1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô Nàng Xinh Đẹp Của Mafia - Thần Hy

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,809
      Chương 8:

      Ban đêm vắng vẻ, ánh trăng bị mây đen che lấp, trừ vài chiếc đèn chiếu sáng ở trong sân rộng lớn ra bốn phía đều tối đen như mực.

      Trong sân thoáng bóng dáng nhắn muốn chạy trốn .

      Chi Liễn giống như kẻ trộm nhìn xung quanh, mỗi khi có cảnh vệ qua lập tức trốn vào trong bụi cây, lấy đó làm nơi náu cho mình. Xem xem có người từ phía sau tới mới dám từ trong bụi cây ra.

      "Nguy hiểm !" Chi Liễn vỗ ngực của mình, thở mạnh ra.

      mặc y phục nhàng, tay cầm hành lý đơn giản, khó nhìn ra định muốn chạy trốn.

      Kể từ sau khi Shabaka đến chuyện kết hôn, Chi Liễn phát mỗi khi muốn chuyện rời luôn dùng nụ hôn để kết thúc lời của . Còn , khi chuyện làm cho cảm thấy xuôi tai dứt khoát kéo lên giường trừng phạt phen.

      Ngày cử hành hôn lễ càng đến gần, Chi Liễn cũng càng ngày càng luống cuống. Mà Byron cùng Pierre cũng thể giúp chạy trốn.

      Hôm nay, khó khăn lắm Shabaka mới có chuyện phải ra ngoài xử lý, mà Byron cùng Pierre cũng theo bảo vệ cho rồi.

      Vốn là Pierre muốn ở lại bảo vệ cho nhưng Chi Liễn lại lo lắng cho Shabaka xảy ra chuyện ngoài ý muốn như lần trước, mặt khác lại tính toán muốn chạy trốn, nếu như Pierre ở lại nơi này làm hư kế hoạch của , vì vậy, tận tình khuyên bảo Pierre cũng nên theo Shabaka .

      Hắc hắc! cười hả hê, vào giờ phút này cảm thấy mình thông minh.

      tại cả căn phòng ở bên trong, trừ mình ra bên ngoài chỉ có bảo vệ, thông báo với mọi người mình mệt mỏi muốn ngủ nên có người dám tới quấy rầy.

      Ha ha ha! Chi Liễn che miệng cười, mặt hả hê lại sân rộng lớn

      Cửa chính có nhân viên bảo vệ trông coi, dĩ nhiên ngốc đến mức chạy đến đó, căn cứ vào kế hoạch của quyết định leo tường.

      Mặc dù nơi đó có chút cao, nhưng nhớ nhân viên cây cối sửa chữa ở đó nên có thả cái thang rất cao, chỉ cần có thể tìm được cái thang kia là có thể rời .

      Ha ha ha! chê vào đâu được! Kế hoạch hoàn hảo. Nghĩ thể cười quá lớn tiếng, Chi Liễn hưng phấn đến nổi cặp mắt đều tỏa sáng.

      "Mình nhớ được. . . . . . hình như lúc tan tầm họ để ở nhà kho. . . . . . A! Ở nơi đó." Nhìn thấy ngôi nhà gỗ cách đó xa, Chi Liễn hưng phấn kêu to.

      Ông trời là tốt với !

      vui vẻ hướng về phía nhà gỗ, vừa mở cửa ra, lập tức thấy cái thang cao.

      Cắn chặt răng, nỗ lực mang cái thang hướng tới tường rào.

      bước, hai bước, ba bước."Tiếp tục. . . . . . tiếp tục nhẫn nại, lập tức tới ngay."Mỗi bước chân đều khó khăn, Chi Liễn quên động viên chính mình.

      khoảng dài, thở hổn hển, rốt cuộc cũng đến nơi.

      dùng tay lau mồ hôi trán, hài lòng gật đầu, khóe miệng lộ ra nụ cười vui vẻ với lúm đồng tiền.

      Ai ngờ, lúc này ở phía bên trong nhà vì trở về sớm nên Shabaka phát trốn , cả người nổi trận lôi đình, lập tức sai người tìm .

      "Các người,những người này tại sao lại như vậy! ? Nhiều người trông chừng mình ấy làm thế nào mà ấy trốn mất rồi !" Shabaka đứng ở trước bàn, vỗ mạnh cái mà quát lớn tiếng.

      Đứng ở trước mặt , là mười mấy tên hộ vệ cùng người làm.

      " xin lỗi, chúng tôi phải cố ý, bởi vì Hạ tiểu thư có chút mệt mỏi nên ngủ trước, hy vọng có người quấy rầy cho nên chúng tôi mới. . . . . ." người run rẫy giải thích.

      "Còn đứng sững sờ ở nơi này làm cái gì? Nhanh lên cho người ra ngoài tìm ấy!" gương mặt trở nên lạnh lùng, trong mắt bắn ra từng ánh nhìn sắc nhọn.

      "Các ngươi." nhìn về phía hộ vệ gác cổng."Xác định là ấy ra cửa lớn?"

      "Đúng vậy, chúng tôi có ai trông thấy Hạ tiểu thư ra cửa lớn."

      "Tốt, vậy chứng tỏ ấy vẫn còn ở nơi này. Tìm cho ta, tìm được người, tất cả mọi người có cho phép của ta được nghỉ ngơi." lớn tiếng ra lệnh.

      Cho đến khi tất cả mọi người , cả phòng ngủ chỉ còn lại Pierre cùng Byron, Shabaka nhịn được ngã người ngồi ở giường, sắc mặt đầy lo lắng.

      "Shabaka, đừng lo lắng, theo tình hình này xem ra Chi Liễn hẳn là chạy trốn mà muốn bị ngươi bắt ." Pierre an ủi vỗ vỗ vai Shabaka.

      "Cái người này phải nhảm sao? Chi Liễn đương nhiên là chạy trốn ." Byron nhịn được nhìn Pierre với ánh mắt xem thường.

      Bên trong phòng vật dụng của Chi Liễn đều thấy, nghĩ cũng biết là mang .

      "Ta phải lo lắng cho ấy, với an toàn tuyệt đối ở đây, ta tin tưởng có bất kỳ người nào có thể lén vào."

      Shabaka cau mặt lại nhẫn nại mà : "Tôi tức giận là ấy vì sao vẫn muốn rời khỏi tôi."

      Nhìn sắc mặt bi thương của Shabaka, Byron khỏi đồng cảm với ."Có lẽ ấy sợ chăng?"

      "Sợ?" Pierre cau mày hiểu.

      " ấy sợ cuộc sống ở nơi này."

      "Tôi biết ấy chưa quen, hơn nữa ấy cũng biết thân phận của tôi." Shabaka bất đắc dĩ cười khổ.

      "Ôi! Ngươi phải cho ấy thời gian." Pierre hiếm khi an ủi Shabaka.

      "Tôi hiểu ." Shabaka gật đầu cái, làm sao biết, chỉ là. . . . . . sợ mình cho thêm thời gian lại vẫn nghĩ tới việc rời khỏi .

      " Hả?" Byron nghi ngờ tới phía trước cửa sổ."Các ngươi có nghe tiếng chó sủa ở phía sau ?"

      "Vậy sao?" Pierre cũng theo đến ngoài cửa sổ.

      Nơi này chó đều là trải qua huấn luyện, trừ bọn họ ba người ra, đối với người ngoài đều vô cùng dữ tợn. Vì sợ có người từ nơi đó lẻn vào, nên có nuôi vài con chó để canh giữ.

      "Có lẽ là có trộm vào. Có cần cho người xem chút ?" Byron nhìn Shabaka.

      " cần, để cho bọn họ tìm Chi Liễn, chúng ta xem chút là được." Shabaka phất tay cái, đứng lên ra khỏi phòng.

      "Tránh ra, cái con chó ngu ngốc!" Chi Liễn vẻ mặt kinh sợ phát ra tiếng thét chói tai, đem mình chắn ở giữa tường và cầu thang.

      ở cách đó xa, mười mấy con chó to lớn xem ra cực kỳ hung ác ngừng đến gần , còn phát ra tiếng sủa làm người khác hết sức ghê sợ.

      Chúa ơi ! Làm sao nơi này lại có nhiều chó như vậy? ở đây lâu như vậy cũng chưa từng gặp qua.
      Vốn là nghĩ mình may mắn mới có thể dễ dàng rời khỏi nơi này, Chi Liễn nghĩ tới việc vừa để thang xuống, chuẩn bị leo lên đột nhiên liền nhìn thấy vài con chó săn hung ác vọt tới.

      Khuôn mặt lập tức tái xanh, cả người thể động đậy đứng yên ở đó.

      Vì thế mà bỏ lỡ thời cơ trốn chạy tốt nhất, ngơ ngác đứng ở đó chờ chó săn đến.

      Tiếp theo đó, mới nhớ tới mình nên chạy trốn, nhưng kịp rồi, bởi vì chúng nó cũng xác định được vị trí của , vây lấy ngừng sủa.

      Nhìn thấy tình huống như thế, Chi Liễn định đem mình vây ở giữa cái thang cùng cái tường, khiến cho những con chó kia qua được, mà . . . . . . Cũng ra được.

      " Đồ chó ngu ngốc, mau tránh ra! Cẩn thận ta đem các ngươi làm thành bữa ăn bây giờ." Thân thể Chi Liễn run rẫy, trong mắt rơi ra dòng nước mắt, ngừng qua, cũng ngừng cảnh cáo.

      Vừa lúc tới dò xét cùng lúc ba người cho nhìn thấy cảnh tượng ấy.

      "Ha ha ha! Ta có có nghe lầm, Chi Liễn. . . . . . uy hiếp những con chó kia chứ? Ha ha ha!" Đây là chuyện buồn cười nhất.

      Byron đếm xỉa đến gương mặt lạnh lẽo của Shabaka , nhịn được bật cười.

      "Này! Đừng nữa cười." Pierre nén cười. Bởi vì ánh mắt của Shabaka càng ngày càng lạnh, tượng trưng cho cơn giận của đến cực hạn.

      Nếu người tìm được, trong lòng của ba người đàn ông cũng được buông xuống căng thẳng, nhìn trước mắt là trò hề. . . . . . Ít nhất đối với Byron cùng Pierre mà , đây là quả trò khôi hài nhất

      "Nhanh chút tránh ra, đợi lát nữa các lão đại của ngươi tới, ta thể giúp các ngươi được đâu!" Mắt thấy đám chó kia càng ngày càng đến gần mình, Chi Liễn chút nghĩ ngợi lần nữa mạnh mẽ

      Shabaka thế nào còn xuất a! chống đỡ nổi nữa, rốt cuộc còn bao lâu nữa, mới có người phát mình trốn ?

      Bình thường lúc cần Shabaka lại xuất , tại cần thế nào lại cố tình thấy bóng dáng đâu.

      "Hạ Chi Liễn --" Shabaka cũng chịu được nữa rồi, rống lớn ra tên Chi Liễn, hơn nữa trong giọng tràn đầy tức giận.

      "A! Shabaka, mau tới cứu em, em gặp nạn!" Xuất , rốt cuộc xuất .

      Chi Liễn chưa từng giống như bây giờ, vui vẻ nhìn thấy xuất của mà nở nụ cười như thiên sứ

      "Các ngươi chết chắc, các lão đại của ngươi đến rồi!" nhìn bọn chúng có chút hả, hoàn toàn quên lãng việc mình tính chạy trốn.

      Shabaka huýt sáo hơi, lập tức những con chó vây lấy Chi Liễn liển lùi về phía sau ngồi lên đám cỏ

      "Em rốt cuộc làm gì!" giống như y hệt tiếng rống giận dữ, làm Chi Liễn cao hứng vui vẻ bị dọa sợ

      ", làm gì thế này, tại sao lại hung dữ như vậy. . . . . . Người ta vừa mới bị… bị chó khi dễ, tại liền muốn khi dễ . . . . . ." Chi Liễn khổ sở nhìn Shabaka, vẻ mặt bị khi dễ mà tủi thân, nước mắt từ trong mắt rơi ra, thút tha thút thít , đáng thương nhìn Shabaka cách giận dữ.

      "Tại sao xuất ở nơi này?" Shabaka thấy trong mắt xuất nước mắt, lòng khỏi đau cái.Nhớ đến việc trốn giận dữ nhưng lại quyết định tha cho sợ đau lòng.

      " Em muốn chạy. . . . . . ặc. . . . . . Em à. . . . . . Cái đó. . . . . ." Đột nhiên nhớ tới việc mình muốn chạy trốn, toàn thân Chi Liễn run rẩy, mắt lén liếc nhìn cầu thang đặt tường. . . . . . Nếu như bây giờ liền leo lên, biết thành công ?

      " Đừng hòng mơ tưởng." Shabaka lén nhìn về phía cũng biết suy nghĩ cái gì.

      Người phụ nữ này, còn muốn ở trước mặt chạy trốn. . . . . . Nằm mơ !

      Chi Liễn còn chưa có kịp phản ứng đột nhiên bị Shabaka bế lên.

      "A! muốn làm gì? Byron cùng Pierre ở đây đó! Thả em xuống. . . . . ." Nàng giãy giụa muốn đứng xuống, nhưng rồi lại phải cúi đầu xuống vì bị ánh mắt lạnh lẽo của Shabaka nhìn. thể làm gì khác ngoài việc để mặc cho ôm về phía nhà lớn.

      "Đừng hòng nghĩ hôm nay để em bước khỏi giường."

      Mãi cho đến khi hai người khỏi, Pierre cùng Byron mới nhìn bọn họ cái, bật cười ra tiếng.

      "Tôi có lẽ cũng hiểu. . . . . . Tại sao Shabaka lại chấp nhất với Chi Liễn rồi." Pierre nhìn Chi liễn và Shabaka cách đó xa .

      "Đúng vậy a. . . . . ." Byron cũng đồng cảm .

      Mới vừa rồi nhìn thấy bọn họ tới, nở nụ cười như thiên sứ giống như là người có tội nhìn .

      Bởi vì là thủ lĩnh Mafia của thế giới hắc ám cho nên ánh mắt của rất đáng sợ.

      Nhưng là. . . . . . Chi Liễn trong sáng như tờ giấy trắng giống như thiên sứ bị rơi xuống trần giang. Mà tồn tại của làm cho bọn họ cảm thấy được cứu chuộc, là người duy nhất biết thân phận của bọn , còn có thể làm cho bọn họ tươi cười sảng khoái.
      " Em dám đâu! A. . . . . . Shabaka. . . . . . Van xin . . . . . . Em mệt quá. . . . . . Ô. . . . . ."

      "Còn chưa đủ. . . . . . muốn em trước khi kết hôn cũng xuống giường được. . . . . . Như vậy em mới nghĩ lung tung nữa ." Shabaka để ý đến lời cầu khẩn của , tiếp tục việc làm của mình.

      Chi Liễn nghĩ tại sao mình bất tỉnh ?

      Sau khi bị bắt trở về, vừa vào đến phòng,gương mặt Shabaka tái xanh vì tức giận, câu nào liền lôi lên giường.

      Kết quả là sau 6 tiếng, cho ngủ, đặt nằm giường ngừng bắt nạt nàng.

      " Em, em mệt quá rồi. . . . . ."

      "Xem em sau này vẫn còn dám rời khỏi nữa ?." Shabaka cười quỷ quái nhìn , rồi hôn lên chiếc lưng đầy những vết đỏ hồng mà để lại cho

      "A. . . . . ."

      Rốt cuộc, toàn thân Chi Liễn mệt mỏi nằm lỳ ở giường.

      thề rằng mình thể cử động được nữa rồi. Nếu cứ tiếp tục như vậy nữa. . . . . . chết. . . . . .

      Hai người ở giường thở hổn hển, Shabaka vẫn nằm ở phía muốn rời .

      " nặng nha. . . . . . nằm xuống có được . . . . . ." Chi Liễn nhìn đầy oán trách.

      Nhìn Chi Liễn thở hổn hển, còn cách nào khác Shabaka từ từ rời khỏi thân thể , nằm xuống bên cạnh. Mới vừa nằm xuống, lại nhanh chóng ôm vào trong lòng ngực.

      "Nóng quá. . . . . ." Chi Liễn bĩu môi nhịn được oán trách.

      "Vậy tắm."

      " Em mệt lắm rồi. . . . . ." nhìn với ánh mắt trách cứ, muốn biết đó là do lỗi của

      " sao, vẫn khỏe." Shabaka ngại cười cười, rời khỏi giường, đem toàn thân yếu ớt của Chi Liễn ôm vào trong ngực, về phía phòng tắm.

      Khi hai người cùng nhau ngồi trong bồn tắm lớn, Chi Liễn mới hồi phục lại tinh thần." , vào đây làm gì?"

      " cũng tắm." Shabaka tự nhiên .

      " cần, , ra ngoài, em muốn tự mình tắm." bĩu môi, đưa tay chỉ ra cửa, ý muốn ra ngoài. còn nhớ những lần cùng tắm với , lại ở trong này muốn lần nữa.

      Ha ha! Người phụ nữ của . . . . . . Thông minh hơn chút rồi

      Shabaka ôm lấy Chi Liễn, đặt nụ hôn lên môi ."Này. . . . . . Nhưng mà muốn ?" Trong mắt mang theo nụ cười, nhin được trêu chọc

      "Vậy. . . . . . Vậy để em ra." Chi Liễn thở gấp .

      " được, muốn. muốn chúng mình cùng tắm ."

      "Nhưng mà, nhưng mà, được phép làm cái chuyện kia nha!" nhìn chằm chằm, giọng cảnh cáo .

      "Cái gì?" Shabaka tà ác nhìn , giờ phút này nhìn Chi Liễn giống như con cừu chờ bị chó sói ăn thịt.

      " Chính là. . . . . . Chính là được làm cái việc kia!" Chi Liễn đỏ mặt .

      "Cái nào? Em là. . . . . ." Ngực của dựa vào lưng của nàng, vẻ mặt mờ ám thổi bên tai .

      "Cái này sao?"

      " . . . . . ." Cảm nhận được dục vọng của , Chi Liễn thở dài bất đắc dĩ. Còn chưa đủ sao? chán nản nhìn chằm chằm Shabaka.

      Tên đại sắc lang này, tại sao lúc nào cũng muốn làm cái chuyện kia thế! mệt mỏi sắp chết rồi.

      "A. . . . . . Shabaka, . . . . . ." vòng tay lên cổ chặt, khổ sở thở hổn hển

      Thân thể cùng nước ấm ngày càng thêm nóng, Chi Liễn đầu óc choáng váng, nhắm chặc hai mắt, khó nhịn rên rỉ.

      Nước bên trong bồn tắm bị động tác của Shabaka làm cho tràn hết ra ngoài, gầm cùng tiếng rên rỉ của lại lần hòa làm như bản giao hưởng dể nghe.

      Chỉ là. . . . . . Chi Liễn dù thế nào cũng nghĩ ra, sau khi kết thúc cuộc ân ái bên trong phòng tắm Shabaka lại ở giường cùng nghỉ ngơi suốt cả đêm. . . . . .

      Mà sau đó suốt tuần, như lời Shabaka , thể nào bước xuống khỏi giường.

    2. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,809
      Chương 9

      "Shabaka." Sau khi nghe điện thoại xong Byron quay lại nhìn Shabaka, mặt thể nào che dấu nụ cười thích thú.

      "Thế nào?" Shabaka ngẩng đầu lên nhìn về phía Byron, cảm thấy có chút bực tức khi thấy nụ cười đáng ghét của Byron.

      Mấy ngày nay, bởi vì toàn thân đau đớn mà Chi Liễn cách nào bước xuống khỏi giường. Khẳng định bỏ trốn nữa nên tâm trạng của Shabaka vô cùng tốt.

      Thời gian trước phải ra nước ngoài để báo cho cha mẹ biết việc kết hôn nên giờ chắc họ đường tới đây. Nhất là cách hôn lễ chỉ còn hai ngày nên có thể tất cả mọi việc được chuẩn bị đầy đủ chỉ còn chờ đến hôn lễ nữa thôi.

      Chỉ là thể giải thích vì sao đối với chuyện kết hôn cha mẹ so với còn hưng phấn hơn, nhất là khi nghe giới thiệu về Chi Liễn. làm cho người khác cảm thấy nghi ngờ.

      “ Tôi nghĩ nên xem vị hôn thê của mình , hình như ấy lại có ý định gì nữa đấy.” Bộ dạng vui vẻ như xem kịch cùng với nụ cười chói mắt của Byron làm cho người chán ghét.

      nghĩ tới Chi Liễn lại cố chấp như vậy, trong khi hôn lễ cũng đến ngày mà còn muốn trốn lần nữa? Lần trước sau khi chạy trốn bị xử phạt phải nằm giường suốt tuần vậy mà vẫn bỏ.

      "Đáng chết!" sau khi nghe Byron , Shabaka liền nhanh chóng lao ra khỏi thư phòng

      "Tôi cảm thấy Shabaka sớm muộn cũng bị Chi Liễn làm cho tức điên." Pierre bất đắc dĩ lắc đầu.

      " có lẽ ...! ! Nhưng. . . . . . Như vậy cũng xem như Shabaka và ấy cũng có duyên phận, đúng ?" Vẻ mặt vui mừng của làm cho người ta thấy được che giấu cảm xúc của mình.

      "Đúng vậy!" Pierre gật đầu tán thành, cầm ly rượu mà Shabaka chưa đụng tới.

      Hừ! Nếu như cho là làm như vậy mình buông tha, vậy cũng quá coi thường .

      Sau tuần vất vả nằm giường rốt cuộc cũng có thể xuống giường, Chi Liễn vui vẻ reo hò.

      Shabaka, người đàn ông kia quá đáng! Vì để cho chạy trốn, mà lại dùng cái thủ đoạn hạ lưu này! sai mà, xuống giường được, hơn nữa cũng bị mọi người chê cười!

      Chi Liễn ngồi ở giường, tay cầm chăn và ga trải giường cột lại với nhau.

      " Đáng ghét, hại người ta mất mặt như vậy!" Vừa cuốn mền vừa thầm mắng Shabaka.

      "Nếu em phải gả cho phải là thê thảm à?" Vốn là suy nghĩ cho an toàn của nên mới chịu rời ,hơn nữa tại lại thêm nguyên nhân khác, càng phải rời .

      "Như vậy chắc đủ dài!" hài lòng nhìn kiệt tác của mình, nên khen mình thông minh, còn có thêm phương pháp để chạy trốn.

      người đàn ông độc ác, vì để cho chạy trốn khiến cho suốt tuần cách nào rời khỏi giường, còn chưa tính với . Vậy mà còn cho thêm bảo vệ canh trước cửa phòng và còn cái gì chưa đến ngày kết hôn được bước ra khỏi cửa phòng nữa chứ.

      là đáng ghét! Dù sao nữa cũng là người được mời tới làm khách. Làm sao lại có thể xem giống như tù nhân vậy chứ?

      "Tốt, như vậy nhất định có thể rồi." tới cửa sổ đem cái chăn dài thả xuống phía dưới.

      “ Oa! Mình kính phục bản thân, vừa đủ luôn “ Nhìn cái chăn dài gần đến mặt đất, Chi Liễn cao hứng vỗ tay

      "Như vậy phải có thể ra ngoài sao?" quá khinh thường mình. Chi Liễn nhịn được, thầm mắng Shabaka.

      Chi Liễn nhìn xuống đất. Ôi mẹ ơi! nghĩ từ lầu ba nhìn xuống lại đáng sợ như vậy.

      nhịn được nuốt nước miếng cái, " được, thể sợ, mày phải suy nghĩ chút, nếu như bây giờ trốn phải gả cho Shabaka, như vậy còn đáng sợ hơn nữa!"

      ngừng động viên bản thân mình, sau đó vỗ vào lòng ngực để làm giảm bớt hoảng sợ.

      "Cứ như vậy. Chỉ cần cẩn thận, chậm rãi leo xuống dưới là được, cần phải sợ, mày làm được mà." nắm chặt cái chăn tay, dùng hai chân kẹp chặt lại.

      " được hoảng sợ!" Khuôn mặt trắng bệt, Chi Liễn phát cái chăn vì mình mà ngừng chuyển động.

      " tại. . . . . . Hối hận cũng kịp rồi." leo xuống được nhưng chắc có thể leo ngược lên lại.

      Xem ra phải đánh cược phen rồi. cố hết sức đem tay di chuyển xuống dưới chút, sau đó lại đổi sang tay khác, còn hai chân cố bám chặt giữ lấy cái chăn.

      Cứ như vậy, Chi Liễn mất hai mươi phút mới xuống được mặt đất.

      Khi hai chân vừa giẫm tới mặt đất toàn bộ nỗi sợ hãi trong lòng đều giảm xuống.

      "Làm được rồi? Mình cuối cùng cũng làm được!" vui mừng lớn tiếng hoan hô, nhưng rồi lại nhớ tới như vậy khiến cho người khác chú ý nên vội vàng im lặng.

      dũng cảm hơn rồi! Ha ha ha! Lần sau gặp được Vân Vi nhất định cho chị ấy biết.

      Được rồi! Kế tiếp chính là nghĩ cách ra khỏi cửa chính. còn nhớ cái nơi mà có chó dữ bảo vệ

      "Làm thế nào ra ngoài đây?" chăm chú suy nghĩ

      "Trực tiếp thẳng ra ngoài, em nghĩ sao?" thanh đề nghị vang lên ở bên tai .

      "Trực tiếp ra ngoài? Đúng vậy! Mình chỉ cần là Shabaka cho mình ra ngoài như vậy người dám ngăn cản rồi." Chi Liễn vui mừng hoan hô, là quá thông minh.

      "Cám ơn ngươi nha. . . . . . A!" Vừa quay đầu lại liền nhìn thấy người đàn ông đáng sợ này.

      "Sa. . . . . . Shabaka?"

      trợn mắt nhìn chằm chằm vào người đàn ông đứng trước mặt mình. Hai mắt của như hai ngọn lửa lớn khiến cho người khác phải hoảng sợ.

      "Em dựa vào cái này mà leo xuống?" Shabaka khoanh tay lại chỉ vào cái chăn treo ở bên cửa sổ.

      "Em, em. . . . . . Ách. . . . . ." Cúi mặt xuống đất, Chi Liễn làm thế nào cũng nghĩ ra được mình lại xui xẻo như thế, hai lần liên tiếp đều bị Shabaka bắt gặp.

      "Em rốt cuộc suy nghĩ cái gì, biết làm thế này là rất nguy hiểm sao? Nếu cẩn thận cái chăn bị đứt ra sao? Còn nữa, nếu em nắm vững, người rớt xuống dưới lại bị thương như thế nào?"

      Shabaka chưa từng lớn tiếng với Chi Liễn như thế, đồng thời lay mạnh Chi Liễn.

      "Sa.. Shabaka, đau quá. . . . . ." vì đau nên khuôn mặt nhắn của Chi Liễn nhíu lại

      "Đau? Em hành động như thế chẳng lẽ làm đau lòng sao?" Khuôn mặt Shabaka toát lên vẻ bi thương cùng giọng điệu ảo não.

      "Shabaka. . . . . ." Chi Liễn chưa từng thấy qua khuôn mặt khổ sở như thế của Shabaka, ánh mắt của làm cho đau lòng quá.

      "Em cứ như vậy muốn gả cho , chẳng lẽ cùng ở chung chỗ, làm cho em khổ sở lắm sao?" Shabaka xoay người, muốn nhìn về phía Chi Liễn.

      ", phải vậy." Chi Liễn lớn tiếng la lên, khiến Shabaka đau lòng sao? Côkhông phải cố ý.

      "Em cần giải thích nữa. Thôi, nếu như em muốn . . . . . . Vậy , ngăn cản em đâu."

      Shabaka lạnh nhạt , giống như quyết định chuyện bình thường
      ". . . . . . cái gì?" Trong nháy mắt sắc mặt Chi Liễn trắng bệch, có nghe lầm hay , muốn để cho ?

      có thể ? muốn để ?

      Chi Liễn biết mình nên vui vẻ, nhưng mà sao lòng đau quá. . . . .

      "Nếu như ngay cả việc em thể giữ em ở lại, vậy cũng còn gì cả. . . . . . Em ! ngăn cản." Thở dài cái, Shabaka định cất bước rời .

      "Em. . . . . . Em. . . . . . Em phải là muốn gả cho . . . . . ." Chưa kịp phản ứng thấy lời của mình cứ tuôn ra

      "Em. . . . . . Chỉ là. . . . . . Chỉ là sợ mình trở thành gánh nặng cho . . . . . ." từ từ về phía Shabaka, nhìn bóng lưng của , đôi tay lo lắng vặn vẹo.

      "Em cái gì cũng có, ngay cả năng lực tự bảo vệ mình cũng , chỉ sợ mang đến phiền toái cho . . . . . ."

      Với năng lực của , nếu ở lại bên cạnh Shabaka chỉ đem đến phiền toái cho thôi, phải sao? Như thế có tư cách gì để làm vợ của .

      " rồi, em là vợ của , phải là phu nhân thủ lĩnh Mafia. bảo vệ em để cho em bị tổn thương, cũng cần em bảo vệ cho ."

      Shabaka quay đầu lại, lau những giọt nước mắt mặt Chi Liễn, vẻ mặt lại dịu dàng cười với .

      "Em phải là gánh nặng của , coi như là. . . . . . Em cũng là gánh nặng ngọt ngào mà cam tâm tình nguyện nhận lấy!" nhàng đem ôm vào trong ngực, Shabaka vỗ vỗ vai của an ủi.

      "Em. . . . . . Em. . . . . ." Chi Liễn lộ vẻ xúc động gật đầu.

      "Cho nên. . . . . . Đừng chạy nữa, làm vợ của được ?" Shabaka nhìn với ánh mắt khẩn cầu.

      "Dạ!" Chi Liễn xấu hổ khẽ gật đầu.

      Shabaka ôm chặt vào trong ngực, rốt cuộc đến đồng ý rồi.

      Thủ lĩnh Mafia của Ý—Shabaka. Người bây giờ muốn kết hôn, dâu lại là người phụ nữ phương Đông đến từ Đài Loan.

      ai nghe qua thân phận của dâu, cũng có ai to gan dám điều tra thân thế của .

      Trong lễ đường đầy người, mà người tới lai lịch đều . Nhìn xung quanh khắp nơi đều là nhân viên hộ vệ, trong trong ngoài ngoài cũng đều đề phòng nghiêm ngặt, ngay cả con côn trùng cũng thể nào vào được.

      Lễ đường được tổ chức ngoài trời cùng với tiệc buffe, xung quanh bốn phía đều tràn ngập hoa lá, khiến cho khách mời có thể nghe thấy hương hoa.

      Hôm nay, Shabaka vẻ mặt vô cùng hạnh phúc, xem ra giống trong truyền thuyết lãnh khốc vô tình, nhất là đôi mắt kia lên vẻ vui sướng, nhìn ra được cảm thấy hạnh phúc.

      Tất cả mọi người tò mò, rốt cuộc đặc biệt ấy là ai mà có thể làm cho Shabaka thay đổi được nhiều như vậy.

      "Này! có cảm thấy Shabaka cười đến rất chướng mắt hay ?" Đứng ở sau lưng Shabaka, Byron đẩy đẩy Pierre, nhìn chằm chằm người đàn ông phía trước.

      "Hôm nay là ngày ta và Chi Liễn kết hôn, ta vui vẻ cũng là việc dĩ nhiên." Pierre vươn tay vỗ vai Byron an ủi.

      "Tôi chính là quen nhìn ta vui vẻ đến như vậy." Byron hừ ra hơi.

      " đó! Ngoài miệng mặc dù là như vậy nhưng ra người phấn chấn phải là sao?" Đẩy đẩy vai , Pierre nháy mắt trêu chọc .

      "Ai vì mà vui mừng a! Tôi là người may mắn nha, đối với phụ nữ luôn bắt bẻ như vậy nhưng tại có Chi Liễn làm vợ cũng cần lo lắng bất ngờ nổi điên mà chết." Byron bối rối giải thích.

      "Còn như vậy, cũng là, vịt chết mà còn cải bướng." Pierre xem thường nhún vai.

      "Các người tán gẫu đủ chưa? Đừng quên nhiệm vụ của phù rể là chiêu đãi khách, phải mời các người tới nơi này xem cuộc vui."

      Shabaka hơi bất mãn xoay người nhìn chằm chằm hai người sau lưng.

      "Đúng, đúng, chúng ta phải giúp tay." Hai người bất đắc dĩ nhìn nhau, xoay người đến cửa lớn để hỗ trợ.

      "Mau bắt đầu !" Shabaka sốt ruột nhìn xuống đồng hồ tay, hưng phấn nhanh chóng kéo đến.

      Đáng tiếc cha mẹ tạm thời có chuyện, cách nào từ nước ngoài chạy về, nhưng cũng sao, dù thế nào nữa sớm muộn cho Chi Liễn gặp mặt bọn họ.

      "Shabaka, sắp bắt đầu rồi, chuẩn bị chút." Pierre tới với .

      "Ừ!" Giờ phút này khuôn mặt Shabaka trở nên nghiêm túc, ra là khẩn trương.

      nghĩ tới mình cũng có thời khắc này. Trong lòng bất đắc dĩ cười khổ.

      Tiếng nhạc bắt đầu vang lên, mọi người sớm ngồi vào chỗ của mình, mà chú rễ cũng đứng lễ đường.

      Cửa được mở ra, lập tức xuất hình bóng màu trắng tự mình từ từ vào. . . . . .

      Tất cả mọi người bao gồm cả Shabaka nín thở nhìn dâu chậm rãi bước vào.

      Chi Liễn mặc bộ lễ phục trắng, tay cầm bó hoa dâu làm từ hoa hồng trắng, hồng đỏ và hoa bách hợp, phía làn váy lễ phục được đính kim cương, nhiều đến mức làm cho người ta đếm hết, chỉ cần hơi lại, kim cương người liền phản xạ ra ánh sáng chói mắt như ánh mặt trời, chói mắt đến khiến người ta sắp cách nào mở mắt ra.

      Rốt cuộc, cũng tới lễ đài, Chi Liễn xấu hổ cúi đầu dám nhìn Shabaka.

      Khoăn voan che mặt , tất cả mọi người tò mò đưa mắt nhìn hai người phía trước.

      Shabaka cầm lấy tay Chi Liễn, trong mắt mang theo nhu tình ( tình cảm dịu dàng) khóe miệng nở nụ cười hạnh phúc, nhìn Chi Liễn bên cạnh.

      " vui mừng vì mọi người tới tham gia hôn lễ của Shabaka tiên sinh cùng Hạ Chi Liễn tiểu thư. . . . . ."

      Mục Sư bắt đầu cử hành nghi thức kết hôn --

      "Shabaka , có nguyện ý cưới Hạ Chi Liễn tiểu thư làm vợ của mình, thương, cưng chiều ấy cả đời, dù cho nghèo khổ, mạnh khỏe hay ốm đau hai người cũng thay đổi?"

      "Tôi nguyện ý."

      "Như vậy, Hạ Chi Liễn tiểu thư, có nguyện ý gả cho Shabaka, cả đời thương mình , dù cho nghèo khổ, mạnh khỏe hay ốm đau, hai người cũng thay đồi?"

      "Tôi. . . . . . Tôi nguyện ý." Chi Liễn giọng đáp lại tiếng.

      " Nếu như có bất luận người nào, đối với hôn có ý kiến, xin mau sớm lên." Mục Sư lớn tiếng hỏi, sau đó nhìn về phía khách mời.

      hồi lâu --

      "Như vậy, ta chính thức tuyên bố, hai người các ngươi kết làm vợ chồng. tại, chú rễ có thể hôn dâu rồi."

      Mục Sư vừa xong, Shabaka liền kịp chờ đợi vén khan voan đầu Chi Liễn lên. . . . . say mê nhìn Chi Liễn bởi vì thẹn thùng mà gương mặt đỏ ửng lên, là đẹp.

      " Em rất là đẹp. . . . . ." Shabaka nhịn được mà khen ngợi.

      ". . . . . . Cũng rất đẹp . . . . . ." ngước mắt lên thẹn thùng nhìn Shabaka, hôm nay mặc bộ vest trắng, kiểu tóc được chải chuốt tỉ mỉ, mang mặt nụ cười mê hoặc… rất đêp trai.

      Shabaka dịu dàng cúi đầu hôn lên môi của .
      Khách mời giờ tựa hồ trở nên dư thừa, khi vừa châm vào môi Chi Liễn có cách nào dừng lại được, hai người hôn nhau lâu, giống như thể nào tách ra được.

      "Này! Shabaka, nơi này có nhiều người nhìn kìa, trước tiên hãy dừng lại chút ." Đứng ở bên cạnh, Byron cười cười, nhịn được mà nhắc nhở bạn tốt. Cũng hôn quá lâu rồi. Tất cả mọi người gần như nhắm mắt lại hết.

      Chi Liễn nhanh chóng bình tĩnh trở lại, mặt đỏ lên, đẩy đẩy Shabaka.

      " đáng ghét!" Shabaka bất mãn hừ .

      "Các vị, bên ngoài có chuẩn bị bữa tiệc đơn giản, xin mời mọi người ra bên ngoài. Cám ơn." Pierre cũng vội vàng ra tiếng.

      "Làm ơn, sau khi bữa tiệc kết thúc, chờ tất cả mọi người rời , các người muốn hôn thế nào hôn, ân ái thế nào ân ái, tôi mặc kệ, còn tại được."

      Byron đẩy hai người bọn họ ra ngoài.

      "Đúng rồi, tôi quên với các người, chúc mừng các người." Cho đến khi ra ngoài phòng, Byron mới cười với hai người bọn họ.

      "Shabaka, cũng đừng quá khi dễ Chi Liễn nha!"

      " cần nhiều chuyện, tôi như thế." Shabaka hung dữ nhìn Byron bằng ánh mắt xem thường.

      "Tốt, tốt, tốt, tính tôi nhiều chuyện." Byron vẻ mặt cợt nhã , xong rồi xoay người rời , chuẩn bị đến bàn trà bánh phong phú.

      "Mệt ?" Mang Chi Liễn tới chỗ ngồi nghỉ ngơi, Shabaka săn sóc , lấy khăn tay ra giúp lau mồ hôi.

      " , sao?" Chi Liễn nhìn ,xấu hổ lắc đầu cái.

      "Em từ buổi sáng đến bây giờ cũng còn chưa ăn gì? Em ngồi nghỉ ngơi, giúp em lấy chút nước uống." xong, Shabaka hôn lên môi cái rồi mới rời .

      Mọi người xung quanh nở nụ cười ngại ngùng, Chi Liễn xấu hổ nhìn mọi người,gật đầu cái tỏ vẻ lễ phép.

      đáng tiếc, các chị em thể tới tham gia hôn lễ của . . . . . .

      Bởi vì mọi người sau khi rời nhà cũng có tin tức, cho nên cũng biết nên làm thế nào để mời họ , mặc dù Shabaka chỉ cần điều tra, lập tức có thể có tin tức, nhưng mà Chi Liễn rồi lại cảm thấy ổn, có lẽ tất cả mọi người bận.

      Mà cha mẹ , càng thể tìm, nếu như bọn họ biết rồi phản đối hôn lễ của , vậy làm sao bây giờ?

      "Nếu là mọi người biết mình kết hôn, thông báo có phản ứng gì. . . . . ." Hơn nữa chồng của còn là thủ lĩnh Mafia.

      nhịn được, Chi Liễn che miệng cười. Người nhát gan nhất là , thế nhưng lại là vợ của thủ lĩnh Mafia.

      Có kỳ quái hay đây?

      Ngẩng đầu lên, nhìn thấy Shabaka hướng về phía mình tới, tay còn cầm ly nước trái cây cùng chút điểm tâm.

      . . . . . . hạnh phúc . mặt Chi Liễn là nụ cười rực rỡ với lúm đồng tiền, vào giờ khắc này, hết sức khẳng định.

      "Ah?" Chi Liễn đột nhiên phát cách đó xa trong bụi cỏ, có cái gì đó xuất chớp nhoáng.

      "Đó là cái gì?" đứng lên, biết sao tự nhiên trong lòng xuất linh cảm xấu.

      Vật kia giống như hướng về phía Shabaka . . . . . .

      Chi Liễn quay đầu nhìn chút về vị trí của Byron. . . . . . Quá xa.

      Như vậy. . . . . . Pierre đâu? hốt hoảng, ngừng quay đầu tìm kiếm bóng dáng của Pierre.

      tốt, ta bị khách mời quấn lấy. . . . . .

      Shabaka phát ra việc này, mặt vẫn là nụ cười, hướng về phía Chi Liễn tới.

      ", thể tới đây. . . . . ." Chi Liễn hô to, nhưng thanh nghẹn ở trong cổ, phát ra tiếng được.

      đứng lên, để ý người mình là trang phục nặng nề cỡ nào, dùng sức đem nó kéo cao, chạy nhanh về phía Shabaka. . . . . .

      "Chi Liễn?" Shabaka thấy gương mặt Chi Liễn trở nên kỳ quái, nụ cười mặt biến mất còn dấu vết.

      "Byron! Pierre!" lớn tiếng gọi hai người, bỏ lại đồ tay, nhanh chóng chạy lại phía Chi Liễn.

      "Cẩn thận!" Chi Liễn vừa chạy đến bên cạnh Shabaka lập tức đẩy ngã, hai người cứ như vậy ngã xuống đất.

      Pierre cùng Byron nghe tiếng Shabaka gào thét ở phía sau, nhanh chóng xông về hai người bọn họ, đúng lúc thấy trong bụi cỏ bắn ra phát đạn .

      Hai người bọn họ rút súng ra, hướng về bụi cỏ mà bắn.

      Hai người lên trước, đẩy bụi cỏ ra, thấy được người phụ nữ nằm trong vũng máu.

      "Christine?" Pierre nhận ra khuôn mặt của người đó.

      "Ừ, chết !" Xem ra là bị trong hai người bắn trúng tim nên chết tại chổ.

      " nghĩ là ta trà trộn vào đây được."

      " nhìn thấy người ta mặc đồng phục của người giúp việc sao?" Pierre để ý quần áo người ta.

      "Chi Liễn"

      Shabaka lớn tiếng kêu to, vì vậy bọn họ vội vàng chạy tới.

      "Chi Liễn, em tỉnh lại, tỉnh lại !" Chi Liễn nằm người Shabaka nên phát người khác thường, đỡ dậy, hoảng sợ gọi tên của .

      "Ôi trời. . . . . . Chi Liễn bị thương!" Pierre phát người Chi Liễn chảy máu.

      "Cái gì?" Shabaka sửng sốt, toàn thân nhịn được mà run rẩy.

      "Gọi xe cứu thương, nhanh lên!" Byron xoay người hướng về phía sau lưng rống to.

      Trang phục của chuyển thành màu đỏ tươi do dính đầy máu của Chi Liễn

      " có chuyện gì, có chuyện gì, Chi Liễn đừng lo lắng. . . . . . đừng lo lắng. . . . . ." nhàng ôm Chi Liễn hôn mê, gọi tên của .

      "Shabaka, xe cứu thương tới, nhanh lên. . . . . ." Byron đưa tay tính giúp ôm lấy Chi Liễn.

      "Tránh ra " Shabaka nổi điên rống to, trong mắt lộ ra vẻ đau đớn.

      " nhanh đưa ấy vào bệnh viện, ấy chết!" Pierre nóng nảy rống to, cố gắng làm cho Shabaka tỉnh lại.

      "Tránh ra " Shabaka căn bản nghe vô bất kỳ lời nào, chỉ ôm Chi Liễn vào trong ngực chặt, để cho bất kỳ kẻ nào đến gần .

      giờ phút này xem ra nổi điên như sư tử rồi, bất luận kẻ nào vừa đụng đến bảo bối của , có thể mất hết lí trí mà giết người.

      "Chết tiệt!" Byron dùng sức nắm đầu, nháy mắt với Pierre.

      tới sau lưng Shabaka, dùng sức hướng đánh mạnh vào cổ .

      Pierre thấy Shabaka bất tỉnh liền nhanh chóng về phía sau ôm lấy Chi Liễn, đem lên xe cứu thương.

      "Xin lỗi, người em." Byron bất đắc dĩ thở dài, cũng đỡ Shabaka đưa vào trong xe cứu thương.

      Bốn người đồng thời ngồi vào xe cứu thương sau đó rời , tại chỗ khách khứa mọi người nhịn được bắt đầu bàn tán xôn xao.

      nghĩ tới hôn lễ lại kết thúc như vậy. . . . . .

    3. banglangtrang123

      banglangtrang123 Well-Known Member Staff Member Super Moderator

      Bài viết:
      26,213
      Được thích:
      47,809

      Chương 10:


      Bên ngoài phòng giải phẫu tâm trạng của tất cả mọi người đều hoang mang, lo sợ, ai ai cũng tới lui, đứng ngồi yên.

      Đèn của phòng giải phẫu vẫn còn sáng, Chi Liễn bị đưa vào gần mười hai giờ rồi, mà còn chưa có ra ngoài.

      Byron, Pierre cùng Shabaka ba người ngồi ở ghế, vẻ mặt khẩn trương lo lắng, liên tiếp nhìn về cửa phòng giải phẩu, trong lòng thầm van xin cho người ở bên trong có thể bình an vô .

      Khi tới bệnh viên được giờ Shabaka từ trong hôn mê tỉnh lại, trừ cảm ơn bạn tốt tức đánh bất tỉnh khiến cho Chi Liễn có thể đến được bệnh viện ra, gì chỉ thầm tự trách bản thân.

      " có chuyện gì, Chi Liễn có việc gì." Nhìn thấy bạn tốt hốt hoảng, lo lắng, Byron cùng Pierre giọng an ủi.

      "Tôi tôi bảo vệ tốt cho ấy. . . . . ." Shabaka khổ sở ôm đầu, nghẹn ngào tự trách .

      "Nhưng là tôi lại làm được. . . . . . Ngược lại, ấy còn lấy mạng ra bảo vệ tôi, vì tôi mà cản phát súng kia. . . . . ." Nhớ tới mới vừa rồi Chi Liễn quên mình xông tới chổ , Shabaka hận vì người trúng đạn phải là mình.

      " Tôi nghĩ tới ấy chạy đến đẩy tôi ra. . . . . ." Nhớ tới mới vừa rồi Chi Liễn nằm ở trong ngực , Shabaka thống khổ nắm chặt tay lại.

      "Thân thể ấy yếu ớt như thế còn phải chịu đựng phát súng kia, làm thế nào chịu được. . . . . ."

      "Shabaka, nên tự trách mình, Chi Liễn cứu , chính là hy vọng bị thương, bây giờ phải kiên cường hơn, bởi vì Chi Liễn bây giờ cần có chăm sóc!"

      Pierre đứng lên, đánh vào vai của nhắc nhở.

      "Đúng ! Hơn nữa các bác sĩ cũng còn chưa ra, chừng đợi có tin tức tốt." Byron cũng an ủi bạn tốt, cho thêm dũng khí.

      "Tôi biết . . . . . ." Shabaka hơi gật đầu, đương nhiên hiểu mình nên phấn chấn lên.

      Rốt cuộc đèn của phòng giải phẩu cũng tắt, mọi người sau hồi chờ đợi cuối cùng cũng thấy các bác sĩ ra.

      "Ai là người thân của bệnh nhân?" Bác sĩ tháo khẩu trang xuống, vẻ mặt chăm chú nhìn những người ở ngoài này.

      "Tôi, tôi là chồng của ấy." Shabaka bước nhanh ra ngoài, lo lắng kéo tay bác sĩ lại.

      "Xin hỏi vợ của tôi ấy như thế nào?"

      "Rất xin lỗi, viên đạn cách tim của ấy quá gần, chỉ cần di chuyển nó chút làm cho lượng máu lớn chảy ra ngoài, chúng tôi có cách nào lấy ra được." Bác sĩ bất đắc dĩ giải thích.

      "Các người có cách nào. . . . . ." Thân thể Shabaka còn chút sức lực nào, nếu phải là Byron cùng Pierre nhanh tay lẹ mắt đỡ chỉ sợ rằng bây giờ ngã mặt đất rồi.

      "Trước mắt vẫn chưa có người nào có thể làm được cuộc giải phẫu này, nếu như cố ý muốn lấy đạn ra nguy hiểm rất lớn, tỷ lệ thành công sợ rằng chỉ có 5%."

      "Cho nên. . . . . . Tôi chỉ có thể để ấy chết ?" Shabaka đau lòng nắm lấy cổ áo của bác sĩ mà lớn tiếng gào thét.

      ! Cái này bảo làm sao có thể chấp nhận. . . . . . Chi Liễn. . . . . .

      "Bất kể bao nhiêu tiền chỉ cần phải cứu được ấy, phải cứu được vợ của tôi. . . . . ."

      thể tiếp nhận đáp án này, thể! Bọn họ hôm nay mới kết hôn đó a! vất vả ấy mới trở thành vợ của mình, nhưng bây giờ. . . . . .

      " cần, cho tôi vào, tôi muốn nhìn Chi Liễn, cho tôi vào. . . . . ." Shabaka quan tâm đến ngăn cản của mọi người, chỉ muốn chạy nhanh vào phòng giải phẩu.

      Sau hồi hỗn loạn, người nào có thể ngăn cản được nổi Shabaka, mọi người thể làm gì khác hơn là hợp lực lại đẩy ngã xuống, dụng hết toàn lực đè , để cho thể nào nhúc nhích được.

      "Buông tôi ra! Các người buông tôi ra! Tôi muốn vào xem Chi Liễn, ấy cần tôi. . . . . ."

      là thủ lĩnh Mafia tiếng tăm lừng lẫy, làm cho người ta nghe đến đều phải sợ, có chuyện gì mà làm được . . . . . . Thế nhưng lại có cách nào cứu được người phụ nữ của mình, người nhất, vợ của . . . . . .

      bởi vì sắp mất Chi Liễn mà đau khổ, thể nào ngăn cản được và nước mắt cứ thế chảy xuống . . . . . .

      còn chưa có nghe được Chi Liễn a! Cuộc sống của bọn họ mới bắt đầu, ông trời tại sao có thể vô tình như thế, cứ như vậy mà đem ấy . . . . . .

      "Shabaka, bình tỉnh chút, bây giờ mà vào chỉ làm Chi Liễn nguy hiểm hơn."

      Byron gầm lên, trong mắt cũng lên vẻ đau lòng.

      Trong lúc đó, hành lang bên ngoài có nam nữ tới.

      Thiên Cẩn mang theo nóng nảy cùng lo lắng, cắn môi, nắm chặt đôi tay.

      "Như thế nào? Tôi sai chứ! tại trong phòng giải phẫu kia chính là chị đúng ?" Đứng ở bên cạnh , người đàn ông nhàng hỏi.

      " nghĩ như thế nào?" Thiên Cẩn ngẩng đầu lên, cắn chặt răng hỏi.

      "Tôi có thể cứu ta. Chỉ cần tôi ra tay, cho dù tỷ lệ thành công chỉ có phẩy phần trăm, tôi đều có thể làm cho chị được cứu sống." Mang theo nụ cười xấu xa, Xa Nhân Hạo vươn tay nâng mặt của lên.

      "?" Thiên Cẩn tin tưởng, hoài nghi nhìn lên nhìn xuống đánh giá người đàn ông bên cạnh.

      "Dĩ nhiên phải tôi, là người xưng quỷ y, thần y." Xa Nhân Hạo miễn cưỡng , dùng ánh mắt tinh tế nhìn ,

      "Đừng quên, tôi với , chớ xem thường thế lực của tôi, hơn nữa quỷ y thiếu tôi phần tình, chỉ cần tôi tiếng, lập tức tới cứu chị của . Nhưng là. . . . . . Nếu như mà tôi muốn ra tay cứu giúp, các ngưới bốn chị em . . . . . . có thể biến thành ba rồi." vô tình ra mấy câu đó.

      " --" Thiên Cẩn nhẫn nại chịu đựng cơn tức giận trong lồng ngực, dùng sức thở ra hơi.

      " ! muốn như thế nào?" giọng vô cùng lạnh nhạt cất lên.

      "." Khóe miệng khẽ giơ lên, Xa Nhân Hạo ở bên tai nhàng ra câu như vậy.

      "Tôi?" hiểu cho lắm, nhíu chặt lông mày lại.

      "Tôi muốn . . . . . . Trở thành vợ của tôi."

      " bảo đảm có thể cứu sống Chi Liễn? Nếu như có thể để cho chị ấy khôi phục, tôi chấp nhận điều kiện của !" Lời của mới vừa xong, Thiên Cẩn chút nghĩ ngợi lập tức đồng ý. Tình huống bây giờ của Chi Liễn rất nghiêm trọng, căn bản có thời gian suy tính.

      " lo sợ cuộc sống sau khi gả cho tôi?" lại nghĩ tới, vì chị mình chịu hy sinh làm như vậy.

      " sợ. Bây giờ lập tức gọi quỷ y ." Dù thế nào nữa món nợ của hai người bọn họ sớm muộn cũng phải giải quyết ràng, cho dù muốn trốn chạy cũng trốn thoát, nhân cơ hội này cùng tính toán ràng.

      "Biết, thôi!" Xa Nhân Hạo hài lòng lộ ra nụ cười. cầm điện thoại lên, mấy câu liền sau đó muốn dẫn Thiên Cẩn rời .

      "Chi Liễn. . . . . . Chị phải cố lên nha!" Quay đầu lại, nhìn thấy người đàn ông vì tuyệt vọng mà ngồi khóc mặt đất.

      "Chị có được người đàn ông hết sức tốt, . . . . . . Vô cùng chị, cho nên, chị phải biết quý trọng." Trong mắt mang theo hâm mộ, nhịn được thở dài, trong lòng tràn đầy phiền muộn, sâu kín .

      Rồi sau đó, quay người lại, về phía người đàn ông đứng cách đó xa chờ .

      Bóng dáng của hai người từ từ biến mất hành lang dài.

      30 phút qua, tiếng ầm ĩ ngừng truyền đến, vả lại càng ngày càng đến gần phòng giải phẩu.

      "Pierre." Byron phát đầu tiên, vẻ mặt cảnh giác nhìn hành lang, cầm lấy súng sẵn sàng.

      "Tiên sinh, tiên sinh, có chuyện gì? Phòng giải phẩu thể tùy tiện vào a!" y tá khẩn trương kêu lên, càng lúc càng lớn, tiếng bước chân cũng theo tiến lại gần.

      "Tránh ra, nếu là làm trễ nãi thời gian tôi cứu người, tôi liền đem bệnh viện này phá hủy." Người tới hiển nhiên là người đàn ông, từ trong giọng của , khó làm cho người ta nghe ra thân phận của vô cùng lớn.

      "Tiên sinh." y tá thấy ngăn được người, bất đắc dĩ theo .

      "Có chuyện gì ?" Byron ngăn cản người tới.

      " là Shabaka?" người đàn ông quan sát Bryon hỏi

      "Rất xin lỗi, mời rời ." Byron lịch duỗi tay chỉ ra bên ngoài, vẻ mặt rất lạnh lùng.

      "Tôi hỏi có phải là Shabaka ?" Người đàn ông có vẻ nhịn được, giọng điệu vui hỏi lại lần nửa.

      " tại rất bận, thể --" lời mới vừa ra khỏi miệng, Byron giật mình phát toàn thân cứng ngắc, thể động đậy, ngay cả lời cũng phát ra được.

      " phải cút chổ khác." Người đàn ông trợn mắt nhìn Byron cái rồi lại về phía trước.

      " xin lỗi, tiên sinh, --" thấy tình huống tốt, Pierre cũng bước lên trước định ngăn cản người đàn ông đó, vừa mở miệng lập tức cũng giống Byron thể động đậy, vả lại lời cũng ra được.

      "Tôi cũng phải là tìm các người, nhiều chuyện." lại trợn mắt nhìn Pierre cái, sau đó về phía Shabaka ngồi yên dưới đất nhúc nhích.

      Đứng ở bên cạnh Bryon và Pierre là các y tá, bác sĩ nhưng khi thấy bộ dạng của họ đứng yên như tượng ai ai cũng sợ dám bước đến gần.
      " là Shabaka ?" ngồi xổm xuống hỏi Shabaka ngồi mặt đất, tiếp đó lại nhăn lại mày.

      Người đàn ông này là người đàn ông trong truyền thuyết, làm người ta nghe đến đều phải khiếp sợ, thủ đoạn tàn nhẫn lại máu lạnh vô tình, là thủ lĩnh Mafia?

      "Tránh ra." Shabaka ngay cả đầu cũng ngẩng lên mà trực tiếp .

      " ra là chính là ." Ôi trời! sao như tưởng tượng của

      "Xích Diễm vợ của bị trúng đạn là sao?" cùng Shabaka ngồi mặt đất, giống như mình và Shabaka là bạn tốt bình thường cùng nhau chuyện phiếm.

      "Xích Diễm?" Shabaka nhịn được ngẩng đầu lên. Cái tên này nghe rất quen thuộc, giống như nghe qua ở đâu đó rồi.

      "Đúng vậy, gia tộc Xích Diễm." Người đàn ông ngại cười giải thích cho .

      "Gia tộc Xích Diễm?" Shabaka cảnh giác nhìn chằm chằm người đàn ông ở trước mắt.

      đương nhiên nghe qua danh tiếng của gia tộc Xích Diễm ở Hàn Quốc, bọn họ cũng giống như tổ chức Mafia của .

      chưa từng thấy qua những người đó, càng muốn cùng những người đó có quan hệ, tại sao ta lại tìm tới mình?

      "Tôi đồng ý với điều kiện của ta, tới giúp đưa cho việc ." Người đàn ông vươn tay ra, thân thiện cười với Shabaka.

      "Việc?" Việc gì ? Shabaka nghi ngờ vươn tay ra.

      "A! Tôi quên tự giới thiệu, tôi là phác sinh Bắc." giọng mang huyền bí nhìn Shabaka.( biết thế nào nên mình vẫn giữ nguyên cụm từ “phác sinh Bắc”)

      Phác sinh Bắc? Shabaka đột nhiên ngây ngẩn cả người, nghe qua cái tên này. . . . . .

      " là quỷ y?" Thấy người đan ông gật đầu cái, trong mắt Shabaka giống như thấy được cơ hội cứu sống Chi Liễn. Nếu là việc cứu người tuyệt đối có thất bại.

      " có thể cứu vợ của tôi sao? Sinh mạng ấy giờ rất nguy hiểm, bất kể bao nhiêu tiền tôi đều có thể đồng ý, chỉ cần có thể cứu sống ấy là được." nắm chặt tay của đàn ông, trong mắt ánh lên mong đợi làm cho người ta cảm động.

      "Người em, tôi rồi, tôi hôm nay tới là vì . . . . . . cứu vợ của ." Người đàn ông được gọi là quỷ y cho Shabaka nụ cười làm rất an tâm.

      " yên tâm, chỉ cần vợ còn có sức lực tôi cứu sống ấy." vỗ mạnh vào lồng ngực của mình để bảo đảm.

      Khi mọi người còn chưa có phản ứng kịp bắt đầu bước đến chổ các bác sĩ, lời nào trực tiếp tiến vào phòng giải phẩu.

      người nào dám phản đối cầu của , chỉ dám theo vào phòng khám, bởi vì hai người kia còn đứng ở đó, nhúc nhích giống như pho tượng.

      Cam đoan của khiến Shabaka bình tĩnh trở lại, từ từ đứng lên, ngồi trở lại ghế.

      "Chỉ cần là , Chi Liễn nhất định được cứu, quỷ y cứu người chưa bao giờ thất bại. . . . . ." Shabaka chắp tay trước ngực cầu nguyện, nhất định phải cứu được Chi Liễn, cho dù muốn bỏ ra bao nhiêu tiền đều tiếc.

      Bởi vì lo lắng cho Chi Liễn mà Shabaka hoàn toàn phát Bryon và Pierre đứng bất động từ nảy đến giờ.

      tháng sau --

      "Người ta muốn ăn nữa rồi!" Từng tiếng uất ức từ trong phòng bệnh phát ra, kèm theo đó là tiếng chửi rủa của người đàn ông.

      " phải ăn cho hết!"

      "Tại sao lại như vậy á! Em cũng phải là heo mẹ, mỗi ngày ăn ba bữa cơm cộng thêm trà chiều, bữa tối còn thêm ăn khuya, mỗi bữa ăn có ít nhất bảy món, em muốn ! Còn ăn như vậy em chắc chắc thành heo thôi." Chi Liễn ngồi ở giường bệnh, mặt buồn bã nhìn Shabaka cầm muỗng ngồi bên cạnh chờ ăn hết thức ăn.

      "Ai bảo em ngốc như vậy, chạy lại để bị bắn ." Shabaka buông chén tay để xuống, trách mắng .

      "Em cứu , vậy mà còn mắng người ta. . . . . ." Trong mắt ra những giọt nước mắt, cúi đầu xuống vẻ mặt bi thương muốn nhìn .

      "Thôi,được rồi, là sai. xin lỗi, phải muốn mắng em, chỉ là giận em để ý an toàn của mình, em bây giờ biến thành như vậy, khổ sở nhất chính là , em biết sao?" Shabaka đứng dậy, dịu dàng đem Chi liễn ôm vào trong ngực, chỉ cần nhớ tới tháng trước, giây phút biết được cách nào cứu sống , tim của cảm thấy hoảng hốt và đau đớn kịch liệt.

      Khi đó, nếu phải là quỷ y kịp thời ra tay cứu giúp, mình bây giờ khẳng định sống bằng chết.

      " xin lỗi ! lúc ấy tình huống rất cấp bách em biết nên làm thế nào nhắc nhở , cho nên mới chạy tới đẩy ra, ai biết mình bị trúng đạn. . . . . ." Chi Liễn bĩu môi, giọng xin lỗi, còn nhớ mình khiến Shabaka lo lắng cỡ nào.

      Khi mình ở trong phòng bệnh tỉnh lại, thấy được khuôn mặt mệt mỏi của Shabaka, trong mắt là những giọt lệ, giọng nghẹn ngào ôm chặt, sau đó lại ngừng trách cứ . . . . . .

      Byron cùng Pierre cũng , từ lúc hôn mê đến khi tỉnh lại, tất cả đều là Shabaka tự mình chăm sóc , ngủ nghỉ ,càng để ý nhắc nhở của mọi người. Bởi vì hy vọng khi tỉnh lại,người đầu tiên nhìn thấy là .

      đường đường là thủ lĩnh Mafia, lại vì làm như vậy. . . . . . vừa nghĩ tới liền thấy trong lòng tràn đầy hạnh phúc.

      Khi đó rất cảm động, rất cảm động, rốt cuộc cũng phát , ra Shabaka đến như vậy, mặc dù sau khi việc ấy xảy ra, vẫn thường trách , nhưng biết, đó chính là biểu quan tâm của Shabaka đối với .

      "Shabaka. . . . . ." Chi Liễn giống như nhớ lại cái gì đó mà gọi .

      "Thế nào?" Cằm của tựa lên đỉnh đầu của Chi Liễn giọng đáp lại.

      "Em với chưa. . . . . . Khi đó. . . . . . Vào lúc bị trúng đạn, em phát ra chuyện. . . . . ." Núp ở trong bộ ngực , Chi Liễn đỏ mặt thẹn thùng .

      "Chuyện gì?" Shabaka tò mò nhìn Chi Liễn.

      "Chính là ….. em phát mình. . . . . ." xong lời cuối cùng, Chi Liễn căn bản có dũng khí tiếp.

      "Cái gì?" Shabaka nhàng kéo Chi Liễn ra, hiểu nhìn chằm chằm.

      "Chính là em. . . . . ."

      "Cái gì, nghe hiểu, em ràng chút ." nhìn kỹ môi của , chính là nhìn ra rốt cuộc muốn gì.

      "Em em cũng vậy. . . . . ."

      "Em rốt cuộc cái gì?" Shabaka cau mày mất kiên nhẫn nhìn Chi Liễn."Em chẳng lẽ muốn rời khỏi?"

      "Ai hừm! cũng rất ngốc! Người nào muốn rời khỏi?" Chi Liễn nhìn cách xem thường.

      "Vậy em rốt cuộc muốn cái gì? Lớn tiếng chút, như vậy ngay cả con muỗi cũng nghe được." Bị chửi Shabaka cũng nổi giận, nóng nảy rống to.

      "Ngu ngốc, em em phát ra mình rất ! Đại ngốc nghếch!" Chi Liễn mất hứng cũng rống to.

      Thiệt là, vốn là muốn ân ái tỏ tình, nghĩ tới lại dẫn đến tức giận của hai người.

      Bình thường Chi Liễn là thể nào mắng Shabaka , nhưng là. . . . . . Dù sao tại cũng là bệnh nhân! Đối với hung dữ chút cũng sao.

      "Em -- em cái gì?" Shabaka sững sờ nhìn Chi Liễn, chính mình thể tin được những gì mới nghe được, trong lòng đột nhiên bị thứ cảm xúc gọi là ngọt ngào vây lấy, nụ cười mặt càng lúc càng lớn.

      "Lời lần thứ hai." Chi Liễn làm bộ làm tịch quay đầu sang chỗ khác, nhìn người đàn ông cực kỳ hưng phấn trước mắt.

      "Chi Liễn. . . . . ." Shabaka bắt chước theo giọng nũng nịu của Chi Liễn.

      "Tránh ra. . . . . ."

      "Chi Liễn. . . . . ."

      "Tránh ra, buông tay, em bây giờ là bệnh nhân! nên động tay động chân . Ai hừm! nên sờ loạn á!"

      Tiếng cãi vả càng ngày càng , mà bây giờ chuyển thành tiếng rên rỉ, đứng ở ngoài cửa, hai đôi vợ chồng ở phía ngoài rốt cuộc cũng đỏ mặt, lúng túng rời , kết thúc nhiệm vụ nghe lén.

      "Cũng may, cũng may, dâu mới cuối cùng lấy chuyện vui kết thúc, nếu con ta có thể phải lấy cái chết tạ tội rồi." Cha của Shabaka nhìn người bạn tốt cười ha hả .

      "Đúng a! Nhưng mà bọn chúng đúng là có duyên, cứ như vậy cũng có thể gặp mặt." chuyện là Hạ Vĩ Phong, nhìn người bạn tốt của mình cũng chính là cha của Shabaka phóng khoáng cười.

      "Đúng a! Làm lúc tôi vừa nghe Shabaka muốn kết hôn với , là người đến từ Đài Loan Hạ Chi Liễn giật cả mình! Chỉ là. . . . . . Ban đầu tôi liền Chi Liễn là thích hợp nhất với Shabaka , hôm nay vừa nhìn, quả rất đúng với ý nghĩ của tôi." Bích Gia Âu, mẹ của Shabaka che miệng, nhịn được cười .

      Sau khi xác nhận dâu của Shabaka là Chi Liễn, bốn người bọn họ cũng còn lo lắng, vì vậy liền quyết định theo như kế hoạch ban đầu du lịch, nên mới xuất ở hôn lễ.

      nghĩ tới tháng sau, vừa về tới Ý nghe được tin Chi Liễn bị thương trong ngày hôn lễ làm cho bốn người hoảng sợ, nhưng may là bây giờ sao.

      "Tôi cùng chồng tôi dùng hết phương pháp, từ liền với Chi Liễn, Ý là nơi đẹp cỡ nào vì vậy mà nó mới chọn Ý là điểm đến của mình, phải vậy. . . . . . hai người cho rằng nó tại sao lại đến nơi này?" Lương Kiều Kiều hả hê . Bởi vì lo lắng Chi Liễn, tính tình nhát gan, thể tiếp nhận cái hôn nhân kiểu này,thế là họ xây dựng nước Ý tuyệt đẹp trong lòng , hy vọng có thể thích quốc gia này, nghĩ tới rất có tác dụng!

      "Vậy chúng ta nên cho bọn chúng biết. . . . . . việc kia sao?" Cha của Shabaka mơ hồ hỏi Hạ Vĩ Phong, nếu là cho Shabaka biết ra vợ của bây giờ, vốn chính là vị hôn thê của , chỉ sợ biết có bao nhiêu phản ứng?

      "Tôi nghĩ chưa đến lúc !" Hạ vĩ phong lắc đầu.

      "Chờ con chúng tôi ngày kia mang theo con trai của các người trở lại giải thích, mới cho bọn chúng biết !" Bốn đứa con rốt cuộc cũng hoàn thành chuyện hôn nhân, điều này làm cho Hạ Vĩ Phong rất cao hứng!

      Lời của ông làm cho ở ba người còn lại nhất trí gật đầu tán thành.

      "Vậy tôi nghĩ chúng ta nên thôi!" Lương Kiều Kiều lại đề nghị.

      Bốn người vì vậy cùng nhau yên lặng xuất , lại yên lặng rời .


      Hồi cuối


      "Mẹ, mẹ, người thức dậy chưa?" đứa bé trai tuấn đứng ở cửa phòng ba mẹ mình mà ra sức gõ.

      "Rồi, mẹ dậy." Vừa nghe thấy tiếng của con trai, Chi Liễn dưới tình thế cấp bách, tay đẩy người đàn ông đè người mình xuống.

      Bị đẩy ra người đàn ông nhịn được khẽ nguyền rủa, bất bình nhìn chằm chằm vào cửa phòng tự động mở ra, tức giận nhìn đứa .

      "Mẹ, chào buổi sáng. Con rất nhớ mẹ." Nó nhìn gương mặt tức giận của ba ba mình cái, mặt là nụ cười hài lòng, rồi lại nhanh chóng nhảy vọt vào lòng Chi Liễn, hướng đến gương mặt của Chi Liễn mà hôn cái to.

      "Chào buổi sáng nè! Bảo bối rời giường sớm vậy sao?" Nhìn thấy người con ăn mặc chỉnh tề, Chi Liễn có chút xấu hổ hỏi, bây giờ còn ở trong chăn, vậy người lại có mặc gì.

      quay sang nhìn chồng mình, vẻ mặt rất bất mãn, xem ra là tức giận vì con trai đến quấy rầy bọn họ.

      "Tiểu quỷ, có chuyện gì, chờ ba cùng mẹ ra cửa phòng lại , thấy chúng ta vẫn còn ở giường sao?" xem ra sắc mặt Shabaka rất khó coi, tức giận sắp bộc phát.

      "Vậy sao? Con nhìn thấy là chính ba để cho mẹ rời giường ! Mẹ vừa nhìn thấy bảo bối đến liền rời giường, người phải, mẹ?" Thằng bé nhìn mẹ với gương mặt vô tội, khẽ chu cái miệng nhắn , làm cho người ta nhìn thấy liền muốn thương .

      "Đúng, đúng a! Mẹ dĩ nhiên rời giường, con xem, nhìn xem mắt của mẹ chút cũng có buồn ngủ nha!"

      Chi Liễn cứng ngắc gật đầu, vừa xong đồng thời, nhịn được đỏ cả mặt.

      "Đúng a! chút cũng có buồn ngủ." Shabaka vừa nghe nàng xong, vẻ mặt mập mờ nhướng mày nhìn mặt đỏ, nụ cười hả hê làm cho người ta nhìn cực kỳ chói mắt.

      Cũng thể tưởng là ai đem gọi dậy, nếu phải là khi trời còn chưa sáng, ở người sờ đông sờ tây, chỉ sợ khi con trai đến, cũng nghe được !

      "Mẹ, mẹ." cam lòng nhìn mẹ hoàn toàn suy nghĩ đến ba mình, nó lại lần nữa lớn tiếng gọi Chi Liễn.

      "Thế nào?" Chi Liễn trợn mắt nhìn Shabaka cái, rồi lại quay sang nhìn con trai.

      "Mẹ bảo hôm nay dẫn bảo bối học , bây giờ được chưa ạ?" nó lên vẻ mặt mong đợi.

      "A! Được, được." gật đầu đồng ý, lại nghĩ rằng thấy được bất mãn của chồng mình .

      " được." Shabaka này vừa nghe càng thêm bất mãn. Tiểu tử này, là cố ý giành lấy vợ của ! Hừ, muốn cướp vợ chờ đến kiếp sau .

      Shabaka liền ôm lấy Chi Liễn vào trong ngực, ở trước mặt con trai sắp lên tiếng mà hôn lên môi của sâu.

      "Shabak -- ừ. . . . . ." Chi Liễn phản ứng kịp, chỉ có thể bị hôn đến choáng váng đầu óc.

      "À? A -- Ba làm gì đấy? Tại sao lại hôn mẹ?" con trai tức giận kêu to, nghĩ muốn chen vào giữa và đem mẹ với nó ngờ…..

      "Hắc hắc! Muốn cùng ba tranh giành, con còn quá . Tiểu tử, muốn phụ nữ sao tự mình tìm, mà tới giành vợ của ba, con tuyệt đối có phần thắng." Shabaka rời khỏi môi Chi Liễn, hả hê cười nhạo vào gương mặt tức giận đến đỏ lên của con trai.

      Tiết mục này, mỗi ngày đều diễn ra như vậy trong phòng ngủ.

      Ai bảo con trai có cá tính giống này, là rất giống nhau, ngay cả thích phụ nữ cũng giống y chang nhau.

      Con trai cam lòng cắn môi, mắt to nhìn chằm chằm hài lòng cười ba ba của mình. . . . . . Sau đó, bắt đầu khóc lớn."Ô. . . . . . Oa. . . . . ."

      Vừa nghe đến bảo bối của mình khóc, Chi Liễn lại lần nữa đem Shabaka đẩy ra, vội vàng đem con trai ôm vào trong ngực an ủi."Bảo bối, tốt, ngoan, đừng khóc, mẹ thương thương con." mặt , vừa dùng ánh mắt trách cứ của mình nhìn Shabaka .

      Thiệt là, làm gì có ba nào lại so đo với con của mình!

      Rất tốt, tại lại biến thành người xấu. Shabaka khẽ nguyền rủa tiếng, ánh mắt sắc bén hướng đến phía con trai của mình .

      Tiểu tử này giả bộ rất tốt, là quá tốt, mỗi ngày đều cùng giành người phụ nữ này, là quá tốt.

      Nghĩ đến Chi Liễn là vợ của , nhưng mà muốn cùng nghỉ ngơi lại phải xếp hàng, tại sao lại thua con trai của mình?

      Núp ở trong ngực Chi Liễn, đứa hả hê cười, lộ ra đôi mắt sáng trong, giống như lấy được giải thưởng lớn, liếc nhìn Shabaka tức giận thị uy.

      Hừ! Mẹ là của , mới cần cho ba ba đáng ghét, hì hì! Dù sao cũng hiểu mẹ nhất, chỉ cần nó khóc, mẹ để ý ba.

      "Ta chịu đủ rồi." Lửa giận chính thức ở ngực bộc phát.

      Cũng lấy chăn bao quanh thân thể mình ,Shabaka dùng lực mở chăn ra nhảy xuống giường, nhanh chóng đem tiểu tử khiến mình chán ghét người vợ | kéo ra, tay ôm lấy thân thể bé từ phía sau, về phía cửa phòng, khi con chưa có phản ứng kịp đem nó ném ra ngoài, rồi đóng chặt cửa lại.

      Lần này, còn nhớ khóa luôn cửa lại rồi.

      "Muốn có phụ nữ , chính mình tự tìm, cho phép tới giành với ba." rống lớn xong, rồi nhanh chóng trở lại giường.

      "Shabaka, ở đây làm gì! Đó là con của chúng ta, tại sao lại đuổi nó ra ngoài?" Chi Liễn gấp gáp mà lấy chăn bao quanh thân thể, sau đó xuống giường.

      "Em trở lại cho ." Shabaka ôm lấy kéo về giường, đem toàn thân đè lên phía người .

      ", làm gì thế. . . . . . Ưmh. . . . . . Shabak. . . . . . Ưmh. . . . . ." Môi của bá đạo hôn lên cái miệng nhắn của , cho mở miệng nữa.

      " khiến cho em phải hiểu trong nhà này, em nên...nhất để ý nhất là người nào." hung tợn , đôi mắt tràn đầy dục vọng mãnh liệt.

      Bên trong phòng nhiệt độ từ từ tăng cao, từng tiếng thở gấp của phụ nữ kết hợp với tiếng gầm của người đàn ông, lại lần nữa trình diễn ra khúc nhạc hoàn mỹ .

      "Mẹ. . . . . . Người mở cửa ra. . . . . . Mẹ. . . . . ." Ngoài cửa con trai giống như nghe được thanh bên trong tiếp tục kêu to.

      "Đáng ghét, ba đáng ghét. . . . . . Đem mẹ trả cho con. . . . . . Ô ô. . . . . ."

      "Như thế nào? Lần này người nào thắng?" Trong góc cầu thang, có hai người rảnh rang có việc gì làm len lén thảo luận.

      "Xem ra là Shabaka thắng." Pierre .

      " cũng phải, con trai bị ném ra ngoài cửa, thắng mới là lạ, chỉ là. . . . . . hình như là này tuần lễ rồi, Shabaka lần đầu tiên thắng được tiểu tử này a!" Byron nhẫn tâm cười nhạo.

      "Đúng vậy a. . . . . . Tôi xem có lẽ là cũng nhịn được nữa mới phát điên." Pierre tán thành gật đầu. Ai ngờ vợ của mình lại bị chính mình con mình cướp , nhất là Shabaka của bọn , đối với Chi Liễn tham muốn giữ lấy rất lớn.

      "Như thế nào, lần này tôi thắng, thiếu tôi 100 Đô-la a!" Byron cao hứng xoa xoa tay, trong mắt toát ra ký hiệu đồng tiền.

      " thành vấn đề, vậy ngày mai sao? đánh cuộc người nào thắng? Tôi là chọn tiểu tử kia." Pierre lại đánh cuộc.

      "Vậy ta liền chọn Shabaka !" Byron tính trước rồi , tính toán xế chiều hôm nay nhìn thấy Shabaka liền cho biết.

      Nếu như ngày mai Shabaka lại ném tiểu tử kia ra khỏi phòng, vậy . . . . . . Lại có 100 đô-la rồi.

      Ha ha ha! Như vậy có tốt quá hay ?

      Bóng dáng của hai người từ trong cầu thang dần dần biến mất, lầu hai vẫn ngừng truyền đến tiếng kêu của đứa bé đáng thương.

      THE END

    4. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :