1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Cường Thế Sủng Ái - Triệu Thập Dư (Hiện đại, Sủng)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. mo_hoa

      mo_hoa Well-Known Member

      Bài viết:
      253
      Được thích:
      3,041
      [​IMG]

      Tên truyện: Cường thế sủng ái (Mạnh mẽ cưng chiều em)
      Tác giả: Triệu Thập Dư
      Thể loại: Ngôn tình, đại, Sủng, Nữ Truy, Tổng tài
      Tiến độ: Hoàn, 98 chương.
      Convert: TTV https://ngontinh.tangthuvien.vn/doc-truyen/cuong-the-sung-ai
      Editor: LC + Chim Ba Chân https://www.facebook.com/dot.chay.lang.man/ (xem photos album)
      *********
      Văn án :

      Cố Phán là công chúa được Cố gia nâng niu mà lớn lên, muốn gió được gió, muốn mưa được mưa.

      Về sau coi trọng đóa hoa nổi danh cao lãnh trong giới, là người nắm quyền nội liễm lại tự phụ kia của Thẩm gia.

      dốc hết tâm tư theo đuổi rất lâu, sau cùng đuổi được người vào tay, lại chợt phát ——

      Người đàn ông ôm chặt trong ngực mà hôn sâu này, dường như có điểm giống như trong tưởng tượng của ?

      Sau khi kết giao, người nào đó để ý quá rộng. Váy ngắn cho mặc, nam minh tinh cho phép nhìn, lâu dần Cố Phán liền có chút kiên nhẫn.

      "Chúng ta chia tay ."

      Khuôn mặt của người đàn ông vẫn luôn trong trẻo lạnh lùng, lần đầu tiên xuất nụ cười.

      "Em lặp lại lần nữa?"

      bố trí thiên la địa võng lâu như vậy, để buông tay?

      —— kiếp sau .

      Con cáo xinh đẹp kiêu ngạo x Boss xấu bụng ngầm dụ dỗ con cáo vào hang.

      ----
      Truyện cùng tác giả:
      Đốt cháy hết lãng mạn - https://cungquanghang.com/threads/dot-chay-lang-man-trieu-thap-du.32241/
      Last edited: 8/2/20
      Chalychanh, nhoxbina, phuongtuhao6 others thích bài này.

    2. mo_hoa

      mo_hoa Well-Known Member

      Bài viết:
      253
      Được thích:
      3,041
      Chương 1

      Bên ngoài gió lớn thổi vù vù, mây đen đè thấp, nhìn từ đằng xa gần như sắp hòa làm với đường chân trời.

      Người đường bước vội vã, xe cộ đường cũng đều rất ăn ý tăng nhanh tốc độ, tất cả mọi người dường như sẵn sàng chạy đua với thời gian, muốn tránh cơn mưa lớn sắp kéo tới này.

      Hôm nay, câu lạc bộ Cảnh An được người bao trọn, đám cậu ấm ăn chơi tụ tập ở trong cái chốn tiêu tiền nổi danh thành Bắc này thả sức vui vẻ, trái lại náo nhiệt hiếm thấy.

      Mọi người cười đùa nhốn nháo, từng người dẫn theo bạn của mình, hai hay ba người nhóm, người chuyện phiếm, người đánh bài.

      nóc nhà của câu lạc bộ treo cái đèn pha lê cực lớn, nghe lai lịch của cái đèn này cũng , phía ngoài chụp đèn pha lê cơ bản nhất ra, còn rủ xuống ít đá kim cương .

      Vì thế, tia sáng tản ra từ thân đèn, tuy rằng là màu vàng tối chói mắt, nhưng cũng khiến cho người ta khỏi cảm nhận được hương vị của tiền.

      Bầu khí đáng lẽ tốt, biết là ai đột nhiên vào lúc này gân cổ mà la lên câu ——

      "Đệch, Thẩm Mộ Ngạn về nước rồi? ? ? ?"

      câu , khiến bầu khí có phần đông cứng lại.

      Ánh mắt của mọi người đều liếc về phía Cố An Nam ngồi chơi bài ở trong góc, dù sao mọi người đều biết Thẩm Mộ Ngạn và Cố An Nam từng có tranh chấp trong chuyện làm ăn.

      Gia tộc lớn có căn cơ sâu ở thành Bắc rất nhiều, nhà họ Cố chính là người đứng đầu những gia tộc này.

      Dù mấy năm gần đây phần lớn chuyện làm ăn chuyển đến thành phố S, nhưng thực lực của nhà họ Cố ở thành Bắc lại bị ảnh hưởng chút nào.

      Cố An Nam là người nắm quyền của thế hệ trẻ nhà họ Cố, cuộc đời cũng coi như thuận buồm xuôi gió, người quen biết đều đồn cuộc đời gần như chưa từng có chướng ngại vật xuất , nhưng thực tế sao?

      Chướng ngại vật quả thực chưa từng xuất , xuất chính là thiên thạch, vẫn là rầm cái trực tiếp đập lên người kém chút nữa đập người thành loại tàn tật cấp hai.

      Mà khối thiên thạch lưu danh thiên cổ phải ghi vào trong tự truyện của Cố An Nam này, chính là Thẩm Mộ Ngạn.

      —— ——

      Thẩm Mộ Ngạn là ai?

      Dựa theo lời của đám công tử ăn chơi lấy Cố An Nam làm trung tâm, Thẩm Mộ Ngạn chính là địch thủ lâu năm, là kẻ thù của Cố An Nam.

      Dựa theo phần lớn tiểu thư đợi gả ở thành Bắc, người này chính là toàn thân dưới đều tản ra khí thế mê hoặc người, khiến người ta hận thể là ứng cử viên kết hôn tốt nhất chết chìm bên trong sóng mắt lạnh nhạt mà bình tĩnh của .

      Có điều, rất đáng tiếc, khối thịt Đường Tăng này vào mấy năm trước sau khi vừa mới tiếp quản nhà họ Thẩm đột nhiên ra nước ngoài, cũng giống như lần này lại đột nhiên quay trở về, phía sau phải chăng che giấu nguyên nhân đặc biệt gì ai cũng hiểu .

      Trong câu lạc bộ có khoảnh khắc yên tĩnh, TV khảm trong vách tường còn vang lên, tin tức phỏng vấn trong đó vẫn phát sóng như trước.

      Thẩm Mộ Ngạn ngồi ngay ngắn ở chính giữa màn hình TV, hai chân bắt chéo, người chỉ mặc cái áo sơ-mi trắng đơn giản cùng quần tây màu xám đậm. Quần áo phẳng phiu sạch , cho dù là ngồi, đường nét mặt bên của cơ thể cũng vô cùng ràng.

      Người chủ trì vẫn liên tục ở bên cạnh, hờ hững bình thản lắng nghe, hơi thở lạnh lùng lại mạnh mẽ quanh người, giống như là thế núi cao, sống động ép ra từ trong màn hình thủy tinh.

      Khí thế kiêu ngạo cùng thái độ từ cao nhìn xuống kia, chỉ có người ở địa vị cao lâu mới có thể có được.

      Rất nhiều cậu ấm ngồi đây, đại đa số đều là được người lớn trong nhà che chở. Có số người cũng quản lý công ty, nhưng so sánh với vị này của nhà họ Thẩm, giống như học sinh gặp thầy giáo vậy.

      Mọi người thấp thỏm nhìn chằm chằm về phía Cố An Nam, người trong cuộc lại dường như cũng để ý lắm, thậm chí cũng cả liếc mắt cái, chỉ miễn cưỡng dùng cạnh của lá bài poker gõ gõ mặt bàn.

      "Có chơi nữa ?"

      Mọi người lấy lại tinh thần, cẩn thận quan sát sắc mặt của Cố An Nam, sau khi nhận ra thèm để ý, mới lần nữa thả lỏng.

      Bầu khí lại được rang nóng, cơn sóng ngầm hỗn loạn cùng đông cứng vừa rồi giống như chưa từng xuất .

      Có điều, câu ba người chắc chắn có tên bại não cũng phải đùa, nhiều người tụ tập ở chỗ như vậy, cũng rất nhiều người có ánh mắt.

      Liền ví dụ như con trai của ông chủ vựa thủy sản vừa rồi muốn bấu víu quan hệ với Cố An Nam, nhưng vẫn chưa tìm được cách nào, sau khi được người phổ cập về ân oán thương trường giữa hai người Cố Thẩm, lại đánh bạo tiếp lời.

      "Chủ tịch Tiểu Cố, tôi thấy họ Thẩm kia so được với dù chỉ tí ti, quay về khẳng định cũng tạo nổi sóng gió gì, đừng để trong lòng."

      Gã này uống ít rượu, lúc chuyện lưỡi cũng có chút lớn, cũng lọc qua não.

      "Nếu tôi ấy mà, đề phòng loại người này, chẳng bằng đề phòng em con ông chú trong nhà . Tôi nghe người lớn trong nhà các người cưng chiều ta đến mức quá đáng, muốn sao cho sao, muốn trăng cho trăng. Tuy hai người đều là người nhà họ Cố, cũng có quan hệ máu mủ, nhưng là ấy nha, vẫn phải chú ý chút, đừng để đến lúc nuôi được con sói con chiếm mất vị trí của mình, vậy phiền toái rồi. Chuyện xưa phải đều à? Duy chỉ có đàn bà và tiểu nhân là khó nuôi, đứa con này nha. . . Ách."

      Gã công tử này tự cho rằng đây là lời thành với nhau, thực là vì Cố An Nam mà suy nghĩ. Dù sao thành Bắc ai biết nhà họ Cố có tiểu thư, mặc dù thường lộ diện, nhưng lại có được cưng chiều mà người khác khó có thể đuổi kịp.

      Giờ cũng phải là cổ đại, nhất định phải là con trai mới có thể kế thừa gia nghiệp. tiểu thư kia tại nhìn có hứng thú gì với nhà họ Cố, nhưng chưa biết ngày sau thế nào đâu.

      Đến lúc đó có biến cố gì, vậy cậu chủ Cố An Nam này khóc cũng tìm được chỗ mà khóc.

      Ánh đèn trong câu lạc bộ coi là sáng, thế nên lúc gã chuyện cũng chú ý tới ánh mắt của người xung quanh thế nào, tự nhiên cũng thể đọc ra ý "Mình sao lại quen loại ngu xuẩn này" từ trong ánh mắt của bọn họ.

      Bầu khí lần nữa đông cứng lại, giây sau, Cố An Nam đột nhiên ở bên trong an tĩnh quỷ dị này cười tiếng.

      ngoắc ngoắc ngón tay, ra hiệu cho người kia lại gần.

      Gã công tử bột còn cho là lời của mình tạo nên gợn sóng trong lòng Cố An Nam, nên muốn trò chuyện với gã nhiều hơn, thế là mặt treo nụ cười ba chân bốn cẳng chạy qua.

      Chân vừa mới đứng vững, cảm thấy xương đùi trận đau nhói, khống chế được quỳ "Bịch" cái trước mặt Cố An Nam, còn chưa kịp phản ứng là chuyện gì xảy ra, lập tức bị người giội đầu Whisky có kèm theo nước đá.

      "Tỉnh táo chưa?" Cố An Nam muốn cười nhưng cười mở miệng.

      Gã công tử bột bị dạy dỗ có chút mờ mịt, ngây người nhìn Cố An Nam, đầy mặt là biểu cảm "Ta là ai" "Ta ở đâu" "Vì sao lại có người cầm rượu tây gội đầu cho ta".

      Cố An Nam cầm cái ly thủy tinh nặng đập hai cái lên mặt gã.

      "Nếu chưa tỉnh táo tự mình qua bên kia tưới thêm chút rượu, đợi sau khi tỉnh táo rồi cố gắng nghĩ chút. . ." Biểu cảm vốn hời hợt của Cố An Nam dần dần trở nên nặng nề, tư thế như giông bão sắp nổi lên, "Đến cùng ai cho mày lá gan, dám tùy tiện xấu Phán Phán nhà tao?"

      —— ——

      Mà Cố Phán, người vừa mới là trung tâm của chủ đề gây nên giông bão, lúc này ngồi giải quyết nỗi buồn trong buồng bên trong toilet của câu lạc bộ.

      Lúc vệ sinh cũng nhàn rỗi, tay cầm điện thoại di động câu được câu xem đám bạn bè tán gẫu.

      Vừa định tham dự vào, bên ngoài lại ngoài ý muốn truyền đến giọng ——

      "Hi Hi này, em kia của cậu cũng quá kiêu ngạo đấy. Tụ hội hôm nay tất cả mọi người đều rất coi trọng, người nào mà phải là ăn mặc cẩn thận mới đến? ta sao, tùy tiện mặc cái áo phông tới, hơn nữa còn kéo theo cái va-li hành lý, quả thực là rất buồn cười! Còn nữa, cậu nhìn thần thái sang chảnh của ta kìa, đến cũng đến rồi còn để trai cậu sắp xếp phòng riêng, nếu phải cậu đưa tớ tới gặp ta, tớ cũng biết ta cũng có mặt ở tụ hội hôm nay đấy."

      Trước bồn rửa tay, hai ăn mặc xinh đẹp cùng đứng ở trước gương, người trong đó vừa cầm son môi và hộp phấn sửa sang lại trang điểm, vừa .

      Cố Hi ở bên cạnh nghe vậy tay hơi ngừng chút, đáy mắt lên tia khác thường, mặt lại vẫn treo nụ cười ôn hòa như cũ.

      "Phán Phán vừa từ nước ngoài về, là tớ tạm thời tiếp đón em ấy, em ấy cái gì cũng biết muốn ở mình cũng là bình thường, cậu cũng đừng để ý."

      kia nhìn Cố Hi cái từ trong gương, khi xác định ta quả phải là miễn cưỡng cười, mới cười tiếng.

      " ta cũng chỉ là ỷ vào bản thân lớn lên xinh đẹp mới kiêu ngạo như vậy, cho cùng cũng chỉ là đứa mồ côi cha mẹ, đàn ông trong cái vòng luẩn quẩn này đều nông cạn, hơn nữa cũng đều thích tâng bốc nhà họ Cố các cậu, nhìn thấy nhà họ Cố có cái bình hoa như thế đương nhiên phải thổi phồng khắp nơi rồi. Nếu là tớ ấy à, ta ngay cả phần mười của cậu cũng bằng, gương mặt kia giống như diện mạo của ngoan, sau lưng chừng từng chơi xấu ai đó rồi ấy chứ."

      Cố Hi hơi mở miệng, sau cùng cũng gì, cứ mặc cho người bên cạnh tiếp tục lên tiếng.

      "Có điều, ta cũng còn đắc ý được mấy ngày nữa đâu. Vừa nãy phải cậu cũng nghe thấy rồi sao? Thẩm Mộ Ngạn quay về rồi, người đàn ông kia tớ từng gặp qua lần, chậc, cấm dục hay cái gì đó tương tự, khẳng định có hứng thú đối với loại nữ sinh như đứa em kia nhà cậu. Vả lại, tin tức ngầm ta lần này về nước là vì hôn nhân thương mại, nếu cậu có người thích có thể tranh thủ chút, Thẩm Mộ Ngạn ở thành Bắc có thể xem là truyền thuyết, nếu ở cùng chỗ với ta, cậu cũng cần sợ Cố Phán lại giẫm lên đầu cậu nữa."

      Lời vừa dứt, liền nghe thấy ở bên trong buồng truyền đến tiếng vang , hai người giật nảy mình, đồng thời nhìn sang phía bên đó.

      bóng dáng mảnh mai yểu điệu chậm rãi xuất , lại nhìn lên , là khuôn mặt xinh đẹp diễm lệ đến gần như phách lối.

      Người vừa rồi còn bị xấu, lúc này đột nhiên xuất ở trước mắt, cho dù là ai cũng giật mình.

      Trong lòng Cố Hi cũng hơi giật thót cái, ngược lại để ý đứa bạn bên cạnh là phản ứng gì, dẫn đầu lên tiếng.

      "Phán Phán à. . ."

      Nhưng gọi xong tiếng này, ta lại biết tiếp sau đó nên cái gì cho phải.

      vừa rồi ta quen biết đứa con này sao? ta ra rất muốn ngăn cản đối phương, nhưng còn chưa kịp?

      . . . lúc chính mình nghe thấy người khác bôi nhọ Cố Phán, cũng có mừng thầm?

      Hiển nhiên Cố Phán cũng phải đứa ngu.

      Thế là sau cái thanh này, chậm chạp có câu sau.

      Đứa con vừa xấu Cố Phán lúc này sắc mặt lúc xanh lúc trắng, nhưng càng nhiều hơn chính là nghĩ mà sợ.

      Hình ảnh Cố An Nam trừng trị gã công tử bột kia dường như còn mồn trước mắt, ta xấu Cố Phán cũng hoàn toàn là xuất phát từ lòng ghen ghét, ai có thể ngờ được lời ta còn chưa xong, bị người ta bắt tại trận.

      Bầu khí đột nhiên trở nên đông cứng, nặng nề, Cố Phán điềm nhiên như về phía bồn rửa tay, mỗi bước , trong lòng hai người ở đối diện cũng nhảy theo cái.

      Sau khi đứng lại, lại tùy ý đưa hai tay dưới vòi nước, sau khi được cảm ứng, dòng nước "Ào ào" tuôn ra, cẩn thận cọ rửa hai lần, rồi đứng thẳng người.

      Người xấu vẫn đứng ở bên cạnh nhúc nhích, kiên trì đợi hành động kế tiếp của .

      Chỉ thấy Cố Phán hơi nghiêng người về phía bên đó, động tác này nặng, nhưng quả dọa bọn họ giật nảy mình. Đặc biệt là đứa con xấu kia, bị dọa đến lui lại bước, giữa lúc hỗn loạn còn đạp Cố Hi cước.

      Cố Hi đau đến nhíu mày, lại chịu đựng phát ra tiếng.

      Cố Phán cảm thấy buồn cười, thuận tay cầm lấy cái khăn lông trắng được xếp sạch chỉnh tề ở sau lưng người kia, vừa lau tay, vừa : "Tránh cái gì? Cho là tôi muốn đánh à?"

      Lời này giống như hỏi đối phương, nhưng lại cho ta cơ hội đáp lại, ngay sau đó, Cố Phán lại câu: "Yên tâm , tôi mới rửa tay, cũng muốn chạm vào mấy thứ bẩn thỉu."

      Ngụ ý vô cùng ràng, cũng làm cho sắc mặt của đứa con kia triệt để đen sì.

      Cố Phán quan tâm chút nào, cũng muốn ở lại lâu, sau khi lau tay sạch nhấc chân luôn, trong khoảng thời gian này, chút phản ứng dư thừa cũng cho Cố Hi.

      Giống như là quen bị phớt lờ, trong lòng Cố Hi cũng có bao nhiêu gợn sóng. Trái lại người ở bên cạnh còn tỏ vẻ vì ta mà bất bình.

      "Cậu nhìn ta ! Cậu nhìn ! Đây cũng quá khoa trương mà! ta mắng tớ cũng thôi , cậu thế nhưng là chị ta đấy, ta ngay cả chào hỏi cũng chào cậu tiếng!"

      Cố Hi nghe thấy lời của đối phương, lúc này chỉ cảm thấy bên tai là mảnh ồn ào.

      ta hiếm khi sa sầm sắc mặt, nhìn bản thân ở trong gương, : "Kiêu ngạo thế nào? Người ta có vốn liếng để kiêu ngạo."

      Đứa con ở bên cạnh nghẹn lời, trong nháy mắt im lặng.

      Quả , trong giới thượng lưu ở thành Bắc này ai mà biết? Nhà họ Cố có tiểu thư được cưng chiều coi trời bằng vung, người bình thường căn bản thể trêu chọc.

      Chỉ là ——

      phải ta, Cố Hi, mà là Cố Phán.
      Last edited: 1/2/20

    3. mo_hoa

      mo_hoa Well-Known Member

      Bài viết:
      253
      Được thích:
      3,041
      Chương 02:

      Bên trong hành lang của câu lạc bộ u yên tĩnh, Cố Phán theo đường cũ trở về phòng bao, vừa đẩy cửa ra, liền nhìn thấy bóng dáng của Cố An Nam ở ghế xô-pha.

      Vẻ mặt của Cố Phán vừa nãy còn rất bình tĩnh, lúc này, sau khi nhìn thấy trai của , trong nháy mắt liền thay đổi. sải đôi chân trắng nõn thon dài vào, cả người dưới đều tản ra hơi thở "Bản tiểu thư cực kỳ vui ngươi tốt nhất đừng trêu chọc ta, nếu , cẩn thận ta bắt ngươi tế trời".

      Nhưng Cố An Nam gọi điện thoại, toàn bộ lực chú ý đều đặt ở bên kia ống nghe, thấy Cố Phán vào, cũng chỉ dùng cái tay kẹp điếu thuốc, tiện tay chỉ chỉ đồ ăn bàn, ra hiệu qua ăn cơm.

      Cố Phán vừa nghĩ tới việc bản thân vất vả chuồn êm từ nước ngoài trở về, chính vẫn chưa giải quyết bị ấy lừa gạt mang cả người cả hành lý tới chỗ này, nhịn được lại trừng mắt nhìn .

      Có điều, cũng phải kiểu người bởi vì giận dỗi mà ngược đãi bản thân, suốt 11 tiếng ngây người ở máy bay từ nước F trở về, đồ ăn máy bay cũng động và miếng, giờ phút này nhìn mì vằn thắn tôm nõn còn bốc hơi nghi ngút, khí phách gì cũng quan trọng, trước tiên nhét đầy cái dạ dày rồi tiếp.

      Mì vằn thắn này bán ở nhà hàng lâu năm mà hay ăn, nước dùng và nhân bánh đều là bí truyền của nhà họ, ngon đến nuốt đầu lưỡi, ăn thế nào cũng đủ.

      Khi còn bé ban ngày thường xuyên chỉ ăn đồ ăn vặt thích ăn cơm, hễ đến nửa đêm là đói cồn cào, trai thường xuyên giấu diếm ông bà nội đến nhà hàng này mua mì vằn thắn cho .

      Thói quen này cũng kéo dài liên tục cho tới bây giờ.

      Vậy nên, lúc nhìn thấy thứ bên trong hộp đựng đồ ăn, Cố Phán liền vô thức nghĩ đến chăm sóc của trai dành cho mình từ đến lớn, ngược lại bực bội lúc trước đối với cũng ít mấy phần.

      Cố An Nam thấy ngoan ngoãn ăn cơm, mặt mày hài lòng giãn ra, chẳng mấy khi tỏ ra tốt tính với người quản lý cấp cao báo cáo công việc với ở đầu bên kia.

      Đại khái hai ba phút sau, cúp điện thoại, xê dịch vị trí, tiến sát tới bên cạnh Cố Phán.

      Cố Phán cảm nhận được lại gần, trợn trắng đôi mắt sinh động nhìn : "Có người nhìn là tổng giám đốc của công ty cổ phần, nhưng thực tế sao, làm việc lại là mánh khóe của chó săn."

      Cố An Nam khẽ cười, để ý, ngược lại liếc mắt nhìn cái.

      Làn da của nhóc con là màu trắng ngà, bình thường ở dưới ánh mặt trời vô cùng chói mắt. Giờ phút này dưới ánh đèn mờ tối trong phòng bao, tia sáng mờ nhạt rắc lên người , da thịt trắng nõn khoác lên tầng sắc màu ấm áp như nhung.

      Ngược lại che mấy phần xinh đẹp kiều diễm người , lại nhiều thêm vẻ mềm mại khiến người ta dời mắt nổi.

      "Vì đuổi theo thần tượng mà dám ở ngay dưới mí mắt bà nội chuồn về nước, lá gan này của em cũng là đủ lớn đấy. Có biết lần này bà nội tức giận thế nào ? Cách xa vạn dặm mà rống cho màng nhĩ của cũng sắp rách rồi, còn kêu nhất định phải khoá thẻ của em đấy."

      Cái tay cầm thìa của Cố Phán khựng lại. cũng quay đầu, chỉ dùng khóe mắt thoáng liếc về bên phía trai .

      "Vậy nên? khoá rồi?"

      Tuy rằng hỏi như vậy, nhưng cũng biết , trai cũng thể tuyệt tình với như vậy, dù sao tình em xã hội chủ nghĩa nhiều năm như vậy ở chỗ này, ấy tuyệt đối có khả năng làm ra loại chuyện vô lương tâm kia.

      tin tưởng .

      Kết quả giây sau, Cố An Nam gật gật đầu, "Khóa rồi."

      ". . ." tin tưởng cái con cu ấy.

      Cố Phán tức đến đau gan, suy nghĩ lại trong đầu, là đưa Cố An Nam ra nước ngoài làm trai bao tương đối hung ác, hay là đưa vào trong miếu làm hòa thượng càng khả thi hơn.

      Còn chưa suy nghĩ ra kết quả gì, trước mắt đột nhiên xuất cái thẻ phụ thuộc.

      "Vừa nãy mới để thư ký mở đó, trước khi bà nội nguôi giận, quét cái này trước ."

      Cố Phán trong nháy mắt trở mặt, cười như con mèo thần tài.

      "Em có mang quà cho , ở trong ba lô, tự lục tìm ."

      Cố An Nam cũng bất ngờ, vừa cười vừa dập tắt tàn thuốc, cầm lấy ba lô của bắt đầu lục lọi.

      Cố Phán có thẻ ngân hàng là đủ, gai nhọn người tất cả đều rơi hết, thỏa mãn ngồi thẳng người tiếp tục ăn mì vằn thắn. Mấy giây sau, trong đầu đột nhiên có hình ảnh lên, nhanh chóng quay đầu muốn lấy ba lô của mình về, nhưng muộn.

      Lúc Cố An Nam nhìn thấy tập vở được lôi ra từ trong ba lô của , cùng với con rùa đen lấy theo tên vẽ phía , ấn đường tức giận đến nhảy cái.

      Lúc mở miệng, giọng của có mùi vị cắn răng nghiến lợi.

      "Em giải thích cho xem, đây là ý gì?"

      Cố Phán xiết chặt thẻ ngân hàng trong tay, kiên trì đón ánh mắt nguy hiểm của trai .

      "Cái đó. . . Đây là lời chúc phúc chân thành nhất của em dành cho ."

      ". . ."

      " nhìn ra à? Em chúc sống lâu trăm tuổi."

      ". . ."

      Rất tốt, rùa Hoàng đế ngàn năm, rùa con vạn năm, chỗ nào là chúc sống lâu trăm tuổi chứ, đây là chúc sống thành hóa thạch mà : )

      —— ——

      Cố An Nam bị làm cho tức giận bỏ , chỉ để lại mình Cố Phán ở trong phòng bao ngừng thở dài.

      trai bình thường hào phóng vô cùng, nhưng nếu bị làm cho tức giận rồi, bụng dạ hẹp hòi giống như lỗ kim. Vừa nãy nhìn thấy bức tranh Trường Thọ vẽ cho ấy, ấy tức giận đến mức câu dư thừa cũng , trực tiếp cầm cái thẻ ngân hàng vừa mới đưa cho , đếm xỉa chút nào tới tình cảm cách mạng giữa bọn họ.

      Nhưng cũng may, cũng có thời gian suy nghĩ quá nhiều, lần này lén chuồn trở về, với người nhà là vì xem buổi biểu diễn ca nhạc, nhưng thực tế căn bản có chuyện như vậy.

      Vừa nghĩ, vừa lấy điện thoại di động ra nhìn cái, vừa vặn, tin nhắn Wechat của Đổng Thiện Thiện bắn tới.

      【 Wechat 】 Thiện Thiện: Tớ đến dưới lầu của câu lạc bộ Cảnh An rồi, Phán Phán cậu xuống đây [​IMG]:'(

      Cố Phán đáp lại cái【 ừ 】, cầm lấy ba lô dọc theo hành lang ra bên ngoài.

      Đại khái qua hai mươi mấy phút, tình hình bên Cố An Nam tan, lúc quay trở lại phòng bao chuẩn bị mang cái con nhóc có lương tâm kia về nhà, mới phát người thấy đâu nữa.

      tức giận đến đau đầu, tóm lấy người phục vụ ở cửa hỏi có nhìn thấy Cố Phán , nhân viên phục vụ nhớ lại chút, : "Là bé mặc cái áo phông màu đen kia à? ấy quả rời rồi, hơn nữa. . ."

      Cố An Nam cảm nhận được tia bất thường từ trong giọng muốn lại thôi của đối phương.

      "Hơn nữa cái gì?"

      "Hơn nữa ấy còn cầm chai rượu sâm-banh, ghi vào sổ nợ của ngài."

      ". . ."

      Cầm cái quái gì? !

      —— ——

      Chuyện mà hai phải làm lần này rất bí mật, vì thế Đổng Thiện Thiện cũng để lái xe trong nhà đưa tới, mình lặng lẽ bắt xe đến cổng của câu lạc bộ Cảnh An.

      Sau khi Cố Phán lên xe, cũng lãng phí thời gian, hỏi thẳng ấy: "Tra được số phòng khách sạn chưa?"

      Đổng Thiện Thiện gật đầu, "Ngay ở khách sạn Hilton phía trước, hơn nữa còn là đặt ở phòng tổng thống."

      Cố Phán vô cùng kinh ngạc nhướng mày, "Gã trai bao lần này hào phóng hơn mấy người trước nha, cũng biết cầm tiền của mẹ cậu tự thưởng ở phòng tổng thống."

      Lần này Cố Phán là phải cùng bắt kẻ thông dâm với chị em tốt của .

      Đổng Thiện Thiện là bạn chơi với Cố Phán từ , mẹ của ấy là con duy nhất của ông cụ nhà họ Thẩm, người đẹp, chân dài, tính tình tốt, duy nhất tốt chính là. . . quá bi lụy đa tình.

      Bắt đầu từ cha của Đổng Thiện Thiện, mẹ của ấy gặp phải vô số đàn ông cặn bã, mà cơ bản mỗi lần đều bị lừa tiền, lừa tình, kết thúc ầm ĩ cực kỳ xấu hổ.

      Mà Cố Phán sao, từ hồi cấp ba, sau lần cùng với Đổng Thiện Thiện nhìn thấy hình ảnh bạn trai lúc bấy giờ của mẹ của ấy vượt quá giới hạn, cùng chị em tốt hợp thành tiểu phân đội kiểm tra, chuyên môn giám sát hành vi của mỗi đời bạn trai của mẹ ấy có nghiêm chỉnh hay .

      khi vượt rào, vậy cũng hóa thân thành kẻ hung ác, theo chị em tốt của mình cùng bắt gian.

      Đổng Thiện Thiện nghe thấy lời Cố Phán thở dài, ánh mắt quét về phía , sau cùng nhìn thấy chai rượu sâm banh trong tay .

      ấy giật mình, mở miệng hỏi: "Cái này phải là cậu mang đến để xử lý bọn họ đấy chứ?"

      "Nếu sao?"

      ". . ." Đổng Thiện Thiện ngập ngừng do dự, "Có khi nào là quá lớn ?"

      Trước đây, lúc Cố Phán dẫn theo ấy sửa trị mấy tên đàn ông cặn bã có lỗi với mẹ ấy, cũng mang theo vài thứ thuận tay. Từ lần đầu tiên là Cocacola đóng hộp, đến lần thứ hai là chai nước ngọt , lại mấy lần sau đó là chai bia lớn. . .

      ấy cho rằng những thứ kia đủ dọa người rồi, ai ngờ được lần này Cố Phán lại cầm theo thứ càng lớn hơn.

      ra Cố Phán cũng nghĩ gì nhiều, chẳng qua vừa rồi gấp, đúng lúc có nhân viên phục vụ ngang qua bê chai rượu sâm banh mở nắp, do dự nhiều liền cầm .

      "Được rồi, cầm cũng cầm theo rồi, cũng đừng để ý thể tích của nó nữa."

      Cố Phán dứt lời, xe taxi chậm rãi dừng lại ngay cửa khách sạn Hilton. Sau khi xuống xe, dẫn theo Đổng Thiện Thiện chạy lên tầng lầu có phòng tổng thống của khách sạn.

      Lúc chờ thang máy, hai lại lần nữa nhìn ảnh chụp của tên trai bao cặn bã kia cùng kẻ thứ ba, Cố Phán có phần ghét bỏ bĩu môi, "Ánh mắt của dì Thẩm là càng ngày càng kém mà."

      Đổng Thiện Thiện tỏ vẻ đồng ý mãnh liệt.

      Sau đó, lúc bọn họ đứng ở cửa căn phòng, Đổng Thiện Thiện mở điện thoại ra, Cố Phán cũng lắc chai rượu sâm banh lên xuống mấy lần, làm xong chuẩn bị cuối cùng.

      "Tớ nhấn chuông cửa nhé?"

      "Ừ."

      Trong lúc hỏi đáp, hai cứ thế làm như cảnh vác súng mang pháo bảo vệ quốc gia, dòng chính khí cuồn cuộn dâng trào.

      Chuông cửa reo vang, trong đầu Cố Phán nháy mắt vẽ ra tình cảnh xuất phía sau——

      Người tới nếu phải là gã trai bao chính là kẻ thứ ba kia, cho dù là người nào, cũng nện thẳng chai sâm banh lên đầu đối phương, sau khi chiếm được tiên cơ bắt đầu tiến hành các loại phương thức bắt gian đối phương bằng công kích cá nhân cùng lời nhục mạ. . .

      Nhưng ngàn tính vạn tính, lại tính tới, chai sâm banh mở nút này vô dụng như vậy! chỉ tùy tiện lắc hai lần, ngón tay dựng ở phía còn chưa cả dùng lực, nút chai trực tiếp bắn "phụt" ra.

      Vừa vặn cửa phòng đúng lúc này được mở ra, người ở bên trong mới đứng vững ở trước mặt hai , trực tiếp bị tưới sâm banh đến mở mắt nổi.

      Vốn nên là cảnh bắt gian bạo lực tanh máu, lập tức biến thành giống như trường lật xe quỷ dị.

      Quan trọng nhất là, trong nháy mắt khi cột sâm banh ngừng phun ra, các đều phát chuyện chết người ——

      Bọn họ hình như, dường như, giống như. . . gõ sai cửa rồi?

      Người đàn ông ra mở cửa căn bản phải gã trai bao kia!

      Cố Phán cảm thấy cục diện lần này hẳn có thể xem như cấp bậc TOP trong lịch sử lật xe của . Vì vãn hồi chút mặt mũi, nhìn người đàn ông ưu tú đeo kính bị tưới đầu rượu sâm banh, thử thăm dò câu ——

      "Ờ. . . Surprise?"

      —— ——

      Tình huống xấu hổ đến nghẹt thở, Cố Phán cho rằng ngạc nhiên này gần đến điểm cuối, nào ngờ điều ngạc nhiên hơn còn ở phía sau.

      Người đàn ông đeo kính kia ngẩng khuôn mặt bị tưới đẫm rượu sâm banh lên, thu lại sắc mặt gật đầu với Đổng Thiện Thiện.

      " Tư."

      Tốt lắm, lật xe còn lật đến người người quen nữa : )

      thầm hít sâu hơi, hạ giọng hỏi Đổng Thiện Thiện ở bên cạnh: "Người quen à?"

      Đổng Thiện Thiện có chút tuyệt vọng trả lời: "Thư ký của cả tớ . . ."

      . . . cả? Người nhà họ Thẩm?

      chờ Cố Phán suy nghĩ nhiều, liền nghe thấy giọng trầm thấp ở trong phòng truyền đến ——

      "Dẫn bọn họ vào ."
      Last edited: 1/2/20

    4. mo_hoa

      mo_hoa Well-Known Member

      Bài viết:
      253
      Được thích:
      3,041
      "lông gà đầy đất" là tác phẩm văn học nổi tiếng của TQ về thay đổi tầng lớp trong xã hội.

      ********
      Chương 3

      Khách sạn Hilton là chuỗi khách sạn nổi danh toàn cầu.

      Ngoài việc khách sạn cực kỳ quan tâm đến dịch vụ chăm sóc khách hàng ra, người từng ở qua khách sạn Hilton đều biết, khách sạn này còn có đặc điểm có thể thấy ràng ——

      Sang trọng.

      Khoảnh khắc hai chân vừa tiến vào gian phòng, giày liền hơi lún vào tấm thảm lông dê mềm mại. Bài trí trong phòng gần giống với căn phòng mà lúc trước Cố Phán từng nghỉ lại hai lần, là phong cách Bắc Âu hơi xa hoa.

      Lúc này ở bên ngoài mây đen che khuất mặt trời, mưa to vẫn ngừng xối xả trút xuống, toàn bộ ánh sáng bên trong căn phòng gần như bắt nguồn từ chiếc đèn treo mờ nhạt đỉnh đầu. Cả căn phòng ngoài sắc thái mê say ra, còn có tia mập mờ khó .

      Đương nhiên, nếu như ở giữa phòng khách nhóm quản lý cấp cao vây xung quanh, thẳng người cẩn thận chuyên chú nhìn tài liệu, hình dung phía kia có lẽ càng chuẩn xác hơn chút.

      Cố Phán phải người thích chõ mũi vào chuyện của người khác, vừa nãy trước khi tiến vào, dùng ánh mắt trao đổi với Đổng Thiện Thiện ——

      "Dựa vào cái gì ta để chúng ta vào chúng ta phải vào?"

      "Chị em tốt, cậu quên mất hình tượng của chúng ta rồi à! Trong từ điển của nổi loạn cho phép xuất hai chữ 'Nghe lời'!"

      "Tớ cũng vì theo cậu gặp rắc rối mà bị khoá thẻ rồi, cậu nếu là dám bỏ dở nửa chừng vậy liền đoạn tuyệt quan hệ để cảnh cáo."

      . . .

      Nhưng hiển nhiên khi đó Đổng Thiện Thiện cùng tần sóng với rồi. Bất kể là dùng sóng điện não gọi hay là ho khan giống như mắc bệnh lao, cũng thể đổi lấy ánh mắt "Hiểu ý" của đối phương.

      Rơi vào đường cùng, nản lòng chỉ có thể vào cùng với Đổng Thiện Thiện.

      Vị thư ký nam kia trực tiếp dẫn bọn họ tới giữa phòng khách, sau khi vào mang bọn họ hướng về góc bên phải, rẽ sang phòng chờ tiếp khách ở bên cạnh.

      Trước khi quay người, ánh mắt của Cố Phán lại vô ý thoáng nhìn về phía bên kia.

      Ngoại trừ những người quản lý cấp cao của công ty ngồi nghiêm chỉnh kia, ở vị trí đưa lưng về phía cửa lớn, còn có người đàn ông ngồi.

      Thân thể rắn rỏi thẳng tắp, áo sơ-mi mặc người có lấy nếp nhăn. Bởi vì đưa lưng về phía bên này, nhìn cảnh tượng ở phía trước, nhưng lại nhìn thấy cánh tay của người đó đặt ghế sofa.

      Tay áo sơ-mi rất vuông vức quy củ, ở giữa cổ tay áo cài cái khuy măng-sét bằng đá quý màu đen, cho dù tia sáng đỉnh đầu mờ nhạt lại có chút độ ấm, nhưng tia sáng chiết xạ ra từ khuy măng-sét vẫn như cũ là ánh sáng lạnh.

      Giống hệt như chủ nhân của nó, cho dù chỉ có cái bóng lưng, cũng khiến người ta cảm nhận được lạnh lẽo quanh người.

      Đầu ta hơi cúi xuống, dường như xem tài liệu, nhóm quản lý cấp cao ngồi ở bên cạnh ta dám phát ra chút thanh dư thừa nào, bầu khí bình tĩnh lại có tia căng thẳng thể .

      Cố Phán cảm thấy mới mẻ.

      Trước kia thành phố S cũng thường xuyên đến công ty tìm trai chơi, nhưng lại chưa từng trông thấy dáng vẻ lúc đối phương mở cuộc họp. Trong ấn tượng Cố An Nam đối với trợ lý và thư ký của mình cũng đều là vẻ nghiêm túc, chẳng mấy khi đứng đắn, nhưng những người đó cũng đều cẩn thận nghe lời ấy.

      Hôm nay ngẫu nhiên nhìn thấy phong cách của người nắm quyền giống với phong cách của trai cho lắm, so sánh giữa hai người, cảm nhận được đáng tin cậy.

      được, sau này phải chế giễu Cố An Nam trận mới được, hừ, làm tổng giám đốc bá đạo giống người ta, ngược lại chó săn lại mực làm rất „gì và này nọ“.

      dừng lại quá lâu, giây tiếp theo, liền thu hồi lực chú ý, quay người cùng Đổng Thiện Thiện theo thư ký nam kia đến phòng tiếp khách.

      Bên này, biểu của nhóm quản lý cấp cao bị tạm thời thông báo tới mở cuộc họp quả thực như Cố Phán quan sát được, ai là luống cuống căng thẳng.

      Gia nghiệp nhà họ Thẩm rất lớn, ngoại trừ nhánh bên, huyết thống trực hệ của ông cụ Thẩm cũng ít.

      Ông ta có bốn con trai con , sau khi con trai cả ngoài ý muốn qua đời cũng chỉ lưu lại độc đinh, chính là người lúc này ngồi ở trước mặt bọn họ, vẻ mặt yên tĩnh lật tài liệu, Thẩm Mộ Ngạn.

      ai đoán được đột ngột về nước mà có bất kỳ thông báo nào, giống như năm đó ông cụ Thẩm qua đời, ai ngờ được Thẩm Mộ Ngạn vượt qua mấy người chú, trở thành người nắm quyền mới của Thẩm thị.

      Dù sao lúc ông cụ Thẩm còn sống, mấy người chú kia cũng "chiếu cố" Thẩm Mộ Ngạn ít, đến tuổi chia cho công ty để rèn luyện lại là công ty giải trí nhiều lần sắp phá sản.

      Khi đó tất cả mọi người thầm quan sát thái độ của ông cụ Thẩm, nào ngờ vị kia vậy mà mở mắt nhắm mắt để mặc các con càn quấy "bắt nạt" cháu trai, chút ý tứ ngăn cản cũng có.

      Lúc ấy trong giới chính là điên cuồng lan truyền, thương đặc biệt gì, đều là trống . Thẩm Mộ Ngạn ở nhà họ Thẩm cho dù là cháu đích tôn, cũng là đứa trẻ nơi nương tựa, xem chừng về sau cũng làm nên trò trống gì.

      Tin tức này vẫn ngừng lan truyền ở trong giới, Thẩm Mộ Ngạn ở bên kia lấy thực tế vả mặt, chỉ dùng thời gian nửa năm, liền mạnh mẽ đẩy công ty sắp tuyên bố phá sản lên địa vị tài năng xuất chúng trong ngành.

      Cái tên "Thẩm Mộ Ngạn" này, cũng thành khách quen của các tạp chí tài chính và kinh tế lớn cũng như trong các buổi phỏng vấn.

      Thỉnh thoảng theo ông cụ Thẩm tham dự hội nghị, mọi người khen ngợi tán thưởng , càng làm cho sắc mặt của mấy người chú vẫn luôn chờ nhìn biến thành trò cười hết sức đẹp mắt.

      ra có lần này làm nền, việc phía sau ngược lại cũng cho quần chúng cái giảm xóc. Di chúc của ông cụ Thẩm mở ra gây nên chấn động, mọi người dù có hơi kinh ngạc, nhưng đến mức ngoài ý muốn.

      Chân chính khiến bọn họ bất ngờ, là chuyện phía sau ——

      Ví dụ như, sau khi Thẩm Mộ Ngạn lấy được quyền thừa kế và vị trí tổng giám đốc của Thẩm thị, cũng trực tiếp lưu lại trụ sở chính của Thẩm thị, mà là ngay lập tức lựa chọn xuất ngoại chi nhánh mới vừa thành lập lâu ở Bắc Mỹ.

      Lúc ấy tất cả mọi người đều cảm thấy điên rồi, loại thời cơ bước ngoặt này nếu như , cho dù còn có cái danh tổng giám đốc có tác dụng gì?

      Người ở trong nước, nội bộ công ty có nghị quyết gì quan trọng, có lẽ thông báo đến , nhưng quyền chuyện lại chắc chắn là trăm phần trăm. Cứ xem như lấy thân phận tạo áp lực, cũng khó đảm bảo những người khác của nhà họ Thẩm ngoài mặt tỏ vẻ vô hại, sau lưng lại ngấm ngầm đâm đao.
      Đến khi cứ mơ mơ hồ hồ như thế qua mấy năm, nội bộ công ty khẳng định hoàn toàn bị thanh tẩy, quay trở lại cũng là gặp phải tình cảnh „lông gà đầy đất“.

      Thế mà, cách vài năm, sau khi Thẩm Mộ Ngạn đột nhiên trở về, cũng dùng hành động thực tế cho tất cả mọi người biết, lo lắng của bọn họ là dư thừa.

      Dù mới gia nhập trụ sở chính ba ngày, trong công ty cũng bị thanh lý thay máu giống như là bố trí lại nòng cốt lần nữa. ai biết đến cùng là làm thế nào mà làm được, tựa như cũng ai biết, trước khi xuất ngoại rốt cuộc lưu lại bao nhiêu thế lực chưa biết ở Thẩm thị.
      Bằng , mấy đợt hành động lớn sau khi về nước này, có khả năng để làm thuận lợi như vậy.

      Cũng là từ lúc đó, tất cả mọi người đều hiểu rõ, vị tổng giám đốc trẻ tuổi nhìn qua lạnh lùng, trầm tĩnh lại ít ham muốn này cũng dễ trêu chọc.

      Vì thế, giờ nhóm quản lý cấp cao hiểu sao bị gọi tới khách sạn họp, mỗi người đều kéo lên mười hai phần tinh thần, rất sợ bọn họ có cái sai lầm gì, cuối cùng làm thành trình độ phải cuốn gói.

      —— ——

      Thư ký của Thẩm Mộ Ngạn tên là Lý Trì, là thanh niên nhã nhặn tuấn tú.

      Sau khi ta đưa Cố Phán và Đổng Thiện Thiện đến phòng chờ tiếp khách, lại tìm nhân viên phục vụ của khách sạn chuẩn bị trà chiều cho các .

      Trong chén trà sứ trắng mép nạm vàng tinh xảo, hồng trà vừa mới ngâm xong tỏa ra hơi nóng. cái khay ở bên bày mấy cái bánh ngọt xinh đẹp mê người, Cố Phán nhìn sơ qua chút, phát vậy mà rất trùng hợp đều là những thứ thích ăn.

      Bánh su kem Sô--la dâu rừng, bánh muffin chuối, tầng cùng, còn có bốn cái bánh mochi nhân dâu tây.

      Cố Phán có tiếng là thích đồ ngọt, giờ nhìn thấy mấy thứ này, ngay cả chút kiên nhẫn còn sót lại dưới đáy lòng cũng còn, thậm chí còn keo kiệt chút nào cười lễ phép với vị thư ký nam kia.

      Lý Trì thấy tiểu thư này mắt sáng long lanh, khuôn mặt xinh đẹp, ta rất bình tĩnh thối lui đến khoảng cách an toàn.

      ta cung kính đứng ở bên, đưa mắt nhìn về phía Đổng Thiện Thiện.

      " Tư, chuyện của các lần này. . . Tổng giám đốc cũng biết rồi."

      Vẻ mặt Đổng Thiện Thiện tiu nghỉu, giống hệt như đứa bé đáng thương bị hút hết năng lượng, gật gật đầu, thêm gì nữa.

      Ý tứ nên truyền đạt cũng truyền xong rồi, Lý Trì cũng muốn lưu lại lâu hơn.

      Cuối cùng ta dặn dò câu: "Lát nữa Tổng giám đốc họp xong, đích thân chuyện với , Tư và bạn có thể tạm nghỉ ngơi ở đây."

      Sau đó, Lý Trì rồi, Cố Phán tiến thẳng tới trước mặt chị em tốt của mình.

      "Tình huống gì vậy? Cậu lúc nào lại có thêm người cả thế?"

      Cố Phán chỉ biết mẹ của Đổng Thiện Thiện là người nhà họ Thẩm, nhưng bình thường hai người tán gẫu lại bao giờ đến chuyện trong nhà. Ngoại trừ thỉnh thoảng lúc chơi đùa cùng ấy có gặp qua mấy người lớn nhà họ Thẩm, biết Đổng Thiện Thiện còn có ông cả là tổng giám đốc.

      Đổng Thiện Thiện biết chờ đợi mình lát nữa là vận mệnh gì, vì thế lúc này cũng còn hơi sức mà nhiều, hướng về phía Cố Phán lắc lắc đầu, sau đó lại với : "Phán Phán, xin lỗi nhé, liên lụy cậu theo tớ cùng chờ bị giáo huấn rồi."

      Năng lực bao che của Cố Phán đối với người của mình từ trước đến nay là có giới hạn, huống hồ chuyện hôm nay lại có gì, còn chưa đến trình độ khiến xem ra gì.

      Nghe xong lời Đổng Thiện Thiện, Cố Phán nghiêng người đụng bờ vai của ấy cái.

      " nhảm gì đấy."

      rồi, lấy điện thoại di động ra, định chuyển dời lực chú ý của chị em tốt.

      "Được rồi, cũng đừng như đưa đám nữa, vực dậy tinh thần nào, chị em tốt phải cho cậu thưởng thức người đẹp tuyệt trần mới đầu tường nhà tớ!"

      Đổng Thiện Thiện kinh ngạc, vẻ ủ dột vừa rồi nhoáng cái còn.

      "Cậu lại đổi thần tượng rồi à? !"

      tiểu thư Cố Phán này á, nhìn thân thon thả xinh đẹp như tiên nữ, nhưng ra lén lút lại là người vô cùng dung tục chết vì cái đẹp.

      thích khuôn mặt dễ nhìn, nhất là khuôn mặt đẹp của đàn ông.

      Từ đến lớn từng hâm mộ vô số diễn viên, thậm chí tuyển thủ thể thao điện tử nổi tiếng mạng cũng có, chỉ cần mặt của đối phương vừa mắt , vậy đoạn thời gian trong tương lai, gương mặt kia cơ bản lấy khí thế chém giết, mạnh mẽ xuất trong trang đầu Weibo của mọi người.

      À, nếu như ngươi may mắn đồng thời có được nick Wechat và Weibo của Cố, đại khái còn có thể cảm nhận được ràng, người đến cùng có thể đem phân liệt làm được đến trình độ cao nhất như thế nào.

      Vòng kết nối bạn bè ——

      【 cùng nhìn Thagore ngày với bà nội, sinh ra như đóa hoa mùa hạ, ánh trăng dịu dàng. [ mặt trăng ] 】

      【 chia sẻ: Từ động vật đến Thượng Đế ——lịch sử giản lược của nhân loại đến cùng đều điều gì. 】

      【 chia sẻ: diễn tấu đàn Cello khúc « tháng năm yên bình » 】

      Weibo ——

      【 đệchx4 mệnh lệnh nhóm cư dân mạng trang đầu hành động! Nhanh chóng tìm ra tất cả ảnh gốc của trai này cho ta! ! ! 】

      【 trời ạ, gương mặt tuấn mỹ này, sợi tóc đen bóng cứng rắn kia, đều ưu tú hơn những người khác. Đàn ông thế này, có lý do gì mà chứ! 】

      【Cục cưng! Chị có thể! U u u u Chị chờ em lớn làm mặt trời của chị! 】

      . . .

      Đổng Thiện Thiện xem hết vòng kết nối bạn bè của xong lại lướt đến Weibo của , mỗi lần đều có cảm giác hoảng hốt. Mà chỗ chết người nhất là, mỗi lần có lẽ giây trước lướt qua vẫn là XX, giây sau đổi thành Lý nào đó.

      Chỉ cần gương mặt đẹp, có thể để ở đầu tường xoay người nhảy thậm chí toàn bộ làm thể dục theo đài.

      Điểm thô bỉ mà chính là, tốc độ đổi đầu tường của Cố Phán, còn muốn thường xuyên hơn đổi quần lót.

      Đổng Thiện Thiện nhìn , im lặng trong chốc lát, rồi hỏi: "Cậu trai trẻ chơi thể thao điện tử hai ngày trước thích nữa à?"

      Đầu Cố Phán cũng ngẩng lên, "Quầng mắt thâm đen quá nghiêm trọng, ảnh hưởng thẩm mỹ."

      "? ? ? Là ai từng quầng mắt thâm đen của đối phương đều là huân chương cho cố gắng của ta?"

      "Lúc đó còn mới mẻ mà, bây giờ nhìn chán rồi còn huân chương cái rắm."

      . . . Được rồi, cặn bã che giấu chút nào, ràng ràng.

      Có điều, may mắn Cố Phán cũng chỉ là đơn thuần bí mật hâm mộ chút, cũng có lợi dụng gia thế thuận tiện gặp mặt làm quen hay gì đó tương tự với những người đầu tường kia. Nếu gia thế như thế, chỉ dựa vào khuôn mặt kia, khẳng định khiến ít người thất thủ làm bề tôi dưới váy của .

      Đến lúc đó nhiệt tình của đại tiểu thư lạnh rồi, ánh mắt chuyển đến người mới, chậc. . . Hình ảnh kia thê thảm bi ai đến là bực nào chứ.

      Cố Phán căn bản để ý đến suy nghĩ trong lòng của chị em tốt, trong miệng vẫn ngừng nhắc mãi "Lần này là tuyệt sắc nhân gian" "hốc mắt cùng cái mũi kia" "Còn có thân khí chất kia, chậc" . . .

      Ngắn ngủi vài giây đồng hồ, lời tán thưởng mây của cũng sắp bay từ trong nước tới Đại Tây Dương rồi, dù là người tâm tính bình tĩnh như Đổng Thiện Thiện lúc này cũng có chút tò mò, đến cùng là người đàn ông đẹp trai thế nào, có thể khiến Cố Phán khoa trương như vậy.

      Thế là ấy thò đầu qua thăm dò, nóng lòng chờ Cố Phán lật ảnh chụp của đầu tường mới cho mình.

      Nào ngờ. . .

      Vẻ mặt Đổng Thiện Thiện cứng đờ dịch chuyển ánh mắt từ màn hình di động, giương mắt nhìn sang Cố Phán.

      "Đây chính là người cậu gọi là tuyệt sắc nhân gian à?"

      hình dung khoa trương cũng sao, nhưng có thể đừng dùng từ văn vẻ hợp cảnh như thế ?

      Mặt người tấm ảnh này ở đâu? Chỉ cái bóng lưng chụp sai lệch đến giống như hình mosaic gạch men, là tuyệt sắc nhân gian rồi?

      Có chút quá qua loa , chị em tốt.

      Cố Phán lúc này đối với kính lọc của đầu tường mới có thể còn dày hơn so với tường xi-măng, chỉ vào tấm ảnh mà chụp.

      "Người mà tớ nhìn thấy ở máy bay đó, lại thể trực tiếp chụp ảnh trước mặt người ta, vậy thô tục lắm. Có điều bóng lưng này thế nào? Chỉ nhìn bóng lưng cũng có thể nhìn ra khí chất mê người của đối phương nha."

      ". . ." Thôi , chị em vui vẻ là được rồi.

      Nghĩ đến những cái này, Đổng Thiện Thiện hết sức gian nan gật gật đầu, hùa theo Cố Phán cùng tâng bốc vị đầu tường mới này, "Ừ, quả mê người, từ bờ vai vuông vức của đối phương, liền có thể nhìn thấy đôi môi mỏng của ta khẽ mím lại. Từ phần eo gầy mà mạnh mẽ của ta, cũng có thể nhìn ra đường cong của ta ràng cỡ nào.

      Còn có đôi chân dài này, trời ạ, ta giống như xuyên qua chúng, nhìn xem đôi mắt của người đàn ông này là hẹp dài, mê người. Nhất định có ít thiếu nữ, chết chìm trong đáy mắt sâu thẳm của ta."

      Cố Phán lời khó hết, nhìn ấy, "Cậu lại như vậy nữa tớ gọi đường dây nóng 315 báo cáo đó."

      ? ? ? theo khen cũng được sao? tại chị em tốt khó làm như vậy sao!

      Thiện Thiện tủi thân, nhưng Thiện Thiện dám .

      Có điều mặc dù khoa trương, nhưng lời của Đổng Thiện Thiện đâm đến điểm mấu chốt, thoáng nhìn cái máy bay, Cố Phán lại nhớ , đối phương có đôi mắt sâu thăm thẳm.

      Cố Phán chưa kịp nghĩ tiếp, bên ngoài truyền đến tiếng tạm biệt rời của mấy người quản lý.

      và Đổng Thiện Thiện liếc mắt nhìn nhau, rất ăn ý cùng đứng lên, ra bên ngoài.

      Lúc ra ngoài, trùng hợp ngang qua mấy người quản lý cấp cao dọc theo hành lang ra bên ngoài, có hai người lúc khi qua bên người các , còn giọng thầm : "Những chuyện này ở công ty cũng có thể mà, biết cố ý gọi chúng ta tới khách sạn là có ý gì."

      "Cậu chút, ý tứ của cấp chúng ta có thể đoán mò sao?"

      Giọng xa dần, Lý Trì cũng lần nữa xuất trong tầm mắt của hai người. ta khẽ gật đầu với bọn họ, : " Tư, tổng giám đốc gọi và bạn qua."

      Đổng Thiện Thiện hít sâu hơi, nắm lấy tay Cố Phán, biểu dũng cảm như là ra pháp trường.

      " thôi."

      Cố Phán theo bên cạnh ấy, cảm thấy ấy buồn cười lại đáng thương, trong lúc nhất thời cũng có chút hiếu kỳ với người cả kia.

      Lý Trì yên lặng dẫn bọn họ tới bên trong phòng khách, bàn trà ở chính giữa vẫn còn đặt mấy tập tài liệu, người đàn ông lạnh lùng nắm trong tay toàn cục vừa nãy ngồi ở giữa những người quản lý cấp cao, giờ phút này hề cử động chút nào, tư thế ngồi vẫn giống y như lúc trước.

      Cố Phán lặng lẽ quan sát chút, tuy rằng đối phương vẫn xem tài liệu, cũng ngẩng mặt lên. Nhưng hiểu sao, cảm thấy ta có chút quen mắt. . .

      Còn chưa kịp suy nghĩ tỉ mỉ, chỉ thấy người đàn ông ở đối diện chậm rãi ngẩng đầu lên.

      Lúc bốn mắt nhìn nhau, trước mắt Cố Phán giống như là có vô số dòng chữ điên cuồng xẹt qua màn hình ——

      【 u u u chị em tốt đoán rất đúng, đường nét mặt là vô cùng ràng 】

      【sóng mắt sâu thẳm bình tĩnh này có thể nhấn chìm người ta a a a a 】

      【Lúc Thượng Đế đắp nặn ra đến thế giới này, nhất định toàn lựa chọn khuôn mẫu hoàn hảo , nếu có lẽ nào tìm thấy khuyết điểm gương mặt này! 】

      . . .

      Mà trong số những câu bình luận này, có câu dùng phông chữ cỡ lớn vừa đen vừa to đặc biệt dễ thấy ——

      【 là đầu tường mới! ! ! 】
      Last edited: 1/2/20

    5. mo_hoa

      mo_hoa Well-Known Member

      Bài viết:
      253
      Được thích:
      3,041
      Chương 04

      ra từ lúc còn rất , Cố Phán nhận ra bản tính nông cạn cái đẹp của mình.

      Khi còn bé gặp được trai hay chị xinh đẹp, mặt dày mày dạn tiến lên đòi ôm cái.

      Lúc dáng dấp đáng , cười rộ lên đều là vị kẹo bông, gặp được khuôn mặt mà mình vừa mắt cũng keo kiệt lời ca ngợi. Người bình thường đều chống đỡ nổi thế tiến công của , rất tự nhiên thỏa mãn tất cả các cầu của .

      Dần dần lớn lên, mỗi ngày đều đối diện với gương mặt của chính mình đến mức tê liệt, cho nên phạm vi chú ý cũng từ cả nam và nữ trước kia biến thành chỉ có nam mà thôi.

      cũng cảm thấy cái đam mê này của mình có gì tốt. Mặc dù đúng là so được với mấy thứ "Tôi thích nghe biểu diễn đàn Cello", "Sở thích của tôi là bay khắp nơi thế giới xem triển lãm tranh", "Tôi cực kỳ am hiểu cắm hoa" của mấy tiểu thư trong giới, nhưng ngăn nổi tự mình giải trí nha.

      Duy nhất tốt chính là, lão phật gia nhà vẫn muốn dẫn dắt theo con đường của quý thục nữ, cho phép có bất kỳ thói quen hoặc sở thích gì thô tục hay phù hợp. Thời gian lâu dài, cũng chỉ có thể phát triển thành loại lén lén lút lút làm cư dân mạng Giáp, làm cún liếm màn hình như bây giờ.

      Mà cư dân mạng Giáp này lần đầu tiên ở gần thần tượng như vậy, còn là thần tượng với khí thế mạnh mẽ như vậy. Trong lúc nhất thời, ngoại trừ trong đầu ngừng nhảy ra những dòng bình luận, còn có chút biết nên phản ứng ra sao.

      Nhưng Cố Phán trước giờ có ưu điểm, đây cũng là lão phật gia nhà kéo lỗ tai dạy bảo từ , đó chính là cho dù trong lòng là phản ứng gì, bên ngoài đều phải bình tĩnh tự nhiên, mặc nó là núi lở hay là đất nứt, bản thân vẫn phải thản nhiên như .

      Thói quen này tuy có chút giả dối, nhưng Cố Phán lại thấy vẫn rất hữu dụng, thế là dần dà biến thành thói quen, kéo dài từ cho đến bây giờ.

      Cứ ví dụ như tại, khi nhìn người cả này của Đổng Thiện Thiện kiêm đầu tường mới của mình, con nai trong lòng bắt đầu nhảy dây, chống sào, chạy nước rút, vượt chướng ngại vật khác sắp mở Hội thi thể dục thể thao là mấy, nhưng mặt ngoài, coi như vẫn bình tĩnh xa cách như cũ, phải, là quý -style được bà nội bình thường huấn luyện ra.

      Có điều biểu này rơi vào trong mắt người chị em, lại bị hiểu lầm thành phản ứng căng thẳng.

      Dù sao theo như Đổng Thiện Thiện thấy, chị em tốt của ấy là người sợ trời sợ đất, vừa nãy ở phòng chờ tiếp khách các còn cười cười mà, vừa quay đầu nhìn thấy cả nhà ấy vẻ mặt lại đột nhiên nghiêm túc...

      Cái này hiển nhiên là bị hù dọa mà!

      Thực trách Đổng Thiện Thiện tưởng tượng nhiều. Bởi vì mấy ngày trước, lúc ấy gặp Thẩm Mộ Ngạn, cũng là tình trạng như vậy, thậm chí có lẽ còn có tiền đồ bằng Cố Phán đâu.

      Đổng Thiện Thiện theo mẹ lớn lên ở nhà họ Thẩm, nhưng thời điểm nhìn thấy người cả Thẩm Mộ Ngạn này lại có thể đếm được đầu ngón tay. Có lẽ bởi vì tuổi tác cách nhau quá xa, lúc ấy còn nghịch bùn, người ta theo sau lưng người lớn học quản lý công ty như thế nào rồi. mới lên đại học, người ta thành người thừa kế di chúc, là người nắm quyền danh chính ngôn thuận của Thẩm thị.

      thường xuyên tiếp xúc tạo thành cảm giác xa cách giữa hai em, cộng thêm lạnh nhạt từ trong xương tủy của Thẩm Mộ Ngạn cùng khí thế của người ở địa vị cao lâu, những thứ này cộng lại, đều trở thành nguyên nhân khiến Đổng Thiện Thiện nhìn thấy tay chân cứng ngắc, da đầu tê rần.

      Cho nên giờ phút này, ấy nhìn thấy Cố Phán hơi có vẻ khác thường, hận thể điên cuồng gật đầu với ——

      Chị em tốt cố chịu đựng! Tớ hiểu cậu!

      Hiểu hiểu, ấy cũng dám làm cái gì để giải quyết cảm giác ngạt thở tại trường, thế là chỉ có thể lặng lẽ sáp lại gần bên cạnh Cố Phán, giống như học sinh tiểu học xếp hàng chờ lần lượt bị giáo huấn, chờ người cả kia lên tiếng.

      Ánh mắt Thẩm Mộ Ngạn chỉ dừng lại hai ba giây người Cố Phán, sau đó liền nhìn về phía Đổng Thiện Thiện.

      tâm mà , tướng mạo của Thẩm Mộ Ngạn xác thực rất được

      Đàn ông bình thường nếu màu da quá trắng, cho người ta loại ảo giác quá nữ tính. Vấn đề này xuất người , lại chỉ khiến người ta cảm thấy tự phụ dễ nhìn.

      Hốc mắt của xem là sâu, nhưng con ngươi lại đen nhánh. Phối hợp với biểu cảm hờ hững lạnh nhạt quen có của , liền cho người ta loại... như thế nào đây, chính là loại cảm giác rất cao cấp kia.

      Giống như siêu phẩm nước ngoài ở tường của quầy chuyên doanh, chỉ phô bày phần của nhân vật chính, toàn thân dưới đều viết đầy khí chất "Người bình thường đừng vọng tưởng có được ta, các ngươi xứng".

      Cố Phán rất bình tĩnh liếc nhìn người đàn ông ở đối diện, trong lòng lại ngừng rơi lệ. Hu hu hu Gương mặt này, cmn ai chịu nổi chứ! Lần này nếu ai lại mắng chửi mình chỉ biết thưởng thức vẻ đẹp dung tục, thấp kém, hợp thời, mình phải liều với kẻ đó!

      Đổng Thiện Thiện quả thực nhàn hạ, thoải mái của Cố Phán. ấy nhịn xuống run rẩy dưới đáy lòng, vừa muốn gì đó, Thẩm Mộ Ngạn bất chợt vào lúc này mở miệng.

      "Mẹ em và bạn trai mới quen du lịch nước ngoài nửa năm, trước khi giao phó em cho ."

      Trong lời của người đàn ông chút ấm áp hay ngập ngừng, giống như là đứng ở trước mặt ta phải em , mà là cấp dưới vậy.

      Đổng Thiện Thiện có chút mơ màng: "Dạ?"

      Thẩm Mộ Ngạn cho bất kỳ thời gian điều chỉnh gì, tiếp tục bình tĩnh : "Vì thế hi vọng, loại chuyện kích động như hôm nay, sau này nên xuất nữa."

      xong lời này, ánh mắt của lại từ bên phía Đổng Thiện Thiện nhìn về phía Cố Phán.

      Mắt Cố Phán vô thức nháy cái, có chút phản ứng kịp. Ách, nên mỉm cười ? Hay là tiếp tục giống như bây giờ bình tĩnh đối mặt? Hay là...

      Tư tưởng hoạt động mới hai giây, còn chưa nghiên cứu ra kết quả gì, ánh mắt của người đàn ông ở đối diện dời rồi.

      Nếu đổi lại là lúc trước, Cố Phán khẳng định phải mắng người ta từ trong ra ngoài là có lễ phép, có giáo dục, có tố chất. Nhưng hôm nay, lúc người này là người đàn ông ở đối diện, ha ha ——

      awsl (dễ thương quá, tôi chết mất thôi)! Đây là người đàn ông đặc biệt thế nào chứ! Đối mặt với sắc đẹp cũng dừng lại thêm chút! là ga-lăng lịch mà! Cố An Nam mau kiếm tiền, em muốn mua người đàn ông này về nhà!

      ...

      Đổng Thiện Thiện cũng ngốc, ngụ ý của ông cả lạnh lùng-boy cấp bậc nam thần này ấy nghe hiểu được. Bên mấy lời hay dịch ra chút đại khái chính là "Ông đây bề bộn nhiều việc, ông đây rảnh, ông đây tuyệt muốn thu thập cục diện rối rắm cho ngươi, cho nên ngươi tốt nhất tự hiểu chút bằng đừng trách ông đây để ý đến tình thân giả tạo ít đến đáng thương giữa chúng ta ".

      Đổng Thiện Thiện ỉu xìu, lôi kéo tay Cố Phán, quyết định cúi đầu trước thực.

      "Vâng, cả, em biết rồi."

      Dường như là mục đích đạt được cũng muốn nhiều lời thêm nữa, Thẩm Mộ Ngạn đứng dậy, nhận lấy áo khoác của mình từ trong tay Lý Trì, nhìn các nữa, mà : " cùng xuống lầu, đưa bọn em về nhà."

      Cố Phán vẫn mực yên tĩnh giữ chức bình hoa, vừa nghe xong lời này, nai con trong lòng lại nhảy nhót tưng bừng mở Hội thi thể dục thể thao lần hai, phản ứng tự nhiên cũng hơi lớn hơn vừa mới rồi chút, bàn tay nắm lấy tay của Đổng Thiện Thiện, nhịn được lại xiết chặt hơn.

      Động tác này ở trong mắt chị em tốt, chính là căng thẳng mà!

      Đổng Thiện Thiện cuống lên, bản thân phải chịu đựng dòng nước lạnh quấy nhiễu cũng thôi, ấy sao có thể để chị em tốt theo mình cùng chịu khổ chứ!

      Thế là ấy lấy hết can đảm, lần đầu tiên biểu giống như nữ chiến sĩ: "Cái đó..."

      Thẩm Mộ Ngạn gì, chỉ quay đầu cho ấy ánh mắt.

      Đổng Thiện Thiện đánh tiếng trống nâng cao sĩ khí ở trong lòng, ngược dòng nước, đón lấy ánh mắt của Thẩm Mộ Ngạn, câu rất lớn tiếng: "Chúng ta..."

      "..."

      "Chúng ta có thể đóng gói phần đồ ngọt ?" Hu hu hu, người chị em, xin lỗi, ấy làm được! !

      Cố Phán ở bên cũng kinh ngạc, chăm chú nhìn ấy chút, trong ánh mắt trần đầy ý "Người chị em, cậu tấu hài đấy à?"

      Lý Trì phản ứng rất nhanh, gọi điện thoại thông báo cho người phục vụ, qua bao lâu, người phục vụ liền đưa lên hai túi đồ được đóng gói.

      Túi đồ là chất liệu rất tinh xảo làm từ giấy dai, vị trí trung tâm ở mặt in Logo của nhà hàng, nhìn qua súc tích lại hào phóng.

      Lý Trì đưa phần trong đó cho Đổng Thiện Thiện trước, rồi đưa phần khác tới trước mặt Cố Phán.

      Cố Phán rất thận trọng đón lấy, hơi gật đầu lời cảm ơn, giơ tay nhấc chân, mang phong thái thượng lưu mà lão phật gia nhà dạy bảo phát huy vô cùng tinh tế.

      —— ——

      Sau đó Đổng Thiện Thiện liền tiến hành đến cùng kịch bản hi sinh chị em tốt, thành toàn bản thân. Lúc Lý Trì lái xe đến cửa khách sạn, ấy cũng ngay lập tức lựa chọn nhảy lên vị trí kế bên lái xe.

      Khi đó Thẩm Mộ Ngạn ngồi vững vàng ở ghế sau, dáng vẻ ung dung bình tĩnh. Mà sau khi Đổng Thiện Thiện nhảy lên ghế lái phụ, ngay lập tức khóa cửa xe, nằm bò lên cửa sổ nhìn phản ứng của chị em tốt.

      Nhìn từ góc độ của ấy, có thể nhìn thấy Cố Phán hít hơi sâu, dáng vẻ giống như là căng thẳng tới cực điểm.

      Trong lòng ấy nỡ, nhưng lại sợ nhận được ánh mắt lên án của chị em tốt, nên căn bản dám nhìn lên , ánh mắt mực dừng lại ở gần phần bụng của Cố Phán.

      Cố Phán căn bản đoán được suy nghĩ trong đầu Đổng Thiện Thiện sắp cong thành Cửu Liên Hoàn, tràn ngập trong đầu đều là nghĩ ——

      【Chị em tốt của mặc dù vừa rồi nhìn qua giống như mất trí, nhưng thời điểm then chốt vẫn là rất đáng tin cậy, còn biết cho và đầu tường mới cơ hội ngồi gần nhau. 】

      【 Có điều, sớm biết gần đầu tường mới như vậy, bát mì vằn thắn ở câu lạc bộ kia nên ăn. Còn nữa, vừa nãy nên mượn cớ nhà vệ sinh trang điểm, tại cái mặt mộc này gặp đầu tường, còn gần như vậy cũng quá kích thích ! 】

      Nghĩ tới đây, vô thức thoáng nhìn về bên phía Đổng Thiện Thiện, lại phát ánh mắt của ấy mực quanh quẩn gần bụng dưới của .

      Ánh mắt của Cố Phán thoáng dừng lại ——

      【 Đổng Thiện Thiện mực nhìn bụng dưới của làm gì? Lẽ nào hít vào chưa đủ lực, vẫn nổi lên rất ràng? 】

      Nghĩ tới đây, Cố Phán im lặng, vẻ mặt hờ hững, lại hít hơi sâu.
      Last edited: 1/2/20

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :