nhận Dị Năng Giả của cậu .” Ánh mắt của Tây Ngõa hơi thâm ý nhìn Bạch Hi, in ra và đưa bản sao của tài liệu cho Bạch Hi. Chính ông ta có thể cảm giác được, thằng nhóc này có tính cách trầm ổn, nhận khiêu khích của ông mà loạn, tuổi như vậy mà được như thế, biết về sau lớn lên như thế nào đây? Tây Ngõa cười cười.

      “Cám ơn, tiên sinh Tây Ngõa.” Bạch Hi hướng về phía Tây Ngõa hơi khom người, tuy rằng ông già này chuyện khách khí, nhưng tóm lại là làm khó cậu, ông ta là người tốt, lễ phép với bề vẫn là điều nên làm.

      Bạch Hi đẩy cửa ra, hầu vẫn khom người đợi ỡ chỗ cách đó xa.

      “Tiên sinh, xin hỏi ngài lấy được giấy của tiên sinh Tây Ngõa chứ? Mời ngài đến đại sảnh lấy chứng nhận Dị Năng Giả.” Thị nữ xong liền về phía đường lúc mới đến.

      “Chào ngài, tiên sinh, xin ngài đưa giấy ra.” đến đại sảnh, có thêm khu quầy ngăn nắp chuyên xử lý các việc khác, Bạch Hi dưới hướng dẫn của hầu đến phía trước quầy số 2.

      Bạch Hi đưa tờ giấy mà Tây Ngõa giao cho mình ra, nhìn quanh bốn phía chút, thấy được Phạn Phạn cùng Bạch Tiểu Hoa, dùng ánh mắt cho bọn họ biết có việc gì, yên tâm .

      “Chào ngài, xin điền thông tin vào trong này.” người đeo mắt kính mặc đồng phục với mái tóc nữ tính sau khi đọc lướt qua tờ giấy mà Bạch Hi đưa tới, lại đưa ra tờ giấy khác.

      Họ và tên: Bạch Hi.

      Giới tính: Nam.

      Ngày tháng năm sinh: Tháng 7 lịch Zombie năm 169.

      Sổ sở hữu dị năng: Số 1.

      Tình trạng hôn nhân: Chưa kết hôn.

      Dạng người ưa thích nam/nữ:......

      Điền đến nơi đây Bạch Hi có chút hạ bút xong, mấy dòng đầu coi như bình thường, mấy cái sau khiến người ta dám nhìn thẳng, đây là ý gì? Chẳng lẽ phải lột sạch cho người khác thấy hay sao?

      “Tiên sinh xin đừng hiểu lầm, trụ sở Dị Năng Giả thành phố Hi Vọng của chúng tôi cam đoan Dị Năng Giả có thể thoải mái, vui vẻ. Nếu có người thích có lẽ chúng tôi có thể tác hợp cho hai người, khiến cuộc sống của Dị Năng Giả càng thêm tốt đẹp.” Thấy sắc mặt Bạch Hi có chút khó coi, người có mái tóc nữ tính kia mặt biểu cảm máy móc .

      Tốt đẹp......? Cái từ tốt đẹp này cũng phải có mạng mà hưởng mới được, các ngươi khẳng định là muốn để Dị Năng Giả càng thêm tận lực giúp các ngươi khuếch trương lãnh địa thành phố có...... Bạch Hi đầu đầy vạch đen.

      “Xin đừng nghi ngờ thành ý của trụ sở Dị Năng Giả của thành phố Hi Vọng chúng tôi! Chúng tôi đem lại cho Dị Năng Giả cuộc sống tốt đẹp! Sinh ra và lớn lên và bảo vệ thành phố là điều nên làm của chúng tôi, Dị Năng Giả lợi ích bị xâm hại mới có thể vì đãi ngộ tốt mà rời khỏi thành phố, chúng tôi......” Tô Đế cảm thấy chính mình hôm nay có chút nhiều.“ ngại quá, tiên sinh, tôi thất lễ rồi.” Có thể là đối mặt với đứa trẻ nên cẩn thận tiết lộ những suy nghĩ trong lòng.

      Bạch Hi sửng sốt chút gì, ngoan ngoãn tiếp tục điền.

      Trong mục phái nữ thích lặng lẽ điền chữ “Có.”

      Sau khi lấy được chứng nhận Dị Năng Giả, Bạch Hi cùng Phạn Phạn, Bạch Tiểu Hoa rời khỏi trụ sở Dị Năng Giả.

      “Phạn Phạn,có chứng nhận Dị Năng Giả rồi, chúng ta có thể dừng chân.” Bạch Hi quơ quơ chúng nhận Dị Năng Giả trong tay.

      “Ừ, thôi.” Phạn Phạn nhìn Bạch Hi mỉm cười.

      Nụ cười này biết khiến tim Bạch Hi đập như thế nào đâu. Gần đây tần suất Phạn Phạn cười càng nhiều hơn, hơn nữa mỗi lần như thế khiến trái tim bé của cậu đập thình thịch.

      đến nhà trọ ngoài dự đoán, sau khi ông chủ nhà trọ kinh ngạc liền sai người phục vụ dẫn bọn họ tới gian phòng. Khụ...... Đừng nghĩ sai lệch, cho tới bây giờ Phạn Phạn và Bạch Hi đều ngủ cùng nhau, cho nên bọn họ cũng cảm thấy gian phòng có cái gì ổn cả.

      Nhưng khi Bạch Hi nhìn thấy bài trí bên trong căn phòng nhất thời có chút dở khóc dở cười, chỉ có cái giường, phòng lớn như vậy ngay cả toilet, phòng thay đồ đều có, vậy tại sao lại chỉ có chiếc giường? Bạch Hi biết rằng phục vụ cho rằng cậu và Phạn Phạn là đôi tình nhân, dạo này, có tiền có quyền chính là lão đại, chẳng quản ngươi gìa hay trẻ, chỉ cần ngươi có tiền, người phụ nữ hoặc đàn ông cần tiền của ngươi leo lên giường của ngươi. Nhưng phục vụ được dày công rèn luyện nên hề lộ ra bất cứ biểu cảm gì sai sót.

      “Cái kia, có thể hai gian phòng liền nhau ? giường ngủ ngon.” Kỳ ngủ ngon là cái cớ xấu hổ đến cỡ nào!! Vẻ ngoài mặt Bạch Hi bình tĩnh nhưng trong lòng điên cuống gào thét!

      “Được.” Chẳng cần quản muốn mấy gian, loại chuyện này cũng từng gặp rồi, trước chuyện phòng the sau giả mù sa mưa cần, ai biết vào lúc ban đêm có đến gian phòng kế bên rồi nỏi: Tiểu thư, có muốn về lý tưởng cuộc sống với tôi ? Đêm tối lạnh lẽo này khiến trái tim của tôi có chút đơn.

      phục vụ và Bạch Hi trong lòng đều mang đủ ý xấu nhưng ở mặt ngoài đều có biểu gì, Phạn Phạn lẳng lặng theo, Bạch Tiểu Hoa liên tục chơi đùa với cái đuôi của mình.

      “Ngài xem hai gian này như thế nào?” phục vụ đẩy cửa hai gian phòng kế nhau ra.

      “Được được, có thể, hai gian này .” Bạch Hi qua loa gật đầu vào trong gian sau đó rầm cái đóng cửa phòng lại.

      “Phù......” Bạch Hi thở to hơi, dạo này cậu làm sao thế nhỉ? Đối mặt với Phạn Phạn lại nao nao lòng, làm chuyện mà chưa bao giờ xảy ra đó là ở trước mặt ấy xấu hổ mà chạy trốn.

      “Haixx......” Bạch Hi chẳng quan tâm đến chuyện khác nữa mà ngã đầu ngủ, ngày hôm nay trôi qua lâu.
      linhdiep17 thích bài này.

    2. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3.3:


      Editor: Cẩm Băng Đơn.


      Ánh mặt trời chiếu lên khuôn mặt của Bạch Hi.

      “Ưm.” Bạch Hi ưm cái trong chiếc chăn rồi duỗi cái lưng.

      “Rời giường chưa! Hôm nay tới sân thí luyện Dị Năng Giả nhìn xem chút!” Bạch Hi cấp tốc rửa mặt sau đó gõ cửa phòng bên cạnh.

      “Phạn Phạn, rời giường chưa.” Cửa phòng lên tiếng trả lời là tiếng mở cửa, Phạn Phạn mặc bộ áo ngủ ngày hôm qua mới mua, hai mắt còn ngái ngủ đứng trước mặt Bạch Hi, vạt áo trượt xuống bả vai.

      Bạch Hi đỏ mặt mở to mắt.

      , chuẩn bị chút, hôm nay chúng ta sân thí luyện Dị Năng Giả nhìn chút, tôi ở phía dưới chờ cùng Tiểu Hoa.” Bạch Hi vội chờ Phạn Phạn đáp lời, liền bịch bịch chạy xuống dưới lầu.

      Phía sau truyền đến tiếng cười trêu chọc của Phạn Phạn “Tiểu Hoa, mày xem có phải tiểu tử này trưởng thành phải , còn biết thẹn thùng nữa chứ?”

      Bạch Tiểu Hoa liêu xa liêu xiêu đến bên chân Phạn Phạn.

      “Gâu!” Đây là câu trả lời của Tiểu Hoa.

      Sau khi Phạn Phạn rửa mặt xong liền mang theo Tiểu Hoa xuống dưới lầu, cùng Bạch Hi rời khỏi nhà trọ.

      “Phạn Phạn, tôi hỏi chỗ của sân thí luyệt Dị Năng Giả rồi, chúng ta thôi.” Bạch Hi ý chí chiến đấu sục sôi mà ngẩng cao đầu.

      “Oa ô!”

      “Kiệt Tây! cậu đến chết mất thôi! Mẹ nó chứ, đập nát nó cho !”

      Mới đến cổng sân thí luyện nghe thấy tiếng hò hét dồn dập ở bên trong, rất náo nhiệt.

      “Phạn Phạn, tôi cũng thử xem!” Bạch Hi có chút nhiệt huyết sôi trào với Phạn Phạn.

      “Ừhm. Đừng có cậy mạnh.” Phạn Phạn .

      Bạch Hi gật đầu với Phạn Phạn cái rồi chui vào trong đám người đến chỗ báo danh.

      “Xin chào, tôi muốn tham gia sân thí luyện Dị Năng Giả.” Bạch Hi đưa chứng nhận Dị Năng Giả cho nhân viên công tác.

      “Vâng, đây là số thứ tự của ngài, tôi sắp xếp thời gian ngài ra sân, đến lúc đó radio thông báo cho ngài.” Sau khi nhìn thấy chứng nhận Dị Năng Giả của Bạch Hi, nhân viên công tác trả lại cho cậu, sau đó đưa ra thẻ số thứ tự, rồi đăng ký lên máy tính.

      “Phù...... Bây giờ chỉ cần chờ nữa thôi.” Bầu khí náo nhiệt khiến Bạch Hi chảy mồ hôi.

      Đúng lúc này có từ phía bên kia tới, có thể là bởi vì quá nhiều người nên đụng phải Bạch Hi.

      “Ôi.” giọng kêu tiếng.

      “A, ngại quá, chị sao chứ?” Bạch Hi cả kinh, vội vàng xoay người đỡ lấy kia.

      Lại phát ra đầu này có hai cái tai động đậy.

      Tai......? Hả? Con người làm sao có tai ở đầu đây??

      kia như con mèo mềm mại xương tựa vào người Bạch Hi, hai mắt xinh đẹp quyến rũ.

      “Em trai này, em tên là gì?” Giọng kiều mỵ giống như mang theo ma lực.

      “Bạch Hi.” Khi Bạch Hi lấy lại tinh thần trót ra mất tên của mình.

      Hình như có cái gì lông lông cọ ở mông của cậu? Bạch Hi cúi đầu liền thấy. cái đuôi?!

      “Vậy à, Bạch Hi, sau này còn gặp lại. Khanh khách.” tiếng cười khẽ vừa dứt, tai mèo biến mất thấy đâu.

      Này...... Là cái tình huống gì thế này?!

      Đầu Bạch Hi có chút choáng váng.

      “Dị Năng Giả số 37, mời ngài đến sân thí luyện thứ 4 luận bàn cũng Dị Năng Giả số 7.” Radio vang lên, Bạch Hi lắc lắc đầu quên thứ mê hoặc kia.

      Bạch Hi đến sân thí luyện thứ 3.

      cái sân hình vuông, chung quanh có người xem lấp kín, đài có người cường tráng đứng chính là đối thủ của cậu.

      “Chào ngài, tiên sinh Bạch Hi, dựa theo chứng nhận Dị Năng Giả của ngài, nó ghi lại số liệu năng lượng dao động, chúng tôi quyết định liệt dị năng của ngài vào cấp hai. Đồng dạng, đối thủ của ngài cũng là Dị Năng Giả cấp 2. Dị năng của ngài ấy là lực lượng, là lực lượng trời sinh siêu việt hơn người.” Nhân viên công tác bên cạnh Bạch Hi giải thích.

      Bạch Hi gật gật đầu. Dị năng lực lượng cấp 2, như vậy mức độ nhanh nhẹn của nhất định cao, chỉ cần tránh công kích trí mạng, muốn đánh bại , hẳn cũng phải việc khó.

      “Đối thủ của ngài tên là Kiệt Tây, là tuyển thủ nóng nhất nổi bật nhất trong mấy ngày nay.” Nhân viên công tác bổ sung thêm.

      Bạch Hi ý bảo chính mình chuẩn bị tốt có thể bắt đầu.

      “Sân thí luyện số 3, số 37 hào luận bàn cùng số 7, điểm dừng xin xuất thương vong! tại bắt đầu!”

      “Zaa…………!” Kiệt Tây quát lên, tiến về phía Bạch Hi!

      “Bốp, bốp, bốp.” Bạch Hi bình tĩnh tiếp chiêu, mỗi khi cú đấm của Kiệt Tây đánh tới là lúc ngàn cân treo sợi tóc cậu tránh thoát.Giữa sân chỉ có tiếng cú đấm hụt của Kiệt Tây xoẹt trong khí.

      “Hắc! Tiểu tử, phản ứng được lắm, vậy ngươi thử xem cái này!” Kiệt Tây cũng nóng vội, thay đổi chiêu thức mới.

      Nắm đấm phải hướng đến, nhưng đó chính là ngụy trang! Khi tầm nhìn của Bạch Hi bị cú đấm tay phải này che lại, nắm tay trái của Kiệt Tây im hơi lặng tiếng mà đến!

      “Bốp!” Bạch Hi rốt cục dùng đến cánh tay, chắn ở phía trước, dùng tay đỡ cú đấm! Hai người sau khi tách ra thời gian ngắn lại xông vào!

      Gương mặt Bạch Hi có chút ngưng trọng, chiến đấu thực hoàn toàn khác với suy nghĩ, vốn tưởng rằng Dị Năng Giả lực lượng có tốc độ rất chậm, nhưng lại có thể sử dụng thủ thuật che mắt để mê hoặc chính mình nên tốc độ cũng sai!

      “Bốp!” Kiệt Tây đánh cú lên đầu Bạch Hi, nhưng Bạch Hi được Phạn Phạn dạy dỗ, dây thần kinh phản xạ rất nhạy bén, rất nhanh nâng tay che ở đầu. Nhưng sức mạnh của Kiệt Tây quá lớn,khiến Bạch Hi thét lớn tiếng đến nỗi thắt lưng cũng phải khom xuống rồi.

      Kiệt Tây nhất quyết tha tiếp tục tăng thêm sức lực tay, ý muốn dùng cú đấm này để thắng Bạch Hi.

      Bạch Hi bị chèn ở phía dưới hai mắt chuyển động, Phạn Phạn từng , mặc kệ dị năng mạnh đến cỡ nào, đều có nhược điểm, chỉ cần tìm được cái nhược điểm kia! Đánh bại nó! Như vậy uy hiếp tự động sụp đổ!

      Chân! Toàn bộ sức mạnh của Kiệt Tây đều dồn ở cánh tay, như vậy chắc chắn thể bảo vệ được phía dưới.

      Công kích chân của !

      Bạch Hi hít sâu hơi, rất nhanh cúi thấp xuống, vươn chân quét về phía chân của Kiệt Tây!

      “Bốp, rầm!” Kiệt Tây ngã xuống đất mạnh.

      “Hô......” Động tác này thoạt nhìn có vẻ đơn giản, nhưng nếu chỉ cần chậm giây! Có lẽ cũng đến giây! Khi Kiệt Tây bị ngã về phía trước cậu bị cánh tay của Kiệt Tây bị ngăn trở mà giáng xuống!Đến lúc đó người ngã xuống đất phải là Kiệt Tây mà là cậu!

      “Luận bàn kết thúc, số 37 hơn chút.” Radio lại vang lên. Tiếng hò hét chói tai vang lên từ chỗ khan giả.

      Kiệt Tây cũng sờ sờ đầu đứng lên.

      “Tiểu tử, thể tưởng được, tuổi như vậy lại có thể trong chiến đấu mà bình tĩnh tìm ra sơ hở của tôi. là hậu sinh khả uý mà.” Người đàn ông lực lưỡng cao hơn Bạch Hi chỉ cái đầu cười tự giễu.

      “Đa tạ chỉ giáo!” Bạch Hi ôm quyền.Sau đó xoay người rời khỏi sân thí luyện.

      Bạch Hi tìm Phạn Phạn trong đám người, ở chỗ nào vậy?

      “Bạch Hi.” cái bàn tay mềm mại tóm lấy bàn tay của cậu.

      Bạch Hi cười quay đầu.

      “Phạn Phạn, tôi còn định tìm , ngươi lại tìm được tôi trước mất rồi.”

      mặc áo trắng mang theo con chó năm màu lông đứng trước mặt Bạch Hi.

      “Phạn Phạn, có nhìn thấy ? Trận chiến mới vừa rồi của tôi ấy.” Bạch Hi giống như là tranh công vội váng với Phạn Phạn.

      “Thấy rồi, tồi, bị khí trong sân cùng tình thế lúc đó gây ảnh hưởng đến phán đoán chính xác. Nhưng đối thủ lần này quá yếu, phải nhóc quá mạnh mẽ, nếu là ở bên ngoài sân thí luyện gặp phải kẻ thù cường đại ......” Phạn Phạn còn chưa hết.

      “Vâng! Tôi biết! Tôi nên quá mức đắc ý vênh váo, vẫn phải tiếp tục tu luyện!” Bạch Hi lớn tiếng với Phạn Phạn, cậu cũng ngốc đâu! Cái nên biết cậu vẫn biết!

      “Ừ.” Phạn Phạn cười cười, lại gây sóng lớn trong lòng Bạch Hi.

      “Chúng ta trở về nhà trọ ăn cơm , tôi rất đói bụng.” Bạch Hi vui sướng giúp Phạn Phạn dẫn Bạch Tiểu Hoa ra ngoài.

      Tác giả: Cậu bé sắp trưởng thành rồi,tương lai còn những điều gì chờ đón cậu đây?

      Tóm lại bây giờ cậu bé rất vui vẻ.
      Bạch Hi, Phạn Phạn cùng Bạch Tiểu Hoa về tới nhà trọ ăn qua cơm chiều, cứ như thế họ sống an bình ở thành phố Hi Vọng qua đêm thứ hai.

      Sáng sớm ngày hôm sau
      Lần này là Phạn Phạn đến gõ cửa phòng Bạch Hi.

      “Bạch Hi.” Phạn Phạn muốn đứng ở hành lang bị nhiều người nhìn thấy, nên mở cửa phòng Bạch Hi vào.

      “Bạch Hi, còn nhớ mục đích ban đầu khi chúng ta rời khỏi gian chứ?” Phạn Phạn .

      “Còn!” Bạch Hi gật đầu mạnh. Tuy luyện trong gian còn trợ giúp với cậu nhiều nữ, nên phải ra bên ngoài tu luyện.

      “Chuẩn bị chút, chúng ta ra ngoài thành.” Phạn Phạn hơi vui mừng nhìn thoáng qua Bạch Hi. Sau khi vào khu an toàn, hưởng thụ được cuộc sống phải lo ăn mặc lo cuộc sống của Dị Năng Giả vẫn còn có thể nhớ mục đích ban đầu của chính mình.

      “Quân lính, chúng tôi muốn ra khỏi thành.”Bạch Hi đưa ra chứng nhận Dị Năng Giả, tuy rằng ra khỏi thành cần thiết chứng nhận Dị Năng Giả, nhưng có vẫn tiện lợi hơn có cơ mà.

      “Vâng, xin ngài chú ý an toàn. Thành phố Hi Vọng luôn là bến tàu của ngàu.” Quân lính cúi chào, nhìn theo hai người Bạch Hi rời khỏi thành phố Hi Vọng.

      “Bạch Hi.” Sau khi ra khỏi thành phố Hi Vọng được hơn ngàn thước, Phạn Phạn gọi Bạch Hi lại.

      “Sao thế?”

      “Có thể bắt đầu ở trong này, khu rừng này có Zombie cao cấp, điều nhóc cần làm đó là sống sót qua năm ngày trong khu rừng này. Năm ngày sau tôi tới đón nhóc, trước khi tới lúc đó, phải bào vệ bản thân tốt.” Phạn Phạn dưa cho Bạch Hi ít nước cùng đồ ăn còn mới, sau đó thúc giục Bạch Tiểu Hoa chịu rời .

      “Tôi......” Bạch Hi có chút sững sờ, chuyện này sao mà giống “trở mặt” liền “trở mặt” thế. Nhanh như thế mà trực tiếp ném cậu ở lại khu rừng toàn là Zombie vây quanh ...... Chỉ là.

      “Nếu Phạn Phạn nơi này có Zombie cao cấp, như vậy tôi nhất định sống sót qua năm ngày.” Bạch Hi tự tin tràn đầy nắm chặt nắm tay nhìn bóng dáng của Phạn Phạn cùng Bạch Tiểu Hoa.

      Phạn Phạn đương nhiên rời khỏi khu rừng cây này, nhưng trừ phi Bạch Hi bị nguy hiểm, bằng xuất .

      “Hô......” Lúc trước còn có chút nhân khí,bây giờ chỉ còn lại mình Bạch Hi.

      Có chút cảm giác đơn a, hắc hắc. Bất quá cậu muốn có sức mạnh, phải dựa vào chính mình thôi. phải chỉ là sống sót ở bên ngoài thôi sao, nhất định cậu có thể sống sót qua năm ngày .

      Bạch Hi nắm tay.

      Bỗng nhiên, có tiếng ma sát truyền đến, vốn rừng cây vắng vẻ um tùm lại trở nên quỷ dị.

      Sắc mặt Bạch Hi s ngưng trọng, Zombie phát ra cậu.

      Zombie núp ở chỗ tối lâm vào giằng co với Bạch Hi, hai mắt màu đỏ thoáng giống như đánh giá Bạch Hi, nó vắt óc suy nghĩ nghĩ làm sao có thể có thằng bé con toát ra mùi thơm ngon của Dị Năng Giả đến nơi này, nhưng sau đó nó chẳng thèm suy nghĩ nữa, vốn là Zombie có rất nhiều tư duy lắm nên trực tiếp bị mùi thơm của thức ăn hấp dẫn mà nhào về phía Bạch Hi.

      “Grào......” Tiếng gào từ trong cổ họng hôi thối của con Zombie vang lên, ngon quá...... Nhịn nổi nữa rồi ......!

      Bạch Hi nhanh chóng quan sát bốn phía, ba con Zombie. Chúng phải là nhóm, lại có tư duy, hành động chậm chạp, cậu đánh tan chúng!

      “Hấp!” Bạch Hi nhảy vọt cái, nhanh chóng đến trước mặt con Zombie cách mình gần nhất.

      “Bốp!” Bạch Hi ngoan độc nện cú lên đầu con Zombie, Phạn Phạn từng , nhược điểm của Zombie là đầu, cho cù có chặt đứt cổ của nó nó vẫn có thể còn sống mà cắn ngược lại ngươi ngụm. Nhưng đầu của Zombie có năng lượng đồng tinh khiết, chỉ cần hủy cái đầu của Zombie chết hoàn toàn, mặc dù đồng tinh khiết cũng có xác suất công kích lại, bất quá Dị Năng Giả tài nghệ cao thâm vẫn có thể nhân lúc con Zombie thể công kích mà đồng thời lấy đồng tinh khiết ra. Nhưng tại Bạch Hi hiển nhiên là làm được điểm ấy , cho nên chỉ có thể đem Zombie đầu đập nát!

      (Giải thích chút năng lượng đồng tinh khiết: Đồng ở đây phải là đồng kim loại, mà là vật thể có hình dạng miếng như viên hoặc là khối ấy)

      “Bùm!”“Bùm!” Lần lượt vang lên hai tiếng đầu bị vỡ, tuy rằng bị khuỷa tay của con Zombie thứ ba đánh trúng bụng, nhưng cũng đáng lo ngại.

      “Hô...... là có chút đau.” Bạch Hi ôm bụng tựa vào thân cây nghỉ ngơi. Chiến đấu với Zombie giống với những cái khác, giống luận bàn giữa con người với nhau, ở trong này, phải chết chính là ngươi chết.

      Rừng cây rậm rạp chỉ có ngẫu nhiên tiếng côn trùng và chim choc vang lên, Bạch Hi dựa vào cây cổ thụ nhắm mắt điều tức.

      Vừa nhắm lại bao lâu lại chậm rãi mở mắt ra.

      “Lại tới nữa à......” Bạch Hi tự .

      Quanh rừng cây lại truyền đến tiếng ma sát, vài tia sáng màu đỏ thoáng .

      Như vậy được, hơi thở của cậu hấp dẫn Zombie, phải làm ái gì đó, nếu Zombie cứ liên tục tới thế này sớm hay muộn làm cậu mệt chết! Bạch Hi thấy càng lúc càng nhiểu Zombie bị hơi thở của cậu hấp dẫn, liền suy nghĩ đối sách.

      Nếu Zombie căn cứ vào hơi thở của cậu mà đến, như vậy......

      Bạch Hi cởi áo khoác ngoài, dùng sức vung.

      “Khịt khịt.” Zombie hướng đến chỗ cái áo, nhưng chẳng được bao lâu lại hướng tới chỗ Bạch Hi.

      Xem ra như vậy cũng có tác dụng nhiều lắm......“Chết tiệt......” Bạch Hi nghiến răng.

      Như vậy, nếu hơi thở của cậu tồn tại tốt rồi!

      Bạch Hi tập trung suy nghĩ, trong đầu ra cảnh tượng xung quanh mình.

      mảnh tối om, luồng khí màu xanh phát sáng này chính là cả thực vật, bên kia của luống khí màu xanh còn có luồng khí màu đỏ tròn tròn, đó là Zombie đan nấp ở trong rừng cây!Bạch Hi phóng suy nghĩ về hướng đó, có thể nhìn thấy xung quanh mình lượn lờ luồng khí màu trắng.

      Bạch Hi vận động suy nghĩ, nhìn chằm chằm luồng khí màu xanh này rồi tưởng tượng mình là thành viên trong số chúng.

      Cậu là cây đại thụ...... Từ hạt giống nảy mầm dưới đất mà lớn lên......

      Luồng khí màu trắng xung quanh Bạch Hi dần dần chuyển thành màu xanh, mà đúng lúc đó luồng khí màu đỏ của đám Zombie cũng từng bước tới gần.

      thể Bạch Hi rất thông minh, hơn nữa trải qua huấn luyện đặc biệt của Phạn Phạn. Người bình thường muốn làm được bước này là khó hơn lên trời! Nếu Bạch Hi có thể thành công tưởng tượng chính mình thành thân cây mà giấu diếm được đám Zombie, như vậy tu vi của cậu được nâng cao bước, vả lại bước này của cậu,đối với người khác là rất khó có thể làm được! Thay đổi hơi thở của chính mình, đây phải là chuyện che giấu hơi thở mà người bình thường có thể làm được.

      Bạch Hi rốt cục bị luồng khí màu xanh bao vây, đồng thời đám Zombie cũng tiến đến.

      Zombie dò xét mãi thấy có kết quả liền chuẩn bị xoay người rời .

      “Hô......” Cả người Bạch Hi đầy mồ hôi, thân thể căng thẳng đột nhiên ngã xuống.

      “Grào!” Đột nhiên! Vốn đám Zombie định rời đột nhiên quay lại chỗ dựa của Bạch Hi!

      “Chết tiệt! Sao lại thế này? phải lừa được chúng rồi ư?!” Bạch Hi kinh hãi, nhanh chóng chạy về phía sau.

      Bóng cây ở bên cạnh Bạch Hi nhanh chóng tản ra.

      Nhưng Bạch Hi càng di động nhiều càng dẫn thêm Zombie đến như thủy triều lên! Chung quanh liên tiếp vang lên tiếng tru.

      Vì sao? Là bước kia sai rồi ư??

      Bạch Hi có chút cười, nhớ lại chuyện ban nãy.

      Cậu biến hơi thở của mình thành của cây cối ...... Sau đó Zombie kiểm tra...... Cuối cùng rời ...... Cậu thở ra hơi...... Hả? Đúng rồi!! Chính là bởi vì cậu thả lỏng mà để lộ hơi thở, cho nên Zombie mới có thể phát ra cậu!

      biết nguyên nhân sau nên Bạch Hi tiếp tục chạy nữa,lại tập trung tư tưởng, nhanh chóng thay đổi hơi thở.

      Tốt lắm! Bạch Hi mừng thầm.

      Quả nhiên, đám Zombie càng chậm chạp, lại lại ở khu vực Bạch Hi đứng, tò mò hơi thở thơm ngon vừa rồi tại sao thấy đâu nữa.

      Mồ hôi chảy thành từng giọt trán Bạch Hi, sắp chống đỡ nổi nữa......

      Thay đổi hơi thở mà còn phải duy trì nữa, tài có 5 phút mà có chút kiệt sức.

      Đám Zombie tìm mãi có kết quả nên rời .

      linhdiep17 thích bài này.

    3. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 3.4:


      Editor: Cẩm Băng Đơn.



      Sau khi xác nhận đám Zombie rời , Bạch Hi liền thở ra hơi, hai chân hai tay dang rộng nằm bãi cỏ.

      “Phù, hưm......” Mệt chết được...... Mí mắt có chút nặng ...... Zombie hẳn là đến nữa đâu...... Bạch Hi mệt mỏi rơi vào mộng đẹp......

      Đáng tiếc, bao lâu sau trong rừng cây lại truyền tới tiếng ma sát.

      Nhưng Bạch Hi bị kiệt sức nên có cảm giác nguy hiểm lại gần!

      “Ba ba ba bốp!” Trong rừng cây truyền ra tiếng thứ gì đó bị vỡ nát, vô số thi thể Zombie đổ rạp tại chỗ.

      tóc dài rối rung ra từ trong bóng mát, lặng lẽ thu thi thể Zombie vào chiếc nhẫn gian, sau đó về phía Bạch Hi.

      “Tiểu gia hỏa tệ lắm, rời khỏi bảo hộ của tôi cậu ngược lại tiến bộ nhanh hơn, khiến tôi cũng phải kinh ngạc đấy.” Phạn Phạn cười khẽ sờ sờ gương mặt mệt mỏi của Bạch Hi.

      “Ưm.” Bạch Hi ưm tiếng nhưng có tỉnh lại, theo bản năng bắt lấy ngón tay của Phạn Phạn rồi khẽ cắn ngụm, ngón tay truyền đến cảm giác mềm mại khiến Phạn Phạn thu tay lại, sắc mặt ửng đỏ, cuối cùng nhìn thoáng qua Bạch Hi nằm mặt đất sau đó biến mất trong bóng đêm.

      “Hưm......” Giấc ngủ này là thoải mái. Bạch Hi thỏa mãn tươi cười để ý thấy có bóng người ở trong rừng cây.

      yên tĩnh, đám Zombie đâu hết rồi?” Bạch Hi tự , cảm giác miệng mình hình như có mùi gì đó rất ngọt, chậc chậc, cảm giác lại, nhưng cái gì cũng có. là lạ.

      Quan sát bốn phía, khung cảnh xung quanh hề khác với lúc cậu ngủ, chẳng qua là mặt trời hơi hơi nhô lên......

      Cậu ngủ lâu như vậy? đến ngày thứ hai rồi sao?!

      Bạch Hi có chút ảo não gõ đầu của mình, ở nơi nguy hiểm như thế mà cậu còn an bình mà ngủ được, đúng là biết sống chết mà.

      “Thôi! Hôm nay phải luyện tập thay đổi hơi thở của mình .” Thời gian trụ lại của ngày hôm qua là quá ngắn, nếu là cao thủ dò xét, 5 phút sau bị lộ! Nhân loại cũng giống như Zombie chỉ có suy nghĩ như thế.

      Ngày thứ hai, Bạch Hi đem bản thân “biến thành” “cây hoa ”.

      Ngày thứ ba, Bạch Hi bước biến mình thành “chim mặt đất.

      Ngày thứ tư, Bạch Hi đến chỗ đám Zombie...... Thay đổi hơi thở của mình giống như Zombie! Ở chung với đám Zombie ngày!

      Ngày thứ năm.

      “Phạn Phạn nên tới đón mình rồi mới phải.” thích ứng được ở trong rừng cây này, Bạch Hi nhàm chán chống má suy nghĩ.

      “Bạch Hi.” Xa xa liền có bước tới, phải là Phạn Phạn mà Bạch Hi ngày nhớ đêm mong còn là ai nữa đây?!

      “Phạn Phạn!” Bạch Hi lộ ra ngụm răng nanh trắng chạy tới chỗ Phạn Phạn, chân sáo nhảy nhót.

      “Về nhà thôi.”

      “Gâu! Gâu!”

      “Bạch Tiểu Hoa cũng tới rồi à, hắc hắc, mấy ngày gặp hai người là có chút nhớ.”

      Bạch Hi ôm Bạch Tiểu Hoa cùng Phạn Phạn rời khỏi khu rừng, phía sau trong rừng cây có đôi mắt đỏ như máu nóng rực nhìn chằm chằm sau lưng hai người, ánh sáng trong mắt lóe lên, tựa hồ suy nghĩ cái gì đó. Phạn Phạn giống như vô tình quay đầu đưa mắt nhìn, ánh sáng màu đỏ kia giống như gặp phải kẻ thù mạnh liền cấp tốc rút lui.

      “Haizzzz, là chán!” Bạch Hi nhìn bồn hoa trước mặt mà ngẩn người.

      qua nửa tháng từ đợt rèn luyện 5 ngày ở trong rừng cây, Bạch Hi chán đến muốn ngốc cả ra rồi. Trong khoảng thời gian này mỗi ngày Bạch Hi đều sân thí luyện, ngẫu nhiên cũng ra ngoài săn Zombie cấp thấp.

      Nhưng mà trong mấy ngày này quân lính lại cho bất kỳ ai ra hay vào, biết trong thành phố xảy ra chuyện gì.

      tóm lại, hoạt động bây giờ của Bạch Hi cũng chỉ có sân thí luyện, và phụng bồi hai “ ” kia.

      Sau lưng là chính cậu, phía bên trái, là Phạn Phạn mạnh mẽ mà lạnh lùng, tóc dài chớm mông với làn da tuyết trắng, phải rằng đánh nhau ai dám nhìn. Zombie.

      Sau lưng vẫn là chính cậu, phía bên phải, là năm màu lông phúc tướng tròn vo, thoạt nhìn vô hại kì thực lại là dị thú có thể dọa chạy đựơc những kẻ ác bá, “ ” Bạch Tiểu Hoa. Nó chính là con chó.

      Được rồi được rồi, vậy cậu sao, là nhân loại bình thường đến nỗi thể bình thường hơn.

      “Ai ~” Bạch Hi thở dài, tại sao cậu phải là vương tử của dị giới chứ, hoặc là thiên tài có tư chất có hai?

      “Ai......” Bạch Hi lại thở dài, ở thế giới Zombie, dị thú hoành hành, người bình thường, làm sao mà được ăn ngon đây?

      “Ai......” Lần này Bạch Hi còn chưa kịp thở xong, đôi tay thon dài cắt đứt câu thở dài liên tục của cậu.

      “Bạch Hi, trong thành xảy ra chuyện.” Phạn Phạn bình tĩnh .

      “Cái gì?” Nghe vậy Bạch Hi trầm ngâm, quả nhiên, đường vốn chỉ là tiếng chuyện ồn ào, sao bây giờ lại biến thành tiếng thét chói tai rồi?

      “Sao lại thế này?” Bạch Hi kéo Phạn Phạn chạy ra khỏi nhà trọ.

      “Vị đại ca này, xin hỏi ra chuyện gì? Sao mọi người lại vội vàng chạy như thế?” Bạch Hi nhanh tay lẹ mắt kéo được người đàn ông từ trong đám đông.

      “Mẹ mày! Chạy gì mà chạy! Ông đây chạy trối chết còn kịp, thành phố Hi Vọng này, sắp sụp rồi!” Dùng sức tránh thoát tay của Bạch Hi, nam tử tiếp tục trở về đám đông mà chạy loạn.

      “Cái gì? Sắp sụp? Phạn Phạn, cảm thấy đây là có chuyện gì?” Bạch Hi nhìn Phạn Phạn.

      “Lên tường thành nhìn xem, trong thành phố có nguy hiểm, vậy chắc là uy hiếp ở bên ngoài thành ròi.” Phạn Phạn xong liền nhảy lên phía , từ phía nhìn xuống, trong thành phố mọi người điên cuồng, đám đông nghìn nghịt tiến đến phía sau thành phố, giống như phía trước có quái vật ăn thịt người vậy, có số người ngay cả có đứa bé bị ngã dưới đất, ông già còn trong nhà cũng thèm để ý tới.

      Bạch Hi theo sát sau đó.

      Phạn Phạn tới tường thành bên cạnh bỗng nhiên dừng lại, cúi đầu dán lỗ tai lên tường động đậy. Tiếng ồn ào của mọi người chung quanh, mơ mơ hồ hồ có thể nghe thấy từ “Zombie” gì gì đó.

      “Là Zombie.” lát sau Phạn Phạn đứng thẳng với Bạch Hi.

      “Có ý gì? Zombie?” Bạch Hi có chút hiểu, cách tường thành dày nên cậu hoàn toàn thể nghe được tiếng ở bên ngoài.

      đàm Zombie tụ tập, có ý mục đích bao vây thành phố Hi Vọng, trong bọn chúng nhất định có thủ lĩnh.” Phạn Phạn giải thích cho Bạch Hi.

      “Hả? phải là thành phố Hi Vọng thể bị công phá ư?” Bạch Hi có chút lo lắng, mặc dù nơi này có liên quan nhiều lắm với cậu, nhưng dù sao nó cũng là thành phố con người sống mà cậu tới lần đầu tiên, hơn nữa những người bình thường trong thành làm sao đây? Đại khái bị ăn dần dần , đây là kết cục có thể đoán được.

      Phạn Phạn tiếp, giống Bạch Hi, cho dù thành phố này bị công phá cũng có cảm giác gì, nhưng mà Bạch Hi lại rất thích thành phố này, như vậy cũng phải góp chút sức chứ?

      Lúc này binh sĩ bên cạnh phát bọn họ.“Hai người bên kia, các ngươi làm gì! tại nơi này rất nguy hiểm, mau tránh ra !” Binh lính thét lên với bọn họ.
      “Đại ca à, tôi tên là Bạch Hi, là Dị Năng Giả.” Bạch Hi lấy ra chứng nhận Dị Năng Giả cho tên lính kia sau đó thu hồi lại, Xin hỏi bên ngoài thành có chuyện gì thế? Tôi cũng muốn giúp đỡ chút.”

      Bạch Hi là ‘Tôi’ chứ phải ‘Chúng tôi’, Bạch Hi muốn những người khác quá mức chú ý Phạn Phạn, vạn nhất bị phát là Zombie làm sao bây giờ? Huống hồ...... Phạn Phạn của cậu làm sao có thể cho người khác chú ý tới được?

      “À! Hòa ra là Dị Năng Giả.” lính kia thấy thế liền thở dài nhõm hơi.

      Ngoài thành giằng co khiến cực kỳ khẩn trương rồi, mặc dù có dị năng, nhưng thành phố Hi Vọng là quê hương của , chẳng lẽ quê hương gặp nạn chạy trốn sao?!

      “Tôi tên là A Đông Mạt, ngoài thành tụ tập cả bầy Zombie......” A Đông Mạt .

      Quả nhiên, lòng Bạch Hi trầm xuống.

      “Vốn đám Zombie này có thủ lĩnh, nhưng năm năm trước, thành phố của chúng tôi phải trả giá rất lớn để giết chết nó. Thủ lĩnh Zombie, chính là thể tiến hóa của Zombie cấp thấp, trong đàn Zombie có tính giai cấp rất cap. Hơn nữa thủ lĩnh Zombie có trí tuệ, có thể trực tiếp ở trong đầu ra lệnh rất nhiều Zombie cấp thấp, do đó dẫn dắt được cuộc chiến. Nhưng là bây giờ!......” tới đây, A Đông Mạt tựa hồ có chút khó hiểu, cũng có chút phẫn nộ.

      “Nhưng là gần đây biết vì sao lại xuất thủ lĩnh Zombie mới!” Trong mắt A Đông Mạt có chút sợ hãi, cảm giác này giống như trở về năm năm trước......

      Thủ lĩnh Zombie dẫn theo đàn Zombie, bọn chúng có đoàn kết, có trật tự, vây quanh Dị Năng Giả để công kích, năm con Zombie vây quanh Dị Năng Giả đồng thời phát động công kích, cuối cùng cũng chỉ còn lại nhóm Zombie ‘chỉ biết hưởng lộc ăn cho no nê’...... Đó là những năm tháng sợ hãi, cũng là khoảng thời gian bất lực kêu la!

      Rốt cục!Trong những người Dị Năng Giả, đưa ra chiến thuật trà trộn vào trong biển người bình thường, mới có thể giết chết thủ lĩnh Zombie kia...... Công kích mình của thủ lĩnh Zombie nhất định rất cao, nhưng bên người nó lại có vô số Zombie cấp thấp! Nó có thể gọi những Zombie cấp thấp đến bảo vệ mình.

      Phạn Phạn, thủ lĩnh Zombie rất lợi hại ư? Bạch Hi dùng ánh mắt hỏi Phạn Phạn.

      Phạn Phạn nhún vai, chưa gặp bao giờ.

      Trông cậu rất buồn, rất tức giận...... Trong mắt Bạch Hi dần ra đành lòng.

      Phạn Phạn tiếp tục nhún nhún vai, tính sao?

      Nếu cứ để Zombie tụ tập như vậy, như vậy nhân loại trong thành phố này ...... Trong mắt Bạch Hi bỗng nhiên xuất ánh sao!

      Phạn Phạn vẫn nhún vai, cho nên.

      Phạn Phạn! Bạch Hi nắm tay Phạn Phạn.

      nhất định có biện pháp đúng ?” Bạch Hi giọng hỏi bên tai Phạn Phạn, bởi vì sợ người khác biết Phạn Phạn khác người, cho nên Bạch Hi dựa rất gần.

      Hơi thở mang theo khí nóng khiến cả người Phạn Phạn run lên từng trận.

      nhàng đẩy Bạch Hi ra, Phạn Phạn theo cầu thang lên tường thành, phất phất tay về phía sau lưng, biết, làm theo ý muốn của nhóc.

      “Hắc hắc.” Bạch Hi cười hắc hắc, Phạn Phạn rất lợi hại, cậu luôn luôn cho là như vậy. Chẳng qua Phạn Phạn có nghĩa vụ giúp đám người đó, nhưng nếu cứ để mặc mọi người dân trong thành phố chết ? , cậu thể làm như thấy.

      “Khanh khách.” Bỗng nhiên phía sau lưng Bạch Hi xuất tiếng cười khẽ.

      ấy đâu rồi.” mặc sườm sám đỏ chót xuất .

      Sao? Bạch Hi có chút mê mang.

      Đôi tai này, còn có cái đuôi sau mông kia, sao lại quen mắt thế nhỉ, hình như gặp ở đâu đó rồi phải.

      “Chị, miêu nữ? Miêu nữ ở sân thí luyện Dị Năng Giả?” Bạch Hi nghĩ tới, nhất thời sắc mặt có chút ửng đỏ, lần đầu tiên sân thí luyện bị miêu nữ đùa giỡn cậu có chút xấu hổ.

      “Hắc hắc, Tiểu Bạch Hi, cậu còn nhớ tôi ? Tôi là Phỉ Nhi.” Phỉ Nhi uốn éo như con mèo về phía Bạch Hi.

      “Làn da mềm mại, thực đúng là tiểu soái ca.” Phỉ Nhi vuốt ve gò má Bạch Hi khỏi có chút cười trộm. bao lâu rồi cảm thấy hứng thú với tiểu nam sinh như thế, cơ hội khó gặp, nhất định phải thừa dịp kia chưa trở về mà mang . Nhớ lại kia, cả người Phỉ Nhi liền rét run.

      “Là ngươi à.” Phạn Phạn đến tường thành, nhìn xuống dưới, vốn vùng đất màu xanh lá mạ lại bị đàn Zombie đông nghìn nghịt bao vây.

      Ở giữa đàn Zombie phía xa xa, ràng có người đàn ông, người đàn ông này khác gì với những người bình thường, nhưng đôi mắt màu đỏ tươi cùng Zombie chứng tỏ ta giống người thường. Có thể sống chung với Zombie mà bị giết chết, trừ bỏ Zombie, là cái gì nữa chứ? Ngay cả dị thú cường đại cũng đều có khả năng bị Zombie cắn nuốt ấy chứ.

      Nhưng con Zombie này, Phạn Phạn lại biết .

      Là lúc kết thúc đợt rèn luyện đầu tiên của Bạch Hi ở trong rừng cây ngòai thành phố, con Zombie này từng xuất , nhưng Bạch Hi lại phát .

      Phạn Phạn xoa xoa mắt bị xót, môi trường ở đây quá tệ, bão cát làm mờ cả mắt.

      Lúc lấy tay ra, hai mắt đen nhánh của Phạn Phạn dần dần phát ra tia sáng màu đỏ.

      “Xoẹt xoẹt.” Phạn Phạn di chuyển, lợi dụng thân thể Zombie che giấu bản thân để tiến tới.

      “Này!! kia......” tường thành có hai tên lính thấy tình huống này, bọn họ thấy mắt của Phạn Phạn biến màu đỏ, nhưng thấy Phạn Phạn nhảy xuống dưới về đám Zombie!

      Làm ơn ! Dưới kia đều là Zombie mà! Dị Năng Gỉa bình thường cũng dám nhảy xuống, trong nháy mắt trở thành vũng máu mất...... Binh lính khỏi xoa xoa mắt, là nhìn lầm rồi sao? Chẳng lẽ có ai nhảy xuống?

      “Ai, xem ra là do mấy ngày này thần kinh căng thẳng quá, xem ra ta phải xin thay ca nghỉ ngơi lát.” Binh lính cúi đầu tự .

      chuẩn bị xuống dưới lại bỗng nhiên nghe thấy tiếng reo hò?...... Đúng thế, chính là tiếng reo hò. Trong lòng tên lính như có lửa cháy, là ai còn có tâm tình hoan hô?! Zombie lập tức công lên đây, con mẹ nó, ai còn có tâm trạng vui vẻ thế??

      Xoay người lại, binh lính ngây ngẩn cả người. Bầy Zombie vây quanh thành lui , vốn con thủ lĩnh Zombie còn ngồi ngay ngắn ở giữa đám Zombie giờ thấy bóng dáng đâu, sao lại thế này?

      “Vù” cơn gió thổi qua
      linhdiep17 thích bài này.

    4. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4.1:

      Editor: Cẩm Băng Đơn.



      “Vù.” cơn gió thổi qua, binh lính thấy mặc áo trắng với mái tóc đen lướt nhanh qua mắt mình, là vừa mới nhảy xuống ư? ấy trở lại? Đầu óc tên binh lính có chút choáng váng, vừa thấy vui vẻ vừa thấy kỳ lạ, sau hổi hoa mắt chóng mặt hạnh phúc rơi vào mộng đẹp.

      Phạn Phạn trầm mặc nhìn về phía nơi và Bạch Hi tách ra.

      Bạch Hi đâu? Cậu ta, thấy!

      “Meo meo, Tiểu Bạch Hi, làm thế nào mà cậu ngủ mãi thế?” Phỉ Nhi chọc chọc hai má Bạch Hi.

      “Ưhm......” Bạch Hi cau mày tỉnh lại.

      Mở to mắt, nhất thời trong mắt tràn ngập ngạc nhiên, chuyện gì thế này?

      Ừm...... Bầu trời rất xanh, đồng cỏ cũng rất xanh, khí rất trong lành.

      Nhưng chỗ này phải là chỗ cậu sống phải? Thế giới của cậu làm sao có nơi đẹp như tiên cảnh thế này cơ chứ?!

      “Đây là đâu?!” Bạch Hi vội vã hỏi Phỉ Nhi.

      “Chỗ này hả, gần đảo Mê Nha Độc. Tiểu Bạch Hi nên tùy tiện chạy loạn nếu chết đấy.” Phỉ Nhi dịu đàng cười cách đáng .

      Bạch Hi có chút giận dữ, ràng chuyện với chị ta, đột nhiên liền mất ý thức, khi tỉnh lại khi lại ở nơi này, trước thôn xóm sau nhà trọ! ràng chính là chuyện tốt mà trước mắt này làm!

      “Chị muốn thế nào?” Bình tĩnh, bình tĩnh, Bạch Hi hít sâu hơi. này nhất định có mục đích, như vậy, thỏa mãn mục đích của ta, có lẽ cậu rời khỏi đây được.

      Nhất định bây giờ Phạn Phạn rất lo lắng...... Vừa nghĩ tới Phạn Phạn, tâm tình vừa mới bình ổn lại được lại loạn cả lên!

      Vì sao cậu lại đến cái nơi quỷ quái này! Hại cậu tìm thấy Phạn Phạn, cậu còn có con sủng vật nữa cơ mà! Nghĩ đến Bạch Tiểu Hoa, bình thường hay dính lấy cậu, trừ bỏ ngủ ra đều ở bên cạnh cậu, bỗng nhiên gặp, liệu cái đồ ngốc kia có tuyệt thực hay ?

      bực tức rốt cục nhịn nổi nữa, trong đôi mắt trong veo kia bắt đầu ứa nước mắt.

      “Tiểu Bạch Hi, Tiểu Bạch Bạch, Tiểu Hi Hi, cậu đừng khóc mà. Có chị ở đây.” Phỉ Nhi ngây ngẩn cả người, trong lòng tự thầm tôi cũng chẳng phải lừa bán cậu, cậu khóc cái gì, tôi còn chưa làm gì cậu đâu.

      “Ai khóc!” Bạch Hi sịt mũi cái đem nước mặt sắp tràn ra hốc mắt thu trở về.

      “Rốt cuộc chị muốn thế nào?” Vành mắt có chút đỏ lên, Bạch Hi nhìn tai mèo kia.

      “Ôi, đừng nhìn chị như thế, khiến lòng chị tan nát mất thôi.” Phỉ Nhi yếu ớt giống như vô lực, kỳ lại mang theo sức lực rất lớn ôm Bạch Hi vào trong ngực. Mắt nhìn thấy đôi môi đỏ mọng kiều diễm ướt át sắp áp xuống , Bạch Hi mãnh liệt giãy ra.

      “Làm gì làm cái gì thế! chuyện cứ , động cái gì mà động!” Bạch Hi có chút sợ hãi lại có chút xấu hổ, miệng lảm nhảm mấy câu.

      tai mèo Phỉ Nhi tóm lấy Bạch Hi, đến trước mặt Bạch Hi đột nhiên cúi người, bộ ngực mềm mại áp lên người Bạch Hi.“Em trai , muốn theo chị hay ?” Đôi mắt xinh đẹp nhìn thẳng Bạch Hi.

      Bạch Hi có chút hoảng hốt, chị ta tính chơi trò gì thế? Mỹ nhân kế?!

      “Ta thấy caậu t vẫn nên theo ta hơn.” Đột nhiên xuất giọng khác.

      “Đạo sĩ thối! Lại là ngươi!” Phỉ Nhi nghiến răng nghiến lợi.

      “Ngươi lại dám cướp người đàn ông ta nhìn trúng sao?!”

      “Ê ê, đây thể là cướp được, em trai này còn chưa đáp ứng theo ngươi đâu.”

      “À? Em trai Bạch Hi, em đừng bị vẻ ngoài của tên đạo sĩ thối này đánh lừa, theo chị em được ăn ngon mặc đẹp và cung phụng, còn tên đạo sĩ thối kia nghèo hai trắng hơn nữa còn là kẻ thích trẻ con nữa đấy!”

      “Con mèo đáng chết, cho phép phỉ báng ta! Cậu bé, theo ta hay là theo ả, cậu tự quyết định .”

      “Ai tôi cũng theo!” Hai người này rốt cuộc cũng để cho Bạch Hi lên tiếng.

      thể được, nếu cậu ta như vậy, vậy theo ta !” chậm, nhưng hành động nhanh, tên đạo sĩ phất tay cái, Bạch Hi bị cuốn vào trong ống tay áo rộng rãi, chớp mắt thấy bóng dáng đâu.

      “Con mẹ nó!” Phỉ Nhi nhịn được tục câu.“Thối đạo sĩ! Thù này lão nương mà báo thề phải là phụ nữ!!!”

      “Bịch.” Bạch Hi rớt xuống đất.

      “Ông là ai?” Bạch Hi nhíu chặt mày, sao lại thế này? Đầu tiên là miêu nữ Phỉ Nhi, tại lại tới đạo sĩ nữa?

      “Hòa thượng ta là......”

      “Đợi chút, ông phải là đạo sĩ sao?” Làm cái gì thế, đến cùng là hòa thượng hay là đạo sĩ.

      “Ấy kìa, bạn đừng bắt bẻ chi tiết nhặt này, bần đạo ta......” Râu trắng che kín bộ mặt của lão đạo sĩ khiến Bạch Hi nhìn ra vẻ mặt của ông ta, mấy năm liên tục nhìn cũng thể nhìn ra.

      Người này, thâm tàng bất lộ...... Trong lòng Bạch Hi có chút căng thẳng.

      Lão đạo sĩ dong dong dài dài đống nhưng Bạch Hi câu cũng nghe lọt, vẫn cứ đắm chìm trong ưu thương khi phải rời xa Phạn Phạn.

      “Này, em trai , cậu nghĩ gì thế?” Tên đạo sĩ hình như cảm thấy mình nửa ngày trời mà có người hé răng, có chút ngồi yên muốn khiến Bạch Hi trả lời.

      “Cái gì?” Bạch Hi phục hồi lại tinh thần.

      “Rốt cuộc ông bắt tôi làm gì? Miêu nữ vừa rồi cũng thế, các người có mục đích gì. Tôi muốn trở về, có người chờ tôi.” xong Bạch Hi khỏi có chút sốt ruột, Phạn Phạn nhất định chờ cậu trở về!

      “Em trai này, cậu đừng vội, đến đây, uống ngụm trà trước cái .”

      Bạch Hi lúc này mới thấy nơi nàỳ là ngọn núi, xa xa dãy núi nhấp nhô với sương trắng mù mịt, đúng là tiên cảnh.

      “Lịch Zombie năm 178 hôm nay còn có thể có nơi đẹp như thế ư?......” Bạch Hi thào tự .

      Mà lão đạo sĩ cảm thấy cơ hội đến liền chen vào .

      “Em trai này, cậu biết là đúng rồi. Đây là đảo Mê Nha Độc, chất độc bao quanh bốn phía, trước khi xuất Zombie căn bản có người phát ra chỗ này. Nhưng sau khi Zombie xuất , mọi người mới dần dần phát ra điều kỳ lạ mà trước kia chưa bao giờ thấy, nhưng nơi này có ưu việt của nó, tự nhiên cũng có mặt hại của nó. Có bản lĩnh, cậu thu phục nơi này, thành lập khu an toàn của cậu. bản lĩnh cứ nhìn cho đỏ mắt .” Đạo sĩ hình như có chút đắc ý.

      “Đảo Mê Nha Độc này cũng là trong những nơi kỳ lạ được phát , chỗ ưu việt của nó như cậu thấy đấy, cảnh sắc tuyệt đẹp, điều kiện sung sướng, đúng . Nhưng độc vật nơi này lại quá nhiều, thích hợp cho con người ở lại. Ngay cả Zombie cũng có, cho nên rất an toàn. Vì thế, nơi này là thiên hạ của tôi, ha ha ha ha......” Lão đạo sĩ ngửa mặt lên trời cười to nhưng lát sau liền xấu hổ mà dừng lại.

      Tiểu gia hỏa này làm sao thế nhỉ? chút cũng động tâm?! Chẳng lẽ là ràng ư? Nơi này có Zombie mà, ngay cả khóe miệng đáng ghê tởm của nhân loại cũng có, ngươi nha giả bộ trầm mặc cái gì??

      Đạo sĩ mặt biểu cảm nhìn Bạch Hi, giả vờ mà thôi, ông dễ nghe ngươi nghe, như vậy......


      Bạch Hi mở miệng “Tôi chỉ muốn biết ông, miêu nữ, vì sao muốn đưa tôi đến nơi này.”

      Vẻ mặt lão đạo sĩ đứng đắn vô cùng giống như cứu vớt cả loài người!

      “Ta cứu cậu.” Đạo sĩ nghiêm mặt.

      “Biết ?”

      “Ả miêu nữ kia tại ở thời kỳ động dục, ả muốn đàn ông, nhìn trúng cậu, cho nên...... Nhưng là ta bảo hộ thiếu nam! Các cậu là bông hoa của thế hệ sau cơ mà!”

      “Cám ơn ông.” Bạch Hi có chút ngoài ý muốn, thời kỳ động dục? Này...... Lý do này, được rồi rất mạnh mẽ.

      Thế nào? Cảm kích ta báo đáp ta ! Đạo sĩ nghĩ thầm.

      “Nhưng tôi có thể xin ông đưa tôi trở về hay ? Tôi ......” tới đây Bạch Hi lại có chút mờ mịt, Phạn Phạn xem cậu là cái gì? Người nhà? Hay bạn bè?

      “À, bạn thân mến, tại sao cậu phải rời cơ chứ? Miêu nữ có thể vẫn ở gần đảo Mê Nha Độc đấy, nếu cậu mà ra bị ả bắt lại, lần này ả ta nhất định nương tay mà nhanh chóng làm hao tinh khí của cậu khiến cậu mệt mỏi và chết đấy!”

      Tên đạo sĩ này cũng có vài phần đạo lý, nhưng mà......

      “Vì sao ông muốn cứu tôi? Tôi chết hay hình như cũng có quan hệ gì với ông?” Đạo sĩ có lòng tốt cứu người? Bạch Hi tin tưởng cho lắm, chưa đến tướng mạo của ông ta trông rất giống kẻ xấu, hơn nữa phía sau miếu thờ này lại bóng người, càng khiến cho cậu rất nghi ngờ! Chẳng lẽ ông ta cũng là quái, dị thú ăn thịt người? Vậy chẳng phải mới ra khỏi hang hùm liền vào phải miệng cọp hay sao!

      “Bởi vì...... Đạo sĩ ta......” Lão đạo sĩ râu bạc giờ phút này hướng về phía dãy núi với vẻ bí hiểm.

      “Đạo sĩ ta...... Thích miêu nữ.”

      Gì?! Đạo sĩ thích miêu nữ?

      Cái gì? Lão đạo sĩ tóc bạc này lại có khả năng thích cái miêu nữ mị vô cùng kia sao?

      phải là cậu nghe lầm đó chứ? Bạch Hi chớp chớp mắt. Đạo sĩ phải hẳn là hàng phục ma sao?

      “Ông xấu chị ta như thế, vừa găpk mặt liền cãi nhau, ông mà thích chị ta?”

      “Vì sao lại ! Hừ, nhân loại đều là giống loài giơ bẩn, những năm gần đây ta gặp rất nhiều, vì quyền thế tiền tài, cái gì cũng có thể làm. Còn chưa bằng nửa miêu nữ của ta đâu, chỉ có rất ít nhóm người coi như đạt tiêu chuẩn, ta quyết thể cho loài người các ngươi nhúng chàm miêu nữ của ta!”

      “Tiểu gia hỏa như cậu chưa dứt sữa, chưa đủ lông đủ cánh thể lý giải được đúng ?”

      “Pháp danh của lão nạp, Vong Vong Vong, đời ngừời có chuyện gì mà thể quên được? Cuối cùng cũng thành cát bụi, đất về với đất.”

      Đạo sĩ râu bạc há mồm , Bạch Hi nghe như lọt vào trong sương mù, ông đạo sĩ này chuyển đề tài cũng quá nhanh ?

      Đạo sĩ râu bạc để ý tới ánh mắt của Bạch Hi, trong sương khói lượn lờ ngọn núi, ký ức chợt ùa về.

      “Nhớ năm đó hòa thượng ta cũng như cậu là tiểu gia hỏa mới ra đời.

      Hòa thượng ta được sinh ra tại đây, ở đảo Mê Nha Độc này, tộc của chúng ta có cái tên rất thần linh - Tiên tộc, khi đó còn chưa có Zombie đâu, mỗi người đều lấy tu tiên làm mục tiêu.

      Nhưng hòa thượng ta lúc đó là ái, là thanh niên trai trẻ lỗ mãng có thiên phú tu tiên......”

      Bạch Hi có chút giật mình nhiên, tu tiên? Cậu chưa bao giờ nghe tới, chẳng lẽ hòa thượng...... Bạch Hi đưa mắt nhìn đạo sĩ cái.

      Là tiên nhân?

      thể nào, làm sao có thể, tiên nhân đều phải là tiên phong đạo cốt, ít nhất cũng phải thanh tú tiêu sái! Còn lão đạo sĩ này, nhìn thế nào cũng giống. Miệng toàn mấy lời mê sảng, ràng phải đầu trọc, lại tự xưng mình là hòa thượng, ràng có khoác áo cà sa, lại tự xưng là lão nạp? Lối suy nghĩ này cũng quá phóng khoáng . là thần kinh có chút vấn đề cậu ngược lại còn có thể tin tưởng chút.

      “Nhưng mà thiếu niên trẻ trâu, cũng động xuân, khi đó tiểu Phỉ Nhi, cũng là tiên tử chưa xuống núi, chưa bao giờ tiếp xúc với loài người.

      Tiểu Phỉ Nhi làm cho đàn ông trong tộc ta từ thiếu nam 9 tuổi cho tới ông già 89 tuổi say như điếu đổ, mà hòa thượng ta tự nhiên cũng ngoại lệ.

      Nhưng ta chỉ là tiểu tử ngay cả thiên phú tu tiên cũng có, làm sao có thể chiếm được cảm tình của tiên tử đây?

      Ta than thở, ngày qua ngày mong muốn tu tiên đến mức nuốt khí mà sống, bơi trong lòng đất.

      Muốn đặc biệt ưu! Lão tử chính là thể tu tiên! Vì sao? Vì cái lông ấy!!”

      tới đây đạo sĩ râu bạc có chút phẫn nộ.

      “Đám người kia, dưa vẹo táo nứt cũng có thể tu hành, sao Cẩu Oa ta ngọc thụ lâm phong tuấn tiêu sái mà thể tu?!”

      Ách...... Cái kia...... Có phải ông bại lộ cái gì hay ? Trong mắt Bạch Hi thoáng ý cười.

      Đạo sĩ râu bạc cũng phục hồi tinh thần lại, đầu tiên là xấu hổ, sau đó lại nghiêm mặt.

      “Cẩu Oa là nhũ danh của bần đạo, sau khi bần đạo tu hành liền tự sửa lại thành tên Ngọc Phong Tử. Hừ, có phải rất hâm mộ ? Ha ha ha, tên của bần đạo phải kẻ nào cũng có thể nghĩ ra đâu”

      Này này...... Ngọc Phong Tử, Ngọc đồ điên, cảm phiền ngài đừng nghĩ đến những chuyện khác? Bạch Hi đen mặt.
      linhdiep17 thích bài này.

    5. wjuliet43

      wjuliet43 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,847
      Được thích:
      14,128
      Chương 4.2:


      Editor: Cẩm Băng Đơn.



      “Ông theo tôi giảng nhiều như vậy làm gì! Tôi muốn trở về!” Bạch Hi vung nắm đấm ý đồ muốn uy hiếp lão đạo sĩ, nhưng lão đạo sĩ vẫn chưa khiến Bạch Hi cảm thấy có nguy hiểm. Bạch Hi cũng muốn động thủ, ngược lại lại có chút hảo cảm hiểu với ông ta. Chẳng lẽ là bởi vì lão đạo sĩ nhìn như chẳng thèm để ý tới bất cứ chuyện gì để lộ ra chút đơn?

      “Đứa trẻ nào trong nhà cũng đều biết nghe lời.” Ngọc Phong Tử đến trước mặt Bạch Hi, phách phách điểm Bạch Hi hai cái.

      “Tôi...... Tôi vì sao cử động được?! Ngọc đồ điên! Ông làm cái gì?!” Bạch Hi kinh hãi, cả người giống như bị cố định ở chỗ thể động đậy.

      “Yên lặng.”

      “Trẻ con bây giờ, chẳng nhẽ chút cũng nhớ được tổ tiên ngàn năm trước sao...... Aizzzz” Ngọc Phong Tử hình như có chút buồn bã.

      “Ngọn núi này, miếu thờ này, trước kia chính là nhà của đạo sĩ ta. Tổ tiên trấn giữ, sư huynh đệ khắp núi.

      Đạo sĩ ta lại có cách nào tu tiên, mà ta hận nha, nếu nay cả người phụ nữ mình cũng thể bảo vệ được, như vậy có ta để làm gì?

      Đạo sĩ ta từng làm hòa thượng, từng mặc áo cà sa, từng thấy được lòng người ghê tởm đến thế nào!

      À, phế vật? Phế vật thể tu tiên? Ừ đấy, ta chính là phế vật, trời đất thay đổi cũng thể đắc đạo phi thiên, cũng chính là tận thế theo lời của Dị Năng Giả các ngươi, tất cả mọi người rồi, miếu thờ to lớn náo nhiệt này cũng chỉ còn mỗi mình ta.

      Ngay cả người phụ nữ mình cũng thể bảo vệ được......” Ngọc Phong Tử hình như nhớ lại khoảng thời gian thống khổ nhất, bóng tối trong mắt giãy dụa hối hận ngừng.

      “Phỉ Nhi là lúc phi thiên mà bị mèo cào bị thương...... Đó là con mèo ấy nuôi, khi thế giới thay đổi liền biến dị ...... ấy vốn là người phụ nữ ưu tú, nhưng bởi vì bảo vệ sư đệ sư muội của ấy, cuối cùng vẫn lựa chọn rời , ta tận mắt trông thấy.

      Lúc đó ta ở ngay bên trong miếu thờ này! Phỉ Nhi...... Ngay tại chỗ kia!” Ngón tay Ngọc Phong Tử run run chỉ về phía thác nước cách đây mấy ngọn núi.

      “Đó là nơi các ấy tu hành hằng ngày, rất nhiều người đều nhìn về phía thác nước ở ngọn núi kia.

      Mà ngày đó dãy núi lại im ắng, bóng người, chỉ có ta ngừng thở trốn ở bên trong miếu thờ, muốn bị người khác phát ta thể phi thiên. Lúc Phỉ Nhi phi thiên là lúc tối kỵ nhất nhưng lại bị con mèo nàng nuôi cào bị thương, nghiệt súc kia biến dị ra linh trí, nhưng tự nó lại thể phi thiên, vì thế muốn tổn thương chủ nhân của mình!

      Ta liều mạng chạy tới muốn giúp đỡ Phỉ Nhi, nhưng ta thể tu tiên, cũng có bản lĩnh cưỡi mây đạp gió, chỉ có thể biến tới khoảng cách, nhưng vẫn thể đến bên cạnh Phỉ Nhi lúc đó......

      Khi ta đuổi tới, bởi vì giai đoạn phi thiên của Phỉ Nhi bị gián đoạn, tiên khí trong cơ thể hỗn loạn dẫn đến biến hóa mà ngất ...... Còn con mèo kia khi va vào Phỉ Nhi liền bị tiên khí trong cơ thể Phỉ Nhi dẫn phát mà nổ tung.”

      “Phỉ Nhi......” Trong mắt Ngọc Phong Tử thoáng lên nước mắt.

      “Đây là trời đố kỵ người tài sao?! Vì sao phế vật như ta lại có thể sau khi trời đất thay đổi mà còn sống khỏe mạnh mà tu hành, còn Phỉ Nhi lại biến thành miêu nữ? Phải chịu đựng việc cứ cách năm năm đến thời kỳ động dục, ngày thường người ra người thú ra thú, ha ha ha ha...... Ông trời ơi, người bất công......”

      Bạch Hi yên lặng, lên tiếng, mặc dù có rất nhiều điều muốn hỏi nhưng lúc này nên thông minh hỏi tốt hơn, Ngọc Phong Tử này phải chuyện với cậu, mà ông ta nhớ lại chuyện xưa.

      “Nhưng là ta có chút may mắn! May mắn là Phỉ Nhi thể thành tiên tử! ấy rơi xuống nhân gian ngồi cùng ta! May mắn bây giờ ta có thể bảo vệ ấy! Vẫn là may mắn...... Tất cả mọi người đều , chỉ còn ta và Phỉ Nhi......” Ngọc Phong Tử cười giễu, tuy Phỉ Nhi biến thành như vậy phải do , nhưng lại ti bỉ vui vẻ vì điều đó.

      “Ta ti bỉ...... Ha ha...... Ha ha ha......” Đạo sĩ ngửa mặt lên trời cười to, tựa hồ muốn trút toàn bộ những gì tích tụ trong lòng.

      “Này, Ngọc Phong Tử.” Bạch Hi lẳng lặng mở miệng.

      “Như vậy, phải là kết cục tốt nhất sao? Nếu Phỉ Nhi phi thiên thất bại, ông còn nữa, như vậy bây giờ ở đây cũng chỉ còn mình chị ta.”

      Ngọc Phong Tử ngây ngẩn cả người.

      Vậy ư? Là như thế này ư? Phỉ Nhi, cũng nghĩ như vậy ư......?

      “Phỉ Nhi có vẻ ghét ông, ông cũng phải vì bây giờ được như thế này mà quên chị ta, nhiều năm như vậy ông làm cái gì thế hả? Cơ hội tốt như vậy mà còn chịu đuổi theo? Chẳng nhẽ ông muốn cứ mỗi lần tới kỳ động dục chị ta tìm người đàn ông khác ái ân sao? Ông là đồ ngốc à?!” Bạch Hi phun ra đống lời chỉ trích.

      “Ta......” Ngọc Phong Tử cũng suy nghĩ, đúng thế...... Đúng thế! Đúng thế! Nhiều năm như vậy làm cái gì thế? Chuyện cũng rồi, cùng với việc trước kia hao tổn tinh thần, còn bằng đem về mà trở nên mỹ mãn!

      “Tiểu gia hỏa, nhiều năm như vậy ta cũng chưa từng nghĩ đến, làm sao cậu chỉ mới nghe tí liền chỉ ra được vấn đề?” Ánh sáng trong mắt Ngọc Phong Tử lắm, biết suy nghĩ cái gì.

      “Đó là do ông quá ngu ngốc! Mau thả tôi ra!” Bạch Hi thở phì phò, ông lâu như thế, ta vẫn là bị định ở chỗ này nhúc nhích được? Mà ông ta ngay cả chút áy náy đều có??

      “A, a, được được, tiểu gia hỏa đừng có gấp.” Ngọc Phong Tử có chút xấu hổ đến chỗ Bạch Hi, phách phách hai tiếng điểm người Bạch Hi.

      “Phù......” Bạch Hi hoạt động gân cốt.

      “Tiểu gia hỏa này, ta thấy gân cốt cậu được lắm, mi thanh mục tú, muốn theo lão nạp hay ?” Ngọc Phong Tử có chút đắc ý nhìn Bạch Hi. Tuy rằng trước kia là phế vật thể tu tiên, nhưng bây giờ khác xưa rồi, bây giờ muốn dạy dỗ đồ đệ vẫn dư sức.

      cần, người dạy ta chỉ có Phạn Phạn, huống hồ tu tiên? Bây giờ đều là Dị Năng Giả, ta tu tiên để làm gì?” Bạch Hi cho là đúng.

      Mẹ kiếp...... Tiểu gia hỏa ngươi làm sao thế? Người bình thường phải đều hoan hô nhảy nhót trực tiếp đồng ý sao? Đây là làm sao? Đây là đảo Mê Nha Độc, người có thể sống ở đây, có ai là người thường? Tu tiên? Đừng giỡn, tộc của ta là nhân loại cuối cùng có thể tu tiên, bọn họ đều rồi, huyết mạch ở đâu ra? Ngươi cho rằng muốn tu liền tu được sao? Ngươi có tiên căn sao! Trừ phi chính và Phỉ Nhi tạo ra đứa bé, còn có khả năng tu tiên......

      “Tiểu gia hỏa...... Cậu xác định cần? phải tu tiên, là tu hành.” Ngọc Phong Tử vểnh cái nét mặt già nua lên, cho xin, nể mặt chút, lần đầu tiên thu đồ đệ mà!

      cần.” Bạch Hi lắc đầu, thái độ kiên quyết.

      “Ông vẫn là mau mau đưa tôi trở về , tôi muốn về bên cạnh Phạn.” Bạch Hi rất lo lắng! Phạn Phạn nhất định còn chờ cậu! thể ở trong này chậm trễ thời gian với lão quái vật biết bao nhiêu tuổi này được.

      Sắc mặt Ngọc Phong Tử có chút trầm...... Tiểu gia hỏa này, biết tốt xấu......

      Nếu như vậy......

      “Phách.” Ngọc Phong Tử đánh cái liền khiến Bạch Hi hôn mê.

      “Hừ, rượu mời uống lại muốn uống rượu phạt, biết là tính khí lão quái vật nhiều tuổi tốt sao? Hừ, đánh cái đít của cậu! Được theo ta mà còn dám dựng râu trừng mắt, giật tóc của cậu! Ai bảo chịu làm đồ đệ của ta!......” Mặt trời vừa lặn là lúc bóng tối bao phủ miếu thờ, dãy núi, khắp vùng đất, đảo Mê Nha Độc yên tĩnh, liệu ngày mai có phải náo nhiệt lên ?

      “Làm cái gì thế, Ngọc đồ điên.” Bạch Hi vừa tức giận lại vừa biết phải làm thế nào.

      Khi cậu tỉnh lại cũng ở trong miếu thờ bóng người rồi.

      “Ai......” Sờ sờ sau gáy, rất là đau, Ngọc đồ điên này xuống tay là đủ ngoan.
      tại Ngọc đồ điên ở đây, vậy cậu có thể...... Lén được ?

      Hắc hắc...... Bây giờ còn đợi đến khi nào nữa?

      Bạch Hi rón ra rón rén ra đến cửa lớn của miếu thờ, nhìn trái tí, nhìn phải tí, xem ra Ngọc đồ điên ở gần đây.

      Như vậy......

      “Bịch bịch bịch bịch.” Bạch Hi chạy cấp tốc xuống dưới chân núi.

      “Phù......” Bạch Hi hít vào đều đều rồi thở ra, vì sao núi này lại cao như thế, xuống dưới núi rồi mà cả người vẫn nóng.

      đúng...... Vì sao lại nóng ......

      “Ai u!” Bạch Hi quỳ chân xuống đất.

      “Tiểu gia hỏa, bảo đừng có chạy loạn, cậu trúng chướng khí trong núi rồi.” giọng nam giới vừa xa lạ vừa quen thuộc vang lên.

      “Ngọc đồ điên......” Bạch Hi giờ phút này có chút hô hấp khó khăn.

      “Tiểu gia hỏa, tự cảm nhận chút, ép chướng khí mới hít vào ra. Đảo Mê Nha Độc này đâu phải là dễ dàng ra vào được? Cái đầu ngốc này. Ai...... Cậu thất thần làm gì? Được rồi được rồi, cái đồ ngốc này, cảm giác sao? Chướng khí trong cơ thể cậu là thuộc tính hỏa, đúng chú?” Ngọc Phong Tử có chút bất đắc dĩ, đây là đồ đệ của ư? Thế nào ngay cả chướng khí thuộc tính hỏa cũng biết, rốt cuộc là ngốc hay là ngốc đây.

      Bạch Hi rất muốn trợn mắt cái nhưng làm được, khắp người bị chướng khí nguyên tố hỏa trong khí làm cho bất động, cậu thiếu dưỡng khí (oxi), chứ đừng đến việc Ngọc Phong Tử hai câu mà có thể giải quyết được vấn đề trước mắt?

      Bạch Hi nhắm mắt lại, ngưng thần cảm ứng.

      ......

      Tại sao có thể như vậy?!

      Bạch Hi ở trong đầu phát cả ngọn núi trừ bỏ miếu thờ ở đỉnh núi ra, tất cả đều bị luồng khí màu đỏ đậm bao vây!

      “Tiểu gia hỏa, đảo Mê Nha Độc của ta là nơi tu hành. Nếu muốn tu hành ở trong này, đầu tiên phải liên tục loại bỏ chướng khí trong khí, nếu là người lần đầu tiên đến nơi này, cho dù cao thủ tuyệt đỉnh, nếu có người kịp bào cho biết có khả năng chết ở đây đấy.” Ngọc Phong Tử chút cũng để ý biểu cảm khó chịu của Bạch Hi, có thể chịu được như thế, như vậy thu cậu ta làm đồ đệ cũng chịu thiệt, nếu gượng được? Vậy chết thôi. Lão quái sống mấy ngàn năm là tính cách thể nào chịu nổi.

      Bạch Hi cố gắng nén khí trong phổi lại, hi vọng có thể cho chính mình nhiều chút, lại nhiều thời gian chút.

      Căn bản là lão đầu kia cho cậu cơ hội để phẫn nộ! Trực tiếp nhìn thế à, đặc biệt à, cứ thế mà nhìn cậu sắp chết? Bạch Hi bây giờ muốn phẫn nộ muốn sợ cũng phải có sức mới được!

      Đầu óc có chút mơ mơ hồ hồ, Bạch Hi cố gắng ép chướng khí ra khỏi cơ thể.

      Làm như thế nào? Nguyên tố hỏa này thể dùng tay chạm vào được, hơn nữa cho dù có thể chạm vào, chẳng lẽ cậu còn có thể thò tay vào trong thân thể sao? Bạch Hi có chút vội vàng, đặc biệt sao! Còn muốn thu cậu làm đồ đệ, này còn chưa làm được chết mất tiêu rồi?!

      được...... Bạch Hi giãy dụa muốn thanh tỉnh, tơ máu từ trong mắt cậu tuôn ra.

      Cậu thể chết ở chỗ này được...... Cậu còn muốn tìm Phạn Phạn!

      Bạch Hi cắn đầu lưỡi cái mạnh, mùi máu tươi nồng đậm nhất thời tràn ngập đầu óc.

      Lại tập trung tư tưởng, nhìn luồng khí màu đỏ trong cơ thể.

      Nếu thể chạm vào, như vậy...... Bạch Hi ở trong đầu nghĩ phân luồng khí màu trắng trong cơ thể mình...... Thành công ! Phân bố rộng khắp luồng khí màu trắng đó, luồng khí thuộc về Dị Năng Giả bị tách ra ngoài!

      Bạch Hi khống chế ít luồng khí màu trắng tiếp cận luồng khí màu đỏ trong cơ thể.

      “Xì......” Giống như vật nóng gặp phải nước lạnh, luồng khí màu trắng bốc hơi lên, chậm rãi bay lên sau lại về tới xung quanh người Bạch Hi, nhưng là luồng khí màu đỏ cũng tan phần, rời khỏi cơ thể ra bên ngoài ngưng tụ thành luồng khí! Dù sao cũng còn trong người cậu nữa!

      Bạch Hi mơ mơ màng màng, phải đâu...... Bây giờ mới bắt đầu mà...... Nhưng là cậu...... Hình như chống đỡ nổi nữa......

      Vừa mới thành công bức ra được ít luồng khí màu đen, Bạch Hi lại bởi vì đủ dưỡng khí mà ngất .

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :