1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[CĐ-Sắc] Cẩm Tú Đỉnh - Thần Vụ Quang (Hoàn ~~~~)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Haruka.Me0

      Haruka.Me0 (╯=▃=)╯︵┻━┻• ̄ω ̄• N0♡Thịt - (╯=▃=)╯︵┻━┻ Staff Member Senior Editor Moderator

      Bài viết:
      1,233
      Được thích:
      32,466
      [​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG][​IMG]
      Chương 3


      Chờ cung nhân bố trí ngọ thiện xong, Mục Thư Yến đích thân hầu hạ Tần Thừa Thích dùng bữa, từ gắp đồ ăn đến súc miệng đều hề sai bảo người hầu.


      Mục Thư Du cảm thấy xót xa, muội muội cùng cha khác mẹ này của nàng ở Ngọc Phù quốc lúc nào cũng được chiều chuộng, kết quả đến Hòa Hi quốc hơn nửa năm lại trở nên hèn mọn thế này.


      Tuy vậy nàng lại cảm thấy bản thân may mắn, mặc dù thủ tiết nhưng thân phận nàng là Thái phi, nửa đời sau ngoại trừ việc giúp đỡ Mục Thư Yến trong cung và bảo vệ Ngọc Phù quốc quốc thái dân an, nàng chỉ cần sống thanh nhàn tự tại mà thôi.


      Nghĩ như vậy, Mục Thư Du khỏi để lộ vui vẻ mặt, xem như bản thân nàng trong họa có phúc, kiếp trước chịu nhiều đau khổ như thế, cuối cùng nàng cũng có thể cẩm y ngọc thực, có người hầu hạ đến già.


      “Thái phi cười cái gì, có thể ra cho trẫm cùng vui được ?” Tần Thừa Thích dùng cơm xong, nhìn Mục Thư Du ngồi trong góc yên lặng chuyện, cảm thấy Bình Khánh vương Thái phi có vẻ đẹp nhã nhặn trầm tĩnh. Đột nhiên lại phát nàng nhếch khóe miệng lên, lập tức cảm thấy trong lòng thoải mái dễ chịu.


      Mục Thư Du nghe Tần Thừa Thích hỏi như vậy, tự biết là mình có chút thất thố, thân là quả phụ sao có thể cười vui vẻ được chứ. Dù sao kiếp trước nàng cũng là kẻ đối nhân xử thế lão luyện nên để lộ chút bối rối nào.


      “Hồi bẩm Hoàng thượng, thần thiếp thấy Hoàng thượng và Ngọc Sung hoa gần gũi hòa hợp nên trong lòng cảm khái, nên cảm thấy vui mừng thay cho Ngọc Sung hoa.”


      Tần Thừa Thích nhấp ngụm trà, cười hỏi: “Ý Thái phi là trước khi trẫm đến đây, Ngọc Sung hoa có chuyện phải sầu lo suy nghĩ, hay là bị người ức hiếp?”


      Vẻ mặt Mục Thư Du dần trở về nét lạnh nhạt, khom người đáp:


      “Hoàng thượng hiểu lầm rồi, ý thần thiếp là Ngọc Sung hoa lòng ngóng trông được hầu hạ Hoàng thượng, chỉ là Hoàng thượng công việc bề bộn, khó gặp được thánh nhan. Thần thiếp biết nên đàm luận chuyện hậu cung, chỉ là dù sao Ngọc Sung hoa cũng là muội muội ruột thịt, mấy ngày nay thấy Ngọc Sung hoa nhung nhớ Hoàng thượng đến nỗi cơm nước đều ăn ngon nên mới cả gan ra.”


      Tần Thừa Thích quét mắt nhìn Mục Thư Yến, lập tức cười khẽ:


      ra là Thái phi đau lòng cho muội muội, trách trẫm bạc tình. Trẫm lúc đến , vì Thái phi mà tận tâm tận ý, đương nhiên để Thái phi vui, chờ trẫm xử lý triều chính xong, buổi tối lại đến Hòa Ninh điện với Ngọc Sung hoa, được ?”


      Mục Thư Yến kinh ngạc mừng rỡ ngẩng đầu nhìn Tần Thừa Thích, giống như thể tin được ngày hôm nay vận khí của mình lại tốt như vậy.


      “Ngọc Sung hoa lời nào, là muốn trẫm đến đây sao?”


      Tần Thừa Thích thấy Mục Thư Yến che giấu được vui sướng và kích động, trong lòng cảm thấy có chút đáng , dần dần nhớ lại nữ nhân thẳng thắn xinh đẹp này.


      Mục Thư Yến lắc đầu liên tục, đỏ mặt giọng :


      “Thiếp chỉ tưởng mình nằm mơ, ngờ còn có thể được kề cận bên Hoàng thượng, nên có phần vui mừng quá đỗi, mong Hoàng thượng trách tội.”


      “Trẫm đùa với nàng thôi, vai vế của nàng tuy có kém hơn Thái phi chút, nhưng đây cũng là chuyện bất đắc dĩ, lúc có người ngoài cứ đối xử với nhau như tỷ muội. Thái phi cũng nên thường xuyên vào cung, có thể tâm trò chuyện cùng với Hoàng hậu và các phi tần khác, dù sao tuổi Thái phi cũng còn , nên quá trầm lặng mình.”


      Mục Thư Du và Mục Thư Yến đều đứng lên hành lễ cung kính thưa vâng. Mục Thư Du nghĩ thầm nàng tuổi, Tần Thừa Thích kia kế vị từ lúc còn niên thiếu, bây giờ cũng chỉ là tiểu tử hai bốn hai lăm tuổi, vậy mà dám ở trước mặt nàng ra vẻ người lớn.


      Tần Thừa Thích xong cũng ở lại lâu, dẫn theo người về thẳng Trường tuyên điện xử lý công việc.
      Last edited by a moderator: 12/8/20

    2. Haruka.Me0

      Haruka.Me0 (╯=▃=)╯︵┻━┻• ̄ω ̄• N0♡Thịt - (╯=▃=)╯︵┻━┻ Staff Member Senior Editor Moderator

      Bài viết:
      1,233
      Được thích:
      32,466
      “Tỷ tỷ! Hảo tỷ tỷ của muội, hôm nay là nhờ có tỷ, nếu muội cũng dám hi vọng Hoàng thượng đến nơi này!”


      Mục Thư Yến thấy Tần Thừa Thích vừa , lập tức bổ nhào vào ngực Mục Thư Du vừa khóc vừa cười.


      Mục Thư Du ôm Mục Thư Yến khẽ vuốt tóc nàng:


      “Nha đầu ngốc, Ngọc Phù quốc chúng ta mấy năm nay mới tiến cử được duy nhất công chúa là muội vào hậu cung Hòa Hi quốc. Vốn tưởng rằng tỷ đến vương phủ có thể cậy chút ít thế lực giúp đỡ muội, ngờ giờ lại trở thành công cóc. Từ nay về sau muội làm gì cũng phải cẩn thận, phải nhớ kỹ vinh nhục của chúng ta và vinh nhục của Ngọc Phù quốc là . Chỉ khi nào Ngọc Phù quốc bình an vô ta và muội mới có thể an ổn cả đời, những chuyện khác đều là chuyện , muội hiểu chưa?”


      Mục Thư Du thấy Thư Yến mê mẩn Tần Thừa Thích, sợ sau này nàng mà chịu nhiều đau khổ.


      đế vương tuấn mỹ lại ôn nhu như Tần Thừa Thích, sao có thể biết thế nào là chân tình, cho nên nàng chỉ có thể lấy đại cục làm trọng, nhắc nhở Mục Thư Yến.


      Mục Thư Yến gật gật đầu:


      “Tỷ tỷ, những lời tỷ muội đều biết, cũng hiểu được nỗi lòng của tỷ. Tỷ yên tâm, chỉ cần có thể được Hoàng thượng sủng ái, đến lúc đó để muội xem còn ai dám xâm phạm Ngọc Phù quốc chúng ta. Muội nhất định phải làm cho bọn người Nham Chích đó hối hận, cũng cho ả tiện nhân Trần Vi chỉ biết dùng thủ đoạn dụ dỗ Hoàng thượng kia phải mất mặt!”


      Mục Thư Du thở dài: tính tình nha đầu này quá thẳng thắng, ghét ràng, hỉ nộ đều bộc lộ ra ngoài, về sau chắc gặp nhiều khó khăn, chỉ có thể từ từ dạy dỗ.


      Đến chạng vạng, Tần Thừa Thích quả nhiên đến chỗ Mục Thư Yến, Thư Yến lần này có chuẩn bị, nên cho dù có vui mừng hớn hở cũng tỏ vẻ vô cùng kích động.


      “Sao thấy Thái phi đâu?” Tần Thừa Thích vừa nhìn nguyên bàn sắp đầy những dĩa thức ăn tinh xảo, vừa hỏi Mục Thư Yến.


      Mục Thư Yến gắp thức ănTần Thừa Thích rồi cười :


      “Hồi bẩm Hoàng thượng, Thái phi đến chỗ Hoàng hậu, lần trước Thái phi gặp Phúc Hân công chúa rất vui vẻ.”


      Phúc Hân công chúa là do Hách Hoàng hậu sinh, năm nay mới ba tuổi, mà Hoàng hậu cũng chỉ có nữ nhi là Phúc Hân, các phi tần khác cũng có ba bốn công chúa, chỉ là được coi trọng lắm.


      “Thư Yến, có phải nhìn trẫm rất đáng sợ ? Vì sao nàng gặp trẫm luôn câu nệ như vậy?” Tần Thừa Thích đùa.


      “Hoàng thượng tuấn phi phàm, sao lại đáng sợ chứ. Thần thiếp vui mừng vì có thể ở bên cạnh Hoàng thượng, cho nên mới hơi câu nệ.”


      Tần Thừa Thích cười ha ha tiếng, đưa tay kéo Mục Thư Yến đến bên cạnh mình, trầm giọng :


      “Thư Yến nhớ tới trẫm như vậy, về sau trẫm thường đến thăm nàng, trẫm nghe lúc còn ở Ngọc Phù quốc nàng từng đích thân đâm chết ba gã tù binh Nham Chích quốc, trẫm nghe thấy thực rất bội phục.”


      “Hoàng thượng, thiếp phải là kẻ hung bạo, chỉ là ba người kia dùng những lời dơ bẩn xấu phụ vương thiếp, thiếp thể tha cho chúng. Nham Chích quốc nhiều lần quấy nhiễu biên thành Ngọc Phù quốc, thiếp hận thể tự tay đâm hết đám Nham Chích mọi rợ!” Vẻ mặt Mục Thư Yến phẫn hận, lời dần có chút đanh thép.


      Tần Thừa Thích vỗ vỗ lưng Mục Thư Yến trấn an: “Yến nhi cần như vậy, bây giờ nàng là người của trẫm, tất nhiên là người nhà với Hòa Hi quốc, nên nàng phải cư xử khéo léo với Thục phi, trẫm để nàng bị người khắc bắt nạt, nhưng nàng cũng phải biết nghe lời.”


      Mục Thư Yến nhìn Tần Thừa Thích dịu dàng thiếu chút nữa lại rơi lệ, có thể được nghe câu như vậy, cho dù bản thân có phải chịu uất ức nhiều hơn nữa nàng cũng cam lòng.


      “Thần thiếp nghe lời của Hoàng thượng.”


      Tần Thừa Thích cười ha ha tiếng: “Như vậy mới đúng. Lại đây, Yến nhi uống với trẫm, tối nay trẫm !”


      Mục Thư Yến hớn hở, tâm trạng cũng thả lỏng, trở về tính cách thẳng thắng thường ngày, cùng Tần Thừa Thích nũng nịu trêu đùa nhau.


      Tần Thừa Thích cảm thấy Mục Thư Yến đáng nên dùng những lời nhu tình mật ý ít, còn Thư Yến vốn ái mộ vị đế vương này, nên nhanh chóng trao trọn trái tim mình cho Tần Thừa Thích.


      Mục Thư Du ngồi phụng sàn tập trung chơi đùa với Phúc Hân, có vẻ cực kỳ thích tiểu nha đầu mập mạp đáng này.


      “Thái phi thực rất thích trẻ con?” Hoàng hậu Hách thị thấy Mục Thư Du hai lần đến đều ôm Phúc Hân buông tay, khỏi cười hỏi.


      “Hồi bẩm Hoàng hậu, ở Ngọc Phù quốc thần thiếp thường xuyên chăm sóc em trai Thụy Húc, hôm nay trông thấy Phúc Hân đáng như vậy, thể rời mắt.”


      “Aiz, Thái phi về sau nên thường tới nơi này, trong vương phủ mặc dù nhiều người, nhưng lại phải thân thích, khỏi cảm thấy quạnh.”


      Trong lòng Hách thị cũng rất thương cảm cho Bình Khánh vương Thái phi, Hoàng thượng mấy năm trước vì trấn an Nham Chích quốc mà thể nạp Ngọc Phù công chúa.


      Sau này tình đều xử lý ổn thỏa Đình Dương công chúa cũng quá tuổi, ngờ rằng Ngọc Phù quốc quân vẫn muốn bắt nữ nhi nhảy vào hố lửa này, số mệnh như vậy cũng thể trách ai.


      Mục Thư Du sớm nhìn ra Hách thị thương hại mình, kỳ như vậy cũng rất tốt, ít nhất có ai cảnh giác với nàng. Như vậy nàng mới có thể hiến kế giúp Thư Yến. Mặc dù muốn sống an ổn bình thản, nhưng dù sao bản tính của nàng khó sửa đổi, nàng là người có ân phải đền, có hận tất báo!


      “Hoàng hậu, thần thiếp có chuyện muốn nhờ cậy.”


      “Chuyện gì, Thái phi cứ .”


      “Thần thiếp có thể ở lại nơi này đêm hay ?”


      Hách thị ngạc nhiên : “Tại sao vậy, chẳng lẽ Ngọc Sung hoa làm gì đắc tội với Thái phi ư? Mặc dù Thái phi cùng Ngọc Sung hoa là tỷ muội, nhưng nay người là trưởng bối, phẩm cấp nàng ấy lại thấp, thể tuân theo phép tắc mà làm càn được.”


      Tính cách Hoàng hậu Hách thị khoan dung nhân từ, hiểu lễ nghĩa, là người tuân thủ lễ giáo, khi cai quản hậu cung luôn cố gắng công bằng nhất, để cho những tranh chấp giữ các phi tần khiến Tần Thừa Thích phiền não.


      “Hoàng hậu đừng nghĩ nhiều, Ngọc Sung hoa đối với thần thiếp hết sức hữu lễ, chỉ là hôm nay Hoàng thượng ở tại Hòa Ninh điện dùng ngọ thiện, bữa tối cũng đến, thần thiếp sợ có nhiều bất tiện, cho nên mới cầu xin Hoàng hậu ở lại chỗ này.”


      “Hả? Hoàng thượng buổi trưa và buổi tối đều đến Hòa Ninh điện? Đây chính là may mắn của Ngọc Sung hoa, ban đầu ở Hội thưởng hoa bản cung cảm thấy nàng là đóa hoa xinh đẹp, sau khi tiến cung lại chỉ thị tẩm lần rồi thôi, bản cung còn cảm thấy kỳ lạ, hôm nay xem ra lo lắng dư thừa.”


      Hách thị thường cảm thán hậu cung mặc dù đông phi tần, nhưng chỉ có vài người là có con, hơn nữa đều sinh hạ công chúa. Bản thân nàng thân thể hư nhược, sinh hạ Phúc Hân xong cũng mất nửa cái mạng.


      Bởi vậy nàng rất áy náy vì thể sinh hoàng tử cho Tần Thừa Thích, nên sau này nàng luôn nghĩ cách tiến cử những nữ nhi xuất chúng có thể vì Tần Thừa Thích mà khai chi tán diệp.


      Lúc này vừa nghe Mục Thư Yến được sủng ái, lòng nàng chợt cảm thấy có hi vọng, nhưng sâu thẳm trong nội tâm vẫn có tê tái nhè .


      “Nếu Ngọc Sung hoa có thể được Hoàng thượng mến, bản cung tất nhiên vui mừng, chỉ mong nàng có thể sớm mang thai long chủng, vì Hoàng thượng sinh hạ long tử, Thái phi cứ ở lại chỗ bản cung nghỉ ngơi.”


      Nữ nhân này cam tâm tình nguyện thay trượng phu của mình chọn mỹ nhân?


      Mục Thư Du mặc dù đồng tình với bất đắc dĩ và khổ sở của nữ nhân hậu cung, cũng biết trong hoàn cảnh như thế, ngoại trừ tập làm quen cũng còn cách nào khác.


      Nếu nàng được gả vào nhà bình thường chắc cũng đối mặt với những tình huống như vậy. Những tư tưởng đại trong đầu nàng giúp thay đổi được bất cứ chuyện gì ở nơi này, cạnh tranh để sinh tồn, kẻ mạnh sống, đây là nguyên tắc xưa nay đổi.


      Vì vậy nàng và Hoàng hậu tán gẫu và chơi đùa với Phúc Hân, đến khi tiểu công chúa ngủ thiếp , Mục Thư Du cũng cảm thấy buồn ngủ. Sau khi hành lễ với Hoàng hậu xong nàng cáo lui, theo hướng dẫn của cung nhân đến Thiên điện nghỉ ngơi.


      Ngày hôm sau, nàng dậy sớm, sau khi vấn an Hách thị xong ở trong sân cùng nhũ mẫu tiếp tục chơi đùa với Phúc Hân.

      Nàng là lòng thích trẻ con, vì gì khác. Kiếp trước nàng ngã bên trong lúc mang thai. Dù cố gắng giữ lấy đứa bé nhưng cuối cùng cũng giữ được. Đây cũng là tâm bệnh của Mục Thư Du.


      “Thái phi, người lên lớp với Phúc Hân có được ?”


      “Phúc Hân như vậy phải học rồi sao, học những thứ gì vậy?” Mục Thư Du ngờ rằng tiểu hài tử mới ba tuổi cũng phải học.


      Phúc Hân cười cong mắt vô cùng đáng : “Thưa Thái phi, Phúc Hân học viết chữ, còn học thành ngữ, học điển tích. Khi mẫu hậu nghe Phúc Hân kể chuyện rất vui, còn sau này kể cho phụ hoàng nghe, phụ hoàng ban phong hào cho Phúc Hân.”


      “Con hiểu được thế nào là phong hào ư?”


      Phúc Hân lập tức gật đầu, giống như tiểu đại nhân : “Hiểu chứ, có phong hào có đất phong(*), mẫu hậu Phúc Hân có thể cho cung nhân ở đất phong thức ăn ngon, nếu mình ăn hết cho dân chúng ăn.”


      (*) trong xã hội nô lệ hoặc phong kiến vua chúa phong đất đai cho chư hầu, chư hầu lại cấp cho tầng lớp dưới


      Mục Thư Du nghe xong liền ôm lấy Phúc Hân cười ha hả, ngừng khen tiểu nha đầu thông minh hiểu chuyện, Phúc Hân thấy mình dỗ Thái phi thành vui vẻ như vậy, cũng rút trong lòng Mục Thư Du che miệng cười hihi.


      ra nàng phải lúc nào cũng lạnh lùng, Tần Thừa Thích đứng ở ngoài viện nhìn Mục Thư Du cười ngừng mới biết được cái gì gọi là xinh đẹp vô bờ.


      Mặc dù gặp ít mỹ nhân, nhưng ai bì kịp nụ cười khuynh thành của Bình Khánh vương Thái phi. Rất ít người có thể xinh đẹp đến mức khi lạnh lùng kinh tâm động phách, khi cười lại như tác phẩm nghệ thuật xuất sắc làm ấm lòng người.


      “Hoàng thượng.” Mục Thư Yến thấy Tần Thừa Thích đứng bất động, liền mở miệng kêu tiếng. Nàng và đống người đứng đằng sau Tần Thừa Thích, bởi vậy chứng kiến cảnh tượng trong nội viện.


      Mục Thư Yến cực kì vui vẻ, lúc dùng điểm tâm Tần Thừa Thích đột nhiên muốn cùng mình gặp Hoàng hậu. Đây là vinh dự biết bao, còn chưa đến lúc thỉnh an Hoàng hậu, sắc mặt các phi tần khác như thế nào.


      Tần Thừa Thích lấy lại tinh thần, bước chân trầm ổn tiến vào sân viện, lúc này Mục Thư Du cũng nhìn thấy Tần Thừa Thích, đồng thời cũng thấy Mục Thư Yến theo phía sau.


      Đây chuyện tốt, chỉ cần Thư Yến có thể được sủng ái, cần chuyên sủng, thỉnh thoảng được thị tẩm, còn mình ở trước mặt Hoàng hậu cố gắng tốt, tin tưởng lâu sau Mục Thư Yến phải chỉ là Sung hoa.


      “Thỉnh an Hoàng thượng.” Mục Thư Du quỳ gối hành lễ.


      “Thỉnh an phụ hoàng.” NhìnPhúc Hân quỳ mặt đất, Tần Thừa Thích gật đầu , nhũ mẫu lập tức đứng dậy ôm công chúa .


      “Thái phi, trẫm cần khách khí như thế, mau đứng lên.”


      Tần Thừa Thích xong đợi người ngoài đưa tay, đích thân bước nhanh đến trước mặt Mục Thư Du đỡ nàng lên.


      Mục Thư Du có chút giật mình, nhún đầu gối chào đơn giản, sao có thể khách khí, Hoàng thượng còn tự mình đỡ nàng, chuyện này là thế nào?


      Tuy rằng có chút bất ngờ, nhưng Mục Thư Du cũng chỉ nghĩ Tần Thừa Thích ai cả đường , sau khi đứng dậy liền vội vàng tránh sang bên.


      Thấy Mục Thư Du lại trở nên lạnh băng, Tần Thừa Thích càng cảm thấy khó chịu, chỉ muốn được nhìn thấy lại vẻ mặt lúc nàng tươi cười.


      “Thái phi lúc nãy còn vừa vừa cười, sao thấy trẫm vui nữa rồi?”


      Mục Thư Du sững sờ, biết trả lời thế nào, có ai hỏi như vậy bao giờ, lại nàng nay là trưởng bối, càng nên hỏi như thế.


      lúc do dự, Mục Thư Du cả gan liếc nhìn Tần Thừa Thích, phát giác vị Hoàng đế này nhìn mình chằm chằm cười, nét mặt ân cần, chỉ là ánh mắt của sao lại có chút gì đó đứng đắn vậy?!
      Last edited by a moderator: 12/8/20
      Dang Du San, Kimanh1257, thienbinh238894 others thích bài này.

    3. linhdiep17

      linhdiep17 Well-Known Member

      Bài viết:
      2,543
      Được thích:
      4,541
      Thịt trước mặt con sói đói, sao mà đứng đắn được, tinh trùng lên não rồi...

    4. Hoaithao

      Hoaithao Member

      Bài viết:
      47
      Được thích:
      52
      Tưởng tượng ra nụ cười của bạn hoàng thượng rất lưu manh
      Haruka.Me0saoxoay thích bài này.

    5. higurashi

      higurashi New Member

      Bài viết:
      3
      Được thích:
      3
      Dù dặn lòng là 1 tháng quay lại tìm đọc để đọc 1 lần cho thõa mãn, mà chờ ko đk :'( cứ như này chắc ko ổn mất, mà trong lúc chờ hay có thói quen lục chương cũ đọc, nhưng đọc có khi thuộc lòng r huhu
      ciaohaHaruka.Me0 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :