1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô Vợ Bỏ Trốn 15 Tuổi - Mộc Yêu (98 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 49

      Editor: Sendyle

      Tần Phong đẩy lồng ngực Đường Chá ra, dùng đôi tay lau khô nước mắt má, ép buộc mình lộ ra khuôn mặt mỹ lệ cười lúm đồng tiền: "Đường Chá, em sao rồi."

      Đường Chá nhìn khuôn mặt đầy nước mắt nở nụ cười lúm đồng tiền của Tần Phong, trong lòng càng cảm thấy bi thương hơn: "Phong nhi, bé ngốc này. Bị tổn thương, tại sao tìm đến ? Đường Chá luôn luôn làm chỗ dựa của em."

      "Đường Chá." Nghe được lời của Đường Chá, mắt nước trong mắt Tần Phong lại kém chút tràn mi ra, nén đau lòng, cảm động với ta: "Tại sao vẫn đối xử với em tốt như vậy? Em làm tổn thương như thế, tại sao còn quan tâm đến em?"

      "Phong nhi, em là người mà nhất, làm sao có thể mặc kệ quan tâm đến em chứ?" Đường Chá thâm tình . Trong lòng của ta, tràn đầy hình bóng của tiểu Phong nhi. Vô luận như thế nào, ta cũng có cách nào dứt bỏ được.

      Tay Tần Phong run run lau gò má của Đường Chá, rốt cuộc nhịn được lần nữa rơi lệ: "Đường Chá, ngu ngốc. Tại sao vẫn cứ cố chấp với người còn mình nữa chứ?"

      Đường Chá tay nắm lấy Tần Phong, đem dán chặt ở má vuốt ve: "Phong nhi, Đường Chá tình nguyện làm tên ngốc, chỉ cần Phong nhi sống ở bên cạnh , bắt cả đời làm người ngốc cũng cam lòng."

      "Đường Chá, cần phải khổ như thế? Làm vậy khiến cho càng ngày càng chịu nhiều tổn thương hơn. Mặc dù Mặc tổn thương em, nhưng em vẫn cách nào quên được ấy. Đường Chá, em có cách nào lại tiếp nhận !" Lòng của Tần Phong bị khổ sở cùng mâu thuẫn hành hạ.

      Thấy được tình cảm sâu nặng của Đường Chá làm cho nhẫn tâm gây tổn thương nhiều hơn nữa đến ta. Nhưng bây giờ, trong lòng của như cũ bị Lâm Vũ Mặc chiếm cứ lấy, căn bản là có cách nào lại tiếp nhận bất kỳ kẻ nào. Lại kinh nghiệm đau đớn vừa trãi qua, bây giờ trong lòng chồng chất vết thương, làm sao có thể chấp nhận đoạn tình mới chứ?

      " sao, Phong nhi, đợi đợi đến ngày em quên Lâm Vũ Mặc, chờ em trở lại bên cạnh lần nữa." Đường Chá kiên định . tại ta có gì cả, chỉ có kiên nhẫn cùng kiên trì. ta lặng lẽ ở bên cạnh Phong nhi, bảo vệ , chờ đợi lần nữa tiếp nạp ta.

      Tần Phong nhào vào trong ngực Đường Chá, khóc : "Đường Chá, đừng nên như vậy, chỉ làm Phong nhi cảm thấy càng áy náy hơn. Tất cả đều là lỗi của Phong, nhưng lại trách em, làm sao em có thể báo đáp lại thâm tình mà dành cho em đây?"

      "Phong nhi, cầu em hồi báo." Đường Chá giọng .

      Bàn tay nâng lên gò má ướt đầy nước mắt của Tần Phong, dùng ngón cái lau nước mắt cho : "Phong nhi, từ nay về sau hãy để ở bên cạnh bảo vệ em."

      "Đường Chá, đối với như vậy công bằng, quá công bằng! Phong nhi làm sao có thể tàn nhẫn lợi dụng như vậy?" Tần Phong nhàng lắc đầu, đành lòng tổn thương Đường Chá nữa.

      đem tâm ném rơi vào người Lâm Vũ Mặc, như thế nào còn có thể đáp lại thâm tình của Đường Chá chứ?

      muốn trở thành người phụ nữ ra gì, càng thể cùng Đường Chá ở chung chỗ, tương lai đối với ta tổn thương càng sâu a!

      chỉ là ác độc quyết tâm tới đẩy Đường Chá ra: "Đường Chá, Phong nhi chỉ biết tổn thương .. vẫn nên quên Phong nhi , trở lại Canada, trở lại bên cạnh những người thân của . Có lẽ ngày nào đó, gặp được người toàn tâm toàn ý , tìm thấy được hạnh phúc thuộc về mình."

      "Đừng! Phong nhi, chỉ muốn mình em, muốn cùng em chung với nhau. Trừ em ra, ai cũng cần!" Đường Chá thuận theo mà ác khẩn nắm lấy tay Tần Phong, muốn buông ra.

      "Đường Chá" Tần Phong trừ cảm động ra có bất kỳ lời để thành lời.

      Đường Chá vừa muốn đem Tần Phong ôm vào trong ngực, chỉ thấy Tần Phong buồn nôn, ngồi xỗm đất ói.

      "Phong nhi!" Đường Chá lo lắng nhìn , ta chỉ lần nhìn thấy Tần Phong nôn mửa. Phong nhi rốt cuộc thế nào?

      "Đường Chá, em sao." Ói trận, Tần Phong suy yếu . Phản ứng có thai gần đây càng ngày càng nghiêm trọng, mặc dù mang thai hơn hai tháng, nhưng bụng của lại tuyệt thấy trở nên to lớn, thân thể mập ngược lại gầy hơn.

      Bảo bối của cũng ở đây theo chịu tội sao?

      đau lòng vuốt bụng của mình, muốn an ủi kết tinh tình chưa thành hình của và Mặc.

      "Phong nhi, chẳng lẽ em" Đường Chá nhìn động tác xoa bụng của Phong nhi, suy đoán.

      Tần Phong cười ngọt ngào, mặt lóe hào quang: "Đường Chá, nơi này có bảo bối của em. Bây giờ em phải chỉ có mình rồi, em bảo vệ nó."

      "Phong nhi, hãy để cho giúp em có được gia đình hoàn chỉnh." Đường Chá đem Tần Phong ôm vào trong ngực, đau lòng . Phong nhi của ta còn cần người bảo vệ, dĩ nhiên cũng phải làm mẹ, hơn nữa còn muốn người nuôi dưỡng đứa bé, ta làm sao có thể đáp ứng?

      "! Đường Chá, em muốn hại . Đứa bé này là trách nhiệm của em, phải do em tự mình chăm sóc." Tần Phong lắc đầu cái. Mặc dù giống bọn họ có tiền như vậy, nhưng những năm này, tiền chuyển cho Trần Bưu dưới mấy triệu. tại việc rửa tiền án kết thúc, Trần Bưu sớm đem tiền còn lại đưa cho rồi. tin tưởng, dựa vào mấy trăm vạn này, vẫn là có thể nuôi lớn bảo bối của mình. người đàn ông ưu tú như Đường Chá, nên dùng đứa bé liên lụy ta.

      "Phong nhi, hãy tinh tưởng ." Đường Chá cau mày . ta tại đau lòng vì Phong nhi, đồng thời cũng tức Lâm Vũ Mặc, giận ta thế nhưng độc ác như vậy gây tổn thương cho tiểu Phong nhi.

      Lâm Vũ Mặc, đả thương Phong nhi, cũng còn muốn ấy trở về nữa. Vậy từ giờ về sau, tôi bảo vệ tốt cho Phong nhi.

      "Đường Chá, em có chút mệt mỏi, chúng ta ở chỗ này chia tay thôi." Tần Phong đẩy tay Đường Chá ra, cười ngọt ngào .

      Từ nay về sau, phải làm người mẹ kiên cường, đem bảo bối trong bụng nuôi dưỡng tốt. để cho bảo bối của lớn lên trong hoàn cảnh khó khẳn. đem tất cả tình của mình dành trọn cho bảo bối.

      "Phong nhi mệt mỏi sao? cõng em." Lâm Vũ Mặc ngồi xổm xuống, đưa lưng về phía Tần Phong, dịu dàng : "Phong nhi, lên ."

      "Đường Chá." Tần Phong cảm động ngây ngô đứng ở đó.

      Người đàn ông trọng tình trọng nghĩa thế này, tại sao lại bỏ lỡ? Nếu Đường Chá sớm trở lại mấy tháng, như vậy

      Ai

      Chỉ có thể trách tạo hóa trêu ngươi rồi.

      Đường Chá đưa ra hai cánh tay, đem Tần Phong sững sờ đến lưng, mở ra hai cái chân dài, hướng ra ngoài trường tới.

      từng,

      Ở nơi này con quen thuộc đường phố,

      Cũng từng có người đàn ông tuấn cõng khả ái qua.

      Hình ảnh quen thuộc ở trong đầu Tần Phong thoáng ra, làm cho cảm động nước mắt cứ chảy xuống ngừng.

      Chương 50

      Editor: Sendyle

      Đường Chá a, Đường Chá,

      Phong nhi đến như vậy, nhưng tiểu Phong nhi lại có cách nào đáp lại tình cảm của , thể làm gì khác hơn là đợi kiếp sau báo đáp tình cảm kia.

      Khi bọn họ trở lại biệt thự bờ biển, tâm tình Trần Bưu lúc này nóng như lửa đốt ở trong phòng khách qua lại, ta vô cùng lo lắng Tần Phong xảy ra chuyện.

      Khi ta thấy Tần Phong được Đường Chá cõng trở về lập tức chạy đến trước mặt bọn họ: "Phong Lão Đại, em làm sao vậy? Tại sao lại để cho người ta cõng về?"

      Đường Chá giương mắt nhìn người đàn ông vạm vỡ đứng ở trước mặt mình, chỉ thấy ta dáng dấp mắt to mày rậm, thần thái phấn khởi, rất có khí thế người đàn ông. ta cùng Phong nhi là quan hệ gì? Phong nhi cùng mình sau khi tách ra, thế nhưng trêu chọc rất nhiều người đàn ông ưu tú như thế chứ?

      Phong nhi từ lưng của Đường Chá sau khi xuống tới, cười ngọt ngào đối với Trần Bưu : " Bưu, em sao, chỉ là có chút mệt mỏi, cho nên Đường Chá mới cõng em về."

      Tần Phong lập tức vì hai người giới thiệu, hai người đàn ông này lẫn nhau xem xét kỹ lưỡng đối phương, lễ phép cầm đôi tay.

      "Phong nhi, có chút chuyện quan trọng muốn với em, lát em hãy đến thư phòng." Trần Bưu xong cũng xoay người vào thư phòng.

      Đường Chá nhìn bóng lưng Trần Bưu, hiểu hỏi Tần Phong: "Phong nhi, em ở nhà của Trần Bưu sao?"

      "À?" Tần Phong nghe được lời của Đường Chá, sửng sốt lát, mới tỉnh ngộ tới đây mà cười : " phải vậy, Đường Chá đừng hiểu lầm. Nơi này là hai ngày trước em vừa mua, em muốn có chỗ để nuôi lớn bảo bối. Em muốn cho con có ngôi nhà ấm áp, để cho con giống em, có nhà để về, người người thân nào để có thể lệ thuộc vào. Nơi này là nhà của em, Bưu chỉ là có chuyện mới tới tìm em."

      "Hoá ra là như vậy." Đường Chá ở cổ họng cái kia trái tim mới cuối cùng có thể đến buông xuống chút rồi. Xem ra quan hệ giữa Phong nhi cùng Trần Bưu giống như những gì ta nghĩ.

      "Đường Chá, lúc rãnh rỗi có thể đến nhà em làm khách, Phong nhi làm thức ăn ngon đón tiếp ." Tần Phong đột nhiên đấm đầu mình, có chút xin lỗi đối với Đường Chá : "Đường Chá, xem em lãng trí . Kể từ sau khi mang thai, em rất ít đến phòng bếp, bởi vì vừa nghe tới mùi khói dầu vị em liền ghê tởm. Chờ sau khi em sinh hạ tiểu ba¬by, mới mời bữa ngon."

      Đường Chá cầm tay Tần Phong : "Phong nhi, em phải vất vả như thế, trước tự chăm sóc thân thể mình quan trọng hơn."

      "Ừ." Nhớ tới Trần Bưu ít mặt bộ dáng nghiêm túc, chắc hẳn nhất định có chuyện rất quan trọng muốn với , vì vậy đối với Đường Chá : "Đường Chá, ở chỗ này ngồi lát, em chút quay lại."

      "Phong nhi, cần. biết em ở nơi này, cảm thấy yên tâm rồi. Đợi có có thời gian rãnh, trở lại thăm em ." Đường Chá có chút bỏ .

      Nhìn dáng dấp, Phong nhi cùng Trần Bưu nhất định có chuyện quan trọng, như vậy ta quấy rầy bọn họ.

      Dù sao còn nhiều thời gian, về sau mình có chính là cơ hội, ta từ từ công chiếm lòng của Phong nhi.

      Sau khi Đường Chá rời , Tần Phong nhanh lên vào thư phòng, chỉ ở Trần Bưu nghiên cứu phần tài liệu. Thấy Tần Phong vào, ta vội vàng đem tài liệu đưa cho : "Phong Lão Đại, đây là ghi chép của cảnh sát điều tra vụ án rửa tiền người của Hắc Long Bang tố giác đương niên lệnh phụ án kiện tra hỏi. Theo bọn họ giao phó, tổng cộng có ba người muốn tìm bọn họ liên thủ, trong đó hai người, là tổng giám đốc của Thẩm thị, là tổng giám đốc của Tề thị, hai nhà này bây giờ phát triển thành công ty Khóa Quốc, bọn họ có liên quan đến chuyện phá sản của cha em. người khác còn là bí mật, đến nay ai chịu tiết lộ."

      "Hả? Thẩm thị cùng Tề thị. Bưu, giúp em thu tập tin tức của hai nhà bọn họ. Bọn họ dám thiết kế ba em, hại em cửa nát nhà tan, phải có dũng tức tiếp nhận trả thù của em." Tần Phong cắn răng .

      Vụ án năm đó càng ngày càng ràng, quyết khiến ba mình chết vô ích. muốn dùng gậy ông đập lưng ông.

      Những gì là của , từng điểm từng điểm đòi lại!

      "Tốt, Phong Lão Đại, phái người thăm dò." Trần Bưu gật đầu cái.

      Trong căn phòng trống rỗng, chỉ có mình Tần Phong, nằm giường, Tần Phong nhắm hai mắt, nhíu chặt mày, giống như vô cùng khổ sở. Trong miệng của ngừng kêu cái tên: "Mặc"

      Hô to tiếng, Tần Phong tỉnh lại, ngồi dậy, lau nước mắt bên má mình, đau lòng tự lẩm bẩm: "Tại sao lại nằm mơ?"

      Kể từ sau khi rời Lâm Vũ Mặc, mỗi ngày đều bị cùng giấc mộng hành hạ. Trong mộng Lâm Vũ Mặc cuồng ngạo cười lớn, giọng ác liệt mà đối với : "Tiểu Phong Nhi, đến đây , tới đây cùng nhau phục vụ tôi. Nhìn, ta mê người như thế, học được thêm nhiều thứ."

      Cơ hồ mỗi lần, đều khóc rồi tỉnh lại.

      Bị Lâm Vũ Mặc phản bội tổn thương quá sâu.

      Làm cho đối với tình hoàn toàn đánh mất lòng tin.

      "Mình nên hận ta, nhưng vì cái gì mình còn muốn nhớ ta?" Tần Phong ôm lấy chân của mình, cuộn lại. Mặc cho nước mắt thấm ướt quần áo.

      Mình muốn đem ta quên mất,

      Mình muốn quên ta!

      Tần Phong ở trong lòng đối với mình ra lệnh, nhưng lòng của căn bản cũng nghe lời, vẫn còn sâu nhớ nhung Lâm Vũ Mặc.

      Từ lúc quen nhau đến mến nhau, đều ngọt ngào như vậy, làm cho cách nào đưa chúng nó từ trong đầu lau . chỉ có vùi lấp ở khổ sở cùng trong tuyệt vọng, chịu đủ hành hạ.

      Mặc, tại sao thể tin em?

      tại sao muốn làm tổn thương em?

      Tần Phong rốt cuộc cũng nhịn được nữa lên tiếng khóc ồ lên.

      Là ai , mùi vị tình là ngọt mật?

      Sai lầm!

      Hoàn toàn sai lầm!

      Mùi vị tình là khổ sở.

      Nó cướp hô hấp của , cướp vui vẻ của .

      Kể từ khi biết được nơi ở của Tần Phong, Đường Chá ngày ngày chạy tới chỗ . Tỉ mỉ che chở , trêu chọc làm cho vui vẻ.

      Ngày này, sáng sớm, Đường Chá liền mạo hiểm Tiểu Vũ tới biệt thự Tần Phong. Trong tay của ta xách theo mới từ ngũ đại khách sạn mua được tinh sảo sớm chút.

      "Phong nhi, mau ăn nhân lúc còn nóng. đặc biệt dậy sớm mua cho em." Đường Chá nhấc tay lên trong sớm chút cười .

      "Đường Chá, trời mưa sao còn phải tới đây?" Tần Phong nhận lấy thức ăn sáng, đem Đường Chá kéo vào trong nhà.

      "Đương nhiên là yên lòng về con nuôi, cho nên vội vàng tới xem chút a." Đường Chá hài hước .

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 51

      Editor: Sendyle

      "Cái gì con nuôi? Làm sao biết nhất định là con ? Lại vừa mới ba tháng, liền muốn làm cha nuôi sao?" Tần Phong dí dỏm cười lên.

      Dưới chăm sóc của Đường Chá, thân thể của dần dần tốt lên, giống như trước gầy yếu như vậy, sắc mặt cũng hồng nhuận nhiều hơn. Chỉ là, bụng của còn chưa thấy ràng, hoàn toàn nhìn ra mang thai.

      " thích con nuôi, liền muốn con . Suy nghĩ chút hồng hào, lớn lên giống Phong nhi dạng dí dỏm đáng , vậy tốt." Đường Chá nháy mắt .

      "Vậy nếu em sinh con trai, còn muốn làm cha nuôi ?" Tần Phong dí dỏm nghiêng đầu hỏi.

      "Con nuôi tốt, nếu em sinh ra con trai, cũng vậy thể làm gì khác hơn là nhận. Ai" Đường Chá làm bộ bất mãn thở dài.

      "Xem ra bảo bảo chỉ có thể để làm cha nuôi, muốn né cũng được." Tần Phong bất đắc dĩ thở dài.

      "Ha, giống như chỉ có thể như thế." Đường Chá sờ sờ đầu, cười .

      Tần Phong mở ra cái hộp, thấy bữa sáng phong phú, trong lòng rất cảm động. bĩu môi đối với Đường Chá : "Đường Chá, muốn đem em dưỡng thành tiểu heo mập sao? Thế nhưng mua nhiều như vậy! cũng mau tới đây cùng nhau ăn ."

      Đường Chá cười : " là con nuôi tốt. Mẹ của cũng biết chăm sóc mình tốt, thấy con nuôi đói bụng, rất đau lòng."

      "Đường Chá!" Trong mắt của Tần Phong hàm chứa nước mắt của cảm động, dịu dàng nhìn Đường Chá.

      biết, Đường Chá đối với mình vẫn sâu nặng, ta vẫn coi như bảo vật, nâng niu trong lòng bàn tay. Cho dù vẫn thể đáp lại tình cảm của ta, nhưng ta như cũ có chút nào cứ tiếp tục .

      Người đàn ông như vậy, lại bị Tần Phong phụ, cảm thấy mình tàn nhẫn.

      "Tốt lắm, tốt lắm, đừng khóc. Mèo ngoan, đừng quên trong bụng em còn có tiểu ba¬by, em cứ khóc như thế nó cũng đau lòng." Đường Chá đem Tần Phong ôm vào trong ngực an ủi.

      "Ừ." Tần Phong xoa xoa nước mắt, nở nụ cười.

      Đúng vậy a, vì bảo bảo, về sau phải tỉnh lại, thể nữa bởi vì Lâm Vũ Mặc mà khó mãi.

      Đường Chá vốn là muốn ở bên cạnh Tần Phong chăm sóc , tuy nhiên bị cuộc điện thoại nhà triệu hồi trở về Canada, bởi vì cha ta đột nhiên bệnh tim đột phát, bị phát bệnh ở trong nhà. May nhờ phát được sớm, cấp cứu kịp thời, mới ảnh hưởng đến tánh mạng.

      Ở trong phi trường, Đường Chá nắm chặt tay bé của Tần Phong, chịu buông ra, ta thâm tình với : "Phong nhi, chút về. Em phải chăm sóc mình tốt, ngàn vạn lần được đau lòng nữa. ai bên cạnh, em cũng phải vui vẻ. Biết ?"

      "Ừ, Đường Chá, cần lo lắng cho em. Bác trai bệnh nặng như vậy, mau về Canada chăm sóc lão nhân gia , cần quá lo lắng cho em." Tần Phong cười .

      Gần đây, bởi vì có Đường Chá làm bạn, tâm tình của dần dần thoải mái, sắc mặt cũng biến thành hồng nhuận, thể trọng cũng có chút tăng lên. Tiếp tục nữa lời , khó bảo toàn mình thay đổi thành tiểu heo mập.

      Cha của Đường Chá bênh nặng như vậy, mình đương nhiên thể làm phiền Đường Chá rồi.

      Chỉ là thành thói quen có Đường Chá làm bạn, ta rời , mình cũng có chút bỏ.

      Đường Chá chuyến này, biết bao lâu mới có thể trở về.

      Ai.

      Đều ,

      Mình cuối cùng vô duyên lưu lại bất luận người nào.

      Nhìn dần dần tan biến tại trong trung máy bay, Tần Phong tâm tình trở nên nặng khác thường.

      Ở trở về biệt thự, Tần Phong đến cửa hàng máy vi tính Thương Thành mua cái laptop, nhìn trong tay xách theo máy vi tính, trong đầu Tần Phong khỏi nhớ lại màn kia Lâm Vũ Mặc vì mình mua máy vi tính.

      Này bộ máy vi tính mình lúc rời , cũng có mang , biết Lâm Vũ Mặc có hay vứt bỏ nó. duy nhất mang , thứ thuộc về mình, chỉ sợ Lâm Vũ Mặc đưa tín vật đính hôn là chiếc nhẫn đính hôn cùng kim cương dây chuyền cho người phụ nữa khác rồi.

      Về đến nhà, đem máy vi tính cài đặt xong, mở ra của mình hộp thơ, phát còn có mấy ngàn phong gởi đến, thế nhưng tất cả đều là Lâm Vũ Mặc gửi tới. Tựa đề mỗi lá thư đều là: "Tiểu Phong Nhi thân ái, mời trở lại tiếp tục ‘lừa gạt’ .”

      Lòng của Tần Phong liền giống bị mi phong chập đến dạng, đau đến cơ hồ cách nào nhịn được. Cắn chặt hàm răng, độc ác tay lấy máy vi tính khép lại, muốn nhìn, thể nhìn, nhìn chỉ làm tim của mình càng đau hơn.

      Nhưng lại nhịn được trong lòng nhớ nhung, là nhớ nhìn lên cái. Chỉ cần cái là tốt rồi.

      Lòng của cùng lý trí của mình giằng co, rốt cuộc cũng nhịn được nữa, lại nữa mở ra máy vi tính, mở ra này phần điện thơ, chỉ thấy phía viết đến: "Tiểu Phong nhi, em lừa gạt lòng của , trộm tình của , lại dám lẫn mất ngay cả bóng dáng thấy! Em còn mau trở lại, nhìn thấy đây có cả tòa Kim Sơn chờ em đến lừa gạt sao? Tiểu Phong Nhi, chỉ cần em trở lại, này cả tòa Kim Sơn tất cả đều là của em, bao gồm cả người của , lòng của , tình của . Tiểu Phong Nhi, thích em, Mặc tưởng nhớ em, là nhớ, là nhớ."

      Nhìn đến đây, nước mắt trong mắt Tần Phong lại ngừng rơi xuống. Vì phòng ngừa mình khóc lóc nức nở, cắn môi dưới, dùng đôi tay bưng kín miệng mình, cố nén để cho mình khóc ra thành tiếng.

      Lâm Vũ Mặc, quan tâm em, vì sao còn phải khắp thế giới tìm em?

      chán em, tại sao còn phải giả bộ thâm tình lừa gạt em?

      cho tiểu Phong Nhi là gì?

      Nhớ gọi, nhớ đuổi , xem em là đồ chơi sao?

      người chẳng đáng để bận tâm sao?

      muốn em trở về làm gì?

      Tiếp tục bị chê cười sao?

      Tiếp tục thưởng thức cùng người phụ nữ khác thân thiết sao?

      Đừng!

      Lòng của em chịu nổi!

      Trong tình Tần Phong rất bá đạo, chỉ muốn làm người duy nhất, thể tiếp nhận người nào khác.

      Sau khi đối với em như vậy, làm sao còn có thể cầu em trở về?

      Em trở về để phải chịu tổn thương như vậy nữa!

      Dù cho có quỳ cầu xin em...em cũng trở về.

      Vì để tránh cho mình mềm lòng, Tần Phong đem tất cả thư Lâm Vũ Mặc gởi tới tất cả đều xóa hết.

      Mắt thấy lòng yên tĩnh thôi.

      Chỉ có thể như thế.

      Khép lại máy vi tính sau, Tần Phong tới cửa sổ sát đất, ngẩn người nhìn ngoài cửa sổ.

      Chương 52

      Chuyện cũ như ngày hôm qua, như mồn trước mắt, tất cả những gì trải qua, hạnh phúc, ngọt ngào, khổ sở, bi thương, tựa như cuốn phim quay chậm thoáng qua trước mắt .

      Cuộc sống giống như vở kịch,

      Có người cười,

      Có người khóc,

      Tại sao luôn là người phải khóc?

      được khóc nữa,

      Nước mắt Tần Phong đáng vì nam nhân mà chảy,

      Tần phong ngừng lau nước mắt sớm trào dâng trong hốc mắt, cố gắng làm mình tỉnh táo lại.

      Nhưng bi thương trong lòng đâu phải cứ quên là quên được?

      Gió lớn đột nhiên gào thét vọt vào trong nhà, thổi bay từng tầng rèm cửa bằng lụa mỏng, phất vào mặt .

      Mưa gió nổi lên,

      Đây là ông trời vì mà khóc sao?

      Tần Phong xoay người chạy vào trong màn mưa, hướng về phía mặt biển sóng lớn dữ dội mà hô to: “Lâm Vũ Mặc, tôi hận ! Tôi hận ! Tôi hận !”

      Rốt cuộc sau khi kiệt sức, quỳ rạp bờ cát, mặc cho nước mắt điên cuồng tuôn rơi: “Tại sao? Tại sao tôi lại sâu đậm như vậy?”

      Nước mưa lưu tình rơi thân thể mong manh của , gió lớn cuốn theo cát đánh vào mặt , nhưng lại hoàn toàn cảm thấy đau.

      Cơn đau này sao có thể bì kịp nỗi đau trong lòng ?

      bờ cát người, gió mưa điên cuồng vũ động, thấm ướt dáng người nho trông đơn như vậy.

      mảnh thê lương,

      Khiến người ta nhìn vào nhịn được chua xót.

      Khi Trần Bưu tới biệt thự, liền thấy dáng người yếu ớt. lẳng lặng nằm giường, gương mặt tiều tụy vô cùng.

      “Phong lão đại, em bị bệnh sao?” vội vàng đưa tay đặt lên trán Tần Phong, đau lòng : “Bị sốt rồi.”

      lập tức lấy điện thoại ra, gọi bác sĩ riêng, bảo đối thương nhanh chóng tới biệt thự.

      Ngồi xuống bên giường, thương tiếc vuốt ve khuôn mặt tái nhợt của hỏi: “Phong lão đại, sao em lại biết thương tiếc thân thể chính mình thế hả? Bệnh nặng thành như vậy, cũng báo Bưu ca tiếng.”

      “Bưu ca. Em sao.” Tần Phong lắc đầu, nén lệ mà .

      “Cái người này, sao lại biết chăm sóc chính mình, bảo sao có thể để em ở chỗ này mình, bằng em chuyển về trụ sở của bang ở .” Trần Bưu yên tâm .

      “Bưu ca, mình em ở lại đây rất tốt, đừng lo lắng. Chỉ là hôm qua em cẩn thận dính ít nước mưa nên mới như vậy.” Tần Phong giùng giằng ngồi dậy, lộ ra nụ cười miễn cưỡng, nụ cười kia làm cho người ta nhìn mà thấy chua xót: “Còn nữa, em là người ngoài, sống ở trong bang tiện.”

      “Phong lão đại!” Trần Bưu bất mãn hô. “Thanh Phong bang nếu có em, căn bản có ngày hôm nay. Vị trí bang chủ này vốn thuộc về em, là em mực từ chối. muốn làm bang chủ nữa, em tự mình làm , muốn về hưu!”

      “Hì hì hì. Bưu ca, sao lại đáng như thế chứ? Thanh Phong bang vốn chính là của , sao có thể về hưu được? Còn nữa, em chỉ là đưa ra vào chủ ý giúp mà thôi, lại có thực lực gì, sao lại nghĩ muốn giao Thanh Phong bang cho em chứ?” Tần Phong bị lời của Trần Bưu chọc cười ngừng, nụ cười từng biến mất lại trở về giương mặt , Trần Bưu rốt cuộc cũng thấy yên lòng.

      “Phong lão đại xuống núi, vậy cũng có biện pháp.” Trần Bưu làm bộ bất đắc dĩ thở dài.

      Đúng lúc này, bác sĩ hùng hục chạy vào, khám cho Tần Phong rồi kê thêm ít thuốc an thai.

      Sau khi bác sĩ rồi, Trần Bưu ở lại, tự mình chăm sóc Tần Phong, cho đến khi thân thể hoàn toàn khôi phục.

      hôm, Trần Bưu cầm sấp tài liệu vào thư phòng, giao cho Tần Phong tra duyệt: “Phong lão đại, theo như chúng ta điều tra được, phát bọn họ thầm buôn lậu xe hơi. Nhưng tình huống cụ thể chúng ta còn chưa nắm , em xem, chúng ta có nên đánh vào nội bộ công ty bọn họ hay ?”

      “Đánh vào nội bộ?” Tần Phong suy nghĩ chút,cười với Trần Bưu: “Bưu ca, chủ ý này tệ. Bọn họ gần đây có tuyển nhân viên ?”

      “Nghe Thẩm thị tuyển thư kí tổng giám đốc, nhưng huynh đệ trong bang làm hộ vệ được chứ thư ký tổng giám đốc chịu thua a.” Trần Bưu gãi ót, ngượng ngùng .

      “Thư ký tổng giám đốc? Đây đúng là cơ hội để tiếp cận Thẩm Tử Văn.” Nhãn châu Tần Phong xoay động, nảy ra ý hay: “Bưu ca, xem em có được ?”

      “Phong lão đại!” Trần Bưu mãnh liệt lắc đầu, đồng ý : “ được! thể để em mạo hiểm?! đồng ý.”

      “Bưu ca, xem em tinh thông ngoại ngữ, tin học cũng có thể vận dụng tốt. Trong bang ngoại trừ em, còn có ai có thể đảm nhiệm nhiệm vụ này? Nhiệm vụ rắc rối này phải em ai làm được.” Tần Phong chấp nhận bị cự tuyệt.

      “Phong lão đại, chuyện này rất nguy hiểm a, thể để em .” Trần Bưu đau lòng .

      “Cứ quyết định như vậy , trong bang em là lớn nhất, hi hi hi, Bưu ca, việc này thể chậm trễ, em hóa trang chút, lát nữa em nộp đơn.” Tần Phong phe phẩy đuôi ngựa, hưng phấn rời khỏi thư phòng.

      Thời điểm xuất trở lại, Trần Bưu cũng sắp thể nhận ra .

      Chỉ thấy Tần Phong đem tóc dài vấn lên, đeo thêm bộ tóc giả, tóc xoăn xỏa tung vai có vẻ tương đối hài hòa. Mà đôi mắt to long lanh của Tần Phong núp sau cái kính gọng vàng, môi điểm thêm son hồng, mặt trang điểm đậm, hoàn toàn giống Tần Phong thanh thuần khả ái trước kia, ngược lại biến thành nàng công sở diễm lệ.

      Nếu quen biết , đúng là nhận ra, đây lại là Tiểu Phong Nhi của chúng ta!

      Tần Phong xoay vòng trước mặt Trần Bưu, cười meo meo : “Bưu ca, thế nào? Đẹp ?”

      chút cũng giống em.” Trần Bưu trợn to hai mắt, có vẻ trì độn .

      “Hi hi hi, em chính là muốn hiệu quả như vậy. Em đương nhiên thể để bọn họ nhận ra em được.” Tần Phong lấy phần hồ sơ cũng bằng cấp có tên Ngô Mỹ Lệ từ trong ngăn kéo. “Đúng rồi, Bưu ca, ở bên ngoại tuyệt đối được gọi em là Tần Phong, gọi em là Ngô Mỹ Lệ, hiểu ?”

      “Ngô Mỹ Lệ?” Trần Bưu hiểu nhìn .

      “Đây là tên thân phận mới của em.” Tần Phong cười hì hì .

      “Nha!” Trần Bưu gật đầu. Hóa ra là vậy.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 53

      may là lúc Tần Phong đến, cuộc phỏng vấn vẫn được tiến hành. Trải qua vòng viết hồ sơ, từng vòng phỏng vấn, chọn lựa kĩ càng, dựa vào kiến thức phong phú và khả năng tiếng lưu loát, Tần Phong cuối cùng cũng thành công, được tuyển làm thư ký tổng giám đốc.

      Khi đừng trong phòng Tổng giám đốc sang trọng, đối mặt với khuôn mặt lạnh lẽo của Thẩm tổng giám đốc, trong lòng tràn đầy hận ý.

      Chính là người này, chính tiếp tay với những kẻ kia hủy hoại ba .

      Trong lòng thầm nghĩ nhưng mặt lại biểu quá phận nào, ngược lại kính cẩn lễ phép cúi chào Thẩm tổng giám đốc, cưới : “Tổng giám đốc khỏe, tôi là thư ký mới tới, Ngô Mỹ Lệ, sau này xin ngài chỉ giáo nhiều hơn.”

      chính là Ngô Mỹ Lệ?” Thẩm tổng giám đốc ngẩng đầu lên, cẩn thận soi xét . “Nghe , được 15 thứ tiếng, đây là thực sao?”

      “Vâng, dúng như vậy.” Tần Phong che miệng cười, gật đầu cái.

      “Có thể Tiếng Pháp ?”

      “Có thể.” Tần Phong dùng tiếng Pháp lưu loát đáp lại.

      “Tiếng Nhật?”

      “Có thể coi như tinh thông.” Tần Phong lại dùng tiếng Nhật trả lời.

      “Tiếng Tây Ban Nha sao?”

      “Có học qua chút.” Tần Phong lập tức dùng tiếng Tây Ban Nha khiêm tốn trả lời.

      “Ừm, tệ. Về sau theo tôi, phải làm nhiều, ít, chuyện nên tuyệt đối được lắm mồm, nhớ chưa?” Thẩm tổng giám đốc trầm mặt .

      “Mỹ Lệ hiểu.” Tần Phong cúi đầu, nịnh hót: “Chuyện nên nge, Mỹ Lệ bịt lỗ tai lại. Chuyện nên , Mỹ Lệ che miệng lại. Chuyện này xin tổng giám đốc yên tâm. Mỹ Lệ là người hiểu lý lẽ.”

      “Ha ha ha, đúng là người thông minh lanh lợi.” Thẩm tổng giám đốc hài lòng gật đầu cái. ném cho Tần Phong phần tài liệu, ra lệnh: “Đem phần tài liệu này chỉnh lý lại trước khi tan sở, được có bất kỳ sai sót gì.”

      “Dạ, tổng giám đốc. Tôi làm ngay.” Tần phong cung kính nhận lấy tài liệu, lui ra ngoài.

      ra khỏi phòng làm việc của tổng giám đốc, Tần phong hưng phấn hô: “Haaa…..! Ải đầu tiên, thành công.”

      Công việc thư ký đối với Tần Phong mà quả chính là sở trường lớn nhất, cho nên khi ra tay, hoàn thành công việc rất nhanh, hiệu suất công tác của khiến Thẩm tổng giám đốc cực kỳ hài lòng.

      hôm, khi ôm đống tài liệu tới của phòng làm việc của tổng giám đốc, muốn gõ cửa, liền nghe thấy Thẩm tổng rài gọi điện thoại.: “Hừ! Hai chungs ta cùng ngồi chiếc thuyền, chỉ cần có người gặp chuyện may, ai cũng đừng nghĩ trốn. Ông cho rằng núp ở nước ngoài là có thể tránh bị quấy rầy sao? thêt nào. là chủ mưu, nếu tôi và ông có việc gì, cũng thoát khỏi liên quan, ha ha ha, tốt nhất là như vậy. Hàng liên lạc xong chưa? Được, cứ như vậy.”

      Tần Phong ghi nhớ kĩ từng lời Thẩm tổng giám đốc vừa , sau đó mới nhàng gõ cửa, vào.

      “Người nào?” Thẩm tổng giám đốc có chút khẩn trương hỏi, chỉ thấy vội vàng bỏ tập tài liệu màu xanh dương vào trong ngăn kéo, dường như sợ bị người ngoài nhìn thấy.

      Thấy vậy, Tần Phong thoáng nghĩ, đây chắc hẳn là tài liệu bí mật. Bên trong liệu có thông tin cần tìm ?

      “Là tôi, Mỹ Lệ. Tổng giám đốc, có phần tài liệu cần ngài ký tên.” Tần Phong ưu nhã vào văn phòng, mỉm cười tự nhiên .

      Thẩm tổng giám đốc nhận lấy tài liệu, ký xong mấy chữ liền ngẩng đầu lên hỏi: “Ngô bí thư vừa mới đến sao?”

      “Đúng vậy, tổng giám đốc. Có chuyện gì sao?” Tần Phong làm bộ hiểu hỏi.

      có gì, xuống .” THẩm tổng giám đốc lúc này mới yên lòng hướng về phía Tần Phong khoát tay.

      “Vâng, tổng giám đốc, có chuyện gì xin ngài cứ gọi.” Tần phong cũng kính khom người, lui ra ngoài.

      Sau khi chắc chắn tất cả mọi người tan làm, còn bất cứ ai tầng cao nhất, Tần Phong mới từ phòng vệ sinh ra. Chỉ thấy ngó đông ngó tây, xác định có ai mới lặng lẽ tới cửa phong làm việc của tổng giám đốc. Nhanh chóng lấy ra thanh sắt mỏng từ trong ví tiền, đâm cái ở khóa cửa, cửa phòng liền bị mở ra. Sau khi mở của, Tần Phong vội vã trốn vào phía trong cửa.

      Trong phòng làm việc của tổng giám đốc, Tần Phong lục tìm từng ngăn kéo, rốt cuộc trong ngăn kéo giáp tường tìm được tập tài liệu màu xanh dương. Mở tài liệu ra, Tần Phong phát , bên trong ghi chép cặn kẽ từng thông tin liên quan đến vụ buôn lậu xe hơi. Bao gồm thời gian giao hàng, khi nào đến bờ, giá cả ra sao, nhập từ cảng nào cũng được ghi chép kĩ. Tần Phong lập tức móc cái máy chụp hình trong túi, chụp lại từng loại tài liệu. Sau đó lại trả y nguyên về chỗ cũ.

      Tần Phong lại mở máy vi tính bàn làm việc ra, quả nhiên, máy tính có cài mật mã, ngón tay Tần Phong nhanh chóng gõ mấy chữ bàn phím, ròi im lặng chờ đợi.

      đúng. Thử lại.” Tần Phong thấy mật mã phù hợp, liền thử lại lần hai. Rốt cuộc, sau lần thứ ba nhập mật mã, máy tính liền mở ra.

      lập tức tìm những thứ mình cần, sao chép lại vào đĩa.

      “Đại công cáo thành.” Tần Phong cười hì hì cỗ tay phát ra tiếng.

      ở Thẩm thị ngây người hơn mười ngày chính là chờ ngày hôm nay.

      Ha ha ha, hôm nay rốt cuộc cũng tìm được cái cần tìm.

      Lưới giăng ra, lập tức có thể bắt cá rồi.

      Tần Phong đem máy tính đóng lại, đem toàn bộ mọi thứ chuyển về chỗ cũ, lại dùng khăn tay lau qua những đồ vật chạm vào, tránh lưu lại dấu vân tay. Sau đó mới rón rén ra ngoài.

      Nhanh chóng chạy vào thang máy xuống, chạy về phía Trần Bưu chờ ngoài cửa.

      “Phong lão đại, sao lâu như vậy em mới ra, tim sắp nhảy ra ngoài rồi đây này.” Trần Bưu vỗ vỗ ngực, lòng vẫn còn sợ hãi .

      “Hi hi hi, để trở về em cho chút an ủi.” Tần Phong dí dỏm .

      “Lấy được rồi sao?” Trần Bưu quan tâm hỏi.

      “Vâng, cũng sai biệt lắm. Trở về nghiên cứu chút.” Tần Phong gật đầu cười.

      Hai người nhanh chóng lên xe, đường chạy như bay về nhà.

      Ngồi trong thư phòng, hai người cũng nhau nghiên cứu mấy tấm hình được rửa, bên ghi cặn kẽ từng vụ giao dịch buôn lậu. Nhưng ai là người giao hàng vẫn còn nằm trong màn bí mật, chỉ biết lần giao dịch nào cũng là từ cảng chuyên chở hàng hóa tại Canada.

      “Bưu ca, em nghe Thẩm tổng giám đốc và ai đó chuyện điện thoại, hình như sắp tới lại có chuyến hàng nữa. Những thứ này có trong bản ghi chép này. Xem ra em phải quay lại Thẩm thị thăm dò thêm.” Tần Phong bất đắc dĩ nháy mắt .

      “Phong lão đại, thế này là đủ rồi, em cần mạo hiểm nữa.” Trần Bưu lắc đầu phản đối.

      được, chỉ còn bước nữa là chúng ta có thành công rồi.” Tần Phong nắm tay thành quả đấm quơ quơ trước mặt Trần Bưu. “Bưu ca, em nhất định phải đoạt lấy nó.”

      Chương 54

      “Được rồi, toàn lực phối hợp.” Trần Bưu bất đắc dĩ nhìn , chỉ có thể đồng ý.

      “Bưu ca.” Tần Phong đột nhiên ngẩng đầu lên, hỏi Trần Bưu: “ có muốn tẩy trắng nghiệp vụ của Thanh Phong Bang ?”

      “Tẩy trắng? Tẩy trắng thế nào?” Trần Bưu bồn chồn hỏi. Bọn họ là hắc bang, mấy vụ buôn bán vẫn có thể làm được, vẫn chưa nghĩ tới việc thay đổi hình tượng của bang.

      chỉ cần trả lời có muốn hay là được. Chuyện còn lại em đảm nhiệm.” Tần Phong sờ cằm, cười meo meo .

      “Được. Lời của Phong lão đại, lý nào nghe theo.” Trần Bưu lưng thẳng tắp, ưỡn ngực .

      “Được rồi, vậy chờ làm tổng giám đốc .” Tần Phong dí dỏm trừng hai mắt, giỡn với Trần Bưu.

      “Làm tổng giám đốc?” Trần Bưu hiểu hỏi. “Làm tổng giám đốc cái gì nha?”

      “Hi hi hi, đương nhiên là tổng giám đốc tập đoàn Thanh Phong nha. Chờ em nắm trong tay Thẩm thị cùng Tề thị, ghế tống tài đương nhiên là ngồi rồi.” Tần Phong cười hì hì giải thích.ôi

      Mặc dù Trần Bưu biết Tần Phong rốt cuộc muốn làm gì, nhưng nếu như thế, nhất định làm được, hoàn toàn tin tưởng năng lực của . Đối với Tần Phong mà , dường như có chuyện gì có thể làm khó .

      Bên trong phòng làm việc của Thẩm thị, Tần Phong sửa sang lại tài liệu báo cáo. Từ danh sách tài vật, thấy có vài điểm nghi vấn, sau khi tỉ mỉ ghi chép lại mới cầm báo biểu về phía phòng làm việc của tổng giám đốc.

      Gõ cửa, bên trong có tiếng người đáp lại, vì vậy đẩy cửa, ngó vào trong, phát bên trong có ai, nhanh chóng lách người vào bên trong, dùng chìa khóa vạn năng mở tủ hồ sơ phía sau bàn làm việc của tổng giám đốc, tìm kiếm thứ mình cần. Nhưng còn chưa kịp tìm kiếm, bên ngoài liền truyền đến loạt tiếng bước chân. vội vàng đóng kỹ tủ hồ sơ, cầm tài liệu núp vào bên rèm cửa.

      Đúng lúc này, cửa bị mở ra, vào chỉ có mình Thẩm tổng.

      “Tề tổng, mời vào.” Chỉ nghe thấy Thẩm tổng giám đốc khách khí mời người đàn ông khác vào phòng làm việc.

      Tề tổng? Là tổng giám đốc của Tề thị sao?

      Tần Phong ngừng hô hấp, vểnh tai cẩn thận lắng nghe.

      Hai người ngồi trong phòng làm việc, trước khách sáo hồi, sau đó mới bàn đến chuyện chính.

      liên lạc với đối phương xong chưa?” Thẩm tổng giám đốc khách khí hạ thấp giọng hỏi.

      “Mới vừa chuyện điện thoại, hàng kiểm tra xong, ngày mai có thể xuất bến, nếu như có chuyện gì phát sinh, sáng sớm hai mươi ngày sau, nhận hàng tại bến tàu.” Tề tổng cũng giọng đáp.

      “Đây là tiền hàng lần này, tôi và chú mỗi người nửa, huynh đệ ruột cũng phải tính toán ràng.” Thẩm tổng giám đốc đưa tờ chi phiếu vào tay Tề tổng.

      “Được.” Tề tổng khách khí .

      Tần Phong đứng sau rèm cửa, chú ý lắng nghe, hình như Tề tổng đem chi phiểu bỏ vào trong túi.

      “Nghe lần này lão già ngã bệnh rồi hả?” Thẩm tổng giám đốc đột nhiên chuyển đề tài, nhắc tới người khác.

      “Ai… Nghe bị Bang chủ Hắc Long Bang dọa vố giật mình. Bị nắm thóp, tịa thoát khỏi nguy hiểm rồi. Mới vừa chuyện với , nghe vẫn rất có tinh thần. Ha ha ha!” Tề tổng hả hê nở nụ cười.

      “Hắc Long Bang tra tiền án, liên lụy đến chúng ta chứ? Dù sao trong kiện kia…” Thẩm tổng giám đốc đột nhiên lặng lẽ hỏi.

      “Chuyện này tôi cũng nắm chắc. Dù sao cũng là chuyện của nhiều năm trước, cảnh sát chú ý đâu.” Thanh Tề tổng có vẻ khẩn trương, có chút lo lắng hỏi: “Thẩm tổng, xem chúng ta có nên cài người vào Hắc Long bang , điều tra xem Hắc Long Bang làm gì?”

      nên đánh rắn động cỏ, thời cơ chưa đến. Nếu phải vạn bất đắc dĩ, thể thực hạ sách này. Chúng ta vẫn nên yên lặng quan sát diễn biến thôi.” Thẩm tổng giám đốc trầm ngam trong chốc lát rồi .

      “ Lão già bên kia cũng lo lắng vấn đề này, muốn tôi đến tìm thương lượng.” Tề tổng có chút lo lắng .

      Lão già?

      là ai?

      Tần Phong buồn bực nghe.

      Lão già mà họ , phải là tên chủ mưu đứng sau màn chứ?

      Nghe giọng điệuc của bọn , như thể người kia ở nước ngoài.

      dĩ nhiên thấp thỏm. Hừ! Phải biết, chính là chủ mưu kiện kia.” Thẩm tổng giám đốc hừ lạnh tiếng. “Mặc dù chúng ta cũng ngồi chiếc thuyền, nhưng so với chúng ta vẫn lợi hại hơn nhiều. Nếu cảnh sát có tra ra , chính là chủ mưu.”

      Ha ha ha, người bọn họ tới nhất định là người tìm. Tần Phong núp sau tấm rèm cửa, cười trộm.

      nhanh chút, là ai?

      cuối cùng cũng biết kẻ thù của là người nào.

      “Đúng vậy.” Tề tổng lau mồ hôi lạnh trán . “Cho nên mới bị dọa phát bệnh a.”

      “Chuyện này tôi tự có an bài, chú cần lo lắng. Cứ trở về chuẩn bị tốt đón hàng là được, nhớ lo kĩ bên cửa khẩu, ngàn vạn lần được để xảy ra chuyện ngoài ý muốn. Sau khi cuộc giao dịch này hoàn thành, chúng ta nghỉ ngơi thời gian.” Thẩm tổng giám đốc tựa vào ghế dựa, thở dài .

      “Cũng đúng.” Tề tổng gật đầu, đồng ý .

      “Cứ như vậy. Có chuyện gì tìm tôi.” Thẩm tổng giám đốc bắt tay Tề tổng sau đó tiễn ra ngoài.

      Thấy hai người xa, Tần Phong mới lặng lẽ ra từ sau rèm cửa. vừa mới trở lại chỗ ngồi, thấy Thẩm tổng giám đốc trở lại.

      “Ngô Mỹ Lệ, vừa đâu, lại ở chỗ nào lười biếng rồi, sao tôi thấy?” Mặt Thẩm tổng nét vui, khiển trách Tần Phong.

      “Hắc hắc, tổng giám đốc, tôi vừa mới bị đau bụng, vào WC lát. Ngài tìm tôi có việc gì sao?” Tần Phong cố ý làm bộ bối rối, tươi cười .

      “Tối nay có bữa tiệc, theo tôi đến đó. Nhớ ăn mặc xinh đẹp chút.” Thẩm tổng giám đốc lạnh giọng ra lệnh.

      “Vâng. Mỹ Lệ hiểu.” Tần Phong nghe vậy, liền vội vàng gật đầu.

      Nhìn Thẩm tổng giám đốc vào phòng làm việc, Tần Phong mói ngồi phịch xuống ghế, vỗ vỗ trái tim vẫn đập thình thịch. Nguy hiểm quá, xém chút nữa là bị bắt tại chỗ. Chỉ là lần này thu hoạch .

      Đây gọi là rách giầy tìm thấy, đến khi gặp được lại chẳng tốn chút công phu.

      Hi hi hi, ngày nào đó, tìm ra người kia. khiến nợ máu phải trả bằng máu.

      Trong mắt Tần phong lóe lên mạt ánh sáng, sâu trong mắt tràn đầy tính toán.

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 55

      Mới vừa nghe tổng giám đốc Thẩm , buổi tối còn có bữa tiệc?

      Thế nhưng giám đốc lại để cùng!

      Rốt cuộc đây là người khách như thế nào?

      Mà lại khiến giám đốc cẩn thận như vậy

      Xem ra, cũng phải chuẩn bị chút, thể để mình phá hư bữa tiệc của ông ấy

      Tần Phong lấy đồ trang điểm ra, trang điểm thêm cho khuôn mặt, lập tức từ có khuôn mặt vốn thanh tú nay thành xinh đẹp động lòng người. Đôi môi hồng xinh tô lên lớp son đỏ thắm, lông mi dài mà cong, giờ đây trông như Cleopatra ( vị nữ hoàng Ai Cập xưa), nhưng đôi môi kia còn căng mọng hơn, càng nhìn càng thêm thanh nhã mê người

      Hiển nhiên đây chính là xinh đẹp hiếm thấy

      Nếu ai , có thể ai nhận ra chính là đơn thuần Tần Phong kia

      Tổng giám đốc Thẩm dường như rất coi trọng buổi tiệc này, nên mang theo Tần Phong đến từ rất sớm, đặt trước phòng ăn tốt rồi chờ đợi

      Mà đối phương hình như muốn làm khó ông ta, trôi qua hơn giờ từ lúc hẹn vậy mà ngay cả hình dáng cũng thấy

      Tổng giám đốc Thẩm lo lắng nhìn đồng hồ, vô cùng sốt ruột

      "Tổng giám đốc, có thể đối phương tới sao?" Tần Phong rụt rè hỏi

      Tổng giám đốc Thẩm trợn mắt nhìn Tần Phong, vui được bậy! Người ta là nhân vật lớn, nhiều công việc, khó tránh khỏi việc trễ. lát cũng được nhiều chuyện, có thể phá hư chuyện của tôi”

      "Vâng, Mỹ Lệ hiểu." Tần Phong giả bộ sợ hãi vội vã gật đầu

      Lúc này tổng giám đốc Thẩm mới hài lòng hừ lạnh tiếng, tiếp tục ngồi chờ

      Tần Phong nhàm chán, còn cách nào khác liền bưng ly nước cam bàn lên uống

      Mắt to của loè sáng, càng ngừng nhìn dáo dác, rất tò mò người sắp đến là ai

      Cửa phòng bị mở ra từ bên ngoài, người đàn ông tuấn vào

      "Phụt!" Thời điểm Tần Phong nhìn thấy người vào là ai, kinh ngạc đến mức phun ra ngụm nước cam trong miệng, mặc dù phun trúng vào khách quý nhưng cũng là tổng giám đốc Thẩm trợn tròn mắt, vui

      "Hì hì, tổng giám đốc, xin lỗi, tôi đột nhiên hơi đau bụng, muốn WC chút" Tần Phong ôm bụng, cúi đầu với tổng giám đốc Thẩm. Ánh mắt cũng nhìn người mới tới cái chạy ù ra ngoài

      Tựa ngoài cửa phòng Tần Phong khiếp sợ vỗ vỗ lồng ngực mình, giận hờn “Trời ơi, nguy hiểm , nhưng tuyệt đối thể để nhận ra”

      Nhìn lén vào trong phòng, thấy hai người ngồi xuống, Tần Phong vội vàng tới toilet, lòng bồn chồn “Tại sao Mặc lại biết tổng giám đốc Thẩm? Chẳng lẽ bọn họ có hợp đồng làm ăn với nhau sao?”

      ra người vừa mới vào cửa phải ai khác, mà chính là Lâm Vũ Mặc

      Khi Tần Phong nhìn thấy Lâm Vũ Mặc suy nghĩ đầu tiên trong đầu chính là chạy trốn. cũng muốn bị bắt trở về

      Những thứ chỉ xảy ra trong tiểu thuyết ngôn tình, cho trải nghiệm lần

      Dám làm chuyện có lỗi với Tần Phong , đừng mong tha thứ!

      muốn rời khỏi nơi này, dù sao chuyện nên hiểu hiểu khá , nên muốn rời vào lúc này. Vì vậy gọi điện cho Trần Bưu, để tới khách sạn đón mình

      Trở lại trong phòng, mặt áy náy nhìn hai người trước mặt “ Hì hì, xin lỗi, vừa rồi tôi hơi đau bụng”

      "Thư kí Ngô, còn mau ngồi xuống." Tổng giám đốc Thẩm khó chịu khẽ quát

      "A, vâng" Tần Phong nghe lời ngồi xuống bên cạnh tổng giám đốc Thẩm

      Lâm Vũ Mặc ngẩng đầu nhìn thư kí xinh đẹp, hiểu tại sao trong lòng lại dâng lên cảm giác quen thuộc. nhìn kĩ khuôn mặt trang điểm kia, sau cặp mắt kính gọng vàng là đôi mắt to tròn xinh đẹp càng khiến thêm tự tin. Nhưng lại nhớ ra là gặp ở nơi nào. Còn có đôi môi kia, ở khuôn mặt xinh đẹp này làm cảm thấy muốn đưa tay ra ôm trước mặt vào lòng, mạnh mẽ cướp đoạt

      “Chẳng lẽ mình bị điên loạn sao? Thế nhưng cảm thấy hứng thú với dung tục tầm thường” Lâm Vũ Mặc cười giễu cợt, tiếp tục nhìn đối phương nữa, sợ rằng làm rối loạn tâm trí mình

      Hazz, người trong lòng chính là Phong Nhi, làm sao có thể cảm thấy hứng thú với người khác?

      Chẳng lẽ kẻ đàn ông trăng hoa, chân đạp hai thuyền?

      thể nào!!

      Nghĩ tới Lâm Vũ Mặc trải qua bao nhiêu cuộc tình, có loại con nào chưa gặp qua

      dám vì Phong Nhi mà buông tha cho cả toà thành hoa, chẳng lẽ lại vì xa lạ mà lại nảy sinh hứng thú. Kể từ sau ngày Phong Nhi , vẫn cấm dục, bất kì nào cũng khơi dậy nổi hứng thú nơi . Vậy mà hôm nay, chỉ vì nữ nhân mới gặp mặt lại bị rối loạn tâm trí?

      Nhưng mà gương mặt đó rất quen thuộc, mặc cho lật tung trí nhớ, cũng nhớ được gặp ở đâu

      Có lẽ vì khuôn mặt giống với khuôn mặt người nào đó mà quen biết

      Lâm Vũ Mặc lắc lắc đầu, cố gắng để cho bản thân tỉnh táo hơn

      "Tổng giám đốc Lâm, tổng giám đốc Lâm" tổng giám đốc Thẩm thấy Lâm Vũ Mặc chìm vào suy nghĩ riêng của bản thân, dò xét gọi thử vài tiếng

      "A, tổng giám đốc Thẩm" lúc này, Lâm Vũ Mặc nghe đối phương gọi mình, mới đem tâm hồn quay trở lại

      "Tổng giám đốc Lâm, về dự án hợp tác của chúng ta …. " tổng giám đốc Thẩm do dự, biết nên thế nào cho tốt nhất. Ông sợ chính mình lỡ lời, làm đối phương thích mà đem ‘miếng thịt béo’ quăng

      "Dự án hợp tác sao?" Lâm Vũ Mặc ngẩng đầu lên, tò mò nhìn chút rồi lại cúi đầu nhìn thư kí nãy giờ chỉ uống nước cam "Điều kiện cứ quyết định như lần trước chúng ta . Hợp đồng tôi soạn rồi, tổng giám đốc Thẩm xem nếu như có vấn đề, chúng ta có thể kí tên vào hợp đồng”

      "Ha ha ha, thành vấn đề. Tổng giám đốc Lâm có chính sách ưu đãi như vậy, sao có thể có vấn đề, là rất tốt!" tổng giám đốc Thẩm nhận lấy hợp đồng, nhìn cũng nhìn kĩ, trực tiếp kí tên lên

      Lâm Vũ Mặc nhận lấy hợp đồng, cũng kí tên mình ở bên cạnh. Sau đó cười thoải mái, : "Tổng giám đốc Thẩm sảng khoái! Mà tôi rất thích những người như tổng giám đốc Thẩm vậy. Vì hôm nay hợp tác thành công, nào cạn ly!!"

      Lâm Vũ Mặc giơ ly rượu lên, hướng về phía Tần Phong : "Thư kí Ngô, nào cùng cạn ly!”

      "Cạn ly" Tần Phong vội vàng giơ ly nước cam lên của mình lên hướng về phía Lâm Vũ Mặc cười tươi

      Khuôn mặt này, nụ cười xinh đẹp này, rốt cuộc gặp qua ở đâu?

      Chương 56

      lần nữa Lâm Vũ Mặc nhìn thẳng vào Tần Phong

      Suy nghĩ chợt loé, khuôn mặt Phong Nhi tươi cười ra trong đầu

      rất giống nhau!

      ra người này có mùi hương như người Phong Nhi, mặc dù bộ dạng hai người hề giống nhau

      Lâm Vũ Mặc nhịn được mà cười khổ

      Kể từ sau khi Phong Nhi , bất kể ai chỉ cần nhìn thấy giống Phong Nhi đều sinh ra mộng tưởng, xem ra tật xấu của lại tái phát

      Tiểu Phong Nhi, rốt cuộc em trốn đến nơi nào? Thế nhưng để tìm khắp nơi vẫn thấy

      Mà bây giờ khi Tần Phong ngồi đối diện

      Trong lòng tràn đầy lo lắng, tầm mắt tránh né ánh mắt của Lâm Vũ Mặc, rồi thời điểm quay , lại nhìn chăm chú. rời tháng? Trong lòng đối với vừa vừa hận. Hận tổn thương mình, nhưng lại nhớ nhung từng đối xử tốt với mình

      rất mâu thuẫn! rất muốn lập tức rời khỏi nơi này, tránh mắt mắt tìm tòi của Lâm Vũ Mặc

      Nhưng bây giờ, là thư kí Ngô, muốn đóng tốt vai diễn này. Vì vậy, giơ ly nước cam trong tay lên, nhìn tổng giám độc Thẩm cười “Tổng giám độc Thẩm hôm nay kí hợp đồng thành công, Mỹ Lệ rất vui mừng, Mỹ Lệ mời người ly”

      "Ha ha ha! Cái miệng nhắn này của Mỹ Lệ đúng là toàn những câu làm người ta thích" Tổng giám đốc Thẩm hả hê cười lớn

      Ngô Mỹ Lệ? Cái tên là quá dung tục, tầm thường, Lâm Vũ Mặc buồn cười nghĩ

      phải Phong Nhi của , chỉ là nụ cười của này có vài nét giống với nụ cười của Phong Nhi

      "Ngô tiểu thư là người nơi nào?" Lâm Vũ Mặc khách sáo hỏi thăm

      "Tôi?" Tần Phong dùng tay chỉ chóp mũi mình, ngờ Lâm Vũ Mặc lại đem đề tài chuyển tới . cố thử thăm dò thái độ của Lâm Vũ Mặc: “Hi hi hi, tôi tất nhiên là người thành phố A. Sao vậy? lẽ tổng giám đốc Lâm từng gặp qua tôi sao?”

      " có. Chẳng qua là cảm thấy Ngô tiểu thư và người bạn cũ của tôi có vài điểm giống nhau” Lâm Vũ Mặc cười, chuyện khách sáo với tần Phong “Ngô tiểu thư, đừng chỉ uống , cũng nên ăn

      "Ha ha, cơm!" Tần Phong cũng dám ở trước mặt ăn cái gì. Mặc dù phản ứng của sau khi có thai cũng đỡ hơn chút, nhưng gặp thức ăn hợp vẫn có thể nôn ra. Nếu lúc ấy bị Lâm vũ Mặc nhìn thấy như vậy, sợ rằng nghi ngờ

      lúc thời điểm tần Phong do dự biết làm gì, loạt tiêng gõ cửa vang lên, cứu vãn

      Thấy người vào là Trần Bưu, Tần Phong niềm nở chạy tới, ôm hông của Trần Bưu, cái miệng nhắn của gọi thân thiết “Bưu, đến rồi”

      "A! tôi" Trần Bưu bị động tác của Tần Phong làm cho hồ đồ, biết tại sao lại thân thiết với mình như vậy

      Tần Phong dùng sức nhát mắt với Trần Bưu, lúc này Trần Bưu cũng thân mật ôm hông của Tần Phong, “Đúng, em , tới đón em về nhà”

      Tần phong kéo tay của ta về phía tổng giám đốc Thẩm và Lâm Vũ Mặc, mặt hạnh phúc “Tổng giám đốc Lâm, tổng giám đốc Thẩm, bạn trai tôi tới đón tôi. ngại quá, hôm nay thể tiếp tục phụng bồi hai người. thất lễ, nhất định lần sau Mỹ Lệ tiếp tới cùng”

      Lâm Vũ Mặc nhìn chằm chằm tay của Tần Phong và Trần Bưu nắm chặt, đột nhiên cảm thấy tim đau nhói, muốn xông lên đem tay hai người tách ra. Nhưng có thân phận gì để làm vậy? Người ta là bạn trai của Ngô tiểu thư, tất nhiên có quyền nắm tay Ngô Mỹ Lệ

      Nhưng trong tim lại lại buồn bực, khó chịu

      Tổng giám đốc Thẩm nhìn người mới tới, cảm giác giống như gặp ở nơi nào “Xin hỏi tiên sinh cậu tên gì?”

      "Tôi là Lí Bưu, mấy ngày này còn nhớ tổng giám đốc Thẩm chăm sóc nhiều cho Mỹ Lệ” Trần Bưu cố ý tên giả. Chuyện trước mắt còn chưa giải quyết tốt, và Phong lão đại thể bị lộ thân phận

      "Ha ha ha! Lý tiên sinh khách khí." tổng giám đốc Thẩm tâm tình vui vẻ mà cười lớn. Những cái khác , nhưng tài năng của Mỹ Lệ là thể phủ nhận, rất biết sắp xếp công việc và thu xếp ổn thoả, giải quyết giúp ông rất nhiều vấn đề khó khăn. Lúc đầu, ông muốn mang ai đến bữa tiệc quan trọng này nhưng nhớ đến năng lực của Mỹ Lệ liền dẫn

      Nếu hợp đồng kí xong mà Mỹ Lệ phải về nhà cứ để về vậy

      "Vậy tôi và Mỹ Lệ xin về trước, tiếp các vị được" Trần Bưu khách khí với hai người

      Nhìn bóng dáng hai người rời , trong lòng Lâm Vũ Mặc tràn đầy chán nản. Hai tay của siết chặt thành nắm đấm nhưng vẫn buồn bực thôi

      Rốt cuộc hôm nay bị sao vậy?

      Trước giờ chưa có người nào làm bận tâm vậy àm hôm nay lại bị làm cho buồn phiền

      Lâm Vũ Mặc chán nản cầm ly rượu trước mặt lên uống cạn hơi

      Vừa ra khỏi phòng, Tần Phong liền buông tay Trần Bưu ra, lên phía trước

      Trần Bưu chạy theo sau, quan tâm hỏi “Phong lão đại, mới vừa rồi tôi nghe gọi người đàn ông kìa là tổng giám đốc Lâm, cái họ này ít như vậy, trùng hợp đến mức đây là em rể mà tôi chưa từng gặp mặt chứ?”

      Tần Phong vừa nghe Trần Bưu , cố nén cho nước mắt tràn ra, đau lòng “Chính là ấy!”

      "Phong lão đại, vậy ta có nhận ra sao?" Trần Bưu lo lắng hỏi.

      "Từng hoài nghi, nhưng nhận ra được." Tần Phong ngẩng đầu lên, nhìn bầu trời đêm với những ngôi sao sáng, cố đem nước mắt ép trở về

      "Phong lão đại, tại sao ta lại ở chung với tổng giám đốc Thẩm? Chẳng lẽ ta cũng liên quan đến vụ án năm đó? Nếu quả là như vậy, chúng ta có tiếp tục nữa ?" Trần Bưu lo lắng hỏi.

      "Tại sao lại chứ? Tối nay nghe bọn họ chuyện, hình như là muốn hợp tác làm ăn gì đó" Tần Phong cúi đầu, vẻ mặt đơn .

      "Vậy tốt. Kế hoạch của chúng ta có thể tiếp tục." Trần Bưu rốt cuộc yên tâm lại

      Nếu như Lâm Vũ Mặc là người đứng sau mọi việc, việc năm đó do ta chỉ đạo, cũng biết Phong lão đại đau lòng cỡ nào

      Hy vọng là đa tâm

      Tốt nhất Lâm Vũ Mặc nên là người như vậy!

      Nếu Phong lão đại cũng ngây ngốc mà ta

      "Bưu ca, chúng ta nhanh về thôi!" Tần Phong quay đầu lại, với Trần Bưu: "Tôi nắm giữ những tin cần thiết, kêu phía dưới chuẩn bị giăng lưới bắt cá !"

      "Có ? Phong lão đại, tốt quá " Trần Bưu hưng phấn đuổi theo, tự mình mở cửa xe cho Tần Phong ngồi vào

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 57

      Ngồi xe, trong đầu Tần Phong tràn ngập hình bóng của Lâm Vũ Mặc, đụng chạm vào nỗi đau kia. qua lâu như vậy, nhưng vừa nghĩ tới phản bội lúc trước, lòng lại đau đớn

      Rất hận , nhưng cũng rất nhớ

      Nhưng thể mãi như vậy, nhớ chỉ làm tim mình đau đớn

      Vẫn là đem tâm trí tập trung vào việc trả thù mà thôi

      Vừa về đến nhà, Tần Phong liển mở máy vi tính ra, với trần Bưu “Hôm nay tôi ngẫu nhiên nghe lén được tổng giám đốc Thẩm và tổng giám đốc Tề chuyện, biết được bọn họ có món hàng ở Canada lên đường vào ngày mai, hai ngươi ngày sau lúc rạng sáng đến bến cảng. Bưu ca, đem tin tức này cho cảnh sát, đến lúc đó, có chúng ta phối hợp cùng lượt bắt hết bọn chúng”

      "Hiểu! Phong lão đại, tôi phân người làm." Trần Bưu lập tức móc điện thoại ra, ra thư phòng gọi điện thoại

      Tần Phong nhìn màn hình nhanh chóng click chuột, chỉ vài thao tác xâm nhập vào mạng lưới bên trong của tập đoàn Thẩm thị, tiến vào tài vụ trung tâm của bọn họ, sau đó đem toàn bộ sao chép ra đĩa mềm

      Sau đó, đăng nhập vào tài khoản ngân hàng của Thẩm thị chuyển khoản tiền lớn trong đó sang tài khoản riêng của Tề thi

      Ha ha ha, họ Thẩm, bẫy đặt xong, tôi chỉ chờ các người chui vào

      Lúc này, Trần Bưu vào, với Tần Phong "Phong lão đại, tất cả đều sắp xếp xong xuôi"

      "Ừ. Bưu ca, trong bang bây giờ còn bao nhiêu vốn lưu động?" Tần Phong vô cùng bình tĩnh hỏi

      "Ước chừng còn khoảng ba, bốn triệu, sao vậy? Phong lão đại cần tiền sao?" Trần Bưu hiểu hỏi (chắc cái số triệu của đồng nhân dân tệ là ít đâu nhỉ hehe)

      " phải tôi rồi sao? Phải giúp bang Thanh Phong thay đổi diện mạo. Cho nên chúng ta cần khoản tiền tới thu mua cổ phiếu của Thẩm thị và Tề thị” Tần Phong cười, nhàng

      "Thu mua bọn họ? Chúng ta dùng chút tiền kia để làm sao? Cổ phần chung của hai nhà bọn họ ít cũng phải lên tới bốn mươi tỉ đấy” Trần Bưu cảm thấy khó tin. Đây phải là lấy trứng chọi đá sao?

      "Bưu ca, cứ yên tâm. Tôi đương nhiên nắm chắc mọi việc mới làm như thế!" Tần Phong đóng máy vi tính, phe phẩy mái tóc đuôi ngựa ra khỏi thư phòng

      Trần Bưu lắc đầu cái, đối với Tần Phong còn cách nào. Phong lão đại mặc dù còn tuổi nhưng trong đàu luôn chứa những điều kì lạ. Nghe going điệu như vậy, chắc nắm gọn mọi thứ trong tay. Xem ra bản thân còn cách nào khác là tin tưởng . Nhưng càng nghĩ càng thấy khó tin, bọn họ có thể dùng ba, bốn triệu mua được công ty giá bốn mươi tỉ sao?

      Ngày hôm sau, Tần Phong lấy cớ mang thai mà xin thôi việc khỏi chiếc ghế thư kí tập đoàn Thẩm thị. Tổng giám đốc Thẩm còn thân thiết muốn giữ lại, nhưng lại bị Tần Phong từ chối. bất đắc dĩ nhìn tổng giám Thẩm “ muốn dấu gáim đốc. Sáng sớm hôm nay, tôi mới phát mình có thai. Hazz, đều tại bạn trai tôi cả, tôi cũng muốn có sớm như vậy. Nhưng hết cách rồi, có tôi cũng nghĩ muốn phá bỏ nó, chỉ có thể sinh ra. Cho nên thể tiếp tục làm việc, rất xin lỗi!”

      "Là việc tốt nhưng cũng đáng tiếc. Năng lực làm việc của thư kí Ngô rất tốt. tôi liền mất phụ tá đắc lực” tổng giám đốc Thẩm vô cùng đáng tiếc

      Rất khó để có thể tìm nhân viên đắc lực, có thể chịu mệt nhọc chấp nhận làm việc cho ông, nhưng người ta như vậy ông thể đồng ý cho thôi việc

      "Tổng giám đốc Thẩm quá, tôi làm gì tốt được như vậy?" Tần Phong ngượng ngùng cười . Đột nhiên giơ cổ tay lên, than lên tiếng, sau đó nhìn tổng giám đốc Thẩm : "tổng giám đốc Thẩm, xin lỗi ông, tôi sắp đến giờ hẹn với bác sĩ, đành phải trước"

      " !" tổng giám đốc Thẩm tiếc rẻ .

      Tần Phong vừa ra ngoài, vội cười trộm: "Hi hi hi, họ Thẩm, ông còn nhiều ngày để vui sướng đâu. Hai ngày này tốt nhất ông nên cười nhiều vào, chỉ sợ hôm sau muốn cười cũng được"

      giống như Tần Phong định trước

      Mấy ngày sau, tài vụ tập đoàn Thẩm thị đột nhiên cầm bảng báo cáo tài sản đến tìm tổng giám đốc Thẩm “Tổng giám đốc, ngài xem, công ty chúng ta bị chuyển khoản tiền rất lớn”

      "Cái gì?" tổng giám đốc Thẩm vừa nghe, sợ đến mức đứng lên, ông hốt hoảng hỏi "Chuyện xảy ra lúc nào, chuyển bao nhiêu tiền?"

      "Lúc mười ngày trước, bị chuyển ước chừng năm tỉ. Với lại vốn lưu động của chúng ta cũng bị vô hiệu hoá, tại tài khoản cũng còn" Tổng giám đốc vụ hốt hoảng

      "Cái gì? Sao lại như thế?" tổng giám đốc Thẩm lo lắng đoạt lấy báo cáo tài sản, từng tờ đều là trọng tâm "Biết số tiền kia chuyển tới nơi nào ?"

      "Tổng giám đốc, chúng tôi tra, nhưng vẫn chưa tra được." Tổng giám đốc vụ bất đắc dĩ . Người làm việc chuyển tiền đó ắt hẳn là người chuyên nghiệp, số tiền lớn như vậy bị chuyển nhưng hề để lại dấu vết gì

      "Mau báo cảnh sát. Nhất định phải đem chuyện này làm , nếu công ty chúng ta phá sản” tổng giám đốc Thẩm ngừng qua lại, trong lòng lại càng lo lắng. tại bọn họ mới nhận được hợp đồng làm ăn của Lâm thị, cần khoản tiền để đầu tư vào nguyên liệu, vậy mà lúc này tiền vốn công ty lại bị trộm

      Hazz! Đây phải là trời muốn diệt ta sao?

      Tổng giám đốc Thẩm càng nghĩ càng phiền não, chỉ cầu nhanh có thể nhanh chóng tìm ra năm tỉ kia, để công ty có thể tiếp tục hoạt động bình thường

      Trong lúc tổng giám đốc Thẩm loay hoay đến sứt đầu mẻ trán Tần Phong của chúng ta lại ngồi trong biệt thự, hả hê ăn trái cây, tính toán chuyện bọn họ. ra, Tần Phong nghe những việc xảy ra bên trong phòng làm việc của tổng giám đốc Thẩm thị qua chiếc máy nghe lén xinh xắn. Cho nên bọn họ những gì, ở trong biệt thự Tần Phong đều nghe rất

      Tần Phong cầm quả nho lên ném vào trong miệng, hả hê : "Hi hi hi, tổng giám đốc Thẩm thân ái của tôi, các người biết lợi hại của tôi chưa? Màn kịch đặc sắc còn ở phía sau, đây mới chỉ là phần mở màn thôi"

      Bởi vì mang thai, gần đây Tần Phong rất thích ngủ, thời điểm rời giường vào lúc sáng cũng là hơn chín giờ. lười biếng vươn vai từ từ xuống lầu, bởi vì có lien quan đến cục cưng nên rất cẩn thận, dám nhanh

      tay vuốt ve cái bụng hơi nhô ra của mình, tay che miệng ngáp vào phòng ăn

      "Phong tiểu thư dậy rồi" Người làm nhìn thấy liền tươi cười chào hỏi

      "Ừ! Chị Vương hôm nay xinh đẹp." Tần Phong cười hì hì đùa với đối phương.

      "Phong tiểu thư lại chọc tôi!" chị Vương đồng ý "Tiểu thư mới gọi là xinh đẹp, tôi chỉ là quê mùa, có chỗ nào là đẹp?”

      **************************************

      Chương 58

      “Chất phác cũng là loại đẹp nha.” Tần Phong lắc đầu , cười .

      “Mau ăn sáng , đừng để tiểu bảo bảo đói bụng.” Vương tỷ đặt bữa sáng lên bàn, dịu dàng với Tần Phong.

      “Cám ơn Vương tỷ.” Tần Phong nháy mắt với Vương tỷ, cười .

      Từ lần trước bị mắc mưa, Trần Bưu yên lòng để ở nhà mình, nên tỉ mỉ tìm mấy người trong bang đến đây chăm sóc , mà Vương tỷ là người phụ trách việc ăn uống của . Đừng cho răng Vương tỷ chỉ là người phụ nữ bình thường, chị ấy là nữ hộ về lợi hạ nhất Thanh Phong Bang, tài nấu ăn cũng hạng nhất luôn. Cho nên Trần Bưu mới yên tâm để chị ấy đến đây sống với Tần Phong.

      bao lâu sau khi ăn điểm tâm xong, Tần Phong liền thấy Trần Bưu cầm tờ báo vội vàng vào: “Phong lão đại, xảy ra chuyện lớn rồi.”

      “Sao vậy?” Tần Phong hiểu nhìn . Tất cả đều nằm trong tầm kiểm soát của chẳng lẽ có sai lầm gì sao.

      “Trần Bưu lập tức đem tờ báo đưa cho Tần Phong, chỉ vào mẩu tin tức rồi : “Em xem cái này . Lần này Thẩm thị khó thoát rồi.”

      “Nha!” Tần Phong nhận lấy tờ báo, cẩn thận đọc tin tức lượt. Báo , Thẩm thị bởi vì tiền vốn đủ mà lâm vào khốn cảnh, để giao hàng theo đúng hợp đồng ký kết với Lâm thị, cho nên tập đoàn Lâm thị đòi bồi thường gấp mười lần, tức là ba tỷ tiền bồi thường.

      “Hi hi hi! Bưu ca, aay quả thực là trời đnag giúp chúng ta! Quá tuyệt!” Tần Phong cười vui vẻ. vẫn còn lo lắng Lâm Vũ Mặc có liên quan đến tên chủ mưu sau màn kia. Xem ra là hiểu lầm rồi. “Bưu ca, biết , ngày đó tên họ Trầm chỉ lòng muốn hợp tác với Lâm thị cho nên hợp đồng cũng thèm đọc vội ký tên. Lần này nếm đủ đau khổ rồi.”

      “Phong lão đại, Em có nghĩ hành động lần này của Lâm Vũ Mặc là vì muốn báo thù cho em ? Bằng sao tìm người khác mà lại xuống tay với tên họ Trầm đây?” Trần Bưu cẩn thận từng li từng tý hỏi.

      “Lâm Vũ Mặc? Có sao? Nhưng làm sao biết kẻ thù của em là ai?” tần Phong nhíu mày, bồn chồn hỏi. nhớ ra rồi, hình như có lần Lâm Vũ Mặc hỏi về chuyện của điều tra viên.

      Có thể hay a?

      Ai nha,

      Xem mấy ngày nay, lại quên mất chuyện của bên điều tra viên.

      Xem ra bên đó có tiến triển mới rồi.

      Tần Phong vội vàng lấy điện thoại di động ra gọi điện cho Bằng Trình người phụ trách bên điều tra viên. “Lý đại ca, lâu rồi gọi điện cho , việc điều tra người kia có phải có tiến triển mới ạ?”

      “Tần tiểu thư?” Đối phương vừa nghe thấy thanh của , hình như vô cũng khiếp sợ, sửng sốt hồi lâu mới trả lời. “A, là như vầy, Tần tiểu thư, người của chúng ta rốt cuộc tìm được tổng giám tài vụ của công ty bác trai năm đó. thừa nhận năm đó bởi vì tham tiền mà bị lợi dụng, bị lừa toàn bộ vốn lưu động của công ty, mới khiến cho công ty nhất thời đủ vốn, giá cổ phiếu giảm, vạn bất đắc dĩ, bác trai mới mượn tiền của công ty cho nặng lãi.”

      “Vậy là ai giựt dây ?” Tần Phong lập tức khẩn trương hỏi. Điều tra Thẩm thị và Tề nhiều ngày như vậy thế nhưng vẫn thể tra ra vị chủ tử thần bí kia là ai, hi vọng Lý đại ca có thể điều tra ra.

      Lý đại ca đáp: “ chí có hai người, là tổng giám đốc Thẩm thị Thẩm Kim và tổng giám đốc Tề thị Tề Bằng Thăng.”

      chủ mưu phía sau là ai sao?” Tần Phong thất vọng hỏi.

      có, vô luận chúng tôi có hỏi như thế nào, cũng chịu , chỉ người này từng có ân với , muốn phản bội đối phương.” Lý đại ca an ủi Tần Phong: “Chỉ là, Tần tiểu thư yên tâm, nếu tìm được , chúng tôi quyết buông tha dễ dàng, Tần tiểu thư cứ chờ tin tức tốt của tôi .”

      “Vâng, cảm ơn Lý đại ca.” Tần Phong cười cảm ơn đối phương. “hẹn gặp lại.”

      “Đợi nào…!” Thanh Lý đại ca có vẻ đặc biệt nóng nảy, lớn tiếng ngăn động tác cúp máy của Tần Phong.

      “Sao vậy? Lý đại ca?” Tần Phong hiểu hỏi.

      “Hắc hắc, Tần tiểu thư, tôi chỉ là lâu rồi gặp , biết dạo này Tần tiểu thư thế nào? Bây giờ ở đâu vậy? Tại sao lâu rồi thấy liên lạc?” Giọng Lý đại ca tràn đầy quan tâm hỏi.

      “Em sao, em rất tốt, bởi vì thời gian trước có chút chuyện riêng nên rời khỏi thành phố B, nếu sau này có cơ hội chúng ta có thể gặp mặt.” Tần Phong cười . Hợp tác lâu như vậy, Tần Phong sớm coi Lý đại ca như bằng hữu thân thiết, có thể sẻ chia vui buồn.

      “Em có thể để lại địa chỉ liên lạc ? Bằng lúc tìm ra đầu mối, muốn tìm cũng biết phải tìm em ở đâu. Trước đó vài ngày, liên lặc được với em, rất lo lắng.” Lý đại ca như oán trách.

      “Vậy sao? Lý đại ca, tại em ở thành phố A, có chuyện gì có thể đến đây tìm em.” Tần Phong suy nghĩ chút, mới cho đối phương biết địa chỉ của mình. tại chỉ muốn sớm tìm ra chủ mưu rốt cuộc là ai/

      tốt quá!” Lý đại ca hình như vừa thở dài hơi, hưng phấn : “Tần tiểu thư, có cơ hội gặp lại.”

      “Vâng, Lý đại ca. Hẹn gặp alij.”

      “Gặp lại sau!”

      Tần Phong biết, vừa ngắt điện thoại Lý đại ca liền gọi cho người khác, báo cho đối phương biết tin vui mong chờ lâu.

      Trần Bưu quan tâm nhìn Tần Phong hỏi: “Phong lão đại, sao rồi? Tra ra được chưa?”

      Tần Phong lắc đầu cười yếu ớt: “Cũng giống với cái chúng ta tra được, chỉ tra ra hai người Thẩm Kim cũng tề Bằng Thăng. Đối phương , chủ mưu đối với có ơn, cho nên chịu tiết lộ danh tính của . Xem ra chúng ta còn cần phải cố gắng nhiều.”

      sao, Phong lão đại, có Trần Bưu ta ở đây, tất cả mọi chuyện đều có cách giải quyết.” Trần Bưu vỗ vỗ ngực, đảm bảo với Tần Phong.

      Tần Phong cười, liếc mắt nhìn cái, vui vẻ : “Em biết mà, Bưu ca có chuyện gì là làm được.”

      “Hắc hắc!” Trần Bưu ngượng ngùng vuốt cái ót, hắc hắc cười.

      Tần Phong lại mở tờ báo ra, tiếp tục xem những tin tức khác.

      Đột nhiên tầm mắt bị tin tức giải trí hấp dẫn.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :