1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi - Mộc Yêu (98 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 29

      Tần Phong cảm động nắm lấy tay Lâm Vũ Mặc, cảm nhận tình dành cho bao giờ thay đổi. Nước mắt kìm lòng được trào ra.

      Lâm Vũ Mặc đau lòng dùng ngón tay cái lau từng giọt lệ rơi xuống , thâm tình : “Tiểu Phong Nhi, thế phải muốn em khóc, mà muốn cảm thấy hạnh phúc.”

      “Mặc!” Tần Phong nhào vào trong ngực Lâm Vũ Mặc, trong lòng tràn đầy tình của . tại mới biết đến mức nào, ngờ, bất tri bất giác, Lâm Vũ Mặc trú ngụ sâu trong lòng .

      Thẩm Kiệt thể chịu đựng được, Phong tỷ thế nhưng nhào vào trong ngực nam nhân đối diện, lên phía trước, cố gắng tách hai người bọn họ ra.

      Nhưng bàn tay Lâm Vũ Mặc ôm rất chặt, cho nên căn bản có cách nào đoạt lại Phong nhi tỷ.

      “Phong nhi tỷ, sao chị có thể cần Kiệt nữa đây?” Thẩm Kiệt thê lương hô.

      Tần Phong run rẩy với Thẩm Kiệt: “Kiệt đệ, chị sao có thể cần em. Em vĩnh viễn là em trai chị thương nhất.”

      “Em muốn làm em trai của chị, em muốn làm người của chị.” Thẩm Kiệt khổ sở . Trong tim lúc này tràn đầy bi thương cũng tuyệt vọng. Chẳng lẽ đến muộn sao? Trái tim của Phong nhi tỷ sao có thể dễ dàng trao cho người khác như vậy.

      “Kiệt đệ!” Tần Phong biết làm sao để tiếp tục đối mặt với Thẩm Kiệt. Thẩm Kiệt đau lòng cũng làm trái tim như ai bị níu chặt, đau đớn đến chảy máu a. Kiệt là người muốn tổn thương nhất a.

      Lâm Vũ Mặc có chút tàn nhẫn : “Sở tiên sinh, tôi nghĩ cậu vẫn nên từ bỏ ý niện này , lâu nữa Tiểu Phong Nhi gả cho tôi, cậu vĩnh viễn cũng có cơ hội.”

      “Kết hôn sao, tôi vẫn có thể đem Phong nhi tỷ đoạt lại, huống chi các người còn chưa kết hôn. Phong nhi tỷ là của ai còn chưa biết đâu!” Giọng Thẩm Kiệt càng ngày càng bén nhọn, tim nhói đau sau, cho nên mới phải bất chấp tất cả phản kích.

      “Ha ha ha! Muốn đoạt lại, vậy còn phải xem tôi có buông tay hay rồi hãy .” Lâm Vũ Mặc đột nhiên hôn lên môi Tần Phong ngay trước mặt Thẩm Kiệt, vừa hôn, vừa hướng Trầm Kiệt khiêu khích, : “Nhìn thấy ? Tiểu Phong nhi tôi, môi ấy cũng chỉ tôi mới có thể hôn.”

      “Mặc, đừng làm vậy.” Tần Phong lo lẵng giùng giằng, tất cả đau đớn trong mắt Kiệt đều thấy rất , nỡ a!

      cần, Phong nhi tỷ.” Thẩm Kiệt đau đớn xông lên phía trước, dùng hết toàn lực đem hai người tách ra.

      Thẩm Kiệt đem Tần Phong kéo về phía mình, tức giận trừng mắt nhìn Lâm Vũ Mặc: “Lâm Vũ Mặc, Phong nhi tỷ , người chị ấy là tôi.”

      “Ha ha ha, có ? Vậy vì sao cậu để cho Tiểu Phong Nhi tự mình cho cậu biết đây?” Lâm Vụ Mặc cuồng ngạo, ai bì nổi cười lớn, trong tiếng cười tràn đầy tự tin.

      Thẩm Kiệt bị thái độ của Lâm Vũ Mặc chọc giận, nâng khuôn mặt Tần Phong lên, hôn xuống.

      Tần Phong kinh ngạc nhìn Thẩm Kiệt, dám tin Kiệt đệ lại hôn . Đây là lần thứ hai Kiệt hôn , nhưng nụ hôn của lại cho laoij cảm giác khác thường.

      phải ngọt như mật, cũng phải là khổ sở, mà là tư vị chua xót, làm lòng cũng đau theo.

      Lúc còn trợn mắt sững sờ, tay Lâm Vũ Mặc mang theo lực đạo bén nhọn vung tới người Trầm Kiệt. biết Thẩm Kiệt là nghệ sĩ, dựa vào khuôn mặt này mà kiếm cơm, cho nên hướng về phía mặt Thẩm Kiệt xuống tay, mà chọn lồng ngực bổ xuống, mỗi quyền đều dùng hết sức.

      Thẩm Kiệt cũng ra sức phản kích. Hai người coi ai ra gì đánh nhau trong quán cà phê. Cái bàn bị hai người đập nát, cái ghế cũng bị đá bay.

      Hai người vật lộn chỗ, ai cũng chịu yếu thế.

      Nhìn hai nam nhân sớm bầm tím đủ chỗ, Tần Phong lo lắng hô to: “Hai người đừng đánh nữa. Mau dừng tay!”

      Nhưng hai người đàn ông tức giận đến đỉnh điểm này, ai cũng chịu nghe lời , vẫn như cũ đánh nhau, quyền lại quyền.

      “Các người nếu đánh nữa, ai tôi cũng cần!” Tần Phong còn cách nào khác, đành phải lên giọng uy hiếp hai người đàn ông nhất.

      Hai người kia vừa nghe thấy lời này của , lập tức ngừng tay, trăm miệng lời hô lớn: “Đừng Tiểu Phong Nhi (Phong nhi tỷ), em (chị) phải (em).”

      “Hừ, các người cứ tiếp tục đánh nữa , tôi tìm người khác!” Tần Phong lắc đầu, tức giận ra ngoài.

      Hai người lập tức đuổi theo, trái phải, giữ lấy tay lại.

      “Tiểu Phong Nhi, em đồng ý chỉ thích mình , tại sao có thể quan tâm ?” Lâm Vũ Mặc bất mãn hướng kháng nghị.

      “Phong nhi tỷ, phải từ chị , Kiệt là người quan trọng nhất đối với chị sao? Sao chị quăng em lại?” Thẩm Kiệt cũng vội vã hỏi Tần Phong.

      “Ai! Hai người đừng ép tôi, có được hay ?” Tần Phong quay sang nhìn Lâm Vũ Mặc ở bên trái, lại nhìn Thẩm Kiệt ở bên phải, bất đắc dĩ : “Hai người đều là người quan trọng nhất đối với tôi, tôi muốn nhìn thấy hai người đánh nhau nữa.”

      Lâm vũ Mặc đột nhiên mở miệng với Thẩm Kiệt, “Sở tiên sinh, tôi thấy hay là như vậy , chúng ta để Tiểu Phong Nhi tự mình lựa chọn, xem ấy chọn cậu hay là chọn tôi. Mặc kệ là Tiểu Phong Nhi lựa chọn ai, người kia cũng phải chấp nhận. Có được hay ?”

      Thẩm Kiệt khẽ cắn răng, hướng Lâm Vũ Mặc gật đầu cái: “Được rồi!” năm lấy tay bé của Tần Phong : “Phong ỷ, chị nhất định phải suy nghĩ cẩn thận, thế giới này, chỉ có Kiệt là người chị nhất, chị có biết ?”

      Lâm Vũ Mặc cau mày với Trầm Kiệt: “Sở tiên sinh, cậu đừng làm Tiểu Phong Nhi nhiễu loạn. Hãy để cho Tiểu Phong Nhi tự mình lựa chọn .”

      Lâm Vũ Mặc tuy rằng ngoài miệng như thế, nhưng ra trong tim cũng có chút lo lắng. sợ đến cuối cùng Tiểu Phong Nhi lựa chọn thanh mai trúc mã của , Kiệt đệ.

      Chuyện đến lúc này, chỉ có thể liều mạng đánh cược lần. Hi vọng người Tiểu Phong Nhi lựa chọn cuối cũng là mình.

      Trong lòng yên lặng cầu nguyện, hi vọng mình là cái người may mắn đó.

      Tần Phong khó xử nhìn hai người đàn ông trước mặt, người nào cũng đành lòng làm họ tổn thương.

      Bọn họ đều là những nam nhân vô cùng ưu tú, đều là người quan tâm nhất. tại sao nhất định phải bắt lựa chọn trong hai người? Chẳng lẽ hai người bọn họ thể cùng tồn tại trong sinh mệnh sao?

      cau mày hướng Thẩm Kiệt : “Kiệt đệ, chẳng lẽ chúng ta thể làm đôi chị em tốt sao? Phong nhi tỷ rất cần em, thể có em a!”

      Chương 30

      “Phong Nhi tỷ, chị thể có Kiệt, vậy tại sao chị thể chọn Kiệt làm người đây? Chúng ta cũng phải chị em ruột! Phong Nhi tỷ, cùng em , mặc dù tại em có nhiều tiền bằng , nhưng ngày, em vì chị mà xây tòa Kim Sơn (kiểu như lâu đài bằng vàng), để chúng ta cùng trải qua cuộc sống hạnh phúc ngọt ngào.” Thẩm Kiệt tràn đầy tình cảm .

      Nhìn nét mặt Thẩm Kiệt tràn đầy chờ mong nhìn , Tần Phong đành lòng ra những lời khiến tổn thương.

      Trong lòng , có người đàn ông nhất, người đàn ông kia mặc dù có chút bá đạo, có chút cuồng ngạo, nhưng cũng lòng , bảo vệ . phát mình thể sống mà . Có lẽ đây mới là tình .

      “Tựa như tình cảm của và Đường Chá lúc trước, sâu đậm đến nỗi hận thể đem đối phương chiếm giữ hoàn toàn…

      Mà tình cảm của với Kiệt, lại chỉ đơn thuần là tình thân, mặc dù tình cảm đó còn sâu đậm hơn so với chị em ruột nhưng còn chưa có sâu sắc đến mức khiến buông tha tất cả để .

      “Tiểu Phong Nhi, đừng do dự nữa. Em mau cho biết, người em , chỉ có mới xứng có được em.” Thấy Tần Phong lâu lời nào, trong lòng Lâm Vũ Mặc kinh hoảng, sợ Tiểu Phong Nhi ra những lời muốn nghe nhất.

      “Mặc!” Tần Phong thâm tình nhìn Lâm Vũ Mặc, cuối cùng hạ quyết tâm, hướng Thẩm Kiệt : “Kiệt, mặc dù Phong Nhi tỷ cũng em, thế nhưng đó phải tình nam nữ. Chúng ta chỉ có thể tiếp tục làm đôi chị em tốt mà thôi.”

      câu này của , đối với hai người đàn ông bên cạnh, tựa như Băng hỏa lưỡng trọng thiên (kiểu như gây ra hiệu ứng đối lập nhau), người lên Thiên đường, người lại như xuống địa ngục.

      “Phong nhi tỷ.” Bước chân Thẩm Kiệt có chút lão đảo, lui về phía sau hai bước, cực kì bi thương nhìn Tần Phong. “Nếu như em có thể như lời chị , làm đôi chị em tốt, em ép chị lựa chon như thế này. Trong lòng em chỉ có mình Phong Nhi tỷ phải làm sao đây?”

      Nước mắt Thẩm Kiệt tựa như thủy triều, dâng lên trong hốc mắt rồi rơi xuống gò má tuấn.

      Như Lâm Vũ Mặc vừa , nếu muốn nhìn thấy phải chấp nhận thua cuộc. nếu Phong Nhi tỷ lựa chon Lâm Vũ Mặc, như vậy tiếp tục làm phiền chị ấy nữa.

      Phong Nhi tỷ lựa chọn có lẽ là bởi vì chưa đủ thành thục thôi.

      Vậy tiếp tục rèn luyện bản thân, cố gắng đen chính mình tôi luyện thành nam tử thực thụ.

      Đến lúc đó, trở lại, cạnh tranh với Lâm Vũ Mặc lần nữa.

      tin, lúc đó lại thua kém Lâm Vũ Mặc.

      Thẩm Kiệt bỏ lại Tần Phong, tuyệt vọng chạy .

      Phong Nhi tỷ, xin chị hãy tha thứ cho Kiệt cách nào nhìn chị thuộc về nam nhân khác.

      Kiệt thể sống bên cạnh chị, chỉ có thể làm em trai của chị.

      Nếu như có ngày, chị nhớ đến Kiệt.

      Kiệt trở về, cùng chị đoàn tụ!

      Nhìn bóng lưng Kiệt xa, nước mắt Tần Phong thể tiếp tục kìm nén mà tuôn trào ngừng.

      Kiệt, tha thứ cho chị, chị muốn tàn nhẫn với em như vậy, nhưng chị chỉ có trái tim, sao có thể chia làm hai phần a!

      Ôm lấy Tần Phong, khuôn mặt tuấn của Lâm Vũ Mặc lại là vui vẻ chưa từng có. Rốt cuộc trong trận chiến bảo vệ tình này, là người thắng cuộc. Mặc dù biết, làm như vậy đối với Thẩm Kiệt mà có chút tàn nhẫn, nhưng tình vốn ích kỷ. Cúi xuống nhìn Tần Phong thút thít trong lòng, dịu dàng an ủi : “Tiểu Phong Nhi, đừng cố kìm nén, muốn khóc, hãy khóc trong lòng .”

      Tần Phong khóc thành tiếng, té nhào vào trong ngực Lâm Vũ Mặc, đau lòng : “Mặc, mặc dù em , nhưng em muốn làm Kiệt tổn thương a! Lúc em thống khổ nhất, chính hai mẹ con cậu ấy ra tay trợ giúp em. Vậy mà hôm nay em lại nhẫn tâm thương tổn Kiệt, em người phụ nữ xấu xa.”

      ! Tiểu Phong Nhi sao có thể là người phụ nữ xấu xa đây?” Lâm Vũ Mặc nâng khuôn mặt nhắn, nhòe lệ của lên, đau lòng vì lau nước mắt. “Tiểu Phong Nhi chỉ lựa chọn người em nhất. biết, mẹ con Sở thị có đại ân với em, cho nên bạc đãi bọn họ. để người của , giúp nổi tiếng. Coi như là báo đáp ân tình của bọn họ đối với em.”

      ? Mặc, Cám ơn !” Tần Phong cảm động dựa sát vào trong lòng .

      “Tiểu Phong Nhi, em biết ? Khi em lựa chọn , lòng sớm lâng lâng như thể bay lên khỏi mặt đất. vui, vui vì em chọn .” xong, môi Lâm Vũ Mặc mang theo lửa nóng lập tức chặn lại đôi môi nhắn, kiều diễm động lòng người của Tần Phong, thâm tình dây dưa.

      “Đừng, đây là nơi công cộng nha!” Tần Phong trốntránh nụ hôn bá đạo của , then thùng cười : “Mặc, chúng ta về nhà thôi.”

      “Được, chúng ta về nhà.” Lâm Vũ Mặc tựa vào bên tai , tà mị : “Về đến nhà, dễ dàng bỏ qua cho em như thế đâu.”

      đứng đắn.” Tần Phong mắc cỡ đỏ mặt, đẩy Lâm Vũ Mặc ra, đẩy cửa chạy ra ngoài.

      Lâm Vũ Mặc lắc đầu cười, Tiểu Phong Nhi của dễ xấu hổ, chúng đụng lâu như vậy rồi nhưng khi nhắc đến loại chuyện kia, vẫn đỏ mặt thẹn thùng.

      lấy ví tiền trong túi, móc ra tờ chi phiếu, kí tên mình lên , sau đó ném vào trong tay quản lí. “Đây là tiền bồi thường, hẳn là đủ để sửa chữa rồi.”

      xong, nhanh chân đuổi theo.

      Tiểu Phong Nhi, lần này, em đừng hòng chạy trốn.

      vừng vàng bắt em lại, bao giờ buông tay.

      Ha ha ha, biết lát nữa, em có thể chịu được màn tình ngọt ngào dành cho em đây?

      tích tụ bụng dục hỏa lớn, đem em thiêu đốt!

      Lâm Vũ Mặc dễ dàng đuổi kịp Tần Phong, tay kéo lại, để ngồi vào trong xe, nhiệt tình như lửa hướng Tần Phong : “Tần Phong, chúng ta về nhà thân thiết .”

      Tần Phong then thùng nhắn mắt lại, tựa vào trong ngựa Lâm Vũ Mặc.

      Cái ôm này, khiến có loại cảm giác được thâm tình che chở, cảm giác hạnh phúc dâng tràn trong tim.

      trở thành chỗ dựa cả đời của .

      Lâm Vũ Mặc nhanh chóng khởi động xe, lao thẳng về nhà. Xe còn chưa có dừng hẳn, liền ôm lấy Tần Phong, sải bước vào trong nhà.

      Hai mắt tràn đầy khát vọng, bên trong tựa như có hai ngọn lửa hừng hực thiêu đốt, hận thể hớp nuốt trọn Tần Phong.

      Hai người nhau, bị cửa phòng đóng chặt nhốt bên trong, đồng thời cũng nhốt luôn cả màn xuân sắc kiều diễm, để ai nhìn thấy. Nhưng cánh cửa này lại thể ngăn cản ngọn lửa tình dâng trào trong trái tim hai con người kia, khiến ai cũng có thể cảm nhận tình sâu tận tâm can giữa bọn họ.

      Tình ,

      Trong lúc lơ đãng sinh ra,

      Tình cờ như vậy,

      Nhưng cũng thần kỳ như vậy,

      Tựa như những bông tuyết , càng rơi lại càng nhiều, hương vị nồng nàn như rượu, ngọt ngào như mật.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 31

      Editor: Sendyle

      "A! Nhóc Kiệt" Tần Phong hô to tiếng, từ trong giấc mộng giật mình tỉnh lại. Đập vào tầm mắt của phải là hình ảnh tổn thương của nhóc Kiệt, mà là khuôn mặt lo lắng của Lâm Vũ Mặc.

      "Tiểu Phong Nhi, em thấy ác mộng sao?" Lâm Vũ Mặc lo lắng nhìn vào mắt củaTần Phong. ta biết đối với chuyện xảy ra ngày hôm qua trong lòng tiểu Phong Nhi vẫn còn cảm giác áy náy, vì cho rằng chính mình làm tổn thương Kiệt, cho nên mặt lộ vẻ ưu tư nhàn nhạt.

      Xem ra Kiệt ở trong lòng tiểu Phong Nhi vẫn chiếm vị trí vô cùng quan trọng. Chỉ là trong lòng Kiệt là người thân quan trọng nhất, chỉ là thân tình, phải ái tình. sao, ta từng chút từng chút xâm chiếm lòng của tiểu Phong Nhi, khiến bóng dáng của Kiệt càng ngày càng nhạt, cho đến khi hoàn toàn biến mất thấy.

      "Mặc!" Tần Phong nhào vào trong ngực Lâm Vũ Mặc, gò má dán sát vào lồng ngực nóng bỏng kia. Ở trong lòng Mặc làm cho loại cảm giác an toàn, thoải mái, để cho cảm giác hỗn loạn trong lòng được xoa dịu xuống.

      "Ngoan, tiểu Phong Nhi cần lo lắng, tất cả mọi thứ khá hơn. Tin tưởng nhóc Kiệt đau lòng như vậy, có lẽ rất nhanh có thể người khác." Lâm Vũ Mặc trấn an .

      "Nhưng, Mặc, em làm tổn thương nhóc Kiệt. Em là người tốt." Tần Phong cau mày . Vừa nghĩ tới bóng lưng đau lòng rời của Kiệt, lòng của liền nhói đau.

      Từ thiếu vắng tình thân, cho nên đối với người em trai này vô cùng thương nha! làm sao có thể chịu nổi cậu nhóc vì mình bị tổn thương lớn như vậy?

      Lâm Vũ Mặc nghe được lời Tần Phong, trong lòng có chút ê ẩm, ghen hoàn toàn là giả, tim của ta bởi vì tồn tại của Kiệt mà an. Chỉ là, tiểu Phong Nhi cuối cùng lựa chọn ta, phải sao?

      "Tiểu Phong Nhi, mọi chuyện thể vẹn toàn đôi bên, vui vẻ lên." Lâm Vũ Mặc an ủi khẽ vuốt ve bả vai Tần Phong.

      Liên tiếp chừng mấy ngày, Tần Phong vẫn còn vì chuyện của Kiệt mà đau lòng, ngừng gọi điện thoại cho Kiệt, nhưng bất luận gọi bao nhiêu lần, cũng thấy nhóc Kiệt nghe máy.

      Ở trong lòng Tần Phong cầu nguyện: "Nhóc Kiệt, em nhanh nghe điện thoại! Chỉ cần em cho chị biết em rất tốt, chị mới có thể yên tâm. Nhóc Kiệt, em ngàn vạn lần được vì vậy mà hận chị a! Chị mặc dù thể làm người của em, nhưng vẫn là người chị tốt của nhóc Kiệt!"

      Có lẽ Thượng Đế nghe được lời van xin của , Kiệt thủy chung cũng nghe điện thoại.

      "Nhóc Kiệt nhất định là hận mình, cho nên mới từ chối tiếp điện thoại của mình?" Tần Phong lặng lẽ chảy nước mắt.

      nhớ về khoảng thời gian trước, sau khi Đường Chá rời , chính là nhóc Kiệt cùng vượt qua giai đoạn khó khăn kia. Cậu ta len lén đem món ăn của mẹ Thẩm tỉ mỉ làm đưa cho ăn, trêu chọc để cho vui vẻ, kể các loại chuyện cười cho .

      Những năm này, đều là nhóc Kiệt bảo vệ , quan tâm . sao có thể tổn thương nhóc Kiệt như vậy? cũng bỏ được a!

      vẫn cho là tình cảm nhóc Kiệt dành cho là tình cảm chị em, mà vẫn lấy thân phận người chị quan tâm nhóc Kiệt, mặc dù toàn bộ thời điểm, người được bảo hộ ra là . chưa bao giờ dám nghĩ đến có ngày nhóc Kiệt tỏ tình đối với , .

      Trách chỉ có thể trách số mạng a, để cho gặp được Lâm Vũ Mặc. Nếu như gặp Mặc, nếu như nhóc Kiệt sớm chút thổ lộ với , có thể mọi chuyện khác?

      cũng biết. chỉ biết trong lòng mình bây giờ Lâm Vũ Mặc, muốn làm vợ của Mặc. Nhưng trong lòng của lại nhớ nhung nhóc Kiệt, muốn vì chuyện này mà mất cậu em trai khả ái.

      "Nhóc Kiệt, chẳng lẽ chúng ta thể làm đôi chị em thương nhau sao?" Tần Phong dùng ngón tay lau nước mắt rơi lã chã mặt mình, ưu thương mà tự lẩm bẩm, "Kiệt biết, em là người thân duy nhất của chị! Chị Phong nhi sao có thể có nhóc Kiệt đây?"

      Người thủy chung nghe điện thoại rốt cuộc nơi nào cơ chứ?

      ra cậu ta tự giam mình ở Gym, hướng về phía đống đồ vật vận động để bộ phát cơn giận của mình. Quả đấm của cậu ta dùng sức đánh bao cát, trong thỉnh thoảng lại hô to, hô lên buồn bực trong lòng.

      Cho đến quả đấm cũng bị đánh sưng lên, nhóc Kiệt mới mới té quỵ dưới đất. Hai tay của cậu ta cắm vào phát ở bên trong, bi thống mà khóc lên.

      "Chị Phong Nhi, chị sao đợi Kiệt? Tại sao muốn người khác? Kiệt lòng bởi vì tương lai của chúng ta mà phấn đấu. Vì thành công, phải chịu nhiều khổ khổ Kiệt cũng chịu được. Kiệt mong đợi đến ngày chị Phong nhi gả cho Kiệt, lại nghĩ rằng chị Phong nhi thậm chí ngay cả cơ hội cũng cho Kiệt, trực tiếp liền tuyên bố án tử hình cho Kiệt như vậy. Chị Phong Nhi, Kiệt còn chưa đủ chị sao? Chị tại sao thể em?" Kiệt dùng sức đánh vào đầu của mình, hướng về phía gian phòng trống rỗng rống to.

      Mấy ngày liên tiếp, cậu ta đều đắm chìm trong đau đớn, tỉnh táo. Mà mẹ Thẩm nhìn ra cậu ta có gì đó đúng, nhưng hỏi thế nào cậu ta cũng mở miệng, Mẹ Thẩm thể làm gì khác hơn là bất đắc dĩ ở bên cạnh chăm sóc cậu ta. Cho đến ngày, đạo diễn tự mình tới cửa, mới đem hồn phách của Kiệt kêu tỉnh lại.

      "Kiệt, tôi vốn là tương đối coi trọng cậu, nhưng ngờ cậu vừa mới thực được bộ phim truyền hình liền bắt đầu đùa bỡn. Tôi kêu phụ tá gọi biết bao nhiêu cuộc điện thoại cho cậu, vậy mà cậu thậm chí ngay cả về cũng trở về! Chẳng lẽ cậu phải nghĩ tiếp tục sao?" Đạo diễn tức giận hỏi.

      Mẹ Thẩm bưng bàn trái cây tới, cười theo : "Lâm đạo diễn, ngài ngàn vạn đừng tực giận với đứa này. Cậu ta còn , có chỗ nào đúng mong ngài tha thứ cho nó."

      "Mẹ, mẹ trở vào trong nhà , chuyện của con mẹ đừng bận tâm." Kiệt vui với mẹ. Cậu ta muốn thấy mẹ vì cậu ta mà phải lấy lòng người khác, mẹ bỏ ra qua quá nhiều, cậu ta về sau phải bảo vệ mẹ, khiến cho mẹ hưởng phúc, cậu ta sao có thể để cho mẹ vì mình đối với Lâm đạo diễn so với bà còn hơn ăn khép nép đây? Nhìn mẹ như vậy làm cho cậu ta cảm thấy đau lòng.

      "Được được! Kiệt nhi đừng nóng giận, mẹ vào nhà." Mẹ Thẩm lập tức nghe lời về phía phòng ngủ, vừa còn vừa quay đầu lại hướng đạo diễn cười theo : "Lâm đạo diễn ngồi lâu lát, tôi vào nhà trước."

      "Mẹ!" Thẩm Kiệt bất mãn hô tiếng. Mẹ Thẩm vội vàng như làn khói chạy vào trong nhà.

      Nhìn lưng của mẹ, Kiệt khổ sở mà lắc lắc đầu.

      "Lâm đạo diễn, mời ngài ngồi." Kiệt mời Lâm đạo diễn ngồi.

      Chương 32

      Editor: Sendyle

      Ngồi ở ghế sa lon, Lâm đạo diễn lúc này mới cẩn thận quan sát Kiệt, chỉ thấy mặt vốn là tinh thần sáng láng bây giờ mất sức sống, khuôn mặt có chút mất hồn, trong mắt đầy tơ hồng.

      "Thất tình sao?" Lâm đạo diễn nhạo báng hỏi.

      Nghe được lời của Lâm đạo diễn, trong mắt Kiệt lóe lên dáng vẻ đau đớn, khiến người giỏi về quan sát như Lâm đạo diễn chỉ cần liếc cái liền nhìn ra.

      " có, Lâm đạo diễn, tôi rất khỏe." Kiệt cau mày , cậu ta muốn mọi người biết chuyện riêng của mình, cho nên mới phủ nhận.

      "Ha ha ha, người trẻ tuổi thành thực ồ!" Lâm đạo diễn hài hước , "Cuộc sống có rất nhiều chuyện như ý, chúng ta thể bởi vì ít đả kích liền sa sút ý chí như vậy. Tỉnh lại, tương lai tốt đẹp xa chờ cậu đấy!"

      "Ừ. Kiệt hiểu." Kiệt trịnh trọng gật đầu cái.

      Lâm đạo diễn đúng, từ hôm nay trở , cậu ta phải bắt đầu tỉnh táo lại.

      Cậu ta bây giờ vẫn còn rất trẻ, cách nào chống đỡ được cùng tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị , chỉ là, loại cục diện này quá lâu, cậu ta nỗ lực, chờ khi cậu ta công thành danh toại, cậu ta đem chị Phong nhi đoạt lại.

      Đính hôn có là gì, sau khi kết hôn người ta vẫn ly hôn đấy thôi, cậu ta nỗ lực, cậu ta nhất định phải có được trái tim chị Phong nhi.

      Lâm Vũ Mặc, ngươi cứ hả hê cười , chờ xem ai mới là người cười cuối cùng?

      Thấy thần thái Kiệt trở nên bình thường, Lâm đạo diễn lúc này mới hài lòng nở nụ cười: "Kiệt, tiểu tử cậu sắp được đổi vận rồi."

      "Lâm đạo diễn, tôi hiểu ý của ngài." Kiệt bồn chồn mà nhìn Lâm đạo diễn, hiểu ông ta vì sao lại thốt ra những lời như vậy.

      Lâm đạo diễn ngồi thẳng người, thần thần bí bí : "Cậu biết ? Tôi hôm nay đột nhiên nhận được điện thoại của tổng giám đốc Tập Đoàn Hải Tinh, gọi đích danh cậu muốn cậu làm Đại Sứ Hình Tượng của công ty họ! Tập Đoàn Hải Tinh là trong những công ty nằm trong top 500 toàn cầu đó. Tiểu tử cậu đúng là gặp thời."

      "Có ? Tại sao có thể có chuyện tốt như vậy?" Kiệt dám tin tưởng . Bình thường đại sứ hình tượng của các Tập Đoàn lớn phải là các minh tinh quốc tế sao? Bọn họ chỉ là những nhân vật có danh tiếng gì làm sao công ty lớn như họ lại cầu cậu làm người phát ngôn chứ?

      "Tôi cũng giống như cậu thắc mắc lúc lâu đấy, ha ha ha, là chuyện làm cho người ta đỏ mắt. Bao nhiêu người phấn đấu bao nhiêu năm, cũng có cơ hội thành dành, kết quả tiểu tử cậu, mới mấy tháng được Tập Đoàn Hải Tinh chọn làm Đại Sứ Hình Tượng." Lâm đạo diễn khoa trương .

      "Là Lâm đạo diễn biết cách dạy, mới có thể giúp tôi có được cơ hội như ngày hôm nay." Kiệt lập tức khiêm tốn .

      Lâm đạo diễn bị lời của Kiệt tâm tình nhất thời cực kỳ vui mừng. Cậu ta giơ ngón tay cái lên khen Kiệt: "Ha ha ha, người trẻ tuổi, tệ, biết khiêm tốn là tốt. Về sau theo tôi...tôi cố gắng giúp cậu trở thành thần tượng trong lòng mọi người."

      "Cám ơn Lâm đạo diễn. Kiệt nỗ lực hết mình." Kiệt vô cùng khiêm nhường .

      Bộ dáng của cậu ta khiến Lâm đạo diễn càng nhìn càng thích: " tại thanh niên giống như cậu vậy càng ngày càng ít. Kiệt, tôi xem trọng cậu. Lên tinh thần, chúng ta làm nên những chuyện đặc sắc!"

      "Ừm!" Kiệt gật đầu cái.

      "Xế chiều đến công ty trình diện, tôi trước." Lâm đạo diễn sau khi xong, liền đứng lên rời khỏi.

      Lúc này mẹ Thẩm đột nhiên từ trong phòng mình ra, mặt nịnh hót nở nụ cười hướng về phía Lâm đạo diễn : "Lâm đạo diễn thong thả ! Có rãnh rỗi thường tới chơi."

      "Vâng, bác ." Lâm đạo diễn khách khí cùng mẹ Thẩm mẹ bắt tay cái.

      *****

      Ở trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Lâm Vũ Mặc cùng người khác chuyện điện thoại: "Là Cận tổng giám đốc a. Chuyện mấy ngày trước tôi nhờ vả ngài làm như thế nào rồi?"

      " làm xong. Chuyện Lâm Vũ Mặc ngài giao, tôi nào dám làm theo a! Chỉ là, Lâm, tiểu minh tinh đó có quan hệ gì với ngài sao? Thế nhưng để cho ngài vì cậu ta mà để ý như vậy!" Đối phương tò mò hỏi.

      " người bạn." Lâm Vũ Mặc muốn tránh phiền phức cố gắng lấy cái cớ : "Tôi từng đồng ý với ngài về chuyện hợp tác của chúng ta thay đổi, sớm ngày cùng Cận tổng giám đốc thực kế hoạch hợp tác."

      " thành vấn đề, tôi nhanh chóng thực . Dù sao cũng là chuyện hợp tác cùng tập đoàn Lâm thị nổi danh toàn cầu, chúng tôi làm sao có thể phớt lờ đây? Ha ha ha!"

      "Bạn học cũ, cậu lại dám nhạo báng tôi?" Lâm Vũ Mặc cố ý làm bộ như vui .

      "Ha, ai dám nhạo báng cậu a!"

      "Ha ha ha, bạn học cũ, chúng ta trở lại chuyện chính, công việc hợp tác của chúng ta cành nhanh càng tốt."

      "Hiểu."

      ra là việc Kiệt được chọn làm Đại Sứ Hình Tượng là Lâm Vũ Mặc giúp cậu ta tranh thủ.

      Mấy ngày nay, nhìn tiểu Phong Nhi vẫn vì chuyện của Kiệt mà canh cánh trong lòng, thầm rơi lệ, trong lòng Lâm Vũ Mặc cũng tương đối khổ sở, vì vậy ta mới tự mình an bài chuyện của Kiệt, còn vì cậu ta mà hy sinh phần ích lợi của công ty.

      Nhưng ta hối hận, chỉ cần có thể khiến tiểu Phong Nhi vui vẻ là được.

      Lâm Vũ Mặc mang theo Tần Phong thẩm mỹ viện làm đẹp, khiến những thợ làm tóc đem mái tóc đen xinh đẹp kia của ra sức phấn đấu, trang trí cùng các món đồ trang sức lấp lánh.

      Nhìn Tần Phong ăn mặc xinh đẹp tuyệt trần, Lâm Vũ Mặc khỏi kiêu ngạo, ta biết tiểu Phong Nhi đẹp, mà mỹ lệ này lại chỉ thuộc về mình Lâm Vũ Mặc ta, vừa nghĩ tới đó, trong lòng của ta vô cùng thỏa mãn.

      Tầm mắt của ta quét qua cổ của Tần Phong, lại bị cái khuyên tai ngọc kia đập vào trong mắt.

      Tại sao vô luận lúc nào, tiểu Phong Nhi đều muốn mang cái khuyên tai ngọc kia chứ?

      Nó rốt cuộc là ai tặng cho ?

      Đối với tiểu Phong Nhi mà lại có ý nghĩa là chứ?

      Lâm Vũ Mặc ở trong lòng thầm nghĩ, nhưng ta dám đem phần này nghi ngờ ra.

      "Tiểu Phong Nhi, chúng ta thôi." Lâm Vũ Mặc kéo cánh tay Tần Phong, cười .

      "Ừm!" Tần Phong cười ỷ vào trong ngực Lâm Vũ Mặc.

      Kể từ sau khi Kiệt rời , tâm tình Tần Phong cũng có tốt lên, mực lo lắng cho nhóc Kiệt, biết cậu ta tại thế nào, có còn hận . gọi cho cậu biết bao nhiêu cuộc điện thoại, nhắn vô số tin cho cậu ta, nhưng chút hồi cũng có.

      Mỗi khi điện thoại di động của đột nhiên vang lên, vội vàng cầm lên, trong lòng của hy vọng điện thoại này là của nhóc Kiệt gọi tới. Nhưng vừa nhìn mã số, lòng của liền lạnh. Bởi vì hi vọng hai lần đều rơi vào khoảng , điện thoại phải của nhóc Kiệt gọi tới, lại là Trần Bưu gọi tới, chỗ của ta có tin tức tốt gì sao?

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 33

      Editor: Sendyle

      "Phong Lão Đại, cho em biết tin tức tốt a! Mối thù của chúng ta rốt cuộc báo được, rạng sáng hôm nay, chúng ta cùng cảnh sát cùng nhau liên thủ, đem kẻ thù lưới bắt hết. Đoán chừng quan tòa làm bọn họ có ăn hay được ôm lấy . Ha ha ha!" Trần Bưu hào phóng cười lên.

      " Bưu, là sao?" Tần Phong nghe được lời của Trần Bưu, đôi tay bắt đầu run rẩy, tâm tình của có nhiều kích động. Chuyện mong mỏi nhiều năm rốt cuộc thành thực. Giờ phút này muốn tự mình xem chút sắc mặt đáng thương của kẻ thù.

      "Đương nhiên là ." Trần Bưu hưng phấn , "Chỉ là chuyện này làm phiền vị người tốt bụng trợ giúp, ta cung cấp cho chúng ta mấy tỷ nguyên, tài sử đối phương mắc câu, rốt cuộc lại để cho cảnh sát nhất cử phá được này cái vụ án rửa tiền lớn này."

      "Người tốt bụng? ta là ai? Tại sao lại giúp chúng ta?" Tần Phong hiểu hỏi.

      Trần Bưu cười : "Chính là tổng giám đốc tập đoàn Lâm thị, gọi là Lâm gì đó, cũng nhớ ràng lắm. quá nhiều thua thiệt người ta, nếu như có cơ hội, chúng ta nhất định phải hảo hảo cám ơn đối phương."

      "Lâm Vũ Mặc? Lại là ta!" Tần Phong kinh ngạc há to miệng. ngờ Mặc làm ra chuyện này, lặng lẽ trợ giúp báo thù. Trong lòng của rất cảm động a!

      tại, tình cảm của đối với Lâm Vũ Mặc, chỉ là , còn có vô cùng cảm kích.

      "Phong Lão Đại, em biết ta à?" Trần Bưu nghe ra lời của Tần Phong chứa đầy hàm ý, vì vậy tò mò hỏi .

      " ta, là em rễ tương lai của ." Tần Phong thẹn thùng . Vừa nghĩ tới Lâm Vũ Mặc đối với mình tốt, Tần Phong liền cảm thấy tốt uất ức.

      "Cái gì? em rễ tương lai? Ai nha, Phong Lão Đại, sao em sớm? Ngày nào đó có rãnh rỗi, nhất định phải tự mình đến B thị để nhìn thấy em rễ tổng giám đốc đáng của mình. Ha ha ha!" Trần Bưu hả hê cười lớn. Có thể nhìn thấy Tần Phong tìn được hạnh phúc, ta rất vui mừng. Tần Phong giống như là đứa em khả ái nghịch ngợm của ta, ta vô cùng quan tâm .

      "Tốt! Nếu như Bưu tới đây, nhớ gọi điện thoại trước cho Phong nhi a, Phong nhi đến phi trường đón ." Tần Phong cười .

      "Ừ. hiểu rồi."

      Để điện thoại xuống, mặt Tần Phong lộ ra nụ cười hạnh phúc. Những chuyện Lâm Vũ Mặc làm vì làm cho vô cùng cảm động, cũng làm cho thương ta hơn nữa. Nguyên bản là sắp thu hoạch lớn, trở nên sâu hơn càng đậm.

      hưng phấn lao ra cửa, hướng tập đoàn Lâm thị chạy đến.

      "Mặc!" Mở cửa Tần Phong liền nhào vào trong ngực Lâm Vũ Mặc.

      "Tiểu Phong Nhi, em làm sao vậy?" Lâm Vũ Mặc nhìn bộ dáng Tần Phong, hiểu hôm nay gặp chuyện gì, thế nhưng chủ động đánh về phía ta! Phải biết, tiểu Phong Nhi của ta vẫn luôn rất bảo thủ.

      Tần Phong đột nhiên nâng mặt của Lâm Vũ Mặc lên, chủ động hôn lên môi mỏng của Lâm Vũ Mặc: "Mặc, em !Em !"

      Tần Phong hưng phấn ngừng hô to, nhiệt tình của lây Lâm Vũ Mặc, ta đem Tần Phong ôm chặt vào trong ngực, đoạt lại chủ động, hai người nhiệt tình dây dưa hôn nhau.

      Ngọn lửa càng đốt càng cao, cuối cùng hai người bị ngọn lửa nhiệt tình đốt, quên mất chính lúc này thân tại trong phòng làm việc của Tổng giám đốc, hai người nhiệt tình chủ động tháo rơi y phục đối phương, quên mình nhau.

      Thở dốc chưa định, Lâm Vũ Mặc đem hai gò má ửng hồng của Tần Phong ôm vào trong ngực, tà mị hỏi: "Tiểu Phong Nhi hôm nay bị sao vậy? Tại sao nhiệt tình như vậy?"

      Tần Phong mắt đỏ vành mắt : "Mặc, đối với em tốt. Chuyện của Hắc Long Bang em đều biết. Tại sao giúp em nhiều như vậy, cũng cho em biết?"

      " ra là như vậy. Tiểu Phong Nhi, chỉ muốn giúp em giảm bớt phiền não, lại cũng có làm gì a." Lâm Vũ Mặc khẽ vuốt ve đầu Tần Phong, nở nụ cười .

      "Mặc, Phong nhi rất cảm động. Vì cảm tạ trợ giúp của , hôm nay em liền, mời khách sạn Hilton ăn bữa?" Tần Phong từ Lâm Vũ Mặc trong ngực ngồi dậy, dí dỏm .

      "Hả? Hilton à? Nơi đó món ăn nổi danh đắt đỏ!" Lâm Vũ Mặc hù dọa Tần Phong. Cái tiểu keo kiệt này, thế nhưng chịu ra máu, là trời sắp đổ mưa máu rồi.

      "Em rồi, lớn hơn chảy máu." Tần Phong chu cái miệng nhắn , " lại dám hoài nghi chân thành của em! nhất định muốn coi như xong, em mời người khác ăn . Ừ, Em mời người nào đây? Triệu có được hay ?"

      Tần Phong làm bộ suy tư muốn tìm người đàn ông khác hẹn hò, cặp mắt lại len lén từ dưới con mắt liếc khuôn mặt đen thui của Lâm Vũ Mặc, khỏi cười trộm.

      đẩy Lâm Vũ Mặc ra, cười mi mi hướng về phía ta khoát tay áo, "Mặc, gặp lại sau, em muốn nhanh tìm Triệu."

      xong, xoay người muốn , lại bị Lâm Vũ Mặc thanh kéo trong ngực: "Hừ! cho tìm Triệu Lôi! Chẳng lẽ em muốn cho ghen chết a!"

      "Hi hi hi, ai bảo muốn ! Em thể làm gì khác hơn là tìm người khác." Tần Phong hi hi hi mà cười lên.

      "Em nhé! Đứa tinh nghịch!" Lâm Vũ Mặc ngắt mũi thon của Tần Phong, cười , " rất lấy làm vinh dự khi được Tần Phong tiểu thư mời ăn tối. Cùng thôi."

      Lâm Vũ Mặc kéo tay bé của Tần Phong, vui mừng ra ngoài.

      Tần Phong bị Lâm Vũ Mặc kéo tay, mặt lộ ra nụ cười hạnh phúc.

      là muốn cùng Lâm Vũ Mặc vĩnh viễn nắm tay nhau cứ như vậy tới già!

      Khi bọn họ ra khách sạn Hilton, sắc trời muộn rồi, Lâm Vũ Mặc thanh ôm lấy Tần Phong, cười : "Tiểu Phong Nhi, vị hôn thê thân ái của , chúng ta về nhà thân thiết ."

      "Ghét!" Tần Phong cười duyên đập bả vai Lâm Vũ Mặc cái, thuận theo : "Trong đầu thể có ý muốn khác sao?"

      " muốn! Chỉ cần cùng tiểu Phong Nhi ở chung chỗ, liền chỉ muốn cùng tiểu Phong Nhi cùng nhau triền miên. Ha ha ha!" Lâm Vũ Mặc hả hê cười hướng chiếc limousine dừng ở cạnh cửa tới.

      Lời Lâm Vũ Mặc khiến Tần Phong ít tờ đẹp đẽ như ngọc khuôn mặt nhắn sung huyết đỏ bừng, nũng nịu trừng mắt nhìn ta: “Sắc lang”

      oán trách chỉ làm cho Lâm Vũ Mặc cười to hơn.

      Chỉ lo cùng Lâm Vũ Mặc chuyện Tần Phong, nhưng có phát người đàn ông vội vã, trong tay mang theo cái rương hành lý xuống xe taxi, tiến vào cửa chính khách sạn Hilton.

      Chương 34

      Sáng sớm, sau khi Tần Phong rời giường, đột nhiên cảm thấy choáng váng đầu, thiếu chút nữa ngã xuống đất, Lâm Vũ Mặc vội vàng ôm vào trong ngực, lo lắng hỏi: “Tiểu Phong Nhi, em làm sao vậy?”

      “Mặc!” Tần Phong có chút suy yếu đáp. “Tự nhiên em cảm thấy đầu choáng váng, ngực dường như bị chặn lại, rất khó chịu.”

      “ Sao lại như vậy? Tiểu Phong Nhi, đưa em đến bệnh viện kiểm tra.” Lâm Vũ Mặc nghe vậy, trong lòng vô cùng nóng nảy. Trước kia Tiểu Phong Nhi của luôn luôn khỏe mạnh, sao có thể đột nhiên bị bệnh đây?

      cúi xuống, ôm lấy Tần Phong rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.

      Sau khi bác sĩ kiểm tra xong cho Tần Phong, ông quay sang với Lâm Vũ Mặc: “Lâm tổng giám đốc, có lẽ tôi nên chúc mừng cậu trước!”

      “Chúc mừng?” Lâm Vũ Mặc hiểu cau mày hỏi: “Bác sĩ, Tiểu Phong Nhi rốt cuộc bị bệnh gì?”

      phải bệnh. Tần tiểu thư mang thai, thai nhi ước chừng bốn mươi lăm ngày tuổi.” Bác sĩ cười .

      “Cái gì? Mang thai!” Lâm Vũ Mặc trợn to hai mắt, vui mừng nhìn Tần Phong. “ tốt quá, Tiểu Phong Nhi, sắp làm ba.”

      “Nhìn vui mừng kìa, em còn chưa quyết định có muốn giữu đứa bé này hay đây?’ Tần Phong dí dỏm trêu đùa Lâm Vũ Mặc.

      “Em dám!” Lâm Vũ Mặc làm bộ tức giận nhìn chằm chằm Tần Phong.

      “Hi hi hi, coi khẩn trương kìa.” Tần Phong che miệng cười vui vẻ.

      Đứa này mặc dù đến có chút sớm, nhưng rất Lâm Vũ Mặc, đứa này lại là kết tinh tình của hai người bọn họ, sao có thể cần nó?

      “Đứa nghịch ngợm.” Lâm Vũ Mặc ngắt mũi , cười nhìn .

      “Lâm tổng giám đốc, thời kì đầu mang thai nhất định phải cẩn trọng chú ý, có thể có nôn nghén, chỉ là mỗi phụ nữ mang thai giống nhau, hi vọng Tần tiểu thư là loại nhất. Tôi ít thuốc an thai, cậu đến phòng dược bên kia lấy thuốc.” Bắc sĩ còn quên trừng mắt nhìn Lâm Vũ Mặc cái. “Chàng trai trẻ, phải tận lực tránh động tác mạnh a! Ha ha ha.”

      “Tôi biết.” Lâm Vũ Mặc hiểu ý nở nụ cười.

      sắp làm ba!

      Chuyện này ai mà hưng phấn nha!

      Lâm Vũ Mặc đành lòng để Tần Phong bộ, bèn ôm ra khỏi cửa lớn của bệnh viện.

      Vừa ngồi lên xe, hưng phấn gọi điện cho mẹ: “Mẹ, báo cho mẹ tin tức tốt.” Tràn đầy hạnh phúc nhìn Tiểu Phong Nhi yên tĩnh ngồi bên cạnh, mới tiếp. “Mẹ sắp được làm bà nội rồi!”

      “Cái gì?” Chỉ nhe thấy Lý Hải Vi hưng phấn hét ầm lên ở đầu dây bên kia, “Ngạo, mau tới đây, hầu mang thai, sắp trở thành ông nội a!”

      “Ha ha ha, công cuộc chế tạo người cuối cùng cũng thành công.” Lâm Ngạo cười lớn với con trai: “ Tiểu tử, còn mau về nhà. Chẳng lẽ con định để hầu mình? Nếu như cẩn thận bị ngã, con chờ mà hối hận !”

      “Về nhà? muốn!” Lâm Vũ Mặc vừa nghe thấy lời đề nghị của cha, lập tức lắc đầu lia lịa. “Con thà thuê mười hộ lí còn hơn trở về cái nhà đó!”

      “Đứa con bất hiếu này, con dám cãi lời cha sao?” Lâm Ngạo tức giận rống to. “Lần sau nếu con mang hầu về nhà, ta cùng mẹ con cho nó bước vào nhà nửa bước, con cứ liệu mà làm !”

      xong, Lâm Ngạo liền cúp điện thoại.

      “Mặc, bác rất tức giận sao?” Tần Phong lo lắng hỏi. “Nếu bác trai nhớ như vậy, về nhà hai ngày cũng đâu có sao.”

      “Tiểu Phong Nhi, mẹ chỉ là vợ bé của ba, trước kia vợ cả của ba cùng con của bà ấy luôn khi dễ và mẹ, muốn nhìn thấy bọn họ.” Lâm Vũ Mặc cau mày .

      ra là như vậy. Mặc, khi còn bé, nhất định phải chịu ít uất ức ?” Tần Phong đau lòng vuốt ve khuôn mặt hỏi.

      Nghe lời ân cần của , trong lòng Lâm Vũ Mặc tràn đầy hạnh phúc, đưa tay nắm lấy bàn tay bé của , áp lên mặt mình, cười : “ có việc gì. là ai nào? Lâm Vũ Mặc có thể bị bọn họ khi dễ sao?”

      Tần Phong tựa sát vào trong ngực , cười duyên : “Mặc, em cảm thấy bất khả tư nghị nha. Trong bụng em thế nhưng tiểu bảo bảo tồn tại.”

      “Chuyện này có gì lạ. Buổi tối mỗi ngày cố gắng chế tạo người như vậy, uổng phí công phu nha.” Lâm Vũ Mặc tà mị cười lớn.

      đứng đắn.” Tần Phong hờn dỗi quăng cho cái liếc mắt. “Cái người này, có phải da mặt còn dày hơn cả tường thành ?”

      “Ha ha ha, Sợ rằng vượt xa tường thành rồi.” Lâm Vũ Mặc chút lúng túng cười lớn.

      Lâm Vũ Mặc dành lòng nhìn bị đói, cho nên bèn mang tới nhà hàng thuộc khách sạn năm sao ăn điểm tâm. gọi bàn lớn thức ăn, chỉ sợ Tần Phong thấy thèm ăn, cho đến khi hô ngừng, mới bỏ qua.

      Bởi vì mang thai thời kì đầu, triệu chứng nghén của Tần Phong còn nghiêm trọng hơn so với người bình thường, chỉ mới ăn miếng cơm , liền khó chịu chạy vào nhà vệ sinh ói lên ói xuống.

      Lâm Vũ Mặc đau lòng vỗ sau lưng Tần Phong, hận thể thay chịu đựng. “Tiểu Phong Nhi, nếu nam nhân có thể mang thai, quyết để em chịu cái loại thống khổ này.”

      “Mặc, em sao, đừng lo.” Tần Phong suy yếu cười . Lâm vũ Mặc che chở thương thế nào, đều nhìn thấy trong mắt .

      quá may mắn mới có thể lấy được nam nhân như vậy làm chồng.

      “Tiểu Phong Nhi, với tình trạng này, em sao có thể tiếp tục học? bằng hôm này em xin nghỉ , bồi dưỡng lại thân thể chút.” Lâm Vũ Mặc tiếp. Nhìn bộ dáng yếu ớt của lúc này, muốn ở nhà tĩnh dưỡng, dù là bước cũng đành lòng để ra ngoài.

      Có lẽ ba đúng. Tiểu Phong Nhi tại cần người chăm sóc. Nếu như để tiểu Phong Nhi ở nhà mình, lo lắng yên. Nếu như mẹ có thể đến đây chăm sóc Tiểu Phong Nhi tốt biết bao. Nhưng cũng biết đó là điều thể, dù sao ba cũng thể dời khỏi mẹ, dù là khắc.

      Aiz… Chẳng lẽ nhất định phải đưa về nhà lớn ở sao?

      ra tại mẹ cả cùng chị hai còn kiêng kị thân phận tổng giám đốc của , rất an phận. Nhưng chỉ cần nhìn thấy bọn họ, trong lòng vẫn vô cùng bất mãn, muốn nhìn thấy họ dù là phút. Nhưng vì Tiểu Phong Nhi, có lẽ nên suy nghĩ lại.

      Tần Phong cười ngọt ngào, trấn an : “Bây giưof em sao rồi, ói xong cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.”

      “Nhưng vẫn rất lo lắng. Lâm Vũ Mặc yên lòng nhìn khuôn mặt nhắn tái nhợt, lấm tấm mồ hôi của Tần Phong. “Tiểu Phong Nhi, hay là với em.”

      “Xem khẩn tương kìa! Em chỉ đến học viện nộp báo cá thôi, có chuyện gì đâu.” Tần Phong dí dỏm .

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 35

      “Vậy em phải ăn nhiều chút, nếu sao có thể yên tâm đây?” Lâm Vũ Mặc thể làm gì khác hơn là nhường bước, đồng ý cho Tần Phong đến trường.

      bưng chén canh cua lên, tự mình múc từng thìa dút cho ăn, sợ lại tiếp tục phun ra lần nữa.

      Tần Phong nhìn bộ dạng chuyên chú của , trong lòng vô cùng cảm động.

      Trước cổng trường,

      Lâm Vũ Mặc dừng xe, nhìn Tần Phong cẩn thận bước xuống rồi mới yên lòng dặn dò lần nữa: “Tiểu Phong Nhi, nếu cảm thấy thoải mái, phải lập tức gọi điện cho . Bất luận ở chố nào, cũng nhanh chóng đến đón em về nhà.”

      “Em biết rồi! Lời này dưới trăm lần rồi nha.” Tần Phong bất đắc dĩ lắc đầu cái. Lâm Vũ Mặc này, coi như đứa trẻ ba tuổi vậy, hết lo lắng cái này, lại lo lắng cái kia.

      Lâm Vũ Mặc dùng tay ôm vào trong ngực, thở dài : “Cho dù 1000 lần, vẫn thể yên tâm a!”

      Tần Phong cảm động hôn lên môi cái sâu, cười : “Mặc, liền đem tâm cho vào trong dạ dày , em bình an trở về nhà mà.”

      Lưu luyến rời nhìn Tần Phong vào sân trường, Lâm Vũ Mặc tự nhiên cảm thấy kiêu ngạo.

      Xem ra phải nhanh chóng cưới Tiểu Phong Nhi về nhà thôi, thể để bụng bự làm dâu được. Lát nữa giải quyết xong công việc, phải gọi điện co mẹ mới được, để mẹ chuẩn bị lễ kết hôn. Bà ấy nhất định nóng lòng chờ kiện này đây.

      Vừa nghĩ tới hình ảnh mẹ chạy đông chạy tây, Lâm Vũ Mặc nhịn được nở nụ cười. Nếu như mẹ cũng tiểu Phong Nhi ở chung nhà, biết hai kẻ dở hơi này đem mái nhà lật thành hình dạng gì đây?

      Nổ máy, xe Lâm Vũ Mặc hướng công ty thẳng tiến.

      nhìn thấy, người đàn ông tuấn chững chạc vừa mới qua bên cạnh xe , người đàn ông này nhanh chóng vượt qua xe Lâm Vũ Mặc, chạy vào trong sân trường.

      Trong tay cầm tấm hình của Tần Phong, gặp người liền hỏi: “Xin hỏi, muốn đến khoa công nghệ thông tin như thế nào?”

      Sau khi người kia chỉ đường cho , liền vội vã chạy .

      Lúc này, Tần Phong nhàn nhã trong sân trường, bỗng nghe thấy tiếng chuông điện thoại reo. lập tức lấy điện thoại di động ra, vừa nhìn thấy là số của Thẩm Kiệt, nước mắt liền tràn mi.

      Là Kiệt a!

      Cậu ấy rốt cuộc tha thứ cho rồi sao?

      Hai tay Tần Phong run run nhận điện thoại. “Kiệt!”

      Nhưng đáp lại lại là hồi trầm mặc, Thẩm Kiệt câu nào, khiến Tần Phong gấp đến mức ngồi thụp xuống bậc thang lên thư viện, hướng về phía ống nghe khóc: “Kiệt, sao em gì? Mau với chị tiếng, em sống rất tốt, được ? Chị rất nhớ em, sao em nhận điện thoại của chị? Mặc dù chị cự tuyệt em nhưng em chính là em trai của chị nha! Sao em có thể nhẫn tâm như vậy, chút tin tức cũng để lại cho chị? Coi như chị van xin em, chuyện với chị , chỉ cần câu thôi cũng được.”

      Tần Phong càng càng đau lòng, nước mắt liên tục rơi xuống.

      “Phong tỷ.” Giọng Thẩm Kiệt khàn khàn đáp lại.

      “Kiệt!” Rốt cuộc cũng nghe thấy thanh, Tần Phong kích động bụp miệng, chỉ sợ Kiệt ở bên kia nghe thấy tiếng khóc của .

      “Phong tỷ, em rất nhớ chị.” Thẩm Kiệt đem vô vàn nhớ nhung trong lòng ra. Mấy ngày nay, sắp bị tuyệt vọng cùng nỗi nhớ hành hạ đến chết rồi. Lại thêm công việc bận rộn, khiến cả thể xác và tinh thần đều mệt mỏi. Cho nên, mặc dù trải qua đêm làm việc cật lực, vừa trở về từ studio, liền kiềm chế được khát vọng trong lòng, gọi điện thoại cho .

      nhớ giọng của Phong tỷ, mặc dù chỉ coi như là em trai, nhưng vẫn tốt hơn nhớ mà được gặp mặt a!

      Nghe được tiếng khóc mơ hồ của Phong tỷ, hận thể lập tức bay đến bên cạnh Phong tỷ, ôm vào ngực mà an ủi. Nhưng còn có cái tư cách này sao? Dù sao bên cạnh Phong tỷ có người an ủi .

      “Kiệt!” Tần Phong rốt cuộc nhinj được nữa, lớn tiếng khóc. biết mình khiến Kiệt tổn thương, rất sâu. Kiệt cậu ấy sao rồi nhưng sao có thể tha thứ cho chính mình đây! Nhiều năm qua, bọn họ vẫn sớm tối nương tựa vào nhau, vậy mà lại đối xử với cậu ấy như vậy.

      “Phong tỷ, chị đừng khóc, chị khóc làm em cũng muốn khóc theo.” Thẩm Kiệt ưu thương khuyên nhủ . Tiếng khóc của Phong nhi tỷ làm kinh động trái tim , khiến lòng đau đớn khôn nguôi. hận chính bản thân mình, tại sao thổ lộ với Phong nhi tỷ sớm chút? luôn cho là Phong nhi tỷ còn , dưới coi chừng của , mất . Là quá tự tin vào bản thân với có thể đưa đến sai lầm nghiêm trọng như vậy.

      Nỗi đau mất người mình !

      Đến hôm nay, dù dùng từ ngữ nào cũng thể diễn đạt hết ân hận trong lòng .

      Giá như thời gian có thể quay lại, quyết rời khỏi Phong nhi tỷ, nhất định canh chừng bên cạnh . Nhiệt tình hướng thổ lộ tình dành cho , cùng làm đôi uyên ương sát cánh bên nhau.

      Tần Phong vươn tay lau nước mắt trêm mặt, hướng về phía Thẩm Kiệt ở bên kia : “Kiệt, chị khóc nữa rồi. Hôm nay chị rất vui khi nghe thấy giọng nó của em. Kiệt, em còn hận chị sao?”

      “Aiz… Phong nhi tỷ, em lúc nào hận chị hả? Kiệt hận chị, chỉ hận số mệnh, hận mình chậm bước.” Thẩm Kiệt thở dài, buồn bực .

      “Kiệt, là chị đúng, xin lỗi em.” Trong lòng Tần Phong tràn đầy áy náy.

      “Phong nhi tỷ, chị cần những lời này, chị là gì sao cả. Kiệt muốn trách cũng chỉ trách tạo hóa trêu ngươi, là Kiệt có phúc khí, vô duyên có được tình của chị.” Thẩm Kiệt tranh thủ thời gian nghỉ ngơi, chuyện với Tần Phong.

      “Kiệt, mặc kệ thế nào, chị vĩnh viễn đều là Phong tỷ của em. Từ nay về sau, em đừng để ý đến chị, được ?” Trong thanh Tần Phong tràn ngập ý cầu xin.

      “Ừhm, Kiệt vĩnh viễn là Kiệt của Phong nhi tỷ.” Thẩm Kiệt thâm tình .

      “Về sau, phải thường xuyên gọi điện thoại cho chị.” Tần Phong vẫn lo lắng cầu, sợ cú điện thoại này chỉ là giấc mơ, sau khi tỉnh mộng, Kiệt để ý đến nữa.

      “Em biết rồi, Phong nhi tỷ.”

      “Chị phải gặp giáo sư đây, khi nào rảnh chị lại gọi điện cho em.”

      “Được. Phong nhi tỷ, chị mau .”

      Tần Phong lúc này mới hài lòng lời tạm biệt với Trầm Kiệt, đứng dậy về phía nhóm làm đề tài.

      tốt quá,

      Kiệt vẫn là em , mất . Khi nghe thấy Kiệt hận , trong lòng vui sướng cách nào hình dung được thành lời.

      Chương 36

      Lúc này, trong lòng tràn đầy hạnh phúc, bởi vì Lâm Vũ Mặc , còn có Kiệt, người che chở từ

      Cả đời này, chưa từng cảm thấy thỏa mãn như vậy.

      Có lẽ bóng ma duy nhất còn lại trong lòng lúc này chỉ còn Đường Chá. Năm xưa, vứt bỏ vĩnh viễn là điều làm đau đớn nhất, mỗi khi nhớ lại, vẫn thấy đau lòng, giống như bị ai đó đâm đao vậy.

      Đưa tay sờ khuyên tai ngọc đeo trước ngực, sắc mặt Tần Phong lên tia chán nản. Đến khi nào mới có thể quên toàn bộ phản bội của Đường Chá đây?

      Chậm rãi bước trong sân trường, người vội vã chạy ngang qua . Đột nhiên, người kia dừng lại, xoay người, hướng về phía bóng lưng của Tần Phong kích động gọi to: “Phong Nhi!”

      thanh quen thuộc đột nhiên truyền vào trong tai khiến khiếp sợ, chỉ biết sững sờ đứng tại chỗ. Sao có thể như vậy? sao? Là Đường Chá sao?

      Tần Phong từ từ xoay người lại, dám tin tưởng nhìn dung nhan tuấn sớm khác sâu trong trí nhớ.

      “Phong Nhi, là em!” Đường Chá vui mừng hô lớn.

      , phải, nhất định phải !” Tần Phong vừa khóc vừa lắc đầu. Tại sao bây giờ mới xuất ? Thời điểm cần , lại lựa chọn rời bỏ , phản bội trước kia vẫn như gánh nặng, dai dẳng đeo bám lưng , hành hạ mỗi đêm.

      “Phong Nhi, trở về. Trở lại tìm em.” Đường Chá kích động bước về phía Tần Phong.

      “Tại sao còn trở lại?”Tần Phong rống to sau đó liền xoay người chạy về hướng ngược lại.

      “Phong Nhi!” Đường Chá nhanh chân đuổi theo Tần Phong. Tại sao Phong Nhi lại phản ứng như vậy, đáng lẽ nên vô cùng cao hứng, nhào vào trong ngực mới đúng chứ?

      Đường Chá chân dài, mấy bước liền đuổi kịp Tần Phong, đem thân thể nhốt vào trong ngực, tràn đầy lo âu hỏi: “Phong Nhi, sao em lại tránh ? trở lại tìm em, em phải là nên vô cùng vui mừng sao?”

      “Buông tôi ra! Nếu nhẫn tâm lựa chọn vứt bỏ tôi, hơn ba năm qua chẳng thèm quan tâm, cũng nên tại thời điểm tôi quyết tâm quên mà trở về..” Tần Phong bi thương hô.

      “Phong Nhi, sao em lại nghĩ như vậy? khi nào quan tâm đến em? Mõi tuần đều gửi phong thư cho em, mà em, ngay cả lá thư hồi cũng buồn gửi cho ! mới là người phải chịu cảm giác bị Phong Nhi vứt bỏ mới đúng.” Đường Chá hiểu . Nhớ năm đó, khi ở Canada, mỗi ngày đều si ngốc ngồi đợi thư hồi của , những những thư gửi , lại giống như hòn đá chìm xuống ao, ngay cả chút bọt nước cũng nổi lên. nhận được thư hồi của Tiểu Phong Nhi, khiến lòng thường xuyên nóng nảy, lo lắng vô cớ. lo Tiểu Phong Nhi gặp chuyện may, nhưng ông nội bệnh nặng như vậy, sao có thể bỏ lại ông trong những giây phút cuối đời, mà trở về nước tìm Tiểu Phong Nhi đây?

      chỉ biết chờ đợi, đợi lâu, kiên nhẫn đợi, thẳng đến khi tâm chết, cũng nhận được bất cứ tin tức nào của Phong Nhi. Sau này, ba cho biết, Phong Nhi được người thân đón , bao giờ cần nữa.

      Lúc nhận được tin tức này, Đường Chá đau đớn muốn chết. Tiểu Phong Nhi sao có thể quên đây? Thậm chí thiếu chút nữa vì vậy mà có ý niệm coi thường mạng sống. Nhưng khát vọng muốn nhìn thấy Tiểu Phong Nhi giúp chống đỡ, để có lý do muốn sống thế gian.

      Tháng trước, ông nội qua đời. Sau khi xử lí hậu xong xuôi, liền ngựa ngừng vó bay trở lại. Từ miệng lão sư, mới biết ra ba lừa gạt . Phong Nhi có được người thân mang , vẫn khổ sở sống mà có nơi nương tựa.

      Đến bây giờ vẫn thể nào hiểu nổi, tại sao năm đó ba lại lừa ? Cho nên càng nóng lòng muốn tìm được Tiểu Phong Nhi. Tối hôm qua, vừa tới B thị, kịp nghỉ ngơi, mới sáng sớm vội vã chạy đến trường đại học theo học.

      muốn hỏi , tại sao năm đó gửi thư hồi cho ?

      Là vì quên sao?

      Hay là còn nữa?

      ! tin!

      sợ Phong Nhi thay lòng, Phong Nhi là của , là người mà từ định làm dâu của a!

      Tần Phong khó hiểu xoay người lại, run run hỏi: “Đường Chá, viết thư gửi cho tôi, mỗi tuần phong, là sao?”

      “Dĩ nhiên!” Đường Chá nghe ra, trong lời của tin tưởng, trong lòng bỗng cảm thấy bồn chồn hỏi: “Phong Nhi, chẳng lẽ em nhận được sao?”

      Tần Phong vẫn rơi nước mắt, đáp: “ có, ngay cả chữ tôi cũng nhận được. nhất định là gạt tôi đúng ? Tôi tin ! hỏi tôi rồi, vậy tới lượt tôi hỏi . Tại sao Đường Chá ra nước ngoài liền quên Tiểu Phong Nhi? phải , trở lại đón tôi sao? Thế nào vừa , liền ngay cả chút tin tức hồi cũng có? Sao có thẻ nhẫn tâm như vậy, phản bội lại niềm tin của Tiểu Phong Nhi đối với ?”

      “Phong Nhi, có! Sao có thể phản bội em. chắc chắn có viết thư cho em mà, nhưng kiên trì đợi hai năm, cũng đợi được phong thư hồi của em.” Đường Chá lập tức biện giải cho mình. Rốt cuộc là chỗ nào có vấn đề, tại sao Phong Nhi nhận được thư của ?

      “Nếu như tôi nhận được thư của , tại sao lại đợi trở về chứ?” Tần Phong vừa , vừa đau lòng rơi lệ đầm đìa.

      Những lời Đường Chá sao?

      Vậy rố cuộc là vì nguyên nhân gì? Chẳng lẽ có ai đó đem thư của Đường Chá giấu sao?

      Người kia muốn nhìn thấy hai người bọn họ ở chung chỗ sao?

      “Phong Nhi! Đừng khóc, phải trở về sao? Từ nay, nữa, canh giữ ở bên cạnh em, vĩnh viễn rời khỏi em.” Đường Chá thâm tình nâng khuôn mặt nhắn của Tần Phong lên, dùng ngón tay cái lau nước mắt vương mặt . Nước mắt nóng bỏng của ủi ướt trái tim , thận chí còn làm nóng cả linh hồn .

      Nhưng vô luận Đường Chá có cố gắng lau như thế nào, nước mắt Tần Phong càng rơi nhiều hơn, kích động với : “Đường Chá! Tại sao bây giờ mới trở về? Tại sao? biết, cái gì cũng biết, tất cả quá muộn! Quá muộn rồi!”

      xong, Tần Phong vùi vào trong ngực , khóc rống lên.

      Tại sao vận mệnh lại trêu đùa con người ta như thế?

      Lúc hoàn toàn tuyệt vọng, Lâm Vũ Mặc chiếm cứ trái tim , mà đúng lúc này, Đường Chá mới trở về.

      Quá muộn! quá muộn rồi!

      Nếu như Đường Chá có thể trở về sớm thêm mấy tháng nữa, nếu như gặp được Lâm Vũ Mặc, như vậy nhất định thét lên, vọt vào trong ngực Đường Chá, mừng rỡ tiếp nhận .

      Nhưng bây giờ, dù có gì cũng kịp nữa rồi. Trong lòng có Lâm Vũ Mặc, sao có thể Đường Chá nữa đây?

      Nhưng dù sao, Đường Chá cũng là người chờ đợi nhiều năm a!

      Bảo làm sao có thể thoải mái cự tuyệt giống như Kiệt đây?

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 37

      Editor: Sendyle

      Nhìn Tần Phong khóc nơi bi thương, Đường Chá lo lắng cầm bả vai của , hỏi "Phong nhi, em vậy là có ý gì? Cái gì chậm? về trễ sao?"

      "Đường Chá, tại sao về sớm hơn mấy tháng chứ?" Tần Phong run rẩy hỏi, "Nếu trở về sớm chút, lòng của Phong nhi còn dành cho nữa rồi! Số mạng biết trêu cợt người!"

      Tần Phong cười chua xót .

      Lâm Vũ Mặc cùng Đường Chá, hai người này ở trong lòng đều chiếm những vị trí vô cùng quan trọng, người từng cùng người sâu đậm.

      Nếu như nhất định bắt chọn, đành lòng tổn thương bất kì người nào trong hai người bọn họ.

      Thượng Đế!

      Tại sao người lại muốn hành hạ con như thế ?

      "Phong nhi, lời của em là có ý gì? Chẳng lẽ Phong nhi" Đường Chá dám , ta sợ suy đoán của mình trở thành , nếu quả là như vậy, ta thể chịu đựng được.

      "Đúng, Đường Chá, tới chậm bước." Tần Phong chảy nước mắt, lặng lẽ : “Em cho là cần em nữa, làm cho em khổ sở chờ đợi hơn ba năm, em đối với hoàn toàn tuyệt vọng, cho nên mới đón nhận người khác. Em muốn gả cho ta."

      "Cái gì? được, Phong nhi. em, cho tới bây giờ cũng có quên em. Nếu phải bởi vì ông bệnh nặng, sớm bay trở về tìm em rồi. Phong nhi, em đừng cần gả cho ta. biết , em cũng , có đúng hay ? Có đúng hay ?" Đường Chá lo lắng nhìn nước mắt Tần Phong rơi ngừng, rất là sợ nghe được lời cự tuyệt của Tần Phong.

      " được rồi, Đường Chá, tại bất luận có gì tất cả đều quá muộn. Chuyện thể cứu vãn nữa rồi, trong bụng em có cốt nhục của ấy." Tần Phong u u mà .

      "Cái gì?" Đường Chá đột nhiên có loại cảm giác trời sắp sập xuống. ta chưa từng nghĩ tới Phong nhi thuộc về người đàn ông khác.

      Mấy năm thấy, thế nhưng có đứa bé của người khác.

      Điều này làm sao ta có thể chịu đựng được?

      Tim của ta đau muốn vỡ tan thành từng vụn, cũng liều mạng muốn chấp nhận

      Tim của ta tràn đầy đau đớn .

      "Phong nhi, em còn nữa rồi sao?" Đường Chá đột nhiên bắt bả vai Tần Phong, thê lương hỏi, "Chẳng lẽ trong lòng Phong nhi ngay cả chút vị trí dành cho Đường Chá cũng có sao? tin! Phong nhi, cho biết, em vẫn thích ."

      "Đường Chá" Lời này bắt trả lời thế nào?

      Nếu là mấy tháng trước, nhất định lớn tiếng trả lời: "Đường Chá, em !"

      Nhưng bây giờ khác, sau khi có Lâm Vũ Mặc, cách nào thốt ra được những lời như vậy nữa rồi.

      "Phong nhi, em cần cũng hiểu, trong lòng của em vẫn còn . theo , rời người đàn ông kia, em hơn ta." Đường Chá đột nhiên quyết định, ta muốn đem Phong nhi , cách xa người đàn ông khiến Phong nhi động lòng.

      "Đừng! Đường Chá, em cách nào rời khỏi ấy." Tần Phong vội vàng cự tuyệt đề nghị của Đường Chá. Nếu như muốn rời Lâm Vũ Mặc, vô luận như thế nào cũng thể từ bỏ được.

      Nhưng đối mặt Đường Chá, lại có cách nào thốt ra những lời ấy. ta dù sao cũng là người trong lòng , người mà từng nhiều năm, cũng hận nhiều năm.

      "Em cách nào rời ta, chẳng lẽ em muốn bỏ mình sao? Phong nhi, em cho biết, em còn nữa, nếu em như vậy, sau này tuyệt quấy rầy em nữa." Đường Chá chặt ngưng mắt nhìn nước mắt Tần Phong, quan sát nét mặt của .

      Chỉ thấy mặt Tần Phong thoáng vẻ đau nhói, nước mắt rơi càng nhiều hơn: "Đường Chá, đừng ép buộc em."

      Đường Chá tay ôm lấy Tần Phong vào trong ngực, hưng phấn : "Phong nhi, biết mà, ở trong lòng của em còn có . Em chính là ! Phong nhi, Đường Chá vui mừng!"

      "Đường Chá, đoạn tình cảm này thay đổi, giống nhau." Tần Phong lắc lắc đầu mà .

      Sau khi trải qua nhiều chuyện như vậy, nếu tình của dành cho vẫn còn như trước kia đó là căn bản là điều thể.

      từng, trong lòng của tràn đầy đều là hình bóng của Đường Chá, cũng từng đau lòng thương tâm vô cùng khi bị Đường Chá bị phản bội.

      Là Lâm Vũ Mặc, ấy đem lại ấm áp xoa dịu cảm giác lạnh lẽo trong lòng , giúp có chỗ ở, cảm nhận được ấm áp của gia đình.

      Nếu giữa và Đường Chá còn có tình tồn tại, phần tình cũng biến chất, còn nồng đậm như trước nữa rồi.

      Nếu bắt buộc phải lựa chọn trong hai người, nhất định lựa chọn Lâm Vũ Mặc.

      Nhưng khi nhìn Đường Chá, lại đành lòng cự tuyệt ta.

      Cả đời này, nhất định tổn thương rất nhiều người đàn ông .

      Trước đây lâu, mới vừa làm tổn thương nhóc kiệt khả ái; mà hôm nay, lại làm tổn thương Đường Chá người mà từng .

      Nghe được lời của Tần Phong, Đường Chá ôm càng chặt hơn, ta chịu tin : "Phong nhi, tình của chúng ta thay đổi. Chỉ cần Phong nhi theo ... làm nó trở lại lúc ban đầu. Phong nhi, gả cho ."

      "Các người làm gì?" Ân thanh giận dữ truyền vào tai hai người ôm nhau.

      Lâm Vũ Mặc đường đến công ty, đột nhiên thấy xe có phần báo cáo điều tra, tin bật cười lắc đầu: "Tiểu Phong Nhi là, đặc biệt nộp báo cáo điều tra, lại để xe mình. Xem ra mình phải đem qua đưa cho ấy thôi."

      ta vội vàng quay đầu xe, hướng trường đại học Q tới.

      Khi ta ở trong trường học thấy tiểu Phong Nhi ở trong ngực người đàn ông tuấn kia lửa giận trong lòng mãnh liệt bốc cháy. Tiểu Phong Nhi là của ta, tại sao có thể bị người đàn ông khác ôm?

      Vì vậy ta rống giận: "Các người làm gì?"

      Tần Phong từ trong ngực Đường Chá ngẩng đầu lên, kinh ngạc nhìn về phía Lâm Vũ Mặc: "Mặc"

      Khi thấy mặt Lâm Vũ Mặc lộ vẻ giận dữ mới ý thức tới tư thế mập mờ giữa mình cùng Đường Chá lúc này, vội vàng đẩy Đường Chá ra. Nhưng Đường Chá căn bản cũng nguyện ý buông ra. Bàn tay của ta vẫn ôm chặt hông của Tần Phong, ánh mắt sợ hãi chút nào nhìn chằm chằm Lâm Vũ Mặc.

      " ta là ai?" Lâm Vũ Mặc bất mãn chất vấn. Cho tới nay, ta mơ hồ cảm thấy ở trong nội tâm của tiểu Phong Nhi cất dấu người, người đàn ông mà từng . Là người đàn ông này sao? Là ta tặng cho tiểu Phong Nhi cái khuyên tai ngọc sao? Nếu tại sao tiểu Phong Nhi lại nằm ở trong ngực của ta khóc thút thít?

      ta cảm thấy nội tâm tràn đầy ghen tỵ, ta ghen ghét cái tên đàn ông bảo hộ trong lòng.

      Chương 38

      Editor: Sendyle

      "Mặc ta là Đường Chá. Là em…" Tần Phong muốn giải thích cho ta, rồi biết nên như thế nào cho phải…

      "Phong nhi, chúng ta cần giải thích với ta." Đường Chá ôm sát hông của Tần Phong .

      Nhìn hai người cứ ôm làm tin Lâm Vũ Mặc đau nhói, ta muốn tách bọn họ ra! Vì vậy Lâm Vũ Mặc bước lên trước, tay nắm cổ tay Tần Phong, tay kia nhanh chóng gạt tay Đường Chá ra nhưng lại bị Đường Chá vững vàng cầm cách nào buông. Hai người đàn ông này tựa dạng, ai cũng chịu buông tay của đối phương.

      Yên Lặng!!!

      Hình như khí cũng ngưng lại trong giây phút này.

      Hai người đàn ông trừng mắt nhìn đối phương,

      Muốn tìm ra nhược điểm của đối phương.

      "Đường Chá, buông em ra." Tần Phong giọng hướng Đường Chá cầu xin, sắc mặt của Lâm Vũ Mặc làm cho càng xem càng kinh hãi, muốn để cho Mặc hiểu lầm. Mặc dù trong lòng vẫn còn chút gì đó lưu luyến Đường Chá, nhưng bây giờ trong lòng của người quan trọng nhất là Lâm Vũ Mặc!

      "Phong nhi, nếu tìm được em, quyết buông tay." Đường Chá thâm tình .

      " muốn buông tay cũng vô ích, tiểu Phong Nhi lập tức gả cho tôi, nên chờ uống rượu mừng thôi." Lâm Vũ Mặc cuồng ngạo .

      "Hừ! Còn biết người nào uống rượu mừng của người nào đây?" Đường Chá hừ lạnh tiếng.

      "!" Lâm Vũ Mặc bị lời của Đường Chá chọc giận. ta dùng lực đem tiểu Phong Nhi từ trong ngực Đường Chá đoạt lấy, đưa chân dài đá Đường Chá.

      Đường Chá muốn cùng Lâm Vũ Mặc động thủ, liền nhìn đến mặt Tần Phong lộ ra nét mặt khổ sở, ta lập tức quan tâm hỏi "Phong nhi, em làm sao vậy?"

      Tần Phong còn chưa kịp trả lời, nhịn được phun ra.

      "Tiểu Phong Nhi!" Lâm Vũ Mặc kinh hoảng đỡ tiểu Phong Nhi ngừng nôn mửa.

      Đáng chết! ta làm thế nào lại quên mất tiểu Phong Nhi mang thai? Thấy bộ dáng khổ sở của tiểu Phong Nhi, làm cho lòng ta đau đớn vô cùng.

      "Phong nhi, em bị ốm sao? đưa em bác sĩ." Đường Chá cầm tay Tần Phong, liền muốn mang .

      "Vị tiên sinh này, tiểu Phong Nhi là vị hôn thê của tôi, chuyện như vậy cần phiền tới ngài!" Lâm Vũ Mặc tay ôm lấy Tần Phong vào trong ngực.

      "Phong nhi, rời ta, đến bên cạnh ." Đường Chá đối với Tần Phong đưa ra đôi tay.

      "Đường Chá" Tần Phong nhìn người đàn ông từng , biết nên trả lời như thế nào mới làm tổn thương ta.

      Lâm Vũ Mặc vui nâng khuôn mặt nhắn của Tần Phong lên, mị cười lấy Tần Phong : "Tiểu Phong Nhi, em sớm là người của rồi, người của em có mầm móng của , em được rời khỏi ."

      Lời của ta sâu làm trái tim Đường Chá đau nhói. ta nghĩ tới, khi gặp lại được tiểu Phong Nhi, thuộc về người đàn ông khác.

      ta xông lên phía trước, phát bắt được tay Tần Phong, đối với hô lớn: "Phong nhi, em vốn thuộc về , người của em mang tín vật của nhà họ Đường, chúng ta sớm có đính ước."

      "Đường Chá? Chẳng lẽ khuyên tai ngọc này là…" Tần Phong đưa tay vuốt khuyên tai ngọc, dám tin trợn to hai mắt.

      "Đúng, chính là khuyên tai ngọc. Phong nhi, em vẫn mang nó, tháo nó xuống, điều này trong lòng của em có phải sao?" Đường Chá si tình mà nhìn tín vật tượng trưng cho tình mà Tần Phong đeo, kích động .

      "Đường Chá, tại sao trước đây ?" mặt Tần Phong nước mắt ngừng rơi. làm sao biết cái khuyên tai ngọc đối với Đường Chá mà lại mang hàm nghĩa sâu xa như vậy! Nếu năm đó Đường Chá bộc bạch với , bất luận như thế nào cũng chờ ta, quyết người khác.

      " cho là em hiểu a!" Đường Chá đau lòng .

      "Em làm sao hiểu? chỉ vội vàng bỏ lại nó, liền xoay người rời " Tần Phong nhịn được lệ rơi đầy mặt.

      "Phong nhi, em bây giờ hiểu, hãy cùng . Tình của chúng ta trải qua quá nhiều đau khổ, cũng đến lúc có được hạnh phúc." Đường Chá nới rộng ra cánh tay, chờ đợi Tần Phong nhào vào trong ngực của ta.

      "Đừng! Tiểu Phong Nhi, cũng em a! Em thể cùng ta !" Lâm Vũ Mặc luống cuống, ta rốt cuộc hiểu lai lịch của cái khuyên tai ngọc kia, ra là của người đàn ông tặng cho . ta biết cái khuyên tai ngọc này đối với tiểu Phong Nhi vô cùng quan trọng, ta nhiều lần thuyết phục đều thể thành công khiến tiểu Phong Nhi lấy xuống nó, đeo lên sơi dây chuyền kim cương mua tặng cho . Có thể thấy được người đàn ông đối diện này chính là người lâu nay vẫn tồn tại trong nội tâm ở tiểu Phong Nhi. Mình có thể tranh với ta sao?

      "Mặc" Tần Phong nâng đôi mắt đầy lệ nhìn vẻ mặt hốt hoảng của Lâm Vũ Mặc, có chút bỏ đưa bàn tay nhàng vuốt vẻ mặt của Lâm Vũ Mặc .

      "Tiểu Phong Nhi, cho em ra muốn rời khỏi khỏi !" Lâm Vũ Mặc hoảng sợ, ta sợ tiểu Phong Nhi chọn Đường Chá. Đường Chá mang đến cho ta cảm giác uy hiếp cực mạnh, ta phải chó và mèo, giống như những tên đàn ông kia, ta là người mà trong lòng tiểu Phong Nhi lưu luyến, ở tận sâu trong lòng tiểu Phong Nhi có phân lượng .

      "Mặc, em làm sao có thể rời khỏi chứ?" Tần Phong ngừng .

      "Tiểu Phong Nhi!" Lâm Vũ Mặc tựa như vừa được thông báo nhận được giải thưởng lớn, hưng phấn bế Tần Phong lên, "Tiểu Phong Nhi, biết ngay em ."

      "Phong nhi, em chỉ là nhất thời bị ta mê hoặc, trong lòng của em còn , nếu vì sao em còn mang khuyên tai ngọc của ?" Đường Chá lo lắng hô to. ta tìm lâu như vậy mới tìm được Phong nhi, tại sao có thể cần ta chứ?

      Lâm Vũ Mặc nghe lời Đường Chá, thanh gạt khuyên tai ngọc cổ Tần Phong ném cho Đường Chá: "Trả cho ! Tiểu Phong Nhi của tôi cần nó nữa!"

      xong, Lâm Vũ Mặc ôm lấy Tần Phong ra ngoài.

      Tần Phong thôi nhìn Đường Chá, nhìn cái khuyên tai ngọc viên ở trong tay Đường Chá nắm chặt khóe mắt lặng lẽ rơi lệ.

      "Thế nào? Tiểu Phong Nhi, em thể từ bỏ ta được sao?" Ngồi ở trong ôtô, Lâm Vũ Mặc bất mãn hỏi. Nhìn bộ dáng tiểu Phong Nhi mang vẻ đau thương vì Đường Chá.

      Trong tim của ta đầy ghen tức, ta ghen ghét. Ghen tỵ tình cảm thanh mai trúc mã của người đàn ông kia cùng tiểu Phong Nhi.

      Tại sao mình lại đến sau ta bước, thể quen biết tiểu Phong Nhi trước?

      Tần Phong cũng trả lời Lâm Vũ Mặc, chỉ ngồi ở chỗ đó lặng lẽ chảy nước mắt, vì người đàn ông còn lưu luyến mà thương tâm trong lòng.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :