1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cô Ngốc, Cởi Áo Ra - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Full 64c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. hin1412

      hin1412 New Member

      Bài viết:
      12
      Được thích:
      4
      Truyện hay quá cuối cùng sắp hoàn rui. Chờ mong cục cưng ra đời
      vulinhQuan Tiểu Yến thích bài này.

    2. vulinh

      vulinh Well-Known Member

      Bài viết:
      20,019
      Được thích:
      24,216
      Chương 62 Ngoại truyện: Cuộc sống (1)

      Edit vulinh


      Sau khi Trần An AN mang thai bốn tháng càng ăn nhiều, mỗi buổi sáng tỉnh dậy đều hào hứng vào phòng bếp, bảo mẫu của Diệp gia nấu ăn rất ngon, dễ dàng chinh phục dạ dày của Trần An An.


      bảo mẫu làm món gì, Trần An An đều có thể ăn vài miếng. Buổi sáng, Diệp Lương ăn lúc bốn cái bánh bao nhân thịt gà và nấm hương, bát cháo trứng muối thịt nạc, nhưng phải ăn sáu cái, có đôi khi húp cháo xong còn chưa , còn phải ăn thêm hai quả trứng chiên. Diệp Lương nhìn với vẻ kinh hồn bạt vía, nhưng lại chẳng thể ngăn cản ăn uống.


      Bình thường, nhân lúc Trần An An ngủ, đều len lén sờ bụng của , là bác sĩ nên biết khi mang thai ăn nhiều là chuyện bình thường, nhưng lại thể ngừng lo lắng, khi mới bị thai nghén, lo rằng ăn nổi bất kỳ thứ gì, bây giờ ngược lại, khẩu vị ăn uống của lại càng tăng thêm, lại lo ăn no quá mức.


      Với lại, biết tại sao Trần An An đặc biệt thích ăn đồ ăn ngậy, trong bát gà đen hầm cách thủy, nước dùng béo ngậy khiến Diệp Lương dám đụng tới, nhưng Trần An An lại vô cùng thích thú, lần nào ăn cơm cũng phải chan canh gà đậm đặc chất béo, mỗi lần đều ăn hai bất to, cộng thêm các món ăn khác, cứ như thế dạ dày của nhất định phình to mất.


      May mắn thay tuy ăn nhiều, nhưng Trần An An lại hề lười vận động, thích nhất dạo phố, mỗi tối đều lôi kéo Diệp Lương vòng quanh khu đánh cầu lông, nếu Diệp Lương có ca phẫu thuật về được tự mình tới công viên bên cạnh, khiêu vũ với những bác về hưu, chơi đùa vô cùng vui vẻ.


      Đến khi Trần An An mang thai sáu tháng, hầu như tất cả người già ở vùng phụ cận đều biết Diệp gia có người phụ nữ mang thai thích chạy, thích nhảy.


      Trần An An thích đặc biệt đối với bất kỳ món ăn nào, cũng kén chọn, bà Diệp cười toe toét, khoe rằng cháu trai bà là đứa có phúc.


      Trần An An biết rằng việc mình kén ăn có liên quan gì tới đứa bé trong bụng, nhưng thấy bà Diệp vui vẻ, cũng cười ngây ngô với bà.


      Tuy Trần An An ăn nhiều nhưng cũng béo lên là bao, bụng lớn lắm, đắp chăn ngồi giường chắc chẳng ai nhận ra phụ nữ mang thai.


      Lúc mang thai sáu, bảy tháng, đúng lúc vào hè, mùa hè ở thành phố A mát mẻ hơn chút so với thời tiết khu vực khác nhưng cũng nóng đến phát hoảng, huống hồ, Trần An An còn mang thai, càng khó chịu. bật điều hòa vì sợ bản thân mình lạnh mà gặp thời tiết nóng bị cảm, sợ cục cưng trong bụng ổn, đôi khi nóng tới nỗi vành mắt đỏ lên, nước mắt ứa ra ngoài.


      Vừa thấy Diệp Lương tới gần buồn phiền, vui, xông tới cắn hai cái, lúc đó mới nín khóc, mỉm cười. Diệp Lương tuy là người lạnh lùng, nhưng tính tình khá tốt, hơn nữa đối với Trần An An càng kiên nhẫn, bị vợ căn vài cái cũng có sao, lại còn đem dấu hôn khoe khoang! Bác sĩ Diệp chứng tỏ mình là người da mặt dày, vô cùng hưởng thụ tâm tình bé của vợ mình.


      Đó chỉ là chuyện, hai người luôn có những bất đồng nho .Cơ thể Trần An An càng ngày càng nặng nề, ban đêm khó chịu tới nỗi ngủ nổi, Diệp Lương còn cầu , thỉnh thoảng lăn qua lăn lại, hoa mỹ là mang theo cục cưng vận động, tắt là vận động cha con.


      Vào giữa hè, Trần An An chỉ ngồi im mà cũng toát mồ hôi, huống chi cùng vận động, bị Diệp Lương quấy rầy tới nỗi chịu nổi, nhưng dục vọng 'người ta' nổi lên, lại khống chế được bản htân, vừa khóc vừa bị Diệp Lương đè ra làm, trong lòng vốn cảm thấy tủi thân vậy mà Diệp Lương còn thốt ra mấy lời biết xấu hổ.


      thích nhất là vừa làm tình vừa cúi xuống hôn lên nước mắt , vừa thở hổn hển

      "Nhìn xem, chồng em lợi hại tới nỗi làm em bật khóc này"


      Hoặc là

      "Vợ ơi, cứ ở giường nhìn thấy em là lại cứng"


      loạt lời ùn ùn kéo tới, Trần An An chống đỡ nổi. Dĩ nhiên, cũng thông minh lên chút ít, nhất quyết tìm bà Diệp tố cáo!


      , Diệp Lương để ngủ ngon giấc, ngay cả cục cưng cũng phản đối, ghé khuônmặt nhắn, trắng trẻo tới gần bà Diệp, ý tứ rằng mẹ con bị người ta lăn qua lăn lại tới nỗi gầy rồi.


      Bà Diệp nghe xong, sao có thể ngồi yên, cháu trai bảo bối của bà mới là quan trọng nhất! Con trai giờ cũng chỉ là đóa hoa héo mà thôi, vậy mà còn dám ảnh hưởng tới phát triển của cháu trai bà, đúng là ngại sống lâu ư!!!


      Diệp Lương bị mẹ mắng cho trận, cuối cùng, mẹ còn chưa hết giận, dùng chổi lông gà vụt vài cái, vẫn chưa hiểu chuyện gì xảy ra bị đuổi tới phòng ngủ dành cho khách, bà trước khi giác ngộ được những suy nghĩ cao quý đừng hòng bước vào phòng ngủ của mình!


      Trần An AN ngồi bên cạnh, hả hê nhìn ông chồng mặt lạnh của mình, thiếu chút nữa nhảy cỡn lên. Sau khi thời tiết sang thu, cảm xúc của Trần An An luôn thất thường, Diệp Lương vừa thấy cười vui vẻ, bất lực, lắc đầu, cảm thấy bản thân mình bị đánh trận nhưng đổi lại được nụ cười của cũng xứng đáng.


      Khi Trần An An mang thai giai đoạn cuối, bắp chân của luôn bị chuột rút, mỗi lần co rút cũng phải tới 10 phút, đau tới nỗi đầu rịn đầy mồi hôi, mỗi đêm, Diệp Lương đều phải xoa bóp cho nửa tiếng, lúc này, mới có thể dễ chịu chút. Nền tảng của cơ thể Trần An An cũng được tốt, có lẽ do ngày trước thiệt thòi nhiều nên thời kỳ mang thai, Diệp Lương cố gắng hết sức tẩm bổ dinh dưỡng cho , nhưng rốt cuộc cũng có cách nào bù đắp được 20 năm qua.


      Khi mang thai được chín tháng, bắp chân và bàn chân của sưng phù nặng, mu bàn chân giống hệt cái bánh bao, Diệp Lương vô cùng đau lòng, cả ngày bọn ở ở trong phòng bác sĩ khoa phụ sản của bệnh viện chữa chạy khiến cho mọi người đều mệt mỏi.


      Tính tình Trần An An cũng càng ngày càng xấu, ban đêm ngủ được cũng khôgn cho phép Diệp Lương ngủ, chỉ cần nghĩ tới chuyện mỗi ngày Diệp Lương đều có thể ngủ ngon mà bản thân mình phải chịu khổ như vậy, thấy công bằng. Vì vậy, muốn lúc mất ngủ Diệp Lương lại có thể ngủ, phải làm thức dậy rồi mới thôi.


      Ban đầu, Diệp Lương phát ra rằng trong lòng Trần An An để ý chuyện này, vài ngày sau, thấy đêm nào cũng thay đổi phương pháp để cho mình ngủ, liền hiểu ra. Sau đó, mỗi khi buồn ngủ, lại bấm đùi, hoặc uống cốc nước lạnh khiến mình tỉnh táo lại, chuyện phiếm với ,đợi lúc ngủ thiếp mới ngủ tiếp.


      Vài ngày như vậy, mắt của Diệp Lương bị thâm quầng, ban ngày phải làm, ban đêm lại thiếu thốn giấc ngủ, hốc mắt càng ngày càng trũng xuống, làm tôn lên sống mũi cao, khiến càng trở nên lạnh lùng, nghiêm nghị.


      Trần An An biết mình vô cớ gây , nhưng thể khống chế bản thân, khi trông thấy viền mắt thâm quầng của Diệp Lương, trong lòng lại tự trạch, lại vừa áy náy, ban đêm giả vờ nhắm mắt ngủ, muốn để Diệp Lương ngủ sớm chút. Nhưng và Diệp Lương nào phải người xa lạ, có ngủ hay , Diệp Lương chỉ cần nhìn cũng có thể nhận ra.


      Nhưng trong lòng vì muốn tốt cho mình, nên Diệp Lương cũng vạch trần, vẫn giống như lúc trước, khi nào ngủ mới ngủ.


      Cứ như vậy tới đầu tháng 12, ngày dự tính sinh của Trần An An cũng sắp tới.


      Trước ba ngày, Trần An An phải tới bệnh viện chờ sinh, Diệp Lương cũng vào bệnh viện với . Trước khi tới bệnh viện, Trần An An vì quá hồi hộp, cố ý đề cập tới vấn đề sinh sản, kết quả, thể giảm bớt lo lắng, ngược lại còn khiến bản thân mình thêm sợ hãi.


      Trần An An phải người yếu ớt, nhưng sợ đau, chỉ cần nghĩ tới đau đớn khi sinh cục cưng sợ hãi, còn hay nảy sinh ảo giác, cho rằng bụng mình bị đau, lần nào cũng dọa Diệp Lương giật mình.


      Tới thời điểm sinh, Diệp Lương có chuẩn bị.


      Cơn co rút đau đớn ở bụng dưới càng ngày càng kịch liệt, Trần An An vừa đau lại vừa sợ, sắc mặt trắng bệch, Diệp Lương ở bên cạnh dỗ dành ăn, nhưng sao có thể ăn nổi thứ gì, đến lúc vất vả nuốt vào vài thìa cháo sinh.


      Lần đầu tiên Diệp Lương mặc áo blouse trắng cùng vài bác sĩ khoa phụ sản vào phòng sinh với tư cách cá nhân. là bác sĩ hàng đầu bệnh viện, người trong phòng sinh lại là vợ , đương nhiên ai ngăn cản .


      Tuy Trần An An sợ hãi, nhưng Diệp Lương lại ở cạnh , chỉ cần ngước mắt là có thể trông thấy ánh mắt ấm áp, khích lệ của , mỗi lần ánh mắt hai người giao nhau, Trần An An đều cảm giác rằng bọn họ cùng nhau nỗ lực, thậm chí ngay cả cơn đau cũng còn kịch liệt nữa.


      Trần An An ngu ngốc cả đời nhưng ở thời khắc quan trọng lại có cái phúc của kẻ ngốc, thời gian sinh đẻ của kéo dài quá lâu, ở trong phòng sinh có lẽ chỉ khoảng hai giờ con trai của và Diệp Lương cất tiếng khóc chào đời, bé nặng 3 cân 8 lạng, so với những bé trai khác hơn nhưng bé lại rất khỏe mạnh, tiếng khóc rất vang, dường như muốn cho ba mẹ tồn tại của mình.


      Khi Trần An An tỉnh lại, thấy có đứa trẻ dúm dó nằm bên cạnh mình, nhắm chặt đôi mắt ngủ say sưa. thực quá mệt, hai tiếng đồng hồ cũng đủ khiến kiệt sức, ngay cả lần đầu tiên con trai mình uống sữa cũng bỏ lỡ.


      Trần An An thò tay nhàng chạm vào gương mặt nhắn của con trai, đỏ hỏn, hề trẵng nõn, rất xấu xí, giống , cũng chẳng giống Diệp Lương, trong lòng lại tràn đầy vì ba của đứa bé xấu xí này, đây là con trai , bé ngây ngô ở trong bụng chín tháng mười ngày, được nuôi lớn từ tất cả tinh hoa người , nó là trái tim của , là máu thịt của .


      Trần An An hề hay biết bên ngoài phòng bệnh, hầu như tất cả bạn tốt của và Diệp Lương đều tới, Chu Tề, Lý Duyệt Nhiên, Lăng Tiêu...Thậm chí còn có Quý Cửu Thành thi đậu lên đại học.


      Vì sợ ảnh hưởng nghỉ ngơi nên mọi người đứng bên ngoài chờ, thà chịu đựng cái lạnh của tháng mười hai, chịu đựng kích động trong lòng, cũng bước vào phòng bệnh.


      Diệp Lương là người đầu tiên phát Trần An An tỉnh giấc, cửa phòng bệnh có ô kính trong suốt, chỉ cần nhìn qua là có thể thấy được động tĩnh bên trong. mở cửa, để bọn Lý Duyệt Nhiên bước vào, nhìn bọn họ vây quanh Trần An An và con trai mình, khóe môi nhịn được, mỉm cười.


      "Phỏng vấn chút, bây giờ có cảm giác thế nào? Được làm cha nên rất phấn khởi đúng ?"

      Bởi vì từ đứa con nuôi ngoan ngoãn lại biến thành bé trai nghịch ngợm, trong lòng Chu Tề hơi khó chịu, vì thế khi mọi người vào phòng bệnh, lại tới trước mặt Diệp Lương, bắt đầu trêu chọc .


      Nét mặt Diệp Lương tươi tỉnh, ánh mặt trời từ hành lang chiếu tới, lặng lẽ hất lên mặt , càng khiến nụ cười của thêm rạng rỡ, ấm áp, giương mắt, nhìn Chu Tề, đôi mắt vẫn rất trong trẻo trong buổi sáng mùa đông

      "Cậu muốn biết sao?"


      "Ừ"


      "Tôi chưa bao giờ tự hào vì mình là bác sĩ giống như bây giờ"

      Ánh mắt của lướt qua mọi người vây quanh mép giường, dịu dàng rơi vào khuôn mặt mệt mỏi của Trần An An, đầy vẻ thương

      "Bởi vì ở lúc ấy khó khăn nhất, tôi có thể ở bên cạnh ấy, cùng ấy chứng kiến lúc con trai chúng tôi sinh ra"




      "Có thể đồng cam cộng khổ với ấy, hạnh phúc bên nhau, tôi rất vui vẻ, cũng cực kỳ thỏa mãn, đây chính là cảm nhận lúc này của tôi"



      Phiên ngoại mà dài vậy :'(
      HoanHoan, Phong nguyet, Tôm Thỏ27 others thích bài này.

    3. ushio

      ushio Well-Known Member

      Bài viết:
      157
      Được thích:
      264
      2 câu cuối của làm cảm động ghê cơ :012: Thanks
      vulinh thích bài này.

    4. huongpham

      huongpham New Member

      Bài viết:
      14
      Được thích:
      6
      Ầy ya!!! :yoyo44:
      vulinh thích bài này.

    5. emilia

      emilia Well-Known Member

      Bài viết:
      605
      Được thích:
      509
      Lời cảm động ghê:yoyo44:
      Quan Tiểu Yếnvulinh thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :