1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

Cút ngay đại sắc lang - Mạc Nhan (10c)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Cút Ngay Đại Sắc Lang


      [​IMG]

      Tác giả: Mạc Nhan

      Độ dài: 10 chương

      Convertor: ss meoconlunar TTV

      Editor: bichan & xuxu

      Tình trạng bản edit: Hoàn

      Nguồn: https://hoatuongtu.wordpress.com/2012/08/22/cut-ngay-dai-sac-lang/

      Thể loại: ngôn tình, đô thị tình duyên, nam chủ phúc hắc, nữ chính cường, HE.

    2. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Văn án

      Ai phụ nữ yếu đuối nhất định phải để đàn ông bảo vệ? Phụ nữ cũng có thể bảo vệ phụ nữ!

      Đường Tâm Nhu xuất thân là con nhà nhu đạo, có quyền cước công phu xuất sắc.

      đêm đường qua hẻm tối, ngẫu nhiên cứu được mĩ nữ từ móng vuốt lang sói!

      chưa từng gặp nào xinh đẹp như Đinh Vũ, chính nghĩa bỗng nổi lên nhận bảo vệ “” làm nhiệm vụ.

      Có điều “” có vẻ dông dài, Tâm Nhu ở bên người bảo vệ rất hữu hiệu, còn muốn cùng ngủ với , cảm giác rất an toàn.

      Việc này… Aiz, dù sao cũng đều là phụ nữ thôi, làm được cũng làm !

      Chẳng qua khi nhìn thấy toàn thân dưới của “” để trần, mới đột nhiên phát

      ra “” đúng là…

      Ai da! Cái này mệt lớn rồi!
      tart_trung thích bài này.

    3. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Tiết Tử

      Trong đô thị Tùng Lâm tồn tại đủ các loại người thuộc mọi giai cấp khác nhau, tuần hoàn theo quy tắc “rừng cây”, mỗi chức vụ đều nắm giữ bổn phận riêng của mình.

      Trong những người này, có giai cấp công nhân chuyên lao động chân tay, có giai cấp trí thức chuyên lao động đầu óc, còn có các ông chủ lớn chuyên trách quản lý, cùng với phu nhân ông chủ ăn no có việc gì làm, chỉ ở nhà hưởng phúc.

      Thú vị là, các nhân viên bán hàng chịu quản lý của các ông chủ, các ông chủ lại chịu quản lý của các “bà hoàng” trong nhà, các “bà hoàng” bị quản lý bởi miệng lưỡi của các nhân viên,… tạo thành “chuỗi thực vật” lồng vào nhau.

      Nhưng có loại người, bọn họ thoát ly khỏi “chuỗi thực vật”, bị các quy tắc lâu đời trói buộc. Bọn họ dựa vào ông chủ kiếm cơm, chỉ chuyên “săn thú” để sống. Tên của bọn họ là – “thợ săn”.

      màn hình máy tính gửi đến lá thư điện tử, thanh bíp bíp phát ra nhắc nhở chủ nhân máy tính là có thư mật gửi tới.

      bóng dáng cao lớn đứng trước máy tính, ánh sáng lờ mờ của màn hình chiếu rọi ngũ quan mê đảo hồn người. Gương mặt tuấn mỹ có vẻ nhã nhặn, nhưng sâu thẳm bên trong lại tràn ngập khí thế mau lẹ, dũng mãnh.

      ta thuần thục ấn dòng mật mã, nội dung tin nhắn lập tức ra.

      Gửi thợ săn: “Sói”

      Văn kiện số 1/7, nội dung ủy thác như sau:

      Số lượng con mồi: Ba.

      Tiền thưởng: Ba trăm vạn.

      Nguyên nhân săn bắt: Đối phương trời sinh háo sắc, tự phong Mai Côi Chi Lang[1], ham thích tấn công phụ nữ vào ban đêm. Con của khách hàng cũng là trong các nạn nhân đó.

      Phương thức săn bắt: Bắt giữ, giao cho khách hàng tự xử trí.

      Kỳ hạn: Trong vòng ba tháng kể từ ngày hôm nay.

      Chú ý: Ba người này bị cảnh sát truy nã, phải từng bước săn được trước cảnh sát, nếu thu hồi lại tiền thưởng. Tài liệu đính kèm tập tin tự động xóa bỏ sau ba phút.

      sẵn sàng chấp nhận ủy thác này?

      Đinh Vũ, biệt hiệu “Sói”, công tác của cũng đặc biệt như danh từ “thợ săn” này, chuyên lấy việc săn “người” làm nghề nghiệp, thuộc loại tổ chức đặc vụ bí mật, săn bắt đối tượng. Con mồi ngoài những nhân vật đặc biệt cũng có thể là người dân bình thường, tóm lại chỉ cần có người ra giá hấp dẫn, bọn họ theo những phương thức phù hợp với nhu cầu khách hàng mà săn con mồi về.

      Tròng mắt lạnh lẽo sắc bén, đôi môi nở nụ cười thản nhiên, tổ hợp ngũ quan hoàn mỹ hé ra, ngay cả phụ nữ cũng cảm thấy có phần thua kém.

      tốn nhiều thời gian lo lắng, ngón trỏ thon dài gõ bàn phím, gọn gàng nhập vào vài chữ.

      Nhận ủy thác – “Sói”.

      Chữ nhập xong, ấn nút trả lời, thư liền được gửi .

    4. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 1

      Nửa đêm, tiếng giày cao gót ràng, thanh thúy vọng lại trong con hẻm . Theo thanh dần dần đến gần, bóng người thướt tha, yểu điệu cũng nhanh nhẹn tới.

      Trăng tròn nhô lên cao, mình trong hẻm hẻo lánh người, dáng người cao cao tương xứng với mái tóc dài cuộn sóng, mỗi chuyển động của bàn tay đều lộ vẻ diêm dúa, phong tình, câu dẫn dục hỏa của đàn ông.

      Ánh trăng chiếu tới khuôn mặt cố ý cúi thấp của , chỉ chiếu ra đôi môi đỏ bừng, bóng loáng, cực kỳ giống đóa hồng rực rỡ của . mặc chiếc váy ngắn bó sát mê người, đôi chân thon dài gợi cảm lộ ra, duyên dáng lắc hông, thướt tha vô cùng. Bất cứ ai nhìn đều nhận ra, xinh đẹp như vậy, kỳ là do đàn ông giả trang.

      trận gió thổi lay động, Đinh Vũ ngửi được hơi thở nguy hiểm trong đêm đen truyền đến, đôi môi xinh đẹp khẽ nở nụ cười chết người.

      Sói, đến đây!

      Đột nhiên bàn tay vươn từ phía sau thô lỗ bịt miệng “”, tiếp theo con dao sáng bóng kề vào cổ họng.

      “Cấm kêu, nếu ta cắt đứt yết hầu ngươi!”Thanh tà ác cùng hơi thở dâm đãng, ô uế vang lên bên tai “”.

      Đinh Vũ giãy dụa, mặc giữ lấy mình. Kẻ bắt cóc nếu cảnh giác hơn chút, phát ra thần trí đối phương bình tĩnh cực bình thường. Nhưng chỉ tưởng dọa này ngây người, lại thấy rất hợp ý , bèn trói gô rồi khiêng mang .

      Kẻ bắt cóc đem Đinh Vũ đến bên ngôi nhà , thô lỗ ném “” xuống mặt đất.

      “Ha ha, , ngươi may mắn, hôm nay tâm trạng ta rất tốt, nếu ngươi làm cho ta vừa lòng, có thể được ta tặng cho đóa hoa hồng.”

      “Ngươi là “Mai Côi Chi Lang”? Lấy mái tóc dài che mặt, Đinh Vũ giọng khẽ hỏi.

      “Đúng vậy, ta chính là Mai Côi Chi Lang đại danh lừng lẫy, ngươi ngoan ngoãn nghe lời !” cố ý xoay xoay con dao trước mặt “”.

      “Tên mấy tháng qua tập kích con ở những hẻm người, sau khi xong việc còn lưu lại bên cạnh đóa hoa hồng, chính là ngươi?” Trong mắt Đinh Vũ lên tia cười tà ác, giọng cất giấu nguy hiểm thể phát , cả người phát ra thù địch.

      Tên kia lắc đầu, nâng đóa hoa hồng đặt ở mũi hưởng thụ hương thơm, thở dài: “Dùng hai chữ “tập kích” này thô tục, ta chỉ “chơi đùa” cùng họ mà thôi.”

      phát giác đối phương khác thường, mạch khoe khoang nghiệp to lớn của mình cách đắc ý: “Ha ha, nhìn phần của ngươi gợi cảm như vậy, chờ ta chơi xong, chừng đặc biệt thưởng cho ngươi bó hoa hồng.”

      Đêm nay nguyệt hắc phong cao[1], là ngày xuống tay cực kỳ thích hợp.

      [1] : Nguyệt hắc phong cao (yuè hēi fēng gāo): Trời trăng, gió lớn.

      Nguyệt hắc: Do thời tiết xấu, vào chập tối, mây đen kéo tới thấp, che khuất ánh trăng, gây ra tượng “trăng đen”.

      Phong cao: Vì mây đen kéo tới thấp, gió lớn. Cho nên khi miêu tả thời tiết xấu, người ta thường dùng từ “phong cao”.

      Các thành ngữ đồng nghĩa: nhật nguyệt vô quang (trời, trăng có chút ánh sáng), thiên hôn địa ám (trời đất mù mịt).

      Các thành ngữ trái nghĩa: nguyệt minh như kính (trăng sáng như gương), nguyệt quang như thủy (ánh trăng như nước), nguyệt minh tinh hi (trăng sáng ít sao).

      ——-

      Kẻ bắt cóc từng bước tới gần Đinh Vũ, hoàn toàn phát đối mặt với mình chính là thợ săn nghe đồn lợi hại nhất, đáng sợ nhất: “Sói”.

      “Ngươi đừng lại đây ~~” Đinh Vũ cố ý tăng cao lượng, hy vọng nghe giống phụ nữ chút, cũng thầm quan sát hoàn cảnh bốn phía. Căn cứ theo tình báo, Mai Côi Chi Lang tổng cộng có ba gã, chỉ bắt tên này đủ, phải nghĩ biện pháp để dụ hai tên kia đến.

      “Ngươi muốn tự mình cởi quần áo, hay để ta làm hộ?” Kẻ bắt cóc lắc lắc con dao sáng loáng đặt cổ “”, ngữ khí đe dọa.

      “Ngươi đừng đánh, ta nghe lời là được, nhưng… cũng cần ở bên ngoài chứ ~~” Đinh Vũ cố ý để lộ cặp đùi thon dài, bày ra tư thế mê người, gợi cảm quyến rũ, thập phần nóng bỏng, làm cho tròng mắt đối phương mê đắm đảo quanh người mình, dần dần giảm bớt đề phòng.

      Kẻ bắt cóc mặt cười dâm đãng, gần bị thuyết phục. Bên ngoài đúng là hơi lạnh, sắc trời lại tối như vậy, thấy vẻ mặt mỹ nữ cầu xin tha thứ, vậy chưa đủ kích thích.

      Chưa từng gặp qua phụ nữ nóng bỏng như vậy, tham lam sắc đẹp của “”, cả người đều sinh thú tính, hoàn toàn để ý đầu dê béo trước mắt này cao lớn hơn so với phụ nữ bình thường, cũng cường tráng hơn so với phụ nữ bình thường. Nghĩ đến đêm nay thêm thành tựu to lớn, khẳng định lại chiếm trang đầu các tiêu đề xã hội ngày mai, lửa nóng dưới hạ thân hưng phấn khó nhịn.

      nghĩ rằng bắt được dê béo, lại ngờ rằng, chính mình mới là con mồi trong mắt người ta.

      “Được, ngươi ngoan ngoãn theo ta, đừng đùa giỡn ta, nếu đến lúc đó đừng trách ta thương hương tiếc ngọc, ha ha ha!”

      Con mồi mắc câu, tốt lắm!

      Tròng mắt Đinh Vũ vẻ như bị tình thế bắt buộc. Giấu trong bề ngoài nhu nhược, yếu đuối là móng vuốt lợi hại sắc bén của Sói, tùy lúc có thể bắt được con mồi. Nhưng thời điểm chưa tới, cố kìm nén lại, mới có thể thuận lợi lẻn vào hang ổ của đối phương, tìm ra đồng lõa của Mai Côi Chi Lang chỉ là vấn đề thời gian mà thôi, trăm vạn tiền thưởng vào túi tiền nửa.

      Đôi môi đỏ rực mới định cong lên tươi cười, ngờ vừa nhấc đầu thoáng nhìn cảnh tượng phía sau kẻ bắt cóc, bèn dừng lại…

      Chỉ thấy cây gỗ chậm rãi nâng lên đầu đối phương, rồi đột ngột dừng lại. Trước khi định mở miệng ngăn cản, thanh gỗ hung hăng hạ xuống…

      Bang!

      Kẻ bắt cóc tiếng nào ngã xuống đất, cằm cũng dừng nguyên ở trạng thái trật khớp yên lặng.

      Trừng mắt nhìn Mai Côi Chi Lang ngã mặt đất, trong lòng Đinh Vũ trở nên lạnh lẽo, lửa giận ngập tràn dần dần hội tụ. gậy này tuyên cáo toàn bộ vất vả của trở thành vô ích.

      Gần ba tháng điều tra, hao hết tâm tư bố trí, thậm chí hy sinh sắc đẹp diễn xuất. Vậy cũng chưa hết. Quan trọng nhất là, vì dẫn dụ Mai Côi Chi Lang, tiếc cạo râu, cạo lông chân, cạo lông ngực, trang điểm, đeo mặt nạ, đội tóc giả, con mẹ nó giả thành phụ nữ trong vòng ba tháng, chỉ vì dẫn sói vào nhà, chỉ kém làm thái giám mà thôi.

      Nhẽ ra toàn bộ kế hoạch thành công, nhưng vừa rồi nhìn kẻ bắt cóc ngã xuống, thành quả của tan thành mây khói.

      Lửa giận nặng nề hừng hực dâng lên, vẻ mặt kiều quyến rũ nháy mắt biến đổi, ánh mắt ngưng tụ sát ý sắc bén hung hăng quét tới. Là kẻ nào biết sống chết làm hỏng chuyện tốt của !

      Ba chữ vừa mới muốn mắng ra khỏi miệng, đột nhiên đôi tay thon dài ngoài ý muốn phủ lên mặt .

      có khỏe ?”

      Khuôn mặt xinh đẹp hé ra, tiến đến trước mặt , đôi mắt đen to nhìn chằm chằm theo dõi , chớp chớp, lóe sáng tựa như sao trời.

      Khoảng cách gần gũi quá, Đinh Vũ chỉ có thể trừng mắt nhìn . chưa trả lời, chợt nghe này tuôn ra tràng:

      “May mắn tôi qua, để cho tên thối kia làm gì . có bị thương ở đâu ? Nơi này ban đêm rất tối, mình ở đây rất nguy hiểm có biết ? Nên đường cái náo nhiệt nhiều người mới đúng.” Đường Tâm Nhu hai tay ở mặt sờ Đông lại sờ Tây, miệng khắc nào nhàn rỗi. “Sao lại lời nào? Có phải bị choáng rồi ? Cũng khó trách, gặp phải chuyện này, có người nào sợ tới chết khiếp? Thôi, may mắn là bị thương, đừng sợ, đừng sợ nhé!”

      Dỗ dành đáng thương bị dọa ngốc này, Đường Tâm Nhu thấy may mắn mình vừa vặn qua, nhìn thấy người xấu lấy dao kèm hai bên “”, bằng đêm nay lại có thêm nạn nhân bị hại.

      “Đừng sợ, sao đâu, sắc lang bị tôi đánh bất tỉnh rồi.” tốt bụng ôm lấy đối phương, vui lòng tặng ấm áp miễn phí.

      ” đẹp quá! Đường Tâm Nhu chưa từng gặp xinh đẹp như vậy, cảm thấy luyến tiếc dời mắt. Ngũ quan ràng, dáng người cao cao, hẳn là model phải ?

      Đinh Vũ giận thể át, lửa giận hừng hực đốt cháy lý trí . Vì truy bắt Mai Côi Chi Lang, biết mất bao nhiêu thời gian bố trí, vất vả mới dẫn dụ được tên trong số đó, nhưng này xuất hại mưu kế tỉ mỉ bày ra thất bại trong gang tấc, còn dám sờ loạn mặt .

      Tốt lắm, cam kết trong vòng ba tháng đem lưới tóm gọn Mai Côi Chi Lang thể hoàn thành đúng hạn, ảnh hưởng đến danh dự tì vết của thợ săn “Sói”. Nghĩ đến đây, lại nhịn được trong lòng tràn đầy tức giận.

      “Này, tôi giúp đứng lên.” Đường Tâm Nhu nghĩ chắc “” sợ tới mức chân nhuyễn, thể nhúc nhích, thành tâm kéo tay đối phương đặt lên vai mình.

      nghĩ rằng động tác như vậy, lại như đem dao kề lên cổ mình. “Sói” chỉ cần nhàng sử dụng lực có cơ hội nhìn ánh mặt trời ngày mai.

      Nhưng thợ săn “Sói” ân oán ràng, chỉ có hai trường hợp “Sói” mới có thể săn bắn. là được người khác ủy thác, hai là đối phó người đắc tội với , tuyệt đối làm hại người vô tội.

      Tuy rằng phá hủy kế hoạch của , nhưng căn cứ việc muốn cứu người, tạm thời áp chế tức giận. Lại nghĩ bắt được sắc lang, ít nhất cũng lấy được phần ba tiền thưởng, kế tiếp phải báo lại cho người ủy thác xin thêm thời gian đế bố trí lại.

      thù địch trong mắt thu lại ba phần, lạnh lùng nhìn cố gắng dìu lên.

      Chỉ thoáng nhìn cũng biết ta đại khái chỉ cao 1m60, muốn xem làm sao có thể nâng được thân cao hơn 1m80 của mình. Cố ý đem sức nặng toàn thân áp lên người , cần tiêu phí khí lực bóp chết con kiến, có thể làm này ngã xuống đất, đếm đến mười cũng thể đứng dậy được.

      Nhưng hình như nhầm, sức lực của này lại lớn hơn so với tưởng tượng của , làm thập phần ngoài ý muốn.

      Đường Tâm Nhu cố sức giúp đỡ đại mỹ nhân, đối phương nặng hơn so với tưởng tượng. May mắn thuở học nhu đạo, bình thường cũng luyện quyền tập thể hình, dìu người ta về nhà hẳn là thành vấn đề.

      Xem “” bị dọa ngây người nên lời, trong lòng Đường Tâm Nhu thương tiếc lại tức giận. mỹ nữ xinh đẹp như vậy lại bị dọa thành câm điếc, đại sắc lang đáng giận kia dù chết vài lần cũng đáng!

      “Mau đứng lên, đừng sợ, tôi báo cảnh sát, họ lập tức đến đây.”

      Cái gì!

      Đinh Vũ trong lòng kinh hãi, cảnh sát mà đến, con mồi chắc chắn bị mang , phần ba tiền thưởng còn lại của phải cũng đời luôn sao.

      Ánh trăng chiếu lên gương mặt trầm, lạnh lẽo của , cánh tay gân xanh dần dần ra, đây là dấu hiệu trước khi bão táp nổi lên.

      Đường Tâm Nhu đột nhiên cảm thấy toàn thân ớn lạnh, đôi mi thanh tú cong lên thành hình chữ sơn (山), ngẩng đầu nhìn lên trời, mây đen che khuất mặt trăng, mí mắt nháy mạnh thôi, cảm giác quỷ dị!

      có cảm thấy thời tiết dường như đột nhiên trở lạnh ?”

      Đồng thời ở câu hỏi của , Đinh Vũ tưởng chừng muốn đem tay ra bóp chết . tầng áp suất thấp dần dần hội tụ đầu , hai tròng mắt sáng ngời sắc bén trong bóng đêm có vẻ hết sức lóe sáng, mang theo tia biến hoá kỳ lạ, cố tình như ngây thơ vô tà, hồn nhiên biết gì trước .

      Đột nhiên, cảm nhận được sát khí!

      Ánh mắt sắc bén vừa nâng lên, liền phát Mai Côi Chi Lang kia tỉnh lại, tay cầm dao đâm về phía hai người bọn họ.

      Đinh Vũ thấp giọng rủa tiếng, quyết định đẩy ra, trước tiên giải quyết nhanh gọn kẻ bắt cóc!

      “Nguy hiểm!” cú đẩy mạnh quăng Đinh Vũ ra ngoài, lực đạo kinh người, người bị đẩy ra dĩ nhiên là .

      trận trời đất xoay tròn, cuồn cuộn nổi lên – như quả cầu tròn đầy nước, bùm tiếng, bị cây gậy chọc thủng.

      Mai Côi Chi Lang sắc mặt dữ tợn, đầy sát ý xông tới, lớn tiếng mắng: “Con đàn bà thối tha! Dám đánh vào đầu ta, Mai Côi Chi Lang ta hôm nay đem ngươi tiền dâm hậu sát, thề làm người!”

      Đường Tâm Nhu từ dịu dàng, yếu đuối biến thành nữ trung hào kiệt[1] mạnh mẽ, tay ngăn dao , tay kia cũng nhàn rỗi, cứng rắn như bàn tay sắt thẳng tắp, chuẩn xác đánh trúng cái mũi đối phương, làm truyền đến thanh xương cốt vỡ vụn, nhưng nắm tay của lại hề tổn thương, có vẻ dễ dàng như đánh khối đậu hũ.

      Mai Côi Chi Lang lại lần nữa ngã xuống đất, ngay cả cơ hội kêu tiếng cũng có, liền chết ngất .

      “Con rùa chết tiệt, ngươi vốn phải là người! cho ngươi nhìn ít nhan sắc, ngươi còn tưởng phụ nữ dễ bắt nạt sao. Ta đạp, đạp, đạp!”

      Đường Tâm Nhu để lại cho đối phương vài vết giày, lại đạp lại đá, đến tận khi chân mỏi nhừ mới bỏ qua. vuốt tro bụi tay, lạnh lùng trừng mắt liếc sắc lang cái, mới quay đầu mỉm cười: “Ha ha, sao rồi, …..”

      A… a? Người đâu?

      Đường Tâm Nhu ngạc nhiên, trừng mắt nhìn “ khí” đằng trước, quay phải nhìn cái, quay trái nhìn cái, lại quay ba trăm sáu mươi độ nhìn cái, tìm nửa ngày, ngay cả bóng ma cũng thấy.

      Quái lạ! Mới biểu diễn công phu trong chốc lát, người biến mất còn bóng dáng? So với rùa Ninja còn lợi hại hơn.

      Aiz, thiệt thòi mình tốt bụng cứu ta, vậy mà chưa cảm ơn lẻn mất. Nếu cảnh sát đến, thấy nạn nhân biết giải thích như thế nào đây?

      Vừa nghĩ xong, chợt nghe tiếng còi cảnh sát từ xa đến gần, Đường Tâm Nhu than tiếng, xem ra chỉ có tự mình giải thích với cảnh sát. Trong lòng thầm oán vô hạn, bụng hờn dỗi chỗ phát, nhìn Mai Côi Chi Lang mặt đất, nhất thời ngứa chân, lại đạp cho vài phát.

      “Súc sinh đáng chết! Ai bảo ngươi làm nhiều việc ác, lại gặp phải Đường Tâm Nhu ta! Đạp chết ngươi, đạp chết ngươi, đạp chết ngươi!”

      đời này hận nhất sắc lang, đá mấy đá đều đủ. bao lâu, báo lại tất cả với cảnh sát, rồi theo họ về đồn làm tường trình. Trước khi , cảm thấy sau lưng truyền đến cảm giác rùng mình, giật mình quay lại, nhưng thấy gì.

      Nhún nhún vai, nhất định là do mình suy nghĩ nhiều, vừa rồi cảm thấy có người ở phía sau nhìn trừng trừng , nên hơi khựng lại! có thời gian nghĩ tiếp, lập tức ngồi lên xe cảnh sát.

      thanh mọi người xa, hai bong người lặng lẽ ra từ bóng tối, nam nữ, nam tuấn nữ mĩ, là hai thành viên cùng trong tổ chức thợ săn với Đinh Vũ, tới cống nước lớn bên đường.

      Hai người đều tự che tiếng cười sắp ra khỏi miệng, nhìn chằm chằm Đinh Vũ nằm trong cống nước, thể tưởng tượng được “Vua sói” ai cũng sợ hãi lại rơi vào kết cục này.

      có khỏe ?” Tiêu Nại Nhi hỏi.

      ràng là rồi.” Hàn Hạo Liệt tự động phụ họa trả lời thay “Sói”.

      Ánh mắt tử thần của Đinh Vũ sắc bén lườm hai đồng bọn tới xem náo nhiệt này. gì, cũng cần bọn họ hỗ trợ, bèn nhanh chóng từ trong cống nước nhảy lên.

      thân hôi thối vô cùng.

      Ánh trăng chiếu sáng bộ dạng chật vật của , hại hai người kia lại nghẹn cười thiếu chút nữa bị rút gân.

      về!” Bỏ lại lời đằng sau, nổi giận đùng đùng xoay người rời , bước theo kiểu đàn ông, để ý tới hai người kia vui sướng hả hê khi người gặp họa.

      Đời này chưa bao giờ chịu nhục như vậy.

      Tướng mạo của , nhớ kỹ, nỗi hận này, cũng nhớ kỹ, bắt phải nhảy xuống cống nước, tuyệt đối đòi lại cả vốn lẫn lãi!

      “Sói” khi ngắm được con mồi, tuyệt đối bỏ qua!

      [1] : Nữ trung hào kiệt (nǚ zhōng háo jié): chỉ phụ nữ kiệt xuất, phi thường.

      Trung Quốc ngày xưa có 4 nữ trung hào kiệt là: Hoa Mộc Lan, Mục Quế , Phiền Lê Hoa, Lương Hồng Ngọc.

    5. piipp

      piipp Well-Known Member

      Bài viết:
      1,619
      Được thích:
      565
      Chương 2

      “Cậu đánh gục tên Mai Côi Chi Lang đó sao?”

      Người hỏi là đeo kính đen, tóc nâu, mặc áo sơ mi trắng kèm với chiếc váy đen bảo thủ, nhưng thực chất đằng sau gọng kính lại là đôi mắt tuyệt đẹp, hút hồn, tinh ranh. là Kỉ Trình Trình, sau khi nghe bạn tốt Đường Tâm Nhu dõng dạc kể lại, cuối cùng có thể kết luận như sau:

      rất nguy hiểm, sao cậu lại hành động lỗ mãng như vậy? May mà có chuyện gì xảy ra, đúng là trong cái rủi có cái may.”

      Kỉ Trình Trình lắc đầu thở dài. Quen Tâm Nhu lâu như vậy, sao có thể hiểu bạn tốt của mình? Ôi, bé dễ xúc động này là…!

      “Đáng ra cậu phải khích lệ tớ chứ. Sao lại hắt gáo nước lạnh vào người tớ hả?” Đường Tâm Nhu phục, bèn kháng nghị.

      phải tớ hắt nước lạnh mà là nhắc nhở cậu. Cậu làm như vậy chỉ rước thêm phiền toái thôi. Cậu báo cảnh sát là được rồi, cớ gì phải tự mình ra tay? Ngộ nhỡ tên Mai Côi Chi Lang đó thân thủ tốt hơn cậu, vậy phải cậu hùng lại trở thành nạn nhân sao?”

      “Tớ vừa mới cho quyền mà chịu nổi rồi.” Tâm Nhu bày ra tư thế oai hùng lúc ấy cho Trình Trình xem.

      Kỉ Trình Trình lại cười khổ: “Cậu tìm tớ ra đây chỉ để khoe chuyện này thôi sao?”

      Hai ngồi trong quán hồng trà bên đường. Hôm nay là ngày nghỉ của Kỉ Trình Trình, vậy mà Tâm Nhu lại gọi ra đây.

      “Tớ nhất định phải dạy bảo lại cậu thôi! Chuyện của tớ sao lại thể chia sẻ cho người bạn tốt là cậu chứ?”

      “Chia sẻ? Cậu làm tớ vừa nghe vừa đổ mồ hôi lạnh đây này.” Trình Trình nhịn được nhắc nhắc lại câu “May mà xảy ra chuyện gì!” với bạn tốt, hơn nữa chuyện này thể qua loa. suy nghĩ lát rồi đưa ra nghi vấn trong lòng:

      “Lúc ấy trừ ba người bọn cậu ra có phát ai khác ?”

      “Nửa đêm đường vắng vẻ như vậy, làm gì có ai khác. Hôm đó nếu phải tớ vừa tan ca, chợt muốn đường tắt về nhà vào con hẻm ấy đâu!”

      tò mò nhìn chằm chằm vẻ mặt đăm chiêu của Trình Trình, hỏi: “Sao vậy?”

      “Theo như tớ biết, nay “thợ săn” cũng muốn bắt Mai Côi Chi Lang, bọn họ sao có thể để cậu nhanh chân đến trước được?”

      Kỉ Trình Trình nguyên là quản lý công văn, tư liệu của sở cảnh sát. nay tiến hành nghiên cứu về “thợ săn”. nỗ lực tìm tòi tư liệu về bọn họ rồi trở thành nhân viên quản lý tài liệu. Có điều, tiến hành nghiên cứu họ phải là vì muốn được khen thưởng hay thăng chức mà đơn giản chỉ là hứng thú với “thợ săn” mà thôi.

      Căn cứ vào nghiên cứu của , “thợ săn” cũng giống như sát thủ, công việc chính đều là giết người. Những người này nhận ủy thác bí mật của khách hàng, sử dụng thủ pháp săn vô cùng đặc biệt. Bọn họ dễ dàng kiếm được món tiền thưởng khổng lồ bởi hành động của họ đặc biệt hiệu quả và hết sức bí mật.

      Chỉ tiếc ai tin vào lý luận này của , bao gồm cả Đường Tâm Nhu.

      Đường Tâm Nhu gì mà chỉ lắc đầu: “Bây giờ cậu vẫn còn nghiên cứu “thợ săn” à?”

      Mỗi lần đề cập đến vấn đề này, hai mắt Kỉ Trình Trình lại sáng lên: “Đúng vậy, tớ có thể xác định “thợ săn” có ít nhất là bốn người. Bọn họ nhận ủy thác của khách hàng, những người này thường là những chính khách, doanh nhân giàu có… Tuy rằng tài liệu nhiều lắm nhưng tớ chắc chắn sớm muộn cũng điều tra ra bọn họ thực chất là người như thế nào. Còn nữa, để tránh bại lộ thân phận bọn họ nhất định dùng tên giả ví dụ như sói, hổ, báo …”

      “Nếu đúng là sói, hổ, báo xin hỏi, người thứ tư là chó hay mèo?”

      Kỉ Trình Trình lắc đầu: “Người thứ tư hành tung vô cùng bí , tớ vẫn chưa tìm được tư liệu về .”

      Đường Tâm Nhu muốn hắt nước lạnh vào bạn tốt của mình. thấy trí tưởng tượng Trình Trình hết sức phong phú. Căn cứ vào tình hình thực tế, cân nhắc xem có nên đánh thức bạn ngây thơ của mình hay ?

      Nghiên cứu của Trình Trình phải bị trả về rồi sao? Những người kia căn bản hề có đời này. Người săn lợn rừng, săn thỏ còn được chứ thể tin có người đem người khác làm con mồi để kiếm tiền. Tốt nhất Trình Trình nên nghiên cứu tội phạm mắc bệnh tâm lý hoặc phát lệnh truy nã. Phương pháp này tương đối hấp dẫn lại dễ dàng đạt được kinh phí nghiên cứu, khẳng định cấp chấp nhận.

      Từ cấp 2, và Trình Trình là bạn học tốt. Trình Trình vừa thông minh, nhạy bén vừa ôn nhu, dịu dàng, xinh đẹp. Đúng là nhân tài ưu tú. Vừa tốt nghiệp, liền bỏ khoa thiết kế trang phục hot nhất nay mà đâm đầu vào cái ghế tư liệu viên bé của sở cảnh sát địa phương.

      Haiz, hiểu vì sao lại muốn nhốt mình trong căn phòng tư liệu bé tẹo. Nghiên cứu được coi trọng lại còn phải mang đôi mắt kính cũ rích để che gương mặt xinh đẹp. Trình Trình chính là hoa khôi giảng đường có tiếng năm xưa. Dựa vào tài hoa và dung mạo của ấy, nếu đến doanh nghiệp tư nhân khẳng định ngay lập tức được sếp quý. Đáng tiếc! Đáng tiếc! Trình Trình nhà ta thích được thiên vị ưu ái, chỉ muốn chọn ngành nghề nào ít gây chú ý nhất để dành thời gian nghiên cứu, học hỏi.

      Kỉ Trình Trình cười: “Tớ muốn dùng những đề tài hấp dẫn này để tăng lương hay thăng chức. Nghiên cứu lần này phải vì danh lợi mà bởi vì cá nhân tớ thích, hơn nữa – con mắt xinh đẹp sau gọng kính đen lóe sáng, ngữ khí kiên định mà hồn nhiên – tớ tin ‘thợ săn’ tồn tại”.

      Đường Tâm Nhu hiểu Trình Trình, đối với những chuyện ấy cho là đúng bao giờ cũng hết sức kiên định. Nếu Trình Trình như vậy, là bạn tốt đương nhiên muốn ủng hộ bạn.

      “Hi vọng giả thiết của cậu được chứng thực. Thôi, nữa, mình phải về tòa soạn đây, nếu lâu quá nhất định bị phát .”

      Kì thực, thừa dịp mua đồ hẹn Trình Trình ra ngoài uống trà chuyện phiếm, nhưng mà ngoài chuyện phiếm còn có mục đích…

      “Đúng rồi! Trình Trình.” Đường Tâm Nhu hai tay tạo thành hình chữ thập, vẻ mặt cầu xin. “Cậu có thể cho tớ mượn tiền , phí sinh hoạt tháng này của tớ đủ.”

      Trình Trình hạ mi mắt: “Tớ biết ngay cậu hẹn tớ ra đây đơn thuần chỉ để chuyện phiếm mà.”

      Đường Tâm Nhu xấu hổ cười:

      “Đâu còn cách nào khác, làm trợ lí thiết kế lương cao, mà chi phí tiêu dùng ở Đài Bắc đắt đỏ muốn chết.”

      “Đến giờ cậu vẫn chịu cầu cứu gia đình sao?”

      cần đâu, tớ mà mở miệng nhất định mẹ tớ lại uy hiếp, bắt tớ kết hôn, rồi vào khuôn khổ.”

      Nhắc tới chuyện này, Đường Tâm Nhu cũng có nguyên nhân của . Lúc ba tuổi, mẹ từng đưa xem tướng số. Thầy phán rằng mệnh đào hoa dễ trêu chọc đàn ông, nên kết hôn sớm. Mẹ lo lắng yên, ngay khi vừa tròn mười tám tuổi liên tục tìm người làm mối, hy vọng tìm được người chồng tốt, hại vừa tốt nghiệp liền lập tức cuốn gói chạy trốn đến Đài Bắc.

      Bảo kết hôn? Đừng phá chí lớn chưa thực của chứ! Muốn tay cầm nồi, tay cầm bình sữa, sau lưng địu bé con gào khóc đòi ăn, ngày ngày chờ chồng kiếm tiền về nuôi ăn sao? Kiếp sau nhé!

      đời này, cái gì cũng có thể bán nhưng thể bán mình, tuyệt đối thỏa hiệp. khăng khăng lập lời thề.

      Trình Trình bật cười: “Cậu chỉ được cái chuyện bé xé ra to, làm gì đến mức nghiêm trọng như vậy?”

      “Mẹ tớ tính tình cố chấp, cũng phải có cách đối phó nhưng phương thức tốt nhất chính là liều chết theo!”

      xong còn vung hai tay trước ngực bày ra bộ mặt “thà chết đói cũng chịu khuất phục”. Nhưng mà, đối với Trình Trình, Đường Tâm Nhu giống Đường Tiểu đáng thương!

      “Trình Trình, cậu giúp tớ lần này , đợi tớ kiếm được tiền nhất định trả cho cậu.”

      “Tớ sớm có dự cảm cậu có tiền dùng nên chuẩn bị sẵn, cầm !”

      Đường Tâm Nhu cảm động đến rơi nước mắt, cầm xấp tiền liên tục : “Cám ơn cậu, Trình Trình, cậu đối với tớ tốt, tớ cậu nhất!”

      “Có thời gian mau mau tìm phiếu cơm dài hạn[1] , có chồng rồi phải lo nữa.”

      “Hừ, cần đâu! Bên cạnh tớ toàn là đống đàn ông ruồi bọ, tớ thà tìm để còn hơn!”

      “Nhưng đừng tìm tớ nha, tớ có hứng thú làm les đâu.”

      Đường Tâm Nhu lè lưỡi nhìn bạn mình, làm cái mặt quỷ, đem tiền bỏ vào ví da. Nhìn đồng hồ, đứng lên, cầm xấp tài liệu, chào tạm biệt Trình Trình.

      “Tâm Nhu!” Trình Trình gọi muốn bước ra khỏi cửa.

      “Hả?” Tâm Nhu quay đầu lại, miệng vẫn nở nụ cười, chớp chớp đôi mắt to tròn.

      “Cẩn thận chút.”

      “Yên tâm, tớ ở khoa kỹ thuật nên nhất định sếp phát ra.”

      Trình Trình lắc đầu : “Tớ chuyện này, mà là về… ‘sói’”

      “Con rùa kia tại phải ở trại giam sao, tớ có gì phải lo lắng?”

      “Báo chí phải Mai Côi Chi Lang có ba người sao? Còn hai tên chưa bị bắt, giác quan thứ sáu cho tớ biết chuyện này nhất định đơn giản, cậu vẫn nên cẩn thận hơn…”

      Tâm Nhu vung tay lên cắt ngang:

      “Gì mà lang với sói chứ, cậu suy nghĩ nhiều quá rồi đấy! Tớ tuyệt lo lắng, đừng quên tớ xuất thân từ con nhà nhu đạo, đàn ông bình thường đánh lại tớ đâu. Được rồi, tớ phải đây, khi nào thăng chức nhất định phải mời tớ bữa nhé!”

      Bước ra khỏi quán hồng trà, Tâm Nhu ba bước ôm túi đồ văn phòng trở về công ty. đường , mí mắt của cứ nháy liên tục.

      “Sao lại thế này?” lấy tay liên tục dụi mắt. là khó chịu!

      vừa vừa dụi mắt, bởi vì nhìn đường nên cẩn thận đụng vào người nọ. xui xẻo!

      “A! Tôi xin lỗi!” ngồi xổm xuống tự trách mình sơ ý. Nếu như làm bẩn bản thảo, sếp khẳng định mắng chửi thôi.

      vội vã kiểm tra, căn bản chú ý đến người bị đụng.

      “Người phải xin lỗi là tôi mới đúng!” bàn tay giúp nhặt chiếc bút dưới đất, giơ lên trước mặt .

      Lúc này Đường Tâm Nhu mới ngẩng đầu lên, phía trước là gương mặt vô cùng đẹp trai, hai mắt lấp lánh sáng như ngọc, cực hút hồn khiến ngây người kinh ngạc nhìn đối phương.

      “Sao vậy?” Người đàn ông trước mặt tươi cười thập phần quyến rũ!

      “Chúng ta từng gặp nhau sao?” hỏi, chung quy có cảm giác như từng quen biết.

      . Tôi nghĩ đây là lần đầu tiên chúng ta gặp mặt.”

      Đinh Vũ lịch trả lời, gương mặt hòa nhã, dịu dàng nhưng đáy mắt lại hừng hực lửa.

      [1] : tìm phiếu cơm dài hạn: ý là tìm người .

      Đường Tâm Nhu thầm nghĩ cũng đúng, chàng đẹp trai như vậy nếu gặp làm sao có thể quên. Từ trước đến nay, đều có duyên với đàn ông nho nhã.

      “Cám ơn!”

      Tâm Nhu nhận lấy chiếc bút rồi quay về phía đối phương nở nụ cười cảm kích.

      Tuy rằng đối phương rất đẹp trai song cũng liên quan tới . Tâm Nhu ôm túi văn phòng phẩm, chầm chậm rời . Đinh Vũ nhìn chằm chằm theo bóng , khuôn mặt lên vẻ đăm chiêu.

      Bàn tay vốn trống rỗng như có ma thuật lập tức biến ra chiếc ví của nữ, bên trong có giấy chứng minh thư ghi tên Đường Tâm Nhu. Tư liệu, chứng minh thư, địa chỉ,… tất cả đều đầy đủ.

      Khóe miệng nhếch lên nụ cười gian xảo, bỏ ví da vào trong túi, thân hình cao lớn tiếp tục bước , giống như người khách qua đường, biến mất ở đầu ngã rẽ dấu vết.

      Từ giờ phút này, Sói bắt đầu săn mồi, chuẩn bị giơ móng vuốt!

      Lúc này chỉ có bốn chữ để hình dung Đường Tâm Nhu: Họa vô đơn chí!

      Đầu tiên là bộ thiết kế gửi lần thứ 101 được chọn. Rồi lại đến việc đánh mất ví da. Toàn bộ giấy chứng minh và thẻ tín dụng bên trong mất hết làm hốt hoảng lập tức chạy báo mất đồ. May là chưa bị vét hết, xem như trong cái rủi có cái may.

      Thảm nhất là, bị đuổi việc! Bởi vì con trai ông chủ ăn “đậu hũ” của nên khách khí cho quyền. ràng đối phương sai còn là người bị hại lại phải bồi thường tổn thất. Nhưng lúc đó, ai dám đứng ra làm chứng giúp , đơn giản vì đối phương là con trai ông chủ.

      “Đồ chết dẫm, đồ thối tha, ta rủa chết ngươi!”

      tức giận đem chiếc gối lông chim đầu giường ra làm bao cát, đánh cho cái lông chim cuối cùng bay lên, cả người ngã ra sau thành hình chữ trình (呈) nằm lên đống lông vũ, chậm rãi ăn táo…

      Nghe mọi người làm nhà thiết kế có thể kiếm được rất nhiều tiền nên sau khi tốt nghiệp liền chọn khoa thiết kế, sau này trở thành trợ lý thiết kế cho tạp chí thời trang . mặt học tập, mặt tự mình thiết kế rồi đem tác phẩm gửi đến công ty thiết kế thời trang, hy vọng có ngày trở thành nhà thiết kế thực thụ.

      Vốn tưởng rằng thiết kế mấy bộ trang phục là có thể bán lấy tiền, ai ngờ núi cao còn có núi cao hơn. làm trợ lý hai năm chẳng những bị chèn ép mà môi trường cạnh tranh cũng rất khốc liệt.

      Xúc động nhất thời đánh quyền khiến rơi vào hoàn cảnh phải cầm tiền mà .

      Ai bảo bộ dạng trời sinh đáng , cộng thêm khuôn mặt tuy phải khuynh quốc khuynh thành nhưng lại hấp dẫn vô số con ruồi ngày ngày bay tới bay lui trước mặt , hại nhất thời ngứa tay mới dẫn đến ngày hôm nay. Haiz, nghĩ nữa cũng vô dụng, việc cấp bách lúc này là phải nhanh chóng tìm được việc làm, bằng phí sinh hoạt có, thực phải cuốn gói về nhà lấy chồng!

      thực này từng bước từng bước tới gần .

      Ring… ring…

      Đột nhiên, tiếng chuông cửa vang lên, lôi mạch suy nghĩ của Đường Tâm Nhu trở về thực tại.

      lập tức nhảy dựng lên. Nhìn đồng hồ treo tường, bây giờ là 10h28’ sáng, ai đến tìm vậy?

      Tất cả người thân của đều ở Đài Nam, bạn bè làm, ngoài những người cũng chờ việc ở nhà như còn ai có thời gian rảnh rỗi để thăm viếng nhau? Hơn nữa cũng xác định bản thân bằng các bạn, có trung gian lo tìm hộ việc làm.

      Lại nhìn sang tấm lịch tường, hôm nay đúng ngày mùng hai. Đôi mày thanh tú dần dần nhíu lại thành hình chữ sơn (山), vẻ mặt buông lỏng chuyển thành hết sức cảnh giác.

      Đường Tâm Nhu nhàng nhón chân đến bên cạnh cửa, áp tai lắng nghe động tĩnh bên ngoài.

      phút trôi qua, chuông cửa lại kêu vang, nhàng hé cửa nhìn ra ngoài… Bên ngoài là trẻ tuổi, tóc dài, mềm mại như tơ.

      buông lỏng phòng ngự, vừa biết mình an toàn liền mở rộng cửa chuẩn bị nghênh đón đại mĩ nhân.

      Thoáng như thấy ánh sáng ban mai chói mắt, có đôi mắt huyền bí, mái tóc đen dài ra. Vừa nhìn Đường Tâm Nhu nhận ra chính là mình cứu đêm đó.

      “Là !”

      Đường Tâm Nhu kích động hô , nắm chặt lấy tay người ta.

      “Đúng rồi! Chính là ! Tôi chính là người giúp đánh bất tỉnh tên Mai Côi Chi Lang đó, nhớ ? Tối hôm đó, chạy đâu vậy? Hại tôi tìm cả buổi, có sao , bị thế nào chứ?”

      chẳng những cầm tay người ta mà còn tiến lại gần nhìn chằm chằm khuôn mặt thanh tú, xinh đẹp của .

      Đinh Vũ biết Tâm Nhu hoàn toàn cho mình là con nên tiếp tục duy trì khoảng cách cùng gương mặt rụt rè mất tự nhiên. ngụy trang chút sơ hở.

      nụ cười gian xảo lên khuôn mặt thanh lịch như trăng, xinh đẹp như nước rồi lập tức biến mất dấu vết.

      “Tôi nhớ ra rồi! ra chính là người làm việc nghĩa hôm đó.”

      “Là tôi, chính là tôi!”

      Đường Tâm Nhu ra sức gật đầu, thực vẫn rất quan tâm đến việc đại mĩ nhân này đâu, rất muốn biết ấy có bình an hay ? hiểu sao khi nhìn thấy ấy, cảm thấy rất vui vẻ!

      Nếu muốn săn Mai Côi Chi Lang biện pháp tốt nhất chính là tiếp cận Đường Tâm Nhu. Theo như tình báo, Mai Côi Chi Lang nhất định tìm Tâm Nhu báo thù. Mà muốn tiếp cận Đường Tâm Nhu phương pháp nhanh nhất chính là giả nữ mới có thể quang minh chính đại từng bước tiếp cận con mồi.

      Muốn đợi cá cắn câu cần ở bên cạnh mồi câu. Dáng vẻ tươi cười của “” càng thêm xinh đẹp động lòng người.

      “Đêm hôm đó nhờ mà tôi mới tránh được kiếp nạn. Lúc ấy tôi quá sợ hãi, ngay cả mình chạy bằng cách nào cũng nhớ !”

      Giọng của con được Đinh Vũ luyện thành thục, mấy người có thể nhận ra là đàn ông.

      sau, sau …”

      Đường Tâm Nhu nắm tay mĩ nhân vào trong phòng đóng cửa lại, để ngồi ghế sô-pha, rồi vội vàng lấy hai lon nước có ga bưng tới phòng khách. Xong xuôi mới mở miệng:

      sao là tốt rồi, thực tôi vẫn lo lắng, sợ gặp chuyện hay.”

      “Cám ơn! tốt.”

      cần khách khí, tôi rất vui khi giúp đỡ mọi người! Ha ha! Đúng rồi sao lại có thể tìm tới đây?”

      thôi hồi, suýt quên hỏi vấn đề chính.

      “Tôi thấy ghi biển cho thuê phòng nên đến xem.”

      muốn thuê phòng?”

      Đường Tâm Nhu kích động cầm lấy bàn tay mềm mại của người ta, đôi mắt to trong suốt hàm chứa hưng phấn chờ mong.

      Vì muốn giảm bớt gánh nặng thất nghiệp, buộc phải tiết kiệm chi tiêu. Đầu tiên tất nhiên là tìm người chịu phần tiền thuê nhà.

      nghĩ cho thuê phòng rồi tìm nơi khác ở vừa tốn thời gian vừa tốn phí dọn nhà. Sau khi tính toán thỏa đáng thấy đây đúng là biện pháp vừa hữu hiệu lại vừa tốn ít công sức.

      Hôm nay vừa mới đăng quảng cáo lên mạng mà nhanh như vậy có đại mĩ nhân muốn thuê phòng cùng . Hơn nữa người ta còn rất sẵn lòng.

      Thứ nhất, luôn có tình cảm tốt với đại mĩ nhân, thứ hai mĩ nhân dịu dàng như vậy nhất định sống chung có vấn đề gì. Đừng tưởng chỉ có đàn ông mới thích mĩ nữ, đàn bà cũng thích mĩ nữ đó!

      tốt! May mà gặp phải khách trọ đàng hoàng đến ấn chuông. Ngộ nhỡ tìm được người thích hợp thực chỉ còn cách lên đường về quê.

      “Đúng vậy, xin hỏi ở đây còn phòng trống ?”

      Đinh Vũ khách khí cầm lấy tay , ngang nhiên ăn lại đậu hũ của .

      “Có, có. Nơi này có hai phòng, đồ dùng trong nhà và máy giặt để ở hướng Bắc. Phòng ở hướng Nam mùa hè mát mùa đông ấm, tuy rằng có hơi cũ nhưng gian rất lớn. Tiền điện nước chia đôi, mỗi người bảy nghìn tiền gas. Vậy có được ?”

      đưa đại mĩ nhân thăm quan xung quanh, ngờ rằng làm như vậy chính là dẫn sói vào nhà, cuộc sống cá nhân đều để lộ ra hết.

      “Ban công này rất tiện lợi, buổi tối có thể vừa giặt quần áo vừa ngắm cảnh đêm.” Đường Tâm Nhu nhiệt tình giới thiệu, hi vọng có thể giải quyết xong việc tìm người thuê nhà trong hôm nay.

      Bước ra ban công, chiếc áo lót màu trắng trước mặt lay động theo gió đập vào mũi . nhìn chằm chằm, trầm mặc lâu, mắt ước lượng, nhẩm tính.

      32D?

      Con ngươi đen lén nhìn về phía bộ quần áo rộng thùng thình của . Trang phục lôi thôi, cẩu thả làm cho người ta rất khó tưởng tượng cỡ của là 32D.

      lật đật kiểm tra nội y treo ban công nhà . Cái nào cái nấy xấu xí mỏng tang, vừa nhìn cũng biết là mua ở cửa hàng tạp hóa trăm ba cái. Xem ra này chỉ có bề ngoài luộm thuộm mà ngay cả đồ nội y cũng bằng của giả làm phụ nữ.

      Mà thôi, dù sao đến đây cũng phải để tìm hiều này, chỉ muốn ôm cây đợi thỏ, chờ tóm gọn hai tên còn lại. Tiền thưởng bị làm vuột mất, sao có thể dễ dàng buông tha cho .

      giả bộ rất vừa lòng, cần tốn sức cũng có thể khiến cho đối phương cam tâm tình nguyện đưa xem xét khắp nơi.

      Ring… ring… Chuông cửa lại reo lên làm gián đoạn cuộc chuyện của hai người.

      Đường Tâm Nhu biến sắc, giữ chặt tay “, đưa “” ra sau lưng mình, mắt hết sức cảnh giác nhìn chằm chằm cánh cửa. Bầu khí trở nên ngưng đọng.

      cứ ở yên trong này, đừng ra ngoài. Để tôi ra xem sao.” Sau khi dặn dò xong, Tâm Nhu nhàng về phía cửa ra vào.

      Cách chuyện dè dặt, cẩn thận, phảng phất như có chuyện gì nguy hiểm sắp xảy ra. Bản năng thợ săn thúc giục Đinh Vũ chuẩn bị chiến đấu, im lặng phía sau , bộ dạng giống hệt Tâm Nhu, hết sức chăm chú, nhìn chằm chằm vào cánh cửa, tập trung toàn bộ sức lực tại đôi mắt và hai tay.

      Đưa mắt nhìn bốn phương, dù chỉ là con kiến cũng qua được mắt .

      Yên lặng nghe động tĩnh tám hướng, dù chỉ là thanh rất cũng có thể đoán ra vị trí đối phương.

      Tay xác định được khấu súng giấu sẵn bên hông. Trong phạm vi mười mét đảm bảo bắn chính xác 99%, phát nào trượt.

      Chẳng lẽ hai tên Mai Côi Chi Lang còn lại tìm đến đây? Đinh Vũ thầm giật mình về độ nhạy bén của , bởi hề cảm thấy có sát khí, chẳng lẽ trở nên chậm chạp rồi sao? Hay là nhạy bén của còn cao hơn của ?

      Nếu đúng như vậy quả là đối thủ đáng sợ!

      Rất nhiều phán đoán thoáng lên trong đầu Đinh Vũ, ghé vào tai khẽ hỏi:

      “Là ai vậy?”

      Ánh mắt Đường Tâm Nhu trở nên cảnh giác và nghiêm túc, giọng cũng trầm xuống:

      “Chủ thuê nhà.”

      Hả? Hóa ra là chủ thuê nhà.

      biết hỏa lực đối phương ra sao? Chậm thôi!”

      Đinh Vũ cả người sửng sốt. phải nghe lầm chứ?

      sai, là chủ nhà, theo tiếng hít thở và cái bóng bên dưới, tôi khẳng định chắn chắn là bà ấy. Tôi vẫn còn hai tháng tiền nhà chưa trả nên tuyệt đối thể để bà ấy biết tôi có ở nhà.”

      vừa vừa quan sát động tĩnh ngoài cửa. Bộ dạng hết sức cẩn thận, dựa vào người .

      “Có nhầm vậy?” Da mặt Đinh Vũ bắt đầu co quắp lại, ngay cả giọng cũng bị đẩy lên thêm mấy đề-xi-ben.

      “Trốn cả nửa ngày, hóa ra người muốn trốn lại là chủ nhà?”

      “Hừ! thôi, bị bà ấy nghe thấy coi như tôi xong đời!”

      Đường Tâm Nhu đảo đảo mắt, kì lạ này cần gì phải kích động như vậy chứ?

      Ngoài cửa truyền đến tiếng đập cửa khách khí cùng với tiếng hô của chủ nhà:

      “Đường tiểu thư! Tôi biết có trong nhà. Đừng có mà giả chết, hôm nay nếu còn nộp tiền nhà mời dọn ra ngoài cho!”

      Đường Tâm Nhu ôm đầu ai oán:

      “Rút cục cũng bị phát !”

      Nếu có thể, rất muốn giả chết. Chuyện đến nước này cũng đành mở cửa cho .

      “A? Bà chủ, xin chào! Sao hôm nay lại rảnh rỗi tới thăm tôi vậy? Hoan nghênh! Hoan nghênh! Mời bà vào trong uống chén trà.”

      vội mở rộng cửa đồng thời bày ra khuôn mặt tươi cười, nịnh nọt.

      thân thể mập mạp vừa nhìn biết ngay bị thừa chất dinh dưỡng quá mức thở phì phò bước vào cửa, làm toàn thân nục nịch đầy mỡ cũng lắc lư theo.

      !” Bà chủ nhà tay chống hông, tay kia chỉ thẳng vào mặt chất vấn: “Vừa nãy tại sao ra mở cửa?” Hai cánh tay mập mạp vung vẩy, tay áo rộng thùng thình như phấp phới trước gió.

      “Bà chủ, oan cho tôi quá. Khi nãy tôi đứng ban công nên mới nghe thấy thôi.”

      rất nhanh viện lý do.

      Bà chủ nhà đương nhiên tin lời . Dù sao mục đích hôm nay đến đây là để thu tiền, cần nhiều lời vô nghĩa, bà ta trực tiếp thẳng vào vấn đề:

      mau nộp hai tháng tiền nhà cho tôi!”

      “Việc là thế này, tôi cũng định tìm bà. Trước mắt tôi thiết kế bộ sưu tập mùa thu mới nhất, định gửi , đến lúc đó chắc chắn kiếm được rất nhiều tiền. Chờ sau khi tôi trở thành nhà thiết kế, nhất định thiết kế bộ cho bà, đảm bảo cả Đài Loan chỉ mình bà mới có thể mặc vừa.”

      muốn tôi béo phì sao?”

      ! ! ! Sao có thể như vậy, bà suy nghĩ nhiều quá đó thôi.”

      “Hừ! Lần nào chẳng như vậy, kết quả sao, quần áo cả năm bán được, tiền thuê nhà tháng nào cũng khất.”

      Đường Tâm Nhu đáng thương buồn rầu : “ có cách nào khác! Người ta chỉ là trợ lí bé mà thôi.”

      “Thế hai tháng tiền nhà đâu?”

      “Chuyện này cũng khó, đúng lúc tôi vừa mới thất nghiệp, nên…” Những giọt lệ lấp lánh ở khóe mắt , run rẩy ngừng.

      “Cái gì? Thất nghiệp! Đùa à! Nơi này phải chỗ cứu tế bọn thất nghiệp. có tiền lập tức dọn .”

      Đường Tâm Nhu hoảng hốt, phải bắt ra ngủ ngoài đường đấy chứ? Nhất định là do bản thân mình giả bộ đáng thương chưa đủ. có cách nào khác, từ trước đến nay sở trường của chính là giả bộ đáng thương!

      “Bà chủ! Đừng như vậy mà. Bà “đại độ lượng”[1], thư thả cho tôi vài ngày được ?”

      cố ý cười nhạo bụng tôi bự đúng ?”

      phải, phải mà! tôi rất kính trọng bà, trong mắt tôi bà rất có ‘trọng lượng’”.

      “Cái gì! còn cười tôi béo hả!”

      Oa… oa… oan uổng quá! cố ý, chẳng qua là tưởng tượng phong phú chút, cũng ngờ rằng bà chủ nhà lại nghĩ đến những từ đồng nghĩa kia.

      “Hôm nay còn nộp tiền thuê nhà lập tức dọn để tôi cho người khác thuê!”

      “Oa… oa… Đừng tàn nhẫn như vậy chứ!” tiếp tục bày ra bộ dáng đáng thương, nước mắt vòng quanh…

      “Tôi nộp!” Đinh Vũ .

      Lời này làm cả hai người cùng giật mình, ánh mắt kinh ngạc đồng thời hướng về phía .

      Đường Tâm Nhu cho rằng mình vừa nghe lầm, khó tin hỏi lại: “ vừa cái gì?”

      Bề ngoài giống như nữ thần lương thiện kì thực cất giấu thủ đoạn ma quỷ, giơ nanh hướng về phía con mồi “thánh thiện” mỉm cười:

      “Tôi muốn thuê phòng này!”

      [1] : 肚量: từ này vừa có nghĩa là độ lượng, vừa có nghĩa là bụng, dạ dày.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :