1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cô vợ nhỏ ôn tồn của Trung tá - Khiến Ngươi Rơi Lệ Rốt Cuộc Không Phải Ta (76C Hoàn)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 86. Đối phó nhạc phụ đại nhân (2)

      Sau khi đỡ xuống xe, tới mở cốp xe, lấy hộp quà ra. Hộp được bọc vàng óng ánh, nhanh chóng khiến Lâm Nhược hoa mắt.

      Lâm Nhược khẽ nhíu mày, sau cùng lại gì thêm. ra, chỉ cần bớt chút thời gian đến thăm cha, ông ấy cũng thỏa mãn lắm rồi. Có điều, ngày hôm nay tới cũng báo trước với cha, biết ông có ở nhà hay .

      Lâm Nhược khẽ thở dài hơi, có lẽ, số lần trở về thăm cha quá ít ỏi rồi.

      "Leng keng. Leng keng." Kha Trạch Liệt nhấn chuông cửa nhà Lâm Nhược.

      Ngôi biệt thự đơn giản lại thiếu vẻ sang trọng lên trước mắt Kha Trạch Liệt, trước đây cũng chú ý tới ngôi biệt thự này. Giữa những biệt thự xung quanh với những phong cách khác nhau, căn biệt thự tản mát ra vẻ tươi mát, trong sạch, lập tức thu hút tầm mắt người khác. ngờ, đây lại là nhà của Lâm Nhược.

      Đây lẽ nào là duyên số định từ kiếp trước sao?

      "Ai vậy?" Rất nhanh, từ trong biệt thự truyền đến giọng đàn ông hào sảng. Sau đó, người đàn ông vóc dáng cao lớn từ trong biệt thự tới, nhìn thấy Lâm Nhược qua màn hình camera, vội vàng mở cửa ra.

      Quản gia ấn vào nút mở cửa lớn, cánh cửa màu trắng liền chậm rãi kéo lên, rất nhanh, phía trước thông suốt, còn trở ngại nào.

      " thôi." Lâm Nhược trái lại liếc mắt nhìn người phía sau, nhàn nhạt mở miệng. Tự mình dẫn đầu bước vào nhà.

      Quản gia bên cạnh Lâm Nhược, khóe miệng ra nụ cười hiền lành, "Tiểu thư, sớm thế này trở về? Lúc Đại thiếu gia nhắc tới với chúng tôi, còn hai người có thể bị tắc đường, về trễ chút."

      Chờ chút, hai? ấy làm sao biết bọn họ trở về? Lâm Nhược quay đầu nghi ngờ liếc mắt nhìn Kha Trạch Liệt, thấy ánh mắt chắc chắn của , liền hiểu.

      Người đàn ông này, suy nghĩ đúng là kín đáo.

      Lâm Nhược gật đầu với quản gia, bước chân hề ngừng lại. Vừa vừa chuyện, "Vậy cha tôi biết chưa?"

      Bước chân quản gia chậm lại, thuận tiện với Lâm Nhược, "Nghe lão gia rất tức giận, bây giờ đường trở về."

      Lâm Nhược nhíu mi, cần hỏi đại khái cũng biết cha nghĩ gì. Từ cha thương Lâm Nhược như vậy, nhìn bị người đàn ông khác cướp , trong lòng đương nhiên chịu được. Kể từ khi biết chuyện Mẫn Đình, cha càng thêm gai mắt với đàn ông theo đuổi Lâm Nhược.

      có biểu ra mặt, nhưng trong lòng Lâm Nhược vẫn rất vui vẻ. Có thể có người cha thương mình hết lòng, tốt.

      Sau khi biết hai có ở nhà, Lâm Nhược bước nhanh chạy vào biệt thự, sau khi đổi giày, chạy vội hướng về phía phòng khách.

      " hai, cũng có thời gian rảnh rỗi về nhà à?" Khóe miệng Lâm Nhược mang theo nụ cười xán lạn, vẻ mặt tươi cười nhìn hai ngồi ghế sofa đọc báo.

      Lâm Khiếu bỏ tờ báo tài chính kinh tế trong tay xuống, ngẩng đầu nhìn em vóc người cao gầy, mặt cũng lộ ra nụ cười chân thành, dáng vẻ Lâm Nhược như vậy, lâu chưa được nhìn thấy. Từ lúc Lâm Nhược biết đến nam nữ thụ thụ bất thân, cũng còn thân thiết với như vậy nữa.

      Còn đứng trước mặt này là thế nào, bây giờ lại ngập tràn tình , nhu thuận đáng , thoạt hình chẳng hề giống nhau.

      Đứng dậy khỏi ghế sofa, tiến vài bước tới trước mặt Lâm Nhược, quan sát từ xuống dưới, dường như khí chất tỏa ra từ người , bớt phần lạnh nhạt, lại thêm phần nhiệt tình. "Công việc có quan trọng thế nào nữa, cũng có quan trọng bằng em này chứ."

      Tuy rằng trong lời này có ít đùa giỡn, nhưng Lâm Nhược nghe được vẫn rất là hưởng thụ, khóe miệng nở nụ cười rạng rỡ. "Chị dâu thế nào ạ?" Lâm Nhược phóng khoáng vỗ vai hai, sau đó tìm chỗ ngồi xuống. Ghế sofa mềm mại khiến thoáng cái như lọt thỏm vào.

      chuyện gì cũng tốt, nhưng nhắc đến
      [​IMG]

    2. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 87. Đối phó nhạc phụ đại nhân (3)

      Cha đến liếc mắt nhìn Kha Trạch Liệt cũng thèm liếc, vòng qua rời khỏi phòng khách. Để lại ba người ngơ ngác nhìn nhau, biết nên làm thế nào cho phải.

      "Khụ." Lâm Nhược giả vờ ho khan tiếng, liếc mắt nhìn Kha Trạch Liệt xin lỗi, trong mắt tràn ngập áy náy, " xin lỗi, tính cha em vốn vậy, đừng để trong lòng."

      "Đúng vậy đúng vậy, này, người em, đừng nản lòng. Chỉ cần có bản lĩnh, có công mài sắt, có ngày nên kim!" Lâm Khiếu vỗ vai Kha Trạch Liệt, cổ vũ .

      Kha Trạch Liệt lắc đầu cười, vẻ bận tâm của khiến Lâm Nhược yên lòng. Nhưng sau khi nhấn mạnh hết lần này đến lần khác, tạm thời tin rằng có việc gì.

      Lâm Nhược quay đầu với quản gia, "Quản gia, dọn cơm thôi."

      Sau khi gật đầu, quản gia cúi người rời , Lâm Nhược kéo Kha Trạch Liệt tới phòng ăn.

      Trong phòng ăn rộng rãi, là chiếc bàn rộng thước, dài ba thước đặt ở chính giữa, bên đặt chiếc ghế sofa gỗ đàn hương đỏ, mặt ngoài sáng bóng khiến người khác vừa nhìn biết có giá trị xa xỉ. Tường sơn trắng, rèm cửa sổ trang trí hoa văn màu lam nhạt, cửa sổ khép hờ. Khiến cả căn phòng tăng thêm sức sống.

      Kha Trạch Liệt đến trước Lâm Nhược, giúp kéo ghế ra, sau đó kéo chiếc ghế bên cạnh ngồi xuống. Động tác này, ở trong mắt Lâm Khiếu, ngừng cộng điểm cho Kha Trạch Liệt, nhưng cha lại xem thường.

      Bốn người ngồi trước bàn ăn, nhìn cơm nước liên tục được bưng lên, hơi nóng bốc lên phảng phất. Cha Lâm Nhược vẫn là gương mặt như bài Poker, lạnh như tiền, cứ như có người nợ ông năm trăm vạn vậy.

      "Cha, ăn cơm thôi." Lâm Nhược nhịn được nhắc nhở cha , ngừng dùng ánh mắt ra hiệu ông cho Kha Trạch Liệt chút mặt mũi. Nhưng bị cha kiên quyết tỏ ra nhìn thấy.

      Cuối cùng vẫn là Lâm Khiếu phải ra tay, cầm đũa gắp đồ ăn để vào bát Kha Trạch Liệt, "Kha Trạch Liệt, nào, nên khách khí. Cứ coi đây như nhà của mình, cần phải câu nệ gì đâu."

      Kha Trạch Liệt gật đầu nhàn nhạt, cảm ơn nhìn Lâm Khiếu, nhưng vẫn chưa cầm đũa lên ăn cơm, chờ cha Lâm Nhược động đũa trước.

      Người hầu bưng mâm thức ăn lên, ngừng bày biện bàn cơm, rất nhanh, bàn ăn được bày đầy thức ăn.

      Lâm Nhược hơi lúng túng gắp thức ăn cho cha , "Cha, cha ăn nhiều chút, mỗi ngày làm việc đều rất vất vả."

      Cha nhìn gắp đồ ăn vào bát của mình, gật đầu. Cầm đũa, vừa định gắp thức ăn lên ăn, sau cùng lại tiếp tục nữa. Như là do dự việc gì.

      "Bang!" Cha Lâm Nhược đặt mạnh đôi đũa lên bàn ăn, gương mặt căng thẳng, lộ ra vẻ nghiêm túc, nhìn Kha Trạch Liệt, trầm giọng : "Cậu theo tôi qua đây." xong, liền quay người rời .

      Tất cả mọi người đều hiểu ra làm sao, Kha Trạch Liệt tuy rằng cũng biết chuyện gì xảy ra, nhưng vẫn đứng dậy, theo ông. Thân người cao lớn rắn rỏi, có chút sợ hãi nào, trong thản nhiên lại xen lẫn khí thế mạnh mẽ, nhìn cảnh đẹp ý vui.

      Lâm Nhược mờ mịt nhìn Lâm Khiếu, nhìn vẻ mặt mù mờ của , nhún vai, hiển nhiên cũng biết có chuyện gì.

      Mày Lâm Nhược cau lại, nếu sớm biết Kha Trạch Liệt tới nhà mình bị làm khó dễ như thế này, để tới, là, thất sách. Cha đối xử với Kha Trạch Liệt như thế nào đây? Trong lòng Lâm Nhược thấp thỏm lo âu, ngày càng lo cho Kha Trạch Liệt.

      Cha dẫn đầu vào thư phòng, đợi sau khi Kha Trạch Liệt tiến vào, vung tay đóng cửa lại, tiếng đóng cửa mạnh khiến trong lòng Kha Trạch Liệt khỏi hốt hoảng. tiếng vang lớn này, ngay cả Lâm Nhược ở tầng dưới cũng nghe thấy được, tim bắt đầu đập mạnh.

      Cha như thế, chưa từng nhìn thấy.

      "Kha Trạch Liệt, trước kia cậu đồng ý với tôi thế nào?" Cha Lâm Nhược hung hăng nhìn Kha Trạch Liệt, trong con ngươi tựa như muốn phun ra lửa giận, khiến lòng người sợ hãi.
      [​IMG]

    3. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 88. Cứu người

      "Cái gì." Cha Lâm Nhược trợn mắt hốc mồm nhìn Kha Trạch Liệt, dáng vẻ kinh hoàng, tin lời .

      Lâm Nhược mơ mơ màng màng ở bên cạnh nghe được chuyện này khỏi im lặng, dù rất buồn ngủ, nhưng đây là lý do bị coi thường hoàn toàn sao?!

      "Ôi chao, cha, vấn đề này chúng con về nhà bàn bạc lại mà." Lâm Nhược kéo Kha Trạch Liệt ra khỏi cửa.

      Cha nhìn dáng vẻ trốn chạy của , bất đắc dĩ lắc đầu cười cười, con của ông chính là như thế, lòng suy nghĩ vì người khác, biết lo lắng cho mình nhiều hơn chút.

      "Kha Trạch Liệt, chăm sóc con của cha tốt." Ông gào to với bóng lưng ngày càng xa dần, hai người kia, trai tài sắc, ngay cả ông cũng khỏi chậc lưỡi cảm thán. Đúng là đôi trời sinh, đứng chung chỗ xứng đôi như vậy.

      Kha Trạch Liệt nghe tiếng ông, quay người lại, cũng gào to đáp lời, "Con hiểu, cha, cha vào nhà , bên ngoài lạnh lắm." Mãi đến khi cổng khép lại, Kha Trạch Liệt mới quay đầu về.

      Lái chiếc xe Audi từ trong ga-ra ra, xe, im lặng gì.

      Cơn buồn ngủ của Lâm Nhược lại tìm tới lần nữa, trong lúc mơ màng vẫn nghe được tiếng của Kha Trạch Liệt, sau khi tùy tiện đáp lại tiếng, liền gặp Chu Công. có gì đáng lo ngại, cùng lắm , sau khi tỉnh lại bảo lại lần nữa là được rồi.

      Kha Trạch Liệt nhìn Lâm Nhược ngủ bình yên bên cạnh, khóe miệng gợi lên đường cong đẹp mắt, ánh mắt dịu dàng như ánh trăng, nhàn nhạt chiếu người Lâm Nhược.

      Cứ yên tâm ngủ , của .

      Tương lai, dẫn em tới ngôi nhà của chúng ta, vẫn còn nhiều thời gian như vậy, chắc chắn có thể chuẩn bị mọi thứ tốt. Cha rất đúng, em là người phụ nữ của , phải chăm sóc cho em tốt. Cha em thương em nhiều năm như vậy, phải để cho em phải uất ức bên .

      Kỹ năng lái xe của Kha Trạch Liệt luôn tệ, mạch yên ổn lái xe về đến nhà. Chầm chậm dừng xe lại, ôm lấy Lâm Nhước ở ghế sau. Lâm Nhược có thói quen, luôn thích ngồi ở ghế sau. Nhưng như vậy cũng tốt, cần phải lo lắng lỡ xảy ra chuyện gì, bị thương nặng. Có lẽ chỗ ngồi ghế sau vẫn tương đối an toàn.

      Lâm Nhược ngủ say hô hấp đều đều, lồng ngực theo hô hấp khẽ lên khẽ xuống. Lông mi khẽ run, tựa như làm gì đó trong mơ. Đôi môi hấp dẫn mê người, làn da trắng nõn căng mịn, có chút tỳ vết nào.

      Kha Trạch Liệt dùng kiểu ôm công chúa ôm Lâm Nhược vào trong ngực, cảm nhận được độ ấm của , cảm giác tồn tại thực khiến rất thỏa mãn. Sải bước lên tầng, chỉ sợ Lâm Nhược bị cảm lạnh.

      Mở cửa phòng, bàn tay còn bận bế Lâm Nhược, rảnh rỗi bật đèn điện, cũng may trải qua huấn luyện thực nghiệm bóng tối, trong đêm đen có thể nhìn mọi thứ ràng hơn người bình thường. mạch tới phòng ngủ, đặt xuống. Hai tay rảnh rỗi, mới bước ra ngoài đóng cửa phòng, khóa lại, sau đó bật đèn điện.

      Cả căn phòng được chiếu sáng, ánh đèn phát ra ánh sáng êm dịu, chiếu người Kha Trạch Liệt, dáng người cao lớn rắn rỏi mạnh mẽ.

      vào phòng ngủ lần nữa, để cơ thể Lâm Nhược nằm ngang. Lâm Nhược bây giờ mặc cho người ta sắp đặt, xem ra, ngày hôm nay hẳn là rất mệt, mệt đến nỗi ngủ say tới loại trình độ này.

      Kha Trạch Liệt bất đắc dĩ cong môi, này mãi học nổi việc phải lấy chính bản thân mình. chắc chắn biết, rất đau lòng, đau lòng quý trọng chính mình.

      Con phải đều ở nhà làm chút việc nhàng đơn giản, những chuyện khó khăn nặng đề kia, giao cho đàn ông bọn làm được sao!

      Đưa tay khẽ giúp Lâm Nhược tháo giày cao gót ra, nhàng đặt sàn nhà, tiếp tục tháo chiếc giày còn lại. Chân trắng bóc, đôi chân tinh tế như bạch ngọc. Chính bởi vì như thế, khi gót chân vì ma sát với gót giày mà đỏ bừng, lộ ra hết sức ràng.

      Kha Trạch Liệt nhàng nâng gót chân lên, ngắm nghía tỉ mỉ, trong lòng khỏi khẽ nhói lên. Có thể tưởng tượng công việc hàng ngày của Lâm Nhược, nghe trong công ty EX, vì là công ty của cha cửa sau, thành tựu ngày hôm nay đạt được đều do bản thân từng chút từng
      [​IMG]

    4. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 89: Có chừng mực

      Mở cửa phòng vệ sinh, chỉ thấy khói dày đặc bao phủ, thân thể mềm mại nõn nà nằm nền gạch men. Thân hình xụi lơ khiến Kha Trạch Liệt cảm thấy có chút quen mắt, nhưng tạm thời có nghĩ đến điều gì. Cái gì cũng đều là mây bay, cứu người mới là quan trọng.

      Kha Trạch Liệt ôm lấy , liền vội vàng chạy ra ngoài. Cuối cùng, sau khi giao cho người khác, liền quay người tiến vào biển lửa. Từ đầu tới cuối, Kha Trạch Liệt đều nhìn qua gương mặt kia lấy lần.

      Nhiều lần, Kha Trạch Liệt thiếu chút nữa bị mấy thứ bị thiêu hủy đập trúng, cũng may động tác của nhanh nhẹn, nhân phẩm cũng tồi, có thứ nào có thể thương tổn .

      "Vất vả rồi." Hoàng Thần Đạt nhìn Kha Trạch Liệt cuối cùng cũng từ trong cao ốc ra, đưa tay vỗ vỗ bả vai Kha Trạch Liệt, hổ là em tốt, thẹn cho chữ "tốt" này. Ưu tú đến cực hạn. Người có thể hoành thành nhiệm vụ hoàn mỹ như vậy, quả thực vô cùng hiếm có.

      Thành tích chiến đấu hiển hách, chắc chắn quay về quân khu lại được khen thưởng rồi.

      Tuy thế, nhưng thành tích của Hoàng Thần Đạt cũng tệ, chỉ là bình thường trước mặt thần tiên như Kha Trạch Liệt, thua chị kém em thôi.

      Nhiệm vụ lần này, có điểm rất quan trọng mà bọn họ bỏ sót, nhưng cuộc sống cũng bỏ cây cầu bọn họ dày công thiết kế này bỏ , hết thảy đều từng bước tiến hành.

      Kha Trạch Liệt thay trang phục đặc chất người xuống, cho dù dưới bảo vệ của thiết bị tinh trang ưu việt, cơ thể vẫn bị ít tổn thương nho . Từng mảng đỏ bừng như là ăn sâu bén rễ in lên da thịt màu tiểu mạch của Kha Trạch Liệt, hòa hợp kỳ cục.

      Nhưng Kha Trạch Liệt cũng để ý mấy vết thương này, đau đớn với chỉ là chuyện thường như cơm bữa. Nhớ nhung trong lòng mới là quan trọng nhất, cởi toàn bộ thiết bị xuống sắp xếp chỉnh tề an toàn xong, Kha Trạch Liệt liếc mắt nhìn đồng hồ. Mày rậm nhăn lại.


      còn sớm, phải nhanh chóng về nhà. Lâm Nhược ở trong nhà, trong chốc lát nhìn thấy , lại sốt ruột.

      Ánh sáng nơi chân trời dần sáng rỡ, khiến cả bầu trời lạnh mờ mờ hư ảo. Bầu trời tựa như lớp màng bong bóng cá, báo hiệu sáng sớm đến.

      Kha Trạch Liệt chạy nhanh đường, đèn đường hai bên dần tắt, trời sáng rồi. qua tiểu khu rắc rối, tiếng người bán hàng rong rao hàng xẹt qua bên tai Kha Trạch Liệt, sau đó liền biến mất thấy nữa.

      qua Vĩnh Hòa, Kha Trạch Liệt dừng lại, vào mua bát cháo cùng vài cái bánh bao cho Lâm Nhược. biết dạ dày Lâm Nhược tốt, buổi sáng thể ăn mấy thứ đồ đầy dầu mỡ, cháo trái lại là lựa chọn tệ.

      Bằng tốc độ nhanh nhất về tới nhà, mở cửa, liền bắt gặp Lâm Nhược mơ mơ màng màng từ phòng trong ra.

      Lâm Nhược còn buồn ngủ xoa xoa mắt, đôi mắt vừa ngáp xong ngập nước, tròng mắt long lanh, vô cùng vô tội. người vẫn là áo ngủ phim hoạt hình bằng nhung Kha Trạch Liệt cùng Lâm Nhược mua, mặc ở người Lâm Nhược lại đặc biệt thích hợp.

      Khóe miệng Kha Trạch Liệt gợi lên nụ cười xán lạn, buông bữa sáng trong tay ra, đến trước mặt Lâm Nhược, đặt tay lên vai , hơi cúi đầu, ánh mắt nhu hòa tựa như ánh trăng, "Nhược Nhược, sao thức dậy sớm vậy, còn chưa tỉnh ngủ đâu, ngủ thêm chút nữa ."

      Nghe được giọng của Kha Trạch Liệt, Lâm Nhược ngẩng đầu lên, nắng sớm chiếu lên khuôn mặt tuấn của Kha Trạch Liệt, ánh lên những tia sáng vàng rực rỡ, khiến gương mặt trở nên nhu hòa hơn, "Còn sao, mới sáng sớm sao rồi?"

      ràng lời tràn đầy tình cảm, từ trong miệng Lâm Nhược ra, cảm giác liền hoàn toàn thay đổi. Chính là cảm giác có chút cường ngạnh. Nhưng điều này, đối với Kha Trạch Liệt cũng hề gì.

      Thái độ có cải thiện, lòng Kha Trạch Liệt ấm áp tựa như có mặt trời sưởi ấm.


      Kha Trạch Liệt nhàng kéo Lâm Nhược vào lòng, vuốt vuốt mái tóc ngắn vừa mới ngủ dậy nhưng vẫn mềm mại của Lâm Nhược, " làm nhiệm vụ. xin lỗi, cho em biết."

      Giọng của Kha Trạch Liệt mềm mại như tơ lụa lướt qua khuôn mặt Lâm Nhược, ở trong lòng , Lâm Nhược có loại an tâm nên lời. Cảm giác như thế, tốt.

      Lâm Nhược ở trong lòng Kha Trạch Liệt lắc đầu, cảm nhận nhiệt độ cơ thể , giờ là đầu mùa đông, ra cũng lạnh giá như vậy.

      "Nào, ăn điểm tâm , vừa mua cho em đấy." Kha Trạch Liệt ôm chặt Lâm Nhược vào trong ngực, kéo Lâm Nhược đến bên cạnh bàn ăn.

      Nhanh nhẹn kéo ghế cho Lâm Nhược, hai tay đặt lên vai , để ngồi xuống.

      Sau đó tới bên bàn, mở cháo ra. Hơi nóng bốc lên hầm hập, trước mắt Lâm Nhược mơ hồ, cũng khiến lòng ngừng lại chút. Trái tim như có gì đó cuốn qua, lưu lại cảm tình đậm hơn, biết từ lúc nào Kha Trạch Liệt tiến vào trong lòng . Giống như đáng lẽ nên là như vậy.

      Kha Trạch Liệt là lương tâm của , lúc này đây, cuối cùng cũng hiểu rồi.

      ra cũng có thể có được hạnh phúc, cũng đáng có được.

      Kha Trạch Liệt khua tay cho hơi nóng tản bớt, đẩy bát cháo đến trước mặt Lâm Nhược. Sau đó lấy ra bánh bao. ràng là động tác vô cùng rườm rà, nhưng Kha Trạch Liệt làm lại mang cảm giác ấm áp thần thánh.

      Lâm Nhược nhìn vẻ mặt nghiêm túc của Kha Trạch Liệt, trong lòng cảm động nên lời. người như vậy, khổ sở tìm kiếm hơn hai mươi năm, là để có ngày thế này. Dựa lưng vào nhau chậm rãi già .

      Lâm Nhược múc muỗng cháo, đặt ở bên môi thổi thổi. Nhìn Kha Trạch Liệt chớp mắt, có chút nghi hoặc: " nóng sao?"



      Kha Trạch Liệt vẫn luôn chăm chú nhìn Lâm Nhược bỗng chốc kịp phản ứng. Sau đó cúi đầu nhìn nhìn quần áo mình mặc, cười ngây ngô: "Em nhìn , liền quên mất."

      Kha Trạch Liệt vừa vừa cởi áo khoác người ra, bất tri bất giác, người Kha Trạch Liệt ra đầy mồ hôi , nhưng vừa rồi lại hoàn toàn hay biết.

      Cởi áo xong, Kha Trạch Liệt khôi phục trực giác, cảm thấy cả người nóng lên, trong vô thức vén tay áo lên.

      Bên tai bỗng nhiên xuất tiếng thét bén nhọn chói tai, "A!" Kha Trạch Liệt thoáng chốc kinh ngạc, vội vàng quay đầu nhìn Lâm Nhược, vẻ mặt có chút khẩn trương.

      "Nhược Nhược, làm sao vậy?"

      Lâm Nhược lúc này há to miệng, lại nên lời. Đưa tay che miệng, sợ hãi vô cùng. Sao lại có thể như vậy? Vành mắt Lâm Nhược thoáng chốc đỏ hồng, lộ ra hơi nước mông lung, tầm mắt ngưng lại cánh tay Kha Trạch Liệt.

      Rốt cuộc là làm sao vậy?

      Kha Trạch Liệt thấy Lâm Nhược lời nào, thần sắc hoảng sợ nghi hoặc. Nhìn theo tầm mắt của Lâm Nhược, chỉ thấy tay mình xuất từng mảng sưng đỏ, như là bị bỏng đôi chút. Làn da vốn dĩ còn vẻ bóng loáng ban đầu, da thịt sưng đỏ vô cùng vẫn còn mơ hồ chảy ra ít tơ máu, là kinh khủng.

      Trông thấy ánh mắt thương tâm của Lâm Nhược, Kha Trạch Liệt bất giác thấy khó chịu. Vội vàng buông tay áo xuống, vẻ mặt cực kỳ mất tự nhiên.

      Lâm Nhược mắt rưng rưng nhìn Kha Trạch Liệt, trong mắt tràn ngập đau lòng. Cũng vậy, còn . Người ngu ngốc này!

      Kha Trạch Liệt chịu nổi Lâm Nhược khổ sở, cười bất đồng. Nhìn thấy vẻ lên án cùng tin của Lâm Nhược, khoát tay, muốn khiến lời của mình trở nên có sức thuyết phục mở miệng: " mà." Nét mặt nghiêm túc như tế bái thổ địa.

      Cho dù trong lòng có ngàn vạn lời trách cứ, nhưng đến bên miệng, lại vòng vo khó . nhàng nắm lấy tay Kha Trạch Liệt che giấu sau lưng, tuy là nắm, nhưng cũng dùng chút lực nào.

      "Đau ?" Đôi mắt Lâm Nhược gắt gao nhìn chằm chằm cánh tay Kha Trạch Liệt, chỉ nơi đó bị thương nặng như thế, có thể tưởng tượng được chỗ khác như thế nào.

      Kha Trạch Liệt liều mạng lắc đầu, nhìn nét mặt Lâm Nhược thương tâm ảm đạm, Kha Trạch Liệt quả thực so với trúng đạn còn khó chịu hơn. " đau đau, ngoan, có việc gì. Nhìn xem, vẫn cử động được đây!"

      xong, Kha Trạch Liệt liền lắc lắc tay mình. Nhịn xuống đau đớn tay, mặt biến sắc nhìn Lâm Nhược, khóe môi gợi lên chút mỉm cười sáng lạn. Đau chút như vậy, cũng tính cái gì.

      Lâm Nhược nhìn Kha Trạch Liệt nửa ngày, cũng nhìn ra điều gì đúng. Cuối cùng, tất cả đau lòng hoá thành tiếng thở dài, xoay người lấy hộp thuốc. Người đàn ông này, chút cũng biết chăm sóc chính mình. Lẽ nào biết rằng còn chỉ thuộc về mình nữa sao?

      Lâm Nhược thận trọng nâng cánh tay Kha Trạch Liệt lên, cố gắng đụng tới miệng vết thương của .

      Dần dần da Kha Trạch Liệt bắt đầu nổi bọt khí, đám đầy bọt khí tựa như những hạt trân châu vẫn cứ liên tiếp nổi lên, khiến người ta hoảng sợ.

      Đôi mi thanh tú của Lâm Nhược cau lại, nhìn miệng vết thương như vậy, tim kềm nổi phiền não. Trong lòng khó chịu ra được, như là bị vô số côn trùng ngọ nguậy, ngứa ngáy khó nhịn.

      Kha Trạch Liệt bất giác rút tay về, ánh mắt mất tự nhiên chuyển động, sau đó nhìn ra ngoài cửa sổ, "Nhược Nhược, sắc trời còn sớm, em nhanh
      chuẩn bị chút, lát nữa còn phải làm!" nỗ lực muốn dời lực chú ý của Lâm Nhược sang chỗ khác.

      Nhưng ngờ lại đổi lấy tiếng gào nóng nảy của Lâm Nhược, giống như toàn bộ vũ trụ đều bùng nổ, "Người đều thế này rồi, còn tính làm gì nữa!"

      Nghe vậy, sững sờ. Kha Trạch Liệt bị Lâm Nhược dọa sợ. Ngay cả khi Lâm Nhược buồn bực nữa, cũng chưa từng gào lên với như vậy. Tiếng gào khàn khàn lại nghẹn ngào, trong giọng trong trẻo, lại pha lẫn cảm giác tang thương. tiếng gào thét, lại như hết tiếng lòng.

      "Được rồi, đừng bực mình mà." Kha Trạch Liệt tay ôm Lâm Nhược vào trong ngực, cũng hề kiêng dè những vết bỏng tay chút nào. Tay trái từng chút từng chút vuốt ve đỉnh đầu Lâm Nhược, dịu dàng mà an bình.

      Mặc dù Lâm Nhược rất thích lồng ngực Kha Trạch Liệt, nhưng vẫn nhanh chóng rời khỏi lòng Kha Trạch Liệt. Đưa áo khoác cho Kha Trạch Liệt mặc xong, liền kéo tay Kha Trạch Liệt ra ngoài.

      "Làm sao vậy?" Kha Trạch Liệt hiểu chuyện gì liền hỏi.

      Lâm Nhược giận dữ quay đầu, oán hận : " bệnh viện!"

      " cần chứ?"

      "Nhà này, em mới là người làm chủ!"

      "Nhược Nhược, hay là em về trước ?" Kha Trạch Liệt nhìn Lâm Nhược, bởi vì cuống cuồng ra ngoài, người vẫn mặc áo ngủ lúc nãy. hành lang bệnh viện hấp dẫn rất nhiều ánh nhìn.

      May mà mặc ở người Lâm Nhược hiệu quả tồi, khiến người ta cảm nhận vẻ đẹp khác biệt, cũng thấy bất ngờ chút nào.


      Lâm Nhược nhìn hàng người dài trước cửa khoa da liễu, đôi mi thanh tú nhíu lại. " xem, có phải hôm nay bệnh viện giảm giá 50% ? Sao lại nhiều người như vậy, còn xếp hàng nữa?" Lâm Nhược rối rắm.

      "..." Ý nghĩ kỳ quái như vậy, chắc hẳn cũng chỉ có Lâm Nhược mới có thể nghĩ ra, lại còn dám mở miệng .

      "Đây là bệnh viện quân khu, có số loại thuốc mà bệnh viện bình thường có. Bây giờ Cao ốc trung tâm bốc cháy, bọn họ phải làm nhiệm vụ. Ở đây thiết bị trị bỏng đều là tiên tiến quốc tế, cho nên bệnh nhân mới nhiều như vậy. Lần hỏa hoạn này cũng tương đối nghiêm trọng." Kha Trạch Liệt về công việc, nét mặt đều bắt đầu trở nên nghiêm túc thành kính. làn da màu lúa mạch, ánh mắt giống như chim ưng sắc bén vô cùng, khí thế quanh người đều trở nên cường thế đến cực điểm.

      ra là vậy. Lâm Nhược trầm lắng gật đầu, nhưng mà bọn họ phải xếp hàng tới lúc nào mới đến lượt đây. lấy ra chiếc Samsung i9300 từ trong túi, chạm mở màn hình di động, nhìn đồng hồ.

      Giờ là bảy giờ rưỡi sáng, còn tiếng trước giờ làm, nhưng nhìn tình hình bệnh viện bây giờ, sợ lát nữa cũng khá hơn bao nhiêu.

      Đúng lúc này, sĩ quan trẻ tuổi mặc đồ rằn ri từ xa trông thấy Kha Trạch Liệt, liền trực tiếp đến, cung kính chào kiểu nhà binh đúng chuẩn, "Thủ trưởng, sao lại tới đây?"

      Kha Trạch Liệt thấy là cấp dưới của mình, mặt đổi sắc chào đáp lại. Khí thế nghiêm túc toàn thân trong nháy mắt quét đến, khuôn mặt tuấn, nét dịu dàng vừa rồi đối với Lâm Nhược biến mất thấy nữa.

      Cũng may sĩ quan kia sớm quen với bộ dáng nghiêm túc của Kha Trạch Liệt, cũng hề cảm thấy mất tự nhiên. Chuyển mắt nhìn đến Lâm Nhược đứng bên cạnh Kha Trạch Liệt, mở miệng cười, mặt lên chút ửng đỏ, ngượng ngùng gãi gãi đầu, "Chị dâu."

      Tu Hác kêu Lâm Nhược tiếng, đầu hơi cúi thấp, ánh mắt trong lúc nhất thời biết nên nhìn vào đâu. Chưa bao giờ nhìn thấy bộ dáng con mặc áo ngủ, cậu ta thực ngượng ngùng.

      Lâm Nhược sửng sốt, xưng hô thế này, khụ khụ khụ, quả là...

      "Xin chào." Lâm Nhược đáp rất bình tĩnh, khóe miệng cong lên, tỏ tâm trạng vô cùng tốt. Đôi mắt đẹp như mã não cong cong hình trăng lưỡi liềm, đôi ngươi long lanh như có tình. Cả người lộ ra vẻ dịu dàng mà hiền lành, nhu thuận đứng bên cạnh Kha Trạch Liệt, hoàn toàn là bộ dáng của dâu hiền.

      Sĩ quan ngờ mình còn có thể được chị dâu trả lời, vốn dĩ rất ngượng ngùng, trong nháy mắt, mặt liền đỏ như quả táo Fuji.

      "Thủ trưởng có phúc, kiếm được chị dâu xinh đẹp như vậy." Sĩ quan hâm mộ nhìn Kha Trạch Liệt, trong đôi mắt tỏa ra chân thành cùng ngưỡng mộ khiến Kha Trạch Liệt vô cùng thỏa mãn. Giống như đứng vạn người, nhìn xuống chúng sinh.

      Hạnh phúc của , đương nhiên biết.

      Lâm Nhược nghe được lời khen ngợi của sĩ quan dành cho mình, dưới chân Lâm Nhược giống như có đám mây, "Vèo" cái, Lâm Nhược được nâng lên trời.

      " cần nóng vội, cậu rồi cũng có thôi." Lâm Nhược mặt mày tươi tắn, nét mặt vô hại, khiến người khác mến.

      Sĩ quan nghe xong cười toe, "Vậy sau này còn phải nhờ chị dâu để ý nhiều rồi." Trong lòng, thiện cảm đối với Lâm Nhược lại tăng mạnh thêm vài phần.

      "Đó là đương nhiên." Lâm Nhược hề chối từ nhận trách nhiệm lo cho hạnh phúc nửa đời người của cậu.

      "Phải rồi, thủ trưởng làm sao vậy? Sao lại đến bệnh viện?" Sĩ quan đột nhiên nghĩ tới chuyện chính, vội vàng hỏi.

      Kha Trạch Liệt nghe vậy, khoát tay, "Chút vết thương thôi, chị dâu cậu lại nhất định đưa đến bệnh viện." Mặc dù ý tứ kiên nhẫn, nhưng trong giọng lại có chút kiên nhẫn nào, trái lại, tràn đầy hạnh phúc. Khoe khoang hạnh phúc của riêng .

      Lâm Nhược cúi đầu , tâm tư của Kha Trạch Liệt sao lại biết.

      Sĩ quan nhìn vẻ tình ý miên man của thủ trưởng cùng chị dâu, tự biết nên ở lại quấy rầy nữa. Nhanh chóng rút lui, "Thủ trưởng, hay là hai người trực tiếp đến phòng khám bệnh , người ở đây thực nhiều lắm. Lát nữa chị dâu còn phải làm nữa!"

      Kha Trạch Liệt ngẫm nghĩ lát, mày rậm chau lại, khuôn mặt tuấn tú xuất chút mâu thuẫn ngắn ngủi. Quay lại cúi đầu với Lâm Nhược bên cạnh: "Nhược Nhược, nếu em trước , mình cũng được."

      Lâm Nhược nghe vậy vội vàng lắc đầu, " đừng gạt em, em biết em rồi, ngoan ngoãn chịu khám bệnh đâu, nghĩ em ngốc chắc!" Ngược lại với sĩ quan bên cạnh: "Cám ơn cậu, cậu có việc cứ trước . Bọn tôi cũng đến xem bệnh, vẫn phải tuân thủ quy định. Cảm ơn cậu."

      Xung quanh là đoàn người ồn ào vô cùng, đông câu, tây câu thăm hỏi lẫn nhau cứ lượn lờ bên tai. Giọng của Lâm Nhược trong trẻo ràng, giữa những tiếng hỗn loạn trở nên rất riêng biệt.

      Sĩ quan nhìn hai người như tạo thành thế giới riêng, lên tiếng chào hỏi liền rời . Hai người đến khám chút vết thương , mình xen vào làm gì chứ.

      "Thủ trưởng ở lại khám bệnh nhé, em trước."

      Kha Trạch Liệt gật đầu, ở bệnh viện quân gặp người quen, quả là chuyện đau đầu.

      Tiếp đó, bi kịch "cầu được ước thấy” lại xảy ra.

      "Ơ kìa, đây phải là thủ trưởng sao?"

      "Cho hỏi, có phải là lãnh đạo của xxx nhà chúng tôi ?"

      "Tiểu Kha, cậu làm sao thế? Bị thương sao? Nghe lần này cậu lại lập được công lớn à?"

      Lâm Nhược bên cạnh toát mồ hôi, ngờ đến, hỏng hết kế hoạch, nếu sớm biết trở thành tình huống như vậy, thay bộ quần áo khác mới ra khỏi nhà. Ai biết còn tưởng rằng có sở thích khác người!

      ......

      Vào lúc Kha Trạch Liệt được mọi tầng lớp xã hội hỏi thăm, Lâm Nhược hận thể lui sang bên, đào cái tổ, tự mình làm vây nấm .

      Nhưng có vật liệu để làm tổ, đành phải cúi đầu nghịch điện thoại ở bên.

      "Giới thiệu chút với cậu, đây chính là vợ tôi, Lâm Nhược." Kha Trạch Liệt đột nhiên kéo Lâm Nhược qua, giới thiệu với Thư ký Quân ủy.

      Đứng ở trước mặt Lâm Nhược là người đàn ông mặc âu phục áo sơ mi trắng, tay kẹp cặp công văn. Thân hình người đó rất cao, Lâm Nhược nhìn thẳng chỉ có thể nhìn đến bả vai người đó.

      Vốn tưởng rằng ta là ông già hói đầu, nghĩ tới, lúc Lâm Nhược ngẩng đầu lên, lại giật mình phát , người đàn ông này lại là người trẻ tuổi đầy triển vọng, chàng đẹp trai phong độ.

      Bên cạnh, Kha Trạch Liệt tiếp tục giới thiệu, "Nhược Nhược, vị này là Thư ký Quân ủy, Tằng Phàm."

      "Xin chào." Tằng Phàm tươi cười lễ phép mà xa cách, đưa tay đến trước mặt Lâm Nhược.

      Lâm Nhược mỉm cười, nhàng bắt tay ta, sau đó nhanh chóng rút tay mình về. từ trước tới giờ vẫn thể quen với những trường hợp như thế này, cả người đều được tự nhiên.

      Tầm mắt Tằng Phàm dừng lại hồi lâu người Lâm Nhược, sau đó mới rút tay về. Tự nhiên mà tán gẫu vài câu với Kha Trạch Liệt.

      " xin lỗi, tôi xin phép ra ngoài chút." Lâm Nhược cảm thấy nôn nóng, được rồi, muốn vệ sinh.

      Sau khi áy náy nhìn Tằng Phàm, Lâm Nhược nhanh chóng rời , mờ mịt mà tìm kiếm nhà vệ sinh trong bệnh viện.

      Tằng Phàm nhìn chằm chằm bóng lưng Lâm Nhược, khóe miệng lên nụ cười như có như . lúc lâu sau, mới thu hồi tầm mắt. Mở miệng khen ngợi, " ấy đáng ."

      Kha Trạch Liệt nghe vậy, vô cùng tự hào, người trong lòng của , sao lại kém cỏi được? "Cảm ơn, tôi nghĩ, hẳn là có việc muốn với tôi?" Kha Trạch Liệt đối diện với đôi mắt Tằng Phàm.

      Thu chiếc cặp da rắn màu đen vào trong tay, thoáng chốc thẳng thắn, " hổ là Kha Trạch Liệt, uổng tình nghĩa của tôi đối với cậu."

      Kha Trạch Liệt bỗng nhiên có dự cảm chẳng lành, nhưng đến tột cùng từ đâu mà đến, Kha Trạch Liệt cũng được.

      " ấy trở lại rồi." Tằng Phàm im lặng hồi lâu, đột ngột mở miệng. Giọng trầm thấp, giống như hai con rắn chạm vào, cuốn lấy nhau, cuối cùng vào lòng người.

      ấy, trở lại?

      Kha Trạch Liệt nhìn chằm chằm ánh mắt Tằng Phàm, khuôn mặt xuất chút căng thẳng, sau đó lại khôi phục như cũ. Ngừng chút, mở miệng: "Việc này, hình như nên với tôi?"

      sớm dự đoán được Kha Trạch Liệt vậy, em của kinh khủng như vậy sao? Tằng Phàm nhếch miệng cười, "Tôi với Đạt tử rồi."

      "Cái gì?" Kha Trạch Liệt giật mình nhìn Tằng Phàm, quả thực thể tin được mọi việc. Giờ phút này, đầu hỗn loạn, trong lúc nhất thời biết nên gì cho phải.

      này, khiến người khác vừa vui mừng vừa lo lắng.

      Vẫn là Tằng Phàm tinh mắt, nhìn thấy Lâm Nhược về phía bọn họ. Vỗ vỗ bả vai Kha Trạch Liệt, "Liệt tử, nhiệm vụ lần này cậu vẫn hoàn thành hết sức tốt đẹp. Tôi nghĩ, cậu có thể thăng chức sớm thôi. Tiếp tục cố gắng, được rồi, tôi còn có chút việc gấp, tôi trước đây."

      Kha Trạch Liệt đứng ngẩn ngơ, mãi đến khi Lâm Nhược trở lại mới kịp phản ứng. Vội vàng lấy điện thoại ra, gọi cho Hoàng Thần Đạt.

      "Đạt tử?" Giọng của Kha Trạch Liệt trở nên dè dặt, như sợ chạm đến điểm yếu ớt nào đó.

      Phía bên kia trầm lặng. Trong điện thoại chút tiếng động, yên tĩnh đáng sợ.

      "Cậu biết rồi đúng ? Đạt tử, tỉnh lại ." Kha Trạch Liệt xoay người, động viên Hoàng Thần Đạt qua điện thoại.

      việc dường như phát triển theo hướng tồi tệ.

      "Ừ. Tôi sao." Hoàng Thần Đạt ra vẻ điềm tĩnh trả lời, nhưng trong lòng lại giống như có con thỏ điên khùng, ngừng nhảy lên trong lòng. Quấy nhiễu tâm trí Hoàng Thần Đạt, toàn bộ lí trí của như bị đánh sụp.

      Đợi Kha Trạch Liệt cúp điện thoại, Lâm Nhược cất tiếng hỏi, "Sao vậy ?"

      ", có gì." Kha Trạnh Liệt cười nhợt nhạt, ôm Lâm Nhược vào ngực. Mặc kệ trước kia xảy ra chuyện tình hỗn loạn thế nào, tại, Lâm Nhược chính là duy nhất của . chỉ cần Lâm Nhược.

      Lâm Nhược tựa vào ngực Kha Trạch Liệt, trong lòng cảm thấy là lạ. Ngẩng đầu lên nhìn Kha Trạch Liệt, lại nhìn ra điều gì. Cúi đầu, nhìn chằm chằm gạch men sứ sàn bệnh viện, vẫn mất hồn.

      Nhất định có liên quan đến người vừa rồi?

      "Kha Trạch Liệt." Hộ sĩ ngồi ở trong phòng làm việc bên cạnh đứng dậy, đến khu chờ, gọi tên Kha Trạch Liệt, nghe gọi, Kha Trạch Liệt đứng lên.

      Lâm Nhược cũng đứng dậy muốn theo , lại bị Kha Trạch Liệt ngăn cản. "Ngoan, em cần cùng đâu. Em chờ ở bên ngoài là được rồi."

      "Nhưng mà..." Lâm Nhược trề môi, vẻ mặt bằng lòng. Ngẩng đầu lên, tỏ vẻ đáng thương nhìn Kha Trạch Liệt, muốn được đồng tình.

      "Mới sáng sớm đến, em cũng mệt mỏi rồi, ngoan. vào ." Đưa tay chỉ về phòng chẩn đoán, sau đó theo hộ sĩ vào phòng chẩn đoán.

      có nỗi khổ tâm, cũng có chút tâm tư. Nếu như để Lâm Nhược thấy được toàn thân đều bị bỏng như vậy, chắc chắn rất khó chịu? Thà để Lâm Nhược bực bội, còn hơn để trông thấy.

      dùng cách thức của mình, bảo vệ Lâm Nhược.

      Kha Trạch Liệt ngây người trong phòng chẩn đoán suốt ba tiếng đồng hồ, mới dọn hết được những bọng nước người. Còn lại đám hình tròn mảng hồng, tự như bị phỏng thuốc lá. Tuy rằng được tiêu độc diệt khuẩn giảm đau triệt để, nhưng nhìn qua vẫn kinh khủng y như trước.

      Dưới trợ giúp của hộ sĩ, Kha Trạch Liệt chậm rãi cầm quần áo mặc vào. Lúc quần áo ma sát vào miệng vết thương, Kha Trạch Liệt co rút chút. Đau đớn người , là người bình thường khó có thể tưởng tượng được.

      Bác sĩ mặc áo blouse trắng ngồi trước bàn làm việc, mặt là tươi cười vui mừng, tựa như con của mình cầm giấy khen học sinh ba tốt vậy. "Kha Trạch Liệt, hổ là cậu. Lại có thể trong tình trạng gây tê mà loại bỏ trăm tám mươi hai bọng nước người. Cậu được lắm đấy! Cậu xem, nếu ai cũng giống như cậu, chúng tôi có thể tiết kiệm bao nhiêu là thuốc tê rồi!"

      Cài cúc áo khoác ngoài vào, sau khi chắc chắn bản thân mình để chút vết thương nào lộ ra ngoài khí, mới mở miệng: "Ý kiến của cũng tồi! Ban nãy cũng giày vò tôi ít. Tôi đến đây khám bệnh, chắc phải tưởng là làm thịt heo đấy chứ?!"

      Bởi vì lúc làm nhiệm vụ đều bị chút vết thương , Kha Trạch Liệt sớm quen thân với người các phòng khám trong bệnh viện, chuyện cũng hề kiêng nể.

      Bác sĩ còn muốn trò chuyện với Kha Trạch Liệt vài câu, Kha Trạch Liệt lại thiếu kiên nhẫn trước, "Được rồi được rồi, lần sau có cơ hội tôi lại đến tìm uống chén. Hôm nay bà xã của tôi chờ bên ngoài, tôi tạm biệt trước."

      Nghe Kha Trạch Liệt nhắc đến vợ của mình, máu buôn chuyện người bác sĩ trong nháy mắt nổi lên, "Vợ cậu, chính là người báo kia nhỉ. rất xinh đẹp, tên nhóc này vận cứt chó gì vậy, đều bị cậu nhặt lên rồi!"

      Tuy lời của bác sĩ khách khí chút nào, nhưng bên trong lại hề có ác ý, còn mang theo hâm mộ ao ước, Kha Trạch Liệt ra từ phòng chẩn đoán, nhàng đóng cửa lại.

      Lâm Nhược ngồi chờ ghế, hơi nghiêng đầu, hai mắt khép hờ, có vẻ như rất mệt. Nhưng cứ tiếp tục ngủ như vậy, bị cảm lạnh mất.

      "Nhược Nhược, Nhược Nhược?" Kha Trạch Liệt nhàng lắc lắc Lâm Nhược, đánh thức . " khám xong rồi, nào, đưa em về nhà thay quần áo."

      Lâm Nhược từ trong mơ tỉnh lại, mơ mơ màng màng dụi mắt, sau khi nhìn người đứng trước mặt mình là Kha Trạch Liệt, lập tức đứng dậy, lo lắng săn sóc : "Thế nào, thế nào, vết thương của nghiêm trọng lắm sao? Bác sĩ như thế nào?"

      Thấy đôi mắt lo lắng của Lâm Nhược, lòng Kha Trạch Liệt trong nháy mắt được lấp đầy, hạnh phúc cần cũng . "Bác sĩ có gì đáng ngại nữa rồi, chỉ là chút vết thương mà thôi."

      Nhưng lời bác sĩ vốn là: Kha Trạch Liệt, cậu cũng thiếu cẩn thận quá rồi. Mặc dù tôi biết thân thể cậu tốt, khôi phục nhanh, nhưng cậu hề để ý đến thân thể mình chút nào. Nếu cậu đến trễ chút nữa, da người cậu đều tróc ra hết rồi!"

      Được rồi, trong lời của bác sĩ cũng mang theo chút ý tứ đe dọa nữa.

      "Vậy sao?" Lâm Nhược ràng có phần tin, sau khi xem xét vòng quanh Kha Trạch Liệt, lại duỗi tay vỗ vỗ bả vai . Có vẻ như có chỗ nào đúng, tâm trong lòng có thể đặt xuống rồi.

      biết rằng, Kha Trạch Liệt nhịn đau nhịn đến nội thương.

      Kha Trạch Liệt tay ôm Lâm Nhược vào trong ngực, chỉ là dùng sức lắm. nhàng cúi đầu, ghé vào bên tai , mở miệng: "Bà xã, chúng ta về nhà ." Hơi thở nóng hổi liền thuận tiện phả vào lỗ tai trắng noãn của Lâm Nhược, nhạy cảm trong thoáng chốc mặt đỏ bừng. Khiến Kha Trạch Liệt cười to lúc.

      đường lúc qua công ty EX, Lâm Nhược cố ý liếc nhìn vài lần. biết khi ở đó, tình hình công ty như thế nào. Từ trước đến nay vốn chưa từng có cơ hội thế này, cho tới bây giờ chưa hề làm muộn, hay tan ca sớm hơn người khác.

      Hôm nay nhìn công ty, tâm trạng thực khác biệt.

      Trong công ty, còn có tồn tại của người kia.

      Lúc nãy, gọi điện thoại cho công ty. Báo với Ngụy Khải, mình đến công ty trễ chút. Là thư ký của , Ngụy Khải cũng rất giật mình, người thận trọng như Lâm Nhược cũng có lúc phải xin nghỉ. Thế giới này sắp loạn rồi. Thảo nào gần đây tranh chấp quốc tế ngày càng nhiều.

      Kha Trạch Liệt sau khi đưa Lâm Nhược về nhà, cầm lấy điện thoại, cấp để Kha Trạch Liệt đến bệnh viện quân khu, cũng chính là bệnh viện vừa nãy tới khám, xem xét chút, nhân tiện có thể an ủi người bị hại.

      Theo kết quả điều tra, nguyên nhân của hỏa hoạn lần này là do: doanh nhân nào đó trong lúc làm việc giường, vô ý để thuốc lá cháy trong tay rơi xuống giường, gây ra hỏa hoạn cực kỳ lớn. Chuyện này, nếu bị ép xuống, nhất định là đầu đề của các trang báo lớn.

      Nhận được nhiệm vụ cấp giao, Kha Trạch Liệt phải lập tức hành động. Nhưng Lâm Nhược ở tầng lâu vẫn chưa xuống, Kha Trạch Liệt có chút lo lắng, liền lên tầng xem.

      Chỉ thấy Lâm Nhược ở trong toilet, biết làm gì.

      Kha Trạch Liệt lo lắng đứng ngoài toilet, gõ cửa, áp tai cửa toilet. "Lâm Nhược, Lâm Nhược, em có chuyện gì vậy?"

      ", có việc gì." Giọng của Lâm Nhược hơi hoảng hốt, còn lắp.

      Đôi mày rậm của Kha Trạch Liệt chau lại, nghi ngờ trong lòng tăng lên. Giọng trở nên sốt ruột hẳn, " có chuyện gì sao em ở trong đó mãi vậy?"

      " là, có thấy phiền , chẳng lẽ dì cả của em đến, em cũng phải báo với sao?" Lâm Nhược mở miệng phàn nàn, mở cửa toilet, bất lực nhìn Kha Trạch Liệt.

      "Cái gì, em còn có dì cả sao? Bà ấy giờ ở đâu rồi? chưa mua lễ vật gì cả, có phải rất thất lễ ?" Kha Trạch Liệt trở nên rối rắm, nhìn Lâm Nhược đứng trước mặt biết làm sao.

      Được rồi, Lâm Nhược khẳng định, giữa và Kha Trạch Liệt, khác biệt hề . Kha Trạch Liệt nhất định đến từ Maya*!

      (*: Nền văn minh Maya là nền văn minh cổ đặc sắc bên cạnh nền văn minh Andes, được xây dựng bởi người Maya, bộ tộc thổ dân châu Mỹ mà từ 2000 năm trước đây từng sinh sống ở bán đảo Yucatán của Trung Mỹ, thuộc đông nam México, Bắc Guatemala và Honduras ngày nay.)

      "Lâm Nhược, em khỏe chưa? Chúng ta phải thôi." Kha Trạch Liệt đứng bên cạnh, chờ đợi Lâm Nhược.

      Tuy rằng mang nhiệm vụ, nhưng biết bà xã cũng vô cùng quan trọng. Vào lúc cần thiết, bà xã mới là quan trọng nhất! Bà xã phải được đặt lên hàng đầu!

      "Được rồi được rồi." Lâm Nhược vọt tới bên người Kha Trạch Liệt như cơn gió, lại bỗng nhiên nghĩ tới mình thể chạy, bước chân chậm lại. "Được rồi, chúng ta thôi."

      Vừa xong, cầm túi xách xuống tầng.

      Lâm Nhược mặc chiếc áo len thấp cổ đính đá màu xanh, cổ áo hình chữ V rất độc đáo với kim cài mang hoa văn cổ điển. Chiếc kim cài này khiến cho chiếc áo tăng thêm chút hương vị cổ điển, khí chất người Lâm Nhược cũng được làm nổi bật lên cách vô cùng tinh tế.

      Phía dưới mặc chiếc quần legging da màu đen, mua vào lần trước lúc đến Paris, quy ra thành nhân dân tệ, chỉ cần 99,998!

      mặc chiếc áo bành tô màu quân đội bên ngoài, bị Kha Trạch Liệt lây nhiễm, gần đây Lâm Nhược rất thích màu này, cảm thấy nó vô cùng mê người. Đứng cùng chỗ với Kha Trạch Liệt cũng mặc áo bành tô màu quân đội, lại càng giống đồ tình nhân!

      Tay Lâm Nhược vô thức đặt lên bụng, lần nào đến ngày này, dì cả của đều như muốn giày vò . oán giận vấn đề nhân sinh này dưới trăm lần, vì sao phải là đàn ông sinh con?! Nếu đàn ông có thể sinh con, phụ nữ hẳn bị dì cả quấy nhiễu lâu như vậy.

      Nếu như thế, Lâm Nhược chắc chắn đến bệnh viện, thủ tiêu sạch kinh nguyệt này nọ kia. Làm khổ nhiều năm như vậy, sống dễ dàng lắm sao!

      Lâm Nhược ngây người ngắm cảnh vật ngoài cửa sổ, nhìn người đường dù sao cũng có thể khiến trái tim yên tĩnh lại. Ngẫm lại những chuyện xảy ra gần đây, sắp xếp lại suy nghĩ chút.

      "Lâm Nhược, em làm sao vậy? Khó chịu à?" Kha Trạch Liệt nhìn từ kính chiếu hậu, nhàng hỏi.

      Lâm Nhược phục hồi lại tinh thần, đôi mắt mờ mịt mở lớn nhìn Kha Trạch Liệt, "A?" Lâm Nhược tại, thường vô thức để lộ bộ dáng ngây ngốc.

      "Nếu sao em cứ xoa bụng vậy, bụng thoải mái sao?" Kha Trạch Liệt vì sao Lâm Nhược khó chịu, cho nên hỏi han là chuyện đương nhiên. Đàn ông sau khi xuất ngũ, luôn có vẻ ngây ngô chân chất. cách khác, ngu ngốc?

      "À, có việc gì, có việc gì." Gương mặt tươi cười của Lâm Nhược đỏ lên. Thấy Kha Trạch Liệt còn muốn hỏi nữa, Lâm Nhược vội vàng đổi trọng tâm câu chuyện, "Được rồi, tập trung lái xe , em cũng muốn phải chết đường cái đâu."

      "..."

      Lâm Nhược chuyện, đều luôn sắc bén như vậy.

      Xe chạy đến cổng công ty EX, liền có người tới mở cửa xe ngay lập tức. Lâm Nhược duỗi chân xuống xe, dưới quần màu đen là cặp đùi thon dài, mê hoặc lòng người.

      " đường cẩn thận." Lâm Nhược cúi người vào buồng lái dặn dò Kha Trạch Liệt. Khóe miệng dường như lộ vẻ tươi cười dịu dàng như có như , vô tình khiến Kha Trạch Liệt thấy ấm áp vô cùng.

      "Ừ, biết rồi, em nhanh vào ." Kha Trạch Liệt nhìn Lâm Nhược xoay người rời , sau đó mới khởi động máy, lái xe nhanh như chớp.

      Chạy như bay đường, vừa rồi là vì có Lâm Nhược, nên phải chú ý nhiều. Lúc chỉ còn người, vị trí hàng đầu đối với Kha Trạch Liệt chính là quân đội. Chính là nhiệm vụ. Quân lệnh như sơn.

      Cũng may, nhiệm vụ hôm nay quan trọng lắm. Xem ra dường như cũng chỉ là nhiệm vụ hình thức của cấp , cho nên Kha Trạch Liệt hiển nhiên để tâm nhiều.

      Chỉ là, ở lâu cùng Lâm Nhược, lòng cảnh giác của Kha Trạch Liệt cũng dần buông xuống ít, rất nhiều chuyện, đều tránh khỏi sơ suất. quên mất người vô cùng quan trọng.

      Chạy xe đến bệnh viện quân khu, bước xuống xe, liền nhìn thấy người đến người nơi cửa bệnh viện, mày rậm của Kha Trạch Liệt nhăn lại. Cảnh tượng như vậy, cũng thích thú lắm.

      thích yên tĩnh, nên cảnh ồn ào thế này, quả phải là điều muốn gặp phải. Chỉ là, người ở giang hồ, thân bất do kỷ**.

      (**: sống trong giang hồ, có nhiều khi mình khống chế được những việc mà mình làm, có những chuyện mình muốn làm mà vẫn phải làm để tồn tại với hoàn cảnh sống tại của mình.)

      Kha Trạch Liệt hít sâu hơi, bóng dáng cao lớn rắn rỏi vào bệnh viện. Dáng vẻ hiên ngang của trong nháy mắt liền chiếm được ít ánh nhìn của các trẻ. Làm tên sát , Kha Trạch Liệt có thể là hoàn toàn xứng đáng. Đương nhiên, nếu được, tình nguyện cần như vậy.

      Lâm Nhược, là đủ rồi.

      bước nhanh đến khu nội trú, hôm nay coi như bị lãng phí, cả ngày đều phải chịu đựng mùi thuốc khử trùng nồng nặc trong bệnh viện này.

      vào thang máy, hướng thẳng về phía mục đích, chết sớm đầu thai sớm.

      Lúc hành lang, cảnh tượng cũng giống lúc nằm viện chút nào. Hôm nay khu nội trú có vẻ rất náo nhiệt, ở đây có rất nhiều người chen lấn nhau. Tựa như trận gió, cuốn Kha Trạch Liệt theo cả đoạn đường.

      Vẻ mặt Kha Trạch Liệt đen thui, đây là tình huống gì vậy?

      Để giảm bớt những việc phiền phức như vậy xảy ra, Kha Trạch Liệt lựa chọn thẳng lên tầng cao nhất, phòng bệnh VIP, người ở đó tư cách cao hơn, hẳn là an toàn hơn...

      Tiếng "Đinh" từ thang máy truyền đến, Kha Trạch Liệt ra khỏi thang máy. Lọt vào trong tầm mắt vùng trắng lóa, rất ít người qua lại. Hơn nữa đều ăn rất như mưa phùn, có chút cảm giác ồn ào huyên náo nào.

      Trạm đầu tiên, Kha Trạch Liệt mở cửa, là ông cụ tóc trắng xóa, người này Kha Trạch Liệt biết, là thị trưởng trước đây, Tuyên Diệu Nghiệp. Chính là lão Bạch Long trong truyền thuyết chính trị...

      "Bác Tuyên, xin chào, cháu là Kha Trạch Liệt." Kha Trạch Liệt vội vàng tiến đến, chào hỏi Tuyên Diệu Nghiệp ngồi giường đọc báo.

      Thấy có người đến thăm Tuyên Diệu Nghiệp, y tá đứng bên liền ra ngoài, để lại gian cho Kha Trạch Liệt và Tuyên Diệu Nghiệp.

      Nghe được tiếng , Tuyên Diệu Nghiệp để tờ báo sang bên, chuyển tầm mắt đến người Kha Trạch Liệt. Chỉ giây sau, mặt liền mang theo nụ cười hiền lành, "A Liệt à, đến đây, lại gần bác chút, cũng lâu rồi bác chưa gặp cháu. Gần đây làm gì thế?"

      Kha Trạch Liệt để lộ chút tươi cười, đặt quà thăm hỏi được chuẩn bị tốt trong quân khu bàn trà của Tuyên Diệu Nghiệp, tiến lên vài bước, đến bên người Tuyên Diệu Nghiệp, "Bác Tuyên, bác cũng biết trong quân khu việc bề bộn. Hôm nay cháu đại diện quân khu tới thăm bác, bác sao rồi ạ, vết thương nghiêm trọng lắm ạ?"

      *

      "Cốc cốc cốc."

      "Mời vào." Lâm Nhược ngẩng đầu lên mở miệng, tay bận rộn chỉnh sửa lại lượng tiêu thụ trong quý I của công ty, bận tối mày tối mặt.

      "Chủ tịch." Ngụy Khải cầm trong tay phần tài liệu, tiến lên vài bước, đặt bàn làm việc của Lâm Nhược. "Đây là tư liệu về tình hình gần đây của Đồng gia, tôi nghĩ, chúng ta có thể hành động rồi."

      "Ồ, vậy sao?" Lâm Nhược bây giờ mới ngẩng đầu lên, đôi mắt híp lại, sững sờ nhìn Ngụy Khải để tập văn kiện xuống. Thực tại, ở cùng chỗ với Kha Trạch Liệt, tính tình cũng có chút thay đổi, cảm thấy cứ bình yên thế này cũng rất tốt.

      Nhưng, di chúc của mẹ, sao có thể cứ để dang dở hoàn thành được?

      Làm xong chuyện lần này, Lâm Nhược nghĩ ngợi chút, yên phận làm người vợ tốt, cũng là lựa chọn tồi.

      Thấy Ngụy Khải mãi cũng có ý định rời , Lâm Nhược ngẩng đầu lên, trong đôi mắt trong suốt có chút nghi hoặc: "Sao vậy, còn có việc gì nữa sao?"

      Ngụy Khải nhìn vẻ mệt mỏi tập trung của , gật đầu. "Bên ngoài có kiến trúc sư Mẫn tìm ."

      Mẫn Đình? Lâm Nhược khẽ nhíu mày, ta có việc gì sao? Sống lưng Lâm Nhược vô thức trở nên thẳng tắp, gật đầu, tỏ vẻ đồng ý, "Để ta vào ."

      Giọng vẫn như cũ, trong trẻo, có chút tình cảm lay động nào. Tựa như người khác vốn là quân cờ thèm để mắt, chỉ vào lúc ta trở nên có ích, mới để ý đến.

      Sau khi nhận được câu trả lời của Lâm Nhược, Ngụy Khải liền ra ngoài.

      đến cửa phòng làm việc, cúi người trước Mẫn Đình, "Chủ tịch mời vào."

      Mẫn Đình nhếch miệng cười, nụ cười kia, tựa như hoa quỳnh vừa tàn. Trong nụ cười xinh đẹp mê hoặc vô cùng ấy, lại trộn lẫn chua xót, kiên quyết.

      Mẫn Đình chỉnh lại áo sơ mi màu xanh ngọc người, bộ quần áo này, ta nhớ Lâm Nhược tồi. Cho nên, ngày hôm nay, ta mặc bộ này đến tìm .

      vào phòng, Mẫn Đình nhàng đóng cửa. Vào lúc này, mong có bất kỳ ai quấy rầy bọn họ. Vào thời khắc cuối cùng này, xin hãy cho phép được ích kỷ chút.

      "Lâm Nhược." Mẫn Đình ngồi đối diện Lâm Nhược, thấy chăm chú đọc tài liệu, lúc sau, mới lên tiếng. Có lẽ là vì khoảng thời gian dài chưa mở miệng, giọng của Mẫn Đình có chút trầm thấp, còn cảm giác trong trẻo như trước kia.

      "Ừ, tôi đây." Lâm Nhược vẫn ngẩng đầu lên, tài liệu tay thực rất nhiều, nhưng ngẩng đầu lên, là vì biết nên đối mặt với thế nào. Đối diện với , luôn xuất vẻ gượng gạo khó thành lời, giống như bây giờ.

      khí vô cùng nặng nề, dường như mọi phần tử khí quanh người đều yên lặng hề dịch chuyển.

      Mẫn Đình ngừng chút, nhìn Lâm Nhược bận rộn liên tục, lần đầu tiên nhận ra rằng giữa bọn họ, ra trở nên xa lạ đến vậy. cho rằng giữa bọn họ chỉ là cảm giác thay đổi, nghĩ tới, thay đổi, cũng chỉ có mà thôi.

      Nhưng vẫn cảm ơn , cho chút ấm áp.

      Mẫn Đình nhìn Lâm Nhược, ràng khoảng cách chỉ có đoạn ngắn, lại giống như cách nhau cả thế kỷ, xa với tới. ràng gần trong gang tấc, lại xa tận chân trời.

      Hơi thở gần như vậy, nhớ nhung lại xa đến thế.

      Lâm Nhược tuy ngồi ghế làm việc, tỏ vẻ yên ổn đọc tài liệu, nhưng chữ trong văn kiện cũng đều đọc được. Trước mặt có người dùng ánh mắt đau thương như nợ ta năm trăm vạn nhìn , có thể chống đỡ nổi sao?

      Trong tầng làm việc cao cấp, ngay cả hành lang cũng im ắng, có chút thanh ồn ào nào. Mà trong văn phòng, lại càng yên tĩnh đến đáng sợ.

      Ngay lúc Lâm Nhược ngẩng đầu, hé miệng muốn chuyện, Mẫn Đình lại lên tiếng, "Lâm Nhược, gần đây em vẫn tốt chứ?"

      nghĩ tới, Mẫn Đình lại đột nhiên mở miệng như vậy, Lâm Nhược có dự cảm, như sắp xảy ra chuyện gì đó. Cố gắng đè nén cảm giác đột ngột trong lòng, miệng nở nụ cười, khiến gương mặt trở nên rạng rỡ vô cùng, "Em tốt lắm."

      Nụ cười thoải mái như vậy, trước đây Mẫn Đình chưa từng được nhìn thấy. Phải chăng hợp đơn giản, tạo nên khúc ca dễ nghe? Phải chăng , thể nào mang lại hạnh phúc cho ?

      Cũng tốt, chỉ cần hạnh phúc là tốt rồi.

      ngày nào đó, hết thảy đều trở thành quá khứ. Xoay người nhìn lại, trong lòng còn tình cảm mãnh liệt sôi nổi lúc trước, chỉ là dùng ngôn từ dịu dàng miêu tả bi thương.

      em, trước kia, bây giờ, cả tương lai vẫn vậy.

      mang theo tình này, người khác.

      Chỉ cần em muốn, lập tức quay lại.

      Chỉ vì em.

      Sau khi ngừng lại lúc lâu, Lâm Nhược mở miệng : "Thế còn sao?" Từ khi nào, bọn họ lại thiếu chủ đề để chuyện như vậy.

      "Chỉ cần em sống tốt, cũng tốt rồi." Việc này có gì quan trọng sao? sống tốt, hay tốt, cũng thay đổi được trạng của . Chỉ vậy thôi.

      Chủ đề này quá nặng nề, Mẫn Đình rốt cục cũng mở miệng ra mục đích đến văn phòng Lâm Nhược, "Lâm Nhược, đây là đơn xin từ chức của ." Lúc ra, tay Mẫn Đình là phong thư màu trắng. Mặt có dòng chữ "Đơn xin từ chức" được viết ngay ngắn.

      Chuyện cũ phát triển đến như vậy, có lẽ trước kia Lâm Nhược từng nghĩ tới. Đó là lúc và Mẫn Đình vừa chia tay, mặc dù Lâm Nhược rất đau lòng, nhưng lại càng sợ Mẫn Đình cứ thế rời , biến mất.

      Mặc dù là người mạnh mẽ, nhưng với những chuyện này, thà tránh vào trong góc tối, mình liếm láp miệng vết thương, để người khác nhìn thấy.

      ", thực phải rời sao?" Ánh mắt Lâm Nhược gắt gao nhìn chằm chằm đơn từ chức Mẫn Đình đưa tới, đến mức cũng quên phải đưa tay ra nhận lấy.

      Mẫn Đình nghe thấy chút thay đổi trong giọng của , trái tim hơi rung động, gật đầu, "Đúng vậy, cân nhắc rất lâu rồi. nghĩ, cuộc sống như thế vẫn thích hợp với hơn." xuất của , em dễ chịu hơn. nhìn ra, quấy nhiễu đến suy nghĩ bình thường của em.

      Lâm Nhược im lặng, cúi đầu, biết nên gì cho phải. Trong vô hình, khoảng cách giữa bọn họ trở nên xa như vậy. Cũng tốt, ít nhất, có thể theo đuổi cuộc sống thích, người nên .

      Lâm Nhược xoay người, nhìn xuống từ cửa sổ sát đất. Dưới kia là thành thị sầm uất, phồn hoa, đường, cảnh tượng người qua đường vội vã tới điểm đến của mình.

      Sống mười mấy năm mà tựa như chỉ mới ngày, lớn lên ở thành phố này, làm việc, cũng ở nơi này mà chết . Có lẽ, lựa chọn của Mẫn Đình, mới là đúng đắn, mới là lý trí.

      "Được, em đồng ý với . Theo đuổi giấc mơ của , sống cuộc sống mong muốn, làm những chuyện muốn làm. Em luôn ủng hộ ." Lâm Nhược quay lưng về phía Mẫn Đình mở miệng, niềm vui vầng trán thể lau được. Đây là vui mừng thay cho Mẫn Đình.

      Người cũ của hạnh phúc, với , phải cũng là loại hạnh phúc sao?

      Lâm Nhược xoay người lại, đối diện với con ngươi đen láy sáng ngời của , "Mẫn Đình, em chúc hạnh phúc." lòng hi vọng có thể hạnh phúc.

      Sau khi chia tay lâu như vậy, đây vẫn là lần đầu tiên được thấy Lâm Nhược nhìn thẳng vào mắt mình. Trong đôi mắt mã não của tựa như chúc
      phúc, cảm nhận được. Đồng thời, chút hi vọng cuối cùng nơi đáy lòng cũng tan biến.

      mong, giữ lại. Nhưng sai lầm rồi, sai hoàn toàn.

      "Cám ơn em. Em cũng vậy, nếu có gì phiền lòng, em cũng có thể tới tìm . vẫn luôn ở đây." Khóe môi Mẫn Đình cong lên, lộ ra nụ cười xán lạn nhất. Giống như toàn bộ ánh sáng đều hội tụ gương mặt , nụ cười của , đủ để bừng sáng cả thế giới tăm tối.

      trở thành người bạn.

      khẽ nâng cằm,
      [​IMG]

    5. huongntd

      huongntd Well-Known Member

      Bài viết:
      6,968
      Được thích:
      13,962
      Chương 90: Đào Đào lên sàn

      "Tằng Ưu Mĩ, có chừng mực..." Tằng Ưu Mĩ những lời như vậy, làm sao Kha Trạch Liệt lại biết chân tướng chuyện này. Dựa vào quan hệ giao thiệp, chỉ vì để dựng nên cuộc gặp gỡ bất ngờ sao? , đáng để phải bỏ công sức như vậy sao?

      khí xung quanh lại bắt đầu lâm vào trầm lặng, vốn cũng chỉ là cuộc hội thoại người hỏi kẻ đáp với nhau. Tằng Ưu Mĩ lặng im, khí liền trở thành mảnh yên ắng.

      Có chừng mực, nếu như biết có chừng mực, cũng tới tình huống bây giờ. Tằng Ưu Mĩ nhìn Kha Trạch Liệt, trong mắt tràn đầy đau thương, nhưng cũng chỉ thoáng qua trong giây lát, sau đó liền biến mất.

      kiêu ngạo như , sao có thể để lộ mặt yếu ớt nhất của mình trước người đàn ông mình đây?

      Nhưng vừa vặn im lặng này, lại khiến thái độ kiên định, cứng nhắc của Kha Trạch Liệt bắt đầu lung lay. Nghiệt duyên giữa bọn họ, thực quá sâu. Tựa như chỉ có trốn tránh, mới là cách giải quyết tốt nhất.

      Vài năm trôi qua, biết Hoàng Thần Đạt vượt qua nổi chưa.

      Thái độ Kha Trạch Liệt dần trở nên mềm mỏng hơn, dường như nỡ làm đau lòng. Trong đôi mắt đen láy ánh lên tia sáng lấp lánh, khiến Tằng Ưu Mĩ đắm chìm. Trong chốc lát cảm giác, chịu đựng tất cả gian khổ, cực nhọc đều đáng giá.

      "Ưu Mĩ ngoan, nhanh về phòng bệnh nằm nghỉ , em mới vừa thoát khỏi nguy hiểm, sao lại bướng bỉnh rồi?" Kha Trạch Liệt lườm Tằng Ưu Mĩ, hơi trách móc, trong lời lại lộ ra chút tình cảm.

      Tằng Ưu Mĩ sững sờ nhìn Kha Trạch Liệt, ngẩn ngơ, giờ phút này, bọn họ dường như quay về thời thơ ấu, khi đó, bọn họ còn chưa phải chịu quá nhiều tổn thương như bây giờ. Hết thảy, đều là vẻ tốt đẹp. hi vọng biết mấy mọi chuyện tại chỉ là giấc mơ trong tuổi thơ của bọn họ, tỉnh dậy, vẫn còn có thể hấp ta hấp tấp chạy theo sau lưng Kha Trạch Liệt, luôn miệng gọi Liệt tử.

      Dấu chân chim hồng tuyết, thời gian dần trôi qua. thể trở về được.

      Tằng Ưu Mĩ chuyển mắt nhìn về nơi xa xăm,cố tình nhìn thẳng vào mắt Kha Trạch Liệt. sợ phát trong hốc mắt , là nước mắt nóng hổi. cố nén nước mắt vào trong. Ngoài cửa sổ bầu trời rất xanh, vào mùa đông, hiếm khi có thể thấy bầu trời như vậy.

      Bầu trời trong xanh, chỉ có vài đám mây ít ỏi. Ánh mặt trời lại quá chói mắt,tầng khí quyển bảo vệ Trái Đất tốt, hôm nay ngày tốt lành.

      " Liệt tử, em biết, người hôm đó cứu em là . Mùi hương người vẫn chẳng hề thay đổi." Tằng Ưu Mĩ khẽ , tựa như độc thoại, ánh mắt xa xăm, biết rốt cuộc nhìn thứ gì.

      Cảm nhận được mùi hương tỏa ra từ người mình thích, là chuyện tốt đẹp nhất, hạnh phúc nhất trong đời người.

      Nếu như biết trước được người cứu , là Kha Trạch Liệt, tình nguyện cuộc sống này liên tục xảy ra những tai nạn, chỉ hi vọng, tới cứu , là người yên mến.

      Kha Trạch Liệt quay đầu, thấy Tằng Ưu Mĩ nhìn ra ngoài cửa sổ, dáng vẻ như tự thầm... Trái tim khẽ chua xót, nếu như có những chuyện kia xảy đến, bọn họ nhất định vẫn là bạn bè thân thiết, nhất định.

      Chỉ là, đều là quá khứ, đều vỡ vụn,cho nên cũng muốn phải nhớ lại. Dùng sai lầm trong quá khứ, tổn thương chính mình của tại, đâu cần phải làm vậy chứ?

      "Bên ngoài lạnh lắm, ngoan, vào trong phòng bệnh thôi." Kha Trạch Liệt đưa tay vỗ vỗ bả vai Tằng Ưu Mĩ, động tác này vô cùng quen thuộc, là thói quen của bọn họ từ lúc .

      Tằng Ưu Mĩ gì, hai bên đều tốt đẹp, cho dù là giả dối, cũng bằng lòng cứ mãi giả dối như vậy. Chỉ cần, vẫn còn luôn tồn tại xung quanh . biết, phạm phải sai lầm thể tha thứ được, nhưng, con người ai cũng phạm sai lầm, phải sao? tin rằng, bọn họ cũng phải người lòng dạ hẹp hòi, thích bám lấy sai lầm của người khác buông.

      Đôi chân tự nhiên theo lực đẩy của Kha Trạch Liệt vào trong phòng bệnh, trong đầu là mảnh hỗn loạn.

      Bây giờ quan hệ của bọn họ được coi là gì, mọi chuyện về Kha Trạch Liệt đều muốn biết, kể cả, người .

      Kha Trạch Liệt vừa mới đẩy cửa phòng bệnh ra, liền thấy trong phòng có người mặc đồng phục bệnh nhân màu xanh sọc trắng, chơi đùa ngẩng đầu lên, giương đôi mắt to tròn nhìn Kha Trạch Liệt. Lông mi khẽ rung rung, miệng chu ra, lông mày nhíu lại, dường như suy tư chuyện gì.

      đợi Kha Trạch Liệt kịp phản ứng, nhảy xuống từ giường bệnh, chạy tới bên cạnh Kha Trạch Liệt như cơn gió, ôm lấy đùi Kha Trạch Liệt vô cùng chuẩn xác.

      "Cha ơi. Cuối cùng cha cũng tới thăm con và mẹ rồi." bé non nớt làm nũng, quyến luyến trong giọng khiến trái tim Kha Trạch Liệt run lên. Đây là tình huống gì vậy?

      Tằng Ưu Mĩ ở bên người Kha Trạch Liệt ra, khóe miệng mang theo nụ cười.

      tới bên người Đào Đào, đặt hay tay lên vai bé, khóe môi nâng lên, mỉm cười : "Cha con có phải đẹp trai hơn trong hình rất nhiều ?"

      Đào Đào nghe thấy mẹ mở lời, lưu luyến chuyển mắt đến khuôn mặt mẹ, nghe mẹ chuyện. Đôi mắt đen to tròn chớp chớp, xoay chuyển vòng, mắt cong cong, lộ ra bộ dáng ngây thơ chỉnh tề. "Mẹ có gạt con, cha rất đẹp trai. Đẹp trai hơn những người mà con quen rất nhiều!"

      Vừa , còn phất phất tay ra vẻ chán ghét, giây tiếp theo, lại lập tức ôm chặt đùi Kha Trạch Liệt.

      Khi Tằng Ưu Mĩ còn ở Mĩ, vẫn cho Đào Đào nhìn hình Kha Trạch Liệt. mặt là vì quá nhớ nhung , mặt khác, muốn con mình nhớ kỹ, gương mặt
      [​IMG]

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :