1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

CƯNG CHIỀU: BẢO HỘ VỢ YÊU - Tịch Mộng (188 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      CƯNG CHIỀU: BẢO HỘ VỢ
      [​IMG]

      Tác giả: Tịch Mộng
      Convert: Ngocquynh520
      Độ dài: 188 chương
      Editor: thanhhuyen00
      Thể loại: đại, sủng
      Nguồn: http://***************.com/viewtopic.php?t=272406

      Giới thiệu:
      Mười ba tuổi, cứu cả người đầy vết thương, từ đó về sau bên người có nhiều người thần bí bảo hộ. Mười bốn tuổi, vừa bị người nhà đuổi ra khỏi nhà, người thần bí lập tức xuất thu nhận , mỗi lần gặp nạn, đều có người kịp thời ra tay cứu giúp.
      Người thần bí này, về sau trong lòng chôn dấu vết xuống sâu, muốn tìm để biết người thần bí là ai, nhưng mà mặc kệ cố gắng thế nào, cũng hoàn toàn biết gì cả.
      Mười tám tuổi, lần đầu quán bar, lại bị người ta hạ mê dược, ở duới tác dụng của dược tính, té nhào vào người đàn ông vừa xa lạ vừa quen thuộc, cho ăn sạch .
      "Tôi bị người đàn ông XXOO rồi, đúng, là tôi XXOO người đàn ông "
      - giống như đứa làm sai, chột dạ .
      "Tôi cũng bị XXOO rồi, đúng, là tôi cũng XXOO "
      - tên đàn ông gian tà đáp trả. Song đến khi người thần bí đích thực vạch trần với lại khiếp sợ thôi, mang theo dũng khí, chạy trối chết.
      Sáu năm sau, người thần bí xuất lần nữa, tiếp tục bảo vệ . . . "Tại sao phải trốn?"- cưng chiều mà chất vấn.
      "Bởi vì quá sợ, cho nên lựa chọn trốn tránh"- ngoan ngoãn trả lời.
      "Trừ phi chết, em mới có thể , cho nên em được trốn tránh".
      Nội dung vở kịch của Bảo Bảo: "Ba, đêm nay mẹ hẹn hò, phải lập tức tiến hành kế hoạch A của chúng ta".
      "Ba, ngày mai có người cầu hôn với mẹ, phải tiến hành kế hoạch B của chúng ta".
      "Ba, có người định đóng gói mẹ mang , nhất thiết phải tiến hành kế hoạch AB của chúng ta".

      Last edited: 10/11/14
      tart_trung, Winterhonglak thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 1: Chờ Em Trở Về

      bé mười ba tuổi, cầm thùng gỗ to, ở bên dòng suối cố hết sức gánh cho non nửa thùng nước, mất rất nhiều sức lực mới đem nửa thùng nước lên tới bờ, lúc này mệt mỏi ở mặt đất, mở miệng to để thở.


      phải tưới cho xong đất trồng rau trước khi trời tối, bằng có cơm ăn, nhưng biết , mặc kệ có làm xong hay , Bà mẹ kế cũng ăn hết thức ăn, dù cho có đồ ăn thừa cơm thừa, cũng đem rửa , để lại cho ăn, mà ba của cũng chỉ ngồi ở bên mà nhìn, mặc kệ sống chết của , dù uốn quan tâm, chỉ sợ cũng bất lực.


      Ngãi Giai Giai vứt bỏ tất cả ý nghĩ chịu nổi, cố gắng đứng lên, muốn tiếp tục làm việc, nhưng lại đột nhiên phát khe suối biến thành màu đỏ.


      Khe suối mới vừa rồi còn trong suốt, sao thoáng cái biến thành màu đỏ rồi, nơi này là sơn thôn , căn bản có ô nhiễm gì, sao khe suối có thể biến màu?


      Ngãi Giai Giai theo màu đỏ của khe suối nhìn lại, mang theo lòng hiếu kỳ, dọc theo vị trí thẳng, bao lâu nhìn thấy người ngã ở bên dòng suối, cánh tay có máu ngâm ở trong khe suối, lập tức cả khe suối bị nhiễm đỏ. Nhìn kỹ, phát gã đàn ông, gã đàn ông này khoảng chừng hai mươi tuổi, mặt đều là máu tươi, làm thấy ngũ quan của .


      nên làm gì bây giờ, có nên cứu trai này hay đây, nhưng phải làm như thế nào để cứu, nếu như đem về nhà, nhất định bị Bà mẹ kế đá văng ra, rồi sau đó ra sức đánh trận, đến lúc đó còn có thể liên lụy đến trai này, vẫn là nên đem về nhà, nên giúp đỡ trai này như thế nào?


      " ơi, bị sao thế này?" Ngãi Giai Giai đến bên cạnh gã đàn ông, ngồi xổm xuống, sợ hãi nhìn .


      Cả người toàn máu, vẫn là lần đầu tiên nhìn thấy, dù trong lòng tràn ngập sợ hãi, nhưng mà lương tâm cho biết, thể thấy chết mà cứu được, bằng mẹ ở thiên đường trách tội .


      " ơi, có thể nghe em chuyện ?" Ngãi Giai Giai dịu dàng hỏi, duỗi bàn tay bé khô ráo ra, nhàng đụng cái, sau lại lập tức thu tay trở về.


      " ơi ——"


      "Ừ ——" Gã đàn ông ở mặt đất nghe gọi, khổ sở rên tiếng, sau đó lại bất động.


      " à, chịu đựng chút, em cứu ngay lập tức."


      Ngãi Giai Giai nghe được tiếng rên rất của người mặt đất, biết còn sống, vì vậy cố sức kéo người, dùng thân hình nhắn xinh xắn, đẩy lấy thân thể của gã đàn ông, đến phòng cỏ tranh của ở.


      Từ luôn làm nhiều việc nặng, khiến tuổi , nhưng lại có lực , bằng cũng vịn nổi gã đàn ông lớn như vậy.


      Bà mẹ kế là người phụ nữ vô cùng hung hãn, cho ở trong nhà, chỉ có gian phòng cỏ tranh cũ nát làm nơi sống ở, nhưng mà tuyệt đối ôm oán hận.


      Bởi vì mẹ có qua, lấy việc phàn nàn là vô dụng, tất cả nên nhìn về phía trước, chỉ cần cố gắng, thấy ánh mặt trời.


      Mỗi câu của mẹ khiến nhớ rất , mỗi khi thương tâm khổ sở, thể xác và tinh thần mệt mỏi, nhớ lại lời mẹ , như vậy cảm thấy tốt hơn rất nhiều.


      Ngãi Giai Giai mất sức của chín trâu hai hổ mới đem gã đàn ông đến phòng cỏ tranh của , sau đó đặt ngang mặt đất ở tấm chiếu cũ nát. Lúc này gần tối, nghĩ sắp đến trời tối, nên phải thừa dịp trời còn chưa tối, mà tìm chút thảo dược, chờ đến khi trời tối hẳn, sợ là cái gì cũng nhìn được.


      " ơi, trước tiên kiên nhẫn chút, em tìm thảo dược, rất nhanh trở lại ." nhàng ở bên tai gã đàn ông xong , rồi sau đó lấy cái chăn cứng đắp lên người .


      thường xuyên bị bà mẹ kế đánh da tróc thịt bong, biết thảo dược gì có thể trị được vết thương, cũng biết những thảo dược kia sinh trưởng ở nơi nào.


      " ơi, nhớ kỹ, nhất định phải chờ em trở lại, nhất định phải vượt qua, kiên trì chính là thắng lợi, chờ em." Ngãi Giai Giai dùng hai bàn tay bé của mình, cầm tay gã đàn ông, cổ vũ cho , sau đó lập tức chạy ra ngoài.


      Tôi chờ em trở về —— trong lòng gã đàn ông trả lời.


      Tuy toàn thân nhúc nhích được, nhưng vẫn còn ý thức được, có thể cảm nhận được bàn tay ấm áp bé của bé kia.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 2: Nước Mắt Nóng Hổi


      Ngãi Giai Giai chạy rất nhanh ở con đường của thôn quê, quần áo người cũ nát đầy vết máu, người qua đường thấy được, đều cho rằng bị bà mẹ kế đánh cho da tróc thịt bong, cả người đầy máu, nhưng mà chuyện như vậy mọi người thấy nhiều rồi, thấy đó nhưng cũng thể trách, làm được chỉ có thể là cảm thán, hoặc là vụng trộm giúp đỡ chút.


      Bởi vì rất quen thuộc với nơi sinh trưởng của thảo dược, nên chẳng bao lâu Ngãi Giai Giai cầm đống thảo dược về tới phòng cỏ tranh.


      " ơi, em trở về, bây giờ em lập tức mài thảo dược, trị liệu vết thương cho , nên chịu đựng nha." Ngãi Giai Giai vừa về tới phòng cỏ tranh, liền vội vàng với gã đàn ông nằm mặt đất, rồi sau đó lấy ra cái chén , mài thảo dược.


      Mẹ qua, đối với người ở bên cạnh bờ sinh tử, nhất định phải ngừng chuyện ở bên tai của người ta, cho người ta ngủ, cho nên phải chuyện với người ta ngừng.


      ", em gọi là Ngãi Giai Giai, tên là do mẹ em đặt, em rất thích nha, tên là gì vậy?"


      "Thực xin lỗi , em quên bây giờ vẫn thể chuyện, nhưng mà sao, em cho nghe là đựơc. Như vậy ngủ."


      " nè, nay em mười ba tuổi rồi, nhưng qua mười ngày tới em mười bốn tuổi."


      " trai, đừng cảm thấy em phiền, mẹ , người bên bờ sinh tử phải ngừng chuyện ở bên tai, cổ vũ cho người ta, như vậy người ta mới có thể kiên cường sống sót."


      " trai, thảo dược mài xong rồi, em múc nước rửa sạch vết thương cho , chờ em nha." Ngãi Giai Giai xong, liền chạy ra ngoài.


      Gã đàn ông ngừng châu lông mày, vừa rồi những gì này đều nghe được rất ràng, nhưng cũng cảm kích , nếu như phải ngừng léo nhéo, chừng lúc này mất ý thức, thậm chí là tử vong.


      Trong tay của Ngãi Giai Giai bưng chậu nước, bờ vai treo cái khăn mặt cũ đến.


      " trai, em trở về, nước là vừa gánh lên từ giếng, cho nên có hơi lạnh, kiên nhẫn chút, lúc là xong ngay." Ngãi Giai Giai vừa vừa rửa sạch vết thương cho , nhàng cởi quần áo của ra, nhìn thấy mấy vết thương người mà giật mình, nhất thời cũng hít hơi.


      " trai, sao ai lại nhẫn tâm chém nhiều dao ở người của như vậy a, so với mẹ hai đánh em còn muốn nghiêm trọng hơn nhiều a, đáng thương a, ô ô ——" Ngãi Giai Giai vừa giúp người mặt đất rửa sạch vết thương, vừa đau lòng nước mắt chảy xuống.


      Nước mắt nóng hổi giọt lên thân gã đàn ông, cùng nước giếng lạnh như băng tạo nên rất nét.


      Gã đàn ông cảm nhận được giọt lệ cực nóng, nhiệt độ trong lòng từ từ tăng lên.


      bé con này cho ấm áp, bé con vì mà rớt xuống nước mắt cực nóng, bé con này xem trọng , quyết định bảo vệ.


      ", bây giờ em bôi thuốc cho , đau nhức chút, nhịn chút nha." Ngãi Giai Giai mất thời gian mới xử lý xong vết thương của gã đàn ông, sau đó bắt đầu bôi thuốc, mỗi động tác đều rất dịu dàng, vừa bôi thuốc vừa dùng miệng thổi vào vết thương của , dùng cái này để giảm bớt đau đớn.


      Gã đàn ông tuy nhìn thấy, nhưng mà có thể cảm nhận được cẩn thận cùng dịu dàng của .


      " trai, mẹ em thảo dược này rất có tác dụng , bao ngày mai miệng vết thương khép liền, em thử qua, đó, cho nên cần phải lo lắng."


      " trai, đợi tí nữa em tìm cho chút gì đó để ăn, phải chờ em trở về nha."


      " trai, nếu như đau nên báo với em tiếng, em chút."


      Ngãi Giai Giai vừa bôi thuốc, vừa ngừng, lo lắng nếu dừng lại , người này chết , cho nên dám dừng lại.


      Qua hơn giờ, cuối cùng Ngãi Giai Giai cũng bôi thuốc xong, mệt mỏi ngồi ở bên cạnh thở, bao lâu lại tiếp tục .


      " trai, em tìm thức ăn cho , lúc thôi trở về."


      Ngãi Giai Giai xong, mệt mỏi đứng lên, nhìn thoáng qua gã đàn ông hôn mê mặt đất, sau đó rời .

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 3: Vô Cùng Mất Mát


      Lúc này chắc là mười giờ tối rồi, lúc này người trong thôn chắc cũng nghỉ ngơi, bởi vậy rất yên tĩnh.


      Ngãi Giai Giai lần mò lẻn vào phòng bếp nhà mình, tìm khắp tất cả mọi nơi, mới tìm được củ khoai lang lạnh, nhưng mà cũng rất thỏa mãn, vui vẻ cầm lấy khoai lang, xem khoai lang nguội lạnh kia giống như là báu vật, sau đó lặng lẽ rời khỏi phòng bếp chính nhà mình, chạy về phòng cỏ tranh của mình, song khi lúc trở lại phòng cỏ tranh, trong phòng thấy người.


      " trai, ở đâu vậy?" Ngãi Giai Giai sốt ruột tìm kiếm khắp nơi.


      " trai, em tìm thức ăn cho trở lại rồi, ra !"


      Ngãi Giai Giai vừa tìm, vừa hô, cuối cùng khóc lên.


      " trai, đâu, có phải là Giai Giai tốt, làm đau , cho nên mới ." Ngãi Giai Giai ngồi chồm hổm mặt đất, ngừng nức nở, trong lòng rất mất mát.


      "Ô ô ——"


      tưởng lúc nãy bôi thuốc cho gã đàn ông, làm đau , cho nên mới thừa dịp lúc có ở đây mà rời , nhưng mà Ngãi Giai Giai tuổi còn căn bản cũng biết rằng, người bị trọng thương, là có năng lực rời .


      "Giai Giai, sao trễ rồi mà con còn ở bên ngoài khóc vậy, phải là mẹ hai của con lại đánh con chứ?" người đàn bà trung niên nghe được tiếng khóc, nên ra cửa nhà, rồi đến trước mặt Ngãi Giai Giai hỏi, trong mắt tràn đầy đồng tình cùng bất đắc dĩ.


      "Dì Lưu, con ——"


      "Dì biết, cho con biết, hôm nay dì làm rất nhiều bánh bao, bây giờ vẫn còn, dì lấy vài cái cho con." Người đàn bà xong, vội vàng về nhà, cầm mấy cái bánh bao nóng hổi, sau đó lại nhớ tới Ngãi Giai Giai ở bên cạnh, kín đáo đưa bánh bao cho .


      "Giai Giai, mau ăn , chắc đói bụng lắm."


      "Cám ơn dì Lưu ——" Ngãi Giai Giai cảm động , đưa tay nhận bánh bao coi như trân bảo, mà ăn.


      Nếu như mẹ kế chán ghét như thế, có lẽ tình cảnh của tốt hơn nhiều, tối thiểu nhất có thể như những đứa trẻ khác, rất vui vẻ mà đến trường.


      “Mau về nghỉ ngơi , đừng ở bên ngoài."


      "Dạ, con về trước, dì Lưu ngủ ngon." Ngãi Giai Giai cầm bánh bao, lễ phép cảm tạ, sau đó đến phòng cỏ tranh của mình.


      trai kia nhất định là , tuy biết là như thế nào, nhưng là biết trai này nhất định còn sống, nếu còn sống, cũng an tâm.


      Sáng sớm hôm sau, Ngãi Giai Giai vẫn như trước đến đất trồng rau làm việc, nhưng hai mắt sưng đỏ làm người ta nhìn thấy là biết, khóc lâu, cả người thoạt nhìn rất có tinh thần, làm việc cũng có hăng hái, đến trưa cũng chưa làm xong nửa việc.


      "Con nhóc chết tiệt kia, tao là gọi mày tới làm việc, phải bảo mày ngẩn người ." Đột nhiên giọng nữ bén nhọn, mắng to.


      người đàn bà trung niên, người đàn bà bộ dạng chanh chua chỉ vào Ngãi Giai Giai mắng to, tay cầm lấy cành roi trúc dài , là loại đánh người rất đau, rất giống cọp mẹ, vô cùng hung hãn.


      Ngãi Giai Giai ngẩng đầu, thấy mẹ kế của hai tay chống nạnh, chỉa về phía mắng to, vì vậy nâng lên tinh thần làm việc, dám lại ngây người.


      "Nếu làm xong, đừng mong được ăn cơm, , ngày hôm qua củ khoai lang ở phòng bếp có phải là mày ăn trộm?" Bà mẹ kế tức giận chất vấn.


      "Mẹ hai, là con cầm." Ngãi Giai Giai cúi đầu thừa nhận.


      "Được, tuổi còn học trộm đồ, xem tao có cắt đứt tay của mày ." Người đàn bà xong, giơ roi lên chuẩn bị đánh lên người Ngãi Giai Giai, nhưng mà tay ở giữa trung bị người bắt được.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 4: Hoài Bão Ấm Áp



      Ngãi Giai Giai vốn nhắm chặc hai mắt, và đợi đau đớn đến, kết quả chút đau đớn cũng cảm thấy được, vì vậy từ từ mở mắt, thấy có người nắm chặc tay của mẹ kế , ngăn cản động tác quất của bà.


      ông bác khoảng hơn bốn mươi năm mươi tuổi nắm chặt tay của bà mẹ kế, làm cho bà đau đến nỗi khuôn mặt biến dạng, đứng phía sau ông còn bà bác cùng tuổi với ông.


      "Ông là ai, mau buông tay."


      "Sao mà người lớn, lại bắt nạt đứa bé, bà có biết xấu hổ ." Ông bác vui ra, sau đó ném bà mẹ kế ngã ở đất.


      "Tôi giáo dục con của mình, các người quan tâm làm gì?" Bà mẹ kế đứng lên, phục mà mắng to.


      "Đứa bé ngoan, ẹ Lâm biết, bà ta có phải là mẹ của con ?" Bà bác ngồi xỗm trước mặt Ngãi Giai Giai, nắm hai tay của mà hỏi.


      Ngãi Giai Giai cảm thấy bà hiền lành, rất thích, sau đó nhìn thoáng qua mẹ kế ở đằng sau, khẽ lắc đầu.


      "Người đàn bà này, bà phải là mẹ của đứa bé này, như vậy có quyền đánh nó." Bà Lâm nghiêm túc cảnh cáo.


      "Mẹ của nó từ năm năm trước bị nó khắc chết, là tôi xui xẻo làm mẹ kế của nó, còn biết tôi có bị nó khắc chết hay !" Bà mẹ kế ác độc rống to.


      " phải, mẹ phải là con khắc chết, phải con, phải." Ngãi Giai Giai sau khi nghe lời của mẹ kế, mà kích động phản bác lại, trong mắt thương tâm chảy nước mắt, cả người thoạt nhìn rất kích động.


      rất rất mẹ mình, làm sao có thể khắc chết mẹ của mình.


      "Đứa bé ngoan, đừng khóc, mẹ Lâm biết , tình phải như thế, đừng khóc nha." Bà Lâm an ủi Ngãi Giai Giai khóc.


      Ngãi Giai Giai nhìn thấy bà Lâm hiền lành, nhịn được nhào vào trong ngực của bà khóc lớn. lâu rồi, lâu có ai quan tâm đến như thế, cũng quá mệt mỏi, luôn có hoài bão khát khao ấm áp.


      Mấy đứa trẻ cùng tuổi với , đều có gia đình hạnh phúc, mỗi ngày có thể vui vẻ đến trường, mà , mỗi ngày đều chỉ cầu mong được sống, còn phải chịu đói khát cùng rét lạnh tra tấn, cảm giác làm cho quá mệt mỏi.


      "Ngoan, khóc, từ nay về sau mẹ Lâm chăm sóc con, đừng khóc." Bà Lâm giống như dỗ con của mình, dỗ cho Ngãi Giai Giai nín khóc.


      "Này, hai người là ai, bớt lo chuyện người ta ." Bà mẹ kế thấy có người quan tâm Ngãi Giai Giai, vì vậy vui mà hỏi.


      "Chúng tôi tới thôn này nghỉ phép, tạm thời ở lại trong thôn, đáp án này bà hài lòng ?" Ông Lâm tức giận .


      Vừa rồi nhìn thấy người đàn bà này bắt nạt đứa bé như thế, trong bụng ông liền nổi giận, nếu như bọn họ xuất , chắc hẳn toàn thân bé này bị thương rồi.


      Tuy là bọn họ phụng mệnh đến đây chăm sóc bé này, nhưng vừa rồi nhìn thấy màn như vậy, khiến cho bọn họ cam tâm tình nguyện đến đây để bảo vệ bé này.


      "Các người nghỉ phép nghỉ phép, để ý làm gì việc liên quan đến mình, mau tránh ra , hôm nay tôi phải dạy dỗ con này để nó được trộm đồ." Ở đằng sau giơ roi lên, bộ dạng như muốn đánh người.


      Ngãi Giai Giai thấy thế, cố gắng chui vào trong ngực bà Lâm, cầu xin chút bảo vệ.


      Nếu trước kia, nằm ở nơi này mà quay cuồng, tùy ý mẹ kế quất rồi, nhưng hôm nay đột nhiên xuất hai người quan tâm , làm cho xúc động lại có loại muốn hướng bọn họ mà xin giúp đỡ.


      "Con đừng sợ, mẹ Lâm giao con cho người đàn bà xấu xa này, từ nay về sau mẹ Lâm bảo vệ con, còn có bác Lâm, chúng ta đều bảo vệ con, để cho người ta lại bắt nạt con." Bà Lâm an ủi người run rẩy.


      "Dạ ——" Ngãi Giai Giai hạnh phúc gật đầu, sau đó vẫn cong người ở trong ngực bà Lâm.


      "Được, tôi xem các người có thể che chở con nhóc này bao lâu, tôi đây chờ nó, xem tôi có quất chết nó ." Sau khi tức giận , liền hung hăng ném roi trong tay xuống đất, sải bước nhanh.


      Hai người này là người từ bên ngoài đến, khiến cho bà có loại cảm giác khó chịu, bà dám đắc tội, cho nên đành phải bỏ thôi.


      Chương 5: Cảm Giác Được Bảo Vệ

      Ngãi Giai Giai cong người ở trong ngực của bà Lâm, nhìn mẹ kế rời , đột nhiên cảm thấy quá mệt mỏi, vì vậy im lặng mà ngủ, ngủ vô cùng an ổn.


      Bởi vì có loại cảm giác được bảo vệ, cho nên ngủ rất an tâm.


      Bà Lâm thấy thế, nhàng ôm , đến chỗ vừa mua được.


      bé mười ba tuổi, nhưng thể trọng lại như thế, ôm vào trong ngực, cảm giác giống như là bé năm tuổi, biết bé làm sao mà sống được.


      "Bạn già, bà chăm sóc bé, tôi báo cáo cho thiếu chủ." Ông Lâm nhìn bà Lâm đưa Ngãi Giai Giai tới giường thoải mái, nên .


      Lúc sáng sớm bọn họ tới cái thôn này, rất nhanh mua căn nhà , sau đó tìm bé này.


      " , tôi chăm sóc tốt, đúng rồi, nên mua quần áo cho nó, quần áo người nó thể mặc nữa."


      Bà Lâm nhìn quần áo cũ nát người Ngãi Giai Giai mà chịu nổi, có rất nhiều miếng vá, là đau lòng, trong lòng muốn mắng bà mẹ kế vừa rồi trăm ngàn lần.


      "Trong rương ở dưới lầu, tất cả đồ đạc của bé đều ở dưới lầu, đợi tí nữa tôi sửa sang lại cho tốt, trước hết để cho bé nghỉ ngơi tốt a." Ông Lâm thấp giọng , sợ đánh thức bé ở giường.


      ", tôi phải làm phần bổ sung dinh dưỡng cho con bé, ông xem con bé gầy đến thế này, giống như chỉ còn xương cốt ." Bà Lâm đau lòng .


      "Chúng ta lần này tới phải là chăm sóc con bé sao." Ông Lâm mỉm cười, sau đó xuống lầu.


      Đúng vậy a, lần này bọn họ là vì bé này mà đến, nếu như bé, thiếu chủ của bọn họ sớm mất mạng rồi, bé đáng thương này, là ân nhân cứu mạng của thiếu chủ bọn họ, đồng thời cũng là ân nhân cứu mạng của bọn họ.


      Ông Lâm xuống lầu, lấy điện thoại di động ra, bấm cuộc điện thoại.


      "Thiếu chủ, mọi chuyện đều an bài thỏa đáng, bé này là đáng thương, tôi thấy mà đau lòng muốn chết."


      " biết, tôi nhất định chăm sóc tốt, thiếu chủ cậu yên tâm ."


      "Vâng, chuyện này tôi chú ý, từ nay về sau để cho bé có chút khổ sở nào, thiếu chủ trước tiên cậu hãy dưỡng thương cho tốt , tôi cam đoan quá hai tháng, nuôi bé này cho trắng trẻo mập mạp ."


      "Vâng, chín ngày sau là sinh nhật của bé, tôi nhớ kỹ."


      Ông Lâm vẫn chuyện cùng thiếu chủ trong điện thoại, thẳng đến khi đối phương cúp điện thoại, ông mới tắt điện thoại.


      Tề Hiên nằm ở giường bệnh cao cấp, vừa mới cùng ông Lâm điện thoại, đôi mắt ở dưới mày kiếm tràn đầy thần bí, lộ ra chút biểu tình, năm ấy hai mươi tuổi, nhìn qua vô cùng lão luyện, trầm ổn như ở tuổi ba mươi.


      "Thiếu chủ, tới giờ uống thuốc rồi." Lúc này gã đàn ông tuổi còn trẻ cầm thuốc đến, là Nghiêm Chính Phong, cùng em trai mình Nghiêm Chính Khí, từ bọn họ theo thiếu chủ Tề Hiên, vì mà làm việc.


      Tề Hiên nhìn người vừa đến, để điện thoại xuống, chút do dự cầm thuốc uống.


      Lúc ấy chính là hai em Nghiêm Chính Phong cùng Nghiêm Chính Khí cứu từ trong phòng cỏ tranh ra, biết bé kia dùng thảo dược gì trị liệu vết thương cho , bác sĩ , nếu như có những thảo dược này, lúc này cỗ thi thể rồi, cái này mang đến cho ấm áp cùng với coi trọng bé, nhất định bảo vệ tốt.


      "Thiếu chủ, tình bắt đầu có manh mối, kẻ chủ mưu chuyện này là ông hai, thiếu chủ định làm gì?" Nghiêm Chính Phong cung kính .


      "Chú hai?" Tề Hiên lạnh lùng , sau đó nhíu mày , "Nghe ông ta hoạt động hợp pháp, trước kia là tôi mở con mắt, nhắm con mắt, lúc này đây tôi muốn chuyện lớn của ông ta được đưa ra ánh sáng."


      "Dạ, thiếu chủ."


      Xem ra lần này ông hai của bọn họ nhận lấy hậu quả.
      Winter thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :