1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Cường Yêu, Độc Nhất Vô Nhị Giữ Lấy - Thiên Hạ Thái Bình Thất Thất (112.2/158 + PN) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 102.4

      Editor: Trương Nguyễn

      Thẩm Thần Phong nghe theo, :” được, hôm nay cùng em, đến đâu cũng tháp tùng, nếu xảy ra chuyện gì, cũng biết ăn thế nào với lão tử gia đây.”

      “Em định ở lại Giang thành vài ngày, cứ yên tâm , sao đâu.”

      được, hôm nay em đến đâu, đến đấy.”

      An Noãn nổi giận, gào thét:“Thẩm Thần Phong, phiền phức, em chỉ muốn yên tĩnh chút, muốn có người theo.”

      Thẩm Thần Phong nhìn hình dáng quật cường của , bất đắc dĩ thở dài.

      Lấy điện thoại gọi cho Mạc Trọng Huy, với đầu dây bên kia:”Người em, tôi cho cậu cơ hội làm hùng cứu mĩ nhân.”

      An Noãn đến Giang thành, chẳng bao lâu máy bay đến nghĩa trang, vốn dĩ là mộ của cha mẹ ở ngay cạnh nhau, giờ cũng chỉ còn cái lẻ loi mình.

      Quỳ xuống trước bia mộ, nước mắt nhanh chóng chảy ra.

      Tình cảm của đối với mẹ vốn có được qua lời kể của cha, khi cha còn sống vẫn luôn với , mẹ là người phụ nữ rất xinh đẹp và lương thiện, thương vô cùng. Nhưng ở trong lòng An Noãn, người nhất vẫn mãi là cha.

      Ông ấy tự bầu bạn với chính mình hai mươi năm qua, cũng chính ông ấy vừa làm cha lại vừa làm mẹ.

      “Cha,con xin lỗi... xin lỗi, là do con quá vô dụng, con thể ngăn cản bọn họ đem mẹ rời xa người, con , ...rất vô dụng.”

      --

      Từ lúc Mạc Trọng Huy chuyện điện thoại cùng với Thẩm Thần Phong trong lòng bắt đầu yên.

      Hai ngày nay đột nhiên bệnh tình của lão tử gia chuyển biến xấu , thời gian tỉnh táo càng ngày càng ít, đa phần đều ở trong tình trạng mê man. Mọi người trong nhà dám đâu, cả ngày ngồi chờ ở bệnh viện. Bác sĩ , cũng này hai ba ngày rồi.

      Thẩm Thần Phong gọi điện cho biết, Thẩm gia đem mộ Thẩm Diệc Như về, lại đem mộ của cha mẹ An Noãn tách ra. Thẩm Thần Phong còn cho biết, bây giờ tâm trạng của An Noãn được ổn cho lắm, muốn mình Giang thành.

      Rốt cuộc cũng thể bỏ được An Noãn, Mạc Trọng Huy quyết định đến Giang thành.

      Đường Tĩnh Vi thấy cầm chìa khóa xe, căng thẳng hỏi:”Huy nhi, con muốn đâu?”

      “Mẹ, con muốn xử lí chút việc.”

      “Khi nào trở về? Ngộ nhỡ gia gia tỉnh dậy mà thấy con, rất đau khổ.”

      Mạc Trọng Huy nhìn lão tử gia mê man nằm giường bệnh, mím môi, trầm giọng :“Mẹ, nếu gia gia tỉnh lại, xin hãy với ông, nhất định phải chờ con trở lại.”

      “Huy nhi, khôngđược, con thể rời .”

      Mạc Bình Sơn cũng tới, xanh mặt quát :”Còn có chuyện gì quan trọng hơn chuyện của gia gia con sao?”

      Lí Hân Như thấy Mạc Trọng Huy bị mắng, tới an ủi , kéo tay :“Huy, muốn làm gì, để em giúp , đừng rời khỏi bện viện, gia gia có thể tỉnh lại bất cứ lúc nào, đến lúc đó thấy , ông thấy nuối tiếc.”

      “Mẹ, xin hãy với gia gia, nhất định phải chờ con trở lại.”

      Mạc Trọng Huy quan tâm mọi người phản đối, lập tức rời khỏi bệnh viện.

      --- ------ ------ ------ ------ ------ ----

      Ngồi trực thăng đến Giang thành, tâm trạng của Mạc Trọng Huy rất phức tạp, từng nghĩ rằng đời này cũng còn cam đảm để đén vùng đất này nữa ,vậy mà bây giờ trở lại, mọi thứ như được sắp xếp hết cả.

      Thoáng cái , đến mộ của An Hồng Minh.

      Đến nơi, từ xa nhìn thấy thân hình bé của An Noãn quỳ gối, bờ vai run run. Lòng Mạc Trọng Huy như cắt,may mắn vì ở đây, vào thời điểm mà cần có người bên cạnh an ủi, vỗ về nhất.

      An Noãn quỳ trước bia mộ, khóc đến còn sức lực. Đột nhiên, bờ vai có người chế trụ, xoay người lại, nhìn thấy Mạc Trọng Huy bên cạnh cũng quỳ xuống.

      “Sao lại tới đây?”

      Thanh của khàn khàn, cơ hồ phát ra tiếng .

      “Lo lắng cho em.”

      Đơn giản ba chữ, nhưng trái tim An Noãn như bị kim châm đâm vào.

      “Mạc Trọng Huy, người Thẩm gia quá đáng, đến cuối cùng, họ vẫn thể chấp nhận cha tôi, lại còn cố tình chia rẽ họ.Những người có tiền có thế như họ đều quá đáng, ích kỉ như vậy sao ?”

      Mạc Trọng Huy mím chặt môi, nhất thời cũng biết nên thế nào để an ủi , thậm chí còn biết phải gì để biện hộ cho chính mình.

      đau lòng lấy ngón cái launhững giọt nước mắt của , chưa thấy rơi nhiều nước mắt như vậy bao giờ.

      “Mạc Trọng Huy, tôi , rất vô dụng, tôi cũng như , ai trong bọn họ chịu nghe tôi cả.”

      trầm giọng an ủi :” sao đâu, sau khi trở về tôi cùng em thuyết phục lão tử gia, đưa mộ của cha em đến nghĩa trang Thẩm gia, lão tử gia rất mềm lòng, nhất định đồng ý.”

      đâu, ông ấy là con gười tàn nhẫn, năm đó có thể làm cho mẹ tôi đoạn tuyệt quan hệ với ông, bây giờ chắc chắn cũng dễ dàng thỏa hiệp.”

      “Lão tử gia rất thương em, nhìn em phải khổ sở như vậy, ông đồng ý. Ngoan, chúng ta ăn cái gì đó trước, em đến đây từ sáng sớm, cả ngày nay vẫn chưa ăn gì.”

      Chỉ cần nghĩ đến phải quỳ ở đây nửa ngày, tin liền đau như cắt.

      “Tôi muốn ăn, cái gì cũng muốn ăn, tôi chỉ muốn ở bên cạnh cha tôi mà thôi.”

      “Ngày mai tôi lại đến đây cùng em có được ?Bây giờ em cùng tôi ăn chút gì đó ,dạo gần đây dạ dày của tôi có chút thoải mái.”

      Mạc Trọng Huy đỡ đứng dậy, hai chân An Noãn do quỳ lâu,nên đứng nổi.

      Mạc Trọng Huy ôm , hận thể ôm chặt vào lòng.

      Qua hai phút, An Noãn nhàng đẩy ra:“Tôi có thể.”

      Họ ra khỏi nghĩa trang,tài xế chờ sẵn ở bên ngoài.

      An Noãn phát , đấy chính là tài xế của biệt thự trước đây, khắc kia, trong lòng có cảm giác nên lời.

      “Mạc tiên sinh, An tiểu thư, tôi nghĩ đời này còn có thể được gặp lại hai người.”

      Lên xe, còn chưa đến đâu, tài xế hỏi:“Mạc tiên sinh, về biệt thự sao? Mấy nữ giúp việc kia nghe hai người trở lại, chuẩn bị bàn ăn, tất cả đều là nnhững món mà cậu và tiểu thư An Noãn thích nhất.”

      Mạc Trọng Huy nhìn về phía An Noãn, như ngầm hỏi ý kiến của .

      “Tùy tiện đến khách sạn nào đó là được rồi.”

      Mạc Trọng Huy ánh mắt ảm đạm, phân phó tài xế khách sạn.
      Đến khách sạn, Mạc Trọng Huy mở bộ phòng, An Noãn lại ở bên cạnh ,“Mở hai bộ .”(Hu Hu ! Câu này khó quá, mình chẳng biết edit sao nữa, ai biết giúp mình nhé. Cmt phía dưới để mình biết và sửa chữa nha)

      Cuối cùng hay là nghe An Noãn , mở hai bộ.

      Tuy rằng biết Mạc Trọng Huy làm gì từ phía sau, nhưng vẫn cảm xấu hổ khi ở chung dưới mái hiên.

      Họ cùng ăn cơm, Mạc Trọng Huy rất đói bụng, ăn rất nhiều.Còn An Noãn ăn cái gì cũng vào. Cuối cùng Mạc Trọng Huy miễn cưỡng gắp cho chút đồ ăn, bắt phải ăn hết.

      Cơm nước xong, họ lại cùng siêu thị, mua đồ dùng sinh hoạt.

      Trong thời gian đó, điện thoại của Mạc Trọng Huy vang lên nhiều lần liên tiếp, An Noãn nhìn nhíu mày, nhưng cuối cùng cũng nghe máy.

      “Mạc Trọng Huy, nếu có việc, cứ về trước , tôi ở mình sao đâu,tôi ở lại vài ngày nữa trở về.”

      có gì đâu, tôi ở lại cùng em.”

      Mạc Trọng Huy tay đẩy xe, tay dắt tay kéo .

      An Noãn xấu hổ rút tay về,lấy đồ này đồ nọ.

      Mua xong đồ dùng sinh hoạt, khi họ trở về khách sạn cũng muộn rồi.

      An Noãn về phòng mình, Mạc Trọng Huy vẫn đứng ở ngoài cửa vào.
      Chris thích bài này.

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 102.5

      Editor: Trương Nguyễn

      Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, Mạc Trọng Huy nghe máy.

      Tiếng khóc của Đường Tĩnh Vi từ kia đầu truyền đến:“Huy nhi, con mau về , lão tử gia tỉnh rồi, ông ấy muốn gặp con, bác sĩ bất cứ lúc nào ông ấy cũng có thể ra (qua đời).”

      Tim Mạc Trọng Huy như bị bóp chặt.

      “Huy nhi, cho dù con có bao nhiêu chuyện quan trọng cũng thể quan trọng bằng lão tử gia.Ông ấy chỉ có tâm nguyện duy nhất trước khi chết là được nhìn con lần cuối cùng, mẹ xin con..xin con đấy, mau trở về .”

      Nghe điện thoại xong, Mạc Trọng Huy cũng trở về phòng mình,mà đến gõ cửa phòng An Noãn.

      Cửa mở ra, nhìn , bình tĩnh hỏi:“Có việc gì sao?”

      “Cho tôi vào phòng , tôi nhìn em ngủ rồi mới có thể an tâm quay về phòng mình.”

      An Noãn mím môi, nghiêm túc : “Mạc Trọng Huy, cần lo lắng cho tôi.”

      “Cho tôi vào .”Giọng trầm thấp nhắc lại lần nữa.

      An Noãn cho vào.

      dùng tốc độ nhanh nhất vào phòng tắm để tắm rửa, sau đó lên giường.

      “Tôi ngủ rồi, cũng mau nghỉ ngơi .”

      --- ---------
      giường, An Noãn tài nào ngủ được.

      Đột nhiên Mạc Trọng Huy lại chạy tới Giang thành, An Noãn biết nguyên nhân nhất định là do Thẩm Thần Phong gây ra.Thời gian Mạc lão gia sống cũng còn nhiều lắm, An Noãn nên chiếm thời gian của nữa.Nếu vẫn còn ở Giang thành, Mạc Trọng Huy chắc chắn .

      Suy nghĩ cả đêm, sáng sớm hôm sau tìm Mạc Trọng Huy.

      Gõ cửa vài cái, Mạc Trọng Huy mới ra mở cửa. Vừa mới tắm rửa, quần áo còn chưa kịp mặc, nửa thân dưới chỉ có chiếc khăn tắm quấn quanh, nửa thân cũng mặc gì, những giọt nước còn sót lại chảy xuống trước ngực.

      An Noãn đỏ bừng mặt,vội vã quay mặt ra nhìn nữa.

      “Chờ tôi chút, tôi thay quần áo.”

      Mạc Trọng Huy về phòng, chỉ trong chốc lát mặc quần áo chỉnh tề ra.

      ăn bữa sáng trước , ăn xong tôi lại đưa em đến nghĩa trang của cha em để thăm ông.”

      “Mạc Trọng Huy, hôm nay chúng ta quay về Bắc Kinh !”

      có chút kinh ngạc, hỏ:“Sao vậy? phải em muốn ở lại với cha em thêm vài ngày nữa ư?”

      “Lâm Dịch Xuyên đưa tôi sau, bây giờ chúng ta quay về Bắc Kinh .”

      Con ngươi sâu thẳm của Mạc Trọng Huy nhìn càng thêm sâu sắc, dường như An Noãn cảm nhận được đau xót trong đó.

      Sau đó Mạc Trọng Huy nghe lời , đặt vé máy bay trở về Bắc Kinh.

      --

      Về đến Bắc Kinh, Mạc Trọng Huy khăng khăng muốn đưa đến khách sạn, An Noãn lại phất tay từ chối :“ cần đưa đâu, tôi ra đường tìm cái xe taxi là được rồi.”

      Mạc Trọng Huy giữ chặt cổ tay , cho rời , như đinh đóng cột:” thôi, tôi đưa em đến khách sạn.”

      An Noãn vẫn muốn từ chối, trợ lí Trương vẻ mặt căng thẳng chạy tới, ta nhìn An Noãn, sau đó cúi đầu :“Mạc tiên sinh, lão tử gia qua đời rồi.”

      Tim An Noãn đột nhiên đập mạnh lên, nhìn Mạc Trọng Huy, thấy sắc mặt trở nên nhợt nhạt trong nháy mặt.

      “Mạc Trọng Huy!” giọng gọi .

      Mạc Trọng Huy vẫn như nghe thấy gì.

      “Trợ lí Trương, cậu đưa An Noãn đến khách sạn .”

      Để lại câu , Mạc Trọng Huy lập tức rời .

      An Noãn đuổi theo hai bước, đuổi kịp theo , trợ lí Trương ở sau cúi đầu mở miệng:“An tiểu thư, đừng đuổi theo nữa, hãy để Mạc tiên sinh được yên tĩnh trong khoảng thời gian này.”

      Trương Húc đưa trở về khách sạn, lòng An Noãn vẫn cứ phập phồng yên, có cảm giác thể lên lời.

      “An tiểu thư, có biết Mạc tiên sinh nhiều biết bao nhiêu .”

      Trợ lí Trương , giọng mang theo chút giận dữ.

      “Mạc lão gia bắt đầu mê man từ hai ngày trước, Bác sĩ cũng trước về chuyện có thể xảy ra giống như hôm nay, người Mạc gia đều biết chuyện đó, mooyj phút cũng rời khỏi bện viện của lão tử gia.Điều quan trọng là, Mạc tiên sinh nhận được điện thoại của tổng giám đốc Thẩm, vì lo lắng cho , quan tâm đến phản đối của người nhà mà chạy đến Giang thành tìm . biết ?Lúc sắp chết Mạc lão gia cứ nghĩ được gặp người cháu trai mà ông thương nhất lần cuối, nhưng Mạc tiên sinh vẫn đến, cuối cùng lão tử gia mang theo nuối tiếc mà ra .”

      An Noãn gần như cắn nát môi.

      Đến khách sạn, trước khi An Noãn xuống xe, trợ lí Trương lại mở miệng lần nữa:”An tiểu thư, nếu như vẫn còn tình cảm, hãy rời khỏi người bạn trai từ nước kia, trở về bên canh Mạc tiên sinh . Cho tới nay, Mạc tiên sinh đính hôn với Lí tiểu thư đều vì lão tử gia, bây giờ lão tử gia rồi, Mạc tiên sinhchắc chắn giải trừ hôn ước. Xin hãy cho Mạc tiên sinh cơ hội, mất ,cậu ấy sống còn đau khổ hơn chết gấp nghìn lần.”

      “Trợ lí Trương, xin nhanh chóng trở về chăm sóc ấy, có việc gì cứ gọi điện cho tôi.”

      Trợ lí Trương gật đầu, lái xe rời .

      _____________

      Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, Mạc Trọng Huy nghe máy.

      Tiếng khóc của Đường Tĩnh Vi từ kia đầu truyền đến:“Huy nhi, con mau về , lão tử gia tỉnh rồi, ông ấy muốn gặp con, bác sĩ bất cứ lúc nào ông ấy cũng có thể ra (qua đời).”

      Tim Mạc Trọng Huy như bị bóp chặt.

      “Huy nhi, cho dù con có bao nhiêu chuyện quan trọng cũng thể quan trọng bằng lão tử gia.Ông ấy chỉ có tâm nguyện duy nhất trước khi chết là được nhìn con lần cuối cùng, mẹ xin con..xin con đấy, mau trở về .”

      Nghe điện thoại xong, Mạc Trọng Huy cũng trở về phòng mình,mà đến gõ cửa phòng An Noãn.

      Cửa mở ra, nhìn , bình tĩnh hỏi:“Có việc gì sao?”

      “Cho tôi vào phòng , tôi nhìn em ngủ rồi mới có thể an tâm quay về phòng mình.”

      An Noãn mím môi, nghiêm túc : “Mạc Trọng Huy, cần lo lắng cho tôi.”

      “Cho tôi vào .”Giọng trầm thấp nhắc lại lần nữa.

      An Noãn cho vào.

      dùng tốc độ nhanh nhất vào phòng tắm để tắm rửa, sau đó lên giường.

      “Tôi ngủ rồi, cũng mau nghỉ ngơi .”

      --- ---------
      giường, An Noãn tài nào ngủ được.

      Đột nhiên Mạc Trọng Huy lại chạy tới Giang thành, An Noãn biết nguyên nhân nhất định là do Thẩm Thần Phong gây ra.Thời gian Mạc lão gia sống cũng còn nhiều lắm, An Noãn nên chiếm thời gian của nữa.Nếu vẫn còn ở Giang thành, Mạc Trọng Huy chắc chắn .

      Suy nghĩ cả đêm, sáng sớm hôm sau tìm Mạc Trọng Huy.

      Gõ cửa vài cái, Mạc Trọng Huy mới ra mở cửa. Vừa mới tắm rửa, quần áo còn chưa kịp mặc, nửa thân dưới chỉ có chiếc khăn tắm quấn quanh, nửa thân cũng mặc gì, những giọt nước còn sót lại chảy xuống trước ngực.

      An Noãn đỏ bừng mặt,vội vã quay mặt ra nhìn nữa.

      “Chờ tôi chút, tôi thay quần áo.”

      Mạc Trọng Huy về phòng, chỉ trong chốc lát mặc quần áo chỉnh tề ra.

      ăn bữa sáng trước , ăn xong tôi lại đưa em đến nghĩa trang của cha em để thăm ông.”

      “Mạc Trọng Huy, hôm nay chúng ta quay về Bắc Kinh !”

      có chút kinh ngạc, hỏ:“Sao vậy? phải em muốn ở lại với cha em thêm vài ngày nữa ư?”

      “Lâm Dịch Xuyên đưa tôi sau, bây giờ chúng ta quay về Bắc Kinh .”

      Con ngươi sâu thẳm của Mạc Trọng Huy nhìn càng thêm sâu sắc, dường như An Noãn cảm nhận được đau xót trong đó.

      Sau đó Mạc Trọng Huy nghe lời , đặt vé máy bay trở về Bắc Kinh.

      --

      Về đến Bắc Kinh, Mạc Trọng Huy khăng khăng muốn đưa đến khách sạn, An Noãn lại phất tay từ chối :“ cần đưa đâu, tôi ra đường tìm cái xe taxi là được rồi.”

      Mạc Trọng Huy giữ chặt cổ tay , cho rời , như đinh đóng cột:” thôi, tôi đưa em đến khách sạn.”

      An Noãn vẫn muốn từ chối, trợ lí Trương vẻ mặt căng thẳng chạy tới, ta nhìn An Noãn, sau đó cúi đầu :“Mạc tiên sinh, lão tử gia qua đời rồi.”

      Tim An Noãn đột nhiên đập mạnh lên, nhìn Mạc Trọng Huy, thấy sắc mặt trở nên nhợt nhạt trong nháy mặt.

      “Mạc Trọng Huy!” giọng gọi .

      Mạc Trọng Huy vẫn như nghe thấy gì.

      “Trợ lí Trương, cậu đưa An Noãn đến khách sạn .”

      Để lại câu , Mạc Trọng Huy lập tức rời .

      An Noãn đuổi theo hai bước, đuổi kịp theo , trợ lí Trương ở sau cúi đầu mở miệng:“An tiểu thư, đừng đuổi theo nữa, hãy để Mạc tiên sinh được yên tĩnh trong khoảng thời gian này.”

      Trương Húc đưa trở về khách sạn, lòng An Noãn vẫn cứ phập phồng yên, có cảm giác thể lên lời.

      “An tiểu thư, có biết Mạc tiên sinh nhiều biết bao nhiêu .”

      Trợ lí Trương , giọng mang theo chút giận dữ.

      “Mạc lão gia bắt đầu mê man từ hai ngày trước, Bác sĩ cũng trước về chuyện có thể xảy ra giống như hôm nay, người Mạc gia đều biết chuyện đó, mooyj phút cũng rời khỏi bện viện của lão tử gia.Điều quan trọng là, Mạc tiên sinh nhận được điện thoại của tổng giám đốc Thẩm, vì lo lắng cho , quan tâm đến phản đối của người nhà mà chạy đến Giang thành tìm . biết ?Lúc sắp chết Mạc lão gia cứ nghĩ được gặp người cháu trai mà ông thương nhất lần cuối, nhưng Mạc tiên sinh vẫn đến, cuối cùng lão tử gia mang theo nuối tiếc mà ra .”

      An Noãn gần như cắn nát môi.

      Đến khách sạn, trước khi An Noãn xuống xe, trợ lí Trương lại mở miệng lần nữa:”An tiểu thư, nếu như vẫn còn tình cảm, hãy rời khỏi người bạn trai từ nước kia, trở về bên canh Mạc tiên sinh . Cho tới nay, Mạc tiên sinh đính hôn với Lí tiểu thư đều vì lão tử gia, bây giờ lão tử gia rồi, Mạc tiên sinhchắc chắn giải trừ hôn ước. Xin hãy cho Mạc tiên sinh cơ hội, mất ,cậu ấy sống còn đau khổ hơn chết gấp nghìn lần.”

      “Trợ lí Trương, xin nhanh chóng trở về chăm sóc ấy, có việc gì cứ gọi điện cho tôi.”

      Trợ lí Trương gật đầu, lái xe rời .
      Đúng lúc này, chuông điện thoại vang lên, Mạc Trọng Huy nghe máy.

      Tiếng khóc của Đường Tĩnh Vi từ kia đầu truyền đến:“Huy nhi, con mau về , lão tử gia tỉnh rồi, ông ấy muốn gặp con, bác sĩ bất cứ lúc nào ông ấy cũng có thể ra (qua đời).”

      Tim Mạc Trọng Huy như bị bóp chặt.

      “Huy nhi, cho dù con có bao nhiêu chuyện quan trọng cũng thể quan trọng bằng lão tử gia.Ông ấy chỉ có tâm nguyện duy nhất trước khi chết là được nhìn con lần cuối cùng, mẹ xin con..xin con đấy, mau trở về .”

      Nghe điện thoại xong, Mạc Trọng Huy cũng trở về phòng mình,mà đến gõ cửa phòng An Noãn.

      Cửa mở ra, nhìn , bình tĩnh hỏi:“Có việc gì sao?”

      “Cho tôi vào phòng , tôi nhìn em ngủ rồi mới có thể an tâm quay về phòng mình.”

      An Noãn mím môi, nghiêm túc : “Mạc Trọng Huy, cần lo lắng cho tôi.”

      “Cho tôi vào .”Giọng trầm thấp nhắc lại lần nữa.

      An Noãn cho vào.

      dùng tốc độ nhanh nhất vào phòng tắm để tắm rửa, sau đó lên giường.

      “Tôi ngủ rồi, cũng mau nghỉ ngơi .”

      --- ---------
      giường, An Noãn tài nào ngủ được.

      Đột nhiên Mạc Trọng Huy lại chạy tới Giang thành, An Noãn biết nguyên nhân nhất định là do Thẩm Thần Phong gây ra.Thời gian Mạc lão gia sống cũng còn nhiều lắm, An Noãn nên chiếm thời gian của nữa.Nếu vẫn còn ở Giang thành, Mạc Trọng Huy chắc chắn .

      Suy nghĩ cả đêm, sáng sớm hôm sau tìm Mạc Trọng Huy.

      Gõ cửa vài cái, Mạc Trọng Huy mới ra mở cửa. Vừa mới tắm rửa, quần áo còn chưa kịp mặc, nửa thân dưới chỉ có chiếc khăn tắm quấn quanh, nửa thân cũng mặc gì, những giọt nước còn sót lại chảy xuống trước ngực.

      An Noãn đỏ bừng mặt,vội vã quay mặt ra nhìn nữa.

      “Chờ tôi chút, tôi thay quần áo.”

      Mạc Trọng Huy về phòng, chỉ trong chốc lát mặc quần áo chỉnh tề ra.

      ăn bữa sáng trước , ăn xong tôi lại đưa em đến nghĩa trang của cha em để thăm ông.”

      “Mạc Trọng Huy, hôm nay chúng ta quay về Bắc Kinh !”

      có chút kinh ngạc, hỏ:“Sao vậy? phải em muốn ở lại với cha em thêm vài ngày nữa ư?”

      “Lâm Dịch Xuyên đưa tôi sau, bây giờ chúng ta quay về Bắc Kinh .”

      Con ngươi sâu thẳm của Mạc Trọng Huy nhìn càng thêm sâu sắc, dường như An Noãn cảm nhận được đau xót trong đó.

      Sau đó Mạc Trọng Huy nghe lời , đặt vé máy bay trở về Bắc Kinh.

      --

      Về đến Bắc Kinh, Mạc Trọng Huy khăng khăng muốn đưa đến khách sạn, An Noãn lại phất tay từ chối :“ cần đưa đâu, tôi ra đường tìm cái xe taxi là được rồi.”

      Mạc Trọng Huy giữ chặt cổ tay , cho rời , như đinh đóng cột:” thôi, tôi đưa em đến khách sạn.”

      An Noãn vẫn muốn từ chối, trợ lí Trương vẻ mặt căng thẳng chạy tới, ta nhìn An Noãn, sau đó cúi đầu :“Mạc tiên sinh, lão tử gia qua đời rồi.”

      Tim An Noãn đột nhiên đập mạnh lên, nhìn Mạc Trọng Huy, thấy sắc mặt trở nên nhợt nhạt trong nháy mặt.

      “Mạc Trọng Huy!” giọng gọi .

      Mạc Trọng Huy vẫn như nghe thấy gì.

      “Trợ lí Trương, cậu đưa An Noãn đến khách sạn .”

      Để lại câu , Mạc Trọng Huy lập tức rời .

      An Noãn đuổi theo hai bước, đuổi kịp theo , trợ lí Trương ở sau cúi đầu mở miệng:“An tiểu thư, đừng đuổi theo nữa, hãy để Mạc tiên sinh được yên tĩnh trong khoảng thời gian này.”

      Trương Húc đưa trở về khách sạn, lòng An Noãn vẫn cứ phập phồng yên, có cảm giác thể lên lời.

      “An tiểu thư, có biết Mạc tiên sinh nhiều biết bao nhiêu .”

      Trợ lí Trương , giọng mang theo chút giận dữ.

      “Mạc lão gia bắt đầu mê man từ hai ngày trước, Bác sĩ cũng trước về chuyện có thể xảy ra giống như hôm nay, người Mạc gia đều biết chuyện đó, mooyj phút cũng rời khỏi bện viện của lão tử gia.Điều quan trọng là, Mạc tiên sinh nhận được điện thoại của tổng giám đốc Thẩm, vì lo lắng cho , quan tâm đến phản đối của người nhà mà chạy đến Giang thành tìm . biết ?Lúc sắp chết Mạc lão gia cứ nghĩ được gặp người cháu trai mà ông thương nhất lần cuối, nhưng Mạc tiên sinh vẫn đến, cuối cùng lão tử gia mang theo nuối tiếc mà ra .”

      An Noãn gần như cắn nát môi.

      Đến khách sạn, trước khi An Noãn xuống xe, trợ lí Trương lại mở miệng lần nữa:”An tiểu thư, nếu như vẫn còn tình cảm, hãy rời khỏi người bạn trai từ nước kia, trở về bên canh Mạc tiên sinh . Cho tới nay, Mạc tiên sinh đính hôn với Lí tiểu thư đều vì lão tử gia, bây giờ lão tử gia rồi, Mạc tiên sinhchắc chắn giải trừ hôn ước. Xin hãy cho Mạc tiên sinh cơ hội, mất ,cậu ấy sống còn đau khổ hơn chết gấp nghìn lần.”

      “Trợ lí Trương, xin nhanh chóng trở về chăm sóc ấy, có việc gì cứ gọi điện cho tôi.”

      Trợ lí Trương gật đầu, lái xe rời .
      --- ------ ------ -------

      Mạc Trọng Huy đến bệnh viện, mọi người đều chìm đắm trong bi thương, những tiếng khóc đinh tai nhức óc truyền đến tai của .

      Đầu tiên Đường Tĩnh Vi chạy vọt tới, đấm vào lồng ngực :”Mẹ bảo con đừng , con nghe, gọi điện cho con con cũng tiếp,con có biết lão tử gia vừa mở mắt đòi tìm con rồi , cũng chính vì đợi lâu quá, thể kiên trì đợi thêm được nữa, cuối cùng chết nhắm mắt, ông dù có ra cũng cam lòng,trước khi thể được nhìn thấy người cháu trai mà ông thương nhất. Đứa này, rốt cuộc còn chuyện gìquan trọng hơn lão tử gia.”

      Lí Hân Như vừa dụi mắt, chạy tới căm phẫn :“Chắc chắn chuyện này có liên quan tới An Noãn, có phải vì An Noãn nên mới thể quay về sớm hơn đúng ?”

      Đường Tĩnh Vi nghe thấy vậy, lại đánh thêm trận nữa:”Cho dù con vẫn còn ta, cũng thể vì ta mà gặp mặt lão tử gia lần cuối được. Khi còn sống, lão tử gia thương con nhiều như vậy, con... đứa này,sao con có thể làm việc có lương tâm như thế.”

      Mạc Trọng Huy nhàng đẩy Đường Tĩnh Vi ra, đến trước giường bện quỳ xuống.Kéo tấm chăn màu trắng xuống,lão tử gia ngủ yên ổn, cầm tay lão tử gia, cảm giác lạnh lẽo truyền đến.

      Đôi bàn tay to lớn này, từng rất thích đôi bàn tay bé của , đưa đến rất nhiều nơi.

      Lúc còn , lão tử gia đến đâu cũng thích mang theo, giới thiệu với mọi người rằng:”Đây là cháu đích tôn của ta.”

      Nhiều năm trước kia, vì chuyện Hà Tư Nghiên, rời khỏi Bắc Kinh tám năm, bây giờ nghĩ lại, khoảng thời gian tám năm qua, đối người già mà dài cỡ nào, vừa tưởng niệm lại vướng bận.

      Mạc Bình Sơn đột nhiên kích động bước đến trước mặt , nắm chặt áo sơmi của anhh, hung dữ :“Lão tử gia thương mày như vậy,mày có còn là người ? Rốt cuộc là trong mắt mày còn có chuyện gì quan trọng hơn lão tử gia nữa!”
      Chris thích bài này.

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 103.1: Say rượu loạn tính

      Về tới khách sạn, vài lần An Noãn muốn gọi điện thoại cho Mạc Trọng Huy, bấm bấm lại nhiều lần cũng gọi được. tại có lẽ rất khó chịu, cũng bận rộn rất nhiều việc. Đến tối, Thẩm Diệc Minh gọi điện thoại cho , An Noãn do dự cuối cùng cũng nghe máy.

      Giọng mệt mõi của Thẩm Diệc Minh ở bên kia đầu vang lên: “Nha đầu, rốt cục con cũng nghe điện thoại của cữu.”

      “Cữu, có việc sao?” An Noãn lạnh nhạt hỏi.

      Ông khẽ thở dài hỏi: “Mạc lão gia tử qua đời, cháu biết chuyện này ?”

      đơn giản "Ừ" tiếng.

      “Ngày mai cữu đến tham gia tang lễ của Mạc lão gia tử, con với cữu.”

      được, cháu tự mình .”

      Thẩm Diệc Minh bất đắc dĩ : “Nha đầu, vẫn còn giận cữu?”

      “Cháu đâu dám giận cữu.”

      “Nha đầu......”

      “Nếu có việc gì cháu tắt điện thoại đây, Lâm Dịch Xuyên gọi vào điện thoại cháu.”

      An Noãn đợi đối phương đáp lại, cắt đứt điện thoại.

      Giọng từ tính của Lâm Dịch Xuyên vang lên: “ điện thoại với ai?”

      “Cữu của em.”

      “Em ở Thẩm gia?”

      An Noãn im lặng trả lời.

      Kia đầu có chút sốt ruột: “Làm sao vậy? Có phải phát sinh chuyện gì?”

      có gì, em và cữu cãi nhau.”

      Bên kia đầu phát ra thở dài rất : “Noãn, phải em, tính tình của em thực nên sửa chữa, em rất tùy hứng.”

      chưa biết phát sinh chuyện gì, em tùy hứng.”

      lập tức thỏa hiệp: “Được rồi, vậy em cho biết, phát sinh chuyện gì?”

      “Cậu đem mộ của mẹ em về Bắc Kinh, nhưng lại để mình mộ cha em lại Giang thành.”

      Lúc này Lâm Dịch Xuyên lại trầm mặc.

      “Lâm Dịch Xuyên, còn cảm thấy em tùy hứng ?”

      muốn lập tức bay về bên cạnh em. Nếu , đặt vé máy bay cho em, em trở về , ở lại Luân Đôn, cho dù xảy ra chuyện gì cũng đâu hết được ?”

      An Noãn mím môi, thản nhiên : “Hai ngày nữa em về, nơi này làm em ngốc cũng đủ rồi.”

      thuộc về Bắc Kinh, nơi này rốt cuộc cũng phải nhà . Người của Thẩm gia cũng chỉ muốn mẹ thôi, người chảy là máu của cha, đây là vĩnh viễn cũng thay đổi được.

      “Được, bên này sắp xếp hết, chờ em về trực tiếp làm trợ lý đặc biệt của . Hai ngày nay công ty rất nhiều việc, có thể có thời gian đến đón em, gọi điện thoại cho Hứa Vĩ Thần, kêu ta đưa em về.”

      An Noãn cúi đầu cười ra tiếng: “Em cũng phải chưa từng mình ngồi máy bay, còn cần phải có người đưa đón sao.”

      “Được rồi, đến lúc đó để xem có thể tranh thủ thời gian đón em.”

      muốn ngắt điện thoại, Lâm Dịch Xuyên đột nhiên : “An Noãn, em.”

      “Rừng già, em biết.”

      “Vậy em có ?”

      An Noãn cười : “Em cũng phải gả cho rồi, còn phải hỏi câu này sao?”

      “Đúng vậy, rất nhanh em là của .”

      An Noãn biết vì sao, luôn cảm thấy hôm nay cảm xúc của Lâm Dịch Xuyên có chút thích hợp. Bình thường mặc dù cũng có buồn nôn, nhưng rất ít khi nghiêm trang ba chữ ‘ em’.

      --

      Hôm sau, Thẩm gia ngừng có có người gọi điện thoại cho , kêu về nhà ăn cơm. An Noãn đối ai cũng đều khách khách khí khí, thái độ xa lạ rất nhiều, hoàn toàn làm như lúc trước chưa từng sống chung.

      Thẩm Thần Phong vào khách sạn, tìm được An Noãn, cố gắng thuyết phục về nhà. An Noãn ngồi sô pha, như thế nào cũng chịu gật đầu.

      đúng là biện pháp gì đều dùng tới: “Em của , cùng về nhà ăn bữa cơm , lão gia tử nhớ em sắp điên rồi.”

      An Noãn ngồi sopha khoanh tay trước ngực, thản nhiên : “Thân thể em thoải mái, muốn .”

      “Như vậy , lão gia tử , chỉ cần có thể đưa được em về nhà, ông mua cho chiếc xe thể thao. Chúng ta bán rồi chia đều?”

      An Noãn liếc trắng mắt.

      “Em , xin em, theo về nhà , ở trước mặt lão gia tử hứa, nếu hoàn thành nhiệm vụ, bị lão gia tử dùng roi đánh chết. biết trong lòng em giận, nhưng mấy ngày rồi cũng nên hết. Đều là người nhà, có thể giận dỗi được bao lâu?”

      “Thẩm gia các người rất cao quý, em trèo cao nổi.”

      Thẩm Thần Phong mắng tiếng: “Nha đầu này, đúng là biết tốt xấu, lão gia tử nếu nghe em như thế, thế nào cũng tức giận đến hộc máu.”

      Bỗng nhiên nghĩ tới cái gì, Thẩm Thần Phong ngồi xuống bên cạnh An Noãn hỏi: “Lúc Mạc lão gia tử qua đời, có phải Huy tử ở bên cạnh em?”

      An Noãn cắn cắn môi, lời nào, nhưng động tác này chứng minh tất cả.

      “Cũng nên trách , là gọi điện thoại cho Huy tử, ta lo lắng cho em, liều lĩnh chạy tới Giang thành gặp em. Mạc lão gia tử thể gặp mặt cháu nội mình lần cuối cùng, chết cũng yên.”

      Hiếm khi Thẩm Thần Phong nghiêm túc như vậy, vỗ vai An Noãn: “Từ biết Huy tử, tuy rằng tiếp xúc nhiều lắm, nhưng ta rất tốt với em. ta hoàn toàn giống với chúng tôi, chưa bao giờ chơi ở bên ngoài, làm việc gì cũng rất nghiêm túc, đối với cảm tình cũng rất tâm. người đàn ông như vậy ở trong cái vòng luẩn quẩn như chúng ra rất là đáng quý, giữa trăm người cũng chỉ có mình ta như vậy.”

      An Noãn nhướng mày nhìn : “ muốn cái gì?”

      muốn , gia gia ta qua đời, tại ta nhất định rất khó chịu, nên an ủi ta. Dù sao cũng bởi vì em, ta mới thể gặp mặt gia gia ta lần cuối cùng.”

      An Noãn im lặng cắn chặt môi dưới.

      “Noãn, người đàn ông nhìn bề ngoài rất cường đại, nhưng đôi khi ta cũng rất yếu ớt, cũng cần người khác an ủi.”

      Sau đó, Thẩm Thần Phong rốt cuộc cũng có thể đưa An Noãn về nhà.

      cũng người rất nóng tính, vừa khuyên vừa dỗ, nha đầu kia vẫn nể mặt, đương trường liền nổi giận: “An Noãn, em nghe cho kỹ, làm người phải biết tiến biết lùi, đừng được tấc lại muốn tiến thước. Chuyện cha mẹ em, cũng rất khó chịu, nhưng chúng ta thay đổi được, mấy chục năm, trong lòng lão gia tử chưa bao giờ nhìn nhận cha em, tại nếu cố ý đem mộ cha em đến Bắc Kinh, trong lòng lão gia tử cũng thoải mái. Ở trong lòng lão nhân gia, người hại chết mẹ em chính là cha em. Mặc dù cha em chết, nhưng ông cũng có cách nào vơi nỗi hận trong lòng ông.”

      “Thẩm gia em muốn về hay tùy, em đừng nghĩ tất cả mọi người đều giống như , đến đây dỗ em khuyên em. Cho tới bay giờ, lão gia tử phải là người dễ thay đổi. Nếu em muốn dùng phương thức này buộc lão gia tử đem mộ cha em đến Bắc Kinh, điều này tuyệt đối nằm mơ.”

      --

      Sau khi ThẩmThần Phong , An Noãn nắm di động, gọi cho Mạc Trọng Huy.

      Người nghe điện thoại là Trương Húc, thấp giọng : “An tiểu thư, Mạc tiên sinh vừa mới ngủ, hai ngày chợp mắt, có cần tôi đánh thức Mạc tiên sinh nghe điện thoại ?”

      cần cần, để cho ta nghỉ ngơi .”

      “An tiểu thư, ngày mai là tang lễ Mạc lão gia tử, đến chứ.”

      .”

      “Ngày mai, hy vọng có thể an ủi Mạc tiên sinh, ta rất đau khổ, cũng rất tự trách.”

      Ngày hôm sau, thời tiết như muốn hòa vào nỗi bi thống của con người, trời lất phát mưa phùng. Sáng sớm, An Noãn đến nơi làm tang lễ, người đến đưa lão gia tử rất nhiều, phần lớn là những người có địa vị.

      An Noãn đến khu vực của người nhà hoàn lễ, nhìn về phía Mạc Trọng Huy đứng, thời gian chỉ hai ngày, nhưng gầy rất nhiều, sắc mặt cũng rất kém cỏi.

      “Xin nén bi thương.”

      Cho dù có nhiều lời an ủi cũng nên lời, nhìn như bây giờ, trong lòng như bị ngàn vạn kiến cắn. Thẩm Thần Phong rất đúng, bề ngoài nhìn rất lạnh lùng, kỳ người rất mẫn cảm, cũng là người rất trọng cảm tình.

      nghĩ người của Mạc gia trách tội , nhưng có, Mạc Bình Giang cầm đầu, rất trịnh trọng tỏ vẻ cảm tạ : “An tiểu thư có thể tự mình đến đây, là vinh hạnh của Mạc gia, có chiêu đãi chu toàn, xin thứ lỗi.”

      An Noãn rất khó chịu, chỉ muốn là người bạn của Mạc Trọng Huy đến thương tiếc lão gia tử. Trong thâm tâm người của Mạc gia nhất định là rất hận , nhưng ngoài mặt lại sợ quyền thế của Thẩm gia, cung kính với .

      Hơn mười chiếc xe quân vụ tề chỉnh chạy tới, tất cả mọi người im lặng, tự giác đứng thành đường thẳng vào. Thẩm Diệc Minh cầm đầu, từ xe bước xuống mười mấy người có chức vụ. Đoàn người sắc mặt nghiêm trang, đến trước di ảnh lão gia tử cúi đầu. Hoàn lễ liền vào khu an ủi người nhà.

      An Noãn thừa dịp bọn họ hành lễ vụng trộm trốn . tránh ở trong đám người, muốn đưa Mạc lão gia tử đoạn đường cuối cùng, biểu đạt áy náy của mình.

      Qua hồi lâu nhi, Thẩm Diệc Minh từ bên trong ra, trong đám người ông liếc mắt nhìn thấy An Noãn, theo bản năng ông nhíu mày, lập tức tới trước mặt . Trước sau An Noãn vẫn cúi đầu, người bên cạnh thấy vậy tự giác tránh qua bên.

      Thẩm Diệc Minh đến bên cạnh , nhàng đặt tay lên vai , sủng nịch mỉm cười: “ thôi, cùng cữu về nhà.”

      được, cháu muốn đưa Mạc lão gia tử đoạn đường cuối cùng.”

      Thẩm Diệc Minh thấp giọng : “Ngoan, nghe lời, ở đây nhiều người, con cũng muốn ở trước mặt mọi người mặt kéo con chứ.”

      An Noãn bĩu môi, bị động bị Thẩm Diệc Minh ôm lên xe.

      “Vốn là có thời gian tới đây, vì con, đem hành trình toàn sửa lại.”

      Ông luôn thích nắm chặt tay .

      “Nha đầu, khi nào con mới hết giận?”

      An Noãn rút tay ra, tầm mắt hướng ngoài cửa sổ. Thản nhiên : “Cữu đem cha mẹ cháu tách ra, vĩnh viễn cháu cũng vui vẻ.”

      Thẩm Diệc Minh đè mi tâm, có chút bất đắc dĩ.

      Xe chạy được đoạn, An Noãn lễ phép với lái xe: “Phiền toái đưa tôi đến khách sạn được ?”

      Lái xe nhìn Thẩm Diệc Minh liếc mắt, Thẩm Diệc Minh mày nhíu lại, cúi đầu phân phó: “Về Thẩm gia.”

      An Noãn quay đầu, tức giận nhìn Thẩm Diệc Minh, gằn từng tiếng : “Cháu muốn về, nơi đó còn là nhà của cháu.”

      “Vĩnh viễn đều là nhà của con.”

      “Cữu!”

      sai, còn biết gọi tiếng cữu.”

      Đến Thẩm gia, đến giờ cơm trưa, An Noãn ngồi ở xe, rất xa nhìn thấy lão gia tử đứng ở ngoài cửa nhìn xung quanh, cũng biết là chờ ai.

      Xe ngừng, Thẩm Diệc Minh kéo xuống xe, cách đó xa lão gia tử cũng lộ ra vui mừng tươi cười. lên cầm tay An Noãn cười : “Trở về là tốt rồi.”

      Giống như ngày đó xảy ra chuyện gì. Đậu Nhã Quyên chuẩn bị xong cơm trưa, rất phong phú.

      Bà cười : “Noãn Noãn, lão gia tử nghe cháu về, liền kêu dì làm mấy món mà cháu thích nhất, xem , lão gia tử rất thương cháu.”

      Mọi người ngồi xuống bàn ăn, bên tay phải An Noãn là lão gia tử, tay trái là Thẩm Diệc Minh, hai người trái phải gắp rất nhiều đồ ăn vào chén , An Noãn ăn nhưng lại thấy ngon.

      Ăn cơm gian, lão gia tử đột nhiên phát ra cảm khái: “Mạc lão nhân cứ như vậy rồi, phỏng chừng ngày nào đó rất nhanh cũng đến ta. Đáng thương Mạc lão nhân, ngay cả gặp mặt tôn tử bảo bối của mình lần cuối cũng , mang theo tiếc nuối ra .”

      Trong lòng An Noãn rất khó chịu, buông đũa, cúi đầu : “Cháu no, các người từ từ ăn.”

      Lão gia tử nhíu mày: “Ăn hai miếng kêu no, có phải chỗ nào thoải mái?”

      “Cháu ăn no, ông từ từ ăn.”

      An Noãn rời khỏi bàn, nghe được tiếng thở dài của lão gia tử.

      “Nha đầu, vậy cháu muốn ăn gì, dì làm cho cháu. Bánh ngọt?”

      cần phiền toái, cái gì cháu cũng muốn ăn.”

      Giọng điệu An Noãn thản nhiên, xong xoay người lên lầu, trở về phòng mình. ở đây hai ngày, phòng vẫn được quét dọn sạch , ngay cả hạt bụi cũng có. Ngồi giường chốc lát, tùy ý cầm quyển album lên xem, đây là do lão gia tử để những thứ mình thích đưa cho .

      Mẹ rất xinh đẹp, năm đó làm mê đắm biết bao nhiêu người. Ngồi được lát, Thẩm Diệc Minh gõ cửa vào, ông để ý đến lạnh lùng của , đến ngồi xuống bên cạnh .

      Thẩm Diệc Minh nhìn tấm hình, trầm giọng : “Đây là tấm hình mà cữu chụp cho mẹ con.”

      Bối cảnh trong hình là ở hậu viện của Thẩm gia, mặc chiếc váy hoa màu trắng đơn giản, mái tóc dài buông xỏa tự nhiên, ngồi xích đu, ánh mặt trời chiếu vào , tựa như thiên sứ rơi xuống trần thế, hình ảnh duy mỹ làm cho người ta hít thở thông.

      “Khi đó mẹ con mới mười sáu tuổi, là thời gian tươi đẹp nhất của người , cũng là bảo bối trong lòng chúng ta. Cữu còn nhớ ngày đó cữu tặng cho mẹ cháu cái máy chụp hình, Cũng Như rất vui vẻ, còn sau này muốn làm nhiếp ảnh gia, dùng hình ảnh ghi lại những gì tốt đẹp nhất.”

      Trong ấn tượng của An Noãn, nhớ trong nhà có cái máy chụp hình rất cũ, được cất trong thư phòng của cha, biết có phải là cái Thẩm Diệc Minh .

      “Nha đầu, đừng giận cữu được ? Con muốn cái gì, cữu đều có thể cho con.” Ông cầm tay An Noãn .

      An Noãn mím môi, rút tay lại lạnh lùng : “Cháu muốn ngủ trưa, cữu có thể ra ngoài trước ?”

      Thẩm Diệc Minh nhíu mày chặt, rất bi thương.

      “Đứa , cữu biết con rất cha con, muốn cha mẹ con bị chia cách, nhưng thực xin lỗi, Thẩm gia có cách nào chấp nhận ông ấy, quá khứ thể tiếp nhận, mẹ con còn, chúng tôi lại càng thể chấp nhận ông ấy. Cữu hy vọng con có thể hiểu được, đừng vì chuyện này mà giận dỗi với cữu được ?”

      “Thực xin lỗi, cháu rất mệt, muốn nghỉ ngơi.”

      Thẩm Diệc Minh khẽ thở dài: “Con nằm xuống nghỉ ngơi, cữu ngồi đây lát, tối nay cữu phải rồi, lần này cần ra nước ngoài thời gian dài, thể gặp con, tại để cữu nhìn con thêm lát.”

      Trong lòng An Noãn thực biết phải làm sao.

      Nằm xuống giường, đưa lưng về phía ông. Thẩm Diệc Minh vẫn , sau đó An Noãn mơ mơ màng màng ngủ thiếp . Khi bị tiếng chuông điện thoại làm thức giấc, Thẩm Diệc Minh còn trong phòng.

      Là số của Trương Húc, An Noãn vẫn còn nhớ . khẩn trương nghe máy, trong lòng có loại dự cảm tốt.

      Điện thoại được chuyển, giọng trầm thấp của Trương Húc truyền đến: “An tiểu thư, tại có rảnh ?”

      “Có.”

      “Sau khi lễ tang của lão gia tử chấm dứt, Mạc tiên sinh vẫn nhốt mình trong phòng, mang theo thùng rượu vào, dùng rượu gây tê chính mình. Dạ dày Mạc tiên sinh dạo này tốt, chỉ cần uống chút rượu cũng nôn ra. An tiểu thư, có thể đến đây chuyến khuyên nhủ Mạc tiên sinh ?”

      “Tốt, tôi lập tức đến, ta ở đâu?”

      đến Shine , tôi ở trước cửa đợi .”

      Treo điện thoại, An Noãn thay quần áo, lao xuống lầu.

      Lão gia tử ngồi ở phòng khách xem tin tức, thấy bộ dáng sốt ruột hỏi: “Trễ như vậy còn đâu? Còn chưa ăn cơm.”

      “Cháu ăn tối ở nhà, tối nay cũng về, có chút việc cháu phải xử lý.”

      Lão gia tử đứng trước mặt giọng dỗ: “Cho dù muốn ra ngoài, cũng phải ăn cơm xong rồi , dì cháu chuẩn bị xong hết rồi.”

      được, cháu ra ngoài ăn với bạn.”

      “Là ai?” Lão gia tử truy vấn.

      “Ông biết đâu.”

      “Gọi tài xế đưa cháu .”
      Chrislovenovel thích bài này.

    4. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 103.2:

      An Noãn cự tuyệt, dù sao ở đây muốn gọi xe dễ dàng.

      Lão gia tử thấy đồng ý, tiếp tục : “Ăn cơm xong gọi điện thoại về nhà, kêu lái xe đón cháu, hoặc để lái xe chờ cháu bên

      ngoài.”

      cần, buổi tối cháu ở khách sạn.”

      “Khách sạn thoải mái bằng ở nhà......”

      An Noãn ngắt lời ông: “Ngoại công, cháu trễ giờ.”

      Lão gia tử thở dài, thêm gì nữa.

      --

      An Noãn kêu lái xe dừng lại ở rất xa, sau đó chạy đến shine, Trương trợ lý đợi ở cửa.

      “An tiểu thư, bộ tới? Nếu biết tôi đón .”

      phải, lái xe đưa tôi đến, Mạc Trọng Huy ở đâu?”

      Trương trợ lý đưa An Noãn lên phòng Mạc Trọng Huy bằng thang máy chuyên dụng.

      ra mấy năm nay, sau khi lão gia tử sinh bệnh, Mạc tiên sinh vẫn luôn tự trách, dù sao bởi vì cố chấp của ấy, rời khỏi

      Bắc Kinh tám năm, thời gian đối với lão nhân mà phải là ngắn. Bởi vậy sau khi trở về, Mạc tiên sinh luôn tận lực bù

      đắp, thỏa mãn tất cả những cầu của lão gia tử, bao gồm đính hôn cùng Lý tiểu thư, cũng là muốn làm cho lão gia tử vui lòng.”

      An Noãn mím môi, cúi đầu : “Tôi biết, Trương trợ lý cần những chuyện này với tôi.”

      Tới nơi, ở đây so với đại sảnh im lặng hơn, thấy người nào. Trương trợ lý dẫn đến căn phòng trong góc,

      nhàng gõ gõ cửa, bên trong có đáp lại, Trương trợ lý trực tiếp đẩy cửa ra.

      thấy bóng dáng đơn của Mạc Trọng Huy, liều mạng uống rượu.

      Trương trợ lý thở dài, cúi đầu : “An tiểu thư, khuyên ấy , nếu cứ tiếp tục uống như vậy, ngày mai vào bệnh viện

      mất.”

      An Noãn nặng nề bước đến trước mặt . Mạc Trọng Huy ngẩng đầu nhìn liếc mắt nhìn , ánh mắt có chút mơ hồ.

      “An Noãn?” hoài nghi hỏi, giống như dám tin tưởng người mình nhìn thấy là .

      Người đàn ông này dạ dày tốt, lại cầm cả chai rượu uống, An Noãn đoạt lấy chai rượu trong tay : “Mạc Trọng Huy,

      đừng như vậy, sinh lão bệnh tử, mỗi người đều phải trải qua.”

      “Ngay cả gặp mặt ông lần cuối cùng cũng thể, để cho ông mang theo tiếc nuối ra , mấy năm nay, mất rất nhiều thời

      gian, nên giận dỗi bỏ nhiều năm như vậy, nên làm cho ông khổ sở lâu như vậy.”

      “Mạc Trọng Huy, đừng như vậy, qua hãy để cho nó qua , chúng ta có cách nào thay đổi được, quên tất cả để

      nhìn về phía trước.”

      “Đạo lý này hiểu, nhưng nơi này của khó chịu quá.”

      chỉ chỉ vào trái tim mình, đoạt lại chai rượu trong tay An Noãn, ngửa đầu uống tiếp.

      “Mạc Trọng Huy!” An Noãn lại đoạt lại: “ như vậy trong lòng tôi cũng thoải mái, dù sao cũng vì tôi, mới thể

      gặp mặt gia gia mình lần cuối cùng, nhìn bây giờ tôi rất tự trách, có biết ?”

      lắc đầu, thản nhiên : “An Noãn, liên quan đến em, tất cả cũng do . hối hận là tám năm trước chứ hối

      hận đến Giang thành tìm em.”

      “Mạc Trọng Huy!”

      gặp mặt lão gia tử lần cuối cùng, đáng tiếc, rất khó khịu, nhưng hối hận, nếu để lựa chọn lần nữa,

      cũng làm như vậy, vẫn tìm em. Nhưng chuyện tám năm trước, rất hối hận. Đôi khi trong lòng rất mâu thuẫn, cũng

      bởi vì nguyên nhân này, mới ở Giang thành gặp được em, nếu đoạn tuyệt với người nhà, đến Giang thành, đời này

      có lẽ gặp được em.”

      “Mạc Trọng Huy, đừng những chuyện này có được ?”

      “An Noãn, đợi đến khi em và Lâm Dịch Xuyên kết hôn, có thể còn cơ hội nữa. An Noãn, em, đến

      chính bản thân cũng thể khống chế. Từ đến lớn, tất cả mọi chuyện đều có thể khống chế trong tay, nhưng còn

      em . Em có biết cảm giác ngày ngày đều mất ngủ là như thế nào , mỗi tối nhớ em nhớ đến ngủ được, mở mắt

      rồi nhắm mắt, trong đầu đều là hình ảnh của em. cảm thấy còn là chính mình, nhớ em chỉ có thể dùng phương

      thức làm tổn thương chính mình mới có thể làm giảm bớt đau đớn trong tim.”

      “An Noãn, biết, nếu em gả cho Lâm Dịch Xuyên rồi nên làm gì bây giờ? Có lẽ, chỉ có chết , mới cảm thấy

      đau đớn.”

      “Mạc Trọng Huy, điên rồi.”

      Mạc Trọng Huy ngửa đầu uống tiếp, thản nhiên : “ điên, có em ở bên cạnh , cảm thấy

      mình sống bằng chết.”

      “Mạc Trọng Huy, đừng uống nữa, say rồi.”

      “Nếu say tốt rồi, đáng tiếc cho dù uống nhiều hơn nữa cũng say được, chỉ thấy càng đau hơn.”

      An Noãn thét lớn tiếng, ngồi xuống bên cạnh : “Được, muốn uống, tôi uống với .”

      An Noãn mở chai rượu khác, cũng giống như cầm nguyên chai rót vô miệng mình.

      “Mạc Trọng Huy, cho là chỉ mình thống khổ sao? Còn tôi đau sao. Lúc mất đứa , tôi cảm giác như trời

      sập. Tôi muốn mình được chết cùng đứa , nhưng được. Tôi tự với mình, có lẻ đứa bé muốn dẫn tôi ,

      muốn tôi sống tốt.”

      An Noãn lại uống thêm ngụm khóc quát: “Vừa đến quốc, tôi như người điên, nhìn con người ta tôi ước sao mình có

      thể chạy tới ôm về nhà.Đôi lúc tôi khống chế được mình, đôi lúc lại cảm thấy mình biến thái.”

      “Sau đó con của Lâm Dịch Xuyên ra đời, tôi đem tất cả tình thương của mình dành cho đứa bé. Từ đó, dần dần tôi mới có thể tìm

      lại chính mình. Bởi vậy Mạc Trọng Huy, phải chỉ mình biết đau, tôi cũng rất đau.”

      “Mạc Trọng Huy, tôi rất thích Giang thành, tôi chán ghét Bắc Kinh, nơi này mỗi người đều rất phức tạp. biết , ba

      năm tôi theo đuổi , là thời gian hạnh phúc nhất mà tôi có. Tuy rằng lạnh lùng thản nhiên với tôi, nhưng mỗi lần chỉ cần

      đáp lại tôi chút, tôi rất vui vẻ, hưng phấn đến cả đêm ngủ được. Lúc đó, có , có cha, tôi cảm thấy tôi là người hạnh

      phúc nhất. Tôi còn nhớ tôi bay nước ngoài mua quà cho , tôi dùng tất cả tiền tiết kiệm của mình để mua cho cái

      đồng hồ, biết , lúc về tới Giang thành, ở sân bay tôi bị người ta cướp mất, tôi liền cởi giày cao gót chạy chân trần đuổi

      theo tên đó hai con đường, lúc đó tôi hoàn toàn thấy đau đớn, chỉ có ý niệm trong đầu, đó là quà tặng cho , bất

      luận như thế nào tôi cũng muốn đưa tận tay . Nhưng tôi kịp người đó, tôi ngồi xuống góc đường khóc như

      kẻ ngốc, tôi gọi điện thoại cho , nghe, sau đó tôi nghĩ có lẻ lúc đó nhất định ở bên cạnh Hà Tư Kỳ, nên

      nghe điện thoại của tôi. Sau đó, cha đến đón tôi về nhà, có biết ông nhìn hai chân tôi chảy rất nhiều máu đau lòng

      như thế nào ? May mắn nhất là cha tôi giúp tôi tìm được túi xách, đồng hồ vẫn còn trong túi. Cho đến khi chúng ta đính hôn,

      tôi cũng với chuyện đó, tôi sợ đau lòng vì tôi, tôi đành lòng nhìn như vậy.”

      An Noãn tửu lượng tốt, chỉ vài ngụm rượu đầu óc trở nên mơ hồ. Mạc Trọng Huy cũng uống ít, nhưng tửu lượng

      rất tốt, vẫn còn thanh tỉnh.

      “Mạc Trọng Huy, sao thế giới này lại phức tạp như vậy? Ước muốn của tôi vô cùng đơn giản hẹn hò, kết hôn, sinh con,

      nhưng vì sao lại gặp nhiều đau khổ. đau, tôi cũng đau, nỗi đau của tôi cũng kém , nhưng tôi lại ngụy trang

      rất tốt, tôi tình nguyện mình gặm nhắm vết thương của mình.”

      “Mạc Trọng Huy, chúng ta thể nhau nữa, thể làm tổn thương nhiều người nữa, nhưng đôi khi tôi cũng

      khôngkhống chế được bản thân mình.”

      An Noãn lại uống thêm ngụm, vừa khóc vừa : “Rừng già đối với tôi rất tốt, người tôi muốn làm tổn thương nhất là

      ấy. Mạc Trọng Huy, tôi kết hôn với ấy, tôi cố gắng thương ấy.”

      An Noãn vừa dứt lời, Mạc Trọng Huy nâng mặt lên, hung hăng hôn lên môi . Lúc này, là thanh tỉnh, là mơ hồ.

      đè xuống sopha, giống như nổi điên kéo quần áo xuống, nụ hôn nóng bỏng từ mặt đường xuống. Đây là

      người phụ nữ , thân thể luôn nhung nhớ. Lúc này đây, muốn lùi bước, muốn buông tay. Cho dù khi

      tỉnh lại hận , cũng muốn ích kỷ buông thả cho bản thân lần.

      An Noãn bị hôn khó chịu, ừ nha nha khóc.

      vừa hôn vừa thầm bên tai : “An Noãn, em.”

      Lời này như là trấn an , khóc nữa, cánh tay mảnh khảnh thậm chí còn đặt lên vai . Hành động này của thể

      nghi ngờ là cổ vũ lớn nhất dành cho , thể dừng lại được nữa.

      --

      Sáng sớm hôm sau, An Noãn ở trong lòng tỉnh lại, cánh tay to lớn của gắt gao ôm chặt , cả hai người đều

      mặc quần áo, chỉ cảm thấy hơi thở vẫn quen thuộc như trước, giống như chưa từng mất bốn năm trước.

      Dời cánh tay ra, xoay người đưa lưng về phía , hai tay nắm chặt góc chăn. Nước mắt tiếng động chảy ra, đãn

      phản bội Lâm Dịch Xuyên.

      Thân thể rất nhanh tới gần, cánh tay dài kéo vào lòng, môi dán lên tai , cất giọng gợi cảm : “ em.”

      nhìn thấy nước mắt của , đau lòng hôn lên.

      “Ngoan, đừng sợ, tương lai cứ giao hết cho , bao giờ để cho em chịu bất cứ ủy khuất nào.”

      An Noãn khóc càng lớn tiếng hơn, dùng chăn che mặt, khóc như đứa con nít. nhíu nhíu mày, ngồi dậy. vào phòng

      tắm, nhìn mình trong gương, người là những dấu vết điên cuồng của đêm qua. Từ phòng tắm ra, Mạc Trọng Huy kêu

      người đưa bữa sáng tới.

      “Lại đây ăn chút , tối qua em uống rất nhiều rượu, dạ dày em tại sao chứ?”

      An Noãn qua, mà đứng rất xa.

      “Mạc Trọng Huy, xin hãy quên tất cả những gì đêm qua, chúng ta đều say rượu.”

      nhướng mày, đến bên cạnh nắm tay vai , hờn giận : “ say, em cũng có say, em kêu làm

      sao quên? An Noãn, tình như vậy, lẽ em còn muốn trở lại bên cạnh Lâm Dịch Xuyên? Hử?”

      “Cho dù tôi và Lâm Dịch Xuyên chia tay, tôi cũng thể trở lại bên cạnh .”

      Mạc Trọng Huy phiền não thét lớn: “An Noãn, biết em sợ cái gì, , tương lai cứ giao hết cho , chuyện

      gì em cũng cần sợ, có ở đây.”

      , chúng ta thể.”

      đẩy ra , cầm túi xách chạy .

      Ra khỏi phòng gặp Trương trợ lý, mắt An Noãn lóe lên, dám nhìn tới , Trương Húc mĩm cười chào hỏi : “An tiểu thư,

      sớm.”

      An Noãn chạy như ma đuổi dám quay đầu lại.

      Trương Húc gõ cửa phòng, rồi vào, thấy Mạc Trọng Huy ôm đầu mình, vẻ mặt đau khổ.

      “Mạc tiên sinh, làm sao vậy?”

      than hơi: “Cậu tới đúng lúc, giúp tôi đưa An Noãn về nhà.”

      “Được.”

      Trương Húc sợ đuổi kịp An Noãn nên chạy gì nữa.

      chạy ra bên ngoài Shine nhìn thấy An Noãn: “An tiểu thư, tôi đưa về.”

      cần, tôi đến khách sạn, cũng gần đây.”

      “An tiểu thư, có thể nghe tôi vài câu.”

      An Noãn dừng bước.

      “An tiểu thư, đôi khi người, là có cách nào lừa gạt bản thân mình, lừa gạt người bên cạnh. Tôi cảm thấy may mắn

      nhìn được trái tim mình, hy vọng có thể dũng cảm theo đuổi tình của mình, cần băn khoăn nữa.”

      An Noãn muốn nghe nữa, lập tức bỏ . đến hiệu thuốc đường, vào mua thuốc tránh thai, cần nước,

      trực tiếp nuốt vào bụng.

      Về đến khách sạn, vừa mở cửa gặp Hứa Vĩ Thần, nghi hoặc hỏi : “Sao lại về đây?”

      “Tôi lấy chút đồ rồi về Thẩm gia.”

      Hứa Vĩ Thần nhíu mày: “Ấp úng, phải có chuyện gì chứ?”

      có, tôi chỉ về lấy vài bộ quần áo.”

      cười khẽ hai tiếng, trêu chọc: “Thẩm gia đúng là hào phóng, ngay cả quần áo cũng mua cho , rốt cuộc

      phải do mình nuôi lớn, cảm tình, tôi khuyên sớm về Luân Đôn, trở lại vòng tay của Rừng Già, thế giới này chỉ có

      mình Rừng Già là tâm .”

      “Tôi vào trước, bận cứ .”

      An Noãn cúi đầu, vào phòng. vào phòng tắm, lần rồi lại lần, cố gắng xóa những ấn ký người mình, nhưng có

      tẩy cách nào cũng được.

      --

      Shine, Trương Húc vào phòng, Mạc Trọng Huy vẫn duy trì tư thế lúc rời .

      “Mạc tiên sinh, An tiểu thư về khách sạn.”

      đơn giản ‘Ừ’ tiếng.

      “Mạc tiên sinh, có chuyện này tôi biết có nên hay .”

      Mạc Trọng Huy nhướng mày.

      Trương Húc vội vàng : “An tiểu thư đến hiệu thuốc, mua thuốc tránh thai.”

      Mạc Trọng Huy khẽ thở dài, chuyện này hoàn toàn có thể đoán trước.

      “Mạc tiên sinh, có tính toán gì ?”

      giúp tôi chuẩn bị chút lễ vật, tối nay đến Thẩm gia.”

      Trương trợ lý hứng phấn kích động : “ muốn đến Thẩm gia cầu hôn?”

      Mạc Trọng Huy trừng mắt nhìn , im lặng trả lời.

      “Đúng rồi, Mạc tiên sinh, đêm qua Lý tiểu thư đến tìm , có muốn gặp ấy ?”

      Mạc Trọng Huy gật gật đầu: “Cậu an bài .”

      Mọi chuyện đến giờ cũng nên kết thúc.

      --

      Lý Hân Như muốn trong thời điểm buồn nhất, khó chịu nhất ở bên cạnh , nhưng gọi điện thoại nghe, bất đắc dĩ

      đành phải gọi cho Trương trợ lý. Nhưng Trương Húc lại biết ở đâu. có thể tin tưởng lời ta ?

      gọi điện thoại cho suốt đêm, từ điện thoại di động đến điện thoại bàn, cũng biết có phải điện thoại bị gọi đến

      hết pin hay nên tự động tắt máy.

      Sáng sớm, lại bắt đầu gọi điện thoại trợ lý của , lúc này ta mới với : “Lý tiểu thư, Mạc tiên sinh hẹn mười giờ tại

      quán cà phê ở thương xá Mạc thị.”

      Trịnh trọng như thế, Lý Hân Như cảm thấy khẩn trương. Treo điện thoại, trang điểm chút, chín giờ đến quán cà phê.

      Thời gian chờ đợi cũng là loại dày vò. Mạc Trọng Huy đến đúng mười giờ.

      thân tây trang, bên trong là áo sơmi trắng được mở hai nút, lộ ra hầu kết khiêu gợi.

      Lý Hân Như cảm thấy khó thở, mỗi khi nhìn thấy , trái tim của đập rất nhanh, vì sao người đàn ông lại có thể tuấn

      mỹ như thế, còn là người thành công. Giống như chỉ cần cái liếc mắt của , hoàn toàn bị luân hãm, sâu đậm.

      Mạc Trọng Huy ngồi xuống đối diện , rất nhanh phục vụ mang tới cho tách cà phê mà thường dùng.

      “Huy, sao lại hẹn em đến đây?”

      “Lý tiểu thư, có lỗi, vì để cho ông nội của tôi vui vẻ, nên để trong vai vị hôn thê của tôi lâu như vậy.”

      “Lý tiểu thư?” Lý Hân Như tự giễu nở nụ cười, nghĩ lại thời gian dài như vậy, gần như chưa từng thân mật gọi tên , thái độ

      của đối với từ trước đến giờ vẫn luôn ôn hoà. Từ khi đính hôn đến nay, số lần bọn họ gặp nhau rất ít, mặc dù đôi khi ở bên

      cạnh nhau, cũng rất ít chuyện, bình thường đều là tự diễn tự .

      “Mạc Trọng Huy, có ý gì? Gia gia rồi, nên muốn chia tay với em? đừng quên, chúng ta đính hôn, mọi người

      đều biết em là vị hôn thê của , phải muốn phủ nhận phủ nhận.”

      Mạc Trọng Huy vẫn bộ khách khách khí khí, trầm giọng : “ xin lỗi, trong khoảng thời gian này mang đến cho

      nhiều phiền toái, cũng cảm ơn ở bên cạnh ông nội của tôi trong khoảng thời gian cuối đời, có thể bồi bên cạnh ông, làm

      cho ông vui vẻ. Tôi rất cảm kích , cũng biết làm sao báo lại đáp , bởi vậy hy vọng có thể cho tôi biết, muốn

      gì?”

      “Nghĩ muốn cái gì?” Lý Hân Như cười lạnh ra tiếng: “Em muốn em, em muốn kết hôn với em.”

      có lỗi, chuyện này thể nào.”

      lớn tiếng chất vấn: “Vì sao thể? Em vốn là vị hôn thê của .”

      Mạc Trọng Huy hờn giận nhíu mày, giọng cũng lạnh vài phần: “Lúc trước như vậy, là đồng ý phối hợp

      với tôi, làm cho lão gia tử vui vẻ.”

      “Nhưng em đối với tâm, em vẫn luôn , có thể cho em cơ hội? Ai ai cũng thấy chúng ta là môn đăng hộ đối,

      cưới em, nửa Hongkong là của .”

      Mạc Trọng Huy nhíu mày càng chặt: “ có lỗi, tôi đối với những gì có hứng thú.”

      “Vậy cái gì mới làm cảm thấy hứng thú, em tìm cho .”

      thế giới này, tôi chỉ có hứng thú với An Noãn, vì ấy, có thể cái gì tôi cũng muốn.”

      “Nhưng An Noãn có bạn trai, các người thể đến với nhau.”

      Sắc mặt Mạc Trọng Huy trở nên xanh mét, hừ : “Tôi vẫn là câu kia, đời này tôi chỉ cưới An Noãn, nếu ấy muốn

      gả cho tôi, cả đời tôi kết hôn.”

      “Mạc Trọng Huy, ...... rất ngu xuẩn! Rốt cuộc em có chỗ nào kém ta? Em trẻ hơn ta, học hành cũng cao hơn ta,

      giàu có hơn ta, vì cái gì chỉ ta?”

      “Đây là chuyện của tôi với ấy, cần quan tâm. có điều kiện gì có thể , hôn ước của chúng ta từ hôm nay trở

      giải trừ, về sau liên quan nhau.”

      “Người nhà anhbiết ? Bọn họ có thể đồng ý?”

      “Bọn họ cần biết, đây là chuyện của tôi, chỉ cần đến lúc đó thông báo bọn họ tiếng.”

      Lý Hân Như đột nhiên khóc, nắm tay cầu xin: “Huy, đừng giải trừ hôn ước với em được ? có biết em ,

      thế giới này có ai bằng em. An Noãn có khác người, ta có thể nào trở lại bên cạnh nữa.”

      “Tôi rồi, cho dù có An Noãn, tôi cũng hủy bỏ hôn ước với . Bởi vậy, cứ ra điều kiện, tôi tận lực thỏa mãn

      .”

      kêu em ra điều kiện gì, em thiếu tiền, cái gì em cũng thiếu. Em là thiên kim đại tiểu thư, cho tới bây giờ

      người nhà của em chưa bao giờ để cho em phải chịu bất cứ ủy khuất nào, vì , em tiếc dẫm nát tôn nghiêm của mình,

      vì sao chịu nhìn em dù chỉ lần? em sao, chúng ta có thể từ từ bồi dưỡng cảm tình.

      muốn em làm nữ cường nhân, em có thể làm việc, cam nguyện làm người phụ nữ sau lưng , ở nhà giúp chồng dạy

      con. Em làm rất tốt, về sau chúng ta sinh hai đứa con , nhà chúng ta nhất định rất hạnh phúc. Huy, thế nào? Tương lai

      mà em có muốn hay ?”

      Mạc Trọng Huy hơi hơi nhíu nhíu mày, vẻ mặt có chút mơ hồ, cúi đầu : “Tương lai như vậy tôi rất muốn, già đình ấm

      áp, hai đứa con đáng . Nhưng mẹ của con tôi, chỉ có thể là An Noãn, ngoại trừ An Noãn, tôi để bất cứ người phụ

      nữ nào làm mẹ của con tôi.”

      điên rồi, Mạc Trọng Huy, hoàn toàn điên rồi. An Noãn thể nào trở về bên cạnh , chết tâm .”

      Mạc Trọng Huy hít sâu hơi, đứng lên, cuối cùng : “Hôm nay những gì tôi muốn xong, cứ suy nghĩ, muốn

      điều kiện gì, tôi tận lực thỏa mãn . Trong khoảng thời gian này, cám ơn .”

      Mạc Trọng Huy xong lập tức rời khỏi quán cà phê, Lý Hân Như chạy đuổi theo, kéo quần áo : “Mạc Trọng Huy,

      đối với em tàn nhẫn như vậy?”

      nhíu nhíu mày, có lỗi’ hai chữ, liền rời .

      thoải mái, chỉ bằng câu giải trừ hôn ước của . Lý Hân Như từ trước giờ chưa từng thấp kém như vậy, vì

      , học hèn mọn, nhưng vì sao vẫn chiếm được trái tim của .
      Chris thích bài này.

    5. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      Chương 104.1: Rừng già, chúng ta chia tay !

      An Noãn nhốt mình trong khách sạn cả ngày, ăn cũng uống nước, ngồi ở giường dùng chăn gắt gao bao lấy mình. biết vì sao mọi chuyện trở nên như vậy, đồng ý kết hôn với Lâm Dịch Xuyên, về Luân Đôn sống, nhưng tại, thể thản nhiên đối mặt với Lâm Dịch Xuyên. Trước đây sạch , tại càng ô uế.

      Tiếng chuông di động huyên náo vang lên, là tiếng chuông được đặt riêng khi lão gia tử gọi tới.

      Bắt máy, giọng hùng hậu của lão gia tử vang lên: “Nha đầu, về nhà ăn cơm, lái xe chờ cháu bên ngoài khách sạn.”

      được, cháu ăn ở khách sạn.”

      “Nếu cháu về, ta chỉ có thể tự mình đến khách sạn đón cháu. Đừng để mọi người đợi lâu, hôm nay trừ nhị cữu của cháu ra nước ngoài công tác, những người khác đều về, chờ cháu cùng ăn cơm.”

      Gác điện thoại, An Noãn bất đắc dĩ thay đồ, trang điểm , bởi vì sắc mặt rất khó coi. Ra đến cửa khách sạn, xe của lão gia tử chờ bên ngoài. Ngồi ở xe, lão lái xe luôn thích trò chuyện cùng An Noãn.

      “Tiểu thư, chuyện dời mộ lần này cũng nên trách lão gia tử, lão gia tử thương , nên quyết định dời luôn mộ của cha về, nhưng sau khi họp gia đình, ba vị thiếu gia nhất trí phản đối, lão gia tử rất thương .”

      An Noãn biết, quyết định lần này là của Thẩm Diệc Minh.

      Xe đến Thẩm trạch, An Noãn thấy xe của Mạc Trọng Huy ở bên trong, vẫn là chiếc Bentley màu đen, hầu như đối với rất nhiều vật đều rất chung tình, dễ dàng thay đổi.

      “Mạc Trọng Huy đến đây?”

      Lái xe cười cười : “Đúng vậy, Mạc gia tiểu thiếu gia giữa trưa tới đây, bồi lão gia tử chơi cờ, lão gia tử đãi cậu ấy uống trà mà ông thích nhất. Mạc gia tiểu thiếu gia đúng là người tốt.”

      An Noãn có loại xúc động muốn chạy trốn, nhưng Thẩm Thần Phong xe đột nhiên tới, từ xe xuống rất tự nhiên tiêu sái ôm lấy vai , đưa vào phòng khách.

      về nhà mình còn vào? Cẩn thận lão gia tử mắng em.”

      Vào đến phòng khách, Mạc Trọng Huy bồi lão gia tử chơi cờ.

      An Noãn nhịn được qua , gầm : “Mạc Trọng Huy, gia gia vừa qua đời, chạy đến đây làm gì?”

      Lão gia tử nhìn được, thối ngụm: “Nha đầu này, cái gì đâu, nhà chúng ta có nhiều quy củ.”

      , đến phòng ăn ăn cơm.”

      Lão gia tử mỗi tay nắm người, Thẩm Thần Phong ở phía sau nhìn, chua : “Cháu mới là cháu nội của ông, lại kém hơn người ngoài.”

      Thẩm Diệc Bái dùng sức vỗ vao : “Tiểu tử con đừng lung tung , con là cháu nội, còn cậu ta rất nhanh là rể trong nhà.”

      Thẩm Thần Phong chấn động: “ ? Cha xác định? An Noãn chấp nhận Huy tử?”

      có gì là thể, chỉ cần có tâm. Còn con, nhanh chóng tìm con dâu cho cha, em con cũng sắp lấy chồng rồi.”

      bàn ăn, cũng biết bọn họ có phải cố ý, chỗ ngồi của Mạc Trọng Huy lại ở bên cạnh An Noãn, cảm thấy cả người đều thực được tự nhiên.

      Lão gia tử tâm tình rất tốt, nên muốn uống ít rượu. Đại cữu tiểu cữu đành phải chiều theo, mỗi người rót ly , trước mặt Mạc Trọng Huy cũng có ly.

      Lão gia tử uống rất vui vẻ, vuốt tóc An Noãn, sủng nịch : “Nha đầu, cháu biết hôm nay Huy tử đến để làm gì ? Cậu ấy muốn cầu hôn.”

      An Noãn rất kích động đứng lên, rống giận: “Mạc Trọng Huy, phát điên cái gì.”

      Phản ứng của An Noãn làm mọi người đều bị dọa. Mạc Trọng Huy lại duy trì bình tĩnh, đứng lên, cánh tay dài nhàng khoát lên vai .

      “Buông tay.

      buông tay, cánh tay dùng sức, càng ôm chặt hơn.

      “Gia gia, hôm nay cháu đến để cầu hôn, cháu hy vọng ông có thể gả An Noãn cho cháu, cháu hứa mang đến hạnh phúc cho ấy, thương ấy.”

      nghiêm trang, An Noãn lại trầm mặt, quát: “Mạc Trọng Huy, đừng nổi điên, tôi thể gả cho .”

      Lão gia tử cũng nhíu mày, hai cậu cũng nhướng mày, vẻ mặt của mấy dì ai cũng lo lắng, cũng chỉ có Thẩm Thần Phong cười như xem trò vui.

      “Gia gia, cháu và An Noãn đêm qua ở chung, cháu hy vọng ông làm chủ gả ấy cho cháu.”

      ‘Oanh --’ Như tiếng sét đánh ngang tai An Noãn.

      Tất cả mọi người khiếp sợ trừng lớn hai mắt, cả phòng ăn yên tĩnh, giống như cây kim rơi mặt đất cũng có thể nghe được.

      Thời gian yên lặng phút đồng hồ, lão gia tử đột nhiên vỗ bàn dựng lên, nhìn Mạc Trọng Huy gầm : “Tiểu tử, còn chưa kết hôn, cháu .. cháu ta...... cháu phải chịu trách nhiệm với Noãn Noãn, nếu , ta tha cho cháu!”

      Mạc Trọng Huy bình tĩnh : “Gia gia, cháu nhất định chịu trách nhiệm đối với An Noãn, xin ông thành toàn.”

      “Đủ!” An Noãn tê rống ra tiếng: “Các người đừng đóng kịch nữa, Mạc Trọng Huy, muốn tôi gả cho , vĩnh viễn thể nào, tâm .”

      An Noãn đẩy ra Mạc Trọng Huy, chạy ra ngoài. Mạc Trọng Huy làm sao yên tâm, nên đuổi theo .

      Sau khi hai người chạy , lão gia tử buồn bực hỏi: “Ta diễn đủ sao?”

      Đậu Nhã Quyên nhịn được cười : “Ba, ba diễn rất giả, vừa rồi nhìn sao cũng giống tức giận, làm gì có ai nổi giận mà như nhịn cười.”

      Từ đầu tới đuôi, Thẩm Thần Phong biết gì, thét lớn tiếng: “Cho dù muốn diễn trò, có phải nên cho cháu biết hay ? Cháu giống như thằng ngốc. Lại , An Noãn ngủ với Mạc Trọng Huy?”

      “Làm sao với cháu!” Lão gia tử hung hăng vỗ lên đầu .

      ra ngủ cũng ngủ, tất cả đều là người lớn, tại nam nữ, ở chung, cần ai phải chịu trách nhiệm với ai. Nhưng Huy tử lại chịu trách nhiệm với Noãn, Noãn Noãn còn chưa đồng ý. Ta chờ xem, lNoãn Noãn tính tình quật cường, con đường này rất khó .”

      --

      An Noãn mới chạy ra khỏi Thẩm trạch, bị Mạc Trọng Huy đuổi kịp, nắm chặt cánh tay , cho chạy.

      “Mạc Trọng Huy, buông tay.”

      , bao giờ buông tay nữa.”

      dùng lực kéo vào lòng mình ôm chặt. An Noãn sống chết giãy dụa, nhưng làm thế nào cũng giãy ra.

      “Mạc Trọng Huy, tôi chưa ai ti bỉ vô sỉ như , cho là ngủ với nhau rồi tôi kết hôn với sao? Tôi cũng ngủ với Rừng già, thế sao?”

      Mạc Trọng Huy buông lỏng tay, dưới đèn đường mờ nhạt, đôi mắt tràn đầy nguy hiểm.

      “Mạc Trọng Huy, tôi xin quên chuyện tối hôm qua , chúng ta đều là nam nữ trưởng thành, vì say rượu xảy ra tình đêm, cần người nào phụ trách cả, cũng nên đặt ở trong lòng.”

      “Say rượu xảy ra tình đêm?” Mạc Trọng Huy khóe miệng cong lên, kêu rên: “Tối hôm qua say, nhớ rất ràng mỗi động tác của , mỗi phản ứng của em, mỗi biểu tình.”

      hỗn đản!”

      An Noãn tức giận vươn tay bóp cổ .

      Mạc Trọng Huy lảng tránh, mà giang rộng hai tay kéo vào lòng, trầm giọng chút bất đắc dĩ với : “An Noãn, chúng ta bỏ qua mười năm, đời người có thể có bao nhiêu cái mười năm, chúng ta đừng trốn tránh nữa được ? Kết hôn, sinh con, sống vui vẻ bên nhau, thương em sủng em, làm cho em trở thành người phụ nữ hạnh phúc nhất thế giới này.”

      Bởi vì câu ‘Nhân sinh có thể có bao nhiêu cái mười năm’ của , làm cho hoàn toàn im lặng, bất tri bất giác mười năm trôi qua.

      “Mạc Trọng Huy, cho tôi chút thời gian được ?”

      cười gật đầu: “Được, chờ đến ngày em suy nghĩ thông suốt.”

      --

      Ngày hôm sau, An Noãn mua vé máy về Luân Đôn, cho ai biết, ngay cả Lâm Dịch Xuyên cũng biết. Lúc An Noãn tới Luân Đôn, Luân Đôn mưa, gọi xe đến thẳng tổng bộ của JM.

      Bảo vệ và tiếp tân của JM biết mặt , đến đâu cũng có người chào hỏi , An Noãn bỗng nhiên nhớ bầu khí làm việc ở đây, tiết tấu tuy rằng rất nhanh, nhưng ở chung với mọi người rất vui vẻ.

      “An tiểu thư, về? Tổng giám đốc họp.”

      sao, tôi đến văn phòng ấy đợi.”

      An Noãn vào thang máy đến văn phòng của Lâm Dịch Xuyên. Ngồi được lát, thư ký đem cho ly cà phê nóng.

      An Noãn cười chào hỏi ấy: “Chris, lâu gặp, gần đây bận rộn lắm sao?”

      “Bận, bận đến sắp điên rồi, gần đây công ty chuẩn bị thu mua công ty khác, tôi liên tục tăng ca ba ngày rồi. Nhưng người vất vả nhất vẫn là Aaron, làm việc liên tục bốn mươi tám giờ liền, nên khuyên ấy , làm việc đến muốn sống nữa rồi.”

      An Noãn nhướng mày. Lâm Dịch Xuyên trong trí nhớ của chính là như vậy, làm việc cái gì cũng nhớ. An Noãn đợi khoảng giờ, hội nghị mới chấm dứt. Lâm Dịch Xuyên đẩy cửa vào, nhìn thấy An Noãn, mặt toàn kinh hỉ, còn có hoài nghi.

      Nhắm mắt rồi lại mở mắt, An Noãn vẫn ngồi đó.

      Khóe miệng bất giác cong lên, nhàng qua kéo vào lòng, bên tai : “ nghĩ bị ảo giác, đây là bất ngờ em dành cho sao?”

      Ngực An Noãn có loại cảm giác nên lời, nhàng đẩy ra, còn : “Nghe bốn mươi tám giờ ngủ, muốn sống nữa sao?”

      Lâm Dịch Xuyên nhíu mày: “Ai với em? Vì vậy nên em bay về?”

      bớt tự đa tình, em về thăm Sớm.”

      Lâm Dịch Xuyên hung hăng trừng mắt nhìn , cầm hồ sơ trong tay đặt lên bàn.

      “Lâm Dịch Xuyên, Sớm ở đâu?”

      “Ở nhà nội, đưa em nhưng ăn cơm với trước .”

      Tuy rằng qua giờ cơm, nhưng An Noãn đói bụng, máy bay ngủ giấc, tỉnh lại đến Luân Đôn, mười mấy giờ bay, chưa ăn gì.

      “Lâm Dịch Xuyên, để em lái xe, khí sắc tốt.”

      Lâm Dịch Xuyên xoa đầu , cười : “Chỉ mới hai ngày thôi, trước đây thức cả tuần cũng sao, hai ngày có là gì.”

      An Noãn tức giận : “Em với đừng như vậy, sớm muộn gì sức khỏe cũng suy sụp.”

      kéo ôm vào lòng, trêu ghẹo : “ như vậy sao được, phải gắng kiếm tiền, mới có thể mang đến cuộc sống hạnh phúc cho vợ con.”

      An Noãn mím môi, nhàng đẩy ra: “Lắm lời, mau ăn cơm, ăn xong còn đón Sớm.”

      Bọn họ nhà hàng, tùy tiện ăn vài món. Lâm Dịch Xuyên tối mới đón Sớm, An Noãn ồn ào muốn liền. có cách nào đành đưa .

      đường, thuận miệng hỏi câu: “Lần này trở về nữa.”

      Mắt An Noãn vẫn nhìn cảnh vật ngoài cửa xe, trả lời. Đến nhà nội Sớm, Sớm vừa nghe tiếng xe, liền từ trong phòng chạy ra.

      Vừa thấy An Noãn từ xe xuống, Sớm hưng phấn hét lên: “Mẹ!”

      An Noãn xoay người ôm lấy Sớm, tiểu tử kia càng ngày càng nặng, An Noãn ôm thằng bé cũng phải cố hết sức. Trước đây lâu, Sớm chỉ là đứa bé, ôm vào lòng cũng cảm nhận được sức nặng. còn nhớ khi Sớm năm sáu tháng, mỗi khi ngủ, muốn An Noãn ôm vào trong lòng, vừa dỗ vừa hát ru mới chịu ngủ. Nháy mắt Sớm lớn, An Noãn ở bên cạnh Sớm, thằng bé vẫn sống rất tốt, cho tới bây giờ làm mọi người phiền não.

      “Mẹ, con rất nhớ mẹ, ngày nào con cũng nhớ đến mẹ muốn gặp mẹ.”

      An Noãn nhéo nhéo má Sớm, cười : “Miệng lưỡi trơn tru, cũng biết học theo ai.”

      “Cái gì kêu miệng lưỡi trơn tru?”

      An Noãn cười cười : “Miệng lưỡi trơn tru là con chuyện ngọt.”

      Tiểu tử kia ôm lấy cổ : “Mẹ, con rất muốn rất nhớ mẹ, mỗi tối đều nằm mơ thấy mẹ.”

      Mẹ Lâm Dịch Xuyên ra, giữ bọn họ ở lại ăn cơm chiều.

      “Con ý kiến, mẹ hỏi ấy.” Lâm Dịch Xuyên giao cho .

      An Noãn có cách nào, đành phải đồng ý.

      “Noãn, cháu vào bếp với bác, để bọn họ chơi với nhau .”

      An Noãn muốn ở bên cạnh Sớm nhiều hơn, nhưng nghe mẹ Lâm vậy, cũng từ chối.
      Christhienbinh2388 thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :