1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cô Ngốc, Cởi Áo Ra - Sâm Trung Nhất Tiểu Yêu (Full 64c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ngốc, cởi áo ra

      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu

      Chương 15

      Edit: Junee
      Trong phòng nhất thời im lặng, ngay cả tiếng kim rơi xuống cũng có thể nghe thấy, khí quỷ dị đến cực điểm.

      Trần An An nhìn bên này, nhìn bên kia, ở dưới bàn vụng trộm túm tay áo Diệp Lương Nhất, tiếng động hỏi xảy ra chuyện gì.

      Diệp Lương Nhất để ý , dán lên trán miếng gạc, rồi nhàng mát xa xung quanh chỗ sưng đỏ, chút để ý tới mạch nước ngầm mãnh liệt trong phòng.

      Chu Tề chỉ cảm thấy chậu nước lạnh đổ ụp xuống đầu, lạnh đến nỗi cả người gần như phát run, thân thể cứng ngắc đứng đó, nụ cười mặt rốt cuộc duy trì được, lâu sau mới thốt ra câu,“Hai người kết giao?”

      Bên cạnh tuy rằng thần sắc Chung Vận chưa thay đổi, nhưng đôi tay được chăm sóc tương đối tốt cũng nắm chặt lại, ánh mắt gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Lương Nhất, nín thở đợi trả lời.

      “Chúng tôi ......” Trần An An vội vàng há mồm phủ nhận, ai ngờ vừa mới được vài từ, bị Diệp Lương Nhất tay mắt lanh lẹ bịt kín miệng.

      cong khóe môi, mỉm cười chút, cúi đầu nhìn thoáng qua Trần An An, trong mắt là cảnh cáo hề che giấu, khi ngẩng đầu đối mặt với những người còn lại, lại mang theo vài phần ôn nhu khó tin,“Đừng nghe An An bừa, chúng tôi đúng là kết giao.”

      chậm rãi buông tay che miệng Trần An An xuống, ôn nhu nhéo nhéo khuôn mặt của , chống lại hai mắt kinh hoàng,“Là An An luôn thẹn thùng, muốn , em có phải hay , An An?

      gọi tên của , cố ý nhấn mạnh kéo dài, thanh trầm thấp nhưng đầy thân thiết, người bên ngoài nghe thấy tràn đầy tình nam nữ vô cùng nồng nàn cuồng nhiệt trong đó, chỉ có Trần An An nghe được ý tứ cảnh cáo chứa bên trong.

      nghiêng đầu, tránh khỏi tay , hạ mí mắt, cúi đầu lên tiếng,“Là......”

      Vừa dứt lời, thân mình bỗng nhiên lao về phía trước, trong giây lát bị Lý Duyệt Nhiên túm đến bên người.

      “Được lắm, Trần An An.” Lý Duyệt Nhiên hung hăng xoa đầu phen, khiến tóc vốn lộn xộn càng thêm rối bù,“ đương thế nhưng cho mình tiếng, cậu xem là kiểu gì? Hả?”

      Cùng lúc đó, trong lòng cũng nhận ra tia quái dị, lấy tính cách Trần An An cái gì cũng đều biểu mặt, nếu là sao chẳng nhìn ra chút gì?

      Nhưng chính mồm hai người đều thừa nhận, còn có thể giả sao? Lý Duyệt Nhiên đem tia nghi hoặc trong đầu quăng , hung tợn nhìn chằm chằm Trần An An, giống như đào ra nguyên nhân bỏ qua.

      Trần An An dối, vừa dối liền hoảng hốt, lông mi dài run rẩy, chột dạ dời ánh mắt, dám nhìn Lý Duyệt Nhiên, lắp bắp :“Chúng mình, chúng mình mới bắt đầu thôi.”

      Lý Duyệt Nhiên còn muốn truy vấn, Diệp Lương Nhất đưa tay ra, đem Trần An An kéo vào trong lòng, ánh mắt lạnh như băng đâm thẳng Lý Duyệt Nhiên.

      Tính cách vốn lạnh lùng, cố ý trầm mặt xuống như vậy, nhiệt độ xung quanh như giảm mấy độ. Tính bát quái của Lý Duyệt Nhiên vừa mới dâng lên nhất thời bị đông cứng.

      Bĩu môi, cuối cùng cũng đem nghi hoặc trong lòng ép xuống, bảo hộ như vậy còn phải là sao?

      “Ngại quá, em ở lại tiếp được,” Chung Vận xin lỗi cười cười, tóc ngắn nhàng khoan khoái theo động tác mà lay động,“Có chút thủ tục còn chưa xong.”

      “Được.” Diệp Lương Nhất gật đầu, băng sương mặt dần tan biến,“Em cứ làm việc , buổi tối gặp lại.”

      Chung Vận ừ tiếng, tay nắm chặt tài liệu, vội vàng ra khỏi phòng Diệp Lương Nhất, bóng dáng hốt hoảng mà chật vật.

      Chỉ có Chu Tề vẫn nhìn Diệp Lương Nhất và Trần An An cạnh nhau, trong mắt vừa mới ngạc nhiên thất vọng, bỗng nhiên xẹt qua tia mỉm cười.

      “Tôi cũng phải rồi, phiền cậu làm việc nữa.” Chu Tề cười tiến lên .

      đợi Diệp Lương Nhất trả lời, lại cúi đầu nhìn Trần An An, đôi mắt ôn nhu như nước,“An An, tối nay chúng ta gặp.”

      xong liền nhanh ra ngoài.

      Chờ chút! ý Duyệt Nhiên đột nhiên khiếp sợ mở to hai mắt. tại An An và Diệp Lương Nhất là đôi, Chu Tề là bạn tốt của Diệp Lương Nhất mà vẫn thích An An......

      Vậy...... Lý Duyệt Nhiên hỗn loạn. thương hại nhìn thoáng qua Trần An An còn run rẩy dựa vào Diệp Lương Nhất bên cạnh, vẫn là cho ngốc này tốt hơn.

      chừng chờ ấy phát Chu Tề thích mình là mười hai mươi năm trôi qua rồi......

      Nghĩ đến đây, vui vẻ quay sang Trần An An cười cười,“Được rồi, mình về công ty đây,” ngăn lại Trần An An muốn mở miệng,“Cậu cứ ở đây , mình trở về xin phép cho cậu.”

      đem ánh mắt chuyển qua trán Trần An An, trong mắt lên tia thống khổ,“Giờ cậu đừng làm gì cả, nghỉ ngơi là quan trọng nhất, buổi chiều rồi làm cũng muộn.”

      đeo túi lên vai, nháy mắt với Diệp Lương Nhất rồi tiêu sái bước .

      Vừa rồi người còn đầy phòng, trong khoảnh khắc chỉ còn lại Diệp Lương Nhất và Trần An An.

      Trần An An liền đẩy Diệp Lương Nhất ra, nhìn phẫn nộ,“Sao lại vậy? Chúng ta căn bản phải kết giao, vốn chỉ gạt mẹ , tại hay rồi, ai cũng đều bị lừa!”

      buồn bực nhíu mày, nghĩ đến cảnh tượng ba tháng sau, trong lòng càng thêm lo lắng.

      Diệp Lương Nhất ngồi ghế, áo blu trắng bình thường mặc ở người lại đặc biệt tuấn tú.

      “A? Cho nên tôi sai rồi?”

      “Đương nhiên! Điều mới đều là giả, chỉ là lừa mẹ thôi!”

      Diệp Lương Nhất nhướn mày, hướng vẫy vẫy tay, ý bảo lại đây.

      Trần An An chần chừ lát, vẫn là chậm rãi qua,“Để làm gì?”

      “Ai chúng ta ở cùng chỗ đầu tiên?” tay Diệp Lương Nhất túm lấy Trần An An, đem đến trước mặt mình, để cùng ngồi ghế dựa, từ phía sau đưa tay giúp mát xa trán.

      Trần An An đỏ mặt, đột ngột tiếp xúc thân mật với thực quen, lắc lắc thân mình vừa định đứng lên bị Diệp Lương Nhất thấp giọng quát,“Đừng nhúc nhích, đau cũng đừng trách tôi!”

      cứng người, mặt phát sốt, ấp úng mở miệng phản bác:“Tôi chúng ta ở cùng chỗ, tôi, tôi chỉ tôi ở nhà ......”

      “Có gì khác nhau?” Tư thế hai người như vậy, làm cho Diệp Lương Nhất nhịn được lại nghĩ tới cảnh tượng lần đầu tiên nhìn thấy , mặt nhất thời lên ý cười ,“Đều là khiến cho bọn họ hiểu lầm, tôi chỉ theo lời của mà thôi.”

      Trần An An trừng mắt, mạnh mẽ quay người nhìn Diệp Lương Nhất,“Phải ? Đều do tôi làm cho bọn họ hiểu lầm?”

      “Ừ.” Diệp Lương Nhất nhìn đôi mắt to ngập nước của , cố nén cười.

      Hóa ra mình mới là nguyên nhân. Trần An An uể oải cúi đầu, như thế cũng tốt, nếu Duyệt Nhiên biết chân tướng, nhất định mình chết thực thảm, ai.

      dễ lừa. Diệp Lương Nhất cúi đầu nhìn Trần An An hãy còn uể oải, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy cực kỳ sung sướng.

      Sao lại có người như thế, làm cho người ta vừa thấy muốn vân vê nhào nặn, khi cặp mắt to tròn kia ngập nước, lại muốn dỗ dành tốt.

      Diệp Lương Nhất hiểu tâm tình tại của mình, nhanh chậm mát xa trán cho Trần An An. Nhưng mà mặc kệ thế nào, nhờ có , mới thoát khỏi cảnh ngày ngày phải xem mắt, đối tốt với chút cũng đúng thôi.

      Ừ, Diệp Lương Nhất ở trong lòng trầm ngâm, vậy đối tốt với chút .

      Đợi đến buổi chiều Trần An An trở về văn phòng, đồng nghiệp thấy băng gạc đầu đều lắp bắp kinh hãi, vội vàng lại hỏi xảy ra chuyện gì.

      Bị Đường Niên đẩy, đương nhiên là thể . Trần An An cũng chỉ có thể mình cẩn thận đụng vào cửa.

      May mắn luôn mơ mơ màng màng, từ trước đến giờ số lần đụng vào cửa cũng ít, lần này chẳng qua là nghiêm trọng nhất mà thôi.

      Đồng nghiệp quan tâm vài câu rồi cũng truy hỏi, lúc này Trần An An mới thở dài nhõm hơi, nhưng mà gần đây dối rất trôi chảy. Trần An An mở máy tính, bất đắc dĩ thở dài.

      Lúc tan tầm, Diệp Lương Nhất lái xe đến dưới công ty chờ , mỗi lần Lý Duyệt Nhiên thấy Diệp Lương Nhất trưng ra khuôn mặt lạnh như băng kia liền khó chịu, nhưng vẫn cẩn thận dặn dò Trần An An hồi.

      Cái gì mà được vội lên giường, thể mặc muốn làm gì làm, lúc cần cự tuyệt cự tuyệt, làm khuôn mặt nhắn của Trần An An đỏ bừng, lúc này mới đạp giầy mười phân bước như nữ vương.

      Lúc Diệp Lương Nhất và Trần An An đến khách sạn, Chu Tề và Chung Vận chờ ở đó.

      “Lại đây ngồi , chờ hai người tới mới gọi món.” Chu Tề đem thực đơn đưa cho Diệp Lương Nhất, ánh mắt cũng nhìn Trần An An,“Muốn ăn cái gì gọi, đừng ngại.”

      “Được.” Trần An An nhìn Chu Tề cười cười, chỉ cảm thấy bác sĩ Chu này tốt, lúc nào cũng ôn nhu săn sóc như vậy.

      “Xem thực đơn!” Diệp Lương Nhất cau mày xoẹt tiếng giở thực đơn, dọa Trần An An rùng mình.

      Đây là lần đầu tiên Trần An An cùng Diệp Lương Nhất ăn cơm, biết làm sao lại có chút khẩn trương. Lắp bắp gọi hai món, liền đem thực đơn đưa tới trước mặt Chu Tề.

      Chu Tề cũng ép , nghiêng người qua hỏi ý kiến Chung Vận, cuối cùng gọi bàn đầy đồ ăn, lại gọi vài loại rượu, lúc này mới ngừng, làm cho Trần An An thầm hô lãng phí trong lòng.

      “Lương Nhất, và Trần An An qua lại khi nào vậy? Sao ngay cả với Chu Tề cũng giấu kỹ thế?” Chung Vận múc thìa canh đậu Hà Lan, nhìn Diệp Lương Nhất cười khanh khách .

      là bác sĩ, ngày thường đặc biệt chú trọng chăm sóc cơ thể, sớm ăn mặn, chỉ ăn chay.

      lâu.” Diệp Lương Nhất liếc mắt nhìn Trần An An gặm chân gà miệng đầy dầu mỡ, đáp.

      là.” Chung Vận sẵng giọng:“Bây giờ còn giấu, chúng ta quen biết nhiều năm như vậy, chuyện đó cũng với em!”

      Lúc này, Chu Tề đặt đũa xuống,“Em cũng đừng làm khó Lương Nhất, em cũng phải biết, cậu ta đâu thích chuyện.”

      Chung Vận vừa định , vậy để Trần An An . Chỉ nghe bộp tiếng, Trần An An trượt tay, cái chân gà gặm liền rơi xuống, thấm mảng ố lên chiếc áo lông màu lam của .

      xin lỗi, tôi toilet.” Trần An An buông đũa, lúng túng liền hướng toilet vọt .

      Chung Vận ngạc nhiên,“ ấy vẫn như vậy?” Ở trong thế giới của chỉ có bình tĩnh và tuyệt đối trấn định, giống Trần An An như thế này mới thấy qua.

      Diệp Lương Nhất nhìn ra cửa, lạnh nhạt ừ tiếng.

      “Uống nhiều quá, tôi cũng toilet.” Trần An An vừa ra ngoài hai phút, Chu Tề cũng buông đũa, vừa xoa bụng, vừa ra ngoài.
      HoanHoan, Phong nguyet, Tôm Thỏ9 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ngốc, cởi áo ra

      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu

      Chương 16

      Edit: Junee
      Ghế lô chỉ còn lại Diệp Lương Nhất và Chung Vận, Chung Vận ăn được sáu phần, liền buông đũa ăn nữa, chỉ nhìn Diệp Lương Nhất, trong mắt là tình khó kìm nén.

      “No rồi?” Diệp Lương Nhất nhìn lướt qua Chung Vận bên kia, có chút ngạc nhiên.

      “Vâng.” Chung Vận cẩn thận dùng khăn giấy lau sạch khóe miệng, đem đồ ăn Diệp Lương Nhất thích chuyển tới phía . Nhìn Diệp Lương Nhất liên tiếp gắp đồ ăn theo hướng này, mặt nhất thời vui vẻ rất nhiều.

      “Lương, sư huynh, cùng Trần An An kết giao?” vẫn tin Diệp Lương Nhất khó tính như vậy thích Trần An An! Bọn họ căn bản cùng thế giới, Trần An An ngốc nghếch, sao có thể chăm sóc tốt cho ?

      Trong lòng Chung Vận vừa chua xót vừa ghen tị, năm đó lúc du lịch, liền nảy sinh tình cảm với Diệp Lương Nhất.

      Khi đó mới hơn hai mươi tuổi, nhưng làm việc cẩn thận chăm chú, chẳng thích náo động, cũng khoe khoang. ràng là học trò được các giáo sư coi trọng nhất, nhưng lại quá kín tiếng.

      Sau đó, vào kỳ nghỉ hè năm nhất, tự mình tìm Diệp Lương Nhất xin thụ giáo, đề cử chính mình, chiến đấu trong hai tuần, rốt cục cũng làm cảm động.

      là người có tính cách cực kỳ mạnh mẽ, nhưng khi đó lại luôn theo Diệp Lương Nhất sắm vai tiểu học muội ngoan ngoãn.

      Chung Vận đối với chính mình luôn luôn vô cùng tự tin, nhưng với chuyện Diệp Lương Nhất, lại lùi bước. Tính cách Diệp Lương Nhất quá mức lãnh đạm, căn bản suy nghĩ của .

      Bởi vậy cũng dám tùy tiện thổ lộ, sợ thổ lộ xong, ngay cả làm tiểu học muội cũng chấp nhận.

      Kết quả là kéo dài nhiều năm như vậy, đợi đến khi được điều đến làm cùng bệnh viện với , lại biết được có bạn !

      Nếu đối phương xinh đẹp hơn , có năng lực hơn , thế mà người Diệp Lương Nhất coi trọng lại mọi thứ cũng bằng . Điều này làm sao có thể cam tâm!

      đổi cách xưng hô với từ Diệp Lương Nhất biến thành sư huynh, thay đổi rất , nhưng cũng là nhắc nhở Diệp Lương Nhất bọn họ giao tình nhiều năm như vậy.

      mặt Chung Vận dù chưa biểu lộ ra điều gì, ánh mắt lại gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Lương Nhất, giống như muốn đem mỗi biểu tình của đều thu vào trong mắt.

      “Ừ.” Diệp Lương Nhất chút do dự khẳng định, khóe mắt lóe sáng nhìn dung trang tinh xảo của Chung Vận, lại nhớ đến Trần An An tóc đuôi ngựa bù xù, trong mắt che giấu được ý cười,“Mới gần đây.”

      Hô hấp của Chung Vận cứng lại, trái tim giống như bị nụ cười của cắt ra thành từng mảnh. Biểu tình như vậy sao có thể là giả? Mười ngón tay Chung Vận ở dưới nắm chặt khăn trải bàn, lực đạo lớn giống như có thể đem tấm vải kia xé nát.

      có bạn , buồn cười là chẳng biết gì cả, vẫn hăng hái ra sức tìm cách chuyển tới bệnh viện chỗ ......

      Chung Vận chỉ cảm thấy miệng đắng ngắt, nụ cười mặt duy trì nổi nữa, chỉ có thể cúi đầu lời.

      “Chu Tề? cũng WC sao?” Trần An An xử lý xong vết ố áo lông, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy trong gương bồn rửa tay Chu Tề đứng phía sau .

      “Ừ.” Chu Tề đến bên cạnh , thấy tay vẫn nước, liền nhàng cầm lấy tay đặt ở dưới chỗ sấy khô.

      Bên tai vang lên tiếng vù vù, gió mát thổi, Trần An An thoải mái nheo mắt lại, nhìn Chu Tề cảm kích cười,“Cám ơn , tôi biết ở đây có máy sấy.”

      Chu Tề nhìn lắc đầu, bỗng nhiên mở miệng :“ cùng Diệp Lương Nhất kết giao?”

      Tiếng máy hong khô rất lớn, Trần An An nghe , liền cao giọng hỏi lại lần.

      Chu Tề cười , hơi hơi cúi người xuống, thở ra hơi nóng phả lỗ tai Trần An An,“Tôi , cùng Diệp Lương Nhất kết giao?”

      Trần An An bị thổi ngứa lỗ tai, nghe thấy lời này chợt cả kinh, lui mạnh về phía sau, thắt lưng lập tức đụng vào đá cẩm thạch bồn rửa tay.

      “A!” đau đến sắc mặt trắng nhợt, ôm thắt lưng, thân mình đứng thẳng dậy được.

      Chu Tề ngờ phản ứng mạnh như vậy, vội vàng đưa tay đỡ ,“Thế nào? Có sao ?”

      , có việc gì......” Trần An An đau vô cùng, cũng thể biết xấu hổ trước mặt Chu Tề, đành phải kìm nén chịu đựng,“Chúng ta quay vào !”

      Chu Tề thấy như vậy, cũng còn tâm tư khách sáo nữa, đành phải cẩn thận đỡ cùng nhau trở vào.

      Lúc đến ghế lô, Chu Tề lại hỏi câu,“An An, , và Lương Nhất kết giao?”

      “A, đúng vậy!” Đôi mắt to tròn của Trần An An chột dạ vòng vo xoay chuyển, cúi đầu lại nhấn mạnh lần,“Chúng tôi, chúng tôi kết giao.”

      Chu Tề nhướn mày, tiếp lời . Trong mắt ôn nhuận đều là ý cười,“Như vậy à, vậy cuối tuần cùng tôi ăn món điểm tâm ngọt được ?”

      Cuối tuần, Trần An An nghĩ nghĩ, bài viết quảng cáo cho công ty hoạt hình nộp lên rồi, ngoại trừ dạy thêm cho Quý Cửu Thành, cuối tuần quả có việc gì.

      Liền gật đầu đồng ý,“Được!”

      Nghe vậy, Chu Tề nhịn được nở nụ cười, khuôn mặt ôn nhuận như bình minh rực sáng, ấm áp mà chói mắt.

      “Tốt, vậy lúc đó tôi đến đón .”

      Thấy Chu Tề đỡ Trần An An vào phòng, Diệp Lương Nhất hốt hoảng, sao chỉ ra ngoài lát mà giờ lại thành ra vậy?

      Diệp Lương Nhất cùng Chung Vận đều bình tĩnh nhìn , làm cho Trần An An có chút ngượng ngùng, chậm chạp bước đến vị trí của mình ngồi xuống, đầu cũng cúi thấp xuống bát,“Tôi cẩn thận bị đụng chút......”

      Diệp Lương Nhất nhíu mày, vừa định mở miệng giáo huấn Trần An An, chợt nghe Chu Tề :“Lương Nhất, đừng trách An An, là tôi dọa đến ấy.”

      Lời đến bên miệng Diệp Lương Nhất bị ép xuống, nhìn lướt qua Trần An An, thấy ngốc ngơ ngác nhìn Chu Tề cười, nhất thời cảm thấy khó chịu.

      Dứt khoát cúi đầu ăn cơm, mắt thấy tâm phiền!

      Bữa cơm tẩy trần này, trừ Trần An An, ba người còn lại mỗi người suy nghĩ, căn bản có tâm trạng ăn cơm.

      May là tâm tư Trần An An đơn giản, ngoài việc lấp đầy bụng chẳng chú ý đến cái gì cả.

      Buổi tối, Diệp Lương Nhất và Trần An An cùng nhau về nhà, trong lòng Trần An An có chút yên, muốn tìm mọi cách để phải ở cùng với Diệp Lương Nhất.

      Lại dám hỏi nhiều, chỉ có thể cam lòng theo Diệp Lương Nhất, ôm thắt lưng, từng bước đạp lên bóng của Diệp Lương Nhất, lúc này mới cảm thấy nguôi giận ít.

      Hai người lái xe về nhà, liền vào phòng mình. Trần An An nhìn thoáng qua Diệp Lương Nhất đóng chặt cửa phòng, nhịn được bĩu môi, làm như có ai muốn vào bằng!

      tám giờ, Trần An An lấy điện thoại ra xem thời gian, vội vàng gọi điện thoại cho ba , buổi tối ba ngủ sớm, nếu muộn Trần An An sợ ông ngủ mất.

      “Ba, mấy hôm nay thân thể ba thế nào?” Trần An An dựa tường, khuôn mặt nhắn luôn luôn vô tâm vô phế giờ nhiễm tia ưu sầu.

      “Khỏe lắm! Con cần lo đâu!” Thanh ba Trần sang sảng từ điện thoại bên kia truyền đến, vẫn tràn đầy khí khái như trước.

      Trần An An thoáng thở dài nhõm, hướng ba làm nũng,“Ba, con nhớ ba, ba tới chỗ con được ?”

      ! Việc gì phải phí tiền lại như vậy, sắp đến tết rồi, con được nghỉ trở về là được!” Ba Trần chút nghĩ ngợi cự tuyệt.

      “Ba!” Trần An An tức giận giậm chân, phải cảm thấy ba cần , mà là đau lòng ông.

      Trần An An là do tay ba nuôi nấng đến giờ, bộ dáng mẹ thế nào sớm quên, hiểu ba mình, biết ba phải là quan tâm , mà là tiếc tiền.

      nhớ lúc còn , ba rất tiết kiệm, hận thể biến tiền thành đôi để tiêu, nhưng mà mỗi khi có chuyện, lại hào phóng làm người ta ngạc nhiên.

      Lần này kiểu gì cũng phải đưa ba bệnh viện kiểm tra! Trần An An hạ quyết tâm! Cắn răng :“Ba, con có bạn trai, ba tới giúp con nhìn xem !”

      Bên kia trầm mặc vài giây, lúc này mới truyền đến thanh kinh hỉ của ba Trần,“ vậy sao? An An, đối phương là người như thế nào? Ba sớm với con, có tiền cũng sao, mấu chốt là nhân cách, đối xử tốt với mình là được, con cho ba biết, cậu ta......”

      “Ba tới nhìn là biết ngay thôi, ba! Con cũng được lắm, dù sao tại là mùa đông, trong nhà cũng có việc gì, ba chuyến được ?”

      “Để ba suy nghĩ ,......” Bên kia ba Trần vừa vừa ngắt điện thoại.

      Ba Trần vừa treo điện thoại xong ho dữ dội, ông đau khổ nhìn thoáng qua hai chân sưng phù ngày càng nghiêm trọng.

      Tay lại còn run nhè , An An có bạn trai, dù thế nào cũng phải xem, An An rất ngốc, vạn nhất bị người ta lừa làm sao bây giờ?

      Nhưng mà chân thành ra thế này, phù giống như cây cải củ. đến chỗ An An, cũng chỉ làm cho con bé thêm lo lắng thôi!

      Ba Trần run rẩy với lấy chén nước, mạnh mẽ uống hết phân nửa, mặt tang thương đầy mâu thuẫn.

      Trần An An nghe tiếng tút tút, chán nản thở dài, lại được. Nhưng mà lần này ba cũng kiên quyết, mấy ngày tới nên gọi nhiều về nhà mới được!

      buông điện thoại vào phòng tắm tắm rửa, cẩn thận làm ướt miệng vết thương, vất vả tắm xong, mặc áo ngủ, chợt nghe thấy tiếng đập cửa.

      Trong lòng Trần An An hoảng hốt, vội vàng mặc quần, đầu còn quấn khăn mặt vọt tới mở cửa cho Diệp Lương Nhất,“Bác sĩ Diệp, có việc gì vậy?”

      Diệp Lương Nhất để ý , theo khe cửa tiến vào. Đánh giá phòng Trần An An chút, lúc này mới quay đầu nhìn lạnh lùng :“Cởi quần áo.”

      Cái gì? Trần An An cả kinh, gắt gao túm lấy cổ áo của mình, cảnh giác nhìn Diệp Lương Nhất, muốn làm gì? Chẳng lẽ......

      Vừa nghĩ trong đầu, Trần An An lại nhận ra vấn đề khác, Diệp Lương Nhất lúc này chỉ mặc chiếc áo choàng tắm màu trắng, lộ ra mảng lớn da thịt trước ngực.

      Thân thể Trần An An run lên, mắt to tròn như mèo con gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Lương Nhất, vừa bước lui về phía sau, vừa nơm nớp lo sợ :“Diệp, bác sĩ Diệp, đừng, đừng làm bậy.”

      Diệp Lương Nhất chống lại cặp mắt to kia của , bỗng nhiên hừ lạnh tiếng, vài bước liền tới trước mặt Trần An An, nắm lấy cổ tay , đem áp đảo ở giường.
      HoanHoan, Phong nguyet, 10127 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ngốc, cởi áo ra
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu
      Chương 17
      Edit: Junee

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]


      “Bác sĩ Diệp, nhanh lên, tôi chờ lâu rồi.” Trần An An nhanh nhẹn lấy thêm chén cơm đặt ở phía đối diện, hơi oán giận nhìn Diệp Lương Nhất.

      Diệp Lương Nhất đẩy mắt kính, trả lời, lại chút do dự bước vào phòng bếp.

      Cháo gạo hầm nhừ trắng sữa thơm nức, dưa leo xanh biếc, trứng chiên vàng giòn, thậm chí còn có cả đĩa tỏi xào… tồi.

      Tuy rằng vẻ mặt bác sĩ Diệp vẫn chút thay đổi, nhưng lại ăn hết hai chén cháo lớn, lúc này mới chịu buông đũa xuống.

      Liếc mắt thấy Trần An An mặc đồ xong chuẩn bị làm, liền lạnh lùng mở miệng :“Tôi đưa .”

      cần.” Trần An An lấy trong túi ra đồng tiền xu quơ quơ trước mặt Diệp Lương Nhất,“Dưới lầu có trạm xe buýt.”

      Diệp Lương Nhất thèm , chỉ nhanh tay đoạt lấy tiền xu tay , thanh lạnh lùng:“Im miệng, tiện đường!”

      Trần An An ngồi xe Diệp Lương Nhất thuận lợi đến công ty, vừa cùng Diệp Lương Nhất gặp lại, định bước vào văn phòng, bị mấy đồng nghiệp quen biết xông tới.

      “An An, thẳng thắn khoan hồng kháng cự nghiêm trị! ! Người đàn ông vừa mới đưa em làm là ai?”

      ! mau! Chất lượng tốt đấy! Có khí chất!”

      “An An, nếu hôm nay đừng hi vọng ăn cơm trưa!”

      Trần An An chớp mắt vài cái, vừa định là người quen, chợt nghe tiếng Duyệt Nhiên,“Đó là bạn trai An An.”

      “Duyệt Nhiên!” An An kinh hô tiếng, muốn che miệng Lý Duyệt Nhiên, đáng tiếc kịp.

      ra là như vậy.” đồng nghiệp nhìn Trần An An cười mờ ám,“ Ánh mắt của An An nhà ta tệ.”

      Trần An An chỉ cảm thấy đầu muốn phình ra, ràng lúc đầu chỉ là hiểu lầm , tại lại biến thành dối rồi.

      vừa ủ rũ bước vào thang máy, vừa thưa dạ đáp lại đủ loại trêu chọc của đồng nghiệp, cảm thấy tình càng ngày càng thể khống chế.

      Mà ở bên kia, buổi sáng bác sĩ Diệp vừa ra khỏi phòng khám bệnh, rất nhiều y tá liền xúm lại bàn tán.

      “Cậu có thấy hôm nay tâm tình bác sĩ Diệp vô cùng tốt ?”

      “Hóa ra phải chỉ mình tôi thấy!” y tá khác hào hứng,“Lúc bác sĩ Diệp kiểm tra vết thương của bệnh nhân còn nở nụ cười, tôi còn tưởng mình hoa mắt!”

      “Gần đây bác sĩ Diệp nhất có chuyện vui sao?”

      biết...... Đúng rồi, cậu xem có thể có liên quan đến bác sĩ Chung khoa ung bướu mới tới ......”

      “Sư huynh, chào buổi sáng.” Chung Vận bưng ly trà gõ cửa phòng Diệp Lương Nhất, đưa chén trà tới trước mặt ,“Trà lúa mạch thích nhất, em nhớ nhầm chứ?”

      Ánh mắt lạnh như băng của Diệp Lương Nhất hơi dịu lại, gật đầu, nâng chén trà lên uống ngụm.

      “Gần đây bận lắm sao?” Chung Vận đến ngồi bên cạnh Diệp Lương Nhất, hỏi dò.

      “Bình thường, buổi chiều có ca phẫu thuật ung thư dạ dày, có việc gì à?”

      có gì,” Chung Vận vén tóc bên tai,“Em chỉ thắc mắc, mỗi ngày bận như vậy, có thời gian cùng bạn , ấy giận sao?”

      Nghe vậy, Diệp Lương Nhất buông chén trà, trầm ngâm vài giây, lúc này mới trả lời:“ ấy sao.”

      Bốn chữ vô cùng đơn giản, lại như thanh kiếm sắc bén đâm thẳng vào tim Chung Vận, đau đến nỗi ngay cả tươi cười mặt cũng duy trì nổi nữa.

      “Sư huynh, em trước, lát nữa còn có hẹn khám bệnh.”

      “Được.” Diệp Lương Nhất gật đầu, lên tiếng, vì chỉ nghiêng đầu nên thấy , ánh mắt có chút ngưng trệ, biết suy nghĩ cái gì.

      Ra khỏi văn phòng, vừa đóng cửa, Chung Vận lập tức cắn môi, sắc mặt trở nên cực kỳ khó coi.

      Sư huynh như vậy, là đối với thô thiển kia sao?

      “Chào bác sĩ Chung!” y tá còn trẻ tuổi tới, khách khách khí khí cùng chào hỏi.

      Chung Vận vội vàng điều chỉnh khuôn mặt, tự nhiên hướng y tá gật đầu, cao ngạo ngẩng đầu, qua người y tá.

      người tỏa ra hương nước hoa sang quý làm cho y tá đầy hâm mộ, kìm lòng được cảm thán :“Nếu phụ nữ mà được như bác sĩ Chung, đời này sống cũng đủ!”
      Last edited by a moderator: 31/7/14
      HoanHoan, Phong nguyet, Tiểu Ưu Nhi12 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954

      ngốc, cởi áo ra

      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu

      Chương 18

      Edit: Junee
      Sáng thứ bảy, theo thường lệ Trần An An dạy thêm cho Quý Cửu Thành, vừa đến Quý gia được mẹ Quý chào đón vồn vã.

      Trần An An lơ mơ bị mẹ Quý lôi kéo khen ngợi hồi, cuối cùng lại nhét vào tay năm trăm đồng, lúc này mới thả vào phòng Quý Cửu Thành.

      Lúc gặp Quý Cửu Thành Trần An An mới biết nguyên nhân, ra mấy hôm trước các trường trung học trong thành phố phối hợp tổ chức thi thử cao đẳng đại học, Quý Cửu Thành vốn vô danh tiểu tốt, giờ nhảy vọt vào tốp năm mươi hạng đầu.

      Mẹ Quý cao hứng cười toe toét, thậm chí còn mua cho Quý Cửu Thành chiếc xe thể thao mà vẫn muốn, thái độ với Trần An An cũng càng ngày càng tốt.

      tồi đấy!” Trần An An dùng bút bi gõ đầu Quý Cửu Thành, khen ngợi:“Nhìn ra cậu lợi hại thế!”

      “Đương nhiên!” Đầu tiên Quý Cửu Thành còn vui vẻ, bị Trần An An gõ gõ sờ sờ liền giả bộ tức giận:“Trần ngơ ngác! Chị có biết đàn ông thể bị gõ đầu ?”

      Trần An An bĩu môi, khinh thường nhìn cái,“Đàn ông cái gì! Tiểu tử xấu xa, được rồi, mau đọc sách ! thể kiêu ngạo biết ? Trạng thái này vẫn phải duy trì đến khi thi đại học đấy!”

      “Biết rồi.” Quý Cửu Thành ngoài miệng cam lòng than thở nhưng ràng tay vẫn cầm lấy quyển sách luyện thi bàn, cúi đầu lật xem.

      “Cuối tuần này tôi đến.” Trần An An ngồi ở bên cạnh Quý Cửu Thành, vừa tóm tắt trọng điểm ôn tập cho vừa .

      Quý Cửu Thành nghe vậy lưng chợt cứng đờ, bút bi tay xoẹt tiếng, sách liền vạch ra đường,“Chị dạy nữa?”

      Trần An An nhìn sắc mặt vui, vội vàng lắc đầu giải thích,“ phải sắp nghỉ đông sao, chắc chắn các cậu được buông tha, đến lúc đó mỗi ngày cậu đều phải đến trường làm sao có thời gian học thêm, chờ cậu nghỉ đông xong tôi lại đến.”

      Vừa rồi cũng cùng mẹ Quý trao đổi, mẹ Quý thấy lời của có lý, vui vẻ đồng ý rồi. Trần An An tại là công thần nhà bọn họ, bà tạo điều kiện còn kịp!

      ra là như vậy. Quý Cửu Thành thở dài nhõm, vừa định gì đó với Trần An An.

      Chỉ thấy Trần An An cười tủm tỉm xoa đầu ,“Sao, luyến tiếc chị à?”

      “Trần ngơ ngác, chị đừng quá đáng! Ai luyến tiếc chị!” Quý Cửu Thành nghiêng đầu tránh thoát tay Trần An An, trong giọng có chút giấu đầu hở đuôi, nhìn kỹ, ngay cả tai cũng đỏ.

      Trần An An tinh mắt, lúc này cũng ngốc, tiếp tục trêu chọc :“Cậu nhìn mặt mình xem, a, đỏ mặt kìa!”

      “Chị tránh ra!” Quý Cửu Thành cầm sách che mặt, xấu hổ buồn bực quát Trần An An.

      “Được, được, tôi thấy cậu đỏ mặt.” Trần An An vất vả mới có được cơ hội trêu đùa, trong lòng vô cùng vui vẻ.

      Quý Cửu Thành tức giận thiếu chút nữa ngẩng đầu lên được, chịu đựng hồi lâu sau mới buông sách, kết quả vừa nhìn lên lại gặp ngay Trần An An cười tít mắt.

      Nhất thời ầm cái mặt lại đỏ bừng.

      Kết quả là đến trưa, Quý Cửu Thành bị Trần An An cười nhạo triệt để, ngay cả lúc Trần An An về còn quên quay lại nhìn chớp chớp mắt, làm cái mặt quỷ.

      “An An à, sau khi tiểu Thành khai giảng còn phải đến đấy!” Mẹ Quý kéo tay Trần An An, vẻ mặt khẩn thiết.

      Trần An An gật đầu,“Chị yên tâm, tôi chắc chắn đến.”

      Lúc này mẹ Quý mới vừa lòng, buông Trần An An ra, vừa định dặn chút, chợt nghe tiếng chuông cửa vang lên.

      quay sang Trần An An cười cười xin lỗi, vừa mở cửa vừa :“Có thể là chị họ tiểu Thành đến đây, về trước nhé...... tiểu Vận, cháu......”

      Còn chưa hết, cửa bị đẩy vào, Chung Vận cắt ngang,“Trần An An? Sao lại ở đây?”

      Mẹ Quý kinh ngạc lên tiếng,“Hai người quen nhau?”

      Chung Vận nhướn mày, nhìn Trần An An cũng kinh ngạc, mặt bỗng nhiên lộ ra vẻ tươi cười,“Chúng ta có duyên.”

      “Chào bác sĩ Chung.” Trần An An lấy lại tinh thần cùng Chung Vận chào hỏi, khí chất người Chung Vận quá mạnh mẽ bén nhọn, chung quy cảm thấy đứng trước mặt Chung Vận, trong lòng có loại cảm giác mình ngây thơ khờ khạo.

      “Chị Quý, bác sĩ Chung, hai người bận, tôi trước.”

      “Chờ ,” Chung Vận ngăn lại, nhìn đồng hồ,“ đến bữa trưa, ở lại ăn cơm xong rồi .”

      Trần An An thụ sủng nhược kinh, vội vàng lắc đầu,“ cần, cần, tôi về nhà ăn là được.”

      “Đừng khách khí như vậy, là bạn sư huynh, ăn cơm với tôi chút có sao, đừng từ chối nữa, hay là...... thích tôi?”

      Tuy rằng giọng điệu Chung Vận có ý trêu đùa nhưng ánh mắt lại gắt gao bao chặt Trần An An, mang theo mười phần ép buộc.

      “Được rồi, Trần ngơ ngác đồng ý.” Đằng sau, Quý Cửu Thành bỗng nhiên đưa tay kéo Trần An An đến bên cạnh, hướng về phía Chung Vận :“Chị, lâu gặp, chị càng ngày càng đẹp đấy.”

      Mặc kệ phụ nữ bao nhiêu tuổi được khen xinh đẹp, khẳng định đều cảm thấy cao hứng.

      Ánh mắt Chung Vận nhu hòa lại, nhìn Quý Cửu Thành giọng:“Tiểu Thành càng ngày càng biết ăn .”

      Quý Cửu Thành cười cười gì, bàn tay phía sau lại nắm chặt cổ tay Trần An An.

      Chung Vận đến lâu ăn cơm, ba Quý Cửu Thành ở nước ngoài, thể trở về ngay, bởi vậy bàn chỉ có bốn người bọn họ.

      “Trần An An, với sư huynh quen nhau thế nào vậy?”

      Trần An An cầm đũa dừng chút,“Quen ở bệnh viện.”

      “À?” Chung Vận hứng thú nhìn chằm chằm Trần An An,“ như vậy hai người mới quen lâu nhỉ, tôi với sư huynh được mười năm rồi.”

      uống ngụm canh bắp, nhàng bâng quơ :“Nhưng mà có câu thế nào nhỉ, quen biết cả đời cũng bằng có duyên hai ngày.”

      buông cái bát tinh xảo trong tay, ánh mắt sắc bén đâm thẳng Trần An An,“ thể ngờ được trông đơn thuần mà bản lĩnh kém.”

      Lời này thốt ra, đừng là hai mẹ con Quý Cửu Thành, ngay cả người luôn ngốc nghếch như Trần An An cũng cảm thấy có gì đó đúng.

      Sao có cảm giác mỗi câu của bác sĩ Chung đều mang ý châm chọc? chớp chớp mắt, thể hiểu được rốt cuộc mình làm gì đắc tội bác sĩ xinh đẹp này. Đành phải đem đĩa  thịt bò đẩy sang phía Chung Vận,“ Bác sĩ Chung, ăn cơm , đồ ăn nguội mất.”

      mất công nhiều như vậy, mà ta chữ cũng vào tai sao? Chung Vận bị Trần An An làm cho tức muốn hộc máu. Lại cúi đầu nhìn bàn đầy thịt mỡ trước mặt, nhất thời khẩu vị hoàn toàn mất hết.

      Mà ngồi bên cạnh Chung Vận, thân thể căng thẳng của Quý Cửu Thành chợt thả lỏng xuống, khuôn mặt vốn nghiêm túc cũng mang theo ý cười nhè .

      Hóa ra ngốc nghếch thế mà cũng có tuyệt chiêu, nhưng sao cậu cảm thấy chị họ hơi kỳ lạ! Quý Cửu Thành nhìn lướt qua Chung Vận buông đũa, có chút đăm chiêu.

      Cơm trưa xong, Trần An An muốn , đồng ý chiều nay tới nhà Diệp Lương Nhất rồi. Nhưng mẹ Quý ra sức giữ lại, Quý Cửu Thành lại phụ họa, căn bản thể được.

      Cho nên chờ đến khi tới nhà Diệp Lương Nhất, Diệp phu nhân cùng Diệp Lương Nhất chờ lâu.

      Liếc thấy ánh mắt đao kiếm lạnh lẽo của Diệp Lương Nhất phóng vèo qua , Trần An An đau khổ nên lời, đành tới bưng trà rót nước cho , cuối cùng ngay cả Diệp phu cũng chịu được.

      Đem Trần An An kéo đến bên người mình, hung hăng trừng mắt liếc Diệp Lương Nhất cái, lúc này mới quay đầu nhàng :“An An, có phải Diệp Lương Nhất bắt nạt con ?”

      Kỳ Trần An An rất muốn gật đầu, nhưng mà dám, chỉ có thể lắc đầu,“ phải phải, bác sĩ Diệp đối với cháu tốt lắm!”

      Bác sĩ Diệp? Trong lòng Diệp phu nhân lộp bộp tiếng, cẩn thận quan sát biểu tình mặt Trần An An, thấy gần như thèm liếc mắt với Diệp Lương Nhất, lập tức cảnh giác, phải hai đứa cãi nhau chứ?

      Diệp phu nhân càng nghĩ càng cảm thấy đúng, bà liếc mắt nhìn Diệp Lương Nhất vẫn ngồi đống như khối băng kia, hận thể chưởng đập tỉnh !

      An An tức giận! An An vui! Nó biết dỗ dành sao?

      Diệp phu nhân vò đầu bứt tai, suy nghĩ nửa ngày, rốt cuộc nghĩ ra chủ ý,“An An à, con có thể lên lầu lấy giúp bác chiếc áo khoác ? Cái nào cũng được, bác thấy hơi lạnh.”

      “Dạ.” Trần An An vui vẻ đồng ý, bước lên lầu, chỉ cần phải nhìn bác sĩ Diệp mặt lạnh, làm gì cũng chấp nhận!

      Trần An An vừa , Diệp phu nhân lập tức đến bên cạnh Diệp Lương Nhất,“, có phải con và An An cãi nhau ?”

      Diệp Lương Nhất liếc mắt nhìn mẹ mình cái, chả hiểu ra sao cả.

      “Con đừng nghĩ con mẹ biết!” Diệp phu nhân gắt gao nhìn chằm chằm Diệp Lương Nhất,“Mẹ cho con biết! An An là con dâu mẹ rồi! Con còn dám bắt nạt nó thử xem?”

      Diệp Lương Nhất nhăn mày, định gì đó, lại nghe thấy tiếng mở cửa phòng lầu, nháy mắt thay đổi chủ ý.

      “Bị mẹ thấy rồi.” Trong mắt Diệp Lương Nhất lóe lên tia sáng.

      “Đương nhiên!” Diệp phu nhân đắc chí,“Có vấn đề gì với mẹ, mẹ giúp con giải quyết!”

      “À......” Diệp Lương Nhất đẩy gọng kính,“Bọn con cãi nhau, An An công việc của con bận quá.”

      sao! Trước hết con bớt vài cuộc phẫu thuật ! Bệnh viện cũng phải chỉ có con là bác sĩ.” Diệp phu nhân bắt đầu xuất chiêu.

      được, con vừa mới chuyển đến đó.” Diệp Lương Nhất lấy làm tiếc nhún vai.

      “Vậy làm sao bây giờ?” Diệp phu nhân nhíu mày trầm tư, nếu ban ngày bận việc có thời gian, vậy buổi tối .

      Đúng! Buổi tối! Trước mắt Diệp phu nhân sáng ngời,“Con bàn với An An ở cùng ! Đúng rồi, An An ở chỗ nào?”

      “Ở khu nhà CBD chỗ con.”

      tốt quá!” Diệp phu nhân vỗ tay, mặt đều là vui mừng,“Chuyện này con cần phải xen vào, mẹ giúp con giải quyết!”

      Diệp Lương Nhất nâng chén trà, uống ngụm trà lúa mạch, khóe miệng gợi lên độ cong cực ,“Được.”

      Trần An An vừa mới cầm áo của Diệp phu nhân xuống lầu bị bà túm đến bên cạnh,“An An à, bác với con chuyện này.”

      Trần An An chớp chớp mắt,“Chuyện gì ạ?”

      “Lương Nhất bị đau bao tử, buổi sáng thể ăn điểm tâm lung tung được, vậy phải làm sao giờ?” Diệp phu nhân đăm chiêu ủ dột,“Mỗi sáng bác đều phải tập yo-ga, căn bản có thời gian nấu cơm cho nó!”

      “A, bác sĩ Diệp bị đau bao tử?” Trần An An giật mình mở to hai mắt,“ ấy là bác sĩ, sao có thể bị đau bao tử?”

      “Đứa ngốc,” Diệp phu nhân sờ sờ tóc Trần An An,“Bác sĩ thể tự chữa bệnh cho mình.” Bà thở dài, trong mắt nhiễm vài phần lo lắng,“Con bây giờ còn trẻ, về sau biết làm sao?”

      ra phải bác sĩ Diệp tức giận với , là đau bao tử thôi! Trần An An liếc mắt nhìn Diệp Lương Nhất vẫn nguyên bộ dạng như cũ ngồi sô pha nhíu mày, thấy đúng là bộ dáng đau bao tử , bỗng nhiên đầu nóng lên,“Buổi sáng bác sĩ Diệp đến chỗ cháu ăn !”

      tốt quá!” Diệp phu nhân lập tức mặt mày hớn hở,“Quyết định như vậy nhé!”

      Bà lôi Trần An An vẫn còn ngơ ngác đứng đó đến trước mặt Diệp Lương Nhất,“Được rồi, Lương Nhất, đưa An An cùng thu dọn đồ đạc, tối nay con chuyển qua đó ngay !”
      HoanHoan, Tiểu Ưu Nhi, Iluvkiwi6 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,954
      ngốc, cởi áo ra
      Tác giả: Sâm Trung Nhất Tiểu
      Chương 19
      Edit: Junee

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]

      [​IMG]
      Trần An An ăn bụng tròn xoe, gần như thể dừng được.

      Ăn xong lại đến món tráng miệng đầy bàn, bánh phô mai dâu tây, bánh chocolate, bánh cupcake...... thậm chí còn có cả bánh nho nướng vàng nữa.

      Trần An An gần như hoa mắt, căn bản biết nên ăn món nào trước mới được. Liếc mắt thấy Chu Tề tủm tỉm cười nhìn , hề đụng đến món nào, liền đem cái bánh quả mâm xôi mê ngươi nhét vào trong tay Chu Tề,“Ăn cái này ! Đây là món tôi thích nhất, thích ?”

      “Thích,” Chu Tề cười gật đầu, vừa nhìn , vừa đem bánh ngọt đưa vào trong miệng.

      Nhiều món ngon xinh đẹp như vậy, Trần An An quả thực hận thể mọc thêm cái miệng nữa. Nhưng mà cơm trưa ăn nhiều lắm rồi, căn bản ăn nổi nữa.

      Cuối cùng đáng thương hề hề đến bên cạnh Chu Tề, chỉ chỉ bàn đầy món tráng miệng,“Chu Tề, tôi có thể mang về ?”

      Chu Tề sửng sốt, lập tức cười ,“Có thể.” xong vẫy tay với phục vụ, thấp giọng ghé vào lỗ tai phân phó vài câu.

      Bữa cơm này hai người ăn phải mất ba giờ, đợi đến lúc Trần An An và Chu Tề ra ngoài sắp bước nổi nữa, cho dù như vậy, tay vẫn nắm chặt hộp bánh ngọt tinh xảo kia.

      Sau khi ăn xong, Chu Tề đưa Trần An An về nhà, đường Trần An An đem hộp bánh ngọt cẩn thận ôm trong ngực, giống như bảo bối vậy, Chu Tề thấy như vậy, trong lòng thực vui vẻ, ngay cả tốc độ xe cũng phối hợp với chậm lại.

      Nhà hàng cách nhà Diệp Lương Nhất cũng xa, Chu Tề chỉ mất hai mươi phút là lái xe đến.

      “Hôm nay rất vui, cám ơn .” Trần An An xuống xe còn nghiêm túc với Chu Tề:“Lần sau tôi mời ăn cơm, tôi biết có chỗ bán mì thịt bò được lắm, đừng chê, rất ngon đấy.”

      “Được.” Chu Tề mỉm cười gật đầu,“Lần sau có thời gian hãy gọi điện thoại cho tôi.”

      Trần An An nghe vậy mới mỉm cười, gật đầu, vẫy tay với Chu Tề rồi vào.

      ôm hộp bánh ngọt lên lầu, trong lòng vô cùng vui vẻ, đây là lần đầu tiên được thấy nhiều món bánh ngọt như vậy, lát trở về nhất định phải đếm lại mới được! Còn phải chụp ảnh làm kỷ niệm nữa!

      Trần An An ra khỏi thang máy, dùng chìa khóa mở cửa, mới vừa vào thấy Diệp Lương Nhất ngồi sô pha, vẻ mặt đen sì, bộ dáng ta thực khó chịu.

      rùng mình cái, giọng chào Diệp Lương Nhất, liền rón ra rón rén muốn vào phòng mình.

      Vừa được nửa bước bị Diệp Lương Nhất gọi lại,“Lại đây!”

      “Bác sĩ Diệp, có việc gì sao?” Trần An An từng bước đến bên người Diệp Lương Nhất, khẩn trương nuốt nước miếng.

      đâu?” người Diệp Lương Nhất phả ra hàn khí bức người, đúng bộ dáng thẩm vấn phạm nhân.

      Trần An An thành thành đáp:“ làm.”

      “Xong việc đâu?”

      “Ăn cơm.”

      “Ăn cơm?” Diệp Lương Nhất nhìn lướt qua thấy ôm hộp bánh ngọt, ánh mắt nhất thời ngưng lại,“ cùng ai?”

      “Bạn.” Trần An An trả lời chung chung.

      ăn cơm với người khác? Private Kitchen? Diệp Lương Nhất đẩy gọng kính, ánh mắt càng lạnh hơn.

      Bạn kiểu gì mới có thể đưa Private Kitchen, đáp án liếc qua hiểu ngay.

      đợi đến tận trưa, ngay cả cơm trưa cũng chưa ăn! quan tâm, còn cùng người đàn ông khác Private Kitchen! Điều này coi được sao?

      Trần An An thấy sắc mặt Diệp Lương Nhất càng ngày càng đen, trong lòng vô cùng sợ hãi. Nghĩ chút, đành đau lòng đem hộp bánh ngọt đặt lên bàn, mở trước mặt Diệp Lương Nhất,“Bác sĩ Diệp, muốn ăn bánh ngọt ?”

      Diệp Lương Nhất bụng tức giận, giờ lại thấy mở to hai mắt bộ dáng ủy khuất, hiểu sao tức giận trong lòng lại tăng vọt.

      “Đem ! Tôi ăn!” lạnh như băng nhìn lướt qua những món bánh ngọt màu sắc rực rỡ, biết tại sao lại sinh ra loại kích động muốn ném toàn bộ những thứ này vào thùng rác.

      ăn sao?” Trần An An tiếc hận nhìn cái, bác sĩ Diệp thực có lộc ăn, đồ ngon như vậy cũng chê!

      “Vậy, tôi về phòng đây.”

      “Trần An An,” Diệp Lương Nhất gọi lại,“ thích ăn bánh ngọt?”

      Trần An An gật đầu, vui vẻ :“Đúng vậy!”

      “À,” Diệp Lương Nhất bỗng nhiên đứng lên, nhìn chằm chằm vào mắt ,“Tôi với chưa, ngày người chỉ có thể ăn hai trăm gam đường lactose, nếu vượt qua lượng này......”

      Trần An An bị làm cho căng thẳng,“ như thế nào?”

      “Có khả năng đột ngột tăng huyết áp mà đột tử!”

      Trần An An bị dọa lui về sau,“, vậy chăng?”

      xem?”

      “Vậy làm sao bây giờ?” Trần An An gấp đến phát khóc,“Hôm nay khẳng định tôi ăn quá hai trăm gam!”

      Diệp Lương Nhất đẩy kính mắt,“Vậy được ăn nữa.”

      “Nhưng chỗ bánh ngọt ngày làm sao bây giờ?” Trần An An khó xử nhìn loạt bánh ngọt tinh xảo kia, đồ ăn vừa đắt vừa ngon như vậy sao có thể lãng phí!

      “Dễ thôi.” Diệp Lương Nhất lạnh lùng nhướn mày, kiên quyết đoạt lấy hộp bánh ngọt tay Trần An An, quăng ngay vào thùng rác trong phòng khách,“Vậy là xong.”
      Last edited by a moderator: 31/7/14
      HoanHoan, Phong nguyet, Tôm Thỏ8 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :