1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cưỡi Rồng - Nga Mi (Hoàn+ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      #0da999']Chương 75:
      #0da999']Trong cung có nguy hiểm,
      #0da999']vào cung phải cẩn thận
      Ánh mắt tam trưởng lão Văn thị hung ác, nham hiểm, nhìn chằm chằm về hướng Tần Du Du, lạnh lùng cười : "Thánh Bình Thân Vương vương phi lợi hại như thế... ha hả, đương nhiên có người càng sốt ruột hơn chúng ta nữa."

      Phong nhị thái gia biết chút thông tin của Tần Du Du, liền nghĩ đến Húc quang Thánh tử đột nhiên xuất ở thành Tử Dạ, nhất thời trong lòng phát lạnh.

      Tam đại cơ quan thế gia bọn họ ngoài mặt từ trước đến nay đứng ngoài tranh chấp của các nước, chuyện Húc quang Thánh tử muốn làm, bọn họ có thể dính dáng nên cố gắng dính dán tới mới tốt, nếu rước lấy cơn giận lôi đình của Nguyệt quốc, dùng toàn lực trong nước đối phó bọn họ, cơ quan thuật bọn họ mạnh đến mấy cũng có tác dụng, ngàn năm thế gia hủy hoại chỉ trong chốc lát là chuyện hoàn toàn có thể.

      Nghĩ đến đây, Phong nhị thái gia suy nghĩ nhiều nữa, tất cả mọi chuyện chờ trở lại Phong thị thương nghị với các vị trưởng lão cùng gia chủ sau.

      Còn về món nợ với Kim thị và tên Sở Vân Thâm kia, sau này tính cũng muộn.

      Kim thị với Văn thị tuy biết tin tức Húc quang Thánh tử chuẩn bị xuống tay với Tần Du Du, nhưng cũng cảm giác được thành Tử Dạ sắp có giông bão, nên ở lâu, quyết định thi đấu lôi đài chấm dứt hôm sau liền dẫn đệ tử môn nhân rời .

      Trở lại chỗ ở tạm thời của Kim thị, Kim Phù Đồ tuyên bố kế hoạch ngày mai liền rời , Sở Vân Thâm lại muốn ở lại thành Tử Dạ thỉnh giáo cơ quan thuật với Thánh Bình Thân Vương vương phi.

      Đối với người chân chính say mê cơ quan thuật mà , quyết định của Sở Vân Thâm vô cùng bình thường, nhưng Kim Phù Đồ lại đầy mình vui.

      Chuyện ông giờ muốn nhất là lập tức điều tra ràng thông tin về Sở Vân Thâm, nếu có vấn đề gì, liền dùng hết toàn lực lôi kéo, giữ vĩnh viễn ở lại Kim thị, nếu phát người này có vấn đề, cũng phải mau chóng quyết định nên đối phó ta thế nào.

      Mặc kệ ra sao, cũng phải đưa ta về địa bàn Kim thị ông mới có thể yên tâm được, nhưng ta đưa ra cầu lại dễ dàng từ chối được.

      Kim Minh Trì biết tâm tư của phụ thân, cười : " đến chuyện này, con cũng muốn ở lại kết giao vài đồng hành (người cùng nghề)."

      Kim Phù Đồ nghĩ nghĩ, với Kim Minh Xuân: " khi như vậy, huynh muội hai con đều ở lại , cho dù thể học hỏi vương phi điều gì, cũng có thể học hỏi nhiều ở Sở tiên sinh cũng tốt."

      Ông để nữ nhi ở lại có hai ý muốn quan trọng, là giám thị Sở Vân Thâm, tránh cho bị thế lực khác lôi kéo, hoặc là dùng danh nghĩa Kim thị làm ra chuyện gì thỏa đáng, ngoài ra cũng hy vọng nữ nhi có thể cùng Sở Vân Thâm phát triển chút gì đó.

      Tuy Sở Vân Thâm đáng tuổi cha Kim Minh Xuân, để có thể lôi kéo lại, hy sinh nữ nhi có là gì? Kim thị giờ rất thiếu người mới.
      (Chu thấy tên Kim Phù Đồ này là điển hình của kẻ tiểu nhân, bỉ ổi, đáng khinh)

      Sở Vân Thâm cũng quan tâm tâm tư của Kim Phù Đồ, đối với hai "đứa con ghẻ" ở lại cũng có ý kiến, việc liền quyết định như vậy.

      Tần Du Du vì chuyện của Thánh Thủ Lôi Đài bận bịu mấy ngày, hôm nay rốt cuộc kết thúc, nghĩ đến Văn Phong Thành rốt cuộc cũng được toại nguyện, trong lòng vui mừng thay cho ta, hơn nữa Văn Phong Thành chính thức đưa bái thiếp (thiệp chào hỏi) đến, ngày mai đến vương phủ gặp nàng, có thể cùng cố nhân (người quen cũ) gặp mặt, lại là cố nhân có cùng sở thích với mình (cơ quan thuật), Tần Du Du đương nhiên tâm tình vô cùng tốt.

      "Ngày mai sau khi gặp Văn Phong Thành, nàng chuẩn bị chút cùng bổn vương vào cung yết kiến mẫu hậu." Nghiêm Di sau khi cùng nàng dùng cơm tối nhắc nhở .
      (ha ha, ra mắt nhà chồng nhóa =D)

      "Hả?" Nhanh vậy sao? Tươi cười mặt Tần Du Du cứng đờ, trong lòng thấp thỏm.

      Bởi vì chuyện lúc trước, nàng quả có ấn tượng tốt nào đối với mấy người trong cung đó. Nàng còn nhớ , chính là thái hậu cố ý điều Đỗ Vi Nương với Lương Lệnh khỏi, để cho mấy nữ nhân hiểu sao cả đó chạy tới đối phó nàng.

      "Mẫu hậu chỉ là nóng vội muốn biết vương phi bổn vương chọn là nữ tử như thế nào, cũng phải cố ý làm khó dễ nàng." Nghiêm Di đoán suy nghĩ trong lòng nàng gần như bách phát bách trúng.

      Tần Du Du bẹp miệng mếu máo, giọng oán giận : "Người trong hoàng cung lễ nghi, tâm mắt đều đặc biệt nhiều, phiền toái lắm."

      "Nàng cũng biết? Đừng suy nghĩ miên man." Nghiêm Di xoa tay nàng .

      "Ta lúc trước theo sư phụ có gặp qua vài vị hoàng đế, còn có phi tử trong cung và vân vân, đám cười đến giả dối." Tần Du Du cười .

      giờ quốc gia mạnh nhất đương nhiên là Nguyệt quốc và Li quốc, ngoài ra, còn có quốc gia lớn khác, Tần Du Du gặp qua quốc quân của vài nước cũng tính là chuyện kỳ quái lắm, nhưng...

      "Sao chưa từng nghe sư phụ nàng có giao tình với quốc quân nước nào cả?" Nghiêm Di ràng nhớ Tề Thiên Nhạc có tiếng thích có quan hệ với thế lực nào cả.

      "Bọn họ biết sư phụ là Thiên công Thánh thủ mà."

      biết thân phận của Tề Thiên Nhạc, còn muốn mời thầy trò bọn họ vào cung làm khách quý, phải là Tề Thiên Nhạc còn có thân phận khác rất có phân lượng, Nghiêm Di liếc nhìn Lương Lệnh bên cạnh cái, Lương Lệnh liền ngầm hiểu, biết kế tiếp nên điều tra thân phận khác này của Tề Thiên Nhạc.

      Tần Du Du cũng ý thức được mình trong lúc vô thức lại tiết lộ chuyện quan trọng, chỉ lại tiếp tục phiền não chuyện phải vào cung gặp thái hậu.

      Nàng từ theo bên cạnh sư phụ, kiến thức nhiều hơn so với đại đa số mọi người, hơn nữa chịu ảnh hưởng sâu sắc của sư phụ, trong lòng vốn dĩ hề đem hoàng đế, thái hậu đặt trong lòng, nhưng tưởng tượng đến mẫu thân của quái ân công, bà bà của vương phi nương nương nhà , liền nhịn được có chút được tự nhiên.

      Nghiêm Di đưa tay khẽ vuốt tóc dài của nàng, lạnh nhạt : "Người trong cung ngoại trừ thái hậu với hoàng thượng, những người còn lại nàng cần để ý tới, nếu có ai dám mạo phạm nàng, nàng cũng cần khách khí. Nàng là vương phi của bổn vương, cần nhìn sắc mặt bọn họ."

      "Được rồi... Ngươi với hoàng huynh ngươi quan hệ tốt lắm?" Tần Du Du nhớ tới hoàng đế nham hiểm lần trước tới kia, Nghiêm Di cũng chỉ bảo nàng làm lễ gặp mặt bình thường thôi, cũng phải hành đại lễ gì.

      "Hai huynh đệ chúng ta thân nhau như nhất thể."

      Tần Du Du cảm thấy khi quái ân công lời này vô cùng nghiêm túc, trong lòng cảm thấy là lạ.

      Được rồi! Là nàng lòng dạ tiểu nhân, nhưng nàng ràng nhớ sư phụ có qua, người làm hoàng đế lòng nghi ngờ rất lớn, cả ngày đề phòng, sợ bị huynh đệ đoạt quyền, thần tử cướp ngôi, phát con của huynh đệ có người quá mức xuất sắc kiêng kị, đề phòng.

      quái ân công cũng phải người đơn thuần, chính trực gì, liền yên tâm như vậy hoàng đế nghi kị ?

      Nghiêm Di nhéo nhéo cái mũi của nàng : "Nàng cần nghĩ nhiều, quan hệ giữa hoàng huynh với bổn vương giống những con cháu hoàng gia."

      "À..." Tần Du Du kéo dài tiếng đáp lại.

      Dù sao nàng vào hoàng cung cần dập đầu sát đất, cần nhìn sắc mặt người khác, thế là được rồi.

      "Cái quý phi đó lần trước phái người đến làm khó ta lại tới gây phiền cho ta, ta có thể ra tay thu thập nàng ta ?" Nàng lo lắng xác nhận lại.

      Nghiêm Di thản nhiên : "Nàng ta có lá gan đó, nàng ta bị hạ xuống làm tần rồi, hai nữ quan lần trước ra tay đó cũng bị gậy đánh chết rồi."

      Gậy đánh chết?! Tần Du Du biến sắc, nàng tuy căm hận hai nữ nhân đó suýt nữa làm bị thương cánh tay nàng, nhưng tuyệt đối muốn các bà chết, như vậy là xử phạt quá nặng rồi. Hơn nữa nàng ràng cảm giác các bà ấy tìm tới cửa, là bởi vì hoàng đế nham hiểm đó.

      Nghiêm Di phát lòng bàn tay nàng lạnh lẻo, cúi đầu hôn môi nàng, bên tóc mai nàng : "Trước đây các bà ta từng phạm thượng, nàng cần nghĩ nhiều, sớm nghỉ ngơi ."

      Lời tác giả: Độc giả có phát bí mật của tên áo rồng ? Cười trộm ing

      Editor: mn có phát , Chu chịu thua rồi o_O
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      #c11110']Chương 76: Bí mật
      "Các ngươi cũng xem trọng mạng người sao." Tần Du Du có chút thấy trái tím lạnh giá, lui lại hai bước.

      Từ sau lần mấy người thủ hạ của Nghiêm Di giết chết bốn võ giả đuổi bắt nàng ở bến tàu Tam Đài đó, nàng ngừng biết tàn nhẫn, lãnh khốc quá mức của , cũng chỉ lần cảm thấy sợ hãi, yên.

      Nàng từ theo bên cạnh sư phụ, qua rất nhiều nơi cũng thấy rất nhiều máu tanh chém giết, nhưng bất kể là sư phụ nàng hay chính nàng, cũng chưa bao giờ từng chân chính làm tổn hại đến mạng người, cho dù gặp phải giặc cướp hung đồ giết người chớp mắt, sư phụ cũng chỉ đả thương mấy người đó sau đó đưa cho quan phủ địa phương xử trí.

      Sư phụ từng với nàng: "Chúng ta chỉ là người thường, có quyền quyết định sinh tử của người khác. nên vì mình có năng lực, liền dễ dàng cướp đoạt quyền sống của người khác."

      Nghiêm Di nắm lấy tay nàng, kéo nàng vào lòng: "Hai nô tỳ cáo mượn oai hùm thôi mà, mấy bà ấy ở trong cung làm nhiều chuyện xấu xa, cũng đủ cho mấy bà ấy chết vài lần rồi, đừng nóng mà, ngoan ngoãn uống thuốc sau đó ngủ ."

      Tần Du Du im lặng hồi, cuối đầu : "Ta muốn xem Đại Chủy với Tiểu Khôi." Nếu chúng nó tỉnh lại tốt, nàng có thể ôm Tiểu Khôi tâm , có thể nghe Đại Chủy lải nhải mấy chuyện đâu, tuy chúng nó nhiều lúc cũng thể cho nàng đề nghị có ích gì, nhưng hiểu được suy nghĩ trong lòng nàng.

      Trong lòng Nghiêm Di bỗng dâng lên cơn tức giận, ràng cảm giác được Tần Du Du lại bắt đầu kháng cự , nhưng nhịn xuống nổi giận, thản nhiên chữ "Được", nắm lấy tay nàng tới bảo khố ở hoa viên.

      buông tay cho nàng trốn đâu, khiến nàng nhận --- mới là chỗ dựa đáng cho nàng tín nhiệm nhất.
      (làm Chu nhớ tới "chỗ dựa đực" Mặc Yểm trong Dụ Hồ quá ^O^)

      Đại Chủy với Tiểu Khôi vẫn ngủ say như cũ ở khố phòng trong bảo khố hoa viên, Nghiêm Di dựa theo cầu của Tần Du Du, để "sính lễ" còn dư lại với rất nhiều linh dược trân quý, các loại não rắn, sâu bọ quý hiếm trong đó, để khi trong cơ thể chúng nó dự trữ đủ có thể tỉnh lại ăn ít bổ sung vào.

      Tần Du Du đưa tay nhàng vuốt vuốt lông người Tiểu Khôi, ngẩng đầu hỏi Nghiêm Di: " thể mời Mãn Tử ca ca đến xem cho chúng nó sao? Ta an tâm."

      "Hà Mãn Tử phải thầy thuốc cho thú (để bác sĩ thú ý đại quá ^_^). Nàng nếu lo lắng, để Trú Vân Phi tới xem cho là được rồi, chúng nó đều là linh thú, có thể cảm giác tình hình lẫn nhau nhất." Nghiêm Di tuyệt đối thể để "Mãn Tử ca ca" gì đó tới cửa được.

      Tần Du Du nghĩ đến Tiểu Khôi với Đại Chủy từng qua Trú Vân Phi ngửi được mùi hương của chúng nó, phát chuyện chúng nó phải thăng cấp, vì thế gật gật đầu : "Được rồi! Ngươi bảo nó đừng tới gần Tiểu Khôi quá, Tiểu Khôi rất sợ nó..."

      "Nàng vì sao lại tốt với con thỏ vô dụng này như vậy?" Nghiêm Di tuyệt thừa nhận mình ăn giấm chua.

      "Tiểu Khôi chỗ nào vô dụng?!" Tần Du Du bất mãn trừng mắt, liếc nhìn cái.

      Nghiêm Di ôm nàng ngồi xuống bên, cố ý : "Nó có chỗ nào hữu dụng? Suốt ngày chỉ biết ăn với ngủ, khác heo bao nhiêu. Ừ, phải so với heo cũng giống lắm, heo cũng kiêng ăn giống nó vậy, hơn nữa ăn nhiều như vậy lại có thêm mấy lượng thịt."

      Tần Du Du tức giận, dùng sức đấm mấy cái : "Tiểu Khôi giúp ta làm cơ quan, hơn nữa nó từng cứu mạng ta!"

      Nghiêm Di cầm lấy tay nàng đặt lên bả vai mình: "Đấm chỗ này, nhéo cũng được, dùng thêm chút sức nữa."

      Tần Du Du giận cực kì, nhưng cũng hiểu được sức mình giờ, cũng khác gì gãi ngứa cho , đấm bả vai cũng đủ sức lực.

      Nghiêm Di nhàng hôn cái lên khuôn mặt ửng đỏ vì tức giận của nàng: " nghe xem nó làm sao cứu nàng được?"

      Tần Du Du nảy sinh hồi hờn dỗi, rốt cuộc : "Lúc ta tám tuổi có lần giận dỗi với sư phụ, mình chạy vào rừng rồi lạc đường, đói đến choáng váng hoa mắt, cũng nỗi, vừa sợ vừa hối hận, may mắn gặp được Tiểu Khôi. Nó cũng mình chạy bị lạc đường, nó chia đồ ăn của nó cho ta ăn, ta mới bị đói chết."

      Nghiêm Di thầm lắc đầu, tiểu nương tám tuổi biết cãi nhau với sư phụ, còn bỏ nhà trốn , có thể thấy sư phụ nàng bình thường cho nàng kiêu ngạo quá mức, nàng mới có thể tập thành thói quen bướng bỉnh, to gan như vậy.

      "Tiểu Khôi với ta sống trong rừng nương tựa nhau qua ba ngày, nó cái gì cũng có thể ăn... Sau đó sư phụ dựa vào Đại Chủy rốt cuộc tìm được ta, Tiểu Khôi chịu rời ta , liền nhận ta làm chủ, theo ta về nhà. Ta đồng ý bảo vệ nó, luôn ở bên nó." Tần Du Du giọng .

      Nghiêm Di cảm thấy trong chuyện Tần Du Du kể còn giấu giếm đoạn quan trọng chủ yếu nữa, nàng dung túng con thỏ đó như vậy tuyệt đối phải chỉ vì nó với nàng từng làm bạn trong rừng ba ngày thôi, trong ba ngày đó nhất định còn xảy ra chuyện gì đặc biệt nữa.

      Chuyện này có thể có quan hệ với bí mật huyết thống người con thỏ ngốc đó, nhưng cũng muốn quá quan tâm Tiểu Khôi, cho nên cũng định đào bới hỏi kỹ.

      "Bổn vương cứu nàng chỉ lần." theo lời của nàng .

      Tần Du Du bẹp miệng mếu máo lời nào, thầm nghĩ: Ngươi cứu ta cũng chỉ là nhấc tay cái thôi, chừng còn có mục đích khác, Tiểu Khôi cứu ta cũng kém đem tính mạng của nó ra dùng, đó sao giống nhau được?

      đêm chuyện, sáng sớm hôm sau, Văn Phong Thành cùng Kim Minh Trì cùng nhau đến thăm.

      Kim Minh Xuân mình ở lại chỗ ở có cùng , dựa theo ý tưởng của Kim Minh Trì, muội ấy cùng Tần Du Du đều là nữ tử, càng thuận tiện lãnh giáo cơ quan thuật, nhưng bởi vị tính toán của phụ thân Kim Phù Đồ trước đó, Kim Minh Xuân từ trước có khúc mắc với Tần Du Du, muốn đối mặt với nàng ấy (Tần Du Du) cũng là bình thường, cho nên cũng miễn cưỡng.

      Lúc tiểu thái giám đến thông truyền, Tần Du Du với Nghiêm Di mới vừa dùng bữa sáng xong, Tần Du Du lôi kéo thương lượng: "Ta muốn chuyện mình với Văn thúc thúc, ngươi giúp ta đưa Kim Minh Trì chỗ khác được ?"

      Kinh nghiệm mấy tháng ở chung, Tần Du Du phát mình chỉ cần dùng lời ngon tiếng ngọt chủ động nêu lên trọng điểm muốn xin, lời quá phận, Nghiêm Di đồng ý.

      Quả nhiên lúc này cũng vậy, Nghiêm Di chỉ cân nhắc lát liền đồng ý.

      Với thân phận, địa vị Thánh Bình Thân Vương giờ, muốn gọi Kim Minh Trì chuyện, người đó vì tình vì lý cũng thể từ chối được, hơn nữa Kim Minh Trì nghĩ Tần Du Du cũng thể đặt tôn nghiêm sang bên, lôi kéo Sở Vân Thâm có cơ quan thuật kém hơn nàng nhiều, ngược lại mấy vị tôn trưởng Kim thị cũng rất hy vọng tạo quan hệ tốt với Nguyệt quốc, cho nên nghe tiểu thái giám truyền lời, lập tức thụ sủng nhược kinh liền theo qua.

      Trong phòng khách đảo mắt liền chỉ còn lại hai người Văn Phong Thành với Tần Du Du, thêm Lương Lệnh ở bên hầu hạ.

      qua loa những chuyện xảy ra sau khi chia tay, Tần Du Du hỏi Văn Phong Thành: "Văn thúc thúc, thúc thắng tên Văn Ngũ Lang đó rồi, kế tiếp định làm thế nào?"

      "Ta trước khi tham gia thi đấu lôi đài, từng nghĩ cách liên lạc với đại trưởng lão của Văn gia, người ông ta phái tới đêm qua ta gặp rồi, qua mấy ngày nữa ta theo bọn họ bí mật gặp đại trưởng lão. Ngươi lần này lộ mặt ở Thánh Thủ Lôi Đài, sau này làm việc phải cẩn thận chút. Sư phụ người từng nhờ ta giúp ông ấy hỏi thăm thân phận của mẫu thân ngươi, ta vẫn chưa có đầu mối. Hôm qua Phong Nhập Tùng đưa ra cơ quan thùng đó, ngược lại làm ta nghĩ đó là bí văn của Phong thị, có thể có quan hệ với mẫu thân ngươi." Văn Phong Thành xong cố ý vô tình liếc nhìn Lương Lệnh lẳng lặng đứng đằng sau Tần Du Du.
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      #fa0123']Chương 77: Hôn cái
      Từ trước đến nay Lương Lệnh vốn là người ngàn hiểu trăm thông, am hiểu ý giống như lập tức biến thành đầu gỗ, thấy bối rối, mong muốn mình khỏi, ám chỉ muốn mình chuyện với Tần Du Du của Văn Phong Thành.

      Tần Du Du nhìn theo ánh mắt của Văn Phong Thành nhìn về phía Lương Lệnh, có chút bất đắc dĩ lắc lắc đầu : "Văn thúc thúc cứ ."

      Lương Lệnh ràng là phụng lệnh Nghiêm Di canh giữ bên cạnh nàng, nàng cho dù có mở miệng mời ông ấy rời , ông ấy cũng có vô số lý do từ chối, khi như vậy, cần gì tự làm mất mặt mình?

      Văn Phong Thành là người thông minh, vừa nghĩ liền hiểu thân phận của Tần Du Du đối với Nghiêm Di thậm chí Nguyệt quốc mà hề , đoán chừng tuyệt đối dễ dàng để nàng ở cùng chỗ với người khác, Lương Lệnh lúc trước thấy hình như theo bên cạnh Nghiêm Di, hẳn là thân tín của ta, vì thế thẳng: "Phong thị nhiều năm trước có qua lại thân mật có Phụng Thần giáo, ít võ giả thiên phú của nhánh bái sư học nghệ, gia nhập phụng thần giáo, năm đó có nữ tử nổi tên là Phong Dao Cơ bị đưa vào Phụng Thần giáo, hơn nữa nàng ấy tư chất rất cao, được trưởng lão họ Giang nhìn trúng thu nhận làm thất đệ tử. Vị Giang trưởng lão này chính là phụ thân của giáo chủ Giang Như Luyện tại của Phụng Thần Giáo."

      "Vị Dao cơ nương này nghe dung mạo bẩm sinh cực kì xinh đẹp, nhiều đệ tử trong Phụng Thần giáo có ý với nàng ấy, ngay cả Giang Như Luyện cũng xưng thần dưới váy nàng ấy. Sau này nàng ấy biết vì chuyện gì phản bội lại Phụng Thần giáo, hơn nữa bị sư phụ nàng treo giải thưởng số tiền lớn muốn bắt sống nàng giao cho Phụng Thần giáo. Nghe Giang Như Luyện từng đơn thân độc mã xông tới chỗ của tộc trưởng, nhân vật quan trọng của Phong thị lúc đó, còn đả thương ít môn nhân, đệ tử Phong thị, chuyện này ầm ĩ rất lớn.

      "Sau đó hình như Phong thị từ Phụng Thần giáo hưởng được chút ưu đãi, hai bên đạt thành hiệp nghị, Phong thị nhúng tay vào việc của Dao Cơ nương nữa, xem như hoàn toàn vứt bỏ nàng ấy. Năm đó Phụng Thần giáo vì tìm Dao Cơ nương dùng vô số tâm tư, nhưng nàng ấy lại giống như đá chìm đáy biển, có tin tức gì. Nhiều năm qua , việc này ai nhắc tới nữa, đoán chừng người nhớ cũng nhiều lắm. Chuyện cũ Giang Như Luyện đại náo Phong thị, là sau khi ta năm đó bị đuổi khỏi Phong gia mấy năm, trong lúc vô ý biết được tin tức này."

      Văn Phong Thành vốn cũng nghĩ Tần Du Du cùng người trong lời đồn - Dao Cơ này có liên hệ gì, vài năm trước lúc mới gặp Tần Du Du, nàng vẫn còn là tiểu hài tử chưa trưởng thành, giờ gặp lại trở thành thiếu nữ xinh đẹp đủ khuynh thành, hơn nữa nghe mẫu thân nàng có để lại bãn vẽ phác thảo cơ quan, lập tức khiến nghĩ ngay đến Phong Dao Cơ xinh đẹp như tiên nữ trong miệng vô số đệ tử Phong thị năm đó.

      "Ý thúc là, mẫu thân của ta có thể chính là vị Dao Cơ nương xuất thân từ Phong thị sao?" Tần Du Du cắn môi . Đây là tin tức đầu tiên nàng nghe về mẫu thân mình, tuy rằng xác thực, nhưng cũng đủ khiến nàng mãi yên.

      "Ta dám khẳng định, việc này tổn hại thể diện Phong thị, tin tức bị dìm rất chặt, ngoại trừ Tam đại thế gia trong lúc đó có nghe đồn chút ít, bên ngoài gần như ai biết được. Ta biết cũng có hạn thôi, cũng chỉ có thể đoán chừng vậy thôi." Văn Phong Thành áy náy .

      "Ta biết, cám ơn thúc." Tần Du Du vui mừng hẳn, có thể theo hướng này truy xét tiếp cũng được.

      " cần khách khí, ta được sư phụ ngươi chỉ điểm nhiều lần, cũng tạm xem như là sư huynh ngươi, cần khách khí như thế. Ngày sau nếu có gì khó xử, cứ tới tìm ta giúp đỡ, mặc dù có thể làm được gì, nhưng ta chắc chắn cố hết sức."

      Văn Phong Thành giờ ít chuyện muốn làm, để lại cách thức liên hệ với sau này, liền đứng dậy cáo từ rời .

      Bên kia, Kim Minh Trì cũng được tin tức tốt từ Nghiêm Di, đè nén bất ngờ việc Nguyệt quốc có thầy trò Thiên công Thánh thủ đứng đầu cơ quan sư gia nhập rồi, thế mà còn có ý muốn hợp tác với Kim thị, hơn nữa Thiên Kiếm cũng tương đối tệ.

      Nhưng khi kích động truyền tin tức này quay lại Kim thị mấy ngày, Sở Vân Thâm vẫn rất an phận, lại bỗng nhiên thần bí mất tích.

      Tần Du Du sau khi tiễn Văn Phong Thành, trạng thái tinh thần liền bắt đầu hoảng hốt, cùng Nghiêm Di dùng cơm trưa cũng được mấy miếng.

      Nghiêm Di nhíu mày, vẫy lui thị nữ, thái giám hầu hạ bên, tự mình gắp chén lớn những món nàng thích ăn đưa đến trước mặt nàng : "Ăn hết ."

      Tần Du Du có chút mờ mịt ngẩng đầu liếc nhìn cái : "Ta ăn."

      "Muốn bổn vương đút nàng?" Vẻ mặt Nghiêm Di nghiêm túc hoàn toàn chấp nhận từ chối.

      "Tâm tình ta tốt, ngươi còn hung dữ với ta." Tần Du Du bẹp miệng, mất hứng .

      "Ngoan ngoãn ăn cơm, chuyện mẫu thân nàng, bổn vương giúp nàng điều tra ." Nghiêm Di dứt khoát ôm nàng thả lên đầu gối mình, nâng tay gắp đũa món ăn đưa đến miệng nàng.

      Tần Du Du lúng túng, nàng cũng còn là tiểu hài tử nữa, đút nha!

      Sức lực nàng lại bằng người, bất đắc dĩ đành phải giành lấy chén đũa hoàn thành nhiệm vụ, nhanh chóng ăn hết các món.

      Nghiêm Di xem nàng như tiểu hài tử, ôm nàng vào lòng nhàng xoa vỗ: "Lần này mới ngoan, buổi chiều tiến cung chắc là phải ở lại dùng bữa tối, nàng ăn quen cũng chỉ có thể bị đói thôi."

      Tần Du Du hừ tiếng lời nào, trong lòng cũng hiểu được, Nghiêm Di quan tâm nàng.

      "Tin tức của Phụng Thần giáo bổn vương nơi này cũng có ít, vừa rồi sai người tìm tài liệu liên quan năm đó, nàng ngoan ngoãn nghe lời, buổi tối trở về chừng liền thấy được." Tuy khuôn mặt Nghiêm Di biểu cảm cứng ngắc đó, giọng cũng hề lên xuống, nhưng Tần Du Du nghe vào trong tai vẫn cảm thấy trong lòng ngọt ngào, mềm mại.

      "Được." Tần Du Du lần đầu tiên cam tâm tình nguyện chủ động ôm , lướt mặt hôn cái.

      Nàng khi còn , vui mừng ôm sư phụ, hôn cái như vậy, sư phụ vui mừng đến cười ha ha, quái ân công tuy cười ha ha, nhưng nàng cảm thấy tâm tình cũng rất vui.
      (Chu: Du tỷ phải hối hận vì hành động này, hà hà. mn đoán xem nào ^O^)

      Sau khi ăn xong Tần Du Du thay đổi y phục cung trang chính thức, để Lục Ý cẩn thận giúp nàng ăn mặc phen, sau đó theo Nghiêm Di tiến cung gặp thái hậu.

      Lúc này mới ràng cảm nhận được thân phận Nghiêm Di ở hoàng gia Nguyệt quốc cao bao nhiêu, xe xuất phát từ Thánh Bình Thân Vương phủ đến Khách Đông cung của thái hậu, hề ngừng lại kiểm tra lần nào, quả tự tại vô câu (tự do, trói buộc) giống như ở nhà mình vậy.

      "Bọn họ sợ thích khác theo xe của ngươi trà trộn vào cung? Hoặc là ngươi mang theo vật cấm gì đó vào cung sao?" Tần Du Du cảm thấy rất khó tin.

      Nghiêm Di thản nhiên nhìn nàng cái, Tần Du Du lập tức phát mình vừa lời ngu ngốc gì.

      quái ân công có tu vi ra sao chứ? Nào có thích khách có thể giấu giếm được tai mắt mà lẫn vào trong đoàn xe chứ? muốn vào cung làm chuyện xấu gì, còn cần đặc biệt mang dụng cụ sao? Vốn dĩ đó đều là thừa mà.

      là tên biến thái! Tần Du Du tức giận bất tình, thầm oán giận.

      Khánh Đông cung, bên ngoài có hoàng liễn (xe kéo của vua), hiển nhiên hoàng đế tới trước bước ở chỗ thái hậu chờ sẵn rồi.

      Mấy vị thái giám, nữ quan vừa thấy xe bọn họ tới liền lập tức tiến đến tiếp đón, thông truyền cầu kiến cũng bỏ bớt, vây quanh bọn họ thẳng vào trong cung, tư thế đó giống như e sợ bọn họ chạy trốn vậy.

      Mới bước vào chính điện, chợt nghe từng đợt oanh thanh yến ngữ bên trong, Nghiêm Di từ từ nhăn mày, vẻ mặt Tần Du Du hiểu nhìn , thái hậu trong cung này cũng quá náo nhiệt rồi nha.

      Hôm nay Chu thi, chúc Chu may mắn mn
      Cám ơn nhiều <3
      minhhanhng, levuong, 1620thuy3 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      #bcc090']Chương 78:
      #bcc090']Cưới tặng hai

      Chương này Chu ghét tên hoàng đế này ghê ~"~
      Trong Khánh Đông cung hôm nay quả có hơi nhiều người nha, thái hậu cùng hoàng đế ngồi ngay ngắn cùng, bên cạnh có ít nhất hai mươi, ba mươi mỹ nhân hoàn phì yến gầy đủ màu sắc hoặc đứng hoặc ngồi, gió thơm từng đợt, ngọc bội leng keng, sắc thái muôn tím ngàn hồng vui mắt, nhóm mỹ nhân đầu người nào cũng mang trang sức châu báu quý giá, sáng chói, làm người quáng mắt.

      Tần Du Du trước đó còn cảm thấy Lục Ý cho nàng ăn mặt quá long trọng, bây giờ phát thân này coi như là thanh nhã rồi đó.

      Trong cung nữ tử trẻ tuổi ăn mặc, trang điểm xinh đẹp, cần hỏi cũng biết là phi tử rồi. Trong lòng Tần Du Du thầm, hay là hôm nay ngoại trừ thái hậu, còn muốn tất cả nữ quyến họ hàng cố ý tới xem sao?

      Hoàng đế mình ứng phó nhiều mỹ nhân như vậy, mỗi ngày nhất định đều rất bận rộn nha.

      Nghiêm Di đưa Tần Du Du tiến lên hành lễ, hoàng đế nham hiểm vẫn cười cả người lẫn vật vô hại như cũ, thái hậu nhìn chằm chằm Tần Du Du đánh giá hồi lâu, ánh mắt đó giống như có hình dáng, giống như hận thể nhìn nàng cả trong lẫn ngoài ràng lần cho thấu đáo, ràng.

      Tần Du Du quá thích ánh mắt như vậy, nhưng đối phương cũng là trưởng bối, nàng cũng đành ngoan ngoãn tùy ý bà nhìn thỏa thích, dù sao cũng mất miếng thịt nào.

      Những người khác đại điện công khai ngầm quan sát tâm can bảo bối của vị Thánh Bình Thân Vương này, cơ quan sư hàng đầu làm náo loạn ở Thánh Thủ Lôi Đài vừa rồi.

      Nhìn qua mỏng mỏng manh manh, nũng nịu như gió thổi liền ngã, đoán chừng chuyện với nàng lớn tiếng chút dọa nàng sợ, ra Thánh Bình Thân Vương mặt lạnh, tâm lãnh này thích kiểu này sao?!

      Đây là đệ tử của cơ quan tông sư nổi tiếng thiên hạ Tề Thiên Nhạc? Ngoại trừ khuôn mặt tuyệt đẹp khiến kẻ khác hâm mộ, ghen tị, oán hận ra, giống như cũng có gì đặc biệt nữa, ít tần phi trong lòng bắt bẻ.

      Nhưng tất cả mọi người đều hiểu, mặc kệ dung mạo Tần Du Du xinh đẹp, hay cơ quan thuật của nàng khiến thiên hạ khiếp sợ, đều có năng lực khiến nam tử ái mộ.

      cơ quan sư xuất sắc có thể mang đến cho Nguyệt quốc lợi ích quả quá mức mê người, đứng bộ dáng Tần Du Du xinh đẹp như thế, cho dù nàng người quái dị, chỉ bằng tuyệt kỹ sư môn cũng thừa xứng với Thánh Bình Thân Vương.

      "Mau tới đây cho bản cung nhìn kỹ xem nào." Thái hậu ngại cách khoản xem ghiền, giơ tay muốn Nghiêm Di đưa Tần Du Du đến bên cạnh bà.

      Thái hậu tính tuổi cũng khoảng bốn mươi, năm mươi rồi, nhưng do bảo dưỡng thích hợp thoạt nhìn cùng lắm dưới ba mươi, sắc mặt đoan trang mang chút dịu dàng nhàng nên lời, khiến người ta nhìn thấy liền nhịn được muốn thân thiết, cao cao ngồi ngay ngắn ở trong đám mỹ nữ thanh xuân xinh đẹp cũng kém chút nào.

      Khó trách có thể đánh bại phần đông mỹ nhân trở thành người thắng cuối cùng trong hậu cung! Tần Du Du tuy nhìn nhận người được tốt lắm, nhưng từ nghe sư phụ kể chuyện xưa bên giường, đối với những kiểu người này khỏi cảnh giác mãnh liệt.

      Trong hoàng cung gì đơn giản cả, các quan điểm kiểu như khả năng giả mạo đến thành tinh, vân vân cắm rễ trong lòng nàng.

      Hơn nữa nàng cũng chưa quên chuyện thái hậu cùng hoàng đế "cấu kết" phái người đến "thử" nàng, ba mẹ con này đều dễ chọc đâu, nếu nàng sớm biết thân phận Nghiêm Di, thà rằng nhảy sông lần nữa cũng ngốc nghếch, hồ đồ quay lại thành Tử Dạ chui đầu vô lưới.

      May mắn đối với nàng quả tệ.

      "A Di với bản cung con tên là Du Du, năm nay mười bảy tuổi đúng ?" Thái hậu kéo tay Tần Du Du cười đến dịu dàng, tiểu thái giám bên vội vàng đưa ghế lên cho Tần Du Du ngồi bên cạnh bà.

      "Đúng vậy." Tần Du Du cười đến còn dịu dàng hơn bà, giả vờ giả vịt linh tinh, là sở trường của nàng đó.

      "A Di là, đưa con về lâu như vậy, mới bằng lòng cho tiến cung đến cho bản cung nhìn xem." Thái hậu tay kéo Nghiêm Di qua, nhìn trái nhìn phải, càng nhìn càng thấy hài lòng. (đẹp đôi quá đó mà ^O^)

      Thân là mẫu thân, bà đương nhiên hy vọng đứa con có thể có những điều tốt nhất, Tần Du Du ít nhất dung mạo cũng rất đẹp, tương lại sinh ra tôn nhi (cháu trai) cũng tất nhiên ngọc tuyết đáng .

      Tần phi hậu cung tuy cũng giúp bà thêm mấy tôn nhi, tôn nữ (cháu trai, cháu ), nhưng Nghiêm Di là con út, lại bỏ thời gian cho tới bây giờ cũng chưa thành thân, đứa con của trong mắt thái hậu liền thích hơn nhiều.

      Nghiêm Di còn chưa chuyện, hoàng đế liền chen vào, cười : "Mẫu hậu chính là thiên vị A Di, có con dâu, liền quên trẫm còn có người mỗi ngày hầu hạ người."

      Thái hậu cười hừ tiếng, quét mắt điện nhóm tần phi dám tùy tiện mở miệng chuyện: "Ngươi còn nhớ giúp các nàng ta xuất đầu chuyện. Cũng được, thừa dịp hôm nay nhiều người, đúng lúc gặp mặt lần."

      đám oanh oanh yến yến vội vàng tươi cười, chỉnh chỉnh y phục liền muốn theo cấp bậc tiến lên chào hỏi, Nghiêm Di nhìu mày, nắm lấy tay thái hậu cầm tay , thái hậu liền hiểu: "Đều là người nhà, ở nơi của bản cung cần giữ nhiều lễ tiết."

      Thái hậu lên tiếng, hai quý phi dẫn đầu hiểu ý, cười khanh khách ngồi tại chỗ, có nữ quan của thái hậu trong cung giới thiệu thân phận, cấp bậc từng người các nàng rồi.

      Đối với Tần Du Du mà , đây chỉ lãng phí thời gian mà, nàng vốn dĩ nhớ được ai là ai cả, Nghiêm Di mặt cũng chút thay đổi nhìn nàng cái, Tần Du Du gạt bỏ cảm giác mình bị khinh thường, bẹp miệng mếu máo để ý đến .

      Thái hậu nhìn bọn họ "mắt mày lại (liếc mắt đưa tình)", trong lòng càng cảm thấy vừa lòng.

      Hoàng đế cười mỉm chờ tần phi điện đều giới thiệu qua, mới : "Theo lí mà A Di là thân vương, cho tới bây giờ mới thành hôn cũng có chút muộn, chính phi theo lệ nên lập hai sườn phi, mẫu hậu người bên đó đúng lúc chọn người thích hợp chưa? Thẳng thắn để các nàng ấy tới ra mắt A Di với đệ muội ."

      thốt ra lời này, khí điện nhất thời lạnh xuống, ánh mắt thái hậu với Nghiêm Di hẹn mà cùng dừng người Tần Du Du, Tần Du Du chớp chớp mắt, vẻ mặt khờ dại vô tội, giống như cố hiểu hoàng đế này cố ý muốn nàng khó chịu, khổ sở.

      Thánh chỉ lập Tần Du Du làm Thánh Bình Thân Vương vương phi cũng còn chưa ra, liền định an bài hai sườn phi cùng nàng thành hôn, nữ nhân nhà ai cũng đều khổ sở.

      Huống chi hôm nay Tần Du Du lần đầu tiến cung, hoàng đế đột nhiên trước mặt nhắc tới chuyện này, vốn dĩ là cố ý chèn ép mà.

      Thái hậu cũng rất bất ngờ, bà hôm nay triệu kiến Tần Du Du, vốn dĩ định để những người khác trong cung tới, trong mắt bà, mấy tần phi của hoàng đế bà cũng mấy để mắt tới.

      Kết quả hoàng đế chỉ tự mình đến, còn cố ý đưa tới rất nhiều phi tần, là thỉnh an bà, bà cũng từ chối được.

      Cũng may chuyện Thục quý phi bị giáng xuống làm tần dư còn đó, nhóm tần phi này cũng dám nhiều, nhưng ngờ hoàng đế thế mà bản thân tự mình ra tay.

      Thái hậu có chút đứa con mình muốn ầm ĩ chuyện gì? biết tầm quan trọng của Tần Du Du đối với đệ đệ , vì cái gì càng muốn chọn gây khó dễ vào lúc này?

      muốn mở miệng đáp trả đề nghị của hoàng đế, Nghiêm Di bên cạnh bà đứng dậy, với hoàng đế: "Thần đệ chỉ định cưới mình Tần Du Du, việc sườn phi, hoàng huynh cần lo lắng."

      Nghiêm Di trưng khuôn mặt than cùng với khí chất lạnh lùng, nghiêm túc người, vốn cũng rất dọa người, những lời này là lúc tâm tình ràng tốt, tần phi, nữ quan, thái giám điện bị dọa đến câm như hến, ngay cả hít thở cũng rất cẩn thận.
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,925
      #d0f123']Chương 79:
      #d0f123']Giải thích cho ai xem?
      Chỉ có hoàng đế khá tốt giống người có việc gì, cà lơ phất phơ cười : "Mẫu hậu chờ đệ khai chi tán hiệp diệp đó. Đệ nhìn đệ muội cũng lên tiếng, hiển nhiên là ngại rồi."

      Trong lòng Tần Du Du bốc lửa lớn: tên chết tiệt nham hiểm này trêu chọc nàng liền cả người ngứa ngáy có phải , nàng khi nào đắc tội chứ?

      "Thần đệ để y." Nghiêm Di cứng nhắc trực tiếp câu đá trở về.

      Tần Du Du thấy mặt hoàng đế trong nháy mắt có chút cười nổi, thiếu chút nữa muốn vì quái ân công vỗ tay trầm trồ khen ngợi, là rất đẹp trai nha!

      Thái hậu vốn biết chọc giận Nghiêm Di lo ngại trường hợp nào cả, cho nên khi phát tác biết có giữ lại chút thể diện cho hoàng đế hay . Lập tức tay kéo Nghiêm Di, cười : "Hoàng nhi, người biết A Di thẳng tính mà, sao lại cứ thích trêu đùa như vậy?"

      Hoàng đế nhanh chóng quay về bộ dáng cợt nhả : "Ai kêu mẫu hậu người thiên vị A Di chứ?"

      Hai mẫu tử xướng đáp, rất nhanh liền xóa xấu hổ lúc nãy, điện khôi phục khí vui vẻ, hòa bình. Thái hậu thấy bình thường lại, liền ý bảo nhóm tần phi của hoàng đế cáo lui rời , chỉ giữ lại Tần Du Du với Nghiêm Di chuyện.

      ra chủ yếu là thái hậu thôi, còn Tần Du Du cứ giả bộ bộ dáng nhu thuận như nghe, lâu lâu dạ à hai tiếng là được. Thái hậu hăng hái ít, toàn kể những chuyện thú vị của Nghiêm Di lúc , ngược lại cũng nhàm chán chút nào.

      Nhưng Tần Du Du càng nghe càng cảm thấy kỳ quái, tính cách của quái ân công giống như trẻ giờ như hoàn toàn thay đổi thành người khác, tam hoàng tử quá mức hoạt bát, cởi mở trong miệng thái hậu đó, sao? Thái hậu xác định nửa đường có bị người tráo đổi con đó chứ?

      Tần Du Du trộm đánh giá biểu tình khuôn mặt than của Nghiêm Di chút... Hoàn toàn nhìn thấy chút dấu vết bướng bỉnh, hiếu động, cởi mở, thích cười nào.

      Đối với hoài nghi của Tần Du Du, ánh mắt Nghiêm Di phảng phất ý cười thoáng qua như thấy, chỉ lẳng lặng ngồi bên cạnh thái hậu, cho dù bị hoàng đế cứ xen vào vạch trần những chuyện xấu hổ hồi cũng vẫn là bộ dáng đầu gỗ vô tri vô giác như cũ, có chút xấu hổ, lúng túng nào.

      Thái hậu đến cao hứng, tiểu thái giám báo lại: "Thục tần ở ngoài cung thái hậu xin gặp."

      Tần Du Du vốn phản ứng lại Thục tần này là ai, thầm nghĩ hoàng đế cưới nhiều lão bà như vậy, mình bận rộn đành vậy, ngay cả thái hậu cũng theo cùng bận rộn luôn, dăm ba hôm lại có người tìm tới cửa, đến tột cùng là tới thỉnh an hay là quấy rầy, giày vò người đây a?

      Ánh mắt thái hậu đảo qua hoàng đế bên kia, lần này ngay cả Tần Du Du cũng có thể nhìn ra bà vui.

      Hoàng đế cười : "Nếu đến, đúng lúc để nàng ta nhận lỗi với đệ muội , cũng để A Di bớt giận."

      Tần Du Du có chút mờ mịt nhìn Nghiêm Di, nhận lỗi? Thục tần? Nàng lúc này mới nghĩ tới là ai, là nữ nhân lúc trước phái hai nữ quan tới Thánh Bình Thân Vương phủ quấy rầy nàng, ban đầu là quý phi, kết quả bị giáng xuống làm tần, khó trách nàng nhớ tới.

      Nàng cũng từ quý phi xuống tần là xuống mấy cấp, nhưng nghĩ đến chuyện này là do quyền cao chức rộng mà ra, cảm giác thoáng cái ngã từ cao xuống nhất định vô cùng tốt.

      Hoàng đế lên tiếng, thái hậu cũng thể mặc kệ thể diện của , đành phải cho thái giám đưa Thục tần vào Khánh Đông cung.

      Tần Du Du biết lúc trước Thục tần khi còn là Thục quý phi là cái bộ dáng gì, hôm nay Thục tần thân tao nhã, đoan trang, vẻ mặt trầm tĩnh mang theo vài nét u buồn, phong thái chỉnh tề là động lòng người, ít nhất ấn tượng của nàng đối với nàng ta thấy thân thiết hơn đoàn oanh oanh yến yến lúc nãy.

      Hoàng đế nhìn bộ dáng của Thục phi, trong mắt cũng lên tia sáng rọi.

      Sau khi Thục tần hành lễ về phía người ngồi cao liền lẳng lặng đứng bên, cũng có như Tần Du Du nghĩ đến nhận lỗi, phát biểu chân tình tha thiết. Cho đến khi hoàng đế lên tiếng nhắc tới, nàng ta mới tiến lên cúi thấp người về phía Tần Du Du: "Lộ hoa ngự hạ bất lực, để hai nữ quan hiểu chuyện đến vô lễ ở Thánh Bình Thân Vương quý phủ, xúc phạm vương phi, xin vương phi thứ tội."

      "À." Tần Du Du gật gật đầu nữa, nàng cũng biết nên gì mới tốt.

      Thục tần này vỗn dĩ phải giải thích với nàng, nàng ở trong phủ cũng phải quan trọng, chỉ cần ba người bên cạnh có thể nắm giữ chuyện sống chết, cấp cao trong hoàng gia Nghiêm thị tha thứ nàng ta là đủ rồi.

      Hoàng đế khoát tay áo : "Nếu vương phi ngại, ngươi cũng có thể an tâm rồi."

      Thái giám hai bên hiểu ý, qua nâng Thục tần dậy, đưa nàng ra khỏi Khánh Đông cung. Thái hậu liếc mắt nhìn bóng dáng Thục tần cái, trong lòng thêm vài phần ấn tượng tốt với nàng ta.

      "Có vẻ đúng lúc cho nàng ta bài học nhắc nhở cũng tốt, giờ nàng ta làm gì, gì liền thông minh hơn."

      Hoàng đế : "Đó là thái hậu chỉ bảo tốt." Bọn họ đều có thể nhìn thấy, hôm nay Thục tần từ cách ăn mặc đến tiếng , cử chỉ đều suy nghĩ cặn kẽ, mọi thứ đều đúng mực, có thể thấy được quả nhiên là người thông minh, chỉ là lúc trước địa vị, quyền thế tới quá nhanh, mới nhất thời có ý nghĩ hồ đồ đó.

      Nếu Thục tần hôm nay ăn mặc đường hoàng hoa lệ nhất định khiến người cảm thấy nàng ta biết hối cải, ngạo mạn khó dạy, mà nếu nàng ta ăn mặc quá mức nhạt nhẽo, đơn giản, lại khiến người cảm thấy nàng ta còn oán hận trong lòng, tranh thủ đồng tình.

      Nàng ta từ thủy tới chung thái độ kiêu ngạo, siểm nịnh, khéo léo hào phóng, ngược lại làm cho thái hậu xem trọng nàng ta thêm mấy phần, mà nàng trang điểm rất mới mẻ, cũng thành công gợi lên chú ý của hoàng đế, có thể là nhất cử lưỡng tiện.

      Tần Du Du hiểu môn đạo này, ràng thành thành giả nhu thuận, cũng có việc gì dù sao ít ít sai.

      Thái hậu với hoàng đế cùng Nghiêm Di: "Bản cung với Tần Du Du vài chuyện riêng tư, hai huynh đệ các con tự mình chuyện , bữa tối trở về là được."

      Tần Du Du thầm nghĩ: trọng điểm rốt cuộc đến rồi, biết bà ấy muốn với mình cái gì, là đe dọa hay dụ dỗ đây?

      Nghiêm Di nhìn nàng cái, hình như có ý trấn an, nhưng cuối cũng vẫn nghe theo đứng dậy cáo lui. Thái hậu vì tuyệt đối ở phía sau làm khó Tần Du Du, mà cũng quả số việc cần thiết phải " chuyện cho " với hoàng huynh của .

      Thái hậu đưa Tần Du Du vào tẩm điện của mình, chọn rất nhiều trâm, vòng, châu bảo cho nàng, lại xem nàng như búng bê để các nữ quan, cung nữ giúp nàng trang điểm phen, cho đến khi bà nhìn vừa lòng mới vẫy lui cung nữ, thái giám hầu hạ trong tẩm điện, kéo tay Tần Du Du, than tiếng : "Bản cung năm đó cũng có tiểu nữ nhi, đáng tiếc lúc ba tuổi chết non, nếu nó còn sống, có lẽ phải tuyển phò mã xuất giá rồi."

      Tần Du Du biết nên thế nào để an ủi, chỉ có thể thành thành nghe.

      "Bản cung chỉ còn hai đứa con này, trong lòng xem con như nữ nhi thân sinh mà xem trọng. Vĩnh Lạc nó rất thích con, nó đối với con thế nào, con hôm nay cũng thấy rồi, ngày sau có phát sinh chuyện gì, con cũng được phụ lòng nó đâu đó?"
      (ở đây thái hậu muốn lấy cảm tình của Tần Du Du nên gọi là "con" cho thân mật nha)

      cầu này có hơi quá cao rồi! Tần Du Du thầm nghĩ: nếu sau này phụ lòng mình làm sao bây giờ?

      Nhưng dưới ánh mắt chút nào thả lỏng của thái hậu, Tần Du Du cũng chỉ có thể yên lặng gật đầu, thái hậu vừa lòng nở nụ cười.

      Tần Du Du nghĩ đến Nghiêm Di kia chỉ muốn cưới mình nàng, ngược lại với tên hoàng đế có đoàn nữ nhân, thể thừa nhận, quái ân công có giác ngộc hơn hoàng đế nham hiểm đó, sư phụ nếu nhìn thấy hẳn là cũng sơ bộ gật đầu nhỉ?
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :