1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô Vợ Bỏ Trốn Của Sát Thủ Tổng Tài - Thiên Cầm (284 Chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      VỢ BỎ TRỐN CỦA SÁT THỦ TỔNG TÀI
      [​IMG]

      Tác giả : Thiên Cầm
      Thể loại : đại, có chút hài, HE.
      Số chương: 284 chương (mình làm PN vì nó liên quan đến Tiêu ca và Hàn tỷ !)
      Editor: Yu Yu
      Nguồn: http://yuconuong.wordpress.com/
      Giới thiệu:

      thiên kim tiểu thư xinh đẹp giàu có.

      sát thủ tàn nhẫn, cũng là tổng tài lãnh khốc!

      Ba năm trước đây, vì trốn hôn, chạy đến khách sạn năm sao tìm nam kỹ phá thân, điều tiếc nuối chính là hôn trốn thành, lại bị tra ra mang bầu tại ngày tân hôn thứ hai, bị nhà chồng vô tình đuổi ra cửa chính.

      Ba năm trước đây, tại khách sạn chẳng biết tại sao bị trở thành con vịt để sử dụng, xong việc sau này, dám thưởng chiếc nhẫn kim cương sang quý, còn đó là nhẫn kết hôn tháng sau của .

      Nhìn chăm chú nhẫn kim cương trong tay, thề! Coi như là đào ba thước đất cũng phải tìm ra người đàn bà kia!


    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 1: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn

      khách sạn năm sao.



      Hai bên cửa tự động từ từ mở ra. Ngay sau đó trước mắt nhân viên tiếp tân xuất người đeo kính râm, mặc âu phục mỏng của người phụ nữ trẻ, giày cao gót bước sàn gỗ mịn, phát ra những tiếng leng keng dễ nghe.



      Lâm Tử Hàn cố gắng trấn tĩnh tiếng tim đập bồn chồn, thở sâu bộ về phía trước, ngón áp út đeo chiếc nhẫn kim cương sáng bóng, quyến rũ, chiếu thẳng vào mắt của mọi người xung quanh.



      Sau 1 tiếng kêu , nhân viên tiếp tân lộ ra nụ cười chuyên nghiệp, lịch : “Xin hỏi , chúng tôi có thể giúp gì được cho ?”



      cần phải : Thưa bà”. Lâm Tử Hàn bỏ kính râm ra, khóe môi khẽ nhếch lên nụ cười.



      “Vâng, thưa bà, xin hỏi chúng tôi có thể giúp gì được cho bà?” Nhân viên tiếp tân liếc mắt nhìn xung quanh chiếc nhẫn kim cương phát sáng, có chút nhẫn nại nào.



      “Cho tôi phòng đôi tốt nhất”. Lâm Tử Hàn giả vờ lành nghề, có trời mới biết thực ra đây là lần đầu tiên ấy ở trong khách sạn, trong lòng lo lắng thiếu chút nữa làm rơi chiếc nhẫn kim cương khỏi ngón áp út.



      “Vâng, đây là thẻ phòng”. Nhân viên tiếp tân giao cho thẻ phòng, Lâm Tử Hàn cúi đầu nhìn. Phòng 2017.



      “Xin hỏi bà có điều gì cần nữa ?”



      Lâm Tử Hàn do dự nửa ngày, cuối cùng lấy hết dũng khí : “Tìm cho tôi người đàn ông lên đây, phải đẹp trai và phục vụ tốt nhất”.



      “A?” Nhân viên tiếp tân sửng sốt, sau đó nhoẻn miệng cười : “Hiểu”.



      Ánh mắt Lâm Tử Hàn như muốn cười, nhưng lại cố gắng nhịn xuống, nhân viên tiếp tân liếc mắt, tâm trạng buồn bực, phải là kêu 1 con vịt thôi, cần gì phải lo lắng quá? Nhưng mà mặt mình tại sao lại nóng thế? Nhấc chân như chạy trốn tới thang máy. Trời ạ, thực là ngại chết được.



      “Hãy nhìn , cưới vào nhà giàu có nhất định là có hạnh phúc”. Nhân viên lễ tân cùng mấy người khác cười , mấy vị mỹ nữ che miệng mà cười.



      Cửa tự động lần thứ hai mở ra, ánh mắt mấy nhân viên nữ tiếp tân lại lần nữa bị người vừa tới hấp dẫn. Người đàn ông xuất trước mắt rất đẹp trai. Vóc người cao gầy, thể trạng cường tráng, thân quần áo màu đen được thiết kế thỏa đáng.



      Đôi mắt tối, ánh mắt lấp lánh có thần, ngay cả bộ dạng bước cũng mê người.



      Cánh tay người đàn ông chạm vào khẩu súng lục đặc biệt, mỉm cười, cửa cảm có vẻ như có cách nào nhận biết được súng.



      “Hãy cho tôi gian phòng tốt nhất”. Khóe môi khẽ nhếch, các nhân viên tiếp tân như rơi vào mộng ảo trước nụ cười gợi cảm đó.



      Cuối cùng cũng tỉnh hồn lại, vội lấy thẻ phòng lịch : “Vâng, thẻ phòng của ngài đây”.



      Người đàn ông lấy lại thẻ phòng, hề nhìn cái liếc mắt của mấy , thẳng đến hướng thang máy.



      Trong thang máy, ta lấy điện thoại di động ra,trước màn hình loạt các dãy số điện thoại, bên kia truyền tới thanh lưu loát của người đàn ông: “Báo cáo đại ca, nhiệm vụ đêm nay hoàn thành thuận lợi”.



      “Được rồi” Người đàn ông bình thản ra hai chữ này, tắt điện thoại.



      Gương phản chiếu từ bốn phía, phản ánh trong gương là hình ảnh quyến rũ của ta, như mộng ảo trong câu truyện cổ tích.

    3. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 2: Lần gặp đầu tiên tại khách sạn 2


      Trong phòng số 2017, Lâm Tử Hàn nhanh chóng tắm rửa, dùng khăn tắm quấn quanh thân thể. Nhìn vào khuôn mặt trước gương nóng lên, trong lòng thầm mắng: “Lâm Tử Hàn, có gì, cùng lắm mất chút tiền, chút là trôi qua!”

      Nhưng mà, trái tim vẫn đập rất nhanh, khuôn mặt cũng càng ngày càng nóng.

      chạy đến tắt đèn ở cửa, phòng tối đen chiếu lên người của , nhìn thấy gương mặt của nhau đến mức quá xấu hổ.

      suy nghĩ, cánh cửa khóa bị đẩy ra, trong bóng tối, thân ảnh cao lớn như như .

      Nhanh như vậy tới rồi, quả nhiên là khách sạn năm sao, phục vụ tốt.

      cho phép bật đèn”. Lâm Tử Hàn vội la lên.

      Người vừa tới sửng sốt chút, chỉ giây qua , bước chân trầm ổn tiến đến, ngồi xuống ghế sofa.

      Lâm Tử Hàn ngập ngừng lúc, khuôn mặt biến đen đến bên cạnh ta, xấu hổ khiếp sợ : “ mỗi ngày làm việc này, chắc chắn có nhiều kinh nghiệm, tôi thực hiểu nhiều về giá thị trường này, cho nên, đặt mức giá cả tốt, miễn là dịch vụ tốt, giá tùy ”.

      Trong bóng tối, hai ánh mắt lạnh lùng thẳng tắp bắn lên người , Lâm Tử Hàn khỏi có chút co rúm lại chút, thấy ta mở miệng, tháo chiếc nhẫn kim cương ngón áp út đưa tới trước mặt ta: “Này, cái này chắc là được rồi, đây chính là chiếc nhẫn kim cương kết hôn tháng sau của tôi”.

      Ánh mắt lãnh liệt liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương lóe sáng, vẫn đáp lời như cũ. Lòng bàn tay vô thức dò xét vào giữa túi áo véc đen, chiếc súng lục tinh xảo chơi đùa giữa các ngón tay.

      “Thiếu sao?” Lâm Tử Hàn suy nghĩ chút, đưa tay chạm vào chiếc vòng kim cương quanh cổ của Thổ Nhĩ Kỳ, đây chính là món quà gặp mặt của mẹ chồng tương lai, cũng thể cho ta.

      “…”

      “Này, dù cho là đẹp trai nhất khách sạn, phục vụ tốt nhất, cũng cần đắt như vây, đúng ” Lâm Tử Hàn tức giận đến hét to.

      sợ chết ?” Gọng súng để bụng của .

      sợ!” Lâm Tử Hàn gạt tay bên vòng eo, lắc đầu và lớn tiếng.

      Khóe miệng người đàn ông lộ ra chút cười nhạt, nhìn thấy, tựa như nhìn thấy súng trong tay ta, nhưng mà, những giây phút tiếp theo, người bị đẩy lên giường lớn, thân thể tráng kiện áp lực đè lên, thô lỗ mà thoát khăn tắm người , bàn tay để ngực của , đôi môi chăm chú ép chặt vào đôi môi nóng bỏng của .

      Lâm Tử Hàn bị động tác bất thình lình làm cho sợ đến ngây người, tứ chi giãy dụa, đấu tranh, cố gắng thoát thân khỏi những hành động điên cuồng của ta.

      “Này, có thể tắm trước được hay ?”. Cho chuẩn bị tâm lý chút.

      Người đàn ông dường như nghe thấy được , hung hăng mà hôn lên mỗi chỗ da thịt người .

      “Chậm chút! là đồ Vương bát đản! nghe lời! Tôi muốn khiếu nại !” Lâm Tử Hàn oa oa kêu to, đẩy đánh thân thể cao to ép chặt ở người.

      Ở chỗ sâu trong bụng đột nhiên truyền đến trận đau đớn, hét lên tiếng, tăng sức mạnh bàn tay lên chiếc lưng khỏe mạnh của ta, hét to: “Hỗn đản! làm tôi đau”.

      “Hu… phục vụ tốt, tôi muốn khiếu nại !”

      là đồ vương bát đản!”

      “…” Sau thời gian dài, cuối cùng cũng mắng mệt mỏi, người đàn ông kia cũng dừng động tác của mình lại, ngã vào bên thở hổn hển.

      Mồ hôi người của ta chảy ra khắp nơi, ta thỏa mãn nhắm hai mắt lại ngủ.

      Lâm Tử Hàn chịu đựng khó chịu trong cơ thể, xoay người xuống giường mặc quần áo, vội vàng chạy ra khỏi gian phòng, thoát khỏi người đàn ông đáng ghét này.

      Phía sau, đôi mắt nóng rực thẳng tắp bắn lên người Lâm Tử Hàn, hoảng sợ chạy . Trong bóng tối, khóe miệng ta hơi hé mở, lộ ra dáng cười tà mị.

    4. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 3: dâu mới có nhẫn

      Biệt thự Lâm gia nằm ở lưng chừng núi, Lâm Tử Hàn nhìn mẹ bận rộn liên tục, cuối cùng chịu nổi nữa mà thốt lên: “Mẹ! Con chưa tốt nghiệp đại học, tại sao lại buộc con kết hôn sớm như vậy?”

      Lâm phu nhân liếc mắt nhìn : “Sớm muộn gì cũng đều như nhau, Tạ gia có thể coi trọng con, là phúc phận của con, Vân Triết là người đàn ông tốt, lại là người nối nghiệp mới của tập đoàn Tạ thị, con còn thấy có cái gì chưa đủ?”

      “Nhưng mà con thích ta! Hơn nữa ta khi còn bé xấu xí, lớn lên cũng xấu sao, bây giờ chắc chắn cũng rất xấu xí”.

      “Cậu ta con!” Lâm phu nhân vỗ vai của , phiền hà : “Nhanh lên, thay bộ quần áo đẹp chút, Tạ phu nhân chút nữa qua đây nhận người, Tạ phu nhân nhiều quy củ, con nên chú ý chút”.

      Lâm Tử Hàn chuyển động tròng mắt, dè dặt hỏi thăm: “Mẹ, Tạ phu nhân lần trước muốn kiểm tra giường, đúng ?” (Cái nờ là kiểm tra xem có… hịhị =.= lạc hồng sau khi í í á mà *xấu hổ quá*)

      “Tất nhiên là , Tạ phu nhân rất phong kiến” Lâm phu nhân , sau đó nhìn ấy, giận dữ :

      “Nha đầu chết tiệt kia, con cũng đừng cho ta…”

      “Yên tâm ”. Lâm Tử Hàn tức giận mà liếc mắt, tình cảnh đêm hôm đó đột nhiên lên trong đầu , khuôn mặt bắt đầu nóng lên. Trong lòng thầm mong, chờ đợi cho Tạ phu nhân kiểm tra giường, như vậy mẹ mới có cách nào.

      Tạ Vân Triết là người đàn ông tồi, điều này phủ nhận, khi còn bé luôn thích theo ta – là cái đuôi của ta, quấn quýt lấy ta, chỉ tới khi ta 10 tuổi xuất ngoại mới thôi.

      cũng tin tưởng rằng Tạ Vân Triết nhất định đối tốt với mình, nhưng mà, muốn kết hôn với ta.

      “Chuyện làm ăn của Lâm gia phải tốt sao? Tại sao còn muốn lấy hạnh phúc của con nịnh bợ người khác”. Lâm Tử Hàn bất mãn, vô cùng bất mãn!

      “Nếu có Tạ gia chống đỡ, Lâm gia trong đêm rất có thể mất phân nửa sản nghiệp”. Lâm phu nhân :

      “Con là trưởng nữ của Lâm gia, cuối cùng cũng nên vì Lâm gia mà có chút đóng góp chứ?”

      “Nhưng đó là việc của cả đời!” Lâm Tử Hàn thực hoài nghi, rốt cuộc phải là con của Lâm gia, làm thế nào cha mẹ lại có thể vô tình vô nghĩa với như vậy?

      cần nữa, nhanh thay quần áo!” Lâm phu nhân gầm lên.

      Lâm Tử Hàn buồn bực, trừng mắt nhìn mẹ mình, quay người ra khỏi gian phòng của bà. Tại cửa ra vào thiếu chút nữa đụng phải giúp việc vừa mới vào cửa.

      giúp việc sợ hãi, cuống quít xin lỗi.

      “Có chuyện gì sao lại rối rít mở cửa như vậy?” Lâm phu nhân hài lòng trừng mắt mà nhìn giúp việc.

      giúp việc co rúm người lại, cúi đầu : “Phu nhân, Tạ phu nhân cùng Tạ thiếu gia tới, đợi ở dưới lầu”.

      “Đúng ?” Khuôn mặt Lâm phu nhân giãn ra cười tươi, quay người về phía Lâm Tử Hàn lạnh lùng : “Nhanh trở về phòng thay đổi quần áo rồi xuống dưới lầu gặp khách ”. xong bà lướt qua , xuống dưới lầu.

      Lâm Tử Hàn quay lại nhìn bóng dáng bà rồi làm mặt quỷ, chậm chạp theo sát ra ngoài, tại đầu cầu thang cúi đầu nhìn xuống dưới

      Ở tầng dưới, thân ảnh người đẹp trai chiếu vào trong mắt , kinh ngạc mà trợn trừng hai mắt, người đàn ông kia…, chính là người xấu xí năm đó sao, mười tuổi ngoại hình có cao hơn – Tạ Vân Triết sao? Làm sao có thể? Hôm nay, ta trở thành người đàn ông hấp dẫn, thực biến đổi của người đàn ông 18 tuổi nha.

      Ánh mắt của , tạm thời lúc lâu vẫn chưa có trở về.

      “Tạ phu nhân, Vân Triết, nhiều năm gặp, có khỏe ?” Lâm phu nhân nhiệt tình mà nghênh đón.

      Tạ phu nhân nhã nhặn đứng dậy, mỉm cười và : “Đều tốt, Tử Hàn đâu?”

      “Nó thay quần áo, lúc sau xuống”. Lâm phu nhân , kéo bà ngồi xuống lần nữa.

      Tạ Vân Triết hơi quay đầu , ánh mắt hướng lên , đối diện với cặp mắt mê luyếnđang nhìn kia, sau đó mỉm cười.

      Lâm Tử Hàn kinh ngạc, cuống quít thu hồi ánh mắt, chạy trốn khỏi cầu thang, chạy vào phòng ngủ. Trái tim, hình như biến thành Tiểu Thỏ Tử (lẽ ra là con thỏ ^^ dưng mà để Tiểu Thỏ Tử hay hơn đúng ?) ngoan ngoãn, bang bang nhảy dựng lên.

      Trời ạ, vì sao ai cho Tạ Vân Triết trưởng thành lại đẹp trai như vậy, vì sao ai cho , phải kết hôn với người đàn ông rất có mị lực lớn như vậy? (Hự, nếu cho tỷ bít Tiêu ca của em để ở đâu???)


      Chỉ trong nháy mắt, hối hận tràn ngập toàn bộ trái tim , nếu như có ai đó cho , buổi sáng hôm đó đến khách sạn tìm con vịt phá thân.

      Nhưng bây giờ… Hu…!

      <><><><><><><><><><>



      Tạ phu nhân cố ý lên núi muộn vài ngày, bài bát tự của hai người, tiên với bà rằng hôn lễ của thích hợp phô trương. Như thế, hôn lễ được tổ chức đơn giản tại Tạ gia.

      Lâm Tử Hàn sợ hãi mong chờ thời khắc này đến,tay nắm lấy âu phục của Tạ Vân Triết, tay ngừng toát mồ hôi lạnh. lo lắng, Tạ phu nhân thực muốn kiểm tra giường! Hu… Nghĩ đến thời điểm đó lạnh cả người.

      Căn bản có tâm lý ứng phó vị khách trước mắt, thầm mong hôn lễ nhanh chóng qua .

      Trong đại sảnh, Tạ phu nhân hài lòng đánh giá con dâu mới, ngừng gật đầu. Lâm Tử Hàn ngoại hình xinh đẹp, tri thư đạt lễ, nhưng ra trông rất vừa mắt bà.

      Ánh mắt lại nhìn xuống tay , nụ cười mặt bà trong nháy mắt biến mất, kéo người lại : “Nhẫn kết hôn đâu? Kết hôn rồi thậm chí ngay cả nhẫn cũng đeo?”

      Lâm Tử Hàn kinh ngạc, nhẫn? nhất thời kích động thưởng cho con vịt kia rồi. luống cuống mà Uhm:

      “Sax… Cháu vệ sinh cẩn thận làm rơi xuống nhà vệ sinh” o.0

      “Xuống nhà vệ sinh?” Tạ phu nhân kinh hoàng kêu lên: “Cháu có biết chiếc nhẫn kim cương trị giá bao nhiêu tiền ?”

      Lâm Tử Hàn nghĩ đến mà sợ, lắc đầu, biết rất đắt tiền, nhưng giá trị bao nhiêu có nghiên cứu qua. nghĩ thầm, Tạ gia nhiều tiền như vậy, sao lại tức giận thế chứ?

      Tạ Vân Triết vội giải vây: “Mẹ, Tử Hàn phải cố ý, thôi dẹp , hôm nào lại mua chiếc khác là được”.

      “Bà thông gia, xin lỗi”. Lâm phu nhân liên tiếp phải, lạnh lùng trừng mắt nhìn Lâm Tử Hàn. Tạ phu nhân tiếp khách mới đến,sau đó cũng phát tác nữa, chỉ có thể nhịn.

    5. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 4: dâu mới có nhẫn 2

      Cuối cùng có thể về ngủ, Lâm Tử Hàn thư thái tắm rửa chút, khi ra khỏi phòng tắm, Tạ Vân Triết ngồi ở giường, nhìn với nụ cười hạnh phúc.

      tiến lên, ôm vào trong lòng, kích động mà mở miệng: “Tử Hàn, cuối cùng chúng ta cũng kết hôn”. , vẫn luôn . Lấy , là nguyện vọng lớn nhất kiếp này, hôm nay cuối cùng cũng thoả nguyện, có thể nào vui mừng?

      Lâm Tử Hàn chột dạ giật mình xoay người khỏi lòng ngực của , chỉ Uhm mở miệng: “Em… em ngày hôm nay bất tiện, cũng thể được…”

      Kéo dài ngày được ngày, cùng lắm ngày mai cùng ấy tuần trăng mật , tạm thời Tạ phu nhân cũng có cơ hội kiểm tra giường.

      “Ừ, đêm nay chạm vào em”. Tạ Vân Triết lại cười .

      ngủ sofa có được hay ?” Ai biết có thể “làm” hay , tạm thời vẫn nên ngủ riêng.

      Tạ Vân Triết chạm vào mũi cái, buồn cười : “ chạm vào em”.

      “Vậy cũng được”.

      “Được rồi, ngủ ở sofa”. Tạ Vân Triết thoả hiệp.

      Lâm Tử Hàn nâng mắt lên nhìn với lòng biết ơn: “Cảm ơn”.

      “Mệt ngày, ngủ sớm chút thôi”. Anhđẩy đến phía giường, nhìn nằm xuống, mới lấy chăn trở lại sofa.

      Sáng sớm hôm sau, Tạ phu nhân quả nhiên tiến đến kiểm tra giường, nhìn ga giường trắng tinh, nghi ngờ đánh giá hai người.

      Tạ Vân Triết vội hỏi: “Mẹ, tối hôm qua con uống nhiều quá, cái dính vào giườngthì (Lạc hồng a >.<), cho nên…”

      Tạ phu nhân yên tâm, gật đầu ra ngoài.

      <><><><><><><><><><><><><><><><><><>



      biệt thự cạnh bờ biển, Lãnh Phong nhìn vào chiếc nhẫn kim cương của phụ nữ vô số lần. Nhẫn kim cương thiết kế rất đặc biệt, rất đẹp, vừa nhìn trong nháy mắt là biết từ các nhà thiết kế nổi tiếng. Có chiếc nhẫn này, nhất định là người bình thường.

      Lông mày nhíu , khuôn mặt đẹp trai lên tia bất mãn, người phụ nữ chết tiệt kia, dám xem như con vịt để sử dụng, còn thưởng cho chiếc nhẫn kim cương này.

      Đây là loại sỉ nhục lớn!

      “Đại ca, tìm em?” A Nghi tới trước mặt đứng lại.

      Lãnh Phong nâng cao tay của mình, đưa chiếc nhẫn kim cương tới trước mặt cậu ta, khẽ : “Giúp tôi tìm ra chủ nhân của chiếc nhẫn này”.

      A Nghị nhìn chiếc nhẫn, đưa tay ra, Lãnh Phong thu cánh tay lại, cũng để cho ta chạm vào. Từ bàn đặt máy tính lấy ra tờ giấy A4, ấn lên mặt của chiếc nhẫn kim cương để lấy hình dạng.

      “Phải nhanh!” Tiếng trầm thấp, có mười phần khí phách.

      “Vâng”. A Nghị cầm bản vẽ, ra khỏi phòng máy tính. Có số việc cậu nên hỏi, cậu ta biết, và tuân thủ đúng quy tắc này.

      lần nữa Lãnh Phong liếc nhìn chiếc nhẫn kim cương, đặt nó trong ngăn kéo. Thong thả bước tới gần cửa sổ, ngoài cửa số, biển xanh bao la có giới hạn. Gió biển thổi , vờn mấy sợi tóc quanh trán, trông rất đẹp trai và quyến rũ.

      sát thủ, sát thủ tàn nhẫn và khát máu. Tuổi còn trẻ kiểm soát tổ chức của thế giới ngầm, những người trong nghề nghe tên sợ mất mật. Từ tay bắn súng thiện xạ, đưa bước lên mây, chỉ cần chấp nhận làm việc gì, chưa từng có chuyện thành công.

      Người chết ở dưới tay nhiều vô số kể, , gần như là thích loại trò chơi này!

      Chương 5: Bất ngờ mang thai

      Tầng 38 phòng làm việc của Tổng tài tập đoàn Tiêu thị.

      Tiêu Ký Phàm gõ bàn phím máy vi tính, khoé môi nhếch lên. Biểu tình lãnh đạm mặt tăng thêm phần đẹp trai và quyến rũ.

      Thân là tổng tài của Tiêu thị, năng lực siêu cường của người lãnh đạo. Tiếp nhận công việc chưa đến năm năm, lại có thể đưa công ty quản lý theo trình tự.

      Nữ thư ký vào, nhìn vào gương mặt người đàn ông đẹp trai nhưng cũng quên việc chính : “Tổng tài, tổng tài tập đoàn Tạ thị muốn gặp ngài, xin hỏi…”

      “Hãy để ấy lên đây”. Tiêu Ký Phàm cắt đứt lời , ngẩng đầu lên, càng liếc mắt nhìn nữ thư ký xinh đẹp.

      “Vâng”. Bất đắc dĩ, nữ thư ký chỉ có thể câu, đau lòng mà ra ngoài cửa.

      Chỉ chốc lát sau, sau tiếng cười , thân ảnh hoàn mỹ của Tạ Vân Triết xuất trước mặt Tiêu Ký Phàm, ta nhàng nhảy qua, ngồi lên bàn làm việc của Tiêu Ký Phàm, cười : “Tiêu tổng, gặp em dễ dàng nha”.

      Tiêu Ký Phàm liếc mắt nhìn , mỉa mai : “Những cặp mới cưới phải chỉ ở nhà với bà xã đến đây với em làm gì?”

      Tạ Vân Triết cười lớn, : “Mẹ của vẫn nhớ em đó, ngày hôm qua em tới, bà hỏi em cả ngày. Sáng sớm tới mời em, buổi tối về nhà ăn bữa cơm”.

      như vậy em cũng được?” Với tâm trạng tốt của , Tiêu Ký Phàm cũng lạnh lùng trước sau như .

      “Đương nhiên”. Tạ Vân Triết , lắc đầu khẽ thở dài: “Chưa thấy tổng tài nào tiêu sái giống như em, ba ngày có hai ngày công tác, thấy tám phần là em vui đùa khắp nơi thôi?”

      “Nếu nhìn thuận mắt, cũng có thể học em”. Tiêu Ký Phàm tắt máy tính, nhìn qua vào lưng ghế dựa, lấy áo tây trang mặc vào.

      Hai người đến hướng cửa.

      <><><><><><><><><><><><><><><><>



      Ở trong phòng buồn bực ngày, cuối cùng Lâm Tử Hàn cũng ở lại được nữa, chuẩn bị đến hoa viên chút. Cuộc sống như thế, rốt cuộc muốn trôi qua tới khi nào, thực dám tưởng tượng.

      may, tại hoa viên gặp ngay Tạ phu nhân tỉ mỉ sửa lại những cánh hoa, chẳng biết tại sao, luôn luôn sợ đặc biệt là khi nhìn thấy Tạ phu nhân, muốn trở về cũng có cách, chỉ có thể lắp bắp chào: “Mẹ”.

      Tiếng gọi mẹ này của tự nhiên, nhưng mà thể gọi.

      Tạ phu nhân nghe thấy lại cảm thấy ngọt ngào, buông chiếc kéo cầm tay, tại bồn nước rửa tay sạch , kéo ngồi xuống ghế, thân thiết : “Tử Hàn, quen ở đây chưa?”

      quen! Rất quen! Đáy lòng hò hét nhưng trong miệng lại nhu thuận : “Rất tốt”.

      “Quen là tốt rồi”. Tạ phu nhân cười tủm tỉm .

      Lúc này, giúp việc bưng trà bánh lên, đặt ở bàn rồi xuống. Tạ phu nhân cầm lấy chiếc đưa vào tay , ôn hoà mở miệng: “Nào, thử bánh đậu phộng xem, vừa mới làm thôi”.

      Lâm Tử Hàn chỉ nhìn thoáng dầu mỡ bánh đậu phộng, dạ dày đột nhiên truyền đến trận khó chịu, thẳng tới cổ họng. đứng dậy rất nhanh, tới chỗ thùng rác của hoa viên mà nôn khan.

      Tạ phu nhân sợ hãi, vội lại gần, vội vàng : “Tử Hàn, con làm sao vậy? Khó chịu sao?”

      Hơi thở thuận lại, Lâm Tử Hàn dùng khăn tay lau khoé miệng lắc đầu: “Con sao”. cũng biết mình bị làm sao, đột nhiên muốn nôn.

      Tạ phu nhân nhìn qua , vội người giúp việc gọi bác sĩ, bản thân tạm thời đỡ Lâm Tử Hàn trở lại ghế ngồi. Lâm Tử Hàn chịu nổi bà chuyện bé xé ra to, cười : “Mẹ, con có việc gì”.

      “Dù sao gia đình họ cũng sống ở hậu viện, đến đây cũng quá dễ”. Khi chuyện, bác sỹ tại gia qua vài chục tuổi tới.

      “Mau xem thiếu phu nhân khoẻ chỗ nào”. Tạ phu nhân nhường vị trí, để cho lão trung y xem mạch. Đến bây giờ còn có người xem bệnh qua việc bắt mạch? Lâm Tử Hàn miễn cưỡng đưa tay ra.

      Lão trung y đưa ngón tay đặt giữa mạch của , hơi nhắm mắt lại, nửa phút sau mở mắt, kinh ngạc nhìn Lâm Tử Hàn.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :