1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

[CĐ-Sắc] Cẩm Tú Đỉnh - Thần Vụ Quang (Hoàn ~~~~)

Thảo luận trong 'Sắc Nữ Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. thedark

      thedark Well-Known Member

      Bài viết:
      297
      Được thích:
      549
      Sắp đc xem "Cuộc chiến chốn hậu cung" rồi
      gió đông bắc thích bài này.

    2. annie196

      annie196 Active Member

      Bài viết:
      101
      Được thích:
      111
      Nàng ơi. Từ chương 9 ( page 21) pic bị lỗi đọc được. Huhu
      levuong thích bài này.

    3. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,207
      Được thích:
      4,608
      chương 64


      Tần Thừa Thích sớm biết được chuyện Mục Thư Du mời được Triệu Ân từ miệng Vu Trung, cho nên mới hỏi như vậy, ý định ban đầu là muốn Mục Thư Du lộ mặt trước mặt mọi người, ngờ Ngụy Tố Vân giữa đường nhảy ra nhận công lao về mình, nhất thời làm lửa giận trong lòng dâng lên.


      Có điều ở trước mặt mọi người tiện răn dạy, nếu vì chuyện này mà làm hỏng khí của yến tiệc đáng.


      Nghĩ đến việc này, Tần Thừa Thích mới nhìn về phía Mục Thư Du, lại thấy nàng như là chút để ý nhoẻn khóe miệng mang ý cười đứng hầu bên, khỏi nảy sinh nghi ngờ, đừng là bảo bối của lại có mưu tính gì nữa chứ, vẫn nên yên lặng theo dõi diễn biến là tốt nhất, vì thế đối với chuyện Ngụy Tố Vân từ chối cho ý kiến chỉ : “Được rồi, nàng lui xuống .”


      Ngụy Tố Vân thấy Tần Thừa Thích khen mình, cảm thấy lạc lõng, đành phải lui qua bên tiếp tục chăm lo cho yến tiệc.


      Mục Thư Du đứng lúc cho người chuẩn bị chút đồ ăn để nàng tự tay mang qua cho Triệu Ân canh giữ đèn lồng ở phía sau.


      “Triệu quản , Hoàng thượng mới vừa tới, tiệc rượu sợ là chờ lát nữa mới kết thúc, ngài ăn chút gì đó trước , lại ngồi lâu như vậy cũng rất mệt mỏi, để ta cho người thu dọn căn phòng trong sân, ngài ngủ lát trước , chờ tiệc rượu kết thúc ta cho người đưa ngài ra.”


      Triệu Ân đúng là có hơi mệt chút, nhưng lại yên lòng ngọn đèn này, cho nên lập tức đồng ý với Mục Thư Du, mà là trầm ngâm do dự lát.


      “Chủ tử còn ở nơi này, nô tài sao có thể nghỉ ngơi ? Dù cho có vinh dự như thế nào nô tài cũng thể làm sai quy củ, Mục dung hoa như vậy hợp quy củ, quá mất mặt rồi.” Trương Tư Viện ngồi bên cạnh châm chọc .


      Hôm nay nàng được dự yến tiệc để xem đèn lồng nên rất tức giận, hơn nữa Triệu Ân là nô tài mà nãy giờ vẫn ngồi ăn cùng mình có quy củ, vậy Mục Thư Du còn chạy tới lấy lòng làm cho nàng kiềm nổi nữa.


      Triệu Ân vừa nghe lời này đứng thẳng lên liếc nhìn Trương Tư Viện, lúc được hai tiểu thái giám lại đỡ cúi người trước Mục Thư Du: “Nếu dung hoa ưu ái nô tài, nô tài còn từ chối nữa biết phân biệt tốt xấu rồi, đồ ăn này lão nô mang qua đó ăn, đèn lồng làm phiền dung hoa phí tâm.”


      Mục Thư Du mau chóng đưa tay nâng dậy: “Triệu quản yên tâm, vị bên cạnh đây là Trương Tư Viện Trương Dung hoa làm việc rất ổn thỏa, có nàng ở chỗ này trông giữ ngài cứ yên tâm , huống hồ còn có nhiều người như vậy ở đây, bảo đảm có chuyện gì!”


      Triệu Ân gật gật đầu, lại liếc nhìn Trương Tư Viện sau đó mới dẫn theo 2 tiểu thái giám tới căn phòng bên kia.


      Chờ Triệu Ân rồi, Mục Thư Du để ý đến Trương Tư Viện nữa mà xoay người trở về Như Đình các.


      Các phu nhân trong dòng họ vì có Tần Thừa Thích đến mà hưng phấn thôi, đám người ngồi ở đằng kia xa xa thưởng đăng cũng đều uống ít rượu, lề mề qua lại hơn canh giờ mới đều đứng dậy cáo lui.


      Mục Thư Du thừa dịp người mới quay lại nơi treo đèn, còn chưa đến gần nghe thấy Trương Tư Viện nổi giận: “Phía trước phải yên ắng rồi sao, tại sao Triệu Ân còn chưa trở lại? là thứ gì chứ, dám trốn việc như vậy sao !”


      Mục Thư Du nghe xong cười thầm, lúc bước qua bất đắc dĩ : “Ngươi nên nhẫn nại chút , Triệu quản thân mình được tốt, ta vừa mới phái người qua đó được biết Triệu quản ngủ say, dù sao cũng vội liền chờ chút vậy.”


      “Ngươi nghe hay, dù sao ngươi cũng phải ngồi ở đây, phải ngươi có bản lĩnh rất lớn sao ? Sao hôm nay lại nịnh hót nô tài, ta phải là ngươi, thể chịu như vậy, ta phải qua đó hỏi mới được.”


      Mục Thư Du cười cười: “Ta khuyên ngươi vẫn là nên nhịn chút cho thỏa đáng, đừng đến lúc đó thua trong tay tên nô tài. “


      Trương Tư Viện tức giận đến mức thiếu chút nữa nhảy dựng lên: “Mục Thư Du, hôm nay ta cho ngươi biết chủ tử là như thế nào, ngươi chỉ là kẻ xuất thân từ gia đình đáng chú ý nhưng còn ta, ta và ngươi giống nhau!” xong liền nổi giận đùng đùng bước nhanh ra ngoài.


      Mục Thư Du cười nhạt với Như Ý : “Các ngươi cẩn thận quan sát đèn lồng, ta xem náo nhiệt.”


      Lại trở lại Như Đình các Mục Thư Du phát sắc mặt Hiền phi trầm xuống, biết nàng muốn phát tác nên tìm nơi kín đáo mà đứng.


      “Ngụy thục nghi, ngươi lại đây.”


      Ngụy Tố Vân lập tức qua: “Hiền phi nương nương có gì sai bảo?”


      có sai bảo gì, chỉ là có chút chuyện ta nhìn được, thừa dịp Hoàng thượng còn ở nơi này ta muốn hỏi cho ra lẽ, mới vừa rồi Hoàng thượng hỏi ai là người mời được Triệu Ân tại sao ngươi lại đứng dậy?”


      “Hồi Hiền phi nương nương, Triệu Ân đúng là do thần thiếp mời tới, vì sao nương nương tin thần thiếp.” Ngụy Tố Vân vô tội nháy mắt oan ức trả lời.


      Hiền phi làm sao chịu được có người dám qua mặt mình như vậy, tay vỗ mạnh vào bàn lạnh giọng : “Nếu ngươi như vậy, bản cung cho người gọi Triệu Ân lại đây, xem thế nào, ngươi cảm vậy được ?”


      Ngụy Tố Vân nghe xong sợ tới mức run rẩy, nàng nghĩ ra được vì sao Mục Thư Du đem công lao nhường cho mình, mà Hiền phi nương nương có cố tình truy hỏi, Triệu Ân mà đến nàng cũng tiêu rồi!


      “Sao, còn gì để nữa ư ? Thân là người đứng đầu điện, chẳng những ghen tỵ người hiền, còn đầu xúi giục, kéo bè kéo cánh chà đạp người khác, làm tổn hại thanh danh người ta, bây giờ còn biết liêm sỉ đoạt công lao của người khác, ngươi có xứng với danh vị chính tam phẩm của mình sao ? Vốn dĩ bản cung có chút nghi ngờ về chuyện này, hôm nay ta còn thấy được ngươi đè ép địa vị của Mục dung hoa trước mặt các vị phu nhân, có thể thấy được ngươi luôn đem lời của bản cung như gió thoảng bên tai ! Bản cung biết ngươi muốn thể năng lực, phải có người bản cung nhờ có Ngụy thục nghi ngươi mới thấy bớt lo sao, ngươi cảm thấy có ngươi bản cung nửa bước cũng khó khăn sao, có phải ? cho ngươi biết, bản cung là coi trọng ngươi mới cho ngươi có cơ hội mà bò lên , vậy mà ngươi dám miệt thị bản cung, tiệc rượu hôm nay bản cung sớm giao cho Mục dung hoa chuẩn bị, ngươi khắp nơi ra vẻ làm gì? Hôm nay bản cung liền tước phân vị thục nghi của ngươi, xem ngươi làm sao mà thể khả năng!”


      Hiền phi càng càng lớn giọng, bàn cũng bị nàng đánh ầm ầm, Tần Thừa Thích thầm thở dài, vị biểu muội này của tình tình vẫn thay đổi, luôn luôn biết đúng mực, cho dù tức giận cũng phải giữ chút lễ nghi, huống chi hằn còn ngồi ở đây mà nàng cũng để ý, lại muốn giáng phi vị của ai cũng phải qua tiếng với Hoàng hậu mới là đúng lý, chẳng lẽ nàng giáng là có thể giáng.


      Ngụy Tố Vân sợ đến choáng váng, run rẩy ngồi sụp dưới đất câu cũng thành lời.


      Cung nhân đừng hậu bên cạnh cũng cảm thấy sợ hãi, lúc im lặng, thấy ngoài cổng có người bước vào, người nọ lại tập tễnh đến trước mặt Hoàng thượng quỳ xuống, mở miệng tức dẫn theo tiếng khóc nức nở : “Cầu Hoàng thượng, Hiền phi nương nương làm chủ cho nô tài!”


      Hiền phi nhíu mày: “Triệu Ân, ngươi sao vậy, ai làm gì ngươi sao?”


      Triệu Ân liên tục dập đầu: “Nô tài hầu hạ chủ tử là phải, nhưng tốt xấu gì nô tài cũng từng là người hầu hạ cho Thái Hậu, ngày thường chỉ có Hoàng thượng, Hoàng hậu và nương nương giáo huấn, cho dù có thế nào cũng tới lượt dung hoa ra mặt dạy bảo nô tài, huống chi nô tài chỉ lắp ráp đèn lồng long sư hổ, còn luôn ở đó canh giữ, bây giờ xương cốt vẫn còn thấy đau nhức. May mắn là có Mục dung hoa thương xót, chu đáo sắp xếp căn phòng cho nô tài nghỉ ngơi, chờ tiệc rượu tan lại bảo nô tài đến tháo gỡ, ngờ Trương dung hoa kia vì bản thân thể đến phía trước tham gia tiệc rượu mà ngừng oán hận, mở miệng ngậm miệng châm chọc Mục dung hoa, Mục dung hoa tính tình tốt chỉ cười cười để ý tới, nhưng nô tài chưa từng đắc tội Trương Dung hoa này mà, trương dung hoa vừa rồi còn dẫn theo người tới mắng chửi nô tài trận, còn muốn phạt trượng nô tài, nếu phải có tiểu thái giám thông minh biết trước ngăn đón, mạng của nô tài cũng còn nữa rồi!”

      (Truyện được edit tại Cungquanghang.com)

      Triệu Ân rất xúc động, mỗi lời ra đều dẫn theo nước mắt.


      “ Trương Dung hoa nào?” Hiền phi cũng biết ít nhiều, chỉ là muốn xác nhận lại lần.


      “Nô tài hỏi người bên ngoài biết được, người đó tên là Trương Tư Viện Trương Dung hoa.”


      Mục Thư Du cúi đầu buồn cười, quả nhiên thái giám đều thích mang thù, nàng cố ý ra tên của Trương Tư Viện, Triệu Ân này vậy mà lại nhớ kỹ.


      Hiền phi nghe xong tức giận đến mức mặt trắng bệch, chỉ là còn chưa kịp chuyện, Trương Tư Viện đến, quỳ xuống đất thỉnh an sau đó cũng muốn cáo trạng, lại trực tiếp bị Hiền phi ngăn cản : “Ngươi cần nhiều lời, mọi chuyện bản cung biết hết rồi, Hòa Tri điện tổng cộng có bốn người, ba người các ngươi hợp nhau ức hiếp Mục dung hoa, còn dám lấy chuyện quan trọng của bản cung ra để đấu đá, Triệu Ân là người Thái Hậu hạ ý chỉ ở trong Hòa Tề điện của bản cung vinh dưỡng, ngươi nghĩ ngươi là ai mà dám đánh mắng . Tốt thôi, hôm nay bản cung liền ra tay giải quyết mấy loại tinh hại người này, Ngụy Tố Vân, Trương Tư Viện, Lưu Quế Tú cách chức làm thải nữ, mặt khác Trương Tư Viện chịu thêm 3 trượng do đắc tội bất kính với Thái Hậu.”


      Trương Tư Viện cũng ngây người, nhưng vẫn còn tỉnh táo hơn Ngụy Tố Vân chút: “Thần thiếp biết vì sao lại khiến cho nương nương nổi giận, chỉ là trong hậu cung việc thăng - giáng phi tần cần có ý chỉ của Hoàng hậu nương nương mới được, nay Hoàng hậu nương nương bế quan tụng kinh, công việc trong hậu cung đều do Thục phi nương nương giải quyết, nếu như Hiền phi nương nương giáng tội thần thiếp như vậy, thần thiếp là phục. “


      Hiền phi lập tức đứng lên, chỉ vào Trương Tư Viện giáo huấn: “Bản cung biết ngươi là biểu muội của Thục phi, cho nên bây giờ muốn lấy Thục phi ra chèn ép bản cung có phải ? cho ngươi biết bản cung ra Thục phi có muốn phản bác cũng vô dụng, hơn nữa mắt ngươi mù rồi sao, nhìn thấy Hoàng thượng ở đây, ngay cả Hoàng hậu có đến đây cũng tác dụng gì chứ đừng gì đến Thục phi!” xong nàng liền xoay người nhìn về phía Tần Thừa Thích.


      Cuối cùng cũng nhớ tới diện của rồi sao? Tần Thừa Thích buồn cười nhìn Hiền phi giận dữ nhìn mình, nhìn dáng vẻ của nàng cứ như là nếu đồng ý nàng nhào lên cắn vậy, cũng may mà Thái Hậu nhiều lần dặn dò phải chiếu cố kỹ lưỡng biểu muội này, chứ nếu dựa vào tính cách điên khùng của Lương Thuận Nga sớm nên bị biếm vào lãnh cung.


      Tn Thừa Thích nâng tay ý bảo Hiền phi chớ nóng giận, sau đó mới tùy ý : “Chuyện hôm nay thực là ngoài dự kiến của Trẫm, lòng người khó lường khiến Trẫm rất thất vọng, may mà Thư Du hiền đức khiến Trẫm an ủi ít. Hậu cung của Trẫm chấp nhận được những kẻ gian thần nịnh nọt, vị phần cứ theo như lời của Hiền phi mà giáng xuống, mặt khác Ngụy Tố Vân khi quân phạm thượng ban chết tội, những xử phạt khác cứ theo lời của Hiền phi mà giải quyết.”


      Lúc này Trương Tư Viện cũng dám nhiều lời nữa, chịu trượng còn hơn là phải chết.


      Ngụy Tố Vân thất hồn lạc phách ngồi dưới đất, đến bây giờ nàng ta vẫn nghĩ ra được vì sao chỉ vì chuyện chuẩn bị tiệc rượu thôi mà lại khiến bản thân mất mạng, ngây ngốc nhìn chung quanh, đột nhiên ánh mắt trở nên dữ tợn: “Mục Thư Du, là ngươi! Là ngươi cố ý hại ta, là ngươi muốn đem công lao mời được Triệu Ân nhường cho ta, đồ tiện nhân, dù cho ta có thành quỷ cũng tha cho ngươi ! Nguyền rủa ngươi chết cũng được tử tế!”


      Lúc này có hộ vệ tiến vào kéo Ngụy Tố Vân ra ngoài, khi qua bên người Mục thư Ngụy Tố Vân vùng vẫy bấu víu vào người Mục Thư Du, chân đá chân đặng hô lên rằng buông tha cho Mục Thư Du.


      Mục Thư Du mặt đổi sắc giọng : “Là ngươi quá mức tham lam, ngay cả Hoàng thượng cũng dám lừa gạt, ta vốn có lòng hại người, sinh tử của ngươi là do ngươi chọn, lệ quỷ muốn lấy mạng ta rất nhiều, sợ là còn chưa tới phiên ngươi.”


      Ngụy Tố Vân còn muốn kêu lên nhưng hộ vệ thân thủ nhanh nhẹn bóp lấy cằm nàng ta, lúc này Ngụy Tố Vân mới gì được nữa.


      Tiếp đó Trương Tư Viện cũng bị người kéo ra ngoài, bây giờ Hiền phi mới hết giận.


      Lúc này Tần Thừa Thích lại mở miệng : “Mục Thư Du giữ mình trong sạch, ôn nhu hiền hậu, hôm nay tấn phong thục nghi, ban cho Hòa An điện.”


      Mục Thư Du lập tức cười tạ ơn, Hiền phi cũng vui vẻ nhưng vẫn có chút luyến tiếc: “Bản cung dễ dàng gì mới tìm được người giúp đỡ, kết quả ngài liền muốn mang .”


      “Nương nương yên tâm, mặc dù Thư Du ở Hòa Tri điện nữa nhưng vẫn muốn quan tâm đến nương nương, nương nương có chuyện xin cứ việc phân phó, thần thiếp đương nhiên cố gắng hết sức, tuy Hòa An điện có xa chút nhưng thần thiếp thường đến thăm nương nương là được mà.”


      Hiền phi cực kì vừa lòng : “Vậy mới là người xuất thân danh giá, giống những tiểu nhân đắc chí cuồng vọng, khó trách Hoàng thượng vẫn luôn thích ngươi, ngươi là người tốt, tương lai nhất định có thể thành đại khí.”


      “Đa tạ nương nương quá khen, Thư Du luôn biết ơn tấm lòng của nương nương.” Mục Thư Du nghe những lời có lòng của Hiền phi, biết nàng ràng thân thế của mình.


      Sau khi Hiền phi rồi, cuối cùng Tần Thừa Thích cũng có thể thoải mái hơn chút, lập tức muốn Mục Thư Du chuyển về Hòa An điện ngay trong đêm.


      “Ngày mai lại dọn cũng muộn, khuya rồi mà còn làm vậy khéo khiến người khác nghĩ xảy ra chuyện gì.”


      Tần Thừa Thích và Mục Thư Du cùng nhau ra ngoài: “ phải là do Trẫm sốt ruột sao, trẫm muốn nàng về Hòa Tri điện, hơn nữa ở Hòa An Điện tất cả đều có sẵn, trừ bỏ những thứ quan trọng, những vật khác đều cần đến Hòa Tri điện mang về.”


      Mục Thư Du buồn bực hiểu vì sao đột nhiên Tần Thừa Thích lại thích đến Hòa Tri điện như vậy, nhưng nàng vẫn nghe theo sai Như Ý Như Lan thu dọn đồ đạc còn mình cùng Tần Thừa Thích bước đến Hòa An điện.


      “Trẫm còn chưa chúc mừng nàng được thăng phân vị, còn tìm được núi dựa.”


      Mục Thư Du nhàng : “Tấn vị phần là ân điển của Hoàng thượng, có điều chuyện núi dựa đúng là nên có, có thể được Hiền phi nương nương tương trợ còn tốt hơn nhiều so với Hoàng thượng nữa đó.”


      Lời này của nàng là , Tần Thừa Thích tuy là Hoàng thượng nhưng chung quy cũng thể canh giữ ở hậu cung mọi lúc mọi nơi, cũng thể xen vào quá nhiều, mà Hiền phi lại giống vậy, có thân phận là cháu của Thái Hậu , tính cách cũng dũng mãnh, dám dám làm sợ đắc tội người khác, nhìn dáng vẻ của nàng vừa rồi để Thục phi vào mắt, đây mới là chuyện làm người khác vui vẻ nhất.


      “Đúng vậy, Lương Thuận Nga có di mệnh của Thái Hậu che chở, Trẫm có khổ cũng làm gì được nàng ấy, cũng vì thế mà nàng ấy có thể làm chỗ dựa cho nàng.” Tần Thừa Thích cười sau đó vuốt ve hai má của Mục Thư Du, Mục Thư Du trợn trắng mắt nhìn .


      Đợi đến khi Như Ý Như Lan đem về những thứ ở Hòa Tri điện Tần Thừa Thích nhíu mày cho người mang vào, Mục Thư Du kỳ quái: “Những thứ này ta còn dùng tới đó, còn có trang sức cùng kim ngân tại sao lại cần?”


      “Trẫm chưa cần, chỉ là chờ thêm mấy ngày nữa hãy mang vào.”


      Mục Thư Du hiểu Tần Thừa Thích suy nghĩ cái gì, đành phải thuận theo ý , đem mấy thứ đó để ngoài phòng.


      Đêm nay hai người cũng mệt mỏi, nằm giường bao lâu liền thiếp .


      Nửa đêm, Mục Thư Du có chút khát nước, lật người muốn ngồi dậy uống trà, chỉ là lúc vừa mở mắt thiếu chút nữa bị dọa gần chết, nàng thấy Tần Thừa Thích chẳng biết ngồi dậy từ lúc nào, ánh mắt nhìn chằm chằm vào mình.
      (Truyện được edit tại Cungquanghang.com)

      “Hoàng thượng, ngài làm sao vậy?” Mục Thư Du nghĩ lẽ ngủ đến điên luôn sao, nếu thế dọa người.


      “Trẫm làm nàng sợ sao ?” Tần Thừa Thích rầu rĩ , giống như cảm xúc bị suy sụp.


      Mục Thư Du cũng ngồi dậy, lại xốc màn trướng lên, nương theo ánh nến nhìn sắc mặt Tần Thừa Thích, đúng là có chút uể oải, khỏi lo lắng: “Hoàng thượng, rốt cuộc ngài bị sao vậy ?”


      “Trẫm gặp ác mộng.” Tần Thừa Thích lầm bầm câu.


      Mục Thư Du nghe xong thiếu chút nữa cười ra tiếng: “Hoàng thượng, là giấc mộng gì mà khiến ngài ra nông nổi này, hơn nữa mộng đều là giả, cần sợ.” Người này ràng là người lòng dạ độc ác sát phạt chớp mắt, vậy mà lại bị giác mộng làm bừng tỉnh là buồn cười.


      Tần Thừa Thích vẫn nhìn thẳng vào Mục Thư Du, lát sau mới : “Trẫm mơ thấy nàng bị lệ quỷ bắt , lời của Ngụy Tố Vân đêm nay khiến trẫm bất an, Trẫm nghĩ tới nàng từng vì chuyện Tứ Thủy trấn mà gặp ác mộng liên tục, mà Liêu Tử Bân kia trước khi chết cũng từng thề độc bỏ qua cho nàng, cho nên Trẫm nghe thấy lời của Ngụy Tố Vân bất an trong lòng lại trào lên, còn có lúc ấy nàng còn lệ quỷ đeo bám nàng có rất nhiều khiến Trẫm liền càng sợ hãi, kết quả nhìn thấy ác mộng. “


      ra là vì lo lắng cho nàng, khó trách lúc nãy cho phép mang những đồ vật ở Hòa Tri điện vào đây, Mục Thư Du cảm động, cười : “Thần thiếp có việc gì, có lệ quỷ nào có thể bắt được thần thiếp, mạng của thần thiếp là do ông trời bảo vệ đó, Hoàng thượng trăm công nghìn việc, nếu lại vì thần thiếp mà sầu lo, khiến thần thiếp cách nào vui vẻ được.”


      Tần Thừa Thích đưa tay lau nước mắt trào ra nơi khóe mắt Mục Thư Du, ôm nàng nằm xuống : “Trẫm cái gì cũng sợ, những vì Trẫm làm đều là vì bách tính lê dân, chiến tranh với các nước cũng là vì Trẫm muốn thống nhất thiên hạ lập nên triều đại thịnh thế, là công là tội Trẫm đều thèm để ý, có điều Trẫm cũng mong nàng có thể ở bên cạnh Trẫm, Trẫm muốn nàng có chút thương tổn nào. Như vậy , qua hai ngày nữa Trẫm mang nàng Quy tự nghe thuyết giáo, xem xem phương trượng ở nơi đó có thể hóa giải oán khí bên cạnh nàng hay , bảo họ cầu thần phật cho nàng được bình an vô , cùng Trẫm bạc đầu giai lão.”


      “Hoàng thượng nửa đêm chịu ngủ là vì muốn chọc cho thần thiếp khóc có phải hay !” tuy Mục Thư Du vậy nhưng vẫn khóc.


      Tần Thừa Thích vỗ lưng nàng dỗ dành: “Bảo bối kiên cường của Trẫm sao có thể dễ dàng khóc như vậy chứ, chuyện này nữa, nếu nàng muốn lấy Hiền phi làm núi dựa, vậy Trẫm cũng phải giúp nàng tay mới được, với tính tình bất định của Hiền phi nàng cân nhắc đúng bị liên lụy, Trẫm cho nàng thêm thứ bảo hiểm nữa là còn gì để lo.”


      Mục Thư Du lau mắt hỏi: “Thứ gì bảo hiểm ?”


      “Ngủ , ngày mai nàng biết.” Tần Thừa Thích gì thêm, đem màn trướng buông xuống, sau đó bảo Mục Thư Du nghỉ ngơi.


      Trong bóng đêm, Mục Thư Du bỗng nhiên lại : “Sau này, Hoàng thượng muốn cung nào nghỉ ngơi cứ nơi đó, thần thiếp so đo nữa.”


      Sau lúc lâu, Tần Thừa Thích mới lên tiếng: “Ừ, Trẫm biết rồi.”


      Chỉ là, Trẫm tin! Ở trong lòng Tần Thừa Thích yên lặng thêm câu, sau đó mới ngủ.

    4. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,207
      Được thích:
      4,608
      Chương 65


      Mục Thư Du ngủ được giấc ngon, ra tất cả cung nhân phục vụ ở Hòa An điện đều là người do Vu trung triệu đến, thái giám canh giữ cổng chính vào thông báo có Triệu Ân Triệu quản cầu kiến.


      Mục Thư Du buồn bực, Triệu Ân này phải là người muốn làm chuyện mệt thân sao, sao bây giờ còn chủ động tới tìm nàng làm gì, trong lòng tuy rằng nghi hoặc nhưng nàng vẫn cho người lập tức mời Triệu Ân vào, cũng để chào mà trực tiếp ban ngồi.


      chờ Mục Thư Du mở miệng hỏi, Triệu Ân tự mình : “Lão nô tới đây là để tạ ơn ân điển của thục nghi. “


      “Triệu quản vì sao lại như vậy ?” Mục Thư Du mờ mịt.


      Triệu Ân chưa rơi nước mắt: “Sáng sớm hôm nay Bạch thừa tướng cho người đến với nô tài hai chuyện, là vì tạ ơn lão nô lúc ở tiệc rượu giúp thục nghi giữ mặt mũi, cố ý tìm nơi phong thủy cực tốt để làm mộ cho lão nô, lại tìm quan tài bằng loại gỗ tốt nhất để sau này lão nô dùng, vì chuyện này Bạch thừa tướng còn cố ý mời Hoàng thượng ban thưởng, long ân Hoàng thượng là khó cầu, phần này phúc phận lão nô cách nào hồi đáp, chỉ có thể thừa dịp có chút sức lực mà dốc sức vì thục nghi. Vừa rồi thục nghi để lão nô hành lễ, bây giờ được từ chối nữa !”


      Lúc này Triệu Ân là lòng khóc rống, cái gì cũng nhất định làm lễ quỳ lạy Mục Thư Du, Mục Thư Du đành phải để cho quỳ,sau đó lập tức cho người nâng đứng lên.


      “Ai, cữu cữu làm việc này, ta biết.” Cái này chắc là việc bảo hiểm mà tối qua Tần Thừa Thích với nàng, có Giai Kỳ và Triệu Ân kia thay mặt nàng lời hay trước mặt Hiền phi, đúng là có gì tốt hơn.


      Triệu Ân đỏ mắt : “Qua điều này có thể thấy được Bạch thừa tướng là lòng thương thục nghi. Đúng rồi, Bạch Quảng Thanh đại nhân còn nhờ nô tài truyền cho thục nghi câu, muốn ngài ở trong cung đừng làm khó bản thân, nếu như có việc cần dùng ngân lượng cũng đừng tiếc, vì để thục nghi khó xử người trong nhà nhất định gửi tiền vào, còn có khuyên tai san hô và những thứ này đều là trân phẩm quý giá khó tìm, Bạch đại nhân muốn thục nghi đeo đôi khuyên tai đó, coi như là phần tâm ý.”


      Từ sau khi nàng tới nơi này, đầu tiên là ở hoàng cung Ngọc Phù quốc, sau này đến Triệu gia, cuối cùng lại thành biểu tiểu thư Bạch gia bây giờ xem ra cũng chỉ có Bạch gia chịu vì nàng mà tốn tâm tư, tuy rằng cũng có lợi ích trong đó, nhưng tối thiểu Bạch Hồng Tín so với những người kia có tình người hơn nhiều, mà tình nghĩa của Bạch Quảng Thanh đối với nàng thể tính được, trong lòng Mục Thư Du rất là cảm động.


      Chờ Triệu Ân rời , Mục Thư Du chỉ giữ lại khuyên tai, những thứ còn lại nàng sai Giai Tĩnh và vài cung nữ cấp bậc cao mang đến đưa cho Hiền phi, Ô Nhạc Song, Mục Thư Yến, Tống Nguyệt Dĩnh và Cao Y San.
      (Truyện được edit tại Cungquanghang.com)

      Mà việc Mục Thư DU vừa vào cung từ quý nữ thấp bé được thăng lên thành tam phẩm thục nghi là đều mà mọi người nhòm ngó, cháu bên ngoại này của Bạch thừa tướng và Bình Khánh Vương Thái phi trước kia đều là cùng người còn nghi ngờ gì nữa, chẳng qua tuy rằng trong lòng đều ràng, nhưng lại có ai dám ra mà thôi, có người cảm thấy đủ phân lượng để đấu đá đến thỉnh an cái là tốt rồi, còn có người muốn đến xem người cần đấu năng lực cao hay thấp.


      Thục phi vì chuyện Trương Tư Viện bị giáng mà cực kì hận Mục Thư Du, cả ngày chỉ suy nghĩ biện pháp đối phó với Mục Thư Du, lại xui xẻo tìm được cớ, sầu lo Hoàng hậu phái người tới căn dặn, là cung nhận quản lý vật phẩm trong hậu cung làm việc tắc trách, hơn nữa có vài cung nữa thái giám dám lén lút ăn hối lộ, cho nên muốn Thục phi kiểm tra lại tất cả các vật phẩm trong cung, cũng tỉ mỉ xác thực lại những thứ có trong danh sách, sau đó điều chỉnh cung nhân các nơi lại cho tốt.


      Thục phi vừa nghe xong thiếu chút nữa ngất , đây là công việc rất vất vả, hơn nữa làm tốt khiến cho nô tài khắp nơi oán thán tốt cho danh tiếng của nàng, Hoàng hậu an lòng tụng kinh, đầu nóng lên lại có ý nghĩ như vậy làm cho người ta đau cả đầu, là đáng giận!


      “Tỷ tỷ sao phải khó xử, Hoàng hậu nương nương muốn ngài tìm cách giải quyết chứ đâu có ngài tự mình làm, ngài cứ đem việc này giao cho người biết lấy lòng Hoàng thượng làm .” Văn phi thấy Thục phi buồn rầu lại nhắc nhở câu đầy thâm ý.


      Mấy ngày nay Văn phi vẫn luôn lo lắng việc của Kỷ quốc khiến mình bị kéo theo, chỉ là Tần Thừa Thích vẫn chưa hạ bất kỳ ý chỉ nào cũng chưa từng triệu kiến nàng, nay nàng chỉ có thể leo lên cái cây to Thục phi này để bảo toàn thân phận và địa vị của mình.


      Thục phi nghe xong vui vẻ cười: “Vẫn là muội muội đầu óc nhanh nhạy, bây giờ bản cung phải biết ơn công việc mà Hoàng hậu nương nương ban xuống này mới được.”


      có tính toán rồi Thục phi cũng trễ nải nữa, lập tức lấy việc mình phải quản lí các phi tần trong cung nên được nhàn rỗi, qua nhiều phen suy nghĩ quyết định giao việc này lại cho Mục thục nghi và Kỷ phu nhân mới yên lòng, mong hai người bọn họ vì mình phân ưu, đồng thời lại dặn Mục Thư Du rằng Kỷ phu nhân thân thể suy yếu, tuy thể để cho Kỷ phu nhân quá mức mệt nhọc, nhưng phàm là chuyện mà người thể giải quyết cả hai phải bàn bạc kỹ lưỡng, trừ khi có công việc trọng đại cần mình ra mặt nếu cả hai phải cùng nhau giải quyết.


      Từ Hòa Dương điện của Thục phi trở về, Mục Thư Du chỉ thấy áp lực nặng nề, nếu nàng nhớ lầm Kỷ phu nhân chính xác là thanh mai trúc mã của Hoàng thượng, chính nàng từng vì chuyện thị tẩm của nàng và Tần Thừa Thích mà tranh cãi ầm ĩ, nay mình và nàng phải cùng nhau hợp tác mệt mỏi lắm đây, còn nữa Thục phi lại phái nữ quan biết chữ đến giúp nàng, vậy chuyện ghi chép sổ sách lưu trữ do ai làm đây chứ ? Cung nữ thái giám biết chữ có mấy người, hơn nữa muốn tra gì đó trong khố phòng, còn phải so sánh lại với những ghi chép cũ, thiếu sót này nọ chắc chắn ít, hơn nữa công việc này còn phải đắc tội rất nhiều người.


      tình phát triển cũng rất giống với suy nghĩ của Mục Thư Du, Thục phi phái những người có thể giúp đỡ Mục Thư Du là Mục Thư Yến cùng Ô Nhạc Song làm những việc khác, còn những phi tần khác chỉ chờ xem ai là người có thể chiếm thế thượng phong.


      “Biết tỷ tỷ sầu lo, nên ta và Tống tỷ tỷ đến đây giúp tỷ tỷ phen.” Cao Y San và Tống Tư Nguyệt cùng đến Hòa An điện.


      Mục Thư Du rất vui vẻ nhưng cũng rất lo lắng: “Các ngươi tới chỗ của ta, Kỷ phu nhân có biết ?”


      “Biết, chuyện này vốn là bổn phận của nàng ấy, thân thể nàng ấy lại tốt, bọn ta thay nàng làm phải tốt sao ?” Cao Y San cho là đúng.


      Mục Thư Du nghĩ lại thấy cũng đúng nên thèm để ý, may mắn là qua hai ngày Hiền phi lại phái mấy nữ quan giỏi giang tới phụ giúp, dù là như thế nhưng mỗi ngày Mục Thư Du đều vì lo lắng mà thể ăn nổi cơm.

      (Truyện được edit tại Cungquanghang.com)
      Chỉ là qua bao lâu, Tống Tư Nguyệt và Cao Y San liền bị Kỷ phu nhân gọi về Song Lan điện, trong lòng Mục Thư Du biết rằng có gì đó khác thường nên đành nhẫn nhịn, thẳng đến khi Kỷ Tư Nguyệt mấy lần thèm quan tâm đến chuyện thương nghị rốt cuộc Mục Thư Du nhịn được nữa, bỏ công việc làm xuống đến Song Lan điện.


      Gặp Kỷ Tư Nguyệt rồi, Mục Thư Du mới : “Thục phi nương nương đem công việc giao cho phu nhân và Thư Du cùng xử lý, phu nhân thể yếu ớt Thư Du làm thêm nhiều chút là được, phu nhân để hai vị Tống, Cao hỗ trợ Thư Du cũng so đo, chỉ là Thư Du mấy lần phái người tới hỏi phu nhân về việc an bài công việc cho cung nhân, phu nhân lại thèm chữ đây là ý gì ? Nếu ngài cảm thấy có gì được xin cứ ra.”


      Kỷ Tư Nguyệt đợi Mục Thư Du xong khóc lóc: “Muội muội như vậy oan uổng cho ta, ta lòng rất muốn giúp, nhưng Thục phi nương nương sợ ta mệt nhọc, còn hai vị muội muội Tống, Cao là người mới tiện nhúng tay vào việc này, về phần sắp xếp cung nhân, tra lại vật phẩm, cứ do muội muội làm chủ là được rồi.”


      Mục Thư Du giận mà cười : “Thân thể Phu nhân tốt nên chỉ làm chút chuyện nhàng, chẳng lẽ ngay cả cử động chút cũng thể ? Huống hồ chuyện này là chúng ta cùng thương nghị, tại sao có thể là giúp đỡ ta ? Cho dù là ta có tự làm chủ cũng phải có đồng ý của tỷ tỷ mới phải, nếu như có việc gì xảy ra mình ta chịu bêu danh thôi sao ? Phu nhân cũng quá thông minh rồi!”


      Kỷ Tư Nguyệt nghe vậy khóc đến mức thở nổi : “Ta, ta thề với trời, ta chưa từng có tâm tư như vậy, ta lòng muốn giúp muội muội, lại có biện pháp nghe lời Thục phi nương nương, muội muội cần, cần oan uổng ta!”


      Lúc này Mục Thư Du nào có kiên nhẫn nghe Kỷ Tư Nguyệt khóc sướt mướt, công việc có kỳ hạn, ngay cả ăn cơm ngủ nghỉ nàng đều cảm thấy lãng phí thời gian, huống chi là loại đối thoại có ý nghĩa này.


      “Nếu phu nhân khó xử như vậy, bằng tìm Thục phi nương nương rũ bỏ gánh nặng này , miễn cho mọi người đều chịu tội, bằng ta cũng chỉ có thể tự mình lý lẽ !”


      Mục Thư Du xong liền , Kỷ Tư Nguyệt khóc ngã xuống giường.


      Buổi tối Tần Thừa Thích gần giờ hợi mới tới Hòa An điện, Mục Thư Du viết sổ sách mà chưa nghỉ ngơi nên mới ra nghênh giá: “Hoàng thượng sao giờ này cón đến đây ?”


      “Có chuyện nên chậm trễ, nghĩ tới nhiều ngày nay chưa gặp nàng, nhớ nàng, trễ thế này nàng còn viết cái gì ?”


      Mục Thư Du cười : “Là mấy việc mà thần thiếp cần làm. “


      “Ừ, nàng cũng đừng làm quá sức,nghe hôm nay nàng tìm Tư Nguyệt?”


      Mục Thư Du ngẩn người: “Sao Hoàng thượng biết ?”


      “Tư Nguyệt ngất , mời ngự y. Thư Du, bản tính của Tư Nguyệt Trẫm rất hiểu, nàng ấy tuyệt đối phải muốn đối nghịch với nàng, nàng ấy ưa sĩ diện lại thích quản mấy chuyện này,nhưng lại yếu đuối sợ người ta đàm tiếu, nàng thay nàng ấy chịu nhiều trách nhiệm chút .”


      ra là Hoàng thượng vì thanh mai trúc mã mà đến đây bênh vực kẻ yếu, khuôn mặt Mục Thư Du mất tươi cười: “Hoàng thượng trăm công nghìn việc còn có thể đến đây chỉ trích thần thiếp, thần thiếp kinh hãi, có điều thần thiếp cũng có khó xử của thần thiếp, ai mà muốn cần làm cũng có thể hưởng thanh danh chứ ? Kỷ phu nhân thân thể suy yếu, tâm tư lại nặng nề thần thiếp cũng có cách nào, chẳng lẽ thần thiếp vừa phải đắc tội người khác, vừa phải dỗ dành phu nhân?”


      Tần Thừa Thích thở dài: “Trẫm biết nàng oan ức cũng rất mệt mỏi, nhưng đây cũng là thời cơ tốt để nàng an bài tâm phúc ở hậu cung, Tư Nguyệt cần để ý mới tốt chứ, nàng cần gì phải lôi kéo nàng ấy vào? Lại Tư Nguyệt vốn có bệnh tim, tái phát vài lần, nàng khoan dung chút.”


      Mình cũng có bệnh tim đây này, muốn lấy chuyện này ra chèn ép khỏi quá xem thường nàng rồi, nàng mệt sống mệt chết, đắc tội bao nhiêu người, lại còn bị là người xấu, là khinh người quá đáng!


      “Thần thiếp nghe xong lời của Hoàng thượng, chỉ sợ là thể an bài tâm phúc rồi, thần thiếp phải tự mình làm ra chuyện khiến người khác mắng chửi, ngay cả Hoàng thượng cũng thần thiếp là người khoan hậu, vậy bên ngoài đối đãi với thần thiếp thế nào càng cần nữa. Nếu trong lòng Hoàng thượng có thần thiếp đáng lẽ nên những lời này, ngày thường hết thương lại , sao thấy Hoàng thượng vì thần thiếp mà khiến mọi chuyện dễ dàng hơn ? Có phải hay từ nay về sau, chuyện đắc tội người khác cứ là thần thiếp làm, còn những chuyện khiến người khác vui vẻ cứ là Kỷ phu nhân tay xử lý, như vậy bệnh tim của Kỷ phu nhân tốt hơn sao ?”


      Tần Thừa Thích nhíu mày: “Trẫm muốn chuyện đàng hoàng với nàng, nàng thể vì Trẫm phân ưu sao? Trẫm vừa qua gặp Tư Nguyệt, nàng ấy rất yếu, còn khóc, ngừng xin lỗi nàng, nếu bây giờ Trẫm bảo Tư Nguyệt cần lo chuyện này, nàng ấy nhất định lại suy nghĩ đâu. Nàng ấy và nàng giống nhau, Trẫm biết bản lĩnh của nàng.”


      Mục Thư Du nghe vậy tức giận đến đau cả tim, giọng cũng lớn lên: “Bản lĩnh phải trời sinh, Hoàng thượng thương tiếc Kỷ phu nhân như vậy, Kỷ phu nhân cả đời đều là người có bản lĩnh ! Nếu như vậy, Kỷ phu nhân cả đời cũng chỉ biết dựa dẫm vào người khác, nếu là ngày nào đó Hoàng thượng qua đời nàng ấy cũng phải chết theo sao !” Bàn thân nàng làm người hai kiếp chịu biết bao nhiêu tội, sao nam nhân này vì nàng mà suy nghĩ, quả nhiên là người đa tình, bây giờ xem ra nàng tin tưởng có tình cảm với nàng là chuyện ngu ngốc biết bao!


      Lời này của Mục Thư Du phạm vào điều tối kị, có đế vương nào muốn đem chuyện sống chết của mình ra bàn chứ, huống chi Tần Thừa Thích còn sống rất tốt, caií này căn bản chính là nguyền rủa quân vương, bất kính đến cực điểm!


      Tần Thừa Thích đương nhiên trầm mặt: “Nàng bậy bạ gì đó, chỉ mốt câu này của nàng thôi là tử tội, nàng có biết hay ! Trẫm niệm tình nàng hiểu chuyện lại là lần đầu vi phạm nên so đo với nàng, có điều từ ngày mai trở cho nàng tới Song Lan điện phiền nhiễu Tư Nguyệt tĩnh dưỡng!”


      Tần Thừa Thích xong ở lại nữa, đứng lên kêu Vu Trung quay trở lại, Song Lan điện.

      (truyện được edit tại Cungquanghang.com)
      Mục Thư Du đứng tại tại chỗ cắn răng để nước mắt tuôn rơi, là do tự nàng nghĩ mình có được tình cảm của Hoàng Đế mới có chuyện hôm nay, Kỷ Tư Nguyệt so với Thục phi thi cao mình hơn nhiều, nếu vậy cứ chờ xem, để cho mình Song Lan điện, tự nhiên có người có thể !
      Khủng Long, HangVO9, BigCute→_→41 others thích bài này.

    5. levuong

      levuong Well-Known Member Staff Member Super Moderator VIP

      Bài viết:
      1,207
      Được thích:
      4,608
      Chương 66


      Lại mấy ngày nữa, Mục Thư Du sai Giai Tĩnh đem chuyện Kỷ Tư Nguyệt gây nên cho Giai Kỳ nghe, Giai Kỳ tìm cơ hội lại cho Hiền phi, chỉ là lần này Hiền phi hề tức giận, suy nghĩ lát mới : “Dáng vẻ của Kỷ Tư Nguyệt kia đúng là làm phiền Mục Thư Du, ngươi cho nàng biết, Kỷ Tư Nguyệt ngã bệnh phải giả vờ, bản cung cũng chỉ có thể uyển chuyển mà qua đó chuyện, đến lúc đó bản cung lại phái thêm vài nữ quan qua giúp nàng là được, bản cung cũng biết nàng khó xử và oan ức, có điều có khó khăn hơn nữa cũng qua thôi, muốn làm đại phải chịu khổ. “


      Giai Kỳ lĩnh mệnh đến Hòa An điện truyền lời của Hiền phi lại cho Mục Thư Du, lúc này Mục Thư Du mới biết chính mình hiểu lầm Kỷ Tư Nguyệt, vì bản thân giả bệnh nên nghĩ rằng người khác cũng giống như mình, về điểm này chính là nàng hẹp hòi.


      Phải làm việc mà còn đụng người bệnh là mệt, nếu nàng ấy bệnh nàng nên thêm gì nữa là tốt nhất, chỉ là cách chuyện của Tần Thừa Thích khiến người ta chán ghét, lúc này đây Mục Thư Du cũng biết mình đúng, nhưng Tần Thừa Thích lại càng sai, cũng càng làm cho lòng người lạnh lẽo.


      Sau vài ngày, Mục Thư Du càng gặp nhiều khó khăn nhưng cũng im lặng chịu đựng, mỗi ngày đều bị công quấn lấy khiến đêm đêm thể yên giấc, cả người gầy , sắc mặt tái nhợt, hốc mắt lõm sâu.


      “Thục nghi, hôm nay ngủ sớm chút , mặt mũi người lúc này rất dọa người, canh nóng này ngài uống trước .” Như Ý thấy lúc nãy Mục Thư Du ăn được bao nhiêu, bây giờ còn muốn thức đêm rất đau lòng.


      “Chờ lát nữa , những danh sách này còn chưa xem xong, ngày mai còn phải giao công việc nữa, canh này ta uống, dùng chút trà là tốt rồi.” Mục Thư Du cũng ngẩng đầu lên, cẩn thận nhìn sổ sách trong tay.


      Thẳng đến khi đêm dài mắt cũng nhòe , chỉ thấy mơ hồ Mục Thư Du mới tình nguyện ngồi thẳng dậy ngừng lát, nhắm lại trong chốc lát mà mở ra nổi nữa, nên liền ngồi ghế thiếp .


      “Thục nghi, mau lên giường nghỉ ngơi , cứ như vậy tốt đâu.” Như Lan giọng lay tỉnh Mục Thư Du.

      (truyện được edit tại Cungquanghang.com)
      Mục Thư Du nghĩ lại cũng thấy đúng, mình cứ như vậy cũng phải là chuyện tốt, căn bản có hiệu suất, bằng ngày mai dậy sớm chút, nghĩ vậy nên nàng cho người chuẩn bị nghỉ ngơi.


      “Thục nghi, xong rồi Giai Tĩnh cơ hồ là từ bên ngoài chạy vào, vẻ mặt lo lắng.


      cung nữ như Giai Tĩnh làm sao có thể làm ra chuyện hợp lễ nghi như thế này, có thể khiến nàng rối loạn như vậy chắc chắn là chuyện nghiêm trọng, tim Mục Thư Du cũng treo lơ lửng: “Sao vậy, có chuyện gì người từ từ .”


      Giai Tĩnh gấp đến độ dường như muốn khóc: “Kỷ phu nhân, Kỷ phu nhân hoăng rồi !”


      Mục Thư Du còn suy nghĩ ý nghĩa của từ hoăng này, lại nghe Giai Tĩnh : “Mới vừa rồi Thẩm Cung Lệnh cố ý phái người đến sai nô tỳ cho thục nghi tiếng, Hoàng thượng tại ở Song Lan điện hạ chỉ cho người chuẩn bị hậu , thục nghi mau nghĩ biện pháp .”


      Kỷ Tư Nguyệt chết ? Mục Thư Du kinh sợ lát mới phản ứng được, vẻ mặt thể tin, phải nàng ta ở Song Lan điện tĩnh dưỡng sao?


      “Ta nghĩ biện pháp?” Mục Thư Du ngơ ngác hỏi Giai Tĩnh.


      “Thẩm Cung Lệnh , Song Lan điện cung nhân cho Hoàng thượng, là hôm nay Hiền phi nương nương đến gặp Kỷ phu nhân, trong lời có ý tứ chỉ trích Kỷ phu nhân, hơn nữa từ lúc Hiền phi nương nương rời khỏi, Kỷ phu nhân khóc rất lâu, đến buổi tối thấy trong người khỏe, đau ngực, còn ho khan hai lần, cung nhân cảm thấy tốt liền lập tức phái người mời ngự y, kết quả ngự y tuy là tận lực cứu trị nhưng đến nửa canh giờ Kỷ phu nhân vẫn là qua khỏi, ngự y tìm được cách cứu chữa nên tại đều quỳ thỉnh tội ở Song Lan điện.”


      Sau khi Mục Thư Du nghe xong lặng người ngồi ghế, bản thân nàng có lòng dạ tiểu nhân hoài nghi Kỷ Tư Nguyệt giả bệnh, kết quả bây giờ lại là hại người hại mình, ra ngày đó những lời Tần Thừa Thích về Kỷ Tư Nguyệt đều là , hề khoa trương!


      Nghe Giai Tĩnh kể lại có lẽ Kỷ Tư Nguyệt vì bệnh tim tái phát mà chết, có điều bất luận thế nào cũng tránh khỏi liên quan tới nàng, Kỷ Tư Nguyệt buồn bực trong lòng cũng là vì áp lực từ nhiều phía, quan trọng trước đây nàng ấy bệnh nặng đến mức nào, mọi ngừi đều chỉ nghĩ rằng Mục Thư Du nàng khiến Hiền phi làm giọt nước tràn ly.


      “Giúp ta thay bộ xiêm y màu trắng .” Mục Thư Du ngồi hồi bỗng nhiên thở dài, phân phó Như Lan Như Ý tìm quần áo cho mình, khóe miệng treo nụ cười khổ, quần áo trắng này đúng là nàng mặt ít lần rồi.


      Thay xong trang phục, Mục Thư Du liền dẫn Giai Tĩnh và mấy người nữa Song Lan điện, chưa tới cửa viện khi nghe thấy tiếng khóc than truyền ra, bước vài nội viện thấy mấy vị ngự y quỳ, nàng cũng có tâm tình để ý mà tiếp tục vào trong, dọc theo đường đều thấy dáng vẻ giận mà dám làm gì của cung nhân Song Lan điện, nhưng ánh mắt phẫn hận kia lên hết thảy, điều này cũng làm cho Mục Thư Du cảm thấy chính mình như trở lại Tứ Thủy trấn.


      Mục Thư Du tới nơi mà mọi người tụ tập, mọi người thấy nàng đến đều nhường ra lối .


      “Muội muội tốt của ta, muội có chuyện gì uất ức cứ ra, tội gì giấu ở trong lòng, sớm biết có ngày hôm nay, cái gì ta cũng đem chuyện đó giao cho muội, đều trách ta chỉ nghĩ đến tình tình của muội, bình thường lại thích quản mấy chuyện này, nên liền xem tính tình tốt bụng ít của muội, bây giờ suy nghĩ lại đáng lẽ lúc đó ta chỉ nên giao chuyện này cho mình muội xảy ra chuyện hôm nay rồi !” Thục phi ngồi bên cạnh Tần Thừa Thích khóc lóc, nước mắt như hạt đậu cứ rơi xuống liên tục, nhìn thấy Mục Thư Du vào trừng mắt nhìn sau đó quay thèm để ý.


      “Hoàng thượng, chuyện này đều trách thần thiếp, Kỷ phu nhân thân thể suy yếu, thần thiếp còn làm cho nàng khó chịu, kính xin Hoàng thượng giáng tội.” Hiền phi cau mày, hiển nhiên cũng dễ chịu.


      Tần Thừa Thích cứ như nghe thấy hai người bọn họ gì, chỉ nhìn chằm chằm Mục Thư Du đứng dưới, : “Lúc này ngươi vừa lòng rồi chứ ? Trẫm qua cho phép ngươi đến Song Lan điện, tại sao ngươi còn đến đây ? Trẫm Tư Nguyệt hay suy nghĩ cho phép ngươi nặng lời, ngươi vì sao còn muốn trăm phương nghìn kế hao hết tâm tư khiến Thuận Nga đến đây làm khó nàng! Ngươi trở về , Trẫm muốn gặp ngươi.”


      Mục Thư Du lặng im , chỉ là quy củ hành lễ với Tần Thừa Thích, sau khi đứng dậy muốn đến nội thất nhìn Kỷ Tư Nguyệt.

      (truyện được edit tại Cungquanghang.com)
      “Ngươi sợ Kỷ muội muội buông tha cho ngươi sao, ngươi có mặt mũi gì nhìn nàng!” Thục phi cao giọng chất vấn Mục Thư Du.


      “Cho dù buông tha, cũng phải mình ta chịu.” Mục Thư Du mặt thay sắc câu liền vào.


      đến trước giường, nàng xốc lên tấm mền che mặt Kỷ Tư Nguyệt, khuôn mặt mềm mại ngày thuòng lúc này trở nên xanh tím, Như Lan Như Ý đứng phía sau Mục Thư Du đều sợ tới mức kinh hô tiếng, lui về phía sau vài bước, thẳng đến khi nhìn thấy Kỷ Tư Nguyệt mới thôi.


      Nước mắt của Mục Thư Du vẫn cứ rơi xuống, thấp giọng : “Thực xin lỗi, là do ta biết phân biệt ai tốt ai xấu, ta bị dọa sợ, thời thời khắc khắc đều đề phòng mỗi người. Ta biết ngươi yếu đuối hay chỉ là ngụy trang, ta quen mọi việc đều phải hoài nghi và phủ định, thói quen nghĩ mọi biện pháp đối phó với những người muốn làm theo ý mình, nếu mạng sống của ta có thể khiến ngươi trở về, vậy ta nguyện ý lập tức chết !”


      Nàng rất mệt mỏi, kiếp trước bản thân bị ma bệnh quấn lấy, chịu nhiều đau khổ thương tâm, mà đời này mặc dù là có thân thể khỏe mạnh, nhưng lại ngừng nhìn người khác vì mình mà mất tính mạng, lúc này đây Mục Thư Du hoài nghi biết mình có phải là kẻ chỉ mang đến tai họa hay , bằng chết sớm cho thỏa đáng, nếu có thể khiến cho Kỷ Tư Nguyệt hồi hồn bám vào cái thân thể vốn thuộc về mình này cũng coi như là xong hết mọi chuyện.


      “Thục nghi, những lời này thể lung tung, những thứ khí kia lại theo vào tốt.” Vu Trung theo vào nghe thấy Mục Thư Du vậy khỏi sợ hãi, lại bên cạnh còn có người chết, lỡ như xảy ra chuyện gì hay.


      Mục Thư Du cười khẽ: “Vu tổng quản, kỳ đời này thực có chuyện mượn xác hồi hồn, vừa rồi ta những lời trong đáy lòng. Kỷ phu nhân, nếu ngươi thực có linh hãy mang hồn ta ...”


      “Ai u, ngài đừng nữa, Như Lan mấy người các ngươi mau đưa thục nghi trở về, thục nghi đau lòng quá độ mà được tỉnh táo rồi kìa !” trán Vu Trung phủ tầng mồ hôi lạnh, cảm thấy lúc này dáng vẻ của Mục Thư Du rất dọa người.


      Mục Thư Du được người đỡ ra ngoài, dọc theo đường đầu óc đều nghĩ đến chuyện Kỷ Tư Nguyệt có thể hoàn hồn thân xác này, để cho mình giải thoát, sau khi trở lại Hòa An điện nàng cũng tùy ý để bọn người Như Lan giúp mình thay đổi xiêm y, sau đó liền tiếng ngồi giường, Như Lan chờ mọi người nghĩ biện pháp dỗ Mục Thư Du nằm xuống nghỉ ngơi mà thành công, lại sợ nàng chấn kinh quá độ mà gặp chuyện may, cuối cùng đành phải thay phiên canh chừng Mục Thư Du qua đêm này.


      Mục Thư Du đêm ngủ cũng buồn ngủ, càng đói khát, ngược lại tinh thần rất tỉnh táo, ý nghĩ cũng dị thường ràng, vì thế lại chạy đến bàn xem sổ sách.


      Như Lan thấy vậy kinh hãi thôi, chẳng lẽ thục nghi điên rồi ! Vì thế đều khẩn trương thầm quan sát nhất cử nhất động của Mục Thư Du, khi phát chuyện tốt liền chuẩn bị gọi người tới.


      Cứ như vậy lại nhịn ngày, đến buổi tối đột nhiên Mục Thư Du có cảm giác cổ họng rất đau, hơi thở gian cũng có chút đau đớn, nhịn được liền tự giác đến giường nằm, bao lâu tay chân lại bắt đầu nóng lên, từng khớp xương người cũng đau nhức, nàng biết mình phát sốt.


      Như Lan cũng thấy Mục Thư Du khác thường nên liền thăm hỏi, Mục Thư Du chỉ lắc đầu mình có chuyện gì, cho người chuẩn bị chút nước ấm, uống liền mấy bát rồi nằm xuống.


      Ban đêm cả người Mục Thư Du nóng rực, nóng đến mức lật mình nổi, hơn nữa cả người đau nhức,thẳng đến sắc trời dần sáng Mục Thư Du cảm thấy ngay cả hơi thở cũng nóng cực kì.


      Giai Tĩnh ngự y uyển vài lần cũng mời được ngự y nào, bởi vì toàn bộ người trong ngự y uyển đều bận rộn thỉnh tội, đồng thời cũng muốn bận tâm về cái người hại chết Kỷ phu nhân, Mục Thư Du này sớm muộn rồi cũng bị biếm vào lãnh cung mà thôi.


      Cuối cùng vẫn là Thẩm Văn Tuệ tự mình chuyến, mới tìm đến ngự y mới vào làm có liên can đến chuyện chữa trị cho Kỷ phu nhân, ngự y kia chẩn xong mạch sắc mặt trầm trọng: “Ty chức cả gan muốn nhìn qua sắc mặc của thục nghi.”


      Lúc này cũng còn gì cố kỵ nữa chữa bệnh mới là quan trọng, Thẩm Văn tuệ cho người xốc màn trướng lên, chỉ thấy Mục Thư Du nằm ở đằng kia hai mắt mở to, tròng mắt bóng loáng rất tỉnh táo.


      Ngự y chỉ nhìn cái liền tốt: “Thục nghi bị ngưng máu, cứ như vậy được, trước tiên ta kê mấy đơn thuốc an thần hạ nhiệt, các ngươi mau chóng lấy, dùng mấy loại thuốc mạnh chút mới được.”


      Bọn Như Lan nghe vậy rất sợ hãi, lập tức theo ngự y ra ngoài viết phương thuốc rồi lấy thuốc.


      Chỉ là sau khi uống mấy thang thuốc, Mục Thư Du vẫn là chuyển biến tốt đẹp, người cũng càng nóng, nhưng lại có thể ngủ .


      Nhưng sau lần ngủ này, ba ngày sau Mục Thư Du cũng tỉnh lại, đám người Như Lan cũng dám rời nửa bước, thỉnh thoảng lại kiểm tra hơi thở Mục Thư Du, tuy là yếu ớt nhưng cuối cùng vẫn còn sống.


      Mục Thư Du cũng biết mình mê mang, có lúc còn nghe thấy đám người Như Lan Như Ý khóc than, nàng rất muốn tỉnh lại nhưng lại biết phải làm thế nào, ràng chính mình mở mắt ra,vì sao trước mắt vẫn tối đen, chờ đến khi nàng thấy được ánh sáng trước mắt lần lượt xuất hình ảnh kiếp trước kiếp này đan xen, toàn là những cảnh tượng khiến người ta sợ hãi, vì thế để tránh nhìn thấy những cảnh ấy nàng lựa chọn tiếp tục mê mang.


      Vị ngự y kia cũng thấy kì quái, dùng thuốc mạnh như vậy mà thân nhiệt vẫn giảm bớt, tình hình như thế chưa bao giờ gặp qua, nếu cứ tiếp tục tình trạng như vậy sợ rằng ảnh hưởng tới hơi thở, hơn nữa ăn uống như vậy cũng chết người: “Tiếp tục dùng dược , nếu vẫn được cũng chỉ có thể nghe theo mệnh trời.”


      “Cái gì gọi là mặc cho số phận, ngươi là ngự y vốn nên trị bệnh cứu người, sao còn như thế!” Như Ý nóng nảy.


      “Vị nương này, nếu phải trước giờ thục nghi có sức khỏe tốt, bệnh nặng như vậy nếu là người ngoài chịu nổi nữa rồi, ta chỉ có thể tận lực dùng dược, mặt khác cũng là bất lực, các ngươi cũng lo chuẩn bị , đừng đến lúc đó luống cuống tay chân mà bạc đãi thục nghi.” Ngự y xong liền lắc đầu thở dài rời khỏi.


      Bọn Như Lan ôm nhau khóc rống, trong lòng biết ngự y muốn bọn họ chuẩn bị hậu cho Mục Thư Du, khóc xong cũng biết chuyện này thể trì hoãn, liền bắt đầu chuẩn bị, bởi vì chuyện của Kỷ phu nhân mà Hòa An điện bây giờ là cái đích cho mọi người chỉ trích, cũng ai chịu hỗ trợ vào thời điểm này, cho nên bọn họ cũng chỉ có thể thầm cầu nguyện có người hỗ trợ.


      Mục Thư Yến và Ô Nhạc Song vẫn luôn bận rộn cho tang của Kỷ phu nhân, lúc này họ cũng được đám người Như Lan thông báo, nên đều tranh thủ đến nhìn Mục Thư Du, cả ngày khóc lóc ngừng.


      Vu Trung tận tâm đem tên thụy mà Lễ chính tư nghĩ ra cho Kỷ phu nhân trình lên cho Tần Thừa Thích.


      Tần Thừa Thích xoa xoa mi tâm nhìn từng cái, lát sau mới : “Trẫm xem được, cho bọn biết ngày mai lại , bên phía Hòa An điện có động tĩnh gì ?”


      Vu Trung : “Hồi Hoàng thượng, nô tài có nghe gì, nếu để nô tài qua đó xem thử?”


      cần, Trẫm còn chưa muốn để ý đến nàng, lần này cũng là muốn giáo huấn nàng, xử như vậy võ đoán hại người hại mình.”


      Vu Trung nghe Tần Thừa Thích những lời này là biết muốn hết giận, liền thêm: “Kỳ chuyện của Kỷ phu nhân thể hoàn toàn đổ lên người Mục thục nghi.”


      “Trẫm biết, nhưng Trẫm càng giận nàng, tình cảm của Trẫm và nàng người khác thể so sánh, người khác thế nào Trẫm chút cũng tức giận, chỉ có nàng Trẫm nhịn được!” Tần Thừa Thích tâm phiền ý loạn, trong lòng vừa vì Kỷ Tư Nguyệt chết mà đau buồn, lại vì Mục Thư Du tùy hứng mà tức giận, càng thêm tương lai biết hai người chung sống thế nào mà sầu lo.


      “Hiền phi nương nương, ngài chờ nô tài vào thông báo tiếng cũng muộn mà, Hiền phi nương nương!”


      Tần Thừa Thích nghe tiểu thái giám bên ngoài gọi tiếng, bao lâu sau thấy Hiền phi xông vào, tiểu thái giám theo ở phía sau dám nữa, chỉ có thể quỳ xuống dập đầu.


      “Nếu có lần nữa, Trẫm cho người đuổi ngươi ra ngoài.” Tần Thừa Thích thích hành động này của Hiền phi.


      Hiền phi cũng để ý, nổi giận đùng đùng : “Thần thiếp biết Hoàng thượng vì chuyện của Kỷ Tư Nguyệt thầm oán Mục Thư Du, nhưng Hoàng thượng có muốn trừng phạt ai cũng phải có mức độ, vị phần của Mục Thư Du còn đó sao có thể nhen như vậy, người chết là lớn nhất, lễ tiết nên có vẫn thể thiếu, đến lúc đó còn phải Hoàng thượng mất mặt!”


      Tần Thừa Thích nghe vậy sắc mặt lập tức trở nên khó coi : “Ngươi bậy bạ gì đó, Mục Thư Du còn khỏe mạnh, người ở đây phát điên làm gì ?”


      “Hoàng thượng suốt ngày vì Kỷ phu nhân mà ưu tư đâu còn biết gì đến chuyện bên ngoài, sau khi Mục Thư Du từ Song Lan điện trở lại Hòa An điện bệnh dậy nổi, ngự y cũng mời được, cuối cùng vẫn là Thẩm Văn Tuệ tự mình , mới mời được người mới tới. Bởi vì Hoàng thượng thích, người trong Hòa An điện cũng dám để lộ ra, nhiều ngày nay cung nữ tùy thân của Mục Thư Du đều khắp nơi cầu người giúp các nàng chuẩn bị hậu , nếu nhờ có Giai Kỳ bên cạnh thần thiếp đến cầu xin thần thiếp tới đây, thần thiếp cũng biết trong cung này sắp mất vị thục nghi nữa đâu!”


      Tần Thừa Thích nghe xong đầu tê rần, thân mình rét run, sau đó toàn thần toát mồ hôi : “Ngươi Mục Thư Du nàng bị làm sao ?”


      Hiền phi thuận miệng : “Sợ là hấp hối rồi, chờ sau khi Hoàng thượng tìm ra tên thụy cho Kỷ phu nhân, những cái còn dư lại vừa lúc tìm cho Mục thục nghi cái luôn .”


      “Ngươi, ngươi lừa Trẫm!” Tần Thừa Thích tin, ngày đó Mục Thư Du ràng có chuyện gì, bây giờ mới có vài ngày sao có thể chết được chứ !


      “Tội khi quân thần thiếp vạn lần dám phạm phải, Hoàng thượng tự đến xem hiểu.”


      Tần Thừa Thích miễn cưỡng cười: “Nhất định là Thư Du sợ Trẫm trách tội nàng mới nghĩ ra biện pháp này, có phải ? ra Trẫm cũng muốn giận nàng lâu lắm đâu.”


      Hiền phi hừ lạnh: “Hoàng thượng cảm thấy Mục Thư Du là người như vậy sao ?”

      (Truyện được edit tại Cungquanghang.com)
      Tần Thừa Thích cũng muốn nhiều lời với Hiền phi, lập tức cho người chuẩn bị ngự liễn thẳng đến Hòa An điện, gần tới nơi thấy trước cổng Hòa An điện treo lên khăn trắng, đến càng gần Tần Thừa Thích càng sợ hãi, sợ lời Hiền phi đều là . Đến trước cửa Tần Thừa Thích hạ liễn bước nhanh vào trong sân, lại nghe thấy tiếng khóc than khắp nơi, nhất thời cảm thấy như có gai nhọn đâm sâu vào tim mình, bước chân vững cố gắng vào nội thất, trước tiên nhìn thấy Ô Nhạc Song cùng đám cung nữ ngồi bên cạnh Mục Thư Du khóc lóc, tiếp theo chính Mục Thư Du gầy yếu im lặng nằm giường mặt chút máu, dáng vẻ kia khác gì với người chết!


      Tần Thừa Thích bỗng thấy trước mắt tối đen, chân cũng mềm nhũn, nghiêng ngả lảo đảo nhào tới trước giường, hai tay run run sờ mặt Mục Thư Du, lúc mở miệng thanh cũng phát run, trong giọng dẫn theo khẩn cầu: “Thư Du, nàng làm sao vậy, nàng đừng dọa Trẫm, nàng mau mở mắt ra nhìn Trẫm mà?”

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :