1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[CĐ-Sắc] Cẩm Tú Đỉnh - Thần Vụ Quang (Hoàn ~~~~)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. My Nam Anh

      My Nam Anh New Member

      Bài viết:
      22
      Được thích:
      22
      Ôi, ngựa đực. Mình đọc truyện của Thần Vụ Quang rồi nhưng chưa thấy nam chính như thế này. là ức chế quá
      Haruka.Me0 thích bài này.

    2. Trang4496

      Trang4496 Member

      Bài viết:
      70
      Được thích:
      80
      muốn đập bể đầu đôi cẩu nam nữ luôn
      Haruka.Me0 thích bài này.

    3. Haruka.Me0

      Haruka.Me0 (╯=▃=)╯︵┻━┻• ̄ω ̄• N0♡Thịt - (╯=▃=)╯︵┻━┻ Staff Member Senior Editor Moderator

      Bài viết:
      1,233
      Được thích:
      32,466
      Chương 30

      Vu Trung đưa Mục Thư Du và Ô Nhạc Song đến cửa đại điện quay trở lại, cúi đầu khom người hỏi Tần Thừa Thích: “Hoàng thượng có muốn nghỉ lại Nhã điện ạ, nô tài cho người đến dọn dẹp mấy mảnh sứ vỡ đất trước ạ.”

      “Nếu trẫm ngủ lại chỗ này chẳng phải là uổng phí tâm ý của ngươi hay sao, ngươi quá lanh lợi rồi đó!”

      Vu Trung lập tức quỳ xuống ngừng dập đầu: “Hoàng thượng thánh minh, chút tâm tư này của nô tài sao có thể giấu diếm được Hoàng thượng, nô tài là nhất thời hoảng hốt nên hồ đồ, cầu xin Hoàng thượng thứ tội.”

      “Ngươi hoảng cái gì, chẳng lẽ làm việc gì sai trái sao?”

      “Hồi bẩm Hoàng thượng, nô tài dám, chỉ là Bạch phu nhân nhìn nô tài vừa mắt nên mới thấy hơi sợ hãi.”

      “Ngươi đúng là có tiền đồ, Thái phi hiểu chuyện tính, ngươi làm tổng quản lâu như vậy còn hiểu sao? Được rồi, đứng lên , trẫm trở về Trường Tuyên điện!” Sắc mặt Tần Thừa Thích hòa hoãn ít, giọng cũng trở về như bình thường.

      “Nô tài tuân chỉ! Hoàng thượng chậm chút, cẩn thận mặt đất còn mảnh vỡ bị thương.” Vu Trung vung chân hất những mảnh vụn rồi mới cẩn thận đỡ Tần Thừa Thích ra ngoài, lúc này tiểu thái giám chờ ở bên ngoài cũng lập tức cầm đèn lồng dẫn đường.

      “Hoàng thượng, ngài ở cùng thần thiếp sao?” Bạch Tử Nhược đáng thương đứng ở bên cạnh hỏi.

      Tần Thừa Thích cũng quay đầu lại : “Trẫm còn có chuyện quan trọng cần xử lý, hôm nào trở lại thăm nàng sau, nàng cũng nghỉ ngơi sớm .”

      Tần Thừa Thích hết hứng thú, hơn nữa hai lần bị Mục Thư Du chọc tức đều là vì Bạch Tử Nhược mà ra, trong lòng khỏi có chút bất mãn đối với nàng ta, nên cũng muốn để ý tới nữa, sau khi xong bước thẳng.

      Bạch Tử Nhược kinh ngạc nhìn bóng dáng cao ráo của Tần Thừa Thích dần dần xa, muốn đuổi theo lại được bước ra khỏi cửa viện nửa bước, qua hồi lâu mới quay đầu nhìn mảnh hỗn độn trong phòng, trong lòng chỉ cảm thấy buốt lạnh.

      quá hai ngày, Triệu Tín Thư quả nhiên cũng biết chuyện Mục Thư Du bị Hoàng thượng đuổi ra khỏi cung, vì vậy chỉ có thể tạm thời bỏ mọi chuyện quan trọng xử lý mà chạy tới chỗ của Mục Thư Du.


      “Thái phi đừng quá xúc động, mặc dù nhi tử biết trong lòng Thái phi dễ chịu, nhưng Hoàng thượng dù sao cũng là Hoàng thượng, sủng hạnh phi tần trong cung là đạo lý hiển nhiên, Thái phi cũng nên bình tĩnh chút mới đúng.”


      Mục Thư Du nhắm mắt thấp giọng : “Ta vốn là nhường nhịn hết mực nhưng Bạch Tử Nhược kia lại chịu buông tha ta, còn dám ở trước mặt Hoàng thượng chất vấn ta, do vậy Hoàng thượng mới nổi giận.”

      “Ai, nữ nhân hậu cung mấy ai có thể tĩnh tâm chứ, nhưng mà Bạch Tử Nhược này cũng là bị đui mù rồi, còn dám ghen tuông với Thái phi, tại Thái phi có chỉ thể vào cung vậy chuyện phong hào tước vị chẳng phải bị nửa đường đứt gánh sao. Hay là Thái phi nhờ Ngọc thục nghi giúp đỡ được ?” Triệu Tín Thư tự cảm thấy biện pháp này của mình rất được, Hoàng thượng là nhất thời tức giận nếu có người có thể ở trước mặt Hoàng thượng tốt vài lời có lẽ lại tốt thôi.

      [​IMG]
      ***

      Ngày hôm sau, sáng sớm Mục Thư Du chuẩn bị chút đồ rồi ngồi kiệu đến Ngu Dương Thành, nơi mà hoàng thất quốc thích, quan to hiển quý thăm viếng lễ Phật.

      đường lại “vô tình gặp gỡ” tam công tử Bạch Quảng Thanh nhà Bạch thừa tướng, vì vậy kết bạn cùng .

      “Chuyện ngày hôm nay ngươi có với Phạm phu nhân chưa?” Đứng ở trong tiểu đình, Mục Thư Du hỏi.

      Bạch Quảng Thanh cười tiếng: “Thái phi yên tâm, Phạm phu nhân nhất định có thể phối hợp. “

      “Như vậy cũng tốt, hôm qua Triệu Tín Thư đưa cho ta ngân phiếu vạn lượng, ngươi xem có nên tặng cho Phạm phu nhân chút quà gì đó ?”

      “Tất nhiên là phải vậy, hay là Thái phi cứ giữ lấy, tương lai vẫn có cần dùng đến, Phạm phu nhân nhân loại bạc này đâu.”

      “Đúng là ta rất bạc. Dù sau này Triệu gia bị trừng trị, ta vẫn còn có của hồi môn từ Ngọc Phù mang đến, cũng thiếu vạn lượng bạc này.” Mục Thư Du cảm thấy bạc từ trời rơi xuống tất nhiên là muốn mọi người cùng nhau chia xẻ.

      Bạch Quảng Thanh bật cười: “Quảng Thanh hiểu Thái phi rốt cuộc là tâm trí nhạy bén hay là tâm tư đơn thuần nữa. Sau này Triệu gia xảy ra chuyện, Thái phi còn mong giữ được của hồi môn sao? Tất nhiên là bị tịch thu cùng với tài sản của Triệu gia rồi, hơn nữa bạc này chẳng qua chỉ là số lẻ mà Triệu gia tích góp được, đến lúc đó Hoàng thượng cũng để ý đâu. Nếu Thái phi muốn sống cuộc sống bình dân áo vải hay là thừa dịp này tích trữ cho mình, cũng đừng băn khoăn làm gì, chỗ Phạm phu nhân ta trả ân tình này sau.”

      “Ngươi cũng làm quan lấy đâu nhiều bạc mà trả ân tình tới lui, chẳng phải ngươi còn dựa vào người nhà sao?”

      “Ta có mấy gian hàng đồ cổ tranh chữ, chỉ là bình thường làm ăn kín đáo nên mấy người biết. Nếu gia phụ biết ta ở bên ngoài kinh doanh làm ăn sợ là tức đến ngất. Hơn nữa tất cả chúng ta đều là tận trung vì Hoàng thượng. Nếu Triệu Tín Thư có nhiều bạc như thế sao vẫn thể làm lung lạc mấy vị trọng thần trong triều quay sang ủng hộ .”

      Mục Thư Du lúc này mới yên tâm: “Vậy cám ơn ngươi, chỗ bạc này ta nhận.”

      “Thái phi khách khí, Quảng Thanh biết thể thoát khỏi nỗi khổ tranh đoạt của thế tục, cũng may chờ sau khi chuyện này kết thúc có thể tùy tâm sở dục hưởng nửa đời tiêu dao thanh tịnh.”

      ra những lời lần trước người này phải đùa, muốn chu du các nước, tìm kiếm thế ngoại đào nguyên, Mục Thư Du khỏi tăng thêm vài phần kính trọng đối với nam nhân khéo hiểu lòng người này.

      [​IMG]
      làm quan tức giận, bởi vì lúc đính ước là lúc đại tang tiên đế cho nên chưa từng làm đường hoàng, về sau cứ lặng lẽ mà từ hôn, bây giờ nghĩ lại may mà chuyện đó làm bí mật nếu làm hỏng khuê danh người ta, như thế Quảng Thanh phải mang tội nghiệt rất nặng hay sao?”

      Xem ra sinh ra ở Bạch gia lại muốn làm quan ngay cả nương tử cũng rất khó tìm được, hơn nữa thân phận Bạch gia như vậy làm sao có thể đồng ý để Bạch Quảng Thanh cưới nữ nhi của thương nhân hay nhi nữ thân phận thấp hèn nào đó chứ. Vì vậy Bạch Quảng Thanh bị từ hôn cũng rất đáng thương.

      “Là tiểu thư nhà đó có phúc phận, có người cùng chung chí hướng với ngươi và làm bạn với ngươi hết quãng đời còn lại, ngươi cũng đừng khổ sở, đến lúc đó ta với ngươi làm bạn khắp tứ phương là được, đến lúc đó ngươi tìm được nương tâm đầu ý hợp với mình.”

      Bạch Quảng Thanh nghe xong trong lòng cảm thấy vui mừng, cũng để ý nguyên nhân sao bản thân thấy vui vẻ liền định ước với Mục Thư Du ngay.

      “Ta còn chuyện hiểu, Triệu gia vốn có lòng mưu phản vì sao lại còn chấp nhất chuyện phong hào tước vị như vậy?”

      “Bọn họ phải chấp nhất việc phong hào tước vị, thứ bọn họ muốn là đất phong, đều do Triệu gia khổ tâm kinh doanh nhiều năm mới có được vùng đất đó. Lương thảo binh mã tất cả đều thầm tàng trữ ở đó. Hoàng thượng muốn mượn danh nghĩa Vương gia lập thất, cố ý tu sửa Bình Khánh Vương phủ rồi cho người Triệu gia tới đó ở. Chỉ là ngờ Bình Khánh Vương kháng chỉ về, càng bất ngờ hơn chính là lại bệnh chết ở Kỷ quốc, đúng là thế khó liệu. Hoàng thượng ban thưởng cho Triệu gia phong hào tước vị, đồng nghĩa với việc biến người nhà họ Triệu thành con tin ở đây. Đám Triệu Tín Thư nếu có chỉ mà dám đặt chân lên đất phong chính là tử tội. Nếu bọn chúng dám làm vậy, Hoàng thượng thẳng tay ra lệnh xử tử cả nhà, cho nên huynh đệ Triệu gia mới gấp gáp như vậy.”

      Mục Thư Du nghe xong cũng phải tán thưởng mưu trí của Tần Thừa Thích, nam nhân này mặc dù phong lưu đa tình nhưng về mặt chính vẫn là có chút nhìn xa hiểu rộng.

      Sau đó Mục Thư Du lại hỏi thăm về tất cả công việc, Bạch Quảng Thanh cũng rất kiên nhẫn giải đáp, hai người trò chuyện với nhau rất vui vẻ. Sau khi thương nghị xong chuyện của Triệu gia đến buổi trưa Bạch Quảng Thanh mới rời trước. Mục Thư Du vào sương phòng xây trong chùa nghỉ ngơi lúc, quay lại chùa dùng thức ăn chay, sau đó mới hồi vương phủ.

      Khi Triệu Tín Thư thể chờ đợi được mà chạy tới hỏi thăm tình hình, Mục Thư Du chuyện có vài phần nắm chắc. Chỉ là tại Hòa Hi muốn chinh phạt Xuyên Khúc, Phạm tướng quân bận việc quân nên tạm thời thể để ý tới chuyện này, nhưng mà Phạm phu nhân cũng chờ đến khi chiến kết thúc Phạm tướng quân lên triều cầu tình cho Triệu gia.

      Triệu Tín Thư vui mừng quá đỗi, Phạm phu nhân như vậy đây nhất định là ý của Phạm Thành Trí, nghĩ bản thân cũng nên lấy thêm chút bạc cho Mục Thư Du lại nhiều hơn với các quan viên trong triều, ngờ việc mà huynh đệ bọn họ tiện ra mặt lại có thể giao cho vị Thái phi hữu danh vô thực này, Tần Thừa Thích dù có đề phòng thế nào, cũng phải vẫn có chỗ sơ hở đấy sao!

      ***

      Lại mấy ngày nữa trôi qua, Tần Thừa Thích ở Trường Tuyên điện triệu kiến Bạch Hồng Tín, nghe xong chuyện triều chính gật đầu , rồi mở miệng ra: “Trẫm phái người dò la phủ Bình Khánh vương lâu như vậy cũng chưa phát Triệu Huy giấu ngân lượng ở đâu, có thể thấy được sớm đem vàng bạc châu báu dời đến chỗ riêng, may mà lương thảo và binh khí và ngựa chiến chưa kịp mang , nếu cũng sớm mất dấu.”

      “May mà Hoàng thượng có dự tính trước, nếu chẳng phải là cổ vũ cho thế lực phản tặc hay sao, nhưng mà Hoàng thượng yên tâm, khuyển tử bên này có kết quả, trong triều có thêm vài vị đại thần trợ giúp, chỉ cần Thái phi đúng lúc truyền chút ít tin tức sai lệch, thần dám chắc chắn đám người Triệu Tín Thư kìm nén được mà để lộ nơi cất giấu ngân lượng.”

      “Thái phi? Chuyện này can hệ gì đến Thái phi?” Tần Thừa Thích nhíu mày.

      “Hồi bẩm Hoàng thượng, thần từng vì thân phận nhạy cảm của Thái phi nên cho khuyển tử đến vương phủ thử dò xét, kết quả Thái phi lại là người thông minh đại nghĩa, cơ trí hơn người, cùng khuyển tử mưu mà hợp trù hoạch diệu kế để dò la nơi Triệu gia cất giấu tư bạc, thực là làm cho người tưởng tượng ra được.”

      “Vì sao lần trước khanh chuyện này? Trẫm chỉ biết là Thái phi dò ra thân phận của Thu Hà thông qua nhi tử của khanh, hề nghe còn có thương nghị gì khác.”

      Bạch Hồng Tín nghe vậy khom người trả lời: “Hồi bẩm Hoàng thượng, thần cho rằng đây cũng chỉ là chuyện vụn vặt sao có thể để Hoàng thượng phiền lòng. Hôm nay cũng là nhân lúc Hoàng thượng nhàn rỗi mới ra để cho Hoàng thượng cao hứng, còn sau này nếu Hoàng thượng muốn tha mạng cho Thái phi, đó là ân điển lớn nhất cho Thái phi rồi. Lập công hay trung thành báo quân vốn là bổn phận nên làm mà thôi.

      Tần Thừa Thích bình tĩnh : “Dù sao hôm nay trẫm cũng nhàn rỗi, con trai của khanh và Thái phi thương nghị những chuyện gì, khanh trẫm nghe xem.”

      Bạch Hồng Tín đáp vâng rồi đem chuyện Bạch Quảng Thanh và Mục Thư Du suy tính kể lại, hai người họ cùng với đại thần trong triều phối hợp như thế nào từng chuyện từng chuyện đều kể ràng, khó có khi Hoàng thượng có hứng nghe loại chuyện nhàn rỗi này, Bạch Hồng Tín rất tự nhiên đem công lao của mình và công lao của các triều thần kể ra mạch.

      Tần Thừa Thích nghe xong khóe miệng nhếch : “Bạch Quảng Thanh? Trẫm nhớ lúc trước khanh từng oán hận nhi tử này chịu vào triều làm quan.”

      “Hồi bẩm Hoàng thượng, đúng là như thế, nếu thần cũng bắt nó làm việc này, vốn thần hi vọng nó đóng góp chút sức lực để báo đáp Hòa Hi quốc, cũng chưa từng nghĩ nghịch tử này lại có vài phần tài trí, đáng tiếc chịu làm việc cho chính đạo, thần cũng muốn xen vào cuộc sống của nó nữa, chỉ cần nó có thể tra ra tư bạc của Triệu gia, thần để nó làm việc nó muốn.” Bạch Hồng Tín nhắc tới việc này nhăn mày.

      [​IMG]
      Tần Thừa Thích lúc này mới hài lòng gật gật đầu, tiếp tục xem tấu chương.

      Vu Trung dẫn theo hai tiểu thái giám chạy như bay, trực tiếp xuất cung đến Bình Khánh vương phủ. Người của Triệu gia biết tin tất cả đều ra đón, Vu Trung hàn huyên đôi câu muốn gặp Thái phi, Triệu Tín Thư trong lòng biết nhất định là Tần Thừa Thích đổi ý, cũng dám làm trễ nãi liền cho người đưa Vu Trung đến đó.

      “Vu đại tổng quản, sao ngươi lại tới đây?” Nghe Như Lan rằng Vu Trung đến đây, Mục Thư Du vội vàng cho người mời vào trong.

      “Thỉnh an Thái phi, nô tài đúng là có chuyện đại hỷ phải bẩm với Thái phi.” Vu Trung toét miệng vấn an.

      Mục Thư Du cũng cười: “Mời Vu tổng quản ngồi, uống chút trà rồi từ từ .”

      “Nô tài còn phải mau chóng trở về, tạ Thái phi thưởng trà. Thái phi, Hoàng thượng mấy ngày gặp được Thái phi, trong lòng nhớ thương, vừa rồi còn hỏi thăm người đấy, đây chính là điều tốt.”

      “Hoàng thượng phải là quên vì sao ta tiến cung đấy chứ?” Mục Thư Du hỏi ngược lại.

      “Aida, Hoàng thượng tất nhiên là nhớ chứ. Hôm đó Hoàng thượng là nhất thời tức giận thôi, Hoàng thượng đối với Thái phi quý hết mực sợ là ngay cả Hoàng hậu nương nương cũng có được như vậy đâu, Thái phi chắc hẳn cũng hiểu, xin người đừng có chọc giận Hoàng thượng nữa.”

      Mục Thư Du cảm thấy buồn cười: “Là Hoàng thượng đuổi ta ra khỏi cung, tổng quản ngươi cũng nhìn thấy, ta hôm nay cũng chỉ có thể ở lại vương phủ này nhàn rỗi, nào dám chọc giận gì.”

      Vu Trung lập tức tiếp lời: “Nô tài hôm nay đến phải là vì hóa giải chuyện này hay sao. Thái phi nghe nô tài khuyên câu, Hoàng thượng dù sao cũng là ngôi cửu ngũ chí tôn, lời ra miệng thể thu lại, Thái phi sao lui bước viết tấu thư thỉnh tội bày tỏ lòng ân hận, Hoàng thượng nhất định cho Thái phi thể diện, đến lúc đó người và Hoàng thượng phải tốt đẹp như lúc ban đầu hay sao?”

      Ai muốn tốt đẹp như lúc ban đầu với , bản thân nàng phải mạo hiểm tính mạng mới có thể bước đầu đạt được mục đích, sao có thể kiếm củi ba năm thiêu giờ, lại dâng mình đến cửa lần nữa chứ, vì vậy Mục Thư Du dần thu nụ cười, lạnh lùng :

      “Vu tổng quản dùng từ cẩn thận chút, cái gì gọi là ta với Hoàng thượng ‘tốt đẹp như lúc ban đầu’, chẳng lẽ danh tiết của ta bị hủy còn chưa đủ sao? Hoàng thượng hạ thánh chỉ. Còn ta cũng tự biết mình mạo phạm thánh nhan, vốn thể vì Hoàng thượng giải phiền muộn, ngược lại còn chọc Hoàng thượng tức giận, làm sao có thể tự biết sai. Cho dù ta có viết tấu thư thỉnh tội cũng cầu Hoàng thượng nghiêm trị ta hơn nữa!”

      “Aida, Thái phi của nô tài ơi, người làm ơn đừng so đo chuyện này nữa mà. Nếu Hoàng thượng muốn trị tội người sớm hạ chỉ rồi. Hoàng thượng căn bản trách Thái phi, bất quá là giữ thể diện nên mới làm lớn chuyện. Thái phi chỉ cần cho Hoàng thượng bậc thang là xong việc. Hoàng thượng vì chuyện của Thái phi mà rầu rĩ thôi, mấy ngày nay cũng gọi người thị tẩm, đồ ăn cũng giảm ít. Thái phi, hay là người vì nước vì dân chịu xuống nước chút .” Vu Trung đau khổ khuyên bảo, nếu Thái phi vẫn chịu, Hoàng thượng trách hành bất lực đó.

      “Vì nước vì dân? Vu tổng quản muốn ta trở thành Thái phi dùng sắc thị quân, đây coi là vì nước vì dân cái gì chứ? Hoàng thượng làm sao có thể vì chút chuyện này mà bất chấp long thể, đó là việc làm của hôn quân. Ta nguyện ý viết tấu thư thỉnh tội cầu xin Hoàng thượng xử phạt để tránh những sai lầm dáng có đó.”

      “Thái phi! Người như vậy là muốn mạng của nô tài mà, viết viết, coi như nô tài chưa gì, nô tài cáo lui trước.”

      Vu Trung tự biết thể trêu vào Mục Thư Du, lại sợ nàng thực làm ra chuyện gì khác người liền vội vàng dừng đề tài lại, cúi đầu ủ rũ trở về Trường Tuyên điện.

      “Ngươi bày ra dáng vẻ như vầy là cho ai xem đây, Thái phi có hối cải ?” Tần Thừa Thích nhìn Vu Trung hỏi.

      Vu Trung biết Tần Thừa Thích tuy là bất động thanh sắc nhưng từ trong ngữ khí cũng có thể nhận thấy chút nóng lòng, có cách nào mà, đành phải đứng thẳng cúi thấp đầu đáp lời: “Hồi bẩm Hoàng thượng, Thái phi hối cải, cam nguyện chịu phạt, còn muốn thỉnh Hoàng thượng xử phạt nặng.”

      Vậy là chịu gặp mình rồi? Tần Thừa Thích dựa ghế rồng, nhắm mắt trầm tư, hồi lâu mở mắt ra cười lạnh: “ muốn tiến cung gặp trẫm, hay là bên ngoài có người mới nên tâm tư thay đổi rồi!”

      ----

      Haru: Thích ca ca, nghĩ ai cũng như , thấy lê quên lựu hay sao?


      Bản edit của CTĐ thừa rất nhiều từ, cũng lặp lại rất nhiều từ. đôi khi beta qua 1 lần vẫn cảm thấy mượt, lại phải beta lần nữa. Các nàng đọc có phát lỗi nhớ báo ngay cho Haru sửa nhé. Cảm ơn nhiều lắm! Ta cố gắng đúng lịch t2 và t6 hàng tuần. Chúc các nàng đọc truyện vui vẻ
      Last edited: 27/4/19

    4. KY_BIBG

      KY_BIBG Well-Known Member

      Bài viết:
      314
      Được thích:
      390
      Mong đến đoạn sau để ngược Thích Ngựa Đực
      Haruka.Me0 thích bài này.

    5. Mengotinh_Ranluoi

      Mengotinh_Ranluoi Well-Known Member

      Bài viết:
      1,278
      Được thích:
      1,046
      Hi vọng Thái phi ngược ông Thích này dài dài ha, cái tính suy bụng ta ra bụng người
      Haruka.Me0 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :