1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cưỡi Rồng - Nga Mi (Hoàn+ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #011fa1']Chương 30:
      #011fa1']Cọp cái xuống đồng bằng
      "Ta mà phá giải hết, hơn phân nửa cơ quan thể dùng được nữa, lỡ như có người xông vào..." Tần Du Du .

      "Bổn vương trong thời gian này ở trong phủ, ai có thể kinh động bổn vương mà có thể vào nhà kho này được, nàng yên tâm ra tay ."

      "À!" Chủ nhân tự tin như thế, nàng khách khí đâu!

      Tần Du Du nhờ ánh sáng của dạ minh châu quét qua đại sảnh này lần, dễ dàng tìm được mấu chốt giữ thiên sát địa võng này, khom lưng dùng kéo cắt đứt, chút do dự cắt đứt mấy sợ tơ mảnh bên cạnh, mà cơ quan trong nhà kho im ắng, chút phản ứng cũng có.

      Nàng rất nhanh bước từng bước ra ngoài, vừa vừa thỉnh thoảng xoay người cắt đứt sợi tơ mảnh, chỉ lát, nàng hết vòng đại sảnh hình tròn, mà tất cả cơ quan đáng sợ trong nhà kho vẫn hề có động tĩnh gì như trước.

      "Tốt lắm, tại như thế nào cũng sao rồi." Tần Du Du đứng bên cạnh dây xích nối cửa lớn nhà kho với đại sảnh, cười tủm tỉm ngẩng đầu với Nghiêm Di.

      Nghiêm Di đứng lên, bước về phía nàng, cũng thèm nhìn mấy sợi tơ mảnh có tác dụng kích hoạt mũi tên có thể gây chết người dưới chân, nâng tay nhéo nhéo chóp mũi của nàng : "Đừng đắc ý thế, tám nhà kho nối với đại sảnh này có ít cơ quan đâu."

      Tần Du Du kỳ quái nhìn cái : "Ngươi sợ ta lừa ngươi sao? Lỡ như ta có hoàn toàn cắt đứt cơ quan thiên sát địa võng này, ngươi từng bước giẫm lên, rất có thể mất mạng đó."

      "Nàng chắc chắn ngu ngốc như vậy." Nghiêm Di rất tự nhiên .

      Tần Du Du hừ tiếng, lẩm bẩm : "Ta nổi tiếng thủ đoạn, lòng dạ rất lương thiện." xong xoay người tiếp tục phá giải các cơ quan khác.

      Nàng hôm qua cơ bản xem xong bản vẽ nhà kho rồi, cả hình dáng nhà kho bố trí sắp xếp dựa theo hình bát quái, chỉ có đường ra vào ở đại sảnh hình tròn nằm giữa bát quái, theo cầu thang chính đến đại sảnh rồi đến tám nhà kho xung quanh đại sảnh nàng phát có cả thảy ba mươi sáu tầng cơ quan cạm bẩy, từ bên ngoài xông vào, võ tôn cấp chín bình thường hiểu cơ quan cũng rất khó bình an trở ra được, được cho là khá lợi hại.

      Nhưng trong mắt nàng nơi này có sơ hở, nàng cho dù giờ công lực hoàn toàn biến mất, chỉ cần thu phục Lão Trác canh chừng bên ngoài, có thể thông suốt bị ngăn trở như cũ, từ vào nhà kho đến việc hoàn toàn phá giải tất cả cơ quan, nàng quả chỉ tốn chưa đến hai khắc.

      Nghiêm Di thấy nàng hóa giải gọn gàng lưu loát cơ quan, ngoài miệng chưa gì, trong lòng thấy thế là đủ, có được bảo bối tuyệt đỉnh rồi.

      Hôm nay tận mắt nhìn thấy, mức độ sở trường Tần Du Du về cơ quan thuật vượt xa dự đoán của , thể tưởng tượng Tề Thiên Nhạc làm sao bồi dưỡng ra thiên tài cơ quan sư như vậy, hơn nữa giờ Tần Du Du chỉ là tiểu nha đầu chưa tới hai mươi, nghệ nhân gọi là đứng đầu các cơ quan đại sư trong cung so với nàng, quả theo kịp.

      Tần Du Du cũng rất khiếp sợ, cơ quan trong nhà kho ngầm này có gì thần kỳ, nhưng những thứ cất giữ trong nhà kho phong phú đến mức làm người khác líu lưỡi, nàng từ theo bên cạnh sư phụ, từng thấy đồ vật quý hiếm này nọ nhiều đếm hết, nhưng đây là lần đầu tiên ở cùng nơi lại nhìn thấy nhiều trân bảo quý hiếm như vậy. Chọn đại món lấy cũng đủ để khiến vô số người điên cuồng rồi, có mấy bảo vật Tần Du Du thậm chí nhớ từng ở nước nào đó thấy hoàng bảng có ghi đồng ý lấy cả tòa thành trì ra trao đổi.

      Trong trân bảo đó chỉ có rất ít vật quý bình thường như vàng bạc châu báu, đồ cổ tranh chữ linh tinh, còn lại phần lớn đều là luyện khí, nguyên liệu luyện đan cùng công pháp, đan dược, thần binh lợi khí đủ loại.

      Trong trong tám nhà kho đó đều có số lượng khổng lồ các linh châu vật báu bảo vệ như tị trần châu, dạ minh châu, tị hỏa châu cùng với tị thủy châu, nhà đại phú dùng linh châu đó làm biểu thân phận địa vị, gia tài ngàn vạn lần cũng chưa thấy ai tùy tiện lấy ra viên cả, ở trong này lại giống như tảng đá bình thường tùy tiện để đó.

      Trong ba nhà kho đều có hòm ngọc lớn lớn , nhìn nhãn hòm, đều là linh dược quý hiếm, linh dược cấp sáu, cấp bảy, thậm chí cấp chín cũng ít, còn trong số nhà kho để bừa mấy cái vạc luyện đan dược cùng với cái khung đan dược, ít nhất cũng là hơn cấp năm. Giá trị bốn nhà kho còn cao hơn nhiều bốn nhà kho chứa trân bảo.

      Khó trách đường Đại Chủy ăn gốc cỏ linh dược Kim Tơ, Nghiêm Di cũng đau ngứa, ra là chướng mắt loại cấp thấp đó.

      "Ngươi giàu quá!" Tần Du Du thở dài, Nguyệt quốc hổ là đại quốc thiên hạ đệ nhất, thân vương của Nguyệt quốc là giàu có.

      Nghĩ nghĩ lại cảm thấy có chút đúng: "Ngươi nhà kho này đến này chỉ có năm người vào thôi, ngươi sợ ta để lộ bí mật hoặc là thừa lúc ngươi thiết kế cơ quan tự mình trộm sao?"

      "Nàng ." Nghiêm Di khẳng định .

      "Ngươi rất tin tưởng nhân phẩm của ta." Tần Du Du nhìn được có chút tự kỷ, nàng trương ra bộ mặt làm người ta tín nhiệm.

      Nghiêm Di có ý kiến.

      Cho đến sau này, Tần Du Du mới biết Nghiêm Di phải tin tưởng nhân phẩm của nàng, mà là xác định chắc chắn nàng trốn thoát khỏi lòng bàn tay cơ.

      Nghiêm Di tự nghiệm chứng bản lĩnh Tần Du Du, đối với kế hoạch của mình càng chắc chắn, Tần Du Du cảm thấy tâm tình hình như tệ, vì thế nhân cơ hội : "Ngươi có thể cho ta biết, ngươi làm sao nhận ra ta ?"

      " thể." Nghiêm Di cự tuyệt luôn luôn đơn giản trực tiếp, có thể khiến người ta nghẹn ngay tại chỗ.

      Tên vô lại này!

      "Thu hồi cây kéo lại , nàng cho dù công lực chưa mất dựa vào nó cũng thể làm bị thương ta được đâu." Giọng Nghiêm Di cứng ngắc khiến Tần Du Du nghe ra ý giễu cợt nồng đậm.

      Nàng đầu tiên là rất ghét tiếp theo phẫn nộ, tên vô lại này làm sao biết nàng có xúc động muốn lấy cây kéo đâm mấy cái lỗ chứ?!

      Nghiêm Di giống như nhìn thấy vẻ mặt rối rắm của nàng, đưa tay nắm lấy tay trái của nàng : " thôi, trở về ngẫm kỹ lại xem làm sai bố trí cơ quan nơi này lại lần nữa, trước khi hoàn thành nàng phải ngoan ngoãn đợi ở trong phủ, đừng đâu cả,"

      Khuôn mặt vẫn là mặt than trước sau như , nhưng Tần Du Du lại cảm thấy cười, rất đắc ý, cười rất ác ý.

      Hổ xuống đồng bằng bị chó khinh! Nếu tu vi nàng vẫn còn, cho dù đánh lại cũng có thể phát động cơ quan ám khí người khiến đẹp mắt, nhưng tại, động tác phản ứng của nàng chậm chạp gấp hơn mười lần so với trước kia, lúc này chọc giận người thực lực cao thâm chính là tự tìm đường chết.

      biết Y Thánh khi nào tới, lúc trước mọi chuyện có sư phụ chống đỡ, võ đạo tu vi đối với nàng mà chẳng qua giúp tai mắt nàng linh hoạt hơn, động tác càng thêm nhanh chóng, chuẩn xác, có lực thôi, sau khi sư phụ mất tích nàng mới sâu sắc cảm nhận được, tu vi thực lực là lợi khí bảo vệ tính mạng, tôn nghiêm bản thân.

      "Tên quỷ thiếu đạo đức nghiên cứu chế tạo ra Hóa Nguyên Đan! Ta nguyền rủa cả đời cưới được lão bà!" Tần Du Du cắn răng mở miệng oán hận , nàng bị viên thuốc chết tiệt đó hại thê thảm!

      Nghiêm Di bước bỗng ngừng lát, ánh mắt mặt lên tia cổ quái.

      "Làm sao vậy?" Vẻ mặt Tần Du Du hiểu nhìn .

      " có gì." Nghiêm Di mặt chút thay đổi, nhưng Tần Du Du khẳng định, ràng "có cái gì".
      (Chu: ô hô hô, “có cái gì” là cái gì vậy ta ^^)
      conlu124, thongminh123, meokhocnhe4 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 31:
      Liễu Hạ Huệ hay quỷ hút máu?
      Nghiêm Di muốn nhiều lời, Tần Du Du cũng có cách nào, hai người cùng nhau đến trước cửa tiểu thạch viện (viện nơi Du Du ở), bóng dám màu xám nhanh như chớp lao vào lòng Tần Du Du, chính là Tiểu Khôi.

      "Du Du ngươi đâu? Đại Chủy cũng thấy, ta sợ quá! Ta đói!" Tiểu Khôi vừa vừa làm nũng chui vào trong lòng nàng.

      Tiểu Khôi ầm ĩ, Tần Du Du lập tức nhớ lại chuyện --- nàng thể ra khỏi cửa, Tiểu Khôi cùng Đại Chủy phải ăn cái gì đó làm sao bây giờ? vất vả mới tới kinh đô Nguyệt quốc, là nơi vật liệu phong phú nhất, nàng còn định cho chúng nó ăn bồi bổ tốt.

      "Ta muốn ra ngoài giúp Tiểu Khôi cùng Đại Chủy mua thức ăn chúng nó thích, cũng thể được sao? Ta cam đoan loạn đâu, ngươi có thể phái thị vệ theo ta ra cửa mà." Tần Du Du cố gắng bày bộ dáng nhu nhược đáng thương nhất khẩn cầu .

      Nếu là trước đây, Nghiêm Di nghe cầu như thế cảm thấy Tần Du Du tìm cớ muốn nhân cơ hội chạy trốn, hơn nữa còn là lấy cái cớ đặc biệt đơn giản ngây thơ. Nhưng sớm chiều ở chung hơn tháng qua, biết lời nàng .

      Nàng vô cùng bảo vệ hai linh thú vô dụng bên cạnh mình, mỗi ngày đều suy nghĩ xem cho chúng nó đồ ăn gì mới mẻ, hơn nữa còn rằng phương thức chúng nó tu luyện chính là ăn.

      Đại Chủy khá hơn chút, nó thích ăn linh dược cùng não các loại rắn, sâu, bình thường tự mình cùng Trú Vân Phi kiếm ăn.

      Tiểu Khôi mọi phương diện đều cho thấy yếu ớt bất tài của nó, đặc sắc nổi bật duy nhất chính là ăn rất khỏe, ngày bình thường phải ăn mười loại thức ăn to lớn. Hơn nữa hoàn toàn chọn lựa thức ăn, có độc lẫn có độc, vỏ gai lẫn vỏ cứng, thậm chí tảng đá, mảnh gỗ, kim sắt, v.v.., nó cái gì đều có thể nhét vào bụng.

      lần Tần Du Du uống thuốc xong ngủ xe, Tiểu Khô tỉnh dậy nhìn Nghiêm Di hợp mắt, lời hợp ra oai mà nuốt luôn cái bàn bằng gỗ đàn hương xe lớn hơn nó gấp mười lần, còn tuyên bố có ngày nào đó cũng nuốt luôn cả Nghiêm Di. =D

      Nghiêm Di thể thừa nhận vấn đề ăn uống này, Tiểu Khôi tuyệt đối mạnh mẽ, là thiên phú kinh người, cũng chưa từng gặp loại linh thú nào có thể so sánh với nó.

      Nhưng điều này có nghĩa là đồng ý để Tần Du Du vì thỏa mãn mong muốn ăn uống của hai vị này mà tùy tiện làm trái lệnh của , tự tiện ra cửa.

      "Chúng nó phải ăn cái gì, nàng với Lương Lệnh mua thay cho nàng."

      "Tiểu Khôi cùng Đại Chủy phải ăn rất nhiều thứ, hơn nữa cũng tiện..." Nghiêm Di đường cùng Tiểu Khôi, hai bên đều ghét nhau, cũng thích Đại Chủy lắm, muốn bỏ tiền ra mua đồ ăn sang quý này nọ cho chúng nó e rằng khó khăn đó, mà quan trọng nhất là, Tần Du Du cũng muốn lại nợ ân tình của người ta.

      Nghiêm Di lạnh lùng quét mắt nhìn Tiểu Khôi co lại trong lòng Tần Du Du lén nhe răng trợn mắt trừng : " người nàng lúc này đủ tiền cho nó ăn sao?"

      Tần Du Du thấy tốn hơi thừa lời, tại khoe khoang tài phú của nàng có lợi, nàng thể bởi vì nhất thời tức giận liền cho Nghiêm Di thấy vốn liếng của mình được.

      Tên vô lại có mắt tròng này! Cũng nghĩ lại sư phụ nàng là ai, đời thiếu người quyền quý tay giữ núi vàng núi bạc cầu xin tác phẩm của Thiên công Thánh thủ Tề Thiên Nhạc, tùy tiện món có thể giá trời, lại càng sản nghiệp riêng của sư phụ trải dài khắp các nước.

      Nàng lớn như vậy chưa từng thiếu tiền hoa (giống 'tiền boa') nha! Chỉ cần nàng có thể rời khỏi vương phủ vào trong thành Tử Dạ, muốn bao nhiêu tiền đều có thể lấy từ núi tiền trong ngân hàng tư nhân ra bất cứ lúc nào, cùng Tiểu Khôi, Đại Chủy ăn trăm ngàn năm cũng thành vấn đề.

      Nghiêm Di để ý đến biểu tình suýt nội thương của nàng, khoát tay : "Nàng chỉ cần tìm Lương Lệnh là được."

      Tần Du Du hít hơi sâu, giả cười đến rất chân thành: "Như thế, tiểu nữ tử đành mặt dày để vương gia tốn kém vậy." Ngươi kiên quyết làm kẻ ngốc, nương ta muốn ngăn cản ngươi là rất tốt, hiểu lý lẽ rồi.

      Sau khi Nghiêm Di rời , Lương Lệnh cùng Vi Nương dẫn thợ thủ công đến, dựa theo ý của Tần Du Du, bố trí hai phòng trống ở lầu thành phòng làm việc của nàng. Thợ thủ công này vừa nhìn là biết là thân tín trong vương phủ --- khuôn mặt đó đều có biểu cảm gì giống hệt nhau, nhìn thấy mỹ nhân Tần Du Du cũng chỉ hơi lộ chút dị sắc thôi, khôi phục bình thường rất nhanh.
      (Chu: nhìn nhiều là có chuyện đó đại ca ^^)

      cẩn thận nghe cầu của Tần Du Du, buổi chiều cùng ngày chọn xong cái khung, rương hòm với cái bàn đưa tới.

      Tần Du Du ra hai danh sách dài, danh sách là các công cụ nguyên liệu cùng với giấy bút đặc biệt, danh sách khác là các thức ăn của Tiểu Khôi cùng Đại chủy. Lương Lệnh biết do quen những trường hợp này hay là trước đó Nghiêm Di giao cho, nhìn danh sách món ăn dài khủng bố đó, thế mà lại vẫn bình tĩnh như thường.

      Đó là đồ ăn tháng của hai linh thú, số lượng khổng lồ , hơn nữa đó đều là nguyên liệu nấu ăn quý giá, trong danh sách đó, đổi thành lương thực bình thường cũng đủ hai ngàn quân lính ăn trong tháng.

      Trong lòng Tần Du Du thầm cảm thán, dù sao Thánh Bình Thân Vương điện hạ có rất nhiều tiền, nàng khách khí! Nàng giúp bố trí cơ quan trong nhà kho lần nữa, cũng hoàn toàn đáng giá đó chớ.

      Buổi tối, Đại Chủy ra ngoài hỏi thăm tin tức, đúng giờ ăn cơm bay về, thổi phồng hồi rằng thành Tử Dạ phồn hoa náo nhiệt bao nhiêu, nhưng nghe được nhiều tin tức có dinh dưỡng.

      Đợi tới khi dùng bữa tối, lúc trong tú lâu chỉ còn ba người Tần Du Du với Tiểu Khôi và nó, Đại Chủy mới chính thức bắt đầu bùng nổ đại bát quái.

      "Các ngươi có phát , chỗ Thánh Bình Thân Vương phủ này rất bình thường?" Đại Chủy thần thần bí bí .

      Tần Du Du cùng Tiểu Khôi hẹn mà cùng dùng ánh mắt khinh bỉ nhìn lại nó.

      Đại Chủy thừa nước đục thả câu thất bại, ho khan hai tiếng : "Các ngươi phát trong vương phủ này ngoại trừ Đỗ Vi Nương với tiểu Đình Hoa ra, có nữ nhân khác à?"

      "Rồi sao?" Điều này quả có rất kỳ lạ nha.

      Trong vương phủ thể hoàn toàn có nữ tử, theo Vi Nương , sau phủ có tiểu viện Tương Liên ở hơn mười bà tử, chuyên trách các việc giống như giặt quần áo may vá cho mọi người trong vương phủ, trừ ở đó ra, trong vương phủ đều là thị vệ, gia đinh còn có thái giám nữa. Ngay cả Vi Nương với tiểu Đình Hoa đều là mới dọn đến ở phía sau viện này, nghe là để tiện chăm sóc cho nàng.

      "Ta nghe người trong kinh thành , tên đó tu luyện tà công, vào đêm trăng tròn nhịn được hút máu tươi của nữ tử trẻ tuổi, lúc trước các nha hoàn, ca kỹ trong phủ này đều bị hút khô máu, thi thể chôn ở vườn hoa trong hoa viên, cho nên hoa nở ở đó xinh đẹp vô cùng..." Đại Chủy u ám , cố gắng tạo khí khủng bố.

      Tần Du Du cho là đúng: "Chúng ta cùng với nhau suốt hai tháng, cũng chưa từng thấy tới hút máu ta hay của nữ nhân khác mà."

      Đại Chủy thấy thể dọa Tần Du Du, thậm chí ngay cả Tiểu Khôi cũng mắc mưu, run run lông chim mất mặt : "Còn có người , tên đó tu luyện võ đại chí cương tới mức liệt luôn, thể gần nữ sắc! Cho nên dứt khoát nhắm mắt làm ngơ luôn."

      "Cái này hơn phân nửa cũng là giả, muốn nhắm mắt làm ngơ, sao lại đưa ta về đây? Ta xinh đẹp như vậy cũng chưa động tâm, ngươi thích nữ nhân cũng sai lắm." Lời tự kỷ như vậy, Tần Du Du lại ra chút đỏ mặt.

      Tiểu Khôi cùng Đại Chủy nhìn nhau, hẹn mà cùng lẩm bẩm : "Sao ngươi lại biết động tâm?" Hai đứa chúng nó đều cảm thấy Nghiêm Di ràng đối với Tần Du Du nhớ mãi, lòng lang dạ thú mà.
      Đỗ Thúy Loan, huyetdu, conlu1247 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #ff5927']Chương 32:
      #ff5927']Mỹ nhân trong tay
      "Cũng có mệnh rất mạnh, khắc chết nữ nhân bên cạnh." Đại Chủy kiên trì muốn bôi đen hoàn toàn Nghiêm Di.

      "Ta cảm thấy nữ nhân bên cạnh bị bộ dáng của hù chết còn đúng hơn ấy..." Tần Du Du rất . Ít nhất nàng sớm chiều ở chung với Nghiêm Di mấy ngày nay, nàng có dấu hiệu bị khắc chết, hiệu lực của Hóa Nguyên Đan chưa giải trừ, nhưng có xảy ra chuyện gì nguy hiểm đến tính mạng cả.

      Công bằng mà , quái ân công còn cứu nàng dưới lần, nếu phải nàng lúc trước đánh bại trước mặt thuộc hạ hơn nữa có đoạn thù cũ đó, nàng cảm thấy là phúc tinh của nàng.

      "Dù sao mặc kệ thế nào, người đó nhất định phải người bình thường, ở bên cạnh lâu dài nhất định gặp nguy hiểm!" Đại Chủy tổng kết lại.

      Tiểu Khôi dùng sức gật đầu, lớn tiếng phụ họa: "Đúng thế đúng thế! phải người tốt!" Nó cảm thấy nguy hiểm rất , nó chán ghét nam nhân nào cướp Du Du của nó.

      Hai linh thú thân cận nhất đều có thiện cảm với Nghiêm Di, Tần Du Du tuy rằng chưa làm nhận xét trong lòng của mình đối với Nghiêm Di, nhưng cũng quyết định theo ý kiến chúng nó.

      "Đại Chủy, ngươi ngày mai ra ngoài hỏi thăm tin tức Y Thánh, ta tại như thế này, muốn chạy cũng chạy được..." Tần Du Du phiền não .

      "Nàng muốn chạy đâu?" Giọng Nghiêm Di lạnh lùng từ cửa phòng truyền vào.

      Đại Chủy, Tiểu Khôi với Tần Du Du hai mắt nhìn nhau... Đây cũng phải lần đầu, với khả năng nghe cực tốt của Tiểu Khôi, thế mà chưa từng phát Nghiêm Di tới gần, tu vi võ đạo của người này đến cuối cùng đạt trình độ nào rồi? Quả còn đáng sợ hơn quỷ nữa.

      Tần Du Du bị bắt ngay tại trận, thấy mình sai, : "Hay là ngươi muốn ta làm tù nhân phải vui vẻ phục tùng sao? Còn phải biết ơn ngươi tin tưởng cho ta ở trong đình viện vương phủ xa hoa này, chứ có ném ta vào hầm giam?"

      Nghiêm Di từng bước đến trước mặt Tần Du Du, cúi đầu nhìn chằm chằm khuôn mặt nhắn của nàng tức giận bất bình, : "Nàng nên cảm ơn ta. Hay nàng thích ở trong hầm giam?"

      Vẻ mặt của rất nghiêm túc, có vẻ hung ác cũng hầm hầm giận dữ gì, câu tràn ngập uy hiếp đe dọa ra hết sức nghiêm túc, ngược lại càng làm người ta khiếp sợ hơn.

      Hảo nữ sợ thiệt trước mắt!

      Tần Du Du chỉ mạnh miệng được lát, lập tức rất thức thời cúi đầu nhận sai.

      " phải, được vương gia ngài tha thứ, thịnh tình khoản đãi, tiểu nữ tử khắc sâu trong lòng, gặp được người khoan hồng độ lượng như vậy, là phúc khí của ta." Tần Du Du bày ra điệu bộ mềm yếu, điềm đạm đáng , vô cùng biết ơn, mắt to ngập nước vô cùng chân .

      Nghiêm Di suýt nữa cũng bị bộ dáng đối phó này của nàng chọc cười, đưa tay xoa xoa đầu nàng : "Nàng muốn chạy trốn cũng sao, chạy trốn chịu thiệt đừng hối hận là được."

      Trong lòng Tần Du Du phục, phải chỉ có bọn người Phong Quy Vân của Phụng Thần giáo thôi sao? Nàng chuẩn bị đầy đủ, cho dù tu vi võ đạo khôi phục cũng đến mức đối phó được bọn họ. Huống chi nàng cũng cần nhất định phân cao thấp với bọn họ, dựa vào bản lĩnh dịch dung nấp của nàng, chỉ cần thoát khỏi bọn họ, đảm bảo bọn họ cũng tìm thấy nàng.

      Nghiêm Di biết nàng để lời của mình trong lòng, cũng gò ép làm gì, vẫn như cũ nhìn chằm chằm nàng ăn Dịch Kinh Đan, thuốc phát tác rồi mới đứng dậy rời .

      ra có thế thả nàng ra ngoài chịu thiệt chút, giống như lúc trước ở trấn Bát Tắc dễ dàng thả nàng , lại đột nhiên xuất cứu nàng về như lúc nàng suýt nữa rơi vào tay đám người Phong Quy Vân.

      Trải qua loại chuyện tương tự vài lần, tiểu nha đầu này cho dù ý chí sắt đá cũng hoàn toàn khuất phục thôi.

      Nhưng nhớ tới bộ dáng trắng bệch, yếu ớt của nàng lúc trúng độc ngã xuống đất... nỡ. Thà rằng mặc cho nàng biết trời cao đất dày mà tiếp tục phản kháng , cũng muốn lại buông tay khiến nàng phải chịu cảnh thê thảm, chật vật như vậy.

      cho rằng bản thân mình vốn biết mềm lòng là gì, cho đến khi nhìn thấy Tần Du Du mới phát , lúc trước chẳng qua là chưa gặp người có thể khiến mềm lòng mà thôi.

      Để tay ngực tự hỏi, càng thích Tần Du Du gian xảo, ngây thơ lại tùy hứng, dễ xúc động như vậy, khi vậy, dùng thêm nhiều chút sức lực khiến nàng mau chóng ngã vào lòng là được.

      chờ nỗi nữa rồi...

      Sáng hôm sau, đầu tiên là Vi Nương dẫn vài tên thái giám đưa tới rất nhiều món ngon vật báu --- mọi thứ đều là thức ăn hôm qua Tần Du Du nêu lên, sau đó Lương Lệnh dẫn theo người mang tất cả bút mực, trang giấy với các nguyên liệu quan trọng cần dùng để chế tạo bộ phận cơ quan theo chỉ định của nàng, ngay cả bức tranh vẽ mũi tên , cây kim trang bị trong cơ quan ám khí do Tần Du Du vẽ lúc đường cũng làm ra ba bộ đưa đến cho nàng.

      Tần Du Du vừa kinh ngạc vừa bất ngờ, nàng vốn ngờ rằng Nghiêm Di sai người làm xong mấy thứ này nhanh như vậy, càng ngờ biết mình là phục lòng phục, luôn nghĩ cách phản kháng chạy trốn, còn có thể giúp nàng chuẩn bị vũ khí sắc bén này nọ để lẩn trốn nữa.

      Lương Lệnh nhìn bộ dáng nàng mặt mày hớn hở, đương nhiên nắm lấy cơ hội tốt cho chủ nhân: "Bản vẻ này là vương gia lúc đường sai người cấp tốc đưa về kinh thành, do thợ tốt nhất tỉ mỉ làm ra, rất vất vả mới làm ra nhanh được, nương xem có vừa ý ?"

      Tần Du Du gật gật đầu, rốt cuộc nhịn được hỏi: "Ngươi có biết hơn năm trước, chuyện đó..."

      "Biết." Hơn nữa còn tận mắt thấy vương gia hao hết tâm lực điều tra thân phận của nàng, Lương Lệnh thầm nghĩ trong lòng.

      "Ngươi sợ ra dùng mấy thứ này đối phó vương gia nhà ngươi hoặc là tìm cơ hội rời khỏi vương phủ sao?"

      Lương Lệnh mỉm cười : "Ta chỉ theo phân phó của vương gia làm việc thôi, vương gia làm như vậy đương nhiên có thâm ý của ngài." Vương gia đối với nàng tốt như vậy, biết trong lòng nàng có chủ ý khác vẫn đối với nàng muốn gì được nấy, nàng chắc chắn phải quý trọng tấm lòng này --- mục đích, tính chất câu sau quá mạnh mẽ, ông nhịn xuống, ra.

      Tần Du Du nghe vào trong tai lập tức nhớ lại lời của Nghiêm Di đêm qua, lập tức liền nổi giận...
      (Chu: Lương Lệnh sao toàn phản tác dụng vậy ta?)

      Đây là ra oai mà!

      ràng ràng cho nàng biết, trò lừa của nàng để trong lòng!

      Thúc thúc (chú) có thể nhịn, thẩm thẩm (thím) thể nhịn!

      Tên vô lại ngươi cứ tiếp tục đắc ý , có ngày ta cho ngươi biết lợi hại của ta! Chỉ là bại tướng dưới tay ta, ta có thể đùa giỡn ngươi lần cũng có thể đùa giỡn ngươi lần thứ hai!

      Trong lòng Tần Du Du oán hận mắng, mặt lại bộ dáng dịu dàng, hợp lòng người, nhìn y như phiên bản màu trắng, nhắn của Tiểu Khôi --- con thỏ trắng .

      Lương Lệnh còn muốn tiếp tục giúp cho chủ nhân, lại thấy Nghiêm Di đến tú lâu bên này, vội vàng đứng dậy cung nghênh.

      Vi Nương vừa thấy Nghiêm Di liền vui vẻ : "Vương gia dùng bữa sáng chưa? nương mới thức dậy chưa lâu. vương gia hay là dùng bữa ở đây luôn ?" xong đợi Nghiêm Di gật đầu sai mấy tiểu thái giám bày bàn ra.

      Tần Du Du bụng tức giận nhìn "đầu sỏ gây ra" xuất , vì tình huống lúc này thể nổi giận được, đành phải nghiến răng nghiến lợi hé môi.

      Vi Nương hình như lại phát ra vẻ mặt cứng ngắc của nàng, vừa giữ chặt nàng vừa dùng giọng "thầm " để mọi người đều nghe được : "Nàng phải muốn lấy thân báo đáp vương gia chúng ta sao? Cần nắm chắc cơ hội nha."
      Bật mí chương sau: ra Nghiêm Di cũng là bình dấm chua đó nha :p
      conlu124, thongminh123, minhhanhng4 others thích bài này.

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #2933cf']Chương 33:
      #2933cf']Vu oan giá họa
      Tần Du Du cảm thấy ngụm máu kẹt trong cổ họng suýt nữa muốn phun ra ngoài.

      Nàng khi nào muốn lấy thân báo đáp quái ân công đây, cho dù nàng muốn như vậy nữa, với việc ăn điểm tâm có cơ hội gì chứ? Hay là Vi Nương cho rằng nàng đói khát đến mức muốn ăn điểm tâm, thầm muốn hiến thân cho quái ân công sao? Giữa ban ngày ban mặt mà!
      (Chu: thế ban đêm được rồi-- =D)

      Nàng cảm thấy danh dự mình bị xâm phạm nghiêm trọng, nhưng nghĩ cũng biết, giải thích thế nào cũng chỉ nhận được ánh mắt thông hiểu của Vi Nương, kèm theo câu "Tiểu nương chính là da mặt mỏng" linh tinh khiến nàng càng muốn hộc máu hơn.

      Cho nên nàng ràng học Nghiêm Di, giả bộ mình là đầu gỗ, nghe thấy gì cả, mặt chút thay đổi ngồi vào cạnh bàn vùi đầu ăn điểm tâm.

      Vi Nương đạt được mục đích, đánh ánh mắt với Lương Lệnh, dẫn theo những người khác rời , trong viện chỉ còn hai người gì đối mặt nhau vùi đầu vào ăn.

      Lương Lệnh yên lặng , vận công sử dụng bí pháp ngăn cách tiếng trong bán kính trượng, vốn dĩ ở trong vương phủ cần cẩn thận như thế, nhưng con thỏ con bên cạnh Tần Du Du có lỗ tai cực thính, phải đề phòng.

      hơi cười khổ với Vi Nương: "Ta biết bà là vì muốn tốt cho vương gia, nhưng chuyện của Tần nương cần nóng vội."

      Vi Nương cho là đúng : "Khó có lúc vương gia động tâm đưa nương về đây, cũng thể để nàng chạy mất được." Chuyện của Tần Du Du ra bà sớm hỏi Lương Lệnh rồi, nhưng vì hạnh phúc cả đời của vương gia, bà quyết định giả bộ hồ đồ, cuối cùng "vu oan giá họa" cho Tần Du Du rồi sau.

      "Việc này vương gia tự có chủ ý, chúng là vẫn nên thuận theo tự nhiên là được rồi, tránh phá hỏng chuyện của vương gia." Lương Lệnh e rằng Vi Nương gấp gáp quá độ đem Tần Du Du ghép đôi với vương gia, ngược lại kích thích ác cảm khán cự của người đó.

      Tần Du Du cũng hề yếu đuối như vẻ ngoài đâu, nàng giờ hòa bình sống chung với vương gia, chỉ vì tu vi bị phế thể cắn răng nhận nại mà thôi. Vương gia muốn nàng động tâm, còn có con đương khá dài phải đó nha.

      Vi Nương khoát tay áo : "Vương gia nhìn trúng cái gì, chưa bao giờ chạy mất được, điều này ta rất yên tâm. Ta chỉ là sốt ruột thôi, vương gia giờ trưởng thành, hoàng thượng bấy giờ có bảy tám hoàng tử, bốn năm công chúa rồi, vương gia lại ngay cả vương phi còn chưa thấy bóng dáng..."

      số nguyên do này nọ, Nghiêm Di mấy năm nay thậm chí chưa từng thân thiết với nữ tử nào cả, trong lòng Vi Nương vừa là chủ nhân vừa là người con uống sữa mình lớn lên, thấy đến nay vẫn đơn lẻ bóng chưa lập gia đình, sao vội cho được?

      Nếu phải sợ vui, Vi Nương hận thể lập tức đánh Tần Du Du hôn mê đưa đến giường , gạo nấu thành cơm luôn rồi.

      Lương Lệnh trầm ngâm hồi, rốt cuộc : "Theo ta thấy trong vòng nửa năm có thể được... Lời này bà nghe qua cho dù, chuyện liên quan... Quyết để bất kì ai nhìn ra manh mối."

      Vi Nương chính là bộ dáng nhìn qua ngay thẳng có tâm cơ, ở trong cung từng hầu hạ thái hậu, hoàng đế với hoàng tử, sao lại có thể suy nghĩ đơn giản được, với tình hình của Nghiêm Di, trong lòng bà từ lâu đoán chút, Lương Lệnh thoáng lộ ra vài hàm ý, bà liền ngầm hiểu, lúc này gật đầu : "Được rồi, có lời này của ông, ta an tâm rồi."

      xong lại từ trong lòng lấy ra tờ giấy, dặn dò: "Hôm qua nương đưa cho ông tờ giấy ghi những đồ ăn đó là chuẩn bị cho hai linh thí sao, ông đừng tiết kiệm tiền cho vương gia, dỗ nương đó quan trọng hơn, tờ này ra là vài thứ cho nương bổ thân, dáng dấp nàng ấy gầy teo, yếu ớt, tương lai sao giúp vương gia sinh con dưỡng cái được? Ông mua mấy thứ này đưa xuống nhà bếp , nhiều nhất hai ba tháng, ta có thể nuôi nàng đến mập mạp cho coi."

      Trong mắt Vi Nương lấp lánh với bí mật nuôi heo chuyên nghiệp, tham vọng về nghiệp tốt đẹp trong tương lai, giống như nhìn thấy cảnh Tần Du Du sinh ra tiểu vương gia, tiểu quận chúa, chơi đùa vui cười trong hoa viên.

      Nữ vai chính bị người xem thành heo mẹ hề hay biết mọi người dưới vương phủ sớm đồng tâm hiệp lực tính kế muốn nàng ghép đôi với Nghiêm Di, còn ngây thơ nghĩ là mọi người chỉ tạm thời hiểu lầm quan hệ trong sạch của con nợ xui xẻo là nàng với chủ nợ nham hiểm Nghiêm Di thôi.

      Nghiêm Di dùng điểm tâm, uống trà thơm do mỹ nhân chịu muốn đưa cho, tuyên bố: "Bổn vương đến phía trước thu được tin tức, Hướng Thiên Trản chậm nhất trong hôm nay sau giờ ngọ tới."

      "Hướng Thiên Trản? Á... Ngươi Y Thánh, Hướng bá bá?" Tần Du Du nhất thời tinh thần chấn động, mừng rỡ: " sao? Ngươi sớm? tốt quá! Ông ấy giờ ở đâu? biết Mãn Tử ca ca có cùng ông ấy ...?

      "Mãn Tử ca ca?" Trong lòng Nghiêm Di vừa động, lập tức nghĩ ngay đến lời Đại Chủy tuyên bố Tần Du có người trong lòng rồi. phủ nhận mình rất để ý Tần Du Du dùng giọng điệu nhớ mong lại vui sướng như thế nhắc tới nam tử trẻ tuổi.

      Tần Du Du hề có cảm giác gì, tự nhìn tự : "Mãn Tử ca ca làm điểm tâm thảo dược với kẹo linh hoa, linh quả ăn rất ngon."

      Tiểu Khôi vẫn thầm chú ý động tĩnh bên này, nghe vậy cũng lớn tiếng phụ họa : "Mẫn Tử ca ca tốt nhất, lợi hại nhất!"

      Nghiêm Di thản nhiển quét mắt liếc nó cái, quả nhiên nuôi chưa tới mà, ăn cơm của vương phủ lại còn dám lúc nào cũng khiêu khích, chọc vui.

      Tiểu Khôi cậy vào Nghiêm Di vừa khéo chặn tầm mắt Tần Du Du, nhe răng trợn mắt làm bộ dáng hung ác với , sau đó đợi Nghiêm Di phản ứng, liền lắc mình nhảy mấy cái nhào vào lòng Tần Du Du giả bộ sợ hãi.

      Tần Du Du nhìn thấy trao đổi của người thỏ, nghĩ nó bị khuôn mặt cứng ngắc của Nghiêm Di dọa sợ, đưa tay nhàng vuốt ve lông của nó, ôm nó tránh ra vài bước, cố ý cách Nghiêm Di chút.

      Nghiêm Di thầm oán giận, nhưng cũng định hỏi tiếp chuyện "Mãn Tử ca ca" gì đó hay mất công vạch trần bộ mặt của con thỏ đáng chết mập mạp đó, chỉ : "Chờ Hướng Thiên Trản xem qua cho nàng, có việc gì nữa, bổn vương bế quan nửa tháng luyện chế Dịch Kinh Đan, hy vọng lúc xuất quan, nàng hoàn thành bản vẽ cơ quan nhà kho rồi."

      Tần Du Du đúng là vui mừng, cũng nghĩ nhiều cười tủm tỉm, gật đầu đồng ý ngay. Nếu người ta tìm Y Thánh trị thương giải độc cho nàng, nàng giúp người ta thiết kế cơ quan nhà kho coi như phần nhân tình , rất công bằng, nàng chăm chỉ tốt.

      Chờ Nghiêm Di xa, Đại Chủy mới nhịn được nhắc nhở nàng: "Ngươi có cảm thấy giống như rất chắc chắn Y Thánh cũng giải trừ được hiệu lực của Hóa Nguyên Đan?"

      "Có sao?" Tần Du Du do dự.

      "Có đó! như thế sao còn nghĩ đến Dịch Kinh Đan làm gì? Càng thể an tâm bế quan như vậy." Đại Chủy hừ .

      Đúng vậy nha! Nếu phải cho rằng nàng chạy trốn, Nghiêm Di tuyệt đối thể vào lúc này luyện đan dược, nguyên nhân nàng chạy trốn đương nhiên là Y Thánh đối với Hóa Nguyên Đan cũng hết cách, như vậy nàng muốn khôi phục tu vi cũng chỉ còn cách cầu xin Nghiêm Di đưa nàng vào cấm địa hoàng tộc tìm nước suối thiêng mà thôi, còn chạy được sao?

      Tần Du Du càng nghĩ càng thấy đúng, lắc đầu : "Chờ Hướng bá bá đến xem rồi sau! Hướng bá bá tốt xấu gì cũng là Y Thánh phải sao?"

      người, chim, thỏ hai mắt nhìn nhau, trong lòng hẹn mà cùng có dự cảm vô cùng ổn.
      Bật mí chương sau: "Mãn Tử ca ca" lên sàn =D

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      Chương 34:
      Ca ca muội muội
      Y Thánh Hướng Thiên Trản quả nhiên giữa trưa đúng giờ xuất hiên, giờ đó Tần Du Du yên lòng ngồi trong hoa viên dùng cơm trưa với Nghiêm Di.

      Danh tiếng Y Thánh vang dội, là đối tượng mà những người quyền quý của các quốc gia đều tranh nhau giao thiệp, hơn nữa trời sinh tính tình cuồng ngạo càng khiến ông ta biết lễ nghi khách sáo là gì, tới cửa thăm hỏi mang thái độ tùy ý "Lão tử chịu để mắt tới ngươi, người còn dám so đo lúc nào sao".

      Tần Du Du nghe Lương Lệnh ông ta tới, vui vẻ đến suýt nữa nhịn được từ ghế nhảy dựng lên, nhưng thấy ánh mắt Nghiêm Di tràn ngập uy nghiêm, áp bức, vẫn là miễn cưỡng nhịn xuống, cố gắng bày ra bộ dáng vô tội, đáng thương hề hề, tiếng động cầu tình.

      Nghiêm Di nhớ nàng từng vẻ mặt vui vẻ cái gì "Mãn Tử ca ca", lạnh lùng : "Để ông ta chờ bên ngoài , ăn trưa xong cho truyền vào."

      Tần Du Du nóng nảy, lời này mà vào tai Y Thánh, ông ta tức giận quay đầu luôn làm sao bây giờ?

      Lương Lệnh vương gia nhà mình vì cái gì lại cố ý quản ăn uống của Tần Du Du, chỉ cho Tần Du Du cái ánh mắt an tâm chớ lo, xoay người thu xếp vị cho khách mời mà tới này.

      Tần Du Du muốn mở miệng, chợt nghe Nghiêm Di : "Yên tâm ăn cơm , ông ta có việc cầu xin mà đến, đuổi cũng đâu."

      Biết bộ dáng đáng thương yếu đuối của Tần Du Du là giả, Nghiêm Di vẫn nỡ để nàng quá khổ sở.

      "Như vậy ta làm sao an tâm ăn cơm được?" Giọng Tần Du Du nho kháng nghị .

      Nghiêm Di để ý tới nàng, ra hiệu cho bọn thái giám hầu hạ dùng bữa, Tần Du Du biết thể cò kè mặc cả được, đành phải nâng chén động đũa, hy vọng người ăn xong nhanh lên.

      Ầm! tiếng ầm lớn từ cửa lớn vương phủ truyền đến, sau đó là chuỗi rống to: "Cái xú tiểu tử Nghiêm Di ngươi, khẩn cấp mời đại gia đến, xếp hàng, hoan nghênh, hầu hạ cơm rượu ngon thôi, thế mà lại để đại gia chờ ngươi cơm nước xong, bà ngoại ngươi! Lập tức lăn ra đây!"
      (Chu: *úp mặt xuống bàn* rồi xong)

      Hình như là giọng của Y Thánh! Tần Du Du có khả năng phân biệt giọng tốt hơn phân biệt mặt người chút, theo giọng điệu của người này mà , rất nhanh nhớ tới thân phận của ông ta.

      Nghiêm Di chậm rãi ngẩng đầu nhìn về phía cửa lớn vương phủ, phun ra bốn chữ lạnh băng băng: "Lớn mật vô lễ!" Từng chữ từng chữ, giống như bốn cây kiếm sắc nhọn xé gió bay về nơi tiếng rống phát ra.

      "Ối!" Sau khi xa truyền đến tiếng kêu, rồi hoàn toàn yên tĩnh lại ngay.

      Tần Du Du tại tu vi toàn bộ bị phế, năng lực nhận biết trở nên giống bình thường, nhưng kiến thức võ đạo vẫn còn, chiêu thức đó của quái ân công ràng là Ngưng Công Kích, phải là võ tôn qua cấp bảy mới dùng được mà!

      Sư phụ bản thân Y Thánh là võ tôn cấp tám rồi, quái ân công có thể chỉ dựa vào Ngưng Công Kích khiến ông ta bị thương, tu vi bản thân nhất định hơn cấp tám rồi!

      mới vài tuổi thôi? Mà có tu vi cao như vậy, quả nhiên là đại quái mà!

      Sau đó Nghiêm Di đột nhiên lộ tay ra, giống như chưa có chuyện gì xảy ra, tiếp tục chuyên tâm ăn cơm, trong lòng Tần Du Du sợ hãi, càng dám nhiều lời nửa chữ.

      Ăn cơm xong, trong lòng Tần Du Du rối loạn, thức ăn mỹ vị ở trong miệng cũng biết vị gì nữa rồi, vất vả cuối cùng Nghiêm Di đối diện cũng buông chén đũa, nhận lấy khăn tay, trà thơm của thái giám đưa lên, Tần Du Du kém chút muốn bổ nhào hoan hô hai tiếng bày tỏ cảm động.

      Nghiêm Di bữa cơm này lại cực kì hài lòng, nhìn khuôn mặt tiểu nha đầu trước mặt 'bách trảo náo tâm' (mô tả cảm xúc phức tạp, mất tập trung) lại chỉ dám giả bộ đáng thương thầm sốt ruột, rất đáng , khiến ăn uống rất ngon.
      (Chu: 2 chữ thôi => biến thái)

      "Ăn no?" cố ý chậm rãi hỏi.

      "Dạ!" Tần Du Du dùng sức gật đầu, đôi mắt ngập nước khiến Nghiêm Di hận thể kéo nàng ôm vào trong ngực, dùng sức hôn môi.

      Đáng tiếc thời cơ chưa tới, Nghiêm Di dám chắc mình âu yếm xong có tự chủ dừng lại được hay , cho nên đành phải nhịn dời ánh mắt ... Còn hai tháng nữa thôi, phải nhịn nhịn xuống.

      Chia tay mấy năm sau, Tần Du Du lại nhìn thấy lão bằng hữu của sư phụ, người gọi là Y Thánh Hướng Thiên Trản.

      Trong ấn tượng của nàng, Hướng Thiên Trản là ông già mặt đỏ, dáng người tráng kiện, tinh thần, sức khỏe dồi dào, chuyện giống như ông già hung ác, tuy sư phụ ông ta là con hổ giấy, nhưng nhìn qua vẫn rất có lực uy hiếp nha.

      Hôm nay gặp lại, Hướng Thiên Trản lại là lão hổ vô cùng xui xẻo, bị đánh bại, ông khoanh chân ngồi chỗ đất trống trước cửa lớn vương phủ, dưới hàm râu với trước ngực vạt áo có vết máu loang lổ, lộ ra màu đỏ sẫm bình thường, hiển nhiên là bị thương rồi.

      thanh niên thanh lịch mặc áo ngắn vải thô màu xám ngưng thần tụ khí ngồi phía sau ông ta giúp ông ta hành công chữa thương, Đại Chủy với Tiểu Khôi ngồi xổm bên người ông ta.

      Thanh niên này chính là đồ đệ Hà Mãn Tử của Hướng Thiên Trản.

      Lúc trước Hướng Thiên Trản ồn ào lớn như vậy, Đại Chủy với Tiểu Khôi ăn uống thả cửa trong tú lâu của Tần Du Du nghe thấy thế, vội vàng chạy tới đây. Chúng nó chạy tới nơi Hướng Thiên Trản bị Nghiêm Di đánh bị thương rồi, Hà Mãn Tử vội vàng chăm sóc ông ta, tuy rất bất ngờ khi nhìn thấy linh thú của Tề Thiên Nhạc ở trong này, nhưng cũng kịp gì.

      Hà Mãn Tử phát có người tới gần, ho khan hai tiếng hung tợn mở to mắt, trừng mắt nhìn Nghiêm Di chậm rãi đến, mắng ngay: "Xú tiểu tử ngươi, quả nhiên thủ đoạn độc ác, lão tử tài năng bằng người có gì để , ngươi dùng cỏ Xích Tiêu Tiên lừa lão tử đến, cuối cùng muốn gì đây?"

      "Cỏ Xích Tiêu Tiên có thể cho ngươi, nhưng nhìn ngươi có bản lĩnh đó hay ." Nghiêm Di .

      Hướng Thiên Trản nhớ tới nội dung Nghiêm Di nhắn cho mình, nhất thời run run ngồi dậy, vỗ vỗ mông đứng lên : "Ha ha ha! Xú tiểu tử ngươi thế mà lại có ngày cầu xin lão tử, , muốn lão tử cứu ai đây?"

      Tần Du Du lên hai bước, từ phía sau Nghiêm Di tới, cười tủm tỉm chào : "Hướng bá bá, Mãn Tử ca ca..."

      Hướng Thiên Trản "Ơ" tiếng : "Tiểu nha đầu ngươi sao lại chạy đến đây? Sư phụ ngươi đâu?"

      Hà Mãn Tử cũng mĩm cười : "Du Du muội muội, lâu gặp." Cả người bộ dạng nho nhã, ở mi tâm có nốt ruồi màu đỏ, hợp với khí chất điềm tĩnh tao nhã, giống như người trong tranh, cho dù thân áo vải đơn giản cũng khó dấu nét tao nhã, nhàng cười càng làm người ta cảm thấy giống như gió xuân lướt qua vậy.

      "Sư phụ tìm thấy, ta tìm ông ấy." Tần Du Du cười khổ , thêm vài bước đứng trước mặt hai thầy trò Hướng Thiên Trản.

      Nàng cùng Hà Mãn Tử xưng hô thân thiết "ca ca muội muội", Nghiêm Di nghe thấy, nhướng mày, lại nhìn ta đứng với Tần Du Du như đôi Kim Đồng Ngọc Nữ, về tuổi tác và diện mạo xứng đôi, lại khiến trong lòng Nghiêm Di phiền não thôi.

      "Nàng chính là người bổn vương muốn ông trị liệu." Nghiêm Di muốn nhìn bọn họ ôn lại chuyện cũ, lạnh lùng với Hướng Thiên Trản.

      Hướng Thiên Trản có chút bất ngờ, liếc mắt nhìn Tần Du Du, kinh ngạc : "Khuôn mặt ngươi sao lại như vậy? Tu vi của ngươi đâu?" xong đưa tay dò xét cổ tay Tần Du Du.

      Tính tình ông cuồng ngạo, nóng nảy, nhưng công pháp tu luyện lại trái ngược hẳn, Tần Du Du cảm giác có luồng chân khí ấm áp ngưng tụ thành đường từ kinh mạch cổ tay nàng chảy vào trong cơ thể nàng...

      Chân khí trong cơ thể nàng chạy lát, sắc mặt Hướng Thiên Trản bỗng trở nên vô cùng khó coi, bỏ tay ra khỏi cổ tay nàng, trừng mắt nhìn nàng, nổi giận mắng: "Xú nha đầu ngươi cùng tiểu tử này hợp mưu lừa lão tử à?! Ngươi ràng là ăn Hóa Nguyên Đan do nghiên cứu chế tạo mà!"
      conlu124, thongminh123, minhhanhng5 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :