1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Công lược nhạc sư thanh lâu những năm ấy - Thả Mặc (30/54)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Iris N

      Iris N Well-Known Member

      Bài viết:
      545
      Được thích:
      4,878
      Chương 31: Trần phủ

      A Sanh tiểu muội muội, người thường thích nghe chuyện tôi kể như nghe thoại bản từng hỏi tôi: Có thể có chuyện hồi đó tôi tự hiểu lầm rồi hay ?

      Nếu ấy như vậy, lòng tôi có lẽ dễ chịu hơn chút. Nếu là như ấy việc tôi rời khi ấy khỏi quá oan uổng, việc tôi sống như thế mấy năm nay khỏi quá oan uổng.

      ra dù sao cũng nhiều năm như thế trôi qua, cái gì gọi là hiểu lầm hiểu lầm cơ chứ. Trước đây tôi hiểu, bao nhiêu năm nay lại càng khiến tôi dám hiểu. Tôi từng suy đoán câu chữ rất nhiều lần, dù đúng hay sai đổi lại cũng chỉ là đoạn tình cảm bệnh mà chết.

      Nếu là bạn, bạn còn muốn tiếp tục suy đoán nữa ?

      Cái gọi là , từ trước đến nay chẳng phải là cần quá trình, chỉ cần kết quả hay sao?

      Bởi vậy đối với tôi mà , chính là, tôi thích chàng nhiều năm như thế, nhưng sợ có ngày tôi chịu nổi nữa, chàng cũng với tôi đừng sợ, cuối cùng cuộc đời vẫn cứ như thế, tình cảm bệnh mà chết, chẳng trách ai được.

      Có lẽ giờ dùng đầu óc có hiểu biết của tôi để nghĩ lại, tôi có thể hiểu được chút từ những gì chàng . Chỉ là tôi có hứng thú suy đoán tiếp những chuyện năm đó nữa.

      Chàng giờ như vậy khiến tôi chống đỡ nổi rồi.

      Ăn nhờ ở đậu phải kế lâu dài, ngày ngày bị chàng tùy ý dùng hai câu trêu chọc đến nổi lại lòng xuân cũng phải kế lâu dài. Tôi chỉ hy vọng Dung tiên sinh có thể hồi sớm chút để tôi Trần phủ ở.

      Nguyện vọng này được hoàn thành vài buổi trưa hai hôm sau. Tối hôm trước, Vân An đổ tuyết cả đêm, tuyết vừa tạnh, quản qua Trần phủ dẫn mấy gã sai vặt, đích thân dùng xe ngựa nạm vàng tới đón tôi.

      Khoảng cách giữa Liễu Châu và Vân An vẫn là khá xa, xét đến con bồ câu đưa thư kia có bay gẫy cánh cũng thể chỉ cần ngày là có thể bay qua bay lại. Nếu có thể bay nhanh đến thế, Vân An và Liễu Châu hai bên đúng là mất hết cả mặt mũi.

      Quản gia Trần phủ với tôi, phải là Dung tiên sinh gửi thư mà là Thuần tam gia đích thân đảm bảo, muốn tôi được tới Trần phủ dạy học sớm, còn nhấn mạnh, trong lúc tôi dạy học ở đây, phải mời tôi tới Trần phủ ở để giúp hai đứa trẻ học hành cho chăm chỉ. về về mệt nhọc, làm người dạy dỗ vất vả rồi, thể đối xử với tôi như thế được.

      Cậu ta chuyện nào là học hành, nào là dạy dỗ, nếu biết Tiểu Xuân Yến là người thế nào, tôi suýt nữa bị hiên ngang lẫm liệt này của cậu ta làm cho cảm động phát khóc.

      Nhưng mà, như thế rất tốt.

      Trước đó, chúng tôi ai cũng chẳng có tin tức gì, đương nhiên Cảnh Huyền cũng có.

      Tôi thấy biểu cảm bất ngờ khuôn mặt chàng, nghĩ rằng bởi được bàn bạc gì mà chỉ được nghe tôi trực tiếp thông báo.

      Lúc này, tôi bày tỏ lòng biết ơn mấy ngày nay chàng cho tôi ở nhờ, nhưng tôi thấy dáng vẻ chàng nhìn tôi giống như là chuẩn bị sẵn sàng để tiếp nhận biết ơn của tôi. Cũng may tôi cũng chưa chuẩn bị bản thảo cho lời cảm ơn từ tận đáy lòng nào cả.

      Dáng vẻ nhìn tôi chăm chú của chàng có vẻ giống như muốn giữ lấy cánh tay tôi, hỏi tôi có muốn hơn.

      Đừng hỏi sao mà tôi biết được, lúc này đúng là chàng nắm lấy cánh tay rồi hỏi tôi.

      Dù sao chàng cũng bảo Trần phủ dạy học, tôi cho rằng tôi ở phủ của chàng cũng chẳng phải là cái gì to tát. Hơn nữa, xe ngựa ở ngoài cửa, Trần quản gia người ta tới đây chuyện cũng chẳng dễ dàng gì, thể nào cũng phải mang gì đó về, ví dụ như tôi.

      Tôi muốn . Mấy ngày nay tôi nhận thức đầy đủ tác hại của việc sống dưới cùng mái hiên với chàng. Đó là, trái tim tôi luôn nghe theo mệnh lệnh của tôi.

      “Mấy ngày nay ở trong phủ, tôi có chỗ nào tốt với sao?” Giọng chàng vảng vất trong trung, như những hạt bụt, hư vô mờ mịt, “Sao lại phải chứ?”

      Trong chớp mắt mơi hồ, tôi còn tưởng rằng chàng hỏi tôi sáu năm trước vì sao lại phải . Bởi vì trong những giấc mơ của tôi, chàng hỏi tôi như thế rất nhiều lằm. Chỉ có thời khắc này, chàng trùng vào bóng dáng trong mộng của tôi.

      Nhưng tôi biết, hẳn là chàng quan tâm khi đó vì sao tôi lại phải , vì sao tôi lại phải từ bỏ chàng, còn cả vì sao thể làm được điều mà tôi “Tôi luôn ở bên huynh”.

      “Bởi vì…” Thời khắc này tôi cảm thấy cái lý do sứt sẹo kia của Tiểu Xuân Yến, chết tiệt, dùng tốt , “ về về mệt nhọc.”

      Sở dĩ đây là lý do sứt sẹo là bởi hôm qua tôi vừa Trần phủ chuyến, biết qua lại mất cùng lắm chỉ nửa canh giờ.

      Ánh mắt chàng nhìn tôi như thể chất vấn tôi lươn lẹo mà lại qua loa như thế cho cùng là vì sao.

      Tôi co đầu rụt cổ, dường như trả lời chàng, huynh nhìn lầm rồi, tôi chẳng phải là người như trong tưởng tượng của huynh đâu, thực ra tôi chính là người qua loa như vậy đấy.

      Điều chàng biết chính là tôi vẫn luôn rất qua loa với chính mình. Chẳng qua những năm ấy tôi qua loa với huynh mà thôi.

      Được rồi, hôm nay, tôi đứng ở chỗ này, vẫn chẳng thể qua loa với huynh cho được.

      Tôi nghiêm túc giải thích với chàng, “Huynh ở Vân An cũng chẳng ở được bao lâu, mình tôi ở phủ đệ của huynh cũng khó tránh khỏi có chút độc.” Nếu như tôi lại vui vẻ thích làm ầm ĩ như trước đây, đùa với chàng thêm câu, “Lý do này ngài thấy hợp lý chưa?”

      độc…” Tay chàng nới lỏng ra chút, tôi có thể cảm giác được các đầu ngón tay của chàng run rẩy.

      Tiếng gió lạnh buốt thổi vào tai, tôi lờ mờ nghe thấy chàng bất lực thào, “Tôi cũng rất sợ nó.”

      Lúc xong, cuối cùng chàng cũng buông tôi ra. Xem ra cái lý do này rất hợp lý. Bởi chàng muốn tôi độc nên buông tay. Tôi đoán rằng chàng cũng rất có kinh nghiệm với độc nên mới có thể đồng cảm như chính mình cũng trải qua như vậy.

      độc quả là thứ mà ai cũng sợ. Biểu cảm đơn lúc này của chàng cho ta, mấy năm nay, chàng chịu đựng nỗi khổ độc. Vậy mà người quen cũ lâu ngày gặp lại như tôi, chẳng những an ủi chàng mà còn nhất quyết đòi .

      Nhưng mà tôi thực hiểu hổi, qua lại cùng lắm chỉ mất nửa canh giờ mà thôi, nếu như muốn ôn chuyện với tôi, lên xe ngựa tới tìm tôi vẫn có thể xem là cách hay. Thôi vậy, dù sao chàng bảo tới Trần phủ chạy đánh đàn vẽ tranh.

      Tóm lại phải là bao giờ gặp nhau nữa. hiểu vì sao lúc vừa nghe tin, phản ứng đầu tiên của chàng lại là nắm chặt lấy tay tôi.

      Trước kia ngày nào tôi cũng tới Giải Ngữ Lâu tìm chàng, về về cũng mất gần nửa canh giờ như thế.

      Nghĩ nghĩ lại trời cao cũng vẫn rất tốt với tôi, vận mệnh định rằng tôi cũng có thể trải nghiệm cảm giác chàng đích thân tới tìm. Chuyến này tôi thực tệ, tính đến giờ, con đường cắt đứt duyên trần vẫn còn viên mãn lắm. Nghĩ đến đây, tôi buông tiếng thở dài. Hy vọng chàng đừng nghe thấy.

      Thấy chàng còn gì để với tôi nữa, tôi ôm chiếc tay nải , xoay người định lên xe ngựa.

      “Tôi tiễn .” Chàng dường như bình tĩnh lại, với tôi, “Mai tôi tới tìm , cùng nhau lên lớp.”

      Tôi kinh ngạc, thẳng, “Thực ra tôi vốn nghĩ là thời gian lên lớp của chúng ta có phải nên chia ra tốt hơn ?”

      Tôi rũ mắt, đối diện với nắm tay từ từ cuộn lại rồi dần dần nắm chặt của chàng.

      Tôi dám nhiều lời nữa. càng nhiều càng sai, trước kia bởi nhiều tôi thường khiến chàng tức giận, giờ hình như vẫn thế. Trời ạ, cho cùng tôi phải làm thế nào mới khiến chàng vui được lần đây?

      “Huynh cần tiễn tôi đâu, bên ngoài lạnh lắm.” Tôi khe khẽ từ chối ý tốt của chàng, quay đầu chui vào xe ngựa.

      Xe ngựa lăn bánh, phát ra tiếng kẽo kẹt lặng lẽ. Màn hai bên thành xe bị gió thổi tung lên, tôi giật mình, vô thức quay đầu nhìn lại, thấy chàng vẫn đứng ở đó, nhìn theo chiếc xe ngựa và tôi.

      Chàng mặc bộ đồ trắng, như thể hòa vào với nền tuyết mênh mông, chỉ có khóe mắt đỏ hoe là tôi có thể thấy . lúc lâu sau, tôi thấy chàng bỗng nhiên ngồi thụp xuống, từ từ bưng vốc tuyết lên, úp mặt mình vào đó.

      Tôi nhớ tới mai đỏ kiêu ngạo. Lúc cành mai bị gió tuyết bẻ gãy vẫn cứ vô cùng kiên cường, để đầu cành rơi xuống nền tuyết.

      Tôi tựa đầu vào thành xe, nghĩ đến chuyện năm đó ôm quyết tâm trở lại mà rời Vân An, rồi ngủ thiếp .

      ràng là ngủ, giọt nước mắt nóng hổi dần lạnh khóe mắt kia vẫn khiến trái tim đa sầu đa cảm của tôi rung lên.

      Tôi ngủ rồi lại vẫn có thể cảm thấy giọt nước mắt lăn từ sườn má tôi xuống, để lại vệt dài, bạn thấy có buồn cười .

      Tôi thấy rất buồn cười, vậy mà còn vừa cười vừa rơi nước mắt.

      Được rồi, căn bản là tôi ngủ.

      cho cùng tôi cũng chỉ tới chỗ qua lại mất nửa canh giờ, làm ra vẻ thế này cũng chẳng biết có thể khiến ai đau lòng hay .

      Chỉ có điều nhìn bóng dáng ngóng nhìn tôi xa của chàng, bóng dáng chỉ có thể xuất trong giấc mơ của tôi, tôi hình như hiểu ra vài thứ. Hiểu ra những thứ mà mấy ngày nay tôi dám nghĩ đến.

      Có lẽ A Sanh tiểu muội muội đúng, năm đó tôi hiểu lầm . Mấy năm nay tôi sống oan uổng quá.

      Nhưng sau khi chàng có thê thất, trời cao mới lại cho tôi, tôi hiểu lầm rồi. Hẳn là chàng phải có chút tình cảm trong lòng mấy ngày nay mới có thể tốt với tôi như thế. Chút tình cảm kia đại khái là cũng nhiều lắm nhưng nếu năm đó tôi thừa thắng xông lên có lẽ cũng thành công rồi.

      Tại thời khắc này, tôi biết nên có nên oán hận bản thân mình năm đó quá vụng về hay .

      Trời cao thực dứt khoát tặng cho tôi cái kết viên mãn cho đoạn tình cảm bệnh mà chết để tôi cắt đứt duyên trần. Tôi rất cảm ơn.

      Tiếng gió rít lên ngoài xe ngựa, lần này tôi thực ngủ rồi, lúc tỉnh lại, có tiếng động truyền đến bên tai, đó là tiếng ai đó gảy hạt châu bàn tính.

      Tiếng động này rất quen thuộc với tôi, từ năm mười lăm tuổi, tôi rất thích chống cằm ngồi xem toan tú tài giúp Mẫn Mẫn tỷ tỷ tính sổ sách này nọ trong tiệm của ấy.
      Last edited: 6/6/21
      Trịnh Thị Ninh Kiềuvan_2631 thích bài này.

    2. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :