1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô vợ bỏ trốn của bạo quân - An Kỳ (10 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565

    2. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Văn án

      Thư Cẩn Dư tưởng rằng, bạn trai mình chăm lo, bảo vệ cho em hoàn toàn xuất phát từ tình cảm em, cho nên lựa chọn ở bên cạnh để chờ đợi, lấy dịu dàng để bao dung cho những cảm xúc bất thường của ta, lại nghĩ rằng, ở trong mắt Đinh Hạo Luân, từ đầu đến cuối đều chỉ có “ ấy”.

      Biết cùng người trong lòng kết hôn, liền hiểu ra rằng: kẻ thay thế như mình nên yên lặng rời , rời khỏi cuộc đời đúng lúc……

      Đinh Hạo Luân từ luôn người em cùng huyết thống, nhưng lại cùng Thư Cẩn Dư hẹn hò.

      chỉ vì muốn để cho người nhà an tâm, mà còn bởi vì ấy có điểm giống với người thương.

      Nhưng đến khi sắp hoàn thành giấc mộng, cùng em kết hôn đêm trước ngày thành thân, hình ảnh Thư Cẩn Dư lại chiếm hữu lấy tâm trí , dù làm cách nào cũng thể xua . được, phải tìm trở về, để biết đây là chuyện gì xảy ra!
      snowbell thích bài này.

    3. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Tiết Tử

      thân hình nho trốn ở trong ổ chăn dày, tay ôm con búp bê vải dính máu, thấp giọng khóc nức nở.

      đôi vợ chồng cùng bé trai đứng bên cạnh dám đến gần bé, bởi vì chỉ cần tới gần chút bắt đầu òa khóc to.

      trốn ở trong chăn kia tên là Thuần Thuần, năm nay vừa tròn ba tuổi, là vợ chồng nhà họ Đinh vừa mới từ nhi viện nhận bé về nuôi. Vợ chồng họ Đinh thích con nhưng kết hôn nhiều năm chỉ có độc nhất đứa con trai, nên mới nhận nuôi bé Thuần Thuần ở nhi viện.

      Bé Thuần Thuần được đưa đến nhà họ Đinh được ngày, nhưng vẫn chịu ăn gì, chỉ trốn trong ổ chăn khóc ngừng. Vợ chồng họ Đinh rất sợ sức khỏe của đứa bé gầy này nhanh chóng suy giảm, bởi vậy bọn họ lo lắng biết có nên đưa trở về nhi viện hay ?

      Phía sau, con trai độc nhất của bọn họ – Đinh Hạo Luân đột nhiên lên tiếng: “Để con thử xem!”.

      “Con? Ừ…Được rồi!” – Vợ chồng họ Đinh hoài nghi biết đứa con tuổi kia có thể làm được gì nhưng vẫn buông tay để nó thử lần.

      Đối mặt với đứa bé trốn ở ổ chăn ngừng khóc kia, Đinh Hạo Luân dịu dàng an ủi, cũng tiến lên khuyên bảo, cậu chỉ đem cơm ngon do mẹ chuẩn bị lại, ngồi ở sàn bên cạnh giường, cầm chiếc thìa bạc , múc đồ ăn đưa vào miệng

      “Hạo Luân, đó là…” của Thuần Thuần!

      Mẹ Đinh kịp ngăn cản, cậu đem cơm cà ri thơm ngon bỏ vào trong miệng, nhấm nháp từng miếng to.

      “Ôi, ăn là ngon!” Đinh Hạo Luân ăn như trình diễn, cố ý vừa ăn vừa thầm: “Cơm cà ri này thơm quá, canh khoai tây nấu nhuyễn, ăn mà cần nhai cũng nuốt được.”

      Trong phòng, cả ba người đều chú ý tới ổ chăn khóc nức nở kia tạm dừng chút.

      “Oa, miếng thịt gà là to, ăn ngon quá thôi.” Cậu lại vui vẻ đút miếng cơm cà ri to vào miệng, tinh tế nhai nuốt nhấm nháp. “Chậc chậc, ăn ngon , ngon đến nỗi đầu lưỡi sắp tan chảy rồi.”

      Lần này tiếng khóc tạm dừng càng lâu, giống như chuyên chú nghe ngóng động tĩnh bên ngoài ổ chăn, vợ chồng họ Đinh trao đổi cho nhau ánh mắt sau đó thầm nở nụ cười.

      Có lẽ bọn họ cần đem đứa đáng này trở về rồi!

      “Oa, còn có bánh put-đinh! Em ngửi thử xem, thơm quá, bánh mềm ơi là mềm!”

      Đinh Hạo Luân phát góc của ổ chăn lặng lẽ xốc lên khe hở, cậu xấu tính bưng bánh put-đinh lại gần, làm cho mùi thơm nồng của bánh put-đinh trứng gà tiến vào trong ổ chăn.

      Lúc này dường như cậu nghe được tiếng nuốt nước miếng, nhưng cậu cũng thêm điều gì, thẳng thừng cầm lấy cái thìa , xắn miếng bánh đưa vào miệng.

      “Vừa mềm, vừa ngọt, ăn vừa ngon, thế giới làm gì có bánh put-đinh ăn ngon như thế này?”

      Lại lần nữa cậu phát huy khả năng biểu diễn trời cho, dường như thưởng thức mỹ vị nhân gian, dùng tốc độ hết sức thong thả ăn sạch bánh put-đinh.

      Lúc này tiếng khóc trong ổ chăn ngừng hẳn.

      giúp em bé buộc tóc cho đẹp!” Đinh Hạo Luân ăn cơm xong liền cầm búp bê tóc vàng mẹ mua cho bé, bắt đầu chơi tiếp.

      “Chắc thế này là được rồi!” Cậu biến búp bê tóc vàng xinh đẹp thành đống rơm rạ rối loạn, dùng dây thun buộc lung tung.

      phải như vậy, xấu quá!”

      thanh mềm mại truyền đến, Đinh Hạo Luân ngẩng đầu, phát từ trong ổ chăn chui ra cái đầu , cứ như vừa ló ra quan sát thế giới bên ngoài.

      bé sớm quên khóc, mở to đôi mắt tròn vo, tập trung tinh thần nhìn con búp bê trong tay cậu.

      Tim cậu đập rất nhanh, nhưng dám để lộ ra vẻ đắc ý, sợ lại chui vào ổ chăn.

      sao? Nếu phải buộc như thế nào? Em dạy !” Cậu đưa búp bê cho , tỏ vẻ biết làm thế nào.

      “Phải buộc như vậy nè!” Thuần Thuần mới ba tuổi cầm lấy con búp bê, bài bản vuốt mái tóc vàng hỗn độn lên, sau đó chia thành hai bên trái phải rồi đưa lại cho Đinh Hạo Luân: “Cứ để như vậy rồi buộc lên là được!”

      “À!” Đinh Hạo Luân lập tức dùng dây thun sửa sang lại tóc con búp bê sau đó liền hỏi để lấy lòng: “Có phải như vậy ?”.

      “Đúng rồi!” bé gật gật đầu cười, vui mừng khi dạy được cậu.

      nghiêng đầu đánh giá , chau mày nghi hoặc hỏi: “ là ai?”

      ? trai của em đó!” Cậu nuốt nước miếng, gấp gáp trả lời.

      trai?” Thuần Thuần cố gắng suy nghĩ hồi lâu, mới lại lần nữa lộ ra nụ cười đáng : “À! Thuần Thuần nhớ , Thuần Thuần có trai, trai rất thương Thuần Thuần. Nhưng mà… trai trông giống nhau lắm!” Trong đầu mơ hồ lên thân ảnh khác.

      sai, chính là trai của Thuần Thuần!” Đinh Hạo Luân nắm cánh tay gầy của , vội vàng : “Em nhớ ? trai, chúng ta chơi cùng nhau nhé!”

      Thuần Thuần mở to đôi mắt tròn, cố gắng nhìn cậu lúc lâu, cuối cùng cái miệng cũng mở ra, lắc đầu: “Em nhớ .”

      chính mắt nhìn thấy cha mẹ chết thảm ngoài ý muốn, bị đả kích quá lớn nên quên nhiều chuyện, thậm chí ngay cả diện mạo của cha mẹ lẫn trai đều nhớ .

      nhớ cũng sao, về sau chỉ cần nhận ra trai của Thuần Thuần, mà cha mẹ của trai cũng chính là cha mẹ của Thuần Thuần là tốt rồi!”

      Thuần Thuần nhìn kỹ gương mặt hiền lành, ngoan ngoãn gật đầu : “Vâng! Thuần Thuần nhớ kỹ.”

      “Rất ngoan! Em đói bụng chưa? Có muốn ăn gì ?” Cậu xoa xoa cái đầu , thương hỏi.

      “Có! Thuần Thuần rất đói bụng, Thuần Thuần muốn ăn cơm cà ri cùng bánh put-đinh.” liếm liếm môi, nhớ lại chuyện vừa rồi hại chảy đống nước miếng.

      “Tốt!” Đinh Hạo Luân quay đầu cười với mẹ: “Mẹ, mẹ giúp Thuần Thuần chuẩn bị phần cơm cà ri và bánh put-đinh nha, em đói bụng rồi.”

      “Tốt!” Mẹ Đinh mừng như điên, lập tức ra khỏi phòng thu xếp đồ ăn.

      “Đến đây ! trai ôm em ra ngoài ăn.” Đinh Hạo Luân vừa đạt được mục đích liền hướng em mở rộng hai tay.

      Thuần Thuần quan sát cậu hồi lâu mới dùng cả tứ chi chui ra khỏi ổ chăn, lao vào vòng ôm của cậu, chút phòng vệ nào liền đem cái đầu dựa lên bờ vai ấy.

      Cậu hoàn toàn lấy được tin tưởng của bé rồi!

      “Thuần Thuần…” Đinh Hạo Luân ôm chặt đứa mềm mại trong lòng, khó có thể biểu đạt rung động trong lòng.

      là mềm mại như vậy, bé như vậy, hơn nữa lại hề ngần ngại mà tin tưởng cậu, cậu chưa bao giờ cảm giác được rằng mình quan trọng với ai là như thế nào! Giờ khắc này, cậu cảm thấy mình chính là người quan trọng nhất trong cuộc đời của .

      Ngay lúc ấy, cậu lập lời thề: Chăm lo, bảo vệ tốt, cậu quý trọng thương cả đời, bởi vì đó là sứ mệnh quan trọng nhất của cậu.

      Tình cảm của cậu đối với , có lẽ chính là dấy lên từ khi đó…

      Năm đó cậu mới mười tuổi, còn Thuần Thuần ba tuổi.

    4. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 1.1

      Màn đêm dần dần buông xuống, ánh sáng của ngọn đèn từ từ lóe lên, chiếu rọi thành thị u, đường cái bốn phía đều thông suốt, chật ních những chiếc xe về đêm, hình thành dòng đèn sáng rực rỡ như ngọc minh châu.

      Nơi này chỉ cách đường cái vẻn vẹn dãy nhà và con hẻm , kỳ lạ như thể có thành phố lớn hề yên tĩnh và an nhàn.

      Đinh Hạo Luân tay để trong túi, chậm rãi về phía trước, rất ít khi tản bộ vào buổi tối, bởi vì hôm nay tâm tình phiền muội, cho nên mới ngoại lệ ra ngoài chút.

      được lúc, thấy phía trước có quán cà phê, bên trong đốt mấy ngọn đèn vàng nhạt trông ấm áp, lập tức giống như bươm bướm bị ánh đèn hấp dẫn, nhịn được liền về phía trước.

      đứng ở trước quán cà phê, ngưng mắt nhìn chung quanh, thưởng thức đủ loại cây xanh trong sân.

      Xem xét lát rồi bắt đầu di chuyển, tiếp tục đến lối vào.

      Cửa lớn làm bằng thủy tinh khảm gỗ tếch, treo ở phía dòng chữ to: “Hoan nghênh tới Tâm Linh hoa viên, cùng hưởng thụ Tâm Linh thời gian”, mỉm cười, đánh giá cao khéo léo của chủ quán.

      đối với quán cà phê này, càng lúc càng có hứng thú, vội vàng muốn biết, bên trong có giống mặt tiền có thể khiến người nhìn vào cười thầm hay ?

      vươn tay, nắm lấy tay nắm cửa bằng gỗ có treo quả chuông thanh thúy, đồng thời, lại có bàn tay bé trắng nõn cũng vươn ra. Nhưng chậm hơn bước, thay vì nắm vào tay nắm cửa lại nắm vào tay .

      Đinh Hạo Luân chậm rãi quay đầu, nhìn cầm tay .

      Đó là rất xinh xắn, thoạt nhìn thực trẻ tuổi, giống sinh viên. Cặp mắt đen láy, cái mũi cao thẳng, gương mặt trắng nõn, mịn màng, còn có mái tóc dài buông xõa vai, vô cùng xinh đẹp, rạng rỡ.

      cảm thấy rất giống người, nhưng trong khoảng thời gian ngắn nghĩ ra.

      Người con kia ngẩng đầu nhìn thấy diện mạo của , cũng ngây ngẩn cả người.

      người đàn ông rất đẹp trai!

      Mũi rất đẹp, con ngươi đen sáng ngời rất có thần, đôi môi mỏng. phải cái loại có khí chất nhã nhặn của kẻ trí thức, cũng phải cơ thể cường tráng của những người đàn ông mạnh mẹ, nếu phải phân loại, có vẻ giống tầng lớp nghiên cứu về kinh doanh ở nước ngoài, chút lãnh ngạo tự phụ, giơ tay nhấc chân đều toát ra mị lực, tràn ngập tự tin, khó có thể kháng cự lại sức hấp dẫn này.

      Hai người bọn họ đối diện lát, bị nhìn bằng ánh mắt suy tư khiến cả người được tự nhiên, mặt cũng dần đỏ lên. ngượng ngùng cúi đầu, lúc này mới phát …tay đặt bàn tay to của !

      “Á!” khẽ kêu lên tiếng, rồi rụt ngay về phía sau: “ xin lỗi!”.

      Sao lại làm ra chuyện mất mặt như vậy? Chết tiệt! Có phải nhất định nghĩ là sắc nữ, cho nên mới nắm chặt tay buông ?

      cố ý mà! Nếu phải vì vội vàng, cũng kích động lao thẳng về phía trước như vậy.

      là sinh viên năm thứ tư đại học kế toán, sau khi học xong ở phố Nam Dương, đến trường bổ túc làm thêm, đảm nhiệm công tác giảng dạy.

      Hôm nay là ngày lĩnh lương của , đáp ứng mời hai người bạn tốt uống cà phê, nghĩ tới trước khi chủ nhiệm lớp đột nhiên tìm chuyện, cho nên chậm trễ ít thời gian.

      Sau khi rời trường bổ túc, phát thời gian hẹn với bạn còn xa, vì tiết kiệm thời gian, đầu tiên đáp chuyến tàu điện ngầm đến chỗ gần đó, sau khi xuống xe lại mạch chạy tới chỗ hẹn, sợ bạn học chờ lâu.

      nghĩ tới, lại lỗ mãng coi tay người khác là tay nắm cửa, còn nắm lâu như vậy, là mất mặt quá mà!

      sao!”

      Tiếng của người đàn ông này êm tai, ràng là tiếng quốc ngữ, cao thấp, ở tầm trung, làm cho người ta nghe xong thực thoải mái.

      đột nhiên có ý niệm quái dị trong đầu, muốn được nghe lại thanh của , cứ như vậy nghe cả đời……

      “Tiểu thư?”Người đàn ông kia thấy vẫn đứng bất động, thản nhiên nhếch miệng cười, trực tiếp kéo cửa : “Mời trước!”

      “A?” Thư Cẩn Dư lúc này mới đột nhiên bừng tỉnh, thấy mở cửa thay : “Cám…… Cám ơn!”.

      Khuôn mặt nhắn trắng trẻo của nhất thời đỏ lên như quả táo, cúi đầu lời cảm tạ rồi vội vàng bước nhanh vào quán cà phê.

      Người đàn ông sau cũng tiến vào quán, thoáng dừng ở cửa vài giây, sau khi tìm được vị trí vừa lòng, lập tức xoay người về phía bên phải, ngồi bên cạnh cửa sổ.

      Tầm mắt của như bị nam châm hút , kìm lòng được mà nhìn theo thân ảnh to lớn của , đúng lúc đồng học nhìn thấy , liền vẫy tay gọi: “Cẩn Dư, bọn mình ở trong này!”

      Thư Cẩn Dư thấy nực cười! Các ngồi ngay gần vị trí của người đàn ông kia, chỉ cách nhau mấy bàn mà thôi.

      Thư Cẩn Dư đến chỗ bạn học, khi qua bàn của , còn cố ý liếc mắt cái.

      Nhưng cúi đầu nhìn menu, hề ngẩng đầu liếc nhìn cái, cảm thấy có chút thất vọng, đành nhanh đến chỗ hai người bạn đồng học.

      “Thực xin lỗi, tớ đến muộn!”

      kéo cái ghế rồi ngồi xuống, hai người bạn học học kiêm bạn tốt của – Tô Tuyết Lương cùng Đào Quyên Linh, lập tức hẹn mà cùng truy hỏi: “Cẩn Dư, người đàn ông kia là ai vậy?”

      “Ai?” Thư Cẩn Dư vẻ mặt mơ hồ.

      “Đừng có chối! Vừa rồi ở cửa, cậu với người kia nhìn nhau rất lâu nha! phải ngồi ở cái bàn kia và dựa vào cửa sổ sao? Tại sao hai người ngồi cùng nhau?” Họ nhanh chóng lôi ra đống vấn đề.

      phải, tớ biết !” vất vả lắm mới bình phục sau tình huống xấu hổ vừa rồi, giờ bị họ truy hỏi như, hại lại đỏ mặt rồi.

      biết? Gạt người! biết mà còn nhìn nhau lâu như vậy? Tình cảm giữa chúng mình là cái gì chứ? Chỉ cần là người cậu thích, chúng mình tuyệt đối ủng hộ cậu, yên tâm!” Tô Tuyết Lương vỗ vỗ hai vai .

      “Đúng thôi! Làm bạn học bốn năm rồi, cũng phát cậu động lòng với người con trai nào, hiếm lắm mới thấy cậu thích người, chúng ta nhất định hết lòng giúp đỡ, làm vướng chân cậu đâu.” Đào Quyên Linh cũng .

      “Đúng vậy! Đúng vậy!” Tô Tuyết Lương gật đầu phụ họa.

      “Tớ cần, tớ biết mà! Được rồi, đừng bậy nữa, uống cà phê !”

      cầm lấy menu, chọn tách cà phê thích, đem menu trả lại cho người phục vụ, tầm mắt kiềm chế được mà chuyển hướng nhìn sang thân ảnh cao ngất ngồi ở bên cửa sổ.

      tại ngồi ở vị trí này, thể thấy mặt , chỉ nhìn thấy lưng , nhưng như vậy cũng tốt, bởi vì chỉ cần người kia quay đầu lại, có thể hề ngần ngại ngắm nhìn , sợ bị phát .

      Thời gian kế tiếp, chút để ý đến cuộc chuyện với đồng học, thỉnh thoảng vụng trộm quan sát gương mặt u buồn phản chiếu ô cửa sổ thủy tinh.

      giống như có đầy bụng tâm ……

      nhìn đến thất thần, phát hai đứa bạn học ngồi trước , trao đổi với nhau ánh mặt tà ác, hai người che miệng cười, thoạt nhìn như kẻ trộm.

      Thư Cẩn Dư ngồi trong phòng cà phê nửa giờ, cũng lặng lẽ ngắm thân ảnh ủ dột kia nửa giờ, biết chính mình nên như vậy nên nhìn chằm chằm người đàn ông như vậy, nhưng kiểm soát được!

      Biểu tình chăm chú nhìn ra ngoài cửa sổ của làm cho cảm thấy đơn, thậm chí có loại cảm giác chua xót, muốn vuốt lên nếp nhăn tại mi tâm của .

      thở dài, muốn thay đổi tâm trạng chút, vì thế cầm lấy túi rồi đứng dậy với bạn học: “Tớ toilet chút.”

      “Ừ, cậu nhanh !”

      Tô Tuyết Lương cùng Đào Quyên Linh dường như cầu còn được, vội vàng xua tay bảo nhanh.

      “Mấy người…… làm gì mà sung sướng như vậy chứ?” Nhìn họ cười như vậy, Thư Cẩn Dư khỏi nghi hoặc.

      Họ có chủ ý gì vậy?

      có! Bọn tớ sung sướng cái gì được chứ?” Hai người đồng thời lắc đầu phủ nhận: “Cậu đừng hiểu lầm, mau !”

      “Được rồi!” Thư Cẩn Dư hồ nghi liếc mắt nhìn họ cái, mới đứng dậy vào toilet.

      ở trong toilet đợi năm phút đồng hồ, nghĩ tới lúc trở lại, hai đứa bạn học thấy bóng người, những thế, thân ảnh ngoài ý muốn ngồi ở vị trí của hai người kia.

      ……”

      kinh ngạc che miệng, nhìn người trước mắt.

      Là người đàn ông cùng vào!

      Tại sao lại ở chỗ này? Tuyết Lương và Quyên Linh đâu?

      Người kia giống như nghe thấy tiếng lòng của , nhướng mi, thản nhiên : “Bạn của rồi, các ấy muốn tôi ở chỗ này chờ . Theo các ấy , có chuyện quan trọng muốn với tôi?”

      “Tôi?” Thư Cẩn Dư cuối cùng cũng hiểu, Tô Tuyết Lương cùng Đào Quyên Linh rốt cuộc là có chủ ý gì rồi.

    5. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 1.2

      “Tôi?” Thư Cẩn Dư cuối cùng cũng hiểu, Tô Tuyết Lương cùng Đào Quyên Linh rốt cuộc là có chủ ý gì rồi.

      Trời ạ! Tại sao họ lại dùng phương pháp chết người này để tạo cơ hội cho chứ?

      Họ hại chết mất thôi!

      có!” vừa thẹn vừa hoảng loạn vội phủ nhận, quả thực mắc cỡ chết được.

      có?” Ban đầu người kia còn mang theo ánh mắt thú vị đột nhiên rùng mình, nhướn cao mày cũng nhanh chóng đứng dậy.“Ý là — có chuyện muốn với tôi, tôi bị người ta lừa à?”

      “Tôi cũng có ý này……” lại vội vàng lắc đầu.

      quả mời lại đây, nhưng Tuyết Lương và Quyên Linh cũng phải cố ý trêu đùa , tin tưởng họ thuần túy là có ý tốt, giúp kết dây tơ hồng.

      …… phải…… Bọn họ…… Bọn họ tuyệt đối phải cố ý trêu đùa , bọn họ chính là…… Chính là……” lắp bắp, cả buổi ra lời.

      “Chỉ là cái gì?”

      Người này tuy ở ngoài có vẻ hiền lành dịu dàng, nhưng lại dùng ánh mắt lạnh như băng làm người ta rét mà run.

      Thư Cẩn Dư lo lắng chà xát hai bàn tay bé, biết nên như thế nào để làm bớt giận.

      “Đối…… Thực xin lỗi! Tôi biết bạn học của tôi làm như vậy……thực là sai rồi, nhưng bọn họ có ác ý, họ cho rằng tôi thích , cho nên mới giúp tôi tạo cơ hội chuyện với , bọn họ phải ý định trêu đùa , mong tha thứ!” xấu hổ cúi đầu hướng giải thích.

      “Bọn họ nghĩ vậy? Ý của , kỳ cũng thích tôi?” Người kia lại lôi ra vấn đề khác.

      “Đó là bọn họ hiểu lầm thôi!” hàm hồ trả lời.

      “Phải ?” hừ lạnh.“Tôi cảm thấy họ hiểu lầm.”

      “Cái gì…… Ý là sao?” hiểu ý tứ của .

      có dám sau khi tôi vào trong quán, vụng trộm nhìn tôi?”

      “Tôi?” Mặt của lập tức hồng như tôm luộc, quẫn bách liên tục lắc đầu phủ nhận : “Tôi…… Tôi có!”

      ? Nhưng tôi thấy tình hình, cũng phải như vậy.”

      thấy?”

      “Đúng vậy! Chắc quên là tôi ngồi bên cửa sổ phải ? Bên cạnh tôi là mặt thủy tinh lớn, mà mặt bên kia của thủy tinh là bối cảnh màu đen, biến thành mặt gương to, có thể phản chiếu hình ảnh nhân viên làm việc, đương nhiên…cũng bao gồm cả những người ngồi phía sau tôi!”

      Thư Cẩn Dư nghe xong liền xấu hổ chỉ hận thể lập tức uống thuốc khiến mình trở nên trong suốt, biến mất mặt đất.

      ra giống sắc nữ nhìn chằm chằm người ta, mà cũng tránh được ánh mắt quan sát của , sớm biết!

      Trời ạ!

      “Sao? định phủ nhận à?” Đinh Hạo Luân xấu xa nhìn .

      “Thực xin lỗi, phải tôi cố ý nhìn lén !”

      tự biết thể chống chế, đành phải ngoan ngoãn nhận tội.

      biết sai là tốt rồi!” nhàn nhã dựa vào phía sau, hiển nhiên hết giận rồi.

      ban đầu quả có chút giận dữ, bởi vì bị người ta trêu đùa, nhưng tại, mọi tức giận của hoàn toàn tiêu tán, bắt đầu dùng ánh mắt quan sát .

      rốt cục nhớ ra giống ai rồi, giống em cùng huyết thống của , Thuần Thuần!

      này giống Thuần Thuần ở khuôn mặt mịn màng, lúc tức giận hay thẹn thùng đều đỏ mặt, thoạt nhìn vô cùng đáng .

      Kỳ người này cùng em có vẻ ngoài quá giống nhau, chỉ có năng hòa nhã, duyên dáng là vài phần giống. Nhưng thực ra, này so với em còn xinh đẹp hơn!

      Tâm thoáng chốc trở nên mềm mại, cùng gương mặt tròn đáng , cùng biểu tình linh hoạt, làm cho người ta muốn âu yếm.

      có cảm tình với tôi?” gọn gàng dứt khoát, hại trận đỏ mặt.

      “Tôi……” làm sao dám là có?

      Cho dù vụng trộm thương , cũng phải biết xấu hổ mà thừa nhận nha!

      , tự thú vô tội!” có chút nghiêm khắc liếc mắt nhìn .

      vẫn dám thừa nhận, nhưng ánh mắt kích động cùng xấu hổ tiết lộ tâm tình của rồi.

      thở dài hơi, đổi cách hỏi: “Tôi đổi cách hỏi khác vậy, em — có đồng ý hẹn hò với tôi ?”

      “Hẹn hò với ?!” Thư Cẩn Dư trợn to mắt, đột nhiên thở hốc vì kinh ngạc, thể tin vào những gì mình vừa nghe.

      vậy chăng? muốn hẹn hò với ?

      “Đúng vậy. Em thấy sao? Em muốn à?” truy hỏi.

      “Nhưng mà…… Ngay cả tên của nhau chúng ta cũng biết……”

      thành vấn đề! Tôi là Đinh Hạo Luân, năm nay hai mươi tám tuổi, chưa kết hôn, cũng có bạn , tại công tác ở công ty kinh doanh Chấn Tinh. Còn em?”

      “Tôi…… Tôi là Thư Cẩn Dư, sinh viên năm thứ tư, sang năm tốt nghiệp.”

      “Tốt! Chúng ta biết tên cùng bối cảnh của nhau, tại em có đồng ý ?”

      chắm chú nhìn , đôi mắt nâu ngăm đem thâm thúy tựa sương mù mà tối tăm, làm cho người ta thấy bên trong che dấu điều gì, đến tột cùng là cảm tình gì? bỗng nhiên nhớ tới mình nhìn ngoài cửa sổ khi nãy, cái loại cảm giác độc này.

      Khi đó trong lòng suy nghĩ đến người, là ai?

      Đáp án này cũng , nhưng muốn trở thành người con kế tiếp khiến tương tư!

      biết chính mình dễ dàng đáp ứng cùng hẹn hò dễ làm nghĩ là người rất dạ, nhưng muốn bỏ qua cơ hội lần này!

      Cơ hội có được hạnh phúc, khi mất trở lại, muốn vì rụt rè mà mất khả năng được đến với hạnh phúc.

      Vì thế e lệ cúi đầu, giọng : “Nếu…… Nếu chân thành như vậy…… Tôi đồng ý!”

      “Cám ơn em, Cẩn Dư.”

      Đối với đáp ứng của , Đinh Hạo Luân quá vui mừng, chỉ mỉm cười, sau đó quay đầu nhìn ngoài cửa sổ, thở ra tiếng thể nghe thấy: “Thuần Thuần, tại em nên vừa lòng rồi! ”

      Trong lòng cất giấu .

      ấy phải ai khác, chính là em – Đinh Thuần Thuần!

      chưa bao giờ cho kẻ nào biết, thích em mình, tuy rằng bọn họ cùng huyết thống, nhưng ở trong mắt người đời, em của mình cũng khác gì ma quỷ.

      Phải đến, năm ấy Thuần Thuần ba tuổi, chính thức nhập tịch vào nhà họ Đinh, đổi sang họ “ Đinh ”, từ mất trí nhớ, cho nên vẫn biết mình phải là cốt nhục của Đinh gia mà được nhận nuôi từ nhi viện.

      Dưới tình huống như vậy, làm sao để có dũng khí thẳng với Thuần Thuần về tình của mình? nhất định nghĩ là kẻ cuồng em !

      Cho nên ngừng nhẫn nại, thầm chịu đựng thống khổ, mà Thuần Thuần căn bản biết tâm ý của , lại thành tâm khuyên nên hẹn hò với bạn .

      Đó là chuyện của tuần trước……
      snowbell thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :