1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cô Ngốc, Cởi Áo Ra - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Full 64c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      [​IMG]
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu

      Converter: lil_ruby

      Bản Raw: Rich Tàng Thư Viện

      Văn án

      Có bệnh bệnh viện cũng thường thôi, Thế nhưng sao lại trở thành vợ của bác sĩ! Chờ chút, là đến xem bệnh mà!

      “Có đồng ý hay ?”

      “......”

      “Rốt cuộc có đồng ý hay ? Hả?”

      “Đồng ý! Đồng ý!”

      Vì thế, đây là câu chuyện ngốc bị tên bác sĩ phúc hắc thuận tay xách về nhà.

      Thể loại: Đô thị tình duyên, vui mừng oan gia, tình có chú ý, nghiệp giới tinh

      Nhân vật chính: Trần An An, Diệp Lương Nhất ┃

      phối hợp diễn: Chu Tề; Lý Duyệt Nhiên; Quý Cửu Thành ┃

      Giới Thiệu:

      hiền lành chân chất có phần hơi ngốc ngốc bị bạn bác sĩ phúc hắc nham hiểm ăn sạch sành sanh. quá trình diễn ra như thế nào, mời các bạn đọc biết. Toàn những nhân vật cực phẩm

      Độ dài: 60 chương + 4 Phiên Ngoại, do bạn Junee edit

      Mục lục
      [​IMG]

      C1♥ C2 ♥ C3 ♥ C4 ♥ C5 ♥ C6 ♥ C7 ♥ C8 ♥ C9 ♥ C10

      C11 ♥ C12 ♥ C13 ♥ C14 ♥ C15 ♥ C16 ♥ C17 ♥ C18 ♥ C19 ♥ C20

      C21 ♥ C22 ♥ C23 ♥ C24 ♥ C25 ♥ C26 ♥ C27 ♥ C28 ♥ C29 ♥ C30

      C31 ♥ C32 ♥ C33 ♥ C34 ♥ C35 ♥ C36 ♥ C37 ♥ C38 ♥ C39 ♥ C40

      C41 ♥ C42 ♥ C43 ♥ C44 ♥ C45 ♥ C46 ♥ C47 ♥ C48 ♥ C49 ♥ C50

      C51 ♥ C52 ♥ C53 ♥ C54 ♥ C55 ♥ C56 ♥ C57 ♥ C58 ♥ C59 ♥ C60

      PN1 ♥ PN2 ♥ PN3 ♥ PN4
      Last edited by a moderator: 2/10/14
      Tôm Thỏ, Gioveoveo, tart_trung12 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      ngốc, cởi áo
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu
      Chương 1
      Edit: Junee


      “Cởi áo ra, cả áo ngực nữa!”

      Khuôn mặt nhắn của Trần An An đỏ bừng, đầu cúi xuống, ngón tay nắm chặt góc áo, thanh giống như muỗi kêu lắp bắp :“Có thể, có thể cởi ?”

      Diệp Lương Nhất lời nào, chỉ khoanh tay lạnh lùng nhìn , vẻ tuấn mà băng sương mặt như là vạn năm thay đổi, dưới ánh mắt như vậy Trần An An rốt cục cũng đấu lại, rụt đầu giống như con thỏ , chậm rãi cởi áo lông, lại thoát áo len, cuối cùng cắn răng cái cởi ra bra. Chỉ là cái đầu vẫn cúi gằm xuống, nhìn kỹ thấy ngay cả bả vai cũng rụt lại chỗ.

      “ Vén tóc lên!” Diệp Lương Nhất bàn tay đặt vai của , cúi đầu nhìn bộ ngực của ra lệnh.

      Trần An An dám phản bác, thể cũng dám, chỉ có thể nghe lời đưa tay ra sau gỡ áo ngực tháo lỏng xuống, đem bộ ngực trắng noãn toàn bộ phơi bày trước mắt Diệp Lương Nhất. biết là xấu hổ hay là lạnh, cả người có chút run rẩy.

      Diệp Lương Nhất cũng để ý, vươn tay phải trực tiếp cầm ngực trái Trần An An, thuần thục xoa bóp, vuốt ve. Mặt Trần An An gần như như bị thiêu đốt, gương mặt như bông hoa gạo chớm nở, hồng hồng giống như có thể xuất huyết đến nơi.

      “Đau ?” Diệp Lương Nhất cúi đầu hỏi, hai người rất gần, hơi thở nóng và ẩm ướt của phun ở trước ngực , Trần An An cảm thấy đỉnh đầu mình bốc khói đến nơi, xấu hổ đến nỗi thể phát ra tiếng nào, chỉ lắc lắc đầu.

      “Ở đây sao?” Diệp Lương Nhất tay lại thay đổi vị trí, Trần An An mềm mại ở trong tay cơ hồ thay hình đổi dạng.

      “Đau, đau...... chút, chút......” Trần An An thanh mềm , cơ hồ làm cho Diệp Lương Nhất nhớ tới thơ ấu ngậm kẹo đường, thời điểm hòa tan ở trong miệng chính là ngọt như vậy, mềm mại gì sánh bằng.

      “Ừm? Nơi này đau?” Diệp Lương Nhất lại nhéo nhéo bộ ngực, khiến cho Trần An An giọng nức nở:“, đừng nhéo, đau quá......”

      “Là nơi này đau phải ?”

      phải, là nắm đau quá.”

      mỗi khi đến kì ngực liền sưng đau lợi hại, chỉ cần chạm vào là đau kinh khủng, huống chi bị dùng lực vuốt ve như vậy.

      Hàng mày tuấn của Diệp Lương Nhất chau lại, gương mặt lạnh vốn là vạn năm thay đổi càng thêm lạnh như băng, chẳng qua chỉ kiểm tra tay mà cũng chịu nổi? này đúng là tiểu thư.

      hừ lạnh tiếng đứng lên, từ cao nhìn xuống nhìn Trần An An: “Vậy  có để cho tôi sờ hay ?”

      Trần An An cắn môi lên tiếng, hiển nhiên là đấu tranh tư tưởng kịch liệt. Diệp Lương Nhất ánh mắt càng phát ra lạnh như băng, lại hỏi câu: “ rốt cuộc có để cho tôi sờ hay ?” Hiển nhiên kiên nhẫn của sắp cạn kiệt.

      Trần An An bị dọa sợ tới mức run rẩy, thanh cũng run lên,“Cho! Cho! Tôi, tôi cho sờ.” xong cắn răng ưỡn thẳng bộ ngực , bởi vì dùng quá sức con thỏ trước ngực như nhảy dựng lên, hai tiểu đào phấn phấn nộn nộn, đặc biệt làm cho người ta trìu mến.

      Tay Diệp Lương Nhất đưa qua dừng chút, rồi mới tiếp tục kiểm tra.

      có gì vấn đề lớn, chỉ là tuyến sữa có khối u, phải làm phẫu thuật.”

      “Làm, phẫu thuật?” Trần An An hoảng sợ nhìn Diệp Lương Nhất, khuôn mặt nhắn thoáng trở nên trắng bệch, run lẩy bẩy bắt lấy áo choàng trắng của Diệp Lương Nhất, đôi mắt đáng thương đầy sương mù nhìn .

      “Bác sĩ, nhưng, thể uống thuốc sao?”

      được!” Diệp Lương Nhất ném ra hai chữ lạnh lùng liền xoay người sang chỗ khác nhìn ra cửa sổ, giống như để cho Trần An An gian suy nghĩ.

      Trần An An nhát gan, vừa nghe hai chữ phẫu thuật hồn bay mất, Diệp Lương Nhất kia còn cố tình trưng ra cái vẻ mặt lạnh như băng làm cho càng sợ hãi. Vội vã mặc quần áo định rời , ngay lúc nhấc được nửa bước chân, trong nháy mắt, thanh sâu kín của Diệp Lương Nhất truyền vào tai :“Nếu làm phẫu thuật chỉ sợ biến thành ung thư vú.”

      Trần An An chân mềm nhũn, thiếu chút nữa ngã ngồi mặt đất, giọng yếu ớt pha lẫn tiếng khóc nức nở, ủy khuất vô cùng,“Tôi làm! Tôi làm!”

      Quả nhiên cần phải hù dọa chút, Diệp Lương Nhất xấu xa nhíu mày đến trước mặt Trần An An: “ sang phòng bên cạnh chờ tôi xử lý.”

      “Bây giờ, bây giờ sao? Nhưng tôi chưa có chuẩn bị gì.” Trần An An gắt gao nắm lấy cánh cửa, ràng cố khắc chế nỗi sợ hãi tuyệt vọng, trong đôi mắt to lấp lánh tầng sóng nước, bộ dáng sắp khóc đến nơi.

      Diệp Lương Nhất lười giải thích với , cảm thấy hôm nay chính mình ngoại lệ ít, ít nhất nhiều hơn so với bình thường đến năm lần, này cũng nên thấy thỏa mãn chứ, liền lập tức vứt cho Trần An An cái nhìn lạnh như dao:“Qua phòng phẫu thuật !”

      Trần An An cúi đầu từng bước vào phòng phẫu thuật chút hơi người cũng có, ngồi ở giường chật hẹp, bờ vai cũng rũ xuống.

      Phải phẫu thuật! Nhưng là rất sợ đau, còn sợ máu nữa! Nhưng còn khối u phải làm sao? Trần An An cúi đầu nhìn nhìn bộ ngực của mình, cảm giác bàn tay to kia ở đó vuốt ve vẫn còn lưu lại, khuôn mặt của thoắt cái đỏ ửng.

      “Được rồi, cởi quần áo ra!” nghĩ tới Diệp Lương Nhất đẩy cửa bước vào, nhìn Trần An An câu liền xoay người kéo ra ngăn tủ, từ bên trong lấy ra bộ dụng cụ phẫu thuật.

      “Mau cởi quần áo!” Diệp Lương Nhất nhìn Trần An An ngơ ngác, quơ quơ dao phẫu thuật nhắc lại.

      Phòng phẫu thuật có rèm che, mặt trời giữa trưa rực rỡ chiếu thẳng vào, dao phẫu thuật ở tay Diệp Lương Nhất sáng loáng, Trần An An xê dịch người cách Diệp Lương Nhất xa hơn chút, trong lòng càng sợ hãi.

      Phía sau, Trần An An bỗng nhiên nghe ngửi thấy được mùi thịt, hương thơm cơ hồ làm cho người ta trong nháy mắt ngửi được, trong miệng liền tràn ra nước miếng.

      “Chợ phía đông bán thịt bò, nhà kia lại hầm thịt bò.” Diệp Lương Nhất nhìn nhìn ngoài cửa sổ chút để ý .

      giơ dao phẫu thuật, giọng lạnh như băng, hờ hững khi chuyện kia làm cho Trần An An tóc gáy đều dựng thẳng hết lên!

      ống tiêm chứa thuốc tê, kim tiêm dày đặc trở nên cực kỳ khủng bố, Trần An An bỗng nhiên a tiếng, từ giường bật dậy, đẩy cửa ra bỏ chạy.

      Đáng sợ quá! Trần An An bước đường, lòng vẫn còn sợ hãi. Trong bệnh viện bỗng nhiên bay ra mùi thịt, khí lạnh như băng, bác sĩ cầm dao phẫu thuật, là làm cho kinh khiếp.

      Sao bỗng nhiên bỏ chạy? Diệp Lương Nhất giơ phẫu thuật đao còn chưa kịp phản ứng lại, là quá nhát gan, lắc đầu, thu dọn dụng cụ, ra khỏi phòng phẫu thuật trở lại khoa nhũ tuyến, ngồi ở bàn công tác nghĩ nghĩ có gì đó thích hợp.

      Diệp Lương Nhất nhìn tới cái gương bàn, chiếu chiếu khuôn mặt băng sơn vạn năm thay đổi của chính mình, thay đổi hình dạng, rất tuấn tú mà, kia rốt cuộc sợ cái gì?

      Trần An An hối hận, vô cùng hối hận. cảm thấy hành vi lâm trận bỏ chạy của chính mình là rất mất mặt, huống hồ trong cơ thể có khối u giống như là quả bom hẹn giờ, chú ý đột nhiên bùng phát. nhát gan, sợ chết, lời của bác sĩ kia lúc nào cũng vọng bên tai, làm cho càng ngày càng hoảng khủng.

      nhàng chạm vào chỗ cứng rắn giống như đá kia, coi nó như cục mụn , rốt cụôc hạ quyết tâm! Nhất định phải sớm đem u này bỏ !

      Mà bên kia, Trần An An vừa mới khỏi, cánh cửa khoa nhũ tuyến bỗng mở ra, từ bên ngoài người đàn ông trung niên mặc áo blu trắng vào, vừa nhìn thấy Diệp Lương Nhất lập tức cười :“Làm phiền bác sĩ Diệp, vừa rồi tôi ở đây có người bệnh nào đến ?”

      Diệp Lương Nhất suy nghĩ giây, đưa tay đẩy gọng kính, lạnh nhạt : “ có.”

      Buổi chiều ngày hôm sau, Trần An An lại đứng ở ngoài cửa khoa nhũ tuyến. Vừa vừa cầu nguyện, trăm ngàn lần đừng gặp vị bác sĩ lạnh như băng kia, nếu nhất định phải đổi!

      Nhưng may, ông trời hề nghe thấy tiếng lòng của , làm vừa vào gian phòng nho kia, bên trong vẫn bắt gặp tay bác sĩ khủng bố ngày hôm qua ngồi.

      Trần An An thực xấu hổ, cũng dám lùi bước, cố gắng bày ra vẻ mặt nịnh nọt mỉm cười, vui vẻ chạy đến trước mặt Diệp Lương Nhất: “Bác sĩ, tôi, tôi đến phẫu thuật.”

      Từ lúc bước vào kia khắc kia, Diệp Lương Nhất liền nhận ra . Ánh mắt dài hơi hơi nheo lại, tỏ vẻ có quyền có thế bắt nạt người,“ Đến phẫu thuật vui lòng liên hệ bác sĩ trưởng khoa.”

      “Ai?” Trần An An nóng nảy, vội vàng giải thích :“Cái đó, bác sĩ, quên sao? Tôi, tôi ngày hôm qua......” Mắt to chớp chớp hai cái, vẫn là vượt qua xấu hổ trong lòng, tiếp tục hạ giọng:“Chính là trong ngực có u xơ phải làm phẫu thuật.”

      “Mỗi ngày nhiều người phải làm phẫu thuật như vậy, tôi làm sao nhớ hết toàn bộ được.” Diệp Lương Nhất chút khách khí, tay hạ mắt kính, chống cằm nhìn vẻ mặt sợ hãi của Trần An An, chậm rãi :“Cởi áo ra tôi nhìn lần nữa!”

      “Đúng là u xơ, chỉ cần phẫu thuật là tốt rồi!” Trần An An cực lực tranh thủ cơ hội phải cởi quần áo, tuy trước lạ sau quen, nhưng là đối mặt với nam bác sĩ thoạt nhìn so với mình lớn hơn bao nhiêu, vẫn ngượng ngùng thôi.

      “Nếu như......” Diệp Lương Nhất cúi đầu nhìn Trần An An điền bản đăng ký mới tiếp tục :“Trần tiểu thư phối hợp, vậy xin mời ra ngoài, đừng làm chậm trễ công việc của tôi.”

      xong ‘chát” tiếng đem bản đăng ký ném ở bàn, xoay người ngồi vào máy tính đối diện, ngón tay ở bàn phím biết gõ cái gì, thoạt nhìn giống như bộ dáng làm việc. Từ góc độ của Trần An An chỉ có thể nhìn thấy sườn mặt lạnh lùng cứng rắn tinh xảo cùng thân mình thẳng tắp.

      “Thực xin lỗi!” Trần An An cắn cắn môi, mắt to trơn bóng ướt mảnh, tay bé rất nhanh kéo khóa áo lông xuống, lông mi dài run rẩy:“Tôi cởi! Tôi cởi!”

      Khóe miệng Diệp Lương Nhất gợi lên độ cong , lực chú ý cũng từ màn hình máy tính chuyển dời đến người Trần An An, nhìn Trần An An bối rối bỏ áo lông người, thời điểm áo lông chuẩn bị rơi xuống, liền đứng dậy đến bên người , đè xuống bàn tay nắm lấy vạt áo.

      Trần An An ngẩng đầu khó hiểu nhìn .

      muốn cởi?” Diệp Lương Nhất đứng gần thân thể của hỏi.

      , có......” Trần An An bất an co rụt bả vai cố gắng giảm bớt tồn tại của chính mình, cùng bác sĩ này thân cận quá! Hô hấp đều đều thổi cổ của , ngứa ngứa, thực thoải mái.

      Trần An An cực nhanh ngẩng đầu liếc mắt nhìn Diệp Lương Nhất, bác sĩ này vẫn nguyên bộ dạng như trước, so với dòng nước lạnh bên ngoài còn lạnh hơn vài phần.

      “Sợ cái gì, hả?” Diệp Lương Nhất đưa tay gạt sợi tóc vướng của ra sau, nhìn thấy Trần An An rụt lại thành đống, trong mắt lên tia nghiền ngẫm.

      Ngón tay thon dài, đầu ngón tay hơi lạnh, lơ đãng lướt qua cần cổ ấm áp của , Trần An An nhịn được sợ run cả người, cánh tay nháy mắt nổi da gà, vừa định cái gì đó, Diệp Lương Nhất bỗng nhiên buông ra lùi lại phía sau.

      “Tôi nhớ ra rồi, là bệnh nhân bỏ chạy trong phòng phẫu thuật hôm qua.” Tròng mắt Diệp Lương Nhất gắt gao tập trung nhìn thân thể nháy mắt cứng ngắc của Trần An An, cởi bỏ nút thắt áo blu, lộ ra áo lông màu đen bên trong:“Tốt lắm, bây giờ qua phòng phẫu thuật .”

      Tác giả ra suy nghĩ của mình:

      Mở màn dự án mới!! Hì hục leo lên bảng xếp hạng tháng a ~

      Hoặc là đưa ra bộ sưu tập cùng ý kiến, hoặc là......
      HoanHoan, Phong nguyet, Tiểu Ưu Nhi26 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      ngốc, cởi áo
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu
      Chương 2
      Edit: Junee




      Phẫu thuật tiến hành rất thuận lợi, với kỹ thuật của Diệp Lương Nhất mà căn bản chỉ giống như bữa ăn sáng, kỳ bình thường chẳng bao giờ làm loại tiểu phẫu này, nhưng mà vừa mới chuyển công tác đến bệnh viện trung tâm này, còn chưa nhận vị trí chính thức, thỉnh thoảng làm kỹ thuật bé này cũng hay .

      Lúc mới bắt đầu Trần An An còn vô cùng sợ hãi, nhưng mà bị thuốc tê đánh tới nên sau đó cũng có cảm giác đau đớn gì, toàn bộ quá trình phẫu thuật luôn luôn nhắm mắt, liếc mắt cái cũng , ngay cả thời điểm Diệp Lương Nhất tiến hành khâu lại vết mổ cũng mở mắt.

      “Tốt rồi, cách ba ngày đến thay băng đổi thuốc lần, đổi hai lần là xong, trong vòng hai tuần được tắm rửa.” Diệp Lương Nhất dùng băng y tế dán lên vết mổ, buông dao phẫu thuật xuống, với Trần An An.

      Trần An An vội vàng gật đầu, cẩn thận từ giường ngồi dậy, chuyện đầu tiên chính là nhanh chóng lao ra khỏi giường mặc áo vào .

      Diệp Lương Nhất bất động thanh sắc nhìn động tác của , trong lòng hừ tiếng. Thu thập dụng cụ xong, chỉ chỉ cho nhìn khối u vừa mới lấy ra : “Đây là thứ ở trong cơ thể đó.”

      Đầu óc Trần An An kịp phản ứng, trực tiếp nhìn theo hướng tay chỉ. Trong cái khay kia khối màu đỏ mơ hồ nhất thời đập vào mắt, đầu Trần An An ông tiếng, sắc mặt nháy mắt trắng bệch, cả người rầm cái đổ trở về giường.

      “Này, này!” Diệp Lương Nhất vỗ vỗ khuôn mặt Trần An An, xem bộ dạng ôm ngực khó thở biết ngay là sợ máu. Diệp Lương Nhất thở dài hơi, rót chén nước ấm cho Trần An An, sờ sờ dây ngọc cổ, xem ra gần đây mình đúng là số con rệp.

      Mà bên kia, Lý Duyệt Nhiên ở công ty cầm đơn xin phép của Trần An An, di động bỗng nhiên vang lên, là nhạc chuông của Trần An An.

      Lý Duyệt Nhiên nhấn phím nghe, đầu lệch qua bên kẹp điện thoại, còn bàn tay ngừng gõ bàn phím,“An An, khi nào cậu trở về? Phẫu thuật thế nào ?”

      Bên kia trầm mặc hồi lâu có trả lời.

      Lý Duyệt Nhiên trong lòng căng thẳng, vừa định truy hỏi. Bỗng nhiên bên kia truyền đến giọng nam lạnh như băng, cách điện thoại mà cũng khiến cho Lý Duyệt Nhiên rùng mình cái.

      tới bệnh viện trung tâm khoa nhũ tuyến phòng bác sĩ phó chủ nhiệm đón Trần An An, ta té xỉu giường của tôi.” xong liền rầm tiếng cúp máy.

      Fuck! nghe được cái gì vậy? Lý Duyệt Nhiên đứng lên điên cuồng xoa đầu, vất vả mới làm cho chính mình trực tiếp thét chói tai.

      Trần An An té xỉu !

      Trần An An té xỉu ở giường !

      Trần An An té xỉu giường người đàn ông !

      Nhanh chóng duyệt qua vô số tình tiết cẩu huyết, Lý Duyệt Nhiên cầm túi ngay cả xin phép cũng thèm hướng bệnh viện chạy tới. Giày cao gót mười phân giẫm đá cẩm thạch phát ra tiếng vang cộp cộp như sấm rền.

      “Đem ta !” Diệp Lương Nhất ghét bỏ chỉ chỉ Trần An An choáng váng giường, với Lý Duyệt Nhiên còn thở hổn hển ra hơi.

      Lý Duyệt Nhiên vẫn chìm đắm trong tình tiết vở kịch chưa phục hồi tinh thần lại, nhìn Trần An An nằm giường vẫn nhúc nhích : “Xin hỏi chút, Trần An An làm sao vậy......”

      “Choáng vì sợ máu.” Diệp Lương Nhất nhìn thoáng qua đồng hồ cổ tay, cắt đứt lời của Lý Duyệt Nhiên,“Mau đưa ta .”

      “Bác sĩ, tôi thể cõng được, có thể giúp tôi hay ......” Lý Duyệt Nhiên trưng ra bộ mặt xinh đẹp mang theo chút ngượng ngùng,   tao nhã gạt gạt mấy lọn tóc xoăn vai, trong mắt hạnh quyến rũ đều là khẩn cầu.

      Bị vưu vật như vậy nhìn chăm chú, nam nhân nào chả động tâm, đáng tiếc trong mắt Diệp Lương Nhất ngoài mong muốn nhanh chóng tan tầm, cái gì cũng có.

      “Tôi lần cuối, mang ta .” Đôi mắt Diệp Lương Nhất lớn lên vô cùng tốt, con ngươi ngăm đen, tròng đen ràng, nhưng mà ánh mắt lại dọa người, bị nhìn chằm chằm như vậy, Lý Duyệt Nhiên chỉ cảm thấy thân thể run lên, tự chủ được lui lại phía sau.

      “Này, An An, tớ đến đây, dậy dậy!” Lý Duyệt Nhiên nửa ôm Trần An An ngồi ở hành lang bệnh viện, bàn tay kia cũng rảnh vỗ vỗ khuôn mặt của .

      Sắc mặt Trần An An vẫn còn trắng bệch, nhưng so với vừa rồi đỡ hơn chút. Lý Duyệt Nhiên nhìn bất tỉnh, dứt khoát nhéo nhéo mặt , “Trần An An, mau tỉnh lại, bằng quay về công ty bị trừ tiền thưởng !”

      Tuy rằng Trần An An cực kì choáng váng, nhưng mà chỉ có vậy thôi, lúc này Lý Duyệt Nhiên cứ vỗ lại véo, nếu tỉnh lại mới là có vấn đề .

      mơ màng mở to mắt, chớp vài cái, nhìn Lý Duyệt Nhiên bên cạnh, lòng vẫn còn sợ hãi, “Duyệt Nhiên, sao cậu lại ở trong này?”

      “Đừng nữa.” Lý Duyệt Nhiên thở dài hơi, từ băng ghế đứng dậy, đưa tay cẩn thận đỡ lấy Trần An An, “ tại cảm thấy thế nào? Chóng mặt , vết mổ có đau ?”

      Trần An An vẫn còn chóng mặt, nhưng mà đường thành vấn đề, lắc lắc đầu, nhìn Lý Duyệt Nhiên cười cười, “ sao, thôi! Là bác sĩ gọi điện thoại gọi cậu tới ?” đưa tay cào tóc, ngốc ngốc cười : “ nghĩ tới bác sĩ nhìn lạnh như băng, thực tế cũng tệ lắm.”

      Lý Duyệt Nhiên cố nén xúc động trợn trắng mắt, vất vả mới áp chế chính mình hung hăng chửi tục.

      Trần An An nghiêng ngả vào công ty, bởi vì sợ rách vết thương ngực, tư thế đường thực quái dị, vất vả tới bàn làm việc của mình, rốt cụôc thở phào nhõm, đưa tay mở máy tính.

      Lại là đống thiết kế chờ làm, Trần An An suýt nữa dựa bàn khóc rống, luôn bận rộn như vậy, lấy đâu ra cảm hứng, nhưng cấp cứ thúc giục, kết quả càng vội càng làm được.

      “Đừng có gấp, cậu vừa mới phẫu thuật xong.” Lý Duyệt Nhiên đến bên cạnh , đem ly trà xanh còn bốc hơi nóng đặt bàn ,“An thần thanh não, vừa uống vừa nghĩ.”

      Trần An An gật đầu, đối với bạn tốt nhiều năm tự nhiên cần lời cảm ơn, lại vùi đầu tiếp tục vắt óc suy nghĩ.

      Có thể là trà xanh có tác dụng thanh tỉnh đầu óc, vừa uống được nửa, Trần An An liền cảm thấy trong đầu ý tưởng hỗn độn bỗng nhiên trở nên có thứ tự, nhanh chóng nhìn chằm chằm máy tính, click chuột, thỉnh thoảng phát ra thanh gõ bàn phím, chỉ chốc lát sau, tạo hình nhân vật phản diện sơ lược trông rất sống động liền lên màn hình máy tính.

      Trần An An định tô màu cho nó, chợt nghe tổ trưởng thông báo họp, thở dài, sắp đến thời gian tan tầm mà còn họp gì nữa! Nhưng mà ngoài miệng cũng dám , chỉ có thể cầm giấy bút theo mọi người vào phòng họp.

      Nội dung họp cụ thể là gì Trần An An nghe thấy, bận phác họa cảm hứng của mình lên giấy. Trần An An tuy rằng có điểm ngây ngô, nhưng luôn luôn làm việc nghiêm túc, cho dù là sếp thao thao bất tuyệt động viên cũng nghe thấy, chỉ đắm chìm trong thế giới của chính mình, đối với hết thảy phát sinh bên ngoài đều hoàn toàn để ý.

      “Thế nào? Ai ở lại nhận tư vấn tâm lý?” Ông sếp vỗ bàn, ánh mắt sắc bén quét vòng.

      Nhân viên ở dưới đều chớp mắt, sống lưng thẳng đứng ngồi đó, ai cũng hé răng. Bởi vì, công ty bỗng nhiên quan tâm đến nhân viên, mời bác sĩ tâm lý đến tư vấn cho bọn họ, đều là thời gian làm việc, nhưng quan trọng là nhân viên phải đến công ty vào thứ bảy, tương đương với tăng ca, ai cũng ngốc, tăng ca ít nhất còn có tiền tăng ca, cái này có gì? Về phần vấn đề tâm lý gì đó, càng là chuyện mơ hồ, có mấy người tin. Cho dù là có người nhảy lầu thế nào? Muốn họ từ bỏ ý định, buổi tư vấn tâm lý có thể giải quyết sao? nhảm mà thôi!

      Bởi vậy thủ trưởng vừa ra lời này, cả phòng họp nhất thời im lặng, quả thực ngay cả tiếng hít thở cũng có thể nghe thấy.

      Sắc mặt ông sếp có chút tốt, ràng là cho cự tuyệt, ánh mắt bắt đầu tìm tòi từ nhân viên ngồi gần nhất, nhìn đến người cuối cùng, rốt cuộc cũng ngừng lại người Trần An An cúi đầu viết viết vẽ vẽ.

      Lý Duyệt Nhiên có chút sốt ruột, muốn nhắc nhở Trần An An chút, nhưng biết làm sao vì thủ trưởng nhìn chằm chằm lại đây, động tác cũng bị phát , liền trơ mắt nhìn lại, cử động cũng dám.

      kia, cúi đầu kia!” Thanh thủ trưởng đột nhiên vang lên ở trong phòng họp yên tĩnh, mọi người nhất thời đều theo ánh mắt thủ trưởng mà nhìn Trần An An, thế nhưng Trần An An là rất chăm chú, vẫn chuyện ta ta làm, tuyệt biết chính mình trở thành tiêu điểm của toàn công ty.

      “Trần An An!” Lý Duyệt Nhiên giọng kêu , ở dưới bàn dùng chân đá đá, cảm hứng đột nhiên bị cắt ngang, Trần An An mờ mịt quay đầu nhìn Lý Duyệt Nhiên, “Làm sao vậy?”

      Phì, có nhân viên nhịn được bật cười, sắc mặt thủ trưởng càng thêm khó coi, “, chính là , có đồng ý ?”

      Đồng ý cái gì? Trần An An hoàn toàn biết, mờ mịt nhìn thủ trưởng, liếc mắt cái, phát ánh mắt thủ trưởng gắt gao nhìn mình chằm chằm, rất có ý là nếu đồng ý liền xé nát ra.

      Vì thế Trần An An ngốc nghếch gật đầu, “Tôi, tôi đồng ý.”

      Vừa dứt lời, thủ trưởng vỗ mạnh lên bàn cái,“Tốt! Mọi người đều phải noi gương này...... tên là gì?”

      “Trần An An.”

      “À, Trần An An… học tập, tốt lắm, sau cuộc họp, các tổ trưởng trở về thống kê số lượng, mỗi tổ thể ít hơn tám người. Tan họp!”

      Nhân viên đều tốp năm tốp ba ra khỏi phòng họp, rất nhiều người qua Trần An An đều lộ ra vẻ mặt tựa tiếu phi tiếu, Trần An An nhìn mà xấu hổ, đến trước mặt Lý Duyệt Nhiên :“Duyệt Nhiên, rốt cuộc là thế nào?”

      Lý Duyệt Nhiên đồng tình nhìn cái, trấn an vỗ vỗ bả vai của ,“ An An đáng thương, thứ bảy ở lại nghe tư vấn tâm lý !”

      Cái gì? Trần An An nháy mắt trợn tròn, hận thể tay đập chết chính mình.

      Tác giả ra suy nghĩ của mình:

      Hố mới tịch mịch như tuyết ~ mong được góp ý a ~ Bác sĩ Diệp đủ lạnh, cần lại làm cho ta lạnh hơn ......

      HoanHoan, Tiểu Ưu Nhi, Chôm chôm13 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      ngốc, cởi áo
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu
      Chương 3
      Edit: Junee




      Vốn là cuối tuần Trần An An còn nhận lớp gia sư, tuần này được, đành phải gọi điện xin phép nghỉ.

      May mắn là cha mẹ bên kia rất thông cảm, vui vẻ đồng ý để cho dạy bù vào thứ bảy tới.

      Giáo dục tâm lý cái gì, Trần An An vừa mua bát mì sợi năm đồng ở lề đường, vừa dùng bả vai kẹp di động gọi điện thoại.

      “Ba, tháng này con gửi tiền, bệnh của ba thế nào rồi? bệnh viện chưa? Ba cần tiết kiệm như vậy, muốn ăn cái gì mua cái đó.”

      Ba Trần nghe thấy lời của con hiểu ý cười, “Ba ở nông thôn cần gì tiêu tiền, An An, con nghe lời ba, tháng sau đừng gửi nữa, con ở thành phố lớn, nhiều thứ cần dùng tiền, ba chỉ bị bệnh thôi, vài ngày nữa là khỏi.”

      “Con cũng phải tiêu gì cả.” Trần An An lấy miếng khăn giấy lau miệng,“Ba chữa bệnh quan trọng hơn, bác sĩ thế nào ạ ?”

      Mấy ngày trước về nhà, nghe ba buổi tối ngủ yên, chân bị chuột rút, thỉnh thoảng còn tê cứng, định đưa ba cùng để bệnh viện kiểm tra. Ai ngờ ba lại cố chấp, gì cũng , ông già rồi, bệnh là lẽ đương nhiên, tiếc tiền khám bệnh.

      Nhưng mà Trần An An lo lắng, sống chết đem ba bệnh viện, ai dè vừa mới vừa nộp phí đăng ký, công ty lại gọi điện tới .

      Tăng ca khẩn cấp, phải lập tức tới công ty. Trần An An dám chậm trễ, đành phải dặn ba kiểm tra cẩn thận, liền chạy tới công ty, bởi vậy cũng biết rốt cuộc thân thể ba bị làm sao.

      sao, bệnh vặt ấy mà.” Ba Trần chẳng hề để ý, “Được rồi, con cần lo cho ba, lo cho bản thân ấy.”

      Trần An An còn muốn nữa, lại bị ba ngăn lại.

      “Được rồi, con làm việc cho tốt, ba gác máy đây, đừng lãng phí tiền điện thoại, có việc gì con cũng đừng về, tiết kiệm tiền mua chút gì mà ăn .”

      xong đợi Trần An An trả lời liền treo điện thoại, Trần An An nghe trong điện thoại thanh chiếu cố, thở dài, buông điện thoại bưng bát vào phòng bếp, mở vòi nước rửa.

      Nhớ khi còn bé, thân thể ba tốt, trong nhà lộn xộn các hộp thuốc, đều là ba uống.

      Rất rẻ, thường là năm mươi mao tương đương đồng hộp.

      Mỗi lần về nhà đều lôi ba bệnh viện, nhưng bị ba dùng chổi đánh lại là bị mắng, nếu vẫn kiên trì, ba thu thập đồ đạc trực tiếp bỏ , đến nhà bác cả ở, gặp, chuyện với , thậm chí quỳ khóc van xin ông cũng đồng ý.

      Lần trước vất vả mới có cơ hội, ngờ đến phút quan trọng nhất bị gọi về công ty.

      Trần An An đem bát rửa sạch bỏ vào trong tủ, vết thương ngực trái còn hơi đau đau. Tiểu phẫu như vậy mà lấy của hơn ngàn, tiền sinh hoạt tháng này lại giảm rồi .

      Tiền! Đều vì tiền! Đến khi nào mới có nhiều tiền, khiến cho ba băn khoăn này băn khoăn kia, chữa bệnh tốt.

      Trần An An cúi đầu, gắt gao nắm chặt tay, nhất định phải cố gắng làm việc!

      “Giúp tôi , tôi thiếu trợ lý.” Chu Tề ngồi ở sô pha, giơ chai bia lên vừa uống vừa với Diệp Lương Nhất.

      Diệp Lương Nhất tựa lưng vào sô pha, uống ngụm bia, ngay cả cái ánh mắt cũng chưa cấp cho Chu Tề.

      “Diệp Lương Nhất,” Chu Tề buông chai bia chống cằm nhìn Diệp Lương Nhất, khuôn mặt ôn nhuận nhìn ra tức giận,“Cậu có thể , nhưng mà......”

      Khóe môi khẽ cong, trong mắt đều là ý trêu chọc,“ Nếu bác biết cuối tuần cậu nhàn nhã ở nhà, chừng sắp xếp cho cậu xem mắt đấy.”

      Thân mình Diệp Lương Nhất cứng đờ, khuôn mặt chút biểu tình có tia buông lỏng.

      nhíu mày, bực bội kéo kéo áo, đem ngụm bia còn sót lại dốc vào toàn bộ.

      “Thế nào? Còn muốn từ chối ?”

      “Tôi .”

      Sáng thứ bảy, Trần An An vất vả từ giường bò dậy, bữa sáng cũng chưa kịp ăn liền chạy tới công ty.

      Ngực trái vừa mới mổ, dám chen chúc xe công cộng, sợ đụng tới vết thương, đành phải cắn răng gọi xe.

      Bình thường chỉ cần đồng là có thể đến nơi, lần này lại mất hơn hai mươi đồng, Trần An An lòng đau như cắt, đến khi vào phòng họp vẫn tập trung.

      “An An, lại đây ngồi!” đồng nghiệp phòng quảng cáo vẫy vẫy tay với , vỗ vỗ chỗ ngồi bên cạnh mình.

      Trần An An qua chào hỏi, rồi nằm bò bàn, cái gì mà tư vấn tâm lý, chút hứng thú cũng có! cũng tự sát!

      “Được rồi, chính là công ty này, cậu đừng có thối mặt ra nữa, thôi.” Chu Tề vỗ vỗ bả vai Diệp Lương Nhất, tuy rằng mặt bạn tốt vẫn có biểu tình gì, nhưng mà áp suất thấp kia vẫn vờn quanh đây.

      Sở dĩ đồng ý nhận tư vấn tâm lý tại công ty này, bởi vì lão tổng công ty này cùng ba có chút giao tình.

      Nếu cũng đến, rất bận mà.

      Tuy rằng Chu Tề mới ba mươi tuổi nhưng là bác sĩ tâm lý nổi tiếng trong nước. Năm đó được Đại học Stanford đặc cách tuyển vào, đến nay ở thành phố A vẫn được phụ huynh bọn khen dứt.

      và Diệp Lương Nhất là bạn thời trung học, lên đại học lại cùng nhau vào Stanford, khác nhau là, học tâm lý, còn Diệp Lương Nhất học y học lâm sàng.

      Diệp Lương Nhất đút hai tay vào trong áo khoác : “Dẫn đường .”

      Chu Tề bĩu môi, bước nhanh trước bước..

      Người đến đúng là ít, cho mặt mũi. Chu Tề đẩy cửa ra, nhìn trong phòng hội nghị đầy người, mỉm cười, thong dong tiêu sái bước lên phía trước.

      mặt lộ vẻ ôn nhu trước sau như tươi cười, “Chào mọi người, tôi là Chu Tề, là bác sĩ tâm lý chính hôm nay, vị này là trợ lý của tôi, Diệp Lương Nhất.”

      Khuôn mặt tuấn, cử chỉ tao nhã, giọng ôn nhu, câu mở đầu vô cùng đơn giản cũng chiếm được tình cảm của đại đa số phụ nữ ở đây.

      “An An, đẹp trai!” Đồng nghiệp đẩy Trần An An nằm bò bàn, trong mắt hoàn toàn là kinh hỉ,“Cả hai đều đẹp trai! Hai kiểu hoàn toàn đối lập! Hôm nay đến là đáng giá!”

      Với mấy người đẹp trai Trần An An có hứng thú, để ý là hôm nay thể dạy. Ủ rũ ngẩng đầu nhìn lên , ngờ liếc mắt cái, thân mình liền lập tức cứng đờ.

      Người kia...... phải là bác sĩ ngày đó sao?

      Trần An An chớp chớp mắt, gần như nghĩ là mình bị ảo giác.

      Đồng nghiệp ở bên tai trêu đùa,“Thế nào, An An, nhìn trúng người nào, cho tỷ tỷ! Tỷ tỷ giúp muội gọi điện!”

      Nhất thời Trần An An rùng mình cái, cúi đầu, hình ảnh bác sĩ cầm dao phẫu thuật kia lại phóng to trong đầu, thậm chí cảm thấy vết mổ cũng cùng lúc đau theo.

      Đồng nghiệp còn lải nhải bên tai, hai người kia đẹp trai thế nào. Trần An An ngẩn ngơ, chỉ ừ tiếng, thực tế tâm hồn sớm vào cõi thần tiên nào rồi.

      “Đa số mọi người đối với tâm lý học hiểu .” Chu Tề mở máy chiếu,“Tôi biết ở đây cũng có rất nhiều người như vậy, thực tế tâm lý học là môn học rất cao thâm.”

      đến bên Diệp Lương Nhất, mỉm cười, “Sau đây tôi làm thí nghiệm, cho mọi người thấy kỳ diệu của tâm lý học.”

      di chuyển chuột vài cái, trong phòng hội nghị nhất thời vang lên đoạn nhạc thư thả. xuống bục giảng, chỉ vào cái bàn phía trước, nhìn Diệp Lương Nhất cười cười có lỗi,“Lương Nhất, phiền cậu nằm đó được chứ?”

      Mặt mày Diệp Lương Nhất càng lúc càng lạnh như băng, lúc đến Chu Tề cũng muốn nằm mặt bàn, coi là gì? Chuột bạch à?

      “Cậu muốn trở về xem mắt sao?” Sắc mặt Chu Tề thay đổi, giống như lơ đãng cúi xuống bên tai Diệp Lương Nhất giọng .

      Diệp Lương Nhất biến sắc, trầm mặc vài giây, đành nằm lên.

      “Tốt, tại hãy buông lỏng đầu óc, nghĩ gì cả.” Thanh Chu Tề hết sức thong thả, từng tiết giống như là cố ý kéo dài.

      Phòng hội nghị càng ngày càng im lặng, chảy xuôi theo từng nốt nhạc, giọng của Chu Tề càng ngày càng thấp, trong phòng hội nghị có người thậm chí tự chủ nín thở rồi hô hấp, trừng mắt nhướn cổ muốn xem Chu Tề rốt cuộc làm cái gì. Phía sau cũng chỉ có ánh mắt Trần An An còn mờ mịt, biết suy nghĩ cái gì.

      tại hãy tưởng tượng bạn là tảng đá. Cứng rắn, tảng đá nằm ở ven đường, gió thổi phơi nắng cũng di chuyển......”

      Diệp Lương Nhất kháng cự, gắt gao nhắm mắt lại, y theo cầu của Chu Tề mà làm.

      Ý thức càng ngày càng mơ hồ, tảng đá, tảng đá......

      “Tốt lắm, bạn chính là tảng đá.” Thanh Chu Tề rất thấp, thậm chí giống như lẩm bẩm.

      Ực, biết là ai khẩn trương nuốt nước miếng.

      Trong mắt Chu Tề mang theo ý cười, đưa mắt nhìn đám đông phía trước chút, đến giữa phòng họp, giọng :“Mọi người chắc rất tò mò tôi làm gì, bây giờ tôi chọn người lên đây cảm nhận chút.”

      Gần như cả đám con trẻ tuổi bắt đầu rục rịch, Chu Tề vươn ngón trỏ dựng thẳng ở môi thở dài tiếng.

      Bỗng nhiên hướng thẳng đến chỗ Trần An An, gõ gõ mặt bàn của ,“Vị mỹ nữ này, tôi ở bục để ý thấy nghe nghiêm túc, có thể mời lên phía trước lát ?”

      Trần An An ngơ ngác mở trừng hai mắt, cuối cùng hồi phục tinh thần,“Hả?”

      Chu Tề vẫn tươi cười, lặp lại câu vừa rồi, đứng trước mặt Trần An An, làm tư thế xin mời.

      làm gì vậy? Trần An An mơ mơ màng màng đứng lên, theo Chu Tề từng bước lên phía trước. rốt cuộc cầu làm gì? Vừa rồi ngẩn người, căn bản là nghe thấy gì.

      Nghe nghiêm túc! Làm sao có thể?

      Đôi mắt Chu Tề lóe lên, ghét nhất bị người ta để ý nghe mình , lá gan này lớn, quang minh chính đại ở trước mặt thất thần, nếu cho chút giáo huấn, cảm thấy thực có lỗi với chính mình!

      “Vị mỹ nữ này, xin hỏi tại cảm nhận được gì?” Chu Tề đem microphone đưa tới bên miệng Trần An An.

      Cảm nhận, cảm nhận...... có cảm nhận gì? Trần An An cắn môi, trong đôi mắt to lộ vẻ lúng túng.

      “Đừng khẩn trương, sao, chỉ cần chút cảm nhận là được rồi.” Chu Tề cười càng ôn nhu.

      Hai má Trần An An nóng lên, nhìn thoáng qua Diệp Lương Nhất nằm bàn vẫn nhúc nhích, lúc bối rối, đầu ngón tay cẩn thận đụng phải cẳng chân .

      Trong mắt to vụt qua tia thể tin được, thân mình bác sĩ thế mà cứng rắn! Giống như tảng đá!

      Thời gian lâu như vậy mà Trần An An chuyện, Chu Tề vẫn kiên nhẫn giơ microphone như cũ,“Nào, chút cảm nhận của , đừng sợ.”

      Đầu ngón tay Trần An An ở cẳng chân Diệp Lương Nhất giật giật, bỗng nhiên hướng microphone : “ cứng * !”

      Khuôn mặt ôn nhu tươi cười của Chu Tề bị kìm nén, trong phòng hội nghị  đầu tiên mọi người ngẩn ra, liền sau đó lập tức đem ánh mắt tập trung đến hạ thân Diệp Lương Nhất.

      Trần An An thấy lúc lâu sau Chu Tề cũng tiếp lời , chớp mắt to hướng microphone nhấn mạnh lần nữa,“ ! cứng!”

      Vừa dứt lời, tảng đá Diệp Lương Nhất mới vừa rồi còn nằm ở bàn bỗng nhiên bật dậy, ánh mắt lạnh như băng như kiếm đâm thẳng vào Trần An An.

      Trần An An bị dọa từng bước lui về phía sau, đáng thương cầm lấy microphone,“Diệp, bác sĩ Diệp, phải cứng sao, sao lại ngồi dậy?”
      HoanHoan, Phong nguyet, 101210 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,951
      ngốc, cởi áo ra
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu
      Chương 4
      Edit: Junee

      “Ha ha, xin lỗi,” Chu Tề ngồi ở ghế lái, cười đến nỗi tay cũng run lên, căn bản có biện pháp cầm lái.

      là...... kia rất khôi hài.” Chu Tề liếc mắt nhìn sắc mặt sa sầm của Diệp Lương Nhất, muốn nhịn cười, nhưng mà làm sao cũng được.

      Diệp Lương Nhất nhìn chằm chằm Chu Tề, ánh mắt lạnh giống như vào đông,“Chu Tề, đủ rồi.” cài dây an toàn,“ muốn chết ở đường thôi cười ngay!”

      “Khụ khụ,” Chu Tề giả bộ ho hai tiếng, xoa xoa cơ mặt mình, vất vả mới khôi phục bộ dáng ôn nhuận như ngọc bình thường.

      “Buổi trưa đến nhà tôi ăn cơm ? Mẹ tôi vẫn nhắc tới cậu đấy.”

      , phải về bệnh viện.” Diệp Lương Nhất chút nghĩ ngợi liền cự tuyệt đề nghị của Chu Tề.

      Đúng là buổi chiều có việc ở bệnh viện , vừa mới chuyển đến bệnh viện này, thủ tục bàn giao còn chưa xong, buổi chiều có thủ tục cuối cùng cần tự mình .

      Chu Tề nghe vậy cũng ép nữa, trực tiếp khởi động xe, chiếc xe Maserati vẽ ra đường cong đẹp mắt trong khí,“Được rồi, lần sau có thời gian sau.”

      Lúc dừng xe chờ đèn đỏ giao lộ, Chu Tề bỗng nhiên quay đầu sang Diệp Lương Nhất :“Này, tôi cảm thấy kia thú vị đấy.”

      Diệp Lương Nhất đẩy gọng kính mũi, thanh lạnh lùng : “ thấy.”

      “An An, thực dũng cảm!”

      “Đúng vậy, An An, giấu tài nha!”

      Trần An An đỏ mặt cúi đầu, lê từng bước ra khỏi công ty, lúc ấy cũng nghĩ nhiều như vậy, thân thể bác sĩ Diệp vốn cứng rắn mà!

      là rất mất mặt, Trần An An khốn khổ chạy trốn khỏi đám đồng nghiệp vây quanh, ai biết câu kia lại có nghĩa khác như vậy!

      Vất vả mãi mới đợi được chiếc xe buýt ít người, mặt Trần An An đỏ bừng bỏ tiền vào thùng lên xe. Ở góc đường xuống xe, chợ mua ít tỏi, cân thịt chân giò sau, cây củ cải trắng, lúc này mới trở về nhà.

      Vốn là định mua thịt, bây giờ giá thịt lại tăng, nhưng vừa mới phẫu thuật, ăn chút thịt cũng tốt.

      Tay phải Trần An An xách túi đồ ăn lên lầu, chưa kịp lấy chìa khóa trong túi ra, thấy bà chủ cho thuê nhà đứng chờ ở cạnh cửa.

      “Bác, sao bác lại lên đây?” Bà chủ nhà là người tốt, cho Trần An An thuê phòng với giá rất phải chăng, khiến cho Trần An An vô cùng cảm kích, nên thường xuyên mang đặc sản từ nhà lên biếu.

      “An An à,” Bà chủ xoắn tay, lộ ra vẻ mặt vất vả mệt mỏi xin lỗi,“Bác, bác có chuyện này muốn với cháu.”

      “Bác vào nhà ngồi .” Vừa chuyện, Trần An An vừa mở cửa, hướng bà chủ nhà ra hiệu, ý bảo bà vào trong.

      cần, cần.” Bà chủ nhà khoát tay,“An An, bác thể cho cháu thuê phòng này nữa.”

      Trong lòng Trần An An lộp bộp tiếng, chìa khóa tay nháy mắt rơi xuống nền nhà, phát ra thanh chói tai.

      “Bác, bác thấy tiền nhà ít sao? Cháu, cháu......”

      “Ai, phải” Bà chủ liên tục lắc đầu,“An An, bác thực xin lỗi, chồng bác có đứa cháu muốn tới đây mà chỗ ở, bác định để nó đến đây, ai!”

      Nếp nhăn mặt bác cũng nhíu lại chỗ, nhìn càng thêm già nua.“Bác, bác ngại quá, à, đây là tiền thuê nhà tháng này, bác lấy, An An, cháu đừng trách bác.”

      Trần An An mờ mịt nhìn lướt qua căn phòng, lại nhìn bà chủ trước mặt, nuốt nước miếng, gian nan cất tiếng :“Bác, cháu bác khi nào đến?”

      “Ngày mốt.”

      Nấu cơm trưa rối tinh rối mù, canh cải trắng cạn nước, cháy hơn phân nửa, tỏi quên bỏ muối .

      Trần An An hiếm khi vội vàng ăn xong cơm trưa, sau đó nhanh chóng lên mạng tìm thông tin phòng cho thuê.

      Kết quả là nếu cách công ty quá xa lại quá đắt, tìm mấy giờ, thế nhưng được chỗ nào thích hợp .

      Buổi chiều, thành phố A phát triển mạnh mẽ, đường người đến người như mắc cửi.

      Trần An An đứng ở lầu tám nhìn xuống, nơi nơi đều là nhà cao tầng, lại có chỗ cho dung thân.

      Trong lòng bỗng nhiên thấy thê lương, cảm giác lo sợ bất lực giống như thấy dã thú gào rít lao đến, nháy mắt liền đem nuốt chửng.

      Ngày mốt, vậy ngày mai nhất định phải chuyển rồi, nhưng ngày mai còn phải làm gia sư, căn bản là có thời gian tìm phòng chuyển nhà.

      Nhưng nếu tìm được phòng, phải lưu lạc ngoài đường. Ở khách sạn khẳng định là trụ được, tháng này tiêu vượt kế hoạch rồi, tiền lương còn lại chỉ đủ duy trì sinh hoạt bình thường.

      Trần An An ngồi xuống giường, trong đôi mắt to trắng đen ràng ảm đạm chút ánh sáng.

      Thời gian quá vội, nếu cho hai ngày...... Trần An An cắn môi.

      A! Đúng rồi! Duyệt Nhiên! có thể tới chỗ Duyệt Nhiên ở nhờ hai ngày!

      Mắt Trần An An sáng lên, vội vàng lấy điện thoại di động, ấn số của Lý Duyệt Nhiên.

      “An An, tư vấn tâm lý thế nào, a...... đừng, đừng nháo......”

      Thân mình Trần An An cứng đờ, lời sắp ra đành nuốt xuống,“Duyệt Nhiên, Đường Niên ở nhà cậu?”

      “Đúng vậy!” Lý Duyệt Nhiên vất vả điều hòa hơi thở, lúc này mới để ý đến Trần An An,“Buổi tối cậu lại đây ăn cơm , cũng lâu rồi Đường Niên gặp cậu.”

      , được.” tia hy vọng cuối cùng trong lòng Trần An An cũng tan biến.“Tớ còn có việc.”

      “Chuyện gì? Đúng rồi, An An cậu gọi điện có việc gì à? Cần tớ giúp sao?”

      Trần An An miễn cưỡng nở nụ cười,“ có gì, định kể chuyện hôm nay cho cậu nghe thôi, bỏ , quấy rầy cậu với Đường Niên nữa, thứ hai làm rồi sau.”

      “Được rồi, lần sau nhất định cậu phải tới đấy!” Lý Duyệt Nhiên nghe thấy giọng buồn rầu của Trần An An, vui vẻ qua điện thoại.

      “Được.”

      Ngắt điện thoại, tâm tình Trần An An càng thêm nặng nề, chỗ Lý Duyệt Nhiên khẳng định là được, cho dù khó khăn thế nào cũng thể quấy rầy ấy và Đường Niên. Bọn họ vốn là xa, thời gian ở bên cạnh nhau rất quý giá.

      có cách nào khác, chỉ có thể nhanh chóng tìm được phòng trọ.

      biết có phải ông trời cố ý làm khó hay , Trần An An thủy chung tìm được phòng thích hợp, đêm khuya, ngày mai còn phải dậy sớm, đành tắt máy tính, rửa mặt lên giường.

      Mặc kệ, mai còn cả ngày, thuyền đến đầu cầu tự nhiên thẳng, ba luôn với như vậy, vẫn nhớ kỹ, nhiều phòng cho thuê như vậy, tin có cái nào thích hợp !

      “Này, Trần ngơ ngác, chị làm sao vậy?” Quý Cửu Thành cầm bút bi phóng bàn, bỗng nhiên đưa tay xoa đầu Trần An An, lúc này mới dựa vào lưng ghế lười biếng hỏi.

      Trần An An trừng mắt nhìn cái, sửa sang lại tóc bị làm loạn,“Gọi giáo Trần! Đừng mất tập trung, vừa rồi tôi giảng cho cậu về hàm số hiểu chưa?”

      “Rốt cuộc chị làm sao vậy?” Quý Cửu Thành nghiêng người dựa sát vào Trần An An, trong mắt lóe ra tia hứng thú,“Thất tình? Bị đá?”

      “Làm bài cho tốt !” Trần An An để ý tới , lật sách ôn tập đẩy tới trước mặt ,“Cậu phải thi vào trường cao đẳng, làm sao......”

      “Ngừng! Ngừng!” Vẻ mặt Quý Cửu Thành đau khổ,“Được rồi Trần ngơ ngác, cả ngày ba mẹ tôi lải nhải chị cũng lải nhải, vẫn còn nửa năm mà.”

      “Nửa năm thoát cái trôi qua, cậu......”

      cho tôi !” Quý Cửu Thành đem sách ôn tập đóng lại, kề sát vào mặt Trần An An,“Chị cho tôi nghe xảy ra chuyện gì, xong tôi làm bài ngay, nếu tôi làm!”

      Trần An An bị làm cho phát cáu, lại có biện pháp đối phó, đành phải . Càng càng nản lòng, càng cảm thấy xấu mặt.

      “Dừng, tình chỉ có như vậy!” Quý Cửu Thành bĩu môi.

      Trần An An cầm lấy bút bi bàn gõ mạnh lên đầu ,“Đó là cậu biết khó khăn ở đời! Cả ngày được phục vụ như thiếu gia!”

      Quý Cửu Thành ôm đầu kêu lên,“Trần ngơ ngác, đây là chị bạo lực gia đình đấy!”

      Trần An An cười đắc ý,“Bạo lực gia đình thế nào! Nhanh làm bài , thiếu gia!”

      “Này, Trần ngơ ngác, đây là việc ,” Ngón tay Quý Cửu Thành linh hoạt đặt bút viết,“Tôi có phòng ở gần công ty chị để ......”

      Hô hấp Trần An An đột nhiên cứng lại.

      “Cái đó...... ngại quá.” Trần An An kéo va li hành lý nho đứng trước phòng trọ xa hoa, dám vào.

      “Đây là nhà đứng tên tôi.” Quý Cửu Thành đoạt lấy hành lý trong tay , lôi kéo tay lên phía trước.

      “Á......” Sắc mặt Trần An An trắng nhợt, đau đến nỗi gập cả thắt lưng.

      “Chị làm sao vậy?” Quý Cửu Thành vội vàng buông hành lý quay đầu từ xuống dưới đánh giá Trần An An,“Đau ở đâu ?”

      Vừa rồi lôi kéo đụng đến vết mổ của , biết có bị nứt ra . Trong lòng Trần An An lo lắng thôi, cũng thể biết xấu hổ với Quý Cửu Thành, đành ấp úng trả lời:“ sao, dưới nách tôi có vết thương, cậu đừng đụng vào bên trái tôi.”

      Quý Cửu Thành nửa tin nửa ngờ nhìn , cũng truy hỏi nữa, đổi bên, lại cầm tay phải Trần An An, đưa vào phòng của mình.

      Phòng này trang hoàng đẹp đẽ, thiết kế đồng nhất, đèn trần thủy tinh xinh đẹp, đồ dùng tinh xảo, tất cả mọi thứ đều làm cho Trần An An thấp thỏm yên.

      “Cửu Thành, tôi chỉ ở vài ngày rồi .” Trần An An đem hành lý của mình đặt cạnh tủ giày, hơi lo sợ,“Dù tôi lấy tiền dạy thêm, cũng đủ tiền thuê phòng này, nhưng tôi……”

      “Được rồi!” Quý Cửu Thành kiên nhẫn ngắt lời ,“Tiền dạy chị cứ cầm lấy, đây là phòng của tôi, liên quan gì tới ba mẹ tôi cả, nếu chị coi tôi là bạn cứ ở !”

      thấy Trần An An lại định lời khách sáo, nhất thời phiền não phủi phủi tóc,“Đồ trong nhà chị cứ dùng tùy ý, được rồi, tôi đây, nếu ba mẹ lại tra hỏi.” cười cười với Trần An An, làm động tác gọi điện thoại,“Có việc call tôi!”

      Ngày đầu tiên chuyển tới nhà của Quý Cửu Thành, Trần An An hơi khó ngủ. Dù Quý Cửu Thành luôn nhấn mạnh đây là nhà của , nhưng trong lòng Trần An An vẫn có chút băn khoăn.

      Để ngày mai, ngày mai nhất định phải tìm được phòng, mau chóng dọn khỏi đây, thể công chiếm tiện nghi của người ta!

      Lúc nửa đêm mơ mơ màng màng, bỗng nhiên Trần An An nghe thấy trận thanh nhao nhao ồn ào. mơ hồ mở mắt, đến cạnh cửa vừa định mở ra ngoài xem có chuyện gì xảy ra, bỗng nhiên cánh cửa lại bị đẩy mạnh ra.

      đoàn nữ nhân hùng hổ xông vào, người đầu vừa thấy Trần An An mày liễu lập tức dựng thẳng đứng,“Tôi bộ dáng tiểu Thành gần đây luôn tập trung, ra là bị hồ ly tinh mê hoặc!”

      Trong phòng ngủ bật đèn, người bên ngoài chỉ có thể nhờ vào ánh đèn phòng khách mơ mơ hồ hồ thấy Trần An An là nữ nhân, mặt cũng thấy .

      Trần An An lại nhận ra giọng nữ này, là mẹ của Quý Cửu Thành! Vội vàng từng bước lui về phía sau, lên tiếng giải thích,“, tôi phải...... tôi là Trần......”

      “Mau! Tóm lấy hồ ly tinh này cho tôi! Hôm nay tôi nhất định phải lột da ta!” Mẹ Quý Cửu Thành căn bản nghe Trần An An , bàn tay to vung lên, đám nữ nhân lập tức vọt vào, lao thẳng tới Trần An An!
      Last edited by a moderator: 19/8/14
      HoanHoan, Phong nguyet, Tôm Thỏ10 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :