1. Quy định post bài trong Khu Edit – Beta – Convert

    Đặt Title theo mẫu [Tên truyện] dấu cách - [Tên tác giả] (Update chương)

    Hình bìa truyện

    Tác giả

    Thể loại

    Số chương

    Nguồn convert (nếu có)

    Tên Editor & Beta

    Nick Facebook, Mail liên lạc

    Đặc biệt: 1 editor ko được mở quá 3 Topic

    Quy định cho editor

    Box Edit – Beta – Convert chỉ đăng những truyện edit, beta, convert của Cung; không đăng truyện sưu tầm của trang khác trong Box.

    Chủ topic chịu trách nhiệm hoàn thành topic, không drop, không ngưng edit quá 1 tuần. Trường hợp không theo tiếp được truyện thì phải báo với Ad hoặc Mod quản lí Box lý do không thể theo tiếp và để BQT tiếp nhận.

    Nếu drop không có lý do sẽ bị phạt theo quy định của cung: Link

    Mỗi topic nên đặt 1 lịch post theo tuần hoặc tháng để member dễ theo dõi. Nếu post 1 tuần 10c sẽ được tặng thêm 100 ruby (liên hệ với quản lý của box để được thưởng)

    Khi hoàn thành nên vào Topic báo danh để được thưởng điểm thêm. Điểm thưởng là gấp 2 lần số điểm được hưởng của cả bộ. Ví dụ:

    Bạn edit 1 bộ 100c nhận được 1000 ruby thì sẽ được thưởng 2000 ruby.

    Quy định Đối với Readers:

    Comt thân thiện, comt nhắc nhở truyện nhẹ nhàng

    Không comt với những lời lẽ quá khích, sử dụng ngôn từ đả kích editor, nhân vật, tác giả...

    Không comt gây war, hối truyện thiếu thiện cảm

    Nếu vi phạm lần đầu nhắc nhở. Lần sau -10ruby\lần

    Không comt thanks (trường hợp muốn thanks editor thì nhấn like để ủng hộ)

    Quản lý box Truyện Edit&Beta:

    lolemcalas, haruka, Hằng Lê, Ngân Nhi

Cưỡi Rồng - Nga Mi (Hoàn+ebook)

Thảo luận trong 'Cổ Đại Hoàn'

  • ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :
    1. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #aa05f7']Chương 40:
      #aa05f7']Hồng hạnh ra tường
      Mật thất phía sau thạch viện của Thánh Bình Thân Vương phủ mùi thuốc đông y tràn ngập, Nghiêm Di ngồi ngay ngắn phía sau lò đan, cảm thấy cuối cùng lò Dịch Kinh Đan trong lò giữa dần dần thành hình, vẻ mặt chăm chú từ từ tan dần.

      Cuối cùng cũng xong rồi!

      Nghiêm Di đưa tay ra, năm viên đan dược tròn tròn từ trong lò đan bắn ra, rơi vào lòng bàn tay, phía viên đan dược còn sáng ánh lửa đỏ, sau lúc lâu mới dần tắt, nguội .

      Cho năm viên đan dược vào bình ngọc thu vào trong ngực, Nghiêm Di đứng dậy đẩy cửa đá ra, đến viện của Tần Du Du.

      Hơn mười ngày gặp, biết nha đầu đó giờ làm gì? Có chút nào nhớ hay ?

      Nghiêm Di tự giác cảm thấy tim đập hơi nhanh, thu hơi thở lại chậm rãi đến gần tú lâu...

      ra cũng hy vọng Tần Du Du khéo léo, say đắm giống như tiểu thê tử ngồi bên cửa sổ vì mà bệnh tương tư, nhưng tuyệt đối ngờ mới bế quan hơn mười ngày, trở về lại thấy cảnh tượng hồng hạnh ra tường này.

      Tần Du Du ngồi ghế hoa hồng bên cửa sổ trong phòng khách, thanh niên nam tử tuấn tú, dịu dàng " rất thân mật" đứng bên cạnh nàng, nhìn nàng, tay đặt lên bả vai nàng, tay cầm bàn tay ngọc thon thon của nàng "thầm kín đưa tình", hình ảnh đó trong mắt Nghiêm Di quả là kích thích.

      "Đây là làm gì?" Trong giọng Nghiêm Di bình tĩnh lại nổi lên gió lốc, sấm sét, khiến mọi người trong phòng hoảng sợ.

      Nếu phải nhìn thấy bên cạnh Tần Du Du còn có Đỗ Vi Nương với hai thị nữ, dự đoán được trong tình trạng này nàng thể có quan hệ gì với nam tử khác được, Nghiêm Di có thể lời đánh chết cái tên dám can đảm chạm vào nữ nhân của rồi sau.

      Tên nam tử thái độ thân mật với Tần Du Du cũng buông lỏng tay Tần Du Du, xoay người nhìn lại, đúng là tên "Mãn Tử ca ca" chết tiệt đó! =D

      Tươi cười mặt Tần Du Du cứng đờ, xoay người lại nhìn thấy vẻ mặt Nghiêm Di hờ hững đứng trước cửa phòng khách, chớp chớp mắt mới chậm chạp nghi ngờ cười cười hỏi: "Ngươi, ngươi xuất quan?"

      quái ân công đúng ?! Trí nhớ nàng từ lúc ở trong Thánh Bình Thân Vương phủ, dường như chưa từng thấy người khác phái nào ngoại trừ Lương Lệnh chưa cho vào xuất trong viện của mình.

      Nàng vẫn rất có ấn tượng với Nghiêm Di, nhưng xét theo khiếm khuyết khả năng phân biệt mặt người của nàng từ trước đến này, cho nên dám lập tức khẳng định hoàn toàn.

      mặt nàng lên tia xác định trong mắt Nghiêm Di, quả so với câu vô tình nào đó còn tổn thương người hơn, ngực mới vừa nén ngọn lửa giận xuống giờ lại bùng cháy lên lại.

      Đỗ Vi Nương vừa thấy tình thế bình thường, vội vàng lên giải thích : "Bả vai nương mấy ngày trước bị thương, Hà đại phu đặc biệt đến giúp nàng xem thương tích có hồi phục như cũ hay ."

      "Hửm? Sao lại bị thương?" Nghiêm Di nghe Tần Du Du bị thương, cũng nổi giận nữa, lên vài bước đưa tay đặt lên vai nàng, chậm rãi đưa chân khí cẩn thận dò xét.

      người phát ra hơi thở quá mức đáng sợ, Hà Mãn Tử tự chủ được lui lại vài bước, nhường vị trí lại cho .

      Chân khí ấm áp dào dạt vào cơ thể, bả vai thoải mái giống như được ngâm trong nước ấm, Tần Du Du suýt nhịn được thở dài tiếng, : "Mãn Tử ca ca khỏi rồi, sao cả."

      Chân khí Nghiêm Di quanh quẩn gần bả vai Tần Du Du hồi, quả cảm giác được có khác lạ gì, mới thu trở về. Đỗ Vi Nương rất biết điều, nhân cơ hội dẫn hai thị nữ trong phòng đưa Hà Mãn Tử khách sáo ra ngoài, chờ Tần Du Du phục hồi tinh thần lại, toàn bộ tú lâu chỉ còn lại hai người là nàng với Nghiêm Di thôi.

      Nàng rốt cuộc cảm thấy có chút thích hợp, hơi hơi ra sức vùng vẫy, hơi né tránh tay Nghiêm Di, muốn đứng lên, Nghiêm Di cố tình giống như phát khoảng cách thân mật quá mức của hai người, đứng trước ghế hoa hồng vững vàng chắn đường nàng, cúi đầu xuống nhìn nàng lời.

      Tần Du Du đứng lên chẳng khác nào chủ động dán lên người Nghiêm Di, gì, dưới ánh mắt của Nghiêm Di áp lực cũng rất lớn. Hai bên yên lặng giằng co lát, nàng rốt cuộc nhịn được : "Bản vẽ cơ quan trong nhà kho ta vẽ xong rồi, ngươi nhường đường chút ta lấy cho ngươi xem."

      " vội." Nghiêm Di bất động như núi.

      "Ấy... Ta ngồi đến chân đều tê cả rồi, muốn lại chút... Này! Ngươi làm gì đó?!" Tần Du Du nhìn chằm chằm đôi tay lớn bỗng đặt đùi mình, suýt nữa sợ hãi nhảy dựng lên.

      "Nàng phải chân bị tê cả sao?" Vẻ mặt Nghiêm Di rất nghiêm túc, nhưng vị trí hai tay đặt quá mức bình thường.

      Tần Du Du thể nhịn nữa tay hất tay ra, giận dữ : "Nam nữ khác biệt, ngươi sao có thể tùy tiện động tay động chân với ta được?!"

      "Nàng cũng biết nam nữ khác biết." Giọng Nghiêm Di lạnh như băng, hề chột dạ xấu hổ, chỉ nồng đậm giọng mỉa mai, hài lòng.

      Tần Du Du sửng sốt chút, chậm nửa nhịp mới nhớ tới tình cảnh lúc Hà Mãn Tử giúp nàng kiểm tra bả vai, hay là quái ân công là chỉ cái này?

      "Mãn Tử ca ca là đại phu xem bệnh cho ta, đó sao giống nhau được?" nghĩ mình là cha ruột nàng sao? Cái này cũng muốn quản.

      Nghiêm Di gì, bình tĩnh nhìn nàng lát, cuối cùng lui hai nước từ trong lòng lấy ra bốn bình ngọc đặt lên bàn : "Ở đây có tổng cộng bốn mươi viên Dịch Kinh Đan, hơn nữa trong tay nàng còn dư mấy viên, mỗi ngày viên chắc là đủ rồi."

      "Cám ơn ngươi..." Tần Du Du nghĩ người ta bế quan hơn mười ngày cố ý giúp nàng luyện đan, thái độ của nàng hình như có hơi quá đáng, hơn nữa uống xong đan dược đó, còn trông cậy vào giúp nàng khôi phục tu vi nữa, đắc tội quá mình chút ưu đãi cũng có, vội vàng cúi đầu nhận lỗi.

      Mặt Nghiêm Di chút thay đổi, giống như nghe thấy lời cảm ơn của nàng, xoay người bước ra ngoài.

      Hà Mãn Tử bị Đỗ Vi Nương đưa thẳng ra ngoài tú lâu, mắt thấy điệu bộ các nàng muốn đưa ra thẳng cửa lớn luôn, cuối cùng nhịn được : "Du Du muội muội nàng cùng vương gia thân quen, nên ở mình, phu nhân cùng hai vị nương trở về , ta biết đường ra vương phủ mà."

      Đỗ Vi Nương hắc hắc hai tiếng thẳng: "Ngươi quả hiểu hay giả bộ hiểu? Tần nương sớm muộn gì cũng là vương phi của chúng ta, có cái gì nên ổn đâu chứ?"

      Trong lòng Hà Mãn Tử thầm than tiếng quả nhiên là thế, : "Du Du muội muội giống các nữ tử khác, nàng tuy cha mẹ, nhưng từ được sư phụ sủng ái, tính tình tùy hứng, có thói quen thích làm theo ý mình, thích ứng được trói buộc của hoàng gia, cũng hợp với vương gia đâu."

      cũng nghe Tần Du Du quá trình quen biết với Nghiêm Di rồi, cũng chỉ có nàng mới cảm giác được ý đồ của Nghiêm Di. Đỗ Vi Nương vừa nghe liền vui, thầm quyết định phải tạm thời đem Hà Mãn Tử liệt vào những người được viếng thăm, ít nhất là trước khi Tần Du Du trở thành vương phi, thể để hai người họ thường xuyên tiếp xúc, tránh cho hưu vượn với Tần Du Du làm hỏng chuyện vương gia nhà mình.

      Hà Mãn Tử đánh giá vẻ mặt bà cho là đúng, trong lòng thầm kêu khổ, xem ra phải với Đại Chủy, Tiểu Khôi câu, để chúng nó nhắc nhở Tần Du Du mới được.

      hai lần gặp mặt Nghiêm Di đều cảm thấy đối phương hình như có địch ý với mình, giờ xuất quan, đoán chừng cũng bằng lòng để mình gặp Tần Du Du đâu, muốn nhắc nhở có lẽ cũng có cơ hội nữa rồi.

      Editor: Chu nghĩ Nghiêm ca ra tay trừng trị 2 mụ nữ sử gì đó chứ. Nhưng lại chẳng có gì cả, tiếc -,-
      huyetdu, thongminh123, minhhanhng3 others thích bài này.

    2. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #8fa053']Chương 41:
      #8fa053'] hồn tan
      Hà Mãn Tử buồn lo trở lại Trung Dũng Hầu phủ, đúng lúc nhìn thấy đại quản gia Hầu phủ khách khách khí khí tiễn thanh niên áo trắng ra cửa.

      Người thanh niên này tóc như mực tàu, mặt như quan ngọc, khí chất tao nhã, cầm quạt xếp trúc trắng thuần trong tay, thân áo trắng dưới ánh mặt trời sáng đến chói mắt. Ngay phía sau , người mặc hắc y (bộ đồ đen) theo, đồ sộ theo mặt có vết sẹo dài.

      Phong Quy Vân với thuộc hạ của Dạ Như Niên!

      Trong đầu Hà Mãn Tử bỗng lên mô tả của Tần Du Du về hai chủ tớ này --- quanh năm suốt tháng ăn mặt giống như vội về chịu tang vậy, thích bộ dáng công tử nhàng, chuyên làm các việc nham hiểm, bỉ ổi, thường có nam mặc hắc y có vết sẹo xấu xí bên cạnh càng làm nổi bật vẻ thư sinh của .

      Ngày đó sư phụ trao đổi Hóa Nguyên Đan với sứ giả Phụng Thần giáo cũng phải Phong Quy Vân, bọn họ trước kia chưa từng tiếp xúc qua, nhưng kẻ thù theo mô tả của Tần Du Du phải chính là chủ tớ hai người trước mắt sao?

      Bọn họ thế mà chưa hết hy vọng theo dõi Du Du đến kinh thành Nguyệt quốc này.

      Trong lòng Hà Mãn Tử gấp gáp, mặt dấu diếm thanh sắc, yên lặng dự định nhanh báo cho Tần Du Du biết tin này.

      Hai bên trước cửa lớn Hầu phủ lướt qua nhau, Phong Quy Vân bỗng nghiêng đầu mỉm cười, gật đầu với : "Thay ta chào hỏi Du Du."

      Hà Mãn Tử chấn động, còn chưa kịp trả lời, Phong Quy Vân dẫn Dạ Như Niên nghênh ngang rời .

      Đại quản gia Hầu phủ quay đầu với Hà Mãn Tử: "Hà đại phu, người biết Phong tiên sinh sao? Ha hả, thầy trò hai người quen biết rộng nha."

      Lúc trước bọn họ tràn ngập hoài nghi với đệ tử Y Thánh này tuổi còn quá, kết quả ở Hầu phủ chưa được mấy ngày, thế mà lại có người của Thánh Bình Thân Vương phủ đến mời sang khám bệnh cho khách quý.

      Thánh Bình Thân Vương là chân chân chính chính dòng dõi hoàng tộc thiên hoàng, ở Nguyệt quốc ngoại trừ hoàng đế, thái hậu ra, chính là nhân vật quyền quý cao nhất, Trung Dũng Hầu ngày thường muốn nịnh bợ cũng nịnh bợ được, mắt thấy người của vương phủ cung kính lại khách khí với Hà Mãn Tử, khỏi xem trọng vài phần.

      ngờ ngay cả nhân vật quan trọng của Phụng Thần giáo cũng biết, tuy địa vị của Phong Quy Vân ở Phụng Thần giáo chưa tới mức quá quan trọng, nhưng là phải người nào cũng có thể kết giao được.

      Đại quản gia Hầu phủ khỏi cảm thấy may mắn có tiếp đãi chậm trễ vị đệ tử Y Thánh này.

      Hà Mãn Tử biết ông hiểu lầm, cũng muốn tiếp tục đề tài này, tùy tiện cười cười rồi thôi. Đại quản gia Hầu phủ có ý kết giao với , cười ha hả suốt đường đưa qua về khách viện.

      "Phong tiên sinh lần này là cùng cơ quan sư của Tây Hà Phong thị đến tham gia thi đấu Thánh Thủ Lôi Đài mười năm lần, là danh môn nổi tiếng, khó trách tuổi như vậy có được địa vị cao trong Phụng Thần giáo, trở thành cánh tay trái bờ vai phải của Húc quang Thánh tử. Cũng chỉ có đại phu trẻ tuổi nổi tiếng như vậy mới có thể cùng ngang hàng, bàn luận. Lần này Tây Hà Phong thị cao thủ ra hết, xem ra là nhất định muốn lên lôi đài thi đấu giành quán quân rồi." Trong lời của đại quản gia vừa lời hay ngừng, vừa muốn lôi kéo Hà Mãn Tử.

      Phụng Thần giáo là quốc giáo của Li quốc, Li quốc cùng Nguyệt quốc là hai nước lớn ngang nhau đương thời, từ trước đến nay quá hòa thuận, Trung Dũng Hầu phủ đương nhiên phải muốn kết giao với người Phụng Thần giáo, nhưng chỗ dựa vững chắc phía sau Phong Quy Vân là Tây Hà Phong thị cũng là đối tượng mà chính khách quyền quý thậm chí các võ đạo cao thủ các quốc gia đều muốn tranh thủ kết giao.

      Trong thiên hạ nay, nếu bàn về tôn sư cao nhất về cơ quan thuật đương nhiên phải Thiên công Thánh thủ Tề Thiên Nhạc còn ai nữa, nhưng ông ấy chưa bao giờ quen thân với bất cứ thế lực nào, cũng có bối cảnh tông môn gia tộc, nổi tiếng là chuyện của gần mười, hai mươi năm rồi, cho nên bàn về quyền thế với thực lực toàn thể, tốt bằng thế gian đều biết trăm năm tích lũy của tam đại cơ quan thế gia.

      Tam đại cơ quan thế gia chia ra là Tây Hà Phong thị, Hạ Vân Phong Văn thị với Quỷ Tam Đài Kim thị, trong đó Phong thị tài lực lớn nhất, Văn thị thực lực rất mạnh, Kim thị thần bí nhất.

      Tây Hà Phong thị cùng các nước quyền quý ràng hay lén lút đều có chút giao tình, thiết kế chế tác vũ khí quân từ trước đều là vũ khí sắc bén đứng đầu chiến trường công thủ đều chiến thắng. Bọn họ danh dự vô cùng cao, nhưng trong chuyện làm ăn nổi tiếng chỉ nhận tiền nhận người, ít chính khách quốc gia vừa thích vừa hận bọn họ, nhưng lại có cách nào.

      Phong Quy Vân trong võ đạo có tiếng là nhân vật thiên tài, hai mươi tuổi đột phá trở thành võ giả cấp sáu, đáng tiếc ở phương diện cơ quan lại thiên phú đủ, cho nên mới quyết định gia nhập Phụng Thần giáo.

      Dựa vào địa vị ở Phụng Thần giáo với võ đạo tu vi của càng ngày càng cao, người của Phong thị càng coi trọng hơn, cho nên mới có cơ hội làm nhân vật đại biểu thi đấu cho Phong thị ở Thánh Thủ Lôi Đài quan trọng như vậy.

      Hà Mãn Tử nghe xong đại quản gia thôi hồi, thầm nghĩ: cũng may, xuất ở thành Tử Dạ phải hoàn toàn là vì Du Du muội muội, nhưng hứng thú của Phong thị đối với Du Du muội muội e rằng còn lớn hơn Phụng Thần giáo nữa. Du Du muội muội ở Thánh Bình Thân Vương phủ cũng tốt, người của Phong thị cho dù ăn tim hùm mật gấu cũng dám ngay ở nơi quan trọng trong kinh thành Nguyệt quốc đối phó nàng.

      Ngày kế, sáng sớm viết thư chuẩn bị để Đại Chủy, Tiểu Khôi chúng nó đưa cho Tần Du Du, kết quả Đại Chủy chưa tới, sứ giả của Phong Quy Vân đến cung kính đưa thiệp mới, hẹn tối mai đến tửu lâu nổi tiếng "Tối Cao Lâu" trong thành gặp mặt.

      Trong lòng Hà Mãn Tử ngạc nhiên, nghi ngờ, biết Phong Quy Vân lúc này tìm mình là có chủ ý gì, lo lắng lúc vẫn là từ chối khéo.

      Sức giả rời chưa lâu Đại Chủy tới, nghe Hà Mãn Tử xong nguyên nhân hậu quả, mang thư tự tay viết vội vàng bay trở về Thánh Bình Thân Vương phủ.

      Khi Đại Chủy bay đến trong tú lâu, Tần Du Du ở dưới cửa sổ "báo cáo công việc" cho Nghiêm Di.

      Bản vẽ nhà kho dưới hoa viên trải ra bàn, Tần Du Du tập trung tinh thần giảng giải mỗi vị trí cùng đặc tính mỗi cơ quan, đầu ngón tay tuyết trắng di chuyển bản vẽ, giọng ngọt ngào, êm dịu cũng vì chuyên tâm mà có vẻ vô cùng lưu loát, trong trẻo.

      Nghiêm Di nhìn qua vẫn là lão bộ dáng chút thay đổi, gần như hoàn toàn quên mất vui hôm qua rồi. Hai người đứng rất gần nhau, Tần Du Du vốn phát bóng hình Nghiêm Di gần như ôm cả người nàng vào trong lòng.

      Đại Chủy lòng tràn đầy chỉ tiếc rèn sắt thành thép: Du Du ngu ngốc này, đậu hủ đều bị người ta ăn sạch cả rồi, còn chút tự giác nữa chứ!

      có loại ham muốn độc chiếm Du Du giống Tiểu Khôi, nhưng cũng nhìn Nghiêm Di vừa mắt, hơn nữa muốn thấy thái độ đương nhiên ăn định Du Du rồi của Nghiêm Di.

      Vì thế nó cố ý đợi khi Tần Du Du giải thích đến đoạn bay qua giữa hai người, hết sức phách lối giơ giơ chân, quơ quơ ống trúc móng vuốt, ám muội : "Du Du, có thư của ngươi, Mãn Tử có lời quan trọng muốn với ngươi đó!"

      Vừa vừa cố ý kiêu ngạo, nghiêng thân liếc mắt nhìn Nghiêm Di cái.

      "A, ngươi chờ chút." Tần Du Du cũng ngẩng đầu với Nghiêm Di, đưa tay tháo ống trúc móng vuốt của Đại Chủy xuống, tự đến bên xem thư, hoàn toàn chú ý tới ánh mắt Nghiêm Di xẹt qua tia tức giận.

      Còn hơn tháng nữa thôi... Trong lòng Nghiêm Di gần như hung tợn đem ngày này quên lần nữa.

      ( có 2 ngày đen tối: hôm qua thấy cảnh Du Du “hồng hạnh ra tường” với Mãn Tử ca ca + hôm nay thấy Du Du đọc thư của Mãn Tử ca ca =D)

      "Đúng là hồn tan mà." Tần Du Du đọc thư xong, thở dài .

      "Nàng ở bên cạnh bổn vương, đừng Phong Quy Vân, cho dù Tây Hà Phong thị dốc toàn lực lượng cũng đụng được cọng tóc của nàng." Nghiêm Di lạnh lùng .

      Chương sau thấy Du Du giỏi lắm đó nha ^O^
      Đỗ Thúy Loan, huyetdu, thongminh1234 others thích bài này.

    3. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #7371fa']Chương 42:
      #7371fa']Bàn tay khéo léo ngàn vàng
      Tần Du Du trừng mắt nhìn Nghiêm Di, từ góc đứng vốn thể nhìn thấy nội dung trong thư được, làm sao biết được chuyện Mãn Tử ca ca với nàng về Phong Quy Vân và Tây Hà Phong thị chứ?

      Nghiêm Di lười giải thích, Tần Du Du tuyệt đối thể "Mãn Tử ca ca" của nàng là hồn tan được, kết hợp thám tử hồi báo về động tĩnh của các nhân vật quan trọng tới tham dự thi đấu Thánh Thủ Lôi Đài, để biết chuyện của những đối tượng nàng chán ghét phải cái gì khó khăn cả.

      muốn về chuyện có liên quan đến nam nhân khác nữa, chỉ chỉ bản vẽ bàn hỏi: "Trung Khu Tâm Hạp cơ quan khi nào có thể làm xong?"
      (Trung Khu Tâm Hạp: Chu chẳng bik để làm sao nên để nguyên nha)

      Bộ phận quan trọng của cơ quan đối với tất cả các cơ quan đại sư mà là cơ mật nhất, mà chỗ để kéo khởi động tỉ mỉ, quan trọng nhất của cơ quan chính là Trung Khu Tâm Hạp, mỗi nhóm cơ quan bất kể kích thước lớn , tất cả hoạt động đều từ Trung Khu Tâm Hạp lớn lớn điều khiển dẫn đường.

      Vì giữ bí mật kỹ thuật, toàn bộ bộ phận Trung Khu Tâm Hạp cao cấp đều được thiết kế riêng biệt, nếu bị sức mạnh hóa giải tại chỗ hoàn toàn hủy hoại.

      Nghiêm Di tuy biết có giới hạn về cơ quan thuật, nhưng vẫn biết thưởng thức hay so sánh.

      "Ta mấy ngày trước muốn xin Lương Lệnh chuẩn bị, ông ấy hôm nay là có thể đưa phụ tùng vật liệu đến, chắc khoảng mười ngày nữa là có thể chế tạo gấp gáp ra rồi." Tần Du Du mếu máo .

      Nghiêm Di nghe xong lời nàng khỏi tâm sinh nghi: "Nàng đưa bản vẽ phụ kiện tùy tiện giao cho người ngoài, sợ người bên ngoài trộm bí mật trong đó, thậm chí bắt chước sao?"

      đến đây, Tần Du Du đắc ý lắm: "Bọn họ bắt chước được, ta đưa bản vẽ ngoại trừ hình dáng, quy mô, tiêu chuẩn Tâm Hạp ra, còn phụ kiện bên trong chẳng qua là thô phôi thôi, phụ kiện này còn phải qua ta gia công mới có thể lắp ráp được, chỉ cần có chút xíu khác biệt, đều thể sử dụng được. Bọn họ lấy bản vẽ nghiên cứu trăm năm cũng nghiên cứu ra nguyên do tại sao."

      Nghiêm Di cảm thấy giật mình, khó trách nàng lúc trước để Lương Lệnh tìm thợ thủ công bình thường rèn cơ quan ám khí, thậm chí lúc ở trấn Bát Tắc tùy tiện mua mấy tú hoa châm (kim may) bình thường lắp vào trong cơ quan sử dụng, có lẽ nàng có đôi tay khéo léo mới là mấu chốt.

      Nghĩ đến đây khỏi nhớ tới chuyện Lương Lệnh với Đỗ Vi Nương báo với , may mắn ngày đó hai nữ quan chết tiệt trong cung đó chưa làm bị thương cánh tay của nàng, nếu ... thể tượng tượng nổi.

      Tần Du Du thấy Nghiêm Di trầm mặc , cắn cắn môi, ăn khép nép, năn nỉ: "Mười lăm ngày sau là trận đấu Thánh Thủ Lôi Đài, ta cũng thể xem sao? Ta bảo đảm chạy lung tung đâu mà." Nàng nhanh chóng làm xong là hy vọng có thể trước lúc tổ chức Thánh Thủ Lôi Đài báo cáo kết quả làm việc, có thể cầu quái ân công đại phát từ bi thả nàng xem náo nhiệt.

      "Được. thay y phục , bổn vương dẫn nàng ra ngoài chút." Nghiêm Di vốn định đưa nàng , cho nên cũng chút khó xử nào.

      Sau khi đến Thánh Bình Thân Vương phủ suốt nửa tháng, Tần Du Du rốt cuộc cũng có cơ hội ra ngoài hóng mát rồi.

      Với thân phận của Nghiêm Di đương nhiên thể cùng Tần Du Du dạo phố ở kinh thành Nguyệt quốc, Tần Du Du cũng chỉ cách màn xe nhìn cảnh phố xa, nghe Đại Chủy với Tiểu Khôi khoác các lại chuyện thú vị nghe thấy trong kinh thành chút.

      Hai đứa nó vậy quanh Tần Du Du, ngươi câu ta câu ngừng, biết là có là cố tình hay vô tình mà gạt Nghiêm Di sang bên.

      Tiểu Khôi câu nào đề tài cũng rời ăn, đến thành Tử Dạ mấy ngày nay, ngoại trừ ngủ ở vương phủ, giúp đỡ Tần Du Du làm việc ra, đại đa số thời gian nó đều theo Đại Chủy, Trú Vân Phi với tiểu Đình Hoa dạo trong thành.

      Nghiêm Di tuy rằng quá thích nó với Đại Chủy, nhưng vì Tần Du Du, vẫn đối với chúng nó vô cùng hào phóng, cho nên mấy đứa nó ngày ngày cầm bạc của vương phủ ăn chơi lu bù, gần như ăn khắp các tửu lâu tốt nhất kinh thành luôn rồi.

      Mà Đại Chủy ham muốn lớn nhất là hỏi thăm các loại chuyện cẩu huyết bát quái trong đại trạch của các nhà giàu sang quyền thế.

      Nó có thiên phú kiểm soát các loài chim chóc bình thường, chút trở ngại sử dụng tiếng của chim chóc khác nhau, muốn biết tin tức nào quả hề khó khăn.

      Nghiêm Di nghe nghe cũng thể nhìn chúng với ánh mắt khác xưa, Tiểu Khôi có cái đầu như vậy, chỉ gần nửa tháng thôi, nếm qua món ngon vật lạ còn nhiều hơn hai mươi năm từng ăn nữa, Đại Chủy biết rất nhiều việc xấu xa của các nhà quyền quý, ngay cả cũng chưa từng nghe qua.

      Phải biết rằng là dòng dõi hoàng gia thiên hoàng nhất đẳng trong kinh thành đó nha, Lương Lệnh theo bên cạnh chẳng phải chính là tổng quản thái giám vương phủ sao, còn từng là thủ lĩnh mật thám hoàng gia nữa đó.

      Con quạ Đại Chủy này ở phương diện tìm hiểu tin tức tuyệt đối là cao thủ đệ nhất từng gặp!

      Trong tiếng ồn ào của hai con "cầm thú", địa điểm đầu tiên rốt cuộc cũng tới.

      Xe ngựa vào tòa trang viện ở phía tây thành, Tiểu Khôi ngồi chồm hổm dậy dùng sức hít hít mũi, thất vọng : " phải ăn cơm sao? Sao lại có mùi rượu và thức ăn chứ?"

      Đại Chủy run run cánh, hừ : "Chỉ biết ăn thôi, nơi này là Tú Trang Thái Ti phường tốt nhất trong kinh thành đó."

      Tiểu Khôi vểnh thẳng tai từ trong giỏ ra, hưng phấn : "Muốn may y phục mới sao? Được đó, được đó."

      Đại Chủy mệt mỏi, lẩm bẩm : "Muốn may cũng phải là cho ngươi, cao hứng cái gì chứ."

      Nghiêm Di quen tự động loại bỏ lời vô nghĩa của chúng nó, cực kỳ tự nhiên nắm tay Tần Du Du dìu nàng xuống xe ngựa.

      Trước xe, phụ nhân trung niên xiêm áo trang nhã, mặt mày xinh đẹp, dẫn theo tám tiểu nha hoàn xinh xắn đồng loạt khom mình hành lễ: "Tiểu phụ nhân Uông thị bái kiến vương gia. Vương gia lần đầu quang lâm tệ phường, vẻ vang cho kẻ hèn này, mọi thứ đều chuẩn bị ổn thỏa, bên trong mời!"

      Nghiêm Di "Ừ" tiếng, cũng buông tay Tần Du Du ra, cứ như vậy dẫn nàng cùng Uông thị vào trong trang viện.

      "Vị nương này trông xinh đẹp, biết nên xưng hô thế nào?" Uông thị nhìn thấy Tần Du Du cười hỏi. Người mù cũng nhìn ta được Thánh Bình Thân Vương có bao nhiêu để ý tiểu nương này.
      (thế mà có người lại biết mới đau chứ T^T)

      Uông thị ở Thái Ti phường gặp nhiều phu nhân, quý nữ của nhà giàu sang quyền thế rồi, nhưng rất ít khi thấy quyền quý nam tử bằng lòng tự mình cùng gia quyến (vợ con) tới đây, hôm nay người quyền quý đệ nhất trong kinh thành này tới cửa.

      Thánh Bình Thân Vương nổi tiếng vang dội gần nữ sắc, Uông thị lâu trước kia nghe vị này có tiếng gian ác, tuy bà thấy nhiều biết rộng nhưng tại đây trước mặt vị thân vương này cũng cảm thấy chân mềm nhũn, vốn dám nhìn nhiều hơn nửa mắt.

      Lại nhìn bộ dáng yểu điệu của Tần Du Du thoải mái đứng bên cạnh người gian ác, tò mò đánh giá trang viện, hoàn toàn bị sát khí lạnh thấu xương người Thánh Bình Thân Vương bên cạnh ảnh hưởng, trong lòng Uông thị nhịn được thầm kín nể... Lá gan phải lớn bình thường đâu nha!

      Gần đây trong kinh thành có lưu truyền Thánh Bình Thân Vương ngang nhiên đưa nữ tử vào phủ, có lẽ là nàng ấy, vẻ ngoài đẹp như vậy, khó trách người gian ác cũng hóa thành cuộn chỉ mềm.

      Tần Du Du nghe bà hỏi tên mình, khỏi có chút do dự, nên tên đây? Tuy tên Tần Du Du ra người ta cũng nhận ra được, nhưng nàng giờ dịch dung...

      Lúc nàng do dự hết sức, Nghiêm Di thản nhiên liếc mắt nhìn Uông thị cái, chữ còn chưa ra thậm chí có biểu lộ chút ý vừa lòng nào, khiến Uông thị sợ tới mức câm như hến ngay tại chỗ, dám tiếp nữa.

      Sắp Noel rồi ^O^
      Tuần sau Chu post vào 23, 24, 25, 27
      Merry Christmas

    4. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #da2357']Chương 43:
      #da2357']Váy ngươi giữ lại tự mình mặc
      Tần Du Du bỗng nhiên có chút hâm mộ, xem ra giả bộ yếu đuối bớt phiền bằng để lộ tướng mạo hung ác nha, nhưng ai khiến nàng tại có sức mạnh để hung ác chứ?

      Trong yên lặng, lúng túng, đoàn người vào phòng khách xây bằng tre trúc độc đáo, bốn vách tường phòng khách đều là cửa sổ lớn, ánh sáng mặt trời buổi chiều chiếu nghiêng vào, cả phòng đầy ánh sáng rực rỡ, sáng ngời, ấm áp khiến người ta tâm tình dễ chịu.

      Giữa phòng khách là bàn lớn bằng gỗ đàn hương, có bày ít nhất mấy trăm khăn tay đủ màu sắc, chất liệu giống nhau, Uông thị chỉ chỉ bên đó cười : "Đó đều là vật liệu may mặc loại tốt nhất do tiểu điếm lựa chọn tỉ mỉ, nương nhìn xem có vừa lòng ?"

      "Cái này ." Tần Du Du tiện tay lật giở, chọn ra tấm màu sắc vừa mắt, nhìn kỹ lại, tốc độ cực nhanh khiến Uông thị kinh ngạc thôi, nàng ngay cả trà cũng chưa uống, chọn xong rồi sao?

      Bà ở Thái Ti phường nhiều năm rồi, lần đầu nhìn thấy nữ nhân nhìn vật liệu may mặc quý giá, đẹp đẽ như vậy lại chút động lòng nào.

      "Ha ha, tiểu mỹ nhân đây là giúp Tam hoàng huynh ta tiết kiệm tiền sao?" Giọng nam tử bỗng nhiên từ ngoài phòng khách truyền vào, sau đó chủ nhân của giọng đó ôm nữ tử nũng nịu nghênh ngang vào.

      Nam tử này thân y bào bằng gấm màu xanh con công chói mắt, rực rỡ, về tướng mạo cũng được coi là khôi ngô lạ thường, nhưng đuôi lông mày, khóe mắt lại ràng hung ác, nhan hiểm, dâm tà, trong mắt Tần Du Du đối với dung mạo, khiếu thẩm mỹ bình thường, chỉ là người xấu, ấn tượng tiêu cực, dâm tặc linh tinh.

      Nghe giọng điệu này cũng là huynh đệ của quái ân công, Tần Du Du nhìn người này lại nhìn người kia, bỗng cảm thấy quái ân công bày khuôn mặt quan tài nhìn còn vừa mắt hơn, con công “đực” đột nhiên xông tới này ràng bày cái mặt dài khiến người ta rất muốn tát mấy cái.

      Đối với con công “đực” mời mà đến này, vẻ mặt Nghiêm Di vẫn thay đổi như cũ, nhưng Tần Du Du ràng cảm thấy vui vẻ gì.

      Sắc mặt Uông thị khẩn trương, gượng cười lên khom người cúi chào : "Di Thân Vương đột nhiên quang lâm, chưa kịp nghênh đón tiểu phụ nhân phải, vẫn xin vương gia thứ tội."

      ra ở đây ai cũng biết, vị Di Thân Vương này ràng là ỷ vào Thái Ti phường ai dám ngăn cản , mới xông vào.

      Uông thị vừa cười làm lành vừa thầm đánh giá nữ tử bên cạnh Di Thân Vương kia, vẻ ngoài xinh đẹp nhưng vẻ đẹp lẳng lơ, nhiễu loạn vừa nhìn biết ngay phải xuất thân tốt đẹp gì, trong lòng khỏi thầm kêu khổ.

      Ông chủ phía sau Thái Ti phường địa vị rất lớn, cho tới bây giờ chỉ buôn bán với hoàng thân quốc thích, thế gia nhà giàu, ngay cả thương nhân bình thường dù tiền có nhiều cũng mua được tú phẩm, vật liệu may mặc của phường, lại càng khỏi tới nữ tử thanh lâu linh tinh. Người bên ngoài vì kiêng nể thân phận của ông chủ phía sau Thái Ti phường, cũng dám tìm các bà phiền toái.

      Nhưng hôm nay, Di Thân Vương ngang nhiên đưa nữ tử xuất thân đứng đắn tới đây, muốn có ý định quậy phá, Uông thị ăn toàn bộ vải bàn cũng được.

      Di Thân Vương giống như nhìn nhìn thấy vẻ mặt quan tài của Nghiêm Di, tự xoay tự kéo nữ tử nũng nịu đó đến bên cạnh bàn lớn bằng gỗ đàn hương, đưa tay sờ soạng khuôn mặt nữ tử, cười đến lỗ mảng, hư hỏng: "Kiều Kiều Nhi, nàng phải vẫn muốn may mấy bộ xiêm y ở Thái Ti phường sao? Hôm nay bổn vương cho nàng mãn nguyện, vừa ý cái nào cứ phân phó xuống, xem ai dám chữ ."

      Ả ta vẻ mặt kinh hỉ (ngạc nhiên + mừng rỡ), cười quyến rũ : "Kiều Kiều tạ ơn vương gia, hì hì, các tỷ muội khác trong lâu mà biết nhất định hâm mộ muốn chết, quả nhiên vẫn là vương gia hiểu người ta nhất."

      Uông thị vừa nghe sắc mặt càng trắng, vẻ ngoài nữ tử này thêm cử chỉ, lời , ràng chính là Bách Nghi Kiều, hoa khôi của Vọng Tiên Lâu, thanh lâu mới mở gần đây. Lần buôn bán này làm xong về sau có vị nữ quyến nhà giàu nào còn dám bằng lòng đến Thái Ti phường nữa? Phu nhân, tiểu thư nhà ai bằng lòng dùng tú phẩm của cùng tú phường với hoa khôi thanh lâu đây? Lại càng khỏi mặc xiêm y của tú phường đó.

      Nhưng Di Thân Vương cũng phải các bà có thể tùy tiện đắc tội được, làm sao bây giờ?

      Uông thị nhịn được cầu cứu nhìn về phía Nghiêm Di, bà là người thông minh đương nhiên hiểu được thân phận Di Thân Vương có khả năng đến gây khó xử Thái Ti phường như vậy, mục đích của chỉ có --- Thánh Bình Thân Vương Nghiêm Di.

      Di Thân Vương giống như còn ngại chưa đủ kích thích, dùng ánh mắt đánh giá hàng hóa nhìn Tần Du Du từ xuống dưới, ngả ngớn : "Xiêm y của Kiều Kiều Nhi mỗi món làm bộ, đưa đến Thánh Bình Thân Vương quý phủ, xem như ta đưa lễ gặp mặt cho tiểu mỹ nhân này."

      Lời này nghi ngờ gì là xem thân phận Tần Du Du ngang hàng với nữ tử thanh lâu, Nghiêm Di chậm rãi ngẩng đầu lạnh lùng nhìn Di Thân Vương, luồng sát khí khiến mọi người trong phòng đều biến sắc.

      Chỉ có Di Thân Vương vẫn cười đến hư hỏng, Bách Nghi Kiều may bị vài phần lực của Nghiêm Di sợ tới mức cả người run run, suýt nữa yếu ớt ngã đất.

      "Ta biết ngươi, nhận lễ vật của ngươi. Nhưng xiêm y may thêm bộ cũng tốt..." Giọng Tần Du Du mềm mại, kiều bỗng nhiên chen vào, trong ánh mắt kinh ngạc thôi của mọi người, từng chữ từng chữ:

      "Dù sao ngươi phải nam nhân, làm thêm ít xiêm y giữ lại cho mình mặc cũng vừa đúng."

      Nàng mở miệng thôi, vừa mở miệng là cực kỳ độc ác.

      Di Thân Vương quay mạnh đầu trừng nàng, phẫn nộ quát: "To gan! Ngươi dám sỉ nhục bổn vương?!"

      Tần Du Du khinh thường : "Ngươi nếu là nam nhân, nên biết oan có đầu nợ có chủ, gây khó dễ người khác làm gì. Hay là ngươi tự thấy mình sức bằng người ta, cho nên mới chỉ dám nắm quả hồng mềm? Ngươi vẫn là nên chân đối mặt với chính mình , nhân (=gay) tiền đồ!

      Loại cặn bã này chẳng những có tư cách làm nam nhân, Tần Du Du cũng thấy nhục nhã cùng giới tính với , đành phải xếp vào nhân thôi.

      Tần Du Du nhìn hiểu được, Di Thân Vương vừa vào cửa, lực chú ý liền mực đặt người quái ân công, lời chen thương mang côn cũng là hướng về phía , chính mình chẳng qua trở thành cá trong chậu vô tội xui xẻo bị liên lụy mà thôi.

      Nàng được quái ân công cứu, khắp nơi bị chèn ép gắt gao, nhưng có nghĩa là tùy tiện ai cũng có thể ức hiếp nàng nha.

      Lời của nàng ràng đâm trúng ngay chỗ đau của Di Thân Vương, dù sao hoàng đế đại ca cùng Nghiêm Di cũng chưa từng nhục mạ trước mặt mọi người như vậy, lập tức trong cơn giận dữ giơ tay định đánh Tần Du Du cái.

      Có Nghiêm Di bên cạnh, đương nhiên thể làm Tần Du Du bị thương được, tay Di Thân Vương bị nắm ở giữa trung, bàn tay ra đòn nhìn dùng chút sức lực, nhưng lại giống kìm sắt giữ chặt cánh tay Di Thân Vương, mặc ta dùng sức thế nào cũng sao giãy ra được.

      Sắc mặt Di Thân Vương đỏ bừng, ánh mắt cũng càng hung ác, nham hiểm hơn, giằng co lát hình như biết hôm nay bất kể như thế nào cũng dạy dỗ được Tần Du Du, nghiến răng nghiến lợi thu lực, rút tay về, giọng căm hận : "Được! Được! Được lắm! Thánh Bình Thân Vương là oai phong, xem ra xem bổn vương là hoàng đệ đặt vào mắt mà."

      "Quát quát quát, là người tự khinh miệt mình chứ ai khinh miệt người!"

      Lời có triết lý như vậy truyền từ trong miệng con chim đen lớn ngoài cửa sổ bay vào, bóng dáng màu xám trắng từ cửa sổ nhảy vào, nhanh như chớp chui vào lòng Tần Du Du.

      Đó đương nhiên là Đại Chủy với Tiểu Khôi rồi, vừa rồi lúc xuống xe, chúng nó chạy chơi trong trang viện, đúng lúc chạy về tìm Tần Du Du nhìn thấy nửa màn diễn này.

      Di Thân Vương ngờ ngay cả con chim cũng dám chế giễu mình, mà Đại Chủy cũng thông minh, cố ý tránh phía sau Nghiêm Di, khiến cơ hội cho ra tay cũng có.

      Hôm nay Chu phải dậy sớm học, nên post sớm tí

      (oáp, buồn ngủ ghê cơ, chẹp chẹp)
      thongminh123, minhhanhng, 1620thuy3 others thích bài này.

    5. CQH

      CQH ^^!

      Bài viết:
      192
      Được thích:
      41,920
      #ba0000']Chương 44:
      #ba0000']Nàng ra tay hay là ta ra tay?
      "Ngươi muốn tiếp tục ở trong này quấy rối?" Câu hỏi này của Nghiêm Di rất bình thản, kèm theo khuôn mặt than, nghiêm túc đó, giống như mọi việc làm của Di Thân Vương trong mắt giống như tiểu hài tử cố tình gây chuyện thậm chí giống màn hài kịch cửu lưu đào kép tự biên tự diễn. chút thú vị.

      Thái độ càng như vậy càng đả thương người, sắc mặt Di Thân Vương thay đổi mấy lần, bỗng ha ha cười : "Bỏ , có Tam hoàng huynh che chở, bổn vương hôm nay cũng so đo với nữ tử cùng đám súc sinh này." xong kéo Bách Nghi Kiều ra ngoài.

      đến trước cửa phòng khách lại giống như nhớ ra cái gì, quay đầu sỗ sàng nhìn chằm chằm Tần Du Du : "Tam hoàng huynh, tiểu nữ nhân của huynh miệng nhọn sắc rất đủ hương vị, biết bản lĩnh hầu hạ nam nhân so với Kiều Kiều Nhi của bổn vương như thế nào, huynh chơi chán rồi đưa đến quý phủ của tiểu đệ nha, tiểu đệ cũng muốn nếm thử tư vị của nàng."

      Nghiêm Di có tiếng gần nữ sắc, ngoại lệ lại dẫn Tần Du Du theo bên cạnh, lại coi trọng nàng đến khó có thể tưởng tượng, Di Thân Vương quả làm gì được Nghiêm Di, đành phải dùng nàng kích thích Nghiêm Di thôi.

      Tần Du Du nghiêng người, liếc nhìn Nghiêm Di cái, ý khinh bỉ rất ràng: huynh đệ nhà ngươi “đức hạnh” nhỉ? Ngươi quản sao?

      Nghiêm Di tự nhiên để ý nhéo nhéo tay nàng, hỏi: "Nàng muốn ta ra tay hay là nàng tự mình ra tay?"

      "Ta ra tay ngươi ngại sao?" Tần Du Du hừ , Di Thân Vương này dù cặn bã thế nào cũng là đệ đệ của quái ân công, ông trời vô tình, tất cả đều vì thể diện thôi, trong lòng ngươi chết ta sống, ngoài mặt đều giả bộ huynh thân đệ kính.

      Nghiêm Di lại thẳng thắn đến bất ngờ: " ngại."

      Tần Du Du mở cờ trong bụng, tự tay mình báo thù này nọ ngay tại chỗ, nàng thích nhất!

      "Nhân mặc xiêm y xanh biếc kia, ngươi đứng lại!"

      Di Thân Vương ngẩn ra, muốn nổi giận thấy Tần Du Du thế mà lại chủ động từ bên cạnh Nghiêm Di đến trước mặt mình, đây là biết sống chết đưa đến cửa cho dạy dỗ sao?!

      "Như thế nào? Tiểu mỹ nhân nàng gấp gáp muốn đến vương phủ hầu hạ bổn vương như vậy sao?" xong đưa tay muốn ôm vòng eo của Tần Du Du.

      Võ đạo tu vi của bằng Nghiêm Di, nhưng cũng từ danh môn nổi tiếng, hơn nữa được hoàng gia đào tạo đủ mọi thứ, bàn về bản lĩnh cũng là võ giả cấp sáu, với tuổi của xem ra cũng khá tốt rồi.

      vừa nhìn thấy là nhận ra ngay hít thở khí tức của Tần Du Du hoàn toàn là nữ tử yếu đuối bình thường, tại nàng ở trước mặt , Nghiêm Di cho dù muốn cứu cũng kịp.

      Hừ! Nghiêm Di nghĩ dám ra tay sao?

      Bên môi lên tươi cười ác ý, nghĩ ngợi làm sao nhân cơ hội này nhục nhã nữ tử dám cả gan xúc phạm , tình hình lại xảy ra biến hóa nghiêng trời lệch đất...

      Tay còn chưa đụng tới Tần Du Du, bỗng nhiên cơn dự cảm vô cùng nguy hiểm nảy lên trong lòng, chút nghĩ ngợi thu tay lại, trốn , lại ngờ nguy hiểm lại chờ ở hướng muốn tránh lui, tay đau như kim châm muối xát.

      "A!" Di Thân Vương phát ra tiếng kêu thê lương, thảm thiết, hung hăng đẩy Bách Nghi Kiều bên cạnh ra, ôm cánh tay, bước chân lảo đảo suýt nữa té ngã đất.

      giơ bàn tay muốn hóa đen về phía Tần Du Du, mấy cây kim đen thui đâm tay, máu đen loãng từng giọt từng giọt từ lổ kim xuống, bàn tay sưng to hơn gấp đôi ban đầu.

      "Ngươi, ngươi dám dùng độc?!" Di Thân Vương dám tin trừng mắt nhìn Tần Du Du, khàn giọng . Thị vệ của Di Thân Vương phủ đứng hầu bên ngoài nghe thấy tiếng vội vàng chen vào, vây quanh, bảo vệ bên trong.

      Di Thân Vương khiêu khích Thánh Bình Thân Vương cũng phải lần đầu, dù sao Thánh Bình Thân Vương làm gì cả, ân oán giữa huynh đệ hoàng gia cũng phải bọn họ có thể tùy tiện nhúng tay vào, cho nên mọi người cũng nghe theo ồn ào thôi.

      ngờ tới lần này thế mà lại gặp xui xẻo! Dưới hộ vệ của mình, thân vương trúng độc bị thương đây chính là tội lớn làm tròn trách nhiệm, thủ lĩnh thị vệ mặt đều xanh mét, bất chấp khó khăn tới bắt lấy Tần Du Du.

      Tần Du Du đánh trúng liền lập tức lui về bên cạnh Nghiêm Di, cười đến ngây thơ vô cùng: "Kim độc cơ quan ngươi cho ta quả nhiên là lợi hại nha! Ta hơi nhấn như vậy thôi, liền xong ngay (gần chết)."

      câu đem tất cả mọi chuyện đổ lên người Nghiêm Di.

      Nàng tại là nữ tử yếu đuối đó, nữ tử yếu đuối có thể làm gì được chứ!

      Việc này vốn là quái ân công tự rước lấy, nàng xả giận, sau đó đổ lỗi cho , hoàn toàn hợp lý.

      "Điện hạ, việc này, việc này..." Thủ lĩnh thị vệ của Di Thân Vương phủ nghe xong lời này sắc mặt càng khó coi, nếu là Tần Du Du tự tiện ra tay, như vậy có thể bắt nàng tội mưu nghịch, hãm hại dòng dõi hoàng gia, mà nếu quả là Nghiêm Di xúi giục kèm cung cấp kim độc cơ quan, việc này phải báo lên hoàng đế nơi nào quyết định đây.

      "Nghiêm Di, ngươi dám xúi giục tiện nhân này đến ám toán ta?!" Di Thân Vương vừa sợ vừa giận, bàn tay bị đâm bị thương đau nhức sau đó cảm giác hoàn toàn biến mất, thậm chí cả cánh tay cũng bắt đầu tê liệt, cứng ngắc.

      những năm gần đây số lần công khai, bí mật khiêu khích Nghiêm Di đếm hết, Nghiêm Di tuy cũng ra tay ngược lại áp chế , nhưng cũng chưa từng ngang nhiên xuống tay chết người như vậy, đối tột cùng là muốn làm gì?

      Nghiêm Di nhìn nhìn Tần Du Du bộ dáng tiểu nhân đắc chí, cũng giải thích gì, ngược lại thuận theo lời của nàng : "Bổn vương đưa cho nàng thuốc giải đâu?"

      Trong mắt Tần Du Du vòng vo qua lại: "Ta quên mang theo rồi, ngươi phải nước tiểu đồng tử cũng có thể giải độc sao? Để cho ngâm tám, mười ngày nhất định tốt thôi."

      Di Thân Vương tức giận đến sắc mặt đều tái gần giống màu xiêm y luôn rồi, lúc này ngược lại kiên cường đứng dậy, nghiến răng ken két quay đầu bước nhanh rời .

      Tần Du Du ngầm xuy tiếng, đây chẳng phải chắc chắn quái ân công nhất định khiến trúng độc bỏ mạng sao.

      Thủ lĩnh thị vệ của Di Thân Vương gấp gáp đến độ đầu đầy mồ hôi, nếu ngộ nhỡ Di Thân Vương có chuyện gì, cả nhà già trẻ của cũng phải chôn cùng.

      "Dùng tim hoàng liên đen thêm mật rắn hổ mang đen, thêm ba chén nước nấu thành chén, mỗi ngày sáng, trưa, tối uống chén, mười ngày sau có thể giải độc." Nghiêm Di muốn gây khó dễ cho , phất phất tay ý bảo rời .

      Thủ lĩnh thị vệ được đơn thuốc giải độc như nhận được đại xá, thi lễ sâu rồi quay đầu đuổi theo Di Thân Vương.

      Tần Du Du giật mình ít, quái ân công làm sao biết đơn thuốc giải độc kim độc của nàng chứ?! Nàng vốn dĩ chưa từng nhắc đến với mà.

      Nghiêm Di giống như nhìn thấy trong mắt nàng tràn đầy nghi hoặc, khiếp sợ, đưa tay ấn nàng ngồi vào bên cạnh bàn lớn bằng gỗ đàn hương bày đầy các mẫu: "Chọn lựa tốt thứ nàng thích . Trước làm mười bộ trang phục váy dài mùa đông chính thức , hai cái áo choàng, còn xiêm y hằng ngày khác ngươi xem rồi làm ." Câu cuối là với Uông thị.

      Uông thị phục hồi tinh thần lại, vui mừng khôn xiết, đây đúng là khoản buôn bán lớn nha! Giá xiêm y thợ khéo đẹp của tiệm mình cao đến dọa người, bộ trang phục váy mùa xuân, hè tinh chế chung cũng hơn chi tiêu nửa năm của nhà bậc trung rồi, trang phục váy dài mùa đông giá càng cao, cho dù phu nhân, thái thái của thế gia danh môn trong kinh thành, mỗi quý cũng chỉ làm , hai bộ hợp thời mà thôi, Thánh Bình Thân Vương vì tiểu nương này thế mà lại mở miệng là mười bộ, còn chưa tính những bộ khác nữa, khoản buôn bán này làm xong, quý này tiền lời của các bà ít nhất có thể nhiều thêm , hai phần!

      Còn là khách hàng lần đầu tới cửa, làm tốt sau này tất nhiên tiền tài cuồn cuộn.

      Chỉ trong nháy mắt, lo lắng Di Thân Vương sau này tới tính sổ cũng bị ném ra sau đầu, Uông thị tràn đầy thầm nghĩ làm sao hầu hạ Tần Du Du tân sủng của Thánh Bình Thân Vương này cho tốt đây.
      thongminh123, minhhanhng, 1620thuy3 others thích bài này.

    6. ^^! Nếu bạn không gửi link bài viết trên Facebook được, hãy sử dụng link trong khung này để chia sẻ bài viết :