1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cưỡi Rồng - Nga Mi (Hoàn+ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #ee032d']Chương 80:
      #ee032d']Hoàng đế ghen ghét
      Nghĩ vậy, trong lòng Tần Du Du động cái, nàng thế mà hề nghĩ đến chuyện cưới xin, lại nghĩ đến chuyện ở lại bên cạnh Nghiêm Di?! Thậm chí bắt đầu nghĩ, sư phụ có vừa lòng hay , linh tinh gì đó.

      Sau này Đại Chủy tỉnh lại nhất định trách nàng, Tiểu Khôi có thể khóc lớn, náo loạn...

      Cẩn thận ngẫm lại, nàng nguyện ý ở lại bên cạnh Nghiêm Di phải bởi vì có ơn cứu chữa bệnh cho nàng, cũng phải vì sính lễ lớn của , lại càng phải vì lời chỉ cưới mình nàng của làm cảm động.

      Gần như là vì, nàng muốn ở lại bên cạnh , nàng thích cái cảm giác an tâm, ỷ lại , tín nhiệm .
      (Chu: cá sắp cắn câu rồi, hớ hớ ^O^)

      Thái hậu để cho Tần Du Du ở trong thiên điện nghỉ ngơi hồi cho đến khi dùng bữa tối, hoàng đế với Nghiêm Di cũng cùng nhau tới, hai huynh đệ biết gì đó, hoàng đế tuy vẫn là khuôn mặt cười cợt, bộ dáng ngả ngớn khiến người ta muốn đánh cái, nhưng ít nhất có cố ý khiêu khích Tần Du Du nữa.

      Thái hậu nghĩ Tần Du Du lần đầu tiến cung, sợ nàng quen, sớm sai người hỏi qua món ăn nàng thích, cũng có ý đơn giản hóa chút tất cả lễ nghi, cả bữa cơm này coi như tệ, khó khăn như trong tưởng tượng.

      Sau bữa tối, Tần Du Du mang theo đống lớn châu bảo, trang sức, son phấn còn có vật liệu may mặc, thuốc bổ do thái hậu tặng nàng từ từ thắng lợi trở về.

      chuyến hành trình tiến cung mặc dù có vài phong ba nho , nhưng Tần Du Du nhìn ra được Nghiêm Di cuối cùng đều che chở cho nàng, hoàng đế vì sao lại chán ghét, cho hai người* đối phó nàng bị cản trở về.
      (* là 2 sườn phi do hoàng đế đưa đó)

      Nghiêm Di như vậy nàng có thể lý giải, nhưng thái hậu trình độ ai cả đường có chút quả khoa trương rồi, quả giống như sợ cẩn thận dọa nàng chạy mất vậy, hơn nữa bên trong lời ngừng lần ràng ám chỉ nàng phải lòng dạ với Nghiêm Di, nên phụ tình, phụ lòng .

      Tuy nàng lúc trước vẫn có ý định lừa hôn, từ hôn, nhưng nàng có biểu ràng như vậy sao? Hay là nàng lộ ra vẻ mặt máu lạnh vô tình? Bộ dáng tâm lạnh, tình lạnh ràng là của quái ân công mới đúng mà!

      Bộ dáng nàng nghiêng đầu suy nghĩ có chút đăm chiêu rất thú vị, Nghiêm Di duỗi tay ôm nàng vào trong ngực, giúp nàng lấy xuống hai cây trâm cài khá sâu, hỏi: "Suy nghĩ cái gì đến mê mẩn như vậy?"

      "Nghĩ đến mẫu thân còn có ca ca của ngươi!" Tần Du Du nhìn thấy Nghiêm Di trước mặt mặc bào phục thân vương hoa lệ màu đen, có chút chộn rộn muốn cọ cọ mặt mình lên đó.

      Nàng tại mặt đều là son phấn, biết có thể in lại dấu mặt phấn lên áo bào hay ?

      Nghiêm Di phát ý đồ của nàng, nhéo nhéo chóp mũi nàng cảnh cáo nàng được gây chuyện, vừa hỏi: "Nghĩ đến bọn họ làm gì?"

      Mẫu hậu với ca ca ? Rất ít người đến hoàng đế cùng thái hậu đương triều.

      "Mẫu thân ngươi đối với ta rất tốt, ta cảm thấy bà ấy với ngươi giống như có mưu." Tần Du Du bẹp miệng mếu máo thẳng.

      Sư phụ từng , ai vô duyên vô cớ , cũng ai vô duyên vô cớ hận, nàng với Nghiêm Di quen biết cùng lắm mới mấy tháng, lúc trước còn có thù oán cũ, nhưng Nghiêm Di đối với nàng lại tốt quá mức, thậm chí hao hết tâm tư muốn cùng nàng thành hôn, đây thể dùng gặp mặt nảy lòng tham đơn giản để giải thích được nữa rồi.

      Tuy nàng cảm thấy mình là mỹ nhân xinh đẹp như vậy, có người thích thậm chí cũng là chuyện rất bình thường, nhưng Nghiêm Di đối với nàng, hình như mới gặp mặt quyết định cưới nàng làm vợ rồi, đây cũng quá kỳ quái nha.

      Nàng phải nghĩ tới Nghiêm Di mưu tính đến cơ quan thuật của nàng, nhưng với cảm giác của nàng, Nghiêm Di trời sinh tính khí cao ngạo, cơ quan sư mà lấy chuyện hôn chính mình làm lợi thế đâu.

      nếu muốn lợi dụng cơ quan thuật của nàng, còn nhiều cách khác khống chế nàng mà.

      Tần Du Du ngừng lần bóng gió, muốn làm ý đồ của Nghiêm Di, đáng tiếc đều thất bại cả, tới tình trạng như giờ, nàng ràng sao ra nghi ngờ của mình được.

      "Ừ, nàng cũng có quá ngốc." Nghiêm Di lạnh nhạt khen câu... Nếu câu này xem như khen ngợi.

      Tần Du Du thở phì phì trừng , chờ câu sau của , kết quả Nghiêm Di cái gì cũng , chỉ tiếp tục hỏi: "Ca ca ta như thế nào?"

      "Ca ca ngươi nhất định là ghen ghét, phải ghen ghét ngươi là ghen ghét ta." Tần Du Du có chút thất vọng, nhưng cũng biết chịu , mình cũng có cách nào cả.

      "Hửm?" Nghiêm Di ý bảo nàng tiếp tục phát biểu ý kiến độc đáo.

      "Ghen ghét ngươi gặp được ta, nữ tử xinh đẹp, lợi hại như vậy lại có thể cưới về, lại phải đối phó với đoàn nữ nhân suy nghĩ phức tạp lại thú vị trong hậu cung." Tần Du Du vênh váo, tự đắc, tự biên tự diễn. (ha ha =D, đặc sắc còn ở phía sau a)

      Nghiêm Di bình tĩnh nhìn nàng, khuôn mặt lúc này sâu hiểm khó dò lại lạnh lùng, nghiêm túc, bộ dáng có thể dễ dàng dọa tiểu hài tử khóc, nhưng Tần Du Du chút cũng sợ, ngược lại còn ngẩng khuôn mặt nhắn lên, đắc ý dào dạt, mặc nhìn cho .

      Nghiêm Di bỗng nhiên rất muốn hỏi Tề Thiên Nhạc chút, đến tột cùng làm cách nào nuôi dạy được đồ đệ tự kỷ như vậy, nhưng nhớ đến "danh ngôn sư phụ" do Tần Du Du lại, liền giật mình, đây vốn dĩ là thầy nào trò nấy mà.

      "Được rồi, huynh ấy vì cái gì lại ghen ghét nàng?" thừa nhận có chút thể lý giải suy nghĩ ly kỳ của tiểu nha đầu này.

      "Ghen ghét ngươi rất tốt với ta a, cảm thấy ta cướp huynh đệ của ..." Tần Du Du tới đây chần chờ lát, bộ dáng thay đổi có chút thần thần bí bí, lại có chút bát quái : "Ngươi xác định cảm tình của ca ca ngươi đối với ngươi chính là tình cảm huynh đệ chứ?"

      Nghiêm Di hiểu : "Có ý gì?"

      "Sư phụ , có vài nam nhân trời sinh thích nam nhân!" Tần Du Du hai mắt lấp lánh . (ha ha, đặc sắc quá chứ ^O^)

      Nghiêm Di , nếu Tề Thiên Nhạc tại xuất trước mặt , nhất định chút do dự ra sức đánh ông ta trận, ông ta làm gương kiểu gì vậy, ông ta cũng có thể dạy cho đệ tử lại loạn thất bát tao gì đó!

      Cho đến sau này, Nghiêm Di mới phát , Tần Du Du lý luận tưởng tượng dựa vào khuôn mẫu mà ra, thậm chí cả với những chuyện rất gần với (chân tướng).

      Tần Du Du bởi vì loại chuyện lạ này, bị Nghiêm Di đè mông đánh hai cái, nàng thẹn quá hóa giận, mãi cho đến khi trở lại tú lâu của mình cũng chịu để ý tới Nghiêm Di nữa.

      Mấy ngày kế tiếp tạm khôi phục yên bình, Nghiêm Di vẫn chỉ cho Tần Du Du ở lại trong phủ sửa chữa bản vẽ bảo khố hoa viên lần nữa, còn mình bận rộn với công việc sau đại hội Thánh Thủ Lôi Đài.

      Ngoại trừ bên ngoài hợp tác với Kim thị, Nghiêm Di mệnh lệnh cho quan viên dưới quyền cố ý giữ tổ chức cơ quan sư khác ở lại Nguyệt quốc, để cho Lương Lệnh thu thập lại vài cơ quan bản vẽ nàng nguyện ý công khai, cho cơ quan đại sư của Nguyệt quốc chủ trì nghiên cứu, dựa vào việc này thu nạp càng nhiều nhân tài.

      Có Tần Du Du này làm bảng hiệu sống ở đây, ít cơ quan sư đều nguyện ý ở lại thành Tử Dạ, chỉ cần thường thường có thể mở mang kiến thức tác phẩm chân chính của cơ quan đại sư là tốt rồi.

      Cho tới bây giờ trong các cơ quan sư ngoại trừ thầy trò phụ tử, nếu đều là của mình mình quý, rất ít ai giống như Tần Du Du vậy, lại dễ dàng công khai bản vẽ thiết kế.

      Nhưng có ít cơ quan sư vốn có lai lịch sư môn, cũng nhịn được tâm động thôi. Thành Tử Dạ trong khoảng thời gian ngắn thành nơi hội tụ cơ quan sư trong thiên hạ.

      Dưới cảnh tượng mảng vui sướng, thịnh vượng, nguy cơ cũng vô thanh vô tức từng bước tới gần.
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #f123ca']Chương 81: Tằm ăn
      "Săn thú? Săn thú phải nên chọn mùa thu sao? tại là đầu đông còn muốn săn cái gì?" Vẻ mặt Tần Du Du hiểu, kỳ quái .

      Đỗ Vi Nương cười tủm tỉm : "Vương phi người biết, tuyết lang* đó chỉ có mùa này mới có thể phát triển mạnh xuất ở Khánh Đông Nguyên, hàng năm Nguyệt quốc tất cả thành viên hoàng tộc đều đến đó săn sói."
      (* sói tuyết, Chu để Hán Việt cho hay nha)

      "Tuyết lang có gì tốt mà muốn săn chúng nó chứ? Nhiều năm như vậy, tuyết lang bị săn hết rồi sao?" Suy nghĩ của Tần Du Du đại đa số người nghe luôn vô cùng kỳ lạ.

      Tiểu Đình Hoa giành : "Tuyết lang nhiều lắm, dân chúng với súc vật ở vùng Khánh Đông Nguyên đó đều thấy phiền toái, hơn nữa truyền thống Nguyệt quốc, mỗi lần săn chỉ chín mươi chín con tuyết lang trưởng thành phát ra tín hiệu dừng săn, săn được tuyết lang đều có thưởng, người săn con tuyết lang đầu tiên chủ trì nghi thức tế trời sau cùng, năm ngoái, con tuyết lang đầu tiên phải hoàng thượng săn được mà chính là vương gia săn được đó, bọn họ đều rất lợi hại nha!"

      Tần Du Du đối với tuyết lang có nhận thức nào, nhưng nếu muốn trở thành người đầu tiên trong tất cả mọi người săn được tuyết lang, hoặc là vận dụng quyền thế để người khác dám giành trước, hoặc là vận may rất tốt, còn có khả năng chính là thực lực quá mạnh mẽ.

      Võ giả tu vi càng cao, cảm ứng đối với cảnh vật xung quanh càng ràng, nghe đến cấp bậc võ thánh, chẳng những tai thính mắt tinh, hơn nữa thần hồn mạnh mẽ khác thường, thần thức đảo qua trong phạm vi mấy dặm động tĩnh đều nắm hết.

      Tới trình độ này, muốn là người thứ nhất săn được tuyết lang cũng hoàn toàn phải việc gì khó.

      Tần Du Du có hứng thú lắm với việc săn thú, hơn nữa săn thú phải cưỡi ngựa, điều này nàng lại vạn phần chống cự, cho nên nghe Đỗ Vi Nương với tiểu Đình Hoa mấy ngày sau bắt đầu hoạt động đông săn (săn vào mùa đông) của hoàng tộc Nguyệt quốc cũng chỉ nghe nghe rồi thôi.

      Kết quả sau khi các nàng (Đỗ Vi Nương + tiểu Đình Hoa) giới thiệu hết quy mô long trọng hơn nữa rất quan trọng đối với dòng họ, con cháu hoàng tộc, bắt đầu dùng ánh mắt đồng tình nhìn nàng.

      Tần Du Du dâng lên dự cảm ổn mãnh liệt: "Các người muốn với ta, ta cũng phải tham dự đó chứ?"

      già trẻ dùng sức gật đầu.

      "Đó phải chuyện của con cháu hoàng tộc bọn họ sao? Đâu có liên quan gì tới ta?"

      "Du Du tỷ tỷ, tỷ là vương phi mà, tỷ cũng là người trong hoàng tộc." tiểu Đình Hoa nhịn được xem thường nàng.

      Du Du tỷ tỷ có số việc thông minh đấy, có số việc vừa ngốc nghếch vừa chậm chạp, là người kỳ quái mà.

      Như vậy cũng tính?! Tần Du Du nhất thời rối rắm, nhưng rất nhanh dấy lên hy vọng: "Vậy ta tới làm dáng (có mặt) thôi, xem bọn họ săn thú cũng được."

      Cho dù cầu từng thành viên hoàng tộc đều phải săn được tuyết lang, nàng cũng có thể nhờ quái ân công hỗ trợ làm bừa, còn nàng thành thành trốn trong góc làm người xem là được rồi.

      Hơn nữa tổng cộng chỉ được săn chín mươi chín con tuyết lang, đoán chừng hoàng tộc Nghiêm thị nhiều người như vậy cũng đủ chia.

      Tần Du Du còn chưa biết đến tột cùng ngoại trừ hoàng đế với nhân Di Thân Vương đó ra, Nghiêm Di còn có bao nhiêu huynh đệ tỷ muội, nhưng nếu ngay cả kiểu được gọi là vương phi chưa chính thức thành hôn được như nàng cũng tính vào trong đó, mấy chục tần phi mấy hôm trước nhìn thấy trong cung đoán chừng cũng chạy thoát đâu, nơi đó liền có mấy chục miệng người.

      Cả hoàng tộc Nghiêm thị tính xuống bình thường đoán chừng ít nhất mấy trăm người rồi, chín mươi chín con sói làm sao chia đủ đây?

      Đỗ Vi Nương đồng tình : "Người khác có lẽ còn có thể trốn được, vương phi người e rằng được."

      "Vì cái gì?"

      "Thành viên hoàng gia mười lăm đến hai mươi tuổi đều phải rời doanh địa tham gia săn bắn, hơn nữa vương phi người gần đây rất nổi bật, có rất nhiều người chú ý tới người đó. Vương gia ngài ấy là huynh đệ ruột thịt với hoàng thượng, từ trước đến nay là gương mẫu trong con cháu hoàng tộc, người là vương phi của ngài ấy, đương nhiên làm tấm gương cho nhóm nữ quyến hoàng tộc. Nguyệt quốc ta là dân tộc thượng võ, kính trọng nhất là cường giả, trong hoàng tộc đứng đầu là thái hậu, cho tới cấp công chúa, tần phi, vương phi, mỗi người đều tu luyện võ đạo. Nhưng vương phi người cần lo lắng, có vương gia ở đó, nhất định chiếu cố đến người tốt." Đỗ Vi Nương an ủi .

      Tần Du Du cười khổ, nếu là lúc trước, với tu vi của nàng, đương nhiên có gì lo lắng cả, nhưng giờ nàng chỉ là thiếu nữ bình thường, muốn nàng cưỡi ngựa săn thú, làm tấm gương cho người ta, quả là muốn mạng của nàng mà.

      Nhưng Đỗ Vi Nương cũng sai, có quái ân công ở đó rồi, nhất định có thể giúp nàng giải quyết vấn đề!

      Buổi tối Nghiêm Di cứ như thường lệ đến tiểu thạch viện tú lâu dùng bữa chung với nàng, Tần Du Du chủ động nhắc tới việc này, hỏi phải làm sao bây giờ.

      Nghiêm Di kéo nàng qua : "Hôn cái liền cho nàng." (~^_^~)

      Từ sau khi đồng ý giúp nàng điều tra tin tức của mẫu thân, được Tần Du Du chủ động hôn môi cái, bắt đầu ăn xương biết vị, thường cầu nàng chủ động thân mật, nhưng đa số nàng đều chịu.

      Hôm nay Tần Du Du thấy trái phải có người, lại chủ động tới gần, sau đó cằm dùng sức... a ô cắn cái.

      "Lưu manh! Muốn chiếm tiện nghi của ta, hừ!" Tần Du Du đắc ý nhìn cằm Nghiêm Di có vòng dấu răng ràng, tiếng cười hân hoan như chuông bạc.

      khuôn mặt băng sơn chút biểu cảm có thêm cái dấu, thoạt nhìn rất buồn cười.

      Nghiêm Di đưa tay nâng cằm nàng, hôn chặt ý cười của nàng. Nụ hôn mang theo ý vị trừng phạt rất nhanh trở nên triền miên, nhiệt liệt, tận tình cướp đoạt mỗi điểm, mỗi giọt ngọt ngào trong miệng tiểu mỹ nhân trong lòng, cố ý trêu chọc, truy đuổi đầu lưỡi e lệ trốn tránh của nàng.

      Quả nhiên, rất nhanh cơn giận của tiểu mỹ nhân bị trêu chọc bùng lên, bắt đầu dũng phản kích... Trời biết rất thích nàng "phản kích" giảo hoạt, xảo quyệt lại to gan, mạnh mẽ.

      Thân mình trong lòng lung linh, duyên dáng, mềm mại như nước, có thể hòa tan ý chí tự kiềm chế của , Nghiêm Di cảm thấy muốn càng ngày càng nhiều, hận thể ngụm nuốt tiểu nữ tử mê hoặc chết người này luôn vào bụng, hận thể lột sạch xiêm y vướng bận người nàng, làm hết mọi chuyện thân mật với nàng, đáng tiếc...

      Nghiêm Di ảo não thôi, miễn cưỡng kết thúc nụ hôn suýt nữa khiến hoàn toàn mê loạn, khống chế được này, lưu luyến rời thu bàn tay trong vạt áo tán loạn trước ngực nàng về, có chút cam lòng ôm chặt nàng, cúi đầu cắn lên gáy nàng mấy cái mới tiếc nuối dừng tiến công lại.

      Tần Du Du bị cắn đến 'di di' rên rỉ vài tiếng, chỉ lo từng ngụm từng ngụm thở, nhất thời có sức lực trách làm càn quá mức. Từ lúc nàng đồng ý việc thành hôn, quái ân công có hành động thân mật với nàng càng ngày càng nhiều, nếu phải mờ ám vuốt vuốt tóc, sờ sờ mặt, nắm tay này nọ, cũng ôm ấp, hôn môi, âu yếm, vân vân, càng làm càng tự nhiên.

      Càng gay go chính là, nàng phải xấu hổ thừa nhận, chính mình dần dần vốn dĩ quên phản kháng, có khi thậm chí rất sa đọa, nhịn được chủ động phối hợp, nếu phải Nghiêm Di mỗi lần đến mức nào đó đều chủ động dừng lại, nàng mơ hồ bị ăn sạch sành sanh cũng kỳ lạ gì.

      là rất dọa người! Tần Du Du khôi phục chút sức lực với lý trí, qua loa lôi kéo vạt áo muốn rời , cánh tay của Nghiêm Di lưng lại giống như đai sắt, ôm chặt nàng, chịu thả.

      "Cứ như vậy ngoan ngoãn để ta ôm lát." Hơi thở Nghiêm Di nóng rực phun lên gáy nàng, da thịt non mịn, mẫn cảm nhất thời kích thích nổi lên chấm (chắc giống nổi da gà).
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #ae0058']Chương 82:
      #ae0058']Nàng chạy thoát được đâu
      "Cứ như vậy ngoan ngoãn để ta ôm lát." Hơi thở Nghiêm Di nóng rực phun lên gáy nàng, da thịt non mịn, mẫn cảm nhất thời kích thích nổi lên chấm .

      Nàng có thể từ chối sao? May mắn lưu manh này coi như có chừng mực, đem chuyện xấu làm hết. Tần Du Du biết tiến thêm bước nữa, bẹp miệng mếu máo mặc ôm thoải mái.

      Thân thể ấm áp, rộng lớn, dựa vào cũng rất thoải mái.

      Lúc trước tu vi vẫn còn, chân khí trong cơ thể tràn đầy, nóng lạnh đều đến gần được, cũng cảm thấy mùa đông có bao nhiêu khó chịu, tại hoàn toàn giống nữa, trong phòng bốn lò sưởi thêm chăn mềm dầy nàng cũng vẫn cảm thấy rét run từ trong xương.

      Lúc này mới bắt đầu mùa đông lâu liền khó chịu như vậy, hai tháng tới biết lạnh thành kiểu gì nữa.

      "Lúc trước ngươi qua trong tháng giúp ta khôi phục tu vi, đó là khi nào?" Tần Du Du lười biếng hỏi, trong giọng mang vài tia hờn dỗi, nén giận.

      Bàn tay Nghiêm Di lưu luyến rời, vuốt eo : "Dịch Kinh Đan của nàng còn mấy viên?"

      "Mười viên, có phải uống hết là có thể?" Tần Du Du vui vẻ, thân mình dựng thẳng dậy hỏi.

      "Ừ, mười ngày sau, nàng uống xong hết Dịch Kinh Đan liền theo ta vào cấm địa ." Nghiêm Di nâng tay thay nàng chỉnh lại tóc mai.

      " ? tốt quá, ta cũng chờ kịp nữa."

      "Ta cũng vậy..." Lời Nghiêm Di mang thâm ý.

      biết bắt đầu từ lúc nào, còn ở trước mặt nàng tự xưng bổn vương nữa, chỉ là xưng nàng với ta thôi.

      Chậm rãi đứng thẳng thân mình, Nghiêm Di đưa tay muốn giúp Tần Du Du sửa sang lại xiêm y bị kéo loạn trong tình cảm mãnh liệt lúc nãy.

      Tần Du Du quá mức vui mừng chú ý tới khi chuyện trong mắt lên ngọn lửa sâu thẳm, tay đẩy móng vuốt ở sau lưng , sẳng giọng: "Ta tự mình làm."

      Nghiêm Di đợi nàng sửa sang lại xiêm y ngay ngắn, phân phó Lục Ý mang áo choàng lông hồ dày tới, bao kín nàng lại, tay dắt nàng tới thạch viện của mình.

      "Đến viện của ta xem , sau này nàng ở đó, phải bố trí như thế nào, có gì phải tăng thêm, giảm bớt, nhìn cho ràng."

      Ở đó? Ở chung chỗ với quái ân công, thậm chí... Ngủ cùng giường? Sức suy nghĩ của Tần Du Du bắt đầu theo hướng trẻ con muốn chạy trốn, nếu phải bị Nghiêm Di nắm chặt, e rằng lập tức xấu hổ, xoay người chuồn về phòng trốn mất.

      Thạch viện Nghiêm Di ở song song với tiểu thạch viện Tần Du Du ở, cùng ở trung tâm cả tòa Thánh Bình Thân Vương phủ, thạch viện ở giữa, tiểu thạch viện ngay bên cạnh.

      Quy mô xây dựng của phủ đệ Thân Vương vô cùng giống nhau, viện ở trung tâm là chủ viện Thân Vương sinh hoạt thường ngày, bên cạnh là sườn viện của Thân Vương chính phi ở, sườn đông vương phủ là tiểu viện tử chỗ ở sau này của các tiểu vương gia, sườn tây chính là nơi ở của tiểu quận chúa cùng các sườn phi khác của vương gia.

      Phủ của Nghiêm Di đơn giản đến cực điểm, giờ ngoại trừ thạch viện với tiểu thạch viện ra, nới khác phần lớn đều trống rỗng.

      Tần Du Du cũng là sau này mới phát ý nghĩa vị trí tiểu thạch viện, mà tại Nghiêm Di hiển nhiên là muốn sau khi thành hôn với nàng cùng ở chung viện, nhớ lại lời chỉ cưới mình nàng của lúc trước ở trong cung, khỏi trong lòng ngọt ngào.

      Nàng ở trong vương phủ mấy ngày rồi, thạch viện chỉ mới vào hai lần thôi, lần đầu tiên là lúc vừa mới bị lừa vào, lần thứ hai là hoàng đế đột nhiên đến thăm hồi, nhìn thấy cũng chỉ có thư phòng, lần này Nghiêm Di đưa nàng đến nhìn kỹ trước sau viện lần, ngay cả mật thất bí mật trong đó cũng từng chỗ để nàng nhìn cho .

      Phía dưới thư phòng có mật thất, bên trong có ít thiên tài đại bảo trân quý, Tần Du Du nhìn vòng, đắc ý : "Ngươi sau này nếu tốt với ta, ta liền cướp sạch mấy thứ này rồi chạy trốn, cho ngươi bị thâm hụt hộc máu luôn!"

      Nghiêm Di cầm tay nàng chặt hơn: "Nàng chạy thoát được đâu."

      Tần Du Du cho là đúng, làm mặt quỷ với , chờ nàng khôi phục tu vi, xem còn có thể đắc ý nữa ?

      đường tiễn nàng về tiểu thạch viện, Nghiêm Di còn nghiêm túc nhắn nhủ: "Từ nay cho tới Khánh Đông Nguyên, nàng phải khắc cũng được rời khỏi ta, biết chưa?"

      "Vì sao? Tuyết lang ở đó rất lợi hại sao? Hay là có người đối phó ta?" Tần Du Du cảnh giác hẳn.

      "Ta hoài nghi Húc quang Thánh tử tới thành Tử Dạ, vẫn núp chưa ra tay, khi ra tay chắc chắn sắp xếp chu đáo, kín kẽ, người khác khó lòng đề phòng được." Đối thủ mà Nghiêm Di để mắt đến nhiều, Húc quang Thánh tử đúng lúc cũng là trong số đó, hai người tuy còn chưa từng trực tiếp giao đấu, nhưng xem tài liệu, đệ tử nhất này của Giang Như Luyện, so với hai sư huynh ta cũng lợi hại, khó chơi.

      Lúc bình thường cũng đến mức phải cẩn thận như thế, nhưng vào thời điểm quan trọng này, lại là chuyện có liên quan đến Tần Du Du, thể chấp nhận chút sơ hở nào.

      Mấy ngày nay Tần Du Du ở bên cạnh Nghiêm Di, có nhân vật lợi hại nào tìm nàng gây phiền toái, nếu phải vì biết được tin tức của mẫu thân từ miệng của Văn Phong Thành, nàng cũng quên Phong Quy Vân, Húc quang Thánh tử với Phụng Thần giáo là ai rồi.

      "Nếu chúng ta bắt được Húc quang Thánh tử, có phải có thể biết được tin tức chính xác của nương ta rồi ?" Tần Du Du bỗng nhiên .

      Nghiêm Di nhíu nhíu mày: "Nàng muốn làm gì?"

      "Từ lúc này trở quả là thời cơ tốt cho bọn họ ra tay, nếu dùng ta làm mồi dụ..."

      " được." Nghiêm Di đợi Tần Du Du xong, liền câu từ chối đề nghị của nàng.

      "Nhưng mà..."

      " có nhưng mà, phong cách làm việc của Phụng Thần giáo nàng hiểu , lỡ như có sơ hở gì, nàng rơi vào tay bọn họ, kết cục như thế nào ta cần nàng cũng biết rồi."

      Nàng biết chứ, nếu hôm đó vì tránh né Phong Quy Vân mà trượt chân rơi xuống núi.

      Phụng thần giáo đáng sợ nhất chính là các loại tà thủ đoạn công kích, khống chế thần hồn người ta, bọn họ có mấy bí pháp trực tiếp biến người thành con rối sống.

      Khi còn Tần Du Du nghe lời, Tề Thiên Nhạc ngẫu nhiên lấy Phụng Thần giáo ra dọa nàng, nghe rất giống khỏi để lại bóng ma thời thơ ấu, nghĩ đến Phụng Thần giáo liền sởn cả tóc gáy.

      Nghiêm Di từ miệng nàng biết được nàng có đủ loại nhận thức và thành kiến sai lầm về Phụng Thần giáo, người nào đó để ai đó biết được mục đích, chẳng những có ý định sửa lại cho đúng, ngược lại chút dấu vết làm ấn tượng tiêu cực đó càng sâu sắc hơn trong nàng, làm cho Tần Du Du hễ đến Phụng Thần giáo là biến sắc.

      Tần Du Du biết Nghiêm Di là sợ nàng gặp chuyện ngoài ý muốn, nhưng vẫn rất khó chịu: "Nhưng ta lo lắng mẫu thân ta."

      Nghiêm Di trầm mặc lát, : "Tin tức mấy năm nay của Phụng Thần giáo, nàng cũng nhìn tài liệu rồi, tuy biết mẫu thân nàng cuối cùng lạc tới đâu rồi, chỉ là nếu phải bị bắt được là... Mặc kệ cũng thế thôi, bà ấy nếu có chuyện gì, vậy nàng chậm mấy ngày hay sớm mấy ngày tìm được bà ấy cũng như nhau thôi, nếu có chuyện gì, tại dù làm gì cũng muộn."

      Loại dự đoán này, lý trí đến gần như tàn khốc, nhưng Tần Du Du biết đạo lý này là chính xác.

      Phụng Thần giáo bỗng nhiên ngưng hành động lùng bắt mẫu thân nàng, có lẽ là nửa năm sau khi bà ly khai khỏi sư phụ Tề Thiên Nhạc, với phong cách Phụng Thần giáo thể nào bỏ qua cho bà, lý do ngưng lùng bắt chỉ có hai cái, bà chết hoặc là bà bị bắt được.

      Tháng 3 này Chu phải thực tập nên lịch post có thay đổi
      3 chương 1 tuần, đăng 3 chương vào chủ nhật nha
      Chu trả lời comt được
      chủ nhật 9/3 post chương tiếp theo

      Chu khá bận nên chỉ có thể như vậy thôi, mn thông cảm
      Còn sau đó thế nào chưa biết,
      nhưng chắc chắn drop đâu :)
      minhhanhng, levuong, 1620thuy3 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #b9b6ef']Chương 84:
      #b9b6ef']Ngang nhiên thể tình cảm?
      Tần Du Du nhìn thấy tiểu nương mắt to lấp lánh, bộ dáng chờ mong, đưa tay nhận lấy đóa hoa cài lên vạt áo, mỉm cười : "Cám ơn muội nhé, đóa hoa này là đẹp mắt."

      Tiểu nương đắc ý ngẩng đầu nhìn mẫu thân, vì người khác biết thưởng thức quà tặng của bé mà vui mừng.

      Hòa Thân Vương thế tử trời sinh tính màng danh lợi, thầm nghĩ làm người phú quý rảnh rỗi, cho nên cũng có ý kết giao với Nghiêm Di, chào hỏi xong liền mang theo thê tử cáo từ tránh , nhưng ra tiểu nương bị tiểu thái giám ôm lấy vẫn quay đầu nhìn xung quanh, hình như muốn cùng Tần Du Du thêm mấy câu.

      Thẳng cho đến khi nhìn thấy bóng dáng của Nghiêm Di với Tần Du Du nữa, thân mình tiểu nương mới chậm rãi mềm ra, nằm đầu vai tiểu thái giám, ánh mắt của bé cùng với ánh mắt tiểu thiếu niên lúc nãy suýt nữa đụng trúng Tần Du Du, trong mắt hai đứa trẻ hẹn mà cùng toát lên trầm, đắc ý thuộc về trẻ con, còn có vài phần trống rỗng, mê mang.

      Vợ chồng Hòa Thân Vương thế tử bàn luận chuyện sau đông săn, vẫn chưa chú ý tới khác thường của hai đứa con trai, con .

      Xa xa trong phòng ấm, thanh niên tuấn mỹ mặc cẩm bào trắng mỉm cười bẻ đóa hoa mẫu đơn tuyết trắng, lẩm bẩm : "Nghiêm Di, ngươi lại để ý tiểu nha đầu kia như vậy, quả ngoài dự đoán của ta, trong lòng ngươi có cái chủ ý gì? Ta cũng tin ngươi là vì động thành tâm... Ta nếu quyết định tự mình ra tay, ngươi đề phòng thế nào cũng vô dụng thôi."

      Nụ cười của như gió xuân nhàng ấm áp, đóa mẫu đơn tuyết trắng lớn cỡ cái chén giữa ngón tay lại trong phút chốc héo rũ, tàn lụi, hóa thành lá khô tàn héo.

      Phía sau , hai thái giám có hơi thở, nằm mặt đất, lưng là hai lỗ máu khủng bố, dung mạo bọn họ lại giống hệt như hai thái giám bên cạnh Hòa Thân Vương thế tử...
      ( ta là ai nhỉ mn? o_O)

      Gần trưa, Nghiêm Di mang theo Tần Du Du cùng bốn gã thị vệ cùng Lương Lệnh tới doanh địa đông săn cách hoàng trang hai dặm.

      vùng Khánh Đông Nguyên dựng lên vòng chín lều trại lớn, lều ở giữa là tòa đài cao, đài bài trí long ỷ cùng dàn tế dùng để hiến tế, bên còn có cái trống lớn cao hơn người, dưới đài cờ quạt phấp phới, thị vệ, quân đội chuyên nghiệp do hoàng cung phái ra bố trí xung quanh doanh địa.

      Trong doanh địa phần đông là dòng họ hoàng tộc Nghiêm thị tập hợp, có nam có nữ, mỗi người tinh thần phấn chấn người mặc trang phục săn nhàng, dắt ngựa của mình đứng ở gần đài cao chờ đợi lễ lớn bắt đầu.

      Liếc mắt cái nhìn ít nhất cũng đến hơn trăm người, trong đó có võ giả cấp năm, cấp sáu, thậm chí có cả võ tôn cấp bảy, mọi người tụ lại chỗ lớn tiếng cười, rất ồn ào.

      Nghiêm Di cùng Tần Du Du sóng đôi đến, khiến cho trận xôn xao, tất cả mọi người rất kỳ quái, Thánh Bình Thân Vương cùng với vương phi, phía sau sao lại chỉ có con ngựa lớn lông đỏ lửa theo?

      Ở Nguyệt quốc, rất nhiều bình dân nữ tử đều cưỡi ngựa, cho nên vốn dĩ ai nghĩ đến, Tần Du Du thế mà lại sợ ngựa, sợ đến trình độ dám cưỡi mình.

      Tùng, tùng, tùng... sau chín tiếng trống liên tục, hoàng đế ở đài có đám quan viên, thị vệ vây quanh, tự mình chủ trì lễ tế bái tuyên đọc tế văn, sau đó liền tuyên bố đông săn chính thức bắt đầu.

      Nguyệt quốc võ phong cường thịnh, đoạn nghi thức có quá nhiều câu nệ, đến nửa canh giờ lễ khai mạc đông săn kết thúc gọn gàng, theo sau liền có quan viên Tôn Tự Viện có trách nhiệm quản lý người trong hoàng thất bắt đầu điểm danh.

      Tên hoàng đế đương nhiên ai có tư cách điểm, dựa theo trình tự dòng chủ - thứ, thân - sơ, người thứ nhất bị điểm danh chính là Nghiêm Di. Sau đó chính là nhân Di Thân Vương, tiếp theo còn có bốn gã thân vương, sau đó mới đến công chúa, sau cùng chính là con cháu trực hệ khác, điểm danh xuống phải tham gia hoạt động đông săn hôm nay có hơn sáu trăm người.

      Muốn làm quan hệ thân tích phức tạp trong hoàng tộc Nghiêm thị đối với Tần Du Du mà là nhiệm vụ thể làm được, nàng chỉ miễn cưỡng hiểu lão cha của Nghiêm Di sinh ít nhất tám con trai, sáu con , Nghiêm Di đứng thứ ba, hoàng đế biết xếp thứ nhất hay thứ hai, kỳ quái chính là Tôn Tự Viện cũng đến tên người huynh trưởng xếp trước Nghiêm Di, cũng biết là chết non hay là có chuyện gì.

      Tần Du Du trong lòng nháy mắt nhớ lại lúc trước sư phụ có kể chuyện cung đình bí sử này diễn ra vô số phiên bản cẩu huyết, nghĩ đến quá trình hoàng đế nham hiểm ngồi lên ngôi vị hoàng đế cũng thể nào thuận lợi được.

      Tính tới hoàng đế nham hiểm năm nay cũng chưa đến ba mươi tuổi, tuổi còn trẻ lên làm hoàng đế cho thấy lão cha chết rất sớm.

      Tần Du Du ngược lại có nghe , tiên đế Nguyệt quốc chính là mấy năm trước lần giao chiến với Li quốc nhiễm phải bệnh lạ trị được, phải bỏ mình --- chết kiểu này nghe ra cũng kì lạ.

      Tần Du Du miên man bất định, bỗng nhiên nghe tiếng trống tùng tùng, hoàng đế ngồi long ỷ đứng lên tuyên bố : "Đông săn bắt đầu!"

      Nghiêm Di dưới chân nhảy lên lưng Trú Vân Phi, cánh tay dài duỗi ra bế Tần Du Du cùng lên ngựa, Trú Vân Phi xung trận chạy trước liền chạy ra hướng đồng tuyết mênh mông ngoài doanh địa.

      Tần Du Du bị dọa sợ hết hồn, ôm chặt lấy thắt lưng Nghiêm Di suýt nữa thét lên chói tai.

      Khốn kiếp! Trước khi xuất phát thể trước với nàng tiếng sao? Biết nàng sợ mà, còn cố ý dọa nàng.

      Nghiêm Di lúc tước mang nàng săn con tuyết lang thứ nhất, thứ hai, chỉ cần săn được tuyết lang là có thể lựa chọn quay về doanh địa nghỉ ngơi, đây là quy định bất thành văn trong hoạt động đông săn.

      Trú Vân Phi là thú cấp năm, tốc độ ánh sáng có con gọi là tuấn mã nào sánh bằng, gần như vừa ra cổng lớn doanh trại, liền hóa thành đạo ánh sáng đỏ biến mất trước mặt mọi người, lưng chở hai người đối với nó vốn dĩ cũng có chút xíu ảnh hưởng nào.

      Họ hàng trong hoàng tộc phi ngựa rời khỏi ở phía sau qua trận mới phản ứng lại, Thánh Bình Thân Vương thế mà lại cùng vương phi cưỡi chung ngựa, còn ngang nhiên thể tình cảm nữa chứ? Cưới vương phi xinh đẹp cũng cần xem như bảo bối như vậy a!

      Mặc kệ như thế nào, vinh dự người thứ nhất săn được tuyết lang, người khác còn muốn nghĩ tới nữa, năm ngoái lúc Thánh Bình Thân Vương chưa có ngựa đỏ thẫm đó, bọn họ theo kịp rồi, giờ như hổ thêm cánh, biết lúc này Thánh Bình Thân Vương định dùng thời gian bao lâu săn về con tuyết lang đầu tiên?

      Tần Du Du trước mấy ngày hiểu tốc độ đáng sợ muốn chết của Trú Vân Phi, lúc này tuy sợ hãi, nhưng xem như có kinh nghiệm, bám chặt lấy người Nghiêm Di là được, dù sao người ngựa này nhất định để nàng ngã xuống đâu, ngay cả xóc nảy, có chút khổ sở cũng .

      Hú! Cách đó xa truyền đến tiếng sói tru thảm thiết, Nghiêm Di chỉ huy Trú Vân Phi chỉ lát là tới địa bàn hoạt động của tuyết lang cách doanh địa gần nhất.

      Mấy con tuyết lang gần đó phát vết chân, đều tru lên gọi đồng loại bao vây, tiêu diệt kẻ xâm lấn.

      Tần Du Du mở to mắt nhìn lại, chỉ thấy sườn núi phía trước, con to cao cỡ người, nhe răng trợn mắt, lộ ra hung quang chuẩn bị tấn công tới.

      Sói lớn cả mình tuyết trắng, gần như hợp thành thể với tuyết mặt đất, chỉ có cuối cái đuôi có vòng lông xám, mắt vàng nâu lóe lên ánh sáng hung ác, thú tính.

      Ngay cả lá gan Tần Du Du rất lớn, nhìn đôi mắt sói lớn, cũng có chút lạnh tim.

      Trú Vân Phi hí dài tiếng, bước chân ngừng chạy như bay đến sườn núi, bổ nhào xuống ngay mặt con tuyết lang hung tợn đó.

      "A!" Tần Du Du la hoảng lên, Trú Vân Phi chạy như điên đột nhiên nhảy lên, quẳng cả người nàng xuống đất, cái loại cảm giác đáng sợ độc nhất vô nhị giống như khi năm đó nàng đột nhiên bị con ngựa lỗ mãng, chết tiệt, khốn kiếp đó quăng .

      Phanh!

      tiếng nổ cùng tiếng rú thảm thiết tê tâm liệt phế của tuyết lang, Tần Du Du cảm thấy vòng eo được đôi cánh tay sắt vòng qua giữ chặt, thân thể vững vàng đáp xuống xa xa, Trú Vân Phi thay vì bước , bốn chân vững vàng đứng mặt đất, lổ mũi phì phì hai tiếng, khinh thường : "Nữ nhân vô dụng, kêu la cái gì, tuyết lang đều bị ngươi dọa chạy."

      Tần Du Du quả cảm thấy tìm được đường sống trong chỗ chết, chôn chặt ở trong lòng Nghiêm Di hồi, ngay cả cũng được.

      "Đừng sợ, đừng sợ, có chuyện gì." Tay Nghiêm Di từng chút từng chút vuốt vai lưng Tần Du Du.

      Tần Du Du từ từ khôi phục lại tinh thần, giận dữ : "Trú Vân Phi chết tiệt, yên lành vậy mà vừa nhảy vừa múa làm gì?!"

      "Cái gì vừa nhảy vừa múa, ta cước đạp chết con tuyết lang chết tiệt đó, muốn đuổi theo con thứ hai, chúng nó bị ngươi như quỷ khóc quỷ kêu dọa chạy mất rồi!" Trú Vân Phi tức giận thôi.

      Tần Du Du quay đầu nhìn, sói lớn lúc nãy đằng đằng sát khí lại nằm tuyết cách xa mấy trượng, đầu sói bị Trú Vân Phi đá cái có lỗ máu lớn, cả đầu cũng thay đổi hình dáng, muốn chết đến thể chết thêm nữa.

      Xương đầu của sói cứng rắn nhất, thế mà lại bị Trú Vân Phi đá, tuyết lang khác làm sao lại bị tiếng kêu của nàng dọa chạy được, ràng là bị Trú Vân Phi hung ác, dữ dằn dọa chạy mà.

      "Được lắm, Trú Vân Phi, chúng ta lại săn con sói khác, lúc đó ngươi nên vội ra tay, chạy tới để Tần Du Du dùng ám khí bắn chết nó là được." Nghiêm Di cắt ngang màn chửi rủa lẫn nhau của người ngựa này.

      Tiểu nha đầu ngày thường thích giả dạng nhu nhược, khi bị kích thích quá mức, lập tức lộ ra tướng mạo sẵn có, bộ dáng mạnh mẽ là thú vị, nếu phải mặt nàng còn vươn nước mắt, nhất định ai có thể nghĩ thiếu nữ tính khí yếu mềm như con mèo hoảng sợ lúc nãy cùng với cọp mẹ tại là cùng người đâu.

      "Hừ!" người ngựa đồng thời hừ lạnh tiếng, hậm hực cùng mồm mép ngừng lại.

      Trú Vân Phi chạy vội về hướng Nghiêm Di chỉ định, quả nhiên rất nhanh liền đuổi theo con tuyết lang khác.

      Con tuyết lang này vừa rồi xa xa thấy Trú Vân Phi đá, đá chết đồng loại của mình, lá gian cũng bị dọa vỡ, giờ vừa thấy ác ma màu đỏ đáng sợ đuổi theo ngăn cản đường của nó, cũng biết chính nó hôm nay có lẽ xong đời rồi, bản tính sói tàn nhẫn, liều chết bị kích phát ra, ngược lại dừng lại chạy nữa, vừa giọng gầm gừ, vừa nhìn chằm chằm vào Trú Vân Phi, muốn tìm góc độ công kích tốt nhất.

      Cho dù chết, nó cũng thể để ác ma màu đỏ này sống tốt lành được!

      Nghiêm Di xoa xoa đầu Tần Du Du : "Để Trú Vân Phi hiểu biết lợi hại của nàng ."

      Tần Du Du hừ tiếng, quay người lại về hướng tuyết lang, nâng tay lên...

      Tuyết lang đó toàn bộ lực chú ý đều hướng lên Trú Vân Phi, vốn dĩ chú ý tới hai loài người " yếu" lưng, cho đên khi nháy mắt Tần Du Du nâng tay lên, mới bỗng nhiên cảm thấy tính mạng bị nguy hiểm, nó dựa vào trực giác đối với nguy hiểm chút do dự chuồn về hướng sườn núi phía trước.

      Tần Du Du nghe lời Nghiêm Di xong, ý định ở trước mặt Trú Vân Phi thị uy, cơ quan ám khí của nàng ngay cả võ giả cấp sáu cũng có thể dễ dàng đánh bị thương, huống chi con tuyết lang bình thường có cấp bậc.

      Gào ô!

      Tuyết lang ở giữa trung, bị mấy đường sáng đen bắn trúng, trong cơ thể có ba vệt máu tươi từ cơ thể bắn ra, bịch tiếng ngả mạnh xuống đất, tắt thở ngay tại chỗ.

      "Hả? Ngươi làm sao nhắm trúng?" Trú Vân Phi thấy hiểu được, ba đường sáng đen đó phóng ra vô cùng cổ quái, nó nghĩ nghĩ, phát tuyết lang đó dù trốn thế nào cũng tránh được.

      Nó vốn nghĩ Tần Du Du dùng lượng phi châm lớn mới bắn trúng đầu tuyết lang đó, ngờ nàng chỉ dùng ba phi tiêu đen liền thu phục được.

      " cần nhắm, gần như là có thể, cơ quan ám khí ta làm còn cần nhắm phiền toái như vậy sao?" Tần Du Du đắc ý dào dạt .

      Ba đường phi tiêu đó cũng phải bắn thẳng ra ngoài, đường của chúng nó trải qua thiết kế đặc biệt, sau khi bắn ra, trong phạm vi trượng phía trước mặc kệ trốn thế nào cũng khó tránh thoát, ngoại trừ võ đạo tu vi hơn cấp sáu, mới có thể thoát khỏi phạm vi công kích.

      Nghiêm Di cúi đầu hôn lên mi tâm nàng, : "Được rồi, chúng ta về thôi!" từ trong chiếc nhẫn Tu Di ngón tay lấy ra sợi xích sắt giũ ra móc lên yên ngựa, để cho Trú Vân Phi lôi xích sắt kéo theo thi thể tuyết lang, tiện tay trảo hư , con sói lớn ít nhất ba, bốn trăm cân (khoảng 150-200 kg O_O) giống như bị bàn tay lớn bắt được vững vàng nhấc lên treo con sói lên sợi xích sau ngựa.

      Chiêu thức ấy làm Tần Du Du trợn mắt há hốc miệng, nàng có tu vi nhưng hiểu , có thể làm được như vậy, có thể khẳng định quái ân công tuyệt đối là võ thánh hơn cấp mười rồi... đến tột cùng tu luyện như thế nào? là rất đả kích người nha.

      Nghiêm Di vốn dĩ biết cái này có gì đáng ngạc nhiên, chỉ huy Trú Vân Phi chạy như bay về sườn núi lúc nãy, đem thi thể con tuyết lang khác cũng treo lên sợi xích, sau đó liền khởi hành quay về doanh địa.

      Trú Vân Phi thương tâm vô hạn, đường trách Tần Du Du la hét, bằng mình nó có thể xử lý chín mươi chín con tuyết lang vân vân.

      Tần Du Du tức giận trả lời lại cách mỉa mai: "Ngươi lợi hại, ngươi có bản lĩnh đem chín mươi chín tuyết lang quay về doanh địa sao? Hừ! Con ngựa ngốc nghếch, đầu óc ngu si tứ chi phát triển."

      Nghiêm Di lười khuyên can bọn họ, nâng khuôn mặt Tần Du Du lên, cúi đầu hôn mạnh lên, tiểu nha đầu còn đem lực chú ý đặt lên người sao?

      Tần Du Du bị hôn đến thở hồng hộc, có sức lực cùng Trú Vân Phi đấu võ mồm nữa, Trú Vân Phi nhìn thấy lưng xảy ra chuyện gì, nhưng kỳ lạ nữ nhân vô dụng đó sao bỗng nhiên nữa? Nó oán giận vài câu ai để ý tới, cũng lười thêm gì nữa.

      Mắt thấy nhìn thấy doanh địa phía trước, Nghiêm Di bỗng nhiên ý bảo Trú Vân Phi nhanh sang bên trái, dừng trước gò đất .

      "Làm sao vậy?" Tần Du Du kỳ quái . Nơi này cũng có tuyết lang sao? phải săn hai con là đủ rồi sao?

      Nghiêm Di điểm điểm môi nàng ý bảo nàng chớ có lên tiếng.

      Sau lúc lâu đột nhiên nâng tay trảo, bóng trăng từ trong lổ gò đất bay vào tay .

      Nghiêm Di nhét vật đó vào trong lòng Tần Du Du, : "Mang về."

      Tần Du Du ôm lấy viên tròn màu trăng đó, chăm chú nhìn vào, là con thỏ trắng trắng mập mạp!

      Lông tơ xõa tung mềm mại, thân mình ấm áp, đôi mắt mở to nổi giận, tràn đầy kinh hoàng nhìn Tần Du Du, hiển nhiên bị dọa .

      Tần Du Du có chút đau lòng vuốt vuốt nó, ý của Nghiêm Di nàng hiểu được, mấy ngày nay có Tiểu Khôi bên cạnh, nàng rất là quen, có khi vẽ bản vẽ cơ quan mệt mỏi, có thói quen đưa tay sờ nhưng lại sờ vào khoảng , nhớ đến Tiểu Khôi còn ngủ say thể ở cạnh nàng cứ thấy trống vắng.

      quái ân công rất quan tâm nàng! Tần Du Du trong lòng cảm động, nhưng mà...

      "Vẫn là thả nó về , Tiểu Khôi tỉnh lại nhìn thấy nó, tức giận."
      huyetdu, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #b9b6ef']Chương 85:
      #b9b6ef']Điệu hổ ly sơn
      "Đến lúc đó lại thả nó là được." Nghiêm Di có chút cho là đúng. Con thỏ con này ngoại trừ , có tính người ra, các mặt khác đều tốt hơn Tiểu Khôi nhiều lắm. Bộ dạng tuyết trắng đáng , ăn uống cũng bình thường, hơn nữa số lượng cũng ít, mà quan trọng nhất là gây , xung đột với .

      "Nó có cha có mẹ, chúng nó phải cách xa nhau rất khổ sở, ta có Tiểu Khôi, thể quý, chăm sóc nó cả đời, cần gì mang nó theo chứ?" Tần Du Du khom lưng xuống, cẩn thận thả con thỏ trắng con đó , nhìn thấy nó nhảy xuống đất, nhanh như chớp chui vào trong hang.

      "Tùy nàng." Nghiêm Di có chút mất hứng.

      nhìn ra Tần Du Du rất thích con thỉ trắng đó, nhưng là vì sợ khiến cho Tiểu Khôi vui nên liền thả nó về, nàng khi nào dụng tâm, để ý như vậy?

      Vì chút việc nho này, lúc bọn họ trở lại doanh địa hơi chậm chút, nhưng cũng kém bao nhiêu.

      Trong doanh địa còn có vài người vừa mới chuẩn bị lên ngựa ra ngoài, thấy bọn họ mang hai con tuyết lang trở về, ngoại trừ sợ hãi, thán phục cũng biết nên cái gì mới tốt.

      Người với người sao lại kém xa như vậy?!

      Nghiêm Di bỏ thi thể hai con tuyết lang xuống, có thị vệ, thái giám ở đó để ý rồi, đưa Tần Du Du lên đài gặp hoàng đế.

      Khi hoàng đế chủ trì nghi thức tám phần nhìn có vẻ trang nghiêm, tại lại khôi phục bộ dáng cợt nhả.

      tới đấm lên bả vai Nghiêm Di cái, ha ha cười : "A Di, lại là đệ! nén nhang cũng chưa có cháy hết phần ba đệ trở lại, so với năm trước lại nhanh hơn ít. Xem ra phải chờ năm đệ qua ba mươi, tham gia đông săn nữa, những người khác mới có cơ hội. hổ là tam đệ tốt của trẩm!"

      tròng mắt vừa chuyển rơi xuống người Tần Du Du: "Phải là tam đệ muội của trẫm cũng rất xuất chúng."

      "Là ngựa của quá nhanh." Tần Du Du đối với vị hoàng huynh này của Nghiêm Di vẫn có thiện cảm như trước, nhưng nàng vẫn rất xem trọng .

      Nàng dựa vào cơ quan ám khí có thể dễ dàng giết chết tuyết lang, nhưng nếu muốn trong thời gian ngắn như vậy tìm được chúng nó, đem thi thể chúng nó về đây, hoàn toàn phải chuyện nàng có thể làm được.

      "Đệ muội cần quá khiêm tốn, cơ quan thuật của muội có hai thiên hạ, trong Nguyệt quốc ta biết có bao nhiêu tha thiết chờ đợi được dùng binh khí quân giới do đệ muội thiết kế chiến trường giương cao danh tiếng của Nguyệt quốc ta, cho Nguyệt quốc ta mở rộng lãnh thổ."

      Tần Du Du nhướng mày, gục đầu xuống gì, nàng vốn dĩ hề nghĩ đến muốn chế tạo vũ khí quân để đánh trận thảo phạt, quy mô lớn, sát thương mạng người này, nếu quái ân công với hoàng huynh , còn có người của Nguyệt quốc có dự định này, nàng e rằng phải khiến họ thất vọng thôi.

      Nghiêm Di nắm tay nàng hơi dùng sức, mặt chút biểu cảm với hoàng đế: "Du Du nàng có chút mệt mỏi, thần đệ đưa nàng xuống nghỉ ngơi chút."

      xong cũng chờ hoàng đế cho phép liền kéo Tần Du Du xuống đài, tới tòa lều lớn.

      Hoàng đế cười cười, cũng để ý vô lễ của , chỉ ngưng tụ giọng thành tia, ghé vào lỗ tai , hàm ý sâu xa : "Lòng của đệ muội chưa ở người đệ, đệ nên cố gắng hơn ."

      Nghiêm Di vẫn trưng ra khuôn mặt than, nhưng tay nắm lấy Tần Du Du lại nhịn được bỗng nhiên dùng sức.

      "Đau!" Tần Du Du khẽ kêu tiếng, muốn rút tay mình về, bàn tay Nghiêm Di liền như cái kìm sắt, mặc cho nàng giãy giụa thế nào cũng vô dụng.

      Xa xa bỗng truyền đến tiếng nổ sắc bén, Tần Du Du ngẩng đầu nhìn về phía đông bắc, nơi tiếng nổ phát ra, chỉ thấy trong trung biết khi nào có thêm cột khói đỏ thẫm, từ chân trời bay thẳng lên trung, giống như đường máu, lộ ra ý xấu nồng đậm.

      Nơi phát ra loại tín hiệu này, cần hỏi cũng biết nhất định là gặp phải cố bất ngờ gì rồi.

      Nghiêm Di quay mạnh đầu với hoàng đế nhìn nhau, bọn họ đều nhận ra đây tín hiệu báo nguy nghiêm trọng nhất, cho thấy nơi phát ra tín hiệu gặp thương vong nghiêm trọng!

      Hôm nay người tới tham gia đông săn đều là dòng họ hoàng tộc Nghiêm thị, trong đó có bao nhiêu thân tình, nhưng vì thể diện dòng họ quốc gia, cũng tuyệt đối cho phép chuyện thương vong nghiêm trọng xảy ra.

      Nghiêm Di gần như trong lát ra quyết định, kéo Tần Du Du nhảy trở về đài, kéo nàng đến bên cạnh hoàng đế, : "Nàng giao cho huynh, đệ nhìn xem."

      Hoàng đế vẻ mặt ngưng trọng, mặt nửa điểm ý cười cũng , nhanh chóng gật đầu, : "Đệ yên tâm , nàng ấy có việc gì."

      "Ngoan ngoãn nghe lời đợi, ta về." Nghiêm Di đưa tay xoa xoa đỉnh đầu nàng, xoay người liền bước nhanh đến cổng lớn doanh địa, đường tụ hợp với Trú Vân Phi chạy tới, người ngựa chỉ trong nháy mắt biến mất ở cánh đồng xa xa.

      Tần Du Du ngay cả câu cũng kịp bị ném tới, ủy thác vào tay hoàng đế, nàng trong thời gian này gần như đều ở dưới bảo vệ của Nghiêm Di, trong lòng xem thành đối tượng để ỷ lại và người bảo vệ yên tâm nhất, giờ đột nhiên rời , nàng ngẩn ngơ có chút biết làm sao đây.

      Là Phụng Thần giáo ra tay sao? Đưa Nghiêm Di khỏi, sau đó đối phó nàng?

      Tần Du Du cảm thấy da đầu run lên, hơn nữa vị hoàng đế bệ hạ bên cạnh này cùng nàng cả hai cùng nhìn cùng ghét, có nguy hiểm, nàng có chút hoài nghi cho dù nhân cơ hội đâm dao sau lưng nàng, cũng thấy chết cứu, mượn tay kẻ thù thu thập nàng.

      Hoàng đế hình như nhìn thấu lòng nàng, ngoài cười nhưng trong cười : "Đệ muội cứ yên tâm , cho dù là thể diện Nghiêm thị ta, hôm nay cũng quyết để muội gặp chuyện may, bằng A Di quay về, ta cũng biết phải ăn với đệ ấy như thế nào."

      Tần Du Du nghiêng người liếc nhìn cái có ý kiến.

      Người hầu hạ bên cạnh hoàng đế đều là thị vệ, thái giám, tử trung, thân tín nhất, các đại thần bị ngăn cách ở phạm vi bên ngoài, cuộc đối thoại của hai người cũng sợ thần tử khác bên dưới nghe thấy.

      Trong hoạt động đông săn xảy ra chuyện ngoài ý muốn thậm chí là quốc quân gặp ám sát, vân vân, nhiều năm qua như vậy cũng đếm được bao nhiêu lần xảy ra, các đại thần tính cả thân vệ hoàng cung bên ngoài bảo hộ đại doanh tuy lo lắng, nhưng hoảng hốt, rối loạn.

      Rất nhanh có đại thần mới tới cung thỉnh hoàng đế tạm thời đến nghỉ ngơi trong lều lớn dưới đài, vào lúc này ở lại đài cao thành bia ngắm, là tên ngốc mới làm chuyện ngu xuẩn này, cho nên Tần Du Du cũng theo mọi người bước xuống đài cao, tiến vào trong cái lều lớn đó.

      Lều lớn đó ít nhất có thể chứa hơn trăm người, Tần Du Du là đối tượng bên cạnh hoàng đế làm trung tâm bảo hộ. vài đại thần quan trọng cũng ở lại trong lều.

      Mọi người vừa mới ngồi xuống chưa bao lâu, bên ngoài liền lờ mờ truyền đến tiếng khóc ầm ĩ của trẻ con.

      " xem là con nhà ai." Hoàng đế phất tay với tiểu thái giám bên cạnh.

      Trong doanh địa, đại đa số mọi người ra ngoài săn tuyết lang rồi, còn lại đều là thái giám, thị nữ theo hầu hạ hoặc là gia quyến đến xem náo nhiệt.

      Rất nhanh thái giám về báo lại: "Là ba người con của Hòa Thân Vương thế tử."

      Tần Du Du còn nhớ buổi sáng nhận được đóa hoa sơn trà hồng nhạt kiều diễm, ướt át đó, đương nhiên cũng nhớ tiểu nương tặng hoa cho nàng, hôm nay bé cùng với em trong nhà, ngay cả vợ chồng Hòa Thân Vương thế tử, nàng cũng có ấn tượng đối với họ, tuy nàng nhớ quá bộ dáng người trong nhà đó rồi.
      minhhanhng, 1620thuy, phuthuykembong172 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :