1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cõng BOSS Đến Hạn Cuối - Tam Thiên Lưu Ly (update C95/154)

Thảo luận trong 'Hiện Đại Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Tiểu mao

      Tiểu mao Well-Known Member

      Bài viết:
      312
      Được thích:
      4,944
      Chương 96: Thương Bích Lạc là kẻ cuồng theo dõi

      Editor: tiểu mao

      Nguồn: Cung Quảng Hằng

      Ngôn Tất Hành vội vàng tẩu thoát và Hạ Hoàng Tuyền bận “cười nhạo” kịp chú ý tới rằng sau lưng họ có vài cái bóng kỳ lạ chợt lóe lên, mà Ngôn Tất Hành … bị đuổi đến chết sống lại, chú ý được mới là lạ.

      Sau đó lâu, diễn đàn xuất topic như sau: “Bản ghi chép chuyện tình cảm của Sư Vương: Mặc dù im lặng , nhưng ra chúng tôi vẫn luôn chú ý!”, chỉ cần nhấn vào cái này, phát “Tấm hình mang chân tướng”, trong ảnh là cảnh đuổi theo thanh niên mặc áo gió màu xám nhạt, dù là người trước hay người sau, mặt đều thể nụ cười nhàng đầy sung sướng.

      Mọi người đều biết, tính hóng chuyện của con người vô cùng mạnh mẽ, chi trước tiêu đề còn treo hai chữ “TIN HOT” to, “tám chuyện” (1) phải là người, vì thế…

      (L là viết tắt của lầu)

      L1: Comment đầu!

      L2: Để lại tên trước khi HOT! Với cả, chất lượng hậu cung của Sư Vương cao đấy! Chia bớt cho tôi được ? Xin ghi chú bí quyết!

      L3: Để lại tên trước khi HOT +1! Xin ghi chú bí quyết +10086

      L4: Đồ đôi? Mọi người nhìn xem, áo gió của hai người họ hơi giống nhau kìa!

      L5: Lầu lia giỏi lắm, xin nhận lạy!

      L6: Xin nhận lạy +1!

      Nếu Hạ Hoàng Tuyền mà nhìn thấy cái này, tám phần là muốn hộc máu, quần áo đương nhiên phải giống nhau rồi, bởi bọn họ kiếm được ở khu mua sắm nào đó trước khi vào thành phố W, ra cả ba người đều mặc giống nhau, cũng mua cho Tô Giác cái, tiếc là ta hiếm khi mặc!

      …….

      L20: Ban ngày ban mặt, dưới ánh mắt biết bao người, nữ tắc ở đâu? Đáng xấu hổ, đáng xấu hổ! Gà mái gáy sáng, thiên hạ tất vong!

      L21: Lầu ngu ngục (2), hoàn tất giám định.

      ……

      L35: Tôi cứ thấy cái ảnh này cứ thiêu thiếu, cho nên vô cùng tốt bụng cho thêm, mọi người cần quá cảm kích đâu!

      Thế là chủ lầu đăng ảnh lên, còn kèm thêm câu thoại.

      sai, mỗi tấm ảnh đều được viết thêm dòng chữ to màu đen, ví dụ như “Ha ha ha ha, đuổi theo ~” “Đáng ghét, đợi em với ~” “Đuổi được đêm nay thưởng cho em ~” “Hi hi hi hi em tới đây ~” vân vân và mây mây…

      L36: lỡ nhìn thẳng…

      L37: Lầu 35 good job! Tôi rất xem trọng thím, mời tiếp tục!

      L38: giai lầu 35…Năm sau tôi mang hoa cúc tới viếng , bảo trọng!!!

      …..

      L50: 23333, cười dại.

      …..

      Tuy nhiên cái topic hài hước này sau khi bị người nào đó nhìn thấy, bệnh mà mất! ít người vốn vui tươi hớn hở nhấn “F5” liên tục chợt kinh ngạc phát …chẳng có gì cả.

      Vì thế, topic cách vách liền xuất .

      Topic bên cạnh đâu rồi? Sao chớp mắt thấy đâu?

      Hay bị quản trị viên xóa mất?

      Quan lại bao che cho nhau bao giờ mới hết! Phản đối! Đòi quyền tự do ngôn luận!

      Chó quản lý tìm chết ! Ngồi chờ khóa IP!



      [Tôi là quản trị viên, chúng tôi xóa topic, tình hình cụ thể xin mời vào đây.]

      Chắc chắn vị quản trị viên kia bị mắng tới tám đời tổ tông phải chịu áp lực rất lớn, cực kỳ lớn…Oan uổng lắm thay! Sau hồi giải thích đại khái rằng cái này cái nọ bị công kích, số liệu kia bị xóa mất cùng với các loại lý luận thực tế (bởi vì sau khi bọn họ điều tra cũng biết tại sao), giai quản trị viên xui xẻo bày tỏ chủ topic có thể đăng lại, hơn nữa còn ám chỉ có thể ghim bài ở đầu trang cũng được.

      Phía dưới có nghi ngờ, có vỗ tay, cũng có chửi móa nó, vô nhất bất toàn.

      Nhưng mà, đáng tiếc là…Chủ topic kia chưa từng xuất lại.

      Xin thắp cho thím cây nến!

      Cùng lúc đó, Hạ Hoàng Tuyền và Ngôn Tất Hành cuối cùng cũng về tới nhà, ngôi nhà mà bọn họ mới chuyển tới có điều kiện kém cái cũ là bao, bởi vì đủ loại…Được rồi, bởi vì Thương Bích Lạc cam chịu làm vật trang sức của nên bọn họ vẫn ngủ cùng phòng, đương nhiên là hai cái giường!

      Tuy nhiên cứ lo tên cuồng nào đó đánh úp trong đêm, nhưng tình hình trước mắt thấy có vẻ rất thành ?

      Gần như là vừa vào cửa, Ngôn Tất Hành nhanh chóng tìm tạp dề đeo lên, gào to “ nấu cơm” rồi chạy biến, tốc độ đến nỗi Hạ Hoàng Tuyền còn hoài nghi thực chất có dị năng hệ tốc độ. Nhưng mà, cơ hội “cười nhạo” còn rất nhiều, lo chỉ có lần này, nghĩ xong liền cởi áo gió màu đen treo lên giá cạnh cửa, thay dép lê vào thư phòng, dù bọn họ chuyển nên thể gặp được Tô Giác, nhưng thường liên lạc với ta qua máy tính.

      Mặc dù A Giác cái gì, nhưng cũng biết được qua miệng Ngôn tiểu ca, phía Bắc bắt đầu gây áp lực khi biết tình hình thành phố W, ràng là lưu luyến “tình hình cụ thể về cơ thể” của và các dị năng giả khác. Tuy là Tô Giác cho bọn họ biết số thông tin về đám dị năng giả bình thường, sau lại lấy lý do qua loa là “Hai bên quyết liệt thể lấy máu của ” mà đẩy chuyện này , tình hình cũng quá tệ, nhưng Hạ Hoàng Tuyền vẫn thấy lo lắng.

      Đáng tiếc vừa mới vào cửa, thấy tên đối diện nào đó nở nụ cười u với mình, nháy mắt lông tơ của dựng hết lên: “Cái nụ cười quái đản kia là sao đấy?”

      Thương Bích Lạc nhìn cái người xù lông kia, cố nén xúc động muốn chạy tới xoa trận, phát huy xuất sắc hình tượng “ông chồng ghen tuông” kiểu: liếc nhìn cái rồi cúi đầu, khí u bao phủ, thèm phản ứng.

      “…Này!” Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy chả hiểu kiểu gì, lúc ra khỏi cửa vẫn tốt lắm mà, sao giờ lại ủ rũ rồi?

      nghiêng nghiêng đầu, trong lòng cố nhịn cười, vươn đầu ngón tay chọc chọc: “Thuốc đâu rồi?”

      “…Thuốc?”

      “Đúng vậy, dù sao phát bệnh thế này, được ngừng thuốc!”

      “…”

      Thương Bích Lạc đỡ trán, thôi được rồi, dù sao cái bộ dạng này dùng được với người theo hệ trực giác, thuộc kiểu “Nhìn thấy giả bộ đáng thương biến thành đáng thương luôn”, lặng lẽ chuyển máy tính qua, “Tự xem .”

      “Hả?”

      Hạ Hoàng Tuyền tò mò nhìn thử, sau đó bỗng cảm thấy… hạn hán từ, nếu người bị nhắc tới phải là chắc chắn thấy rất buồn cười, nhưng vấn đề là đúng vậy! Người bị nhắc tới là đấy!

      “Mấy người này rốt cuộc rảnh rỗi cỡ nào vậy?!” giơ nắm tay bày tỏ phản đối mãnh liệt, “Hack bọn họ! Hack bọn họ!” (3)

      hack.”

      “Ồ, làm tốt lắm!” Khoan …Cái kiểu suy nghĩ này có phải hơi lạ , chết rồi, bị làm hư rồi!

      Hạ Hoàng Tuyền cảm thấy hơi bối rối nên ngón tay vô tình chạm vào phím nào đó bàn phím, sau đó, thấy cảnh đáng kinh ngạc, giao diện diễn đàn trong nháy mắt bị biến mất, thay vào đó là những hình ảnh từ camera, hình ảnh cũng rất quen thuộc, sai, đó là chỗ mà trước đó và Đỗ Hướng Vãn đứng chuyện.

      Tên…Khốn nạn này!!!

      “Thương! Bích! Lạc!” xông lên bóp chặt cổ tên nào đó, lay như điên, “ là đồ cuồng theo dõi cuồng theo dõi cuồng theo dõi!”

      “…” Là do sau đó chú ý tới diễn đàn quá nên quên xóa dấu vết à? Thương Bích Lạc bị lắc điên đảo tổng kết được bài học kinh nghiệm, thầm gật đầu, lần sau làm việc nhất định phải cẩn thận chút. Đương nhiên, quan trọng là vẫn kiên định cho rằng: “ phải theo dõi, là chú ý!”

      “Hử? Hai cái này có gì khác nhau à?!”

      “Khụ…”

      hoàn toàn được đúng ?!” Hạ Hoàng Tuyền buông tay, siết chặt nắm đấm, “Chuẩn bị tìm chết chưa?”

      Thương Bích Lạc suy nghĩ sâu xa lát, rất thành khẩn trả lời: “Chết 5 phần được ?”

      “… tưởng làm bò bít tết đấy hả?!” Hạ Hoàng Tuyền hét lên rồi xông tới tẩn tên nào đó, mà quên mất rằng, trước kia đúng là có hỏi Thương Bích Lạc “Muốn chết mấy phần”, nhưng cũng phải lại, nhận bao nhiêu bài học đầy máu và nước mắt thế mà người nào đó vẫn học được đạo lý vững vàng “ tìm đường chết chết”, đủ thấy “thích thú” đến cỡ nào.

      Xin châm nến cho khổ dâm vĩ đại!

      Xong việc, Hạ Hoàng Tuyền châm điếu thuốc…À nhầm, là lấy cái kẹo que lôi ở đâu đó nhét vào miệng, nhưng theo vị danh nhân thế giới nào đó “Kẹo que vừa ngậm là bốc khói!” cho nên là thuốc cũng sai, có lẽ…

      Tóm lại, ngậm kẹo ngồi bàn, vô cùng cặn bã mà nhìn về phía người nào đó “mình đầy thương tích” : “Đừng giả chết!”

      Thương Bích Lạc thở dài: “ cảm thấy em nên quý trọng mới phải.”

      “Vì sao?” Da mặt của tên này rốt cuộc dày cỡ nào vậy!

      “Ngoại trừ ,” thanh niên nhướng mày, “Ai có thể chịu nổi tàn phá mưa gió bão bùng này của em.”

      “…Nếu là những người khác, em ra tay có hiểu ?”

      “Hử?” Thương Bích Lạc thấy xấu hổ mà còn tự hào, ràng còn rất vui vẻ, giọng điệu nhàng trả lời, “ vậy là rất đặc biệt với em.”

      “Đúng vậy! Cực! Kỳ! Thiếu! Đòn!” Hạ Hoàng Tuyền lắc lư đôi chân giữa trung, đá rơi đôi dép lê, đá cái nhìn trông nặng nhưng thực ra lại hều về phía người nào đó, “ là, vì sao mối tình đầu của mình thể bình thường như Ngôn tiểu ca? Thế mà gặp lại tên điên có khẩu vị nặng như , kiếp trước em chắc làm ít chuyện xấu!”

      “Bình thường?” Thương Bích Lạc phát túm được chân của , nắm chặt trong lòng bàn tay, bởi vì thời tiết chuyển lạnh, nên chân đeo đôi tất màu xanh da trời có in hình mây trắng, mặc dù thể vuốt ve làn da mịn màng ấy, nhưng ít nhất có thể chạm được tới nhiệt độ cơ thể ấm áp ấy, cũng có thể là méo mó có hơn . vừa làm chuyện bỉ ổi, vừa dành thời gian , “Cái kiểu đương láo ngáo tận cùng này bình thường ở chỗ nào?”

      có tư cách người khác à? Ít nhất giờ ta thoát khỏi thời nổi loạn rồi!” Tên khốn này nhìn kiểu gì cũng thấy cả đời chả tốt nghiệp nổi, mãi cứ làm học sinh trung học!”

      “Em rất muốn ta như vậy?” Cái vại giấm nào đó ngừng ra những lời khiến sợ hãi, “Bám theo người ta đường học về như kẻ cuồng , kết quả bị cảnh sát tưởng là biến thái rồi bị bắt, nửa đêm chạy tới dưới lầu nhà người ta đệm đàn ghi ta hát rồi bị chó đuổi theo cắn, cứ tới buổi chào cờ đầu tuần là lại chạy lên cướp mic, làm hại trường phải dừng làm lễ mất cả ba tháng…Ừm, đài phát thanh thành phố mình cũng tệ đâu.” Tên này thấy hơi rục rịch rồi, định tuyên bố quyền sở hữu trước mặt mọi người đây mà.

      đủ rồi đấy!” Hạ Hoàng Tuyền bị dọa sợ, nhất thời quên rút chân về, hỏi ngược lại, “Sao lại biết thế?” Lúc chuyện với Đỗ Hướng Vãn còn biết nhiều chi tiết như vậy đâu đấy?!

      “Ha ha.”

      “…Bớt cười giả lả, !”

      Thương Bích Lạc giơ ngón tay khẽ lắc, “Nơi nào có tin nơi đó có người, chuyện của Ngôn gia khi đó cũng , mà lúc đó cũng rất kiêu căng ngạo mạn, mặc dù sau này được đè xuống nhưng nếu tra kỹ vẫn còn rất nhiều dấu vết.”

      “Vì thế…”

      “Muốn biết?”

      “Mặc dù…nhưng mà hình như tốt lắm?” Hạ Hoàng Tuyền vò đầu bứt tai, dù Ngôn tiểu ca có lẽ tức đâu, nhưng cái cảm giác lần mò mấy chuyện cũ “mất mặt” kia, cứ thấy đểu cán thế nào ấy.

      mắc câu?

      Con ngươi Thương Bích Lạc lóe lên, tiếp tục quăng mồi: “ ra, giữa ta và Đỗ Hướng Vãn có hiểu lầm vô cùng lớn, chuyện vốn nên như bây giờ.”

      “Hở?”

      muốn biết?”

      “Em…” Hạ Hoàng Tuyền muốn khóc quá, khốn ! Cái tên khốn túm nhược điểm người khác tha này! Nếu như đó chỉ là chuyện cũ có thể hoàn toàn chọn quyền biết, nhưng nếu có hiểu lầm…Lòng người vốn có nghiêng lệch, dù Đỗ Hướng Vãn có hôn phu, nhưng cảm thấy ít nhất Ngôn Tất Hành có quyền được biết !

      Nhìn biểu cảm thay đổi nhanh chóng mặt , thanh niên nở nụ cười đắc thắng, đột nhiên bị bàn tay vả thẳng mặt…

      “Đừng cười kiểu ngứa đòn thế!” Hạ Hoàng Tuyền sau khi hầm hừ xong, đột nhiên rút mạnh cái chân bị cầm lâu đến nỗi nhiễm phải nhiệt độ cơ thể của đối phương, “ , phải như thế nào mới chịu cho em biết?”

      Thương Bích Lạc sững sờ nhìn “bảo bối” tuột khỏi tay, ngẩng đầu lên, cười “gian trá”, rất giống con cáo ngậm được con mồi trộm được, .

      “Em đoán được à?”

      “…”

      (1) Bản gốc: bát nhất bát, chỉ ngày 18/8 ở TQ, nhưng cũng có nghĩa là tám chuyện, buôn dưa.

      (2) bản gốc là lssb (là câu chửi lầu ngớ ngẩn)

      (3) bản gốc là hắc: phát gần giống hack
      Tiểu Ly 1111 thích bài này.

    2. Tiểu Ly 1111

      Tiểu Ly 1111 Well-Known Member

      Bài viết:
      338
      Được thích:
      413
      :))))))) thôi được rồi boss đen tối thích khổ dâm

    3. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :