1. QUY ĐỊNH BOX TRUYỆN SƯU TẦM :

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] [dấu cách] - [dấu cách] [Tác giả] [Số chương]
    ----•Nội dung cần:
    - Hình minh họa (bìa truyện, hình ảnh,etc,...)
    - Nguồn
    - Tác giả
    - Tên editor +beta
    - Thể loại
    - Số chương
    Đặc biệt chọn canh giữa cho đoạn giới thiệu
    ---- Quy định :
    1. Chỉ đăng những truyện đã có ebook và đã được public trên các trang web khác
    2 . Chỉ nên post truyện đã hoàn đã có eBook.
    3. Trình bày topic truyện khoa học, bôi đen số chương để dễ nhìn
    4 . Cần có trách nhiệm post đến hết truyện. Nếu không thể tiếp tục post liên hệ Ad và Mod

CƯNG CHIỀU: BẢO HỘ VỢ YÊU - Tịch Mộng (188 chương)

Thảo luận trong 'Hiện Đại'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 163: Ra Muốn Phá Hư


      Ngày hôm sau Ngãi Giai Giai cho rằng Tăng Hải Lâm có thể lại tới tiệm bán hoa tặng hoa nữa, dù sao ta cũng là người khó chơi, cho nên phải nghĩ nhiều cái cớ và lời để đả kích ta, để cho ta lùi bước. Song khi tới tiệm bán hoa, lại phát có Tăng Hải Lâm, chẳng lẽ Tăng Hải Lâm bỏ qua.


      Nếu quả như buông tha tốt, tránh cho lại gây ra chuyện phiền toái gì. chỉ cần mỗi ngày sống yên bình ở bên Thiếu chủ. Chỉ cần như vậy là được rồi, còn cái gì khác cũng muốn.


      Ngãi Giai Giai vui vẻ mở cửa buôn bán, cứ theo như chuyện ngày thường của mình mà làm, nhưng mà lại biết có đôi mắt ở trong bóng tối ngắm nhìn .


      ra Tăng Hải Lâm hôm nay có tới, chỉ là có xuất mà thôi. đúng là thích Giai Giai, nhưng Giai Giai thích , cũng có biện pháp. Cũng thể làm cho ngang ngạnh giành, cho dù có thể đoạt được thế nào. Với lạnh lùng của Tề Hiên nhất định có thể đoạt lại. cần gì phải làm điều thừa chứ.


      Tại sao Giai Giai ngay cả cơ hội cũng muốn cho , nếu như có Diệp Tầm Phương có lẽ bỏ qua từ lâu.


      Nhưng mà Diệp Tầm Phương lại phát ra, làm cho lại nhen nhóm ý chí, muốn tiếp tục theo đuổi. Vậy mà lần thất bại trước làm cho nản lòng thoái chí, muốn dây dưa nữa. Cuộc sống như thế đến lúc nào mới có được chứ. Thấy Ngãi Giai Giai hạnh phúc, cũng muốn phá hư, nhưng mà lại thể phá hư.


      Tăng Hải Lâm núp ở trong góc trầm tư, khuôn mặt đau thương cùng bất đắc dĩ.


      “Sao, nửa đường muốn bỏ cuộc sao?” Diệp Tầm Phương đột nhiên xuất ở bên người Tăng Hải Lâm, châm chọc hỏi.


      “Sao lại tới đây.” Tăng Hải Lâm cảnh giác nhìn Diệp Tầm Phương. Diệp Tầm Phương tới nơi này làm gì, chẳng lẽ ta đến để ra tay với Ngãi Giai Giai sao.


      “Sao tôi lại thể tới? lo lắng tôi gây bất lợi với Ngãi Giai Giai phải ?


      muốn làm gì?” Tăng Hải Lâm tức giận nhìn Diệp Tầm Phương, trong lòng rất giận phẫn, lo lắng ta đối phó với Ngãi Giai Giai


      có biết hôm nay là ngày mấy ?” Diệp Tầm Phương cười lạnh hỏi cái khác.


      “Ngày mấy có quan trọng ? Dù sao tôi biết là có lễ gì lớn, đối với tôi mà cũng như bình thường” Bộ dạng Tăng Hải Lâm ra vẻ quan trọng.


      Vậy mà Diệp Tầm Phương lại vì những lời này của Tăng Hải Lâm, mà vô cùng tức giận hét lớn với ta. “Hôm nay là Tề Hiên tổ chức họp ký giả, tuyên bố Diệp Thị nhập vào sản nghiệp của Tề thị, trở thành công ty chi nhánh của Tề thị. Vậy xem hôm nay là ngày gì, chính là ngày chết. Bắt đầu từ hôm nay Diệp Tầm Phương tôi thành hai bàn tay trắng, bây giờ ba tôi giận đến té xỉu, biết Tề Hiên làm thế nào, mà chỉ trong đêm có thể nắm được Diệp Thị.”


      cho rằng Tề Hiên thể phá huỷ Diệp Thị nhanh như vậy, ngờ mới có mấy ngày mà Diệp Thị liền phá sản, mà cũng ở trong đêm, liền trở thành người hai bàn tay trắng, có tiền bạc chuyện gì cũng làm được, lại đến bạn bè trước kia căn bản cho mượn nợ, có người thậm chí còn mắng là người phụ nữ đáng ghét, là tức chết mà.


      “Cái này liên quan với tôi.” Tăng Hải Lâm đối với những điều Diệp Tầm Phương , cũng có chút phản ứng. Diệp Thị, Tề thị này, những thứ đó cũng có chút liên quan đến . Nhưng Tề Hiên phá đổ Diệp Thị, cũng tuyệt đối thấy kỳ lạ. Bởi vì ta có năng lực, huống chi Diệp Tầm Phương luôn đối nghịch với ta, ta tìm cũng chỉ có thể làm như vậy với Tề Hiên thôi. Chỉ là Diệp Tầm Phương này ngu xuẩn, còn tự cho là đúng, tự lượng sức đấu mà với Tề Hiên.


      “Tăng Hải Lâm nếu như còn muốn em của bình an, tốt nhất hãy theo lời của tôi làm. Nếu tôi làm cho đám em kia của sống nửa đời trong nhà lao.” Diệp Tầm Phương tức giận cảnh cáo Tăng Hải Lâm


      Tăng Hải Lâm nghe những lời này của Diệp Tầm Phương, sắc mặt liền thay đổi hốt hoảng.


      “Diệp Tầm Phương muốn làm gì? Tôi cảnh cáo , mà dám đụng đến em tôi, tôi nhất định bỏ qua cho , đừng có chọc tôi.” Tăng Hải Lâm cũng cảnh cáo ngược lại Diệp Tầm Phương.


      “Buồn cười, có khả năng tại sao tay thể có cái gì uy hiếp được tôi, mà tay tôi lại có đám em kia của , và chứng cớ vi phạm pháp luật.” Diệp Tầm Phương rất đắc ý kiêu ngạo nhìn Tăng Hải Lâm.


      “Xem như lợi hại, muốn làm gì.” Tăng Hải Lâm đành phải chịu, tiếp tục chịu uy hiếp của ta, ai bảo có nhược điểm ở tay ta chứ.


      “Đừng nóng vội, bây giờ phải làm chính là tiếp tục theo đuổi Ngãi Giai Giai, khi kế hoạch thay đổi tôi thông báo với . Tốt nhất hãy thể sức quyến rũ đàn ông của . Tôi , chúc ôm được mỹ nhân về, ha ha.” Diệp Tầm Phương tà ác mà cười với Tăng Hải Lâm, sau đó đeo mắt kính lên, xoay người rời , chặn chiếc xe rồi .


      Tăng Hải Lâm nhìn chằm chằm xe mà Diệp Tầm Phương ngồi, lúc xe biến mất vẫn còn trừng.


      ngày nào đó nhất định làm cho người đàn bà đáng ghét này được đẹp mắt. Nhưng bây giờ được, thể suy nghĩ vì em của mình.


      Tăng Hải Lâm tức giận mà đánh vào tường đá bên cạnh, trong lòng tức giận.


      Vậy mà lúc này, Ngãi Giai Giai vừa vặn ra khỏi cửa tiệm bán hoa, ở bên ngoài sửa sang lại vườn hoa cả người thoạt nhìn rất tinh thần, hình như tâm tình rất tốt.


      hy vọng chuyện đến đây chấm dứt, Giai Giai có thể vĩnh viễn vui vẻ như thế, nhưng biết đây chỉ là ảo tưởng của mà thôi.


      Tăng Hải Lâm ở phía xa nhìn Ngãi Giai Giai mà mất hồn, nhìn tất cả thần thái cùng nụ cười của , hận mình kiếp này có cơ hội được tốt như vậy.


      Ngãi Giai Giai lòng với Tề Hiên như vậy, mặc kệ cố gắng thế nào, cũng vô dụng. Vậy mà lại thể buông tha, vì giúp đám em kia, nhất định phải phá hư hạnh phúc Ngãi Giai Giai có.


      Tăng Hải Lâm mất hồn, đột nhiên có người vỗ bờ vai của cái, dọa giật mình. Vì vậy xoay người nhìn người tới kinh ngạc vô cùng.


      “Hác tiên sinh, sao ngài lại tới đây.”


      người đàn ông trung niên mặc áo da màu đen, đeo mắt kính vô cùng nghiêm túc, vẻ mặt cũng làm cho người ta có cảm giác gì.


      Cảm giác có chút thâm trầm hơn nữa lại rất thần bí.


      “Tôi nghe em đường cậu gặp khó khăn. Dù sao gần đây cũng có chuyện gì, cho nên tới xem có thể giúp được cậu việc gì hay .”


      “Hác tiên sinh, phải là ngài vẫn tìm con ngài sao. có gì đâu, yên tâm . Chuyện bên này tôi ứng phó được.” Tăng Hải Lâm cậy mạnh .


      Người tên Hác Cường này có thể coi như là sư phụ của , bắt đầu từ mười năm trước vẫn thầm dạy rất nhiều thứ, chỉ là người này hình như trốn tránh kẻ thù, cũng muốn để cho người khác biết, hành tung của ông ta rất ư thần bí, cũng có thể giống như cái tên Hác Cường này.


      “Tôi tìm con bé sáu năm rồi, cũng có chút tin tức. Quên , cái này nữa, cho tôi biết chút tình huống gần đây của cậu . Xem tôi có thể giúp được cái gì cho cậu ” Hác Cường vỗ vỗ bả vai Tăng Hải Lâm, ý bảo ta cùng với ông.


      Tăng Hải Lâm hiểu, gật đầu cái rồi lại nhìn Ngãi Giai Giai cái, sau đó cùng Hác Cường.


      Có lẽ xuất của Hác Cường, có thể trợ giúp , người này bí hiểm ai biết, bối cảnh của ông ta cũng rất thần bí. Có lẽ là có năng lực giúp được .


      Chương 164: Lưu Manh Phá Tiệm



      Tăng Hải Lâm và Hác Cường mới vừa , Trần Tiểu Ngoạn tới tiệm bán hoa, hơn nữa còn mang theo tức giận, vừa vào tiệm bán hoa liền ra sức oán trách với Ngãi Giai Giai:


      “Giai Giai cậu biết , tên Nghiêm Chính Phong kia đáng ghét, ta ràng nhìn thấy mình đánh, còn chào hỏi mình. Mỗi ngày bày ra khuôn mặt thối với mình, tức chết mình mà, mình rốt cuộc có chỗ nào giống phụ nữ . Chỉ là vóc dáng hơi cứng chút, sức lực hơi mạnh chút, tính tình nóng nảy chút mà thôi. Phụ nữ khác có mình cũng có, tại sao phải dùng ánh mắt như thế nhìn mình.” Trần Tiểu Ngoạn càng càng tức, quả giống như là trái bom vậy.


      “Tiểu Ngoạn, xảy ra chuyện gì mà cậu nóng giận như thế.” Ngãi Giai Giai rót cho ấy ly nước để cho ấy giải nhiệt.


      Trần Tiểu Ngoạn nhận lấy nước Ngãi Giai Giai đưa tới, uống hơi cạn sạch, sau đó tiếp tục oán trách. “Bây giờ ở dưới cùng mái nhà với , ta ràng coi mình như người xa lạ, gặp mặt cũng chào hỏi, ngay cả mỉm cười cũng có. Cậu xem có tức hay chứ.”


      ấy đánh, chào hỏi với cậu, vậy cậu hãy chào hỏi ấy . Dù sao luôn phải có người mở đầu trước nha!” Ngãi Giai Giai khuyên nhủ.


      Hai người oan gia này, phải là bị Thiếu chủ trúng rồi chứ, trời sinh đôi, oan gia hoan hỉ, đúng là tồi. Tối thiểu Nghiêm Chính Phong này cũng đáng tín nhiệm.


      “Tại sao là mình mở đầu trước, mà phải là mở đầu. ta là đàn ông, đàn ông nên có đức độ của đàn ông.” Muốn cúi đầu trước có cửa đâu.


      Thái độ của Trần Tiểu Ngoạn vô cùng cứng rắn, chết sống cũng khuất phục


      “Vậy cậu muốn thế nào, dùng nắm đấm buộc ấy đánh, chào hỏi với cậu trước sao.”


      “Làm sao có thể chứ, phải là bảo ta phải đánh với chào hỏi ta sao, cùng với mình chủ động mở miệng trước có gì khác nhau đâu, làm.”


      Nếu như vậy rất mất mặt nha, cái tên Nghiêm Chính Phong chết tiệt kia, tựa như cọc gỗ vậy, ngốc muốn chết, tuyệt đối hiểu được thế thái nhân tình, ngay cả thăm hỏi cũng biết.


      “Vậy ấy vẫn mở miệng cậu phải làm sao? Tiểu Ngoạn có phải cậu thích Nghiêm Chính Phong hay ?” Ngãi Giai Giai cười nhìn ấy.


      “Ai mà thích con heo thúi đáng ghét đó chứ. Giai Giai, cậu mà như vậy nữa, coi chừng mình giận đó.” Trần Tiểu Ngoạn cảnh cáo Ngãi Giai Giai.


      thích Nghiêm Chính Phong, tuyệt đối , nhất định . làm sao lại thích loại đàn ông có phẩm chất như vậy chứ, lại biết dỗ người.


      “Được rồi, mình là đựơc chứ gì, đừng tức giận nữa.” Ngãi Giai Giai chỉ có thể bất đắc dĩ ngược lại.


      Xem ra Trần Tiểu Ngoạn thích Nghiêm Chính Phong, chẳng qua là nhất định chịu thừa nhận thôi.


      “Vậy mới là chị em tốt của mình, sao cậu để cánh tay ra ngoài vậy.” Trần Tiểu Ngoạn hồn nhiên nhìn Ngãi Giai Giai úp sấp người của .


      có” —— Ngãi Giai Giai còn chưa xong, đột nhiên có mấy tên lưu manh vọt vào trong tiệm hoa, vừa tiến đến cái gì cũng , mà bắt đầu đập đồ.


      “Mấy người làm gì vậy?” Ngãi Giai Giai muốn tiến lên ngăn cản, nhưng mà bị Trần Tiểu Ngoạn kéo lại.


      “Giai Giai đừng qua, bọn họ đánh cậu.”


      “Nhưng mà hoa của mình” —— Ngãi Giai Giai đau lòng nhìn hoa tươi đựơc lòng vun bồi, cứ như vậy mà bị hủy .


      “Cậu trốn , để đó ình.” Trần Tiểu Ngoạn bảo Ngãi Giai Giai tránh ra, sau đó xông tới ngăn cản mấy tên lưu manh kia, đánh người ngã ở mặt đất.


      Mấy tên lưu manh còn lại nhìn thấy người của mình bị đánh, cùng tiến lên đối phó Trần Tiểu Ngoạn.


      “Tiểu Ngoạn cẩn thận chút !” Ngãi Giai Giai lo lắng muốn chết, bây giờ còn tâm tư để ý đến hoa, chỉ lo lắng an toàn của Trần Tiểu Ngoạn.


      Đối phương nhiều người như vậy, Trần Tiểu Ngoạn lại chỉ có mình, mặc dù ấy có thể đánh, nhưng mình làm sao có thể đối phó được nhiều người như vậy chứ.


      Lúc đầu chỉ có mấy tên lưu manh thôi, nên bao lâu Trần Tiểu Ngoạn liền đánh bọn họ ngã, thế nhưng mấy tên ngã xuống lại chạy . Sau có mấy tên nữa vào, hơn nữa tay còn cầm gậy bóng chày hung hăng đánh xuống người Trần Tiểu Ngoạn.


      “Tiểu Ngoạn coi chừng.” Ngãi Giai Giai lo lắng hơn, tâm bị nhéo và rất lo lắng Trần Tiểu Ngoạn bị thương.


      Đám lưu manh xông vào chỉ đánh Trần Tiểu Ngoạn, thấy cái gì đánh cái đó, đập cả tiệm bán hoa, khắp nơi đều là tiếng bể tan tành.


      “Mấy người dừng tay cho tôi, cút ra ngoài.” Trần Tiểu Ngoạn né tránh đám lưu manh vung cây gậy bóng chày tới, vậy mà nghe tiếng vật phẩm bể tan tành, giận thôi, có chú ý liền bị gậy.


      “A” —— Trần Tiểu Ngoạn bị người đánh gậy vào phần bụng, đau đớn mà tiếng, sau đó cắn răng chịu đựng.


      “Tiểu Ngoạn.” Ngãi Giai Giai thấy Trần Tiểu Ngoạn bị đánh nóng nảy, nhưng mà lại biết làm cái gì bây giờ.


      “Khốn kiếp, xem tao làm sao thu thập bọn bây.” Trần Tiểu Ngoạn chịu đau đớn ở bụng, lần nữa xông tới đánh mấy tên lưu manh kia nằm sấp xuống, nhưng cũng bị vài gậy.


      “Đừng đánh nữa, van cầu mấy người đừng đánh nữa.” Ngãi Giai Giai khóc mà cầu khẩn.


      “Các em chúng ta .” Mấy tên lưu manh thấy Trần Tiểu Ngoạn đánh rất nhiều em, mà ta cũng bị đả thương. Vì thế mà rút lui.


      Sau khi đám lưu manh chạy. Ngãi Giai Giai liền tiến lên đỡ Trần Tiểu Ngoạn đứng vững.


      “Tiểu Ngoạn, cậu làm sao vậy, đừng dọa mình được .”


      Trần Tiểu Ngoạn theo mười năm, vậy mà lại là lần đầu tiên thấy ấy bị thương.


      “Ha ha, mình sao.” Trần Tiểu Ngoạn gượng cười lúc mới vừa xong có sao té xỉu.


      “Tiểu Ngoạn.” Ngãi Giai Giai cố hết sức ôm lấy ấy ngồi dưới đất, hốt hoảng lấy điện thoại di động ra, vốn muốn gọi điện thoại cho Tề Hiên, nhưng nghĩ lại đổi thành gọi điện thoại cho Nghiêm Chính Phong.


      Nghiêm Chính Phong thấy Ngãi Giai Giai điện tới trợn tròn mắt, bởi vì Ngãi Giai Giai chưa bao giờ gọi điện thoại tới cho , hôm nay sao lại phá lệ mà gọi điện thoại cho chứ, theo lý thuyết ấy nên gọi cho Thiếu chủ mới đúng.


      “Chính Phong sao kinh ngạc như vậy” Tề Hiên ngồi ở trong phòng làm việc, nghe điện thoại của Nghiêm Chính Phong vang lên, vì vậy ngẩng đầu nhìn, phát vẻ mặt ấy hơi bất thừơng.


      “Thiếu chủ, là Giai Giai tiểu thư gọi điện thoại tới, có phải ấy gọi lầm rồi ?” Nghiêm Chính Phong nhận điện thoại, mà là ngây ngốc nhìn điện thoại di động trong tay.


      “Có lẽ ấy tìm cậu có chuyện gì đó, nhận .”


      Mấy hôm nay cũng quan sát tình huống ở chung của Trần Tiểu Ngoạn và Nghiêm Chính Phong. Có lẽ là Trần Tiểu Ngoạn bảo Ngãi Giai Giai gọi, cái này cũng chẳng có gì lạ.


      Nghiêm Chính Phong nghe Tề Hiên như thế, nhận điện thoại. Vậy mà lời của Ngãi Giai Giai ở trong điện thoại, làm cho thất kinh.


      “Được, tôi lập tức chạy tới.”


      Tề Hiên thấy Nghiêm Chính Phong vội như thế, cũng nóng nảy: “Chính Phong xảy ra chuyện gì.”


      “Thiếu chủ có người đến đập tiệm bán hoa của Giai Giai tiểu thư, còn mang theo người đánh Tiểu Ngoạn bị thương, bây giờ tôi lập tức qua.”


      Nghiêm Chính Phong nhanh chóng lại mọi chuyện, hận bây giờ thể vọt ngay tới tiệm hoa.


      “Cái gì? Chúng ta cùng .” Tề Hiên vừa nghe Ngãi Giai Giai xảy ra chuyện, nhanh chóng rời khỏi phòng làm việc với Nghiêm Chính Phong.


      Chuyện này khẳng định có liên quan đến Tăng Hải Lâm, mềm được tới cứng, người này là đáng ghét.


      Tề Hiên trong lòng thầm mắng Tăng Hải Lâm, dùng tốc độ nhanh nhất mà lái xe đến tiệm bán hoa.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 165: Bốn Bề Thọ ̣ch



      Ngãi Giai Giai vẫn ôm Trần Tiểu Ngoạn hôn mê, mà trong lòng nghẹn ngào, rất lo lắng, sợ Trần Tiểu Ngoạn xảy ra chuyện gì. Thỉnh thoảng vẫn nhìn ra ngoài đợi Nghiêm Chính Phong xuất .


      “Tiểu Ngoạn cố chịu đựng, Nghiêm Chính Phong cũng sắp tới rồi, cậu nhất định có chuyện gì, cậu thể có chuyện, thể.”


      Nghiêm Chính Phong tới tiệm bán hoa, vội vàng chạy vào nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn té xỉu ở trong ngực Ngãi Giai Giai, đột nhiên tâm bị nhéo đau, nghe thấy tiếng khóc của Ngãi Giai Giai, tim của càng đau đớn hơn. Rất sợ Trần Tiểu Ngoạn ở trong ngực Ngãi Giai Giai ngừng thở rồi.


      Ai quan tâm này, ai thích này, mặc dù ấy dáng người như những khác, nhưng mà chỉ quan tâm , thậm chí .


      này, luôn đối nghịch với .


      “Tiểu Ngoạn, em làm sao vậy?” Nghiêm Chính Phong từ trong ngực Ngãi Giai Giai ôm lấy Trần Tiểu Ngoạn, đau lòng nhìn động tác rất nhàng.


      Ngãi Giai Giai thấy Nghiêm Chính Phong dịu dàng đối với Trần Tiểu Ngoạn như thế, trong lòng có đáp án, ngừơi đàn ông này Tiểu Ngoạn.


      Lúc này Tề Hiên cũng vọt vào, lập tức kéo Ngãi Giai Giai kiểm tra xem có bị thương .


      “Giai Giai em có bị thương ở đâu ?”


      “Thiếu chủ, em sao, nhưng mà Tiểu Ngoạn ấy” ——


      Tề Hiên đợi Ngãi Giai Giai xong , ôm thân thể của chặt, có chút run rẩy giống như là sợ cái gì đó.


      Đúng vậy sợ, sợ Ngãi Giai Giai giống như Trần Tiểu Ngoạn, đột nhiên bị người ta làm hại, may mắn có, may mắn có bị thương.


      “Thiếu chủ em sao, trước tiên xem Tiểu Ngoạn chút .” Ngãi Giai Giai đẩy Tề Hiên ra, dời ánh mắt đến bên Nghiêm Chính Phong ôm Trần Tiểu Ngoạn. Cảm thấy hình như ấy khóc.


      “Tiểu Ngoạn, em tỉnh lại , đừng có dọa được .” Nghiêm Chính Phong chịu đựơc mà rơi giọt lệ.


      “Mau đưa Tiểu Ngoạn đến bệnh viện, ấy bị người đả thương, tôi rất lo lắng!” Ngãi Giai Giai lo Nghiêm Chính Phong quá thương tâm, mà quên chuyện quan trọng nhất. Vì vậy nhắc nhở.


      “Chính Phong, trước tiên đưa người bệnh viện . Giai Giai, em cũng theo được ? Đừng sợ” Tề Hiên dùng ánh mắt thâm tình nhìn Ngãi Giai Giai. Hi vọng ấy cũng cùng theo.


      thể để Ngãi Giai Giai ở chỗ này mình. Mấy tên lưu manh kia tuỳ lúc đều có thể xuất , nếu quả như vậy đả thương . nhất định hận chết mình.


      “Tiểu Ngoạn cố chịu đựng, chúng ta bây giờ phải bệnh viện. Chờ em khoẻ lại, cái gì cũng nghe em, em muốn làm gì làm như thế, đựơc , cố chịu đựng nhé.” Nghiêm Chính Phong ôm lấy Trần Tiểu Ngoạn chạy ra ngoài, lập tức lên xe, miệng vẫn ngừng chuyện với Trần Tiểu Ngoạn.


      “Thiếu chủ, chúng ta cũng thôi.” Ngãi Giai Giai biết Tề Hiên muốn gì, nhưng mà bây giờ phải là lúc để chuyện.


      thôi.” Tề Hiên thở phào nhõm, sau đó cùng Ngãi Giai Giai ra bên ngoài, rồi lên xe.


      Nghiêm Chính Phong vốn là tính lái xe, nhưng kết quả lại bị Tề Hiên ngăn cản.


      “Chính Phong, cậu ở phía sau với Tiểu Ngoạn , lần này để tôi lái xe.” Giai Giai cài chặt dây an toàn xong , Tề Hiên nhắc nhở.


      Nghiêm Chính Phong lặng hồi, rồi sau đó liền trở về phía sau xe, ôm Trần Tiểu Ngoạn, trong lòng vẫn còn lo lắng Trần Tiểu Ngoạn xảy ra chuyện lớn. Thiếu chủ cho lái xe, đại khái là lo lắng chuyên tâm lái xe, vậy cũng tốt.


      “Tôi biết, vậy mau lái xe .” Ngãi Giai Giai ngồi vào chỗ cạnh tài xế nịt chặt dây an toàn, Tề Hiên thấy tất cả mọi người chuẩn bị xong, lái xe .


      Vậy mà xe còn chưa lái , có rất nhiều xe chặn đừơng, tiếp theo từ trong xe ra rất nhiều người. Nhìn dáng vẻ cũng biết là tay đám lưu manh cầm cây gậy chơi bóng.


      “Thiếu chủ chính là bọn họ, là bọn họ đập tiệm bán hoa, đả thương Tiểu Ngoạn, chính là bọn họ.” Ngãi Giai Giai thấy mấy tên lưu manh nhìn hơi quen, kinh ngạc chỉ vào những người ở phía trước mà hô to, tâm tình rất hốt hoảng, sắc mặt tái nhợt rất sợ hãi.


      “Tôi phế bọn họ.” Nghiêm Chính Phong cực kỳ tức giận, muốn xuống xe dạy dỗ những tên đó, nhưng mà Tề Hiên lập tức gọi lại.


      “Đừng xúc động, đối phương nhiều người như vậy, cậu xông ra cũng bị đánh thôi, vô ích lắm.”


      “Nhưng bọn họ chặn đừơng như vậy, chúng ta làm sao đưa Tiểu Ngoạn bệnh viện đựơc, đây là chuyện đựơc trì hoãn!” Nghiêm Chính Phong rất vội, tuyệt đối muốn lãng phí, chờ khi xác định đựơc Tiểu Ngoạn có sao, nhất định tìm những tên này tính sổ.


      “Thông báo cho em Tề hội tới đây xử lý, chúng ta đánh bừa như vậy cũng đựơc.” Tề Hiên khá tỉnh táo, có lẽ vì người bị thương phải là Ngãi Giai Giai, nhưng mà biết cảm thụ bây giờ của Nghiêm Chính Phong.


      Nghiêm Chính Phong nghe Tề Hiên như thế, vội vàng lấy điện thoại di động ra, gọi người của Tề hội gần đây đến giúp tay, sau khi xong liền cúp điện thoại. Sau đó vội nhìn Trần Tiểu Ngoạn, rồi ôm chặt.


      Chính Phong, yên tâm , Tiểu Ngoạn có sao đâu, thân thể ấy tốt như vậy, nhất định có chuyện gì. Trần Tiểu Ngoạn khoẻ mạnh thôi.” An ủi Nghiêm Chính Phong lòng như lửa đốt. sao lại lo lắng cho Trần Tiểu Ngoạn chứ, chẳng qua là an ủi lẫn nhau thôi.


      ấy nhất định có sao, tôi cũng để cho ấy có chuyện, tuyệt đối .” Nghiêm Chính Phong vội kéo Trần Tiểu Ngoạn vào trong ngực, lo lắng mà , vô cùng kích động


      Lúc này đám lưu manh cầm gậy đứng ở đối diện, như hung thần ác sát tới vây xe Tề Hiên, làm cho bọn bốn bề thọ ̣ch.


      “Đả thương nhiều em của bọn tao như vậy, mà muốn rời sao.” gã lưu manh đung đưa cây gậy khiêu khích nhìn Tề Hiên trong xe.


      “Tụi bây là ai, hãy xưng tên ra.” Tề Hiên lạnh lùng hỏi


      đám lưu manh tầm thường căn bản cũng có ra hồn, dám đả thương đến người phụ nữ của , tuyệt đối bỏ qua cho những tên này.


      ra sợ hù mày, bây giờ hãy giao người đàn bà của mày ra đây, bọn tao cũng làm khó dễ mày.”


      “Thiếu chủ” —— Ngãi Giai Giai nghe những lời này của đám lưu manh, vừa sợ lại vừa vội.


      Mấy người này quả là nhắm vào , xem ra là liên lụy tới Trần Tiểu Ngoạn, nhưng bọn họ muốn làm gì chứ.


      “Yên tâm , giao em ra, mấy tên này cũng bỏ qua đâu.” Tề Hiên ác độc nhìn chằm chằm đám lưu manh trước mặt, tay nắm chặt tay lái.


      “Hắc, cần sĩ diện mà lên mặt, lão đại của bọn tao, thích người phụ nữ của mày, mày nhất định phải đưa người phụ nữ này cho lão đại của bọn tao.”


      Tề Hiên nghe những lời này của đám lưu manh, xác định đám người này là của Tăng Hải Lâm. Cái tên Tăng Hải Lâm này quả nhiên dùng cái loại thủ đoạn mềm được cứng rắn, đáng ghét.


      “Bọn bây là người của Tăng Hải Lâm, nếu muốn chết cút cho tao.” Tề Hiên rống to.


      “Mày cho rằng mày là ai hả? Bảo tụi tao cút cút sao, các em đập.” gã lưu manh cầm cây gậy giơ lên cao ra lệnh.


      Những tên lưu manh khác cùng nhau đập xe Tề Hiên.


      Ngãi Giai Giai nhìn thấy rất nhiều cây gậy muốn đánh vào xe, sợ tới mức lập tức nhắm mắt lại, lấy tay che mặt.


      Chương 166: Đánh Mất Người.



      Tề Hiên thấy mấy tên lưu manh kia vọt tới muốn đập xe. Vì vậy đóng kỹ cửa sổ xe, trong lòng cũng suy nghĩ phương pháp trì hoãn, tin lâu người của Tề hội tới, đến lúc đó giải quyết những tên này cũng phải là vấn đề.


      Phanh —— tiếng cây gậy đánh tới thủy tinh xe, tiếng đánh dữ dội làm Ngãi Giai Giai sợ tới mức ôm đầu cúi xuống trốn, thân thể phát run.


      Ngãi Giai Gai mới vừa trốn, lại nghe tiếng đánh nữa, sợ tới mức hô lên tiếng “A” ——


      “Giai Giai, em sao chớ.” Tề Hiên nghe được tiếng la của Ngãi Giai Giai mà quan tâm hỏi


      “Thiếu chủ em sao.” Ngãi Giai Giai run rẩy trả lời Tề Hiên, vậy mà thái độ lại cho Tề Hiên biết ngay lúc này rất sợ hãi.


      Nghiêm Chính Phong ôm chặt Trần Tiểu Ngoạn, dùng ngực của mình che chở . ra là ở thế giới này như thế, có thể làm cho bảo vệ như thế, hơn nữa này ở bên cạnh .


      “Mày chỉ cần giao người phụ nữ này ra, em bọn tao cũng đối với mày như vậy.” gã lưu manh đứng ở trứơc xe của Tề Hiên uy hiếp.


      “Giai Giai, em ở trong xe, đừng ra ngoài.” Tề Hiên nhắc nhở Ngãi Giai Giai câu, sau đó rất nhanh mà mở cửa xe xông ra ngoài, nhưng sau đó đóng cửa lại.


      Nếu để cho đám lưu manh này đập xuống nữa, xe cũng bị hư mất, đến lúc đó làm bị thương đến người bên trong. Nên thể để cho đám lưu manh này đập nữa.


      Tề Hiên ra ngoài, ngay giây đầu tiên đám lưu manh kia liền lấy cây gậy đánh lên người , đáng tiếc lại đánh trúng bởi vì Tề Hiên né tránh đựơc.


      Tay chân rất nhanh nhẹn, rất linh hoạt, quyền đánh cho đám lưu manh kia ngã xuống đất, liền o o kêu đau bò dậy nổi.


      “Thiếu chủ cẩn thận !” Ngãi Giai Giai thấy nhiều cây gậy đánh lên người Tề Hiên như vậy, tâm nhéo cực kỳ chặt, lo lắng bị đánh, hận thể ra ngoài dùng thân thể của mình chặn những cây gậy kia, nhưng mà lại thể làm gì, bởi vì biết ra ngoài chỉ gây thêm phiền toái cho Thiếu chủ.


      “Tiểu Ngoạn, giúp Thiếu chủ, em tốt nhất ở yên xe, chờ trở lại.” Nghiêm Chính Phong thâm tình nhìn về phía Trần Tiểu Ngoạn hôn mê , sau đó nhàng thả ấy lên xe, để cho ấy dựa vào, quá đau xót mà chạm tới mặt của ấy chút.


      “Giai Giai tiểu thư, tôi giúp Thiếu chủ, nhờ trông Tiểu Ngoạn chút.” Nghiêm Chính Phong thả Trần Tiểu Ngoạn xong, vẫn quên dặn dò Ngãi Giai Giai chút, mặc dù biết Ngãi Giai Giai có cái năng lực để chăm sóc Trần Tiểu Ngoạn, nhưng vẫn là nhắc câu, cầu xin an ủi ở trong lòng.


      Chính Phong, cũng phải cẩn thận chút.” Ngãi Giai Giai quan tâm, sau đó lại tiếp tục nhìn Tề Hiên ở bên ngoài, phát mình phải đối phó với rất nhiều người. Lo lắng đến độ muốn khóc lên, nhưng mà làm cho vui là Tề Hiên còn chưa bị đánh, ngược lại là đám lưu manh kia bị thương rất thảm, khắp nơi đều là tiếng kêu đau của bọn họ.


      Tề Hiên mình cũng làm cho đám lưu manh này rất khó ứng phó rồi. Thêm Nghiêm Chính Phong nữa khiến đám lưu manh kia cố hết sức để đánh bọn họ. Căn bản biết thân thủ hai người kia lại tốt như vậy, lại có thể đánh như thế, từng tên lưu manh từ từ ngã xuống, mấy tên khác sợ tới mức dám xông tới đánh Tề Hiên và Nghiêm Chính Phong, thậm chí là run rẩy mà lui về phía sau bắt đầu sợ hãi.


      “Bọn bây lui về phía sau làm gì, lên ... Hôm nay giúp lão đại đoạt đựơc người phụ nữ này, chúng ta cũng cần lăn lộn giang hồ nữa.” Tên lưu manh cầm đầu hô to, sau đó xông tới quơ quơ cây gậy trong tay, muốn đánh cái lên người Tề Hiên, còn chưa có chạy đến bên cạnh Tề Hiên, cũng bị Nghiêm Chính Phong đánh quyền ngã xuống đất, o o kêu đau đứng dậy nổi


      “Ai ” —— Tên lưu manh cầm đầu ngã xuống, mấy tên lưu manh khác cũng dám xông lên nữa, ngừng lui về phía sau.


      “Chỉ dựa vào tụi bây mà cũng muốn ra giang hồ lăn lộn, lại có gan dạ cũng có thể lực, nên biết đắc tội với người của Tề Hiên tao, nhận đựơc kết quả gì.” Tề Hiên lạnh lùng nhìn đám người nằm kêu đau, sau đó sắc bén mà quét nhìn đám ngừơi ở đây.


      “Mày là Tề Hiên.” Đột nhiên có người thét lên kinh ngạc.


      “Mày là Tề Hiên, mày là Tề Hiên sao.” Lại tên lưu manh nữa sợ hãi mà phụ họa, sau đó bỏ cây gậy ra chân nhũn đứng vững.


      “Cũng ra giang hồ lăn lộn, sao lại tìm hiểu xem mấy người này, tụi mày có chọc vào nổi , lại còn muốn cướp phụ nữ của tao. Xem những ngày sau tụi mày có cảm thấy sống được , muốn tao thu xếp cho bọn mày chút, đúng ?” Tề Hiên từng bước từng bước qua, tên lưu manh đối diện nhìn thấy tới, ngừng lui về phía sau, cuối cùng cuống quít lên xe mà chạy trốn bỏ những tên vẫn còn ở đất.


      “Đừng bỏ tao lại, chờ tao chút!” Người nằm đất thấy đám người đều trốn, lập tức bò dậy chạy đến chiếc xe, muốn cùng bọn họ chạy trốn, đáng tiếc bọn họ còn chưa lái xe, đột nhiên xuất rất nhiều xe chặn đường phía trước.


      “Những người kia là người của Tề hội, xong rồi xong rồi đều là lỗi của mày, nếu như phải là mày cái gì tới giúp lão đại giành phụ nữ. Chúng ta sao lại đắc tội với Tề Hiên, đắc tội với Tề hội.” tên lưu manh phía truớc chỉ trích tên lưu manh cầm đầu, rất là tức giận.


      “Đúng, chúng tao cũng bị mày hại thảm rồi.” tên lưu manh khác cũng oán trách.


      “Bây giờ những thứ này có tác dụng sao? Tao đây cũng là suy nghĩ cho lão đại, tao làm sao biết người kia chính là Tề Hiên. Nếu như mà tao biết, tao có chán sống như vậy đâu.” Tên lưu manh cầm đầu phục mà phản bác.


      Đáng tiếc bọn họ còn chưa có oán trách xong, bị đám người mặc âu phục đen vây quanh, thậm chí kéo bọn họ từ trong xe ra, giải đến trước mặt của Tề Hiên.


      Ngãi Giai Giai thấy trước mắt, lúc này mời thở phào nhõm, sau đó đẩy cửa ra xuống xe tới bên người Tề Hiên.


      “Thiếu chủ, sao chớ.”


      sao, còn em có bị thương gì chứ?” Tề Hiên khẽ mỉm cười với Ngãi Giai Giai, sau đó nhàng che mặt của , thâm tình nhìn .


      “Em sao, chỉ cần có em liền có sao.” May mắn là có gì, Thiếu chủ tốt, an tâm.


      Nghiêm Chính Phong thấy Ngãi Giai Giai xuống xe, liền chạy về xe xem Trần Tiểu Ngoạn ở xe thế nào. Song khi trở lại xe, lúc này mới phát ra xe cũng có người.


      “Tiểu Ngoạn” —— Nghiêm Chính Phong thấy Trần Tiểu Ngoạn, nên tìm khắp xe, cũng thấy nên vội hô to.


      Tề Hiên và Ngãi Giai Giai nghe thấy tiếng kêu của Nghiêm Chính Phong, vội vàng tới, khi thấy trong xe trống rỗng kinh hãi.


      “Mới vừa rồi tôi còn thấy Tiểu Ngoạn ở trong xe mà, sao đột nhiên lại thấy chứ.” Ngãi Giai Giai hơi đau lòng cũng rất nóng lòng.


      Nghiêm Chính Phong giao Trần Tiểu Ngoạn cho trông coi. Vậy mà lại đánh mất người, làm sao ăn với Nghiêm Chính Phong đây, Tiểu Ngoạn luôn liều mạng bảo vệ như thế, mà ngay cả chút chuyện trông coi người cũng làm được, là hận chết mình mà.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 167: Đau Lòng



      Tề Hiên theo Ngãi Giai Giai tới, phát thấy Trần Tiểu Ngoạn cũng kinh ngạc hồi. Vậy mà thấy bộ dạng Ngãi Giai Giai đau lòng khổ sở, trong lòng cũng khổ sở theo.


      thấy Trần Tiểu Ngoạn, vậy Ngãi Giai Giai khẳng định rất đau lòng, nhưng may mắn phải là ấy, nhưng mà những lời này thể ra được, dù sao cũng biết cảm thụ của Nghiêm Chính Phong.


      Chính Phong, tôi” —— Ngãi Giai Giai biết nên làm sao mà đối mặt với Nghiêm Chính Phong, cũng biết nên cái gì cho đúng, chỉ là cúi đầu rất áy náy.


      “Giai Giai, em hãy yên tâm , Tiểu Ngoạn có sao đâu.” Tề Hiên an ủi.


      “Thiếu chủ, đều là em tốt , em có trông coi Tiểu Ngoạn tốt, là em đánh mất Tiểu Ngoạn, nếu như mà em ra, Tiểu Ngoạn cũng biến mất, hơn nữa ấy còn bị thương. Tại sao em có thể để ấy ở mình xe chứ, tại sao em lại có thể đối với ấy như thế, đều là em tốt.” Ngãi Giai Giai càng càng kích động, cuối cùng oà khóc.


      có chuyện gì, tìm Trần Tiểu Ngoạn trở về, đừng khóc được !” Tề Hiên ôm an ủi, sau đó nhìn Nghiêm Chính Phong. “Chính Phong đừng quá khổ sở, chúng ta nhất định giúp cậu tìm Tiểu Ngoạn về.”


      Nghiêm Chính Phong nhìn về phía xe trống mà ngẩn người, vẻ mặt bị vây trong khiếp sợ, vô cùng lo lắng, thậm chí trong lòng có chút tức giận, nhưng mà lại thể biểu ra.


      giao Trần Tiểu Ngoạn cho Ngãi Giai Giai chăm sóc, vậy mà ấy lại xuống xe, trông coi Trần Tiểu Ngoạn, lại để cho ấy mất tích, có thể nổi giận sao.


      Nhưng mà tức giận có thể làm gì, dù sao thân phận của ấy cũng tầm thường, thể trách ấy chỉ có thể trách mình vô năng .


      Chính Phong thực xin lỗi, đừng giận tôi có được .” Ngãi Giai Giai xin lỗi với Nghiêm Chính Phong.


      “Tôi tìm Tiểu Ngoạn.” Nghiêm Chính Phong rất lạnh lùng mà câu, lập tức chạy chung quanh tìm người. Người nhất định còn chưa xa, cho nên Trần Tiểu Ngoạn nhất định vẫn còn ở vùng gần đây, nên muốn tìm.


      Tề Hiên thấy Nghiêm Chính Phong điên cuồng tìm người cũng ngăn cản, mà để mặc cho cậu ấy tìm.


      “Thiếu chủ, Chính Phong giận, ấy giận em, là em quá vô dụng, ngay cả người cũng chăm sóc tốt, đều tại em.” Ngãi Giai Giai lại nhào vào trong ngực Tề Hiên khóc lớn.


      Mặc dù Nghiêm Chính Phong ngoài miệng gì, nhưng mà mọi người nhìn ra được ấy tức giận.


      “Giai Giai có chuyện gì, cậu ấy chỉ là quá lo lắng cho Trần Tiểu Ngoạn mà thôi. Nếu như em mất cũng giống như cậu ấy bây giờ, bọn có thể làm chính là giúp cậu ấy tìm Trần Tiểu Ngoạn về. Trước tiên đưa em về nhà, em hãy ở yên trong nhà, chuyện còn lại để cho bọn xử lý. thôi!” Tề Hiên đỡ Ngãi Giai Giai lên xe, sau đó mình ngồi vào chỗ tài xế, lái xe đưa Ngãi Giai Giai về nhà.


      Tiệm bán hoa bị đập, sợ rằng lúc này cũng thể khai trương, nhưng như vậy cũng tốt. Như vậy Ngãi Giai Giai có thể cần mỗi ngày đều đến tiệm hoa, cũng cần bị Tăng Hải Lâm quấn lấy, càng có nguy hiểm cũng có thể yên tâm hơn.


      “Thiếu chủ, em và cùng tìm Tiểu Ngoạn có được ? Em muốn làm chút gì đó, nhưng mà em” ——


      Nhưng lại thể làm gì, thậm chí thêm phiền, tại sao lại vô dụng như vậy, chút chuyện cũng làm được.


      “Giai Giai nghe lời được ? Hãy ở nhà chờ, mang Trần Tiểu Ngoạn trở về an toàn, em phải lo lắng.” Ngãi Giai Giai theo lời lo lắng nữa, dù sao cũng biết xảy ra chuyện gì


      “Thiếu chủ em hiểu, em nhất định ở nhà chờ các trở về.”


      Lần trước bởi vì chuyện Tiểu Hiên mà kích động chạy ra ngoài, kết quả chuyện gì cũng giúp đựơc, còn làm cho Trần Tiểu Ngoạn mang về, lần này hãy để cho Thiếu chủ và Nghiêm Chính Phong tìm người là được rồi, theo chỉ biết cản trở.


      Tề Hiên đưa Ngãi Giai Giai về nhà, sau đó giúp Nghiêm Chính Phong tìm người.


      Ngãi Giai Giai nhìn bóng lưng Tề Hiên xa, mà trong lòng đều có cảm giác.


      Cái họa này có thể là do , nhưng mà chút chuyện cũng giúp được, áy náy làm cho rất khó chịu, muốn làm chút gì đó để đền bù, nhưng lại biết làm gì.


      “Giai Giai, sao vẫn còn ở đứng ngoài cửa , mau trở vào .” Bà Lâm thét lên


      “Dạ” Ngãi Giai Giai thu hồi tầm mắt bất đắc dĩ mà lắc đầu, sau đó cùng bà Lâm vào ngồi ở trong phòng khách, lo lắng, chờ đợi.


      “Giai Giai con yên tâm . Tiểu Ngoạn bản lãnh cao như vậy, có việc gì đâu, con cũng đừng để ở trong lòng nữa.” Bà Lâm an ủi.


      Mới vừa rồi lúc Tề Hiên trở về, cũng chuyện xảy ra với bà, bà biết trong lòng Ngãi Giai Giai tự trách, nhưng điều này cũng thể hoàn toàn trách bé. Nếu như lúc đó Ngãi Giai Giai ở xe, chừng thấy chỉ là Trần Tiểu Ngoạn, mà ngay cả Ngãi Giai Giai cũng thấy.


      “Mẹ Lâm, con lo lắng cho Tiểu Ngoạn, mỗi lần gặp chuyện may đều là ấy vươn mình ra, lần này cũng giống vậy, nếu như ấy, sợ rằng bị thương chính là con, nhưng mà ngay cả coi chừng ấy con cũng làm được.”


      “Giai Giai, con có nghĩ tới hay . Nếu như lúc đó phải con rời khỏi xe, e rằng lúc này ngay cả con cũng mất tích đó, đừng cứ mãi nghĩ chuỵên xấu, cũng đừng khổ sở đau lòng. Đợi lát nữa Tiểu thiếu chủ và hội chủ trở về.” Bà Lâm ôm Ngãi Giai Giai dụ dỗ.


      “Có phải bác trai đến trường đón Tiểu Hiên ?” Ngãi Giai Giai cố gắng nhịn kích động muốn khóc, mà sang chuyện khác


      Bây giờ mà đau lòng có ích lợi gì, chuyện xảy ra rồi, cũng chỉ có thể cầu nguyện bọn họ mau tìm đựơc Trần Tiểu Ngoạn mới đúng.


      “Đúng vậy, lúc này cũng sắp trở về rồi.” Bà Lâm nhìn đồng hồ treo tường chút rồi trả lời.


      Bà Lâm mới vừa xong, điện thoại trong phòng khách liền vang lên, vì vậy nghe.


      “A lô, xin chào.”


      có. Thiếu chủ vừa mới trở về, có trở về với tiểu thiếu chủ, hơn nữa Giai Giai có ở nhà có ở cùng với tiểu thiếu chủ.”


      Ngãi Giai Giai nghe được những lời này của bà Lâm mà kinh ngạc vô cùng, hốt hoảng đứng lên, trong lòng lại bắt đầu lo lắng cho Tề Tiểu Hiên.


      Mẹ Lâm câu này là có ý gì, chẳng lẽ Tiểu Hiên cũng thấy sao.


      “Cái gì? Được tôi hiểu rồi, hội chủ hãy yên tâm .” Bà Lâm xong rồi cúp điện thoại, Ngãi Giai Giai lập tức kéo bà Lâm hỏi.


      “Mẹ Lâm có phải Tiểu Hiên xảy ra chuyện gì ? cho con biết nhanh lên.”


      “Giai Giai, hội chủ trường học đón tiểu thiếu chủ, nghe giáo viên ở trường học tiểu thiếu chủ đựơc ba đón , nhưng mà, mới vừa rồi Thiếu chủ vẫn còn ở chỗ này, căn bản là đón tiểu thiếu chủ, ta nghi là có người giả mạo Thiếu chủ để đón tiểu thiếu chủ.”


      “Cái gì?” Ngãi Giai Giai càng kinh ngạc hơn, chán nản mà ngồi lên ghế sa lon, dáng vẻ muốn suy sụp.


      Đầu tiên là thấy Trần Tiểu Ngoạn, bây giờ là thấy con trai của . Vậy kế tiếp có thể ngay cả Tề Hiên cũng thấy hay sao.


      Tại sao lại như vậy, gần tới ngày cho là hạnh phúc, lại cố tình xảy ra nhiều chuyện đến như thế.


      Phải làm thế nào mới có thể để cho bình tĩnh vượt qua đây.


      Mặt Ngãi Giai Giai đầy nước mắt, bất đắc dĩ mà lắc đầu rồi cắn chặt hàm răng lại để ình khóc.


      Chương 168: Diệp Tầm Phương Uy Hiếp



      Bà Lâm thấy Ngãi Giai Giai đau lòng như vậy, cũng biết nên làm thế nào để an ủi , chỉ có thể cùng ở chung chỗ với .


      “Giai Giai, con phải kiên cường chút, tiểu thiếu chủ nhất định bình an vô , Tiểu Ngoạn cũng giống vậy.”


      “Mẹ Lâm, con là khổ sở, tại sao những chuyện tốt thế này luôn quấn lấy con, con chỉ là muốn trải qua cuộc sống yên bình, hi vọng người bên cạnh bình an, chẳng lẽ đây đều là cầu xa vời sao. Tại sao người thấy phải là con, mà là bọn họ. Vì sao?” Ngãi Giai Giai bổ nhào vào trong ngực bà Lâm mà khóc lớn.


      “Cái này cũng thể trách con, trách trách những người nhàm chán kia. Cả ngày rảnh rỗi đến mức cần phải phá hư gia đình của người khác.” Bà Lâm rẽ qua mắng Diệp Tầm Phương.


      “Nhưng mà những người nhàm chán kia, tại sao phá hư gia đình của người khác, lại muốn phá hư gia đình của con, con đây vất vả mới có cái gia đình này. Tại sao còn phải hành hạ con như thế.” Ngãi Giai Giai ở trong ngực bà Lâm khóc rống.


      “Bé ngoan, đừng khóc, đây phải là lỗi của con, đừng có trách nhiệm gì cũng ôm vào mình. Bộ dáng này của con, ta đau lòng, Thiếu chủ càng đau lòng hơn.”


      “Mẹ Lâm con biết, con nhất định kiên cường, thể ở thời điểm này mà làm cho Thiếu chủ lo lắng cho con nữa. Bọn họ rất bận rồi.” Ngãi Giai Giai rời khỏi lồng ngực của bà Lâm, lau sạch nước mắt, cố gắng để ình khóc. Thời điểm này nếu đau lòng nữa, chỉ làm ọi người thêm phiền toái mà thôi. Cho nên cũng phải kiên cường, thể trở thành gánh nặng cùng phiền toái ọi người.


      “Lúc này Thiếu chủ ở bên ngoài cực khổ tìm người, con phải làm chính là để cho cậu ấy yên tâm về con. Như vậy cậu thiếu phần gánh nặng. mới có thể yên tâm mà tìm người, tìm Tiểu Ngoạn và tiểu thiếu chủ trở về!” Bà Lâm mỉm cười trong lòng rất vui, bởi vì Ngãi Giai Giai trở nên kiên cường hơn so trước kia.


      “Mẹ Lâm , mẹ hãy yên tâm , con tuyệt đối làm ọi người lo lắng nữa. Đói quá.”


      “Ta làm chút thức ăn cho con đựơc ?”


      Ngãi Giai Giai nghe bà Lâm thế, mỉm cười gật đầu cái, sau đó đưa mắt nhìn bà Lâm rời .


      Sau khi bà Lâm , trong phòng khách chỉ còn mình Ngãi Giai Giai. Nhưng mà biết vì sao, cứ có cảm giác còn có đôi mắt nhìn .


      Có lẽ là suy nghĩ quá nhiều rồi, trong phòng khách ngoại trừ cũng còn ai.


      Nơi xa có người đàn ông mặc áo đen dùng ống nhòm nhìn về phía cửa sổ, nhìn thấy Ngãi Giai Giai chỉ có mình. lấy điện thoại di động ra gọi, chỉ là câu đơn giản rồi cúp. “Đến lúc rồi.”


      Lúc này Ngãi Giai Giai đột nhiên hướng về phía cửa sổ, nhìn xung quanh chút. Người đàn ông áo đen sợ tới mức lập tức ngồi xổm xuống rồi từ từ rời .


      Sao luôn có loại cảm giác này vậy nhỉ. Ngãi Giai Giai nghĩ ra, cảm thấy có gì đó đúng, giống như có người nhìn chằm chằm vào .


      6 năm qua, lo lắng bị Tề Hiên tìm được, cho nên đặc biệt nhạy cảm đối với những đồ thầm quan sát, vừa có động tĩnh gì có cảm giác.


      Lúc này điện thoại của Ngãi Giai Giai đột nhiên vang lên, dọa giật mình. Vì vậy lấy điện thoại di động ra nhìn màn hình chút, phát dãy số lạ, hơi do dự có nên nhận hay .


      Tiểu Ngoạn mất tích, Tiểu Hiên cũng mất tích, lúc này số điện thoại lạ gọi tới, chẳng lẽ là có tin tức của bọn họ.


      Ngãi Giai Giai vừa nghĩ tới có thể là tin tức của Trần Tiểu Ngoạn hoặc Tề Tiểu Hiên. Vì thế lập tức nhận điện thoại, tay hơi run rẩy.


      “A lô.”——


      “Ngãi Giai Giai, bây giờ yên tĩnh nghe tôi hết, đựơc phép chen vào. Trần Tiểu Ngoạn và con trai đều tay tôi. Chỉ là tôi làm hại bọn họ, chỉ cần ngoan ngoãn nghe lời, tôi bảo đảm bọn họ bình an vô . Chuyện này nếu như dám với người khác nửa chữ, tôi liền cắt đứt ngón tay của con trai , đặc biệt là Tề Hiên. Nếu cho ta biết Trần Tiểu Ngoạn và con trai ở tay tôi. Vậy hãy chờ cho nhặt xác bọn họ .” Diệp Tầm Phương ở trong điện thoại ngừng uy hiếp Ngãi Giai Giai.


      muốn gì?” Ngãi Giai Giai thở hổn hển vô cùng khẩn trương, rất lo lắng Diệp Tầm Phương làm hại Trần Tiểu Ngoạn và Tề tiểu Hiên. nên đoán được tất cả chuyện này là Diệp Tầm Phương làm, chỉ là chút chứng cớ mà thôi.


      “Bắt đầu từ bây giờ Tăng Hải Lâm bảo làm gì làm theo, hơn nữa đựơc để cho Tề Hiên biết, nếu phải biết hậu quả là gì.” Diệp Tầm Phương xong câu đó, cúp điện thoại sau đó tà ác cười tiếng, đảo mắt nhìn Trần Tiểu Ngoạn và Tề tiểu Hiên trói cả người, ném vào góc, sau đó điên cuồng cười to.


      “Ha ha” ——


      Vốn là muốn bắt Ngãi Giai Giai, ai ngờ xe chỉ có Trần Tiểu Ngoạn hôn mê. Ngừơi đựơc phái cũng biết Trần Tiểu Ngoạn là ai, nên đem ta trở thành Ngãi Giai Giai bắt về, nhưng mà điều này cũng cần vội, bởi vì Tề Tiểu Hiên ở tay của . Lần này là có lợi thế, để xem Tề Hiên có thể làm đựơc gì.


      Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên nghe thấy tiếng cười điên cuồng của Diệp Tầm Phương, hơi đồng tình tâm lý của ngừơi đàn bà này có vấn đề.


      “Mẹ nuôi, mẹ xem cái dì bệnh thần kinh này, muốn Tăng Hải Lâm đó làm cái gì với mẹ.” Tề Tiểu Hiên hỏi và cậu tựa vào Trần Tiểu Ngoạn.


      “Quỷ mới biết, nhưng khẳng định phải là chuyện tốt!” Trần Tiểu Ngoạn khinh thường nhìn Diệp Tầm Phương.


      Nếu phải là hôn mê, chắc chắn để cho người ta trói lại, mà mang tới loại địa phương này.


      “Các ngừơi muốn biết sao? Vậy tôi cho các ngừơi biết, ha ha” —— Diệp Tầm Phương rất đắc ý mà cười cười, nhíu mày nhìn Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên.


      phải là chuyện tốt, tôi nghe.” Tề Tiểu Hiên quay đầu , nhìn Diệp Tầm Phương ý bảo nghe .


      Trần Tiểu Ngoạn cũng giống vậy, quay đầu cũng muốn nghe Diệp Tầm Phương .


      “Các ngừơi muốn nghe, tôi càng muốn cho các ngừơi biết. Hơn nữa mỗi ngày đều cho các ngừơi biết tình huống, và kế hoạch của bước kế tiếp.” Diệp Tầm Phương ngồi chồm hổm xuống, nắm cằm của Tề Tiểu Hiên, để cho cậu đối diện với .


      “Diệp Tầm Phương, hãy nhằm về tôi, đừng làm hại đứa bé.” Trần Tiểu Ngoạn thấy Diệp Tầm Phương nắm cằm của Tề tiểu Hiên, nên tức giận rống to.


      “Mấy người nghe kỹ cho tôi, tôi muốn làm cho tình cảm của Tề Hiên và Ngãi Giai Giai hoàn toàn tan vỡ, tôi muốn khiến cho bọn họ vĩnh viễn thể ở bên nhau.” Diệp Tầm Phương để ý tới Trần Tiểu Ngoạn, vẻ mặt dữ tợn hung ác nắm cằm của Tề Tiểu Hiên, nghiến răng nghiến lợi .


      “Bắt đầu từ hôm nay tôi khiến cho Ngãi Giai Giai ân ái cùng với ngừơi đàn ông khác, sau đó cùng xuất ở trước mặt của Tề Hiên. ha ha” ——


      “Tôi biết muốn cho Tăng Hải Lâm đó phá huỷ tình cảm của Giai Giai và Tề Hiên, cho nên mới để cho Giai Giai chuyện này cho Tề Hiên biết. muốn dùng tượng giả để khiến Tề Hiên hiểu lầm Giai Giai, rồi di tình biệt luyến. Diệp Tầm Phương là quá vô sỉ.” Trần Tiểu Ngoạn liên tưởng đến lời Diệp Tầm Phương mới vừa , đại khái cũng đoán được chuyện ta muốn làm.


      “Xem ra thông minh hơn so với Ngãi Giai Giai.” Diệp Tầm Phương châm chọc.


      “Tôi tin tưởng tình cảm của Tề Hiên và Giai Giai, thể phá huỷ được bọn họ.”


      “Tôi cũng tin tưởng ba và mẹ tôi, bọn họ nhất định ở cùng chỗ vĩnh viễn.”


      Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên đều khẳng định rất có tự tin.


      “Vậy chúng ta liền chóng mắt lên xem , đem bọn họ giam lại mặc kệ xảy ra chuyện gì cũng đựơc mở trói cho bọn họ.” Diệp Tầm Phương ra lệnh ấy người đàn ông đứng ở bên cạnh, sau đó cao ngạo rời .

    4. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 169: Cảm Thấy Là Lạ



      Trần Tiểu Ngoạn cùng Tề Tiểu Hiên bị người ta ném vào trong phòng tối đen thấy năm ngón tay, cả người bị trói quá chặt, căn bản thoát ra đựơc, chớ chi là trốn. Mới vừa rồi nghe thấy tiếng đóng cửa, nên bọn họ biết phía trước là cửa sắt khổng lồ, cho dù cởi đựơc sợi dây cũng chưa chắc trở ra được.


      “Mẹ nuôi, con lo lắng cho ba mẹ.” Tề Tiểu Hiên có giống Trần Tiểu Ngoạn cố gắng giãy giụa, mà lẳng lặng ngồi ở đó trầm tư. Mẹ hơi ngốc nhất định bị Diệp Tầm Phương đó đùa giỡn xoay tròn, cậu lo lắng cho người mẹ ngốc nghếch này bị người lừa gạt mà cãi nhau với ba.


      “Yên tâm ba con mẹ như vậy, có chuyện gì đâu, có chuyện cũng là chúng ta có chuyện đó, bây giờ chúng ta ở trong tay người xấu nha.” Trần Tiểu Ngoạn vừa giãy giụa vừa giải thích khiến Tề Tiểu Hiên để có thể an tâm chút, nhưng cũng tin tưởng tình cảm giữa Ngãi Giai Giai và Tề Hiên thể dễ dàng bị phá hư.


      “Mẹ nuôi thế, nhưng mẹ ngốc như vậy, con lo lắng mẹ với ba, sau đó bị Diệp Tầm Phương và Tăng Hải Lâm lừa gạt, đến lúc đó hỏng bét.” Tề Tiểu Hiên vì lời của Trần Tiểu Ngoạn mà yên tâm, ngược lại càng lo lắng hơn.


      “Cũng đúng, Giai Giai hơi ngốc, ở trong lòng chỉ muốn con và Tề Hiên đựơc tốt, có thể bị gạt cũng biết đâu, chúng ta nên làm thế nào mới tốt đây.” Trần Tiểu Ngoạn cũng bỏ qua giãy giụa và cùng với Tề Tiểu Hiên tự hỏi nên làm cái gì mới có thể trợ giúp được bọn họ.


      thể để ẹ bị tên họ Tăng đó lừa, bằng ba rất đau lòng.” Tề Tiểu Hiên vô cùng sốt ruột cố gắng nghĩ biện pháp.


      “Đúng vậy, tuyệt đối thể để cho cái tên họ Tăng đó ăn Giai Giai, bằng giữa Giai Giai và Tề Hiên vĩnh viễn có ngăn cách.” Trần Tiểu Ngoạn lo lắng Tăng Hải Lâm sẽ dùng bọn họ để uy hiếp Ngãi Giai Giai, ép ấy quan hệ với ta, sau đó để cho Tề Hiên biết chuyện này, khi như vậy mặc kệ là tình cảm tốt cỡ nào cũng đều bị phá hư.


      “Mẹ nuôi chúng ta mau nghĩ biện pháp .”


      “Mẹ nuôi con suy nghĩ, ta cũng phải là thiên tài, làm sao mà nhất thời có thể nghĩ ra biện pháp gì, huống chi cả người ta còn bị trói!” Trần Tiểu Ngoạn vội oán trách.


      “Vậy chúng ta cùng nhau nghĩ, nhất định phải nghĩ được biện pháp giúp ba và mẹ.”


      “Đựơc, cùng nhau nghĩ.”


      Hai ngừơi lớn bị trói cũng cố gắng nghĩ biện pháp, nhưng nửa ngày cũng nghĩ ra biện pháp nào để trợ giúp Ngãi Giai Giai và Tề Hiên.


      Ngãi Giai Giai nhận được cú điện thoại này của Diệp Tầm Phương, sau đó giống như là kiến bò chảo nóng vậy, loanh quanh lo lắng muốn chết. Bà Lâm cho là vì lo lắng cho Trần Tiểu Ngoạn mới sốt ruột như thế, cho nên cũng có cảm thấy quái dị.


      Lúc này Tề Hùng mang theo dáng vẻ ưu sầu có vẻ mệt mỏi, trở về nhà. Ngãi Giai Giai thấy Tề Hùng trở về sợ hết hồn.


      “Giai Giai, sao con hốt hoảng như vậy?” Tề Hùng hơi nghi ngờ, sau đó vô lực mà ngồi vào ghế sa lon.


      Lúc này bà Lâm đưa lên ly nứơc giải nhiệt cho Tề Hùng, tùy ý : “Đương nhiên là lo lắng chuyện của Trần Tiểu Ngoạn và tiểu thiếu chủ. Aiz” ——


      “Trần Tiểu Ngoạn thế nào?” Tề Hùng châu chân mày lại.


      Hôm nay cháu trai mất tích, ông tìm ngày mà cũng tìm được, cực kỳ đau lòng. Bây giờ lại nghe Trần Tiểu Ngoạn cũng mất tích, cảm thấy chuyện này rất bất thừơng


      Những người này bắt cháu của ông, lại bắt Trần Tiểu Ngoạn, tới cùng là có mục đích gì đây.


      “Hôm nay có đám lưu manh đến phá tiệm bán hoa. Tiểu Ngoạn vì con liều mạng nên bị thương té xỉu, sau đó Thiếu chủ và Nghiêm Chính Phong tới, muốn mang ấy bệnh viện, ai ngờ đám lưu manh kia chặn đường , nên Thiếu chủ và Nghiêm Chính Phong xuống xe liều mạng với bọn họ. Sau con cũng xuống xe, đến khi giải quyết tình xong, trở về phát Tiểu Ngoạn có ở xe.” Ngãi Giai Giai đau lòng ra chuyện hôm nay, trong đầu luôn giấu tin tức Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trong tay Diệp Tầm Phương.


      Diệp Tầm Phương đựơc để cho người khác biết, nếu bất lợi với bọn họ, cho nên cũng thể , chỉ có thể nghe lời của Tăng Hải Lâm.


      “Đám lưu manh đáng chết này, lại dám đắc tội với người của nhà họ Tề ta, ta bỏ qua bọn họ.” Tề Hùng tức giận mắng to.


      “Bác trai, bác đừng tức giận , tức giận tốt cho thân thể, ra bọn họ bị Thiếu chủ bắt lại toàn bộ rồi, chỉ là biết làm thế nào.” Ngãi Giai Giai khuyên Tề Hùng, để ông đừng nóng giận. ra trong lòng vô cùng sốt ruột và lo lắng, nhưng phải hết sức áp chế, nếu ra chuyện này.


      “Nếu để cho ta biết là ai mang cháu của ta và Trần Tiểu Ngoạn , ta nhất định bỏ qua bọn họ.” Tề Hùng đứng lên, sau đó về phòng.


      Ngãi Giai Giai có đuổi theo, nhưng mà ngồi ở ghế sa lon ánh mắt đờ đẫn trầm tư.


      Thiếu chủ và bác trai có thể đối phó được Diệp Tầm Phương, nhưng khi bọn họ còn chưa đối phó được ta, Tiểu Hiên và Tiểu Ngoạn cũng bị làm hại, thậm chí là mất mạng. thể mạo hiểm như vậy, thể để cho bọn họ biết người ở trong tay của Diệp Tầm Phương.


      Ngãi Giai Giai nghĩ nghĩ lại, nước mắt đột nhiên chảy xuống. Tề Hiên vừa vào cửa, thấy rơi lệ. Còn có dáng vẻ của Nghiêm Chính Phong, hai người đều phong trần mệt mỏi.


      “Giai Giai vẫn còn vì chuyện của Tiểu Ngoạn mà lo lắng sao? Yên tâm nhất định tìm ấy trở về, còn chuyện của Tiểu Hiên cũng vậy. cũng biết Tiểu Hiên và Trần Tiểu Ngoạn mất tích đều là cùng đám ngừơi làm.” Tề Hiên ngồi vào bên cạnh Ngãi Giai Giai, nắm tay mà hứa hẹn. Trần Tiểu Ngoạn và Tề tiểu Hiên cùng mất tích ngày, thể là trùng hợp .


      “Giai Giai tiểu thư, đừng quá đau lòng đối phương nhất định là có chuẩn bị, chuyện này cũng thể trách .” Nghiêm Chính Phong cũng an ủi Ngãi Giai Giai.


      Hôm nay thái độ của đối với Ngãi Giai Giai có hơi nóng nảy, sau lại suy nghĩ chút, chuyện này căn bản cũng liên quan đến ấy, nếu như phải là Ngãi Giai Giai rời khỏi xe, có lẽ lúc này mất tích cũng chỉ là Trần Tiểu Ngoạn.


      Chính Phong, cám ơn trách tội tôi.” Ngãi Giai Giai miễn cưỡng nặn ra nụ cừơi, vẻ mặt hơi khẩn trương, thậm chí thân thể hơi run rẩy.


      “Được rồi, đừng đau lòng nữa, ra có tin tức là đồng nghĩa với tin tức tốt, phái rất nhiều em tìm, tin tưởng có tin tức rất nhanh, khắp nơi đều có người của Tề hội, muốn tìm người cũng khó, em cứ yên tâm .” Tề Hiên vỗ vỗ tay Ngãi Giai Giai lần nữa, giống như cho thuốc an thần


      “Thiếu chủ, em biết là các tìm cả ngày, cũng mệt mỏi rồi, trước tiên nghỉ ngơi tốt .” Ngãi Giai Giai đỡ Tề Hiên dậy, tính đưa về phòng nghỉ ngơi.


      “Vậy tôi cũng nghỉ ngơi.” Nghiêm Chính Phong thản nhiên câu, sau đó rời .


      Tề Hiên có cự tuyệt, để mặc cho Ngãi Giai Giai đỡ , nhưng mà cứ có cảm giác là Ngãi Giai Giai có hơi quái dị, nhưng lại thể là quái dị chỗ nào. Có lẽ là ấy đau lòng vì Trần Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên, nhưng vẫn cảm thấy là lạ.



      Chương 170: Cha Con Trò Chuyện



      Ngãi Giai Giai cả buổi tối đều tâm thần bất ̣nh bất an, nhưng lại thể biểu ra lo lắng của , Tề Hiên nhìn ra được khác thường của . Lúc này biết nên với thế nào, nếu lại lo lắng Diệp Tầm Phương có bất lợi với Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên.


      Tề Hiên cũng có nhìn ra khác thường, vẫn cho rằng Ngãi Giai Giai là vì chuyện của Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên mà lo lắng, cho nên cũng hỏi tới, sợ hỏi khiến càng khổ sở hơn, ăn bữa ăn sáng đơn giản còn phải làm


      “Thiếu chủ, tôi cảm thấy hình như Giai Giai tiểu thư là lạ.” Nghiêm Chính Phong đưa ra ý kiến của mình.


      Bắt đầu từ hôm qua là cảm thấy Ngãi Giai Giai là lạ, chẳng qua là ra mà thôi.


      “Cậu nghĩ quá nhiều rồi, có thể là ấy quá lo lắng cho Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên mới như vậy. Chúng ta đây chỉ cần mau chóng tìm người về là đựơc.” Tề Hiên vỗ vỗ bả vai Nghiêm Chính Phong , để cho ấy an tâm chút.


      “Thiếu chủ, tôi hoài nghi Giai Giai tiểu thư biết Tiểu Ngoạn ở đâu, nhưng mà ấy .” Nghiêm Chính Phong mạnh mẽ ra những lời này, sau đó cúi đầu dám nhìn thẳng Tề Hiên.


      “Chính Phong có những lời nên , cậu hiểu ?” Tề Hiên vui khiển trách Nghiêm Chính Phong chút.


      “Thiếu chủ, tôi biết , nhưng mà” ——


      “Đựơc rồi, Giai Giai là hạng người gì, cậu còn biết sao. Tôi hiểu cậu vì chuyện của Tiểu Ngoạn mà lo lắng sốt ruột, mặc dù Giai Giai coi chừng Tiểu Ngoạn tốt, nhưng chuyện này cũng thể hoàn toàn trách ấy.” Tề Hiên tiếp tục cãi cho Ngãi Giai Giai.


      “Thiếu chủ , tôi phải có ý như vậy” —— Nghiêm Chính Phong biết Tề Hiên xuyên tạc ý của , muốn giải thích nhưng Tề Hiên lại cho cơ hội giải thích.


      “Đựơc rồi, tôi biết tâm tình bây giờ của cậu, hãy nghỉ ngơi chút .” Tề Hiên cũng như vậy, Nghiêm Chính Phong thể rời khỏi phòng làm việc. mang theo nghi vấn vả lại trong lòng đau buồn rời , nhưng trực giác của cho biết Ngãi Giai Giai chắc chắn biết tung tích của Trần Tiểu Ngoạn, nhưng biết vì sao ấy lại .


      Sau khi Nghiêm Chính Phong rời , Tề Hiên cũng thể an tĩnh lại, mà suy nghĩ về vấn đề ta vừa mới . Ngãi Giai Giai chính xác là có hơi lạ, làm việc và chuyện đều có cái gì đó bình thường. Lúc đầu Tề Tiểu Hiên bị Tề Triển trói , ấy cũng rất lo lắng nhưng chưa từng thấy qua đau buồn như vậy, hình như có cái gì đó khó nên lời.


      Tề Hiên nghĩ ra, cũng muốn hoài nghi Ngãi Giai Giai. muốn chuẩn bị làm việc, điện thoại di động đột nhiên vang lên. Vì thế lấy điện thoại di động ra nhìn màn hình hiển thị, phát là dãy số của Trần Tiểu Ngoạn nên thất kinh mà lập tức nghe.


      “A lô, ba là con.” Bên kia điện thoại Tề Tiểu Hiên thấp giọng . Cậu dùng miệng cắn điện thoại di động ở trong túi của Trần Tiểu Ngoạn ra, nhưng mất rất nhiều hơi sức, sau đó dùng cằm nhấn lâu mới bấm đựơc số điện thoại của Tề Hiên.


      “Tiểu Hiên, con ở đâu cho ba biết, ba cứu con, còn nữa sao con lại dùng điện thoại di động của Trần Tiểu Ngoạn, con và ấy ở cùng chỗ sao?” Tề Hiên vừa nghe thấy giọng của Tề Tiểu Hiên vui mừng đứng dậy hỏi.


      “Ba, ba trước tiên đừng chuyện, trước hết hãy nghe con . Con và mẹ nuôi đều rơi vào trong tay Diệp Tầm Phương, về phần ở đâu, bọn con cũng biết. Diệp Tầm Phương dùng bọn con để uy hiếp mẹ, bảo mẹ nghe lời của Tăng Hải Lâm, bọn con biết kế tiếp Tăng Hải Lâm làm gì, nếu biết cho ba biết.”


      “Cái gì? ngốc này sao với ba chứ.” Tề Hiên vừa nóng vừa giận, may mắn Tề Tiểu Hiên cho biết chuyện này.


      “Ba, trước tiên ba đừng chuyện, hãy nghe con . Diệp Tầm Phương uy hiếp mẹ, cho ba biết chuyện này, nếu như ba biết bà ta giết chết con và mẹ nuôi. Cho nên ba cũng đừng có với mẹ, ba biết tung tích của bọn con. Diệp Tầm Phương định dùng Tăng Hải Lâm để phá hư tình cảm của hai người, cho nên ba thấy được cái gì cũng đừng tin nha! Nếu con biết đựơc tên Tăng Hải Lâm này làm gì tiếp theo, lại điện thoại cho ba, nhớ đừng đóng điện thoại nha, con tuỳ lúc mà gọi cho ba, ba đừng tùy tiện gọi tới, tránh cho Diệp Tầm Phương biết bọn con còn điện thoại di động rồi gọi điện thoại. Nếu bị tịch thu coi như xong rồi. Được rồi, con lo lắng điện thoại di động hết pin, cứ như vậy trước .” Tề Tiểu Hiên hơi, sau đó cúp điện thoại di động rồi giấu kỹ.


      May mắn người Trần Tiểu Ngoạn có điện thoại di động, may mắn điện thoại di động bị Diệp Tầm Phương lấy , bằng hỏng bét.


      Tề Tiểu Hiên vừa đem điện thoại di động giấu kỹ, cửa sắt được mở ra. Diệp Tầm Phương nghênh ngang bứơc vào. Khoảnh khắc cửa được mở ra kia, Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên đều nhất trí nhìn chằm chằm ta.


      tới làm gì?” Trần Tiểu Ngoạn tức giận hỏi.


      “Tôi rồi, mỗi kế hoạch tôi cho các người biết, ngày mai tôi bảo Tăng Hải Lâm hẹn hò với Ngãi Giai Giai. Các người xem, nếu như Tề Hiên thấy Tăng Hải Lâm và Ngãi Giai Giai hẹn hò ở chung chỗ, thậm chí có hành động thân mật hơn, ta nghĩ sao đây. Ha ha.” Diệp Tầm Phương đắc ý ra kế hoạch, sau đó điên cuồng cười to.


      “Chỉ là hẹn hò mà thôi, cũng phải là chuyện ghê gớm gì. Tề Hiên bởi vì chút chuyện này mà hoài nghi Giai Giai đâu.” Bộ dạng Trần Tiểu Ngoạn ra vẻ rất khinh thường.


      “Đúng, tôi tin tưởng, tình cảm của ba và mẹ tôi, bà chính là chết tâm .” Tề Tiểu Hiên cũng phụ họa.


      “Chỉ là hẹn hò mà thôi sao? Nếu như lại thêm truyền thông , vợ của tổng tài Tề thị ngoại tình, mày là kết quả gì đây.”


      “Diệp Tầm Phương, là quá hèn hạ, quá vô sỉ, kế hoạch của nhất định thành công.” Trần Tiểu Ngoạn tức giận mắng to.


      Để truyền thông biết những chuyện này, sợ rằng ảnh hưởng tốt với Tề Hiên, thậm chí ảnh hưởng đến Tề thị, Diệp Tầm Phương đúng là quá thông minh. Tề Hiên bị Tăng Hải Lâm đả kích, lại bị truyền thông đả kích nhất định chịu nổi, và chú ý đến nhiều việc.


      “Bà nhất định thành công, bà đừng mơ tưởng ba tôi và mẹ tách ra.” Tề Tiểu Hiên đả kích Diệp Tầm Phương.


      Cái mụ đàn bà xấu này, muốn phá hư ba mẹ của câu, có cửa đâu. Xem cậu làm thế nào mà phá hư kế hoạch của bà ta, cậu nhất định để cho kế hoạch của mụ đàn bà xấu này thành công.


      “Vậy chúng ta liền chống mắt mà xem .” Diệp Tầm Phương muốn với bọn họ nữa, kiêu ngạo xoay người rời .


      Phanh —— tiếng, cửa sắt bị đóng lại


      “Tiểu Hiên, mau thông báo cho ba con, kế tiếp Diệp Tầm Phương làm gì .”


      vội chúng ta còn chút thời gian, con muốn suy nghĩ chút, bây giờ nên làm gì mới có thể phá hư kế hoạch của Diệp Tầm Phương.” Tề Tiểu Hiên rất tỉnh táo ngồi ở đó trầm tư, cố gắng nghĩ biện pháp giải quyết


      “Vậy con mau nghĩ , ta nghĩ được phương pháp xử lí tốt nào cả, chỉ là cố gắng cùng nhau nghĩ.” Trần Tiểu Ngoạn nghĩ nghĩ lại, lại nghĩ đến ngừơi của Nghiêm Chính Phong, nghĩ như thế nào cũng là rất hi vọng ta giống như kỵ sĩ xuất ở trước mặt , cứu ra ngoài.


      Vẫn là đừng mơ mộng ban ngày, Nghiêm Chính Phong làm sao có thể tốt như vậy, ta có thể đánh, bắt chuyện với mày cũng tệ rồi.

    5. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 171: Điện Thoại Làm Cho Người Ta Chán Ghét



      Tề Hiên sau khi nhận được điện thoại của Tề Tiểu Hiên, đã đem điện thoại đặt ở mặt bàn và đợi điện thoại kế tiếp của cậu nhóc, trong lòng vẫn luôn yên bất an.


      Khó trách Ngãi Giai Giai lại quái dị như vậy, thì ra là nhận được sự uy hiếp của Diệp Tầm Phương, nhưng mà lại thể ra chỉ có thể thân mình chịu đựng.


      thể ngồi mà đợi đánh chết, bằng tuyệt đối sẽ có hại. Nhưng bây giờ biết bước kế hoạch tiếp theo của Diệp Tầm Phương và Tăng Hải Lâm. Đúng lúc này lại cảm thấy khó khăn.


      Tề Hiên rất lo lắng, vì vậy cầm lấy điện thoại gọi điện thoại cho Nghiêm Chính Phong: “Chính Phong, cậu vào đây lúc.”


      Nghiêm Chính Phong sau khi nhận được điện thoại, thì lập tức vào phòng làm việc của Tề Hiên: “Thiếu chủ, cậu tìm tôi có chuyện gì?”


      “Chính Phong có tin tức của Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên.”


      Nghiêm Chính Phong nghe được những lời này của Tề hiên, thì vô cùng kích động: “ vậy sao? ấy ở đâu.”


      “Bọn họ đều ở trong tay Diệp Tầm Phương, sở dĩ Giai Giai cổ quái là vì ấy biết chuyện này. Nhưng bị Diệp Tầm Phương uy hiếp, nên thể ra được, nếu gây bất lợi cho Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên. Chính Phong chuyện này thể trách Giai Giai, hi vọng cậu có thể thông cảm cho ấy chút.” Tề Hiên đem tình giải thích đơn giản.


      “Diệp Tầm Phương chết tiệt, tôi đây phải tìm ta tính sổ.” Nghiêm Chính Phong tức giận mà xông ra ngoài, nhưng đã bị Tề Hiên kéo lại.


      “Chính Phong đừng xúc động, bây giờ còn biết Diệp Tầm Phương dấu Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên ở nơi nào, cậu làm như vậy sẽ đả thảo kinh xà, ngộ nhỡ Diệp Tầm Phương biết được, còn tưởng rằng là do Giai Giai cáo mật. Như vậy ra tay với Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên. Chẳng lẽ đây là kết quả cậu muốn.” Tề Hiên ́ gắng khuyên Nghiêm Chính Phong.


      có thể lý giải tâm tình lúc này của Nghiêm Chính Phong, suy bụng ta ra bụng người, nếu như là Ngãi Giai Giai rơi vào trong tay Diệp Tầm Phương, làm sao mà mất lý trí như vậy.


      “Vậy chúng ta nên làm thế nào?”


      “Vì phòng ngừa Diệp Tầm Phương cẩu cấp khiêu tường (chó chạy đường cùng), cho nên chúng ta biết chuyện này cũng chỉ có thể làm bộ như biết.”


      “Làm bộ biết, tôi biết Tiểu Ngoạn ở trong tay Diệp Tầm Phương, lại làm bộ biết tôi làm được.” Nghiêm Chính Phong thoạt nhìn rất tức giận, bộ dáng có vẻ muốn đánh người.


      “Cậu làm được cũng phải làm, nếu như bởi vì cậu xúc động mà hại Tiểu Ngoạn, chẳng lẽ đây là kết quả cậu muốn.” Tề Hiên dùng giọng điệu tức giận ra lệnh cho Nghiêm Chính Phong.


      Nghiêm Chính Phong lúc này mới ý thức được lời mình vừa , vì vậy cúi đầu nhận lỗi với Tề Hiên: “Thiếu chủ, thực xin lỗi tôi quá xúc động rồi.”


      “Tôi có thể cảm nhận được tâm tình của cậu, nếu như người bị bắt là Giai Giai, tôi cũng sẽ giống như cậu vậy. Cậu đừng quên Tiểu Hiên cũng ở trong tay Diệp Tầm Phương, tôi thể để ý đến bọn họ.”


      “Thiếu chủ tôi phải có ý này, tôi biết cậu nhất định cứu Tiểu Ngoạn, tôi có trách cậu có ý cứu ấy, tôi chỉ lo lắng mà thôi, xin tha thứ cho xúc động của tôi.” Nghiêm Chính Phong xin lỗi lần nữa


      Xem ra Trần Tiểu Ngoạn sự là có thể khiến phản kháng Tề Hiên.


      có gì, chúng ta đợi tin tức của bọn họ, xem bước tiếp theo nên làm cái gì, nhưng bây giờ tuyệt đối thể để cho Giai Giai biết được là chúng ta biết chuyện Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên ở trong tay Diệp Tầm Phương.” sự lo lắng Ngãi Giai Giai quá mức khờ khạo mà chuyện gì cũng ra, đến lúc đó phiền toái.


      “Yên tâm thiếu chủ, tôi biết nên làm thế nào. Nếu bây giờ cậu trở về xem Giai Giai tiểu thư thế nào .” Nghiêm Chính Phong đề nghị.


      được. Bây giờ vẫn là nên ít xuất ở trước mặt ấy, hơn nữa chỉ cần chúng ta vừa xuất ở trước mặt ấy, ấy vô cùng căng thẳng. Hãy để cho tự một mình ấy như vậy , ấy sẽ dễ chịu một chút.” Diệp Tầm Phương chỉ là muốn tình cảm giữa và Giai Giai tan vỡ mà thôi, nên sẽ thương tổn đến Tiểu Hiên và Trần Tiểu Ngoạn, cho nên lúc này có thể tạm yên tâm.


      “Với lại bây giờ ấy cũng biết nên đối mặt với chúng ta như thế nào. Chúng ta xuất ở trước mặt ấy, chỉ khiến ấy khẩn trương hơn thôi. Chính Phong cậu về nhà giám sát toàn bộ, có tình huống gì thì lập tức cho tôi biết, tôi đợi tin tức của Tiểu Ngoạn và Tiểu Hiên. Bây giờ bọn họ chỉ có thể vụng trộm dùng điện thoại liên lạc với chúng ta, nhớ kỹ mặc kệ điện thoại bị gì đều được tắt điện thoại.” Tề Hiên rất mạch lạc mà phân phó.


      cũng tin Diệp Tầm Phương này, có bao nhiêu bản lĩnh muốn đấu. Lúc này nhất định làm cho ta hoàn toàn tâm phục.


      “Được, tôi lập tức trở về.” Nghiêm Chính Phong xong lập tức ra ngoài, để lại một mình Tề Hiên ở trong phòng làm việc.


      Tề Hiên nhìn điện thoại bàn, trầm tư tự hỏi tại sao mọi chuyện phải biến thành như vậy. Diệp Tầm Phương dây dưa mười năm, ta sự là có nghị lực. Mười năm cũng buông tay, thậm chí là càng đánh càng mạnh, sự khiến cho người ta cảm thấy vô cùng phiền đối với người dính chặt như vậy, khiến người ta rất chán ghét. Nhưng loại người như ta để ý đến ghét, ngại mà dính chặt .


      Tề Hiên ở trong trầm tư phiền muộn, đột nhiên điện thoại bàn vang lên, dọa nhảy dựng rất là vui vì tưởng là Tề Tiểu Hiên hoặc là Trần Tiểu Ngoạn gọi điện thoại tới. Vì vậy cũng nhìn đến màn hình hiển thị liền tiếp.


      “A lô —— Tiểu ——“ Tề Hiên muốn gọi tên Tề Tiểu Hiên, lại nghe thấy giọng nói của Diệp Tầm Phương. Vì vậy lập tức thu hồi lời .


      “Tề Hiên sao lại kích động như vậy chứ? Có phải rất vui vì nhận được điện thoại của tôi hay hả!” Diệp Tầm Phương


      “Diệp Tầm Phương gọi điện thoại tới làm gì?” Tề Hiên rất thân thiện câu, rất cố gắng ngăn chận tức giận ở trong lòng.


      Bây giờ thể để cho Diệp Tầm Phương biết, biết Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trong tay của ta, bằng Diệp Tầm Phương này nhất định vì tức giận mà làm ra chuyện sai lầm.


      “Tôi nhớ lắm cho nên điện thoại cho , được sao?”


      “Có chuyện thì hãy mau , thì tôi cúp.” Tề Hiên kiên nhẫn


      “Sao thế, muốn cùng tôi chuyện à, nếu như tôi từ nay về sau chúng ta có thể sẽ sớm chiều ở chung, có ý kiến gì ?” Diệp Tầm Phương cố ý dụ dỗ . Chờ sau khi Tăng Hải Lâm phá hư tình cảm giữa Ngãi Giai Giai và Tề Hiên, như vậy Tề Hiên chính là của . Tề Hiên càng muốn , lại càng muốn ở lại bên cạnh Tề Hiên, quấn quít lấy ta tha.


      gọi điện thoại đến chính là vì muốn cái này. có lỗi, bây giờ tôi rảnh.” Tề Hiên xong rồi cúp điện thoại, muốn nói nhiều với Diệp Tầm Phương.


      Diệp Tầm Phương cho Ngãi Giai Giai cho biết, Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên ở trong tay của ta, thì chính ta đương nhiên cũng , cần gì phải nhiều với ta, nói chuyện với người đàn bà này sẽ chỉ có tức giận thôi.


      Tề Hiên cúp điện thoại, Diệp Tầm Phương tà ác cười cũng cất điện thoại di động.


      Tề Hiên chúng ta xem trò hay còn ở phía sau, tôi xem và Ngãi Giai Giai còn có thể ân ái bao lâu, hãy đợi để xem tôi làm thế nào để chia rẽ các người.


      Diệp Tầm Phương trong lòng rất tự tin, bắt đầu nghĩ đến hình ảnh Ngãi Giai Giai và Tề Hiên tách ra, mà người sau đó nắm tay của Tề Hiên, còn là Ngãi Giai Giai



      Chương 172: Kế Hoạch A



      Diệp Tầm Phương sau khi gọi điện thoại cho Tề Hiên xong thì có hơi tức giận. Vì vậy vào nơi giam giữ Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên, kiêu ngạo nhìn bọn họ.


      “Người đàn bà xấu xa, bà lại đây làm gì?” Tề Tiểu Hiên khinh thường hỏi


      “Tới thăm các người chút xem có sống được , thuận tiện cho các người biết về kế hoạch tối nay của tôi, tôi thay đổi chủ ý, tôi muốn ra tay ngay, mà cho Tề Hiên và Ngãi Giai Giai có bất kỳ sự chuẩn bị nào.


      đợi được đến ngày mai, hôm nay muốn nhìn thấy bộ dạng tức giận của Tề Hiên.


      muốn làm gì?” Trần Tiểu Ngoạn trừng mắt Diệp Tầm Phương, tuyệt đối sợ hãi ta.


      “Tối nay tôi bảo Tăng Hải Lâm hẹn Ngãi Giai Giai ra ngoài, sau đó đưa đến khách sạn, tiếp theo khiến ột đám phóng viên đến bắt gặp, làm cho truyền thông đem chuyện Tề Hiên bị cắm sừng phát ra ngoài, đến lúc đó để xem phản ứng của Tề Hiên ra sao. ha ha.” Diệp Tầm Phương vô cùng đắc ý, nói ra toàn bộ kế hoạch của mình, sau đó cười to giống như người điên.


      “Bà cho chúng tôi biết, sợ chúng tôi nói ra kế hoạch của bà sao.” Tề Tiểu Hiên cố ý châm chọc Diệp Tầm Phương.


      sợ, mấy người có bản lĩnh thì ra . ha ha” Diệp Tầm Phương lại điên cuồng cười sau đó ra ngoài.


      Phanh - tiếng. Diệp Tầm Phương sau khi ra ngoài, thì cửa sắt đã bị đóng lại.


      “Tiểu Hiên mau nghĩ biện pháp , vốn tưởng là ngày mai nhưng Diệp Tầm Phương này đổi thành tối nay, mau thông báo cho ba của con biết . Bằng thì hỏng bét.” Trần Tiểu Ngoạn vội vàng thúc giục Tề Tiểu Hiên.


      “Mẹ nuôi con cố gắng, bây giờ con sẽ gọi điện thoại cho ba, mẹ chú ý một chút nhé, nếu có người đến thì lập tức cho con biết. Nếu mà bị bọn họ biết được, chúng ta có điện thoại để liên lạc với bên ngoài, vậy thì xong rồi.” Tề Tiểu Hiên cố gắng cắn lấy điện thoại di động ở trong túi Trần Tiểu Ngoạn ra, sau đó dùng cái cằm ấn dãy số gọi điện thoại cho Tề Hiên.


      “Mau lên , ta biết Diệp Tầm Phương kia sẽ xuất lúc nào.” Trần Tiểu Ngoạn vừa cảnh giác nhìn cửa sắt vừa thúc giục


      “Con biết rồi.” Tề Tiểu Hiên trả lời qua loa, rồi cố gắng gọi điện thoại


      Tề Hiên ngồi ở trong phòng làm việc, chuyện gì cũng làm được, đặt điện thoại di động của mình ở trước mặt, chờ Tề Tiểu Hiên gọi điện thoại thì sẽ nhận liền. Điện thoại mà phải Trần Tiểu Ngoạn hoặc là Tề Tiểu Hiên gọi tới thì hoàn toàn nhiều, mà trực tiếp cúp điện thoại


      Kỳ bây giờ cũng làm việc được, muốn yên tĩnh cũng nổi, chỉ một lòng mong chờ điện thoại của Tề Tiểu Hiên.


      Cũng nữa ngày rồi mà Tiểu Hiên vẫn chưa liên lạc với , có phải là điện thoại đã bị Diệp Tầm Phương phát rồi .


      Tề Hiên càng nghĩ càng nóng lòng, hận thể gọi điện thoại , nhưng lại thể làm như thế, lỡ gọi điện thoại qua, mà Diệp Tầm Phương còn ở nơi đó, thì chẳng phải là hỏng bét sao.


      lúc Tề Hiên sốt ruột , thì điện thoại rốt cục cũng vang lên, hơn nữa lúc này vẫn cố ý xem màn hình hiển thị lúc, thì thấy là điện thoại của Trần Tiểu Ngoạn, nên lập tức tiếp nghe


      “Tiểu Hiên” ——


      “Ba, đêm nay mẹ sẽ hẹn hò, thực hiện kế hoạch của A chúng ta.” Tề Tiểu Hiên rất khôn khéo


      “Tiểu Hiên, cái gì là kế hoạch A.” Tề Hiên nghe mà hiểu ra sao. phải là ngày mai Tăng Hải Lâm mới hẹn với Ngãi Giai Giai sao. Sao hôm nay đã hẹn, hơn nữa còn nói linh tinh, còn cái gì kế hoạch A, vậy rốt cuộc là chuyện gì xảy ra.


      “Ba, ba hãy nghe con , đêm nay Tăng Hải Lâm kia sẽ hẹn mẹ ra ngoài, còn có thể mang mẹ đến khách sạn, sau đó Diệp Tầm Phương sẽ mang theo đám phóng viên đến tóm lấy, sau sẽ làm cho toàn bộ thế giới biết. Cho nên tối nay ba thấy mẹ ra ngoài, thì làm bộ thấy, sau đó vụng trộm theo mẹ vào khách sạn kia, trước khi phóng viên xuất , ba phải làm bộ trong lúc vô tình đụng phải mẹ và Tăng Hải Lâm, sau đó mang mẹ chờ những ký giả kia tới, thì ba liền tuyên bố mẹ là vợ của ba, là phu nhân của tổng tài Tề thị. Sáng mai Diệp Tầm Phương xem báo chí khẳng định sẽ tức chết luôn.” Tề Tiểu Hiên đem chiến lược mình đã nghĩ kỹ lần cho kỹ càng.


      “Con trai, cái này sự có thể được ? Nếu ba trực tiếp đánh Tăng Hải Lâm là được rồi.” Tề Hiên vừa nghe thấy Tăng Hải Lâm kia sẽ mang Ngãi Giai Giai thì tức giận.


      “Ba ngàn vạn thể làm như thế, nếu như ba làm thế, mặc dù ba nói gì những ký giả kia, bọn họ cũng cho rằng là ba đánh tình địch, ba nhất định phải giả bộ như biết Tăng Hải Lâm, tốt nhất đếm xỉa có mặt của ông ta.” Tề Tiểu Hiên lập tức khuyên.


      “Cũng đúng, vậy người này đợi sau này hãy , sau này ba nhất định sẽ dạy dỗ Tăng Hải Lâm này thật tốt. Đúng rồi, các con còn biết mình ở đâu sao.” Tề Hiên nhịn xuống tức giận trong lòng. Tề Tiểu Hiên đúng, thể hành động theo cảm tính, nếu quả như đánh Tăng Hải Lâm, vậy thì trúng như Diệp Tầm Phương rồi. Xem ra đứa con trai này của có chỉ số thông minh phải thấp bình thường, thậm chí còn cao hơn .


      “Vẫn biết, mỗi lần cửa sắt mở ra, đều là đen xì, cái gì cũng nhìn được, nhưng nơi này nghe thấy đậm mùi xăng, còn rất khó chịu. nói nữa có tình huống gì, con liên lạc lại, bây giờ con chỉ là lo lắng Diệp Tầm Phương đến tịch thu điện thoại, mà còn lo lắng điện thoại sẽ còn điện. Ba hãy chú ý mọi chuyện, bye bye.” Tề Tiểu Hiên rất nhanh, sau đó cúp điện thoại dùng miệng cắn di động giấu vào trong túi áo Trần Tiểu Ngoạn.


      “Tiểu Hiên, cái kế hoạch A gì đó của con có thể thành công ?” Trần Tiểu Ngoạn nhìn thấy Tề Tiểu Hiên cúp điện thoại, vì vậy nghi ngờ.


      “Có thể thành công hay , thì phải xem ba. Nếu như ba có thể xuất kịp thời, lại có thể nhịn xuống tức giận trong lòng, ra tay với Tăng Hải Lâm, thì mọi chuyện như vậy đều dễ dàng.”


      “Yên tâm , ta tin tưởng Tề Hiên, ba của con cũng phải là có bản lãnh lớn sao!” Tề Hiên cũng phải là nhân vật tầm thường, bằng cũng quản lý Tề thị được tốt như vậy, càng thể trong đêm liền đánh Diệp Thị gọn gàng, và người này phải là kẻ địch, bằng khẳng định vô cùng thảm.


      “Hắc hắc, ba của con mà, khẳng định tệ đâu.” Tề Tiểu Hiên rất đắc ý, vì có ngừơi cha như vậy mà kiêu ngạo.


      lúc Trần Tiểu Ngoạn muốn gì đó, đột nhiên cửa ra vào vang lên.


      “Có người đến đây.”


      “Nhất định lại là Diệp Tầm Phương kia , chúng ta để ý tới bà ta là đựơc rồi.” Tề Tiểu Hiên xong dựa vào Trần Tiểu Ngoạn nhắm mắt lại nghỉ ngơi.


      Trần Tiểu Ngoạn thấy thế cũng dựa vào Tề Tiểu Hiên nhắm mắt lại, mặc kệ là ai tiến vào.


      Diệp Tầm Phương tới nhìn thấy Trần Tiểu Ngoạn và Tề Tiểu Hiên đều ngủ, vì vậy yên tâm rời . đến chỉ là xem bọn họ còn ở đó hay mà thôi. Hai người này là lợi thế, tuyệt đối thể bị mất, bằng kế hoạch gì của cũng thể thực .


      Tề Hiên, người đàn ông này lâu nữa là của , làm ta biết lợi hại của Diệp Tầm Phương .


      Tề Hiên sau khi nhận được điện thoại của Tề Tiểu Hiên, rời văn phòng lặng lẽ lái xe về nhà, nhưng lại vào, mà là tránh ở góc chờ Ngãi Giai Giai ra. Tăng Hải Lâm nhất định hẹn Ngãi Giai Giai ra đây, cho nên phải thầm theo ấy.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :