1. Tất cả những truyện có nguồn từ diễn đàn LQĐ thì ko cần xin phép

    Những truyện của bất kì wordpress, web hay forum khác phải được sự cho phép của chính chủ và post sau chính chủ 5 chương hoặc 5 ngày

    Không chấp nhận comt khiêu khích, đòi gỡ truyện hay dùng lời lẽ nặng nề trên forum CQH. Nếu có sẽ bị xóa và ban nick vĩnh viễn!

    Quản lý box Truyện đang edit: banglangtrang123

       
    Dismiss Notice

Cường Yêu, Độc Nhất Vô Nhị Giữ Lấy - Thiên Hạ Thái Bình Thất Thất (112.2/158 + PN) (DROP)

Thảo luận trong 'Truyện Đang Edit'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      111.3 <Tiếp>

      "Vâng, có chút việc phải xử lý."

      Lão gia tử gật đầu bất đắc dĩ.

      Tiết Ngọc Lan từ phòng bếp bưng hai ly trà qua, thấy Thẩm Thần Bằng , bà vội vàng đuổi theo, kéo cánh tay lại, thấp giọng : "Bằng Bằng, mẹ mua quà cho con, chiếc đồng hồ, mẹ thấy con rất thích sưu tầm đồng hồ."

      Thẩm Thần Bằng lạnh nhạt nhìn bà chút, bỏ tay bà ra, lạnh lùng : "Bây giờ con có sở thích này, tất cả sở thích của con đều bị các người đập vỡ hết rồi."

      Thẩm Thần Bằng lập tức rời khỏi, bóng dáng lạnh lùng như vậy. An Noãn thấy trong mắt Tiết Ngọc Lan đau đớn cùng thất vọng, trong lòng có cảm giác nên lời.

      từng, Thẩm Thần Bằng cũng rất tín nhiệm bà, nhưng hôm nay, giống như chỉ còn lại oán hận, ràng là người nhà, người than nhất, nhưng quan hệ so với người ngoài cũng bằng.

      Thẩm Thần Bằng có lẽ đơn, ngay cả người bên cạnh chuyện cũng có, lúc đau khổ cũng chỉ có mình uống rượu, trốn tránh tự mình liếm láp miệng vết thương. An Noãn đột nhiên có chút đau lòng cho , tên Cố Thu kia, cũng thể lần nữa trở lại bên cạnh .

      - -

      Thẩm Diệc Minh vẫn vô cùng bận rộn, bây giờ ông rất nhiều nơi, cũng mang theo Tiết Ngọc Lan. mặt Tiết Ngọc Lan tươi cười càng ngày càng nhiều, thấy dáng vẻ bà hạnh phúc như vậy, cuối cùng trong lòng An Noãn dễ chịu chút.

      Mạc Trọng Huy mỗi ngày đều gọi điện thoại cho , bình thường An Noãn đều trốn ở trong phòng nghe.

      Có đôi khi Mạc Trọng Huy ngại gọi điện thoại đủ để kể ra nỗi khổ tương tư của , cầu gặp lần, An Noãn lần cũng đồng ý. muốn để cho người trong nhà biết, thứ hai trong lòng còn có chút sợ hãi.

      Tối hôm đó, chuông điện thoại di động đột nhiên vang lên, An Noãn tưởng rằng Mạc Trọng Huy, nhìn chút mới phát là Tô Nhiên gọi tới.

      Chân mày tự giác nhíu lại, ấn xuống nút nghe.

      "An tiểu thư, tôi là Tô Nhiên, còn nhớ tôi ?" Giọng của ấy vẫn êm tai như thế.

      An Noãn gật gật đầu, lập tức nghĩ ấy cũng nhìn thấy, vì thế : "Đương nhiên là nhớ."

      "Là như vậy, lần trước muốn để cho giúp mang mấy bộ quần áo cho Sớm, biết chừng nào rảnh rỗi."

      An Noãn cắn cắn môi, mấy ngày này, gắng thèm nghĩ đến bọn họ nữa, nhưng chung quy chỉ là trốn tránh.

      Hít sâu hơi, An Noãn thản nhiên : "Tô tiểu thư, có lẽ tôi giúp được , tôi với Lâm Dịch Xuyên cãi nhau, có liên lạc. Tôi đề nghị tự mình tìm , cùng giải thích toàn bộ cho ràng, cởi bỏ hiểu lầm."

      Đầu bên kia có chút mất mác : "Vô dụng, ấy nhìn cũng nhìn tôi, đừng đến là nghe giải thích của tôi. An tiểu thư, tôi xin giúp tôi lần được ? Tôi chỉ muốn vì Sớm làm chút gì."

      " xin lỗi, tôi biết phải làm gì."

      Cúp điện thoại, trong lòng An Noãn có chút áy náy, quá áy náy với nhiều người.

      Chuông điện thoại di động vang lên lần nữa, là Mạc Trọng Huy gọi tới.

      Nhận điện thoại, giọng đầu bên kia nặng nề hất vấn, "Vừa rồi chuyện điện thoại với ai mà lâu như vậy?"

      Trong lòng An Noãn tốt, rất xung : "Tôi chuyện điện thoại với ai cần phải xin phép sao?"

      "Làm sao vậy?" biết mình chọc ở chỗ nào.

      An Noãn khẽ thở dài cái, thản nhiên : " có việc gì, chỉ có chút mệt mỏi."

      " bảo Thẩm Thần Bằng đón em, em ra ngoài chuyến có được ?"

      "."

      Đơn giản chữ, cự tuyệt hoàn toàn đầy đủ.

      " có đồ tặng em, ra ngoài có được ."

      "Tôi cũng được, Mạc Trọng Huy phiền chết."

      Đầu bên kia trở nên trầm mặc.

      An Noãn cũng ý thức được thái độ mình tốt, trầm thấp : "Tặng đồ gì cho tôi vậy?"

      " có gì, chỉ là ở buổi đấu giá mua được chiệc kẹp tóc cho em."

      "Hôm nào đưa cho tôi , bây giờ em muốn nghỉ ngơi."

      muốn gác điện thoại, Mạc Trọng Huy ở đầu bên kia vội vàng gọi tên : "An Noãn, chờ chút."

      " hi vọng em có bất kỳ chuyện gì đều với , có chỗ nào làm tốt, em cũng với , thay đổi. Em như vậy làm cho trong lòng rất nắm chắc, rất sợ hãi, sợ làm sai chuyện chọc em tức giận."

      An Noãn cắn cắn môi, thản nhiên : " có làm sai, là hôm nay tôi quá mệt mỏi, ngày mai , buổi sáng ngày mai tôi tìm ."

      " ?"

      cúi đầu 'Ừ' tiếng.

      - -

      Ngày hôm sau An Noãn với lão gia tử phải ra ngoài chuyến, lão gia tử rất vui vẻ đáp ứng, cười : "Đúng nên ra ngoài chút, ông mà còn trẻ, ông cũng muốn mỗi ngày ở nhà, rất nhàm chán."

      An Noãn trước khi , lão gia tử vẫn còn dặn , trước bữa tối phải trở về, bởi vì tối hôm nay Thẩm Diệc Minh ở nhà ăn tối.

      Lão gia tử kiên trì để cho lái xe đưa , An Noãn có cự tuyệt.

      Lúc xe đến Shine, An Noãn đột nhiên nhận được điện thoại của Hứa Vĩ Thần, trong nháy mắt muốn trực tiếp tắt máy, nhưng cuối cùng vẫn ấn xuống nút nghe.

      Giọng Hứa Vĩ Thần phẫn nộ xuyên thấu qua ống nghe truyền vào lỗ tai của , "An Noãn, mẹ nó tôi muốn đánh trận, Sớm nằm viện, viêm phổi. Rừng Già cho tôi gọi điện thoại cho , mẹ nó tôi ngẫm lại phục, bệnh viện nhi đồng, đến hay tùy ."

      An Noãn còn chưa phản ứng kịp, đầu kia cắt đứt.

      An Noãn gấp đến độ gọi điện lại, Hứa Vĩ Thần cũng nhận điện thoại của . Chỉ trở lại cái tin nhắn, số phòng bệnh của Sớm.

      "Bác tài, đưa tôi đến bệnh viện nhi đồng."

      Lái xe theo kính chiếu hậu nhìn cái, nghi ngờ hỏi: "Tiểu thư, sao chứ?"

      "Nhanh lên, phiền chú đưa tôi đến bệnh viện nhi đồng."

      Lái xe thay đổi phương hướng, thấy An Noãn sốt ruột như vậy, tăng nhanh tốc độ.

      Đến bệnh viện, có chút vội vàng tìm đến phòng bệnh, bóng dáng Hứa Vĩ Thần cao lớn đứng ở cửa.

      Thấy An Noãn, kéo sang bên.

      "Sớm như thế nào?"

      Ánh mắt Hứa Vĩ Thần lạnh như băng nhìn , châm chọc : " vẫn quan tâm bé sao? Người phụ nữ nhẫn tâm vứt bỏ bé, ra còn có chút lương tâm như thế."

      "Xin cho tôi biết, Sớm rốt cuộc sao lại thế này?"

      "Bị lây bệnh dẫn đến viêm phổi, vẫn sốt cao lùi. Rừng Già cho tôi với , nhưng tôi nhìn khó chịu, ngủ nghỉ chăm sóc Sớm hai ngày hai đêm. Sớm tốt xấu gọi tiếng mẹ, nhưng mẹ nó mấy ngày này ở nơi nào?"

      An Noãn chạy về phía phòng bệnh, nhàng đẩy cửa ra, Lâm Dịch Xuyên chuyên chú lau mặt cho đứa bé ở giường bệnh, hoàn toàn chú ý tới có người tiến vào.

      Sớm từ thân thể tốt, thường xuyên mắc bệnh, vẫn là chăm sóc, biết rất chăm sóc đứa bé mắc bệnh, là chuyện bao nhiêu vất vả.

      Nhìn bóng dáng Lâm Dịch Xuyên cao lớn khom lưng lau mặt cho Sớm, lòng An Noãn co rút đau đớn.

      "Lâm Dịch Xuyên."

      thấp giọng gọi tiếng, chỉ cảm thấy bóng lưng cao lớn của hơi run chút.

      quay đầu lại, ánh mắt nhìn An Noãn rất bình tĩnh lạnh nhạt, thậm chí còn có chút lạnh lùng, : "Ethan gọi em đến, với đừng gọi cho em."

      "Vì sao gọi cho em?" Giọng An Noãn có chút nghẹn ngào.

      Lâm Dịch Xuyên hơi nhếch khóe môi, thản nhiên : "Gọi cho em thế nào? Em cần bọn nữa, còn quan tâm bé ?"

      "Lâm Dịch Xuyên, nghĩ em là người như thế nào, làm sao em có thể quan tâm đến Sớm."

      Trán Lâm Dịch Xuyên hai đường hắc tuyến, giọng lạnh nhạt trầm thấp : "Quan tâm nó, cần nó."

      An Noãn có lời nào để .

      "Em trở về , ở đây có là đủ rồi, chờ Sớm hết bệnh rồi, dẫn nó trở về Luân Đôn, về sau bước vào mảnh đất Bắc Kinh này, quấy rầy cuộc sống của em nữa."

      "Lâm Dịch Xuyên..."

      Lâm Dịch Xuyên hít sâu hơi, lạnh lùng : "Mấy ngày nay nghĩ thông suốt, em thích , miễn cưỡng để em ở cùng với , em vui vẻ. Trước kia, nghe người khác , người nên buông tay thành toàn để cho ấy hạnh phúc, cảm thấy người lời này khờ, người nào cho ấy hạnh phúc cũng yên tâm bằng mình mang hạnh phúc tới ấy. Bây giờ, chuyện phát sinh ở người , hoàn toàn cảm nhận được, chỉ cần em được vui vẻ là được, quan trọng là ai cho em hạnh phúc."

      "Lâm Dịch Xuyên, bây giờ trước đừng những thứ này có được , để cho em đến chăm sóc Sớm."

      Lâm Dịch Xuyên khẽ lắc đầu, thản nhiên : " cần, mình có thể, Ethan cũng có thể giúp tay, nếu muốn buông tay, xin buông tay tất cả, cần cho nó hi vọng, lại khiến nó thất vọng. Người lớn có thể thừa nhận, nhưng trẻ con nhất định có thể tiếp nhận."

      Người nằm ở giường, cũng biết có phải bị bọn họ cho đánh thức , khẽ ho , mở mắt. Thấy An Noãn trong nháy mắt, Sớm giãy giạu muốn từ giường đứng lên. Lâm Dịch Xuyên khẩn trương đè tay bé ở truyền nước lại. An Noãn cũng gấp đến độ chạy đến.

      "Sớm, mẹ ở đây, mẹ đến thăm con."

      Đứa bé kia 'Oa - -' tiếng khóc lên, giọng khàn khàn gào thét: "Mẹ cần con nữa, mẹ cần Sớm."

      Lòng An Noãn nhéo lại ở chỗ, cầm bàn tay của bé có truyền nước kia, nắm chặt ở lòng bàn tay: "Mẹ cần sớm, mẹ vẫn ở bên cạnh Sớm."

      "Nhưng Rừng Già muốn mang con trở về Luân Đôn, mẹ trở về cùng với chúng con, con cần về Luân Đôn, con muốn ở cùng chỗ với mẹ."

      Trẻ con cuối cùng chỉ là trẻ con, biểu đạt trắng ra tâm tư của bản thân như vậy.

      Lòng An Noãn đau ôm bé vào trong lòng, nước mắt khống chế được chảy xuống, làm sao có thể nhẫn tâm như vậy, làm tổn thương đứa này biết bao sâu.

      "Xin lỗi, xin lỗi Sớm."

      Đứa bé ghé vào trong lòng An Noãn mặc sức khóc lúc. Vừa khóc, vừa ho, làm cho An Noãn rất đau lòng.

      An Noãn trấn an bé xong, xoay người với Lâm Dịch Xuyên: " vào phòng trong nghỉ ngơi chút , em ở đây chăm con."

      Có lẽ thức đêm, sắc mặt Lâm Dịch Xuyên tốt lắm.

      hơi mím môi, An Noãn biết muốn cái gì, tranh trước : "Sớm như vậy, em khẳng định rời , cũng đừng làm bộ rộng lượng mà , vào nghỉ ngơi lúc , chuyện khác chúng ta sau được ?"

      giống như thấy được khả năng xoay chuyển, nhưng lại dám có bất kỳ hy vọng xa vời gì.

      Lâm Dịch Xuyên rất nghe lời vào trong phòng, ở giường chợp mắt lúc.

      An Noãn mực ở bên ngoài với Sớm, đứa này giống như rất sợ rời , tay bé nắm chặt lấy bàn tay của , làm cho lòng đau An Noãn dậy nổi.

      Chuông điện thoại di động trong túi luôn vang lên, An Noãn chờ nó ngừng, gửi tin nhắn qua: "Có việc, tìm được."

      Gửi thành công, lập tức đè xuống phím tắt máy.
      Last edited by a moderator: 28/6/16

    2. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      112. Lễ cầu hôn giá trời

      Cơm trưa là Hứa Vĩ Thần từ bên ngoài mua về, thấy An Noãn dốc lòng chăm sóc Sớm, khuôn mặt nghiêm trang mới hơi có chút khẽ cười, thản nhiên : "Coi như vẫn có chút lương tâm, đứa này theo lâu như vậy, hoàn toàn thể tách rời rồi. Rừng Già là người đàn ông, đâu biết chăm sóc trẻ con."

      An Noãn hơi mấp máy môi. nhàng gọi Sớm dậy.

      Đứa bé kia mở to mắt nhìn An Noãn, lộ ra hàm răng trắng tinh, cười : "Mẹ, ra phải nằm mơ nha, mẹ ở ngay bên cạnh con."

      Lời trẻ con vẫn có thể chạm đến nội tâm sâu nhất của An Noãn.

      "Mẹ vẫn ở bên cạnh con."

      An Noãn sờ sờ tóc của bé, đỡ bé ngồi dậy, tự mình đút cho bé ăn.

      Do mắc bệnh, bé có khẩu vị gì, nhưng là vì An Noãn đút, bé há mồm ăn hết.

      Mỗi khi bé mắc bệnh, mình: "Sớm ăn gì mẹ lo lắng, Sớm thể làm mẹ khổ sở, cho nên ăn vô cũng cần phải ăn, ăn chút."

      Đứa bé như vậy, biết ép buộc bản thân, An Noãn nhìn vừavui mừng vừa đau lòng. Gia đình hoàn chỉnh sinh ra đứa bé, giống như có thể so với người bình thường hiểu chuyện sớm hơn.

      "Sớm ăn vô cứnói muốnăn, chờ con muốn ăn, mẹ cho ép con ăn."

      Đứa bé kia vui vẻ gật gật đầu, ngồi ở giường chơi lát.

      Hứa Vĩ Thần vỗ bả vai An Noãn, ý vị sâu xa : " chỉ chăm đứa bé, mặc kệ người lớn sao?"

      An Noãn theo tầm mắt của nhìn qua, nghĩ đến Lâm Dịch Xuyên vẫn ở trong phòng nghỉ ngơi.

      "Hai ngày nay, mỗi ngày tôi đềuchuẩn bị đồ ăn xong gọi ấy ăn, ấy cũng chịu ăn, tôi cũng muốn bị sập cửa vào mặt nữa, giải quyết ấy ."

      Vẻ mặt An Noãn phức tạp mím môi, bước chân có chút nặng nề đến phòng Lâm Dịch Xuyên nghỉ ngơi.

      giường lớn, Lâm Dịch Xuyên ngủ rất say, ngủ thiếp , long mày người này vẫn nhăn chặt lại, làm cho người ta nhìn đặc biệt đau lòng.

      An Noãn đến bên giường ngồi xuống, ngồi lúc lâu, mới vỗ bờ vai của , làm cho tỉnh ngủ.

      mơ mơ màng màng mở mắt, thấy là An Noãn, hắc tuyết mặt mà lại hiểu nhiều hơn hai đường.

      "Dậy ăn chút gì rồi ngủ tiếp."

      ngoảnh mặt sang bên, nhàn nhạt trở lời câu: " muốn ăn."

      "Lâm Dịch Xuyên, muốn ăn cũng phải ăn chút, chẳng lẽ cũng muốn ngã xuống, em cũng có nhiều tinh lực để chăm sóc ."

      AnNoãn mạnh mẽ kéo dậy, Lâm Dịch Xuyên lại phát hỏa: "Em dựa vào cái gì mà quản ? Em là người nào của ?"

      An Noãn bị đột nhiên tức giận làm cho sợ.

      Lâm Dịch Xuyên ngồi ở giường, dùng sức ấn mi tâm, thở dài hơi.

      "Em ra ngoài trước , rửa mặt xong ra ăn."

      Vẻ mặt An Noãn đờ đẫn ra ngoài, Hứa Vĩ Thần thuận miệng hỏi: "Như thế nào? ấy đồng ý ăn ?"

      An Noãn khẽ gật đầu, đến bên giường chơi với Sớm.

      Lâm Dịch Xuyên ăn rất ít, Hứa Vĩ Thần ầm ầm ĩ ĩ : " người đàn ông, ăn chút như thế chẳng khác bé , cậu giảm béo sao?"

      Lâm Dịch Xuyên hung hăng trừng mắt nhìn , qua chơi với Sớm lát.

      Sớm giống như đại nhân , cầm mộttaycủa An Noãnvới Lâm Dịch Xuyên, nghiêm trang : "Rừng Già, lần này cha thể đánh mất mẹ, nếu con tha thứ cho cha, cũng để ý tới cha nữa."

      An Noãn với Lâm Dịch Xuyên nhìn nhau, trong lòng hai người đều có muôn vàn cảm xúc.

      - -

      Bên kia, Mạc Trọng Huy gọi điện thoại cho An Noãn ai nghe máy, cuối cùng nhận được tin nhắn hiểu ra sao cả, gọi qua lần nữa tắt máy.

      đoán rằng đại khái là bị Thẩm Diệc Minh phát , khống chế tự do của .

      rất dễ dàng để cho An Noãnnhìn thẳng vào tình cảm của bản thân, cũng thể bị Thẩm Diệc Minh thao túng.

      Lại cũng muốn ngồi chờ chết, tính toán tự mình đến nhà họ Thẩm chuyến.

      Thẩm Diệc Minh có sở thích gì, biết, nghiêm khắc mà , người trong vòng luẩn quẩn cũng biết, có bất kỳ ham mê gì, người có nhược điểm, khó trách có thể leo cao đến như vậy, nhiều người muốn kéo từ phía xuống như vậy, nhưng cũng thể nào hạ thủ.

      Duy nhất chỉ biết Thẩm lão gia tử thích tranh chữ.Vì thế thậm chí tiếc tranh chữ ông nội nhất cũng đưa cho ông.

      Xem ra lúc này phải lấy hết vốn ra.

      Mạc Trọng Huy trở về nhà họ Mạc chuyến, lấy bộ bút tích Picasso ở buổi đấu giá ở Newyork mua với giá trời, đây là năm trước mua để hiếu thuận với ông nội, bây giờ ông mất, những thứ này nên để cho người hiểu được thưởng thức.

      Vừa vặn Mạc Bình Sơn ở nhà, thấy Mạc Trọng Huy cầm bức này, ông ta lập tức ngăn cản : "Ở thư phòng treo là được rồi, còn gỡ xuống làm gì?"

      "Tặng người."

      Đơn giản hai chữ làm cho Mạc Bình Sơn lập tức đỏ mặt lên.

      "Con có tiền đồ, dámlấy đồ ông nội con tặng người khác, ông mới mất bao lâu."

      Mạc Trọng Huy đúng mực : "Trước khi ông nội cho tất cả mọi thứ củaông cho tôi, tôi có quyền sắp đặt."

      Mạc Bình Sơn hơi kìm nén ở trong ngực, có chút thở được, ôngche trái tim mình, có chút khó chịu quát: "Mày tính lấy đưa cho ai? Lấy dụ dỗ Thẩm lão gia tử phải ? Ông nội thay mày tìm con dâu con cần, nhà họ Lý tốt, Hân Như rất tốt với mày, con lại cứ muốn dùng mặt nóng dán mông lạnh nhà họ Thẩm. An Noãn nhà người ta thích mày, Thẩm Diệc Minh cũng chướng mắt mày, khó nghe chút, mắt người nhà họ Thẩm rất cao, hoàn toàn để nhà họ Mạc chúng ta vào mắt, con nhất định phải hạ tấp thân phận của bản thân như vậy sao?"

      Lông mày Mạc Trọng Huy hơi nhíu lại, thản nhiên : "Tình tình tôi nguyện, liên quan đến danh lợi."

      Mạc Trọng Huy cầm bức tranh muốn .

      Mạc Bình Sơn hướng về phía bóng lưng cao lớn của quát: "Mày dám mang bức tranh này ra khỏi cửa, về sau cũng đừng quay trở lại nữa."

      Mạc Trọng Huy trào phúng cười, trầm thấp : "Từ khi ông nội mất, tôi vốn cũng muốn về nhà."

      "Mày... mày... tên nghịch tử này..."

      Mạc Trọng Huycầm bức tranh trực tiếp rờiđi.

      Mạc Bình Sơn bụng tức giận, chỗ phát tiết. Ông chạy ra sau vườn, thấy Đường Tĩnh Vi dọn dẹp những hoa cỏ, trước kia ông cụ còn sống, nhiệm vụ của bà là chăm sócông cụ, bây giờ ông cụđã ra , niềm vui của bà chỉ còn lại có chăm sóc những hoa cỏ trong viện này.

      Mạc Bình Sơn vô cùng tứcgiậnc, qua giẫm lên hoa lanmà bà gieo trồng nát bươm.

      Đường Tĩnh Vi vô tội nhìn , cau mày quát : "Ông làm gì vậy?"

      "Bà tôi làm gì, bà cả ngày chỉ biết chơi đùavới những thứ hoa cỏ này, con trai của bà mới có giáo dục như thế. Có nhiều thời gian giáo dục con trai của bà, đừng cả ngày có chuyện gì để làm."

      Đường Tĩnh Vi cũng phát hỏa, gào lên: "Con trai lớn làm sao còn có thể giáo dục, tôi cảm thấy con tôirất ưu tú, so với cha nó càng ưu tú hơn."

      Tay Mạc Bình Sơn hướng mặt bà vung xuống, mặtĐường Tĩnh Vi quay , tránh thoát được.

      "Mạc Bình Sơn, ông càng ngày càng có tiền đồ, muốn đánh phải ? Coi nhưông đánh chết tôi, tôi cũng phải , con tôi so với ông ưu tú hơn.Nó ham hư vinh, nó có năng lực dựa vào bản thân xông pha vùng trời, giống ông, ông có chức vịngày hôm nay, tất cả đều do ba ông cùng ba tôi dùng tiền bạc dùng địa vị để cho ông lên. Mạc Bình Sơn, tôi chịu đủ ông rồi, bởi vì ông, con tôicũng cần cái nhà này. Tôi lại hiểu, nhà họ Mạc chúng ta cần dựa vào bất kỳ kẻ nào, bản than Huy nhi có bản lĩnh, nghiệpcủa nó rất khá, tại saoông vẫn còn cố ý làm đám hỏi với nhà họ Lý? Chẳng lẽ ông cảm thấy ông còn có thể lên nữa sao?"

      "Đàn bà luôn tự cho là đúng, con trai là bị bà làm hư.Nếu thời gian đảo ngượcvề ba mươi mấy năm trước, tôi nhất định cưới bà."

      Mạc Bình Sơn tức giận đến vungtayrời .

      Đường Tĩnh Vi bất đắc dĩ thở dài, bọn họ cũng từng nhau, ở lúc tất cả mọi người phản đối bọn họ kiên trì ở cùng chỗ, phần yêukia, là nguyên nhân gì để cho nó từ từ ít , cạn đến giống như chưa từng có.
      - -

      Mạc Trọng Huy tự mình lái xe, để cho Trương Húc ngồi ở phía sau bảo vệ bức tranh.

      Trợ lý Trương cầm bức tranh, trong lòng vô cùng bất an.

      "Mạc tiên sinh, hay là để tôi lái xe ."Bức tranh tay cầm nổi nha, quả thực nâng cái triệu ở tay. Xảy ra chút sai lầm gì, bán cả nhà cũng đền nổi.

      Khuôn mặt Mạc Trọng Huy lạnh lùng, chút nào suy xét đề nghị của .

      "Mạc tiên sinh, xác định muốn tặng bức tranh này ra ngoài sao? Bức tranh này tốn ít tiền bạc nha."

      Khóe miệng Mạc Trọng Huy bất đắc dĩ nhếch cái, tiền tài, so với An Noãn tính cái gì, dù cho dùng toàn bộ nhà họ Mạc của đổi lấy An Noãn, cũng vui vẻ.

      Đến nhà họ Thẩm, Mạc Trọng Huy để cho bào vệ vào thông báo, bảo vệ tìm lão gia tử, lão gia tử tự mình ra nghênh đón , trong nhà này, đại khái cũng chỉ có lão gia tử có thiện cảm với .

      "Huy tử, sao cháu lại tới đây, ông còn tưởng rằng cháu ở cùng chỗ với An Noãn nhà ông."

      Trán Mạc Trọng Huy xuất thêm vài đường hắc tuyết, trầm thấp hỏi: "Ông ngoại, An Noãn ở nhà sao?"
      Last edited by a moderator: 28/6/16

    3. Hành Tinh

      Hành Tinh Well-Known Member

      Bài viết:
      10,801
      Được thích:
      17,805
      112.2 <Tiếp>


      "Con bé từ sáng sớm ra ngoài, đến bây giờ còn chưa trở về, ông cho rằng nó tìm cháu, chút tâm tư của nhóc con kia lừa được ông, nhưng làm sao có thể với cháu."

      Mạc Trọng Huy lập tức cầm điện thoại lên gọi điện thoại, đầu kia biểu tắt máy.

      "Được rồi, đừng gọi cho nó, gọi nữa nhóc con kia còn chê phiền. vào ngồi trước , nhóc con đáp ứng với ông trở về ăn cơm tối."

      Lão gia tử cầm tay Mạc Trọng Huy về phía phòng khách, lúc này mới chú ý tới tay trợ lý Trương cầm vật khổng lồ.

      Mạc Trọng Huy vội vàng : "Ông ngoại, đây là thứ cháu ở Newyork mua về, bút tích của Picasso, vẫn treo ở thư phòng của ông nội cháu, bây giờ ở nhà cũng còn ai hiểu để thưởng thức nó, cháu lấy ra tặng cho ông."

      Ánh mắt lão gia tử lên tia sáng, cho cùng là người tranh chữ.

      Nhưng mà miệng ông lại cự tuyệt : "Làm sao có thể biết xấu hổ, ông nội cháu cũng mất, ông làm thế nào còn dám giành đồ trong lòng thích."

      " sao, treo ở nhà ai thưởng thức, chỉ dính lớp bụi, trong những người cháu quen biết chỉ có ông ngoại người hiểu được thưởng thức, cho nên cháu lấy ra đưa cho người."

      Này vỗ mông ngựa, lão gia tử cười khép miệng. Nghĩ thầm, rằng, đứa này đúng là có tâm, vì An Noãn, cái gì cũng bằng lòng hy sinh, giao An Noãn cho cậu, ông rất yên tâm. Chỉ là tính tình lão nhị ngang ngược, bởi vì chút việc mà phủ định cậu ấy, quay về phải tốt với nó chút.

      "Như vậy , bức tranh này để ông bảo quản trước, coi như là cháu dùng để cầu hôn, nếu cháu với An Noãn nhà ông mà thành, tranh này ông nhận. Nếu thành, ông trả lại cho cháu, dù sao quá quý giá."

      Mạc Trọng Huy uống trà với lão gia tử lát, mắt nhìn sắc trời tối, An Noãn còn chưa có trở về.

      Lão gia tử cho gọi điện thoại lái xe, điện thoại lái xe người nhận. Mạc Trọng Huy gọi cho Thẩm Thần Bằng, Thẩm Thần Bằng An Noãn ở chỗ .

      Bên ngoài vang lên tiếng ô tô thổi còi, lão gia tử cười : "Chắc là bé Noãn trở về, đợi ông mắng con bé cái."

      Mạc Trọng Huy muốn tính toán ra ngoài nghênh đón , nhưng kết quả là Thẩm Diệc Minh với Tiết Ngọc Lan trở về.

      Vốn vẻ mặt Thẩm Diệc Minh có chút mỏi mệt, thấy Mạc Trọng Huy, trán ông nháy mắt trợt xuống vài đường hắc tuyết, vui nhíu mày, khó chịu : "Làm sao cậu ở trong này?"

      Lão gia tử vội vàng qua giải vây: "Là cha gọi cậu ấy đến, hôm nay bé Noãn chơi, mình cha ở nhà quá nhàm chán, gọi cho Huy tử qua đây chơi cờ dùng trà với cha, đứa này quá hiếu thuận, tặng cha bức bút tích của Picasso, quá quý giá, cha cũng có ý nhận lấy."

      Trán Thẩm Diệc Minh xuất thêm vài đường hắc tuyết, nhàn nhạt lập lại câu, "An Noãn ở nhà?"

      "Đúng, sáng sớm bé Noãn ra ngoài, về ăn bữa tối với cha, đến bây giờ còn chưa trở về, gọi điện thoại cho nó nghe, gọi điện thoại cho lái xe cũng nhận."

      Tiết Ngọc Lan thấy Thẩm Diệc Minh lấy tay đè mi tâm, vội vàng an ủi: "Có thể đường, chúng ta ngồi xuống chờ lúc ."

      Từ bảy giờ vẫn đợi đến chín giờ, trọn vẹn hai giờ, lưng Thẩm Diệc Minh vẫn ngồi thẳng tắp nghiêm chỉnh. Tức giận mặt ông càng ngày càng đậm, giờ phút này, trong phòng khách yên tĩnh ngay cả cây kim rơi mặt đất cũng có thể nghe thấy, ai dám câu, mọi người hít thở cũng trở nên rất cẩn thận.

      Để cho đại thủ trưởng chờ hai giờ, cái thế giới này cũng chỉ có An Noãn.

      " lại làm cái gì với con bé?"

      Mặt Thẩm Diệc Minh căng thẳng, gằn từng tiếng chất vấn.

      Mạc Trọng Huy theo bản năng nhíu mày, trong khoảng thời gian ngắn cũng biết nên giải thích như thế nào.

      Thẩm Diệc Minh quyền hung hăng đập ở bàn trà, đứng lên, gào thét: "Tôi hỏi lại làm cái gì với con bé? Hai người phải ở cùng chỗ rồi chứ?"

      Mạc Trọng Huy thẳng thắn ra toàn bộ.

      "Mạc Trọng Huy, cậu khá lắm, mỗi lần con bé mất tích đều có liên quan với cậu, nếu hôm nay con bé có xảy ra chuyện gì hay, tôi cho người nhà họ Mạc của biến mất ở kinh thành."

      Thẩm Diệc Minh dường như nghiến răng nghiến lợi uy hiếp, nhưng Mạc Trọng Huy lại thủy chung nhíu chặt mày.
      - -

      Trong bệnh viện, Sớm ngủ ngày, lúc này hoàn toàn tỉnh táo, ngồi ở giường để cho An Noãn vẽ tranh với bé.

      An Noãn cùng với bé vẽ bức gia đình, thoáng chớp mắt, thời gian cứ như vậy trôi .

      Mãi đến khi lái xe lần thứ ba đến tìm : "An tiểu thư, chín giờ rồi, quay về nữa lão gia tử mắng."

      Sớm vừa nghe, ngồi ở giường khóc lên: "Mẹ được , Sớm cho mẹ ."

      An Noãn đưa tay lau nước mắt trong suốt trong mắt bé, gắt gao ôm lấy bé vào trong lòng.

      "Sớm ngoan, mẹ , mẹ nơi nào cũng , ở trong này với con."

      Lái xe ở bên nhìn, hơi nhíu mày lại.

      An Noãn trấn an Sớm xong, rất có lỗi với lái xe : "Xin lỗi, để cho ông đợi tôi ngày, hôm nay tôi quay về, nếu ông nội hỏi tới, ông cứ với ông ngoại ."

      "An tiểu thư, hôm nay thủ trưởng cũng về nhà."

      An Noãn mấp máy môi, cúi đầu : "Tôi biết, mặc kệ ai hỏi đến, cũng ra , đêm nay tôi quay về, người về trước ."

      Lái xe có biện pháp, đành phải mình trước. Trở về còn biết ăn như thế nào, lão gia tử từng , An Noãn quay về, ông cũng đừng trở về.

      Sau khi lái xe , Sớm liền vui vẻ, ôm An Noãn làm nũng: "Mẹ tốt nhất, con mẹ."

      "Mẹ cũng con."

      An Noãn ôm bé vào trong ngực, hung hăng hôn cái.

      Lâm Dịch Xuyên dựa ở khung cửa, nhìn giường bệnh màn ấm áp, trong lòng rất nhiều cảm xúc.

      - -

      Lái xe tâm tình yên trở về nhà họ Thẩm.

      Xe vừa dừng xong, thấy xe riêng của thủ trưởng dừng ở bên cạnh, tim bùm bùm nhảy dồn dập.

      Nơm nớp lo sợ vào phòng, trong đại sảnh khí có chút quỷ dị. Lão gia tử cùng thủ trưởng ngồi ở chủ vị, vẻ mặt lão gia tử ngưng trọng, mà sắc mặt thủ trưởng xanh mét, phẫn nộ sinh động.

      Lão gia tử mở miệng trước, gầm : "Lão Lâm, ông vẫn hiểu được phải trở về, An Noãn đâu?"

      Lão Lâm sợ tới mức ngay cả giọng cũng run rẩy lên: "Tiểu thư ở bệnh viện, ở cùng với đứa bé kia, đứa bé luôn mồm gọi tiểu thư là mẹ."

      Con ngươi hẹp dài của Thẩm Diệc Minh khẽ nheo lại, hai tay gắt gao nắm thành quyền.

      Mạc Trọng Huy ngồi ở ghế sofa, ngực giống như tảng đá lớn đổ. thể so sánh với bất kỳ người ở đây ít phần lo lắng, tưởng rằng ép quá gấp, bức muốn trốn . Mới phát mình cũng có quan trọng như thế, Thẩm Diệc Minh mỗi lần mất tích đều có quan hệ với , mà lúc này ngẫm lại, mỗi lần cảm xúc cũng là vì Lâm Dịch Xuyên, bởi vì đứa bé kia. Phân lượng đứa bé kia ở trong cảm nhận của , Mạc Trọng Huy thậm chí dám đoán.

      "Chuẩn bị xe, bệnh viện."

      Giọng Thẩm Diệc Minh trầm mệnh lệnh, lái xe sợ tới mức lạnh run, khẩn trương chạy lái xe.

      Tiết Ngọc Lan kéo cánh tay lão gia tử, dịu dàng : "Cha, người cũng đừng , để cho Diệc Minh mang An Noãn về."

      Lão gia tử gật gật đầu, dặn Thẩm Diệc Minh: "Ngàn vạn đừng cứng rắn với con bé kia, bình thường, tính tình hai người đều ngang ngược, cha thực sợ hai người cãi nhau. Huy tử, cháu với nó cùng ."

      Thẩm Diệc Minh xua tay: " cần."

      ra Mạc Trọng Huy cũng có dũng khí , có dũng khí thấy bọn họ ở chung.

      Sau khi Thẩm Diệc Minh mang theo hai bảo vệ lái xe rời , Mạc Trọng Huy cũng tạm biệt với lão gia tử.

      Lão gia tử nắm tay : "Đứa , tính tình cậu hai rất xấu, làm cho chuyện, trách lầm cháu, cháu nghìn vạn lần đừng để ở trong lòng, ông ngoại vẫn hi vọng cháu có thể cùng chỗ với An Noãn."

      Mạc Trọng Huy cúi thấp mặt, khẽ gật đầu.

      "Trong lúc chờ mâu thuẫn giữa cháu với Noãn Noãn qua , cháu cho con bé chút thời gian, để cho con bé nghĩ thong suốt quá khứ, tương lai vẫn còn rất dài. Đến như cái tên họ Lâm kia, An Noãn ở nước ngoài với ở chung nhiều năm như vậy, tình cảm là khẳng định có, nhưng nhiều năm như vậy cũng chưa sản sinh tình , cho nên cháu nhất định phải tin tưởng nó."
      - -

      An Noãn cùng với Sớm nằm ở giường, kể cho bé chuyện cổ tích đặc sắc, tiểu tử kia nghe cũng có chút buồn ngủ, An Noãn thuận thế vỗ lưng của bé, lâu sau, Sớm ở trong ngực ngủ thiếp .

      An Noãn cẩn thận giúp bé dịch chăn xong, ở trán bé nhàng ấn lên nụ hôn. Mỗi ngày ở Luân Đôn, đứa này luốn quấn tới buổi tối hôn ngủ ngon mới bằng lòng ngủ. quên bao lâu thân mật qua như vậy. Cùng ở Bắc Kinh, vậy mà quan tâm đến bé. An Noãn đột nhiên cảm thấy mình rất ác, uổng công đứa này luôn mồm vô cùng thân thiết gọi là 'Mẹ', coi như người thân cái thế giới này.

      Lâm Dịch Xuyên chẳng biết từ lúc nào đến đầu giường, vỗ vai An Noãn, ý gọi tỉnh.

      "Em vào bên trong ngủ , ở đây với Sớm."

      An Noãn lắc đầu: "Em ở đây với con, ngủ , em nghe Hứa Vĩ Thần cũng hai ngày ngủ rồi."

      Khóe môi Lâm Dịch Xuyên nhếch lên cái, thản nhiên : " em cũng tin, người đáng tin cậy nhất."

      "Lâm Dịch Xuyên, để cho em chăm sóc con ."

      Nghe xong lời này, vẻ mặt Lâm Dịch Xuyên thoải mái mà hơi trầm xuống.
      Last edited by a moderator: 28/6/16

    4. lolemcalas

      lolemcalas Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,707
      Được thích:
      7,783
      Chương 112.3:

      Đúng lúc này, cửa phòng bệnh đột nhiên bị đá văng ra, cánh cửa va vào vách tường phát ra tiếng động chói tai. An Noãn theo bản năng nhìn Sớm, cũng may thằng bé ngủ rất sâu bị đánh thức. An Noãn nhìn về phía người tới, Thẩm Diệc Minh thân màu đen, vẻ mặt đầy hắc tuyến, khí thế mạnh mẽ.

      An Noãn vội vàng từ giường bước xuống, chạy đến trước mặt Thẩm Diệc Minh: “Cữu, sao người lại tới đây?”

      Đôi mắt thâm thúy của Thẩm Diệc Minh nheo lại, bàn tay to nắm lấy cổ tay mảnh khảnh của , lạnh lùng: “, theo cậu về nhà.”

      “Nhị cữu, cậu đừng như vậy, cháu đồng ý với thằng bé, tối nay ở trong đây với nó, Sớm bệnh, cần người chăm sóc.”

      Thẩm Diệc Minh cắn chặt răng, gầm : “Lúc nào thằng bé bệnh con cũng chạy đến chăm sóc, chẳng lẽ đến khi thằng bé về Luân Đôn, đến lúc bệnh còn cũng bay đến Luân Đôn? Con là gì của thằng bé, con lấy thân phận ở đây chăm sóc nó?”

      An Noãn cũng vui, dùng sức giẫy tay ra, tức giận quát: “Nhị cữu, người vậy là sao, thằng bé gọi cháu là mẹ.”

      “Con có ý gì? Con làm mẹ thằng bé cả đời rời khỏi nó? Con quên con từng hứa những gì, con chia tay với cậu ta, ở lại Bắc Kinh bồi bên cạnh chúng tôi.”

      An Noãn hít sâu hơi, cảm thấy mỏi mệt: “Nhị cữu, người về trước, mọi chuyện chờ đứa hết bệnh rồi sau được ? tại cháu chỉ muốn ở bên cạnh chăm sóc tốt cho thằng bé.”

      Thẩm Diệc Minh thét lớn tiếng: “Hôm nay, cậu tới đây, nếu thể đưa con , cậu lấy họ Thẩm.”

      “Cậu, người đừng ép cháu được ?”

      Cảnh vệ viên bên cạnh nhìn khí giương cung bạt kiếm, vội vàng khuyên bảo An Noãn: “An tiểu thư, biết, thủ trưởng đêm qua cố gắng làm cho xong mọi việc, vì muốn sớm trở về gặp , vừa xuống máy bay liền trở về nhà, ở nhà đợi về ăn cơm chiều, đợi hơn hai giờ đồng hồ, cả ngày nay thủ trưởng chưa ăn cái gì.”

      ra, Thẩm Diệc Minh tức giận phải vì chuyện này, mà ông tức giận hở chút mất tích, mỗi khi có tin tức của , ông liền hoảng sợ, rất sợ giống mẹ , đột nhiên ngày mất .

      Lúc này, Lâm Dịch Xuyên tới, bình tĩnh với An Noãn: “Em với cậu em về trước , nơi này , có việc gì, sáng mai Sớm thức với thằng bé, Sớm là đứa bé rất hiểu chuyện và nghe lời.”

      Cuối cùng, An Noãn vẫn bị Thẩm Diệc Minh đưa về nhà. Hôm nay, có lẻ Thẩm Diệc Minh rất tức giận, An Noãn nghĩ ông lại làm lớn chuyện như vậy. hứa với Sớm nhưng làm được, đường trở về, An Noãn vẫn tựa lưng vào ghế ngồi nhắm mắt dưỡng thần.

      Thẩm Diệc Minh vài lần đem nắm tay , đều bị An Noãn rút ra. An Noãn bỗng nhiên sợ hãi người đàn ông bên cạnh, tình nguyện ông bớt thương sủng chút, cho chút tự do. Về nhà, trễ, dọc theo đường , Thẩm Diệc Minh lửa giận cũng tiêu tan ít.

      trễ như vậy, Tiết Ngọc Lan vẫn còn ở phòng khách chờ họ, oán giận tiếng, : “Cuối cùng về, bận rộn đến bây giờ, ngay cả nước miếng cũng chưa uống, mau đến ăn cơm , em hâm nóng thức ăn.”

      Thẩm Diệc Minh ôm lấy vai An Noãn, An Noãn cười với Tiết Ngọc Lan: “Dì, cháu ăn trong bệnh viện, các người ăn , cháu lên lầu trước.”

      “Chờ chút.”

      Thẩm Diệc Minh gọi . An Noãn dừng bước, nhưng quay đầu lại.

      “Cậu thừa nhận vừa rồi thái độ của cậu tốt, cậu giận con tắt điện thoại, làm chúng tôi thể liên lạc với con, con có biết vừa rồi cậu lo lắng thế nào , hứa về nhà ăn cơm lại trở về, gọi di động lại tắt máy, gọi điện thoại cho lái xe cũng có người nghe, cậu thực sợ hãi con biết ?”

      Lòng An Noãn chùng xuống, luôn làm cho người bên cạnh lo lắng, luôn làm cho người bên cạnh thất vọng.

      “Như vậy , ngày mai con có thể đến thăm đứa .”

      An Noãn xoay người, có chút khó tin nhìn ông.

      Thẩm Diệc Minh bất đắc dĩ tiêu sái đến trước mặt , vỗ vỗ vai , cười : “Cậu tin rằng nha đầu nhà ta xử trí theo cảm tính, tình cảm của con đối với đứa kia cậu có thể hiểu, nhưng cậu tuyệt đối tin con đau lòng của đứa kia, mà lựa chọn theo họ đến Luân Đôn.”

      “Yên tâm , cháu .”

      thương Sớm là chuyện, cùng Lâm Dịch Xuyên lại là chuyện khác.
      ---

      Buổi tối nằm ở giường thế nào cũng ngủ được, lăn qua lộn lại, cảm thấy trong lòng rất khó chịu. Rốt cuộc vì sao, cũng biết. Vừa rồi lúc lên lầu Thẩm Diệc Minh lên tiếng, sau này cho phép tắt máy di động, hai mươi tư giờ đều ở trong trạng thái có thể liên lạc được.

      Lúc tiếng chuông di động vang lên, An Noãn phát mở máy phải là lựa chọn sáng suốt. Là Mạc Trọng Huy gọi tới. do dự lúc lâu, mới nghe máy. Điện thoại chuyển được, hai bên đều trầm mặc.

      “Về nhà rồi?” Cuối cùng lên tiếng đánh vỡ trầm mặc.

      An Noãn đơn giản lên tiếng.

      “Về sau có thể cần tắt điện thoại , mọi người đều rất lo lắng cho em.”

      “Được.”

      Tiếp theo lại trầm mặc lâu.

      Cho đến khi giọng từ tính của Mạc Trọng Huy vang lên lần nữa: “An Noãn, nhớ em.”

      phát càng ngày càng thể khống chế nhớ đến , tùy thời tùy chỗ đều nhớ .

      “Mạc Trọng Huy, thực xin lỗi.”

      Thiên ngôn vạn ngữ cuối cùng hội tụ thành ba chữ kia.

      “Thực xin lỗi chuyện gì? thích nghe ba chữ đó.”

      “Mạc Trọng Huy, đứa thể có em, em nên làm cái gì bây giờ?”

      Bên kia đầu thở hốc vì kinh ngạc, lập tức : “An Noãn, nên lấy hay nên bỏ đến lúc cũng phải buông tay, lúc nên nhẫn tâm cũng phải nhẫn tâm. Em thể cả đời ở bên cạnh nó, thằng bé rồi lớn.”

      “Mạc Trọng Huy, em bỏ được thằng bé. Vừa nghe Sớm bệnh, trái tim em liền co rút đau đớn. có thể hiểu được cảm giác này ? , thằng bé giống như con ruột của em, loại cảm giác này có cách nào biết nên lấy hay bỏ.”

      "An Noãn.."

      "Mạc Trọng Huy, em rất mệt muốn nghỉ ngơi. Mấy ngày tới có thể em phải đến bệnh viện với Sớm, thằng bé bệnh rất nặng. có thời gian ở bên cạnh , đừng trách em."

      Nghe được câu cuối cùng, bên kia đầu dây Mạc Trọng Huy cười ra tiếng, thản nhiên : "Ngày em đến bệnh viện cùng em."

      " được, Sớm nhìn thấy kích động."

      --

      Sáng sớm An Noãn liền rời giường chuẩn bị đến bệnh viện, lúc xuống lầu vừa vặn đụng phải Thẩm Diệc Minh. xấu hổ lên tiếng chào.

      Thẩm Diệc Minh cực kỳ bất đắc dĩ : "Sớm như vậy muốn đến bệnh viện, làm cậu hâm mộ cái đứa bé kia, cậu nghĩ nếu ngày nào đó cậu ngã bệnh, con cũng ở bệnh giường rời khỏi ."

      An Noãn cười : "Sức khỏe cậu rất tốt, cho tới bây giờ chưa thấy cậu ngã bệnh."

      Thẩm Diệc Minh xoa xoa đầu đùa: "Nếu sinh bệnh có được đãi ngộ và phúc lợi như vậy, cậu tình nguyện bệnh lần, để mỗi ngày con đều chăm sóc cậu."

      "Cữu, đừng bừa, sức khỏe cậu ó vấn đề gì."

      Thẩm Diệc Minh cười lắc lắc đầu.

      "Ăn sáng xong cậu đưa con đến bệnh viện, đúng lúc phải dự hội nghị, tiện đường."

      " cần, cháu dám làm trễ chính của cậu."

      "Con phải là chuyện chính của cậu sao, con nha, đôi khi xử lý chuyện của con còn phiền não hơn so với xử lý quốc gia đại , luôn nghe lời."

      Cuối cùng, An Noãn kêu lái xe đưa đến bệnh viện. Khi xe dừng trước cổng bệnh viện, lại ngoài ý muốn thấy chiếc Bentley của Mạc Trọng Huy.

      Lòng An Noãn như bị kiềm hãm, xuống xe, Mạc Trọng Huy cũng từ xe bước xuống, lập tức về hướng .

      " tới đây làm gì?" vui hỏi.

      Mạc Trọng Huy nhàng ôm , trầm thấp rất cảm tính : " nhớ em."

      "Mạc Trọng Huy, đừng như vậy được ? Em chỉ muốn bồi bên cạnh đứa ."

      Trong mắt Mạc Trọng Huy xẹt qua tia ưu thương, thản nhiên : " chỉ muốn gặp em chút, nhìn xong , được ?"

      "Vậy tại nhìn xong chưa?"

      Mạc Trọng Huy bất đắc dĩ đích thở dài: "Nhất định phải đối với như vậy sao?"

      "Thực xin lỗi, tại em có tâm tư tự hỏi chuyện khác, xin đừng trách em."

      An Noãn xong rời khỏi bãi đậu xe. Khi đến phòng bệnh, rất xa nghe tiếng khóc của đứa . Lòng đau đón, vội vàng chạy vào.

      Tiểu tử kia vừa khóc vừa : "Con muốn mẹ, mẹ hứa với con , con muốn mẹ."

      Thấy An Noãn vào, vẻ mặt Lâm Dịch Xuyên giãn ra.

      "Sớm." An Noãn nhàng gọi.

      Đứa lập tức ngưng tiếng khóc, xoa xoa đôi mặt, nhìn cha rồi nhìn An Noãn, cơ hồ muốn từ giường nhảy xuống.

      Lâm Dịch Xuyên ôm thằng bé lại, An Noãn cũng chạy nhanh tới. Cánh tay mảnh khảnh của thằng bé lập tức choàng lên vai An Noãn ôm chặt.

      "Mẹ, mẹ , vừa rồi mẹ ở đâu?"

      "Mẹ phải trở lại sao? Sớm ngoan, con trai thể lúc nào cũng rơi nước mặt."

      "Chỉ cần có mẹ, Sớm khóc."

      An Noãn đau lòng kéo Sớm vào ngực, trong lòng có loại chua xót nên lời.

    5. lolemcalas

      lolemcalas Well-Known Member Staff Member Moderator

      Bài viết:
      1,707
      Được thích:
      7,783
      Chương 112.4:

      Được Thẩm Diệc Minh đồng ý, mỗi ngày An Noãn đều đến bệnh viện với Sớm, mỗi ngày có An Noãn làm bạn, Sớm phi thường vui vẻ,sức khỏe cũng hồi phục rất khá. tuần sau, Sớm ra viện, nhưng vẫn ở nhà nghỉ ngơi. Lâm Dịch Xuyên đến Bắc Kinh cũng được thời gian, mấy ngày ở bệnh viện, vài lần An Noãn thấy đêm khuya vẫn gọi về tổng bộ họp trực tuyến với những người bên đó.

      Sau khi đón Sớm xuất viện, An Noãn cũng hứa đêm nay quay về Thẩm gia ăn cơm với Thẩm Diệc Minh. Tiểu tử kia hiển nhiên mất hứng, ngồi ở ghế salon xem phim hoạt hình, cái miệng vẫn chu dài. Mắt thấy thằng bé càng ngày càng muốn rời khỏi mình, trong lòng An Noãn có loại cảm giác ra lời.

      Lái xe gọi điện thoại cho chờ ngoài cửa khách sạn, An Noãn thời gian dỗ thằng bé, chỉ cười với nó: ‘Saionara’.

      Tiểu tử kia rất nể tình đích quay mặt sáng bên, nhìn tới An Noãn. Lâm Dịch Xuyên vỗ vỗ đầu của nó, bắt buộc Saionara.

      Tiểu tử kia phục lắm nhưng vẫn : "Mẹ, Saionara."

      An Noãn cưng chìu xoa xoa đầu thằng bé, phát giác tính tình đứa này càng ngày càng giống mình.

      " đưa em ra ngoài." Lâm Dịch Xuyên xong ở phía trước.

      An Noãn dặn dò Sớm: "Ngoan ngoãn, hôm nào mẹ tới thăm con."

      "Hôm nào là khi nào? Chẳng lẽ ngày mai mẹ đến thăm con sao?"

      "Ngày mai mẹ có việc."

      "Hừ!" Tiểu tử kia lại tức giận quay đầu qua bên.

      Lâm Dịch Xuyên nhìn được, qua nhàng ôm vai , động tác cực kỳ cẩn thận: " thôi, đừng để ý đến nó."

      An Noãn cùng ra ngoài.

      từng quen thuộc, từng thân mật, bỗng nhiên lúc này lại cảm thấy xa lạ rất nhiều, sóng vai bên cạnh nhau chỉ có xấu hổ cùng trầm mặc.

      Thang máy đến lầu , An Noãn dừng bước, thản nhiên : "Sớm mình lầu, cần tiễn em nữa, lái xe ở bên ngoài."

      "Muốn thấy em lên xe." khinh phiêu phiêu câu, ở đằng trước.

      An Noãn chạy chậm hai bước đuổi theo : "Lâm Dịch Xuyên, ở Bắc Kinh, tổng bộ bên kia có việc gì phải xử lý sao?"

      lạnh nhạt trả lời: " ở đây cũng có thể xử lý mọi chuyện."

      An Noãn do dự nhưng cuối cùng vẫn nhẫn tâm ra miệng: "Lâm Dịch Xuyên, nên nhanh chóng kiếm cho Sớm người mẹ , đứa bé này rất thiếu tình thương của mẹ."

      Lâm Dịch Xuyên phút chốc dừng bước, ưu thương nhìn sâu, giống như tin lời này từ miệng ra. Mặc dù thề non hẹn biển, nhưng vậy cũng đủ ấm áp hạnh phúc.

      "Lâm Dịch Xuyên, em biết em chuyện này làm tổn thương , nhưng em cũng chỉ muốn tốt cho . có biết, em thể rời khỏi người nhà theo đến Luân Đôn."

      Lâm Dịch Xuyên căng thẳng, ngón tay dùng sức lắc mạnh vai , giọng trong trẻo nhưng lạnh lùng: "Em thể rời khỏi người nhà em, hay nỡ rời xa ta? An Noãn, em nghĩ vì em bỏ tất cả ở Luân Đôn sao? Nếu ngày nào đó nguyện ý từ bỏ tất cả, chỉ sợ em cũng theo ."

      "Lâm Dịch Xuyên. . . . . ."

      buông lỏng tay ra, tự giễu : "Tất cả đều qua, cũng cần xem như thằng ngốc? Chúng ta ở bên nhau bốn năm, cho dù đối với em ra sao, Sớm đáng như thế nào nữa, chung quy cũng thể so sánh với địa vị của Mạc Trọng Huy ở trong lòng em. An Noãn, khó trách bốn năm này, bất luận cố gắng ra sao, đều thể chạm vào tim em. Nếu sớm biết như thế, liền để cho mình hãm sâu như thế, giờ có làm cách nào cũng dứt ra được."

      "Lâm Dịch Xuyên. . . . . ."

      hít sâu hơi, giọng điệu lạnh nhạt : "Yên tâm , đường đường là chủ tịch của JM, người gánh vác rất nhiều trọng trách, dễ dàng bị tình cảm làm chi phối. đồng ý với em, chờ sức khỏe Sớm khá hơn, dẫn nó quay về Luân Đôn, cũng nghe lời em, thử tìm cho Sớm người mẹ kế. Chuyện này, em hài lòng chưa?"

      "Lâm Dịch Xuyên, thực xin lỗi!"

      An Noãn cúi đầu, trừ bỏ ba chữ kia, An Noãn biết còn có thể biểu đạt sư áy náy của mình như thế nào.

      vỗ vai , thản nhiên : "Yên tâm , thể nào chịu nổi kích, tất cả rồi qua. Còn em, hãy vui vẻ đón nhận Mạc Trọng Huy , cũng chỉ có ta, mới có thể làm cho em chân chính hạnh phúc."

      ——

      An Noãn trở về Thẩm gia, hôm nay Thẩm Thần Bằng cũng trở về, xe của bọn họ vừa ngừng, xe thể thao của Thẩm Thần Bằng cũng ngừng sát bên cạnh, người này nhất định là cố ý, hai xe chỉ cách nhau chút.

      Lái xe bất đắc dĩ phải xuống xe ở cửa bên cạnh, An Noãn cũng xuống xe ở cửa bên phải. Vừa xuống liền chỉ vào mũi mắng to: "Thẩm Thần Bằng, có xe thể thao là rất giỏi sao, có biết như vậy rất nguy hiểm hay , thiếu chút nữa đụng nhau rồi."

      Thẩm Thần Bằng vỗ vỗ sau gáy , cười : "Kỷ thuật lái xe của , có bất luận kẻ nào dám hoài nghi, hôm nào đưa em xem đua xe."

      Lúc trước, An Noãn cũng thân thiết với lắm, cảm thấy được người này ở nhà rất im lặng, tác phong làm việc cũng thấp, khác với con của cán bộ cao cấp khác. Sau khi gặp , An Noãn mới phát , người này hơn kém là người ăn chơi trác táng.

      Thẩm Thần Bằng rất tự nhiên đích ôm vai , tự hào : "Em đối với hiểu biết quá ít, em có biết hay , đại diện cho Bắc Kinh tham gia đua xe cho giải đua cả nước, còn quang vinh lấy được hạng nhất."

      An Noãn bĩu môi, vẻ mặt ghét bỏ.

      "Em có biết hôm nay về làm gì ?"

      " với em cũng thân lắm, làm sao biết chuyện của ."

      Thẩm Thần Bằng đột nhiên để sát tai , : " như vậy , người nào đó rất nhớ em, kêu đêm nay bất luận như thế nào cũng phải mang em ra ngoài để gặp ta, cho nên em phải giúp diễn cho tốt màn kịch này."

      An Noãn cắn cắn môi, kêu rên: "Mạc Trọng Huy rốt cuộc cho thứ gì?"

      " hợp đồng."

      "Hợp đồng gì?" biết Thẩm Thần Bằng làm gì.

      "Hạng mục để và Huy tử hợp tác rất nhiều, bởi vì phạm vi công việc của chúng tôi rất rộng."

      An Noãn nghiến răng nghiến lợi hừ : "Cấu kết với nhau làm việc xấu."

      "Được rồi, thừa nhận. Cho nên em phải phối hợp tốt với nha."

      "Em mới phối hợp với , vả lại em chưa bao giờ diễn kịch."

      " chỉ em, đến lúc ăn cơm, cố ý chọc cha tức giận, sau đó làm bộ tức giận bỏ , em cứ là em khuyên giải , rồi chạy theo , tiếp theo phải thành công sao."

      An Noãn khóe miệng trề ra, lơ đểnh : "Em chịu, em cũng muốn gặp ta."

      Thẩm Thần Bằng gõ lên trán cái, tức giận mắng: "Em có lương tâm, người ta nhớ em nghĩ đến em dường như phát điên, em lại muốn gặp ta, Huy tử nghe xong có bao nhiêu thương tâm a. Quên , chuyện của các người xen vào, nhưng nếu ta hủy hợp đồng, đêm nay em nhất định phải phối hợp với , nếu . . . . . ."

      "Nếu như thế nào. . . . . ."

      " đem tất cả những gì biết với cha , trong nhà hẳn là chưa ai biết các người lén lút kết giao."

      "Ai cùng ta kết giao, em có."

      "Nghĩ muốn chống chế?"

      "Ai chống chế, em mới cùng ta kết giao."

      Thẩm Diệc Minh cùng lão gia tử từ thư phòng ra, thấy hai người kia đầu ghé vào cùng nhau khe khẽ , tựa hồ ở tranh chấp cái gì, mặt An Noãn tức giận đến mức đỏ bừng.

      Thẩm Diệc Minh hờn giận gầm với Thẩm Thần Bằng: "Tiểu tử con lại khi dễ Noãn Noãn?"

      Từ lúc Thẩm Diệc Minh xuất , nháy mắt Thẩm Thần Bằng thay đổi sắc mặt, khóe miệng tươi cười biến mất, chỉ còn lại vẻ mặt lạnh như băng.

      Vẻ mặt hai cha con đều phảng phất như chống đối nhau.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :