1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[CĐ-Sắc] Cẩm Tú Đỉnh - Thần Vụ Quang (Hoàn ~~~~)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Ngungoc96761102

      Ngungoc96761102 New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      0
      Tại sao mình ko đọc được

    2. Ngungoc96761102

      Ngungoc96761102 New Member

      Bài viết:
      2
      Được thích:
      0
      Làm thế nào để đọc được ạ

    3. AELITA

      AELITA Member

      Bài viết:
      79
      Được thích:
      54
      Lâu lắm r thấy có chương mới!
      Nàng ơi, sao lại dừng rồi T_T
      lananhtran51 thích bài này.

    4. KY_BIBG

      KY_BIBG Well-Known Member

      Bài viết:
      314
      Được thích:
      386
      Thế là bộ này drop luôn rồi hả ta

    5. Haruka.Me0

      Haruka.Me0 (╯=▃=)╯︵┻━┻• ̄ω ̄• N0♡Thịt - (╯=▃=)╯︵┻━┻ Staff Member Senior Editor Moderator

      Bài viết:
      1,233
      Được thích:
      32,354
      Chương 27


      Chuyện nàng cho Ô Nhạc Song vàng chỉ có Thu Hà biết được, mà nàng ở trước mặt Thu hà dối là vì Triệu gia mà cầu xin Tần Thừa Thích.


      Vì lúc ấy chỉ có Ô Nhạc Song cùng Thu Hà ở đó nên nàng cứ đinh ninh rằng Thu Hà truyền lời cho Triệu gia, nhưng nay Tần Thừa Thích lại biết , chẵng lẽ nàng ta đồng thơi truyền tin cho cả Triệu gia lẫn Tần Thừa Thích.


      Nếu vậy Tần Thừa Thích phải biết rằng chuyện mình cầu tình vì Triệu gia chứ, nhìn bộ dáng này của , chẳng lẽ Thu Hà lại lựa chọn tin tức rồi mới truyền?


      Mục Thư Du nghĩ ra, ngày hôm qua còn tràn đầy tự tin, hôm nay bị Tần Thừa Thích hỏi chút liền rối loạn.


      còn lời nào để ?”


      Tần Thừa Thích nhìn Mục Thư Du im lặng liền : “Thư Du, nàng làm cho trẫm quá thất vọng rồi, phụ tâm ý của trẫm, Ô Nhạc Song cũng vậy cần đến ân điển của trẫm nữa, lần này trẫm nhất định thể tha được.”


      “Cầu xin Hoàng Thượng khai ân, là thần thiếp chủ động đến vấn an Ô thục nghi, liên quan đến nàng ấy, thần thiếp tự nguyện chịu phạt, cầu xin Hoàng Thượng cần xử người vô tội.”


      “Nếu như nàng ta nhận đồ nàng tặng mới là vô tội, nàng cho rằng trẫm dám phạt nàng có phải ? |Nàng phạm tội khi quân phạm thượng, tự thân khó bảo toàn còn muốn vì người khác ra mặt sao?” Tần Thừa Thích thanh cao dần.


      Mục Thư Du nhìn tên nam nhân tuyệt tình trước mặt, nghĩ đến bộ dạng tiều tụy của Ô Nhạc Song, hôm qua nàng còn nhẫn nhịn chịu nhục nhã của Bạch Tử Nhược vì đại cục, nhưng hôm nay dù nàng có hạ thấp mình khẩn cầu cũng mềm lòng, tâm trạng đột nhiên tức giận.


      “Thần thiếp tự biết tội, chỉ là Ô thục nghi tấm chân tình vì Hoàng Thượng, hôm nay thân thể là gầy đến thể nhận ra, mong Hoàng thượng khai ân tha cho nàng . Từ đầu đến cuối Ô thục nghi chẳng lời nào mà lại chịu oan ức, mong Hoàng Thượng nghĩ lại.”


      Tần Thừa Thích chau mày: “Trẫm ngoại trừ bắt Ô Nhạc Song chuyển đến Nhã điện ra, hề xử phạt điều gì. Sao từ miệng nàng lại thành xử oan nàng ta! Trẫm từng cho nàng chuyện với nàng ta, nàng có nghe lời của trẫm sao, còn ở đây giải thích gì nữa?”


      “Ô thục nghi biết vì sao Hoàng Thượng lại đuổi nàng ấy tới Nhã điện hoang vắng, mỗi ngày tâm tâm niệm niệm nhớ về Hoàng thượng, Hoàng Thượng nhìn thấy tấm lòng của nàng ấy hay sao, hay là vì Bạch Chiêu hoa kia mà Hoàng thượng vứt bỏ Ô thục nghi? Nhìn dáng vẻ kia của Ô thục nghi cũng biết nàng ấy chẳng sống được bao lâu nữa, Hoàng thượng vẫn khăng khăng thần thiếp mê luyến nàng ta? Bất luận thần thiếp có bao nhiêu lần Hoàng thượng cũng tin. Hôm nay thần thiếp giải thích nữa, dù sao cũng còn mặt mũi để sống, vậy còn phạm tội khi quân phạm thượng, thần thiếp nhận tội, cầu xin Hoàng thượng giáng tội!” Mục Thư Du xong liền thẳng tắp quỳ mặt đất.


      Đáng thương Ô Nhạc Song vì nàng mà bị liên lụy, nhưng nàng cũng thể lo cho Ô thục nghi nữa, tự cầu đa phúc vậy, những gì cần nàng cũng .


      “Nàng cho rằng trẫm dám xử trí nàng?” Tần Thừa Thích giận quá hóa cười.


      Mục Thư Du nghe vậy dập đầu lạy ba cái: “Quân vô hí ngôn, thần thiếp sao dám hoài nghi Hoàng Thượng, chỉ cầu mong được chết nhanh!”


      “Tốt! Tốt! Tốt! Nàng thực có cốt khí, còn muốn thay trẫm sao. Vu Trung!” Tần Thừa Thích bị Mục Thư Du làm cho tức giận liền ba chữ tốt.


      “Hoàng Thượng.” Vu Trung lập tức đến, nhìn sắc mặt của Tần Thừa Thích lại nhìn bộ dáng của Mục Thư Du liền biết chuyện này ổn.


      “Thái phi khi quân phạm thượng tự nguyện muốn chết, trẫm thành toàn cho nàng, sai người ban thưởng rượu cho Thái phi…”


      Vu Trung vội vàng lăn vòng đến bên chân Tần Thừa Thích cầu xin: “Hoàng Thượng nghĩ lại a, Thái phi đối với Hoàng Thượng từ trước đến nay ngoan ngoãn phục tùng, lòng vì Hoàng Thượng suy nghĩ.


      Thái phi trẻ tuổi có chỗ đúng Hoàng Thượng khiển trách dạy bảo nàng là được, sao lại vì chút chuyện mà ra lệnh giết, chờ Hoàng thượng hết giận nghĩ lại vô cùng hối hận! Cầu xin Hoàng Thượng khai ân! Thái phi, ngài mau nhận sai với Hoàng Thượng !”


      Mục Thư Du vô cùng nghẹn khuất, chết chết, so với lăng trì cực hình rượu độc cũng tệ, có lẽ lần này nàng được đầu thai đến địa phương tốt đây.


      “Mặc dù Hoàng Thượng giáng tội, thần thiếp cũng còn mặt mũi mà sống, bằng chết , thần thiếp tạ Hoàng Thượng ân điển.”


      Thái phi có phải bị choáng váng rồi hay . Hoàng thượng ràng chậm chạp hết, nàng lại còn cầu xin được chết, Vu Trung gấp đến độ đầu đầy mồ hôi, đáng tiếc Thái phi lại cảm kích.


      “Trẫm có lỗi với nàng chỗ nào mà nàng còn mặt mũi sống, trẫm đối tốt với nàng thế nào lẽ nàng thấy? Mục Thư Du, nàng còn có lương tâm hay !?” Tần Thừa Thích cũng bị bướng bỉnh của Mục Thư Du làm cho tức điên.


      “Hoàng Thượng nếu có lòng, vì sao liên tiếp mấy năm qua cự tuyệt thần thiếp tiến cung, có thể thấy được Hoàng Thượng căn bản có ý định tiếp nhận thần thiếp. Sau khi thần thiếp xuất giá, cho dù tuổi trẻ thủ tiết cũng hề có câu oán hận, lúc này Hoàng Thượng lại đem thần thiếp ra làm trò tiêu khiển. Khiến cho hôm nay nữ nhân trong hoàng cung chỉ cần là người có phẩm cấp chút đều có thể mở miệng lăng nhục thần thiếp. Thử hỏi như vậy sống có ý nghĩa gì! Vu công công cần thay ta cầu tình, hôm nay tuy Hoàng Thượng khoan dung độ lượng, sau khi trở về ta cũng muốn tự sát, bằng Hoàng Thượng ban thưởng rượu còn có thêm chút thể diện!”


      Vu Trung là hoàn toàn ngớ người, Thái phi cương quyết như vậy là tâm muốn chết sao?!!


      “Được! Trẫm thành toàn cho nàng, đồ nữ nhân có lương tâm, uổng cho tấm lòng trẫm!” Tần Thừa Thích tiện tay đem chén trà bàn ném về phía Mục Thư Du, đáng tiếc có ném trúng cơ thể, chén trà rơi nát mặt đất.


      Mục Thư Du vừa rồi xúc động là lòng muốn chết, nhưng lúc này lại bỏ ý nghĩ này, xem bộ dáng Tần Thừa Thích cũng muốn nàng chết.


      Tần Thừa Thích là kẻ sát phạt quyết đoán phải là nàng chưa thấy, nào có dông dài như vậy sớm câu xong việc, vô cùng nhẫn tâm.


      Hôm nay thấy mắng nàng té tát còn muốn cho nàng chết, nếu đúng gần như vậy sao chén trà lại trúng nàng?


      Nếu có thể chết đương nhiên là tốt nhất, uống rượu độc xong biến thành cái dạng gì còn chưa biết, nhưng ai biết đầu thai vào cái tình huống nào.


      Sau khi suy nghĩ cẩn thận, Mục Thư Du trong lòng có chủ ý, mình thể luôn là bị người đùa giỡn a, cũng phải phản kích mới được.


      Vừa vặn thử dò xét cem Tần Thừa Thích rốt cuộc đối với nàng là thái độ gì, chỉ là da thịt phải chảy máu xíu, nhưng trong cung này nhẫn tâm thành công được.


      Vì vậy dập đầu xuống: “Thần thiếp mắc tử tội, xin được tự mình chết.”


      xong liền nhặt mảnh vụn chén trà mặt đất, đâm mạnh vào gân tay.


      đợi nàng đâm sâu vào tay, thân thể chợt bị người nào đó kéo tới, đoạt lấy mảnh sứ vụn trong tay nàng.


      “Nàng điên rồi phải ! Vu Trung, nhanh gọi thái y.” Tần Thừa Thích mặt mày tái nhợt, ném mảnh vụn ra chỗ khác, khẩn trương xem cánh tay Mục Thư Du. May mà đâm sâu, cánh tay chỉ có vết máu , nhưng da Mục Thư Du lại rất trắng, làm cho người khác nhìn thấy mà giật mình.


      Thành công? Quả nhiên Tần Thừa Thích bỏ được nàng, như thế mọi chuyện càng dễ dàng.


      Để Tần Thừa Thích đỡ nàng, Mục Thư Du cúi đầu : “Hoàng Thượng cần gọi thái y, đợi đến khi trở về vương phủ kết cục vẫn vậy, cần gì để thái y chạy qua vô ích.”


      Vu Trung mặc dù vô cùng sợ hãi, nhưng thấy cổ tay Thái phi cũng quá nặng, liền lấy bông đến băng bó cho nàng, chỉ là Thư Du chịu phối hợp.


      Tần Thừa Thích lấy mấy miếng bông từ tay Vu Trung ấn mạnh lên tay nàng rồi băng lại vài vòng, hồi lâu mới thở dài ôm nàng :


      “Là trẫm trách lầm nàng, Thư Du nên tức giận, trẫm nên suy nghĩ lung tung, lát nữa để cho Nhạc Song quay về Tĩnh điện, nàng cần lại dọa trẫm.”


      “Hồi bẩm Hoàng thượng, thần thiếp có ý dọa Hoàng Thượng, thần thiếp quả muốn sống.” Mục Thư Du cực kỳ nghiêm túc biểu đạt thái độ của mình.


      “Được rồi, trẫm biết nàng bị ủy khuất, là trẫm tốt, nếu nàng đánh trẫm hai cái hả giận, được ?” Tần Thừa Thích xong liền kéo tay Mục Thư Du đánh lên người mình.


      Mục Thư Du lập tức giãy ra, mở to hai mắt, nước mắt dâng lên: “Hoàng Thượng, này là thế nào. Thần thiếp chưa bao giờ oán trách Hoàng Thượng, những lời vừa rồi với Hoàng Thượng đều là nhảm, nhưng thần thiếp chịu nổi bị người khác nhục nhã, mới nghĩ chết cho xong chuyện.”


      Vu Trung cũng đột nhiên quỳ rạp xuống đất khóc ròng :


      “Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tài hiểu được ủy khuất của Thái phi, hôm qua thấy Hoàng Thượng tức giận vì Thái phi gặp Ô thục nghi chuyện mới dám nhiều lời. Hoàng Thượng là người hiểu Thái phi nhất, Thái phi ngày thường luôn đối xử hiền hòa với mọi người, chỉ là trưa hôm qua Bạch Chiêu Hoa ra những lời quả thực rất khó nghe, nô tài muốn khuyên can cũng bị Bạch Chiêu Hoa mắng trận. Thái phi là người khoan dung độ lượng mà cũng chịu được những lời độc ái này. Bạch Chiêu Hoa lại còn bức Thái phi phải thề bao giờ tiến cung nữa, nô tài thực bất bình thay Thái phi!”


      “Tên nô tài nhà ngươi cần thêm dầu thêm mỡ, tưởng trẫm biết sao? Trẫm đương nhiên tìm hiểu chân tướng, mặc dù nghe Bạch Chiêu hoa thuật lại nhưng đương nhiên tin lời của bên.” Tần Thừa Thích rất hiểu tính tình tên nô tài này.


      Vu Trung nghe liền dám thêm gì nữa, chỉ dập đầu : “Hoàng Thượng thánh minh, nô tài tuy là phóng đại chút ít, nhưng Bạch Chiêu Hoa xác thực rất nhiều điều khó nghe a.”


      “Bạch Chiêu Hoa thần thiếp bất chấp lễ nghĩa liêm sỉ quyến rũ Hoàng Thượng, cho dù thân phận phẩm cấp cao hơn nữa cũng thể khiến nàng tin phục, càng có khả năng bắt nàng làm lễ quỳ lạy, cho dù là lễ tham kiến cũng thể. Còn thần thiếp là sỉ nhục của Hòa Hi quốc, chờ khi nào biết lễ nghĩa liêm sỉ rồi đến trước mặt nàng ra vẻ ta đây cũng muộn.” Mục Thư Du nghiêm mặt đem những lời bạch Tử Nhược lại cho Tần Thừa Thích nghe.


      “Đây đúng là quá mức, trẫm phạt nàng ta để trút giận cho Thái phi.”


      Mục Thư Du vừa nghe giọng điệu này của Tần Thừa Thích liền biết phạt nặng Bạch Tử Nhược, khẳng định là nhiệt tình mới mẻ còn bỏ được, vì vậy nhàng cười tiếng:


      “Hoàng Thượng cần như thế, những câu Bạch Chiêu Hoa đều đúng , sao có thể phạt nàng, chẳng phải lai oan uổng người tốt?”


      Tần Thừa Thích nhìn về phía Mục Thư Du: “Vậy nàng nghĩ trẫm nên làm thế nào?”


      “Thần thiếp chưa bao giờ có bất kỳ cầu gì, là Hoàng Thượng cầu thần thiếp tiến cung, thần thiếp hôm nay quan tâm người ngoài gì nữa, tại cũng chỉ cầu xin Hoàng Thượng có thể đối đãi tốt với Thư Yến, ban cho Ngọc phù quốc chút ít ân điển, thần thiếp cũng cần tiếp tục nhớ thương.”


      Tần Thừa Thích nhìn chằm chằm Mục Thư Du, ngoài vẻ kiều diễm mặt có chút gì sợ hãi nhìn lại . Ánh mắt sáng trong, hiển nhiên là sợ chết, chẳng lẽ nàng vẫn buông tha cho ý muốn chết, lập tức liền :


      “Nếu nàng còn tìm đến cái chết, trẫm tìm người chôn cùng nàng.”


      “Người chết như đèn tắt, thần thiếp quản được những chuyện sau khi qua đời, chỉ trách bọn họ xui xẻo, hi vọng kiếp sau có thể đầu thai tới nhà tốt hơn.”


      Tần Thừa Thích lúc này mới cảm nhận được, Mục Thư Du bây giờ là dầu muối vào, vì vậy híp nửa mắt đưa tay sờ mặt Mục Thư Du giọng hỏi: “Nàng muốn thế nào mới bằng lòng buông tha ý muốn tìm cái chết đây?”


      “Cầu xin Hoàng Thượng bãi bỏ phong hào của thần thiếp, cho thần thiếp tìm chỗ thanh tĩnh áo vải bình dân sống qua ngày, từ nay về sau bao giờ tiến cung nữa.” Đây là kết cục mà Mục Thư Du luôn tha thiết ước mơ.


      Tần Thừa Thích cười cười, cúi đầu khẽ hôn lên môi Mục Thư Du cái: “Thú vị, chưa có ai dám đôi co với trẫm như vậy, trẫm thể để nàng chịu uất ức được. Vu Trung, truyền ý chỉ của trẫm, Bạch Chiêu Hoa đối với Bình Khánh vương Thái phi bất kính, lập tức cách chức làm phu nhân, dời khỏi Hòa thanh điện, chuyển đến Nhã điện, có ý chỉ của trẫm được phép ra khỏi Nhã điện nửa bước, về sau nếu có cung phi nào dám mạo phạm Thái phi, cứ y theo lệ này mà xử lý.”


      “Vâng, nô tài tuân chỉ.” Vu Trung vui tươi hớn hở xuống, lần này muốn tự mình truyền chỉ, xem chút nữ nhân này còn lớn lối thế nào được.


      Bất quá Thái phi cũng là có khí phách, vừa tìm cái chết liền lập tức lấy mảnh vụn đâm vào cổ tay, còn dám đôi co cùng Hoàng Thượng, khiến cho Hoàng thượng thỏa hiệp, quả đơn giản!


      Lại Hoàng thượng ném cái ly kia cũng cũng giả bộ, hai nguwoif kia làm ầm ĩ chỉ có là bị dọa đổ mồ hôi lạnh.


      Mục Thư Du chờ Vu Trung ra ngoài liền : “Hoàng Thượng như vậy bất quá là bịt tay trộm chuông thôi, bất quá thần thiếp cũng phải là người lí lẽ, vẫn nên cảm tạ ân điển Hoàng Thượng.”


      “Trẫm còn biết nàng là người có cừu tất báo, hôm nay vừa lòng chưa?”


      “Thần thiếp là người có ân tất báo, Bạch Chiêu Hoa chịu phạt thần thiếp sao phải vui mừng, những người trong hậu cung thăng chức hay giáng chức đều liên quan đến thần thiếp, thần thiếp chỉ cần làm tốt vị trí Thái phi thôi. Hoàng thượng mới nhẫn tâm xử trí liền xử trí, còn ném cái ly vào đầu thần thiếp đây!” Mục Thư Du rúc vào trong ngực Tần Thừa Thích mềm giọng tố khổ.


      Tần Thừa Thích khỏi nở nụ cười: “Thái phi đây là dùng cương nhu đối phó trẫm? Trẫm nào có quyết đoán như Thái phi, cái ly kia cách Thái phi xa đó.”


      “Hoàng Thượng giáng chức Bạch Chiêu Hoa làm phu nhân, lại đem nhốt nàng vào Nhã điện, trong lòng bỏ được sao? “


      “Nếu bỏ được, Thái phi đồng ý cho trẫm tha tội nàng ấy sao?”


      Mục Thư Du đôi mắt sáng mang ý cười liếc nhanh Tần Thừa Thích: “Tất nhiên có thể, thần thiếp sau này núp hề tiến cung là được.”


      “Trẫm bó tay với nàng, trẫm đây buông tha cả hậu cung cũng bỏ được Thái phi đây.”


      là hoa ngôn xảo ngữ! Mục Thư Du cho là đúng, diễn trò tán tỉnh ai đây? Vì vậy liền đem mảnh vải cổ tay kéo xuống.


      “Mấy ngày nay nóng quá, che kín thế này tốt.”


      Nhìn miệng vết thương ửng đỏ, Tần Thừa Thích : “Trẫm sai người mang ít thuốc xoa cho nàng.”


      cần, kỳ thần thiếp biết loại thuốc đối với loại vết thương thế này rất có hiệu quả.”


      Tần Thừa Thích tò mò hỏi: “Thuốc gì?”


      Mục Thư Du mềm mại đáng cười tiếng, áp vào bên tai Tần Thừa Thích khẽ hé đôi môi đỏ mộng :


      “Thần thiếp nghe “kim tân ngọc dịch” *đối với miệng vết thương giải độc rất tốt, mà Hoàng Thượng lại giống người phàm, biết Hoàng Thượng có thể vì thần thiếp thử lần?” xong Mục Thư Du còn khẽ thở dốc tiếng.


      (* Nước miếng đó )


      Tần Thừa Thích hai mắt tỏa sáng, cúi đầu liếm lên vết thương của Mục Thư Du chút : “Thái phi cảm giác như thế nào?”


      Mục Thư Du hít hơi, hơi nhíu mày, ra càng giống như rên rỉ: “Hồi bẩm hoàng thượng, thần thiếp chỉ cảm thấy vừa tê dại lại vừa nhột, còn có chút đau nhói, “ngọc dịch” vủa Hoàng Thượng làm cho thần thiếp vừa thoải mái lại hơi khó chịu.”


      Hơi thở Tần Thừa Thích cũng dồn dập, ôm sát giai nhân trong ngực tha, vừa mút vừa liếm lên vết thương.


      “Hoàng Thượng, thần thiếp là tốt lên rất nhiều, mau dừng lại .”


      Tần Thừa Thích ngẩng đầu lên cụng trán Mục Thư Du thấp giọng cười : “Thái phi đúng là bảo bối, trẫm dừng lại được, trẫm còn có loại “ngọc dịch” khác cho Thái phi hưởng thụ đây.” xong liền đâm hai cái mông eo Mục Thư Du.


      Mục Thư Du hai má tuy ửng đỏ, nhưng cũng đưa tay đưa tới phần nổi lên quần Tần Thừa Thích chà ma sát, sau đó chủ động hôn Tần Thừa Thích, đem lưỡi của mình đưa vào miệng . Tần Thừa Thích lập tức dùng sức liếm láp, hai người ôm chặt dây dưa cùng chỗ.


      “Nàng làm sao vậy?” Tần Thừa Thích muốn cởi tà áo Mục Thư Du lại bị nàng đẩy ra.


      “Thần thiếp chỉ là quen hương vị người Hoàng Thượng.”


      Tần Thừa Thích kéo Mục Thư Du qua hôn cái cười : “Trẫm sớm nghe Vu Trung , nàng thích mùi son phấn của Bạch Tử Nhược nên lệnh nàng ta khi gặp trẫm được dùng phấn son. Sáng nay nàng ta đến hề dùng, mà trẫm cũng ngửi ra, Thái phi còn ăn dấm chua cái gì?”


      Lời này vừa thốt ra hai người đều ngây ra, Mục Thư Du lạnh mặt liếc nhìn Tần Thừa Thích, còn Tần Thừa Thích lại vẻ mặt hối tiếc vì cao hứng lỡ miệng.


      “Hoàng Thượng nên nghỉ ngơi chút , thần thiếp xin cáo lui.” Sau đó lại đẩy Tần Thừa Thích ra xoay người mất, nàng chỉ tùy tiện thử dò xét câu nam nhân này liền lòi đuôi, làm cho người khác buồn nôn!


      Nàng bản có ý định làm cho Tần Thừa Thích thực được, tại vừa vặn có lý do thoát thân, đối với nam nhân, sao có thể cho thỏa mãn được, treo lơ lửng mới tốt.


      “Nàng đâu vậy, cùng trẫm trò chuyện cũng muốn?” Tần Thừa Thích quả bỏ được.


      Hòa thanh điện xem Vu Trung truyền ý chỉ để giải sầu.”


      Thấy Mục Thư Du bỏ quay đầu lại, Tần Thừa Thích trong lòng thất vọng nhưng cũng an tâm, ít nhất nha đầu kia buông tha ý niệm tự sát, những thứ khác cứ túy ỳ nàng nháo . Chỉ tiếc Bạch Tử Nhược mới theo mình thời gian ngắn liền thể tiếp tục đụng vào, nhưng chỉ cần nghĩ tới qua đoạn thời gian nữa dỗ được Mục Thư Du trở lại liền cao hứng, thèm nhớ tới chuyện Bạch Tử Nhược nữa.


      Mục Thư Du từ Trường tuyên điện ra, Như Lan Như Ý lập tức vây quanh đến: “Thái phi, ngài có chuyện gì chứ?”


      có việc gì, Vu tổng quản đâu?”


      “Vu tổng quản sai người chuẩn bị thánh chỉ, chờ Hoàng Thượng xem qua ạ.” Như ý đáp.


      Mục Thư Du quay đầu quả nhiên thấy Vu Trung tiến vào điện, liền đúng tại chỗ chờ .


      “Ơ, Thái phi, sao ngài lại đứng chỗ này, nô tài sai người mang cho ngài cái ghế.”


      cần, ta chỉ là muốn cùng Vu tổng quản Hòa thanh điện nhìn chút.” Mục Thư Du vừa cười vừa .


      Vu Trung cười con mắt híp lại thành kẽ hở : “Thái phi muốn thế nào liền theo thế ấy, ngàn vạn lần cần cùng nô tài khách khí, Thái phi, mời.”


      Bởi vì Hòa thanh điện cách Trường tuyên điện rất gần, cho nên đến phút đồng hồ nhìn thấy cửa viện, lúc này Mục Thư Du chậm dần cước bộ, giống như vô tình thuận miệng hỏi câu: “Chuyện hai trăm lượng hoàng kim là Thu Hà cho Vu tổng quản sao?”
      Last edited: 14/4/19

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :