1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Công tử khuynh thành - Duy Hòa Tống Tử

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 3:


      Editor: Phục Hy


      Sáng hôm sau,


      "Lâm nương, xin lỗi."


      Kỳ Mặc vẻ mặt áy náy, liên tục xin lỗi: "Tối hôm qua, tại hạ vốn an bài gian phòng khác cho nương nghỉ ngơi, nhưng ngờ thị nữ lại nhớ nhầm phòng."


      Thái độ của rất chân thành, nhìn ra nửa điểm chứng tỏ láo.


      Lâm Trì tâm trạng tốt, thở dài: "Thôi, chỉ cần. . . . . ."


      Kỳ Mặc vỗ tay cái, hàng thị nữ bưng các đĩa đồ ăn tiến vào, món ăn ngon bày biện tinh xảo ngừng tỏa ra mùi thơm ngào ngạt.


      Ánh mắt Lâm Trì dựng thẳng rồi!


      Kỳ Mặc cười cười: "Lâm nương từ từ ăn, nếu đủ, sau còn có điểm tâm ngọt ."


      bàn, ít nhất hơn phân nửa là những món Lâm Trì biết tên ! Nước miếng mau chảy ra. . . . . .


      Lúc này ăn đợi đến bao giờ!


      Vùi đầu mãnh liệt ăn hồi, Lâm Trì mới phát bên cạnh nàng nhiều thêm người.


      Tâm lý bảo vệ thức ăn trỗi dậy, Lâm Trì phòng bị quay sang. . . . . .


      Aha!


      "Khụ khụ khụ khụ khụ. . . . . ." Đột nhiên bị nghẹn, Lâm Trì ngừng ho khan kịch liệt, gian nan phát : "Cá. . . . . . Xương. . . . . . Hóc. . . . . ."


      Kỳ Mặc phen minh bạch, định sai người lấy chút dấm, thấy công tử nhà mình nhàng bóp cổ Lâm Trì cái, đồng thời tay dùng sức vỗ vào lưng Lâm Trì, mấy miếng cá cộng thêm xương cá cứ như vậy bị Lâm Trì phun ra.


      Uống hết mấy ngụm nước cho bình tĩnh lại, quay đầu lại, đập vào mắt nàng là gương mặt khuynh quốc khuynh thành của Mạch Khinh Trần. Khớp tay Lâm Trì bắt đầu cảm thấy đau, tự chủ được dịch mông ra mép ghế , qua loa : "Cám ơn nhiều."


      Mạch Khinh Trần mở miệng: "Qua đây."


      Lâm Trì: " qua!"


      Mạch Khinh Trần cũng lười nhảm cùng nàng, giơ tay ra muốn túm lấy cánh tay Lâm Trì.


      Lâm Trì chống tay xuống mặt bàn, xoay người, nhảy về phía sau. Bất chợt, cánh tay thình lình ôm lấy hông của nàng. . . . . . Lâm Trì hoảng sợ quay đầu lại, Mạch Khinh Trần mới vừa rồi vẫn ngồi ở bên người nàng chẳng biết dời ra phía sau nàng lúc nào, cái tay khác dùng động tác vô cùng quen mắt nhắm ngay khớp xương của nàng.


      Lâm Trì nhắm mắt lại hô: " được vặn tay ta!"


      Mạch Khinh Trần dừng lại: "Tại sao thể vặn?" Nhân lúc chuyện, ngồi trở lại chỗ cũ, đồng thời ôm Lâm Trì để nàng ngồi đùi chính mình.


      Lâm Trì cúi đầu: "Ta đau. . . . . . Hơn nữa, khớp xương phải thứ có thể tùy tiện vặn, nếu ngươi cứ vặn như vậy, sớm muộn gì tay ta cũng gãy mất!"


      Con ngươi Mạch Khinh Trần thu lại, hàng mi vừa dài vừa đen quét hai lượt, để lại bóng mờ thưa thớt gương mặt hoàn mỹ. "Nhưng mà ngươi phải nghe lời."


      như lẽ tất nhiên.


      Người này cường đại đến mức có thể khiến ý muốn phản kháng của ngươi biến mất thấy tăm hơi.


      Mặt Lâm Trì như đưa đám: "Ngươi muốn ta làm gì?"


      Ngón tay thon dài xinh đẹp vươn ra, Mạch Khinh Trần chỉ vào thức ăn bàn: "Ăn ngon ?"


      Lâm Trì gật đầu liên hồi, hoàn toàn cần suy nghĩ.


      Mạch Khinh Trần lại : "Uy ta."


      Chuyện này có gì khó khăn, dù sao trước kia nàng cũng thường uy sư phụ.


      Dùng đũa của Mạch Khinh Trần gắp miếng cá chua ngọt, Lâm Trì đưa tới bên môi Mạch Khinh Trần: "Há mồm. A."


      (*) Cá chua ngọt:
      [​IMG]

      Mạch Khinh Trần vội ăn vào, ngược lại cầu: "Trước cho ta biết, món này mùi vị như thế nào."


      Lâm Trì suy nghĩ lát: "Có chút chua có chút ngọt, thịt các vừa chắc vừa mềm, ăn vào có cảm giác như hòa tan trong miệng."


      Lúc nàng chuyện, Mạch Khinh Trần chậm rãi nhau ăn thịt cá, gò má có bất kì vẻ mặt gì, chỉ là đơn thuần nhai nuốt.


      . . . . . . Ngay cả vị giác cũng có sao?


      Đặt mình vào hoàn cảnh của , nếu như đổi lại là Lâm Trì nàng, được ăn những món ngon trước mặt này mà cảm nhận thấy chút xíu hương vị nào, nàng đại khái phát điên muốn chết mất.


      Động lòng trắc , nàng vô cùng nghiêm túc uy ăn từng món từng món bàn, mỗi món nàng đều miêu tả hương vị tường tận.


      Đến món canh, Lâm Trì uống vài ngụm vẫn biết nên miêu tả thế nào. . . . . . phải uống
      ngon.... nhưng hương vị này quá đặc biệt!


      Cau mày chần chừ hồi, Lâm Trì lại uống thêm ngụm, vừa định chuyện, môi đột nhiên nhiều thêm xúc cảm lạnh lẽo.


      Gương mặt Mạch Khinh Trần gần trong gang tấc.


      Lâm Trì: "! ! ! !"


      Mạch Khinh Trần được nước lấn tới! ! !


      Đầu lưỡi xa lạ do dự trong miệng Lâm Trì, cách nước canh còn ngậm trong miệng chạm vào lưỡi của nàng, Lâm Trì bị dọa sợ, ực tiếng nuốt nước canh, đồng thời dùng sức cắn!


      Rắc rắc.


      Cằm nàng. . . . . . T_T


      thể chống cự, Lâm Trì đành để mặc Mạch Khinh Trần tùy tiện ta cần ta cứ lấy, đầu lưỡi Mạch Khinh Trần lưu luyến mè nheo trong miệng nàng hồi mới chịu lui ra ngoài.


      Lúc này, toàn thân Lâm Trì cứng ngắc.


      . . . . . . Đúng, nàng từng hôn Đỗ Nhược, còn hôn rất vui vẻ, nhưng nàng nhiều nhất chỉ đụng vào môi Đỗ Nhược cái, căn bản nghĩ tới phải xâm nhập vào a!


      Hồi lâu sau, nàng cứng ngắc khép cằm lại, buồn bã: "Ngươi lại vặn. . . . . ."


      "Ngươi nghe lời." Mạch Khinh Trần bình tĩnh dùng khăn lau miệng, ánh mắt lạnh nhạt nhìn nàng: "Mùi vị tệ lắm."


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      Lại người như cần gì đồng tình a!


      Miệng tê. . . . . .


      "Kỳ Mặc."


      Kỳ Mặc chẳng biết biến mất từ lúc nào vội xông ra, nắm tay che môi ho khan hai cái, khuôn mặt ôn nhuận xuất mạt đỏ ửng bình thường: "Khụ khụ, công tử có thuộc hạ. . . . . . Đúng rồi, công tử, hôm nay Tô công tử cùng phu nhân tới tắm suối nước nóng, ngài có muốn. . . . . ."


      Mạch Khinh Trần : " gặp."


      Nhấc Lâm Trì xuống, Mạch Khinh Trần chuyển mắt nhìn nàng: "Bữa tối tiếp tục uy ta."


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      Uy cái đầu ngươi!


      Sau khi Mạch Khinh Trần xa, phía sau , Kỳ Mặc quay lại nhìn nàng bằng loại ánh mắt tương đối kỳ dị: "Lâm nương, . . . . . . sao chứ?"


      Lâm Trì hạ áp suất: " có. . . . . ."


      Kỳ Mặc "Khụ khụ" hai tiếng: "Chuyện này ta cũng ngờ tới. . . . . . Dù sao cũng là người đầu tiên, trước kia chưa từng có tiền lệ, cho nên ta cũng biết công tử làm gì, tuy có mạo phạm, nhưng. . . . . . Cái đó, công tử chỉ vô ý, phải muốn khinh bạc nương. . . . . ."


      Lâm Trì tiếp tục hạ áp suất: "Ta biết. . . . . ."


      Kỳ Mặc lại "Khụ khụ" hai tiếng: "Lâm nương yên tâm! tình do công tử, Vô Mặc sơn trang nhất định phụ trách với nương. . . . . ."


      Lâm Trì: "Phụ trách?"


      Vẻ mặt Kỳ Mặc khí phách mười phần đáp: "Chính là để công tử cưới nương!"


      Lâm Trì: ". . . . . ."

      Nàng muốn chạy trốn, nhất định phải chạy trốn!


      Đừng Lâm Trì còn nhiệm vụ chưa hoàn thành, mà coi như có chuyện gì, nàng tuyệt đối cũng lưu lại!


      Vừa mới ra khỏi cửa, Lâm Trì liền đánh ngất xỉu thị nữ dẫn đường, nàng thay y phục của thị nữ, vòng quanh tìm đường ra.


      hồi lâu, Lâm Trì mờ mịt ngẩng đầu.


      . . . . . . Đây là nơi nào?


      Bỗng nghe được thanh có người đến gần, nàng vội vã nhảy lên cây.


      Trong tầm mắt nàng xuất Thanh y nữ tử trừu khóe miệng oán trách: ". . . Nơi này phải là do chàng mua lại sao, tại sao mỗi lần tới nơi này tắm suối nước nóng ta đều có cảm giác vụng trộm. . . . . ."


      nam tử khác mặc áo trắng : "Tri Ly, chẳng phải nàng cho Định Lam thuê rồi sao. . . . . ."


      Thanh y nữ tử đen mặt quay đầu: ". . . . . . Năm trăm lượng hoàng kim tháng, chàng có thể kháng cự sao!?"


      Nam tử mặc áo trắng cười lấy lòng: "Khụ khụ. . . . . . Tri Ly, ra như vậy cũng tồi mà, nàng cảm thấy rất có khoái cảm đương vụng trộm sao?"


      Thanh y nữ tử đen mặt: " đương vụng trộm cái cọng lông. . . . . . Hỗn đản, đừng đụng vào ta, làm nũng cũng vô dụng, lăn xa chút !"


      Nam tử mặc áo trắng uất ức: "Tri Ly, nàng càng ngày càng hung. . . . . ."


      Lâm Trì yên lặng nhìn bọn họ xa. . . . . .


      Nàng thầm than, đôi phu thê kỳ quái. . . . . .


      Vừa mới than thở xong, Nàng liền nghe thấy tiếng thét vọng lên : "Thiếu phu nhân! Sao người lại ở cây?"


      Chớp mắt ngó xuống, Lâm Trì trông thấy Lăng Họa xách váy áo đứng dưới tàng cây, vẻ mặt lo lắng nhìn nàng.


      Lâm Trì rút khóe miệng, tung người bay lên, ôm lấy nhánh cây lay động đối diện, quay đầu nhìn lại thấy Lăng Họa đột nhiên lảo đảo té ngã đất, dường như đau đến mức lên lời, ngừng hút khí.


      Nắm nhánh cây, Lâm Trì do dự chút, cuối cùng thở dài nhảy xuống đỡ Lăng Họa dậy.

      Còn chưa kịp đứng thẳng, Lăng Họa đột nhiên trở tay níu lấy hai cánh tay Lâm Trì, gương mặt dịu dàng ôn nhu nở nụ cười làm người ta rợn cả tóc gáy: "Thiếu phu nhân, bắt được người rồi." Sau đó Lâm Trì chỉ cảm thấy cái ót đau xót, thần trí tan rã trong nháy mắt.


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      . . . Bên cạnh Mạch Khinh Trần rốt cuộc là loại người nào a! Sao ai cũng khủng bố như vậy a!


      Lăng Họa hài lòng mỹ mãn kéo Lâm Trì, còn gọi hơn mười thị nữ tới hợp lực ném Lâm Trì vào trong suối nước nóng, tắm rửa sạch .


      Lau lau, Lăng Họa mới phát đúng.


      . . . . . . Lần đầu tiên nhìn thấy Lâm Trì, Mạch Khinh Trần ôm nàng, người nàng mặc áo khoác của Mạch Khinh Trần, làn da hơi ố vàng, tóc khô cứng xõa tung, hơn nửa gương mặt bị che kín, thoạt nhìn cũng phải quá thu hút.


      Nhưng mà, tại sao càng lau, làn da biến trắng nha?


      Càng nghĩ càng thấy đúng, Lăng Họa vươn tay vén mái tóc che kín khuôn mặt Lâm Trì ra. . . . . .


      "A a a a a, thiếu phu nhân là xinh đẹp!"


      Lăng Họa vốn nhìn quen gương mặt nghịch thiên của Mạch Khinh Trần, nên khi nhìn lại mấy khuôn mặt bình thường, có nhìn thế nào cũng lọt được vào mắt. Nhưng gương mặt Lâm Trì lại hoàn toàn khác biệt, trong sáng, thanh thoát, gọn gàng, linh động, đuôi mắt như được họa tỉ mỉ, ngũ quan có nét nào tinh xảo.


      Cẩn thận thay Lâm Trì gội mái tóc dài, thay nàng đổi thân la quần thêu hoa mẫu đơn ưu nhã dài chấm đất, vấn lại mái tóc dài mượt như tơ lụa, lộ ra cái trán trơn bóng.


      Ngắm Lâm Trì sau khi trang điểm, Lăng Họa hài lòng gật đầu hồi, mới để cho thị nữ mang Lâm Trì nhét vào trong chăn của Mạch Khinh Trần, đồng thời châm nén Mê Hồn Hương, cuối cùng cười "Ha ha" mấy tiếng mới tắt đèn đóng cửa phòng.


      Lăng Họa vừa , Lâm Trì liền mở mắt, bò dậy khỏi giường.


      Lau son phấn mặt, nàng vừa định bước ra cửa, bàn tay lạnh lẽo đột nhiên bụm miệng nàng lại...
      Last edited by a moderator: 21/5/15
      Meoconkissu2Trâu thích bài này.

    2. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      ☆, Chương 4:

      Editor: Phục Hy

      Hơn nửa đêm. . . . . .

      bàn tay lạnh lẽo. . . . . .

      Lâm Trì túm lấy cánh tay kia, chuẩn bị ném qua vai, thanh lạnh lẽo truyền tới.

      "Tiểu thư."

      Lâm Trì bỗng nhiên quay đầu: "Sách Đồng? Tại sao là ngươi? Sư phụ ta đâu?"

      Đối diện Lâm Trì là nam tử áo đen lặng lẽ đứng trong bóng tối, toàn thân tản ra loại khí tức người sống chớ lại gần, nhưng nếu nhìn thấy , nhận ra người này tồn tại.

      " ở bên ngoài." Dừng chút, Sách Đồng lại , vô cùng ngắn gọn: "Ta tới đón người."

      Lâm Trì "Nha" tiếng, buông tay ra.

      Bởi vì hơi thở quá quen thuộc, nên khi đối phương đến gần, nàng vẫn chưa phát ra diện của .

      Chỉ là, vừa nhìn thấy Sách Đồng, bụng nàng liền nhịn được réo ầm ỹ. . . . . .

      Từ sau trận huyết chiến giữa đại sư tỷ và sư phụ, sư tỷ đơn phương giải trừ quan hệ thầy trò, chỉ có Sách Đồng vẫn len lén cất giấu ăn ngon đưa cho nàng lúc nàng đói bụng.

      Bất quá, nếu như năm đó phải sư phụ xuống núi liền hơn mười ngày, hại nàng ăn sạch lương thực dự trữ, phải ra ngoài tìm đồ ăn, nàng nhặt được Sách Đồng đen như hòn than run lẩy bẩy núp trong đống đồ lộn xộn.

      Nương theo ánh trăng, Lâm Trì ngắm bóng dáng băng sơn, ngọc thụ lâm phong của Sách Đồng tại. . . . . . khỏi có cảm giác vui lây.

      Dưới bóng đêm, cặp mắt đen nhánh của Sách Đồng lóe sáng khác thường: "Tiểu thư, người ngươi. . . . . ."

      Lâm Trì thoải mái kéo kéo quần: "Sao vậy? Rất khó coi? Ta cũng cảm thấy. . . . . hành động rất bất tiện."

      Chỉ nghe "Xoẹt" tiếng, tà váy mỏng manh bị xé rách, Lâm Trì điều chỉnh góc độ chút, dùng tà váy xé ra buộc vào chân quần, trong nháy mắt mỹ nhân mặc la quần biến thành . . . . . . ngư dân mò cá.

      Sách Đồng: ". . . . . ."

      "Được rồi." Lâm Trì hài lòng vỗ vỗ ống quần, "Ta thôi!"

      Nàng nhàng nhảy qua tường.

      Dưới tàng cây, nam tử mặc áo xám đội đấu lạp lẳng lặng đứng, hai chân thỉnh thoảng di qua di lại.

      Thấy hai người xuất , nam tử áo xám dùng đầu ngón tay hất đấu lạp, lộ ra khuôn mặt vô lại mười phần cười bất cần đời: "Tiểu Trì! Ai u, trở nên xinh đẹp rồi! Quần thụng ở đâu ra vậy, thoạt nhìn tệ lắm! Tới đây, cho sư phụ nhìn xem có bị thương ở đâu !"

      xong, đôi tay ông ôm gương mặt trái xoan của Lâm Trì, xoa nắn.

      Lâm Trì: ". . . . . ."

      Sở thích của sư phụ là đáng ghét. . . . . .

      bên, Sách Đồng lạnh lùng mở miệng: "Nếu nhanh bị phát ."

      "Ta biết mà, ta biết mà." Nam tử mặc áo xám nheo mắt lại cười, "Cho nên chúng ta ."

      Lâm Trì, Sách Đồng: "Cái gì ? (Cái gì?)"

      Nam tử mặc áo xám móc ra tờ giấy từ trong lòng ngực, dùng tốc độ cực nhanh dính vào mặt Sách Đồng.

      Sách Đồng đen mặt lấy xuống xem.

      Lệnh Truy Nã.

      Nam tử áo xám chép chép miệng: "Tiểu Trì, con bị truy nã, Hình bộ đích thân ra lệnh, bức họa được dán khắp Bắc Chu rồi!"

      Lâm Trì đoạt lấy xem, hình trong lệnh truy nã vẽ giống như đúc, chính là hình ảnh ngày đó nàng vén tóc nhìn về phía Đỗ Nhược.

      . . . . . . Là Đỗ Nhược vẽ.

      Nhìn xuống dòng dưới, treo giải ba ngàn lượng.

      Nam tử áo xám tiếp tục cười : "Tên tiểu tử đó muốn tìm con đến điên rồi, nếu bây giờ con ra ngoài chỉ có kết quả. . . . . . Chính là bị tóm lại, nhưng mà, ách, chẳng lẽ ta nên con nên bị tóm lại?"

      Lâm Trì nhìn bức họa chằm chằm, có vẻ chấp nhận được: ". . . . . . Tóm lại con vừa mới vượt ngục lần, con muốn thử thêm lần nữa đâu."

      Nam tử mặc áo xám buông tay: "Vậy con đành chịu ủy khuất ở lại Vô Mặc Sơn trang , đây là nơi duy nhất Lệnh Truy Nã có hiệu lực." xong, ông tiến lại gần, "Nghe Mạch Khinh Trần rất thích con?"

      đợi Lâm Trì đáp lại, Sách Đồng cướp lời: "Ông muốn làm gì?"

      Nam tử áo xám khụ khụ hai tiếng: "Gần đây đầu ta hơi đau. . . . . . Chuyện đó, ta có thể dùng thân phận nhạc phụ tới đưa sính lễ ? Dĩ nhiên! Ta tuyệt đối tin tưởng Tiểu Trì dễ dàng trốn thoát được thôi!"

      Lâm Trì: ". . . . . . Sư phụ, lúc trước người cũng dùng cách này bán đại sư tỷ sao?"

      Sách Đồng bổ sung: "Sau đó đại sư tỷ đánh ông gãy ba cái xương sườn, giải trừ quan hệ thầy trò."

      Sắc mặt nam tử áo xám xanh lét: "Này này, các ngươi chưa nghe qua mắng chửi người nên vạch khuyết điểm sao? Hiếm khi thấy hai ngươi kẻ xướng người họa nha!"

      . . . . . . Các ngươi nghĩ lão tử bị gãy xương sườn đau sao?

      "Thôi." Nam tử áo xám than thở, sờ đầu Lâm Trì, "Dù sao con trước nên tạm thời ở lại chỗ này, đợi mọi chuyện lắng xuống sư phụ trở lại đón con."

      Lâm Trì vội : "Nhưng mà, sư phụ, còn chuyện kia. . . . . ."

      Nam tử áo xám lại xoa đầu nàng: "Còn nhiều thời gian, trước gắng gượng qua truy nã rồi tính sau." xong, ông quay đầu lại với Sách Đồng: "Chúng ta thôi!"

      Sách Đồng buồn động đậy dù chỉ ngón tay.

      Nam tử áo xám buồn bã: "Được rồi được rồi, các ngươi muốn thôi. . . . . . Chỉ có ta đơn mình. . . . . ."

      Trong đầu ông nhanh chóng lướt qua cảnh tượng trước kia.

      bàn đá đặt nửa đĩa vải, ông thong thả lột quả thả vào miệng.

      Tiểu đồ đệ của ông quay sang nhìn ông chớp mắt.

      Ông lột vỏ quả khác, rồi đưa trái vải trắng noãn tới khóe miệng tiểu đồ đệ, Tiểu đồ đệ hài lòng há to miệng, ông nhanh tay nhét quả vải vào trong miệng mình ăn hết.

      Tiểu đồ đệ cắn môi, tội nghiệp tiếp tục nhìn ông.

      Ông lại lột thêm trái khác, lặp lại chiêu cũ, nhưng vừa mới đưa tới trước miệng tiểu đồ đệ, tiểu tử kia liền "Phốc. . . . . ." tiếng, nước miếng phun ra, sau đó nghiêm túc với ông: "Sư phụ, người mau ăn!"

      . . . . . . Đột nhiên có chút hoài niệm những chuyện xảy ra. . . . . .

      Chẳng lẽ ông già rồi?


      ☆, Chương 4: (tiếp)


      Nhìn theo bóng lưng nam tử mặc áo bào xám, Sách Đồng hỏi: "Tiểu thư, bây giờ làm thế nào?"


      Lâm Trì quả quyết leo tường: "Trở về!"


      Ngày hôm qua ăn quá nhanh, chốc no, nên còn rất nhiều món ăn nàng chưa nếm tận miệng a!


      Sách Đồng: ". . . . . ."


      Sau khi lòng vòng hồi, quay đầu lại, Lâm Trì liền phát mình lại lạc đường.


      . . . . . . Chuyện này chắc chắn phải lỗi của nàng, ai bảo Vô Mặc sơn trang lớn như vậy làm gì!


      Sách Đồng: "Tiểu thư, muốn trở về đường cũ sao?"


      Lâm Trì: "Ah, ngươi nhớ?"


      Sách Đồng than : " theo ta."


      Có lúc nàng cảm thấy. . . . . . Có Sách Đồng là tốt ….


      Sau mấy lần rẽ trái rồi lại rẽ phải, Sách Đồng mang nàng trở lại gian phòng lúc trước.


      Lâm Trì đẩy cửa theo bản năng, đúng lúc nhìn thấy ánh sáng màu bạc chợt lóe lên qua khe cửa, nhất thời trong lòng cả kinh, chợt đè thấp thân thể Sách Đồng, ý bảo trốn trước.


      Hai người quen thuộc đến mức cần cũng hiểu ý người kia nên mặc dù ràng lắm có chuyện gì xảy ra nhưng Sách Đồng vẫn lắc mình núp vào bên.


      Những năm này, sở trường của chính là thuật thân.


      Cửa kêu ken két, đẩy ra, bàn tay nhanh đến mức mắt người nhìn chợt lao tới, kéo Lâm Trì vào trong phòng.


      Trong nháy mắt, cánh cửa khép lại lần nữa.


      Trong phòng chỉ có ánh sáng từ ngọn đèn dầu, hắt bóng bàn, Mạch Khinh Trần khoác bộ y phục nhiễm tuyết như trong tranh vẽ.


      Lâm Trì bị đặt ngồi đùi .


      Trong phòng biết châm loại hương liệu gì, thoang thoảng hương thơm hoa cỏ say lòng người, khiến người ta buồn ngủ.


      Dung nhan Mạch Khinh Trần trước sau như hoàn mỹ, tư thế ngồi cũng rất xinh đẹp, nhìn , thần trí Lâm Trì có chút hoảng hốt.


      Nàng hoảng hốt nhớ về Đỗ Nhược, cũng nhớ về khoảng thời gian rất lâu trước kia, nàng mai phục ở Hình Bộ.


      Bất luận sớm tối, nàng luôn nhìn thấy bóng dáng cao gầy, thẳng tắp của Đỗ Nhược, ngọc thụ chi lan, kiêu ngạo tự ti lại hành lang Hình bộ.


      Đừng hỏi tại sao nàng chú ý đến . Ở Hình bộ, trước cả đám lão nhân năm mươi tuổi, Đỗ Nhược chắc chắn là hạc đứng trong bầy gà.


      rất tuấn cũng rất dịu dàng, gương mặt thuần khiết thường xuyên mỉm cười, dáng đứng thanh nhã như trong tranh thủy mặc, chuyện ôn nhu, lời .


      Vì vậy, quan sát Đỗ Nhược trở thành thú vui mới của nàng.


      Ban đầu chỉ là thỉnh thoảng liếc mắt nhìn, sau lại càng thể rời mắt, cuối cùng biến thành thói quen mỗi ngày. Trước khi ăn cơm nhìn lần, sau khi dùng bữa xong nhìn thêm lần, trước lúc ngủ nhìn lần nữa, tiểu đêm còn quên tiện đường ngắm ngủ…


      Nàng biết thích xem binh pháp, thích mặc y phục màu xanh nhạt, ghét nhất ăn rau hẹ nhưng nếu trong cơm canh có cũng cau mày nuốt xuống, rất ít xã giao, thường thường loay hoay đến quên cả ăn sáng, cho nên ban đêm viết công văn thường bị đau bao tử; trong lúc viết công văn cau mày cũng mỉm cười, bất luận là ngắm nét mặt gì hay động tác gì của cũng rất mắt. Nàng thậm chí còn biết vị hôn thê nhớ nhung lâu, chỉ cần rảnh rỗi viết thư cho nàng ấy, đầu thư đều vô cùng dịu dàng gọi . . . . .


      Nhìn như vậy, nàng có chút hâm mộ.


      Hâm mộ nàng chưa từng nhìn thấy bao giờ, có vị hôn phu dịu dàng như vậy, tuấn như vậy săn sóc.


      Cho đến có ngày. . . . . .


      "Uy? Ngươi ở đây làm gì?"


      Mạch Khinh Trần gập sách lại, ôm lấy Lâm Trì, đơn giản trả lời: "Ngủ."


      Nhớ lại buổi chiều đầu tiên, Lâm Trì lập tức nổi da gà đầy đất, nhưng cảm giác khớp xương còn hơi đau đớn nhắc nhở nàng, khiến nàng dám phản kháng, đành phải kháng nghị : "Có thể cởi quần áo ?"


      Bước chân Mạch Khinh Trần ngừng lại chút, nhìn nàng: "Ngươi ngủ cởi quần áo sao?"


      Lâm Trì: "Cởi phải cởi, nhưng mà . . . Chúng ta khác nhau nha? Hơn nữa ngươi cần cởi sạch như vậy. . . . . ."


      Mạch Khinh Trần khẽ cau mày, có chút hiểu: "Dù sao cũng đều phải cởi, có gì sai biệt đâu?"


      Lâm Trì: "Đương nhiên là có!" Nàng nhớ lại lời đại sư tỷ: "Nam nữ thụ thụ bất thân, ngủ chung gần như vậy là đúng!"


      Mạch Khinh Trần bình tĩnh : "Ta từng thấy nam nữ ngủ chung."


      Lâm Trì: "Đó là vợ chồng."


      Mạch Khinh Trần hơn bình tĩnh: "Vậy ngươi coi chúng ta là vợ chồng tốt lắm."


      Lâm Trì: ". . . . . . Loại chuyện như vậy có thể coi sao! ! !"


      Lần này, Mạch Khinh Trần rốt cuộc khinh thường trả lời vấn đề của nàng, chỉ câu: "Ta mệt rồi."


      Sau đó thuận tay muốn lột y phục Lâm Trì, Lâm Trì che cái váy đơn bạc, khóc ra nước mắt: "Ngươi thể cởi y phục của ta sao?"


      Mạch Khinh Trần suy nghĩ chút: " được."


      Lâm Trì: "Tại sao?"


      Mạch Khinh Trần: "Cởi ra lúc ngủ ôm tương đối thoải mái."


      Lâm Trì: ". . . . . ." T_T


      Lời còn chưa dứt, bóng đen vọt tới nhanh như cắt, sát khí ngút trời.


      Mạch Khinh Trần mí mắt cũng lười nâng, ngón tay thon dài cách điểm chút, người áo đen bị định trụ rồi.


      Quay đầu, Mạch Khinh Trần hỏi Lâm Trì: "Ngươi biết ?"


      Lâm Trì liếc mắt nhìn mặt Sách Đồng đen giống như bánh bao hấp, muốn bạo phát, khóe miệng giựt giựt.


      Mạch Khinh Trần: " biết ta liền giết ."


      Lâm Trì vội giơ tay : "Ta biết ta biết!"


      Mạch Khinh Trần nhếch lông mày, môi mỏng thể nào vui mừng giật giật: " là ai?"


      . . . . . . Phải làm thế nào mới có thể giả thích với Mạch Khinh Trần, hành vi vừa rồi của Sách Đồng có ý thù địch?


      Các ý tưởng khác nhau bay lượn trong óc Lâm Trì, đột nhiên nàng nhớ tới lời sư phụ.


      Lâm Trì: " là. . . . . ."


      Mạch Khinh Trần: "Hửm?"


      Lâm Trì: ". . . . . . Cha ta!"


      Sách Đồng: ". . . . . ."


      Mạch Khinh Trần: ". . . . . ."
      Last edited by a moderator: 7/6/15
      Meoconkissu2Trâu thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 5:

      Editor: Phục Hy


      Sáng sớm ngày hôm sau.


      Đại sảnh Vô Mặc sơn trang.


      "Bá phụ, ngài rất . . . . . ."


      Vẻ mặt Kỳ Mặc hơi quái dị: ". . . . . . Trẻ tuổi."


      Trầm mặc chút, bỗng nhớ tới vấn đề khác vô cùng trọng yếu: " biết Lâm tiểu thư năm nay bao nhiêu tuổi?"


      Lâm Trì thành trả lời: "Tính cả tuổi mụ là 19, tính là 18."


      Kỳ Mặc thở phào nhõm: "Vậy biết bá phụ năm nay. . . . . ."


      Lâm Trì: "Ách. . . . . ." Nàng gãi gãi đầu, chọc chọc vào cánh tay Sách Đồng, "Cha, ngươi bao nhiêu tuổi rồi?"


      Khuôn mặt Sách Đồng vốn ngăm đen từ , lúc này càng thêm đen xì, môi mỏng mân thành đường, tự giận mình : ". . . . . . 36."


      Kỳ Mặc nhìn khuôn mặt như chàng trai 20 tuổi của Sách Đồng, khỏi cảm khái: "Trông bá phụ nhiều nhất chỉ có hai mươi lăm hai mươi sáu tuổi."


      Sách Đồng: ". . . . . ."


      Ta năm nay vừa mới 23!


      Kỳ Mặc thấy sắc mặt Sách Đồng càng ngày càng kém, nhanh trí đổi đề tài: "Cái đó. . . . . . biết bá phụ xưng hô thế nào? Là người phương nào?"


      Sách Đồng: "Nhân sĩ giang hồ."


      Kỳ Mặc gật đầu, giọng càng thêm nhã nhặn: "Công tử nhà ta đối với quý thiên kim vừa thấy , biết. . . . . ."


      Sách Đồng chém đinh chặt sắt: " thể nào!"


      Kỳ Mặc ngẩn ra, nhờ bị cự tuyệt dứt khoát như thế.


      dừng chút, rồi đúng lý hợp tình tiếp: "Lâm bá phụ, công tử nhà ta tuy phải phú khả địch quốc, nhưng chúng tôi tuyệt đối bảo đảm Lâm tiểu thư áo cơm vô ưu cả đời, tuyệt có người dám khi dễ Lâm tiểu thư, hơn nữa công tử nhà ta cũng cưới tiểu thiếp. . . . . ."


      Sách Đồng lạnh lùng : "Nhưng có cảm giác."


      Toàn bộ giang hồ đều biết nhược điểm này của Mạch Khinh Trần, mặc dù điều này thể ngăn toàn bộ giang hồ hiệp nữ điên cuồng vì dung mạo của . . . . . . nhưng cũng có mấy người tâm muốn gả cho phu quân như vậy.


      Bị đánh trúng chỗ đau, Kỳ Mặc nhất thời cứng họng.

      “Chúng ta cáo từ trước.”

      Mang theo vẻ mặt lạnh lẽo, Sách Đồng đứng dậy, nghĩ muốn mang Lâm Trì rời khỏi đây ngay lạp tức, chỉ cần ở, cho dù ở bên cạnh Mạch Khinh Trần, cũng để Lâm Trì bị bắt.

      Kỳ Mặc trầm ngâm hồi, : “Khoan ….. Lâm bá phụ, công tử nhà ta…….”

      Lời còn chưa dứt, đột nhiên ‘choang’ tiếng, ly trà rơi xuống đất phát ra thanh thanh thuý.

      Hai người đống thời quay đầu, liền thấy Lâm Trì che bụng ngã ngồi ghế.

      “Lâm tiểu thư!”

      “Tiểu…… Trì!”

      Sách Đồng đến trước bước, ôm lấy Lâm Trì, rồi bước nhanh ra cửa. Nhưng chân vừa mới bước ra cửa bước, bị định trụ trong nháy mắt.

      bóng dáng màu trắng nhàng vào, ôm lấy Lâm Trì từ tay Sách Đồng, rồi lập tức mang nàng rời khỏi đại sảnh.

      Sách Đồng trợn mắt: “………….”

      Kỳ Mặc dở khóc dở cười: “Công tử…. Ngài như vậy……….”

      vất vả mới thuyết phục được công tử giao chuyện này cho xử trí, nếu công tử nhúng tay vào, khẳng định lại làm cho mọi chuyện rối tinh rối mù…. nghĩ đến…… Thôi, công tử muốn như thế nào liền như thế , dù sao đến cuối cùng cục diện rối rắm cũng do thu thập….

      ***************

      Lâm Trì cũng ngờ đúng lúc này lại bị đau bụng, mồ hôi lạnh theo trán chảy xuống.

      …….. Nếu như nàng nhầm, nhất định là quỳ thuỷ tới.

      Hồi còn , cuộc sống cơ hồ bữa no bữa đói, sau đó có quãng thời gian, nàng theo sư phụ sống đầu đường xó chợ, vì vậy thân thể nàng vốn chưa từng được chăm sóc tốt, đến kỳ cũng chưa bao giờ chính xác, mỗi lần quỳ thuỷ tới đều khiến nàng đau đến mức chết sống lại.

      Lần này vượt ngục gấp gáp, nên hoàn toàn nhớ chuyện quỳ thuỷ tới……

      Kết quả, bên tai vẳng lên thanh già nua.

      “Công tử yên tâm, Lâm nương có chuyện gì, đây là…… cơn đau mỗi tháng nữ tử bình thường đều gặp phải, sai người hầu nấu nước gừng với đường đỏ cho nàng uống rồi nghỉ ngơi đêm là ổn.” Ông dừng chút, “Có điều thân thể Lâm nương cần điều dưỡng thêm, nếu chỉ sợ về sau sinh ra phiền toái, để lão hủ kê vài phương thuốc điều dưỡng.”

      Lát sau, đổi thành thanh cứng rắn mà bình thản.

      “Ngươi rất khó chịu?”

      Vùng bụng đau đớn, khiến ngay cả thanh bên tai cũng có vẻ xa xôi, mơ hồ.

      Sắc mặt Lâm Trì trắng bệch, đưa tay níu áo người kia lại, đốt ngón tay trắng bệch: “Đau quá…… Lạnh……..”

      Co người lại, đau đến mức mi tâm nhíu lại, môi dưới cắn chặt, tay gắt gao ôm bụng, cố gắng giảm bớt chút khổ sở.

      “Lạnh?”

      Lâm Trì liều mạng gật đầu.

      Nhiệt độ thân thể ôm nàng từ từ tăng lên, Lâm Trì tự chủ được sát lại gần , trán chống vào ngực đối phương, hai mắt khép chặt.

      Thân thể kia dường như cảm giác được gì, nhiệt độ ngừng tăng lên, cho đến lúc ngay cả Lâm Trì đều cảm thấy nóng, cũng có dừng lại.

      Cả người nàng giống như ngâm mình trong nước nóng, ngay cả khi có người cạy miệng nàng bón thuốc. Nàng chưa kịp phản ứng nước canh có vị ngọt, ấm áp tràn vào trong miệng, cảm giác ấm áp thoải mái lan dần đến bụng, giảm bớt chút đua đớn.

      Tựa vào trong ngực ai đó, Lâm Trì cứ như vậy ngủ say sưa.

      biết ngủ bao lâu, khi tỉnh lại quanh thân Lâm Trì vẫn còn thấy ấm áp, đau đớn lúc trước hoàn toàn biến mất như chưa từng xuất .

      Quay đầu lại, nàng mới phát ra mình vùi đầu vào trong ngực Mạch Khinh Trần, đầu còn gối lên cánh tay , liền giật mình vội vàng ngồi thẳng dậy.

      Thấy nàng tỉnh lại, đôi mắt lành lạnh như nước mùa thu của Mạch Khinh Trần yên lặng nhìn nàng, rút cánh tay bị Lâm Trì gối lên, tựa hồ nghi hoặc chút, rồi mới duỗi cánh tay.

      Lâm Trì hơi áy náy nhìn : “Ngượng ngùng…..”

      Tay phải Mạch Khinh Trần chắc là…. bị nàng gối đến tê rần rồi.

      có việc gì.” Mạch Khinh Trần bình tĩnh .

      Quả có việc gì, bản thân vốn có cảm giác, cho dù bị giết cũng đau đớn phân hào.

      Từ đầu đến cuối, cái duy nhất cảm thấy cũng chỉ có nhiệt đô cơ thể nàng mà thôi, từ lạnh lẽo đến ấm áp, nhịp đập trái tim, ràng giống như có thể chạm tay vào, ngay cả nỗi khổ sở của àng, dường như cũng truyền qua tứ chi….. chân như thế.

      Lâm Trì vừa định đứng dậy, mặt liền biến sắc.

      Nàng cứng ngắc ngồi xuống, quay đầu nhìn : “Cái đó, …..ngươi có băng vải sạch ? Hoặc là….. ngươi có thể gọi, ách, Lăng Hoạ tới đây ?”

      Mạch Khinh Trần gì chỉ gật đầu cái, liền đứng lên.

      “A, đợi chút, ngươi đừng đứng lên!”

      Chương 5: (tiếp theo)

      Lâm Trì cảm thấy đúng, muốn ngăn cản đứng dậy nhưng kịp nữa. Mạch Khinh Trần đứng lên, vạt áo trắng như tuyết rũ xuống làm lộ ra vết máu loang lổ.


      Tầm mắt hai người cùng lúc dừng lại ở vết máu đỏ sẫm vạt áo Mạch Khinh Trần.


      Mạch Khinh Trần liếc mắt nhìn, chân mày hơi nhíu.


      Lâm Trì cứng ngắc, có cảm giác khí huyết liên tục tràn lan từ cổ, chốc che phủ toàn bộ khuôn mặt nhắn trắng nõn của nàng.


      . . . . . . muốn giả chết, muốn tìm cái động đất chui vào!


      khí trong phòng rơi vào trầm mặc.


      Hồi lâu sau, vẫn là Mạch Khinh Trần phá vỡ hoàn cảnh xấu hổ này. "Ngươi chảy máu."


      Mặt Lâm Trì đỏ bừng như bị thiêu cháy, cất tiếng như ruồi muỗi, cứng ngắc đáp: "Ta biết. . . . . ."


      Mạch Khinh Trần: "Ngươi phải cầm máu."


      Lâm Trì tiếp tục cứng ngắc: "Ta biết. . . . . ."


      Mạch Khinh Trần: "Có đau ?"


      Lâm Trì vẫn cứng ngắc: " đau."


      Mạch Khinh Trần bình tĩnh nhìn phản ứng mất tự nhiên của nàng. " cần mạnh miệng."


      Lâm Trì: "Ta có!"


      Mạch Khinh Trần để ý đến nàng, nghiêng người, lấy ra chiếc bình lam ngọc thủ công tinh xảo từ trong ngăn kéo.


      Lâm Trì khó hiểu nhìn : "Ngươi muốn làm gì?"


      Mạch Khinh Trần : "Bôi thuốc."


      Lâm Trì tự chủ lui về phía sau: "Ngươi. . . . . . muốn bôi thuốc chỗ nào?"


      Mạch Khinh Trần câu khóe môi, đường cong hời hợt gần như thể nhận ra: "Chỗ nào chảy máu bôi thuốc chỗ đó."


      Lâm Trì xoay người bỏ chạy.


      Mạch Khinh Trần kéo chân nàng, sau động tác vô cùng đơn giản, cả tay lẫn chân Lâm Trì đều bị hạ gục . . . . . Nhân tiện còn lộ ra vết máu phía sau.


      phải nghiêm túc chứ?!


      chứng minh. . . . . . Mạch Khinh Trần cực kỳ nghiêm túc.


      Đè Lâm Trì lên giường, Mạch Khinh Trần dễ dàng kéo xuống hơn phân nửa vạt áo, Lâm Trì vùng vẫy: "Ta cần cầm máu, năng lực hồi phục của ta rất mạnh, lát tự khỏi!"


      Lời còn chưa hết, tay Mạch Khinh Trần ngừng lại.


      Lâm Trì kinh hỉ quay đầu lại.


      Ngón tay lạnh lẽo xẹt đường lưng nàng, đôi mắt Mạch Khinh Trần buông xuống: "Đây là vết thương?"


      "Ừ."


      Lâm Trì thở phào nhõm, lưng nàng đúng là từng bị thương, nhưng mà quá lâu rồi, lâu đến nỗi ngay cả chính nàng cũng nhớ .


      Vết thương sớm khép lại, vết sẹo để lại cũng nhạt dần, nếu nhìn kỹ nhận ra nơi đó từng chịu vết thương trí mạng, chỉ có lúc chạm vào mới cảm thấy hơi phập phồng.


      "Ai thương tổn ngươi?"


      Lâm Trì nằm lỳ giường, tay nâng cằm, thanh có chút trầm thấp: "Ta nhớ , lúc ấy ta mới chỉ khoảng bảy tám tuổi thôi."


      Nàng nhớ .


      Chỉ nhớ hình như là vào đêm hè, khi nàng mơ mơ màng màng ngủ, bên ngoài đột nhiên ồn ào, mẫu thân xông vào phòng, ôm nàng giấu vào trong tủ quần áo, ngay sau đó là tiếng kêu thảm thiết khiến nàng hoàn toàn tỉnh táo lại, nàng ôm đầu gối, ngồi co ro, dám gây ra cử động nào. biết qua bao lâu, có người đột nhiên mở tủ quần áo ra, lưỡi đao nhắm vào đầu nàng chém xuống, nàng vừa định hét lên, trông thấy mẫu thân máu me khắp người ôm lấy đối phương, khiến đao kia lệch hướng, đâm trúng chỗ hiểm, nhưng để lại vết chém dài lưng nàng. Đối phương cho rằng nàng chết, nên thèm để ý bước .


      Đợi nàng có hơi sức bò ra khỏi tủ quần áo, mẫu thân còn thở nữa.


      Gần như toàn bộ người trong phủ chết sạch.


      Sau đó, nàng thường nằm mơ thấy màn kia, rồi thức tỉnh lúc nửa đêm.


      Thời gian trôi qua, dù đau khổ đến mấy cũng trở nên nhạt nhòa, hơn nữa tại nàng có sư phụ, có đại sư tỷ, có Sách Đồng, thậm chí còn có Đỗ Nhược nàng thầm mến, hôm nay, nàng có thể bình tĩnh hồi tưởng lại chuyện quá khứ.


      Đợi chút, mát!


      Lâm Trì quay đầu nhìn lại, ngón tay thon dài của Mạch Khinh Trần bôi dược cao lưng nàng.


      Nàng vô lực : ". . . . . . Nơi đó sớm phục hồi rồi, cần thoa thuốc nữa!"


      Mạch Khinh Trần: " thoải mái."


      Lâm Trì: "Hả?"


      Mạch Khinh Trần: "Vuốt thoải mái."


      Lâm Trì: ". . . . . . Ta cũng đâu có cho ngươi động vào!"


      Đôi mắt Mạch Khinh Trần sâu thẳm, vừa cố chấp lại có chút tính trẻ con : ", ngươi có."


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      Thần thánh ơi, cuối cùng ta cũng có loại cảm giác thể thông ngôn với ?


      Tỉ mỉ vẽ loạn dược cao lên vết thương, Mạch Khinh Trần đột nhiên hỏi: "Mỗi tháng ngươi đều đau như vậy sau?"


      Ngẩn người lát, Lâm Trì mới hiểu được hỏi nàng chuyện quý thủy, nên gật đầu cái.


      Mạch Khinh Trần bình thản tuyên bố: "Về sau khi phát tác đến đây."


      Dáng vẻ lúc câu này như chuyện đương nhiên, theo lẽ thường phải như thế.


      Mặt Lâm Trì lại bắt đầu hồng, nàng vẫn còn nhớ cảm giác thư thái khi vùi mình trong ngực Mạch Khinh Trần, vô cùng ấm áp vô cùng thoải mái.


      "Cám ơn nhiều, nhưng mà. . . . . . Tại sao?"


      Mạch Khinh Trần ngừng chút, làm như suy tư hồi, rồi mới nghiêm túc trả lời: "Bởi vì ta thích nhìn dáng vẻ khi đau của ngươi."


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      Ngươi có thể đừng đột nhiên trở nên biến thái như vậy được . . . . . .
      Last edited by a moderator: 28/9/15
      Winter, Meoconkissu2Trâu thích bài này.

    4. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      Chương 5 (tiếp):


      Đại phu thân thể Lâm Trì cần được điều dưỡng tốt. Liên quan đến sức khỏe Lâm Trì, dù khuôn mặt Sách Đồng có đen xì tỏ ý tình nguyện, cũng thể qua loa.


      Huống chi, để Lăng Họa chăm sóc Lâm Trì, tốt hơn so với , nam tử tới chăm sóc nàng.


      Thân thể Lâm Trì từng tập võ nên chưa đầy hai ngày khôi phục sai, vui vẻ trở lại. Ngược lại, gương mặt Lăng Họa trở nên ưu sầu, hay dùng ánh mắt đáng thương nhìn nàng khiến Lâm Trì có cảm giác quái dị khó .


      Sách Đồng đúng. . . . . .


      Nơi này nên ở lâu, vẫn nên rời sớm chút . . . . .


      Nàng suy nghĩ trong sơn trang bỗng vang lên thanh chấn động trời đất.


      "Ha ha ha ha, bản đại gia chu du võ lâm về rồi đây, các vị có nhớ ta ?"


      Lâm Trì kinh ngạc hướng ngoài cửa nhìn chút, chỉ thấy nam tử mặc cẩm y bào màu vàng, cực kỳ bảnh bao, đứng trước cửa lớn chỉ huy những người khác chuyển đồ vào trang.


      Đúng lúc thấy Kỳ Mặc, Lâm Trì kéo tò mò hỏi: "Ai vậy?"


      Khóe miệng Kỳ Mặc khẽ nhếch: "Là cận thân thị vệ của Công tử, Lăng Thư."


      Lăng Thư lúc này cũng trông thấy Kỳ Mặc, dường như vô cùng vui vẻ, tiến lên vỗ vai : "Ha ha, tiểu Mặc tử, đại gia ta ở, có phải ngươi rất tịch mịch ?!"


      Kỳ Mặc tao nhã xoay vai: "Cảm tạ quan tâm, ta rất khỏe."


      Lăng Thư: “Việc gì phải câu nệ như vậy, ta còn đặc biệt mang đồ tốt về cho ngươi đây! Đây chính là bản đồ bảo tàng đấy!” xong, nhét quyển tập cho Kỳ Mặc, rồi quay đầu nhìn về phía Lâm Trì, Lăng Thư định mở miệng, đột nhiên mắt từ từ trợn to.


      "Mỹ nhân, ta họ Lăng tên chữ Thư, nhân sĩ vùng Thông Châu, có thể hay mạo muội. . . . . ."


      Kỳ Mặc ôn hòa chen vào: " thể."


      Lăng Thư nhìn Kỳ Mặc lại nhìn Lâm Trì, "Thiết" tiếng : "Thôi, nếu là ngươi ta tạm thời xuống tay. Chỉ là….." , hướng về phía Lâm Trì chớp chớp mắt, thâm tình , "Mỹ nhân, tên Kỳ Mặc này vốn bảo thủ, chút ý tứ cũng có, nếu nàng đổi ý, bản đại gia luôn nguyện ý chờ!"


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      Kỳ Mặc: ". . . . . ."


      Lăng Thư: "Bản đại gia trước dâng đồ tốt cho công tử, ha ha ha ha ha ~"


      xong liền bước vào.


      Kỳ Mặc vỗ trán, khẽ thở dài tiếng, chưa chờ than hết, đột nhiên thấy Lâm Trì tò mò rút quyển sách trong ngực ra, mở ra xem. . . . . .


      Gió nhấc lên góc , lộ ra hai chữ "Xuân cung". . . . . .


      Kỳ Mặc đỏ mặt, muốn đoạt lại cuốn sách trong tay Lâm Trì.


      Lâm Trì lắc mình, lật xem thêm hai trang, rồi trả lại cho Kỳ Mặc, thành : "Vẽ rất khó coi."


      Kỳ Mặc sửng sốt: "Ngươi xem qua rồi sao?"


      Lâm Trì sững sờ, phát ra mình vừa lỡ lời, liền nháy mắt hai cái, dứt khoát giả bộ ngu trả lời .


      trả lời là bởi vì nàng thể nơi nàng thấy những thứ đồ này.


      Thanh lâu.


      Sau khi nhà tan cửa nát, mình nàng mang theo bạc chạy ra ngoài, lại sơ sẩy bị người trộm mất tiền tiền, bán vào thanh lâu.


      May mắn khi đó nàng còn , hơn nữa người còn có vết sẹo kinh người kia, nên chỉ làm thị nữ hầu hạ tiểu thư.


      Ở nơi này, ngoại trừ xuân cung đồ, nàng còn gặp rất nhiều nữ tử bất hạnh, cùng nhiều nam nhân khiến nàng ghê tởm.


      Cũng vì vậy, nàng mới cảm thấy người luôn giữ mình trong sạch như Đỗ Nhược đáng quý.


      Đỗ Nhược, Đỗ Nhược. . . . . .


      Nghĩ đến cái tên này, Lâm Trì lại có chút uể oải.


      Bị chính người mình truy nã cả nước, mới nghĩ thôi thấy tiền đồ u ám, nàng cũng chỉ trộm chút đồ trong cung thôi mà, hơn nữa còn thành công. . . . . .


      Cớ sao nhất định phải tóm nàng nhốt vào trong thiên lao!


      Nhàm chán tới lui, lại bắt gặp bóng người màu vàng, chỉ là lần này ánh mắt Lăng Thư nhìn về phía nàng phức tạp hơn so với lúc trước.


      Lâm Trì hiểu: "Làm sao. . . . . ."


      Lăng Thư đột nhiên phịch tiếng, bổ nhào vào bên chân của nàng: "Thiếu phu nhân!"


      Lâm Trì: ". . . . . ."


      màn này, vì sao có cảm giác như từng quen biết. . . . . .


      Lăng Thư ngẩng đầu: "Mới vừa rồi, tiểu nhân to gan lớn mật, dám can đảm đùa giỡn thiếu phu nhân, là tội thể tha thứ! Tiểu nhân xin được lấy cái chết tạ tội! Ngài giết ta !" xong, hai tay dâng lên đại đao đeo bên hông, nhắm mắt cúi đầu, bộ dáng sẵn sàng hy sinh.


      Lâm Trì mờ mịt vò đầu: ". . . . . . Cái đó, ta biết dùng đao."


      Lăng Thư nịnh hót: "Vậy ngài dùng binh khí gì?"


      Lâm Trì: "Dùng tay."


      Lăng Thư lặng lẽ thở phào nhõm: "Vậy ngài lấy tay đánh chết ta !" . xong còn quên chỉ vào cổ chính mình, "Đánh vào đây!"


      Lâm Trì: ". . . . . . Ngươi muốn ta đánh à?"


      Lăng Thư vì đại nghĩa diệt thân: "Nhất định! Đại gia, , tiểu nhân vô cùng áy náy!"


      Lâm Trì tiện tay bổ vào cột trụ hành lang, chỉ nghe hai tiếng gãy thanh thúy, khe hở xuất từ vị trí nàng bổ kéo dài đường tới tận nền hành lang. . . . .


      Lăng Thư nuốt nuốt nước miếng. . . . . .


      "Cái đó. . . . . ."


      . . . . . . cầu xin tha thứ, phải đến tìm chết a!


      Này này, chẳng lẽ muốn đùa thành !


      Liếc thấy bóng dáng màu ngân bạch cách đó xa, Lăng Thư vội vã bước qua: "Công tử. . . . . ."


      Mạch Khinh Trần thong thả bước tới từ đầu hành lang bên kia, y bào vung như mây bay, mái tóc dài màu bạc rũ xuống sau lưng tựa như dải ngân hà, sắc mặt lành lạnh, bờ môi biết là nở nụ cười hay là cong lên theo thói quen, khiến người khác cảm thấy xa thể với tới lại luôn nhịn được muốn tới gần.


      Dù thế nào, luôn giống như bước ra từ thế giới khác, quanh thân nhiễm chút bụi trần.


      Lăng Thư vội dừng bước, vừa đúng cách Mạch Khinh Trần hai bước chân, khiến ngay cả Lâm Trì cũng nhận ra hành động của Lăng Thư hiển nhiên rất nhuần nhuyễn.


      . . . . . . Ngay cả người thân cận mà cũng thể chạm vào sao?


      Mạch Khinh Trần tựa như thành thói quen, chỉ nhìn lướt qua Lăng Thư, liền làm như thấy đến trước mặt Lâm Trì.


      rất cao, Lâm Trì tự thấy so với các nữ tử khác, nàng vốn hề lùn, nhưng Mạch Khinh Trần còn cao hơn nàng cái đầu. vừa tới gần, trong nháy mắt, qhơi thở lạnh nhạt bao phủ quanh Lâm Trì, khiến nàng có cảm giác tiến vào địa phận của Mạch Khinh Trần, toàn thân cũng nhịn được đề phòng.


      Mạch Khinh Trần mở miệng: "Đến giờ ăn trưa."


      Lâm Trì hoàn toàn mê mang: "À?"


      Mạch Khinh Trần: "Đút ta."


      Lâm Trì: ". . . . . .". Xoay người chạy trốn.


      Nhưng chưa chạy được bước, cổ nàng bị tóm, cả người bị xách lên, trở về vòng ôm trước ngực Mạch Khinh Trần.


      Nàng khẳng định nàng đánh lại Mạch Khinh Trần, vận khí tốt chừng còn bị vặn khớp xương . . . . . .


      Lâm Trì cúi gằm xuống, hạ thấp giọng: ". . . . . . Đút cho ngươi ăn có thể, nhưng ngươi được hôn ta!"


      Mạch Khinh Trần: "Hôn ngươi?"


      Lâm Trì: "Chính là miệng đụng miệng."


      Mạch Khinh Trần suy nghĩ chút, hình như có chút giãy giụa, hồi lâu mới đáp: "Được."
      Last edited: 28/9/15
      Winter, Meoconkissu2Trâu thích bài này.

    5. Nyanko129

      Nyanko129 Well-Known Member

      Bài viết:
      5,146
      Được thích:
      13,036
      ☆, Chương 6:


      Chỉ cần hôn nàng, uy Mạch Khinh Trần ăn cơm đối với Lâm Trì mà chỉ là chuyện .


      Vì phải miêu tả hương vị món ăn cho , nên nàng phải nếm trước tất cả các món ăn lần. Tuy Mạch Khinh Trần có vị giác, ăn gì cũng như nhau nhưng bàn cơm vì vậy mà trở nên đơn sơ. bàn luôn bày những món ăn xa xỉ mà Lâm Trì chỉ mới nghe người khác qua, còn đối với Mạch Khinh Trần chỉ là câu thuận miệng.


      Hơn nữa, ngoại trừ việc khi hay thích động tay động chân với nàng, khiến người khác nhức đầu ra, Mạch Khinh Trần đối xử với nàng cơ hồ là gì nghe nấy.


      Mấy ngày trôi qua, khuôn mặt Lâm Trì ràng mượt mà hẳn lên.


      Chính nàng cũng thấy rất hài lòng, sư phụ luôn ghét bỏ nàng quá gầy, chính người cũng nghĩ xem sống đầu đường xó chợ qua ngày làm sao có thể mập lên được!


      Mặc dù Mạch Khinh Trần có cảm giác, nhưng so với trước kia, ràng càng ngày càng thích ôm Lâm Trì. . . . . .


      Ngày nào đó, Lâm Trì hỏi , Mạch Khinh Trần trả lời rất đơn giản còn rất : "Trước có chút gầy, tại ôm thoải mái hơn."


      Đối với việc này, Lăng Họa và Kỳ Mặc tỏ ra vô cùng vui mừng, nhất là Lăng Họa, nàng vặn khăn tay, kích động đến mức lệ nóng quanh tròng.


      Về phần Lăng Thư, ách, phản ứng của về cơ bản ai quan tâm. . . . . .


      Trong số những người ở đây, người duy nhất vừa lòng chính là Sách Đồng, nhưng mấy ngày nay chỉ cần vừa nghĩ muốn đến gần Lâm Trì, đều bị Lăng Họa, Kỳ Mặc hoặc Lăng Thư kéo ra xa.


      Bản thân người trong cuộc như Lâm Trì chỉ chống cự ngược lại còn hết sức hưởng thụ, thậm chí luôn thiếu hứng thú với đề xuất li khai của Sách Đồng, khiến Sách Đồng mặc dù vô cùng đau đớn nhưng tìm được biện pháp vẹn toàn nào để khuyên Lâm Trì rời khỏi.


      Nhưng nếu rời khỏi đây. . . . . .


      Lâm Trì bị nuôi nhốt giống như heo con mất. . . . . .


      Nghĩ đến đây, Sách Đồng nhất thời lâm vào vùng cảm xúc u ám. . . . . .


      Người có cảm giác này hiển nhiên chỉ có mình Sách Đồng.


      Mỗi lần nhìn Lâm Trì vùi đầu vào bàn cơm ăn ngừng, Mạch Khinh Trần cũng mơ hồ có mấy phần cảm giác như thế. . . . . .


      Nhưng cách nghĩ của tất nhiên giống Sách Đồng.


      Nhìn thấy Lâm Trì hài lòng vuốt bụng, toàn thân tản ra loại hơi thở hạnh phúc tự nhiên, cảm thấy có chút kỳ quái. Với Mạch Khinh Trần mà , ăn này nọ cũng chỉ là vì duy trì sống mà thôi, tại sao Lâm Trì khi được ăn ngon lại hạnh phúc như thế. . . . . .


      Giống như là chỉ cần được ăn ngon, mọi chuyện khác đều trở nên quan trọng. . . . . .


      hiểu, vì vậy hỏi.


      Lâm Trì liếm nước sốt dính bát, nghiêng đầu hỏi : "Ngươi có sở thích gì đặc biệt hay việc gì đó đặc biệt muốn làm sao?"


      Mạch Khinh Trần nhàn nhạt liếc nàng cái: " có."


      Lâm Trì: "Vậy ngươi thích cái gì?"


      Mạch Khinh Trần: " có."


      Lâm Trì chưa từ bỏ ý định: "Vậy chuyện ngươi quan tâm?"


      Mạch Khinh Trần trả lời có nửa điểm phập phồng: " có."


      Lâm Trì: "Vậy ngươi. . . . . . cảm thấy nhàm chán sao?"


      Mạch Khinh Trần : "Nhàm chán là cái gì?"


      Kỳ thực, Lâm Trì có thể dự đoán được câu trả lời của , nhưng vẫn nhịn được mềm lòng.


      Nàng ăn ngon, ngay từ thích đượcăn ngon.


      Chớp mắt hai cái, Lâm Trì khỏi hồi tưởng lại khi nàng còn bé. Khi đó mẫu thân vẫn còn sống, nàng vẫn là tiểu nương rành đời. Mẫu thân nàng rất khéo tay, biết làm rất nhiều đồ ăn và điểm tâm ngon lạ thường, chỉ tiếc sức khỏe mẫu thân luôn tốt nên rất ít xuống bếp, mười lần xuống bếp chín lần là vì nàng tham ăn. Mỗi lần nhìn nàng ăn ngon, dáng vẻ thỏa mãn, mẫu thân luôn vui vẻ vuốt tóc nàng. . . . . .



      Mạch Khinh Trần: "Ta có mẫu thân."


      Lâm Trì hoàn toàn tin: "Hoàng hậu nương nương ràng sống rất tốt mà!"


      Mạch Khinh Trần: "Nàng phải là mẫu thân của ta."


      bình tĩnh, có tức giận, cam lòng, giống như tự thuật câu chuyện có cảm tình.


      Lần đầu tiên Lâm Trì cảm thấy tức giận, nàng nhíu mày: " ràng là có! Tại sao lại nàng phải mẫu thân ngươi!"


      Nhiều lúc nàng ngốc nghếch nghĩ rằng nều mẫu thân nàng sống lại tốt biết mấy, nhưng Mạch Khinh Trần có mẫu thân, cư nhiên lại chịu nhận nàng!


      Mạch Khinh Trần dường như hiểu tại sao Lâm Trì tức giận, nhưng vẫn bình tĩnh : "Ta là nghiệt, khuynh quốc nghiệt, là điềm xấu. Cho nên bọn họ phải phụ mẫu ta."


      vô cùng bình tĩnh như thể chuyện của người khác.


      Lâm Trì nhụt chí cúi đầu.


      Trong khoảng thời gian này, nàng căn bản hiểu, giữa nàng cùng Mạch Khinh Trần thể trao đổi theo cách thông thường.


      Mạch Khinh Trần sờ sờ đầu nàng, như an ủi.


      Lâm Trì lại càng nhụt chí hơn. . . . . .


      Giữa lúc đôi bên rơi vào trầm mặc, Kỳ Mặc đẩy cửa vào, sắc mặt có chút cổ quái: "Công tử, bên ngoài có người muốn gặp ngươi."


      Mạch Khinh Trần: "Người nào?"


      Kỳ Mặc: "Thị Lang bộ Hình Đỗ Nhược, là tới truy bắt phạm nhân."


      Mạch Khinh Trần: " thấy."


      Kỳ Mặc: "Nhưng xông vào. . . . . ."


      chưa dứt lời, Lâm Trì thoát khỏi ngực Mạch Khinh Trần, nhảy ra ngoài, tìm được cửa sổ, muốn phi thân ra ngoài.


      Mạch Khinh Trần dời mũi chân, kéo cánh tay Lâm Trì lại.


      Lâm Trì: "Cái đó. . . . . . Ta muốn đại tiện!"


      Mạch Khinh Trần: "Nhà vệ sinh ở sát vách."


      Kỳ Mặc thấy vậy, do dự chút, rồi tiếp tục : ". . . . . . bị Lăng Thư cản lại …."


      Lâm Trì bình tĩnh bò từ cửa sổ xuống, mặt ửng đỏ: "Khụ khụ khụ, ta lại muốn . . . . . ."


      Tròng mắt Mạch Khinh Trần yên tĩnh như mặt nước, nhàn nhạt trông lại, chỉ có chút nhiệt độ, ngay cả đường cong khuôn mặt cũng thiếu.


      Kỳ Mặc: "Cái đó. . . . . . Lăng Thư ra tay hơi nặng, Đỗ thị lang bị đánh hộc máu. . . . . ."


      Lâm Trì bỗng nhiên quay đầu lại: "Hộc máu?"


      Kỳ Mặc ngẩn ra, gật đầu.


      Sắc mặt Lâm Trì thoắt cái trở nên khó coi, chỉ trong nháy mắt, thân hình nàng vừa động, nhân lúc Kỳ Mặc và Mạch Khinh Trần chưa phản ứng kịp, quay đầu lao ra cửa!


      Mạch Khinh Trần nhìn về phía Kỳ Mặc.


      Kỳ Mặc bị như vậy đâm ra hơi lúng túng: "Ách, thuộc hạ sai cái gì sao?"


      Ánh mắt Mạch Khinh Trần trở nên lạnh lẽo, quay đầu bước ra ngoài: ". . . . . ."


      Kỳ Mặc: ". . . . . ."


      T_T công tử, thuộc hạ sai lầm rồi. . . . . .
      WinterMeoconkissu2 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :