1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Công lược nhạc sư thanh lâu những năm ấy - Thả Mặc (25/54)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Iris N

      Iris N Well-Known Member

      Bài viết:
      506
      Được thích:
      4,639
      Chương 23: Trong lòng tớ, cậu đủ tốt rồi

      Hoa mai trời lạnh, hương thơm lan tỏa. Tôi nhìn chằm chằm bó hoa mai đỏ lớn trong ngực, hỏi Tiểu Xuân Yến thế nào gọi là “đầu voi đuôi chuột”.

      Tiểu Xuân Yến ra vẻ thâm trầm hiểu đời, với tôi, “Đợi đến lúc cậu nản lòng thoái chí hiểu.” Tôi đoán trước rằng đó câu chuyện bi thương. Chuyện sau này chứng minh thực đúng là như thế.

      Mà khi đó tôi chỉ cố gắng hết sức để kiềm chế cảm giác muốn hỏi “Thế nào gọi là ‘nản lòng thoái chí’?”.

      Cậu ta vẫn ngồi bậc thang bên cạnh sư tử đá, cánh tay chống ra phía sau, chiếc chân dài vắt lên đầu gối bên kia, nhìn thoải mái cao ngạo chẳng khác gì nhị thế tổ [1].

      [1] Nhị thế tổ (二世祖) là thành ngữ phổ biến trong tiếng Quảng Đông lấy từ tích vua Tần Nhị Thế. Thành ngữ chỉ con cháu những gia đình giàu có, chỉ biết ăn chơi phung phí tiền cha mẹ mà biết lo lắng cho nghiệp, như Tần Nhị Thế phá hủy cơ nghiệp nhà Tần chỉ sau 3 năm làm vua. (Nguồn: Wikipedia)

      Tôi cúi đầu nhìn cậu ta, cậu ta hề có ý muốn đứng dậy, tôi cũng liền ngồi xuống bên cạnh cậu ta.

      Đó đúng là lúc khách làng chơi của Giải Ngữ Lâu lui tới tấp nập nhất, tôi ôm bó mai đỏ lớn, ngồi bên cạnh cậu ta nhìn ngắm người ta lại lại đường. người bọn họ cứ như thể giấu ngọn đèn, tới lui, lúc sáng lúc tối, khung cảnh xung quanh cũng mờ mờ ảo ảo.

      Lúc còn hơn bây giờ chúng tôi cũng thường cùng nhau thả lỏng bản thân ngồi đờ ra nhìn người khác như vậy. Khi đó là bởi hằng ngày ngoài việc ăn xin thực nhàn rỗi chẳng có gì làm. giờ là bởi trong lòng có việc, thả lỏng bản thân khiến cho lòng dễ chịu hơn chút.

      “Tiểu nương, mai Chu Sa này của cháu bán thế nào?”

      Hơi bất ngờ. , quá bất ngờ.

      Tôi cảm động nhận ra, đây là trời cao cắt đứt đường tình của tôi xong trả lại cho tôi đường tiền, như thường ngày, cắt đứt hoàn toàn cả hai con đường. Hôm nay, công bằng của ông trời khiến tôi vừa ngạc nhiên vừa vui mừng.

      Tôi chầm chậm ngẩng đầu lên, nước mũi còn chảy ròng ròng. Có bàn tay từ bên cạnh giơ tới, lau nước mũi của tôi .

      Tôi nhìn theo bàn tay kia lui về, khó khăn lắm mới thấy Tiểu Xuân Yến cười với tôi, khóe mắt cậu ta cong lên như đuôi chim én, mi mắt cong cong.

      Tôi nhìn cậu ta tiện tay lau nước mũi tôi vào góc áo rồi với tôi, “Ngây ra làm gì, người ta hỏi cậu hoa mai bán thế nào kìa.”

      Trước mắt tôi là người phụ nữ, động tác cử chỉ đều toát ra khí động thanh nhã, cao quý, thong dong. Giờ đây bà mỉm cười nhìn tôi, điệu bộ cực kỳ giống với lúc Hoa Thần nương nương nhìn tôi.

      Tay bà nắm tay tiểu nương trạc tuổi tôi. Tiểu nương trắng trẻo đáng , dù sao người thế này tôi chỉ có nhìn thấy trong tranh mà thôi.

      Tôi nhìn chằm chằm chiếc trâm ngọc tinh xảo mái tóc tiểu nương rồi lại sờ sờ mảnh vải đầu mình, cảm thấy cực kỳ hâm mộ.

      Người vừa mới thề thốt “Mai đỏ là phải tặng cho người trong lòng” chính là tôi, tôi vốn định kiên định chút, bảo bán nhưng rằng mình có tiền khiến tôi căn bản kiên định nổi. Huống hồ người trong lòng tôi cũng thèm mai đỏ của tôi.

      Đây là đồ tôi trộm, tôi cũng ngại dám bán giá quá cao.

      văn tiền cành hẳn là được rồi, nhưng văn tiền chỉ đủ mua cái bánh nướng , chỉ đủ người ăn, Tiểu Xuân Yến vất vả với tôi cả tối, tôi căn bản cũng ngại đưa nửa cái bánh nướng rồi đuổi cậu ta .

      Phân vân hồi lâu, tôi đưa hai ngón tay ra, cúi đầu chờ người phụ nữ trả lời.

      “Chỉ cần hai lượng bạc thôi sao?” Người phụ nữ mỉm cười hỏi lại.

      Tôi trợn tròn mắt, mấp máy môi nhìn bọn họn. Miệng nên lời, bị nghẹn lại. Trời cao ơi, về sau nếu có việc gì ngài chỉ cần tiếng thôi, con nhất định làm tất cho ngài.

      “Ý người là lấy hết ạ?” Tôi hỏi cách chắc chắn.

      “Ý ta là cành.” Người phụ nữ kia mỉm cười, “Ta chỉ cần cành là đủ rồi.”

      Đầu năm nay có phải ngoài tôi và Tiểu Xuân Yến, mọi người ai cũng giàu có phải ?

      Tôi nuốt nước bọt, thành thành trả lời, “Hay là cháu đưa hết mai đỏ trong tay cháu cho người … Hai lượng bạc người bảo cháu bứng cả cây mai mang đến đến cũng được ấy chứ.”

      Tiểu nương trắng trẻo đáng kia phì cười khe khẽ khiến tôi hơn xấu hổ.

      Người phụ nữ cũng bị điệu bộ khờ khạo của tôi làm cho bật cười, giải thích với tôi, “Hương thơm quá đậm còn giá trị nữa. Mọi ở đời đúng mức là tốt nhất.”

      Những lời này của bà quá văn vẻ, tôi hiểu được. Nhưng bà cho tôi tầm hai lượng bạc gì cũng đúng. Tôi chính là người nông cạn như vậy đấy.

      “Thế người chọn cành .” Tôi bê bó mai đỏ tới trước mặt người phụ nữ, định để bà tự chọn lựa.

      Người phụ nữ ra hiệu cho tiểu nương chọn mai giúp bà, bản thân bà lại quay ra chuyện với tôi, “Trời lạnh thế này, các cháu ngồi trước cửa làm gì?”

      Tôi thà, “Đờ đẫn ạ.”

      Tiểu Xuân Yến nhìn tôi, trả lời, “Đờ đẫn chung với cậu ấy ạ.”

      ra cũng thú vị đấy.” Người phụ nữ khẽ cười, “Thế các cháu có tiện tên mình cho ta ? Đổi lại, ta cũng tên mình cho các cháu.”

      “Cháu là Hoa Quan. Hoa trong hoa , quan trong quan lớn.” Tôi giải thích đầy tính hình tượng.

      Tiếng cười của Tiểu Xuân Yến bật lên bên tai tôi. Cười xong, cậu ta với người phụ nữ, “Tên của cậu ấy do cháu đặt.” Nhưng lại ra tên cậu ta.

      “Thế mà cháu và tiểu thị nữ của ta lại có duyên đấy. Nó tên là Nhụy Quan.” Người phụ nữ mỉm cười, nhìn sang nương chọn lựa hoa mai rồi với tôi, “Ta họ Dung, tự Thanh Dã. Mọi người gọi ta là Dung tiên sinh, nếu cháu cảm thấy thuận miệng cũng gọi ta như thế .”

      Tôi thấy nụ cười mặt Tiểu Xuân Yến biến mất, đột nhiên giữ chặt cánh tay tôi, nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt.

      Tôi quan tâm đến tay của Tiểu Xuân Yến, tò mò nghển đầu lên, “Tự là gì ạ? Cháu có thứ này ? À… Tự của cháu là ‘Quan’ sao?”

      Tiểu Xuân Yến cạn lời. Sau đó cậu ta với tôi lúc đó tôi phát huy nhuần nhuyễn năng lực làm mất mặt đáng xấu hổ nhất của bản thân rồi. Rất ít người có thể làm được thế, tôi ghê gớm.

      Dung Thanh Dã tiên sinh cười , “Tiểu nương rất thú vị. Cháu và ta có duyên, sau này có lẽ còn gặp lại.

      Vị Nhụy Quan tiểu nương kia cầm cành mai đỏ, đưa cho Dung tiên sinh rồi lại quay đầu nhìn tôi cái, mím môi mỉm cười.

      Bọn họ quay lại xe ngựa, mau chóng khỏi đó. Ánh mắt tôi dán chặt chiếc trâm ngọc của Nhụy Quan, nhìn xe ngựa càng lúc càng xa, mãi thể dời mắt.

      “Muốn sao?” Tiểu Xuân Yến thuận miệng hỏi tôi. Lúc tôi quay đầu lại nhìn cậu ta, cậu ta mới nhướn mày, đầy vẻ nhìn thấu tâm tư tôi.

      Tôi hề do dự gật đầu, sau đó lại lắc đầu, “Thôi, cậu cần tìm cách tiêu pha cho tớ đâu.”

      Cậu ta cười giễu cợt, “Ai tiêu pha cho cậu đâu. Tớ hỏi chút tôi, cậu đừng nghĩ nhiều.”

      “…” Cậu ta phũ tôi như thế, tôi thể nào phản bác được, cũng lười muốn phải bác.

      “Ai, mai đỏ còn lại cậu định tính sao bây giờ?” Cậu ta hỏi, đầy vẻ quan tâm, tôi lại nhìn ra cậu ta rất muốn. Bởi vì cái cậu Tiểu Xuân Yến này ấy mà, thứ mà cậu ta để ý căn bản hỏi đến. Nếu như cậu ta hỏi đến nhất định là đòi khéo rồi.

      Trước khi tôi vào Giải Ngữ Lâu, cậu ta trắng ra đòi hỏi lần, tôi cũng muốn để Yến gia phải trắng ra lần nữa.

      Tôi vẫn thường nghĩ mãi ra cậu ta ràng là tên nhóc du côn, sao lại có thể cứng cỏi kiêu ngạo, đầy vẻ thiếu gia nhà giàu như thế.

      Tôi thấy cậu ta có vẻ rất muốn có liền đưa cho cậu ta, “Vẫn phải cảm ơn cậu dẫn tớ Thuần phủ bẻ hoa mai. Tuy hoa mai phải của nhà tớ, nhưng tốt xấu gì cũng là tớ vất vả lắm mới bẻ được, coi như quà cảm ơn.”

      Cậu ta ôm bó mai lớn, quả nhiên thích quá chừng, cười ngoác đến tận mang tai.

      “Nếu như cậu muốn chỗ hoa mai kia biến thành của nhà cậu, Yến gia tớ cũng có cách.” Cậu ta nhướn mày cười với tôi, biết có phải bị lóa mắt hay dù sao tôi cứ thấy là lạ.

      Cậu ta lại còn tiếp tục khiến tôi thấy lạ, “Ngoài ra, đừng có ‘cám ơn’ gì với tớ, đỡ khách sáo. Hai lượng bạc kia chia ra bốn sáu là được.”

      Tôi ngẩn người, là người thà, tôi muốn lấy của cậu ta cái gì, “Hoa mai do cậu tìm được, dù sao cũng phải mỗi người nửa mới công bằng với cậu chứ.”

      Cậu ta cúi đầu ngửi hoa mai, nghe thấy thế ngẩng đầu lên, như lẽ đương nhiên, “Đúng thế, nên mới là tớ sáu cậu bốn chứ. Cậu còn định mỗi người nửa chắc.”

      “…” Tôi lại phải kìm nén mong muốn chửi cậu ta lại, lúc sau mới nhả ra được câu, “Tớ định thế.”

      Từ trước đến nay cậu ta toàn thế, lúc bắt nạt tôi cũng để lộ dấu vết.

      Nhưng mỗi lần bị cậu ta bắt nạt, trái tim vị Cảnh Huyền cắt nhát của tôi lại dễ chịu hơn chút. Đại khái là bởi trái tim tôi cũng biết đạo lý dù sao cũng đau, chút vẫn hơn.

      “Tiểu Xuân Yến, cậu xem vì sao huynh ấy cần mai đỏ của tớ?” Tôi chống cằm, hỏi cái câu hỏi đau đớn này, “Những thứ tớ tặng, huynh ấy toàn nhận.”

      “Bởi vì cậu tốt. Đồ cậu tặng cũng phải là thứ ta thích.” Tiểu Xuân Yến bẻ gãy cành mai, cắm lên đầu tôi làm trâm.

      Tôi nhíu mày, “Vậy tại sao cậu lại nhận đồ của tớ? Hoa mai là thứ cậu thích à?”

      “Cũng tạm được.” Tiểu Xuân Yến cười , “Tớ lại lần nữa nhé, ta thích, là bởi trong cảm nhận của ta, cậu tốt. Tớ nhận là bởi trong lòng tớ cậu chẳng có gì là tốt cả.”

      Cậu ta thực quý tôi, bởi tôi lớn đến chừng này rồi mà chưa từng có bất kỳ ai cảm thấy tôi chẳng có gì là tốt cả. Tôi từng phân tích nguyên nhân cậu ta quý tôi, cuối cùng rút ra kết luận, lần nào tôi tranh bánh bao, dù tranh với người hay với chó, cũng rất có mấy phần phong thái của cậu ta.

      “Vậy tớ phải làm thế nào mới được huynh ấy thích? Tớ tặng cái gì huynh ấy mới nhận chứ?” Tôi tháo mai đỏ đầu xuống, cầm trong tay nhìn ngắm, buồn bã hỏi.

      biết vì sao cậu ta thèm đáp lời tôi.

      Chúng tôi lặng im hồi lâu, cậu ta mới , “Thăm dò sở thích của ta. ta muốn cái gì, cậu tặng cái nấy.”

      Việc này khiến tôi nghĩ đến cuốn sách mà tôi nhìn thấy bàn chàng khi bước vào phòng chàng lúc nãy.

      Tám phần là tôi đoán đúng, chàng đọc sách nhiều năm như thế là do muốn thi lấy công danh. Nếu tôi tặng sách cho chàng, đại khái là chàng nhận.

      “Tam gia, Cảnh đại nhân tới.”

      Tôi nghe thấy câu như vậy, giật mình thoát ra khỏi hồi ức, ngẩng đầu nhìn về phía Tiểu Xuân Yến.

      Tiểu Xuân Yến cúi đầu nhìn tôi, rồi với hạ nhân kia, “Năm đó thèm mai đỏ trong phủ ta, giờ đến cổng phủ ta cũng muốn cho vào. muốn có cái gì, ta càng cho cái nấy. với , Hoa Quan về đâu.”

      Last edited: 2/4/21
      van_2631 thích bài này.

    2. van_2631

      van_2631 New Member

      Bài viết:
      1
      Được thích:
      1
      Tiểu Xuân Yên ngầu quá mất nếu ko phải tiêu đề truyện mình nghĩ Tiểu Yến là nam 9 r. Mình từ hố Lão đại là nữ lang sang đây, cảm ơn nàng dịch nhé. Rất thích văn phong dịch của nàng
      Iris N thích bài này.

    3. Iris N

      Iris N Well-Known Member

      Bài viết:
      506
      Được thích:
      4,639
      Chương 24: Tôi tới đón /Tớ tới đón cậu

      Editor: Tiêu đề chương này có thể là lời của Cảnh Huyền hoặc Tiểu Xuân Yến đều được, vẫn đúng với nội dung chương.

      ra có vẻ là hơi tự chà đạp chính mình. Tôi vẫn muốn gặp lại chàng lần, đích thân cho chàng nguyên nhân tôi quay về quấy rầy chàng nữa. Giải thích ràng như thế khiến cho chàng cảm thấy khó chịu trong lòng.

      Nhưng ánh mắt của Tiểu Xuân Yến đẩy lùi tôi. Tôi biết, nếu tôi chạy ra giải thích với Cảnh Huyền, Tiểu Xuân Yến khó chịu trong lòng.

      giờ cậu ta còn uy phong hơn năm đó nhiều. Cái tên Thuần Nhạn Khanh này là cái tên hay, nhưng người còn là người tốt năm đó tôi cũng biết.

      “Nhưng mà…” Hạ nhân kia nhíu mày, vừa nghe xong vội vàng , “Cảnh đại nhân đưa quan binh tới.”

      Tôi thấy khóe miệng Tiểu Xuân Yến hạ xuống, vẻ mặt vui.

      Nhân cơ hội này, tôi đề nghị, “Hay là chúng ta cùng nhau ra ngoài xem cái, có việc gì về chuyện…” Mong muốn được gặp chàng để giải thích lộ hết qua ánh mắt, chẳng thể nào ràng hơn. Tôi hy vọng Tiểu Xuân Yến có thể tạo điều kiện cho tôi.

      Có lẽ là bởi ánh mắt của tôi mong mỏi quá, Tiểu Xuân Yến nỡ trái ý tôi.

      Lúc tôi đứng trước cổng Thuần Phủ, tôi tinh tường nhìn thấy đôi mày nhíu chặt của Cảnh Huyền giãn ra. Ánh mắt chàng nhìn tôi bỗng giống như ánh mắt tôi nhìn chàng năm đó, đầy vẻ trông mong.

      Được rồi, lời này ra đến bản thân tôi cũng tin. Đổi lại là mấy ngày trước đây, tôi nghĩ cũng chẳng dám nghĩ tới. Hẳn là tôi nhìn lầm thôi.

      “Cảnh đại nhân, ngươi làm như thế này là có ý gì?” Tầm mắt Tiểu Xuân Yến đảo qua đám quan binh phía sau Cảnh Huyền, lấy quạt xếp gõ vào lòng bàn tay, nhướn mày cười hỏi. Nụ cười lạnh, ánh mắt sâu.

      Cậu ta cũng biết lỡ chưa từng trải đời như tôi lại càng biết.

      Nhưng tôi nhìn ra giữa bọn họ dường như có chút mâu thuẫn, biết là phát sinh như thế nào. Điều tôi dám khẳng định là ít nhất mẫu thuẫn này phát sinh sau khi tôi rời ,

      cho cùng, khi ấy mọi người đều hiểu chuyện, dù có bất đồng giai cấp, hiểu nổi nhau ngoài mặt vẫn có thể duy trì là bạn bè.

      Có lẽ sau này Tiểu Xuân Yến tức giận chuyện năm đó tôi phải chịu quá nhiều uất ức trước Cảnh Huyền nên động thủ, trở mặt với chàng trước. Tôi nghĩ thế, cảm thấy hoàn toàn hợp lý.

      Cảnh Huyền nhìn tôi chăm chăm, nhưng lại nối với Tiểu Xuân Yến, “Đôn đốc theo thường lệ.”

      “Đôn đốc?” Tiểu Xuân Yến cười như thể đây là trò cười lớn nhất trong thiên hạ, “Thế cũng chẳng đến lượt Thái Thường Tự Thiếu khanh như ngươi quản chứ?”

      Tôi mơ hồ hiểu ra, gia tộc như Thuần phủ, tuy tách khỏi hoàng thành nhưng ở Lương triều vẫn thuộc về thế lực huân quý. Để phòng ngừa có lòng riêng hay hành động khác thường, cứ khoảng thời gian nhất định, triều đình phái quan binh tới đôn đốc nửa tháng.

      Cơ mà lần trước Cảnh Huyền với tôi chàng là Thái Thường Tự Thiếu khanh, chức trách chủ yếu là đánh đàn, soạn nhạc. Liên quan gì tới đôn đốc?

      Cảnh Huyền nhanh chậm vén tay áo, thần sắc lãnh đạm trả lời: “Tôi cần phải giải thích với cậu à? Tóm lại, tôi đưa quan binh tới, từ giờ phút này trở , từ xuống dưới trong phủ của cậu đáng ra nên vui vẻ chấp nhận việc bị giám thị đôn đốc nửa tháng, nếu , đó là kháng chỉ bất tuân.”

      Tin dữ này đến quá bất ngờ, tôi chưa tiêu hóa được hết thay cho Thuần phủ từ xuống dưới, lại nghe thấy Cảnh Huyền them, “Về phần Hoa Quan, tôi nghĩ Tam gia hẳn là đành lòng để ấy bị giám thị cùng với Thuần phủ chứ.”

      Nếu tôi đoán sai, câu này của Cảnh Huyền có ý đón tôi .

      Tôi quay đầu nhìn về phía Tiểu Xuân Yên, bản thân cậu ta nhìn chằm chằm Cảnh Huyền, trong mắt lộ ra gai góc thị huyết mà lâu lắm rồi tôi nhìn thấy.

      Loại ánh mắt này, tôi nhìn thấy lần lúc cậu ấy bẻ gãy chân con chó dữ cắn tôi, rồi lại nhìn thấy lần trước cái đêm tôi rời Vân An, những lúc khác chưa từng nhìn thấy.

      Tôi, người từ trước đến nay rất hiểu Tiểu Xuân Yến tinh tường hiểu rằng, đây là điềm báo cậu ta sắp nảy sinh ý nghĩ ác độc.

      Tôi sợ Tiểu Xuân Yến thực bị chọc tức, vội vàng tỏ thái độ với Cảnh Huyền, “Tôi tình nguyện ở lại, bị giám thị chung với Tiểu Xuân Yến.”

      cho cùng biết có phải tôi nhìn nhầm , lúc tôi vừa lên tiếng, trong nháy mắt, tròng mắt Cảnh Huyền hơi run rẩy. Còn cả bàn tay phải siết chặt của chàng nữa, cho cùng siết chặt từ trước hay là khi nãy vì tôi mới siết chặt?

      Dù sao, đối với câu trả lời của tôi, chàng cũng đáp mà ngược lại chỉ chờ Tiểu Xuân Yến trả lời.

      Tiểu Xuân Yến hít sâu hơi, tùy ý cong ngón tay, phất sợi tóc đen bị gió thổi tung ra trán tôi, rồi sau đó đặt lò sưởi hạ nhân mang đến lên lòng bàn tay tôi, cong môi mỉm cười , “Cậu tình nguyện, tớ lại nỡ để cậu bị giám thị. với ta , tớ tớ đón cậu.”

      Vừa dứt lời, cậu ta lại cười nhạt với Cảnh Huyền, “Hóa ra ta xem ngươi. Ta biết mà, nhìn sắc bén của ngươi khi xử quyết sư phụ ngươi năm đó, Thái Thường Tự vớ vẩn làm sao có thể chứa nổi vị Phật lớn như ngươi. Món nợ này ta thanh toán đầy đủ với ngươi.”

      Chuyện là như thế đấy, lúc tôi bị Cảnh Huyền nắm chặt tay kéo vẫn còn chưa nguyên do cho lắm, gió thổi qua lạnh đến mức tôi đau cả đầu, tôi đơn giản là chẳng biết mô tê gì mà chui vào chiếc xe ngựa kia.

      Dựa vào vách xe, tôi vẫn chỉ dám nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ như trước, dám nhìn Cảnh Huyền.

      Chàng lên tiếng hỏi tôi, “Đói chưa?”

      Tôi quay sang nhìn chàng, thể kiềm chế nổi, nuốt nước bọt, hơi gật đầu.

      Chàng cong môi cười với tôi, so với khi nãy ở trước Thẩm phủ, cứ như thành người khác.

      Tôi đoán rằng giờ đây mà tôi hỏi chàng mấy chuyện nghiêm túc, chàng hẳn là hung dữ với tôi. Tôi mím môi, nhìn chàng hỏi, “… Chuyện đôn đốc, Tiểu Xuân Yến gặp phải phiền toái sao?”

      Chàng nhìn xuống nhìn góc áo hơi nhàu của tôi, đưa tay định vuốt phẳng cho tôi, tôi vô thức co người lại, để cho chàng chạm vào, rồi vội vàng tự vuốt phẳng.

      Tôi thấy tay chàng cứng đờ ra đó lát rồi mới buông xuống, nhìn tôi , “ đâu. Nếu cậu ta có lỗi với triều đình chỉ là cho có lệ vậy thôi.”

      “Thế chuyện bị giám thị kia bất tiện lắm sao?” Tôi hỏi tiếp. Chẳng phải tôi tò mò đâu, chỉ là cảnh Cảnh Huyền đưa đám quan binh ào ạt tiến tới khi nãy khiên tôi yên tâm cho cái kẻ vốn nể nang gì mà quậy tung cả trời đất, thể nào cũng gây ra ít họa là Tiểu Xuân Yến.

      Chàng gật đầu đáp, “Ừ. Nhưng mà đừng lo, cậu ta xử lý nhiều lần lắm rồi.”

      Tôi hơi hơi yên tâm, suy nghĩ lúc rồi quyết định, “Vậy mấy hôm nữa tôi lại đến thăm cậu ta.”

      “Sợ là được.” Lần này Cảnh Huyền lại trả lời rất kiên quyết, “Trong quá trình đôn đốc, toàn bộ những người tiếp cận Thuần phủ đều bị giữ lại, lục soát kiểm tra kỹ.”

      Tôi nhíu mày, “Nhưng mà khi nãy Tiểu Xuân Yến với tôi tới đón tôi. Chẳng lẽ ý cậu ấy là nửa tháng nữa à?”

      “Nếu như muốn ở lại Thuần phủ, sau khi kết thúc nửa tháng điều tra, tôi đưa về.” Tuy chàng đáp ứng vô cùng dứt khoát nhưng tôi nhìn thấy mấy chữ “ thể nào” từ trong mắt chàng.

      Tôi thể được đưa về. Lời này chàng cho có với tôi thôi. Vậy nhưng tôi lại mặt dày vô sỉ mà cảm thấy tim ngọt lịm đến nhảy cả lên.

      Tôi vắt ngón tay vào nhau, vẫn tiếp tục nhìn ra ngoài cửa sổ.

      “Hai tháng nữa là đến sinh nhật tôi rồi.”

      Tôi vẫn nhớ, làm sao quên được. Từ khi biết sinh nhật chàng năm mười bốn tuổi, năm nào tôi cũng cầu phúc cho chàng, năm nào cũng chọn quà sinh nhật cho chàng, cho dù có ở bên chàng hay .

      phải huynh là… thích sinh nhật sao?” Tôi chần chừ lát nhưng vẫn ngập ngừng hỏi ra miệng.

      Quyển sách đặt bàn chàng kia chính là do tôi tặng chàng vào dịp sinh nhật. Lúc ấy chàng thích sinh nhật, ân cần khuyên bảo tôi chuẩn bị quà cho chàng nữa.

      “Giờ tôi thích rồi.” Chàng chăm chú nhìn tôi, giọng hơi đuối lại, như thể cố ý đè nén lại, “… vẫn tặng quà sinh nhật cho tôi chứ?”

      Người sáng suốt giả vờ giả vịt, giờ thân phận chàng khác, tôi lại xu dính túi, dù có muốn tặng vẫn chẳng mua được thứ gì mà chàng thích.

      giống như lúc còn ở Liễu Châu, cách chàng trăm núi ngàn sông, căn bản thể đối mặt tặng cho chàng, do vậy tết con châu chấu, chép bản kinh thư đều là tâm ý của tôi. giờ khác rồi, tôi nghĩ chàng cũng xem thường mấy thứ tôi tặng ấy, tôi vẫn nên để mình mất mặt trước mặt chàng hơn.

      Tôi lắc đầu, “ đâu. Tôi thấy huynh nào có thiếu cái gì.”

      Chàng nhìn tôi chằm chằm, miệng mấp máy muốn lại thôi, cứ như thể con cá bỗng nhiên lại chết đuối.

      Tôi thể đoán nổi lúc này trong lòng chàng nghĩ những gì, chỉ thấy chàng bưng chén trà bàn lên, nhấp ngụm rồi mới có thể tiếp tục chuyện với tôi, “Tôi muốn ăn mì trường thọ. nấu cho tôi bát được ?”

      lừa huynh đâu, mấy năm nay khả năng nấu nướng của tôi vẫn chẳng tiến bộ gì. Nếu như lại cho nhầm lượng muối…” Tôi nhớ tới cái đêm sinh nhật chàng năm đó, mì trường thọ tôi nấu vì cho quá nhiều muối mà chàng thèm ăn nên đành tự mình ăn lấy, chợt thấy giọng nghèn nghẹn.

      Ngước mắt lên lại thấy chàng vẫn nhìn chằm chằm tôi bằng áy bắt dò hỏi, tôi nhíu mi trả lời chàng, “Tôi cũng muốn ăn món mì tệ như thế nữa đâu. Huynh bảo đầu…”

      “Tôi ăn.” Chàng quả quyết trả lời tôi, trực tiếp cắt ngang từ “đầu bếp” tôi định ra, “ nấu là được, nấu thành kiểu gì tôi cũng ăn.”

      Tôi cảm thấy tám phần tin nổi. cho cùng năm đó, trước khi tôi nấu, Tiểu Xuân Yến cũng như thế với tôi. Nhưng sau khi nếm miếng, cậu ta liền nhất định giục tôi mau mau đem đổ.

      ra tôi cũng trách chàng, cho cùng, mì tệ mà. Nếu phải có ai đó mì trường thọ mà ăn hết thể khiến cho người được chúc phúc trường thọ, tôi cũng chẳng ngốc đến mức ăn sạch.

      “Huynh bảo đầu bếp nấu cho huynh, thế ổn hơn.” Tôi nhất định phải hết câu chưa xong. Nhưng lại chợt nhận thấy mình hơi quá, cùng lắm là chàng chỉ muốn ăn bát mì do bạn cũ nấu mà thôi.

      Bao nhiêu năm xa rời quê hương, lao vào chốn triều đình, chắc là chàng rất nhớ hương vị quê nhà.

      Bởi vậy tôi thêm câu, “Nếu cần, tôi có thể tham gia giúp đỡ.”

      Sau khi tôi bổ sung câu này, biểu mặt chàng cũng hề thay đổi gì. Tôi thấy hầu kết của chàng hơi động đậy, sau đó chàng lại nhấp ngụm trà, trả lời tôi chữ, “Được.”

      Sau đó, cả tôi và chàng cùng trầm mặc, có đối diện với nhau cũng gì nữa.

      Nhiều năm trước tôi từng nghĩ tới chuyện liệu có ngày chẳng còn lời nào để với chàng nữa hay . Khi đó tôi thích chàng đến mức vẽ ra cả quãng đời sau này cho chàng, cho phép bản thân chuyện với chàng.

      giờ nghĩ đến thấy buồn cười, quãng đời sau này của chàng, tôi như thế này sao xứng đôi cho được. Chàng xứng đáng với những điều tốt nhất.

      Xe ngựa chạy lâu lắm, người đánh xe ghìm cương, bẩm, “Đại nhân, tới Túy Hương Lâu rồi ạ.”

      Tôi hơi sửng sốt, quay đầu nhìn về phía Cảnh Huyền, chàng cũng nhìn tôi chăm chú. bởi lý do nào khác, Túy Hương Lâu chính là tửu lâu mà năm đó, để lấy được mười lượng bạc cổ vũ cho chàng, tôi thi ăn với người ta đến nôn cả ra.

      Chàng xuống xe ngựa trước, quay lại đưa tay ra đỡ tôi. Nhưng tôi dám đặt tay lên tay chàng, chỉ bám vào cửa tự xuống xe.

      Tay chàng khựng lại giữa trung sau đó cứng đờ buông xuống.

      Tôi thực cố ý làm chàng xấu hổ, “Tôi…”

      giờ trong cảm nhận của , tôi… còn quan trọng rồi phải ?”

      Chàng rũ mắt, giọng nghèn nghẹt, giống như chìm xuống biển, trôi nổi trong trung, có cách nào thoát ra được.

      Tôi nghe mà trái tim cũng run lên.
      Last edited: 6/4/21
      bellchuongvan_2631 thích bài này.

    4. Iris N

      Iris N Well-Known Member

      Bài viết:
      506
      Được thích:
      4,639
      Chương 25: Hoa Quan, còn thích tôi

      giờ, trong cảm nhận của tôi, huynh vẫn như năm đó.

      Năm đó tôi có thể làm cho huynh, nay vẫn muốn làm cho huynh như thế. Nhưng trong lòng ta giống như trận cháy rừng, thiêu cháy sạch nhiệt huyết trong lòng. Tôi chỉ là còn dũng khí chỉ tiến chứ lùi như năm đó nữa.

      Đại khái là bởi lớn tuổi rồi, chịu được nỗi khổ độc nữa.

      Mỗi khi nhớ tới những năm đó, chỉ có chính mình ôm lấy tình ý của chính mình, và rét lạnh, và bi thương, và thê thảm vô vọng, tôi còn dám trả giá nhiều thế nữa.

      Những đêm ấy thực lạnh lắm.

      Gió và tuyết ở Vân An đến sớm mà muộn. Trời xuân trời vẫn còn lạnh, tôi ngồi ngay ở cửa sau Giải Ngữ Lâu, dõi mắt trông mong nhìn về phía quán ăn đổi diện, ai cũng bưng bát mì nóng hổi. Năm ấy tôi mười bốn tuổi, vẫn cứ lưu lạc đầu đường ở Vân An, chẳng có chút tương lai.

      Trải qua bốn năm cố gắng liên tục của tôi, giờ toàn bộ Giải Ngữ Lâu đều biết giữa tôi và Cảnh Huyền thể trò cười. cố gắng của tôi chỉ thể khiến cho chàng thích tôi mà lại còn trở thành trò cười ở Giải Ngữ Lâu. Tôi biết.

      Tiểu Xuân Yến an ủi tôi, cùng là cười nhạo cơ mà đem so nhóc ăn mày là tôi với nhạc sư như Cảnh Huyền đại khái người bị thích là Cảnh Huyền thảm hơn chút.

      Trong lòng tôi chỉ mong cậu ta ngậm miệng vào bởi cậu ta an ủi xong tôi lại càng buồn hơn.

      Nếu như tôi có tiền đồ hơn chút, ăn mặc gọn gàng hơn tẹo, chẳng làm Cảnh Huyền cảm thấy mất mặt. Nhưng tôi lại vẫn cứ là đứa ăn mày chẳng có cái gì.

      Tôi rất muốn làm chuyện gì đó có ích cho Cảnh Huyền.

      Bốn năm nay tôi vẫn hiểu, trời cao cũng tình nguyện giúp đỡ tôi, chỉ có điều lần nào tôi cũng bởi thiếu chút kỹ năng mà nắm bắt được cơ hội.

      Cũng may lần này tôi chuẩn bị từ trước. Hôm trước, tôi vô tình nghe được từ miệng tú bà rằng hôm sau Cảnh Huyền xin nghỉ nửa ngày, tới sau núi tế bái cha mẹ chàng bởi hôm ấy là ngày sinh nhật chàng.

      Tiểu Xuân Yến bảo phải gãi đúng chỗ ngứa. Cảnh Huyền muốn đỗ đạt, có công danh, nếu như tôi tặng chàng quyển sách đó gọi là gãi đúng chỗ ngữa. Tôi lòng cảm thấy chàng nhất định nhận.

      Sau khi nghe được suy nghĩ của tôi, tú bà ở Giải Ngữ Lâu rất ủng hộ tôi, đồng ý để cho cái người chẳng có tí dung mạo khí chất như tôi làm vũ cơ tiếp rượu mấy ngày, kiếm chút bạc hiệu sách chuẩn bị quà sinh nhật cho Cảnh Huyền.

      Sau lần bị thiệt trước đó, tôi khôn hơn rồi, hỏi tú bà xem có thể kiếm được bao nhiêu tiền. Bà ta ra giá hai mươi lượng, tôi hề nghĩ ngợi, chẳng có chút cốt khí gì hết, quỳ xuống dập dầu vang trước mặt bà ta.

      Tú bà bàn bạc với tôi xong, bảo tôi hôm nay giờ Tuất tới cửa sau Giải Ngữ Lâu, bà ta sai người ra đón, dẫn tôi tránh người quen, thay quần áo.

      Khi đó tôi thấy bà ta đúng là người tốt, vui vẻ xếp bà ta vào danh sách khách mời cho hôn lễ của tôi và Cảnh Huyền.

      Chuyện này tôi cũng cho Tiểu Xuân Yến, chỉ với cậu ta rằng tôi tìm được công việc tốt, mấy ngày nữa thôi là có thể kiếm được rất nhiều tiền.

      Giờ đây, tôi ngồi ở cửa sau, trong lòng cuồn cuộn nhiệt huyết, siết chặt cánh tay, dường như cảm thấy hai mươi lượng bạc vẫy tay với tôi. Ngay sau đó, mắt tôi tối sầm lại, bị ném vào trong phòng.

      Lòng tôi hoảng sợ, mở mắt ra nhìn thấy tú bà mới thở phào nhõm. Bà ta cười khanh khách, đưa cho tôi tờ khế ước ngả vàng, “Đây là khế ước, chỉ cần ấn dấu tay vào đây là được.”

      Nếu khi đó tôi có học hành chút, còn có thể bắt chước tiểu thư kiêu ngạo trong thoại bản đọc từ đầu đến cuối khế ước lần rồi cân nhắc từng từ từng chữ. Đáng tiếc, đọc mãi mà số chữ tôi nhận ra chỉ có thể đếm đầu ngón tay.

      Có mỗi ba chữ “hai mươi lượng” là tôi biết chắc. Tú bà cười hiền hòa như thế, chắc là bị bốn năm chân thành của tôi làm cho cảm động, hẳn là hại tôi đâu.

      Tôi xòe bàn tay bẩn của mình ra, ấn vào mực đỏ rồi in vào góc trái tờ giấy vàng.

      Ánh mắt tú bà nhìn tôi cứ như thể nhìn con thỏ vào ổ sói. Từ đáy lòng, tôi mơ hồ cảm thấy sợ hãi, nhưng tôi còn chưa kịp hỏi han gì bị đưa thay váy áo vũ cơ.

      Tôi thề, sống mười bốn năm, đây là lần đầu tiên tôi tắm rửa sạch cẩn thận như thế, mặc quần áo lành lặn như thế. Tôi còn suy nghĩ xem cho cùng tú bà có ý tốt hay nữa. Tôi rất cảm tạ bà ta.

      Nhưng tôi biết múa, lắc eo uốn lượn như bọn họ lại càng . Bọn họ đưa ra ý kiến giúp tôi, đó là chỉ cần đến ngồi bên cạnh khách, uống rượu với bọn họ.

      Ý kiến này cũng tạm, tôi có thể chấp nhận được, tuy tôi biết uống rượu nhưng mà ngồi đó nhìn bọn họ uống là việc nằm trong khả năng của tôi.

      Chỉ là tôi ngàn vạn lần ngờ tôi, phải khách uống rượu mà là tôi bưng cho khách uống; phải tôi nhìn bọn họ uống mà là bọn họ bắt tôi uống.

      Tôi giải thích Mẫn Mẫn tỷ tỷ của tôi từng dặn dò, con được uống rượu, bọn họ cười vô cùng thoải mái.

      Có lẽ điệu bộ nghiêm trang của tôi rất ít gặp ở Giải Ngữ Lâu, thực ra bọn họ cũng nhẫn nại với tôi hơn mấy phần, nhưng tôi cứ khăng khăng uống, cuối cùng lại khiến họ tức giận.

      Có người siết chặt lấy eo tôi, đè tôi lên bàn, có người khác kéo tóc tôi bắt tôi ngửa đầu ra, bọn họ rót thứ rượu cay nồng kia vào miệng tôi, thấy tôi bị sặc chảy cả ngước mắt còn cười ha hả.

      Tôi thấy bọn họ cười tùy tiện như thế, sợ hãi trong lòng, cả người run lên bần bật, lẩm nhẩm cầu xin Hoa Thần nương nương giúp tôi mau chóng thoát khỏi đây, tôi bao giờ tới làm loại việc này nữa.

      Quả nhiên Hoa Thần nương nương rất phù hộ cho tiểu quan dưới tòa của người. Đám khách đó dường như chê tôi còn quá tuổi, thú vị, sai người kéo tôi ra ngoài.

      Tôi biết tôi làm sai những gì, tú bà vốn vẫn cười hiền hòa với tôi lại sai đám côn đồ nhà mình đánh tôi trận. Tôi hiểu sao, ôm đầu tự nhủ mấy ngày nữa bảo Tiểu Xuân Yến báo cái thù này cho tôi mới cảm thấy đỡ đau.

      Tôi cảm nhận được đối với tôi, thế gian này tràn ngập ác ý.

      Nhưng cũng may, tú bà đưa tôi lượng bạc tiền công tối nay. Tôi có khờ khạo chăng nữa tôi vẫn biết tính, hai tối hai mươi lượng, tối nay bà ta đáng lẽ ra phải đưa tôi mười lượng mới đúng.

      Thôi quan tâm được nhiều đến thế, tôi ngu đến độ lý luận lại với tú bà, chỉ cầm lượng bạc này về hướng hiệu sách, trong lòng thề nhất định quay lại làm vũ cơ nữa.

      Tôi biết chữ, biết phải mua sách nào mới hợp với sở thích của Cảnh Huyền, hỏi tiểu nhị ở hiệu sách, “Là cái loại sách mà… làm quan lớn phải đọc ấy. Quan rất lớn rất lớn ấy.”

      Ánh mắt tiểu nhị nhìn tôi có vẻ như vừa thương vừa buồn cười, đột nhiên phì cười ra tiếng. Có lẽ là bản thân ta cũng cảm thấy mình làm thế phải phép, ta ngừng cười, đưa cho tôi cuốn sách bằng bàn tay.

      “Trước khi làm quan lớn, phải đọc thứ này .” ta bảo tôi.

      Quyển sách này chỉ lấy của tôi đồng. Tôi ôm quyển sách đó, khập khiễng quay về miếu Hoa Thần.

      Tôi nghĩ tới nghĩ lui, vẫn cứ cảm thấy quyển sách vẫn đơn điệu quá. Nhìn bìa sách trống lạnh lẽo, tôi nghĩ có thể lấy bút và mực mà toan tú tài để lại cho tôi chơi ra, viết mấy chữ.

      Tiểu Xuân Yến có ở đây, tôi viết chữ gì, viết có đúng , thực chỉ có thể hoàn toàn dựa vào duyên phận.

      “Mong huynh công thành danh toại, Hoa Quan tặng.” Chỉ mấy chữ, nhưng chẳng chữ nào khó với tôi. Cái chữ tôi miễn cưỡng tin rằng viết đúng cũng bị nhòe mực be bét.

      sao, quà sinh nhật quan trọng là ở tấm lòng. Cảnh Huyền chàng nào phải người nông cạn như thế. Tôi thầm tự an ủi bản thân.

      Được rồi, đến bản thân tôi cũng thấy chấp nhận nổi. Để đền bù sai lầm của chính mình, tôi quyết định tự tay nấu cho tiểu nhạc sư của mình bát mì trường thọ lớn.

      Sau khi hạ quyết tâm, tối sinh nhật Cảnh Huyền hôm đó, tôi mua mì sợi thượng đẳng, tìm tới chỗ toan tú tài, mượn nồi của ta để dùng.

      Mì là mì tử tế, nồi cũng là nồi tử tế, chỉ có tay của tôi là tử tế, lúc cho muối vào cổ tay rung quá đà, muối trắng cứ thế đổ vào nồi, trông đẹp như tuyết rơi.

      Toan tú tài đập vào trán tôi cái, dở khóc dở cười, “Muội làm thế này là muốn đầu độc chết ai thế? Lãng phí, lãng phí quá. Muối là vàng, hiểu ?”

      Tôi áy náy trong lòng, đền cho toan tú ít tiền, bưng bát mì về hướng Giải Ngữ Lâu.

      hai ngày trôi qua từ cái đêm tôi bị đánh, Tiểu Xuân Yến dặn tôi đừng đến gần Giải Ngữ Lâu quá, tránh để đám người đó nhìn thấy. Cậu ta đoán tôi bị tú bà lừa rồi, thứ tôi kí phải khế ước làm công hai ngày gì cả, mà là khế ước bán mình.

      Cậu ta cứ lo tôi bị lừa làm những việc như thế, nhân tiện phổ cập cho tôi lần về chuyện cho cùng thanh lâu làm cái loại nghề gì. Cậu ta đến mức tôi đỏ bừng cả mặt nhưng trong lòng vẫn vô cùng sợ hãi.

      Nhưng tôi lại cảm thấy, hôm nay cứ mặc kệ , tổ chức sinh nhật của tiểu nhạc sư của tôi mới là quan trọng nhất.

      Vẫn nên tôi vẫn tới, bê bát mì nước nóng hổi, kẹp muột cuốn sách đề chữ be bét nhưng lại có thể khiến người ta công thành danh toại.

      Cầm phòng trống rỗng, chàng vẫn chưa về.

      Tôi vừa đặt bát lên bàn chàng, chàng đẩy cửa bước vào, tôi xoay người giấu sách ra đằng sau, cong môi mỉm cười với chàng, “Cảnh Huyền, huynh đoán xem hôm nay tôi đem cho huynh cái gì? phải mai đỏ, phải trứng gà, là thứ huynh thích!”

      Chàng nhìn về phía tôi, khẽ lắc đầu, “ đoán. Vết thương người là thế nào vậy?” Chàng hỏi đầy vẻ quan tâm, dường như cũng muốn biết đáp án cho lắm. Ngay sau đó, chàng hít hít mấy hơi, dường như ngửi thấy mùi mì tôi nấu, nhìn tôi hơi nghi hoặc.

      Tôi lấy quyển sách kia ra trước, che lấy mặt mình, ra vẻ vừa ngạc nhiên vừa vui mừng , “Huynh xem!”

      “…” Tôi che mặt lúc lâu, chàng vẫn chưa gì.

      Đợi đến khi tôi lấy sách ra khỏi mặt, mới nhận ra chàng nghi hoặc trợn mắt nhìn tôi, khẽ hỏi lại cậu, “ tặng tôi…《 Thiên Tự Văn 》?”

      Từ lời của chàng, tôi hiểu ra, quyển sách này tên là 《 Thiên Tự Văn 》, là sách vỡ lòng mà đám trẻ con mới đọc để học chữ. Hóa ra tiểu nhị ở hiệu sách chê cười tôi biết chữ, muốn với tôi trước khi làm quan lớn phải biết chữ trước .

      “Sách này có tác dụng gì với tôi. cầm , rảnh rỗi đọc, thế mới thích hợp đấy.” Tôi biết thực ra chàng có ý trào phúng tôi, nhưng chàng như vậy vẫn khiến tôi hơi đau lòng.

      Cái loại đau lòng này, chính là nền tảng cho sáu năm học hành gian khổ sau này của tôi.

      Đến lúc tôi lấy lại tinh thần, chàng tới trước bàn, nhìn thấy bát mì kia.

      Cái lạnh của mùa xuân vẫn chưa hết, tuy lúc tôi ủ trong tay, nó vẫn là bát mì nóng hổi tử tế, nhưng giờ bị gió lạnh ngoài cửa sổ thổi lúc, cũng nguội kha khá. Sợi mì dính vào nhau, trông tái nhợt như sắc mặt tôi.

      Tôi ngập ngừng với chàng, “Tôi bảo đây là mì trường thọ tôi mới nấu, huynh tin ?” Tôi sợ chàng nghĩ tôi lấy đồ người khác ăn thừa tới lừa chàng.

      “Mì trường thọ? Sao biết hôm nay là sinh nhật tôi?... Thực ra tôi thích sinh nhật.” Chàng mím môi, cúi nhìn bát, “Nhưng mà, cảm ơn.”

      Chàng đáp lại câu hỏi của tôi nhưng lại cầm đũa gắp gắp, có vẻ muốn ăn.

      Tôi nhìn vậy vui lắm, lại với càng, “Huynh với tôi, cần phải cảm ơn, tôi với Tiểu Xuân Yến cũng mấy khi đâu, nghe khách sáo quá. Tôi biết được từ chỗ tú bà đó, bà ấy với tôi huynh xin nghỉ nửa ngày ra sau núi…”

      Chuyện bái tế cha mẹ chàng mà lại ra vào ngày sinh nhật của chàng có vẻ hay lắm, may mà tôi dừng kịp. Đúng lúc này, tôi lại nhìn thấy chàng khó khăn lắm mới nuốt được miếng mì kia.

      Sau đó, chàng đặt đũa xuống.

      “Mặn quá.” Chàng bưng chén trà lên, nhấp ngụm trà rồi bình luận.

      Tôi biết tôi cho hơi nhiều muối, sau đó bỏ ít, mì trường thọ chỉ có sợi dài, tôi cũng thể cắn đứt để ăn thử hộ chàng, ngờ lại khiến chàng khó khăn lắm mới nuốt được như thế.

      “Sau này, đừng lo lắng chuẩn bị quà cho tôi nữa. Tôi thích sinh nhật.” Chàng cầm cuốn sách bị tôi nắm chặt trong tay, dường như thở dài hơi, với tôi, “ lấy đâu ra bạc mà mua sách? Có liên quan đến vết thương của sao?”

      Tôi dùng tay ôm lấy cánh tay còn lại, định giải thích với chàng, cửa cầm phòng bỗng bật ra, hai gã du côn đứng hai bên, mở đường cho tú bà từ giữa vào.

      Cảnh Huyền đứng lên, che trước mặt tôi, giọng trầm xuống, lạnh lùng, “Ý gì?”

      “Chuyện này liên quan gì đến cậu, tiểu nha đầu ký khế ước bán mình với Giải Ngữ Lâu rồi. nương của Giải Ngữ Lâu, hôm qua chạy mất coi như tôi tha cho nó, hôm nay cũng về rồi phải tiếp tục được dạy dỗ.” Tú bà phẩy tay, “Đưa nó .”

      Cảnh Huyền đưa tay kéo lấy tôi, tránh khỏi đòn roi của đám du côn, tôi thấy chàng quay đầu lại nhìn tôi chăm chú, trầm giọng hỏi, “Lời bà ta là sai? ký khế ước bán mình?”

      Tôi nhìn chàng, lần đầu tiên thấy được kinh hoảng (kinh ngạc, hoảng hốt) trong mắt chàng. Chàng cảm thấy kinh hoảng vì tôi.

      Tôi cũng vô cùng kinh hoảng, nhíu mày gật đầu, lại vội vàng lắc đầu, giải thích, “Bà ta đâu có thế với tôi… Bà ta cho tôi hai mươi lượng bạc, bảo tôi làm vũ cơ cho bà ta hai ngày, chỉ cần uống rượu với mấy người khách là được. Hơn nữa, bà ta cũng đâu có cho tôi hai mươi lạng, bà ta chỉ cho tôi lượng.”

      Cảnh Huyền nhíu chặt mày, “Chỉ có hai mươi lượng, bảo uống rượu với khách mà cũng đồng ý? …!”

      “Nếu như tôi biết trước là bọn họ ép tôi uống rượu mà chẳng phải bọn họ tự uống, tôi đồng ý.” Tôi siết chặt góc áo chàng, “Nhưng mà chỉ cần uống với họ vài chén rượu có thể lấy được bạc mua sách cho huynh, đương nhiên là tôi đồng ý.”

      “Đừng nhiều lời, còn mau đưa ?” Tú bà nghe hết lời tôi xong, cười lạnh thúc giục.

      Cảnh Huyền kéo tôi về phía sau bảo vệ, trầm giọng , “ được. ấy biết chữ, bị bà lừa vào đây, dựa vào pháp luật Lương Triều mà , nếu như bà cứ khăng khăng đòi thực khế ước cũng chẳng được lợi gì đâu. Huồng hồ bà cũng chỉ đưa ấy có lượng bạc, nếu tôi làm ầm chuyện này lên, kéo tới công đường, bà sợ bị người ta ra vào hay sao?”

      Tú bà ngẩn người, sau đó lại cười, giọng cười vô cùng chanh chua.

      “Á à, Cảnh Huyền, từ trước đến nay cậu vẫn lạnh lùng kiêu ngạo, chuyện hai người bị đồn ầm cả Giải Ngữ Lâu rồi, tôi vốn coi đó là trò cười, ngờ cậu biết nhìn người như vậy, thích con nhóc ăn mày?” Tầm mắt bà ta hướng về phía tôi, đuôi mày khóe mắt đầy vẻ châm chọc, “Cậu nhất định phải bảo vệ nó sao?”

      phải là tôi bảo vệ ấy. Có điều ấy chuẩn bị quà sinh nhật cho tôi nên mới bị bà lừa, bị am mà tôi.” Cảnh Huyền phủ nhận cách của tú bà, ngay sau đó cũng châm chọc tôi như bà ta, “Dung mạo và tài năng ấy như thế mà cũng đáng để bà đích thân lừa, gần đây cầu của bà càng ngày càng thấp. Theo cái xu thế này, nương của Giải Ngữ Lâu chẳng lẽ chỉ cần là nữ là được thôi sao?”

      Được rồi, tuy là tôi cũng hiểu chàng cố ý như thế để cứu tôi đấy, nhưng nội dung chân như thế khiến tôi vô cùng thoải mái, chỉ sợ là tôi thể nào để tâm những lời mà chàng .

      Nhưng mà cái dáng điệu chàng đối đáp với tú bà vì tôi lại khiến lòng tôi ngọt ngào đến lạ, nên chẳng thèm quan tâm chàng có chê tôi xấu hay . So với chàng, tôi đúng là xấu , chuyện này tôi cam tâm tình nguyện chấp nhận.

      Từ đầu đến cuối, tôi trốn phía sau chàng, cũng chẳng biết bọn họ cãi vã tranh luận bao lâu, cuối cùng Cảnh Huyền xoay người lại, rũ mắt nhìn tôi, khẽ với tôi, “ sao… Bạc của đừng tiêu cho tôi, cho cùng vẫn hiểu những lời tôi với hôm đó. Thôi, về sau đừng có tự ý làm này làm nọ cho tôi nữa. Tôi thích làm sinh nhật.”

      Tôi biết chàng thế là hay giả, cho cùng nôi vẫn khó mà tin được chuyện chàng thích làm sinh nhật. Chàng nào biết tôi hâm mộ những người được có sinh nhật để mà làm đến mức nào.

      “Khuya rồi, mau về thôi.” Lúc những lời này với tôi, chàng bưng cả bát mì lẫn sách lên, đặt lên tôi.

      nguội lạnh, dính chặt vào nhau, tôi biết phải làm sao đành ôm lấy bát, khăng khăng đòi chàng nhận quyển sách kia.

      “Tốt xấu gì cũng là tấm lòng của tôi.” Tôi gục đầu, ngập ngừng, “Tấm lòng của tôi đối với huynh.”

      Chàng nhìn tôi sâu. Giữa đôi ta, gian im lặng như vụn băng đâm vào tận xương, lạnh thấu tim tôi.

      Sau đó rất lâu, cuối cùng chàng buồn bã thở dài, hơi nhíu mày hỏi tôi, “Hoa Quan, thân trong sạch, sao phải chịu khổ, dây vào vũng nước đục là tôi?”

      Hóa ra trong mặt chàng, chàng là nước đục? Tôi lại cảm thấy tốt đẹp của chàng tưới đẫm cuộc đời tối tăm và vẩn đục của tôi.

      khổ mà.” Tôi ngẩng đầu, nhìn về phía chàng, nhiệt tình trà ra từ trong mắt, “Có huynh ở đây, tôi khổ mà.”

      Đầu ngón tay chàng tùy ý đặt nơi góc bàn hơi run nhưng đáp lời tôi, chỉ miễn cưỡng nhận lấy sách, đặt lên kệ, ở chỗ mà tôi nhìn mãi cũng thấy đâu.

      Con đường ra khỏi phố hoa phồn hoa, về miếu Hoa Thần kia tối tăm, đầy bùn lầy, chỉ có chiếc đèn lồng màu vàng nhạt treo ở cổng sau nhà người khác.

      Tôi bưng bát, lúc thấy mệt, ngồi xổm xuống ven đường định nghỉ lát.

      Hình như tôi nhớ có người từng , mì trường thọ nhất định phải ăn hết, nếu thần linh đồng ý để người được chúc phúc trường thọ. Tôi lấy mì lên, thử miếng.

      ra mọi người có khi tin, nhưng mà thực ra tôi thấy mùi vị cũng tàm tạm. Có thể là tôi chưa từng trải đời, từ trước đến nay chỉ cần no là được nên mới có thể nuốt nổi.

      Tôi bỗng nhớ tới lời Tiểu Xuân Yến với tôi trước lúc tôi nấu mì, cậu ta bảo tôi mà rảnh cũng nấu bát mì cho cậu ta ăn lần, dù nấu thành kiểu gì chỉ cần tôi nấu, cậu ta nhất định ăn. Cậu ta và tôi đều chưa từng trải đời, hẳn là chê.

      Điều này khiến lòng tôi cũng được an ủi chút. Tôi bưng bát lên về hướng miếu Hoa Thần.

      Tiểu Xuân Yến vắt chân giở cuốn sách ra đọc, tôi bưng bát mình qua, hỏi cậu ta ăn tối chưa, cậu ta nhìn bát mì trương phềnh dính chặt vào nhau trong tay tôi, im lặng hồi rồi bảo tôi cậu ta ăn rồi.

      Tôi cảm thấy tám phần là cậu ta chưa ăn.

      Tôi kể hết chuyện xảy ra ở Giải Ngữ Lâu cho cậu ta, thẳng rằng bát mì này và quyển sách kia đều bị Cảnh Huyền chê bai thẳng thừng. Tiểu Xuân Yến cậu ta nghe chuyện, thấy tôi đáng thương nên mới đại phát từ bi mà nhận lấy bát, lấy mì lên thử miếng.

      Nếu có tôi ở ngay bên cạnh nhìn, suýt nữa cậu ta đem bát mì trong tay đổ hết.

      được, tôi muốn khiến tiểu nhạc sư của tôi sống lâu trăm tuổi.

      Tôi nghe lời cậu ta, lấy lại bát mì, ngồi xổm ở góc tường, kéo vào miệng ăn hết miếng này đến miếng khác.

      Được rồi, sau ba miếng, tôi quyết định thu hồi lời rằng tôi cảm thấy hương vị cũng tạm. quá mặt. Lại còn vừa nguội vừa cứng, chẳng khác gì ăn vụn băng có muối.

      Ăn lúc tôi cũng khó chịu, từng sợi lạnh cứng dính vào cổ họng tôi, khiến mồm miệng tôi khô khốc.

      Tiểu Xuân Yến ngồi bên cạnh, ánh mắt nhìn tôi dần lạnh và trầm xuống, đưa tay định giật lấy bát ăn giúp tôi chút nhưng tôi lại tránh . Nếu cậu ta cảm thấy khó nuốt, tôi cũng ngại nhờ cậu ta giúp

      Cuối cùng, cậu ta ra ngoài tìm nước ấm rót vào bát tôi, tôi mới cảm thấy dễ nuốt chút.

      May mà lúc nấu mì tôi nghĩ quẩn nấu thành bát lớn, nếu biết đêm nay tôi có tránh khỏi kiếp này .

      Sau này tôi mới dần hiểu ra, chẳng có gì là ăn hết bát mì trường thọ có thể phù hộ cho người được chúc phúc sống lâu trăm tuổi.

      Tôi hiểu rằng những chuyện khiến người ta tuyệt vọng từng bước thể nào so sánh được với gió tuyết luôn ở bên tôi, làm bạn với tôi chính là nó, khiến tôi tan nát cũng là nó.

      Gió tuyết lớn, suốt thời gian dài, dần dần khiến khiến tình ý thể tiêu tan của tôi đóng băng lại đó, cũng đóng băng cả con đường chật vật đầy nhiệt huyết và dũng cảm của tôi.

      Thế nên giờ đây tôi nhìn chàng, tình ý tuy vẫn còn bị giữ chặt trong lòng nhưng dũng cảm sợ trả giá lại hầu như còn nữa.

      Tôi nhớ Dung tiên sinh từng nhắc nhở tôi: Câu hỏi nào mà muốn biết đáp án đừng hỏi ra miệng.

      giờ trong cảm nhận của , tôi còn quan trọng nữa phỉ ?” Cái điệu bộ giống như chết chìm của chàng lúc này có phải có nghĩa là chàng muốn biết đáp án hay ?

      Tôi nhìn Cảnh Huyền, mắt chàng rất sâu, làm tôi lóa mắt.

      “Rột rột…”

      Tôi biết mình hơi thất lễ và có lỗi, nhưng lúc này tiếng rột rột trong bụng tôi đúng là cứu tôi rất đúng lúc. Tôi xấu hổ đến nỗi hận thể chỉ bừa người đường nào đó, nhưng cũng đoán được rằng người qua đường chắc chắn thừa nhận việc mình làm.

      Được rồi, tôi thừa nhận.

      Tôi sờ lên tóc mai bên tai, ra vẻ tự tại, “Xin lỗi… Tôi đói.”

      Chàng mím chặt môi, nhìn chằm chằm tôi lúc, sau đó đột nhiên cúi đầu cười khẽ. Chàng cũng chẳng biết làm thế nào thôi.

      Túy Hương Lâu thay đổi nhiều, vẫn là Túy Hương Lâu có thể khiến tôi và Tiểu Xuân Yến lưu luyến thể quay lại đó. Cho dù khi đó chúng tôi cùng lắm chỉ là có thể nhân lúc tiểu nhị chưa kịp dọn bàn để nhặt nhạnh chút đồ ăn thừa mà ăn.

      Chàng dẫn tôi vào nhã gia ngồi, với tôi những chuyện thú vị ở Túy Hương Lâu và những món ăn nổi bật của bọn họ sáu năm nay.

      lần sau, ông chủ Túy Hương Lâu vào, đích thân pha trà cho Cảnh Huyền, “Cảnh đại nhân nể mặt, năm nào cũng tới Túy Hương Lâu của tôi, cậu ấy à, lần nào tới đây cũng gọi bàn đầy như thể thết nhiều khách lắm vậy.”

      Ông ta , nhìn về phía tôi, hình như hơi nghi hoặc, “Vị nương này nhìn quen quen. Là khách quen của Túy Hương Lâu sao?”

      “Ừm… miễn cưỡng coi là thế, trước kia tôi thường tới tửu lầu của các ông.” Tôi bưng chén trà, cười , “Cơ mà ăn nổi đồ ăn của các ông. Chỉ ăn có lần mà khiến tôi cả đời khó quên.”

      Ông chủ cảm thấy khó hiểu nhưng dù sao cũng là người từng trải, biết quan tâm đến cảm xúc của người khác, vội vàng chắp tay cười , “Thiết nghĩ hôm nay là do Cảnh đại nhân mời, nương có thể ăn thoải mái bao nhiêu cũng được. Lần nào Cảnh đại nhân tới tửu lầu của chúng tôi cũng gọi ngập cả bàn ăn, nương có lộc ăn rồi.”

      Tôi chống cằm nhìn về phía Cảnh Huyền, “Bình thường huynh thích mời khách ăn cơm lắm sao?”

      Cảnh Huyền cũng nhìn về phía tôi, từng chữ, “Bình thường tôi tới mình.”

      Tôi nghi hoặc, “Vậy sao huynh ăn nhiều thế? sợ no quá chịu nổi à?”

      Cảnh Huyền cong môi, chợt hỏi tôi, “Thế còn ? Năm đó vì mười lượng bạc, sợ no quá chịu nổi à?”

      Nhắc lại chuyện cũ, lòng tôi bàng hoàng, thở dài rồi giải thích, “Sau khi lấy được bạc, tôi nôn ra ngay.” xong tôi lại liếc nhìn ông chủ cái, sợ ông ta biết rồi đòi tôi trả lại mười lượng bạc.

      Thấy ông chủ im lặng , tôi mới hơi yên tâm chút, nhìn về phía Cảnh Huyền.

      biết có phải tôi nhìn lầm hay , trong nụ cười môi chàng có buồn thảm trong chớp mắt, lát sau lại mỉm cười trả lời tôi, “Giống nhau cả. Tôi cũng nôn. Mà giờ chẳng phải tôi vẫn khỏe sao?”

      Tôi có tư tâm, cảm thấy dường như chàng ám chỉ với tôi điều gì.

      Nhưng từ đáy lòng, tôi lại muốn phỏng đoán gì nữa, những năm đó tôi phỏng đoán phỏng đoán lại, cuối cùng phải chỉ là câu chuyện cười sao?”

      “Nào, Cảnh đại nhân, đây là những món ăn thượng hạng chúng tôi mới có gần đây.” Ông chủ nhận cuốn “Các món ăn trân quý” từ tay tiểu nhị bên cạnh, lật trang rồi đưa cho Cảnh Huyền xem.

      Cảnh Huyền lại đặt xuống trước mặt tôi, ý bảo tôi chọn.

      Tôi chỉ là lỡ cư ở Trúc Xá, thông tin bế tắc, từ lâu theo kịp xu hướng của thời đại, nhìn tên những món ăn này cảm thấy vừa mới lạ lại cũng hay, tôi vui mừng khấp khởi, vô thức nuốt nước bọt, còn chưa kịp cân nhắc xem nên chọn món nào, cuốn “Các món ăn trân quý” bị người khác khép lại.

      Tôi quay sang nhìn về phía người vừa khép lại đó.

      Chàng với ông chủ, “Đồ ăn mới, mỗi món phần .”

      Chàng đúng là giàu đúng như tôi nghĩ. Tôi nghi rằng cái điệu bộ chưa từng trải đời của tôi quá ràng, khiến kẻ có tiền như chàng xúc động, muốn mở mang tầm mắt cho tôi.

      “Nhiều thế làm sao ăn hết.” Tôi chặn lại.

      Cảnh Huyền , “Lúc nãy tôi mới thấy bên ngoài có mấy đứa trẻ lang thang. Ăn hết đem chia cho đám trẻ ăn.”

      Sáu năm này là chàng tới triều đình thu thân dưỡng tính sao? Thiện lương quá thế. Đương nhiên, đây chỉ là suy nghĩ hôm nay của tôi thôi, sau đó lâu chàng làm tôi hiểu rằng, đây chỉ là ảo giác của tôi. Chàng hoàn toàn trái ngược với suy nghĩ của tôi.

      Ông chủ đưa tiểu nhị ra khỏi nhã gian.

      ràng là còn ở trong xe ngựa, tôi vẫn cảm thấy chật chội. Dường như là để giải tỏa gượng gạo giữa chúng tôi, Cảnh Huyền với tôi về chuyện những thứ mấy năm nay chàng gặp ở hoàng thành Tị Dương.

      Tôi rất tò mò với những thứ đồ chơi mà chàng kể, tỷ như con chim có thể truyền tin xa, nghe đó thực ra là con chim máy tinh xảo kì diệu, bên ngoài dùng thủy tinh thổi thành hình con chim.

      Bữa trưa dài, chàng hàn huyên với tôi rất nhiều, chỉ nhắc tới vợ của chàng. Tôi cũng muốn hỏi thẳng vào đó, khiến chàng đau lòng. Nhưng đến vợ, tôi lại nghĩ tới Mẫn Mẫn tỷ tỷ.

      giờ ấy làm vợ người khác, tới tận Kim Lĩnh xa xôi.

      “Tôi chỉ biết ấy rời Vân An, nhưng biết là lấy chồng. Về phần Lục đại ca của , tôi cũng biết ta đâu.” Cảnh Huyền hơi ủ rũ, lẩm bẩm, “Năm đó tôi bắt gặp bọn họ … còn nghĩ rằng bọn họ ở bên nhau.”

      “Bắt gặp bọn họ… gì cơ?” Tôi hơi trợn trừng mắt, cũng biết giữa bọn họ, ngoại trừ quan hệ tặng trứng gà và nhận trứng gà ra còn tiến triển lên thành quan hệ gì nữa.

      Cảnh Huyền rũ mắt nhìn tôi, mãi trả lời. Tôi đưa mắt nhìn chàng, đầy vẻ trông mong, khát cầu đáp án. Ánh mắt trông mong cầu xin thương xót này khiến tôi nghĩ đến điệu bộ chính mình nhìn chàng trước kia.

      Mặt đối mặt lúc, chàng bỗng nhiên cúi người cúi đầu, tiến đến trước mặt tôi, đến lúc chỉ còn cách mặt tôi tấc mới dừng lại.

      Tôi hoảng loạn lùi lại, chống tay trước ngực chàng, “Cảnh Huyền…”

      Chàng đưa tay giữ lấy gáy tôi, ép tôi mũi chạm mũi với chàng. Tôi có thể cảm thấy hai má mình nóng bỏng.

      Hơi ấm chàng thở ra phả vào mặt tôi, hương trúc dễ chịu phủ lấy tôi. Tôi lập tức nín thở, dám ngửi, ngước mắt, khó khăn lắm mới dám đối mặt với ánh mắt sáng rực của chàng.

      Bỗng kịp đề phòng, đầu ngón tay chàng lướt qua môi tôi, trong mắt dường như có kiềm chế.

      Tôi đột nhiên co rúm lại, vội vàng lùi ra sau, chàng lại mạnh mẽ giữ gáy tôi lại, cho tôi động đậy.

      “Cảnh Huyền…?” Trái tim như bị nắm chặt khiến tôi giờ gì cũng nên lời, chỉ dám gọi tên chàng, đẩy ngực chàng, vội vàng thoát ra.

      “Đó là bắt gặp bọn họ như vậy…” Chàng đột nhiên , hơi xoay người kéo giãn khoảng cách giữa chúng tôi, bưng chén trà, nghiêm túc nhìn tôi, ung dung nhấp trà , “Bắt gặp bọn họ làm như chúng ta khi nãy ấy. Hơi khó miêu tả, vậy nên tôi tự diễn lại cho xem. làm sợ chứ?”

      Đuôi mày khóe mắt chàng lộ ra vẻ hài hước nhàn nhạt.

      “… có.” Tôi cảm thấy xấu hổ tức mức suýt lật bàn. còn muốn hỏi tiếp nữa, tôi im thin thít và miếng cơm to vào miệng, chôn mặt vào bát.

      Bữa cơm này tôi ăn vào, trong lòng tràn ngập những chuyện năm đó của Mẫn Mẫn tỷ tỷ và toan tú tài.

      Được rồi, tôi lại. Bữa cơm này tôi ăn vào, ban đầu lòng tôi tràn ngập những chuyện năm đó của Mẫn Mẫn tỷ tỷ và toan tú tài, sau đó lòng tôi lại tràn ngập chuyện khi nãy Cảnh Huyền mới trêu cợt tôi.

      Chàng hứng khởi trêu cợt tôi, lại khiến lòng tôi chộn rộn vì chàng, tâm loại như mà. Nhưng khi nãy phản ứng của tôi còn tạm được, tôi đẩy chàng ra. Chuyện này đáng khen. Tôi tự khen mình phen trong lòng rồi mới miễn cưỡng cảm thấy khá hơn chút.

      Cả buổi chiều, chàng cũng chỉ lãng phí thời gian cho tôi. Qua phố qua hẻm, chỗ nào .

      Miếu Hoa Thần cũ nát, con đường bùn lầy trước miếu, tất thảy đều như cũ. Tôi suýt nữa tưởng rằng bản thân mình và chàng quay lại rất nhiều năm trước. Năm ấy, đêm Thất Tịch, tôi cũng giống như bây giờ, qua phố qua hẻm.

      Những chuyện cũ đó đan vào nhau hỗn loạn, nhiếu tôi quay về, nhớ lại, chỉ bị năm tháng bào mòn sạch, ai còn nhớ nữa.

      Tôi hỏi chàng có bận việc hay , sao có thể uổng phí thời gian với tôi, vốn chàng ở lại Vân An cũng lâu.

      có việc gì quan trọng, giao cho người dưới làm rồi.” Cảnh Huyền chỉ vào con đường dài phủ kín đèn hoa trước mặt, với tôi, “ muốn dạo lần sao? Tôi còn nhớ rất thích những thứ đồ chơi đó… sáu năm trước rất thích.”

      giờ, dường như vẫn còn thấy hay hay.

      Đèn được đốt lên sáng rực, gió càng lạnh buốt. Cấp dưới của chàng lấy chiếc áo khoác bằng long cáo bạc, chàng khoác lên người tôi, đủ để bọc cả người tôi lại. Đúng là tôi lạnh cứng cả người, chân tay lạnh ngắt nên từ chối.

      Đường phố ở Vân An khác với Liễu Châu, nếu lấy phụ nữ ra so sánh, đường phố Liễu Châu giống như con nhà thương nhân kiều thích cười, đường phố Vân An lại giống tiểu thư khuê các đoan trang tú lệ.

      Đường phố rộng rãi, Cảnh Huyền bên cạnh tôi, kể cho tôi những thay đổi của con phố này. Tôi chỉ gật đầu phụ họa, cũng chẳng biết phải gì với chàng, nghe là được. Nơi này thay đổi ra sau tôi nào biết gì, nếu chàng nhắc tới, tôi cũng dám chủ động hỏi chàng, để chàng khỏi bực mình. Chàng thích tôi ầm ĩ.

      Nhưng thời khắc này, vậy mà tôi lại cảm thấy chàng lải nhải chuyện với tôi như vậy hơi giống cái điệu bộ ầm ĩ mà năm đó chính bản thân chàng thích. Cơ mà chàng vẫn luôn ung dung, dù có ầm ĩ khí độ vẫn thanh quý vô song.

      biết được bao lâu, chàng bỗng nhiên dừng lại nghỉ chân. Trong lòng tôi nghĩ tôi trầm mặc quá mức, đáp lại chàng, ít nhiều gì cũng khiến chàng vui.

      ngờ chàng lại kéo tay áo tôi, hướng tầm mắt sang bên đường. Bên đó là thiếu niên quần áo tả tơi, tầm khoảng mười hai mười ba tuổi. Trong tay cậu bé là bó mai đỏ rất lớn, đỏ rực đến độ đáng chú ý.

      Đợi đến khi tôi nhìn thấy, Cảnh Huyền mới với tôi, “Mua mấy cành tặng , cắm ở bình hoa bên cửa sổ phòng , được ?”

      Tôi ngẩn ra, ngước mắt nhìn chàng. Đó là đôi mắt tràn ngập tình cảm mà tôi chưa bao giờ nhìn thấy, tình cảm như nước chảy ra từ trong mắt. Có lẽ quá nhiều hoa đăng khiến tôi hoa mắt, nếu tại sao tôi lại nhìn thấy chính mình từ trong ánh mắt chàng.

      Lời khẳng định chắc nịch năm đó của tôi “Mai đỏ là phải tặng cho người trong lòng” vẫn còn quanh quẩn trong đầu tôi, tôi lại chẳng phải người trong lòng chàng. Chàng có thê thất, đôi ta nên như thế.

      Tôi cúi đầu dập tắt những kì vọng ngu ngốc của bản thân, sợ nhìn lâu chút nữa lại mất nhiều năm cũng thoát ra được.

      “Đừng.” Tôi giải thích, “Trước khi ra ngoài tôi thấy mai đỏ trong góc phòng vẫn còn nở đẹp. Cắm them mới cành, có khi hợp với nhà của huynh.”

      Chàng im lặng, đáp.

      Nhưng thiếu niên kia lại kéo góc áo tôi, nhìn tôi đầy vẻ cầu xin thương xót, “Tỷ tỷ, mua cành … Rẻ lắm. Cứ coi như là để đuổi em cũng được…”

      Tôi cúi đầu nhìn cậu bé, dường như quay lại nhiều năm trước, tôi ôm 《 Diễm Thư 》 khắp nơi xung quanh thanh lâu, hỏi khách xem có muốn mua quyển .

      “Mua quyển , rẻ lắm, có thể là coi như để đuổi cháu được ?” Tôi vẫn nhớ , tôi từng ra những lời giống thế.

      “Bán thế nào?” Trong lúc tôi còn ngây người, Cảnh Huyền cúi xuống hỏi giá.

      Ánh mắt thiếu niên hơi sáng lên, “ văn tiền cành, ngài lấy bao nhiêu ạ?”

      Cảnh Huyền đưa cho cậu ta thỏi bạc, “Cái này là để đổi tất cả hoa trong tay cậu. Đưa cho ấy .” Chàng chỉ vào tôi.

      Thiếu niên hề do dự đưa mai đỏ cho tôi, bản thân lại đưa tay cung kính nhận thỏi bạc kia. Tôi bị bắt phải ôm lấy mai đỏ, ngửi hương thơm.

      Thiếu niên nhận được bạc, hết gặm lại cắn, tôi nhịn được khe khẽ nhắc nhở, “Huynh ấy ăn mặc thế này trông giống kiểu đưa bạc giả cho em sao? Đừng cắn, nhỡ hỏng răng sao.”

      Thiếu niên cười híp cả mắt, cất bạc vào ngực, “Cảm ơn tỷ tỷ! Cảm ơn ca ca! Chúc hai người bạch đầu giai lão, sớm sinh quý tử!”

      Tôi thấy vô cùng kinh ngạc, bên má nóng lên, trợn trừng mắt phản bác theo bản năng, “Tôi và huynh ấy phải…”

      “Cảm ơn lời hay của em, trời tối rồi, mau về chỗ ở .” Cảnh Huyền cắt ngang lời tôi, lại vứt cho cậu bé thêm thỏi bạc nữa/

      Tôi nhìn chằm chằm thỏi bạc bay về phía thiếu niên, thiếu niên chân tay nhanh nhẹn, đầu tiên nhảy lên ngay thỏi bạc, rồi lại quỳ xuống dập đầu vang trước mặt Cảnh Huyền, ngay sao đó vừa cất bước chạy.

      Tôi nhíu chặt mày, cảm thấy ổn. Nhưng Cảnh Huyền lại giải thích, “Cùng lắm nó chỉ là đứa trẻ con, nếu có ác ý cũng cần phải so đo lời chúc may mắn là đúng hay sai.”

      Chàng giải thích như thế, tôi liền cảm thấy có lý.

      Dung tiên sinh cũng từng dạy tôi, cần gì phải so đó đúng sai với người liên quan, bản thân mình hiểu trong lòng là được.

      Bản thân chàng là đàn ông có vợ nhưng lại chẳng hề quan tâm tới việc bị người khác hiểu lầm. cho cùng, lòng chàng bình lặng hơn tôi chút.

      Sau câu của thiếu niên kia, tôi cứ ôm mai đỏ như thế, chợt thấy hơi hơi biết làm sao.

      Cảnh Huyền có vẻ lo tôi cứ ôm mai đỏ như vậy, nhìn đường ngã, vươn tay nắm lấy cổ tay tôi, bên cạnh tôi hỏi, “Bó mai đỏ năm đó, cuối cùng ra sao?”

      Chàng hỏi kết cục của bó mai đỏ của tôi. Tôi thà, “Tiểu Xuân Yến rất thích, sau khi bán cành, tôi đưa cả chỗ còn lại cho Tiểu Xuân Yến.”

      Cổ tay của tôi bị siết chặt chút, hơi đau, cũng hơi cuống.

      “Hoa Quan,” tiếng chàng khe khẽ như sợ quấy nhiễu phồn hoa của con phố, “ giờ tôi cái gì cũng có, rốt cuộc lại có được cành mai đỏ đưa tôi năm đó. Cuối cùng tôi cũng hiểu, khi bỏ lỡ chẳng còn gì nữa.”

      Có lẽ là tôi biết mấy năm nay cho cùng chàng chịu bao nhiêu khổ sở. Tôi hiểu chàng muốn gì với tôi. Nhưng mà chàng câu rất hay: khi bỏ lỡ chẳng còn gì nữa.

      “Ánh trăng khi ấy còn còn, sao mà còn mai đỏ năm đó chứ?” Tôi dừng bước, nhìn chàng, “Cảnh Huyền, sau này có người tặng huynh mai đỏ. Giống như tôi, tôi chưa từng nghĩ rằng hôm nay huynh lại nổi hứng tặng tôi bó mai đỏ.”

      “Nổi hứng…” Chàng cong khóe môi, tựa như rất muốn nở nụ cười chân thành từ đáy lòng với tôi, cuối cùng vẫn được.

      “Mọi người phía trước tránh ra! Tội phạm đào tẩu có dao!”

      Trong tiếng ồn ào náo động, tôi dường nghe thấy tiếng người la hét, tiếng bước chân dồn dập càng lúc càng gần, cảm thấy ở ngay sau mình rồi. Tôi vô thức nhìn Cảnh Huyền trước, phản ứng của chàng nhanh hơn tôi chút, mắt hơi trợn lên, đưa tay ôm chặt tôi vào lòng để vảo vệ, lùi sang bên.

      Qua khóe mắt, tôi nhìn thấy ánh sáng lóe lên, hơi chói mắt, lại hướng về phía Cảnh Huyền và tôi.

      Lưỡi dao đâm tới, Cảnh Huyền đẩy tôi ra, đưa tay nắm chặt cổ tay tên tội phạm, vung tay cướp lấy chủy thủ, dùng chân đá vào bụng, cái đá kia rất mạnh, tên tội phạm ngã lăn xuống đất. Ngay sau đó, Cảnh Huyền ngồi xuống, dứt khoát cắm chủy thủ vào vai kẻ bắt cóc, khống chế hành động của .

      Tôi vừa mới thở phào hơi, còn chưa kịp nghi ngờ xem từ khi nào nhạc sư trói gà chặt như Cảnh Huyền lại trở nên sát phạt quyết đoán như thế, thấy từ ngõ bên cạnh đó có người lao ra, cầm chủy thủ trong tay đâm về phía Cảnh Huyền!

      Người nọ mặc áo tang bằng vải bố, che mặt, mắt chứa đầy hung ác và hận thù.

      Cảnh Huyền nguy rồi… Đây phải là tội phạm bỏ trốn, là ám sát!

      Tôi có thời gian lo lắng gì khác, nghĩ cũng kịp nghĩ, tiến lên giơ tay chắn lưỡi dao kia. Trong khoảnh khắc, máu chảy xuống theo cánh tay tôi. Cùng lúc đó, tôi ôm Cảnh Huyền ngã xuống đất, muốn tránh tấn công bất ngờ của tên tội phạm.

      Tôi cũng chẳng cảm thấy vết cắt kia đau gì cả, chỉ có trái tim đập thình thịch vì chàng, vội vàng đứng dậy từ người chàng, tìm kiếm xem người chàng có vết thương , “Cảnh Huyền, huynh sao chứ? Huynh có bị thương ?” Tôi biết, lúc này, vì chàng, tôi cuống đến mức nước mắt quanh tròng.

      Chàng cắn răng nắm lấy cánh tay sờ loạn khắp người chàng của tôi, quan tâm đến việc máu chảy lên ống tay áo chàng, nhìn về phía tôi đầy trông ngóng, giọng khàn khàn, “Hoa Quan… còn thích tôi.”

      Last edited: 15/4/21 lúc 10:18
      van_2631 thích bài này.

    5. Iris N

      Iris N Well-Known Member

      Bài viết:
      506
      Được thích:
      4,639
      Chương 26: Ghen

      Nhìn con người tôi này, ngoài miệng lòng dũng cảm tiêu tán hết cả, nhưng vừa nhìn thấy chàng gặp nguy, tôi vẫn cứ, chết tiệt, quên mình lao vào. Vẫn như năm đó.

      Máu cánh tay ào ạt chảy ra tựa như năm tháng chảy xuôi, cho dù gió tuyết quanh năm vẫn có chút ấm áp.

      Ngân hà xa xôi, chứng giám tình ý của tôi

      “Tiêm vân lộng xảo, phi tinh truyền hận, Ngân Hán điều điều ám độ. [1]” Toan tú tài đứng đài dùng giọng điệu tình cảm kể chuyện Ngưu Lang Chức Nữ.

      [1] Trích bài từ “Thước tiên kiều” của Tần Quán, về những người dành tình tha thiết cho nhau nhưng được ở bên nhau (được so sánh với Ngưu Lang – Chức Nữ), nghĩa của đoạn là:
      Màn mây biến ảo
      Sao rơi truyền hận
      Sông Ngân xa xa mờ tỏ
      (Bản dịch của Nguyễn Đương Tịnh. Nguồn: thivien.net)


      Hôm nay là Thất Tịch, ngày đẹp như vậy, tôi biết vì sao toan tú tài lại toàn kể những thoại bản về những người nhau mà đến được với nhau, khiến cho Mẫn Mẩn tỷ tỷ ngồi bên cạnh tôi khóc lên khóc xuống.

      Tôi lấy tay áo lau dòng nước mắt chảy ròng ròng của Mẫn Mẫn tỷ tỷ.

      Tiểu Xuân Yến an ủi Mẫn Mẫn tỷ tỷ, “Đại khái bởi bản thân Lục đại ca huynh ấy chưa cưới vợ, vậy nên chịu được cảnh người khác được hạnh phúc nên mới kể những câu chuyện bi thương như thế. Mẫn Mẫn tỷ tỷ, tỷ đừng buồn.”

      Tôi khuyên Tiểu Xuân Yến cậu câm miệng . Cậu ta đúng là có khả năng ăn . Mỗi lần an ủi người khác là thấy an, chỉ thấy ủi, nhân tiện khiến lòng người càng khó chịu.

      Mẫn Mẫn tỷ tỷ lại như tôi nghĩ, vậy mà ấy nghe Tiểu Xuân Yến xong còn bật cười, nhìn toan tú tài đài rồi , “Đúng vậy, buồn. Huynh ấy còn chưa cưới vợ mà.” Mắt ấy lấp lánh như sao.

      Tôi biết Mẫn Mẫn tỷ tỷ và Tiểu Xuân Yến đồng ý với nhau ở điểm nào, chỉ thấy hy vọng ngập tràn trong mắt Mẫn Mẫn tỷ tỷ.

      Rất lâu này tôi mới hiểu, đó chính là thứ chống đỡ dũng cảm của Mẫn Mẫn tỷ tỷ. ta chưa cưới, ấy chưa gả, có cái gì là thể chờ chứ.

      Tôi biết thứ chống đỡ dũng cảm của tôi là gì. Tôi vẫn chưa tới thời khắc bi thương đến thế, giờ trong đầu tôi toàn là phải làm thế nào để cùng Cảnh Huyền tận hưởng ngày Thất Tịch tốt đẹp.

      Tuy rằng tôi biết vì sao chàng lại đồng ý với tôi, cùng tôi dạo hội đèn lồng, nhưng dù sao chàng cũng đồng ý rồi. Thời khắc này, chàng đứng dưới đài kể chuyện với tôi, nghe tiếng cổ vũ xung quanh mình,

      Ý định ban đầu của tôi là bảo Tiểu Xuân Yến với chúng tôi, nhưng Tiểu Xuân Yến lại bảo cậu ta thích xem hội đèn lồng, tới đài nghe kể chuyện chỉ là để cổ động cho Lục đại ca. khi vậy, thể trách tôi bỏ rơi cậu ta.

      Mẫn Mẫn tỷ tỷ ngại ngùng, hình như cũng định bỏ chúng tôi lại, tìm toan tú tài mình. khi vậy, thể trách tôi riêng với Cảnh Huyền.

      Đường phố rất rộng, tôi lại lảo đảo va vào chàng.

      Thực ra tôi cũng để ý, chỉ là muốn lúc chuyện có thể gần chàng hơn chút. biết thế nào lại thế, lúc, đến lúc tôi nhận ra, tôi xô chàng vào tận lề đường.

      có thể thẳng hả?” Thần sắc chàng nhàn nhạt, dừng chân với tôi.

      Tôi gật gật đầu, đầy vẻ xin lỗi, tầm mắt lại bị con chim bằng sứ ven đường hấp dẫn. Tôi vội vỗ bả vai Cảnh Huyền, “Huynh nhìn con chim sứ kia kìa, làm đẹp quá.”

      Cảnh Huyền nhìn theo hướng ngón tay tôi chỉ, cách chỗ chúng tôi xa, ở đó có khá nhiều người chơi ném vòng. Quán bên lề đường bày đủ kiểu đồ chơi hình dạng khác nhau, trong đó có con chim sẻ bằng sứ, tôi thấy rất thú vị.

      Thú vụ có thú vị đấy, chỉ ngại là, người tôi chỉ có mấy đồng tiền, đó là mấy ngày nay tôi giặt quần áo cho người ta mới có được, trong lòng là định giữ lại chốc nữa mua đồ gì đó cho Cảnh Huyền, thực thừa tiền mua vòng chơi nữa.

      Cơ mà cứ nghĩ đến những người kia có mua nổi cũng thèm, trong lòng tôi bèn cảm thấy xấu hổ.

      Cảnh Huyền nhìn tôi, về phía quán ven đường, tôi vội vàng chạy theo bèn thấy chàng lấy đồng tiền ra, mua chiếc vòng từ người bán hàng rong.

      Chàng nghèo thế rồi mà còn muốn chơi thử vì tôi phen, tôi cảm động lắm.

      Chàng lại , “ vòng là đủ rồi. Cái nào?”

      Tôi trợn trừng mắt, chỉ và con chim sẻ bằng sứ ở chỗ xa nhất, “Cái kia.”

      Bên trái chàng, bé bốn năm tuổi đứng đó, túm lấy mẹ mình làm nũng, cũng chỉ về phía con chim sẻ kia.

      Trong lòng tôi hơi lo lắng, sợ Cảnh Huyền ném trúng, con chim sẻ kia bị người khác lấy mất. Cảnh Huyền nhìn bé kia cái, tôi đoán chàng hẳn là cũng nghĩ giống tôi.

      Nhìn chằm chằm chiếc vòng trúc kia, tôi dám chớp mắt chút nào, cổ tay Cảnh Huyền động đậy, ném vòng trúc ra.

      Trúng.

      Tôi kinh ngạc trợn mắt ngẩn người, lập tức vỗ tay trầm trồ khen ngợi. Ông chủ kia kể ra cũng rất hào sảng, lấy chim sẻ sứ đưa cho Cảnh Huyền.

      Lúc này, tôi vươn tay ra chuẩn bị nhân lấy món quà đầu tiên chàng tặng cho tôi trong cả cuộc đời này. Tôi nghĩ rằng nhất định quay về phải lấy dây lồng vào nó, đeo vào , đâu cũng mang theo.

      Nhưng con chim sẻ đó lại rơi vào tay tôi.

      bé đứng bên cạnh chàng vừa nhìn thấy chim sẻ bị lấy mất lập tức khóc òa lên, tiếng khóc còn tôi hơn cả tôi khi nãy ồn ào bên tai Cảnh Huyền.

      bé khóc lóc, nước mắt ràn rụa, giữ chặt Cảnh Huyền, liên tục gọi “Đại ca ca, đại ca ca”. Mẹ bé dỗ cũng dỗ được, lấy mấy đồng tiền ra hỏi mua lại.

      cần.” Tôi thấy Cảnh Huyền dường như thở dài, từ chối tiền mà người phụ nữ lấy ra, sau đó ngồi xổm xuống, dịu dàng lau khô nước mắt cho bé kia, đặt chim sẻ vào lòng bàn tay bé, dịu dàng an ủi, “Cầm , đừng khóc.”

      Tôi nghĩ giờ đấy cái điệu bộ xòe tay trước mặt chàng của tôi ngu ngốc, len lén giấu tay ra đằng sau.

      “Ngại quá, cậu nhận mấy đồng tiền này , con bé chưa biết gì…” Người phụ nữ kia đẩy tiền về phía Cảnh Huyền, mặt lộ vẻ xấu hổ.

      Trong lòng tôi nghĩ, bà ta xấu hổ cái gì chứ, bà ta xấu hổ vẫn còn kém tôi bậc. Tôi mới là người xấu hổ nhất đây này.

      đâu, bé rất đáng . Thứ này cũng chẳng đáng giá mấy đồng.” Cảnh Huyền vẫn cứ từ chối như cũ, chỉ đưa tay xoa đầu bé, “ bé còn tuổi như thế, khó khăn lắm mới được ra ngoài chơi. Vui là tốt rồi.

      Thứ chẳng đáng giá mấy đồng mà chết tiệt tôi lại muốn, lại còn mua nổi.

      Điệu bộ chàng ngồi xổm dưới hoa đăng, xoa đầu bé, dịu dàng chuyện, tôi chưa từng thấy bao giờ. Tôi biết chàng nhiều năm như thế, vẫn chưa thấy bao giờ.

      Chàng chỉ khen tôi “Đáng lần. giờ tôi hiểu rồi, hóa ra trong mắt chàng, chỉ có mình tôi là đáng . Lời khen này tôi phải dùng đòn roi trong đại lao mới đổi được, bé chỉ cần làm nũng khóc lóc là đổi được rồi.

      Biết trước thế này, tôi khóc trước mặt chàng nhiều chút, có lẽ có thể khiến chàng thương tình thêm chút.

      Cảnh Huyền đứng dậy, quay sang với tôi, “ .”

      Chàng vô tình, phải chú ý. Tôi nghĩ hẳn là tôi nên tha thứ cho chàng, để chàng đừng cảm thấy tôi nhen. Nhưng lòng tôi vẫn cứ cảm thấy khó chịu. Tôi chẳng phải danh môn khuê tú gì cả, tôi cứ nhen thế đấy.

      biết được bao lâu, dường như chàng nhận ra ai chen đường của chàng mới quay sang nhìn tôi.

      Tôi khó chịu nhưng lại , chàng chậm lại, bước bên cạnh tôi, trầm mặc lát rồi mới với tôi, “ lớn hơn bé mười tuổi, còn tức tối chuyện này với bé? Đó chỉ là bé, cũng là bé sao?”

      Tôi phải, nhưng tôi vẫn muốn là bé trong lòng huynh. Tôi vẫn cứ ra vẻ quật cường. Nếu hôm nay mà là Tiểu Xuân Yến, tôi chẳng nghĩ nhiều như thế đâu.

      Nhưng chàng có thể quay lại giải thích, tôi lại vẫn thể biết xấu hổ, cảm thấy nên giận chàng nữa.

      phải tôi giận dỗi.” Tôi ngập ngừng, “… Xin lỗi, hình như tôi ghen.”

      Người chàng khựng lại, tôi ngại ngùng cúi đấu, khó khăn lắm mới nhìn thấy đôi tay hơi siết lại của chàng.

      Những lời này bị người có thân phận như tôi ra miệng, chàng chưa cần gì thêm, tự tôi cũng thấy gượng gạo.

      Tay chàng buông ra, tôi mới ngước mắt lên nhìn chàng.

      “Chim sẻ bằng sứ thôi. Sau này tặng thứ tốt hơn.” Cảnh Huyền với tôi như thế. Đây là lời hứa hẹn.

      Tuy là đến giờ chàng vẫn chưa với tôi khi ấy ở đại lao, vì sao chàng lại khen tôi đáng , nhưng tôi vẫn tràn ngập chờ mong với hứa hẹn của chàng.

      Đáng tiếc, tôi ở thời điểm đó biết, từ lúc chàng hứa hẹn cho tới hận khi tôi rời Vân An, từ đầu đến cuối chàng vẫn chưa thực lời hứa. Thứ mà chàng thứ tốt hơn chim sẻ sứ là gì, tôi vẫn luôn chưa nhìn thấy.

      Đại khái là bởi chàng có nhiều bạc như thế, mua nổi thứ tốt hơn cho tôi .

      “Đấy là huynh đấy nhé, thế, thế…” Tôi nắm góc áo chàng, trấn an, “Thế tôi ghen nữa, huynh nhớ sau này phải tặng tôi đấy, đợi huynh có tiền, tôi cần gấp.”

      Chàng “Ừ” tiếng. Tôi liền tạm thời coi như chàng thầm ghi nhớ trong lòng.

      “Cảnh Huyền, huynh ở đây chờ tôi lát.” Tôi cũng muốn tặng cho chàng món đồ chơi , nhân lúc trong tay tôi còn ít tiền.

      Chàng chưa kiểu nhưng ta biết chàng chưa bao giờ hỏi đến chuyện của tôi. Tôi đâu chàng cũng hỏi.

      Quả nhiên là thế, chàng gật đầu, đứng đó chờ tôi.

      Tôi chạy về góc sâu trong ngõ, bên đó có sạp bán hàng rong, tôi còn nhớ sạp đó có bán đá sáng. Thứ đó cũng đẹp như đom đóm, tôi đoán chàng thích.

      Mua nó mất năm đồng tiền, đó là toàn bộ tài sản của tôi mấy ngày nay. Làm nghề ăn xin như chúng tôi, tài sản toàn tính theo ngày.

      Hưng phần cầm đá sáng chạy về phía Cảnh Huyền, nhìn dáng điệu áo trắng phấp phới bay của chàng, lòng tôi vô cùng vui mừng. Nhưng còn chưa kịp nhìn lâu hơn, thấy con ngựa phóng về phía chàng như phát điên.

      “Cảnh Huyền!” Tôi hét lên, đồng thời dùng tốc độ nhanh nhất cả đời mình chạy tới, muốn cứu chàng từ gót ngựa điên.

      Nhưng tôi biết, phản ứng của chàng nhanh hơn tôi nhiều, vừa nghe thấy tiếng vó ngựa nhạy bén lùi lại.

      Chàng tránh được, tôi lại lao tới ngã đập mặt xuống đất.

      Cánh tay bị mài mặt đất, đau đến mức nước mắt tôi sắp chảy ra đến nơi. Cũng may con ngựa điên kia đụng vào Cảnh Huyền, tôi nhìn con ngựa phóng , thở phào nhõm. Ngồi dậy mới phát ra đá sáng nắm trong lòng bàn tay bay đâu mất.

      Lúc này nước mắt tôi chảy ra .

      “Đá sáng… Đá sáng của tôi…” Tôi nhíu chặt mày, bất chấp đau đớn cánh tay, quỳ rạp mặt đất tìm kiếm khắp nơi.

      có, có.

      Cảnh Huyền lập tức nắm lấy cổ tay tôi, “ tìm cái gì?! Tay chảy máu rồi!”

      “Đá sáng của tôi, tôi vừa mới mua… là thứ tôi muốn tặng cho huynh!” Tôi nhìn chàng, lúc này mới nhìn đến những giọt máu chảy ra từ cánh tay. Vốn tưởng là chỉ xước da chút, ngờ lại chảy mái.

      Chàng nhíu mày, vừa đỡ tôi, nâng tôi dậy, vừa với tôi, “Tôi thích đá sáng, đừng tìm nữa. băng bó .”

      “…” Chàng còn chưa nhìn xem đá sáng kia trông thế nào cự tuyệt tôi dứt khoát như thế.

      Đôi khi tôi thực hiểu nổi chàng.

      Giống như giờ, tại sao chàng lại nắm chặt tay tôi, ra chuyện tôi còn thích chàng như thế.

      Đúng thế, nhưng vậy sao. Vợ huynh dạy huynh là được hỏi khác những chuyện thích hay thích linh tinh hả?

      Rất nhiều người thừa nhận chuyện mình làm, đó là lẽ thương. ngờ còn có rất nhiều người từ chối thừa nhận việc mình làm, đó cũng là lẽ thường.

      Tôi lắc đầu, nhìn chàng, “Tôi chỉ là hy vọng huynh bị làm sao thôi, khi nãy nguy hiểm quá.”

      Đến khi tôi phản ứng lại được, tội phạm phía sau bị quan binh bắt giữ, lúc này tôi mới nhận ra, bò dậy từ người chàng, nhặt mai đỏ rơi đầy đất lên.

      “Đại nhân có bị sợ hãi ?” Đó là quan binh vừa kêu gọi mọi người tránh ra kia, ta dẫn đầu đám bộ khoái, cúi đầu hỏi.

      Cảnh Huyền xé mảnh vải trắng từ áo trong, kéo tôi tới trước mặt, đưa mai đỏ trong tay tôi cho người hầu bên cạnh, sau đó vừa nhíu mày băng bó cho tôi, vừa với quan binh, “Đưa về trước .”

      Quan binh cúi đầu, hỏi tiếp, “Đại nhân muốn đích thân thẩm vấn ạ? Hình…”

      Nghe thấy tiếng quan binh bỗng dung im bặt, tôi thể nào ngẩng đầu lên, nghi hoặc nhìn về phía Cảnh Huyền.

      Tôi chỉ thấy chàng liếc nhìn quan binh kia, đáy mắt u lạnh lẽo.

      Dù tôi hay thấy điệu bộ dịu dàng của chàng nhưng lại chưa từng nhìn thấy chàng nhìn người khác bằng ánh mắt này bao giờ.

      Tôi nhìn thấy thôi còn cảm thấy hơi e ngại trong lòng, càng đến người bị chàng nhìn chằm chằm. Tôi cũng dám gì thêm với chàng.

      “Mang về giam giữ, tìm người đáng tin cậy thẩm vấn.” Giọng Cảnh Huyền vẫn nhàng như trước, dường như cái người dùng ánh mắt sắc bén nhìn người khác khi nãy phải là chàng,

      đợi quan binh kia trả lời, Cảnh Huyền bế tôi lên. Tôi bị mất ngờ, kịp đề phong, thét lên, “Cảnh Huyền?!”

      “Chúng ta về nhà thôi, bôi thuốc băng bó cho .” Ánh mắt Cảnh Huyền nhìn tôi lúc này cũng dịu dàng như lúc chàng nhìn bé kia năm đó, “Trong ngực tôi có cái còi.”

      “Chỉ bị thương cánh tay thôi, có gãy chân đâu. Tôi tự được.” Tôi ngập ngừng.

      Chàng vẫn buông tôi ra, nhướn mày nghiêm túc lặp lại lời , “Cái còi.”

      Được rồi, tôi thỏa hiệp, trong lòng chàng rất ấm. Bản thân tôi cũng vô cùng mặt dày vô sỉ muốn xuống. Thôi thừa dịp bị thương, ở lại đây chút .

      Tôi đưa tay vào vạt áo chàng, chợt thấy ổn, lại lấy ra, nhìn về phía Cảnh Huyền. Vậy mà chàng lại cong môi nhìn con đường phía trước, giả vờ như biết tôi nhìn chàng.

      Tôi cúi đầu, lại cho tay vào lần nữa, nghiêm túc tìm chiếc còi nơi ngực chàng. Đến lúc chạm vào vật, lòng mới thở phào nhõm, vội vàng lấy ra, đỡ phải để tay trong vạt áo chàng mãi.

      Bản thân cái còi là con chim sẻ, chất là sứ trắng hạng nhất, men sứ có hoa văn màu, sinh động như , đầu chim có lỗ , dùng để thổi.

      Dù trước đây ở Trúc Xá, tôi từng nhìn thấy rất nhiều đồ chơi quý hiếm của Dung tiên sinh cũng thể nào kinh ngạc cảm thán vè độ tinh xảo của con chim này.

      Tôi nhìn về phía Cảnh Huyền, chàng khẽ , “Bình thường tôi dùng nó để gọi ngựa.”

      như thế, đại khái là tôi hiểu ý chàng, chàng bảo tôi thổi nó, là để gọi ngựa của chàng tới đây để chúng tôi có thể về phủ nhanh hơn, băng bó cho tôi.

      Tôi cúi đầu ngậm lấy đầu chim sẻ, thôi . Lấy đầu chim sẻ ra, tôi mới nhận ra, chàng là bình thường chàng dùng nó để gọi ngựa… Thế tôi vừa mới thổi, chẳng phải là cùng chàng…?

      Nghĩ kỹ chuyện này, từ đáy lòng tôi cảm nhận được sườn mặt mình từ từ nóng lên, nóng đến mức đầu óc cũng tỉnh táo.

      Tình huống này vô cùng khó xử, tôi vội vàng định trả cái còi về ngực áo chàng.

      “Để ở chỗ , giữ giúp tôi .” Chàng lên tiếng chặn hành động của tôi lại, cúi đầu nhìn tôi, “Được ?”

      “… Ừm.” Trời ạ, nhiều năm thế qua rồi mà tôi vẫn khó từ chối chàng như cũ.

      Chiếc còi kia gọi con ngựa cao lớn màu nâu đen, Cảnh Huyền bế tôi lên trước, để tôi ngồi nghiêng người xong mới xoay người lên ngựa, ngồi phía sau tôi, vòng hai cánh tay qua người tôi, ôm chặt tôi, “Ôm tôi , tôi cưỡi ngựa nhanh lắm đấy.”

      “…” Tôi do dự, chỉ kéo áo bên sườn chàng.

      cứ như thế sợ ngã à?” Chàng cúi đầu nhìn tôi, thuận thế kéo chiếc áo bằng lông cáo bạc tuột xuống khỏi vai tôi lên, nhân tiện bọc lấy cả người tôi, dịu dàng , “Do dự cái gì, chẳng lẽ tay đau sao? Mau về phủ thôi.”

      Đau. Tôi do dự nữa, đưa tay vòng qua eo chàng. Nhưng mà…

      Cái loại động vật gọi là người này, cánh tay dài lắm, tôi vòng tay ôm eo chàng như vậy, có nghĩa là mặt tôi tựa vào ngực chàng. Điều này khiến tôi cảm thấy rất ổn, biết chàng nghĩ sao.

      Tôi định buông tay hỏi câu.

      “Giá ——”

      Chàng đột nhiên phóng ngựa chạy như điên, tôi giật mình kinh hãi, nhất thời dám ho he, lại ôm chặt eo chàng, lại áp chặt vào lồng ngực chàng.

      Đúng như lời chàng , chỉ lát sau chúng tôi về phủ.

      Chàng lập tức bế tôi vào phòng, đặt lên giường, tôi vộ vàng mình buồn ngủ, Cảnh Huyền lại bảo tôi đừng nhúc nhích. Chàng phục vụ chu đáo đến mức, nếu như phải tự biết mình bị thương, tôi suýt nữa tưởng rằng bản thân mình thực ra là bị bệnh nan y gì đó.

      Cảnh Huyền gọi đại phu tới chữa trị cho tôi. Đại phu kia còn trẻ, lực tay mạnh mẽ vô cùng, lúc đắp thuốc cho tôi tám phần là biết cái gì gọi là da mềm thịt mịn, xuống tay mạnh.

      “Cậu ra ngoài , để thuốc lại đó.” Tôi thấy Cảnh Huyền nhíu mày, vui, bảo đại phu ra ngoài.

      Đại phu ra khỏi cửa, tôi mới khẽ với Cảnh Huyền, “ ta băng bó khiến tôi hơi đau.”

      Cảnh Huyền ngồi ở mép giường tôi, nhíu mày, nhàng nâng cánh tay tôi lên, “Thế nên để tôi băng bó cho .”

      Chàng hổ là người có thê thất, chăm sóc người khác cũng săn sóc dịu dàng hơn hẳn.

      Ngọn đèn trong phòng mờ mờ, tôi ngồi đối diện chàng.

      Mai đỏ trong góc phòng thi thoảng lại tản ra hương thơm nhè hấp dẫn, quanh quẩn giữa chúng tôi, khiến lòng người rung động. Tôi chợt nhớ tới bó mai đỏ mà chàng vừa mới tặng cho tôi lúc trước nhưng lại dám hỏi chàng mai đỏ sao rồi, tránh để cho chàng biết từ đáy lòng tôi quan tâm đến đồ chàng tặng đến mức nào.

      lúc lâu sau, lúc tôi còn mơ mơ màng màng, bó mai đỏ tôi mong nhớ kia được người hầu của chàng mang tới. Tôi nghe thấy có người gõ cửa dò hỏi, “Đại nhân, mai đỏ ngài giao cho thuộc hạ được mang về đây rồi. biết phải đặt ở chỗ nào?”

      Tôi ngẩng đầu nhìn về phía Cảnh Huyền, chàng cũng nhìn tôi, “Mang vào .”

      Nhận mai đỏ từ tay người hầu, tôi lại biết nên đặt ở chỗ nào, cúi đầu lẩm bẩm, “Nếu có Tiểu Xuân Yến ở đây, có thể cắm xuống đất, cậu ta có cách để cứu sống cả cành mai đỏ bị chặt.”

      “Cành mai đỏ bị chặt, cứu sống?” Cảnh Huyền thắt nút vết thương của tôi, nhướn mày hỏi lại.

      Tôi gật đầu, “Tiểu Xuân Yến với tôi thế.” Dừng lại chút, tôi lại vui vẻ , “Thế tôi đem bó mai đỏ này , đưa cho Tiểu Xuân Yến nhé?”

      Cảnh Huyền cúi đầu nhìn tôi, đáy mắt lên vẻ thể nào ngờ tớ, lát sau mới khẽ , “ muốn đem mai đỏ tôi tặng đưa cho Tiểu Xuân Yến?”

      Tôi nhớ tới ánh mắt chàng lúc nhìn quan binh khi nãy, e ngại trong lòng, thể nào dịch người rụt ra sau, “Cảnh Huyền, sao huynh lại nhìn tôi như thế?”

      Hương thơm gõ cửa lòng tôi, chảy giữa tôi và chàng, đầy vẻ đưa tình, quẩn quanh dứt. Lặng im hồi, chàng dường như lại cúi đầu thở dài, lại giống như cười. Có điều tiếng cười kia nghe thế nào cũng thấy đắng chát chứ chẳng ngọt lành như mai đỏ.

      lúc lâu sau, tôi mới thấy chàng day thái dương, che đôi mày nhíu chặt, khe khẽ thầm với tôi, “Xin lỗi, hình như tôi… hơi ghen.”

      Last edited: 16/4/21 lúc 08:33
      van_2631 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :