1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Cường Yêu, Độc Nhất Vô Nhị Giữ Lấy - Thiên Hạ Thái Bình Thất Thất (112.2/158 + PN) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. rina93

      rina93 Well-Known Member

      Bài viết:
      7,489
      Được thích:
      6,863
      Chương 63.4:

      Mỗi chuyện xảy ra với An Noãn đều qua khỏi mắt Mạc Trọng Huy, tất cả đều có Trương Húc thông báo cặn kẽ lại, An Noãn ở nhà Thường Tử Phi đêm, Mạc Trọng Huy tức giận.

      Trương Húc bị doạ đến mất hồn, cẩn thận giải thích: "Mạc tiên sinh, tôi nghĩ An tiểu thư và Thường Tử Phi xảy ra chuyện gì, bởi vì Thường Tử Phi say bất tỉnh nhân bị đưa về nhà."

      " tại những lời này có ý nghĩa gì nữa, tôi để cho cậu quan sát theo dõi, cậu lại chờ mọi chuyện phát sinh mới về cho tôi biết kết quả?"

      "Thực xin lỗi Mạc tiên sinh, tôi nghĩ khuya như vậy An tiểu thư còn gặp Thường Tử Phi."

      "Cậu câm miệng." Mạc Trọng Huy lạnh lùng ngắt lời ta.

      Dừng chút, Mạc Trọng Huy mới lấy lạnh bình tĩnh
      tiếp: “ ấy bây giờ ở đâu?”

      “An tiểu thư về nhà.”

      Mạc Trọng Huy liền lên xe về hướng nhà An Noãn, nha đầu kia biết suy nghĩ, khóa lại là được. bao lâu xe của Mạc Trọng huy dừng trước cửa nhà An Noãn. Vài động tác mở được cửa.

      An Noãn sợ hãi nổi giận mắng: “Mạc Trọng Huy, vào bằng cách nào?”

      “Em nghĩ ăn trộm vào tiệm trộm đồ?”

      An Noãn lười phải đôi co với , lạnh lùng hỏi: “ có việc gì sao? Luôn như vậy xông vào nhà người khác tốt lắm đâu.”

      Mạc Trọng Huy cười lạnh, châm chọc: “ phải đêm qua em cũng tới nhà trọ của Thường Tử Phi sao, nam quả nữ ở chung phòng, các người làm gì?”

      An Noãn kinh ngạc, Mạc Trọng Huy tiểu nhân nham hiểm, cho người theo dõi . để ý tới câu hỏi của mà hỏi ngược lại: “ nghĩ hai người chúng tôi ở chung phòng làm gì? Cũng giống như và Hà Tư Kỳ khi ở chung với nhau, các người làm gì?”

      Ánh mắt Mạc Trọng Huy tối dần, lạnh lùng cảnh cáo: “Đừng cố gắng chọc giận .”

      An Noãn mím môi, quan tâm đến lời cảnh cáo của , lạnh lùng đuổi khách: “Mạc Trọng Huy, , cứ vào nhà tôi như vậy, tôi có thể báo cảnh sát.”

      Mạc Trọng Huy ngồi xuống giường, chút để ý : “Em gọi vệ sinh, gọi luôn cả phóng viên, đem việc làm cho lớn lên, làm cho cả Giang thành đều biết em là người phụ nữ của Mạc Trọng Huy , xem về sau có ai dám hẹn hò với em ?”

      “Mạc Trọng Huy, …!” An Noãn tức đến ra lời.

      “Mạc Trọng Huy, rốt cuộc muốn gì?”

      Mạc Trọng Huy đưa tay nâng cằm lên, ánh mắt hung ác nhìn chằm chằm , nguy hiểm gằn từng tiếng: “An Noãn, em năm lần bảy lượt khiêu chiến nhẫn nại của . rồi, đừng để bất cứ người đàn ông nào đụng vào người em, em vậy mà còn dám gặp Thường Tử Phi, em nghĩ dám giết ta sao, nghĩ buông tha em sao.”

      “Mạc Trọng Huy, tôi sao? An Noãn đột nhiên trầm giọng khẽ hỏi.

      Mạc Trọng Huy giật mình.

      “Mạc Trọng Huy, thái độ của như vậy, là tôi sao?”

      Ánh mắt Mạc Trọng Huy lóe lên, có trả lời.

      “Nếu tôi, năm đó vì sao đối với tôi như vậy? Mạc Trọng Huy, chuyện xảy ra trước đây đều là ngoài ý muốn, cho tôi biết , cái gì gọi là ngoài ý muốn. ở trong lễ đính hôn của chúng ta cùng Hà Tư Kỳ ở giường? Là ngoài ý muốn đẩy cha tôi vào chỗ chết sao? Là ngoài ý muốn đẩy tôi vào tù cũng lần đến thăm tôi?”

      An Noãn cứ hỏi, Mạc Trọng Huy lại chống đỡ được.

      “Mạc Trọng Huy, tại còn mặt mũi nào đứng trước mặt tôi, thể sắt thề son rất tôi, sợ thiên lôi đánh sao? Hà Tư Kỳ mang thai con vẫn ở bệnh viện, tôi chưa gặp người đàn ông nào có trách nhiệm như .”

      Mạc Trọng Huy lần đầu tiên bị An Noãn mắng tới tấp, lời cũng được, quay mình rời .

      lịch sử tin nhắn
      ------

      Giang Thiến Nhu từ lúc ở nhà hàng thấy Thường Tử Phi và An Noãn từ trong toilet ra, môi hai người còn sưng tấy khả nghi, nhưng Thường Tử Phi hoàn toàn có giải thích với . Trong lòng vẫn nuốt trôi chuyện này, nhưng tìm thấy Thường Tử Phi, cơn giận này có lớn cỡ nào cũng phát tiết được.

      đến Thường gia chuyến, Nghê Tuệ làm giải phẫu xong luôn ở nhà an dưỡng, như con dâu hiền có thời gian đều lui tới thăm hỏi, hai lão nhân gia đều thấy hiếu thảo, nhưng Thường Tử Phi chút cũng cảm kích.

      Giang Thiến Nhu ngồi bên giường Nghê Tuệ gọt táo, nghĩ đến bản thân cẩn thận đứt tay, máu tươi chảy ròng ròng, làm Nghê Tuệ đau lòng muốn chết, lo lắng: “Nha đầu, con sao vậy? Có phải có tâm hay ? Hôm nay nhìn con cả người an, Tử Phi khi dễ con sao?”

      Nước mắt Giang Thiến Nhu lập tức chảy ra, yên lặng rơi xuống.

      Chuyện này càng làm Nghê Tuệ đau lòng, nắm tay : “Đứa này, Tử Phi làm gì con, cho bác biết, bác lấy lại công đạo cho con.”

      Giang Thiến Nhu đem chuyện ở quán bar thêm mắm dặm muối kể qua lần, vừa vừa khóc, nhìn qua muốn bao nhiêu ủy khuất liền có bấy nhiêu.

      Nghê Tuệ vừa nghe, tức giận đến đem chén sứ đầu giường đập xuống, lời dơ bẩn mắng ra miệng: “An Noãn này là con hồ ly tinh biết xấu hổ, làm gì cũng quên câu dẫn đàn ông. Con yên tâm, bác nhất định làm chủ cho con.”

      Giang Thiến Nhu chớp chớp mắt, nghẹn ngào : “Bác , có lẽ là hiểu lầm, con cũng tận mắt thấy bọn họ thế nào.”

      “Còn phải tận mắt sao, con nha đầu đê tiện này giống mẹ ta, con cũng biết mẹ của ta lúc trước câu dẫn cha ta như thế nào.”

      Giang Thiến Nhu dừng lại chút, nhìn trong mắt Nghê Tuệ tràn đầy tức giận, trong lòng đắc ý.

      “Bác Nghê, bác với An Noãn cũng Tử Phi, sao lại giành Tử Phi với con?”
      Last edited by a moderator: 20/3/15
      AnAn thích bài này.

    2. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 63.5:

      " ta hại Tử Phi của nhà ta mà, tìm được người nào tốt hơn so với Tử Phi, liền giữ chặt lấy Tử Phi nhà ta. Con ta đáng thương, biết trúng phải bùa mê của ta cho đến khi nào." Bà xong cảm thấy hận An Noãn, cầm tay Giang Thiến Nhu tiếp: "Thiến Nhu, Tử Phi lựa chọn con, chỉ cần An Noãn quyến rũ, Tử Phi làm chuyện có lỗi với con. Con hãy xem chừng Tử Phi tốt, đừng cho nó có cơ hội tiếp xúc với tiểu tiện nhân An Noãn."

      Giang Thiến Nhu cúi đầu khổ sở : " mấy ngày con gặp Tử Phi, ấy đến công ty cũng đến tìm con."

      "Đây cũng phải là cách, chờ đính hôn xong, hai đứa ở chung nhà, mọi chuyện cứ để bác an bài."
      --

      Nghê Tuệ thông qua Thường Bách kêu An Noãn đến nhà ăn cơm, Thường Bách vui vẻ gọi điện cho An Noãn, lại vui vẻ chạy đến nhà hàng mua thức ăn.

      An Noãn vừa nghê dì Nghê gọi đến ăn cơm có chút hiểu, trong lòng yên, chẳng định phải là chuyện tốt. Quả nhiên vừa thấy sắc mặt Nghê Tuệ lập tức trầm xuống.

      "Dì Nghê, gần đây bận rộn công việc, cháu biết dì xuất viện, hy vọng dì trách cháu."

      Nghê Tuệ dương quái khí : " đương nhiên bận rộn rồi, vội vàng quyến rũ đàn ông."

      An Noãn giật mình, khó có thể tin nhìn vị trưởng bối trước mặt mình.

      "An Noãn, thủ đoạn quyến rũ đàn ông của tiến bộ, mê hoặc đàn ông luôn cả ông toilet công cộng, biết sau này còn tệ đến cỡ nào?"

      "Dì Nghê, dì hiểu lầm rồi, lần đó là .."

      " cần giải thích với tôi, là dạng người gì tôi rất ràng, có di truyền thà trung hậu của cha , nhưng lại thừa hưởng hạ lưu của mẹ , là đê tiện như nhau."

      Đầu óc An Noãn "Oanh" tiếng.

      "Dì Nghê, dì có thể mắng cháu, nhục nhã cháu, nhưng đừng động đến mẹ cháu."

      "Tôi so với hiểu mẹ hơn nhiều, mẹ là dạng người thế nào biết, nhưng mọi người ai cũng đều biết ta. Năm đó, ông ngoại phản đối mẹ với ba đến với nhau, nhưng mẹ vẫn bỏ nhà trốn với cha , chưa kết hôn , cái này phải hạ lưu là gì?"

      An Noãn chịu nổi nữa, xoay người bước .

      Nghê Tuệ lại gọi : " đừng , tôi còn có chuyện chưa xong."

      Bước chân An Noãn dừng lại, muốn nghe coi, bà ấy còn có lời gì dơ bẩn còn muốn ra miệng.

      "An Noãn, chuyện và Tử Phi cũng nên kết thúc . Thường gia chúng tôi bao giờ nhận loại phụ nữ hạ lưu như vậy làm con dâu, Thiến Nhu rất tốt, ấy và Tử Phi đính hôn, hai người ngay cả hôn môi cũng chưa có, đây là tố chất của thiên kim tiểu thư, so với , người từng ở tù, là người phụ nữ dơ bẩn."

      An Noãn cũng biết mình làm sao, đáy lòng lửa giận bùng lên, bất chấp tất cả, xoay người, đối diện với Nghê Tuệ mắng: "Tôi có dơ bẩn cỡ nào cũng bằng dì, cha tôi lúc còn sống, nhà của tôi có quyền có thế, bà đối với tôi thế nào, nịnh bợ tôi, lấy lòng tôi. Nhà của tôi xảy ra chuyện may, cha tôi tín nhiệm các người, nhưng ngay cả lời tốt cho ông ấy các người cũng chưa từng , còn hận thể bỏ đá xuống giếng. Tất cả tôi đều biết, đều thấy, nhưng tôi so đo với bà, vì tôi vẫn xem bà là trưởng bối. Nhưng tại, bà xứng, loại người như bà nịnh hót, ham mộ hư vinh, chỉ vì người phụ nữ trước mặt, bà xứng được tôi tôn trọng."

      Nghê Tuệ tức đến thở cũng muôn nổi.

      "Bác , bác làm sao vậy?" thanh kiều mị Giang Thiến Nhu vang lên sau lưng, thân người mảnh khảnh lập tức chạy đến giường, vuốt lưng Nghê Tuệ.

      An Noãn xoay người nhìn thấy Thường Bách, Thường Tử Phi, Thường Hinh đều ở đó.

      "Cha, , tại các người biết An Noãn là dạng người gì rồi chứ."

      mặt Thường Bách có khiếp sợ, có thất vọng, có bi thống. Ánh mắt Thường Tử Phi vẫn nhúc nhích nhìn chằm chằm , giống như người xa lạ.

      An Noãn chạy khỏi Thường gia, đây là Nghê Tuệ tỉ mỉ bày tuồng kịch này, phối hợp diễn xong rồi, cũng còn cần thiết nữa.

      Sau khi An Noãn rời , Thường Tử Phi cũng xoay người bỏ .

      Nghê Tuệ lớn tiếng kêu: "Con còn muốn đâu? ta khi dễ mẹ của con như vậy, con còn muốn đuổi theo ta?"

      "An Noãn phải là người như thế." TT mực khẳng định.

      Nghê Tuệ lại bị tức đến thở gấp gáp: "An Noãn phải như vậy, ý của con là mẹ dơ bẩn, nịnh hót, ham mộ hư vinh, chỉ vì cái trước mắt?"

      ", có bị gì ? Những lời An Noãn vừa phải là nghe, sao còn giúp cho ta."

      "Con muốn yên tĩnh chút."

      Thường Tử Phi lạnh lùng xong, lập tức rời khỏi biệt thự.

      Sau khi Thường Tử Phi , Giang Thiến Nhu cũng đuổi theo.

      Mắt thấy ngồi xe, Giang Thiến Nhu chặn trước đầu xe.

      xuống xe, lạnh lùng quát: "Cút."

      "Thường Tử Phi, muốn đâu? An Noãn nhục mạ bác như vậy, còn muốn đuổi theo sao?"

      Thường Tử Phi cười lạnh, thản nhiên : "Giang Thiến Nhu, tôi biết An Noãn hai mươi năm, ấy là loại người nào tôi rất . Tôi với mặc dù biết nhau chưa bao lâu, là dạng người gì tôi cũng rạng. Bất luận trong tương lai tôi kết hôn với ai, địa vị An Noãn trong lòng tôi cũng ai thay thế được. hiểu chưa?"

      "An Noãn, rốt cuộc ta có gì tốt, đáng cho làm tất cả vì ta? Em mới là vị hôn thê của . Thường Tử Phi, có thể mở mắt nhìn em xem. Em như vậy, trong mắt có em hay ?"

      "Thực xin lỗi, tim người rất , chỉ có thể chứa được người."

      --

      Thường Tử Phi lái xe, ở ngã rẽ tìm được An Noãn, người phụ nữ này cứ như vậy ngồi ở ven đường, bộ dáng gầy yếu, giống như cơn gió cũng có thể thổi bay .

      Xe dừng lại trước mặt, An Noãn quật cường nhìn người đàn ông trong xe.

      Cuối cùng Thường Tử Phi thỏa hiệp xuống xe, từng bước đến trước mặt .

      "Ngây ngốc ngồi đây làm gì? Lên xe."

      An Noãn ngẩng đầu lên nhìn , cúi đầu hỏi: "Tôi chửi mẹ như vậy, đều nghe được, trách tôi sao?"

      nhịn được đưa tay vuốt tóc , sủng nịch : "An Noãn, nếu hiểu em, uổng phí sống hai mươi năm qua."

      An Noãn nở nụ cười, cười đến sang sảng.

      Xe vững vàng chạy đường, Thường Tử Phi thản nhiên hỏi: "Hôm nay là ủy khuất cho em."

      "Đúng vậy, dì Nghê chỉ có vũ nhục tôi, mà còn vũ nhục mẹ tôi. Ở trong lòng tôi, mẹ là người phụ nữ vĩ đại, vì nên liều lĩnh, vì tôi mất sinh mạng của mình. Cha và mẹ đều giống nhau, tôi là sinh mạng của hai người. Tôi có thể tha thứ dì Nghê nhục nhã tôi, thậm chí đánh tôi cũng sao, nhưng tôi cách nào chịu được, dì ấy nhục nhã mẹ tôi."

      Lúc này Thường Tử Phi cũng biết phải gì, nha đầu này luôn làm cho người ta cảm thấy đau lòng.

      "Thường Tử Phi, Giang Thiến Nhu phải là người phụ nữ tốt, nếu lấy ấy, về sau hạnh phúc."

      Thường Tử Phi bất đắc dĩ cười, thản nhiên : "Em cũng , vậy còn khôn g mau đoạt lại, giải cứu cho ."

      An Noãn ca thán: "Dì Nghê quá lợi hại, tôi phải đối thủ của dì, hay là thôi . Tôi tình nguyện tìm người bình thường, cha mẹ chồng tương lai coi tôi như con mà đối đãi."

      Lòng Thường Tử Phi tràn ngập chua xót.

      "An Noãn, người em phải gả là , phải cha mẹ , vì sao lại rối rắm chuyện đó."

      An Noãn lắc đầu, nghiêm trang :" được, cũng hoài nghi tôi. Hơn nữa, gả cho thực có cảm giác an toàn."

      Thường Tử Phi bị chọc tức, câu cũng nên lời.
      Last edited by a moderator: 21/3/15
      AnAnthienbinh2388 thích bài này.

    3. Nữ Lâm

      Nữ Lâm Well-Known Member

      Bài viết:
      23,871
      Được thích:
      22,184
      Chương 63.6:

      Bên kia, hôm nay Hà Tư Kỳ xuất viện, về nhà tiếp tục dưỡng thai. Nhưng từ hôm đó đến nay, Mạc Trọng Huy cũng có xuất . lòng tránh mặt , đưa tay xoa bụng, đem nước mặt uỷ khuất nuốt xuống.

      "Trương trợ lý, Mạc Trọng Huy có ở Giang thành sao?"

      Trương Húc ấp úng : "Mạc tiên sinh Bắc Kinh rồi."

      Hà Tư Kỳ cười lạnh: "Trương trợ lý, dối cũng phải sao nghe cho đúng, Mạc Trọng Huy nơi đâu cũng có thể đến, duy nhất Bắc Kinh thể nào."

      "Tôi cũng biết, chỉ nghe Mạc tiên sinh với tôi như vậy."

      Hà Tư Kỳ nhìn ngoài cửa sổ, cúi đầu : " cho tôi biết , thời gian gần đây Mạc Trọng Huy có tìm An Noãn ?"

      Trương Húc lắc đầu, suy nghĩ chút rồi trả lời: "Sinh hoạt cá nhân của Mạc tiên sinh tôi cũng , khi tôi ở bên cạnh ngài ấy đều là ở công ty."

      Hà Tư Kỳ châm chọc: "Trương trợ lý, trợ lý tốt, khó trách tại sao Mạc Trọng Huy luôn tín nhiệm , có chuyện gì đều gọi ."

      Trong biệt thự to lớn này, Hà Tư Kỳ cảm thấy lạnh hơn, mấy tháng ngắn nhủi, cuộc sống của trãi qua nhiều biến hóa lớn. Mạc Trọng Huy thương chìu chuộng , ở Giang Thành, vốn có gì muốn mà được. Mạc Trọng Huy sủng đến cỡ nào, có nhìu đêm Mạc Trọng Huy công tác nơi khác, buổi tối gọi điện về cho , ngủ được, Mạc Trọng Huy lập tức bỏ hết công việc, suốt đêm chạy về Giang thành.

      biết, ngày trước, luôn dung túng , chỉ là vì chị. đem trở thành Hà Tư Nghiên thứ hai.

      Nhưng từ khi An Noãn xuất , tất cả thay đổi.

      Ngồi trước bàn trang điểm, nhìn trong gương khuôn mặt mình rất giống Hà Tư Nghiên, cho nên mới được Mạc Trọng Huy ưu ái. Nhưng tại, ngay cả gương mặt Hà Tư Nghiên cũng còn dùng được sao?

      "Tiểu thư, có tin tức ở Bắc Kinh."

      Người hầu bên cạnh vẻ mặt thần bí với .

      "Chuyện Mạc tiên sinh bị thương, Mạc lão gia bên kia biết, thời gian trước Mạc tiên sinh có về Bắc Kinh xử lý biệc này."

      Ánh mắt Hà Tư Kỳ ảm đạm, cắn răng : " ấy gạt tôi thăm chị tôi, tin tức có là ai làm ấy bị thương ?"

      Người hầu nữ dừng chút, vẻ mặt phức tạp : "Là An Noãn, Mạc tiên sinh về Bắc Kinh chính là cầu tình với Mạc lão gia, xin Mạc lão gia buông tha An Noãn."

      Hà Tư Kỳ đột nhiên cười chế giễu ra tiếng, tiếng cười rất là châm chọc.

      "Quả nhiên là An Noãn, ấy chịu thừa nhận trước mặt tôi là An Noãn làm ấy bị thương, lúc chị tôi chết, ấy qua cả đời này cũng về Mạc gia."

      "Tiểu thư, đừng tức giận, Mạc tiên sinh nhất thời chỉ bị mê hoặc, chờ khi sinh đứa , Mạc tiên sinh nhất định ở bên cạnh , trở về với ."

      Hà Tư Kỳ sờ sờ lên bụng mình, thầm: "Con của tôi thiếu chút là bị An Noãn hại chết, cha của đứa cũng xém chút bị An Noãn giết chết, là sao chổi, nếu còn ta, tôi ngày cũng được yên lành. Cục cưng, mẹ nhất định để con chịu uỷ khuất, nhất định đem người phụ nữ kia trảm thảo trừ căn."

      Người hầu nữ nhìn đến ánh mắt Hà Tư Kỳ chỉ toàn tơ máu, hoảng sợ, cẩn thận hỏi: "Hà tiểu thư, tính làm gì?"

      "Tôi muốn giết chết An Noãn, tôi muốn ta vĩnh viễn còn là mối đe dọa tôi nữa."

      "Tiểu thư..."

      "Chỉ cần còn con tiện nhân kia, trong mắt Mạc Trọng Huy có tôi và đứa bé tồn tại, vì cục cưng của tôi, tôi nhất định phải giết chết ta, giết chết người phụ nữ hạ lưu kia."
      --

      An Noãn ở trong tiệm lúc này củng hắt xì vài cái.

      La Hiểu Yến trêu chọc : " phải là người đàn ông nào về em chứ? Noãn Noãn, em mau cho chị biết, em trêu chọc đến ai rồi?"

      An Noãn nhìn cái, lười phải quan tâm đến .

      "Đúng rồi, lần trước Elle giới thiệu em họ của ấy cho em thế nào, thấy em nhắc tới?"

      "Ừ, hy vọng, người ta thích em từng ngồi tù."

      La Hiểu Yến chửi câu thô tục, lòng đầy căm phẫn mắng: "Ở tù làm sao? Người từng ở tù qua đều là người xấu sao?"

      An Noãn bất đắc dĩ : "Ở trong mắt bọn họ, chúng ta chính là người xấu, hơn kém người xấu."

      La Hiểu Yến an ủi : "Noãn Noãn, em đừng buồn, người đàn ông kia ghét bỏ em, vì ta có mắt nhìn. Chúng ta từ từ tìm, nhất định có thể tìm thấy, người toàn tâm toàn ý với tốt với chúng ta."
      Last edited by a moderator: 25/3/15
      AnAnthienbinh2388 thích bài này.

    4. thienbinh2388

      thienbinh2388 Active Member

      Bài viết:
      277
      Được thích:
      182
      Sao lau co chuong boi vay ban

    5. Lonna

      Lonna Member

      Bài viết:
      56
      Được thích:
      38
      Nàng bỏ truyện luôn rồi hả nàng

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :