1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cô Ngốc, Cởi Áo Ra - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Full 64c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu Lộc Hàm

      Tiểu Lộc Hàm Well-Known Member VIP Editor

      Bài viết:
      402
      Được thích:
      4,685
      chờ dợi trong mòn mỏi, còn mấy chương mà lâu quá ko thấy bạn đăng:yoyo25::yoyo25::yoyo25: nhớ thương từng ngày từng ngày a
      p/s: bộ này đăng cùng thời với trn của mình a

    2. Alice Nguyen

      Alice Nguyen Member

      Bài viết:
      47
      Được thích:
      45
      Cố lên nàng ơi! Cố gắng hoàn thành truyện này nhé! Thanks nàng rất nhiều!

    3. Celesta

      Celesta Member

      Bài viết:
      57
      Được thích:
      59
      Lâu lắm mới được gặp lại ngốc. Ôi ngốc. hahahahahahahahahahah

    4. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,882
      Được thích:
      67,131
      Chương 60
      Edit: Teacher


      Trần An An từ lúc nghe Diệp Lương Nhất cha mình ngay thời điểm Diệp phu nhân mang thai ở bên ngoài có con riêng, nàng đối với vị cha chồng này thấy có hảo cảm rồi, huống hồ ông ta từ trước tới giờ biệt vô tín nghe thấy tin tức gì. Ai ngờ ông ta ngay trong ngày bọn họ kết hôn thình lình xuất , còn mang theo bà vợ tại cũng chính là người khi đó làm kẻ thứ ba chen chân vào phá vỡ cuộc hôn nhân của gia đình Diệp Lương Nhất.

      Cha Diệp Lương Nhất cùng Diệp phu nhân, hai người tính cách quả thực quá khác biệt trái ngược nhau, ông ta chuyện, làm việc đều mang vẻ quan cách, khí thế áp đảo, cái bụng bia to tướng, so với Trần An An mang thai ba tháng có khi còn có vẻ lớn hơn. Tuy rằng tướng tá ông ta trông cũng điển trai, có dáng dấp của sếp lớn nhưng vì quá mập, khuôn mặt béo phị thành ra phá hỏng hình dạng đẹp đẽ kia.

      “Nhâm Nguyệt, bà là nghĩ cái quái quỷ gì vậy, con kết hôn cũng cho tôi biết? Nếu phải tôi sớm biết, có phải hay hôn lễ của con tôi cũng bỏ lỡ?” Diệp Kiến Quốc ngồi ghế sô pha, bưng tách trà, bày ra bộ dạng chất vấn hỏi tội.

      Diệp phu nhân nhìn thấy ông ta cũng giật mình, ngay từ lúc định ngày kết hôn, bà từng hỏi qua Diệp Lương Nhất, có muốn mời cha mình tới hay , Diệp Lương Nhất chẳng cần nghĩ ngợi gì, ngay lập tức từ chối thẳng thừng, hơn hai mươi năm chẳng thèm quan tâm ngó ngàng gì, nó vốn sớm coi ông ta đời này, mà họ như thế, cả đời qua lại với nhau vẫn là tốt nhất.

      Con thế, Diệp phu nhân tất nhiên cũng mời ông ta, nghĩ tới chuyện Diệp Kiến Quốc cứ thế mời mà tới.

      Nhưng nếu đến đây ông ta chính là khách, bà cũng thể đuổi , huống hồ hôm nay là ngày vui của con, hơn nữa, tuy rằng bà từng hận ông ta thấu xương, nhưng chuyên đó xảy ra cũng nhiều năm, bà cũng lớn tuổi, bà giờ muốn cái gì có cái đó, con cái thành đạt, vậy còn để bụng, hận thù làm gì, chỉ tộ khiến mình ngột ngạt khó chịu? Thế nên bà sớm bỏ qua, chẳng thèm để tâm tới ông ta.

      Diệp phu nhân thoải mái ngồi xuống, dối mặt với Diệp Kiến Quốc, cũng chẳng buồn liếc mắt nhìn nguwoif phụ nữ bên cạnhông ta, “Tôi nghĩ ông thèm đến!” Bà cười, bày ra vẻ mặt trào phúng khiến nguwoif khác có chút giật mình,“Lương Nhất học lên cao, ra nước ngoài học, việc này ông vốn chẳng ngó ngàng tới chuyện kết hôn ra cũng giống thế thôi, ông muốn tới cũng đâu ai ép ông đến, Lương Nhất cũng chẳng trách gì ông.”

      Lúc Diệp Lương Nhất sang Mĩ học, bà từng gọi điện báo cho Diệp Kiến Quốc, tuy rằng việc làm của ông ta thực vô liêm sỉ, nhưng Diệp Lương Nhất rốt cuộc vẫn là con ông ta, Chuyện con ra nước ngoài học là chuyện lớn, bà lại là phụ nữ, hiểu con chắc chắn thể bằng người đàn ông, cho nên gọi báo với Diệp Kiến Quốc, hy vọng ông ta có thể ngó ngàng tới Diệp Lương Nhất.

      Nhưng câu còn chưa xong, bên kia liền cúp máy. Bà cho tới giờ vẫn còn nhớ Diệp Kiến Quốc ngay lúc đó ,“Nhâm Nguyệt, chúng ta ly hôn nhiều năm như vậy, bà có muốn tiếp tục có quan hệ với tôi cũng đừng có tìm cớ vụng về như thế!”

      Chỉ sai lầm có lần đó thôi, Bà hoàn toàn mất hết hy vọng, bất luận có chuyện gì từ đó về sau chẳng bao giờ liên hệ với Diệp Kiến Quốc nữa, Diệp Lương Nhất là con bà, bà có thể đem An An tới cột chặt vào với con trai, có thể dẫn dụ nó tới chuyện kết hôn, lại có thể còn có cơ hội thấy con mình kết hôn sinh con, thế loại người bỏ như lão Diệp Kiến Quốc, hơi đâu mà quản ông ta chứ!

      Diệp Kiến Quốc bị lời của bà đâp thẳng vào mặt, vốn tưởng mình có quyền lớn tiếng chất vấn, giờ lời cũng chẳng ra được, chỉ có thể ngượng ngùng cười gượng, lẩm bẩm : “Kết hôn là chuyện đại , đại nha.” Dừng lại chút, làm bộ như quan tâm hỏi,“Con dâu người ở đâu, dù sao cũng phải cho tôi gặp chứ!”

      Diệp phu nhân nghĩ để Diệp Kiến Quốc gặp mặt Trần An An, con dâu bà trong bụng còn mang thai chái trai bảo bối của bà, càng phải tránh xa lão già này mới là tốt nhất.

      “Diệp Kiến Quốc, ông nếu là tới tham dự hôn lễ của con, tốt nhất nên ở yên tại đây!” Diệp phu nhân nhướn mi trừng mắt, khí thế sắc bén lạnh lùng,“Tôi có thiếu nợ ông chén rượu, chút cơm, tập tục khi kết hôn ông chẳng lẽ biết? Đến chú rể còn được tới, nàotowsi phiên ông đến ngó tân nương?”

      Trước mặt bà vợ tại, bị bà vợ trước mắng, Diệp Kiến Quốc lập tức sầm mặt xuống, giả bộ cười trong phút chốc cũng tan thành mây khói,“Nhâm Nguyệt, bà đừng có mà phân biệt phải trái, tôi chưa chưa từng gặp mặt con dâu, đây là lần đầu gặp mặt làm sao? thế như bà chính là muốn cho tôi tham dự hôn lễ của con! Chẳng có phép tắc gì cả!”

      Diệp phu nhân cười nhạo, muốn gặp con dâu, trước giờ thiếu gì cơ hội, dâu cần phải cố tình trì hoãn tới giờ mới đến gặp. Ông ta - Diệp Kiến Quốc, nếu là quan tâm đến con, đừng gặp mặt con dâu, cho dù đem cháu bà về nhà chơi đùa vài ngày, bà cũng đồng ý.

      Nhưng có đánh chết bà cũng tin Diệp Kiến Quốc hôm nay tới chính là để tham dự hôn lễ, nếu có chuyện gì, Diệp Kiến Quốc sao có khả năng mò tới cửa nhà bà!

      Con trai sắp đến, Diệp phu nhân nghĩ phải phí công đấu võ mồm với Diệp Kiến Quốc, bà đứng lên rời khỏi sô pha, khoanh tay trước ngực lạnh lùng nhìn ông ta, nheo mắt, ánh mắt như lưỡi dao sắc bén quét ngang mặt Diệp Kiến Quốc, “Tôi chính là muốn cho ông tham dự hôn lễ đấy, thế sao nào, con là tôi nuôi lớn, tôi muốn như thế nào nó là thế đó, ông quản được sao!”

      “Bà!” Diệp Kiến Quốc đuối lý, ngón tay run run chỉ vào Diệp phu nhân cả nửa ngày, chữ cũng thốt nên lời.

      Ngay lúc này, người phụ nữ ngồi cạnh ông ta bỗng nhiên mở miệng lên tiếng, bà ta nhanh chậm, bộ dạng dịu dàng, chuyện giọng điệu cũng , tự dưng khiến người ta phải trìu mến, “Nhâm Nguyệt, tôi biết chúng tôi quả thực phải xin lỗi bà, nhưng Kiến Quốc đối với bà quả còn tình cảm, hơn nữa khi đó con của chúng tôi cũng lớn, thể danh phận mà sống.”

      Bà ta dấu nụ cười mỉa, hai má ửng đỏ, người cũng gần năm mươi tuổi, mà còn bài ra bộ dạng con ngượng ngùng, “Bà đối với ông ấy lúc đó, chẳng phải là để ý chuyện duyên phận sao, bà cùng Kiến Quốc duyên hết, cũng chẳng thể trách người khác, tôi......”

      “Đủ rồi, câm miệng .” Diệp phu nhân đem chén trà bà ta đưa tới trước mặt mời gạt qua bên, “Đến đây có việc gì ra, có việc gì cút , con tôi hôm nay kết hôn, tôi có rảnh coi mấy người diễn trò ân ái.” Bà dừng chút, nghiêng đầu nhìn về phía Diệp Kiến Quốc, ánh mắt thoáng chuyển mềm mại dịu dàng, giống như băng tuyết tan chảy, xinh đẹp động lòng người. Diệp Kiến Quốc sửng sốt, ngơ ngác nhìn Diệp phu nhân, khuôn mặt kia, như thế nào mà ông ta lại dường như nhận ra.

      Nhưng trong giây kế tiếp, ông ta ngay lập tức bị khí thế trong lời của Diệp phu nhân dọa cho chết khiếp.

      “Tôi biết ông là tới tham dự hôn lễ của Lương Nhất, tôi thân làm mẹ nó, trông đợi cả đời, cũng chỉ là ngày hôm nay, ngày trọng đại của con, có gì cho , rút hết ruột gan, cũng chỉ có thể cho con được trăm mười triệu đồng. Ông nếu có lòng thành, khẳng định so với tôi cho con nhiều hơn, đúng ?” Diệp phu nhân khóe miệng mỉm cười, ánh mắt thoáng cười như có như nhìn Diệp Kiến Quốc, ánh mắt này quét qua, đao chém thẳng làm cho Diệp Kiến Quốc thảm bại hoàn toàn, chật vật chịu nổi.

      Mất vài phút, ông ta mới bình ổn được cảm xúc, nâng chén trà lên uống ngụm, áp chế chột dạ trong lòng, ngó Diệp phu nhân : “Được rồi, Nhâm Nguyệt, đừng đùa thế, tôi biết bà có ý muốn cho tôi tham dự hôn lễ của con, nể tình hôm nay là con kết hôn, tôi cũng tiếp tục cãi với bà.”

      Ông ta dừng lại chút, tiếp tục : “Lương Nhất cũng biết điều, nhiều năm như vậy rồi mà cũng chẳng buồn tới thăm tôi lần nào, thôi tôi cũng so đo với nó, nghe nó giờ là bác sĩ phó chủ nhiệm khoa của bệnh viện? Tôi cũng bảo nó phải hiếu kính với tôi, chăm sóc tôi lúc tuổi già, bất quá em trai nó mặc bệnh nặng, nó thân là trai, hay thế này , nó giúp bọn ta lo liệu cho thằng bé phòng bệnh tốt, tìm bác sĩ giỏi điều trị cho thằng , như thế coi như là tôi cho nó cơ hội báo đáp công sinh thành của mình.”

      Nghe ông ta xong lời này, Diệp phu nhân dù là bình thường luôn bình tĩnh, lúc này cũng giận run lên, há miệng thở dốc, vừa chuẩn bị chợt nghe ngoài cửa có tiếng thanh loảng xoảng vang lên, Diệp Lương Nhất mặc bộ vest từ ngoài bước vào.

      “Được” mặt lạnh tanh, so với ngoài trời mùa đông tuyết phủ dày có khi còn lạnh hơn, nheo mắt lộ ra lãnh ý, “Tôi có thể sắp xếp, giờ ông có thể mang người của mình rồi.”

      Diệp Kiến Quốc trong lòng vui vẻ, định gì đó, chợt nghe Diệp Lương Nhất tiếp tục: “Bất quá bệnh viện chữa bệnh hàng năm đều phát sinh đủ loại cố trong lúc chữa trị, nếu con ông quá yếu ớt, lúc xảy ra chuyện, đừng có nghĩ tới chuyện buộc bồi thường, tôi chịu trách nhiệm.”

      Diệp Kiến Quốc sầm mặt trầm xuống,“Diệp Lương Nhất, con vậy có ý tứ gì, nếu có chuyện như vậy......”

      Ông ta còn chưa dứt câu, bị Chu Tề vào cũng ngay sau Diệp Lương Nhất cắt ngang, Chu Tề thụi cho Diệp Lương Nhất đấm, giở giọng oán trách : “Diệp Lương Nhất, thế sao được? Ngày vui như thế này chuyện đó làm gì?”

      Diệp Kiến Quốc vừa định lên tiếng hưởng ứng, chợt nghe Chu Tề : “Cho dù trong lúc chữa bệnh xảy ra cố, khiến người bệnh bị điên hoặc tâm lý có vấn đề cũng có sao, cậu cũng có thể trực tiếp gửi tới chỗ tôi, phòng điều trị tâm lý, khi đó tôi nhất định có quà cảm ơn, chuyện như thế, câu cần gì phải ra với ông ta!”

      Diệp Kiến Quốc nghe xong hết hồn, lảo đảo, cả người choáng váng thiếu điều muốn ngất xỉu, mắt liếc nhìn những người chung quanh, thấy mọi người nhìn mình bộ dạng châm chọc, khinh miệt, vừa định mở miệng phản đối lại nhất thời chữ cũng được .

      Tức giận trừng mắt liếc nhìn Diệp Lương Nhất, ông ta mang theo bà vợ bỏ . Hôm nay con kết hôn, ông ta từ lúc đến cho tới lúc rời cũng chưa được câu chúc phúc.

      Gặp chút chuyện này, khí vốn dĩ phải rất vui vẻ hào hứng, giờ nhất thời bị xen ngang phá hỏng, làm những người vốn canh cửa ngăn cho Diệp Lương Nhất bước vào, sớm quên mất nhiệm vụ này của mình, khiến Diệp Lương Nhất cần tốn nhiều công sức, dễ dàng qua cửa.

      Cuối cùng vẫn là Lý Duyệt Nhiên lắm mưu nhiều kế cùng với Quý Cửu Thành là những người duy nhất còn lại đứng canh trước cửa phòng ngủ, bảo vệ cho Trần An An, dứt khoát đòi đủ tiền lì xì cho tiến vào.

      Bác sĩ Diệp đẹp trai lạnh lùng sắc mặt lập tức chuyển đen xì, tức giận ném vội phong bao tiền lì xì ra, quên đưa mắt liếc qua thành lưỡi dao bén gọn dọa hai người họ, Quý Cửu Thành lần đầu tiên canh phòng bảo vệ dâu, nhất thời bị khí thế của chú rể dọa nạt, hoảng hồn đợi Lý Duyệt Nhiên lên tiếng, tự giác mở cửa cho Diệp Lương Nhất, còn chính mình ngồi xuống gom số tiền lì xì mang .

      Diệp Lương Nhất mặc bộ vest đen, càng tôn lên thân hình cao, dáng người thẳng tắp, như thể cây trúc vững vàng trong mưa xuân, mang khí khái trong trẻo nhưng lạnh lùng, khiến Trần An An nhìn thấy cơ hồ ngẩn ngơ.

      Mà tương tự, Diệp Lương Nhất cũng bị Trần An An trong bộ áo cưới trăng như tuyết dọa cho sững người ngây ngốc. ngốc của , mặc áo cưới tay, mặt trang điểm tự nhiên, mang phong vị thanh thoát, thản nhiên, mắt to tròn trong suốt, khuôn mặt nhắn thoáng ngượng ngùng ngước lên nhìn , đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên, giống như mời gọi âu yếm.

      Diệp Lương Nhất bước thẳng về phía Trần An An, trái tim cũng đập nhanh hơn theo bước cành lúc càng nhanh của , hai người, nhìn nhau đắm đuối, đến cuối cùng khiến bối rối, nét ngượng ngùng khuôn mặt nhắn, Diệp Lương Nhất bước tới trước mặt Trần An An, bỗng nhiên quỳ chân xuống, khuỵu gối ngay cạnh chân , thân hình vừa vặn ngang thắt lưng , áp mặt dính vào cái bụng hơi nhô lên của .

      thanh phát ra lớn, lại kiên định vững vàng kêu tiếng: “Vợ ơi.”

      Trần An An thất thần, tưởng chừng như kìm được nước mắt, đặt tay lên vai Diệp Lương Nhất, miệng há hốc, vừa định câu gì đó, chợt nghe tờ ngoài cửa tiếng của Quý Cửu Thành kêu toáng lên,“Quỷ ! Diệp Lương Nhất! cũng là quá keo kiệt! Tiền lì xì có lý nào lại chỉ bỏ ra có hai đồng!”

      Diệp Lương Nhất khóe môi cong lên, cặp mắt nheo lại, ánh mắt vui vẻ, đứng dậy hôn lên trán Trần An An, rồi đột nhiên ngồi xuống bên cạnh ôm vào lòng, lúc này mới sát bên tai : “Vợ, có thông minh ?”

      Trần An An vòng tay ôm lấy cổ , ngượng ngùng gật đầu, con ơi, cha con là rất thông minh nha!

      “Đó là đương nhiên!” Diệp Lương Nhất được vợ mình ủng hộ, đắc ý bế bổng lên, rồi cúi đầu giọng với Trần An An: “Còn phải để dành tiền mua sữa bột cho con chúng ta chứ, đúng !”

      Mấy người chưa kết hôn bộ tưởng có cơ hội lừa gạt sao! Kết hôn sao, cứ việc quang minh chính đại bày tỏ tình cảm ân ái đấy, chả việc gì phải để ý đến cảm nhận của mấy người chưa kết hôn. Lo lắng cho cảm xúc của mấy người còn độc thân nhân sao! Hù, chỉ muốn chọc cho bọn họ tức nổ đom đóm mắt có!

      Tận mắt thấy Diệp Lương Nhất qua cửa lấy được vợ quá dễ dàng, chuyện này rốt cuộc thành công chọc giận cả lũ bạn, cả phù rể lẫn phù dâu cùng các khách mời tham dự hôn lễ, thê nên lúc ra nhà hàng dùng tiệc, mười mấy người vây quanh giữ chặt bên mình, mỗi người đều giơ ra chén rượu vè hào sảng chúc, cố ý chuốc rượu, cho có cơ hội trốn thoát trong đêm tân hôn.

      Trần An An, dâu mới mẫn cảm với cồn, thể uống rượu, cho nên toàn bộ gánh nặng đều đổ hết lên người Diệp Lương Nhất. Vốn dĩ có phù rể uống đỡ hộ, nhưng ai ngờ Chu Tề là rể phụ lại bỏ mặc, phản bội, hùa theo những người khác hè nhau ép Diệp Lương Nhất, thái độ quay ngoắt này chắc hẳn vì Diệp Lương Nhất xấu xa chỉ lì xì có hai đồng chứ!

      Quý Cửu Thành còn chưa tới tuổi trưởng thành, vốn thể uống rượu, cậu ta lại chẳng mấy chốc cũng học lên đại học, lần đầu tiên tập uống rượu, theo đám người lớn hè nhau rót rượu liên tục, bảo cậu ta điên rồi cũng chẳng sai.

      Người đến tham dự hôn lễ ra cũng nhiều, cơ bản đều là bạn bè thân thiết của Diệp Lương Nhất và Trần An An, hai người đều có họ hàng thân thích, bởi vậy khí bữa tiệc rất trẻ trung sôi nổi. Toàn là những người trẻ tuổi, vui quá quậy tưng bừng, ngay cả Diệp phu nhân quản nổi, đến cuối tiệc, nhóm khách nam biến đâu mất.

      Bọn họ đâu mất rồi? Uống nhiều quá say lăn ra ngủ dưới gầm bàn chăng!

      Diệp Lương Nhất uống với từng người, lại uống nhiều tới choáng váng, cho dù là tửu lượng khá tốt giờ bước cũng loạng choạng, say thấy đường, mắt kính cũng biết vứt đằng nào, mặt lộ ra nụ cười ngây ngô, xách theo chai rượu tử lang thang khắp nơi tìm Trần An An.

      Vợ ơi, vợ à, sao gọi mãi chẳng thấy đâu thế này!

      Trần An An lần đầu tiên nhìn thấy bộ dạng như vậy của Diệp Lương Nhất, cảm thấy đặc biệt hứng thú, mới lạ, chẳng những ra mặt ngăn cản uống rượu, mà ngược lại còn chơi xấu, vụng trộm lén lút đẩy mấy cái ly và mấy chai rượu lại gần Diệp Lương Nhất, còn quên chụp thêm vài tấm ảnh làm kỷ niệm.

      dâu mới này khẳng định là ngốc!” người phục vừa mang rượu lên, lúc quay ra vậy với đồng nghiệp.

      “Ngốc như thế nào?” người phục vụ khác thừa dịp cửa chưa khép lại, liếc mắt ngó trộm vào bên trong, vừa lúc thấy Trần An An ở bên cạnh Diệp Lương Nhất chụp ảnh. Lập tức liền hiểu được lý do cảm thán của đồng nghiệp mình, gật đầu hưởng ứng:“Chú rể gặp phải người này cũng khổ!”

      “Vợ ơi......” Diệp Lương Nhất ôm Trần An An, mặt ngốc nghếch mơ hồ cọ tới cọ lui, thế nào cũng chịu buông tay.

      Trần An An tuy lúc đầu cảm thấy mới lạ, nhưng cứ bị ôm chặt lấy cọ tới cọ lui mãi cũng thấy bực, liền chút lưu tình nào gạt tay ra, con sâu rượu! Phiền chết được!

      Ngay lúc này, Chu Tề uống cũng say tới suýt ói, từ đâu xuất , chỉ trỏ vào Diệp Lương Nhất và Trần An An, mồm la toáng lên: “Này, này, Diệp Lương Nhất, cậu, cậu là con chó sao? Cái gì mà găm gặm, cắn cắn, cọ tới cọ lui, cắn chết ấy mất!” xong lôi kéo Quý Cửu Thành lao qua, vỗ vỗ đầu thằng bé :“Nhóc con, cậu thấy có tôi thế có đúng ?”

      , là đỏ hệt mặt trời lặn rồi!” Quý Cửu Thành cũng uống tới mức mặt đỏ bừng bừng, chân đứng nổi nhưng cũng vẫn quên cãi lại Chu Tề, nhất thời nghĩ tới người mình thầm mến giờ lập gia đình, trong lòng có chút vui.

      Mượn cớ say rượu vung chân đá văng cái ghế bên cạnh, tới lúc ngó thấy Diệp Lương Nhất say xỉn gục bên người mới phát hoảng, cố hết sức lôi kéo Diệp Lương Nhất đến chỗ Trần An An vứt ở đó.

      Vừa lôi vừa kéo vừa :“Này, Diệp Lương Nhất, phải là đàn ông nha! Tới lúc kết hôn cũng chưa có tỏ tình với ấy!”

      Cậu ta vừa dứt lời lời, mấy người xung quanh say chuếnh choáng cũng đều đồng thanh nhao nhao ồn ào.

      “Phải đó! Nhanh lên. Mau tỏ tình!”

      “Phải rồi, mau hôm nay đừng hòng bước ra khỏi chỗ này nha!”

      “Là đàn ông nhất định lần trong đời”

      Nghe những tiếng thúc giục Diệp Lương Nhất mau mau tỏ tình liên tục vang lên, Diệp phu nhân hiểu ý cùng ba Trần rút lui về nhà, trả lại gian cho bọn trẻ vui đùa, có người lớn ở quanh, cả đám càng được thể kiêng nể gì, hò hét ầm ĩ thiếu điều muốn nổ tung cả phòng tiệc.

      “Được rồi, được rồi!” Diệp Lương Nhất lấy tay sờ lên mắt kính để nhìn cho mới phát ra mắt kính cánh mà bay. vỗ đầu cho tỉnh rưọu, mơ hồ trừng mắt hỏi: “Ai lấy mắt kính của tôi, mắt kính tôi đâu?”

      “Tìm mắt kính làm gì?” Chu Tề được dịp tóm chặt lấy tay Diệp Lương Nhất, hướng mọi người la lên:“Chú rể phải là muốn chạy trốn chứ? Rất có tiền đồ, các người đúng ?”

      “Là…!”

      “Diệp Lương Nhất chạy nhanh, mau!”

      có mắt kính làm thế nào mà tỏ tình được! Diệp Lương Nhất nheo mắt nhìn qua, tìm kiếm Trần An An, aizz, được rồi, có mắt kính thể thấy vợ nha!

      Bất quá vợ rồi cũng thấy thôi, còn hôm nay cũng thể để cho này đám người coi thường mình! Hừ! phải là tỏ tình thôi sao, nhất định là bọn họ có ý xem kịch vui đây nên mới có thể tỏ vẻ hứng thú, cho bọn họ, sớm tỏ tình rồi! Chẳng qua vì giữ thể diện của mình, ngại lại tỏ tình lần nữa!

      Diệp Lương Nhất trang mô hắng giọng, đẩy Chu Tề ra, thuận tay với lấy đóa hồng bàn tiệc, bộ dạng tiêu sái đến trước mặt Trần An An

      Thế này cũng tốt lắm, rốt cục có thể thấy vợ nha! Vợ xinh đẹp, coi nào, khuôn mặt nhắn xinh xắn, cái miệng hồng xinh xinh...

      Diệp Lương Nhất vẻ mặt có chút ngây ngô cười, đem đóa hồng đặt vào tay Trần An An,“Vợ, bà xã, , em!”

      Lần đó ở trong văn phòng ở bệnh viện, cũng từng qua ba chữ này, nhưng lần này giống thế, lần này là ở trước mặt tất cả mọi người, giống như là...... Giống như câu tuyên bố lúc hai người kết hôn, thêm nữa ba chữ này, lại giống như sợi dây tình cảm ngọt ngào, trong nháy mắt đem hai người bọn họ trói chặt lại với nhau.

      Trần An An thuận thế nắm tay Diệp Lương Nhất, nhón chân hôn nhanh lên trán, dùng thanh chỉ vửa đủ để mình cúi đầu xuống nghe thấy, : “Em, em cũng .”

      “A!! Chú rể ngã!”

      “Ngã lăn quay rồi! Tửu lượng kém quá! Có tí thế mà ngã!”

      “Aizz, chơi nữa!”

      Hi hi, Trần An An . Diệp Lương Nhất té phịch ngồi mặt đất, thỏa mãn vứt luôn ly rượu, cứ thế lăn ra ngủ, làm cách nào về tới nhà, đến cuối cùng chính cũng biết.

      Diệp Lương Nhất lúc tỉnh lại ngoài trời muốn là buổi tối, vợ mới cưới ngủ say cạnh , đôi tay đặt bụng, tựa hồ như để che chở cho cục cưng còn trong bụng của bọn họ.

      Giấc ngủ mang lại cho nét mặt ngây thơ trong suốt, vẻ đẹp giống tiểu tinh linh chưa từng nhiễm bụi trần. Diệp Lương Nhất cúi đầu nhìn khuôn mặt nàng mơ ngủ, đôi môi đỏ ửng khẽ nhếch lên, khuôn mặt lạnh như băng cuối cùng cũng được xóa tan vì hạnh phúc lẫn thỏa mãn.

      Cha phá hủy cảm giác muốn có gia đình của , hôm nay lúc nhìn thấy Diệp Kiến Quốc, trong lòng kìm nổi cảm giác chán ghét cùng hận ý. May mắn có ở đấy, Diệp Lương Nhất vòng tay đem Trần An An ôm vào lòng, ngón tay lướt qua mặt , khiến có cảm giác tin chắc mình còn có thể mang lại hạnh phúc cho người khác.

      Diệp Lương Nhất sống hơn ba mươi mốt năm, đau khổ cũng trải qua, từng khép mình lại, từng đơn mình giờ lại coi trọng ngốc với đôi mắt to tròn và mái tóc luôn buộc thành túm khi nhún nhảy lúc lắc.

      Tình , quả tuyệt thể tả.

      Tác giả ra suy nghĩ của mình: Từ ngày mai bắt đầu viết phiên ngoại ~.
      HoanHoan, Phong nguyet, Tôm Thỏ21 others thích bài này.

    5. Hằng Lê

      Hằng Lê Năm tháng dễ tan, thỉnh người trân trọng Administrative

      Bài viết:
      3,882
      Được thích:
      67,131
      Chương 61: Phiên ngoại: Chung Vận và Diệp Lương Nhất
      Edit: Teacher


      Thời điểm Chung Vận quen biết Diệp Lương Nhất là lúc vừa sang Mỹ. Ở trong nước có thành tích học tập cực kỳ xuất sắc, năm thứ hai đại học từng sang Mỹ năm theo chương trình trao đổi du học sinh, vì thế tiếng với về cơ bản gặp khó khăn gì.

      Cái chính là người con sống tha hương nơi đất khách quê người khó tránh khỏi cảm thấy độc, may mắn tính cách vốn rất mạnh mẽ, nên mới chống đỡ nổi. Tuy rằng bằng hữu nhiều lắm, cuộc sống cũng coi như tạm ổn, gặp rắc rối.

      Lần đầu gặp mặt, theo Chung Vận nhớ là lúc trường đại học Stanford và đại học Trung Quốc cùng tổ chức buổi giao lưu họp mặt. Khi đó là đầu mùa hạ, thời tiết tuy khô ráo, nhưng quá nóng bức, thực thích hợp chơi, vì vậy Chung Vận cũng tham gia buổi giao lưu họp mặt đó.

      nhóm mười ba người, lại chỉ có ba , mọi người sống xa quê hương khó có dịp tụ tập, rất nhanh đều có cùng loại cảm giác vô cùng thân thiết, bởi vậy tuy mới quen biết nhau chưa lâu, những đối với nhau rất tốt, chuyện, giúp đỡ lẫn nhau khi đó cũng rất quan tâm chiếu cố.

      Chung Vận trưởng thành xinh đẹp, tính cách lại phóng khoáng, hoạt bát, hòa đồng, đường , mau chóng có hai con trai để ý tới , nịnh nọt săn đón ra mặt, các nam còn lại dù chưa có biểu rệt như hai người kia nhưng ràng đối với cũng rất quan tâm.

      Duy chỉ có hai người, người lạnh như băng, coi tất cả những người như trong suốt hề tồn tại, người còn lại mặt lúc nào cũng có ý vui vẻ hòa nhã nhưng lại cư xử với mọi người ai cũng giống nhau, thái độ khách khí xa gần.

      Chung Vận lúc ấy cũng biết thân phận của bọn họ, mãi đến khi tới nơi, mọi người cùng giao lưu, tự giới thiệu, mới biết, người luôn mang bộ mặt ôn hòa là Chu Tề, mà người luôn có thấy độ lạnh lùng như băng giá tên gọi là Diệp Lương Nhất, khó tin hơn là Diệp Lương Nhất hóa ra lại học cùng chỗ với .

      Đại khái là trời sinh con người ta ai cũng bệnh chung là tính hiếu thắng, càng thấy khó lại càng cảm thấy hứng thú. Chung Vận từ sau bữa đó đối với Diệp lạnh lùng là để tâm muốn chinh phục.

      Về phần Chu Tề, sau khi biết có chướng ngại về tâm lý, Chung Vận đối với chỉ có thể là kính nhi viễn chi , bởi vì có đạo lý mọi người đều biết đó là: đừng trêu vào những người mắc bệnh tâm lý, họ đều là những kẻ điên.

      Đại học Stanford nằm tại trung tâm Thung lũng Silicon, do Thung lũng Silicon là trung tâm công nghệ cao, hằng năm tạo ra lượng lớn kỹ sư, mà những kỹ sư muốn thành danh trụ lại được ở đây cũng phải trải qua quá trình cạnh tranh khốc liệt, bởi thế, rất nhiều kỹ sư vì chịu nổi áp lực mà phải tới gặp các bác sĩ tâm lí. Điều này khiến cho các sinh viên ngành tâm lý học càng thêm nổi tiếng, đồng thời cũng vì thế mà ngày càng có nhiều người theo đuổi ngành học này, tâm lý cũng trở nên biến thái điên cuồng.

      rằng, ngẫn nhiên gặp đường mà bị người xa lạ lôi vào phân tích trạng thái tâm lý, chỉ mới nghe thôi cũng đủ kinh sợ rồi.

      Chung Vận tuy rằng mạnh mẽ, nhưng thích mọi hành động suy nghĩ của mình đều bị người khác thầm nghiền ngẫm, vì vậy mọi chú ý của đều tập trung vào Diệp Lương Nhất.

      nghĩ tới trong lúc để ý đánh giá xem xét, Chung Vận nhận ra giống những người xung quanh. Ví dụ như, lúc bọn họ cùng nhau nấu cơm, thế mà lại là trông số ít các bạn nam có thể nấu ăn ngon, hơn thế cũng có thói trêu hoa ghẹo nguyệt, cũng ra sức lấy lòng các , sau khi tới nơi, liền vào nhà nghỉ cẩn thận cất hành lý của mình, rồi cùng Chu Tề, hai người dạo tản bộ ngắm cảnh, mọi cử chỉ hành động đều để lộ ra thái độ trầm ổn.

      Chung Vận trong lòng dần dần đối với Diệp lạnh lùng nảy sinh cảm xúc muốn cùng bầu bạn cả đời.

      Sau này, khi bọn họ bốn người nhóm chơi đấu bóng chuyền bãi biển, cùng Diệp lạnh lùng được xếp vào cùng phe. Hai người kỹ thuật cũng quá cách biệt, đánh bại từng cặp đấu , đến cuối cùng thành ra phối hợp ăn ý, còn khiến mọi người được dịp huýt sáo trêu chọc ghép đôi.

      Chung Vận tuy ngoài mặt lộ vẻ vui trước tình huống này, nhưng kỳ thực sâu trong lòng có chút xấu hổ, ánh mắt nhìn Diệp Lương Nhất có ý khẩn trương trông chờ. Nhưng ngay lúc phân tâm, vì chú ý nên kịp phát quả bóng chuyền từ phía đối diện bay thẳng về phía mình, lúc Chung Vận nhận ra muộn kịp tránh đành đứng chịu trận.

      Ngay lúc nhắm mắt, dùng khuỷu tay ngăn đỡ trước mặt, chuẩn bị chấp nhận chịu cú va đập mạnh này Diệp Lương Nhất bỗng nhiên lao tới, dùng tay nhanh chóng đỡ gạt quả bóng chuyển hướng, cứu thoát khỏi nguy hiểm trong gang tấc.

      Đầu hè, cạnh biển rộng mênh mông, nước xanh ngăn ngắt, cây cối mọc xanh um tươi tốt, bên bờ cát mịn, ánh nắng chiếu xuống tạo thành quầng sáng bao lấy khuôn mặt vốn lạnh lùng băng giá của Diệp Lương Nhất, ngay thời điểm ấy khóe miệng thoáng nhếch lên thành đường cong khiến khuôn mặt trở nên mềm mại, ôn hòa. thoáng ấy, khiến Chung Vận bỗng nhiên cảm thấy tim đập nhanh hơn, mặt thoáng ửng hồng.

      Bọn họ ở khu nghỉ dưỡng vui chơi tổng cộng ba ngày, mười ba người cùng nhau di chuyển có chút bất tiện, bởi thế liền chia làm ba tổ, dùng chút thủ đoạn , khiến cho mình cùng Diệp lạnh lùng được xếp chung tổ.

      Bọn họ cùng nhau lái mô tô nước, cùng nhau nấu cơm, cùng nhau trượt tuyết . . . Ba ngày, thời gian trôi qua cực nhanh, tình cảm trong lòng Chung Vận ngày càng tăng lên.

      Lúc giao lưu cùng trường Stanford, cùng Diệp Lương Nhất trao đổi số điện thoại, theo đó biến quen biết sơ sơ thành bằng hữu. Chung Vận tính toán mọi chuyện thực kỹ, để tâm nghiền ngẫm tính cách Diệp Lương Nhất, sao cho có thể kết giao cùng Diệp Lương Nhất đúng thời điểm, vừa khiến Diệp Lương Nhất phản cảm vừa khiến cho cảm thấy khó chịu.

      Bởi vậy hai người càng ngày càng thân thiết hơn, tới kỳ nghỉ hè năm ấy Chung Vận thành công đem chính mình thành bạn đồng môn thân thiết của Diệp Lương Nhất. mà Diệp lạnh lùng cũng coi là bạn thân đối đãi giống như Chu Tề.

      Chính là , vẫn thay đổi, dám thổ lộ tình cảm, mặc dù sống ở Mĩ được thời gian dài, cũng có thay đổi trở nên phóng khoáng hơn song Chung Vận về bản chất vẫn nhút nhát ngại ngùng, căn bản dám tiến tơis phá hỏng quan hệ có với Diệp lạnh lùng.

      Khi còn là người nữa cũng có thể làm bằng, chuyện như vậy tin chút nào, chưa tới chuyện đến lúc đó mọi người gặp mặt nhau chỉ còn là xấu hổ khó xử, chi bằng ngay từ đầu đừng gì.

      Ở Mĩ vài năm, cũng có rất nhiều người cạnh họ trêu đùa vun vào, bọn họ là trời sinh đôi. Dù sao Diệp lạnh lùng ra ngoài lâu như vậy mà cho tới giờ cũng chỉ có là bạn ở bên cạnh

      Mỗi lần bị trêu ghẹo như vậy, Chung Vận đều vụng trộm quan sát phản ứng của Diệp Lương Nhất, nhưng chàng Diệp lạnh lùng này từ đầu đến cuối vẫn bộ dạng đổi, ngay cả trong mắt cũng chẳng có chút dấu hiệu dao động nào, bởi thế nên tới lúc Diệp Lương Nhất về nước cũng vẫn chỉ là thầm thương trộm nhớ, tự mình đa tình, trừ Chu Tề ra ai hay biết.

      Sau này, bọn họ tuy rằng thường xuyên liên hệ, nhưng vẫn là bằng gặp mặt, Chung Vận trong lòng thầm sốt ruột, sợ Diệp Lương Nhất có bạn , nhưng mà ông trời dường như đặc biệt chiếu cố , về nước nhiều năm như vậy, Diệp Lương Nhất ngoại trừ chuyện làm ở bệnh viện càng ngày càng nổi tiếng, chức vụ cũng theo đó lên cao vẫn là chưa có bạn .

      Chung Vận trong lòng thầm tự an ủi chỉ cần rốt cục cố gắng thế nào cũng được điều đến làm cùng bệnh viện với Diệp Lương Nhất, vẫn còn cơ hội.

      Lần này cuối cùng cũng hạ quyết tâm, tấn công dồn dập cũng được, đeo đuổi bám dai cũng thế, nhất định phải cưa đổ Diệp Lương Nhất! là người duy nhất khiến vui vẻ trong đời, sao có thể bỏ lỡ!

      Lần đầu tiên nhìn thấy Trần An An, Chung Vận trong lòng thoạt dâng lên cảm giác thấy trước nguy cơ, chưa từng thấy Diệp Lương Nhất thân mật với nào như thế, kể cả , vậy mà giờ lại dùng mọi cách tranh thủ tình cảm, lấy lòng ấy, mà cách làm giống hệt cách lúc trước dùng để lấy lòng , nhưng này vừa thoáng nhìn biết là ngốc so với các khác quả là ngốc thể ngốc hơn, ấy chỉ mới hơi đau đầu chút, hơi rơm rớm chút mà trong văn phòng cả hai con trai đều lo lắng cuống cả lên.

      Chung Vận dám , thế giới này ai có thể hiểu hơn Diệp Lương Nhất hơn , thấy trong lúc mát xa đầu cho Trần An An trong đáy mắt xót xa!

      Sau đó khi biết bọn họ kết giao với nhau, chuyện này với quả thực chính là chuyện khiến choáng váng bất ngờ nhất , nhiều năm như vậy, cẩn thận tính toán, thận trọng cẩn thận tiến từng bước , kết quả cuối cùng lại là vẽ đường cho Diệp lạnh lùng, tới lúc có cơ hội thân cận lại phát ra có người bên cạnh.

      Điều này sao có thể khiến cam lòng? Hơn nữa Diệp lạnh lùng lại còn vui vẻ với chẳng ra dáng nương nữa chứ!

      Cái gì cũng đều hiểu, toàn mạng lại cho phiền toái, như vậy ràng chính là trẻ ranh chưa lớn mà! Sao có thể xứng với sư huynh của co chứ!

      Chung Vận vì thế đối với Diệp Lương Nhất càng thêm cố chấp, từ bỏ được. vốn có lòng tự trọng rất mạnh, vốn khinh bỉ nhất là chuyện phụ nữ từ thủ đoạn tranh giành người đàn ông.

      Nhưng đến lượt mình, mới phát ra có số người thể từ bỏ, dẫu cho chuyện có được khiến đầu rơi máu chảy, mang tiếng xấu cả đời, cũng nề hà!

      vốn định lợi dụng chuyện từng có vài năm ở Mĩ cạnh nhau để thúc đẩy tình cảm, nhưng Diệp Lương Nhất tuy thái độ đối với vẫn thân thiện như cũ song chỉ đối đãi như bằng hữu, mà đó, lòng để ý, làm gì cũng nghĩ tới ấy, tới ngay cả khi ăn cơm cùng với cũng nhắc tới ấy.

      ngốc kia hóa ra là ngốc có phúc của ngốc, là người dị úng với chất cồn, uống được rượu nhưng lại biết nấu ăn, cơm nấu ăn rất ngon. . . .Diệp lạnh lùng mỗi lời nhắc đến ấy tuy khẩu khí có vẻ lãnh đạm, nhưng ràng nghe ra trong giọng đó là vui vẻ chấp nhận xen lẫn tự hào.

      Chung Vận trong lòng đau khổ, ngoài mặt tuy hưởng ứng tỏ ra vui vẻ cùng Diệp Lương Nhất, trong lòng rối như tơ vò. Muốn tranh thủ tình cảm để nên đôi khó, cần có thiên thời địa lợi nhân hòa, nhưng muốn phá hỏng có lẽ đơn giản hơn.

      tuy trong lòng có chút ý xấu nhưng rốt cuộc cũng thể đánh mất lòng tự trọng, nên ngày đó đành để mặc, giương mắt nhìn người đàn ông mình thích nhất hôn khác, chỉ là ngay lúc đó, chịu nổi mà hạ quyết tâm.

      Cái gì mà tự tôn, cái gì mà kiêu ngạo, có chúng cũng chẳng thể giúp có được trái tim Diệp Lương Nhất. cũng chẳng phải là kẻ thứ ba, vốn dĩ là người gặp Diệp Lương Nhất trước, xét cho cùng, Trần An An mới là kẻ đến sau.

      Chỉ là do ở cạnh Diệp lạnh lùng nên mới khiến cho ấy có cơ hội xem vào chỗ trống, nay trở lại, tất nhiên giương mắt đứng nhìn ta tiếp tục thân cận ở cạnh Diệp Lương Nhất.

      ra tay thôi, ra tay là phải dứt khoát, ngăn ngừa hậu họa. Mà ông trời rốt cục cũng cho có cơ hội lần: dự hội thảo y học ở San Francisco chính là cơ hội đó.

      cũng biết có khả năng Diệp lạnh lùng , thế nên liền nhờ cậy viện trưởng giúp, hi vọng ông chiếu giúp có cơ hội này. giấu chuyện Diệp Lương Nhất có bạn , trong lời lại ra sức ám chỉ với viện trưởng rằng mình chính là người cùng Diệp Lương Nhất bồi dưỡng cảm tình, cuối cùng thành công thuyết phục viện trưởng bỏ sức thuyết phục Diệp Lương Nhất cùng tới San Francisco với mình.

      Nhưng trăm tính cũng ngờ Trần An An cũng cùng Diệp lạnh lùng! Đây là hội thảo về y học, ta theo làm gì? Chung Vận giận điên người, mắt muốn tóe lửa, càng thấy Trần An An là người chẳng biết xấu hổ, cả ngày chỉ biết dây dưa dính lấy Diệp Lương Nhất, trong lòng càng thêm khinh thường.

      Trong lòng cho rằng Trần An An là người thấy Diệp Lương Nhất là dính ngay vào, cố sống cố chết bám lấy, nên đối với Trần An An dù xuất ngoài ý muốn nhưng cũng tỏ thái độ ra mặt.

      Bất quá mất cơ hội có ngay từ đầu, dù ta có theo cùng cũng chẳng ảnh hưởng gì tới kế hoạch của . Chung Vận khinh miệt liếc nhìn Trần An An ngồi cạnh Diệp Lương Nhất, trước mắt cứ để ta đắc ý vài ngày, sau chuyến này, mới là người có đủ tư cách nhất theo bên người sư huynh!

      bưng lên tách cà phê, uống ngụm, ánh mắt nhìn Diệp Lương Nhất lộ ra si mê.

      Sư huynh là của , là người của ! lần này là muốn nắm lấy, đem người nhiều năm trước mình bỏ lỡ trói chặt bên mình! Ai cũng thể ngăn trở!
      HoanHoan, Phong nguyet, Tôm Thỏ15 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :