1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[CĐ-Sắc] Cẩm Tú Đỉnh - Thần Vụ Quang (Hoàn ~~~~)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. NGOC THAO DINH

      NGOC THAO DINH New Member

      Bài viết:
      1
      Được thích:
      2
      mỗi lần đăng chương mới là lại coi lại từ đầu cho có cảm giác nó dài.
      Ly VũHaruka.Me0 thích bài này.

    2. Haruka.Me0

      Haruka.Me0 (╯=▃=)╯︵┻━┻• ̄ω ̄• N0♡Thịt - (╯=▃=)╯︵┻━┻ Staff Member Senior Editor Moderator

      Bài viết:
      1,233
      Được thích:
      32,354
      [​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG]
      Chương 8

      Khi Mục Thư Yến phát ra tranh chữ do Hoàng hậu tự tay viết thấy đâu, cảm giác giống như mọi thứ đều sụp đổ. Có thể được Hoàng hậu ban thưởng là vinh hạnh biết bao, kết quả chưa tới nửa canh giờ đánh mất đồ được tặng. Tuy rằng chuyện này đến mức phải trị tội nàng, nhưng về sau nàng muốn được Hoàng hậu coi trọng vô cùng khó khăn, đừng chi đến việc được nở mày nở mặt.


      Những người khác nhìn thấy chuyện như vậy cũng biết nên tiếp tục ở lại, rối rít đứng dậy cáo từ. Ngay cả hai phi tần cùng ở chung trướng với Mục Thư Yến cũng ra ngoài để tránh hiềm nghi.


      lâu sau, trong lều trướng vốn là nơi cười rộn rã, trở nên vắng ngắt.


      “Tỷ tỷ, vậy phải làm sao bây giờ, thơ của Hoàng hậu thấy, hơn nữa lại có nhiều người biết việc này. Chút nữa thôi truyền ra, đến lúc đó muội muốn đền tội với Hoàng hậu cũng biết từ đâu!”


      Mục Thư Yến đến đây bật khóc, đồ vật bị mất vô cớ, nàng vì chuyện này mà bị liên lụy quá oan uổng.


      Mục Thư Du hề an ủi Mục Thư Yến, mà quay sang với cung nữ đứng gần đó:


      “Nơi này cần các ngươi hầu hạ, lui xuống hết .”


      Chờ cung nữ rời khỏi rồi, Mục Thư Du mới nhìn Mục Thư Yến lệ rơi ngừng lắc đầu thở dài:


      “Trước đây tỷ biết bao nhiêu lần, lòng người hiểm ác, đặc biệt là người trong cung này, muội đúng là nghe lọt tai câu nào, biết đề phòng chút nào cả.”


      “Lúc này tỷ tỷ thế có ích gì, sau này muội cần đề phòng người nào nữa rồi, việc thành ra thế này còn ai để ý đến muội nữa chứ.” Mục Thư Yến nức nở nghẹn ngào, khóc ngừng.


      “Thôi nào, đừng khóc, hôm nay tỷ chỉ muốn cho muội biết, hậu cung này ghê gớm thế nào, thiệt thòi chút mới có thể nhớ kĩ. Như Ý, đem thơ của Hoàng hậu ra đây.”


      Mục Thư Yến vừa nghe lập tức nín khóc, nhìn Như Ý cầm bức tranh chữ đưa đến, nàng xem xét cẩn thận, quả nhiên là bút tích của Hoàng hậu, nàng mừng rỡ nhưng vẫn cảm thấy khó hiểu:


      “Tỷ tỷ, rốt cuộc là như thế nào, thơ này là tỷ sai Như Ý giấu ư?”


      tới cũng khéo, hôm nay lúc cùng Thục phi, Văn phi học bắn cung, tỷ bị hai người kia lừa gạt phen, cho nên vừa nghe bọn họ thêm lời tốt để Hoàng hậu ban thưởng tranh này cho muội, tỷ liền để tâm ngay. Như Ý vốn cũng biết được mấy chữ, tỷ kêu nó sao chép lại tranh chữ này ra bản, đặt bản sao chép lên bàn để đề phòng. ngờ, quả nhiên xảy ra chuyện.”


      “May mắn có tỷ tỷ giúp muội, Thục phi ác độc cần phải , người Nham Chích quốc luôn hung hăng tàn bạo, chỉ là vì sao Văn phi lại thông đồng với nàng ta làm bậy hãm hại chúng ta? Như Ý tuy là biết viết chữ, nhưng bút tích căn bản giống, sao có thể lừa được người trộm thơ?”


      Mục Thư Du cười tiếng: “Chuyện trộm đồ đương nhiên là phái nô tài làm, chủ nhân sao có thể tự mình ra tay. Nô tài biết chữ có mấy người chứ? Coi như biết chữ cũng thể phân biệt được bút tích của ai, nên đều cho rằng tờ giấy Tuyên Thành bàn chính là thứ cần lấy.”


      “Chẳng lẽ đây là kế sách của tiện phụ Trần Vi kia?” Người Mục Thư Yến hoài nghi đầu tiên là Thục phi.


      Mục Thư Du đáp, xoay lại hỏi Như Ý: “Ngươi nhìn thấy kẻ trộm tranh chữ đúng ?”


      “Hồi Thái phi, nô tỳ nhìn thấy, chỉ là trông lạ mặt lắm, biết là người của cung nào.”


      Mục Thư Yến nghe vậy lập tức giậm chân: “Tỷ tỷ thần cơ diệu toán như vậy, tại sao lại bắt chúng tại trận, để cho họ biết lợi hại của chúng ta.”


      “Nha đầu ngốc, bắt sao? Tên nô tài kia nhất định tìm mọi cách giải thích, càng khai ra kẻ sai bảo , muội có thể bắt được kẻ chủ mưu hay sao? Cho dù có kinh động đến chỗ Hoàng hậu, Hoàng hậu cũng vì chuyện này mà để người trong cung sinh thị phi. Cho nên, chi bằng ta cứ để kẻ ăn cắp tự cho rằng hoàn thành nhiện vụ, làm thỏa mãn tâm nguyện của bọn họ. Họ muốn hãm hại muội, nhất định truyền chuyện này tới tai Hoàng hậu. Đến lúc đó chờ Hoàng hậu triệu kiến, muội thấy ai huyên náo vui mừng chính là kẻ chủ mưu, cho dù tại thể làm gì, nhưng ít nhất cũng tìm được kẻ địch, sau này đề phòng họ cũng dễ dàng hơn.”


      Mục Thư Yến lập tức nín khóc mỉm cười: “Thư Yến cùng tỷ tỷ tại Ngọc Phù quốc chung sống nhiều năm, chưa từng biết tỷ tỷ có bản lĩnh như thế, đây đúng là kế hay. Vậy theo ý tỷ tỷ, muội đến chỗ Hoàng hậu phải thể như thế nào?”


      “Thơ muội làm mất, cứ việc bình thản tự nhiên, tuyệt đối được huênh hoang, ra vẻ nguy hiểm khiến người khác chán ghét.”


      Mục Thư Du dặn dò, sau đó giảng giải cho Mục Thư Yến hồi ngồi chờ Hoàng hậu phái người đến tìm.


      Chuyện quả nhiên tin truyền rât nhanh, đến hai khắc có người bên cạnh Hoàng hậu đến thỉnh Mục Thư Yến qua.
      Last edited by a moderator: 12/8/20

    3. Haruka.Me0

      Haruka.Me0 (╯=▃=)╯︵┻━┻• ̄ω ̄• N0♡Thịt - (╯=▃=)╯︵┻━┻ Staff Member Senior Editor Moderator

      Bài viết:
      1,233
      Được thích:
      32,354
      [​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG]
      Đến chỗ Hoàng hậu, Mục Thư Du và Mục Thư Yến thấy Tần Thừa Thích ở đó, Mục Thư Du thèm liếc nhìn Tần Thừa Thích lấy cái, chỉ cùng Mục Thư Yến thỉnh an.


      “Thái phi và Chiêu nghi cùng đến quả là quá tốt, nếu bản cung còn định cho người mời đây.”


      “Hoàng hậu có gì căn dặn?” Mục Thư Du cười hỏi.


      Còn chưa chờ Hoàng hậu , Tần Thừa Thích mở miệng: “Thái phi ngồi xuống rồi cũng muộn, mới vừa học bắn cung chắc cũng mệt mỏi rồi, ở đây có chung trà nóng Thái phi uống chút giải khát .”


      “Hoàng thượng là thiếu khách khí, trà này Hoàng thượng phẩm qua nước, sao có thể để Thái phi uống chứ.” Hoàng hậu vừa cười vừa .


      Tần Thừa Thích cũng cười: “Trẫm và Thái phi là chỗ thân thích, huống chi trẫm là vãn bối nên cũng quá chú ý điểm này, trà này nhiệt độ vừa phải, lại là trà Long đoàn của Xuyên Khúc quốc tiến cống khó có được, chỉ cần Thái phi chê là được.”


      xong, liền nhìn về phía Mục Thư Du, vẻ mặt kia chỉ có thể dùng hai chữ ‘dâm loạn’ để hình dung.


      Mục Thư Du cố kiềm chế cơn chán ghét dâng trào, đứng dậy tạ ơn: “Hoàng thượng ban tặng thần thiếp vui mừng kịp, sao dám chê bai.”


      Sau đó, nàng nhìn cung nhân bày chén trà ở trước mặt, ngồi yên động đậy.


      “Thái phi sao nếm thử, trà này hương vị cực kỳ thơm.” Tần Thừa Thích thấy Mục Thư Du uống trà lại hỏi.


      Văn phi ở bên cạnh nghe nhịn được: “Hoàng thượng ban tặng ngự trà, đây là điều vô cùng vinh hạnh, chúng thần thiếp cầu còn được, Thái phi sao lại nể mặt như thế, mau mau uống , Hoàng hậu còn có chuyện muốn hỏi Ngọc chiêu nghi đấy.”


      Mục Thư Du có cách nào, đành phải kìm nén bực bội nhấp miếng liền lập tức buông chung trà xuống.


      Tần Thừa Thích thấy vậy long nhan cực kỳ vui vẻ, nheo mắt nhìn lén Mục Thư Du, vẻ mặt kia giống như được hôn lên môi giai nhân vậy.


      Lúc này Hoàng hậu mới lên tiếng: “Kỳ cũng phải đại gì, chỉ là nghe có người nghị luận tranh chữ bản cung ban cho Ngọc chiêu nghi tìm thấy đâu, cũng biết chuyện này là hay giả, nên bản cung mới cố ý gọi Ngọc chiêu nghi tới hỏi chút. Nếu là bị người nào đó trộm mất, bản cung tuyệt đối dung tha, nhất định phải tra ra là ai dám cả gan làm loạn.”


      Mục Thư Yến vội vàng quỳ xuống: “Hồi Hoàng hậu, thần thiếp hề nghe có chuyện này, tranh chữ Hoàng hậu đích thân hạ bút, thần thiếp sao dám bảo quản cẩn thận, thơ kia thần thiếp sớm sai người cất giữ, chuẩn bị khi nào trở về cung treo lên để mọi người chiêm ngưỡng.”


      Lời này vừa ra, liền có tiếng người bật cười: “Ngọc chiêu nghi, bị mất chính là bị mất, Hoàng hậu rộng lượng trách tội muội, ngược lại muội che giấu như vậy, chính là mắc tội khi quân đó.”


      Mục Thư Du đưa mắt nhìn xem, người lên tiếng ai khác chính là Văn phi, như thế đủ kết luận kẻ ăn cắp là người của Văn phi, nếu giữa việc chưa chân tướng này, còn ai dám dùng giọng điệu khẳng định như vậy tranh chữ bị mất đây.


      “Hồi Hoàng hậu, tranh thơ quả thực chưa từng bị mất, Văn phi nương nương chắc là nghe lầm.”


      Văn phi cười lạnh: “Nghe lầm sao? Vừa rồi trong trướng có bao nhiêu người, chẳng lẽ ai cũng nghe lầm hết ư ? Nếu mất, chi bằng muội lấy ra cho Hoàng hậu nhìn xem, để tất cả mọi người yên tâm. Nếu muội mang tội che giấu. Nhưng nếu Ngọc chiêu nghi cẩn thận làm mất, muội cứ nhận sai là được, nơi này đều là tỷ muội với nhau cả.”


      “Văn phi muội muội nghe nghiêm trọng quá, Ngọc chiêu nghi đứng lên trước . Bản cung chỉ là lo sợ trong cung có người tâm địa bất chính. Đây cũng phải chuyện gì to tát, nếu Ngọc chiêu nghi thơ bị mất , vậy thôi .”


      Hoàng hậu muốn làm khó Mục Thư Yến, chỉ là nếu Văn phi bẩm báo chuyện này, nàng cũng thể hỏi đến. Nay nếu chủ sở hữu nó lên tiếng sao cũng cần phải truy cứu tiếp nữa.


      “Hoàng hậu, chuyện này cần phải làm cho ràng, nếu chẳng phải khiến người khác nghị luận sao, thậm chí có tâm tư bất kính, lừa gạt Hoàng hậu.”


      Tần Thừa Thích từ đầu đến cuối chỉ nghe, đây là chuyện hậu cung, chắc chắn tham dự, chỉ thỉnh thoảng liếc nhìn Mục Thư Du, thấy nàng nghiêm mặt cúi đầu , lại càng lộ vẻ lãnh diễm tuyệt sắc, trong lòng liền có chút lo nghĩ cho rằng nàng thích Văn phi làm khó Mục Thư Yến, vì vậy nhàn nhạt :


      “Trẫm mệt rồi, chắc hẳn Thái phi cũng rất mệt, Hoàng hậu sai người thông báo chuẩn bị hồi cung .”


      “Hoàng thượng, kêu Ngọc chiêu nghi phái người trở về lấy tranh chữ mất bao lâu chứ, muốn làm chuyện này, phải làm đến cùng mới được, thể để sau này người nào cũng có thể tùy tiện lừa gạt Hoàng hậu.” Văn phi dứt khoát chịu để yên.


      “Hoàng thượng, Hoàng hậu, thần thiếp cho rằng Văn phi nương nương rất đúng, chi bằng để cho Ngọc chiêu nghi sai người đem tranh thơ tới, chứng minh muội ấy chưa từng dối gạt Hoàng hậu nương nương.” Mục Thư Du bình tĩnh phụ họa Văn phi.


      Văn phi sững sờ, hiểu Mục Thư Du vì sao lại đồng ý với nàng, nhưng nàng có nhiều thời gian để cân nhắc, nàng cũng muốn nhìn xem Mục Thư Yến làm thế nào.


      Mục Thư Yến cũng kéo dài nữa, sai cung nữ thân cận của mình trở về mang thơ tới.


      Trong lúc chờ đợi, trong lều trướng hoàn toàn yên tĩnh, ai chuyện, lúc này Thục phi nở nụ cười :


      ra đây là việc , thần thiếp và Văn phi lẽ ra nên cùng Hoàng hậu phân ưu, muốn làm to chuyện này lên, quấy nhiễu Hoàng thượng Hoàng hậu được an tĩnh. Đều là do thần thiếp làm sai, theo thần thiếp thấy phẩm hạnh Ngọc chiêu nghi luôn rất tốt, muội ấy làm mất chắc chắn là mất đâu.”


      Lần này Văn phi lại càng ngây dại, hiểu sao Thục phi lại đổi chiều gió, đỡ cho Mục Thư Yến.


      Tần Thừa Thích gật đầu , chỉ giả bộ khép mắt dưỡng thần, kì thực trong khóe mắt thèm thuồng nhìn lén Mục Thư Du.


      Cung nữ nhanh chóng quay lại, hai tay nâng khay ngọc hình vuông, trong khay bày cuộn giấy Tuyên Thành, đem khay ngọc giao cho người bên cạnh Hoàng hậu liền lui xuống.


      Hoàng hậu cầm cuộn giấy Tuyên Thành trước mặt lên, mở ra nhìn kỹ hai lần, cười gật đầu:


      “Đúng là bút tích của bản cung, Ngọc chiêu nghi hoàn toàn là , Văn phi, vừa rồi muội nghe chuyện tranh thơ bị trộm, ngày mai muội giao kẻ bẩm báo đó cho bản cung, bản cung nhất định phải trách phạt để cảnh cáo.”


      Văn phi lập tức ngây dại, nếu trong tay Hoàng hậu là tranh , vậy chỉ có thể bản mà mình lấy được là giả ! Thực đúng là lũ nô tài vô dụng! Lại nghe Hoàng hậu giao kẻ bẩm báo ra, là có khổ khó , nàng có thể giao ai ra đây, nàng định giải thích đột nhiên thấy Thục phi nháy mắt với mình, liền đổi chủ ý vội vàng đồng ý.


      “Chuyện ràng, trẫm thấy Ngọc chiêu nghi chịu oan ức rồi, hồi cung trẫm đến Hòa Ninh điện với Ngọc chiêu nghi, cũng là để làm tâm trạng của Thái phi thoải mái hơn.”


      Những người khác lập tức quay sang oán hận Văn phi, nếu phải là nàng ta bày trò ra, Hoàng thượng chưa hẳn đến chỗ Ngọc chiêu nghi, mỗi người bọn họ đều có cơ hội, tại chẳng còn ai vui vẻ gì nữa.


      Vì vậy tất cả đứng dậy cáo lui, trở về thu dọn trang phục chuẩn bị hồi cung.


      Vừa ra ngoài, Văn phi liền bắt đầu trách móc Thục phi: “Tỷ làm vậy là có ý gì, tỷ và muôi vốn thương lượng xong, sao vừa rồi tỷ lại để cho mình muội ra mặt, tỷ lại lấy lòng đỡ cho bên kia, tỷ chơi xỏ muội đấy hả?”


      Thục phi cười khoác tay Văn phi: “Hảo muội muội, muội cho là tỷ tỷ như ta có nghĩa khí sao? Ta phát việc có điều ổn, liên tục dùng mắt ra hiệu, muội lại chẳng để ý tới, ta cũng hết cách, đành phải hành tùy theo hoàn cảnh, cũng là giúp muội thoát khỏi liên quan đấy thôi.”


      “Muội hiểu, thơ kia sao vẫn còn ở chỗ Mục Thư Yến, tỷ biết chuyện này là thế nào ?”


      “Muội muội nghe ta đây, ta thấy vẻ mặt Mục Thư Yến rất bình tĩnh, trong lòng sinh nghi rồi, sở dĩ ta chưa đỡ cho muội, thực ra là vì hôm nay bất luận thơ kia có mất hay , Mục Thư Yến cũng bình yên vô . Muội tuy thông minh nhưng cũng nên nghĩ kĩ , Hoàng thượng dâng trà cho Thái phi là có ý gì, muội còn hiểu ư?


      Hoàng thượng biết Hoàng hậu tìm Mục Thư Yến vì chuyện gì, vẫn thân thiết với Thái phi như thế, đơn giản chính là ám hiệu người ngoài đừng phải gây với Mục Thư Yến, việc ràng như vậy muội lại nhìn ra?


      Ta nghĩ Hoàng hậu cũng biết điều này, cũng muốn chuyện lớn hóa , theo ta thấy Mục Thư Yến đáng lo, Bình Khánh vương Thái phi mới là họa lớn, chỉ cần Hoàng thượng kính nàng ngày, địa vị Mục Thư Yến ở trong cung chỉ bay lên chứ giáng xuống, sớm muộn gì cũng nguy hiểm cho ta và muội, cho nên chúng ta tính sai cách rồi, haiz!”


      Thục phi xong liền bất đắc dĩ thở dài.


      Văn phi suy nghĩ chút, cảm giác Thục phi rất có lý: “Chỉ có tỷ tỷ là sáng suốt, xem ra chuyện tranh chữ kia chắc cũng là Mục Thư Du sai người động tay động chân. Nàng ta đúng là người quỷ kế đa đoan, nhưng mà muốn đem nước bẩn dội lên người muội đây cứ nằm mơ , ngày mai muôi tự có cách với Hoàng hậu. Ngày tháng còn dài, muội tìm cơ hội trừng trị ả Mục Thư Du đó, đến lúc đó để xem Mục Thư Yến còn có thể dựa vào ai!”


      Thục phi cười thầm trong lòng, ngoài miệng lại tán dương tài năng Văn phi tràn.


      Đến trước cửa cung, Mục Thư Du lấy lí do mệt mỏi từ giã Hoàng hậu, trở về thẳng vương phủ. Tần Thừa Thích thẳng đến Hòa Ninh điện dùng bữa tối.


      “Hôm nay làm cho Yến nhi chịu oan ức rồi, dù trẫm nhưng vẫn hiểu , là có người cố ý bày trò dọa Yến nhi sợ. ” Tần Thừa Thích dịu dàng an ủi Mục Thư Yến đứng bên.


      Mục Thư Yến còn chưa chờ Tần Thừa Thích xong, nước mắt là lã chã rơi xuống đất, giọng khóc thút thít :


      “Có câu kia của Hoàng thượng, oan ức hơn nữa cũng là gì, chỉ là thiếp ngờ mình lại bị ngta bày mưu hãm hại, nếu nhờ Thái phi cơ trí, thần thiếp biết bị trừng phạt thế nào nữa.”


      “Có trẫm ở đây sao để nàng bị trách phạt, đến ngồi cạnh trẫm, việc này sao lại liên quan đến Thái phi?”


      Tần Thừa Thích cũng biết chuyện hôm nay khá kỳ quặc, vốn cũng cho rằng Mục Thư Yến bị người hãm hại, kết quả tranh chữ của Hoàng hậu lại xuất làm cho thấy rất hứng thú, trong hậu cung này đúng là mưu kế ngừng tiếp nối nhau.


      Mục Thư Yến được Tần Thừa Thích an ủi, càng móc tim móc phổi ra cho , nàng cho rằng người trước mắt là phu quân của riêng mình, là người thân cận nhất, có lời gì là thể thổ lộ hết.


      Vì thế nàng tựa vai Tần Thừa Thích, nhàng đem mưu kế của Mục Thư Du kể ra hết, còn kể Mục Thư Du dạy bảo nàng như thế nào.


      Tần Thừa Thích càng nghe càng cao hứng, vốn tưởng Mục Thư Du chỉ có tướng mạo xinh đẹp, ngờ lại còn là quân sư mưu trí. Lúc ở bãi săn chỉ cho nàng theo Thục phi Văn phi học bắn cung, nàng liền có thể suy ra ba được như thế, phải là tài mạo song toàn sao.


      Nghĩ được như vậy, trong lòng lại đột nhiên lóe lên ý nghĩ: Trưởng công chúa chính thống Mục Thư Du liên tục bị quốc vương của Ngọc Phù quốc dâng cho , chỉ là khi đó cùng Thục phi hứng thú mặn nồng, muốn có thêm người Ngọc Phù tới phá hư tình thú, nên mới chưa tiếp nhận. Cho nên Mục Thư Du vốn nên là nữ nhân của , bất quá là ma xui quỷ khiến rối loạn nhân duyên. và Mục Thư Du cần phải nối lại duyên xưa trở thành đôi mới đúng.


      Sai, phải là cần phải, mà là nhất định phải, Mục Thư Du nhất định phải là người của mới được! Tần Thừa Thích vỗ lên vai Mục Thư Yến, gương mặt vô cùng kiên định.


      ---------

      Tối mai lên chương kế nha các nàng, up bù liên tục 3c nha :3

      ---

      @Oriole5185 Em phun nước khi beta đến câu "có thể dùng hai chữ dâm loạn để hình dung" :023:
      biết nhìn dâm loạn là nhìn thế nào. chị cho em mở rộng tầm mắt với :yoyo4:
      Last edited by a moderator: 12/8/20

    4. song ngư

      song ngư Well-Known Member Editor

      Bài viết:
      1,177
      Được thích:
      8,338
      a lo mà hưởng thụ mấy bà phi của mình , ôm mà lại suy nghĩ đen tối lên chị, đúng là ngựa đực mà, ở đó mà tiếc với hận nữa chứ:die::die::die::die::die:
      gió đông bắc, saoxoayHaruka.Me0 thích bài này.

    5. Hotaru_yuki

      Hotaru_yuki Member

      Bài viết:
      57
      Được thích:
      81
      Tình hình là dân tình ném gạch quăng đá Thích nhìu quá! Cơ mà cho ta ném ké 1 thúng gạch vs nhé! :yoyo61::yoyo61::yoyo61: thực Ngựa đực, ôm ng khác trg ng mà còn YY nữ chính :029::029::029:Ko bít j lun :fromabove:

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :